Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

Học Sinh chuyển Trường


Đánh giá:(Hay 188 - Không Hay 124) 188 / 124
Lượt xem:35731 - Bình luận:52
1 2 3 ... 6 >>
Chủ đề đã đóng cửa

  Anhsociu (15.04.2014 / 10:57)



1
Một buổi sáng như mọi ngày bình thường. tôi dậy sớm để đi tập thể dục buổi sáng để chào đón một ngày mới...Vừa bước xuống phòng ăn thì đã thấy mẹ tôi đứngđó vẻ như chờ tôi tới để nói chuyện gì đó. vừa thấy tôi mẹ tôi nói...
- tuấn ơi...
- dạ. mẹ gọi con
- uk... hôm qua bố mày gọiđiện nói là chiều nay về
- ô vậy hả mẹ. vui quá nhỉ! - tôi cướp lời của mẹ tôi
- uk. bố mày nói là về đưa mẹ con mình vào đó sống chung
- ơ... vào đó sống hả... - tôi ngơ ngác hỏi lại
- uk
- nhưng mà 2 hôm nữa con phải đi học rồi mà. với lại con không thích vào đó đâu !
- thì chuyển vào đó học luôn. mà thôi vào ăn đi - mẹ tôi nói
Đang buồn chán lên tôi ăn chẳng thấy ngon. buồn chẳng đi tập thể dục nữa. thoáng một cài thì đã tớichiều. đang nằm ngủ thìmẹ tôi gọi báo là bố tôi đã về...
- dạ bố mới về - tôi nói màmặt buồn thiu
- ơ thằng này thấy bố về mà cái mặt thế kia ak - bố tôi hơi ngạc nhiên hỏi
- hồi sáng em nói với nó làanh vềđưa mẹ con em vào đó ở lên cái mặt nó cứ nhưvậy từ sáng tới h đó - mẹ tôi vừa cười vừa nói
- sao vậy vào đó sống cũng được mà - vẻ mặt bố tôi vẫn còn ngạc nhiên
- con đang học ở đây vui nhiều bạn bè. vào đó thì biết chơi với ai.con không thích đâu - tôi làm mặtthảm nhất có thể
- ô thì trước lạ sau quen mà - bố tôi tươi cười nói
- mà thôi không nói nữa. thế bao h đi vậy anh - mẹ tôi nói
- ak thì sáng ngày mai đi luôn - bốtôi trả lời
- hả... đi nhanh vậy hả bố. phải cho con thời gian chào bạn bè nữa chứ bố ? -tôi ngạc nhiên nói
- do công việc của bố bận rộn lên phải đi luôn - bố tôi trả lời
- mà hôm nay ở nhà dọn đồ đạc đi. mai phải đi rồi - mẹ tôi nói
- dạ... - mặt tôi ngơ ngác chả muốn nói gì thêm
chap 1 :
Thế là tôi cũng đã phải theo bố mẹ vào nam sinh sống. tất cả với tôi đều xa lạ. tôi chẳng biết gì về nơi này, suốt ngày chỉ biết ăn và ngủ. nhiều khi cũng muốn đi chơithăm quan cho biết nhưng mà lại không biết đường xá ra sao lên cũng chẳng đi đâu được. buổi tối đang ăn cơm thì bố tôi nói...
- mai đi học đó con ! - bố tôi nói
- dạ. mà học lớp nào vậy bố - tôi nhăn mặt hỏi
- học lớp chọn. 10a1 đó con - bố tôi nói vẻ mặt vẫnthản nhiên
- ơ sao lại học lớp chọn hả bố - tôihơi ngạc nhiên hỏi
- ak thì bố đưa hồ sơ của con cho nhà trường rồi người ta xếp vậy chứ bố đâu có biết - bố tôi nói
- nhưng mà con mới vào đây học chưa biết gì. mà lại học lớp chọn nhiều áp lực lắm ! - tôi nói mà mặtbuồn thiu
- có sao đâu con. mẹ thấy mày học giỏi mà. - mẹ tôi tiêp lời
Tôi chẳng thèm nói gì thêm nữa dù sao thì bố mẹ tôi cũng quyết định hết mọi việc rồi. h tôi có nói cũng chẳng thay đổi được gì. ăn xong tôi lên phòng lấy sách ra học nhưng mà lại chẳng biết học gì nữa, bởi vì do chuyển nhà lên tôi nghỉ mất mấy ngày lên chẳng biết học gì nữa. tôi ngồi suy nghĩ một lúc rồi gấp sách lại đi ngủ cho khỏe đểchuẩn bị cho ngày mai mệtmỏi. mới đó mà đã tới trưa. sau khi ăn cơm xong đang chuẩn bị đi học thì mẹ tôi nói.
- Tuấn mẹ cho ít tiền này. có thiếugì thì mua, với lại mời bạn bè đi uống nước hay ăn uống gì đó tùy con.- mẹ tôi lo lắng nói
- thôi con không lấy đâu. tiền con vẫn còn - cái gì chứ tiền thì bố tôi cho rồi. lên tôi không cần
- thôi cứ cầm lấy... mẹ ấn vào tay tôi
Thấy vậy tôi cũng cầm luôn và cám ơm mẹ. ngồi chờ mẹ tôi một lúc rồi mẹ tôi đi ra chở tôi đi học."do chưa biết đường xá lên tôi nhờ mẹ chở đi. hehe"
Tới cổng trường thì mẹ tôidừng lại và nói
- học hành cẩn thận nha tuấn - mẹ tôi dăn tôi như trẻ con vậy
- con biết rồi. con lớn rồi mẹ không phải lo - tôi nhăn mặt nói
- thôi mẹ về đi. con vào lớp đây - tôi phải nói cho mẹ về không thì mẹ tôi còn dặn dò đủ thứ...
Nói xong tôi quay mặt bước vào trường. ngôi trường khá to, tên làphan bội châu. nghe nói là trường chuẩn quốc gia. tôi dạo bước tới phòng hiệu trưởng chàohỏi và để thầyđưa tới lớp học. vừa bước vào phòng thì tôi thấy mộtthầy giáo và thêm một cô giáo nữa. thấy vậy tôi liền chào...
- em chao thầy cô. em tên là tuấn học sinh mới chuyển tới trường ạ- tôi chào lễ phép
- tuấn tới rồi hả em. - ông thầy nói với vẻ hơi ngạc nhiên về giọng nói của tôi
- đây là học sinh mới chuyển tới lớp e đó hả thầy. - bà cô nói và cũng nhìn tôi với vẻ mặt khá ngạcnhiên
- uk. đây là cô thảo giáo viên chủ nhiệm của em đó.- ông thầy giới thiệu luôn
- dạ... em chào cô, em tên là tuấn mới chuyển từ ngoài bắc vào lên chưa biết nhiều về việc học ở trong này có gì thi mong cô chỉ bảo thêm cho ạ - tôi chào
- uk chào e. cô là thảo giáo viên chủ nhiêm của
em. mà chưa gì emtđã rào trước đón sau thế này rồi. - bà cô mỉm cười nói
- ơ... dạ - tôi nói ấp úng
- thôi để cô dẫn về lớp rôi học luôn. - bà cô nói
- dạ em chào thầy em về lớp học ạ- tôi ngoan ngoãn chào thầy hiệu trưởng ra về
- uk chào em. chúc em buổi học tốt đẹp - thầy trả lời với vẻ hài lòng
Gì chứ cái vụ ăn nói thì tôi là số một. với lại mới chuyển trường thìcũng phải ngoan ngoãn chút để có lối thoát về sau. đang đitheo cô thảo về lớp thì cô quay lại hỏi tôi...
- sao em đang học ngoài bắc lại chuyển vào đây họcvậy - cô thảo hỏi với vẻ mặt thắc mắc
- dạ. do công việc của bố em phải chuyển vào đây lên bố đưa mẹ con em vàođây sống chung luôn ạ. vớilại em là con một lên bố mẹ em không đồng ý cho em ở ngoàiđó một mình cô ạ - tôi thành thật khai báo
- woa. được ba má thươnggớm nhỉ - cô thảo cười nói
- dạ cũng bình thường cô ạ. ai chả thương con hả cô - tôi nhanh nhẹn đáp luôn
- chà khéo ăn nói quá nhỉ -cô thảo vẫn cười và nói
- hihi. cô cứ khen em - được khen tôi phông mũi lên nói
Đi được một đọan đường thì cũng tới được lớp học. cái bảng 10a1 hiện ra trước mắt. tôi nhìn thấy cái phòng bắt đầu hơi run run. cô thảo thấy tôi như vậy liền nói...
- em cứ thoải mái đi, không có gì đâu. các bạn trong lớp vui vẻ và hòa đồng lắm. với lại em dẻo mồm thế thì sợ gì chứ - cô thảo cười trêu ghẹo tôi
- ơ... dạ - tôi bối rối chẳng biết nóigì nữa
Đứng một lúc thì cô thảo cũng dắttay tôi vào lớp để giới thiệu
chap 2 :Cô thảo vừa bước vào lớp thì tôi nghe thấy tiếng của một thằng con trai kêu lớn...
- cả lớp đứng - chắc là lớp trưởng
- các em ngồi
Tiến loạt xoạt vang lên do học sinh trong lớp ngồi xuống. học sinh vừa ngồi xuống thì cô thảo liền nói lớn...
- Tuấn vào lớp đi em - cô thảo nói và tủm tỉm cười vì vẻ ngượng ngùng của tôi
- ơ... dạ - tôi nói nhỏ
Vừa thấy tôi bước vào thì cả lớp đã xôn sao lên, nhao nhao lên vì có học sinh mới chuyển vào. tôi từ từ bước đến giữa lớp vàngẩngmắt lên. lúc này thì tiếng xì xào càng to lên. tôi đứng trên và có nghe loáng thoáng mấy câu...
- nó là ai vậy. sao lai học lớp mình nhỉ ?
- chắc lại là dạng COCC... " con ông cháu cha "
- woa đẹp trai quá mày ơi...
- da lại trắng nữa kìa. nhìn kute quá chừng mày ơi...
Rồi những tiếng nói cứ thếvang lên. cô thảo thấy vậy thì nói to...
- Cả lớp im lăng nào... để nghe bạngiới thiệu
Cả lớp nghe thấy tiếng cô thảo thì bắt đầu im dần. tới đây thì cô thảo bắt đầunói tiếp...
- Em giới thiêu cho các bạnnghe đi - cô thảo nhìn tôi và nói
- ơ... dạ. - tôi nói nhỏ
- mình xin giới thiệu với các bạn. mình tên là pham minh tuấn mới chuyển từ ngoài bắc vào học trong đây học, mình là học sinh mới mong các bạn giúp đỡmình để mình có thể theo kịp với các bạn
Tôi vừa giớ thiêu xong thì thấy cả lớp trợn tròn mắt ngạc nhiên vì giọng nói miền bắc của tôi. lớp lạibắtđầu xì xào...
- nó là người bắc mày ơi...
- thì ra là ngoài bắc chuyểnvào...
- giọng nói nghe hay quá ha...
Thấy lớp bắt đầu mất trật tự thì côthảo lại nói làm cho tất cả im lặng mà lắng nghe...
- tuấn, em là học sinh mới. và lại học ngoài bắc lên chắc cũng không hiểu lắm về cách học tập ở đây, vậy thì cô xếp em ngồi cạnh bạn trang lớp phó học tập.có gì em không hiểu thì cứnhờ bạn giúp đỡ.- cô thảo nói
- chào bạn mình là trang, rất vui vìđược là quen với bạn. chỗ bạn ở đậy nà. - một ban nữ đứng lên giới thiêu
- ak... uk... rất vui vì được làm quenvới bạn - tôi ậm uk nói
- thôi về chỗ ngồi đi em. chúng ta học bài mới
- do hôm nay có bạn mới lên cô không kiểm tra bài cũ, các em lấy sách vởi ra học bài mới đi - cô thảo nói
Tôi lững thững bước về chỗ với bao ánh mắt nhìn theo vẻ tò mò. về tới chỗ thì thấy trang đứng dậyđi vào trong. tôi liên nói...
- trang ngồi ngoài đi để mình ngồi trong cho
- vậy tuấn ngồi trong nha
Nói xong thì nàng đứng hẳn lên đi ra để nhường chỗ cho tôi đi vào, vừa ngôi xuông thì tôi bắt truyện với trang..." bàn mình ngồi có 3 người toànlà nữ, thêm mình là 4 "
- mình là học sinh mới có gì thì trang giúp mình nha
- uk. có gì tuấn không biết thì cứ hỏi trang. trang giúpcho
- vậy là hứa rồi nha. - tôi và nàng khẽ cười
Đang nói chuyên thì cô thảo nói...
- Tuấn và trang đã làm quen xongchưa vậy - cô thảo hơi nhăn mặt lại
Cô thảo là giáo viên dậy anh văn. môn học này tôi học không được giỏi cho lắm nhưng cũng được xếp vào dạng khá trong lớp của tôi hồi còn học ngoài bắc. vì có ông chú dậy anh văn ở trường câp hai lên tôi hay bảo ông dậy kèm cho. đang suy nghĩ thì cô thảo nói...
- tuấn lên bảng dịch bài cho cô nào - cô thảo gọi tôi lên để thử tài
- ơ... dạ thưa cô do em mới chuyển trường lên nghỉ học mất mấy hôm, bài này em
chưa học. cô cho em khất bữa sau được không. - tôi cố năn nỉ cô
- không sao đâu. bài này dễ mà - cô thảo nói
- ơ... dạ. - tôi hơi nhăn mặtnói
Vì tôi đang nói chuyện với trang nên không biết cô nói dịch đoạn nào. lên tới bảng tôi hỏi cô...
- dịch bài nào hả cô - tôi hỏi
Cô thảo chỉ cho tôi. tôi nhìn một lúc rôi bắt đâu dịch. khi dịch xongtôi quayqua nhin cô thảo thì thấymắt cô trợn tròn lên vẻ hơi ngạc nhiên, quay xuống lớp thì thấy mấy bạn cũng há hốc mồm ra ngạc nhiên. thấy vậy tôi hỏi cô thảo...
- dạ thưa cô... em dịch sai hả cô. - tôi ngơ ngác hỏi
- ak... không có. tại cô thấy em dich luôn qua bài mà cô chưa dậy lên cô hơi bất ngờ một chút. em học giỏi vậy mà kêu không biệt dich ak. - cô thảo nói vẻ trách móc
- ơ... dạ - tôi nói nhỏ chỉ đủđể mình tôi nghe
- mà em có đi học thêm môn anh văn hay không vậy - cô thắc mắc hỏi tôi
- dạ... em có ông chú ngoàibắc dậy anh văn. lên em nhờ ông dậy kèm cho - tôi đáp
- ak thì ra là vậy. thảo nào em lại học giỏi vậy. với trình độ anh văn của em thì cũng được xếp vào loại giỏi trong lớp đó
- cô cứ nói vậy chứ em họcở lớp cũ thì chỉ được xếp vào loai khá thôi - tôi hơi đỏ mặt vi được khen
- vậy sạo. cô hơi ngạc nhiên đó. trình độ anh văn của em như vậy mà chỉ được xếp loại khá trong lớp cũ thôi sao - cô ngạc nhiên tợn nhìn tôi
- dạ vâng - tôi hơi ngại chẳng biếtnói gì khác
- 9 điểm. em về chỗ đi - cô thảo nói
- dạ - tôi ngạc nhiên hỏi cô
- cô cho em 9 điểm coi nhưđiểm kiểm tra miệng - cô cười
Tôi bước về dưới sự trầm trồ thánphục của mọi người trong lớp. về tới chỗthì trang nói...
- tuấn giỏi ghê. vừa mới vào học thì đã được cô khen rồi. - nàng tủm tỉm cười
- hihi. may mắn đó mà - được khen tôi vênh mặt lên nói
Bây h mới được dip để ý kĩtới trang. mặt nàng hơi tròn da trắngvới cái mũi dọc dừa thẳng đứng, đôi mắt nâu và thêm mái tóc đen dài ngang lưng tôn lên vẻ đẹp củanàng.
tôi nghe nói học sinh lớp chọn thì gái toàn những người vừa béo, vừa cận. nhưng mà mấy bạn lớp mới của tôi thì lại hoàn toàn khác. vừa là lớp chon,lại toàn mỹ nữ. biết trước thế này thì tôi xin chuyển vào đây học từ lâu rồi. hehe
tùng...tùng...tùng tiếng trống báo hiệu tiết học đầu tiên của ngôi trường mới kết thúc với tôi như một giấc mơ vậy, mới học chưa biết gì mà đã được con 9 to tướng, cứ nghĩ tớilà thấy sướng rôi. hihi
Chào cô giáo xong thì tôi nguồi luôn xuống chẳng biết làm gì nữa.bởi vì tôi mới chuyển đến chẳng quen biết ai cả lên tôi ngôingay xuống, lục cặp mang chiếc iphone3 ra cắm tai nghe vào và ngồi nghe nhạc. đang nghe nhạc thì thấy có người vỗ vai tôi, tôi quay lại nhìn thì thấy trang, thấy vậy tôilấy lái tai nghe ra khỏi tai và hỏi...
- có chuyện gì vậy trang. - tôi hơi nhắm mắt hỏi
- woa mới học lớp 10 mà đã có điên thoại rồi ak. - nàng hơi ngạc nhiên hỏi
- ak... uk... bố mẹ mình sợ mình đi học có chuyện gì lên mua cho mình từ hồi đầu năm rồi. - tôi trả lời tỉnh bơ
- vậy ak. mà điên thoại xịn quá ha? - nàng tủm tỉm cười
- hihi. bình thường mà. - gìchứ gia đình tôi cũng thuộc loại khá giả. mà tôi lại là con một lên cái gì bố mẹ tôi cũng mua cho đồ xịn hết
- ak mà tuấn nè. ở trường mình không cho học sinh mang điện thoại đi học đâu. tuấn mà để giámthị biết được là bị bắt luôn đó - nàng nói
- ô... vậy hả. tuấn đâu có biết. ở trường cũ của tuấn được mang đithoải mái mà - tôi buồn bã nói
- trang chả biết sao lại không được dùng điện thoại nữa. chỉ thấy có mấy người mang điện thoại đi bị giám thị thu luôn, tới h còn chưa trả lại kia ! - nàng nói
-uk. tuấn biết rôi. mai tuấnkhông mang theo nữa - tôilàm bộ thê thảm
- mà tuấn đi xuông cang tin uông nước với trang không - nàng cười
- đi...đi... chứ. tuấn đang buồn vì chẳng biết làm gì đây. chẳng quenbiết gì với ai hết, chán quá. - tôi tươi tỉnh hẳn lên
Thế là tôi và trang thẳng hướng cang tin mà đi. nói vậy thôi chứ tôi đi theo nàng vì đâu có biết đường đi. tôi và trang đi ngang qua mấy phòng học thì thấy tụi nó nhốn nháo chạy ra đứng coi. trai có vàgái cũng có. tôi nghĩ là tụi nó ra coi một thằng học sinh miền bắc mới chuyển vào học có gì khác biệt không. tới cang tin thì trang hỏi tôi uông nước gì để nàng đi kêu. trang đi một lúc thì quay lại và kéo gế ngồi gần tôi. tôivà nàngbắt đầu trò truyên...
- quê ngoài bắc của tuấn làở đâu vậy - nàng tò mò hỏi tôi
- ak. quê của tuấn là ở tháibình đó. trang có biết không. - tôi trả lời
- thái bình hả. mình biết chứ. học địa lý có nói về thái bình là tỉnh duy nhất của nước ta là không có đồi núi. phải không tuấn. - nàng thắc mắc hỏi tôi
- ak. uk đúng rồi đó - tôi hơi thất vọng về câu trả lời của nàng
Ngồi nói chuyện được mộtlúc thì chị bán
hàng bưng ra một chai sting và một chai pepsi cùng với 2ly đá. ngồi nói chuyện với nhau thêm một lúc nữa thì tiếng trống vang lên. hai đứa tôiđồng loạt đứng lên gọi trả tiền. tôi thấy trang định trả tiền thì liền nói...
- trang để tuấn trả tiền cho. ai lại đi chơi với bạn gái lại để cho bạn gái trả tiền - tôi cười cười nói nói
- bạn gái... - trang trợn tròn mắt hỏi tôi
Tôi thấy trang như vậy thì vội vàng thanh minh cho từ bạn gái. không thì nànglại nghĩ là tôi đào hoa vừa mới quen mà đã tán thì toimạng...
- ơ. không ý tuấn là bạn bình thường đó - tôi giải thích
- thì ra là vậy. trang cứ tưởng... - nàng bỏ dở câu nói
- thì trang là con gái lên tuấn nói là bạn gái. - tôi nheo mắt nói
- uk... nàng cười
- mà vừa trang tưởng gì vậy - tôi làm mặt dê hỏi nàng
- có gì đâu - nàng đỏ mặt nói
- thế mà tuấn cứ tưởng... - tôi lại cười
- tường gì mà tưởng. vào lớp thôi.cô vào h - nàng đỏmặt chạy đi luôn
- ơ... chờ tuấn với. làm gì mà đi nhanh vậy - thấy nàng vậy tôi càng cười to hơn ^_^
Vừa vào đến lớp thì thấy ánh mắt mọi người đổ dồnvề nhìn tôi. mấy thằng contrai thì nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn vì dám đi chơi với thần tượng của chúng nó là trang. còn mấy ngườicon gái nhìn thấy tôi thì ồ lên mộttiếng và nói là...
- hoàng tử bạch mã về rồi ak. - con nhỏ ngồi bàn trêncùng nói
- ơ... hoàng tử gì cơ... - tôi ngại ngùng hỏi
- thì thấy cậu trắng lên bọn tôi gọivậy - một đứa khác bon chen nói thêm
- thôi tui mày cô giáo zô bây h kìa.phá hoài - là nàng giải vây cho tôi
- woa chưa gì mà đã bênh rồi kìa. - một thằng mập ngồi bàn dưới của tôi và trang nói - đúng là trai tài gái sắc. trời sinh một cặp - là thằng lớp trưởng nói
Thấy tui nó nói vậy cả tôi và trang đều đỏ mặt nhìn như gấc chín. tôingại ngùng về chỗ ngồi. chưa kịp ngồi ấm chỗ thì tụi nó lại tiếp tục màn tra tấn tôi.may sao cô giáo vào kịp thời để giải vây cho tôi. không thì tôi chỉ còn nước dộn thổ thôi...
Cô giáo vừa vào tới lớp thì liền nói...
- Các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra 15 phút
- dạ... thưa cô - trang đứnglên nói
- có chuyên gì vậy trang. - cô giáo dậy hóa hỏi
- dạ. lớp em có một bạn học sinh mới chuyển vào học. lên học bị chậm mất mấy bài. - nàng trả lời
Thấy nàng nói vậy cả lớp lại ồ lên một tiến rõ to. tôi thì trợn tròn mắt nhìn nàng. cô giáo thấy vậy thì hỏi...
- ai là học sinh mới vậy...
- dạ thưa cô là em... - tôi đứng bật dậy trả lời
- là em hả ? - bà cô cũng có vẻ ngạc nhiên về giọng nói của tôi
- dạ. em mới chuyển từ ngoài bắc vào đây học. - tôi nói
- vậy được rồi. hôm nay côkhông kiểm tra nữa. nhưng ngày mai cácem nhớ học bài đó
- dạ... em cám ơn cô - tôi vui vẻ nói
- được rồi em ngồi xuống -bà cô nói
Cả tiết học bà cô cứ nhìn về phía tôi làm tôi thấy mất tự tin. không thể nào mà tập trung vào học được. tôi nghĩ thầm thế này thì kiểu gì ngày mai mình cũng bị bà cô gọi lên bảng kiểm tra bài cũ đểthửtài cho coi. thoáng một cái thìhết h học. tới lúc ra chơithì tôi lại tiếp tục bị tra tấnvì được trang bao che cho trong tiết hóa vừa rồi. thấyvậy tôi dành bịt miệng tụinó bằng một lời đề nghịrất là chí lý...
- mình là học sinh mới. rất mong được các bạn giúp đỡ. vậy thì mình mời cả lớp xuống cang tin uống nước coi như là quà gia mắtđược không mấy bạn -tôi nói
- có lý. có lý. - vẫn là thằngmập ngồi bên dưới tôi nói trước
- á à... mua chuộc lòng người hả. nhưng thôi các hạ đã có lòng thì tại hạ xinnhận. - thằng lớp trưởng lên tiếng (tôi chả biết tên nó là gì)
- vậy thì lớp mình đi thôi nhỉ - mộtcon nhỏ lanh tranh nói
- woa. galang gớm nhỉ. tiết trước thì mời hoa khôicủa lớp đi. h lại mời cả lớp.bạn trang vừa đi rồi thì h ởlại trông lớp nhé - một connhỏ tiếp tục chêu ghẹo tôi
- thôi đi nhanh lên tụi mày. khônghoàng tử của lòng ta đổi ý bây h thì chết- một nhỏ khác lại trêu tôi
- vậy thì mình đi nha - tôi nói
Tôi nói xong thì cả lớp kéonhau đi xuống cang tin uống nước. duychỉ có trang vẫn còn ngồi trong lớp mà không đi. nhìn thấynàng tôi thắc mắc hỏi...
- sao trang không đi với lớp cho vui...
- thôi mình vừa uống rồi. hđi gì nữa, với lại cũng phải có một người ở lại trông lớp nữa chứ - nàng nhún vai nói
- nhưng...
- thôi tuấn đi đi không các bạn lại chờ - nàng cướp lờicủa tôi
Cuối cùng không sao được thì tôi cũng đi. vừa thấy tôiđi xuống thì tụi nó lại ùa vào trêu tôi...
- người hùng của lòng em đã xuống rôi ak
- gì mày. hoàng tử của tao đó - nhỏ khác nói
- chúng mày cứ giành nhau hoài. cậu ấy là của tao rồi. - lại là một nhỏ khác nói
Nghe xong thì mấy đứa khác ùa vào đòi đánh nhỏ đó làm nó chạy loạn hêt lên xung quanh cang tin. còn những đứa còn lại thì cười toe toét. tôi tiến lại
Đã chỉnh sửa. Anhsociu (15.04.2014 / 10:58) [1]
Like [2] : Ghost_T9_NexT , [VIP] 1Phút 3Phát , Thích điều này!

  Anhsociu (15.04.2014 / 10:59)



5
bàn ngồi xuống thì có một nhỏ tên là huyền vẫy tay gọi tôi qua đó. tụi bạn thấy vậy lại trêu tôi..
- anh hùng của lòng em ngồi cạnh em nè
- thôi cho tuấn xin đi. mấy bạn trêu mình hoài. mình ngại quá - tôi hơi nhăn mặt vào nói
- mấy bà có thôi đi không. để bạn hiền của tôi nguồi xuống uống nước chứ. nói nhiều bạn hiền củatôi chạymất thì chết cả đám - thằng mập ngồi sau tôi lại troll vào một câu
Tôi chẳng nói gì nữa tiến tới chỗ nhỏ huyền ngồi. thấy tôi tới thì huyền khẽ đứng dậy kéo ghế ngồi xích qua một chút để tôi ngồi. vừa ngồi xuống thì huyền nói...
- tuấn galang ghê ha. mời cả lớp đi uống nước luôn... - huyền cười nói
- muốn làm quen thì phải tốn kémthôi chứ galang gì đâu. với lại cũng đâu có hết nhiêu. - tôi cười và trả lời
- thế thì tuấn không biết rồi. gì chứ cái khoản ăn uống này thì lớpmình là sốmột toàn trường rồi đó - huyền nheo mắt nói
- sao lại là số một toàn trường - tôi ngơ ngác hỏi
- thì tốn kém đó. toàn người 2, chai nước không ak. - huyền lại cười và nói
- tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thì bình thườngmà. - tôi cười cầutài
- vậy ak... - huyền hơi ngạcnhiên nhìn tôi
Khi đã ăn uống no lê thì cả bọn kéo nhau về lớp để tôilại giả quyết mọi việc. tôi gọi chị bán hàng ra tính tiền thì hết 300k. tôi có hơi ngạc nhiên vì không ngờ tụi nó lại ăn uống hết nhiều như vậy. nhưng mà cũng chẳng sao. lúc trưa đihọc được cả bố và mẹ cho tiền lên số tiên nước cũng chẳng thấm vào đâu. tính tiền xong tôi bước về phía lớp thì đã thấy huyền đứng chờ ở trước cửacang tin. tôi thấy huyền đứng đó thì hỏi...
- sao huyền chưa về lớp ak
- hihi. huyền đứng chờ tuấn về cho vui đó mà
- oh! vậy ak.
Tôi và huyền đi về lớp vừa đúng lúc tiếng trống vang lên. các tiết học sau cũng chẳng có gì khác sovới hai tiết học đầu tiên. các giáo viên vừa nghe thấy tiếng của tôi thì tròn mắt ngạc nhiên vì giọng nói miền bắc của tôi. nói chung là buổi học đầu tiên diễn ra xuôn sẻ,không có gì khó khăn như tôi đã nghĩ. và lại được luôn con 9 của cô chủ nhiệm nữa chứ. đang miênman suy nghĩ thì tiếng trống vanglên. thế làbuổi học đầu tiên của tôi ởngôi trường mới kết thúc một cách tốt đẹp. tôi thu dọn sáchvở cho vào cặp rồichào trang ra về trước để gọi mẹ tới đón. ra tới cổngthì tôi mới bắt đầu lấy điện thoại ra gọi để cho mẹ tôi tới đón.chờ một lúcmà không thấy me tới. tôi đang chẳng biết làm sao thì nghe thấy tiếng gọi từ đằng sau. quay lại thì thấy trang tươi cười nói rồi dắt chiếc xe của nàngtiến lại chỗ tôi đang đứng...
- ủa tuấn làm gì mà h vẫn còn đứng ở đây... - nàng đưa ánh mắt đầy thắc mắchỏi tôi
-ak. tuấn chờ mẹ tới đón. vì chưa biết đường lên tuấn bảo mẹ chở đị học mấy bữa cho quen đường. mà chờ lẫy h vẫn chưa thấy mẹ mình tới...
- tôi vừa nói vừa lo lắng
- thế nhà tuấn ở đường nào để trang chở tuấn về. -nàng đưa ra ýkiến
- vậy sao được. sắp tối rồi trang mà đưa tuấn về rồi trang mới về nhà thì muộnmất. - tôi nói mà vẻ mặt hơi ngạc nhiên vì lời đề nghị của nàng
- không sao đâu. nhà trangngay đây mà - nàng cười tươi nói
- nhưng mà vậy có được không - tôi vẫn hơi nghi ngờ về tính khả thi về lời đề nghị của trang
- được mà không sao đâu -nàng hơi nhún vai nói
- nếu trang nói vậy thì mình làm phiền trang chútnha. trang tốt bụng quá - tôi nói với vẻ biết ơn với nàng
- hihi.
- ak mà chờ mình gọi cho mẹ. để mẹ khỏi tới đón nữa. không thì lạimất côngmẹ mình tới không thấymình rồi lại lo lắng
- uk
Tôi đứng gọi điện thoại một lúc. vừa nói với mẹ khỏi tới đón vừa hỏi luôn nhà mình ở đường nào để nói với trang. một lúc sau tôi qua sang nói với trang...
- minh nói với me mình rồi. mà nhà mình ở đường tuyên quang trang ak - tôi nói với nàng
- ủa vậy ak. vậy thì tốt quárồi... - nàng lại cười rồi nói
- sao lại tốt hả trang. tuấn không hiểu. - tôi ngơ ngác chẳng hiểu nàng nói vậy có nghĩa là gì
- thì nhà trang cũng ở đường tuyên quang nè. - nàng thíc trí cười rõ to
- vậy thì tốt quá rồi. từ maituân đihọc luôn cùng với trang. hehe - tôi cười gian xảo
- tuấn đừng có mơ. chỉ hôm nay thôi - nàng nghiêm mặt nói
Nghe thấy vậy tôi im bặt chẳng nói thêm gì nữa. mặt tôi buồn hẳn ra. thấy vậy trang lại nói...
- trang đùa tuấn thôi. từ mai trang sẽ sang chở tuấn đị học. được chưa - nàng tủm tỉm cười
- hihi. được chứ. được chứ. tuấn mong còn chẳng được - tôi cười tươi con hơn nhặt được vàng
- thôi nào lên xe đi tuấn, đứng đó cười hoài - nàng nhin tôi rồi khẽ cười
Chỉ chờ có vậy tôi chạy lại chỗ trang đứng để đi về. đitới nơi chợt tôi dừng lại. nàng nhìn thấy tôi như vậy thì hỏi luôn...
- lại làm sao nữa tuấn
- ơ. trang xuống để mình
chở trang cho
- tuấn có biết đi xe không mà đòi chở trang - nàng cười tinh nghịch
- hic. trang đừng có mà coi thường tuấn chứ. chỉ cần trang chỉ đường cho tuấn là được rồi - tôi nhăn mặt vào và nói
- hihi. biết rồi - rồi nàng lại cười
Cái điệu cười đã cướp đi hồn của tôi. nhin nàng cười mà tôi cũng thấy vui. không ngờ ngày đầu tiên đi học ở trường mới mọi thứ lại dễ dàng như vậy. vừa được một con 9 lại quen được một người bạn tốt bụng. sau một hồi lòng vòng thì tôi cũng về được đến nhà. vừa về tới nhà thì đã thấy mẹtôi đứng trước cổng chờ tôi từbao h rồi. thấy tôi mẹ tôi gọi...
- tuấn. sao con đi học về muộn thế...
Thấy mẹ tôi trang liền chào hỏi..
- dạ con chà bác ạ. - nàng khoanhtay chào lễ phép
- uk. chào cháu. hai đứa là... - mẹ tôi bỏ giở câu nói
- đây là trang bạn học cùng lớp của con. nhà trang ở gần đây. tiệnđường đưa con về luôn. - tôi trả lời thay cho nàng
- vậy ak. cháu vào nhà chơi, rồi tý nữa hãng về - mẹ tôi nói
- dạ thôi để bữa khác bạc ạ. h cũng muộn rồi con phải về khôngba má con lolắng. - nàng vẫn ngoan ngoãn trả lời
- vậy thì để bưa khác vậy. cám ơn cháu đã đưa thằngtuấn nhà bác về
- mẹ cứ làm như con còn bé lắm. không biết đường vê hay sao mà phải nói thế. - tôi ngượng mặt nói
- biết đường mà còn phải gọi về hỏi nhà ở đường nào ak - mẹ tôi vẫn không chiu buông tha cho tôi
Mẹ tôi vẫn vậy. toàn làm mất mặt thằng con trai trước mặt người khác. thấy mẹ nói vậy tôi đỏ mặt như gấc chín. còn nàng thì cứ khúc khíc cười.thấy vây tôi nói...
- thôi trang về đi. tuấn vàonhà nha...
Nói xong tôi đi vào nha luôn. con mẹ tôi và trang còn nói chuyên gì nữa. một lúc sau tôi mới nghe thấy trang chào mẹ tôi và ra về. lúc đó mẹ tôi mới chịu đi vào...
chap 3 :
Chờ khi mẹ tôi vào nhà thì tôi tót lên phòng để cất sách vở và chuẩn bị quần áo để đi tắm. 10 phút sau tôi xuống dưới nhà để chờđợi bữa tối. thấy tôi đi xuống mẹ tôi liền nói...
- Cha bố nhà anh. học thì không loxuốt ngày chỉ nghĩ chơi bời với bạn - mẹ tôi hơi nhăn mặt vào và nói
- bố ơi mẹ gọi bố kìa - tôi cười gian xảo
- thôi vào ăn cơm đi. rồi nói cho bố mẹ nghe về buổi học đầu tiên xem nào- bố tôi nghiêm nghị nói
Tôi bước vào bàn ăn rồi thong thả ngồi ăn. vừa ăn vừa nghĩ về buổi học đầu tiên ở trường. tôi đang đăm chiêu suy nghĩ thì bố tôi hỏi...
- hôm nay đi học sao rồi hả con. - bố tôi hỏi
- dạ bình thường thôi chứ có gì đâu bố. - tôi thản nhiên trả lời
- thế có bị đứng góc lớp hay ngồi sổ đầu bài không? -mẹ tôi cười nói vẻ trêu tôi
- mẹ cứ đùa. con trai mẹ học giỏi lại ngoa ngoãn thìlàm gì có mấy chuyện đó ! - tôi cười trừ
- ai mà biết được anh như thế nào - mẹ tôi vẫn có vẻ chưa buông tha
- ak mà bố ơi. trường con cấm mang điên thoại đi học. chắc mai con để ở nhà... - tôi nói mà vẻ mặtbuồn thiu
- vậy hả. vậy thì mai con để điên thoại ở nhà đi - bốtôi nói mà vẻ mặt vẫn tỉnhbơ
- vậy sao được. con chưa biết đường xá. làm vậy mẹlo lắm - mẹ tôi lo lắng nói
- không sao đâu. con lớn rồi. với lại đó là quy định của trường mà -tôi cố trấn an mẹ
- vậy thì ra đường con phải cẩn thận đó - mẹ tôi vẫn còn lo lăng
- thôi mà em. con nó lớn rồi nó tựbiết suy nghĩ mà -bố tôi nói đỡ cho tôi
Nói vậy thôi chứ bố mẹ tôithương tôi lắm. vì là con một trong nhà mà. lên mọisự yêu thương bố mẹ dành hết cho tôi. quan tâmlo lắng cho tôi từng tý một. ăn cơm xong tôi lên phòng tính học thì thấy mẹ tôi ở bên dưới nói chuyện với ai đó qua điên thoại bàn rồi đột nhiên mẹgọi tôi xuống và nói là trang gọi điện tìm tôi. tôi hơi ngac nhiên và có chút thắc mắc tại sao trang lại biết số điện thoại nhà mình. đangmải suy nghĩ thì mẹ tôi lại gọi. tôi giật mình và đi xuống nghe...
" Tuấn ak... Trang nè "
" uk có chuyên gì không trang. mà sao trang lại biếtsố nhà tuấn vậy "
" ak thì trang thấy số nhà tuấn qua thông tin liên lạc về gia đình trong sổ thôngtin các thành viên trong lớp mà... "
" thì ra là vậy. mà trang gọi có chuyện gì vậy. hỏi hoài mà không chiu nói... "
" ak tuấn có rảnh không ?"
" rảnh không là sao trang "
" trời. vậy mà không biết. là tuấn có bận việc gì không "
" thì ra là vậy. tuấn ngoài bắc mới vào đâu có biết mấy tiếng trong đây đâu.hihi "
" tuấn không bận thì tý trang trang "
Nói xong tôi cúp máy luôn như sợnàng đổi ý vậy. tôi chạy lên phòngkiếm bộ quần áo mặc vào. tôi đang ngắm nghía thì thấy tiêng chuông cửa vang lên. mẹ tôi đangđịnh ra mở cửa thìtôi vội lanh tranh ra mở cửa trước mẹ. mẹ thấy tôi như vậy thì có vẻ hơi khó hiểu nhưng cũng đi vào phòng khách ngồi coi tv. tôi vừa mở cổng ra thì thấy trang. nàng mặc quầnbò và chiếc áo sơ mi màu trắng. vừa nhìn thấy tôi thì nàng mở một nụ cười
tươi chào đón. vẫn cái nụ cười làm tôi say đắm của nàng. tôi cứ muốn nhìn nàng cười hoài, mà không muốn nàng dừng lại. đang miên man suy nghĩthì chợtnàng lên tiếng nói xua tan đi không khí im lặng đang bao trùm...
- tuấn nhin gì mà ghê vậy. bộ mặt trang dính nhọ ak -vừa nói nàng vừa quay qua quay lại để nhìn xem nàng có gì khác thường không
- ơ... không có. tại tuấn thấy trang đến bất ngờ quá lên mới nhìn vậythôi -tôi hơi ngượng ngùng nói
- bất ngờ gì nữa. trang vừagọi điên nói tuấn rồi mà. - nàng lai cười
- ak... uk... thì - tôi ấp úng
- thì sao... - nàng hỏi dồn tôi
- thì... thì... trang đến có việc gì vậy- tôi cười cầu tài
- ak. tới kêu tuấn đi chơi. dạo quanh cho biết. chắc tuấn mới zô lên chẳng đi đâu bao h nhỉ - nàngnói
- uk. mấy lần tuấn định đi chơi màkhông biết đường lên chẳng dám đi. may quácó trang dẫn đi chơi khôngthì tuấn ở nhà buồn chết mất - tôi thanh minh
- ủa... buồn mà cũng chết được hảtuấn. sao hay vậy -nàng cười tinhnghịch
- ơ...ơ... thi - tôi lại ấp úng nói không thành tiếng
- thì sao... ? - nàng lại tiếp tục hỏi văn tôi
- thì đã đi chưa trang... - tôi cười cầu tài
- tuấn vào xin phép hai bác đi rồi mình đi luôn... - nàng nói
- trang chờ tuấn tý nhé...
Nói xong tôi chạy vào luônkhông kịp cho trang nói câu uk...
tôi chạy vào và nghe thấy tiếng cười khúc khích của nàng ở bên ngoài. chả hiểusao cứ mỗi lúc đứng trước mặt nàng là cái mồm của tôi như đi đâu mất chẳng thể nói được gì hết. toàn bị nàng kê tủ đứng vào mồm thôi. hihi
Vào tới nhà tôi xin phép bố mẹ cho đi chơi với bạn. lúc đâu thì mẹ tôi còn không đồng ý nói là mới vào không chịu học mà lại còn đi chơi. nhưng nghe bố tôi nói thì mẹ cũng phảiđồng ý cho đi. trước khi đi mẹ còn cho tôi thêm tờ 200k để đi chơi. lần nào cũng vậy cứ đi chơi là mẹ tôi lại cho tiền hết. bây h thì tôi chẳng thèm từ chối nữa mà lấy luôn. rồi xin phép đi chơi...
Ra tới cổng thì thấy nàng đứng đó chờ. thấy tôi ra thì nàng lại mởmột nụ cười chào đón. tôi cũng nhìn nàng và cười. rồi tôi chạy thẳng tới chiếc xe củanàng và leolên trước. vừa đi hết quãng đường ra khỏi nhà thì tôi hỏi nàng làbây h đi đâu, bởi vì mới vào đâu có biết đường nàomà đi.nàng hơi nghiêng đầu nhìn tôi và hỏi...
- bậy h tuấn muốn đi đâu...
- ơ. trang kêu là dẫn tuấn đi chơi mà. với lại tuấn đâu biết chỡ nào mà đi đâu
- uk nhỉ. hihi thế mình đi vòng quanh bờ biển chơi nha
- uk. đi đâu cũng được hết.
Vậy là nàng bắt đầu chỉ đường cho tôi đi. nhìn biểnvề đêm thì cógì mà đẹp đâu không biết mà nàng bảo mình đi nhỉ. tôi nghĩ thầm thế thôi chứ mà nếu nói ra thì kiểu gì cũng dínhphải chiêu lục chỉ ấn của nàng ngay. hehe
Con gái có chiêu véo hông thì lợi hại cỡ nào chắc các bác cũng biết rồi nhỉ. mìnhkhông phải giới thiệu thêm. ^_^
đang đi thì nàng bảo dừnglại ngồi nghỉ. mà tôi thấy chõ này hoang vằng qua chả có quán nước nào lên tôi cố đi thêm một tíđể kiêm cái quán nước vào mà uống. chứ nẫy h nói khô cả họng mà chả được miêng nước nào vào người. lại còn bị nàng véo cho mấy cái vào hông vì tội chêu ghẹo nàng. h tôi mới thấm thía cảnh đau khổ của mấy chàng trai bị con gái véo. đi thêm một đoạn thì thấy một quán nước mía, tôi mừng quá tấp vào luôn. chon cái bàn ngoài cùng và ngồi xuông. kêu 2 ly nước mía ra uống.vừa ngồi xuống tôi giả bộ bị đau vì nàng véo...
- ui... da. đau quá trang ơi -tôi làmmặt thê thảm
- tuấn bị đau ở đâu - nàng lo lắng hỏi
- thì vừa bị trang véo mấy cái h tự nhiên đau quá - tôigia vẻ nhăn nhó nói
-gì chứ. trang véo có xíu mà kêu đau ak. con trai gì mà yếu thế - nàng nhăn mặt hỏi
- ui... da - tôi lạ giả bộ nhăn nhó khó chịu
- tuấn đau thật ak. cho trang xin lỗi nha - nàng nhăn nhó nói. như vẻ có lỗi lắm
Tôi thấy vậy thì không nhin được cười và cười to một tiếng. nàng thấy vậy thì biết là bị tôi lừa nàng tỏ ra vẻ giân dỗi rồi nói...
- tuấn gạt trang. không thèm chơivới tuấn nữa - nàng giận dỗi nói
- có đâu tuấn đau thật mà. nhưng mà thấy trang lo lắng cho tuấn. tuấn vui quá lên mới cười đó - tôi vẫn giả bộ nhăn nhó
- chỉ giỏi cái mồm - nàng nở một nụ cười tươi cho tôi
Gì chứ nàng mà biết tôi lừanàng thật thì đến lúc đó cómuốn làm lành cũng phải bị nàng véo cho mấy cài nữa. thấy tôi nói vậy thì nàng hết giận dỗi và lại nói cười vui vẻ với tôi. sau khi uông nước xong tôi và nàng lại tiếp tục hành trình khám phá. vừa đi vừavui cười nói chuyện với nhau. đến đoạn đi qua siêuthị thì nàng chợtlên tiếng...
- ủa. nhìn ai như con hoa với thằng luân kìa tuấn - nàng chỉ tay về hướng tụi nó
- hoa với luân là ai vậy trang - tôi ngạc nhiên hỏi
- con hoa ngồi đầu bàn cạnh cửa đi vào lớp đó. con thằng luân là lớp trưởng đó
- nàng nói
- ui. nó mà thấy
mình đi với trang thì mai đến lớp chắc nó chêu chếtmất trang ơi. - tôi lo lắng nói với nàng
- uk. thôi đi nhanh lên tuấn. tụi nómà thấy là xong đó - nàng hơi véovàohông tôi và nói
Tôi nghe vậy thì liên tăng tốc độ để tránh tụi nó nhinthấy. mới đi chơi được một lúc thì đã tới 10h rồi. thấy vậy tôi bảo trang đi về thôi. không thì bố mẹ tôi lại lo lắng. trang cũng đồng ý đi về và tiếp tục công việc chỉ đường cho tôi. về tới cổng nhà thì tôi xuống xe và nói với trang...
- cám ơn trang vì buổi đi chơi hôm nay
- có gì đâu mà cám ơn. trang cũng vui mà. hihi
- thôi tuấn vào nhà nhé. trang về đi...
- uk. trang về nha. chúc tuấn ngủ ngon...
- hihi. tuấn cũng chúc trang ngủ ngon, mà đêm phải gặp ác mộng đó nha...
Tôi nói xong thì chạy tót vào nhà. đứng lại mà bị nàng tóm được thìxong đời luôn. tôi đứng bên trong nhìn ra ngoài thì thấy nàng mỉnh cười và cũng leo lên xe đi về. đứngnhìn một lúc thì tôi cũngđi vào trong nhà. vào trong thì đã thấy bố mẹ tôi đi ngủ rồi. tôi nhẹ nhàng bước lên phòng ngủ của mình. lên tới nơi thì tôi nằm vật ragiường. nghĩ ngợi một lúc rôi ngủlúc nào không hay
Chap 4 :Tôi đang mơ ngủ thì lạilà tiếng nói quen thuộc của mẹ tôivang lên làm tan đi giấc mộng đẹp của tôi. vậy là tôi lật đật dậy rồi làm vệ sinh cá nhân xong thì bước xuốngphòng ăn của bữa sang để chuẩn bị cho một ngày mới mệt mỏi mà tôi sắp phải đối đầu. đang ăn sángthì tiếng chuông cửa nhà tôi lại vang lên. mẹ tôi ra mở cổng và dẫn vào trong nhà một nàng tiên. tôi dụi dụi mắt nhìn kỹ thì ra là trang. nhìn thấy tôi trang lại nở nụ cười mê hoặc lòng người của nàng. tôithấy trang tới thì hỏi...
- trang sang nhà tuấn có việc gì vậy
- ủa. sáng hôm nay đi học thêm mà tuấn ? - nàng ngạc nhiên hỏi tôi
- ơ...
- mày học hành thế hả tuấn. sáng đi học mà cũng không nhớ - mẹ tôi lại nhăn mặt và nói vẻ đang tức giận
- ơ con quên chưa chép thời khóabiểu... - tôi nhe răng ra cười cầu tài
- ăn nhanh lên rồi đi học. để bạn chờ lẫy h - mẹ tôi vẫn nhăn mặt nói với tôi....
Tôi thấy thái độ của mẹ như vây thì liền chạy ngay lên phòng thay đồ rồi đi học. chứ tôi mà ở lại thì kiểu gì cũng phải nghe cải lương của mẹ tôi dài dài ^_^
Tôi và trang chào mẹ để đihọc. đira tới cổng thì tranglại nhéo luônvào hông của tôi. làm tôi ngẩn người ra một lúc mà không biết đắctội gì với trang...
- ui da... đau... đau - tôi giẫy lẩy lên
- cho chết... - nàng lại cười
- mới sáng ra tại hạ đâu cóđắc tộigì với cô nương đâusao lại... - tôi nhăn nhó nói và bỏ lửng câu nói giữa chừng
- không đắc tội hả... - nàngnhăn mặt nói
Tôi thấy nàng giơ tay ra định véo tôi nữa thì tôi totra khỏi xe và bỏ chạy. nàng thấy vậy thì khẽ cườivà nói...
- ơ tuấn làm gì mà chạy nhanh vậy. trang có làm gìđâu - nàng cười đắc ý
- uk nhỉ. trang có làm gì đâu. chí có véo tuấn chứ cólàm gì đâu - tôi nói vẻ chêu chọc nàng
Thấy vậy nàng lại cười to lên và nói...
- tuấn lại đây trang nói nè... - nàngvẫy tay gọi tôi
- trang nói đi. tuấn đứng đây nghe được rồi - tôi vẫn còn hơi run nên chẳngdám lại gần nàng
- thế tuấn có qua không... -nàng nhăn mặt nói to
- ơ. qua... qua. nhưng trangphải hứa không được véo tuấn nữa tuần mới qua. - tôi gia điều kiên
- uk. hứa đó . - nàng cười khóa trá
- quân tử nhất ngôn nha. - tôi còncố nói thêm
Thấy nàng có vẻ hiền lại tôi mới bắt đầu đi từ từ qua chỗ nàng. nhưng hỡi ơi tôi đã mắc phải mộtsai lầm lớn là nàng không phải là quân tử. chỉ đơn giản vì nàng là con gái "lêncái câu quân tử nhất ngôn của tôi trở thành vô tác dụng" vì bị véo bất ngờ lên tôi giẫy lẩy lên. vừa chạy vừa ôm một bên hông vì đau...
- trang chơi gì kỳ vậy đã hứa rồi mà còn véo tuấn ? - tôi mếu máo nói
- ơ thì trang đâu phải là quân tử. trang là con gái mà - nàng cười gian xảo
Tôi bất ngờ với câu nói củanàng. thiếu điều muốn ngãngửa ra đằng sau...
- ơ thì dù sao trang cũng đã hứa rồi mà... - tôi vẫn mếu máo và nói
- uk nhỉ. trang quên - nànglại cười
Thấy nàng cười thì cơn đau vì bị nàng véo của tôi tan biến hết. nàng thật là biết đánh đòn tâm lý mà. vừa đánh vừa xoa thế này thì ai mà chiu được chứ
- lần này không được véo nữa nha - tôi lại gia điều kiên
- uk. trang hứa đó. - nàng tủm tỉmcười
- hứa thì phải giữ lời đó
Rồi tôi cũng từ từ mà đi vềphía nàng. leo lên xe và chạy tới trường để học thêm. trên đường đi hai đứa lại vui vẻ cười nói với nhau. tới cổng trường thì trang bước xuống đứng chờ tôi vào cất xe. vừa thấy tôi đi ra thì nàng đưacho tôi 1 cái kẹo mút. tôi thấy thế thì liền chêu nàng...
- hối lộ để xin lỗi hả... - tôi cười gia xảo
- xí... ai mà thèm xin lỗi. tuấn không ăn thì trang ănhết - nàng nheo mắt nói
Nàng chưa kịp bóc chiếc kẹo ra thì tôi

  Anhsociu (15.04.2014 / 11:06)



9
giật lấy rôi cho vào mồm ăn luôn. tôi thấy nàng vẫn đang ngơ ngác vì bị tôi giật kẹo tôi lại chêu tiếp. tôi lấy cái kẹo mút ra và chìa về phía nàng rồi nói...
- trả trang nè. tuấn không ăn nữa - tôi cười gian xảo
- xí ở dơ. ăn rồi h mới trả. tuấn thích chết không. - nàng giơ tay ra vẻ như muốn véo tôi tiếp
- được chết dưới tay ngườiđẹp thì tuấn xin chết luôn - tôi vẫn cười gian xảo
Tôi vừa nói xong thì nàng chạy tới chỗ tôi đang đứng. thấy có biến tôi liền chay luôn. nàng chạy đằngsau và nói...
- tuấn đứng im cho trang...
- ngu gì mà đứng. đứng lạicho trang hành hạ ak
- trang mà bắt được thì tuấn chết chắc...
- thế thì chờ trang bắt được rồi mới tính - tôi nhìn nàng rồi cười
Hai đứa đang chạy đuổi nhau trong sân trường thì chợt thằng luân lớp trưởng đi từ trong lớp ranhìn thấy rồi nói to...
- Hai vk, ck nhà mày lớn rồi mà như con nít... - nó cười nham hiểm
Nghe thấy vậy tôi đứng lạinhìn nó. còn nàng thì vẫn chạy hồng hộc phía sau. tôi thấy nàng sắp tới thì lạitiếp tục chạy. tôi chạy tótvào lớp và yên vị về chỗngồi. tôi nghĩ là vào lớp rồithì nàng chắc không dám véo tôi nữa đâu. đoánchắc nàng cũng sợ bị tụi nó chêu ghẹo. đang suy nghĩ thì nàng bước vào chỗ và nói...
- tý về thì tuấn chết với trang - nàng nói nhỏ chỉ để cho tôi và nàng đủ nghe
Tôi nhin nàng và cười cầu tai. bất chợt thằng khang mập ngồi bên dưới tôi nói...
- tối hôm qua tôi xem được một tin hot. một anhchàng đẹp trai tay trong tay với một cô nàng xinh gái. dạo bước bên nhau... - nó cười khà khà
Tôi và nàng nghe thấy vậy thì không hẹn mà hai đứa cùng đỏ mặt. rôi nghe tụi nó hỏi thằng khang mập...
- ai... ai mày
- hai đứa lớp mình ak ?
Rôi nhiều câu hỏi được tụi nó đặt ra. khang mập từ từnói...
- là hot girl và hot boy lớp mình thưa các bạn... - nó cười gian xảo
Nghe xong cả lớp ồ lên rồi nhin về phía tôi vào nàng. còn tôi và nàng mặt càng đỏ hơn. rồi lại nghe thằng khang nói tiếp...
- không phải là hai đứa nó... - nó nhìn sang phía thằng luân
Thấy nó nhìn về hướng khác thì cả lớp cùng hướng mắt theo cái đầu của nó. trong đó bao gồm cả tôi và nàng cũng đang nhìn theo. tôi nghĩ thậm trong bụng chắc là thoát nạn rôi. haha
Ánh mắt của nó dừng chỗ thằng luân lớp trưởng rồi nó cười khà khà. tiếp đó nó đưa ánh mắt tới chỗ con hoa đầu bàn và lại cười...
Tới đây thì cả lớp cũng đã biết đó là ai. tụi nó ồ lên một tiếng. còn hai nghi can thì mặt nhũn xuống như con chi chi. rồi bất ngờ thằngluân đứng lên nói to...
- vậy thì đã sao. tao và hoayêu nhau đó - mặt nó đỏ ửng nói
Nghe nó nói cả lớp lại ồ lên một tiếng rõ là to. thằng nhân đen thì không chiu buông tha và nói một câu...
- ôi công chúa của lòng ta. thế là nàng đã đi về nơi xalắm rồi... -nó cười gian xảo
Cả lớp nghe nó nói thì bò lăn bò càng ra mà cười. còn thằng luân với cái hoa thì mặt còn đỏ hơn cúigằmmặt xuông bàn mà không nói gì nữa. rôi tôi quay sang chỗ nàng. bất chợt tôi gặp ánh măt của nàng đã nhìn tôi từ bao h. haiánh mắt gặp nhau, chợtbối rối cho cả hai. tôi liền quay vội qua chỗ khác để né tránh ánh mắt củanàng như đang trông chờ một điêu gì đó từ tôi vậy...cả lớp đang cười vui thì tiếngtrống vang lên báo hiêu tiết học đầu tiên đã tới...
Cô giáo dậy hóa bước vào. cả lớp đứng lên. tôi cũng đứng lên theo, bất chợt tôithấy choáng váng mặt mày. đầu óc quay cuồng xén chút là ngã ngửa ra. cũng may là tôi bám tay được vào bàn lên không sao. ngồi học được một lúcthì tôi càng thấy đau đầu hơn. xuixẻo thế nào cô giáo lại gọi tôi lên bảng giải bài. lẫy h tôi đau đầu có học được tý gì đâu. h côgọi lên giải bài thì tôi biết giải gì đây. nhưng tôi cũngmiễn cưỡng đi lên để giải bài với vẻ mặt nhăn nhó, khó chịu... bà cô thấy vậy thì nói
- tôi bảo anh lên giải bài chứ có gìđâu mà sao anh nhăn nhó quá vậy. thái độ với giáo viên như vậy ak
- dạ. thưa cô em bị đau đầu... - tôi cố thanh minh
- không thíc làm thì thôi cần gì phải nói cái lý do vớvẩn đó. học sinh mới chuyển tới mà có thái độđó hả... - bà cô trợn trònmắt vẻ tức giận nói
- anh về chỗ. chiều tôi sẽ nói với giáo viên chủ nhiêm
Tôi đang đau đầu nên cũng chẳng thèm nói gì thêm. đang đi được giữa đường về bàn thì tôi đau đầu dữ dội. rồi bất chợt"RẦM" tôi ngã ngửa rađằng sau. cả lớp thấy tôi bịngã thì nhốn nháo chạy tớiđỡ tôi dậy còn bà cô thì lo lắng nói đưa tôi xuống phòng y tế. tôi thấy mọi người như vậy thì nói...
- em không sao đâu. chắc tại e chưa quen với khí hậu trong đây lên hơi mệt tý. em ngổi nghỉ tý là khỏelại ngay. không cần xuống phòng y tế đâu cô...
Còn nàng thì tiến lại chỗ tôi rồi nàng đặt tay lên trán tôi. nàng giật mình thu tay lại rồi nói...
- sốt cao như vậy mà nói không
sao ak... - nàng lo lắng nói
Rồi thì bà cô cũng sờ vào trán tôi rồi nói...
- trang nói đúng đó. em sôt cao lắm. em xuống phòng y tế nghỉ ngơi đi
- mà có ai có số của gia đình nhà bạn không... - cô hỏi
- dạ... em... - nàng trả lời vẻmặt vẫn rất lo lắng
- trang ơi. trong cặp của tuấn có điện thoại đó. trang gọi vê cho mẹ hộ tuấn với - tôi nhăn nhó nói
- uk... uk... trang... trang biết rồi - nàng nói vẻ như sắp khóc vậy
Rồi nàng cũng lục cặp tôi ra. lấy cái điên thoại trong cặp của tôi. đang bấm mở khóa thì bất chợt trang nói...
- tuấn ơi mật mã là gì vậy... - nàngkhẽ rơi nước mắt rồi nói
- 2120
Nói xong thì nàng tìm số gọi cho mẹ tôi. nàng nói trong điên thoại...
- da, bác ơi. tuấn bị xỉu trên trường bác ơi... - tiếngkhóc của nàng đã nghe thành tiếng
- ...
-dạ... dạ... con... con biết rồi.bác tới ngay đi bác ơi - nàng vẫn còn khóc và nói
Khi tôi thấy nàng khóc tôi chợt thấy đau nhói. một cảm giác mà trước h tôi chưa từng có. và sau đó thằng luân và thằng khangmập đỡ tôi xuống phòng ytế. cònnàng thì vẫn đi theovà khóc. tôi thấy nàng khóc thì tôi liền nói...
- tuấn có sao đâu mà trangphải khóc. tuấn ngồi nghỉ một lúc là hết đó mà... -tôi cố an ủi nàng
- xin lỗi tuấn. tại... tại. trang mà tuấn bị vậy - nàng lại khóc to hơn
- trang đâu có lỗi gì. tại tuấn không quen thời tiết lên mới vậy thôi mà
- không phải. tại trang hồi sáng đánh tuấn cho lên tuấn mới bị như vậy - nàng càng ngày càng khóc to hơn.
Tôi thấy nàng khóc mà trong lòngnhư chẩy lệ theo. tôi sợ nhất trên đời này là thấy con gái khóc. với lại chả biết nàng nghĩ sao mà nói như thế. con gái là thứ khó hiểu nhất trên thế gian này...
- tuấn sợ nhất là thấy con gái khóc. trang mà không nín đi thì tuấn ngất đi cho coi
Thấy tôi nói vậy thì nàng không còn khóc thành tiếng nữa nhưng những giọt nước mắt vẫn còn đang rơi trên đôi má của nàng.
tôi nói nàng không khóc nữa có vẻ là nhiệm vụ khó khăn đối với nàng. nằm nghỉ được một lúc thì bố mẹ tôi cũng tới. khi vừa nhìn thấy tôi thì mẹ tôi đã khóc và chạylại ôm trầm lây tôi rồi hỏi tôi bị làm sao. bố tôi thấy vậy thì nóimẹđưa tôi ra xe rồi đưa tớibệnh viên khám xem có bị bệnh gì không. rồi thì mẹ tôi cũng đỡ tôi ra xe cùng với thằng luân và thằng khang mập. còn nàng thì vẫn mếu máo đi theo. khi đưa tôi vào xe xong thì bố tôi nói gì đó với mấy bạn rồi vào xe và lái đi. " nhà tôi có cái lexus 5 chỗ màu đen. bố tôi mua từ khi còn ở ngoài bắc "
Xong rồi thì bố tôi chở tôi tới thẳng bệnh viện an phước của thành phố phanthiết. nghe nói đây là bệnhviên tư có bác sỹ tốt nhất của thành phố. tới nơi thì tôiđược chuyển vào khoa cấp cứu để truyền nước. sau một hồi khám xét bác sỹ nói rằng. tôi bị sốt do chưa quen với thời tiết, cộng với việc bị ốm dài ngày từ trước nên sức đề kháng yếu. gặp phải sự thay đổi thời tiết đột ngộtlên mới bị xỉu đi vậy thôi. cả nhà tôi được một phen hú hồn. chả là trước khi vào đây tôi đã bị ốm trước ba ngày do bị dính mưa chưa khỏi hẳn. thế lên mới bị vậy. chứ trước htôi khỏe như voi. tôi phải nằm viện mất 2 ngày. do nàng bận học cả sáng và chiều lên không đến thăm tôi được khiến tôi có chút hơi thất vọng. lúc trước còn khóc thút thít, xong rồi người ta vào viện mà không tới thăm được một lần. khi nào mà gặp tôi phải mắng cho một trận mới được. đó là tôi nghĩ vậy thôi chứ thấy nàng là tôi lại đứng họng ngay. chả nói được gì hết. đang nằm suy nghĩ thì bố tôi đi vào và nói đã làm xong thủ tục xuất viện rồi cả nhà tôi cùng ra xeđi về nhà...
chap 5 : Về tới nhà thì đã hơn 10htôi tót lên phòng luôn. lên tới phòng thì tôi lấy điện thoại ra mở nhạc để nghe rồi ngả người xuống giường để nghỉ ngơi. tôi nằm và suy nghĩ xem chiều có lên đi học hay không. chắc là mẹ tôi chẳng cho đi học đâu, mà thôi kệ tới đâu thì tính tới đó. đang nằm suy nghĩ thì tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. " cái tính tôi nó vậy ak. tôi dễ ngủ, cứ nằm lên giường một lúc là ngủ luôn "
Lúc tôi ngủ dậy thì đã là 11h20 rồi. tôi nhìn thấy đãhơn 11h thì chạy thẳng xuống phòng ăn, để ăn cơm rùi còn đi học. tôi ăn vội vàng, mẹ tôi thấy vậy thì lại ca cải lương. cái điệpkhúc muôn thủa của mẹ tôi...
- mày mới hết ốm xong không lo mà giữ sức khỏe đi. bệnh nữa thì mẹ cho mày về bắc ở luôn đó - mẹtôi nói giọng hù dọa
- vậy thì tối quá. con chả thích họcở đây đâu. - tôi cốtỏ ra bình thường cho mẹ tôi khỏi nghi ngờ
Chứ h mà kêu tôi về bắc học thì không bao h tôi đồng ý. khó khănlắm mới quen được nàng mà bắt tôi xa nàng thì còn lâu tôi mới chịu. hehe
- vậy thì mày chuẩn bị đồ đạc đi. chiều mẹ tới trường xin cho mày nghỉ học
Tôi thấy mẹ nói vậy thì giẫy lẩy lên nói liên hồi...
- con đùa
nhỏ hoa cười nham hiểm
Tôi chẳng nói gì thêm rồi cũng chạy ra ngoài luôn. vừa để trốn cái lũ quỷ trong lớp vừa đi tìm nàng. đang nhìn loanh quanh thìtôi thấy nàng ngồi ở một cái ghế đá dưới gốc cây, tôi đi tới và ngồi xuống cạnh nàng. tôi chẳng biết nói gì và cũng ngôi im luôn. nàng cũng chẳng nói gì hết. hai đứa cứ ngồi im nhìn mông lung về phía xaxa. ngôi được một lúc thì tôi nói...
- trang ơi...
- hả... - nàng đáp mà mắt vẫn nhìnxa săm về phía trước
- mẹ tuấn nói là cho tuấn về bắc học tiếp - tôi làm vẻmặt buồn đi để cho nàng tin
- cái... cái... gì cơ. tuấn nói cái gì cơ- nàng hốt hoảng nói như kiểu không nghe được một tin quan trọng lắm
Thấy vậy tôi lại tiếp tục chọc nàng...
- không tuấn không nói gì - tôi vẫn làm vẻ mặt buồn chán nhìn vềphía xa xa
- vậy hả... - nàng thở hắt ramột tiếng như kiểu vưa rũ bỏ được một lỗi buồn lớn
Tôi thấy nàng có vẻ lo lắngnhư vậy thì tôi lại chọc nàng xem thái độ của nàng đối với tôi như thế nào...
- mẹ mình...
- mẹ tuấn làm sao... - nàngcướp lời tôi không muốn cho tôi nói tiếp
- mẹ mình nói. cho mình về bắc học... - tôi cúi gằm mặt xuống đất nói
- ... nàng im lặng và không nói gì hết
- nếu mà tuấn phải về bắc học thì tuấn nhớ trang nhiều lắm - tôi nóivẻ buồnchán
- ... nàng vẫn im lặng
Thấy nàng không nói gì thìtôi chẳng noi thêm nữa. đang ngồi buồn chán thì trang nói...
- trang cũng... cũng sẽ nhớ tuấn nhiều lắm. - nàng nói vẻ ngập ngừng
Tôi có cảm giác như nhữnggiọt lệcủa nàng đang chực trao ra ngoàinếu như tôi nói tiếp về chuyện phải chuyển về bắc học
- tuấn nói đùa với trang thôi mà. hihi - tôi cười tươinói với nàng vìđã biết được là nàng cũng buồn nếu tôi phải về bắc học
Trái với suy nghĩ của tôi là nàng sẽ nói to lên là tôi dám lừa nàng và nhéo tôi. thì nàng lại nói và làmkhácvới những gì tôi nghĩ
- tuấn về đó học thì nhớ chăm chỉ học và giữ gìn sức khỏe nha... - những giọt nước mắt của nàng đãkhe lăn dài trên đôi má đã ửnghồng
Tôi đang định giải thích thìnàng chợt đứng dậy và chạy thẳng về lớp chẳng kịp để cho tôi nói với nànglà vừa tôi chỉ là nói đùa vớinàng. tôi nhìn nàng từ phía sau vừa chạy vừa ôm mặt có vẻ như làđang khócvậy. chả hiểu sao tôi thấy nàng khóc thì tôi lại thấy rất là khó chịu. tôi đã nhìn thấy nàng khóc hai lần và cả hai lần tôi đều thấy trong lòng mình tự nhiên nhói đau. tôi vội đứng dậy và chạyvào lớp để giải thíccho nàng. nhưng vừa vào lớp thì đã thấy nàng ngồi gục mặt xuống bàn. tôitiếnlại chỗ nàng và ngồi xuống. còn bon trong lớp thì đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyên gì đang sẩy ra. lúc trước thì trang ôm mặt khóc chạy vào lớp, một lúc sau thì tôi mang bộ mặt đưa đám vào. chúng nó thấy tôi và trangnhư vậy thì chẳng ai nói gìhết. dường như tụi nó nghĩ là tôi và nàng vừasẩy ra chuyện gì đó. ngồi một lúc thì tôi lấy tay vỗ vào vai nàng và đang định nói thì nàng ngẩng mặt lên nói trước tôi...
- thôi tuấn không phải nói gì hết. trang biết rồi. để cho trang yên...
Nói xong nàng lại gục mặt xuống bàn. còn tôi thì lắp bắp nói..
- nhưng... nhưng
Tôi chưa kịp nói thì đã nghe thấy nàng tiếp tục khóc. tôi đành im lặng để chờ lúc về rồi nói với nàng.tôi không ngờ là nàng lại buồn như vậy khi nghe tôi nói phải về bắc học, mặc dù tôi chỉ là nói đùa. cả lớptôi cũng ngơ ngác nhìn về phía tôi và nàng khi thấy hai đưa tôi khác lạ. một hồi sau thì tiếng trống vang lên. và cô thảo bước vào. cô vừa thấy tôi thì nói...
- ủa tuấn em đã khỏe hẳn chưa mà đã đi học rồi. - cô thảo nói với vẻ quan tâm tới tôi
- dạ. em khỏe hẳn rồi ạ. - tôi buồnbã nói với cô
Rôi cô chợt quay qua phía nàng rồi lại nói...
- trang... em không được khỏe hay sao mà mặt em...- cô bỏ giở câu nói
Cả lớp lại dồn ánh mắt về phía hai chúng tôi. nhưng không ai nói gì hết...
- dạ. em không sao - nàng dáp
- nếu em mệt thì xuống phòng y tế nghỉ đi. - cô nói
Tôi chợt đứng bật dậy nói với cô...
- thưa cô. để em đưa bạn trang xuống phòng y tế
Cô thảo nhìn tôi ngạc nhiên và cả lớp cũng nhìn tôi. chúng nó chả hiểu tôi và nàng sẩy ra chuyên gì mà lẫy h một đứa thì khóc còn một đứa thì mặt như đưa đám. côthảo thấy tôi nói vậy thì cũng đồng ý đểtôi đưa nàng xuống phòngy tế. vừa ra khỏi cửa thì nàng giật mạnh tay khôngcho tôiđỡ nàng đi nữa, rồi nàng chạy đi. tôi cũng chạytheo và keo tay nàng lại rồi nói...
- trang nghe tuấn nói đi... -tôi lăn nỉ nàng
- không... trang không muốn nghe. - nàng đưa hai tay lên bịt tailại
Tôi không còn cách nào khác. tôi kéo tay nàng rôi đi xuống cang tin. khi tôi và nàng đã ngôi xuốngthì tôi bắt đầu nói...
- trang nghe tuấn nói đi. vừa h tuấn chỉ nói đùa với trang thôi. chứ tuấn vẫn còn học ở đây...
- tuấn không phải an ủi
đó mà...
- h mà về ngoài đó sống một mình con nhớ mẹ lắm...
Thấy không thể cứng rắn được nữa tôi chuyển qua nịnh mẹ tôi ngay. mẹ tôi mà cho về bắc thật thì nguy to...
- nhớ nhung cái gì... mày mà bệnhnữa mẹ cho mày về bắc thật đó
May quá. tôi biết là mẹ tôi cũng chẳng dám cho tôi sống ngoài bắc một mình đâu. mẹ tôi nói vậy thôi chứ tôi biết không bao h mẹ tôi cho tôi sống một mình đâu...
- mà chiều nay con ở nhà nghỉ ngơi đi. rồi mai hãy đihọc
- thôi con khỏi hẳn rồi. conmà nghỉ thì lại không theokịp mấy bạn thì chết
Gì chứ 2 ngày rồi tui đã được gặp nàng đâu. tôi phải đi học để mắng cho nàng một trận vì tội khôngvào viện thăm tôi chứ. hehe
ăn xong thì tôi lên phòng thay quần áo để đi học. 10 phút sau tôi xuống chào mẹ để đi học. tôi tính đi sớm để qua nhà nàng đi học chung, vì nàng vẫn chưa biết là tôi xuất viện lên phải sang chứ không thì nàng bỏ rơi tôi mất. vừa mở cổng bước ra thì tôi thấy nàng đã đứng đợi tôi từ trước rồi.quá bất ngờ vì chẳng biết tại sao nàng lại biết là tôi xuất viện mà tới đón tôi đi học lên tôi cứ đứng nhìn nàng mà chẳng biết nói gì. đứngim lặng được một lúc thì nàng nói...
- sao tuấn cứ đứng đó hoàivây? ra đây đi học thôi
- ơ... sao trang biết tuấn vềrồi mà qua đón vậy - tôi thắc mắc hỏi
Rồi nàng lặng im không nói gì nữa. tôi cũng chẳng buồn hỏi thêm gì nữa. tôi đi tới chỗ nàng và lên xe đihọc. vừa leo được lên xe thì nàng nói...
- tuấn xuống đi...
- ơ... sao lại bảo tuấn xuống? không cho tuấn đi cùng nữa ak
Mới có hai ngày không gặpmà nàng đã duổi tôi không cho tôi đi cùng nữa rồi. tôi nghĩ thầm...
- không phải. chỉ là tuấn mời hết bệnh lên để trang chở tuấn đi học. - nói xongvẻ mặt nàng tự nhiên buồn hơn
- thôi tuấn không sao. tuấn khỏe như voi mà. trang lên đi để tuấn chở cho
Thực ra thì tôi thấy trong người vẫn còn hơi mệt nhưng mà vẫn tỏra vẻ là đã khỏi hẳn rồi. ai lại để con gái chở mình bao h chứ, để tụi bạn thấy nó cười chết mất thôi. đang miên man suy nghĩ thì nàng nói...
- không tuấn xuống đi, trang chở - nàng nói vẻ mặt cương quyết
Tôi thấy vẻ mặt của nàng như vậy thì cũng miễn cưỡng đồng ý. tôi bước xuống để cho nàng lên trên ngồi... Đi được một đoạn thì tôi hỏi nàng...
- sao trang biết tuấn về mà qua đón tuấn vậy...
- uk...thì...thì - nàng nói ấp úng
- thì sao ? - tôi thắc mắc hỏi
- thì trang đoán vậy - nàngnói nhỏ lại
May là tôi có thuận phong nhĩ lên mới nghe được nàng nói. không thì còn lâu mời nghe được
- woa... trang đoán giỏi quá ha - tôi biết là không phải là trang đoán mà đến.nhưng tôi vẫn cố ravẻ là tin để cho nàng vui vẻ
- thực ra thì... thì... - nàng nói
- lại thì sao nữa ? - tôi hỏi
- thì... thì tuấn đã hết bệnhchưa - chắc là nàng mới nghĩ ra lên nàngnói rất nhanh
Tôi biết là nàng ngại nói vìsao biết tôi về mà qua đónlên tôi cũng chẳng dám hỏi nữa. để nàng thíc nói thì nói thôi. hỏi quá nàng lại nổi cáu lên thì chết. tới h tôi vẫn còn sợ cái chiêu nhéo vào hông của nàng. không may tâm trạng nàng không tốt nhéo tôi một cái thì xong xác con ve sầu luôn chứ chẳng chơi. mới hết ốm mà bị nàng nhéo thì chịu sao nổi.đi một lúc thì tôi và nàng cũngtới trường. tôi đứng ngoài chờ nàng vào cất xe. bình thường thì chỗtôi đang đứng là của nàng,như do tôi được nàng ưu ái vì là bệnh nhân lên đượcđứng ở đây. một lúc sau thì nàng ra tới. tôi và nànglại sánh bước bên nhau về lớp. quãng đường về lớp chẳng thấy nàng nói gì hết. chán tôi cũng im luôn. vì thường ngày toàn là do nàng bắt chuyện trước,h tôi chẳng biết nói gì nữa. vừa vào tới lớp thì tụi nó nhao nhao lên nói...
- hoàng tử của lòng em về rồi đấy ak... - nhỏ hoa ngồiđầu bàn nói
- thôi cho tuấn xin. thằng luân mànghe thấy thì có khi tuấn phải vàoviện trốn tiếp quá. - tôi cười gian xảo
Nói xong thì tôi nhìn về phía thằng luôn cười khoáitrá. vì trước h toàn bị tụi nó chọc, h mớicó dịp chọc lại tụi nó. hehe
- lớp mình h lại có thêm một thương binh nữa rôi - thằng khang nói và cười
- ô thế thương binh có được chăm sóc đặc biệt không mấy bạn- tôi trả lời và cười đắc ý
- ai mà dám chăm sóc ông.bà trang bà tùng xẻo từng đứa một -nhỏ hạnh cười nham hiểm
Nghe nó nói xong thì tôi nhin về phía trang. thấy mặt nàng đã đỏ ửng lên rồi
- mấy bữa nay bạn trang của mình như người mất hồn chẳng chịu học hành gì hết... - nhỏ hoa phản công
- bạn trang mấy bữa nay đi học toàn ngủ ngật. rôi nói cái gì mà anh tuấn ơi... em yêu anh nhiều lắm - thằng luân bắt đầu nói. nóivới nhỏ hoa song kiếm hợp bích chọc tôi
- tôi... tôi nói bao h . - mặt nàng đỏ ửng lên nói, rồi chạy luôn ra khỏi lớp
Thấy vậy mấy đứa lại chêutôi dữ hơn...
- vk xấu hổ bỏ đi rồi kìa. chạy theo đi tuấn ơi...
Đã chỉnh sửa. Anhsociu (15.04.2014 / 11:07) [1]
Like [2] : HayDoiDay , phar , Thích điều này!

  HayDoiDay (15.04.2014 / 12:12)



Ơ hết rồi à.
Truyện hay gê
Like [1] : , Thích điều này!

  Kuthinhpro9z (15.04.2014 / 12:16)



Ông cũng yêu nhanh gê nhỉ, giống tôi thật, mà ny tui cũng tên Trang này. Đúng là trùng hợp

  akali95 (15.04.2014 / 13:14)



còn nữa không đang hay mà

  Kuthinhpro9z (15.04.2014 / 17:04)



Ặc làm tôi cứ tưởng

  Anhsociu (15.04.2014 / 17:26)



13
trang... - nàng có vẻ vẫn chưa tin
- tuấn nói thật mà. - tôi cố giải thích
- kệ tuấn. tuấn muốn học ở đâu cũng được. chẳng liên quan gì tớitrang hết. tuấn với trang chỉ là bạn thôi... - nàng nói vẻ giận dỗi
- trang coi tuấn chỉ là bạn bình thường như tuấn thì lại không coitrang như thế- tôi bắt đầu điên khùng chẳng biết mình đang nói gì nữa
- thế tuấn coi trang là gì - nàng đưa ánh mắt tóe lửa nhìn tôi
Tôi thoáng giật mình khi nhìn thấy ánh mắt đó của nàng. tôi có cảm giác nêu tôi nói điều gì không đúngý nàng thì nàng sẽ xé xác tôi ra thành trăm mảnh...
- tuấn... tuấn. coi... coi - tôi ấp úng nói
- coi cái gì - nàng trợn trònmắt lên nhìn tôi
- tuấn coi trang là bạn gái - tôi nóinhanh
- thì trang vốn dĩ là bạn gái của tuấn mà. bữa trướctuấn cũng nóirồi đó. - nàng giận dỗi nói, như kiểu không hài lòng về câunói của tôi
- không phải. ý tuấn là...
- là gì ? - nàng cướp lời của tôi. rôitrợn tròn mắt lên trông chờ câu nói của tôi
- là bạn gái theo nghĩa khác. - tôi nói nhanh như điên.
Tự nhiên tôi thấy mình saogan quá trời. dám tỏ tình với nàng ngay tại trường. nàng thây tôi nóivậy thì cũng ngạc nhiên hỏi...
- theo nghĩa gì - nàng tiếp tục tra khảo tôi
Lúc này tôi đang bị khùng rồi lên chẳng biết ngại là gì nữa. tôi nói luôn...
- là người yêu... - tôi nói
Rồi chợt nàng đỏ mặt lên cúi mặt xuống bàn mà chẳng nói gì nữa. còn tôi thì cũng cúi gằm mặt xuống bàn mà chẳng dám nói thêm câu nào nữa. tôi đang suy nghĩ, liệu tôi có bị nàng tát cho một cái vì dám nói yêu nàng không nhỉ. đang suy nghĩ thì nàng nói...
- ngốc...
- hả... - tôi ngơ ngác hỏi nàng
- trang cũng yêu tuấn. yêu tuấn từcái nhìn đầu tiên rồi - nàng tủm tỉm cười
Thì ra nàng cũng có cảm giác này với mình. nghe nàng nói xong thì tôi giật mình ngẩng mặt lên và nói...
- hả... trang nói gì cơ. - tôi giả bộ như chưa nghe thấynàng nói
- không có gì. - nàng nói tỉnh bơ
- có mà. vừa tuấn nghe thấy trangnói gì cơ mà - tôi tiếp tục ép cungnàng
- không có gì mà. - nói xong nàng đỏ mặt đưng dậy luôn rồi bỏ đi
Nàng bỏ đi để tôi ngơ ngác ngồi nhìn theo mà chẳng hiểu chuyện gì đangdiễn ra. nàng đi được một đoạn thì quay lại nói với tôi..
- không đứng lên về lớp còn ngồi đó làm gì . - nói rồi nàng lại cười
Tôi đang ngơ ngác thấy nàng nói vậy cũng đứng lên đi theo nàng. đi tới gầnlớp thì nàng nói...
- trang yêu tuấn...
nói xong nàng chạy luôn vào lớp. còn tôi thì lại đứng ngẩn người ra. một lúc sau thì tôi cũng đi vào lớp. tôi vào lớp thì cả cô thảo và tụi bạn nhìn tôi vẻ thắc mắc. mới một lúc trước một đứa thì khóc, một đứa thì mặt đưa đám vậy mà h thì tươi cười. tôi thấy tụi nói nhìn tôi như vậy thì cũng hơi đỏ mặt rôi đi về chỗ. vê tới nơi nhìn sang nàng thì nàng cũng đang nhìn tôi và khẽ cười. đúng là con gái là thứ khó hiểu nhất quả đất này mà. hehe
Và cuối cùng cũng kết thúcbuổi học trong sự bình yên...Tiếng trống vang lên. tôi thu dọn sách vở cho vào cắp. và ngồi chờ đợi nàng. còn tụi ban tôi thì đi về có đứa thì chào tôi rồi đi về trước. một lúc sau thìnàng cùng thu dọn xong. tôi vào nàng cùng đi rachỗđể xe. tôi lại đứng chờ nàng vào lấy xe. một lúc sau nàng đi ra. tôi thấy nàng ra thì chạy tới ngồi lên bên trên xe trước. nàng thây tôi vậy cũng hiểu ý và leo lên đằngsau và ngôi vào. tôi và nàng lạitiếp tục đi về trên con đường thân yêu. đi được một đoạn thì tôiquay lại hỏi nàng...
- bây h về luôn hả trang...
- chứ không về thì đi đâu nữa. - nàng nheo mắt nói
- oh !
thế là tôi chạy thẳng một mạch về tới nhà luôn. về tới nhà thì trang nói...
- tối trang qua - nàng cười
- uk.. uk - tôi cũng cười theo nàng
Rồi hai đứa chào nhau ra về....
chap 6 : Vào tới trong nhà tôi đi luôn lên phòng tắm rửa rôi ăn cơm chuẩn bị đón chờ buổi tối đầu tiên mà tôi với nang đi chơi vớithân phận khác. cứ nghĩ tới đây là tôi đã thấy vui rồi. tắm rửa xong xuôi tôi đi xuống dưới nhà ăn cơm.đi vào phòng ăn thì chẳng thấy mẹ tôi lấu nướng gì hết. tôi ngạc nhiên hỏi mẹ...
- sao hôm nay không lấu cơm hả mẹ ?
- mẹ đâu có biết. bố mày gọi điện về nói là qua nhà bạn ăn cơm, lên mẹ khôngnấu...
- vậy ạ
Nghe mẹ nói vậy tôi nghĩ thầm. chết rồi đi sang nha người ta ăn cơm xong chắc là về muộn lắm đây. nàng sang mà không thấy mình thì mai đi học chăc chết chứchẳng sống được với nàng... mới nghĩ thế thôi mà tôi đã thấy run rồi.tôi liền nói với mẹ...
- bố với mẹ sang nhà người ta ăn đi. con ở nhà không đi đâu
- ở nhà làm gì có cái gì mà ăn đâu.chờ tý bố về rồi đi luôn
- nhưng mà con có hẹn vớibạn rồi. đi ăn tý bạn đến không thấy con ở nhà thì sao ?
- thì sang đó ăn rồi về luôn, có sao đâu...
Thấy mẹ tôi có vẻ cương quyết. tôi đang bó tay
- mẹ đưa con chìa khóa xe con sang bảo bạn
không phải tới nữa.không thì lại mất công...
Nói xong tôi lấy xe rồi ra ngoài luôn. ở lại không may mẹ tôi đổi ýcái thì xong. tôi đi luôn sang nhà nàng, tới nhà tôi bắm chuông, chờ một lúc sau thì thấy mẹ nàng ra mở cửa. - cháu chào bác. trang có nhà không bác ? - tôi cúi chào lễ phép
- cháu là... - mẹ nàng hỏi
- dạ cháu là bạn học cùng lớp với trang bác ạ. - tôi nói
- cháu chờ tý. để bác vào gọi trang...
Nói rồi mẹ nang đi vào trong luôn. vài phút sau thì thấy nàng đira. nàng thấy tôi thì vẫn nở nụ cườinhư mọi ngày để chào đóntôi...
- ủa. tuấn tìm trang có việcgì vậy -nàng hỏi
- ak. tối nay cả nhà tuấn sang nhà bạn của bố ăn cơm, chắc là về muộn. trang đừng sang nhà tuấn nha - tôi nói
- ủa. vậy ak. uk vậy thôi trang không sang nữa. mà tuấn nè sángmai lớp mình học thêm đó. mai trang sang đón tuấn đi học nha. - nàng cười rồi nói
- uk. vậy thôi nha. tuấn về không bố mẹ tuấn lại chờ. tuấn về nhé trang... bye bye
- hihi. bye bye tuấn - nàng nở nụ cười tươi tiễn khách
Xong rồi tôi đi về. vừa về tới nhà thì đã thấy xe của bố tôi đậu ở trước cửa rồi. tôi cất xe vào trong nhà rồi chạy ra xe của bố tôi đi luôn. bố tôi đi qua mấy đoạn đường mà tôi cũng chẳng biết tên là gì hết. " vì mới vào lại chẳngđi đâu lên không biết " đi một lúcthì bố tôi dừng lại ở một căn nhà có nước sơn màu xanh. cánh cổng to màu đe. tôi và mẹ tôi xuông trước chờ bố tôi đi cất xemxòng rồi cả nhà vào chung.dợi một lúc thì bố tôi quaylại, bấm chuông. vừa bấm chuông xong thì tôi thấy có một người trung liên chạy ra mở cửa " ngườinàychắc là nhỏ tuổi hơn bố tôi"
Thấy cả nhà tôi đến thì ông nói...
- sao sếp tới muộn vậy. vợ chồng em chờ mãi - thì ra ông này làm cùng cơ qua với bố tôi. chắc là cấp dướilên mới ăn nói vậy...
- uk. anh chờ on đi học về rồi mớisang được - bố tôi nói
- anh chị và cháu vào nhà đi. ai lại cứ đứng ngoài cống nói chuyện chứ ! - ông đồng nghệp của tôi nói
Đi vào tới nhà thì tôi thấy có một bà cũng trẻ chắc là cũng ngang tuổi của mẹ tôi đang đúng tươi cười chào đón. ônng kia thấy vậy thì giới thiêu luôn...
- đây là hằng. vợ của em
Bà kia tươi cười nói rồi mời nhà tôi vào trong nhà.ngồi xuống ghế thì bố tôi cũng giới thiêu...
- còn đây là bà xã và con của anh
Tôi nghe loáng thoáng bố tôi gọi ông kia là thắng. khi thấy bố tôi giới thiệu vè mẹ con tôi thì ông ấyhỏi thăm luôn...
- chị là dung phải không. em nghesếp nói về chị hoài mà h mới được gặp - ông thắng nói
- ak. hai mẹ con chị mới từngoài bắc vào đây được mấy ngày. nên chưa có thời gian qua nhà chú chơi. chú thông cảm cho - mẹ tôi nói
- chị cứ nói quá chứ. vợ chồng emkhông qua hỏi thăm chị trước thì thôi chứsao lại dám bắt chị qua hỏithăm vợ chồng em... - chú thắng nói
- còn đây là cháu tuấn phảikhông? - chú thắn hỏi
Tôi thấy thắc mắc sao ông lại biết tên của mình. như tôi cũng chào ông...
- dạ. cháu chà cô chú, cháu là tuấnạ. - tôi chào lễ phép
- con anh chị ngoan quá. - chú thắng noi
Từ đầu tới cuối tôi toàn thấy ông này cười cười nóinói...
- mà cháu đã hết bệnh chưa anh chị. hôm bữa em chuẩn bị vào thăm thì nghe chông em nói là cháuxuất viện rôi lên thôi - bà vợ ông nói
- ak. cháu nó mới xuât viện hồi trưa nay - mẹ tôi nói
Sau một hồi nói chuyên thìcuối cùng vợ chồng chú thắng mới mời cả nhà tôi vào ăn cơm. tôi ngồi nghe mấy người nói mà nghe bụng đánh trống phản đối lẫy h...
Vưa ngồi vào bàn ăn thì tôithấy một con nhỏ đi từ trên lầu xuống,tiến lại gần bàn ăn rồi chào bố mẹtôi...
- con chào hai bác - nhỏ đónói
- bác chào con - bố tôi nói
- con của hai em hả? xinh xắn đáng yêu quá - mẹ tôi nói
Bây h tôi mới để ý tới nhỏ đó " chưa biết tên " nhìn người nhỏ đó dáng cũng cao chắc là tầm 1m60 gì đó. da trằng " nhưng không bằn tôi được. hehe"
Mặt trái xoan đôi mắt nâu. tóc thì hơi ngắn. nói chunglà nhìn cung xinh. nhưng mà không bằng nàng tiên của tôi được " tôi nghĩ thế thôi " Tôi đang nhìn thì cũng thấy nó nhìn tôi. tôi phat hiên ra là nó đang nhìn tôi thì tôi cúi luônmặtxuống bàn ăn. còn cô thảo thì tranh thủ giới thiệu congái luôn...
- chị cứ quá khen. đây là thảo. congái duy nhất của nhà em
Thì ra tên là thảo
- bữa nay nó học lớp 11 rồi. - cô hằng tiếp tục côngviệc giới thiêu con gái của mình ^_^
Tôi nghĩ thầm. thảo mà biết mình nhỏ hơn một tuổi thì chắc là lại bắt mình gọi là chị cho coi. đang suy nghĩ thì mẹ tôi cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi bằng việc giới thiệuvề thằng con trai của mình...
- vậy ak. thế thì thảo hơn thằng tuấn nhà cô một tuổi rôi - mẹ tôi nói
Thôi thế là xong tôi vừ mới nghĩ làm cách nào để giấu tuổi thì mẹ tôi nói luôn. chán
- vậy thì phải gọi thảo là chị rồi - thảo cười đắc ý
Tôi biết ngay thế nào thảo cũng bắt tôi
gọi là chị mà. thấy vậy tôi cũng chẳng nói gì, chỉ cười cười cho qua chuyện.
Cả bữa ăn tôi chỉ nhằm vào đĩa rau mà gắp. còn cô hằng và chú thắng thì thay nhau gắp thịt và cá cho tôi.bố mẹ tôi thì đem hết chuyện xấu của tôi ra mà kể cho cả nhà chú thắng nghe. thảo thì cứ tủm tỉm cười từ đầu bữa tới cuối bữa. thật chẳng thấy ai như bố mẹ tôi. cứ gặp người ngoài là đem hết chuyện xấu của con trai ra mà nói. " cứ cái đà này thì còn lâu bố mẹ tôi mới có cháu nội mà bồng "
Sau bữa ăn bố tôi và chú thắng ra phòng khách ngồi ăn hoa quả và nói chuyện còn mẹ tôi thì cùng với cô hằng và thảo dọn dẹp bãi chiến trường. chỉ còn mỗi tôi là chẳng biết làm gì. cuối cùng tôi cũng đành đi ra phòng khách ngồi ăn hoa quả. chứ chen lấn vào dọn dẹp tròng phòng ăn thì lại bị mẹ tôi đuổi ra thì cũng khổ. lại còn chưa nói là thảo nghĩ tôi viện cớ tiếp cận để làm quen thì xong. ngôi được một lúc thì thấy mẹ tôi cùng cô hằng và thảo cùngđi ra. và ngồi xuống ăn hoa quả. tôichả biết làm gì và nói gì, ngoài việc cắm đầu vào cáitv và xem thời sự. mấy người đang ngồi nớichuyện vui vẻ thì chú thắng chuyển chủ đề nói sang tôi...
- tuấn mới zô đây chắc chưa đi chơi đâu nhỉ...
- ơ. dạ chau mới vào chẳngbiết đường xá lên chẳng dám đi đâu chơi - tôi nói
- thế thảo lấy xe chở tuấn đi chơi đi. - cô hằng nói
- dạ thôi. cháu ngồi đây cũng được. mất công thảo dẫn cháu đi chơi
Tôi chẳng ngu gì mà đồng ý. đi chơi không may bị nàng tiên của tôi nhìn thấythì tôi chẳng toan mạng mà sống hết ngày mai...
- vậng vậy cũng được - thảo cười nói
Tôi ngơ ngác đến ngẩn ngơ khi nghe nói thảo nói. tôi đã cố ý tránh rồi mà thảo thì lại đồng ý đi.tôi nghĩ lần này thì xong thật rồi...
Nói xong thảo đi lên trên lầu. tôi chả biết là thảo làm gì. ngồi một lúc khôngthấy thảo xuông thì tôi mừng thầm trong lòng. tôiđang cười thì thảo đi xuống. mặc cái quần ngắn và cái áo màu hồng. nhìn cũng rất xinh. đang ngẩn người nhìn thì thảo nói.
- đi thôi tuấn ơi - thảo cười tủm tỉm
- hai đứa đi chơi đi. mà nhớ vè sớm tý mai còn đi học đó nha - côhằng nói
VÀ rồi thì tôi cũng đứng dây đi ra ngoài theo thảo. ra tới ngoài thì thấy thảo dắt chiếc AB. nhì cái dáng người thì nhỏ. lại dắt cái xem to dùng đi tôi vội lắc đầu rôi chạy ra dắt xe hộ. đi ra tới cổng thì tôi nói...
- thảo đưa chìa khóa đây. tuấn chở cho...
- tuấn có biết đường đâu mà đòi chở
- thì thảo ngồi sau chỉ đường cho tuấn là được rồi.
- thôi vậy cũng được
Xong rồi thì thảo cũng đưacái chìa khóa xe cho tôi. tôileoleen xe nổ máy. còn nàng nghe thấy tiếng xe nổ cùng leo lên xe và làmcông việc chỉ đường của mình. đi được một đoạn thì thảo nói...
- bây h tuấn muốn đi đâu ?
- tuấn chẳng biết chỗ nào mà đi hết. thảo thích đi đâu thì chỉ đường cho tuấnđi - tôi nói
- vậy thì vao siêu thị đi - thảo cười
Tôi chả biết trong siêu thị thì có gì chơi mà thảo bảo tôi vào siêu thị. tôi nghĩ chắc là thấy có một chàng trai lên mới bảo vào siêu thị rồi mua đồ, vừa để tôi sách đồ vừa để tôi trả tiên đây mà.
Tại sao con gái lại thích mua sắm thế nhỉ. Tới cổng siêu thị thì thảo xuống chờcòn tôi thì đi vào gửi xe. một lúc sau đi ra thì thấy thảo vẫy tay gọi tôi như kiểu sợ tôi không nhìn thấy mình. mặc dù lúcđó thỏ đứng một mình, chẳngcó ai xung quanh. con gái thậy là khó hiểu. chẳng biết họ muốn gì và nghĩ gì.rõ ràng là rủ tôi đi chơimà h tôi lại trở thành đầy tới để cho thảo sai khiến. nghĩtới đây tôi thở dài ngao ngán. vừa vào trong siêu thị thì thảo chọn ngay dẫy hàng bán quần áo mà lao vào,còn tôi thì cứ lẽo đẽo đi theo.
sau một hồi lựa chọn chán rồi thì cô nàng mới chịu lấy một bộ rồi ra quầy tínhtiền. chờ đợi một tý thì chị tính tiền nói hết 730k. tôi vội móc ví ra đưa tiền như thảo ngăn lại rồi nói...
- thôi để thảo trả. quần áo của thảo mà. - thảo nheo mắt nói
- thôi để tuấn trả cho. - tôi cố cườinhưng trong lòng thấy tứ tối
Tôi tức không phải vì mất 700k mà là vì kêu dẫn tôi đi thăm quan mà lại kéo tôi vào siêu thị để làm đầy tớ. sau một hồi tranh nhautrả tiền thì tôi cũng giành được phần thắng, nhưng kèm theo đó là một điều kiên của thảo
- vậy thôi bộ này tuấn trả tiền, nhưng tý nữa tuấn phải để tuấn mua cho thảomột bộ - thảo ra điều kiện
- thôi. nhà tuấn đầy quần áo rồi. hmà mua nữa tuấn chẳng biết để đâu - tôi nói
- vậy thì thôi tuấn để thảo trả tiền - thảo nhăn mặt vào nói
- thôi tuy thảo. muốn sao cũng được
Rồi cuối cùng tôi lấy trong ví ra 730k đưa cho chj bán hàng. rôi lạiphải theo thảo đi vào trong để lựamột bộ đồ cho tôi. sau một hồi ngắm nhìn rồi cô nàng cũng đứng lai trước một cái quần bò vàmột cái áo phông màu đen. tôi cũng
chẳng để ý. mặc kệ cho thảo thích mua bộ nào thì mua. đi ra tính tiền thì hết 650k
Tính tiền xòng thì chúng tôi ra về.lấy xe xong thì thảo nói...
- tuấn có đi ăn trái cây không
- uk. cũng được tuấn đang thấy khát nước
Rôi thì thảo lại chỉ đường cho tôi đi. quán bán trái cây ngay gần siêu thị. chỉ chạy một tý thì đã tới nơi rồi. vào quán thì thảo gọi một đĩa trái cây. còn tôi thì kêu một ly sinh tố uống. trong khi chờ đợi người bán hàng làm thì thảo bắt chuyện với tôi. thảo hỏi...
- tuấn học trường nào vậy
- ak tuấn học trường PBC. end you- tôi hỏi lại thảo
- ủa vậy là cùng trường rôi. - thảo cười khoái trí
- thế thảo học 11a mấy - tôi tò mòhỏi
- ak thảo học 11a1. còn tuấn thì sao... - thảo quay qua tôi hỏi
- ô trùng hợp thế nhỉ. tuấncũng a1. nhưng mà kém một lớp - tôi cười to trêu thảo
- giỏi giữ vậy trời. học a1 lun ak - thảo ngạc nhiên hỏi tôi
- chuyện tuấn mà lại - được khen tôi vênh mặt lên nói
- xí. mới khen có ty mà nổ giữ vậy trời
Nói xong thì cả tôi và thảo cùng cười. ngồi thêm một lúc nữa thì hai chúng tôi tính tiền rồi ra về vì thấy cũng đã muộn rồi. về tới nhàthảo thì đã thấy bố mẹtôi đi về rồi. tôi chào cô chú rồi cũng xin phép về luôn. và nhờ thảo chở về dùm...
Khi về tới cổng nhà tôi thì thảo nói...
- biết nhà rồi nha... - thảo cười nham hiểm
- ơ. biết rồi thì sao ? - tôi nói vẻ mặt tỉnh bơ
- thì biết rồi bữa sau qua rủ đi chơi tiếp... - thảo nói
- thôi tuấn chả đám đi nữađâu. kêu đưa tuấn đi chơi vây mà dẫn luôn vào trongsiêu thị chả biết chơi cái gì - tôi trêu ghẹo thảo
- thì bữa nay khác. bữa saukhác...- thảo nói
- mà thôi. bữa đó tính sau thảo vềđi. h cũng muôn rồi. về đi không cô chú ở nhà lại lo lắng - tôi nói
- vậy thảo về nha, bye tuấn
- uk bye
Nói xong thảo ngồi lên xe đi về còn tôi thì đứng nhìn một lúc rồi cũng đi vào trong nhà...
chap 7 :
Sáng hôm sau tôi dậy sớm.làm vệ sinh cá nhân xong thì xuống ăn sáng để chuẩn bị đi học. ăn sáng xong ngồi chờ nàng sang chở đi học. ngồi chờ mãi mà vẫn không thấy nàng sang. rồi thì tôi quyết định sang nhà nàng để đi học luôn. sang tới nhà nàng tôibấm chuông. vẫn là mẹ nàng ra mở cửa...
- cháu chào bác. trang đi học chưa hả bác...
- trang mới đi học rồi cháuak
- vậy hả bác
- uk, trang đi được 10 phútrồi
- vậy thôi cháu chào bác. cháu đi học ạ
Nói xong tôi đi luôn. tôi thấy lạ là sao mẹ nàng nói là nàng đi được 10 phút rồi mà không thấy nàng sang đón tôi nhỉ. tôi chợt có linh cảm chuyện chẳng lành sắp sẩy ra,tôi đoán chắc tối qua nàng thấytôi đi chơi với thảo nên h mới vậy...
Tôi vội chạyvề nhà để lấy xe đi học không thì muộn mất. về tới nhà mẹ tôi trông thấy thì ngạc nhiên hỏi...
- con quên cái gì hay sao mà lại chạy về thế này - mẹ tôi hỏi
- dạ không.tại bạn con đi học rồi nên con về lấy xe đị học.
- mà con đãbiết đường chưa mà đòi lấy xe đi học
- dạ con biế trồi. mẹ đưa con chìa khóa đi. sắp muộnhọc rồi
- đi cẩn thận đó con
Nói xong tôi dắt xe ra rồi đi luôn "nhà tôi có con sh150i biển 17 thái bình. mua từ ngoài bắc mangvào đây "
Từ nhà tôi đi xe máy tới trường thì chỉ mất gần 10 phút. tôi tới trường thì phải gửi xe ở ngoài. vừa dắt xe vào gửi thì gặp thằng luân lớp trưởng cũng mang xe vào gửi. thấy tôi nói nói...
- ghê nha mày.mang sh đi học luôn - nó ngạc nhiên nói
- tại sáng dậy muộn lên lấy xe máyđi học luôn không lại sợ muộn học
- thế trang đâu. sao không đi cùng mà phải đi một mình thế - thằng luân nói
- chả biết nữa. sang thì thấy mẹ trang nói đi học trước rồi - câu hỏi của nói tôi cũng đang thắc mắc đây
- hai đứa mày lại giận nhau ak. - luân lớp trưởng quan tâm hỏi tôi
- đâu có. chả biết hôm nay trang sao nữa - lại thêm một câu hỏi nữa tôi đang thắc mắc
Tôi và nó gửi xe xong thì cùng đi vào trường. đang đi tới giữa sân thì gặp thảo. thảo vẫy tay gọi tôi...
- tuấn ơi. ra thảo nhờ tý...
- ghê nha mày.đi đâu cũngcó gái xinh vây quanh - luân lớp trưởng chọc tôi
- gái cái đầumày đó. đó là con củaông làm cùng cơ quan với bố tao. hơn mìnhmột tuổi đó
Nói xong thì luân lớp trưởng đi vào lớp trước bỏmặc tôi ở lại. thấy luân lớptrưởng đi vào thì thảo chạy tới nói...
- ủa tuấn đi học thêm ak...
- uk.bữa nay tuấn đi học thêm - tôi trả lời
- mà tuấn mang dùm thảo ít đồ lên lớp được không - thảo nhìn chằm chằm vào tôi và hỏi
- được mà. có gì đâu - tôi vui vẻ chấp nhận
Xong rồi tôi theo thảo đi lấy đồ rồi mang đi cho thảo. vì lớp của thảo ở ngay đầu cầu thang lên đi một tý là đã tới rồi. tôi mang đồ vào lớp cho thảo với bao ánh mắt nhìn theocủa mấy người học cùng lớp với thảo. thảo cũng học lớp chon. tôi cứ tưởng con gái lớpchon toàn người xấu, trừ lớp tôi ra. nhưng không ngờ mấy người con gái lớp

  Anhsociu (15.04.2014 / 17:27)



17
thảo cũng rất xinh. chả bù cho mấy lớp chọn ở trường cũ của tôi. tôi vừa đặt cái máy chiếu xuống thì mấy người trong lớp của thảo chạy lên hỏi...
- ủa. ai đây hả thảo
- em của bà hả- nhỏ khác nói
- em cái gì. con của sếp bố tôi đó. học 10a1, dưới mình một lớp - thảo giới thiệu
Thảo nói xong thì mấy người đó ô lên một tiếng…
- nhỏ hơn một tuổi thì là em rôi - nhỏ khác nói rồi cười nham hiểm
Tôi quay đi nhìn mấy thằng con trai của lớp thảo, thì thằng nào cũng nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn. thấy vậy tôiphải chuồn ngay. đứng thêm một chút nữa cókhi không còn mạng mà về lớp. tôi nói với thảo...
- thôi tuấn về nhé thảo...
- oh! tks tuấn đã giúp thảonha
Nghe thấy tôi nói thì mấy đứa lớp thảo cũng ngạc nhiên chẳng khácgì so với mấy đứa lớp tôi khi nghegiọng nói của tôi hết. tôi cúi chào mấy bạn của thảo...
- chào mấy bạn. mình về nhé...
Nói xong tôi chạy đi luôn. ở lại thêm tý nào là nguy hiểm tý ấy. không bị mấy ông con trai het sotthì cũng bị mấy bà con gái xé xác tôi ra mất. đi xuống tớichân cầu thang tôi mới thở phào nhẹ nhõm. tôi tiến thẳng về lớp tôi học thêm. vào lớp thì tôi thấy nàng đang ngồi tám với mấy đứa bạn. thấy tôi vào thì nàng quay mặt đi chả thèm nhìn tôi, còn luânlớp trưởng thì nhìn tôi cười nhamhiểm. chẳng biết nó có nói với nàng vừa tôi đi với thảo không. nó mà nói thì coi như xong.hết giải thích được với nàng luôn. thấy tôi nàng cầm luôn cặp đi vào bên góc trong bàn ngồi. tôi cất cặp vào ngăn bàn xong thì đi ra chỗ nàng đang ngồi rồinói...
- trang đi xuống cang tin với tuấntý đi
Nàng chẳng có phản ứng gì khiếntôi ngạc nhiên chẳng biết tại sao. tôi đoánlà nàng giận thật rôi. tôi cũng chẳng nói gì thêm vì dù sao cũng sắp vào tiết học rồi. thế là tôi đi về chỗ ngồi, nàng thấy tôi đivề thìlại càng tỏ ra vẻ tức giận hợn. nhì tôi bằng ánh mắt tóe lửa,tôi nhìn thấy nàng như vầy thì cười cầu tài, xong rồi thì cúi mặt xuốngbàn. bất chợt tiếng trống vang lên. tiết học đầu tiên bắt đầu.tiết học đầu tiên làmôn anh văn của cô thảo...
Ngồi chờ một chút thì cô cũng bước vào. cả lớp vừa ngồi xuống thì bất chợt tôigặp ngay ánh mắt của cô nhìn tôi vẻ soi mói. rồi cô đi tới bàn giáo viên, để cặpxuống. cô đi lại chỗ tôi rồi cô dừng lại. cô nói...
- h cô mới để ý tóc của em
- dạ. cô bảo em ạ - tôi ngạcnhiên hỏi
Chẳng lẽ tóc của mình có vấn đề ak. đang suy nghĩ thì cô nói...
- tóc của em có nhuộm phải không tuấn... - cô nhìn lên đầu tôi rồi nói
- ơ... dạ em nhuộm lâu lắmrồi cô ạ. - tôi cười cười nói với cô
Thấy cô nói tới tóc là tôi biết có vấn đề rồi. gì chứ học sinh đi học mà nhuộm đầu xanh ,đỏ, tím, vàng đi học là kiểu gì cũng bị mắng...
- chiều em về đi nhộm lại màu đen đi nha. - cô nghiêm mặt nói
- ơ... dạ -tôi ấp úng nói
- học sinh đi học mà nhuộm tóc làbị trừ điểm thi đua của lớp đó. lớpmình lại là lớp chọn...- cô lại tiếp tục nói
- dạ em biết rồi. mai được nghỉ em đi nhuộm lại - tôi nói
Nói xong cô đi lên lấy sách ra dậy học. chư sáng ra đã bị nàng giận h lại bị cô giáo nói. đúng là ngày xui xẻo mà. vừa học tôi vừa lén nhìn nàng. còn nàng thì tỉnh bơ chẳng thèm nhìn tôi cái nào cứ cặm cụi ghi ghi chép chép. bị nàng bơ thế này làm tôi chẳng có tâm trạng nào mà học. thoáng chút thì đã hết tiết học đầu tiên. cô thảo đi ra thì tôi cũng đi tới chỗ nàng, đang định nói thì nàng đứng bật dậy đi ra ngoài làm tôi đứng ngẩn người ra một lúc thì nghe tiếng nhỏ hoa nói...
- tuấn qua đây hoa nói nè
Tôi đi tới chỗ hoa xem xem có chuyện gì...
- tối hôm qua đó. hoa với trang đisiêu thị. thấy tuấn đi với ai đó lên bây h trangmới như vậy đó...
Quả là không ngoài dự đoán của tôi...
- vậy hả. mà đó là con của một ông làm cùng cơ quanvới bố tuấn. chứ có gì đâu - tôi giải thích
- thì ai mà biết được. trangthấy tuấn đi cùng người đó thì mặt buồn chán đi vềluôn - hoa nói
- vậy ak. cám ơn hoa nhé
- ak mà tuấn nè. vừa h đó. trang lại nhìn thấy tuấn đi với nhỏ đó nữa lên bơ tuấn luôn đó -hoa giải thích cho tôi tại sao nàng lại có thái độ đó với tôi
Nghe nói tới đây thì tôi biết chuyện gì đang diễn ra rồi. là do nàng hiểu nhầm. mới sáng nóiyêunàng, rôi tối lại đi với người khác. chắc là nàng nghĩ tôi đang bắt cá hai tay. con gái toàn giận hờn vu vơ...
Tôi chạy ra ngoài tìm nàngthì thấy nàng đang ngồi ở cái ghế đáhồi hôm qua tôi và nàng ngồi. thấy tôi đi rathì nàng lại đứng dậy định đi chỗ khác. nhưng tôi đã kịp kéo tay nàng lại. tôi nói....
- trang nghe tuấn giải thích này...
- chẳng có gì phải giải thích hết. tuấn có làm gì đâu mà phải giải thích - nàng giận dỗi nói
- thì trang cứ nghe tuấn nói đi
- ... nàng im lặng nghe tôi nói
- người tối hôm qua trang nhìn
thấy là con của một người bạn làm cùng với bố tuấn. người mà tối hôm qua tuấn nói là sang nhà ăn cơm đó - tôi đang cố giải thích cho nàng hiểu
- ... nàng vẫn im lặng
- người đó nhờ tuấn chở ra siêu thị mua đồ lên tuấnmới đi cùng thôi. - tôi vẫn tiếp tục công việc thanh minh của mình. mà chẳng biết nàng có nghe không
- ... nàng vẫn im lặng
Tôi nói mà thấy nàng không có phản ứng gì thì tôi chợt cầm tay nàng rồi nói...
- nếu trang không ti thì tuấn dẫn trang lên gặp người đó
Tôi dứng dậy rồi kéo nàng đi. nàng thì vẫn ngồi rồi giật tay ra. nắm lại lấy tay tôi kéo tôi ngồi xuống và nói...
- không phải đi đâu. trang tin tuấn mà - nàng bắt đầucười rồi nói
- vậy là trang tin tuấn rồi hả - tôi cười rồi hỏi lại
- uk. trang tuyên tuấn trắng án - nàng nở nụ cườitươi với tôi như mọi ngày
Vừa kịp nói xong thì tiếng trống lại vang lên. tôi và nàng cùng đi vào lớp. chẳng mấy chốc mà đã hếtbuổi học thêm. tôi và nàngđang đi về thì cô thảo gọi nàng lạinhờ việc gì đó. tôi thấy vậy thì nói với nàng đi vêg trước vi tôi đi xe máy. rôi tôi nói nàng chiềuđi học thì nhớ qua đón. nóixong thì nàng uk một cái rồi đi theo cô thảo...
chap 8 :
Thời gian trôiqua nhanh thật đó. mới đây mà tôi đãvào học được gần một tuần rồi. mọi chuyệndiễn rakhá là dễ dàng với tôi. từmột thằng công tử được bố mẹ cưng chiều từnhỏ chưa bao h bị đánh, vậy mà ngày nào đi học cũng mang theo thương tích vềnhà nhưng mà tôi lại cảm thấy vui. người ta thường nói tình yêu thời học trò làtình yêu đẹp nhất. nhưng tôi thì lại thấychả đẹp tý nào hết. suốt ngày bị nàngnhéo, rồi lại hay giận hờn vu vơi. những lúc như vậy tôi lại phải lẽo đẽo đitheođể giải thích, rồi xin lỗi, mặc dù tôicũng chẳng có lỗi gì lớn lắm. nhìngái đẹp thì thằng con trai nào chảcó. chẳng biết mấy bácnhìn gái đẹp có bịmấy nàng hành hạ hay không chứ riêng tôi thì cứ mỗi lần như vậythì lại sống dởchết dở...
- con chào mẹ.con đi học đây
- sao đi sớmvậy con ? -mẹ nói
- dạ bạn contới rồi. vớilại hôm nay con phải làm vệ sinh lớp lên phải đi sớm. thôi con điđây, bạn chờ con lẫy h rồi
Nói xong thìtôi đi luôn. ở lại thì mẹ tôi lại dặn dò đủ thứ, mẹ tôi luôn vậy mà hihi. ratới cửa thì lại bắt gặp một nụ cười tơi như mọi ngày...
- mình đi thôichứ tuấn...
- uk. đi thôi
Vẫn là nàngvới những nụ cười làm cho trống ngực của tôi nhẩy múatưng bừng. chẳng biết cóphải tôi yêu nàng vì nụ cười đó hay không nữa. dù sao thì yêu một người cũngchẳng cần phải có lý do...
- mà hồi sángnay cô thảo gọi trang làm gì vậy ? - tôi thắc mắc hỏi
Tôi đoán chắclại vụ tóctai của tôi rồi...
- cô nhờ trangít việc và... - nàng bỏ giở câu nói và nhìn tôi từ trên xuống dưới
- làm gì mànhìn tuấn ghê vậy. mặt tuấn có lọ ak - tôingó trước ngó sau xem mình có gìkhác không...
Quay qua quaylại một hồi thấy mình vẫn ổn, vẫn đẹptrai như mọi ngày. hehe
- cô nói trangnhớ nhắctuấn đi nhuộm lại tóc
Tôi biết ngaymà. mà sao cô lại bảo nàng nhắc nhở tôi nhỉ. có phải cô biết chuyện của chúngtôi rồi không. mà chắc khôngphảiđâu. vì nàng ngồicạnh tôi lên cô mớinhờ nàng thôi...
- uk biết rồi.mai chủ nhật tuấn đi nhuôm lại
- mai mà khôngnhuộmcẩn thận thì chết với trang...
- sao xuốtngày trang toàn đòi đánh tuấn vậy. chứ trang đánh tuấn trang không thấy đaulòng ak. - tôi cười nham hiểm
- xí... mắc gìmà đau - nàng vênh mặt lên nói
Đi một hồi thìcũng tới trường. vẫn như mọi ngày nàng đứng chờ tôi ở chỗ cũ. đang đi vào lớpthì lại gặp thảo. mới được nàng tha tội xong. h nàng mà lạihiểu lầm nữa thì...
- tuấn ơi... -thảo vẫy tay gọi tôi
- ô thảo gọituấn ak - tôi nói
Nhìn qua nàngthì tôi đã thấy nàng lườm tôi rồi. tôi vội giải thích...
- đó là thảo, ngườimà tôi qua trang nhìn thấy đó
- tuấn liệuhồn đó...
Nói xong nàngbỏ vào lớp để tôi đứng lại ngơ ngác nhìn theo
- ai vậy tuấn- thảo hỏi
- ak. đó làbạn của tuấn. ở gần nhà lên tuấn đi học cùng. mà thảo gọi tuấn có việc gì không- tôi nói
- thế cứ có việcmới được gọi tuấn ak - thảo cười nham hiểm
- uk thì khôngphải. nhưng mà - tôi ấp úngbỏ giở câu nói
Cái mồm củatôi nó lại đi chơi mất rồi. chẳng nói được gì nữa, chỉ lắp bắp được mấy câu.hết nàng rồilại thảo thay nhau kê tủ đứng vào miệng tôi...
- thảo thấytuấn thì gọinói chuyện chút thôi. tại bạn của thảo chưa thấy ai đi học. - thảo giải thích
- ô vậy ak ? - tôi nói
- mà tối tuấn có rảnh không? đi chơi với thảo nha! Tối nay đi chơi với thảo mà để nàng bắt gặp tiếp thì to chuyện. thấy vậy tôitừ chối luôn...
- không được rồi. tối nay tuấn bận việc rồi. không đichơi được đâu. để bữa khác nhé thảo - tôi từ chối
Nói xong thì thấy mặt thảo có vẻ là hơi buồn.nhưng mà thôi kệ.
đi chơi không may mà bị nàng biết thì chết. với lại tối nay cũng phải đichơi với nàng, dù gì thì cũng mới làm lành xong. tôi nghĩ vậy
- vậy ak. tiếc qua. tôi nay là sinh nhật nhỏ bạn của thảo, nó nhờ thảo mời tuấn - thảo buồn chán nói
- vậy thảo gửi lời chúc sinhnhật vui vẻ của tuấn cho bạn thảo nhé.cũng cho tuấn xin lỗi luôn vì không đi được
- thôi cũng chẳng sao -thảo nở một nụ cười tươi nói
So với nụ cười của nàng thì thảo cười cũng rất đẹp. cái môi anh đào, và những chiếc răng trắng, đêu khiếncho nụ cười của thảo càng đẹp hơn. tôiđang đứng nhìn thảo một lúc thì thấy tiếng bạn của thảo gọi...
- thảo ơi. thảo...
Thấy bạn của mình gọithì thảo chào tôi rồi đira chỗ của bạn. còn tôithì vào lớp.vừa nhìn thấy nàng thì nàng lườm tôi một cái, cònsắc hơn cả dao cạo. tôithì nhe răng ra cười và đi về chỗ...
Đang h truy bài thì cô thảochủ nhiệm đi vàocùng với một ai đó. cô nói
- thắng lên cô bảo...
Thằng này là cán sự toán lớp tôi. tôi cũng không chơi thân thiết gì với nó, lên cũng chẳng biết gì về nói hết. cô nói xong thì nóđi lên
- gia đình em xin cho em chuyển sang bên a2 học. còn đây là thầythống. chủ nhiệm lớp a2. em thu dọn sách vở rồi theo thầy sang nhận lớp mới...
Rồi thì nó cũng về thu dọn sách vở để chuyểnđi. sau một hồi làm thủ tục chia tay như phim hàn thì nó cũng đi...
- thôi các em ôn bài tiếp đi- cô thảo nói
10 phút sau thì tiếng trốngbáo tiết học đầu tiên vang lên. tiết toán. môn toán cũng thuộc vào dạng sở trường của tôi. lên tôi cũng chẳng ngán ngẩm gì môn học này. hồi còn học ngoài bắc tôi cũng là cán sự môntoán.
thấy cán sự toán chuyển đi, và tôi thì lạiăn không ngồi rồi chẳng làm gì trong lớplên tôi quyết định trổ tài để giành dật cái chức cán sự toán về đểcho có tý việc mà làm ^_^
Thầy viết lên bảng mộtbàntoán khá là hóc. nhưng vớitôi thì cũngbình thường. cái dạng này tôi đã làm nhiều rồi. với lại tôi có đi học thêm môn toán từhồi lớp 9 lên kiến thứccủa tôi về môn này cũng không ít.thầy ghi xong thì nói...
- có ai xung phong lên giảibài này cho thầy không nhỉ - thầy đảo mắt một vòng qua lớp
Ngồi một lúc không thấy ai giơ tay lên giải,tôi nghĩ thời cơ tới rồi.tôi mới đứng lên nói...
- thưa thầy để em lên giải
Tôi vừa mới kịp dứt câu thìthầy trợn tròn mắt ngạc nhiện. tôi nghĩ thầy ngạc nhiên cũng chẳng có gì lạ hết. bởi tôi chưa học toán của thầy lần nào mà, vì tôi bị ốm mất 2 ngày phải nghỉ học. với lại cái giọng bắc của tôi. thầy cô trong trường ai nghe thấy cũng đều tỏ ra ngạc nhiên hết...
Thấy thầy vẫn còn mở to mắt nhìn tôi thì tôi lại nói...
- dạ em là học sinh mới chuyển từ ngoài bắc vào. với lại em mới bị ốm phải nghỉ mất hai ngày lên bỏ mất một bài kiểm tra của thầy. thầy cho em lên giải bài để lấy điểm kiểm tra bữa trước được không thầy...
Thầy thấy tôi nói vậy thì cũng có vẻ đồng ý. rồi nói...
- vậy ak. thế thì em lêngiảibài đi. thầy sẽ chođiểm thay cho bài kiểm tra
Xong thì tôi đi lên luôn. sau một hồi hì hục làm thì tôi cũng làm xong và đi về chỗ... Còn thầy thì ra kiểm tra bài, kiểm tra xong thầynói...
- em làm tốt lắm. thầy cho em 10 điểm vì sự mạnh dạn của em
Cả lớp trố mắt ngạc nhiên. nghe nói thầy dậy toán rấtkhó tính. chưa ken ai tronglớp bao h, chúng nó thấy thầy ken tôi thì rất ngạc nhiên...
- mà em nghỉ mất hai buổi. mà bài này thầy mới dậy sao em lại làm được - thầy nói
- dạ thưa thầy. dạng toán này em làm qua nhiều lần rồi ạ.
- uk vậy ak - thầy hài lòng nói
Thế là trong cả h học ánh mắt của thầy cứ nhìn tôi chằm chặp. mấy ông thầy ở đây thật là lạ. ai nghe được giọng nói của tôithì ynhư rằng cả tiết học đó cứ nhìn chằm chặp vào tôi. làm tôi thấy rất khó chịu. tới hra chơi mấy đứa tronglớp chạy lên chỗ tôi nói...
- ghê nha mày. được thầy phúc khen luôn - luân lớp trưởng nói với vẻ thán phục
Thì ra tên thầy là phúc.được khen tôi vênh mặt lên nói...
- bình thường mà có gì đâu
- càng ngày em càng hâm mộ anh. hoàng tửcủa em... - huyền trêu tôi
- thôi bà. nói thấy gớm, hoàng tử gì nữa.với lại tôi là do bố mẹ sinh ra chứ của bà hồi nào. - tôi cười khà khà
- ê tuấn. mày dậy thêmchotao môn toán với nha - khang mập nói
- uk đúng rồi đó. kèm thêm cho cả tụi tao nữa - luân lớp trưởng nói
Luân lớp trưởng nói xong thì tụi nó cùng gật gật gù gù cùng quan điểm với nó...
- thằng thắng cán sự toán đó. nó cậy nó giỏitoán. nó cứ kênh kiêu. lên bọn tao chẳng ai nhờ nó giúp hết. h có mày thì mày phải giúptụi tao - khang mập nói
- ô chúng mày bái sư học đạo mà không có lễ vật thìai mà nhận - tôi cười nham hiểm
- mày cứ đồng ý đi. tụitao bao mày cả tuần nước míađược chưa - thằng đạt nghiêm nghị nói
Tôi thấy chúng nó như vậy thì
lại chọc...
- uk thôi để tao suy nghĩ chút... - tôi cười đắc ý
Vừa nói xong thì cả đám lao vào tôi đánh đấm túi bụi. tôi phải cố gắng lắm mới thoátđược mà chạy. tôi vừa chạy vừa quay lại nhìn. chạy ra tới hành langcủa lớp thì tôi nghe thấy rầm một cái. tôi ngã ngửa ra sau. tôi thấy đầu óc quay cuồng. quái lạ sao tự nhiên lại có hai mặt trời thế này. ngước mắt lên nhìn thì chẳng thấy ai hết. vừa cúi xuống định phủi bụi dính vào quần áo thì tôi thấy. một cô bé trắng trẻo, xinh xắn đang nhăn mặt vì bị ngã xuống đất. tôi nghĩ chắc là côbé này vừa bị tôi đâm đầu vào lênngã xuôngđây. nhìn cô bé có vẻ khá đau, tôi chạy lại đỡ cô bé lên rồi nói...
- xin lỗi bạn nha. tai... tai
- không có gì...
Tôi thấy hơi lạ vì sau khi nghe tôi nói cô bé tỏ vẻ rấtbình thường. chẳng như những người khác. thấy vậy tôi tiện thể làm quen luôn...
- ak mà bạn tên gì vậy... - tôi hỏi
- mình tên là luyến. học 10a2 - cô bé trả lời
- ô. còn mình là tuấn. mìnhmới chuyển trường. mình học a1, bên cạnh lớp bạn - tôi cười nói
thì ra cô bé tên là luyến. dáng người nhỏnhắn nhưng cũng khá xinh...
- mình cũng nghe nói về bạn rồi - luyến tủm tỉm cười
Không ngờ mình cũng nổi tiếng nhỉ. đi đâu cũng có người biết. tôicười thầm trong bụng.còn tụi thằng luân và mấy đứa đang nhìn tôirồi chợt chúng nó như nhớ ra còn việc gì đó chưa làm, tụi nó chạy thẳng tới chỗ tôi. tôi thấy vậy thì cũng chạy luôn chỉ kịp ngoái đầu lại chào luyến một tiếng rôi chạy bạt mạng. sau một hồi chạy lòng vòng thì cũng bị tụi nó tóm được. chúng nókéo thẳng tôi xuống cang tin, ấn tôi ngồi xuống ghế rồi nói...
- bây h tụi tao mời mày xuống uống nướccoi như quà bái sư... - khang mập nói
- đãng lẽ là mày được một tuần uống nước mía miễn phí, nhưng do vừa bon taophải tập thể dục với mày lên chỉ có hôm nay thôi... - luân lớp trưởng cười nham hiểm
- ơ... ơ
- ơ cái gì. mày không uốngnhanh lên tý hết giáng chịu nha - khang mập cườinhamhiểm
Nghe nó nói thì tôi cầm luôn ly nước uốngmột hơi hết luôn.
để mấy thằng ham ăn, ham uống như tụi nó uốngxong phần của mình rồi mà tôi vẫn còn thì đảm bảo tụi nósẽ lấy luôn phầncủa tôi mà uống. tôi uống xong thi đi về lớp để tụi nó lại thu dọn chiến trường ^_^
Chả mấy chốc mà đã đến tiết 5. tiết sinh hoạt. cả lớpđang ngồi im thì luân lớp trưởngnói...
- thưa cô. bạn thắng cán sự toán của lớp mình mới chuyển đi. lớp mình đang không có ai làm cán sự toán...em bầu bạn tuấn lênlàm cán sự toán lớp mình thưa cô... - luân lớp trưởngnói
Đúng là đồ đệ tốt. biết sư phụ có ý muốn làm cán sự toán lên bầu chọn. hehe
- có bạn nào có ý kiến khácbạn luân không - cô thảo nói
- dạ em cũng bầu bạn tuấn- nhỏ huyền bí thư nói
Cô thảo thấy cả lớp trưởngvà bí thư đều bầu tôi thì nói...
- bạn tuấn là học sinh mới.h mà để bạn làm cán sự lớp thì e rằng không thích hợp lắm. với lại để cô hỏi ýkiếnthầy dậy toán xem ai làm là thích hợp rồi bầu sau... - cô thảo nói
- dạ thưa cô - nàng đứng lên nói
- sao trang. em có gì muốnnói
- dạ. tiết toán hồi lẫy thầy phúc có khen bạntuấn học giỏi. em nghĩchắc để bạn tuấn làm cán sự toán thì chắc thầy cũng đồng ý ạ
Nàng đứng lên nói thay cho tôi. đúng là người yêu có khác, hiểu tôi quá ^_^
Sau một hồi suy nghĩ thì cô cũng đưa ra quyết định...
- nếu các em và thầy dậy toán đều ủng hộ bạn tuấn làm cán sự toán thì cô cũng đồng ý - cô nói rồi cười và nhìn về phía tôi...
Sau khi thấy cô đã quyết định thì tôi cũngđứng lên thị uy với đám đân đen đang ngồi bàn tán với nhau...
- nếu cô và các bạn đã ủng hộ mình làm cán sự toán thì mình cũng không từ chối. mình sẽ cố hết sức đểhoàn thành nhiệm vụ của mình - tôi cười đắc ý
Sau một hồi bàn tán xôn xao về việc bầu cán sự toán thì mọi người cũng không nói thêm gì nữa. rồinghe cô thảo phổ biến một số thay đổi về lịch họcvà các hoạt động của tuần sau thì tiếng trống vang lên. thế là lại kết thúc một buổi học nữa với tôi đầy mãn nguyện. tôi và nàng lại đi về cùng nhau trên chiếc xe của nàng. đi về tớinhà thì nàng nói...
- tối nay tuấn có rảnh không
Tôi nghĩ chắc là nàng lại tính rủ tôi đi chơi lên tôi nói luôn...
- có, tối nay tuấn rảnh,có gì không trang ?
- ak. tối nay sinh nhật bà chị của trang. tuấn đi với trang nha - nàng nói
- uk. thế khi nào đi thì trang sang đón mình nhé -tôi cười và trả lời nàng
- uk. tối trang sang nha. thôi trang về đây.bye tuấn - nàng nở nụ cười chào tạm biệt tôi
- yes madam. bye trang. hihi
Rồi thì nàng đi về. còn tôi vào nhà. tôi đang định tối rủ nàng đi chơi riêng thì nàng đã nói đi sinh nhạt rồi. nhưng thôi cũng chẳngsao. dù sao cũng là đi chơi với nàng. đi dâu cũng được hết. nghĩ tới đó thì tôi

  Anhsociu (15.04.2014 / 17:29)



21
cười mãn nguyện rồi đi vào nhà...
chap 9 :
Sau khi ăn cơm xong, đangngồi nghỉ ngơi thì tiếng chuông điện thoại vang lên. mẹ tôi ra nhấc máy. một lúc sau thì mẹ tôi nói...
- tuấn ơi. bạn goi kìa
Nghe mẹ tôi nói thì tôicũng đoán được đó là nàng. vì chỉ có nàng mới biết số nhà tôi thôi...
" alo. trang ak "
" ủa sao tuấn biết là trang gọi hay vậy "
" hihi. tuấn đoán vậy thôi không ngờ trúng thật. trang gọi gì vậy "
" thì vụ đi sinh nhật chị củatrang đó "
" uk. sao vậy trang "
" xe đạp của trang bị hỏng rồi. chắc trang không đi nữa "
" ủa vậy hả. thôi tý tuấn lấy xe máy đi sang đón trang nha "
" oh! vậy cũng được "
" mà đã đi chưa trang?"
" tuấn sang rồi mình đi luôn. 7h30 là bắt đầu rồi "
" ok tuấn sang ngay "
Nói xong thì tôi xin tiền mẹ...
- mẹ cho con ít tiền. con đi sinh nhật bạn
- đi rồi về sớm nhé
Nói xong mẹ tôi dưa cho tôi 500k rồi tôi đi luôn. sang tới nhà nàng thì đã thấy nàng đứng chờ ngoài cổng rồi...
- đi thôi trang.
- woa. xe ngon quá ha - nàng ngạc nhiên hỏi
- hihi. bình thường mà
- ủa. mà sao xe lại biển 17 thế hả tuấn
- ak thì xe nhà tuấn mua ởngoài bắc mà...
- ak mà trang ơi. có phải đimua quà không vậy
- thôi. trang chuẩn bị quà rồi - nàng cười
- vậy ak. mình đi nha - tôi hỏi nàng
Xong thì nàng cũng lên xe. nàng ngồi sau chỉ đường cho tôi. đi sàng nhà bà chị của nàng cũng khá lâu, vì hơi xa. hên là đi xe máy. chứ mà đi xe đạpthì còn lâu mới tới. tớinơi thì nàng bước xuống gọi cửa. ngôi nhà hơi nhỏ một tý. lạiở ngoại thành. đứng chờmột lúc thì thấy một người con gái ra mở cửa. nghe nàng gọi tên là quỳnh...
- ủa. tuấn cũng đi cùngem hả trang... - quỳnh
hỏi
- sao chị biết em ? - tôingạc nhiên hỏi
- em không nhớ ak. chịlà bạn của thảo. bữa trước lên lớp chị. có gặp rồi mà - quỳnh khẽ cười
- thì ra là vậy. em không nhớ. - tôi cười trừ
Nghe quỳnh nói vậy thì tôicũng đoán đây chắc là sinhnhật mà hồi chiều thảo mời tôi đi. vào trong mà gặp thảo thì tôi chẳng biếtnói gì nữa. mới hồi chiều nói bận việc không đi đượcmà h này thì đã ở đây rồi...làm xong thủ tục chào hỏi thì tôi , nàng và quỳnh cùng vào. nàng và quỳnh đi trước, còntôi thì dắt xe vào sau. vừa vào tới nơi thì gặp ngay thảo đang ngồi nói chuyện với mấy người nào đó tôi không quen. thấy tôi vào thì thảocũng hơi ngạc nhiên. còn tôi thì cười cầu tài. tôi ngồixuống cạnh nàng. vừa ngồi xuống thì quỳnh giới thiệu...
- đây là trang em họ của mình. còn kia là bạn của trang...
Nói xong thì mọi người có mặt trong phòng đều nhìntôi và nàng. riêng thảo thì nhìn tôi có vẻ là giận dỗi. đang nhìn quanh một vòng thì có tiếng nói vang lên...
- ủa. đây chẳng phải em của mày sao thảo...
- đâu phải. tôi nói là em của tôi bao h - thảo nói
- thì hôm bữa bà chẳng nhờ em nó mang đồ lên lớp mình là gì đó
- khùng quá. tôi nói đây là con của ông sếplàm cùng với ba tôi. chứ nói em tôi bao h - thảo nhăn mặt trả lời
- thì nhỏ hơn một tuổi không là em thì là gì. phải không em...
Nhỏ đó quay qua hỏi tôi. tôi ngại quá chỉ cười cho qua chuyện chứ chẳng biếtnói gì nữa. ở đây tôi chỉ quen thảo và nàng, nên cũng hơi ngại. đang ngồi thì nàng cầm hộp quà mang qua đưa cho quỳnh. còn thảo thì đi qua chỗ tôi ngồi và nói...
- thế mà hồi chiều tuấn nóimắc việc không đi được. vậy màh lại tới đây rồi - thảo nói
- thì tuấn đi với bạn mà. lỡhứa với bạn là tôi nay đi cùng rồi lên tuấn mới nói bận - tôi nhe răng cười
- chứ sao tuấn nói bậnviệc không đi được... - thảo giận dỗi nói
- ơ... thì thì - tôi ấp úng
Tôi chả hiểu sao thảo lại nói tôi với vẻ giận dỗi như vậy. tôi và thảo chỉ là quenbiết bình thường thôi mà. chả hiểu gì hết. bất chợt tôi bắt gặp ánh mắt của nàng nhìn tôi tóe lửa... lại có chuyện rồi " tôi nghĩ thầm tong bụng " nàng thấythảo ngồi nói chuyện với tôi thì đi thẳng lênlầu làm gì đó...
- ak. tuấn ơi. sáng mai tuấn có rảnh không. - thảohỏi
- tuấn cũng chả biết nữa. đã tới ngày mai đâu mà tuấn biết được. hihi
- oh! vậy là rảnh rồi - nói xong thảo cười
- để xem đã. mà hỏi cóchuyện gì vậy thảo ?
- ak thì ba má mình nói là ngày mai sang nhà tuấn chơi ... !
- vậy sao. mà có liên quan gì tới tuấn đâu - tôi ngơ ngác hỏi
- thì thảo cũng đi nữa mà. không có tuẩn ở nhà thì thảo sang chơivới ai
- uk ha - tôi cười cầu tài
Chả hiểu tại sao mỗi lần đi với thảo là y như rằng sau đó tôi vànàng sẽ có chuyện. lầnnày cũng không ngoai lệ. vừa xuốngthấy tôi đang ngồi với thảo thìtrang nói...
- hai người nói chuyệnvui vẻ quá ha... - nàng nhìn tôibằng ánh mắt hình viên đạn
- bạn bè ngồi nói chuyện không vui sao được - thảo trả lời
- bạn bè... - nàng nói
- oh! đúng rồi, bạn bè. - thảo nói
Xong thì thảo đứng dậy đi ra với bạn. trước khi đi thảo cũng không quên để lại cho tôi một nụ
cười tươi. nhưng chính nụ cười đấy khiến tôi thấy khó sử với nàng...
- hai người nói chuyện tình cảm quá nhỉ. cười nói từ đầu tới cuối. ra về còn tươi cười chào nhau... !
- có đâu. bạn bè mà. hihi
- oh! bạn bè.
- sao trang hay nghi ngờ rồi ghen tuông linh tinh vậy?
- sao tôi phải ghen ?
- thôi không nói chuyện nữa. không thì lại cãi nhau bây h... - tôi nói
- oh! vậy thì từ nay đừng bao h nói chuyện nữa - nàng ngoẻn miệng cười rồi bỏ đi
Thật hết nói được với nàng. yêu tôi mà không hềtin tưởng tôigì hết...
Một hồi sau khi tan tiệc tôi chở nàng đi về.trên đườngđi không ai nói với nhau câu gì. tới nhà nàng thì tôi nói...
- tuấn yêu trang, trangcũng biết. nếu như trang mà yêu tuấn thì trang phải tin vào tuấn chứ...
- ... !
- trang ích kỷ lắm biết không. tuấn yêu trang không có nghĩa là tuấnchỉ được quen một mình trang...
- ... !
- thôi tuấn về !
Tôi thật sự cảm thấy bực bội vì mỗi khi nàng thấy tôi nói chuyện với ai đó thìnàng lại tỏ thái độ không bằng lòng. giậndỗi. xong tôi đi về. tôi chẳng thèm nhìn lại phía sau xem nàngđã vào nhà chưa...
Sáng hôm sau tỉnh dậyđã là 8h30. xuống dưới nhà thì đã cả nhàthảo sang nhàtôi rồi...
- cháu chào cô chú...
- chà. con trai gì mà ngủ h này mới dậy - chú thắng nói
- tại hôm nay là chủ nhật mà chú - tôi trả lời
Tại tôi dạy muôn lên cảm thấy hơi đói. tôi vào nhà ăn thì chẳng thấy còn gì hết. tôi hỏimẹ
- mẹ ơi. sao không còngì để ăn hết vậy. con đói quá...
- mày ngủ cho cố vào, h còn kêu đói gì nữa...!
- bữa nay được nghỉ con mới dậy muộn vậychứ bộ...!
- thôi đi ra ngoài mà ăn sáng đi... !
Tôi lên phòng thay đồ để đi. xuống dưới nhà thì thảo nói...
- tuấn cho thảo đi với. thảo cũng chưa ăn gì...
Tôi đang ngập ngừng chưaquyết đị thì mẹ tôi nói luôn...
- thế thì hai đứa đi ăn đi... !
- vâng ạ... - tôi lụng bụng nói
Ra ngoài tôi hỏi thảo...
- đi đâu ăn h thảo ?
- thảo biết một chỗ bán phở bò ngon lắm...!
- vậy thảo chỉ đường đi. lâu rồi tuấn cũng chưa ăn phở bò... Chỉ chờ có vậy là thảo chỉ đường cho tôi đi luôn. chớ trêu sao thảo lại chỉ tôi đi ngang qua nhà nàng. vừa đi tới nơi thì tôi thấy nàng mở cổng đi ra ngoài. thảo thấy nàng đi rathì chỉ tôi rồi nói...
- bạn tuấn kìa. tuấn ghé qua đó đi...
VÀ rồi thì tôi cũng làmnhư lời thảo nói. vào tới chỗ nàng thì thảo lại nói...
- trang hả. đi ăn sáng với tụi mình không ?
Tôi chỉ biết im lặng và nhìnvề phía trước. nàng thì có vẻ vẫn còngiận tôi nên từ chối luôn...
- thôi trang ăn rồi. với lại trang đi sợ làm phiền hai người - nàng nói giọng mỉa mai
Tôi nghe mà thấy ngọn lửagiận dỗi trong lòng lại vùng lên. tôi nói...
- trang không đi thì thôi. mình đi nha thảo - tôi quay lại nói với thảo
Xong rồi tôi đi luôn.
tôi nhìn qua kính chiếu hậu thì thấy nàng vẫn đứng đó và nhìn theo hai chúng tôi. tôi chẳng biết lúc này nàng nghĩ gì nữa. chắc là nang sẽ giận tôi lắm, chắc rồi... !
Sau một hồi lòng vòngthì chúng tôi cũng tới được quán phở bò nam định. vào tới thì tôi kêu luôn haitô tái. nghe mùi phở bò là tôiđã thấy thèm rồi. nhưngchẳng hiểu sao tôi ăn lại chẳng thấy ngon. tôi ăn mà cứ nghĩ tới cảnh vừa rồi nàng đứng nhìn theo tôi và thảo đi ngay trước mặt mình. liệu lần này nàng có tha thứ cho tôi không. tôi ngồi nhìn thảo ăn tô phở ngon lành. hình như là thảo cũng rất thích ăn phở bò. thấy thảo ăn một cách ngonlành. thảo ăn xong thì quay qua nhìn tôi. thấy tô phở của tôi cònnguyên thì thảo hơi thắc mắc mà hỏi...
- sao tuấn kêu thích ănphởmà. sao lại không ăn vậy - thảo thắc mắchỏi
- tự nhiên tuấn thấy khôngđói... !
Tôi cảm thấy buồn. ăn chẳng ngon nên chẳngmuốn ăn...
- ở đây có chỗ nào đẹpkhông thảo ?
- có chứ nhiêu lắm. tuân hỏi làm gì ?
- thảo dẫn tuấn đi chơiđi...!
Thảo thấy tôi chủ độngnói đi chơi thì cũng có vẻ ngạc nhiên. vì trước h tôi đâu bao h mở lời mời thảo đi chơi đâu. " mà thực ra thì cũng mới quen, lại bận họclên chưa có thời h đi chơi "
- tuấn đã nghe qua mũi nébao h chưa... - thảo hỏi
- chưa đâu. bữa thi lênlớp 10 xong thì bố tuấn cho đi nha trang chơi thôi. chứ chưa đi phan thiết bao h. không ngờ h lại vào đây sống - tôi cười
- vậy đi mũi né chơi nha tuấn. mà hơi xa chút - thảo nói
- uk. xa cũng không sao. càng tốt... ! - tôi thở dài
- tuấn nói sao cơ. xa thì có gì mà tốt - thảo ngạc nhiên hỏi
- không có gì... !
Từ chỗ tôi ở ra mũi né là 18km. đi bằng xe máy thì cũng nhanh. đira đây toàn thấy mấy nhà nhỉ chứ có gìmà đẹp đâu " tôi nghĩ thầm "
Rồi thảo dẫn tôi lên đồi cáttrắng chơi. ở đây rộng kinh hồn. đi tắm biển. biểnở đây thì đẹp hơn phan thiếtchút. nhưng mà đi tắmthì ở đâu chẳng thế. cóchăng thì ở mũi né hơn là vì có mấy chò chơi khi đitắm biển thôi. còn lại thì bình thường...
- tuấn thấy đẹp không - thảo túc
tắc cười
- cũng bình thường - tôi đáp
- ở đây phải tối mới đẹp. người ta bật điên,đi dạo trời tối ở đây cùng người yêu thì lãng mạng biết mấy - thảo nói giọng hơi trầm xuống
- uk - tôi cười trừ
Đang ngồi ở trên bờ thì thảo chạy xuống biển. rồi lấy tay chụm lại lấy nước hắt lên người tôi. tôi cũng chẳng chịu thua. cũng chạyxuống và té nướcvào người thảo. hai đứa cứ té nước vào người nhau đến nỗi ướt như chuột lột thì mới chị thôi. cái cảm giác người ướt át nó khó chịu sao sao đó. tôi mới nói với thảo...
- chết tồi. người ướt hết thế này thì khó chịu lắm - tôi nhăn mặt vào nói
Thảo nghe tôi nói thế thì lại tiếp tục té nước vào tôi rồi cười. tôi chả hiêu sao tự nhiên lại thấy vui. người ta nói cũng đúng. đi chơi với bạn thì lúc nào cũng vui hơn là đi chơivới người yêu. nhưng mà đi chơi với người yêu thì lại cho mình cảm giác thật ấmáp và hạnh phúc...
- tuấn đói chưa. mình đi ănđi... ! - thảo nói
Tôi nghe thảo nói thì cũng bắt đầu cảm thấyđói. vì sáng h có ăn gì đâu...
- nhưng mà quần áo ướt hết thế này thì đi làm sao được...
- vậy thì zô mua tạm bộ đồ mà mặc đi - thảo đề nghị
Tôi chở thảo tới một tiệm bán quần áo cũng khá lớp. tới cửa thì thảo nói...
- thôi ra chợ mua đi... -thảo cười tinh nghịch
- hix. sao không vào đây mua - tôi ngơ ngác hỏi
- không thích. mua trong chợ sướng hơn -thảo cười đầy ẩn ý
- có gì mà sướng. vào đó chen chúc nhau mệt người- tôi thở dài ngao ngán
- thế mới vui chứ. tuấncó đi không. không đi cho ở lại mặc đồ ươt đó. giáng chiu ak nha -thảo lại cười
- oh! thì đi - tôi gật đầu đồng ý
Đi một hồi thì cũng tớichợ.chợ vào buổi trưalên cũng hơi vắng người. tôi đang định đi gửi xe thì thảo nói...
- không phải gửi đâu. đi vào trong luôn tuấn
- sao đi. đông người vậy đivào sao được - tôi thắc mắc
- được mà. tuấn cứ đi đi
Tôi cũng đành phải đi .vào trong thì cũng khárộng. chỉthi thoảng cũng phải tránhmấy cái xe đi ngược chiều lại với xe của tôi... tới một tiệm bán quần áo thì thảo kiêu dừng lại để chọn đồ...
- cái này bao nhiêu hả cô. -thảo hỏi
- cái áo này 120 ngàn con -cô bán hàng trả lời
- tuấn chọn một cái đi - thảo quay qua nói với tôi
- mà cái này nó là áo đôi đó con... - cô bán hàng giớithiệu
- ủa vậy hả cô. cô cho con xem cái còn lại đi -thảo nói
Rồi thì cô bán hàng cũng cầm cái còn lại đưa cho thảo coi. xem xong thảo ưng ý gật gù nói...
- cái này đẹp nè tuấn. tuấnmặc hợp đó
- tuấn mặc cái nào mà chả đẹp - tôi cười nham hiểm
- xí. người xấu òm mà bầy đặt - nói xong thảo cười to
Tôi không nói gì thêm nữa.mà nhìn hai cái áo cũng đẹp. hai cái đều màu xanh.một cáithì ghi chữa I LOVE
cái còn lại thì ghi chữ YOU ME. ở đằng trước ngực. tính tiền xong thì tôi chở thảo ra ngoài. chợt nhớ ra là vừa h tôi và thảo chỉ mua áo mà quên chưa mua quần...
- ủa. thảo ơi....
- hả. gì tuấn ?
- ơ thế chỉ cần mặc áo.không cần mang quần ak - tôi cười khà khà
- uk ha...hihi quên mất- thảo cười
Xong thì chúng tôi quay lạitiêm vừa rồi để mua thêm hai cái quần nữa. tới khi mua xong chạy ra ngoài thì bộ quần áo mang trên người cũng gần khô hết rôi. hehe. đi ra khỏi chợ thìchúng tôi chay thẳng vào trong siêu thị để thay đồ. ra ngoài nhìn hai cái ao màmắc cười quá. ai mà mới nhì chắc cũng nói là tụi tôi yêu nhau.nhưng mà đâu có phải. tôi mặc cũng chỉ làđể cho thảo vui thôichứ tôighét nhất là cái thể loại mang áo đôi. nó quê quê sao đó. nhìn đồng hồ thì cũng đã 11h35 rồi thả nào mà lẫy h bụng tôi đánh trống biểu tình quá trời... !
Sau một hồi lòng vòngđi chơi ở mũi né thì trời cũngđã tối.
- mình về thôi thảo ơi... !
- sao về sớm vậy. vẫn còn sớm mà - thảo cúi mặt xuống nói
- trời. sớm gì nữa. hơn4h rồi kìa. đi từ sáng tới h mà còn chưa đã ak - tôi hỏi
- chưa... ! - thảo phụngphịunói
- thôi mà. bữa sau đi chơi tiếp. được không thảo - tôinói
- tuấn nhớ đó. bữa saumà không dẫn thảo đi chơi thì thảo không thèm chơi với tuấn nữa luôn - thảo nhăn mặt nói
- hihi. ngu gì mà bỏ một người bạn tốt như thảo. tuấn biết rồimà. - tôi cười mãn nguyện
Chỉ chờ thảo gật đầu cái là tôi đi về luôn. đi về giữa đường thì bất chợt tôi cảmnhận hình như là thảo đang ngồi sát vào tôi hơn thì phải. tôi thấy thế thì ngồi tiến lên trên một chút. dù tôi và nàng đang giận nhau, nhưng tôi vẫn yêu nàng. tôi không thể làm điều có lỗi với nàng được.
Bất chợt một cơn mưa ào ào chút nước xuống. mưa rất to. thi thoảng những hạt mưa bắn vào mặt tôi rất là đau. tôi vội tấp vào một điểm dừng xebuss để trú mưa. nhưng mà vào được tới đó thì người tôi và thảo cũng gần như là ướt hết. thêm vào đó nướcmưa cứ hắt vào trong làm cho hai người chúng tôi càng thê thảm
hơn. bất chợt thảo lẩy ra một ý kiến...
- hay là mình tắm mưa đi tuấn ơi. lâu lắm rồi thảo chưa tắm mưa... -thảo thích trí nói
- thôi tắm mưa xong rồi ốm thì sao - tôi nói
- không sao đâu. tuấn mà ốm thảo sẽ chăm sóc cho - nói xong thì thảo khẽ cười
Thấy thảo nói vậy tôi cũng hơi ngại. tôi nghĩ chắc là thảo đang nói đùa với mình thôi. nhưng tôi cũng chiều theo ý của thảo. vì dù sao tôi và thảo cũng ướt hết người rồi...
- uk vậy cũng được. lâu rồi tuấn cũng không tắm mưa...
Hình như thảo chỉ chờ tôi nói vậy là nhẩy luôn lên xe. tôi đứng một lúc xong rồi thì mới lên xe. tôi mới hếtốm xong h mà bị ốm nữa thì mệt...
Tôi nhìn xung quanh mình thì chỉ thấy những ngừi đi ngoài đường chay xe rất nhanh chỉ có tôi và thảo là đi từ từ. thảo ngồi sau thích thú đưahai tay ra hấng những giọt nưới mưa mát mẻrơi xuống rồi hắt lên người tôi. tôi nhìn thảo lúc này như trẻ con vậy rất đáng yêu...
Đi được một đoạn thì thảo vòng tay qua và ôm tôi. tôichợt giật mình loạng choạng taylái tý thì ngã ra...
- thảo làm gì vậy. bỏ tay rađi. người ta mà thấy thì chết... - tôi hoảng hồn nói
- thảo lạnh. tuấn cho thảo ôm một chút đi...
Thảo vẫn ôm tôi càng lúc càng chặt hơn. chắc là thảolạnh quá. thi thoảng tôi thấy thảo run lên từng hồi.tôi cũng run không kém gì thảo.
. nhưng không phải là vì lạnh. mà là vì tôi sợ, tim tôi đập thình thịch mặt mày đỏ lừ...
NHưng tôi cũng chẳng biếtlàm sao nữa. vì thảo đã nóivậy rồi màchẳng lẽ cứ bắt thảo bỏ tay ra. vậy có còn làmột thằng đàn ông không. tôi tự đặt ra nhữngcâu hỏi.
Rồi thì tôi cũng đưa được thảo về nhà. về tới nhà thảo thì trời cũng đã tạnh mưa. nhưng nhà thảo thì lạichẳng có ai ở nhà hết. thảo lấy điên thoại gọicho ba má thảo một lúc rồi nói...
- ba má thảo vẫn còn bên nhà tuấn...
- vậy ak... - tôi nói mà mặt cứ cúi gằm xuống như kiểu mình vừa làm sai mộtchuyên gì đó
- mà thảo có chìa khóanhà không - tôi hỏi
- có. nhưng ba má thảo kêu thảo sang nhà tuấn ăncơm tối luôn
- thế thì thảo vào tắm luônđi rôi sang nhà tuấn...
- thế còn tuấn thì sao. người tuấn cũng ướt hết rồi kìa... - thảo nhìn tôi hỏi
- không sao đâu. tuấn khỏe như voi mà. tý vềrồi tuấn tắm. chứ h làm gì có đồ mà thay. thảo vào tắm nhanh đi.
- uk tuấn chờ thảo tý nhé
Xong rồi thì thảo chạy luônvào trong nhà không kịp để cho tôi gật đầu. 10 phútsau thì thảo đi ra trong một bộ váy màu trắng sang trọng và lộng lậy nhìn thảo lúc này y như một nàng công chúa trongtruyện tranh mới bước ra vậy.tôi đứng thừ người ra một lúc thì thảo nói... !
- làm gì mà nhìn thảo gớmvậy ?
- hihi. thảo xinh quá - tôi cười
- xinh hồi h mà. tại tuấn không để ý thôi...! - thảo che tay lên miệng cười
- thôi mình đi nha. mà thảo ngồi xa ra không tuấn làm ướt hết thảo đó
- kệ. ướt thì lại thay bộkhác - thảo cười tinh nghịch
Tôi cũng đành bó tay không biết nói thêm gì nữa. đi một lúc là tới nhà tôi rồi. vào nhà thì thấy bốtôi vàobố thảo đang ngồi đánh cờ tướng với nhau, còn mẹ tôi và mẹ thảo thì đang ở trong nhà ăn để làm đồ ăn tối. thấy tôi và thảo bước vào thì mẹ tôi nói...
- trời mày làm gì mà ươt như chuột lột thế kia...
- mới hết ốm xong mà không chịu giữ sức khỏe gìhết. coi chừng mẹ cho màyvề quê đó...
Mẹ tôi nói một chàng làm cho tôi không kịp giải thích.
- dạ thưa bác. là con bảo tuấn tắm mưa lên tuấn mới ướt như vậy.con xin lỗi bác... ! - thảo cúi gằm mặt xuống nói
Tôi ngẩn người ra vì thảo nói đỡ cho tôi. tôivừa cảm kích vừa thấyái ngại...
- thôi đi tắm đi con. không khéo lại bệnh nữa thì khổ thân - mẹ thảo nói
Tôi đi lên phòng lấy đồđi tắm. 5 phút sau tôi đã đi xuống trong bộ quần lửng và một chiếc áo phông màu trắng...
- có bé thảo tới chơi mà mày ăn mặc gì kỳ vậy tuấn- mẹ tôi nói
Tôi dờ người ra vì tháiđộ của mẹ tôi. thường ngày có bao h mẹ tôi nói vậy đâu. hôm nay tự nhiên thay đổi một cách lạ kỳ...
- tuấn! dẫn thảo lên coi phòng tuấn đi... - thảo nói
- thôi. phòng tuấn bừabộn lắm có gì đâu mà coi - tôi ngại ngùng nói
- thì cứ dẫn thảo lên đi. bừa bộn thì thảo dọn dẹp cho, lo gì chứ - thảo cười
Tôi dành miễn cưỡng dẫn thảo lên phòng mình coi. phòng tôi không quá rộng như cũng chẳng hẹp. bên trong có một chiếc dường đôi. một bộ máy tính, bàn học và một cái tv...
- woa. phòng tuấn đẹpquáha - thảo dưa mắt nhìn quanh phòng tôi
- mà sao tuấn treo nhiều chuông gió vậy. cái này đẹp nè. tuấn tặng cho thảonha - thảo thích thú nói
- nếu thảo thích thì tuấn tặng cho thảo đó.tuấn rất thích nghe tiếng chuông gió - tôi mỉm cười trả lời thảo
- ủa mà tuấn cũng biếtchơiguitar ak - thảo thắc mắc hỏi
- uk tuấn cũng biết sơ sơ thôi - tôi cười trừ
- tuấn có nhiều tài lẻ quá nhỉ - thảo nói
Được khen thì ai
mà chả thích. tôi nghe thảo khen thì cứ vênh mặt lên cười...
- tuấn đàn cho thảo nghe một bản đi - thảo nghiêng đầu nói
- thảo thích nghe bài gì - tôi hỏi
- bài gì cũng được. - thảo nói
Tôi bắt đầu đàn và hát...
Một mình ngồi đây không có em như hômnào
Lòng buồn và đau khi biết ta không còn nhau...
Hát xong thì thảo nói
- trời làm gì mà thảm giữ vậy tuấn. hát bài gì đâu...
- thì thảo nói tuấn thích hát bài nào thì hát mà...
- thì cũng phải hát bài nào vui vui chút chứ... - thảo thở hắt ra nói
- hay tuấn hát bằng tiếng anh cho thảo nghe nha - tôi đề nghị
- hả. tuấn hát bằng tiếng anh á - thảo sửng sốt nhìn tôi
- uk. tuấn học giỏi tiếng anh lắm đó - tôi khoe
- vậy tuấn hát thử đi...! - thảo gật đầu đồng ý
- tuấn hát bài My love nha...
"I try to read, I go to work,I'm laughin' with my friends, but I can’t stop to keep myself from thinking…
Hát xong thì thảo vỗ tay rầm rầm làm tôi khoái gì đâu...
- tuấn hát hay quá. h thảo mới biết đó. bữa sau tuấn phải hát tiếp cho thảo nghe đó nha - thảo thích thú nói
- trời. ngày nào cũng phải hát cho thảo nghe chắc tuấn chết quá - tôi cười nham hiểm
- thì thi thoảng hát cho thảo nghe được rồi. ai bắt tuấn ngày nào cũng phải hát đâu - thảo cười
- có tài cũng khổ thật đó - tôi cười
- xí. mới khen có xíu mà nổ banh nhà lầu tới nơi rùi- thảo khẽ cười
Thế là tôi vào thảo cứ ngồinói chuyên vui vẻvới nhau.hôm nay thật là một ngày cuối tuần đặc biệt...
chap 10 : Một ngày cuối tuần đặc biệt dù bị trang bơ nhưng mình cũng không thấyquá buồn, vì cóthảo ở bên an ủi từ sáng tới hlên cũng đỡ đi được một phần nào đó nỗi buồntrong người...
- ak mà tuấn ơi
- sao thảo ?
- tôi nay đi chơi tiếp đi- thảo cười
- hix. đi chơi mới về xong mà đã muốn đi nữa ak ?
- thì dù sao bữa nay cũng là chủ nhật mà. đi nha - thảo phụng phịu ra vẻ lăn nỉ
Nhìn thảo lúc này thật là đáng yêu. nếu như mình mà không có trang thì chắc mình cũng yêu thảo quá hehe
Nói tới trang mới nhớ.bây h thì phải làm sao mới có thể làm lành được với trang đây. thôi đến đâu thìhay tới đó... tôi lắc đầu ngao ngán
- mà chắc mẹ tuấn không cho đi đâu thảoak - tôi ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ
- không sao đâu. tý thảo xin bác cho - thảocười
- ô thế nhỡ không được thìsao ?
- không được thì thôi. mà mẹ tuấn thấy tuấn đi với một cô nàng đáng yêu, ngoan ngoãn như thảo đây thì chắc là cũng khôngphản đối đâu. hihi - thảo cười
- ơ mà sao thảo khôngnghĩ là tuấn từ trối nhỉ- tôi cười nham hiểm
- xí. nhìn cái mặt tuấn là biết ham chơi rôi. có ngườikiêu đi chơi mà chịu ngồi nhà mới là lạ đó - thảo cười đắcý
- đã thế tuấn không đi chơi nữa. ở nhà luôn...
- sao lại có người ngốcnhưtuấn thế nhỉ. được một cô gái dễ thương như thảo mời đi mà lại từ chối - thảolắc đầu ra vẻ thất vọng
- bleu. thấy gớm chứ dễ thương gì. có mà dễ xương thì có - tôi cười kaka
Nói xong thảo đứng bật dậy chạy ra chỗ tôi. dự là có biến tôi chạy luôn xuống nhà. mẹ tôi thấy thảo và mình chạy đuổi nhau thì nói...
- hai đứa tụi bay lớn rồi mà cứ như trẻ con vậy - mẹ cười
- con mới lớn thôi. chứcòn tuấn thì... - thảo bỏ giở câunói nhìn tôirồi lắc đầu
- gì chứ thảo nói tuấn làm sao. thảo thích chết hả - tôi lao tới chỗ thảo đứng
Thấy mặt tôi sát khí đằm đi tới thì thảo vộichạy ra phòng khách ngồi cạnh bố tôi nói...
- bác ơi. tuấn ăn hiếp con kìa bác - thảo nhe răng ra cười
- gì chứ. tuấn làm thế hồi nào - tôi nói
- chứ sao tuấn chạy ra chỗ thảo làm gì - thảo cười tinh nghịch
- ơ... thì - tôi ấp úng nói
- thì cái gì ?
- thì quả mơ có hột. haha -tôi cười đắc ý
Sau một hồi chọc ghẹonhau thì cũng phải thôi. hai cao thủ cờ đang chơi với nhau mà bị làm phiền thì kiêu gì cũng bị mắng cho một trận.mà cũng gần tới h ăn rôi...
- zô ăn cơm hai con - mẹ thảo nói
- bố với chú thằng vàoăn cơm kìa. mẹ gọi rồi- tôi nói
- chờ bố tý. bố với chú đánh sắp xong rồi - bốtôi trả lời
- thôi hai con cứ vào ăn đi. chờ hai ông chơihết ván thì còn lâu. từ chiêu tới h cứ ngồi đó chơi miết không chịu đi đâu hết - mẹtôi cười
Hai người ngôi chơi cờvới nhau từ chiều tới h mà vẫncòn chưa chán. cứ như kiểulà gặp phải địch thủ ngàn năm. nếu h mà không chơithì sẽ không còn cơ hội chơi nữa. tôi và thảo cũng cố ngồi chờ cho bố tôi và bố thảo ngồi chơi hết ván, mặc dù nhìn vào cũng chẳng hiểu gì hết. hoa hết cả mắt lên. sao mấy người giàlại thíc chơi cờ thế nhỉ" tôi thắc mắc "
Chờ thêm khoảng 20 phút sau thì cuộc chiến của bố tôi và chú thắng mới kết thúc và chiền thắng thuộc về bố tôi...
- em chiu thua - chú thắng nói
- anh em mình từ chiêu tớih thắng qua thắng lại coi như hòa -bố tôi vui vẻ nói
Xong thì hai người cùng cười, còn tôi và thảo cũng ngơ ngác cười theo. đi vào bàn ăn
Like [2] : phar , hoangrapper , Thích điều này!


  Tổng số: 52
1 2 3 ... 6 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
16 / 132 / 8137