Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

Khi tôi nói, tôi yêu em-Truyện tình yêu cấp 2


Đánh giá:(Hay 254 - Không Hay 191) 254 / 191
Lượt xem:27361 - Bình luận:85
1 2 3 ... 9 >>

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:45)
Điều hành T9.



Tên truyện:Khi tôi nói,tôi yêu em
Tác giả:nhk301


Chắc các thím đều đã đọc nhiều về tình yêu cấp 3, đại học rồi nhỉ. Nhưng chắc chưa ai đọc qua về tình yêu cấp 2. Tình yêu cấp 2 thường được mọi người hình tượng hoá bằng 2 từ "trẻ con", nhưng xin đính chính lại:"trẻ con bây giờ ghê lắm, không như ngày xưa đâu, cũng có thằng thất tình rồi buồn bã đau khổ đấy, hay cũng có mấy thằng ngu ngơ, lựa chọn tình yêu cho mình, tình yêu cấp 2, bây giờ đang nhiệt tình và nóng bỏng hơn đó". Vì thế, để cho các thím hiểu rõ hơn về tình yêu "trẻ con" đó, em xin viết một bộ truyện có thật, về tình yêu của em hồi lớp 9, rất vui, rất lạc quan nhưng không kém phần ngu ngơ và tự kỷ. Mong các thím ủng hộ cho em, em xin trân thành cảm ơn.

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:46)
Điều hành T9.



Ngày hôm nay là buổi học cuối cùng của tôi tại lớp 9, là ngày mà tôi sắp phải rời xa cái lớp học, mái trường cơ sở mà tôi đã gắn bó suốt 4 năm qua...4 năm qua, một khoảng thời gian dài lững thững mang trong nó biết bao kỷ niệm đẹp của tôi. Những kỷ niệm đẹp về tình bạn, tình thầy trò và tình yêu...cùng với những kỷ niệm buồn và sự sai lầm, mù quoáng trong cái lý trí và tình cảm...chúng đan xen và khiến khó có thể tách rời. Đây là nơi mà tôi đã biết thế nào là tình yêu đầu tiên, thế nào là cảm giác thất tình đầy cay đắng và tủi nhục. Hay cảm giác vui sướng đến điên dại khi được người ấy đón nhận tình cảm của mình...cảm xúc và chút sao động đầu đời của tôi gắn liền vào thời gian này.


Cuối buổi học hôm đó, khi giờ phút chia tay đã đến, tập thể 9a chúng tôi lưu luyến, bịn rịn như không muốn rời xa nhau. Nhưng bữa tiệc đến rồi cũng phải tàn, đó là điều tất yếu, khi hoàng hôn đã dần dần hiện hữu và nuốt gọn cả một vùng trời xanh cao, biến chúng phải chuyển sang màu ửng hồng, một màu buồn và da diết...nước mắt cũng đã thấm đẫm trên gương mặt của những học sinh 9a chúng tôi..."từ biệt"- đó là 2từ mà chúng tôi phải nói với nhau, bởi lớp 9a chúng tôi ai cũng hiểu, mỗi người sẽ thi vào một trường cấp 3 riêng, sẽ khó có thể gặp nhau được nữa...
Tôi đứng bên cửa sổ và đứng sánh ngang với em ấy. Hai đứa im lặng và tận hưởng những giây phút cuối cùng bên nhau. Em thì lặng lẽ, có phần bối rối và thất vọng. Tôi thì cũng chẳng biết làm gì hơn và lên nói điều gì với em... Tôi lẳng lặng hít thật sâu rồi thở hắt ra, rồi tôi nhìn về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần chiếm lĩnh. Tôi nhìn những ánh hồng của hoàng hôn mà lòng cay đắng ước ao "giá kia là bình minh thì tốt biết mấy", phải vậy, như thế thì tôi sẽ có thể vui hơn và hạnh phúc hơn...vì khi đó tất cả chỉ mới bắt đầu, và tôi sẽ chẳng phải suy nghĩ đến việc kết thúc đau đớn này! Đôi lúc, tôi khẽ nhìn em, em vẫn xinh xắn, dễ thương vẫn cái tính cách lạnh lùng và kiêu sa đó. Lặng lẽ hồi lâu, em nhẹ nhàng đưa những ngón tay nhỏ nhắn níu kéo và đón nhận những tia nắng vàng vọt cuối cùng. Và những tia nắng đó như không muốn rời xa, chúng cứ cố bám lấy đôi vai gầy đầy hờ hững của em mà thánh thót nhảy múa, mềm mại theo vũ điệu của gió, rộn ràng theo nhịp điệu của cây lá...đến giờ phút này! Tôi biết và em cũng hiểu. Tôi và em sắp phải xa nhau, bây giờ và có thể là mãi mãi, bởi hai chúng tôi sẽ thi vào hai trường cấp 3 khác nhau. Việc gặp nhau là rất khó.

Tôi và em quen nhau chưa được bao lâu, mới đón nhận tình cảm của nhau sau khi cả hai cùng trải qua một nỗi đau xót xa. Và hơn ai hết tôi và em hiểu hạnh phúc thật sự khó khăn đến nhường nào.
- Có cần phải như thế k?
- Hả!
Và em lên tiếng phá tan đi cái khoảng lặng giữa tôi và em suốt mấy ngày qua.
- Có cần thiết phải chia tay không? - Em hỏi tôi và gượng nở một nụ cười.
- Chắc là vậy! Mình thi vào trường khác cậu mà...- Tôi nhắc lại cái lý do mà tôi và em phải chia tay và trong lòng chẳng thấy vui vẻ gì.
- Ừm...
Và điều tôi không mong muốn cũng đã xảy ra, em đã khóc, nước mắt từ từ lăn trên má em rồi lẳng lặng rơi xuống khung cửa sổ. Tôi bất giác cảm thấy có cái gì đó day dứt, khó chịu và muốn lau khô những giọt nước mắt trên khuôn mặt em. Tôi đưa tay và đặt lên vai em, sự ấm áp từ em khiến những hi vọng của tôi gần hơn bất cứ lúc nào khác... Tôi an ủi em:
- Đừng buồn! Chúng ta còn gặp nhau mà...
- Gặp nhau ư! Thời gian qua rồi quá khứ cũng dần tan biến và P sẽ dần quên Vân thôi...- Em bắt đầu thể hiện rõ sự đau đớn của chính mình.
- Không đâu Vân! Chúng ta hãy duy trì tình yêu này nhé! Sau này và...- Tôi im lặng và không thể nói tiếp 2từ mãi mãi, bởi lúc này người tôi yêu đang khóc, em cần một lời an ủi hơn là một lý do chia tay đầy phũ phàng.
Tôi nhìn em và em cũng vậy, hai đứa nhìn nhau và hình ảnh về nhau cứ dần tái hiện lại trong đầu hai đứa. Quá khứ đã quay lại và để hiện tại lạnh lùng quay đi. Ôi! Thật kỳ lạ và vô cùng ấm áp...mọi chuyện giữa tôi và em như chỉ mới bắt đầu...

Khi tôi nói, tôi yêu em
Mọi ánh mắt hướng về tôi
Em mỉm cười và đáp lại
Không ngần ngại tôi lắng nghe
Lòng thầm nghĩ điều tốt đẹp
Giữa bầu trời tôi và em
Mây cứ trôi tôi lững thững
em cạnh tôi, tôi rất vui
Gió thổi nhẹ, cây đung đưa
Ôi! Mọi thứ thật hạnh phúc
Nào ngờ đâu, em lại nói
Tôi và em, điều k thể
Lòng đau đớn, nước mắt rơi
Tôi gục ngã và bật khóc.
Yêu một người không yêu tôi
khổ đau này, mình tôi chịu
Hạnh phúc này, tôi tưởng tượng
Bây giờ đây tan biến nhanh
Em lạnh lùng, tôi cố chịu
Chỉ mong rằng, đừg quên tôi...
Tình yêu kia, em không nhận
Tôi cũng chẳng thể làm gì
Đau khổ, rồi đến rằn vặt
Bật khóc vì ko có em
Thất tình chính là như vậy
Quá khứ buồn mãi trong ta
Qua rồi sao khó quên vậy
Người con gái, niềm hạnh phúc
lựa chọn sai lầm từ tôi.

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:47)
Điều hành T9.



Chap 1:

Bảy tháng hai ngày trước, tôi và em bị phạt lao động mà nói chính xác hơn là phạt vệ sinh toàn khối 9. Âu cũng tại tôi và em đi học muộn và bị cô tổng phụ trách tóm được, hai đứa tôi bị cô lôi vào phòng giám hiệu làm kiểm điểm. Sau đó bị nhà trường phạt làm vệ sinh...May cho tôi là không bị kỷ luật nếu không thì đời tôi coi như tàn rụi hết cả...Nhưng được cái tôi bị phạt nhưng vẫn rất vui và thậm chí còn gửi đến ban giám hiệu nhà trường lời cảm ơn sâu sắc nhất...Vì bị phạt nên tôi có cơ hội gần em. Thật hạnh phúc biết bao khi cùng người mình yêu vượt qua hoạn nạn...nhưng đau khổ biết bao khi phải làm bản kiểm điểm có chữ ký của ba mẹ. Khốn nạn thật.
Chiều hôm ấy, khi cả trường đã ra về sau khi tiếng trống báo hiệu thúc rục vang lên, tôi và em ngậm ngùi ở lại làm "nghĩa vụ". Em được phân công dọn vệ sinh lớp 9A, 9B. Tôi thì dọp dẹp lớp 9C,9D. Với tư cách là đấng nam nhi, tôi quyết dọn vệ sinh thật nhanh để sang giúp em. Nhưng thôi rồi, tôi đành từ bỏ cái suy nghĩ ý, bởi đứng trước tôi lúc này, một lớp 9D toàn là rác. Quả không hổ danh, đúng như lời ban giám hiệu đồn đại, lớp 9D rất khác biệt: bàn ghế sộc xệch, bàn giáo viên mất ghế, bảng sắp rụng, ảnh bác Hồ thì rớt ngay bục giảng, thậm chí có nguyên bãi rác to đùng ở cuối lớp...Mịa!bọn học sinh cá biệt nghịch không chịu nổi.
Tôi quần thảo và trinh chiến với cái bãi rác khoảng nửa tiếng thì xong. Thở phù một cái tôi, tôi chạy sang 9B dọn giúp em...
Tôi chạy sang 9B, và thấy em đang ngồi chơi ở đó, tôi ngơ ngác tiến lại gần,rồi đứng khựng lại trước cửa. Em nhìn tôi mỉm cười và nghiêng mình. Sao vậy kìa, mọi hôm mạnh mồm lắm mà, sao hôm nay cứng họng vậy hả P, chẳng lẽ đứng trước em mình lại điên dại và đờ đẫn đến thế sao. Tôi cố mãi mới thốt được một câu chẳng ra hồn gì:
- Ơ...Chào buổi chiều Vân- Cái đệch có ai đi chào buổi chiều bao giờ đâu chứ.
- P chào hay nhỉ?- Em cười nhẹ và âu yếm nhìn tôi.
- Thì bây giờ là buổi chiều mà, mình chào cho đúng thời gian mà.- Tôi nói và xoa đầu chữa thẹn.
- Đúng thời gian hả? Thế nửa đêm bạn có chào buổi đêm không?- Em cố dồn tôi vào thế bí.
- Không! Đêm đi ngủ thì chào ai, chả nhẽ mộng du đến nhà Vân để chào Vân hả.- Tôi chống cự ác liệt.
- Khéo thế thật đấy,hihi.- Em lại nghiêng mình và cười với tôi. Tôi thì đỡ đẫn ngắm nhìn em và ước ao một ngày không xa em sẽ là bạn gái tôi. Hehehe.
- Hở...thôi P đầu hàng vô điều kiện luôn. À mà dọn x0ng rồi sao Vân không về đi.- Tôi hỏi em với sự tò mò và chút hạnh phúc đang nhen nhóm.
- Thì đợi P cùng về! Như thế không được à!
- Được chứ...!- Tôi mong còn chẳng kịp nữa là,phải chăng đây là mơ sao, "bộp"thôi tưởng tượng đi nào P.
- Mà giờ mới dọn x0ng hả?- Em hỏi tôi và vẫn nở 1 nụ cười.
- Ừm! Bọn lớp 9D bày ghê lắm, lại còn cả bãi rác to đùng ở cuối lớp nữa, mệt thật.- Tôi than ngắn thở dài và kêu ca đủ điều.
- P chăm ghê ta! Sau này đi làm lao công được đấy- Em đùa tôi mà khiến tôi phải đứng tim vì lo sợ. Tôi Sợ mất điểm trước mặt em.
- Ơ...- Tôi ngơ ngác.
- Đùa P thôi! Con trai dọn như thế là đảm đang đấy.- Em nhanh chóng chuyển sang khen tôi. Khoái thật.
- Thế hả...à mà vừa nãy P dọn lâu thế, tưởng Vân k đợi cơ- tôi nhanh chóng chuyển đề tài.
- Còn Vân thì đợi lâu quá tưởng P "đột quỵ" ở đó rồi chứ.
- Hở...- Tôi sững sờ trước câu nói nửa đùa nửa thật của em. Mà cũng phải công nhận, một cao thủ chém gió đoạt giải "noben" về chém gió nghệ thuật, sâu sắc như tôi nhưng cứ hễ gặp em là y rằng ''tắt điện"là thế nào.
- Lại nữa rồi! Vân đùa mà! À P này, sắp 20-11 rồi đấy, nhà trường tổ chức văn nghệ, lớp mình cũng tham gia, nhưng có điều...
- Sao! Có vấn đề gì à!
- Không có vấn đề gì to tát cả chỉ là lớp mình sẽ múa cặp nam và nữ bài"mái trường xưa"thôi.
- Cái gì?- Tôi ngạc nhiên và sợ hãi cực độ. Ngạc nhiên vì tại sao em lại nói với tôi điều này, sợ hãi là vì con trai 9A sắp trở thành trò cười cho bàn dân thiên hạ trường VH, trong số đó có tôi.
- Sao ngạc nhiên ghê vậy?- Em ngây thơ hỏi tôi.
- Sao Vân lại nảy ra ý kiến này thế! Sao lôi con trai vào vậy- Tôi nhìn em và nghiêm túc hỏi.
- Văn nghệ của lớp mà sao lại không được!- Em nói và hơi tỏ vẻ khó chịu, nhưng nói xong em vẫn nở một cười vui vẻ.
- Nhưng cho dù như thế thì bọn con trai lớp mình chẳng lẽ lại không phản đối.- Tôi suy nghĩ đến ngày công bố văn nghệ sẽ có một cuộc biểu tình chống đối quyết định nổ ra và cầm đầu đám có thể là tôi...

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:47)
Điều hành T9.



Chap 2:

Tôi bỗng nghĩ đến một ngày không xa, cái ngày mà em sẽ thông báo cái tin động trời này cho cả lớp biết và lúc đó, hội đồng con trai lớp 9A sẽ không thể ngồi im, chắc chắn sẽ "tay không tấc sắt" lao vào đấu tranh "võ mồm" đả đảo và kháng cự quyết liệt chính quyền văn nghệ lớp...Mịa!khủng khiếp và dữ dội hơn cả thế chiến lần thứ hai...
- Ý P muốn nói là bọn con trai ở lớp chắc sẽ không đồng ý đâu, Vân thông báo cũng vô ích thôi.
- Thế thì Vân mới nhờ P giúp! Ủng hộ văn nghệ lớp nha! Vân nài nỉ đó...
Hừm! Thì ra bây giờ mới vỡ lẽ! Em đợi tôi vì em có mục đích của em. Em muốn tôi tham gia ban văn nghệ và là người đầu tiên ủng hộ kế hoạch của em. Nhưng em đâu biết, như thế khác gì bắt tôi phản lại hội đồng con trai lớp 9A, phản lại lòng tin của anh em đối với mình chứ...
- Chuyện này! Để P suy nghĩ đã...
- Vậy P suy nghĩ nhanh lên nha! Mình chờ câu trả lời từ P đó!- Em nhìn tôi âu yếm nói và ánh mắt em như đang m0ng chờ điều gì đó quan trọng từ tôi.
Nhưng có suy đi thì cũng phải tính lại, ở bên em, bảo vệ em và và tưởng tượng về em thì tôi còn thấy hạnh phúc, ấm áp và lâng lâng. Còn ở bên bọn con trai thì chẳng có gì là happy cả! Hết rủ nhau đi net, solo Aoe, gunbounds...thì lại lôi nhau vào hàng chả viên, trà đá trước cổng trường, vừa tốn tiền lại hại dạ dày. Sau đó đánh chén xong lại bắt đầu thực hiện kế hoạch đào tẩu, thi nhau chuồn hết, và thằng ở lại cuối cùng đành phải ngậm ngùi bật khóc mà trả tiền thay cho mấy thằng bạn khốn nạn( tôi là một ví dụ đây). Đệch, nhớ lại mà lòng hừng hựng nỗi căm thù. "Hào khí anh hùng vẫn chưa lấy lại được." Nhưng dù sao nghiêng về em thì vẫn tốt hơn nhỉ...
-Vân nè! Nếu P đồng ý, Vân múa cùng mình nha!
- P đùa mình hả! Mà múa cùng thì sao không múa thì sao?- Tôi cảm thấy có chút gì đó vui mừng, bởi hình như em đã chấp nhận múa cùng tôi. Khoái thật đấy.
- Ờ thì nếu không múa cùng P sẽ rất nguy hiểm...- tôi cố tỏ ra nham hiểm.
-HỪM! Sao lại nguy hiểm...- Em chống 2 tay vào hông và nghiêm túc hỏi tôi.
- Ờ thì đứa nào mà múa cùng Vân thì sẽ bị số con trai còn lại chụp bao mà choảng tập thể đó!- Hừm thằng nào mà léng phéng múa cùng em, tôi sẽ không khoan nhượng và thực hiện kế sách "đánh ghen của mình". Hehehe.
- Nghe ghê vậy ta! Mà sao lại đánh người múa cùng Vân vậy...hay là...
- Hở...Là sao nào?- Tôi tò mò nhìn em và hỏi.
"- HỞ VỚI CHẢ KÍN! HAI BỌN MÀY CÓ VỀ CHO TAO ĐÓNG CỔNG KHÔNG! ĐỨNG ĐÓ MÀ TÁN CHUYỆN HẢ ! BỰC MÌNH."
Tôi và em ngơ ngác nhìn ra cửa và thấy bác bảo vệ với vẻ mặt đằng đằng sát giới, lộ khí rừng rực khắp người. Bác bảo vệ lên đây để "mời chúng tôi về"haha!
"- Dạ chúng cháu về ngay ạ!"
Tất nhiên là phải về rồi, chứ ngu gì ở đấy mà nhìn bản mặt giống hệt như Lương Triều Vĩ đang cáu của bác bảo vệ cơ chứ. Nhưng nếu để ý thì bác bảo vệ cũng handsomes quá chứ. Oách vãi.
Tôi và em ra chỗ gửi xe và dắt xe ra về. Nhưng trước khi về em vẫn cố tìm vài chủ đề để nói chuyện với tôi.
- Chắc bây giờ chả dám nhìn mặt bảo vệ nữa!- Em nói và tỏ vẻ lo lắng.
- Ừm! Ổng biết mặt biết xe, thể nào chẳng tháo hơi xe hoặc tháo tung vành để trả thù bọn mình.- Tôi đùa em và cách nói chuyện có vẻ tự nhiên hơn.
- Bậy nào! Ai người ta lại làm thế!- Em cố chống trả yếu ớt mà để bảo cái sự lo lắng một phần trong em.
- Nhỡ thế thật thì tính sao! Nhìn mặt ổng vừa gian gian lại ngập tràn sự nguy hiểm mà.- Tôi hồn nhiên trả lời.
- Thế Vân bó tay luôn, vừa nãy để ý mặt bảo vệ tức giận chứ chả biết có gian hay không nữa?- Em ngây thơ nói.
Tôi thích sự ngây thơ của em và đó là lý do mà tôi phải mất đến hàng chục giây đờ đẫn và thẫn thờ nhìn em. Em thật đẹp, thật dễ thương, cùng với chiều cao ngang tầm tôi(1m65) khiến tôi càng cảm thấy việc tán em bây giờ là rất cần thiết. Tôi sắp điên lên vì em rồi nè. "bộp" tỉnh lại đi P ới!
- Thì tại Vân là con gái! Đâu dám nhìn vào con trai đâu mà chẳng biết gian hay không gian.
- Nói hay nhở! Từ nãy đến giờ...P Không thấy mình dám nhìn thẳng vào P à!
- Sao cơ!...- Tôi bắt đầu trở lên vui sướng bởi tôi thấy hình như em đang để ý tôi thì phải.
- Hừ...à! Cũng không có gì cả thôi bye P mình về ha!
- Ừm...Vân về. Mà có thật là không có vấn đề gì không đấy.
- Thật mà!- Em ngồi lên xe và đi lên phía trước tôi, sau đó, em quay đầu lại mỉm cười thật tươi và giơ tay bye tôi.
-"rầm"ay da!- Em khiến tôi phải đâm cả xe vào bồn cây, bởi tại mải nhìn em mà tôi mất phương hướng..

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:47)
Điều hành T9.



Chap 3:

Tôi mải nhìn em mà quên đi cái bồn cây trước mắt mình, xe cứ lao thẳng, băng băng, và nhanh chóng, khiến pha va chạm của tôi có vẻ hơi đau đớn một chút, tôi cứ đi như vậy, cứ ngắm nhìn em và quên hết tất cả mọi thứ, thậm chí tôi còn tưởng mình đang đi bộ mà không phải đi xe đạp cơ, mà vì thế, tôi đạp xe cũng tưởng như đang chạy bộ, lo lắng gì vật ở phía trước... Hậu quả tôi thì nằm gốc cây, xe thì nằm ở phía thành bồn hoa. Người một nơi xe một nơi thế thì còn gì sỹ khí đàn ông nữa chứ! Nhưng may cho tôi đây là trong sân trường chứ không phải đường cái nếu không tôi cũng chỉ biết rúc gầm ôtô ngậm ngùi đắp chiếu mà chết mất.
Tôi đứng dậy, phủ sạch quần áo, rồi dựng xe lên. Em bây giờ chắc đã đi qua cổng trường được một đoạn rồi. Khổ thân! Ai bảo nhìn trộm người ta làm gì! Bây giờ, ngồi đây mà khóc, mà than. Tôi ngồi ở đó một lúc, rồi gượng dậy. Ơ kìa bác bảo vệ sao lại đứng trơ ra đấy ! Ra giúp cháu với. Đệch mịa! Thằng khốn nạn!-Tôi nhanh chóng đứng dậy và đi về. Tôi mang trong mình lòng ấm ức trước 1 lão tướng cũ trường VH, sự thất vọng bắt nguồn từ lúc diễn tả nơi đây và đụng mặt bác bảo vệ.
Tôi đạp xe thong dong trên c0n đường về nhà quen thuộc, tận hưởng một làn không khí thật mát mẻ và dễ chịu của một buổi chiều thật đẹp. Những cơn gió nhẹ khe khẽ mềm mại, dịu dàng và đầy bí hiểm. Mây lặng lẽ và hững hờ trôi, chúng đầy đặn và đang ấp ủ một điều gì đó giống tôi. Đang có một hoài bão, một chuyện tình thật đẹp dấu kín trong đáy lòng tôi đây này. Phía cuối chân trời, hoàng hôn đã hiện hữu và biến cả 1 khoảng trời rộng trở thành thế giới phô diễn ánh sáng cho chúng. Những tia nắng hồng của hoàng hôn nó không gay gắt hay có cảm giác là quá đỗi dễ chịu. Nó nhẹ nhàng, bố bám lấy những vật mà nó có thể bám trụ, hơn nữa là để duy trì cuộc biểu diễn ánh sáng của nó...trên vài cây bằng lăng, có mấy chú chim làm tổ và cất tiếng hót nghe thật mềm mại du dương... Đi được một lúc, thì tới nhà tôi. Và tôi cũng đành từ bỏ mấy nét đẹp về ph0ng cảnh của c0n đường VH quen thuộc này nhường chỗ cho những suy tính lớn lao hơn. Tôi về đến nhà, tay dang rộng và hít thật sâu, sau đó tôi từ từ thở ra, nhẹ nhõm cả người.
- Mày đi đâu mà giờ mới về! Làm tao bị mẹ bắt nấu cơm đấy! Vì thế tẹo mày rửa chén và quét nhà nhé! Bây giờ vào dọn cơm ra! Nhanh lên tao k chờ được đó đâu.
"Gì nữa đây"vừa vào nhà đã gặp ngay ông anh đang nổi sát khí hừng hừng, cáu giận vì phải nấu cơm hộ tôi đây. Haiz, người khác kêu tôi làm thì phải 7,8 phút sau tôi mới làm, dám lần mần và có thêm thời gian ngồi tự kỷ, còn khi anh tôi kêu, mà còn dám lần mần, thì tôi"chạy đâu cho hết nắng", anh tôi sẽ ra tay không khoan nhượng đâu,hjx...
Dọn cơm xong, tôi gọi anh tôi cùng cả nhà xuống ăn cơm. Và sau cái bữa ăn đầm ấm ấy là cả một buổi tối tôi lay hoay rửa chén. Xong xuôi, mọi việc tôi tắm rửa rồi lên phòng.
- Êy! Thằng em! Đi đâu mà và muộn thế!- Anh tôi vắt trên lên ghế và ngạo nghễ nhìn tôi.
- Em bị phạt lao động. Cũng tại buổi sáng anh tắt trộm báo thức của em, làm em đi học đấy!- Tôi đến giờ còn thấy cáu.
- Ơ cái thằng này! Hôm nay tao được nghỉ, để báo thức của mày thì kế hoạch ngủ nướng của tao coi như thất bại hả!- Anh tôi nhìn tôi và thẳng thừng nói.
- Dạ...!- Tôi câm luôn, nói nữa nguyên cả quyền sách đang nằm trên tay anh tôi sẽ bay thẳng vào mặt tôi là vừa.
- Mà mày đi chơi với bạn gái thì nó mịa ra, anh em thông cảm cho, cứ lấy lý do bị phạt lao động, chú tưởng anh trẻ con lắm hả?
- Không! Em bị phạt lao động thật mà! Không tin anh có liên hệ với cô tổng phụ trách trường em.
- Mồm mày bị liệt hay đầu óc mày có vấn đề hả! Tao quen gì cô mày mà liên hệ, dẹp đi. Tao học bài.
- Dạ...- Tôi cố dạ thật to, rõ chữ,khiến cả căn phòng phải lặng đi sau tiếng "dạ" của tôi. Hi! Phét đấy! Anh tôi đang học không im lặng thì để ổng choảng cho "toè mỏ" à!
Phải công nhận rằng, tôi có một người anh rất hoàn mĩ: Anh tôi học 12A3 LH, tuy bề ngoài đôi chút cáu gắt nhưng rất rành rọt về chuyện tình cảm." Vì thế mà khi nên cấp 3 có lần cãi nhau với bạn gái thì tôi phải nhờ anh chỉ đạo giúp đấy" bây giờ cứ tạm gọi anh tôi là K.( nhân vật nam cho phép em dấu tên ợ).
Tôi và anh tôi ngủ chung phòng. Nhưng phòng có hai giường, lên chúng tôi mỗi người một bên, mạnh ai nấy sống, nói thế là vì phòng tôi được chia là hai lãnh thổ do tôi và anh tôi mỗi người một bên cai quản. Thật bá đạo nhỉ?

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:48)
Điều hành T9.



Chap 4:

Như đã nói, tôi và anh tôi mỗi người có một lãnh thổ riêng. Phía đông phòng là nơi mà tôi ngự trị,tại đây tôi tự quyết định mọi việc, sống thoải mái, tự do mà không sợ anh tôi kêu la. Phía tây phòng là nơi anh tôi cai quản, anh tôi có thể tùy ý làm bất cứ điều gì mà anh ý muốn. Tôi và anh tôi không có quyền xen vào cuộc sống của nhau trong gian phòng 2 chủ này...
Sau khi tôi học bài xong, tôi thở phào nhẹ nhõ rồi soạn sách vở để mai đi học, mà nói thẳng ra là để mai thể hiện trước mặt em Vân, học giỏi thì mới xứng với em chứ! Đang suy nghĩ rồi tự sướng một mình thì tôi lại bị ông anh quái ma của mình gọi ra...
- Êy! Thằng em ra đây anh bảo...
- What! Gì thế anh.
- goắt tao vắt đầu mày ra ý! Ra mua cho tao cái thẻ viettel 100k.
- Ơ...anh làm khó em, bây giờ là 23h rồi đào đâu ra quán nào mở mà mua thẻ cho anh.
- Đấy là vấn đề của mày! Tao không quan tâm! Đi nhanh đi rồi về. Nói chước không mua được thẻ cẩn thận liên hoàn cước của tao đấy, một khi anh đã ra tay thì mày chỉ có "dính tường mà 7 ngày không lóc"mà thôi. Hừm.
- Dạ!...- Thôi tàn đời rồi, bây giờ đào đâu ra thẻ mà mua đây!
Tôi xuống nhà và lấy xe phóng đi mua thẻ phone, với hi vọng là còn cửa hàng vẫn mở để tôi hoàn thành nhiệm vụ được giao. Nhưng thôi rồi lượm ơi, từ đầu phố đến cuối phố không một cửa hàng sim thẻ điện thoại hay bách hoá nào mở cửa cả. Toàn treo biển "close"hết cả rồi. Khốn nạn thân tôi.
- Ếy! P đi đâu mà khuya dữ vậy?
Tôi bỗng chợt nghe thấy có người gọi mình từ phía sau. Tôi đạp xe chậm lại, ngó xem là ai.
- Ồ ! Mai Lan hả, mình đi mua thẻ điện thoại nhưng xui quá hết mất oy, mà bạn đi đâu mà khuya thế!- Tôi nhận ra đó là "Mai Lan- lớp phó lớp tôi". M.Lan đi sánh đôi với, và mỉm cười.
- Mình vừa đi đọc sách ở thư viện về! Nhanh thật đấy!Cũng đã khuya quá rồi nhỉ?- M.Lan nói và nhìn tôi, nhìn tôi bằng một ánh mắt rất lạ, không giống như Vân và những người con gái khác...
- Ừ! Giờ cũng phải 11 giờ hơn rồi.- Tôi nói và càng cảm thấy lo sợ vì hiện nay vẫn chưa mua được thẻ cho ông anh quái đản của tôi.
- Ừm!- M.Lan nhìn tôi và nói tiếp- Vừa nãy P nói không mua được thẻ điện thoại đúng không vậy?
- Hở...M.Lan có cách giúp mình hả?- Tôi nói và quay ra nhìn Lan, và tôi bỗng bắt gặp ánh mắt từ em ấy. Lan ngượng ngùng nhìn sang hướng khác. Tôi thì lại đờ đẫn tý tông vô cột điện.
- Cách thì có, chỉ sợ P ngại thôi.
- Ngại gì vậy! - Tôi hỏi M.lan nhưng không dám nhìn sợ lại đờ đẫn lần nữa thì chả phải tông cột điện, mà là tông ôtô tải là vừa.
- Thế thì vào nhà mình.
Tôi sững sờ và bất ngờ trước câu nói của M.lan, nửa đêm thì vào nhà lan làm gì???
- Ơ...
- Ếy! Cấm nghĩ bậy, ý mình bảo là vào nhà mình mua, nhà mình bán mà!- M.lan nhìn tôi âu yếm và ánh mắt nói lên rằng em đang rất vui vẻ và hạnh phúc.
- Hả! Vậy mà mình không biết nhỉ?- Thôi ta đi nhanh đi. Khuya rồi mà.
Thế là tôi đã thực hiện được "một công đôi việc" vừa mua được thẻ cho anh lại có thể tự hào là anh hùng hay galăng vì đã đưa một cô gái về nhà an toàn hehehe.
- Ừm! Vậy đi sau mình, mình dẫn đường cho.
- 0k!men.
Và quả đúng thật, nhà M.lan mở tiệm bách hoá, có bán cả sim, thẻ điện thoại nữa. May là trời phù hộ cho tôi.
- Thẻ 100k của P đây! Thôi khuya rồi bye P nha!- M.lan lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến đó.- Ừm! Pye Mai Lan! À mà cho P hỏi chuyện này cái.
- Chuyện gì hả P?- M.lan tò mò hỏi tôi.
- Mặt P có dính gì hả?
-.......-
- Mặt P có dính gì sao?
- Ờ thì mặt P có dính muc đó! Hj- M.lan nói xong liền đóng cửa luôn.
- Hở...đợi đã
Thôi chết tôi rồi, ai lại vác bộ mặt như thế đi tán gái bao giờ. Nhanh nhanh đi về soi gương xem nào. Tôi phóng xe hết tốc lực, bánh xe bon trên đường như dính lại làm một. Tới nhà, tôi quẳng vội cho anh K cái thẻ rồi nhảy tót vô nhà tắm.
- Thẻ của anh này?
- Ơ! Mày lém thế hả...này, này làm gì mà vội thế thằng ranh!
Và thật không tin nổi mặt tôi chẳng hề dính cái gì cả, Mai Lan đã đùa tôi. Tại sao em lại phải làm như thế chứ! Ồ xem nào, có khi nào em thích mình không." mày có điên không hả P có Vân rồi thì Không lên nghĩ ngợi điều gì với đứa con gái khác cả! Nhớ rõ." Nhưng dù tôi có nhồn nhét bao nhiêu từ yêu Vân vô đầu thì cũng không thể nào làm tôi quên được ánh mắt lúc đó của em, rồi hình dáng, mái tóc dài cột cao, gương mặt của em đều khiến tôi không thể quên được. Rốt cục, tôi đã yêu ai.
" MAI LAN- THANH VÂN"

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:49)
Điều hành T9.



Chap 5:

Sáng hôm sau, tôi đến và vào lớp với một tâm trạng rất vui vẻ, căn bản là vì hôm nay tôi tới lớp sớm hơn thường ngày, mọi hôm thì tôi toàn đi học muộn thôi! Với tôi thì việc tới trường muộn ko khác gì một việc làm được lập trình sẵn trong thời gian biểu của chính tôi vậy!
Tôi nhẹ nhàng và tự hào đi vào chỗ ngồi của mình, cất cặp vào hộc bàn, tôi ngồi phịch xuống.
- Êy! Hôm nay trời nắng to ghê P nhể!- tiếng thằng T ngồi cạnh tôi.
- Khửa khửa! Tao vả vỡ mồm mày bây giờ! Nói móc tao hả?- tôi cười nham hiểm và giơ ngay nắm đấm trước mặt thằng T, mọi hôm tôi toàn đi học muộn, được hôm nay đi học sớm thì thằng này lại cho ngay câu "hôm nay trời nắng to ghê" đúng là thằng khốn nạn...
- Ey! Đừng nóng, chỗ anh em từ từ thôi!- thằng T nhanh chóng giơ hai tay lên phòng tôi động thủ. Nhưng tôi đâu có ác thế, mới doạ thôi mờ! Đúng là thằng chỉ được cái...lo xa.
- Thì tao có làm gì đâu, hehe! Chú sợ hở! Chán!- tôi nói và cười đầy nham hiểm, thằng T ngượng chín mặt, chả dám nói chuyện với tôi nữa! Biết ý như thế tôi hỏi sang chuyện khác để anh ta đỡ xấu hổ.
- Thôi, dẹp đi! Mày ôn bài chưa T, toán ý!
- Ơ...à! Ôn rồi! Anh là con dân chăm chỉ mà! Sao, chú chưa học à, tẹo kiểm tra 1 tiết đấy!- thằng T khoái chí, trả lời đầy tính tự kỷ! Hình nó quên hẳn vẻ xấu hổ khi nãy...thay đổi nhanh như quạt điện gãy cánh. Nản
- Mày xưng anh với ai! Tao oánh tù đầu bây giờ!...còn về phần ôn bài á! Tao còn chăm hơn mày ý! Hỏi để biết, ko tẹo lại bảo tao quăng bài cho chép!- tôi phì cười, nhìn thằg T mà lắc đầu đầy ái ngại.
- Mày được! Bây giờ mới rõ...anh em trên cùng 1 chiến tuyến cả, làm bài chung thì có sao đâu! Sợ mỗi ngồi cắn nát cả đầu bút mà chẳng làm được gì, rồi nộp giấy trắng mà ngồi khóc ra nước mắt vì điểm 0 tròn trĩnh!- thằng T nói như đúng rồi mà thực ra đang biện minh cho việc copy bài tôi...
- oh! Vãi bạn T ? Chiến tuyến hả! Thế ai là địch! Thầy Hoà hả! Thôi đi ông ạ, đến lúc bị phát hiện thì mỗi thằg ăn 1 quả trứng ngỗng đấy! Chán thật!- tôi nói đầy vẻ tính toán.
- Thây xác mày! Đã thế tẹo tao đéo thèm coi.
- Ừm! Nhớ nhé, tẹo coi, tao giết!- tôi thì cũng chỉ nói thế thôi chứ thực chất tôi biết thừa tính thằng này, thể nào chẳng pải ngó bài tôi...tính thằng này là thía mà.
............
- Oh! P Hôm nay đến sớm thế!
Tôi đang mải mê ngồi chém gió cùng thằg T thì một giọng nói tỏ vẻ rất bất ngờ khi thấy tôi ngồi trong lớp mà vẫn chưa trống vang lên. Và tôi cũng ko lạ gì giọng nói này, đó chính là em, Vân!
- Này! Hôm nay trời đang đẹp đấy! Làm gì mà phải bất ngờ ghê vậy! Thỉnh thoảng P đi sớm cho vui thôi mà, hihi!- tôi nói với vẻ coi việc đi học sớm như 1 thú vui thường nhật, ý tôi ở đây là 1 câu nói đùa với em.
- Zậy hở! Thế mai P lại đi học muộn à!
Em chủ động ra ngồi cạnh tôi, và hỏi tôi khá âu yếm! Thằng T thấy Vân lại gần thì lập tức nó đứng dậy nhường chỗ cho em!... Đối với lớp tôi gái trai khá đoàn kết nên chuyện con gái, con trai ngồi cạnh nói chuyện với nhau là khá bình thường.
- Ừa! Thì đó là điều tất nhiên mờ!- tôi lắc đầu chán nản, biết trước thể nào mai anh tôi trả tắt trộm báo thức của tôi...
- Haiz...zậy chán nhỉ?
- Sao chán!- tôi tò mò.
- Tuần này lớp lại đứng cuối trường về điểm thi đua oy!
- Kệ chứ sao! Ham gì đứng nhất!- tôi nói rất hồn nhiên.
- P nói hay nhỉ? Lớp mình là lớp chọn mà! Thôi kệ vậy! Mờ P ôn toán chưa!
- Hềhề! Hỏi toàn điều hiển nhiên ! P ôn rồi! Cũng dễ mà...- tôi nói với sự kiêu hãnh hết mình, bởi tôi biết và em cũng hiểu, tôi là 1 trong những người giỏi toán nhất lớp mà!
- Thôi ông ơi! Nổ quá đấy! Biết ông giỏi rồi! Hihi...
"- P NÀY! LỚP HẾT NƯỚC RỒI! PHIỀN P ĐI BÊ BÌNH NƯỚC MỚI CHO LỚP."
Bỗng một giọng nói phá đám tôi và em vang lên! Khá bất ngờ thì ra là M.lan.
- Ơ...ừm! P đi ngay.
''- Nhanh giùm đi."
.....
- Vân ngồi đây nhé! P đi lúc rồi về!
- Thôi! Sắp vào lớp rồi! Mình về chỗ đây...
- Ừh...hihi.
Vân đi về chỗ và tôi cũng chuẩn bị phóng xuống phòng đồ dùng lấy bình nước Aquavina mới cho lớp thì lại gặp 1 câu nói khá bất ngờ nữa từ nữ lớp phó...
- P thôi vậy! Mình bảo người khác rồi.
- Hở...- tôi lại càng khó hiểu hơn về hành động của Mai Lan, hay chẳng lẽ M.lan định phá đám tôi với Vân thật, sao M.lan phải làm thế chứ.

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:49)
Điều hành T9.



..............

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:49)
Điều hành T9.



Chap 6:

Và một vài giây sững sờ vì khó hiểu, tôi bỗng nghĩ ra một điều vớ vẩn " có khi nào M.lan thích mình không? Chuyện hôm qua M.lan nhìn mình rồi hôm nay phá đám mình với Vân; cô ấy ghen vì mình nói chuyện với Vân chăng? Thôi vớ vẩn quá tỉnh lại đi P ơi! Cứ ngồi đó mà mơ hão đi" nhưng tôi cũng nhanh chóng vứt bỏ cái suy nghĩ có thể nói là mơ mộng đó; bởi tôi tự cảm thấy mình ko xứng đáng và đủ tư cách để được M.lan thích. Tôi thở hắt ra rồi ngồi xuống; chuẩn bị cho tiết kiểm tra toán đầy thú vị và không kém phần nguy hiểm...
Tùng... Tùng... Tùng; và sau 3 tiếng trống đầy mãnh liệt và trấn động, thầy Hoà bước vào lớp, từ từ và điềm tĩnh, tay cầm cặp và mớ đề kiểm tra.
- CÁC BẠN ĐỨNG!- thằng C lớp trưởng nghị hô to và cả lớp cũng đứg dậy nghiêm trang chào thầy; cũg phải thôi, đứa nào bố láo thầy vả cho cái thì khổ.
Thầy Hoà gật đầu và lớp tôi ngồi xuống.
- N đi phát đề cho thầy.
Và sau đó, thầy Hoà ngồi vào ghế, giơ mớ đề kiểm tra cho thằng N ở đầu bàn tổ 1, và bắt nó đi phát đề cho cả lớp. Cả lớp nín thở và chờ đợi nội dung của bài kiểm tra 1 tiết đầy quan trọng này!
- P à! Tao hồi hộp quá mày ơi!- thằng T ngồi cạnh tôi vừa nói vừa xoa 2 bàn tay vào nhau, nhìn cứ như đang bị co dật bởi hội chứg tim mạch vậy!
- Sao phải bức xúc thía! Lo gì?- tôi nói và phô trươg bản lĩnh của mình cũng như để an ủi thằng bạn đang run lập cập vì lo sợ này.
- Hay mày cho tao copy ha! Thế tao mới bớt lo.- thằng T nhìn tôi và cười với sự thành khẩn vô bờ.
- Ừh... ! Mày chỉ đc có thế là tài! Thôi im đi, ông Hoà nhìn kìa!- tôi " ừ " một cái cho nó sướng và bất giác để ý thầy Hoà đang đưa cặp mắt hình viên đạn chĩa về phía tôi... May cho tôi là bảo thằg T im lặng không thì "headshort"," em P và T hai em vào sổ đầu bài nhé"! Haiz, pó tay!
- Ừa! Biết rồi!- thằng T ừm cụt ngủn.
Và sau khi tôi và T nhận được đề kiểm tra, tôi lúi húi tung hết các tuyệt kỹ, khua tay múa bút, vận khí sử dụng một loạt định lý như talet, pytogo, rồi hệ thức lượng... Thoáng chốc 4 câu của bài kiểm tra đã xong... Thời gian còn 15 phút. Tôi ngồi chơi và đưa cặp mắt nhìn xung quanh lớp học, thể hiện sự ngạo nghễ của một cao thủ toán học, trong khi đó thằng T vẫn đang miệt mài copy bài của tôi bằng sự nhiệt huyết cháy rừng rực và một nụ cười hớn hở đầy hạnh phúc......
Và tôi bỗng trông thấy một cảnh tượng khiến mình vô cùng đau đớn, Vân em đang nói chuyện đầy vui vẻ cùng thằng G ở bàn dưới! Rất tình tứ, rất đỗi tự nhiên và đối với tôi là rất chướng tai gai mắt.
" Hừm ", thậm chí ngay giờ phút này đây , tôi có thể hét thật to và ném cả quyển sách vào mặt thằng G... Sao vậy kìa, sao em lại có thể trò chuyện với một thằng con trai khác ngoài tôi tình tứ thế kia. Và thằng G kia, muốn ăn đấm hay sao mà dám nói chuyện với em, dám qua mặt cả tôi chứ... Tôi quả thực rất khó chịu, rất nóng ruột, rất gai mắt khi thấy em như vậy... Thế nhưng tôi không có quyền gì cả, em với thằng G chỉ là bạn bè nói chuyện với nhau có sao đâu!
Thế nhưng đời là vậy! Cái gì mà người ta cứ muốn theo ý mình thì chính cái đó lại dễ dàng mất đi! Cho dù đó là tiền bạc, vật chất, thời gian, hạnh phúc... Thậm chí là tình yêu... Nhìn em đang nói chuyện cùng thằng G mà tôi đang cứ ngỡ em đang dần rời xa tôi! Em rời ra tôi để đi theo thằng G, đi theo cái gì đó mà tôi ko muốn em lại gần chúng... Tình yêu tôi dành cho em, là tình yêu mà tôi đã dấu kín trong suốt 4 năm học qua! Nó không phải là 1 tình yêu mà một đứa trẻ con giành cho một người cho kẹo nó! Mà tình yêu tôi giành cho em nó thật lòng và sâu đậm hơn nhiều, em cứ nghĩ nó ngọt ngào như những thanh sôcôla cũng đc hay vị đắng mà ngọt dịu như của những viên kẹo sugus cũng chẳng sao! Em chỉ cần biết tình yêu tôi giành cho em nó ko phải như một món đồ rẻ tiền, dễ dàng bị hỏng và tàn rụi đâu.
Nhưng tôi giờ đâu là gì của em, mà vì cớ gì tôi lại ích kỷ như vậy!.....

 Admin (Sáng lập!) (03.10.2013 / 10:50)
Điều hành T9.



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>


  Tổng số: 85
1 2 3 ... 9 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
15 / 108 / 8929