Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện sắc hiệp
Tìm kiếm

[ LX ] 12 nữ thần


Đánh giá:(Hay 3538 - Không Hay 1035) 3538 / 1035
Lượt xem:1505822 - Bình luận:1974
<< 1 ... 193 194 195 196 197 198 >>
bạn thấy truyện thế nào?
Rất Hay [185]
Đánh giá: 90%
Bình Thường [11]
Đánh giá: 5%
không hay cho lắm [10]
Đánh giá: 5%
Tổng số bình chọn: 206

  Yêu em Thảo (10.10.2017 / 16:38)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



Chương 202: Ma Kiếm Nghịch Thiên

Mọi loài sinh vật đều có cơ thể và linh hồn, cơ thể già yếu hoặc tổn hại quá nặng sẽ chết, linh hồn nếu không đạt đến cảnh giới Phi Thăng cũng sẽ tiêu tán. Ít ai biết rằng, khi hồn và xác đều đã chết, vẫn còn những thứ tồn tại qua hàng trăm hàng ngàn năm...

Những con người đã ngã xuống trong chiến tranh nhưng ý chí kháng địch vẫn còn tồn tại, và nếu được gọi, dù chỉ còn lại hài cốt vẫn đứng dậy chiến đấu lần nữa.

Những con người đã trở về cát bụi nhưng ý niệm của họ trở thành kiến thức truyền dạy cho đời sau.

Những con người đã yên nghỉ vĩnh viện nhưng tinh thần yêu nước vẫn bất khuất và được các thế hệ tiếp theo kế thừa.

Vô hình, vô dạng, vô thanh, vô hương, nhưng lại có thể lưu truyền bất diệt, người ta gọi chung những khái niệm kia là Niệm.

Niệm tồn tại ở khắp mọi nơi, là kiến thức trong những quyển sách, là tinh thần trong những câu chuyện, là ý chí dưới những nấm mồ, ai cũng có niệm và ai cũng từng tiếp xúc với niệm, nhưng ít ai chú trọng rèn luyện và phát huy niệm.

Có một truyền thuyết kể rằng, từ 2500 năm trước, có một người đã luyện niệm đạt đến đẳng cấp sánh ngang với đẳng cấp cao nhất của luyện hồn, Tối Thượng. Và đẳng cấp cao nhất của luyện niệm, đẳng cấp sánh ngang Tối Thượng đó gọi là Phật Tổ.

Với ý niệm mạnh mẽ, vị Phật Tổ kia đã truyền đạt ý niệm của bản thân đi khắp linh giới, ý niệm của người vượt qua cả phong ấn của Lạc Long Quân để truyền đến người dân Việt Nam, khuyến khích người dân đi trên con đường luyện niệm. Từ đó, tôn giáo mới mang tên Phật giáo xuất hiện, một số ngôi chùa được dựng nên trên khắp đất nước và thu nhận đệ tử luyện niệm.

Khác với luyện thể và luyện hồn, luyện niệm với những quy định khắt khe như không được sát sinh, không gần tửu sắc, không ham phú quý... đã khiến không ít người nản lòng, dần dần tách ra lập thành một trường phái mới, trường phái Vô Luật, vẫn chú trọng luyện niệm nhưng không còn chịu ràng buộc bởi những quy tắc khắc khe, Vô Lực bang là một tổ chức theo trường phái này.

Cũng như luyện hồn, luyện niệm ở Việt Nam cũng chia thành hai thang cấp bậc phân biệt nam và nữ.

Nam gồm có: Tiểu Tăng - Sa Di - Đại Đức - Thượng Tọa - Hòa Thượng

Nữ gồm có: Tiểu Ni - Sa Di Ni - Ni Cô - Ni Sư - Ni Trưởng

Trên Hòa Thượng và Ni Trưởng còn có cấp bậc cao hơn nhưng gần như chưa ai đạt đến: La Hán / Bồ Tát - Phật - Phật Tổ, trong đó, Phật được cho là sánh ngang với Thần và Phật Tổ tương đương với Tối Thượng...

"Bình Thường! Dậy mau!"

Tiếng gọi của người bên cạnh khiến Bình Thường mơ hồ tỉnh giấc, xung quanh im lặng như tờ khiến Bình Thường lầm tưởng mình đang ngủ một giấc trong phòng, cho đến khi sực nhận ra bản thân đang ngồi xếp bằng, tay vẫn cầm cây dùi gõ mõ. Hắn ngủ gật trong lúc niệm kinh.

Đây cũng không phải lần đầu Bình Thường ngủ gật, vội ngồi lại tư thế thì giật mình phát hiện đầu mình đau như búa bổ.

"A!"

Bình Thường ôm đầu quằng quại, đây không phải do bệnh tật, cũng không phải sát thương bởi thể lực hay linh lực mà có ai đó đang niệm chú đánh vào tinh thần hắn. Bình Thường từng nếm trải qua khi làm bia cho Đỗ Đạt sư huynh luyện tập, nhưng lần này đau đến khủng khiếp, cảm giác như đầu hắn sắp nổ tung.

Bình Thường biết Đỗ Đạt và các vị sư huynh sẽ không nặng tay như vậy, thế thì là ai đang ra tay?

Bình Thường ngã ra và lăn lộn đau đớn, trong lúc này thì hắn nghe Đỗ Đạt sư huynh la to: "Siêu Phàm sư huynh! Xin nhẹ tay!"

"Siêu Phàm?" Bình Thường biết cái tên này, Vô Lực bang chia làm 3 loại đệ tử, một là đệ tử tục gia, gồm những người đã luyện hồn từ trước và chỉ luyện thêm niệm để thanh tịnh tâm hồn và cả những người tư chất kém cỏi như Bình Thường. Hai là đệ tử chính tông, những đệ tử được tuyển chọn, được truyền dạy niệm từ bé. Ba là đệ tử chân truyền, những đệ tử xuất chúng nhất sẽ được đãi ngộ tốt nhất và truyền dạy thực học để kế nghiệp phát dương Vô Lực bang. Siêu Phàm chính là đệ tử chân truyền thứ năm trong sáu đệ tử chân truyền hiện tại.

Nhưng Siêu Phàm làm gì ở khu vực của đệ tử tục gia? Bình Thường biết, tất cả đệ tử khác cũng biết, Siêu Phàm chú ý đến Mai Linh.

Mai Linh cũng biết điều đó, nên nàng vội vàng tiến ra chắn trước mặt Bình Thường: "Mong sư huynh nương tay!"

Mục đích của Siêu Phàm ngoài thị uy còn vì muốn gây chú ý đến Mai Linh, khi nàng bước ra thì hắn liền dừng niệm, đưa ánh mắt nghiêm khắc nhìn xuống Bình Thường và nói: "Nể tình Mai Linh sư muội, tha cho ngươi lần này! Khôn hồn thì chuyên tâm mà luyện tập, còn để ta thấy ngươi ngủ gật thì lập tức cút khỏi Vô Lực bang!"

Bình Thường hổn hển gượng dậy, sau tấm lưng Mai Linh sư tỷ, hắn thấy Siêu Phàm đang đứng giữa không trung một cách tiêu sái, nhưng không phải hắn biết bay, mà nhờ đứng trên một tòa sen cấp Thánh Bảo, rõ ràng là hàng mượn từ sư phụ mà bày đặt tỏ ra sang chảnh để lấy le với gái.

Đỗ Đạt thấy vẻ mặt bất mãn của Bình Thường, vội đổi hướng chú ý của Siêu Phàm: "Chẳng hay Siêu Phàm sư huynh đến đây có chuyện gì?"

Siêu Phàm đáp: "Đại hội sư môn sẽ tiến hành trong năm nay, ta đến mời Đỗ Đạt sư đệ đến dự cuộc họp của hội đệ tử."

Nghe họp hội đệ tử, một người lầm bầm: "Rồi! Lại chuẩn bị quyên tiền!"

Khác với đệ tử chính tông và đệ tử chân truyền vốn sống ở Vô Lực bang từ bé, đa số đệ tử tục gia đều có gia đình và kinh tế riêng nên trở thành mục tiêu nhắm đến của quỹ bang mỗi khi có chuyện cần.

Đỗ Đạt đáp: "Vâng, đệ sẽ đến ngay. Cảm tạ sư huynh đã đích thân đến báo tin."

Ngoài mặt thì gọi là cảm tạ nhưng trong lòng Đỗ Đạt biết rõ Siêu Phàm đến báo tin là phụ, lấy le cùng ngắm gái mới là chính.

Gật đầu đáp lại Đỗ Đạt xong, Siêu Phàm chào tạm biệt Mai Linh rồi bay về hướng chính điện của Vô Lực bang trên đỉnh núi.

Nhìn Siêu Phàm rời đi, Đỗ Đạt vỗ vai Bình Thường: "Nhóc, trưa nay ngươi phải tự đi tìm gỗ rồi, cẩn thận kẻo cương dương hổ nó thông cho thì trời mới cứu nổi ngươi đấy!"

Bình Thường phì cười, hắn biết sư huynh trêu chọc để hắn quên đi mối hận với Siêu Phàm khi nãy...

Rồi Bình Thường nhìn sang Mai Linh, nàng đã trở lại vị trí và tiếp tục luyện niệm, rõ ràng Siêu Phàm dù là thiên tài hàng đầu Vô Lực bang nhưng còn chưa đáng để nàng xem trọng, vì trong lòng nàng là thiên tài hàng đầu trong toàn bộ các môn phái, tổ chức của cả nước... Và Bình Thường hắn thì càng không có cửa...

Kết thúc giờ niệm kinh thì đến giờ ăn sáng. Sau bữa ăn, Bình Thường mang vài quả trứng cút chừa lại từ bữa sáng để mang đến một căn nhà nhỏ riêng biệt bên vách núi.

Đó là căn nhà của lão lao công già, tuy mất trí nhớ nhưng dường như cảm tính vẫn còn nên ngay lần đầu gặp mặt, Bình Thường đã đoán rằng lão già này là một cao thủ lánh đời nên đã lân la làm quen, biết lão thích ăn trứng, nhất là trứng cút nên lần nào bữa ăn có trứng là Bình Thường chừa lại và mang đến biếu lão, đổi lại, lão thường kể Bình Thường nghe những câu chuyện cổ...

"Nhóc, ngươi thật là tốt..." Nhận lấy mấy quả trứng cút từ Bình Thường, lão già cảm động vì tưởng rằng Bình Thường biết tôn trọng lão lao công hèn mọn như lão mà không biết thật ra Bình Thường tôn trọng lão thì có nhưng trông đợi được lão truyền cho bí kíp hay hàng khủng thì nhiều hơn.

Đáng thương cho lão già bị Bình Thường gạ gẫm, nhưng cũng đáng thương cho Bình Thường vì gạ phải một lão già thật sự bình thường như chính cái tên của hắn chứ chẳng hề bí hiểm như hắn trông đợi...

"Hôm nay lão lại kể chuyện cho ngươi nghe nhé!" Lão giả hỏi sau khi ăn xong mấy quả trứng cút.

"Vâng!" Bình Thường rất trông đợi những câu chuyện kì bí của lão già.

"Hôm trước ta kể chuyện gì rồi ấy nhỉ?"

Bình Thường đáp: "Hôm trước ông kể cho cháu chuyện về Thánh kiếm Bình Minh, thanh kiếm đã cùng Hoàng Vô Địch, từ một kẻ bị Phượng Hoàng tộc chối bỏ vì đam mê luyện Quang hơn luyện Hỏa, lên đến đỉnh cao của luyện hồn..."

Lão già gật gù: "À... Sau đó thì Vô Địch gác kiếm và truyền lại thánh kiếm Bình Minh cho đệ tử duy nhất của ngài, cựu thành chủ Sài Thành, Hồ Đại Nhật."

Bình Thường gật gù: "Nói về kiếm, vậy có phải thánh kiếm Bình Minh chỉ kém mỗi thần kiếm Thuận Thiên của Bạch Long Bá Vương không ạ?"

Lần này lão già lắc đầu: "Ta không biết, nhưng ta từng nghe một truyền thuyết... về một thanh kiếm mạnh đến mức chia đôi thế giới."

"Chia đôi thế giới? Làm sao có thể?" Bình Thường kinh ngạc.

"Vậy nên mới gọi là truyền thuyết! Chuyện xảy ra từ trước khi thế chiến thứ hai xảy ra, trước cả khi Lạc Long Quân ra đời... Có một kẻ sở hữu một thanh kiếm vượt qua đẳng cấp của Thần Bảo, trong một trận chiến, kẻ đó đã dùng sinh mạng cùng thanh kiếm kia tạo thành một nhát chém khủng khiếp đến mức chẻ đôi thế giới, một nữa thế giới đó chính là Linh giới của chúng ta. Sau khi bị chẻ đôi, Linh giới thiếu sót và bất ổn nên tiếp tục tan vỡ, sau đó Việt Nam của chúng ta mới được Lạc Long Quân bảo vệ bằng phong ấn."

"Còn một nữa thế giới kia?" Bình Thường tò mò hỏi.

Lão già lắc đầu: "Ta không biết, có thể nữa thế giới kia đã bị hủy diệt, cũng có thể đã trở thành một thế giới đối lập giống như Linh Giới trong gương, hoặc vẫn tiếp tục phát triển theo hướng hoàn toàn khác..."

Bình Thường không nghĩ câu chuyện kia là thật, nhưng vẫn rất tò mò về ý tưởng chẻ đôi thế giới: "Vậy có cách nào hàn gắn lại như cũ không ạ?"

Lão già cười: "Biết đâu được, không chừng sau này ngươi còn mạnh hơn kẻ đã chia đôi thế giới ngày xưa và ra tay hàn gắn thế giới trở lại như cũ. Ha ha..."

Bình Thường bật cười, phế vật như hắn chẻ đôi miếng đậu hủ thì được...

Sau khi chia tay ông lão, Bình Thường đi nghe thuyết giảng phật giáo rồi tranh thủ giờ nghỉ trưa, một mình đi tìm gỗ để sửa lại cánh cửa.

Vì không được phép đốn gỗ trong khu vực Vô Lực bang nên Bình Thường chỉ còn cách tiến xa xuống chân núi.

Tìm một cây chết để lấy gỗ, Bình Thường cảm thấy rợn người khi nghĩ về lời trêu đùa của Đỗ Đạt sư huynh, nhưng sau đó hắn lắc đầu trấn tỉnh: "Nơi này làm gì có cương dương hổ chứ!"

"Grào..."

Ừ, tiếng cương dương hổ gầm đó! Bình Thường quay đầu lại nhìn con hổ to tướng, gương mặt hắn tỉnh rụi, bởi vì hắn đã sợ đến mức không còn thấy sợ...

Cương dương hổ thường có cấp bậc Linh Tướng, một kẻ không dùng được linh lực như Bình Thường thì chỉ có nước ngoan ngoãn chổng mông cho nó thông tới chết... Hoặc là liều mạng chạy tìm đường sống.

Bình Thường ném chiếc rìu vào đầu con hổ rồi lập tức dốc hết sức bỏ chạy, nhưng dù chạy như điên thì con hổ vẫn dễ dàng tránh được chiếc rìu và nhảy mấy bước đã vồ được Bình Thường...

Bị cương dương hổ vồ ngã ngửa ra đất, gương mặt Bình Thường không còn cảm xúc vì biết bản thân chết chắc. Trong lòng hắn thầm hối hận, phải chi chết quách từ khi té vực để còn nhận được chút thương cảm, đằng này lại chết vì bị cương dương hổ thông chết, ngay chính hắn nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi thì nói gì những người khác...

Trong lúc cương dương hổ còn đang gầm gừ dò xét con mồi, Bình Thường nhìn lên bầu trời trong xanh. Đổ Đạt sư huynh nói đúng, giờ thì chỉ có trời mới cứu nổi hắn...

Chợt Bình Thường ngạc nhiên thấy một bóng trắng vụt qua ngang trời, trông giống như một cô gái nhưng Bình Thường có cảm tưởng cô gái này rất nhỏ so với người thường, có lẽ vì nàng bay quá cao chăng?

Nhưng cũng đâu còn quan trọng, cô gái kia vụt qua rồi bay mất...

Rồi Bình Thường phát hiện có một chấm đen trên cao, ngay vị trí cô gái vừa bay ngang, chấm đen này lớn dần trong mắt Bình Thường. Chính xác hơn là đang rơi xuống...

Phập!

Âm thanh nghe như một vật sắc nhọn đâm thẳng xuống mặt đất, Bình Thường nhìn sang, đó là một vật, một thanh kiếm có lưỡi kiếm màu đen kì lạ và chiếc cán kiếm tinh xảo khác thường...

Thành kiếm trong tầm với của tay phải Bình Thường...

Cương dương hổ sau khi đánh giá, dường như thấy Bình Thường không phải đối tượng yêu thích của nó, liền gầm lên rồi há miệng táp thẳng vào đầu Bình Thường...

Và cơ thể cương dương hổ bị ché làm đôi.

Bình Thường trườn người ra khỏi vũng máu, nhìn cơ thể cương dương hổ đã chia làm hai nữa, lòng hắn vô cùng kích động. Hắn đã thoát chết! Hắn đã chẻ đôi một con cương dương hổ hùng mạnh bằng một thanh kiếm từ trên trời rơi xuống!

Bình Thường nhìn thanh kiếm vừa cứu mạng mình, lúc này mới nhận ra thanh kiếm này ngắn hơn các loại kiếm khác, phần mũi kiếm cũng không sắc nhọn, rõ ràng là một thanh kiếm gãy...

Một thanh kiếm gãy có thể giúp một phế vật chém chết cương dương hổ cấp Tướng? Vậy thì đó là một thanh kiếm gãy không bình thường!

Bình Thường nhìn phần lưỡi kiếm, phát hiện trên lưỡi kiếm có khắc hai chữ: "Nghịch Thiên"

Hết chương 202

post: ny nguyễn thảo
Like [4] : SieuGameThu , Cu~T , Zkunkun , lephuquy , Thích điều này!

  Yêu em Thảo (12.10.2017 / 17:37)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



Chương 203: Hắc Niệm

Tìm đến hồ nước dưới chân núi, Bình Thường bước xuống hồ để tẩy rửa máu của cương dương hổ trên cơ thể, trong lòng vẫn còn khó tin về chiến tích không dùng linh lực mà hạ được cấp Tướng vừa rồi.

Nhờ cánh tay đặc biệt hay nhờ thanh kiếm đen dị thường, hay nhờ sự kết hợp của cả hai? Bình Thường không thể xác định được, nhưng hắn cho rằng là nhờ thanh kiếm.

Đỗ Đạt sư huynh từng kể về những người có khả năng thẩm định bảo vật, chỉ cần kiểm tra hoặc thậm chí nhìn qua là đoán được đẳng cấp và thuộc tính của bảo vật, Bình Thường thầm nghĩ có nên tìm một người như vậy để nhờ thẩm định giá trị thanh kiếm này hay không?

Đáp án là không, lòng người hiểm ác, nếu thanh kiếm là vật bình thường thì không nói, nhưng nếu là bảo vật quý giá thì Bình Thường không những mất bảo mà còn có thể mất mạng.

Vậy thì không thể biết được giá trị của thanh kiếm, trừ khi Bình Thường tự tìm hiểu lấy hoặc tìm được người đáng tin cậy...

"Đỗ Đạt sư huynh."

Đỗ Đạt là người tìm thấy Bình Thường, là người đặt tên và cưu mang hắn, đã xin Vô Lực bang nhận hắn làm đệ tử tục gia và cũng là người kềm cặp, truyền dạy cho hắn ngay từ những bước đầu luyện niệm. Đỗ Đạt là người mà Bình Thường tin tưởng nhất.

Ở cái thế giới này, đa phần đều cho rằng những kẻ đi tin tưởng tuyệt đối và giao toàn bộ bí mật cho một người là những kẻ ngôn lù, còn những kẻ luôn biết che giấu bí mật với cả người thân ruột thịt mới là kẻ có tương lai. Nhưng Bình Thường không cho là vậy, hắn nghĩ những kẻ thích khư khư bí mật kia là những kẻ vô cùng hèn nhát và ích kỉ, đến cả tin tưởng còn chẳng dám mà cứ vỗ ngực tự xưng là anh hùng.

Vậy nên Bình Thường sẽ mang kiếm về cho Đỗ Đạt xem xét, và nếu sư huynh thích thanh kiếm thì hắn sẵn sàng tặng luôn chứ chẳng cần sư huynh phải giết người đoạt bảo...

Đêm đó, trong căn phòng nhỏ, Bình Thường quyết định mang thanh kiếm ra cho Đỗ Đạt xem.

Luyện hồn và luyện niệm, dù luyện theo hướng nào trước thì sau đó vẫn có thể luyện thêm hướng còn lại, nhưng người luyện hồn trước sẽ không thể phát triển niệm lên đẳng cấp cao, ngược lại người luyện niệm trước cũng không thể phát triển linh hồn được như người khác. Đỗ Đạt vốn là một người luyện hồn xuất chúng, sau đó vì ưa thích cuộc sống thanh tịnh, chán ghét đấu tranh nên đã chuyển hướng luyện niệm và trở thành đệ tử tục gia của Vô Lực bang.

Chuyển hướng sang niệm nhưng kiến thức về linh hồn và cấp bậc linh lực của Đỗ Đạt vẫn nguyên vẹn và tiếp tục phát triển dù chậm hơn rất nhiều so với trước. Nhìn thanh kiếm đen chỉ dài bằng hai phần ba các thanh kiếm thông thường, Đỗ Đạt nói: "Chất liệu của lưỡi kiếm này ta không nhìn ra, nhưng cán kiếm thì có lẽ là cấp Linh Bảo... Ngươi đưa ta cầm thử."

Định cầm thử vào lưỡi kiếm, nhưng Đỗ Đạt không hiểu và cũng không chút thắc mắc rằng vì sao bản thân hắn đột ngột đổi ý cầm vào cán kiếm từ tay Bình Thường.

Cán kiếm cũng màu đen, trông có vẻ kì dị và tinh xảo hơn xa so với cán những loại kiếm khác: "Có vẻ không chỉ là Linh Bảo mà còn là Linh Bảo cao hoặc siêu cấp, xem ra ngươi nhật được kho báu rồi!"

Nghe nói thanh kiếm có thể là Linh Bảo siêu cấp, Bình Thường mừng rỡ ra mặt, đâu thể biết rằng trước khi mất trí, hắn có cả kho Thánh Bảo giấu trong một siêu cấp Thánh Bảo mà chẳng thèm ngó đến...

Đỗ Đạt cũng mừng cho Bình Thường, nhưng lại nhớ ra Bình Thường không dùng được linh lực nên ngưng cười ngay và thử cảm nhận thuộc tính của thanh kiếm...

Sau đó Đỗ Đạt lắc đầu: "Vô hệ, tiếc quá, nếu có một thuộc tính thì giá của thanh kiếm này sẽ cao hơn rất nhiều, nhưng dù sao cũng là Linh Bảo cấp cao, đem bán đi cũng được kha khá đấy! Bán xong thì dẫn ta đi ăn nhà hàng một bữa xem như trả công giám định nhé! Hà hà..."

Nói xong, Đỗ Đạt trả lại thanh kiếm cho Bình Thường, từ đầu đến cuối Đỗ Đạt chưa từng động tay vào lưỡi kiếm.

Nhận lại thanh kiếm, Bình Thường đáp: "Nếu sư huynh thích thì số tiền bán được đệ tặng huynh hết, dù gì đệ cũng không cần đến tiền, hơn nữa huynh đã tốn kém nhiều tiền vì đệ..."

Nói xong, Bình Thường không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng, như thể lo sợ rằng nếu bán thanh kiếm này đi với giá của một Linh Bảo thì sau khi khôi phục trí nhớ, cái thằng khôi phục trí nhớ đó sẽ đập thằng mất trí là Bình Thường ra bã...

Sau khi trả kiếm cho Bình Thường, Đỗ Đạt đi giải quyết nỗi buồn. Chỉ còn Bình Thường trong phòng, mắt vẫn chăm chú nhìn thanh kiếm, bảo vật này đã cứu mạng hắn, thật lòng hắn không nỡ đem bán đi...

"Khoan đã!" Bình Thường sực nhớ ra một chuyện do lão lao công già nói, rằng không phải bất cứ bảo vật nào cũng dùng linh lực, Thần tháp Cửu Phẩm Liên Hoa, một trong 12 Thần Bảo và cũng là một trong các chí bảo của Phật giáo Việt Nam là ví dụ điển hình nhất! Dùng niệm.

Nữa năm tu luyện ở Vô Lực bang, tuy không đạt được thành tựu nào đáng kể nhưng Bình Thường đã nắm vững một trong các khả năng cơ bản nhất, đó làm cảm niệm, cảm nhận sự tồn tại và độ mạnh yếu của niệm.

Vậy là hắn ngồi xếp bằng, tay cầm thanh kiếm và nhắm mắt cảm niệm...

Rất nhiều vật có niệm cho nên Bình Thường cảm được niệm trong thanh kiếm cũng không có gì lạ, hắn cảm giác được ý chí của một người dành cả đời để sáng tạo ra một bảo vật kỳ lạ, và hắn cảm nhận được ý chí của một người khác, kẻ đã quyết tâm sẽ đưa bảo vật này phát triển đến đỉnh cao để không phụ lòng người đã tạo ra nó... Hai loại ý chí này, loại thứ nhất thì rất mãnh liệt, nhưng loại thứ hai lại có phần yếu ớt xao nhãng...

Cảm được ý chí thứ hai, Bình Thường nhếch môi khinh miệt: "Tên đê tiện! Rõ ràng hắn chỉ là tên hám của nên đã tiếp nhận bảo vật này và hứa lèo với người tạo ra nó, chứ thật ra hắn chẳng hề tôn trọng người đó và bảo vật! Thằng chó!"

"Mà sao mình chửi hắn mà bản thân lại nhột thế nhỉ?" Bình Thường khó hiểu vì cảm giác như chính bản thân hắn bị chửi.

Đã xác định trong cán kiếm có ý chí mạnh mẽ, nhưng Bình Thường biết đây chỉ là ý chí đơn thuần, chưa đủ để giúp cho hắn chém chết cương dương hổ. Vậy là Bình Thường tiếp tục tìm hiểu, hắn nghĩ đến tình huống trước đó, khi mà Đỗ Đạt sư huynh định chạm vào lưỡi kiếm nhưng đột nhiên lại thôi...

"Chẳng lẽ lưỡi kiếm này khiến sư huynh sợ? Huynh ấy cũng không biết chất liệu của lưỡi kiếm..."

Tò mò, Bình Thường, lúc này vẫn đang trong trạng thái cảm niệm, chạm tay vào lưỡi kiếm...

Khoảnh khắc cảm niệm tiếp xúc với lưỡi kiếm, đầu Bình Thường cảm thấy như nổ tung, hắn cảm nhận được trong lưỡi kiếm là có chút thân quen... Bởi vì trước đây hắn đã từng thử, nhưng vì khi đó không biết cảm niệm nên chỉ cảm thấy sâu xa và khó hiểu...

Còn bây giờ, sau khi đã mất đi trí nhớ và nữa năm tiếp xúc với niệm, Bình Thường đã cảm nhận được rõ hơn, là cảm giác càng thâm sâu hơn, càng khó hiểu hơn...

Là niệm, một loại niệm mạnh mẽ và khác biệt!

Cũng trong lúc Bình Thường chạm vào lưỡi kiếm, từ vị trí tiếp xúc bắn ra hàng trăm ký hiệu nhỏ màu đen mà Bình Thường nhận ra là chữ Vạn ( 卍), nhưng khác biệt ở chỗ, chữ Vạn này ngược chiều ( 卐). Trong Phật giáo Việt Nam linh giới, chữ Vạn màu vàng kim (Hoàng Vạn 卍) tượng trưng cho những điều tốt đẹp nhất, người luyện được chữ Vạn này là người luyện niệm đúng bản chất hướng thiện, mang trong tâm Hoàng Niệm. Ngược lại, chữ Vạn ngược màu đen (Hắc Vạn 卐) được cho là biểu tượng của tăm tối và chết chóc, chỉ có những kẻ luyện niệm theo con đường tàn ác nhất mới có thể luyện thành, và con đường này gọi là... Hắc Niệm.

"Thanh kiếm này là một tà vật!" Bình Thường ngay lập tức đưa ra kết luận, dù hắn chỉ học sơ qua về Phật pháp nhưng cũng đủ biết sự tà ác của Hắc Niệm, đơn giản vì một người luyện Hoàng Niệm cứu bao nhiêu người thì một kẻ luyện Hắc Niệm phải giết bấy nhiêu người mới đạt được sức mạnh tương đương...

Chợt có tiếng gào thét inh ỏi, Bình Thường vội thu lại trạng thái cảm niệm và chạy ra khỏi phòng, nhiều đệ tử tục gia ở các phòng khác cũng chạy ra.

"Có chuyện gì vậy?"

"Tiếng la từ đằng kia! Có lửa cháy!"

Từ phía đám cháy, một đệ tử hoảng loạn chạy đến và hét lớn: "Có kẻ lạ đột nhập! Chúng đã bắt mất Mai Linh sư muội rồi! Đỗ Đạt sư huynh ra lệnh tất cả di tản lên đỉnh núi!"

"Mai Linh sư tỷ bị bắt?" Bình Thường chấn động khi nghe tin, Mai Linh, vị sư tỉ xinh đẹp của hắn đã bị kẻ lạ bắt cóc? Với nhan sắc của nàng thì những kẻ kia sẽ làm gì? Nghĩ đến thôi mà Bình Thường đã tức điên rồi!

Một đệ tử khác hỏi: "Mai Linh bị bắt? Còn chúng ta di tản, vậy Đỗ Đạt sư huynh và các sư huynh khác thì sao?"

"Đỗ Đạt sư huynh đã bị thương nhưng vẫn đang cầm cự cùng các sư huynh khác, các huynh ấy cản đường địch cho chúng ta di tản và gọi người đến cứu!"

"Đỗ Đạt sư huynh bị thương?" Lại thêm một lần Bình Thường chấn động, hai người quan trọng nhất đối với hắn đều đang gặp nguy hiểm, còn hắn lại đi trốn?

"Không!" Bình Thường lắc đầu, hắn yếu, hắn sợ, nhưng hắn sẽ không trốn, dù liều mạng hắn cũng phải đền đáp ân tình của Đỗ Đạt sư huynh và Mai Linh sư tỷ!

Nghiến răng để cắn nát sợ hãi trong lòng, Bình Thường lao thẳng về phía đám cháy...

Do tình hình hỗn loạn nên không ai biết người vừa chạy đi là Bình Thường: "Ai vừa xông ra vậy?"

"Trong giống Bình Thường?"

"Đùa hoài... Hắn tuy phế nhưng đâu có ngu!"

"Đúng vậy, có lẽ là vị sư huynh nào đó, chúng ta đi nhanh thôi!"

Hết chương 203

post: ck Thảo
Like [5] : Cu~T , SieuGameThu , traique , goku123 , lephuquy , Thích điều này!

  Yêu em Thảo (13.10.2017 / 14:16)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



Chương 204: Thức Tỉnh

Chạy cắm đầu về vùng khói lửa, Bình Thường thấy một nhóm người lao về hướng chân núi liền dừng lại và nghe tiếng Đỗ Đạt quát to: "Đừng đuổi theo! Chúng ta đều bị thương, không ai đánh lại chúng!"

Người khác nói: "Nhưng còn Mai Linh sư muội?"

"Kẻ bắt Mai Linh có thể là một Linh Vương, chúng ta không ngăn nổi! Mau đi báo tin Mai Linh bị bắt cho hộ pháp Thanh và Phương Trang phu nhân!"

"Lão già vô dụng đó thì giúp được gì chứ!"

"Nhưng Mai Linh là con gái lão!"

Bình Thường biết chút ít về gia đình Mai Linh sư tỷ. Trước khi Bình Thường gia nhập Vô Lực bang, gia đình Mai Linh trong một chuyến đi từ Bắc về Nam đã vô tình cứu mạng nhị trưởng lão Ngộ Pháp của Vô Lực bang. Cũng nhờ ân tình đó mà nhị trưởng lão Ngộ Pháp đã xin bang chủ Ngộ Thông cho gia đình ông Thanh gia nhập Vô Lực bang và nhận chức vị Hộ Pháp. Vô Lực bang là một trong những tổ chức hàng đầu Việt Nam nên lão Thanh lập tức đồng ý và đưa gia đình đến Vô Lực bang hưởng thụ cuộc sống an nhàn, Mai Linh sư tỷ cũng trở thành đệ tử tục gia của bang không lâu trước khi Bình Thường đến.

Và đúng là không thể trông đợi vào lão Hộ Pháp nữa vời kia, Bình Thường cũng lo ngại những người khác sẽ không đến kịp... Nếu vậy thì Mai Linh sư tỷ sẽ bị bắt đi... và khả năng rất cao là trở thành nô lệ tình dục cho bọn bắt cóc...

"Không được! Mình phải đuổi theo, nếu không thể kéo dài thời gian thì ít nhất cũng có thể lưu lại dấu vết cho các vị hộ pháp, trưởng lão tìm kiếm!"

Bình Thường sợ chết, nhưng những gì Mai Linh sư tỷ phải chịu còn đáng sợ hơn!

Vậy nên hắn cắm đầu chạy theo, bất chấp nguy hiểm tính mạng.

Chạy một lúc lại ngã lăn lông luốc xuống dốc núi, chưa chạm trán kẻ địch thì Bình Thường đã te tua như mền rách rồi va vào một gốc cây dưới chân núi.

"Hự!"

Ê ẩm toàn thân, Bình Thường gượng dậy rồi lần mò trong bóng tối, đi được một quãng thì phát hiện có những đốm lửa nhỏ từ phía xa, là bọn bắt cóc đang tụ tập.

"Bặt được người rồi sao chúng không chạy mà tụ tập ở đây?" Bình Thường nghĩ.

Lúc Bình Thường nấp, bọn bắt cóc đang điểm danh quân số, sau đó một tên nói: "Đủ người rồi! Giải tán đi, ta, thằng Cóc và thằng Nhái ở lại chờ lão Ngộ Pháp đến cứu con bé!"

"Rõ!"

Bọn bắt cóc giải tán gần hết, chỉ còn lại ba người với bí danh Ếch, Cóc và Nhái.

Dưới ánh lửa mờ, tên Nhái nhìn Mai Linh đang nằm hôn mê và liếm môi thèm thuồng: "Con bé xinh phết!"

Tên Ếch gật đầu công nhận: "Quá ngon! Hẳn là mẹ nó còn ngon hơn nên lão kia mới khổ công bày mưu như vầy..."

Cóc nói: "Má! Ngon thế này mà để thằng già dê xơi thì quá phí phạm, hay là..."

Cóc vừa nói vừa liếc mắt sang Ếch và Nhái, tư tưởng của ba tên va chạm nhau...

Ếch gật đầu: "Quất! Chơi miễn phí lại còn có tiền công thì ngu gì tha!"

Xác định, ba tên toát ra nụ cười dâm đãng rồi cùng khom người định làm thịt Mai Linh xinh đẹp...

"Muốn chết thì cứ động vào nàng!"

Âm thanh lạnh lùng phát ra trong đêm đen khiến ba tên bắt cóc giật bắn mình, dưới ánh lửa nhỏ bập bùng, Bình Thường bước ra trong nhân dạng te tua thảm hại...

Ba tên bắt cóc trước còn giật mình thì giờ bật cười như điên: "Gì thế này? Ha ha... Thằng ăn mày này định làm anh hùng cứu mỹ nhân à?"

"Xem cấp độ của nó kìa! Thậm chí còn không bằng Linh Sĩ! Đây là phế vật tư chất không màu sao?"

"Ha ha... Cứ mặc kệ nó, quất con bé đi kẻo lão già đến sớm..."

Bọn bắt cóc chẳng màng đến Bình Thường, cứ tiếp tục khom người ngắm nghía thân hình xinh đẹp của Mai Linh. Thấy tên Ếch thèm thuồng nắm cổ áo nàng định xé toạc ra, Bình Thường liều mạng lao vào...

"Tránh xa sư tỉ ra!"

Ba tên bắt cóc đều là Linh Tướng cấp cao, tốc độ của Bình Thường so với chúng chẳng khác nào ốc sên, vừa lao đến đã bị tên Ếch tùy tiện phất tay đánh văng ra.

Thấy Ếch ra tay rất nhẹ, Nhái ngạc nhiên hỏi: "Sao sếp không giết nó luôn cho gọn?"

Ếch bật cười: "Mày không thấy thái độ của nó sao, rõ ràng nó thích con bé này!"

"Ý sếp là để cho nó sống để thấy con ghệ này bị tụi mình chơi? Nghe kích thích quá! Ha ha..."

Cười xong, Nhái quay sang chỉ thẳng mặt Bình Thường và nói: "Khôn hồn thì ngồi yên tao cho xem chịch, còn ồn ào thì tao cắt cổ cái một nha thằng ôn phế vật!"

"Khốn khiếp!" Bình Thường giận run người, cắn răng gượng dậy, rút thanh kiếm đen giắt bên hông ra và lao đến chém Ếch.

"Quá chậm!" Ếch khinh miệt lướt ra sau lưng Bình Thường và đá vào hai khớp gối làm Bình Thường ngã quỳ xuống đất.

"Đã thế tao bắt mày phải xem!" Ếch nắm tóc Bình Thường để kéo hắn hướng mắt nhìn cảnh Mai Linh đang sắp bị Ếch và Cóc làm thịt.

"Buông ta ra!" Bình Thường điên cuồng chống cự nhưng vô ích, tay trái cầm kiếm Nghịch Thiên giơ lên định đâm vào tay Nhái nhưng bị gã dễ dàng cản lấy, chỉ còn tay phải, hắn đưa lên chụp lấy cổ tay đang nắm đầu mình...

Chỉ dùng chút ít linh lực phòng ngự cổ tay, Nhái ngạc nhiên khi cảm thấy đau trong khi rõ ràng Bình Thường không dùng chút linh lực nào: "A! Tay mạnh gớm! Chắc quay tay dữ lắm hả mậy?"

Châm chọc xong, Nhái tăng linh lực bảo vệ cổ tay, nhưng lại càng ngạc nhiên khi vẫn thấy đau khi Bình Thường siết tay mạnh hơn.

"Cái tay này..." Nhái đã bắt đầu kinh sợ, một bàn tay không dùng linh lực lại có sức mạnh vượt qua linh lực Linh Tướng cấp 8 của gã!

"Đễ xem tay mày mạnh cỡ nào!" Nhái vẫn xem nhẹ Bình Thường, bắt đầu đưa linh lực hệ hỏa vào cổ tay để đốt tay Bình Thường.

Nhưng Nhái đã lầm, lửa của gã hoàn toàn không khiến Bình Thường thấy nóng, thậm chí Bình Thường càng siết mạnh hơn, rồi khi tên Ếch xé toạc cổ áo Mai Linh, Bình Thường giận dữ gầm lên và bóp nát cổ tay Nhái.

"Aaaa!" Nhái gào lên đau đớn, cổ tay hắn bị bóp nát, cánh tay đứt lìa, máu tuôn xối xả.

Nhái sợ hãi lùi lại, Bình Thường thoát ra và khó tin nhìn bàn tay mình, giờ thì hắn đã rõ, hắn giết được cương dương hổ là nhờ sức mạnh phi thường của cánh tay phải kết hợp sự sắc bén của thanh kiếm gãy Nghịch Thiên.

"Thằng chó chết! Sức mạnh đó là sao?" Nhái vẫn không thể tin nổi rằng Bình Thường có thể dùng lực đơn thuần của những ngón tay để bóp nát cổ tay hắn, nhưng vì khó tin nên mắt hắn lộ ra sự sợ hãi...

Bình Thường thấy, và hắn biết đây là cơ hội loại trừ đối thủ. Chuyển Nghịch Thiên kiếm sang tay phải, hắn lao đến chém thẳng vào người Nhái...

Binh!

Đáng tiếc, dù có cánh tay mạnh mẽ và thanh kiếm sắc bén, nhưng đôi chân Bình Thường lại quá đỗi bình thường, tên Cóc dễ đàng lao đến đạp một đạp vào lưng làm Bình Thường theo đã ngã sấp xuống đất trước khi lưỡi kiếm hắn kịp chém vào người Nhái.

Đứng giẫm lên lưng Bình Thường, Cóc nhìn Nhái và bật cười hả hê: "Ha ha! Xem anh Nhái của chúng ta bị thằng phế vật nó chém đứt cổ tay kìa!"

Đây không phải lúc đề đùa hay tức giận, Nhái quát: "Không phải bị chém! Cẩn thận tay phải nó!"

Lúc này, Cóc nhận ra Bình Thường đang định chém vào chân gã, liền nhấc chân định đá vào cổ tay Bình Thường...

Binh!

Va chạm giữa cổ tay phải Bình Thường và cổ chân Cóc, và lần này người ngã là Cóc, và trên mặt Cóc là một nét không thể tin nổi. Sau khi nghe Nhái cảnh báo, Cóc đã vận linh lực tối đa vào chân để đá vào cổ tay Bình Thường nhưng kết quả là hắn ngã xuống với cổ chân đau nhức như sắp gãy...

Ếch vốn nghĩ Cóc sẽ dễ dàng hạ phế vật như Bình Thường, nhưng khi chứng kiến Cóc té ngã thì không còn xem thường Bình Thường được nữa: "Thằng này... Linh hồn và thể chất đều không ra gì, nhưng cánh tay lại mạnh quái dị..."

"Sếp! Mau giết nó để ngăn họa!" Cóc lo lắng vừa lùi xa vừa nói.

"Yên tâm! Chỉ có cái tay thì làm được trò gì, đánh nát đầu nó là xong."

Bình Thường đang gượng dậy thì thấy Ếch đang tạo ra một quả cầu sấm sét trên tay và ném thẳng về phía hắn, vội vàng giơ kiếm ra đỡ...

Xoẹt xoẹt!

Quả cầu sấm sét va vào lưỡi kiếm Nghịch Thiên làm cho thanh kiếm run lên bần bật, nếu không nhờ sức mạnh phi thường của cánh tay thì có lẽ Bình Thường đã làm rơi kiếm, nhưng trong chốc lát, quả cầu đã tan biến, hoặc có lẽ, đã bị lưỡi kiếm Nghịch Thiên hấp thu.

Và dù là trường hợp nào cũng khiến Ếch kinh ngạc, vì gã không hề cảm thấy chút linh lực nào từ cả Bình Thường lẫn thanh kiếm, vậy mà có thể ngăn được linh thuật của cấp Tướng như gã: "Đây chắc chắn là một thanh bảo kiếm!"

Một thanh kiếm trong tay phế vật ngăn được Linh Tướng, vậy trong tay Linh Tướng có thể làm được gì? Lòng tham trỗi dậy, Ếch đưa tay về phía Bình Thường: "Nhóc! Giao ta thanh kiếm, ta tha mạng cho mày và con ghệ kia!"

"Th... thật chứ?" Bình Thường vừa mừng vừa ngờ.

"Thật!" Ếch gật đầu chắc nịch, nhưng trước đó gã đã liếc mắt ra hiệu cho Cóc ra tay, và cái liếc mắt này đã bị Bình Thường bắt gặp.

Keng!

Một con dao găm được Cóc phóng thẳng về phía Bình Thường nhưng hắn kịp thời đưa Nghịch Thiên kiếm ra cản phá, rồi lại vội vàng đỡ một quả cầu sấm sét mới của Ếch, ngay sau đó lại có bốn con dao găm phóng tới, Bình Thường đỡ được hai, bị hai con dao còn lại đâm vào bụng.

"Hự!"

Ếch nói: "Tay mày rất mạnh và nhanh đó! Nhưng một chọi ba thì không chột cũng què nha con trai!"

Bình Thường mệt mỏi thở dốc, gã Nhái sau khi cầm máu cánh tay đã tiến đến vây lấy Bình Thường. Đời hắn xong rồi...

Không! Hắn còn thanh kiếm Nghịch Thiên! Nhưng thanh kiếm này chứa Hắc Niệm.

Hắc Niệm thì sao? Hắn dùng để cứu người!

Bình Thường ngồi xếp bằng, tay phải cầm kiếm Nghịch Thiên, tay trái giơ lên trước ngực niệm chú để khu động toàn bộ sức mạnh niệm cỏn con mà hắn luyện được trong nữa năm qua, mục đích chỉ để kích hoạt Hắc Niệm trong Nghịch Thiên kiếm.

Thấy Bình Thường ngồi xếp bằng niệm chú, Ếch, Cóc và Nhái cùng bật cười: "Tự cầu siêu cho bản thân trước khi chết à! Ha ha..."

Cười vang, rồi cả ba tên cùng dùng sát chiêu mạnh nhất, từ ba hướng bắn vào Bình Thường...

Và trong khoảnh khắc cận kề sinh tử, Nghịch Thiên kiếm khởi động và bắn ra hàng ngàn chữ Hắc Vạn vây quanh Bình Thường, tạo ra một lớp phòng vệ ngăn cản ba mũi tấn công...

Kinh ngạc là những gì hiện trên mặt ba tên bắt cóc, Bình Thường vẫn không toát ra chút linh lực nào, nhưng lại có những chữ Hắc Vạn yêu dị bay quanh cơ thể như những vệ tinh nhỏ.

"Đó là... linh thuật phòng ngự hệ Ám sao?"

"Không phải! Là chữ Vạn, nhưng sao lại có màu đen? Hơn nữa, một thằng nhóc như nó làm sao luyện niệm đến mức này!"

Trong lúc bọn bắt cóc kinh hãi, những chữ Hắc Vạn bắt đầu thu hẹp phạm vi bay và bám lên người Bình Thường, khiến cho hắn lúc này trông như bị phủ trong một lớp khí đen hình chữ Hắc Vạn.

Bên ngoài là vậy, trong đầu Bình Thường cũng bắt đầu biến đổi, hắn đứng dậy, điềm tĩnh mở mắt, đôi mắt đen giờ cũng biến đổi với tròng trắng đổi thành màu đen u ám...

Hắn nhìn ba tên bắt cóc, nhìn Mai Linh, nhìn tay mình, nhìn thanh kiếm Nghịch Thiên, rồi nhếch miệng cười: "Đa Tình và Nghịch Thiên ư? Thì ra là vậy... Bảo sao khi xưa ta không thể thấu thiểu được cảm giác sâu xa trong mảnh kiếm..."

Nhìn Bình Thường toát ra khi chất điềm tỉnh và tự tin lạ thường như một người khác hẳn, Cóc lo lắng nói: "Sếp, thằng này có gì đó quái quái..."

Ếch gật đầu: "Đừng lo! Nó vẫn không có chút linh lực nào..."

"Linh lực? Cần thiết sao?" Bình Thường, mà thật ra chính là Dương, cười nhạt.

Rồi Dương nhẹ nhàng cất bước về phía Ếch, mỗi bước đi lại khiến cả ba tên bắt cóc run rẫy, tinh thần chúng đang hoảng loạn, ý chí chúng đang suy sụp...

Và Ếch quỳ mọp xuống, không phải bị linh lực Hữu Ý ép buộc, mà là hắn sợ hãi đến mức tự nguyện quỳ xuống, đây chính là một phần uy lực của niệm.

Nhưng tất nhiên không chỉ có vậy, Dương thậm chí thấu hiểu tất cả tâm tư, tất cả cảm xúc trong đầu ba tên bắt cóc mà không cần quan sát. Và Cóc, Nhái đang dự định phản kháng.

"Vô ích thôi!" Dương nhẹ nhàng khuyên can khi Cóc và Nhái vừa định ra tay.

Nhưng hai tên vẫn liều chết ra tay, Dương mặc kệ, vung kiếm chém thẳng vào đầu Ếch. Lưỡi kiếm đen chém thẳng vào đầu nhưng không có chút máu nào tuôn ra, thậm chí đầu của Ếch vẫn còn nguyên vẹn, nhưng sự thật là lưỡi kiếm không chém vào đầu, mà chém vào tinh thần của Ếch và hấp thu chút niệm cỏn con của gã, Ếch không chết, nhưng tinh thần đã tổn thương nghiêm trọng...

Cùng lúc thì đòn đánh của Cóc và Nhái đã bắn đến lưng Dương, hắn cũng chả buồn tránh né bởi vì lớp Hắc Vạn trên người thừa sức bảo vệ hắn. Dương vẫn quay lưng về phía Cóc và Nhái, nhìn Nghịch Thiên kiếm trên tay và thở dài: "Ài... Nếu biết có thể rèn lại lưỡi kiếm thì mình đã học vài chiêu kết hợp rồi, chứ chém chay thế này chưa đủ ngầu."

Trong lúc Dương đứng suy nghĩ, lớp khói tạo ra bởi những chữ Hắc Vạn dần dần tan biến, nghĩa là khả năng dùng niệm của hắn đã đến giới hạn. Nhưng dương vẫn bình tỉnh, quay lại nhìn hai tên bắt cóc và nói: "Cút đi, đừng để ta gặp lại!"

"Dạ! Dạ!" Hai tên Cóc, Nhái mừng rơn, lạy lục mấy cái rồi cõng Ếch chạy biệt tích.

Nhìn bọn bắt cóc đi mất, Dương thở phào rồi choáng váng gục xuống, Hắc Niệm đã kích thích ký ức hắn trỗi dậy tạm thời, và giờ không còn Hắc Niệm, nên hắn biết bản thân sắp trở lại thành thằng mất trí. Nhưng trước khi hôn mê, Dương sực nhớ một chuyện, vội vã nói: "Mẹ nó! Có cua gái thì chờ tao tỉnh rồi hãy chịch nha mậy!"

Và sau đó Dương nhắm mắt thiếp đi, Bình Thường lập tức mở mắt ra sau đó, và không nhớ chút gì về chuyện vừa xảy ra. Hắn nhìn quanh và thấy bọn cướp đã đi mất, vội vã tiến đến xem tình hình Mai Linh và nhận ra nàng vẫn ổn, chỉ có cổ áo bị xé lộ ra làn da trắng ngần.

Cắn răng ngăn ham muốn trong lòng, Bình Thường lấy áo khoác cho Mai Linh và gượng sức cõng nàng về, nhưng đi được một đoạn thì đuối sức, ngã xuống hôn mê...

Hết chương 204

post: sang đz.ck Thảo
Like [2] : lephuquy , Cu~T , Thích điều này!

  truong1809 (13.10.2017 / 17:14)
[Kẻ Lang Thang] of T9



Vcl bựa quá

  Yêu em Thảo (14.10.2017 / 14:30)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



Chương 205: Chân Truyền Lệnh

Bình Thường tỉnh giấc trong gian phòng quen thuộc và thấy Đỗ Đạt đang ngồi trên chiếc giường đối diện.

"Sư huynh..."

Thấy Bình Thường tỉnh giấc, Đỗ Đạt tiến lại: "Tỉnh rồi sao, thằng ngu này!"

Vừa dậy đã ăn chửi, Bình Thường biết là do sự liều mạng của hắn đi cứu Mai Linh, hắn hỏi: "Mai Linh sư tỉ..."

Đỗ Đạt đáp: "Mai Linh vẫn ổn và đang được cha mẹ cô ấy chăm sóc. Ngươi nghĩ cái gì mà dám đuổi theo bọn bắt cóc vậy hả? Nếu không có Ngộ Pháp trưởng lão đến cứu kịp lúc thì cả ngươi lẫn Mai Linh đều xong đời rồi!"

"Trưởng lão Ngộ Pháp?" Bình Thường ngạc nhiên, hắn chỉ nhớ đến lúc bị ba tên bắt cóc bao vây, phải vận niệm để kích hoạt Hắc Niệm trong thanh kiếm Nghịch Thiên, sau đó thì hắn tỉnh dậy và không thấy bọn bắt cóc đâu nữa rồi cõng Mai Linh đi được một đoạn thì ngất xỉu.

Đỗ Đạt gật đầu: "Trưởng lão Ngộ Pháp đã đánh đuổi bọn bắt cóc rồi mang ngươi và Mai Linh về. Cũng may là không ai bị thương quá nghiêm trọng."

Nói xong, Đỗ Đạt thở dài.

"Sao sư huynh lại thở dài?"

Đỗ Đạt đáp: "Ngươi cũng biết Mai Linh giống ta, đã từng luyện hồn trước khi luyện niệm nên chỉ có thể làm đệ tử tục gia. Nhưng sau vụ này, cho rằng có kẻ nhắm đến Mai Linh nên trưởng lão Ngộ Pháp đã yêu cầu bang chủ chấp nhận Mai Linh như một đệ tử chính tông, nàng và cha mẹ đã chuyển đến khu vực chính tông, được bảo vệ nghiêm ngặt hơn nhiều so với khu tục gia chúng ta..."

"Vậy sao... Thế thì sư tỉ sẽ an toàn hơn..." Mừng cho Mai Linh, nhưng lòng Bình Thường lại cảm thấy mất mát lớn, từ nay về sau, hắn sẽ không còn được gặp sư tỉ hàng ngày nữa, thậm chí muốn gặp một lần cũng khó khăn vì bản thân hắn chẳng có cớ gì để sang khu vực chính tông. Ngược lại, Siêu Phàm sư huynh cũng không còn phải tìm cớ sang khu vực tục gia, bởi hắn đã có thể ngày ngày tiếp cận Mai Linh sư tỉ vì đệ tử chân truyền cũng ở cùng khu vực chính tông. Nghĩ đến cảnh Siêu Phàm ngày ngày tiếp cận sư tỉ, thường xuyên có cơ hội thể hiện tài năng để chiếm lấy trái tim của sư tỉ mà Bình Thường không cách nào can thiệp, trong lòng hắn ngập tràn cay đắng.

Trong lúc Bình Thường đang buồn bã, cánh cửa phòng chợt vỡ tung, Siêu Phàm xuất hiện sau cánh cửa và quát to: "Đỗ Đạt! Mày có biết tội không?"

Đỗ Đạt bất ngờ trước thái độ nóng nảy của Siêu Phàm, vội hỏi: "Sư huynh, có chuyện gì?"

Siêu Phàm sấn tới tóm cổ áo Đỗ Đạt: "Chuyện gì? Đường đường là đại đệ tử tục gia, vậy mà một sư muội cũng không bảo vệ nổi, mày còn xứng đáng làm đệ tử Vô Lực bang sao?"

Hóa ra là vì Mai Linh, nhưng Bình Thường vẫn không hết ngạc nhiên khi một thiên tài luyện niệm đến chức Đại Đức như Siêu Phàm lại có thể nổi nóng như vậy. Bình Thường đương nhiên không biết, lý do là vì sau khi hay tinh Mai Linh gặp nạn và được chuyển đến khu chính tông, Siêu Phàm đã đến thăm với tâm trạng vui mừng vì viễn cảnh được gặp gỡ nàng hàng ngày. Nhưng khi đến thăm và chứng kiến Mai Linh sau khi tỉnh dậy luôn miệng cho rằng người cứu nàng là Võ Phi Dương, cơn ghen tuông bùng phát và Siêu Phàm đã nói: "Mai Linh sư muội, nhà báo Đăng Thất Thiệt xác định Võ Phi Dương đã chết rồi..."

Nhưng Mai Linh sư muội, lần đầu tiên, nhìn Siêu Phàm bằng ánh mắt khinh miệt và nói: "Chỉ lũ ngu mới tin lời cái tên Đăng Thất Thiệt!" (Viết đoạn này không phải cố tình chửi xéo đâu, nhưng ai nhột thì đành chịu vậy, Mai Linh chửi đúng chứ đâu có sai ha...)

Vậy nên Siêu Phàm giận không nói nên lời, quyết định lôi đầu đám đệ tử tục gia ra trút giận...

Bị Siêu Phàm nắm áo, Đỗ Đạt tuy giận nhưng vẫn cố giải thích: "Sư huynh, huynh cũng biết đệ tử tục gia bọn đệ yếu kém, kẻ địch quá mạnh nên dù cố hết sức và chịu nhiều thương tích nhưng bọn đệ cũng không thể cản nổi..."

"Không thể cản nổi thì phải liều mạng cầm chân địch! Mày biết Mai Linh sư muội là ai không? Con gái của ân nhân cứu mạng trưởng lão Ngộ Pháp! Cả khu tục gia bọn mày cũng không đáng giá bằng nàng!"

"Buông sư huynh Đỗ Đạt ra!"

Người nói là Bình Thường, tay hắn chụp lấy cổ tay Siêu Phàm và kéo ra.

Bị Bình Thường nắm cổ tay, Siêu Phàm quát: "Thằng phế vật! Ai cho mày tư cách lên tiếng!"

"Buông sư huynh Đỗ Đạt ra!" Bình Thường lặp lại, tay hắn siết chặt cổ tay Siêu Phàm, Bình Thường vẫn còn nhớ lúc hắn bóp nát cổ tay tên bắt cóc.

"Hỗn xược!" Siêu Phàm tức giận, dù cảm thấy đau khi bị Bình Thường siết cổ tay nhưng hắn vẫn không buông tay khỏi áo Đỗ Đạt vì làm vậy chẳng khác nào bảo hắn sợ Bình Thường.

Nhưng với một kẻ không có linh lực, chỉ luyện niệm được nữa năm như Bình Thường, Siêu Phàm có cách trị, niệm chú đánh vào tinh thần Bình Thường.

Một tay vẫn nắm cổ áo Đỗ Đạt, tay còn lại Siêu Phàm đưa lên trước ngực và niệm chú, loại chú chuyên dùng để trừng trị loại đệ tử cá biệt.

"A!" Không có Hắc Niệm hoặc linh lực bảo vệ, Bình Thường như trẻ sơ sinh so với Siêu Phàm, đầu hắn đau như búa bổ khi Siêu Phàm niệm chú, nhưng tay vẫn siết chặt cổ tay Siêu Phàm. Càng đau đầu, Bình Thường càng siết mạnh, càng bị siết mạnh, Siêu Phàm càng tăng uy lực, nhưng trong lòng đã bắt đầu kinh sợ trước lực tay của Bình Thường, dù thực sự là Bình Thường đang rất nương tay vì không muốn làm tổn hại Siêu Phàm, gây thêm rắc rối cho Đỗ Đạt.

"Bình Thường, dừng tay ngay!" Thấy Bình Thường và Siêu Phàm tranh đấu, Đỗ Đạt vội can ngăn.

"Sư huynh! Hắn..."

"Ta bảo dừng tay!" Đỗ Đạt quát nạt, tuy Đỗ Đạt nhiều lần chửi mắng Bình Thường nhưng Bình Thường biết trong lời chửi của sư huynh mang ý đùa giỡn vui vẻ nhiều hơn, riêng lần này, sư huynh đã thực sự giận dữ, nhưng không phải giận Bình Thường, mà giận Siêu Phàm.

Trước sự giận dữ của sư huynh, Bình Thường đành buông tay, và ngay lập tức bị Siêu Phàm bóp cổ nhấc lên...

Siêu Phàm, một trong sáu đệ tử chân truyền của Vô Lực bang, ngoài là thiên tài luyện niệm, hắn còn chuyên tâm rèn luyện thể chất nên rất khỏe cho với Bình Thường.

"Mày muốn chết sao?" Siêu Phàm trợn mắt hỏi Bình Thường.

"Sư huynh, xin lập tức dừng tay!" Đỗ Đạt can ngăn.

Siêu Phàm gầm gừ: "Câm miệng! Xúc phạm đệ tử chân truyền, ta phán tên phế vật nhà ngươi tội chết!"

"Từ khi nào mà đệ tử chân truyền có quyền can thiệp vào nội bộ của khu tục gia vậy nhỉ? Thưa quý ngài Siêu Phàm?"

Một giọng nói nhè nhè như say xỉn nhưng làm cho Siêu Phàm giật mình, vội buông Bình Thường ra và quay sang chào: "Siêu Phàm xin kính chào Vô Thanh hộ pháp."

Ho sặc sụa vì ngộp thở, Bình Thường nhìn ra cửa, nơi một người trông rất anh tuấn lãng tử nhưng cũng có chút bầy hầy say xỉn đang cầm chai bia tựa lưng vào cửa, Vô Thanh hộ pháp. Ngài là người tiếp quản toàn bộ khu tục gia nhưng Bình Thường chưa từng được gặp, chỉ được nghe Đỗ Đạt sư huynh kể rằng Vô Thanh hộ pháp thường hay say xỉn rồi đi lạc từ vài tháng đến nữa năm mới tìm được đường về bang một lần.

Bình Thường còn nghe kể Vô Thanh hộ pháp trước kia vốn là một thiên tài luyện hồn hàng đầu, nhưng vì một cú sốc tâm lí mà chuyển sang luyện niệm và cũng đạt thành tựu khá tốt nên được đưa lên chức hộ pháp, chỉ dưới các trưởng lão và bang chủ.

Siêu Phàm dù cao ngạo nhưng không dám xem thường Vô Thanh hộ pháp vì hắn biết rõ, dù hắn là thiên tài luyện niệm nhưng so với tài năng luyện hồn của Vô Thanh thì hắn chẳng là cái thá gì.

Vô Thanh hộ pháp nốc một ngụm bia rồi hỏi: "Có chuyện gì?"

Siêu Phàm lập tức nói: "Thưa hộ pháp, Bình Thường sư đệ có thái độ hỗn..."

Siêu Phàm chưa kịp nói hết đã bị Vô Thanh ngắt lời: "Ta không hỏi ngươi! Đỗ Đạt báo cáo!"

Siêu Phàm quê độ nhưng chẳng dám ý kiến dù trong lòng mắng thầm, Đỗ Đạt nói: "Thưa hộ pháp, đêm qua có kẻ đột nhập và bắt cóc Mai Linh sư muội, kẻ địch quá mạnh nên chúng đệ tử không ngăn nổi, may mắn là trưởng lão Ngộ Pháp kịp thời cứu giúp. Siêu Phàm sư huynh đây thấy bọn đệ tử yếu kém nên đến nhắc nhở, nhưng sư huynh có phần nóng giận nên đã nắm áo đệ tử. Bình Thường sư đệ cũng vì vậy mà khuyên can, nhưng đúng là sư đệ có chút nóng nảy, nhưng đây là bắt nguồn từ tình cảm sư huynh đệ..."

Vô Thanh gật đầu, vừa nghe vừa liếc nhìn Bình Thường. Trong lúc ánh mắt Vô Thanh nhìn sang, Bình Thường có cảm tưởng Vô Thanh đã tỏ ra ngạc nhiên trong khoảnh khắc.

Vô Thanh hắng giọng rồi nói: "E hèm! Siêu Phàm..."

"Thưa hộ pháp! Đỗ Đạt nói chưa đúng! Bình Thường đã ra tay với đệ tử!"

Vừa nói, Siêu Phàm vừa giơ cổ tay in đỏ những dấu ngón tay cho Vô Thanh xem.

Vô Thanh gật đầu: "Quả nhiên là vậy... Được rồi, Siêu Phàm, ngươi là đệ tử xuất chúng hàng đầu bổn bang, vậy nên bắt ngươi xin lỗi các sư đệ tục gia thì hơi quá, thôi đi về đi, ta tha tội cho đó!"

Siêu Phàm ngạc nhiên: "Hộ pháp? Hình như người đang thiên vị?"

Vô Thanh tròn mắt: "Ngươi có thật là đệ tử chân truyền không vậy? Dùng não mà nghĩ xem, nếu ta thiên vị thì thiên vị cho thiên tài có tiền đồ nhà ngươi chứ ngu gì thiên vị hai nhóc quèn này?"

Sau đó Vô Thanh nốc thêm ngụm bia rồi nói tiếp: "Mà có thiên vị thì đã sao, thích thì cứ kiện lên bang chủ."

Tức muốn ói máu, Siêu Phàm hậm hực: "Hừ! Quả nhiên là thiên vị! Được, ta không kiện lên bang chủ, nhưng ta sẽ tự đòi lại công bằng cho bản thân!"

Nói xong, Siêu Phàm lấy ra một tấm thẻ gỗ đem ném về phía Bình Thường, Bình Thường theo phản xạ chụp lấy và thấy trên thẻ có ba chữ: Chân Truyền Lệnh.

"Đó là chân truyền lệnh?" Đỗ Đạt cũng nhận ra tấm thẻ.

Siêu Phàm trịnh trọng nói: "Có sự chứng kiến của hộ pháp Vô Thanh, ta là Siêu Phàm, đệ tử chân truyền của Vô Lực bang, mời Bình Thường sư đệ so tài một trận! Nếu ta thắng, xin mời sư đệ rời khỏi bổn bang!"

Đỗ Đạt vội chắn trước mặt Bình Thường: "Sư huynh! Ta xin được thay sư đệ so tài..."

"Đỗ Đạt, ngươi không tôn trọng luật của bổn bang sao? Chân truyền lệnh đã rút ra, không ai có quyền thay đổi!"

Cầm tấm thẻ trong tay, Bình Thường hỏi: "Vậy nếu ta thắng?"

Siêu Phàm bật cười: "Ngươi thắng? Đùa quá trớn rồi đó tên phế vật! Nếu ngươi thắng thì cứ ngồi vào chức đệ tử chân truyền thay ta! Ta cho ngươi 1 tháng để chuẩn bị!"

Nói xong, Siêu Phàm cúi chào Vô Thanh rồi tiêu sái rời đi, để lại Đỗ Đạt đang lo lắng và Vô Thanh đang vừa thở dài vừa lắc nhẹ đầu.

Không phải Vô Thanh lo cho Bình Thường, mà gã thương cho Siêu Phàm. Vô Thanh, tên thật là Long Chúc Phong, ngay khi gặp Bình Thường, gã đã cảm nhận được sự khác biệt của Bình Thường mà chỉ cao thủ Long tộc cảm nhận được, Chân Long Uy, dù chỉ một chút. Cộng với những tin tức nghe được về Võ Phi Dương từ nữa năm trước và thông tin về sự xuất hiện đột ngột của Bình Thường, Vô Thanh đoán được rằng Bình Thường này chính là Võ Phi Dương, con ruột của chị gã.

Hết chương 205
Like [7] : Cu~T , SieuGameThu , goku123 , Kris , traique , tiendat412 , lephuquy , Thích điều này!

  Cu~T (15.10.2017 / 17:45)
7 £ov3



Tuyệt vời

  truong1809 (15.10.2017 / 18:08)
[Kẻ Lang Thang] of T9



..............

  Yêu em Thảo (16.10.2017 / 15:04)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



==>>>

  Yêu em Thảo (16.10.2017 / 15:05)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



==>>>>>>>

  Yêu em Thảo (16.10.2017 / 15:07)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



==>>>> next page


  Tổng số: 1974
<< 1 ... 193 194 195 196 197 198 >>

Member quản lý: ZinZin

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
15 / 154 / 8842