Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

18 tháng quân ngũ của 1 đời trai...


Đánh giá:(Hay 205 - Không Hay 152) 205 / 152
Lượt xem:11837 - Bình luận:32
1 2 3 4 >>

 Admin (Sáng lập!) (11.08.2013 / 01:23)
Điều hành T9.



T/g:HoangTuNhai

Phần 1: TẠM BIỆT ĐỜI HỌC SINH, TÔI VÀO ĐỜI LÍNH

Mình sinh ra ở một vùng quê nghèo nàn ở giữa chữ S, nói chung gia cảnh không có gì là khá giả, thậm chí là nghèo… Cuộc sống nghèo khổ cứ thế trôi đi, sức học thì bết bát, gồng gắng cũng hết được cấp 3… Nhà không có điều kiện, nên xác định hết cấp 3 là đi làm kiếm tiền phụ ông bà già, vì nhà mình chỉ có 2 chị em, bà chị thì đi làm ở xa, còn mỗi mình với ông bà già mà 2 ổng bả già rồi, tại có con trễ mà… Mình xin việc vào làm công nhân ở 1 cty ở Đ.N, đồng lương đắp đổi qua ngày tự nuôi sống bản thân… Đến khoảng tháng 6 năm 2008 thì nhận được lệnh (giấy mời) gọi về địa phương khám NVQS lần đầu tiên, à quên lần 2 chứ (vì khi học cấp 3 khám 1 lần rồi)… Lúc đó mình cũng chưa nghĩ là mình sẽ đi NVQS đâu, vì gia đình bây giờ chỉ còn mình đỡ đần 2 ông bà già… Nhưng thôi kệ, vì nhà mình ở ngay thị trấn, mà giờ không đi khám, trốn tránh thì trốn được đến bao giờ, để người ta đến nhà kêu hoài thì ê mặt quá? Nên thôi kệ, xin nghỉ 1-2 ngày về quê khám…




Nói đến khám NVQS, thực ra nó cũng như khám sức khỏe tổng quát để làm giấy đi xin việc thôi, cơ mà chi tiết và kỹ lưỡng hơn chứ không qua loa như khám sức khỏe ở bệnh viện… Đến ngày khám, toàn bộ số thanh niên ở địa phương có lệnh gọi đều phải xuống để khám. Các bác lưu ý là ở 1 địa phương cụ thể là 1 xã hay 1 phường, ví dụ có khoảng 100 thanh niên trong độ tuổi thì số thanh niên được chọn lọc để khám còn khoảng từ 40-50 (nhiều lý do như: tiền án, tiền sự, bệnh tật, đi học… Như thời mình còn đi thì đỗ đại học rồi thì được miễn, không phải đi như bây giờ đâu) và sau khi khám xong thì lọc ra mỗi địa phương ấy còn tầm đến chục hoặc hai chục người đi được là hết cỡ (chưa kể còn số chạy chọt để ở nhà hoặc vào trong đó rồi được về nữa…). Các bác chắc nhận được giấy khám hoài nên việc này cũng rành, nên mình không nói thêm nữa…




Về việc khám, đầu tiên là xuống cơ quan quân sự ở địa phương đó, như quận đội, huyện đội hoặc phường đội… sẽ có các phòng riêng rẽ để khám như khám huyết áp, tim mạch, tai mũi họng, răng hàm mặt, khám mắt, và phòng khám trym và ass (lột trần ra luôn) . Phân loại sức khỏe có từ loại từ 1-5, thằng nào tất cả các mục khám đều được đánh số 1 là sức khỏe cực tốt và là đi chắc luôn! Thằng nào 4,5 nhiều quá thì còn có cơ hội ở nhà… Mình khi đó thì 1 toàn bộ luôn, mà khi đó ốm tong teo nữa chứ, 1m75 mà có 55kg à, thôi nghĩ là phen này đi chắc rồi ! Sau khi khám các mục như kể trên, cuối cùng là chui vào 1 cái phòng kín, có 1 ông bác sĩ (không có nữ đâu nha), rồi lột trần như Ngọc Quyên nude bảo vệ môi trường ra, để ông ấy gõ 1 cái búa vào đầu gối, khớp tay để kiểm tra phản ứng… Sau đó là nhòm trym, thậm chí mình phải quay trước quay sau vạch trym, vạch đít ra cho ông ấy khám xem có chỗ nào dị dạng, khuyết tật, hay bị ghẻ lở lang ben hắc lào cấp độ nặng không (mấy cái này nếu có bị bệnh, dù không nghiêm trọng, hay thiếu quân thì cũng đẩy đi hết)… Các bạn lưu ý là cận phải trên 3-4 độ, cận nặng buộc phải đeo kính thường trực kia mới không đi, hễ mắt mà không đeo kính là không thấy đường thì có thể được miễn, nhưng tỷ lệ đi là khá cáo nếu thiếu quân số. Còn mắt bị cận 1 bên hoặc cận sơ sơ thì vẫn đi tuốt (Mình bị cận 1 bên mắt phải, mắt trái thì bình thường) !




Nói về vấn đề khám khiết này, dù là nơi đâu trên toàn quốc thì cũng không thiếu ông muốn trốn tránh (cũng đúng thôi, đang ăn chơi sung sướng ở nhà giờ lại đâm đầu vào chốn cực khổ thì ai chịu được, mình có lúc cũng suy nghĩ vậy)… Nên các ông ấy nghĩ ra đủ chiêu trò để đánh lừa bác sĩ như uống nước mắm, mắm cái đặc, uống café vào buổi sáng trước khi đi khám, hoặc uống thiệt nhiều bia rượu vào đêm trước khi khám để làm huyết áp cao, rối loạn mạch, nhịp tim đập nhanh blah blah… hòng mong được đánh số 5 để được hoãn mà ở nhà… Nhưng phải nói là các ông bác sĩ quân y dư thừa kinh nghiệm với mấy vấn đề này rồi… Nên chỉ ông nào có biểu hiện bệnh tự nhiên mới được chú ý, nhưng cũng được hội chẩn kỹ càng để đưa ra quyết định cho ở nhà hay là không… Còn ông nào chơi mấy trò đánh lừa đó thì bị bắt bài ngay, biện pháp đưa ra là cho về nghỉ ngơi để cơ thể phục hồi lại bình thường rồi xuống khám tiếp kèm lời cảnh cáo nếu còn như thế nữa sẽ đưa đi ngay không cần đánh giá lại nữa, thế là ông nào ông nấy tái mặt về không dám uống vớ vẩn nữa để chiều xuống khám lại… Nếu chiều còn tình trạng đó thì mai tiếp tục tới khám, và cứ thế, nếu tiếp tục chơi mánh thì bác sĩ cứ hẹn cho đến khi nào cơ thể ở trạng thái bình thường mới được khám và tổng kết… Còn về vấn đề chạy chọt thì mình không cần nói ra ở đây nữa…




Khám xong, mình biết chắc là sẽ trúng rồi, nhưng còn phân vân không biết có nên đi hay không, thì ngày hôm sau có 1 tay sĩ quan nói giọng ngoài Bắc (sau mới biết ổng ở đơn vị đi tuyển quân), mang quân hàm thiếu tá xuống tận nhà ngồi chơi xơi nước với ông già… Và gặp mình ổng hỏi: “Em có muốn đi không, nếu ko thích thì anh cũng ko ép?” vì hoàn cảnh gia đình mình là vậy mà… Mình cũng suy nghĩ nhiều lắm và nói cho em thời gian suy nghĩ… Thật sự với mấy thím là khi còn nhỏ mình ghiền bộ đội kinh khủng, thấy cầm AK là mê tít, cứ ước mong sau này lớn lên sẽ vào lính ngay… Nhưng giờ phân vân là đi 18 tháng về rồi có phí phạm thời gian đó không, và đi rồi gia đình sẽ như thế nào… Tóm lại là suy nghĩ rất liên miên… Nhưng ông già em thấy thời gian vừa rồi ở nhà cũng lông bông, quậy phá hơi nhiều với tính cách còn nhiều lúc bồng bột, nên ổng động viên em đi… Em cũng ừ luôn, kệ, đi đại cho biết chứ sợ dell gì. Và thế là em đồng ý đi…



Sau đó em ra ĐN làm 1 thời gian nữa, cuối tháng 8 thì ở nhà nhận được lệnh gọi nhập ngũ, ngày nhập ngũ là vào đầu tháng 9 năm 2008… Hiện nay 1 năm có 2 đợt giao quân các bác nhé, đợt đầu là khoảng 15-20 ngày sau khi ăn Tết ta xong, rớt vào khoảng cuối tháng 2, đầu tháng 3. Đợt 2 là dao động từ ngày 1 đến ngày 10 tháng 9…



Quote:
Thời hạn đi NVQS trong thời bình là 18 tháng (nhưng tầm 17 là max) và 24 tháng đối với người muốn làm tiểu đội trưởng (6 tháng học ở trường quân sự và 18 tháng phục vụ ở đơn vị). Ví dụ đi tháng 2 năm 2013 sẽ ra quân tháng 8 năm 2014 đối với lính thường, và ra quân trước Tết 2015 vài ngày đối với tiểu đội trưởng. Đi tháng 9-2013 thì sẽ ra quân trước Tết 2015 vài ngày với lính thường, và tháng 8 năm 2015 với tiểu đội trưởng...

Đãi ngộ khi ra quân: Lúc mình ra nhận tiền 1 cục được 8 chai/củ, bây giờ cũng tầm 12-13 triệu với lính 18 tháng và 15 triệu với lính 24 tháng rồi (về tiêu vớ vẩn là hết, sắm đc cái ĐT xịn mà cũng mất luôn rồi và 1 cái thẻ học nghề, thẻ này được học rất nhiều ngành nghề như điện tử viễn thông, công nghệ ô tô, lái xe, cơ khí blah blah... miễn phí 100% học phí ở tất cả các trường dạy nghề trong quân đội, yên tâm là mỗi tỉnh đều có trường dạy nghề nhé, thẻ này có giá trị trong vòng 1 năm... thế thôi... Mà mình lười học nên thẻ giờ cũng bỏ trong tủ làm kỷ niệm thôi...

Mỗi đơn vị trong quân đội là các tiểu đoàn, trung đoàn, lữ đoàn thuộc các tỉnh đội, quân khu, quân đoàn đều liên kết với các địa phương để nhận quân về biên chế… Vd trong 1 tỉnh hoặc thành phố thì như quận huyện này đi về trung đoàn 1 của Sư 1 này thì quận huyện kia đi về trung đoàn 2 cũng của Sư 1. Số ít được biên chế về làm lính tiểu đoàn độc lập của quân khu hay quân đoàn, hoặc làm lính tỉnh đội, thành đội (bọn này sướng cực kỳ)… Ngoài ra còn nhiều khu vực chỉ tuyển lính cho Hải quân, Biên phòng (nhiều thằng ao ước được đi mấy cái này nhưng suất ít, đi bộ binh là chủ yếu)…



Nhận được lệnh gọi nhập ngũ, em về trước ngày lên đường khoảng 1 tuần. Có tổ chức bữa liên hoan nho nhỏ mời mấy thằng trong xóm tới nhậu nhẹt be bét trước khi khoác ba lô vào trại… Khi đó gấu chó gì đó cũng chẳng có nữa, nói chung là 1 thân 1 phận thôi mà… Đợt mình đi thị trấn chỗ mình có tất cả là 3 thằng đi, mình và 1 thằng bạn gần nhà, 1 thằng ở khối phố khác nữa… Cuối cùng vào đêm trước khi lên đường thằng kia lại lên cơn “đau ruột thừa” mới hài chứ, nó được miễn ở nhà luôn, ít lâu sau mình đt về mới biết nó chạy ! Làm mấy ông thị đội khốn khổ lên luôn !



Trước ngày đi 1 hôm, được lệnh lên cơ quan quân sự nhận quân trang, gồm 2 bộ quần áo màu xanh K03, 1 cái ba lô quân nhu, 1 cái mũ cối, 1 đôi giày đế cao su, 1 đôi tất, 1 đôi dép rọ, 1 cái chăn bông, 1 cái màn, 1 cái gối vuông, 2 cái áo lót may-ô trắng, 1 cái khăn mặt và 2 cái quần đùi Đồ quân nhu nhìn chán vãi, quần không có phẹc mơ tuya mà có 3 cái nút để nút lại y đồ trẻ em, mấy thằng nhìn nhau nghĩ khi buồn đái không biết làm sao mà cởi ra cho kịp, lỡ đái trong quần thì sao nhỉ ? Dép rọ y thời kháng chiến, xỏ vào chân còn thua dép Bitis.



Rồi được nhận quà của hội Phụ Nữ huyện là 1 cuốn sổ tay, 1 cây bút, 1 bình X-Men tắm gội, 1 gói OMO với 1 bình kem đánh răng Colgate kèm 1 cái bót đánh răng… Tối hôm đó ở huyện đội có tổ chức văn nghệ giao lưu quân dân gì đó, mình cũng có năng khiếu hát hò nên lên làm 1 bài là bài Nhánh Lan Rừng của NS Thế Hiển, được bà con vỗ tay quá trời nên phấn khởi lắm… Xong lại dẫn 2 thằng bạn đồng đội cùng đi 1 đợt xuống quán thịt chó gần đó làm bữa chén tạc chén thù say bét nhè mới về…



Sáng hôm sau 6h mò xuống cơ quan, đồ dân sự lột trần ra rồi… trên người chỉ toàn là đồ bộ đội… Tiễn mình đi chỉ có ông già, bà già bận chạy chợ rồi… Xung quanh ôi thôi tràn ngập người, nào ba má, gấu chó ôm ấp hôn hít, chăm sóc bọn kia, mình thấy mà GATO vãi, cũng đẹp zai phong độ lắm mà lúc ra đi éo có con khỉ gió nào tiễn Trên sân có khoảng vài chiếc xe, loại 45 chỗ, loại Ford Transit tùm lum gắn cờ đỏ sao vàng, chờ xúc lính đi… Đợt mình đi thì khoảng hơn 100 thằng, có đến 80% vào biên chế bộ binh ở E24, F10, Quân đoàn 3 (E: Trung đoàn, F: Sư đoàn, trong QĐ hay gọi tắt vậy), còn lại chia ra về tỉnh đội Quảng Nam, đi ra Đà Nẵng, đi biên phòng (bọn này toàn có cơ gửi gắm…) v…v… Phần lễ lạt phát biểu của mấy tay sĩ quan cấp trên thì mình không kể làm gì, buồn ngủ vãi… Đến lúc lên xe, thấy dáng ông già nhỏ thó đứng nhìn theo, mà nghe nhói lòng… Tạm biệt ba, con đi… 18 tháng nữa con sẽ trở về… Xung quanh là tiếng gào thét, khóc lóc ỉ ôi nghe thảm kinh khủng của mấy bà già, bà chị và người yêu bọn đó (Mịa, đi lính có 18 tháng mà giống như đi tù 18 năm hay chung thân không bằng). Mình được ngồi với mười mấy thằng trên xe Ford có máy lạnh nên cũng đỡ, còn bọn kia thì nhét trên mấy cái xe 30, 45 chỗ nóng hầm hập…



Xe chuyển bánh, mọi người chạy theo thảng thốt gọi tên con, em, người yêu mình… có người ngất xỉu ngay tại sân cơ quan quân sự… (nhìn thấy là nản lắm…). Trên xe cũng lắm thằng mắt đỏ hoe… Mình thì chỉ cười khẩy, vì ra đi chằng vương vấn gì ai, F.A mà… Cánh lính trẻ trên đường đi nhoài đầu ra cửa sổ, thấy gái đẹp đẹp đi xe đạp hay xe máy thì giơ tay vẫy, hú ré ầm ĩ làm người đi đường ai cũng phải nhìn và mỉm cười lắc đầu, thôi kệ, bọn mày cứ ré đi, chuẩn bị chui vào địa ngục trần gian rồi các con ạ, mình thầm nghĩ… Xe đi được nửa đường, đến Bình Định thì dừng lại cho chiến sĩ ăn cơm, đợt mình đi vào đó ở tỉnh mình có khoảng 4-5 xe gì đó giao quân cho E24 đã nói ở trên.



Tất cả các xe đều dừng lại ở 1 cái quán cơm loại lớn dành cho xe khách đường dài, chỉ huy vào đặt cơm, và không quên canh chừng tụi lính trẻ, sợ thằng nào dao động tư tưởng mà bỏ về thì ổng rớt quân hàm ngay ấy chứ… Mịa nó, năm 2008 số tiền 25k cũng lớn lắm chứ nhỏ đâu, mà 1 dĩa cơm bọn nó bán có nhõn 1 nhúm cơm trắng bằng 2 chén, 1 con tôm luộc đỏ au và vài miếng dưa muối cùng 1 chén canh…(Sau này mới biết cơm trong quân đội còn thảm hơn thế nữa…), ăn chả bỏ dính răng, phải xin thêm cơm và chan nước mắm ăn mới đủ (sức trai trẻ mà, ăn phải 5 bát cỡ đó mới gọi là xi nhê) . Đang ăn thì nghe tiếng nhốn nháo, nhìn ra ngoài đường thì thấy cảnh 1 thằng quê ở đâu không biết, đang vận quân phục mà bị 2 lão sĩ quan khóa tay đẩy lên xe, à thì ra thằng này cũng ở 1 huyện khác, đi xe khác, thừa lúc không ai chú ý vứt cả ba lô đấy mà ra đường định bắt xe ngược lại về quê (thế là có 1 anh dao động tư tưởng rồi)… Bọn kia nhìn thấy cảnh đó chả muốn ăn nữa, mình thì cứ mặc kê, đã xác định đi là đi, việc gì đi nửa đường phải bỏ về như thế chứ ???



Cơm nước xong xuôi, cả bọn lại lục tục lên xe… Xe bắt đầu chạy, lần đầu tiên mình đi xa đến như vậy nên nhìn gì cũng bỡ ngỡ, đến Tam Quan – Bình Định thì ngỡ ngàng vì 2 bên đường dừa nhiều quá, dừa mọc san sát và dày, giống như tưởng tượng của mình về dừa Bến Tre… (Có thím nào ở Tam Quan - Bình Định thì điểm danh nhé!) Dừa mọc sát bên nhà và quá trời làm mình nghĩ vớ vẩn là lỡ bước ra khỏi nhà mà dừa nó rơi trúng đầu thì sao nhỉ… ? Đến một cái đèo gì đó quên cmn cái tên rồi, thì bọn kia xui vãi, đi xe 45 chỗ mà xe khá là cóc ghẻ, bị pan gì đó nên dừng lại trên đỉnh đèo rồi cả bọn kia hì hụi xuống đẩy… Bọn mình đi xe Ford nên đỡ hơn, phóng qua cái vèo và không quên kêu réo trêu chọc bọn kia trong ánh mắt tức tối của bọn chúng… Khi đến Kon Tum, xe chạy thẳng qua huyện Đăk Tô, ngang qua cái tượng đài có 2 chiếc xe, 1 chiếc xe tăng T-54 bị bắn cháy năm 72 và 1 chiếc xe pháo phòng không tự hành ZSU-57-2 có 2 nòng mà mình lúc đầu chưa biết là xe gì, cứ tự hỏi là xe tăng gì mà có 2 nòng luôn vậy… ? Xe rẽ vào xã Tân Cảnh, rồi cũng đến gần trung đoàn mà mình sắp vùi 18 tháng xuân xanh trong đó… Ấn tượng đầu tiên là nhìn vào đơn vị từ ngoài đường rất xa, ngoài đường cái có 1 cái đường 2 chạy thẳng vào đơn vị, khoảng cách từ ngoài đường đến cổng đơn vị cũng phải là cả cây số…



Xe chạy ngang qua cổng, có 2-3 thằng lính trạc tuổi bọn mình nai nịt gọn gàng, đội mũ kê-pi, đeo bao xe (túi đựng băng đạn) và AKMS báng gấp đứng nghiêm chào theo phong cách quân đội (hỏi ra thì biết bọn này là vệ binh gác cổng, 1 dạng chó săn của các cấp chỉ huy, bọn này sau này bọn mình ghét cực kỳ, cứ tìm cơ hội úp sọt). Các doanh trại quân đội phải nói là quy hoạch rất quy củ, xanh sạch đẹp, cái gì ra cái đó, đường lối sạch tinh tươm, quét vôi trắng vôi vàng tùm lum… Cây cối xanh um và rất nhiều… Xe dừng lại ở cái sân vận động kiêm sân lễ nghi có 1 cái khán đài… Bọn mình lục tục vác ass vác ba lô xuống xe… Rồi đến 1 ông chỉ huy mang quân hàm 3 sao 2 gạch, thượng tá chỉ huy trưởng trung đoàn ra gặp các đ/c dẫn quân để nhận quân, phát biểu blah blah rồi các tiểu đoàn, đại đội vác danh sách ra gọi ai người nấy vào để đi về đơn vị… Đợt bọn mình đi có thanh niên ở các tỉnh, TP như Quảng Nam, Đà Nẵng, Gia Lai, Khánh Hòa, Bình Định…v..v..




Trung đoàn khi ấy mình ở có 3 tiểu đoàn 4-5-6, mình được biên chế 1 tiểu đội thuộc 1 đại đội của tiểu đoàn BB 5, đi vào khu nhà ở thấy cũng bình thường, nhà cửa ở đây xây rất đều đặn, phía trước có bồn hoa cây cảnh, phía sau có 1 khu đất để trồng rau, và sau nữa là 1 khu nhà vệ sinh. Nhà cửa được quét vôi màu vàng, mái tôn, gạch hoa đàng hoàng, và trong nhà 2 bên là 2 dãy giường tầng giống y giường của bọn sinh viên trong KTX, 1 cái kho để chứa đồ bên hông và 1 cái tủ súng, bên cạnh là phòng của chỉ huy… Sáng đi 8h, vào đến nơi đã gần 5h chiều…


Chỉ huy trực tiếp của bọn mình là 1 anh sĩ quan quê Thanh Hóa, đeo quân hàm 1 sao gạch V (thiếu úy quân nhân chuyên nghiệp ko phải là sĩ quan chính thức) anh này mới gặp trông rất thân thiện, và luôn tươi cười với cánh lính trẻ, nhưng đời ai đâu ngờ, ko thể nhìn con người bằng bề ngoài được, mình sẽ kể sau vậy … Ảnh cùng các anh tiểu đội trưởng đi trước cũng là người Thanh Hóa nốt (cái trung đoàn mình ở phải đến 80% lực lượng lãnh đạo là người Thanh Hóa) hướng dẫn, chia giường cho bọn mình.



Rồi bọn mình ngồi nghỉ, đến khoảng 5h30 nghe tiếng tò te te tò te tí tí te tí te – te tí tí te tí te te tò te rít lên nghe điếc cả tai, à thì ra là tiếng còi báo giờ cơm, bọn mình được cấp mỗi thằng 1 cái chén sứ, 1 cái chén bằng sắt để đem đi hành quân, 1 đôi đũa… Rồi tập hợp ra trước sân để chuẩn bị đi xuống nhà ăn đánh chén… Thằng nào bụng cũng đói meo, nôn nóng chờ đi làm bát cơm cho ấm bụng… Lại phải xếp hàng đều đặn, áo may ô trắng bỏ trong quần, mang giày bài bản… Đi đều theo hàng lối xuống trước cửa nhà ăn, và đứng thành 3 hàng dọc… Đứng trước cửa là 1 tay tiểu đội trưởng mang băng đỏ có dòng chữ “trực ban”, tập hợp nghiêm xong ảnh hô “6 vào” là 6 thằng bước vào, trong nhà ăn khá rộng, có hàng chục cái bàn, mỗi cái bàn mặt I nox có 6 cái ghế để 6 người ngồi…



Mình bước vào, nhìn thấy thức ăn trên bàn là nản ngay , gồm có 1 cái xoong 30 (đường kính 30 centimet) đựng cơm nguội ngắt, 1 cái xoong 25 đựng canh nhưng chỉ thấy toàn nước và có tí rau cải xắt nhỏ nổi lều bều cùng váng mỡ, và thức ăn chỉ gồm 1 dĩa thịt mỡ lõng bõng (gọi là thịt xô lọc), 1 dĩa bí luộc hay xào gì đó lạnh tanh, khi ăn có mùi tanh tanh, 1 dĩa rau muống luộc mà mới nhìn đã biết tuổi đời của cọng rau muống có khi gần bằng tuổi mình, một bát nước mắm trong veo chả có tí tỏi hay ớt… Thật sự là dù ở nhà có khó khăn, nhưng ít ra mình chưa ăn bữa cơm kỳ quặc hay có hương vị lạ như thế này, canh thì nhạt thếch, cơm thì gạo loại bét hay sao ăn thấy nhàn nhạt, dĩa thịt mỡ thì trời lạnh úp ngược lại nó cũng chẳng rơi được, rau muống thì dai như kẹo chewing gum , nước mắm thì có mùi hôi hôi chứ chả có mùi thơm như Chinsu hay Nam Ngư bán ngòi chợ, đôi lúc trong bát nước mắm có cả ...con giòi đang quẫy ở trỏng … Mình xin bổ sung thêm là khi đó, năm 2008 bộ binh bọn mình được ăn 20.000 đ/ngày thì phải (khi đó dĩa cơm bụi có 5k), tiền ăn là như vậy nhưng không biết có "hao hụt" hay không mà thằng nào cũng cảm giác bữa ăn của mình nó không có giá trị tới được mức ấy

Bonus ảnh minh họa 1 bữa cơm "chủ lực" của bộ binh bọn mình khi ấy, với thịt mỡ 99%, đậu phụ huyền thoại, miếng chả mini, rau muống luộc thần thánh và nước mắm đại dương... đây đã là ngon nhất rồi, nhiều khi còn thảm hơn thế nữa...



Và đĩa thức ăn hiện nay cũng như thế...





Bởi thế cánh lính cựu mới có bài thơ vui chế từ bài hát "Giã từ" như thế này, mình chỉ trích cái đoạn đi ăn cơm thôi:



"Ngày nào đi ăn cơm
6 thằng ngồi 1 bàn, tưởng đâu đã đc đàng hoàng...
cơm sống cơm khê, có hôm thì nhão nhoét
Nghẹn lòng nghe đắng nghét, mẹ ơi chết con rồi..."



Cả bàn mình 6 thằng, có 5 thằng tân binh thì chẳng thằng nào nuốt nổi, làm chén thứ nhất là đứng dậy, mỗi lão tiểu đội trưởng vẫn ăn uống ngon lành và bảo “Các chú chưa quen thôi, vài bữa lại vét cả cháy đấy mà”, bọn mình đói quá, nghe bảo phía dưới gần cổng đơn vị có cái căn tin bán mì tôm trứng ( À mà quên, lúc mới vào thằng nào cũng được nhà cho vài trăm là ít, thậm chí vài triệu lận lưng nên mới vào cứ nghĩ ko ăn đc cơm thì đi ăn bánh, ăn mì tôm… cũng qua bữa) nên xin phép anh A trưởng dẫn xuống ăn mì… Xuống thì ôi thôi trồi cũng vài chục thằng đứng chờ mua mì dưới đó, toàn bọn lính công tử ăn ngon quen rồi… Một bát mì kèm 1 quả trứng vịt lộn khi đó khá rẻ chỉ 5k, bây giờ có khi 20k rồi ấy chứ… Chen chúc mãi mình cũng mua đc 1 bát và ăn ngon như chưa bao giờ được ăn… Lúc đầu vào còn rủng rẻng tiền bạc thế thôi, ít bữa đói nhách, viêm màng túi thì ôi thôi, cơm có dở mấy thì mỗi thằng làm 4-5 chén là ít, vì không ăn thì sức đâu mà đi học tập, đi lao động...


Nói về khoảng ăn thì không thể không kể đến khoảng uống, ăn cơm xong bọn mình nghĩ sẽ có nước uống bình thường, ai ngờ nước uống cho lính đựng trong 1 cái xô sắt to có quai xách và nắp đậy cho mỗi đơn vị, nước nấu với cái lá quái gì gọi là "chè đông y" ấy, vừa lợ lợ lại vừa hôi hôi, uống vào bổ béo đâu ko thấy chứ nghe cái mùi là hết ham rồi, mới vô không quen nên không thể uống nổi... thế là lại lút cút xuống căn tin mua nước khoáng đóng chai về uống, được dăm ba bữa lại hết tiền, thế là cứ nước ấy mà uống



Còn chuyện này em quên kể mất, số là sau khi vào trỏng được khoảng 3 ngày thì được gọi đi khám sức khỏe lần cuối trước khi nhập nhân khẩu vào đơn vị... Khám này là cũng đi khám tùm lum, nude như lần trước để kiểm tra lần chót và có thêm khoản xét nghiệm nước tiểu để xem có thằng nào nghiện chất kích thích gì không, họ phát cho mình cái lọ bé tí như ở bệnh viện để đái vào và có người đi theo giám sát để đảm bảo ko tráo nước tiểu cho nhau, bọn em đi tiểu mà buồn cười quá tiểu không ra, vãi thật... Và sau đó là tiêm chích mấy mũi thuốc ngừa gì đó đề phòng các loại bênh... Nhắc lại chuyện này mà thấy hài, khi đó đồng đội đi cùng đợt có 1 thằng cao to như hộ pháp tên T ở Khánh Hòa, nó 1m78 mà nặng 82kg thì phải, mà thằng này sợ tiêm thuốc vãi đái ra, tới lượt nó đứng vào vị trí, thấy ông trung tá quân y cầm cái bơm tiêm rút thuốc trong lọ ra thì nó mặt xanh như đít nhái, không còn giọt máu. Ổng vừa cắm cái kim chích được nửa ống vào bắp tay nó thì nó xỉu cái rầm vào cái bàn đựng thuốc làm rơi vãi tung tóe hết, báo hại ông bác sĩ tưởng nó sốc thuốc vội hô hấp nhân tạo làm đủ trò tí nó tỉnh lại mới bảo là "em sợ quá"... sau này nó chết luôn biệt danh "T xỉu"...
Đã chỉnh sửa. Admin (20.08.2013 / 16:21) [2]

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 11:55)
Điều hành T9.



PHẦN 2: BƯỚC VÀO HUẤN LUYỆN

Ăn mì gói ở căn tin xong, bọn mình mò về, những ngày đầu mới vào nên chưa vào khuôn phép gì cả. Có thông tin gì truyền đạt thì chỉ huy lại tập hợp tất cả ra để nói. Hài nhất là mấy ông chỉ huy cứ dặn dò: “Xung quanh đơn vị còn nhiều bom mìn sót lại từ thời chiến tranh, các đ/c chớ có ý định đào ngũ hay la cà đi đâu vướng mìn thì thiệt cho các đ/c… Đã xác định vào quân ngũ thì phải phục vụ cho Tổ quốc blah blah…” lúc đầu cứ tưởng thiệt… Sau mới biết đó là hăm dọa để các ông tướng khỏi có ý định đào ngũ khỏi đơn vị chứ bomb mìn mà còn nhiều vậy thì ai dám dẫn bộ đội đi huấn luyện??? Mình được biên chế 1 cái giường, nằm tầng trên, ở góc phòng, còn giường dưới của lão A trưởng cũng tên T, người gốc Thanh Hóa mà ở Nông Cống hay Triệu Sơn gì đấy quên mất rồi, lão này sinh năm 88 mà mới nhìn mình tưởng 78 luôn ấy chứ Mới ngày đầu còn mệt mỏi nên cũng chả buồn nói chuyện với mấy lão ấy làm gì

Quân trang nhét tất cả trong cái balo, để ở đầu giường, còn chiếu cói vào đó mới được phát, trải ra nằm, màn thì khi đi ngủ mới được mắc, sáng ra mới phải gấp gọn gàng vuông vức gọi là gấp nội vụ… Mình ở đại đội 5, quân số mỗi đại đội khoảng 100 người tính cả chỉ huy lẫn chiến sĩ… Đợt mình đi vào đơn vị có lính Quảng Nam, Đà Nẵng, Khánh Hòa, Gia Lai và Đắc Lắc… Đợt mình vào đó thì mấy anh A trưởng hầu hết là lính Thanh Hóa, số ít là Đà Nẵng và Đắc Lắc… Nói ra không phải vùng miền gì, nhưng nghe danh mấy anh A trưởng với lính Thanh Hóa ghê lắm, có đợt lính ở đại đội nọ gây sự đập nhau với mấy ông lính người TH, thế là mấy ông A trưởng của các đơn vị lẫn lính TH dẫn nhau cả tiểu đoàn 6 vài trăm thằng xuống quây định đập bọn lính cũ Gia Lai thì phải, mà hễ đập thì bọn đó chắc chết vì chúng không đoàn kết và cũng ko đông đc như bên TH… Rốt cuộc chỉ huy E phải bắc loa kêu gọi mới vãn hồi được trật tự… Nói về tinh thần đoàn kết giữa lính và lính thì phải nói Thanh Hóa là đứng nhất… Các tỉnh còn lại thì ôi thôi kệ, anh em đồng hương còn đập nhau chứ nói gì đoàn kết, nhắc đến thêm nản… Mấy anh A trưởng này nhập ngũ tháng 10-2007, đến tháng 6-2009 thì họ sẽ được ra quân cùng đợt lính tháng 3-2008…

Mới vào là bọn lính QN mình đã không ưa với bọn lính Gia Lai đi cùng đợt rồi, tối hôm đó mới vào đã hăm he đập nhau, mà cấp chỉ huy can ngăn ra ngay (sau này còn nhiều vụ nữa, mình xin phép được kể sau chứ add vô đây đọc thêm rối…)… Mới vào nên cũng chưa vào khuôn phép, đêm đó bọn mình thằng mua café gói về chế uống, thằng phì phèo hút thuốc, mình khi vào ngây thơ như trái bơ, chỉ ngồi uống nước ngọt, chém gió cùng bọn bạn chứ biết dell thuốc lá là cái gì, cuối cùng sau đó ít lâu cũng dính và mới bỏ được 3 tháng thôi Đến giờ đi ngủ, nghe tiếng còi báo tò te tí, 9h30 là phải lên giường mắc màn nằm ngay… Không được nói năng rầm rì gì cả… Mình nằm, vắt tay lên trán suy nghĩ mông lung, không biết giờ ở nhà ra sao… 18 tháng còn lại là quãng đường dài dằng dặc, 1 năm rưỡi của đời người chứ ít đâu… Đêm ở Kon Tum khá lạnh, cái chăn bông còn thơm mùi bông mới càng làm giấc ngủ khó đến hơn Cả trung đoàn chìm vào yên lặng, trong bóng đêm chỉ còn tiếng côn trùng ầm ĩ, và tiếng hô kiểm tra mật khẩu của những anh lính ôm AK đứng gác… Ở các phòng của tân binh, thi thoảng có ánh đèn pin le lói của những tay chỉ huy thỉnh thoảng đi soi xem có đủ quân số và có ai chưa chịu ngủ mà làm việc riêng không… Mới vào mà có mấy thằng ngáy to như sấm, mà mình cực kỳ dị ứng với tiếng ngáy không thể nào ngủ được, cuối cùng trằn trọc mãi đến 1h sáng mới ngủ được…

5h sáng hôm sau đã nghe loa phát tò te tí te rồi, ở nhà có khi ngủ đến 6h, 6 rưỡi mới dậy, thay đổi đồng hồ sinh học quả là mệt mỏi… Mới vào nên bọn mình được ưu tiên chưa phải tập thể dục, mà phải cầm chổi và ki đi quét rác quanh đơn vị… Tiếp đó là đi vệ sinh răng miệng, ỉa đái theo nhu cầu… Ôi cái đệt, lần đầu tiên biết nhà vệ sinh quân đội là như thế nào Một dãy nhà dài, khoảng 10 cái nhà cầu và 2 cái bể nước để dội hôi hám, nhà xí ngồi chồm hổm ấy Mùi “thơm” của nó thì phải nói là “nức mũi”, đi vào ngồi tí tưởng chết ngất đi được, dù ngày nào bọn lính cũng phải quét dọn, dội cầu… Phía sau cái nhà cầu là một cái hầm đựng shit, có nắp lộ thiên để xách cái đó mà đi tưới rau… Còn chỗ đái là 1 cái rãnh dài, đứng đái vào, có đường dẫn thông ra 1 cái bể ngoài vườn rau, để lấy nước đó cũng tưới rau luôn !!! Còn chỗ tắm rửa ở phía trước với 2 cái bể lớn trong tình trạng lúc nào cũng …thiếu nước…

Xong xuôi bọn mình lại vác ass vác chén ra xếp hàng chuẩn bị đi ăn cơm… Lại vào nhà ăn, ôi mẹ ơi, cơm buổi chiều đã thảm, cơm buổi sáng còn như sh!t nữa! Một xoong cơm nguội ngắt (bọn nhà bếp lười nên lo nấu từ sớm để ngủ tiếp, hậu quả là món nào món nấy nguội ngắt và tanh tưởi), 1 nồi canh đại dương còn mênh mông hơn hôm qua nữa Và thức ăn chỉ là 1 bát đậu phộng (lạc) rang trộn với nước mắm, có thêm đc vài quả ớt… Phải ăn thôi chứ biết làm thế nào, nhưng ăn cũng ko nuốt nổi, vì sáng ra miệng khô đét mà chưa quen ăn như thế làm sao ăn cho được… Và buổi sáng ai cho xuống căn tin ăn mì tôm nên thôi kệ, trong ba lô bánh trái còn ít nhiều, ta sẽ về bù đắp thêm cho mi bụng ạ Ăn xong phải ở lại 1 số thằng dọn bàn ghế, xoong nồi đem ra sau bếp cho bọn nuôi quân rửa…

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 11:57)
Điều hành T9.



Chap 3:

Cơm nước xong xuôi mò về, được nghỉ nốt ngày hôm nay, mai làm lễ ra quân và vào huấn luyện rồi… Về tới nhà, lão chỉ huy lôi tất cả ra quán triệt blah blah và bắt đầu dạy cho cách gấp chăn màn… Phải nói là trong quân đội có nhiều cái hay thật, chăn và màn họ thiết kế sao cho có thể gấp vuông vắn, vừa vặn và góc cạnh như 1 khối vuông luôn, mới vào nhìn chăn màn của mấy ông tiểu đội trưởng mà thích mê tơi… Bọn mình cũng lôi ra tập gấp, khổ nỗi chăn bông của bên quân nhu mới phát về nó còn dày và phồng lên chưa đều được, nên thằng nào cố gắng mấy nó cũng tròn thành 1 cục … Rốt cuộc bọn mình ban đêm khi đi ngủ phải lót chăn phía dưới lưng chịu lạnh tí cho nó mau xẹp để xếp cho được…

Sau đó xếp hàng (lại xếp hàng) mò lên kho quân trang, nhận thêm mỗi thằng 1 cái áo ấm bộ đội, 2 bộ quần áo rằn ri dã chiến K07, 1 đôi giày với mấy cái quân hàm, quân hiệu đeo ở ve áo vớ vẩn nữa… Áo quần K07 lúc mới nhận đẹp thật, mặc vào nhìn rất hầm hố, chuyên nghiệp hơn hẳn so với các loại quần áo trước đây, mỗi tội nó là loại quần áo để chiến đấu nên may rộng, không ôm để thoải mái nên ông nào mà ốm thì mặc vào y như bù nhìn mặc áo đứng ở ruộng Mà chất lượng nhuộm vải cũng chán lắm, mặc được tầm khoảng 1 năm là bạc phết màu xanh như nước biển luôn !!! À mà mỗi đứa được phát thêm 1 cuốn sổ tay chiến sĩ nhỏ, trong đó có ghi 10 lời thề của quân nhân, 12 điều kỷ luật, mấy bài hát nhạc đỏ… và blah blah…

Sau đó là đến màn phát súng, ôi phải nói đây là điều mong chờ nhất của cánh lính trẻ... Chuyện là lúc mới vào thấy mấy anh lính cựu ngồi lau dầu bảo quản AK với mấy khẩu súng lạ lạ mà mình chưa từng thấy bao giờ, thằng nào cũng thích mê tơi, ước gì được sờ tận tay ( sau này mới thấy ớn ). Qua đây mình xin nói thêm là biên chế 1 cấp đại đội bộ binh gồm có 3 trung đội bộ binh, quân số khoảng 100 người hoặc hơn tính cả chỉ huy… Mỗi trung đội gồm 3 tiểu đội, mỗi tiểu đội gồm 1 ông A trưởng và 9-10 ông lính với 1 khẩu RPD (ở ngoài bắc có chỗ biên chế RPK thay cho RPD giống trong Đột kích ấy ), 1 khẩu M79, 1 khẩu B-41 (RPG-7) và khoảng 7-8 khẩu AK gì đó. Ngoài ra còn có 1 khẩu đội cối 60 gồm 2 khẩu, 1 khẩu đội đại liên K-57 hoặc PKMS, nói chung toàn súng cũ rích ah… Nói thật là nhìn vào đám súng nản lắm các thím ạ, toàn súng cũ rích cũ rác, AK của Liên Xô và Type-56 của Tàu Khựa (các thím cứ thấy cái súng AK nào có gắn lưỡi lê 3 cạnh liền vào thân như CKC thì chính xác đó là súng Type-56 của Khựa!) … Mấy khẩu RPD thì vác đi cho vui chứ thiếu bộ phận tùm lum, và băng đạn của nó thì hư hỏng nặng, bắn được cái ngó trong đám đó đỡ nhất là mấy khẩu M79 chiến lợi phẩm của Mỹ và B41 chống tăng… các bộ phận bằng gỗ đã lên nước láng bóng, và rét rỉ tùm lum dù đã nhét cho cả đống dầu và mỡ… mà sau mình biết là súng cấp 3 (súng huấn luyện, độ chính xác không còn chuẩn nữa)… Mà đây chỉ là súng huấn luyện cho tân binh và lính hàng ngày thôi, nên toàn súng cũ, chứ đưa súng mới, súng xịn cho mấy ông tướng thì dăm ba ngày là hỏng mất... Súng cấp 2 ngon lành cành đào bắn chuẩn dự trữ đầy đủ ở trên kho của cấp F kia, có biến mới đem ra cấp phát cho lính...



Mình hỏi ông chỉ huy súng này đem ra bắn chính xác ko anh, ổng bảo súng này đêm bắn nếu ngắm con chó thì trúng con chim mới nản chứ Trong khi đó súng ống trong quân đội được chia làm 5 cấp, cấp 1 là súng ngon chưa từng sử dụng, cấp 2 là đã đem ra sử dụng nhưng còn mới và còn chuẩn, súng đó để trực chiến… cấp 3 là đã rơ lỏng và ko còn chuẩn, đem đi huấn luyện… cấp 4 là hư hỏng phải đem đi sửa chữa lớn và cấp 5 là hư hỏng k còn sửa được, mấy súng cấp 5 thì đem vứt, tháo lấy bộ phận hoặc đem giao cho mấy trường cao đẳng, đại học cho sinh viên học khoa mục quân sự… Súng như bọn em cầm là cấp 3, cấp 4 gì đó đã cũ và không còn chuẩn, còn súng cấp 2 thì cất thôi, dễ gì được đụng vào...

Mình khi đó rất ốm, nhưng lại cao (1m75 nhưng 55kg) nên được giao cho 1 khẩu AK Liên Xô đời đầu báng gỗ, trên số seri ở thân súng còn ghi rõ vài chữ Liên Xô gì đó éo hiểu và số 3736, năm sx là năm 1953, ôi cái đệt khẩu súng này lúc đó tuổi đời đã là 55 tuổi gần bằng tuổi ông già mình rồi chứ ít à, và súng huấn luyện đó hầu hết đều trải qua tay các bậc cha anh trong kháng chiến chống Mỹ, chống Tàu Khựa rồi, báng của nhiều khẩu còn khắc tên, ngày tháng năm của các bác í trong chiến tranh cùng những dòng chữ kỷ niệm… . Súng nặng bỏ mẹ ra, cầm vào trì tay luôn, tận 4,3 kg lận mà… Còn loại AK báng gấp ra vào được mà các thím thấy mấy anh đặc công, trinh sát hay đeo còn nặng hơn nữa kìa, tầm 4,5-4,7kg chi luôn đó !

Khổ nhất là mấy thằng bị biên chế RPD, đeo cái khẩu đó nặng bỏ mẹ ra, gần 9kg chứ ít đâu! Các thím cứ nghĩ súng 4-9kg là nhẹ nhưng vác trên vai chi duyển 1 đoạn dài thử là chịu ko thấu, ít nhất là với những thanh niên trẻ chưa quen mang vác nặng! Bởi thế nên mình thấy trong game là bố láo nhất, người bình thường vác AK chạy 1 đoạn nghe cũng mệt rồi, huống chi trong game nhân vật vác hầm bà lằn từ tiểu liên, trung liên, đại liên đến mìn, lựu đạn đầy người mà chạy băng băng không biết mệt, mà cũng éo hiểu chỗ nào mà nó nhét cho hết đc như vầy Rồi B-41 nặng cũng gần 8 ký nữa !

Lúc đầu được phát súng thằng nào cũng hí hửng lắm, vì lần đầu tiên đc cầm cây súng và giao cho nó giữ như con vậy… Một thời gian sau vác hoài thấy ớn, ưng vứt cmn đi cho rồi cho đỡ nặng vai … Trong buổi nhận súng ngày hôm đó, có 1 thằng quê ở Khánh Hòa đầu còn nhuộm đỏ, ở quê nó là dân chơi thì phải, sơ ý cầm cây AK sao không kỹ để tuột tay rớt cái rầm xuống đất trước mặt mọi người… Ban đầu mình cũng nghĩ không sao, chắc nó lượm lên là xong, ai ngờ lão T (tay trung đội trưởng người Thanh Hóa chỉ huy bọn mình đã nói ở đầu bài) lập tức tiến đến sát bên, bảo là “Yêu cầu đ/c nhặt súng lên ngay và liếm sạch sẽ đất dính trên báng súng, thân súng”… Mình và mấy thằng còn lại sững người ra vì không nghĩ là ông ấy lại nói như vậy, mà trong trường hợp đó mấy thằng lính mới, kể cả mình cũng như thằng kia, ko chấp nhận được quá! Đúng y mình nghĩ, thằng đó cũng lượm lên và bật lại “Em xin lỗi, em lượm lên rồi ạ” Tay T liền quát: “Xin lỗi xin lỗi cái l..`! Mày có liếm không thì bảo?” Thằng N quê Khánh Hòa đó liền bật lại :”Anh không có quyền yêu cầu em làm thế”

“Bốp! bốp! bốp!” Ngay lập tức 3 cái tát như trời giáng ập vào mặt thằng N, nó quá bất ngờ và cú tát quá mạnh nên nó lảo đảo khuỵu xuống luông, cái lão T đó tính đạp cho nó vài đạp nữa, may là có mấy ông A trưởng ghì lại, ôm cứng… Lão chửi “Cái đ.m mày! Đây là môi trường quân đội chứ ..éo phải là nhà mày với ông bà già mày đâu nhé! Muốn làm vương làm tướng à! Có biết câu “Súng là vợ, đạn là con” không hả ??? Mày thích à, thích thì tao nhích, cái đ.m bọn mày chỉ là đám lính tép riu ông bóp chết hết giờ !!! Liếm ngay…” Tất cả bọn mình đều quá shock và không thể tin nổi trước hành động của lão Th… một người chỉ huy đây ư? anh em một nhà đây ư..? Vậy mới ngày thứ 2 làm tân binh, mà đã nhẫn tâm đánh lính tàn nhẫn như vậy và nói những từ khó nghe nhất như thế… Sau mình mới hiểu rằng, đó chỉ là đòn dằn mặt, uy hiếp bọn tân binh như bọn mình để hàng phục chứ ko đc chống đối… Nhưng có cần phải như vậy không chứ? Trong khi bọn mình có ý định chống đối hay đào ngũ gì đâu? Thằng N đó nước mắt đã rơi ra vì nó ức quá, cuối cùng nó ngồi im dưới đất luôn. Lão T còn hùng hổ “Đ/c N trưa ăn cơm xong, cầm sổ ra học điều lệ quân nhân cho tôi!”…

Và thế là nguyên trưa đến giờ đi ngủ hôm đó thằng N phải đứng im như tượng, cầm sổ để học thuộc bài… Ôi, môi trường quân đội bên ngoài sao mà khác những gì trên chương trình “Chúng tôi là chiến sĩ” của anh Sâm và bé Linh trên truyền hình thế, chương trình đó nói cuộc sống người lính đẹp như mơ, anh em thương nhau như ruột thịt, thế mà ngoài đời… éo như mơ

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 11:58)
Điều hành T9.



Chap 4:Bước vào huấn luyện

Sẵn tiện đây nói luôn về việc sử dụng rượu chè, thuốc lá và điện thoại di động trong quân ngũ cho các bác nào còn chưa biết về vấn đề này… Lúc xe chạy vào cổng doanh trại, bên trên 2 cái trụ cổng là cái bảng dài có chữ “Doanh trại quân đội nhân dân Việt Nam”. Ở phía bên trong của cái bảng đó là dòng chữ “Kỷ luật là sức mạnh của quân đội”, ý là cái gì cũng liên quan đến kỷ luật, kỷ luật là hàng đầu, là trên hết… Mới nhìn thấy cái trung đoàn xanh sạch đẹp vậy, nghĩ là môi trường sống cũng thỏa mái lắm… Hỏi mấy ông A trưởng, thì ổng nói E24 đó là kỷ luật sắt nhất, là trung đoàn điểm, biểu tượng của cả quân đoàn 3 nên nghiêm thôi rồi, mới đầu bọn em còn chưa tin nhưng dần sau đó mới thấy mấy lời đó là quá đúng… Chắc có bác sẽ nói là đã đi quân ngũ thì phải chấp hành kỷ luật blah blah… điều đó không ai cãi, nhưng sự thực là cái chốn em ở nó quá nghiêm, quá khó và quá cực các bác ạ, dạo này có dịp đi công tác và học tập ở các đơn vị khác em mới thấy những chỗ đó còn sung sướng hơn chỗ em gấp cả vạn lần…


Thứ nhất nói về rượu bia, đây là điều cấm kỵ tuyệt đối với chiến sĩ nghĩa vụ, tuyệt đối không được uống dù chỉ 1 giọt trong thời hạn 18 tháng quân ngũ (tất nhiên là trừ ngày Tết thì mỗi thằng được cho 0,5 lon bia ). Thậm chí người ta còn ra cái luật là kể cả khi về phép cũng không được uống (luật cho vui chứ về đến nhà rồi thì luật vứt cmn đi cứ chè chén bù khú cho thỏa những ngày khát rượu chứ) và kèm theo đó là cái luật ko đc đi xe máy trong thời gian tại ngũ để bảo đảm an toàn nữa . Chỉ có sĩ quan với quân nhân chuyên nghiệp được phép uống rượu nhưng cũng chỉ vào ngày nghỉ và dịp lễ, Tết thôi (nói vậy chứ mấy chả nhậu cả ngày, thích nhậu giờ nào nhậu giờ đó, em làm văn thư cho mấy ổng nên cũng đc nhậu ké thoải mái)…


Cấm thì cấm vậy thôi chứ đặc thù của đàn ông VN mình là nhậu nhẹt mà, lâu ngày ko có giọt rượu trong người nó bứt rứt lắm Thế nên cánh lính cứ có dịp đi thao trường, đi lao động bên ngoài thì lại tranh thủ nhét 1 bịch rượu về (rượu bán trút vào bao nilon, 1 lít nặng tương đương 1 ký nên cứ gọi là 1 ký)… Em nhớ khi đó bên bờ rào của doanh trại có 1 cái bà cũng già sồn sồn rồi, bà này là bà gì thì quên mất tên rồi… Bả có 2 đứa con gái xinh lắm mà lúc em ở đó đang đi học xa, hậu quả của 1 tay sĩ quan nào đó gửi lại cho bả từ khi doanh trại mới về đó đóng quân thì phải, rồi tay đó cũng gài số dzọt mất… Bả từ đó hận đàn ông từ đó nên 1 mình nuôi con, ở vậy thôi… Bả cũng bán rượu với tạp hóa vớ vẩn cho chiến sĩ nữa… Thế là canh lúc mấy thằng vệ binh ko thấy (nhắc đến mấy thằng này càng thêm căm thù) thì lại mò ra tiền trao cháo múc, cứ 10k 1 ký rượu… Xách rượu về cất đó, bữa cơm mà ngó thức ăn dư dư thì trút về hoặc hy sinh mỗi thằng trích ra 1 miếng thịt, miếng cá gì đó xách về làm mồi, không thì thằng nào quen mấy thằng dưới khu chế biến thực phẩm của trung đoàn thì xuống xin ít đồ về làm mồi… Nhậu thì phải nhậu lén, thường là nhậu về đêm, hoặc đem theo người lúc đi thao trường hay đi lao động ngoài danh trại… nếu để chỉ huy bắt gặp hoặc bắt được hậu quả sẽ rất nặng nề, có thể là gánh nước phân tưới rau cả tuần, và ôm sổ đứng học cả ngày ở đơn vị cùng rất nhiều hình phạt rất chi là trời ơi đất hỡi… Mấy tay chỉ huy cũng trải qua thời lính rồi nên nhìn thằng nào có dấu hiệu đang uống rượu là biết ngay, bắt hay không là ý thích của mấy chả thôi, cần gì cho xa, đa số người uống rượu mặt đều phải đỏ, và đi ngang qua là nghe mùi nồng nặc liền… Nhiều thằng đối phó bằng cách nhai xác trà khô để bớt mùi rượu, hoặc đánh răng cật lực, rửa mặt thật kỹ cho bớt đỏ… Nói thật với mấy thím là nhậu lén kiểu này nó cũng chẳng ngon lành và sung sướng gì, nhậu phải canh me nhìn trước ngó sau, trong tâm trạng hồi hộp và lo lắng cực độ nếu bị bắt… Nhưng hễ nghe đến tin “có rượu” là thằng nào thằng nấy mắt sáng trưng lên như đèn pin… Ngay như em cũng bị tay trung đội phó của đơn vị mới sau này đập nguyên cái sổ tay của chả vào đầu vì bị bắt uống quả tang đang bét nhè bia lon 333 ở nhà dân gần sau doanh trại lúc đi lao động kìa… Em thì bị bắt mấy lần vì tội uống rượu, cũng ăn phạt nhiều rồi, nhưng vẫn không cạch được… Mà cũng đúng thôi, nếu cho lính uống rượu thoải mái thì quân đội có mà nát hết…



Em nhớ có 1 thằng lính cựu gần ra quân ở đại đội nọ, uống rượu say bí tỉ đỏ bừng bừng mặt bỏ cả cơm trưa cơm tổi, khuya mới lần mò ở đâu về, ông chỉ huy đại đội bắt được, cho nó vài thụi, nó điên tiết lên chạy về kho để đồ vác con dao tông tính đi xử ổng, ổng hoảng quá phải đóng kín cửa cố thủ trong phòng, ngoài này nó vác dao chém vào cửa rầm rầm đòi giết ổng, mạng đổi mạng gì đó… bọn em với mấy ông chỉ huy cấp dưới đứng nhìn mà ko ai dám xông vào can ngăn, xông vào lỡ nó chặt cho vài nhát lại chỉ thiệt… Cuối cùng phải điện bên trung đội vệ binh dẫn cả chục thằng vệ binh xuống, vác theo khẩu AK nổ súng chỉ thiên mới trấn áp và gô cổ được nó… Sáng hôm sau nó tỉnh dell nhớ gì các thím ạ Hậu quả là nó nhập kho, nằm nhà giam ở trên trung đoàn nguyên tháng trời râu ria bù xù, mặt mũi hốc hác, muỗi cắn nát người, và lao động như khổ sai luôn… Dĩ nhiên sau vụ đó nó chả dám động tới rượu nữa…


Thứ hai là thuốc lá, cụ thể là thuốc lào và thuốc gói… Lúc em mới vào thì trong đó cũng như toàn quân vẫn cho hút thuốc thoải mái, trong phòng ở của mình vẫn vô tư đốt thuốc hút phì phèo, miễn là ngoài giờ hành chính… Mấy anh lính Thanh Hóa với mấy ông chỉ huy người Bắc như Nam Định, Hà Nội, Bắc Ninh… thì trùm thuốc lào rồi… Điếu cày không có, mấy tay đó đi tiện cái phễu để nhét thuốc rồi nhét vào chai 0 độ để làm điếu cày dã chiến mà hút… Mấy chả rít sòng sọc cả ngày… Em có lần thử qua cái loại này rồi, rít 1 hơi là phê từ sáng đến trưa, người ngợm, đầu óc cứ lân lân… rít thuốc lào xong là hút thuốc lá vô cỡ nào cũng thấy nhạt thếch… Nhỏ đến lớn em chưa biết đến điếu thuốc là gì, vào được vài tháng, hết tân binh xong, đêm đến ôm khẩu AK vô tri ngồi gác dưới màn sương đêm lạnh lẽo, u tịch mà buồn hết nỗi, nhớ nhà, rầu rĩ… Mấy thằng quỷ sứ cùng đơn vị cả lính cũ lẫn lính mới mới dụ hút thuốc, cũng kỳ lạ là em rít thử điếu thuốc đầu tiên cũng éo sặc sụa gì cả, mà một cảm giác phê rần cả người, cứ thế lần quần nghiện lúc nào cũng chẳng hay, mãi đến giờ em mới bỏ thuốc lá được 3 tháng đó… Khi đó phụ cấp lính binh nhì mới vào như em được hơn 200k chứ mấy, vùng em ở là vùng độc hại cấp 1, tồn dư chất độc hóa học từ thời chống Mỹ để lại nên được thêm mấy chục ngàn nữa, nếu hút Con Ngựa, Marlboro, Con Mèo hay JET thì chắc được cỡ tuần là hết, nên cứ loại thuốc rẻ tiền Eagle 5k/gói mà táng…



Nhiều lúc thảm lắm các bác ơi, hết tiền, đói thuốc, cả bọn éo thằng nào còn tiền mua thuốc, mà ác nỗi căng tin mấy thằng binh nhì nó có cho nợ đâu, đến nỗi lão chỉ huy đi ngang qua rít xong hơi thuốc vứt cái tóp còn chút sợi cháy đỏ đỏ, cả bọn nhặt lên chuyền nhau rít lấy rít để … Nhưng nếu trong giờ học, giờ huấn luyện mà bị bắt quả tang đang hút thuốc là 1 nỗi kinh hoàng…. Các bác cứ tưởng tượng cả nhóm đó bị tập trung ra giữa sân, đào cái hố sâu 3m, chiều dài 3m, chiều ngang 3m chỉ để chôn mỗi cái tóp thuốc rồi lấp lại, đào hộc hơi cả ngày cũng chưa chắc là xong… Rồi cái cảnh cả đám tập trung lại khiêng cái tóp thuốc đi quanh sân vận động hàng chục vòng giữa trời nắng chan chan… Mà cái tóp thuốc bé tẹo, cả bọn lại phải cúi khom người thành vòng tròn khiêng nó đi quả là cực hình… Nhưng thèm vẫn là thèm mà, có phạt bao nhiêu cũng ko thể hoãn được cái sự sung sướng ấy lại, phạt cứ phạt, ta vẫn cứ hút . Đến lúc em gần ra quân thì Bộ Quốc phòng ra chỉ thị cấm thuốc lá tuyệt đối vĩnh viễn trong toàn quân, chỉ cần hút bất kỳ giờ nào, ở đâu thì vẫn bị bắt và phạt ngay… Bởi thế mới có cái cảnh một cái nhà cầu hôi hám, chật hẹp mà 4-5 ông nhét trong ấy hút thuốc lá khói mù mịt, chỉ cần chỉ huy mà đi ra nhà cầu là bắt được ngay…



Thứ ba là điện thoại di động, đây là vấn đề nhiều bạn trẻ thắc mắc nhất… Trong toàn quân đều cấm tuyệt đối chiến sĩ sử dụng DTDD, từ trước thời mình vài năm, khi đtdd đã bắt đầu phổ biến, và cho đến tận bây giờ, lý do đưa ra là lộ bí mật quân sự ( lộ, lộ cái beep ! Phàm là lính quèn thì làm gì có vé biết được mấy cái bí mật gì đó ). Trừ một số rất ít đơn vị khá thoải mái, cho lính sử dụng công khai, thường thì các đơn vị này đóng quân ở xa, ít khi chỉ huy cấp lớn về kiểm tra mới thế… Mà đơn vị em lại là một trong những đơn vị khắt khe nhất về chuyện đó đấy Lúc mới lên xe chỉ huy đã dặn kỹ là để đt ở nhà chứ trong đó ko cho xài, sẽ bị tịch thu, thế nhưng nhiều thằng trong đó có cả em vẫn vác theo vì nghĩ chỉ là đt để tiện điện về nhà chứ có làm gì đâu, có ai thu đâu… Muốn dùng phải dùng lén, chui ra sau nhà, sau bếp để đt, mà khổ nỗi đt thì phải sạc pin, hết pin rồi thì phải kiếm chỗ sạc… Và trong đêm tối, chui vào giường ngủ mà bấm đt thì màn hình phải sáng lên, rất dễ thấy, chỉ huy thấy là thu ngay, mấy ổng thu đt thì còn đỡ, cất giúp mình bữa sau ra quân trả lại (Em cũng đã bị lão chính trị viên thu mất con 1202 thần thánh, sau này lúc về phép ổng trả lại thì đem bán cho thằng bạn trong đơn vị luôn, rồi nó cũng bị mất cái đt đó luôn, xui vãi)... Trong đêm thanh vắng, muốn gọi phải đem ra ngoài xa để gọi, mà trong đêm thì tiếng vang nó rõ mồn một, dễ bị bọn chó săn vệ binh phát hiện… Còn mấy thằng vệ binh chó săn thì nó mà bắt được thì sẽ gô cổ mình cùng tang vật dẫn về trụ sở trung đoàn, lão trực ban trung đoàn sẽ dùng búa đập nát đt, bẻ gãy sim trước mặt người bị thu và sau đó là về đơn vị nhận án kỷ luật, ôm sổ đứng học 1 tuần nhé em … Có nhiều thằng dành dụm 2 tháng phụ cấp mua được cái đt, thời đó chủ yếu là 1100i, 1200 khoảng 400-500k nên dù có bị đập cũng ko tiếc mấy… chỉ tiếc là ko có cái gì để đt, nhắn tin về cho gấu và gia đình thôi…



Không cho dùng đt di động, mỗi đại đội chỉ có 1 cái máy đt bàn để cho lính gọi về gia đình thôi… Mà nói đến chuyện này nghĩ cũng tội các bác ạ, em khi làm văn thư cũng đc chỉ huy giao cho 1 cái máy bàn VNPT, loại máy cố định ko có màn hình canh giờ gì hết, cả đơn vị có mỗi cái máy đó cho chiến sĩ gọi về nhà hoặc gọi cho gấu blah blah… Khi bọn nó lên gọi thì phải xếp hàng chờ, thằng nào gọi thì em lấy cái đồng hồ điện tử CASIO FW-91 huyền thoại để bấm giờ mà canh, 1 phút gọi cố định hay di động gì cũng tính 2.000đ tuốt, mà em chơi cũng độc, bọn nó mải mê gọi thì mình canh giờ gian tí cũng đc kiếm tí chênh lệch, ví dụ gọi 8 phút em đẩy lên 10 phút, 15 phút đẩy lên 20 phút, kiếm tiền làm điếu thuốc chứ… Đến tháng tiền hóa đơn ví dụ khoảng 300k thì số tiền thu được cũng 700-800k, đưa cho anh chỉ huy 300k để ảnh nộp cho nhân viên thu cước, biếu ảnh 100k gì đó nữa, còn lại thì mình xài, mà có tháng tiền đôi dư ra của em có khi gần cả triệu bạc, ăn nhậu phê vờ lờ Còn với bọn lính, ác nỗi thằng nào cũng có nhu cầu đt về nhà, mà 1 đêm chỉ cho đt khoảng thời gian từ 8h45-9h30 rồi đi ngủ, mà 1 đơn vị gần 100 thằng, lên xếp hàng tới khi nào cho xong ? Trong khi 1 thằng gọi cho gấu hay nhà nó cũng mất gần 10 phút rồi, có thằng cả tháng trời còn chưa được gọi về cho nhà nữa ấy chứ… Cái anh lính cũ quản lý điện thoại trước mình ấy, ảnh lạm dụng điện thoại quá mức, toàn gọi vào di động cho gái, mà 1 đêm gọi đến vài tiếng đồng hồ, đẩy tiền cước mấy tháng dồn lại đến hơn 5 triệu, mà thời đó 5 triệu cũng lớn lắm ấy chứ… Rốt cuộc nhà ảnh lại phải bán bớt rẫy sắn, đem tiền lên cho con trả nợ… Đúng là k có cái ngu nào bằng ngu vì gái …

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 12:00)
Điều hành T9.



Chap 5:

Lại nói về chuyện tiền bạc, thời nay đi lính cũng đỡ là có chút đỉnh tiền phụ cấp để tiêu sắm lặt vặt, chứ nghe như các bác cựu bảo là chúng mày thời nay đi lính còn sướng chán, thời xưa bọn tao đi chỉ mong có hạt cơm trắng, hạt muối hay miếng thịt để ăn là sướng rồi chứ có được cho hào nào đâu ??? … Nhưng với nhu cầu của 1 thằng con trai đang độ ăn, độ chơi thì số tiền đó chỉ như muối bỏ bể các thím ạ .Như bên Mỹ hoặc các nước phương Tây, lính bên đó họ nhận lương luôn chứ ko phải là phụ cấp hỗ trợ như bên mình, một người lính Mỹ trong thời gian đi nghĩa vụ quân sự (tự nguyện) thì với mức lương của họ dư sức nuôi sống cả gia đình trong thời gian họ tại ngũ, đặc biệt là những người đi chiến đấu trực tiếp thì mức lương có thể đến 200%...


Nhưng thôi, so sánh sao được khi ngân sách quốc phòng của họ 1 năm là gần 650 tỷ USD trong khi VN mình hiện nay chỉ gần 2 tỷ USD (số tiền đó chi tiêu cho tất cả mọi thứ như ăn ở, xăng xe… trong quân đội). Lúc em mới vào, phụ cấp của 1 thằng binh nhì được khoảng 250k, cộng thêm 30k tiền độc hại (vùng em ở là vùng trọng điểm chất độc hóa học khi xưa) thì được khoảng 280k, đến tháng trừ tiền 2 cuộn giấy vệ sinh, 2 cái tem thư, 1 tuýp kem đánh răng, 1 bình dầu gội và 1 gói bột giặt thì còn lại chừng 240k, sau này lên được binh nhất thì số tiền ấy xêm xêm 300-320k… Với số tiền ít ỏi đó thì mua nước uống, ăn mì tôm, mua thuốc hút được cỡ hơn tuần thì hết nhẵn ngay…

Em trích dẫn cái tài liệu về lương lậu của lính Mẽo năm 2011 cho các bác xem thử nhé Không hổ danh là quân đội nhà giàu, người ta có câu ví von "vứt tóp thuốc như Mỹ ném đồ hộp" ấy mà

Quote:
Năm 2011, tối thiểu mỗi lính Mỹ được trả gần 18.000 USD/năm. Mức lương tối thiểu của một đại đội trưởng với ít nhất 6 năm trong quân đội là hơn 34.000 USD. Dù mức lương này thấp hơn so với thu nhập bình quân đầu người ở Mỹ (hơn 41.500 USD năm 2011), nhưng họ đã không phải chịu bất kỳ chi phí ăn uống, nhà cửa, quần áo nào.

Ngoài lương cơ bản, lính Mỹ còn có thể nhận được một số khoản đặc biệt như khi thực hiện nhiệm vụ khó khăn, có trình độ ngoại ngữ tốt, hay phải ra chiến trường. Những khoản trả thêm này có thể lên tới hàng nghìn USD mỗi năm. Ví dụ, một lính Mỹ giỏi ngoại ngữ có thể được trả thêm 12.000 USD, hay những lính đóng quân ở nơi có điều kiện sống khắc nghiệt hơn ở Mỹ được trả thêm 150 USD/tháng. Họ được đóng bảo hiểm trị giá 200.000-300.000 USD để chi trả cho gia đình họ trong trường hợp họ hy sinh ngoài chiến trường.

Cựu chiến binh Mỹ được nhiều quyền lợi khác như chăm sóc sức khỏe miễn phí trong thời gian nhất định, mua nhà ưu đãi, vay tiền lãi suất thấp, ưu tiên tuyển dụng.

Mỹ là nước chi nhiều nhất cho quốc phòng, với mức 633 tỷ USD năm 2013, bỏ xa mức dự kiến 140 tỷ USD của Trung Quốc trong năm nay.

Và thế là lại phải mò xuống căn tin để ký nợ, cơ mà bà chủ căn tin khó tính và kỹ càng lắm, phải mua nhiều mới được cho nợ, mà nợ thì nợ vô tư… Hậu quả là có thằng đến ngày ra quân căn tin trừ sạch tiền hỗ trợ ra quân rồi, phải điện ông bà già cầm thêm vài triệu nữa vào trả mới được cho về… Nhắc đến chuyện tiền bạc, lại càng căm thêm… Vì trong số lính đi nghĩa vụ cũng lắm thành phần bất hảo lắm các thím ạ… Nhiều thằng ở nhà phạm tội gì đó, hoặc muốn tẩy cái tên trong diện sổ đen nên gia đình nó chạy chọt đẩy vào trong này để …hoàn lương hoặc cải tạo cái tính nết đi… Công nhận là có một số thằng vào đó thì về tính cách thay đổi, nhưng cũng nhiều thằng hư thêm và quậy còn hơn lúc ở nhà… Điển hình như em khi chưa đi có biết hút thuốc quái đâu, đi về thì hút phà phà


Lúc vào được một thời gian, chuyển lên đại đội mới, em cũng ít chi tiêu, không thuốc lá, bài bạc nên tiền bạc lúc nào cũng rủng rẻnh bỏ trong ví… Có cái thằng nọ tên T quê ở Diên Khánh, Khánh Hòa cùng đi đợt với em, nó ở trong tiểu đội của em luôn, lúc nào miệng mồm cũng blah blah nào là nhà tao giàu có, nhà tao đại gia này nọ, rồi anh em, bạn bè mình tốt… mà canh me lúc em đi tưới rau bỏ cái ví ở nhà trong đó có khoảng 400k, nó lấy rồi vét sạch tiền, vứt ví ra nhà vệ sinh, mấy ngày sau thằng lính khóa trước nhặt được trả lại em… Em thừa biết là nó lấy vì cái tính ăn cắp của nó thì ai cũng đã rõ và lúc đó chỉ còn mình nó tưới cây ở nhà, nhưng không có bằng chứng nên không làm gì được, cũng thằng này sau này lúc gần ra quân còn ăn trộm của em một cái tấm nilon dã chiến để đi mưa nữa chứ, cũng ko có bằng chứng nên đành chịu Ờ thì thôi thí cho mày đem mấy thứ đó về cúng mả mẹ mày luôn đi Vào lính thì cũng có nhiều thằng tiết kiệm thật, tháng được 240k bọn nó không dám tiêu lấy 1 đồng, khát nước ko dám mua uống, thuốc ko hút, tiền tháng nào tháng nấy bọn nó đều đem gửi cho mấy tay chỉ huy để sau này ra quân đem tiền về …cưới vợ (theo lời bọn chúng nói…).


Cái đợt lính 9-2008 của bọn em ấy, có Quảng Nam, Gia Lai, Khánh Hòa là chủ yếu thôi… Nói ra hoàn toàn không có ý troll, nói xấu vùng miền gì nhưng bọn lính K.H khi đó lắm thằng đểu vãi (Xin lỗi mấy bác người K.H có trong này nhưng em chỉ nói sự thật), lính K.H khi đó chủ yếu ở các huyện K.S, D.K và N.H mới vậy thôi, chứ mấy tay ở TP N.T sống cũng tạm… cũng có một số ít thằng rất tốt, chơi rất được với anh em như vô số thằng lươn lẹo, suốt ngày đi nịnh hót, nói xấu đồng đội này kia với chỉ huy để được ưu ái, quần áo anh em mà bọn nó còn ăn trộm để mặc (điển hình như em bị mất 2 cái quần đùi thần thánh, sau này chuyển lên đơn vị mới rồi xuống chơi ở đơn vị cũ mới thấy cái thằng giẻ rách từng nằm bên giường của mình ấy lôi ra mặt, còn ghi rõ tên em nhưng đành cho luôn nó chứ biết làm sao bây giờ?) Rồi cái thằng T kia ăn trộm tiền của em nữa chứ, thậm chí balo của thằng lính lớp sau đồng hương K.H của nó nó còn ăn trộm nữa huống gì là của người tỉnh khác. Rồi bọn nó cùng 1 thị trấn, cùng 1 xã, 1 huyện mà suốt ngày gây sự đập nhau ầm ầm, vác cả chén úp lên đầu nhau phải đi may vài mũi, bó tay với cái tinh thần đoàn kết của bọn nó… Còn lính QN bọn em tuy ít, phân bố rải rác nhưng cũng khá là đoàn kết, tuy khác đơn vị nhưng được cái hay đem rượu ra nhậu cùng nhau…


Nói khí không phải chứ trong lính 1 mét vuông cũng đến 8 thằng ăn trộm các bác ạ… Có trường hợp đến lúc gần ra quân, đếm trước ngày lên xe về nhận tiền phụ cấp 1 đợt được vài triệu ấy, có anh cẩn thận nhét cả bọc vào túi quần sau để đi ngủ, có đứa nào nó lấy dao lam rạch cái quần 1 đường nhẹ nhàng rồi lấy hết tiền ra khi khổ chủ vẫn còn khò khò, đến hôm sau khổ chủ mới biết thì hỡi ôi biết là thằng nào lấy đây, đành nước mắt ngắn dài mà lên xe về thôi… ! 18 tháng quân ngũ được ít đồng bạc như thế giờ cũng thành công cốc, em nghe thế hãi lắm, trước đêm ra quân còn nhét cả đống tiền hỗ trợ vào chỗ trym mình, thằng nào mà léng phéng mò trúng chỗ nhạy cảm của bố thì bố biết ngay, dậy ngay và xử lý liền ấy chứ, hên là cũng éo có thằng nào mò hay vác dao lam rạch chứ không thì bây giờ em thành thái giám mất rồi … Lúc ở nhà, ăn miếng cơm cha mẹ thấy đơn giản thế, vào lính rồi mới thấm thía câu :”Cơm người khổ lắm ai ơi, không như cơm mẹ, vừa cười vừa ăn…” Nhưng cũng có cái đỡ là khi mình vào trỏng, nhà mình có bao nhiêu người thì cấp trên bảo ghi hết vào danh sách, họ hỗ trợ cho mỗi người 1 cái thẻ bảo hiểm y tế có giá trị đến khi xuất ngũ, thôi kệ, xem như là 1 món quà an ủi gia đình lúc mình vắng nhà thôi… À mà quên, lúc em lên đường, ở nhà còn được cho 50kg gạo nữa chứ, vãi lều thật

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 20:21)
Điều hành T9.



Cái này khá thú vị mà ko ai đọc ah...!!

 Admin (Sáng lập!) (14.08.2013 / 19:32)
Điều hành T9.



Chap 6:

Bây giờ nói đến khoảng tác phong quân nhân nè… Cái này được quản lý và theo dõi rất nghiêm ngặt… Tác phong ở đây nói đến quần áo, tóc tai… Quần áo K03 màu xanh mặc ở nhà lúc nào cũng phải sơ vin, đóng thùng cẩn thận, thiếu 1 cái nút là phải khâu vá ngay (ngoài quần áo ra còn được cấp cho 1 cuộn chỉ xanh với 1 cái kim khâu ). Trừ giờ đi lao động hay nghỉ ngơi được mang dép ra thì phải mang giày bài bản… Râu ria phải cạo sạch sẽ, chứ để râu sơ sơ như thánh Phồng Tôm cũng không được, nếu để râu chỉ huy thấy thì ổng sẽ có nhiều cách phạt như bắt đứng đó để ổng lấy kềm sắt mà kẹp vào rị từng sợi ra (rị đau thấy bà mà bật cả máu ấy chứ), hoặc ổng đưa cho con dao tông chặt cây bảo cạo thì các thím nghĩ cạo làm sao cho được, không thì dùng quẹt gas mà đốt cháy hết râu Bởi vậy thằng nào cũng lo ngay ngáy râu mà lên lún phún thì cạo ngay, nhiều lúc hết tiền éo có tiền mua dao lam thì lại phải dùng dao cũ cạo vài lần rồi hay xin lại của thằng khác, cạo sồn sột cả ngày cũng chưa đứt được… Bẩm sinh em đã ít râu, nên khoản này cũng éo lo, lâu lâu sờ lên ngó dày dày đen đen là đi cạo được rồi…


Nói về khoản tóc, khoản này các cốp chỉ huy “bôn-sê-vích” (đàng hoàng, cổ lổ sĩ, lạc hậu theo phong cách cũ) ghê lắm các bác ạ, tóc phải cắt tỉa gọn gàng, tóc rẽ 1 bên là được các cốp rất ưa… Không được để mai tóc, để mai là các cụ lại bắt phạt rất khủng khiếp… Tóc cũng không được để rẽ giữa, mà em lại khoái kiểu này mới chết và tóc em cũng hợp rẽ giữa hơn , các cụ bảo là tóc rẽ giữa nhìn yếu đuối, và nửa theo địch – nửa theo ta, éo biết ông bôn-sê-vích nào nghĩ ra cái định nghĩa này nữa… Thằng nào mà để tóc dài quá, sáng thứ hai các cốp lại dắt theo mấy thằng chó săn vệ binh cầm kéo theo, thằng nào tóc dài dài là các cốp bảo mấy thằng vệ binh nắm tóc kéo ngược lên cắt cái xoẹt cả nhắm tóc rồi vứt đó… Mà mấy thằng vệ binh này chơi rất ác, nó để lưỡi kéo đến tận chân tóc mới cắt làm cái đầu của thằng xấu số nào đó sẽ bị lõm 1 phần như cái lòng chảo nhìn rất ngộ, sau đó lại phải mò xuống câu lạc bộ cắt tóc chiến sĩ ở dưới căn tin mất 5k/lượt hoặc nhờ bạn bè cắt giùm… Lính tráng cũng có nhiều thằng ở nhà đang là thợ cắt tóc chuyên nghiệp, đi vào hành trang còn đem theo cả lược, kéo, tông đơ tay… nên mấy thằng này được tôn trọng và chỉ huy nhờ vả ghê lắm, nhờ bọn nó cắt rồi dẫn đi làm bữa mì tôm hay bánh trái café cũng được… À mà hớt tóc đinh cũng không được các bác nhé, đinh phải từ 5 phân trở lên, dưới 5 phân là ăn kỷ luật… Có 1 lần 1 thằng lính đi trước nhờ em hớt giùm nó cái đầu, mà em biết éo hớt tóc là gì đâu… Mà thôi sĩ diện hão nên ừ đại, nó đưa cái kéo bảo cắt giùm… Đệt…! Hóa ra cắt tóc khó vãi, em mới xoẹt vài đường mà cái đầu nó đã như cái chùm rễ tre rồi… Ca này khó ăn quá, em cầm kéo đứng tần ngần nhìn cái bãi chiến trường trên đầu nó mà mình gây ra, nó hỏi “sao, đẹp không ?” em cũng dạ đại là đẹp đẹp anh ơi… chứ trong lòng nghe quấn rồi, vì éo biết làm sao xử lý được, may có thằng bạn cùng quê đi ngang qua, nó thấy vậy vào xử lý cái đầu đỡ hơn chút, hên là thằng này có chút ít kinh nghiệm về cắt tóc, chứ ko hôm đó em làm ơn mà mắc oán nặng vì cái tội “dốt + nhiệt tình = phá hoại” rồi


Về vấn đề hình xăm, khi khám NVQS ông nào xăm nhiều thì khỏi đi, nhưng nhiều trường hợp thiếu quân số thì hình xăm mấy vẫn phải đi, miễn là đừng xăm kín và xăm lộ quá… Em thì cả đời chắc ko xăm cái gì rồi, ko ghiền Bất ngờ nhất là lúc vào đơn vị, gặp 1 ông trung đội trưởng người Bình Định, khi ổng cởi trần ra thì thấy trên bắp tay phải sát vai có hình 1 trái tim với đôi cánh đại bàng cùng dòng chữ “Mẹ Yêu” cách điệu… Em hỏi thì ổng bảo là buồn quá, xăm cho vui… Nhiều thằng lúc vào lính thì người sạch trơn, chứ lúc gần ra quân thì cả đống hình xăm trên lưng và tay, nào là hình gái, hình hoa hồng, hình bọ cạp, hình rồng rắn tùm lum… Em có hoa tay, vẽ cũng khá đẹp nên bọn chúng hay nhờ vẽ lên cơ thể để chúng xăm, kệ chứ sợ dell gì, vẽ xong được mời ăn uống thoải mái nên tội gì ko giúp… Mực thì bọn nó xuống căn tin mua bút bi loại đậm về trút ống mực ra thay cho mực xạ, kim may đồ lấy vải và chỉ quấn kín lại hở tí mũi để làm kim xăm, có 1 cái kim mà đến 9-10 thằng xăm, lỡ ông nào có dính viêm gan B thì chắc lây cả nút quá! Bọn này đến gần lúc ra quân mới xăm nên cũng chẳng ai nỡ trách phạt chúng cả… Rồi đến vấn đề phát ngôn, trong giờ hành chính, học tập hay huấn luyện thì từ sĩ quan đến lính đều phải nào là 1 đồng chí, 2 đồng chí, 1 rõ, 2 rõ, 1 thưa chỉ huy, 2 thưa chỉ huy… nghe mà oải. Hết giờ thì lại mày tao, tau mi, chú-anh, em-bác… Rồi chửi thề chửi tục đủ các kiểu, mà các ông sĩ quan cũng không vừa đâu nhé, đ.mẹ, đ.má đủ cả Thế mà bắt được lính đang chửi tục nhau thì các ổng lại bắt tự vả vào mồm hoặc ôm nhau mà xin lỗi như 2 anh em, đến nản


Sau đó đến vấn đề nội vụ vệ sinh, chắc các thím từng nghe đến rồi… Chăn màn lúc nào cũng gấp phải thật vuông vức, thật đẹp và ngăn nắp… Chăn màn quân đội được thiết kế theo kiểu rồi, có kỹ thuật gấp thì nó rất đều và gọn, vuông vắn y khối hộp vậy… Thường thì lính cựu mới gấp đẹp được, vì chăn của họ đã cũ và xẹp xuống, còn tân binh chăn nhận về là chăn mới dệt ra, còn phồng lên, gấp kiểu nào nó cũng tròn vành 1 cục nhìn rất hài, nhưng cấp trên cũng du di cho qua… Nhưng 1 tháng sau từ ngày vào quân ngũ mà chăn gấp chưa đều thì bị phạt là có chắc rồi… Bởi vậy thằng nào cũng rất sợ chăn gấp không đẹp, tối đến phải lót chăn xuống dưới lưng rồi nằm cho nó xẹp xuống để dễ gấp… Sáng ra, bọn trực ban cầm sổ đi chấm điểm thi đua, 2 thằng đứng 2 đầu căng cái dây từ đầu giường này sang đầu giường kia để canh xem chăn có đều không, ông nào để chăn không đều, chăn gấp không vuông thì ghi lại báo cho chỉ huy, trưa cơm nước xong thay vì vào ngủ như mấy thằng khác thì 1 là đem chăn màn ra gấp vào rồi lại xổ ra gấp tiếp nguyên giờ nghỉ trưa ngoài sân nắng chan chan từ 12h đến 1h30 rồi vào đi huấn luyện, 2 là ra ngoài hành lang, đứng tấn theo thế võ và chăn màn chiếu gấp lại xong, để lên 2 tay cứ thế đứng tấn (đứng 1 tí là chịu hết thấu)… Rồi kiểm tra dưới mặt phản dưới chiếu của ông nào còn dính đất thì ông đấy phải lấy lưỡi liếm cho bằng hết đất đó… Bởi thế các thím nhìn vào chăn màn bộ đội nó vuông vắn, gọn gàng sạch đẹp cũng là vì những hình phạt rất trời ơi đó… Em cũng từng ra ngoài nắng gấp chăn 1 lần rồi, cảm giác rất chi là Yo! Most các thím ạ !!!

 Admin (Sáng lập!) (14.08.2013 / 19:33)
Điều hành T9.



Chap 7:

Lại nói đến vấn đề ma cũ – ma mới, vấn đề muôn thuở tưởng chừng như rất đơn giản và ít có thanh niên nào chưa nhập ngũ ngoài đời được biết… Thật ra trại lính cũng như 1 cái xã hội thu nhỏ nhưng chủ yếu là đàn ông với đàn ông thôi, đàn bà cực hiếm hoặc không có Những chú tân binh mới tập tọe bước vào sẽ bị ngay các lớp lính cũ đi trước ăn hiếp là điều hiển nhiên… Đi lính tính tuổi quân chứ không có tính tuổi đời, thằng nào vào đợt trước thì thằng đợt sau nghiễm nhiên phải gọi bằng anh, gọi ngang ngửa là tụi nó đập chết… Mà chỉ huy cũng ủng hộ tụi này, mượn chúng để răn đe lớp lính mới… Ví dụ có thằng sinh năm 93-94 đi đợt 1 năm 2013, thì thằng 89-90 đi đợt 2 năm 2013 vào phải gọi bằng anh, cho dù bọn nó nhỏ hơn rất nhiều, vì đó cũng là cách để “tôn trọng” người đi trước…


Lúc em mới vào, có mấy thằng sinh năm 90 mặt còn non choẹt mà suốt ngày anh này, anh nọ, làm mình cười khẩy, vì bọn nó cũng cỡ tuổi em mình mà thôi… Có thằng nọ, sinh năm 83, khi đi với mình đã kịch tuổi đi nghĩa vụ mà vẫn bị bọn phường đội ở nhà đẩy đi… Hắn phải gọi mấy thằng nhỏ hơn mình đến 5-6 tuổi là anh nên ức chế lắm, nên gọi là mày tao thẳng luôn… Hậu quả là tối hôm đó hắn đi ra nhà vệ sinh đánh răng, đang đánh thì bị một cái chăn úp kín đầu và bị đấm đá túi bụi mềm người luôn, thừa biết là bọn lính cũ đánh nhưng biết làm gì được, thân cô thế cô, mà kiến thì kiện củ khoai à Bọn mình cũng gọi 1 thời gian là quen… Sau này tại ngũ được 1 thời gian, đợt lính sau vào, mới thấy đúng là mình là người đi trước mà để bọn nó xưng ngang hàng, thấy cũng nhột nhột lắm các thím ạ .



Mình xin kể các thím nghe một câu chuyện vui nhưng có thật về tình trạng ma mới, ma cũ… Nói ra đến giờ mình vẫn còn buồn cười… Hôm nọ ngày nghỉ, mình khi đó cũng đã là lính cựu rồi, mò xuống căn tin làm tô mì tôm trứng lộn bổ dưỡng cơ thể tí, lúc đó mới nhận phụ cấp nên còn rủng rẻng lắm … Đợt đó cũng có 1 lứa lính mới vào được vài ngày, bọn này cũng như bọn mình lúc trước ăn cơm bộ đội lúc đầu chưa quen nên cũng lần mò xuống căn tin kiếm đồ ăn… Có 1 thằng tân binh nọ đầu tóc nhuộm vàng hoe, chắc 91-92 gì đó tướng đi cũng khệnh khạng ra vẻ lắm, ai đang ăn trong căn tin nhìn thấy cũng ngứa mắt… Mình thì thây kệ, nó cũng mới vào thì biết gì mà chửi nó… Nhưng có 1 cái bàn gần sát cửa ra vào, có mấy thằng lính đi đợt mình cũng ở 1 huyện nọ của Q.N, biên chế ở C17 công binh, mà bọn này thì quậy thôi rồi á hĩ, nhậu nhẹt đánh lộn suốt, đi “nhập kho” – ăn cơm cháy uống nước lã, đào hố, gánh phân, cầm sổ học… riết mà với bọn đó là thường rồi… Mình thấy bọn nó cũng đang ăn bánh uống nước rôm rả mà thấy thằng đó là im bặt, rồi nhìn thằng đó với 1 ánh mắt hình viên đạn là mình biết có biến rồi



Thằng tân binh đó vừa bước vào gần đến bàn mấy thằng lính cựu nọ thì bọn nó kêu: “Ê! Thằng kia, lại đây bọn anh bảo này!” Thằng đó thấy bọn này toàn thứ bặm trợn, cao to đen hôi, vai u thịt bắp, cơ sô body đều đặn (công binh mà) nên chắc cũng “ca-mơ-run” lắm, nó lại gần nói :”Dạ… mấy anh kêu gì em ạ ?” “Nghiêm!” Một thằng mang quân hàm 2 sao 1 vạch vàng (trung sĩ-a trưởng) đột nhiên đứng dậy và hét, thằng nhỏ giật mình đứng nghiêm, 2 chân khép vào ngay ngắn… “Đồng chí chưa kéo phéch mơ tuya quần nhé!” Thằng at’ đó hô tiếp, thằng nhỏ giật mình nhìn xuống giơ tay định kéo khóa quần lại, nó tưởng nó quên “đóng cửa sổ”, cơ mà nó có quên kéo đâu, thằng kia nó troll thôi Cả căng-tin cười ầm ầm như bão, mình lúc đó đang húp những giọt thơm ngon cuối cùng của tô mì mà cũng cười suýt sặc luôn Tội thằng nhỏ, mặt đỏ bừng vì quá xấu hổ phải đứng im trước bàn bọn nọ, trong căn tin gần cả trăm người ai cũng cười sằng sặc như điên trong đó có mình. Nhưng đó chưa phải là hết, thằng at’ nọ tiếp tục cái giọng điệu nghiêm nghị giống như đang lúc giao nhiệm vụ vậy: “Đồng chí tân binh chó vàng hoe, à quên tóc vàng hoe, đồng chí lập trường không vững vàng, tư tưởng dao động, nói chung là mất lập trường… Phải tự tin lên chứ, thôi, yêu cầu đ/c chấp hành hình phạt là quay về đơn vị tiếp tục công tác, giờ khác mới được xuống căn tin !!!” Cả căn tin cười ầm lên lần nữa Thằng nhỏ giận run người, mặt đỏ bừng, tay nắm chặt lại đứng yên đó nhưng nó có thể làm được gì? “Nghiêm, đằng sau… quay! Bước đều bước!” Thằng at’ lại hô lên, công nhận thằng này đóng kịch giỏi vãi, troll mà nó mặt lạnh lùng như không ?! Thằng nhỏ tóc vàng nọ cun cút làm theo, quay đầu rồi cúi mặt đi luôn…



Nói thật chứ ai trong tình huống đó cũng phải làm như vậy thôi, chứ bật lại với lính cũ là thiệt thân, xác định luôn đừng mong là được sống yên ổn suốt thời gian sau… Mà thằng nhỏ đó đã k chú ý mình là ai và mình đang ở đâu, tác phong đi lại phải như thế nào…? nó sai rõ mồn một, nếu nó phản kháng thì nguyên cái bàn khoảng 5-6 thằng lính đó và mấy bàn bên kia hội đồng nó 1 trận thừa sống thiếu chết luôn rồi ấy chứ Vì bật lại với lính cựu là một cái tội, mà bọn lính cựu cũng sắp ra quân nên cấp chỉ huy cũng chẳng làm gì bọn nó, và có khi còn dùng bọn nó để răn đe bọn lính mới ấy chứ… Sống trong môi trường quân ngũ, biết điều là cái điều cần thiết nhất cho mình để có 1 hoàn cảnh thoải mái nhất! Sau này mình làm trực ban nội vụ tiếp bọn lính mới vào, nghe thằng nào lớn hơn nhỏ hơn kêu mình anh, anh và anh everywhere nghe cũng khoái lắm chứ




Nãy giờ chưa nói đến bọn vệ binh… Các thím cứ đi ngang qua bất kỳ doanh trại quân đội nào cũng thấy trước cổng có 1 trạm gác có 1-2 thằng bộ đội quân phục chỉnh tề, nai nịt gọn gàng, giày dép đầy đủ đeo trước ngực khẩu AK hoặc AK báng gấp, đội mũ kê-pi và thằng nào cũng đẹp zai, cao to trắng trẻo (chứ không có đen hôi như vozer ) thì chính là bọn vệ binh đấy… Trong lính tụi mình ít khi gọi là vệ binh mà toàn gọi là bọn “chó săn”… Bọn này có nhiệm vụ gác cổng, gác các khu vực tường rào quanh doanh trại, bảo vệ chỉ huy, và là lực lượng tay sai của chỉ huy để kiếm soát-trấn áp bọn lính giống như 1 lực lượng cảnh sát trong xã hội thu nhỏ là cái doanh trại quân đội ấy Bọn này được tuyển mộ lên 1 cái đơn vị nhỏ gọi là trung đội vệ binh 23 ở gần trụ sở làm việc của trung đoàn, khoảng 2-3 chục thằng gì đấy với 1 tay chỉ huy…



Vệ binh toàn chọn thằng cao to khỏe mạnh, tầm 1m75 trở lên, cân nặng ít nhất phải là 65-70kg và phải khá đẹp trai trở lên, vì là bộ mặt của quân đội mà… Khi đó em khá đẹp zai (không chém, và đc mấy em học sinh trường gần đó kết lắm ) mỗi tội ốm quá, giống như cây sào, 1m75 mà có 55kg chứ mấy, lão chỉ huy đơn vị tân binh định xin cho lên làm vệ binh mà ở trển ko nhận, bảo em đứng gác lỡ gió thổi bay mất thì sao (hồi đó mà được như giờ là được nhận chắc rồi, giờ 82kg lận mà ). Bọn này phải nói là rất sướng, cả ngày éo phải học tập, lao động gì cả, chỉ ôm AK đi gác theo ca, mỗi ngày 3 ca, mỗi ca 4 tiếng thôi… Hết ca về ngủ hay đi ăn chơi gì đó thì kệ… Mà bọn này lại rất kiêu ngạo, là anh em lính với nhau nhưng lại là chó săn của chỉ huy, suốt ngày cầm dùi cui, đeo AK đi rình bắt lính sử dụng điện thoại hay nhậu rượu gô cổ về cho chỉ huy xử lý… Các thím cứ hình dung bọn chúng giống như mod, được smod và admin cấp trung đoàn bảo kê nên cứ đi truy lùng và áp giải member phạm tội về trụ sở, có thể ra đảo K.I.A là trại giam nhập kho vài ngày hoặc áp dụng chế độ M.I.A về đơn vị mà gánh phân-ôm sổ đứng học… Đêm nào em đi báo quân số trên trung đoàn cũng thấy bọn chó săn đó áp giải vài anh lính với bịch rượu, hoặc điện thoại về trụ sở cho lão trợ lý tác chiến xử… Rượu thì lão tịch thu, xong thì về đơn vị ăn phạt em nhé (tịch thu xong chắc trưng dụng luôn quá ) còn điện thoại loại xịn xịn thì lão sẽ kêu chỉ huy đơn vị lên đưa về cất lúc ra quân trả cho chiến sĩ, theo lời lão nói… Nói thế chứ trong đó đào quái đâu ra điện thoại xịn, toàn 1200-1110i cục gạch chèn lốp xe, toàn bắt được loại này không à, lão kiểm tra điện thoại xong tra hỏi tên tuổi – đơn vị của thằng đó, xong lão sẽ a lố cho tay chỉ huy đơn vị đó lên, đứng chứng kiến lão lôi cái búa đóng đinh chuyên dụng ra, đập nát cái điện thoại và bẻ gãy cái sim làm 2, rồi bắt thằng chiến sĩ đó đem về… Về đơn vị thế là ôm sổ ra đứng học, gánh phân-đào hố rác nguyên tuần nhé em



Nói chung là trên vệ binh nếu thằng nào gặp được đồng hương thì hên, nếu có bị bắt quả tang lỗi gì thì chúng nó sẽ châm chước bỏ qua còn gặp thằng nào lạ lạ là xác cmn định luôn… Nói chung anh em lính ai cũng căm bọn này kinh khủng, nhăm nhe úp sọt bọn nó… Bọn nó biết nên khi đi kiểm tra, đi trấn áp luôn xách dùi cui đi theo tập thể phải chục thằng trở lên, đi kiểm tra bắt bớ gì cũng có boss chỉ huy đi theo… Thế nên anh em tìm cách là đêm đến thằng nào gác ở vị trí nào đó thì đến hội đồng, cơ mà thâm thù quá mới phải dùng hạ sách như thế thôi… Vì trách nhiệm của bọn nó là phải như vậy, nếu được lòng anh em thì bị cấp trên phê bình, chửi trách… Mà làm theo lệnh cấp trên thì lại bị anh em căm thù… Cũng lẩn quẩn lắm các thím ạ



Nhớ có đợt lão trợ lý tác chiến dẫn cả chục thằng đi lùng bọn lính cựu uống rượu lúc sắp ra quân, phát hiện thằng lính nọ ở đại đội khác đi đợt trước em, sắp ra rồi đang ngồi nhậu với 2-3 thằng nữa dưới dàn bí vườn rau với mì tôm sống bóp vụn và vài lít rượu gạo… Nó thấy ánh đèn pin loang loáng, bước chân rầm rập là biết có biến, hô cho tất cả bỏ chạy… Thế là thằng khinh công qua rào, thằng phi qua vườn rau, bọn vệ binh dzí theo mà bắt không kịp, sót mỗi mình thằng lính nọ chạy vào đường cùng rồi, phía trước nó là 1 cái hào sâu và khá rộng, ngó mòi nhảy qua ko kịp… lão tác chiến lao đến, nó nhảy đại xuống té cái hự và nằm im 1 lúc, lão tác chiến soi đèn pin xuống định nhảy xuống tóm cổ, thì không biết từ đâu ra 1 nguồn sức mạnh vô biên mà thằng kia nhồm dậy, nhảy vút bám vào thành hào và hít lên, lồm cồm bò dậy chạy tiếp… Bọn vệ binh cũng khâm phục tinh thần quả cảm thằng đó hay sao mà chỉ đuổi cho có, không bắt được… Chứ em nói vụ đó lão tác chiến mà bắt được thằng đó cũng bị hạ quân hàm xuống binh nhì, mất cả mớ tiền ra quân chứ không ít Bọn vệ binh bị căm ghét như vậy nên đến khi ra quân bọn nó được cấp riêng cho 1 cái xe để đưa về quê, chứ đi chung xe với anh em chắc tụi nó ra bã quá



… Hôm nọ thấy bạn nào có cái bài review gì cũng ở trên voz này kể bạn ấy làm “kiểm soát quân sự” đi bắt lính, đập lính với giọng điệu tự hào lắm mà mình buồn cười, chẳng qua bạn được mấy tay chỉ huy bảo kê thôi mà phách lối vậy, thử đặt mình ở tình huống làm thằng lính rồi thử cảm giác bị mấy thằng vệ binh chơi như vậy rồi sẽ hiểu, và nếu chẳng may bị anh em úp sọt 1 lần rồi hồi đó mới thấy cái "vui" mà bạn đã kể

TOBE CONTINUE...

 Admin (Sáng lập!) (20.08.2013 / 16:12)
Điều hành T9.



Up top cho nhẹ page .....--->

 Admin (Sáng lập!) (20.08.2013 / 16:13)
Điều hành T9.



Chap 8:1 ngày trong 1 tuần của 1 thằng lính nó ra sao... ???
Bây giờ vào vấn đề chính là thời gian học tập, lao động của 1 thằng bộ đội… Vào lính là đi phục vụ cho nhà nước, nên làm lụng học tập đều có thời gian, kế hoạch đàng hoàng, và áp dụng trong toàn quân đều phải như nhau… Để nhắc nhở thời gian nào, làm việc gì là có tiếng còi tò te te tò te tí tí te tí te, te tí tí te tí te te tò tò te… phát trên loa phóng thanh gắn ở trụ sở trung đoàn hàng ngày… Một tuần học tập, huấn luyện lao động từ thứ hai đến thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật được nghỉ (nói là được nghỉ chứ thực ra cũng đi lao động thí mồ luôn ấy chứ). Thứ hai đến thứ năm huấn luyện về kỹ thuật chiến đấu, kỹ thuật dò mìn, kỹ thuật cứu thương blah blah… và học chính trị với chiến sĩ mới, học tập kỹ thuật chuyên ngành như phòng không 12 ly 7, pháo DKZ, cối với lính cựu… sáng thứ sáu được gọi là ngày cơ động, ngày ấy trung đoàn tùy ý kêu chiến sĩ đi làm gì thì làm, ví dụ đi nhặt phân bò, chặt củi, chặt lồ ô, đi cuốc đất ngoài vườn tăng gia tập trung, đủ thứ việc cả… chiều thứ sáu là giờ bảo quản, AK, RPD, M79, B41 với đại liên, súng cối, DKZ, 12 ly 7 gì cũng lôi ra tháo từng bộ phận ra lau chùi bảo quản thật kỹ, sạch bóng không còn hạt bụi và no nê dầu mỡ mới cất vào (bảo sao vũ khí của VN ta tuy cũ kỹ, tuổi đời của nó có khi cả nửa thế kỷ rồi mà vẫn trông như mới)… Thứ bảy với chủ nhật thì ở doanh trại, lau chùi quét dọn vệ sinh doanh trại, đi tăng gia, củng cố vườn rau gì đó rồi xong xuôi được phép ngồi xem phim, nghe nhạc bằng đầu DVD… Tối thứ 7, chủ nhật đến có thể xin phép xuống căn tin hú hí dưới đó nếu trong túi rủng rẻng, hoặc ngồi tụm lại với nhau mà đánh bài phỏm, tiến lên… sát phạt nhau bằng tiền hoặc 1 chầu mì tôm, 1 chầu bánh trái hoặc 1 chầu bida


Nói chung đời sống giải trí như thế cũng là tạm, dù nhiều khi buồn vì chả thấy bóng 1 đứa con gái nào để ngắm cho đã con mắt, và đơn vị mình nó nghiêm khủng khiếp, cả năm trời cho ra ngoài phố huyện chơi có mỗi 1-2 lần, riết rồi thành quen, ráng sống qua ngày để chờ đến ngày ra quân các thím ạ… Ngày thường thì sáng ra còi tò te tí là 5h (5h30 với mùa đông) phải thức dậy, mặc áo may ô, quần dài và đeo giày ra trước sân tập thể dục khoảng 15 phút, sáng thứ 3-thứ 5 phải vác AK trên vai chạy vũ trang 2000 mét từ cổng trung đoàn ra ngoài đường cái đó rồi quay vào. Chạy vũ trang như thế này này rất mệt, khẩu AK trên vai nặng bỏ xừ, các thím cứ tưởng tượng gác trên vai gần 5 ký với 1 tay giữ rồi chạy 1 quãng đường dài như vậy nó rất là mỏi, cả mỏi tay lẫn mỏi chân… Lúc mới vào chạy thì sung lắm, chạy gần về tới doanh trại là ông nào ông nấy thở hồng hộc hồng hộc lảo đảo, lúc tân binh có nhiều ông chưa quen khi chạy mệt quá vấp té văng cả súng, trầy hết cả mặt mũi tay chân nữa ấy chứ… Sau đó ra vệ sinh răng miệng, xong thì bộ phận thì quét dọn vệ sinh xung quanh nhà, bộ phận trực vệ sinh quét dọn nhà, lau tủ súng, bộ phận thì vác doa, vác xô ra vườn rau để tưới rau…


Xong xuôi thì 6h sáng lục tục xếp hàng đi ăn cơm, đến trước nhà ăn rồi lại “sáu vào”, “sáu vào”… Nói đến cơm lại thêm chán các thím ạ, thời em ở trỏng cơm ăn 22k, sáng ra ăn 5k, 2 bữa trưa và chiều mỗi bữa 8,5k nữa, tính cả gạo dầu mắm muối thức ăn củi lửa vào đó rồi… Sáng ra mấy ông tướng nuôi quân thức dậy nấu sớm để được ngủ bù nên khi nào xuống nhà ăn thì cơm cũng nguội ngắt cả rồi, bữa sáng thì có bữa là 2-3 quả trứng vịt nấu lõng bõng với cà chua, hoặc đậu phộng (lạc) dầm nước mắm, cùng 1 xoong canh đại dương nguội ngắt, 1 bát nước mắm… Có hôm thì vài lát mỡ lõng bõng dính cứng vào đĩa, nếu trời lạnh úp ngược cái đĩa lại đảm bảo ko rớt xuống 1 tí nào Thức ăn khô khan vậy nhưng cũng phải phồng mang trợn mắt ra mà nuốt như rắn nuốt nhái vậy, vì không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi học, đi làm… riết rồi thành quen… Ăn xong về chưa kịp nghỉ ngơi đã phải thay đồ K07 dã chiến, đeo xẻng, bao xe, vác súng AK và bia ra thao trường cách doanh trại khoảng vài cây số để tập… Nếu đường xa thì chỉ huy bắt phải chạy để kịp giờ huấn luyện, mà các thím biết rồi, nếu mới ăn no xong mà chạy thì sẽ rất hại cho dạ dày => Vào lính có nhiều thằng phát đau dạ dày cũng chỉ vì ăn no xong lại phải chạy ngay, chưa kịp để dạ dày tiêu hóa… Hoặc vác sổ ra ngồi học tài liệu kỹ thuật, học chính trị… Học chính trị thì buồn ngủ khỏi nói rồi, anh nào mà để chỉ huy bắt được đang gật gù thì phải đứng suốt cả buổi học để khỏi buồn ngủ nữa…



Ra ngoài thao trường lúc mùa hè quả là 1 cực hình, vì nghe đến Tây Nguyên là các thím biết cái nắng của nó như thế nào rồi… Nắng gay gắt, hoặc nắng nhè nhẹ nhưng lại cực kỳ oi bức… Em nhớ tiết học đầu tiên ngoài nắng, cả đám vài chục thằng đứng nghe phổ biến nhiệm vụ dưới trời nắng chan chan, có nhiều thằng ở nhà quen kiếp sống công tử có ra nắng bao giờ đâu, chưa quen được cái nắng nóng đó nên hậu quả là ngất xỉu cả đám cũng phải gần nửa đơn vị, phải khiêng ngay vào nhà để tay quân y sơ cứu, lau khăn ướt cho tỉnh… Cũng hên là hồi đó sao em chịu được nên đứng dưới nắng suốt chỉ nghe nóng và sũng mồ hôi thôi chứ cũng chưa đến nỗi phải xỉu… Thằng tân binh nào cũng phải học khoa mục “3 tiếng nổ” gồm bắn AK bài 1 với 3 tư thế nằm – quỳ - đứng, ném lựu đạn xa trúng mục tiêu, và đánh thuốc nổ. Nội dung này sẽ được kiểm tra sau khi khi hết 3 tháng quân trường, thành quân nhân chính thức… Dưới cái nắng chan chan, đất đỏ ba zan dưới chân khô rang, gió thổi qua thốc lên bụi mù mịt tối cả mặt mũi, lại phải nằm bệt xuống để tỳ AK vào vai, ngắm vào cái bia xa 100m…



Mà bắn AK cũng phải kỹ thuật bài bản nó mới trúng được mục tiêu… Bác nào nghĩ cầm vào AK mà bắn được ngay chính xác thì rất sai lầm, ngay cả tân binh tập bắn cả 3 tháng trời mà còn chưa bắn được chính xác, thế mới thấy bọn phiến quân Syria cầm AK nã lung tung khỏi cần ngắm nghiếc gì hết mà chả biết có trúng được mục tiêu 100% không… Phải canh ke chuẩn, tính toán được độ xa mục tiêu, độ lệch của đường đạn và các yếu tố ảnh hưởng như tốc độ gió, canh vật chuẩn cạnh mục tiêu… và yếu lĩnh động tác khi bắn cụ thể là bóp cò… Thước ngắm AK có có khắc vạch từ 1-8 tương ứng 800m và 1-10 tương ứng 1000m với AKM… Ví dụ như mình bắn mục tiêu cách mình 100m, nếu để khe ngắm nằm ở thước ngắm 1 (tương ứng 100m) ngắm đâu trúng đó thì rất khó ngắm và tỷ lệ trúng mục tiêu không cao … thì phải dùng thước ngắm 3 tương ứng với cự ly 300m để ngắm, cái này do nhà thiết kế cụ thể là ông Mikhail Kalashnikov quy định như thế. Do quỹ đạo của viên đạn không phải là đường thẳng, mà là ăn lên theo kiểu parabol do có tác dụng của trọng lực trái đất và sức cản của không khí, nên bắn cự ly 100m phải dùng thước cự ly 300m để đường đạn ăn lên khoảng 23 hay 25cm gì đó so với đường ngắm, em quên cmnr Ví dụ muốn bắn chính giữa hồng tâm vòng 10 của bia thì mình phải ngắm vào vòng 5,vòng 6 gì đó thì đạn mới chính xác được… Tư thế nằm còn đỡ, quỳ ngồi theo kiểu chân co chân duỗi rất mỏi chân, còn tư thế đứng thì còn nhọc hơn… Phải nâng 2 tay giữ khẩu AK nặng gần 5 ký, nhiều lúc ông chỉ huy còn buộc thêm vào nòng súng một viên gạch hay 1 cái chai nước đầy để tăng sức chịu đựng của tay…



Đấy là chưa kể đến lúc học AK bài 2, bài 3 phải đeo mặt nạ phòng hóa trong khi bắn nữa… Cái loại mặt nạ phòng hóa này nhìn rất lỗi thời, gồm 1 cái mặt nạ cao su với 2 mắt bằng kính, gắn 1 cái dây với 1 cái ống lọc đựng trong túi chứ không phải loại mặt nạ giống hình đầu lợn của mấy thằng cảnh sát đặc nhiệm đeo đâu… Khi trời nắng mà đeo nó vào thì ôi thôi cực hình, vì nó hoạt động theo cơ chế lọc khí nên rất khó thở các bác ạ, cảm giác như ai đó bóp nghẹt mũi mình lại ấy… Trong cái ống dẫn ấy có 1 cái chi tiết gọi là cái lưỡi gà, cái này có tác dụng hạn chế khí lưu thông để ống dẫn lọc, nếu tháo cái ống ấy ra thì dễ thở hơn, nhưng lại đọng hơi nước từ hơi thở của mình lên mặt kính nhòe đi chả nhìn thấy gì để mà bắn, cái ấy lại bé tí nên rất dễ mất, nếu chỉ huy phát hiện ông nào làm mất thì xác định đền 2-3 tháng phụ cấp và ăn kỷ luật dài dài… Xen kẽ với học bắn AK là học ném lựu đạn, lựu đạn tập là vỏ lựu đạn đã tháo thuốc nổ nhồi sắt vào, khá nặng, khoảng 5 lạng 1 quả, chỉ cần ném xa và trúng đích ở khoảng cách 40-50m trở lên là OK rồi… Còn đánh bộc phá thì phải tập cột thuốc nổ, tra kíp nổ, dây cháy chậm, bôi xà phòng lên… Cứ thế xen kẽ nhau mà tập, dưới cái nắng chan chan… Ông nào ở nhà trắng trẻo vào vài tuần là đen như châu Phi ngay Ngoài ra còn đủ khoa mục như học lăn, lê, bò, trườn… Học khám súng, học ôm súng mà lăn qua trái, qua phải để tránh đạn… Nói chung là tùm lum

Trưa đi học xong khoảng 10h45 được về, 11h đến 11h30 tùy mùa đi ăn cơm, chuyện cơm nước mình sẽ nói kỹ hơn ở phần sau… Cơm xong ai được phân công trực ở lại dọn xoong nồi, quét nhà, lau bàn ghế thì ở lại làm… Bọn nào ko làm thì về, tranh thủ chạy xuống căn tin ngồi làm chai nước cho nó mát và rít vài hơi thuốc… Về đến phòng ở thì ngủ trưa đến 1h15 còi báo dậy, dậy xong rửa mặt chuẩn bị gì đó 1h30 lại tót ra thao trường lăn lết hoặc ngồi ở hội trường học chính trị, học giáo án… 4h được nghỉ về lôi vũ khí ra bảo quản lau chùi dầu mỡ gì đó khoảng 15 phút rồi đi lao động, tăng gia, cắt tỉa vườn hoa cây cảnh, 5h hoặc 5h30 đi ăn cơm, 6h về vác ghế (ghế tự bỏ tiền ra mua dưới căn tin, khoảng 50k/cái) ra ngoài sân họp tổ thực ra là ngồi chém gió và rít thuốc với nhau (lúc còn chưa bị cấm), 6h30 ngồi nghe tay sĩ quan đọc báo QĐND, báo này chán vãi ra toàn tin chính trị 7h tối thứ 2-4-6 được vào coi thời sự , tối thứ 3-5 thì đi học đêm ngoài thao trường hoặc ngồi nhà học tiếp… Coi thời sự đến hết tin thể thao 24/7 thì tập trung sinh hoạt Đoàn, hát hò rồi phê bình nhận xét nhặn xị cả lên… 9h thì được nghỉ bắc ghế ra ngoài sân nghe đài tiếng nói quân đội, thực ra là chém gió tiếp đến 9h30 thì vào mắc màn đi ngủ… Thằng nào đến phiên trực thì gác xung quanh đơn vị, 1 đêm cắt gác 1 tiểu đội, mỗi ca 1 tiếng đồng hồ, còn đến phiên trực kho đạn, kho quân nhu thì cũng phải đi gác ở trển… Đi buôn phải tính, đi lính phải gác, đó là câu ví von của lão tiểu đoàn trưởng nói với bọn em… Thằng nào hên gác ca đầu thì nguyên đêm ngủ ngon tiếp, còn thằng nào gác ca giữa như 2-3h sáng thì chán lắm, thức dậy rồi nằm tiếp, dễ gì ngủ được tiếp, sáng ra mắt nhắm mắt mở ngáp lấy ngáp để…



Em dính vào thuốc lá trong quân đội cũng vì cái vụ gác này, đêm sương lạnh ngồi 1 mình ôm khẩu AK thép vô tri vô giác cũng lạnh ngắt, ngồi mà suy nghĩ về cuộc đời, thế thái nhân tình tùm lum Có điếu thuốc thì nghe ấm áp hơn và cũng đỡ buồn hơn các thím ạ… Riết đó đến giờ hút cũng được 5 năm, quyết tâm bỏ nhiều lần chưa được, giờ mới cách ly được nó 3 tháng là khoảng thời gian dài nhất… Nhiều lúc ôm súng gác trong đêm nhớ nhà, nhớ bạn bè khủng khiếp, mong ngày về da diết… Đã vậy ngồi còn ngâm nga bài “Sương trắng miền quê ngoại” của Quang Lê nghe còn sầu não hơn nữa… Bài này là nhạc vàng ủ ê chính cống luôn, trước 75, chỉ huy cấm ko cho lính nghe nhưng mấy tay sĩ quan cũng trùm mở và hát karaoke inh ỏi cả ngày, vì nó hợp với tâm trạng lính xa nhà quá mà… 1 ngày của 1 thằng lính rập khuôn, đơn giản chỉ có vậy thôi trôi qua, với biết bao niềm vui và nỗi buồn, nhưng chắc nỗi buồn chiếm phần hơn…


  Tổng số: 32
1 2 3 4 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
14 / 99 / 8926