Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Review] Gặp gái trên xe khách


Đánh giá:(Hay 263 - Không Hay 155) 263 / 155
Lượt xem:83545 - Bình luận:202
1 2 3 ... 21 >>

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:33)
Điều hành T9.



Gặp gái trên xe khách-T/g: abunai92

Chap 1:

Xin tự giới thiệu về bản thân thằng e phát cho các thím dễ hình dung .
E sn 95 cao 1m80, đô con, vạm vỡ ( đó là mẫu đàn ông e hướng tới ).E cao có 1m 7 chục thiếu vài phân, đang là sinh viên năm nhất, nhìn thì quá là đẹp trai, nhưng chưa có ai công nhận .
Tính đến nay thì cũng chưa có mảnh nào vắt vai, cũng chưa dám tán ai và yêu ai, cơ bản cũng chưa có tiền, xe thì đéo có, yêu phải e nào "A đưa e đi ăn KFC, đi lotte xem phim" hay "A đưa e đi chơi, đi sắm cả cái Hà Nội này đi a" thì cả tuần chỉ có nằm nhà mà thở bằng mồm , do e giữ cái suy nghĩ hiện đại "tiền không có thì đừng sờ mó" nên 19t đầu vẫn nằm nhà "do it my self".
Thôi, lan man có mà đến sáng, xin phép các thím cho e són luôn.
Thế này các thím ạ, chả là e có thằng bạn đang ôn thi lại ĐH, nhà nó lại ở tận HP, lại được hôm e đang chán đời, nên gom góm tài sản làm phát xuống HP gọi là động viên cháu nó học tập. Lúc đi thì cũng không có biến cố gì, xe toàn bà già với mấy thằng đực ==, nên e xin được bỏ qua đoạn đi xe. Chơi với cháu nó được tầm 2 hôm, lượn chán đất HP, có qua khu Di tích Đồ Sơn nhưng nghĩ thân trai trẻ vẫn còn quá là hào nhoáng nên e quyết định không đi "xây dựng", đi ngắm biển và bikini là quá đủ cho 1 cuộc tình .
Cuộc chơi nào cũng phải có lúc tàn, đã đến lúc e tạm biệt thành phố cảng về với Hà Nội xô bồ, tạm biệt bikini, chào bờ cát trắng, e xách balo ra bến xe. Xin được tả cho các thím thế này, chỗ nhà thằng bạn e được gọi là thị trấn, không có cái bến xe nào lớn để về, may gần nhà nó cũng có 1 cái bến nhưng nó chỉ có 1 xe và 1 ngày chỉ chạy 2 chuyến nên e quyết định đi chuyến xe 1h về cho kịp chợ chiều .
Ra đến bến, làm đúng theo phong cách của 1 thanh niên F.A lâu năm, e đảo mắt để đếm xem có bao nhiêu hành khách lên xe và trong số hành khách đó có bao nhiêu thành phần là "gơn" . Đếm đi đếm lại cũng chỉ thấy 3 "gơn" và khoảng u50, cuộc đời đúng nản, đi đâu cũng gặp các bà, các mẹ như này thì bao giờ mới hết F.A, bỗng nhiên, xuất hiện đâu 1 con dream chiến, trên xe cũng là 1 mẹ khoảng u45, điều đáng để lưu tâm là mẹ đó chở sau 1 em gái, hê hê, số e lên hương rồi, thấy e đó lên xe, e liền vội vàng nối gót, quên chào thằng bạn.
Đặt chân lên xe đã thấy e đó ngồi ghế rồi, chẳng lẽ ra ngồi cùng, thế vô duyên bome, e liền thở thật đều và ngồi hàng ghế đối diện ẻm đó. Tả phác qua e đó thì như này "Da trắng, mặt xinh, like a ngọc trinh , tay cầm túi bóng" . Đang nghĩ kế quay sang bắt chuyện cho nó hợp thời để em ý không nghĩ mình vô duyên thì có tiếng nói văng vẳng kế bên "Anh gì ơi", hê hê, nó gọi em các thím ạ, làm mặt ngầu quay ra :
Em (E): Sao thế e?
Em nó (EN): A về Hà Nội à?
E: Ừ, về HN cho ấm e ạ, HP nóng quá.
EN: hihi, nóng lại còn về HN cho ấm.
(E thề với các thím, tuy chưa được tiếp xúc với M.O lần nào nhưng nghe giọng e nó làm e lại nhớ tới thánh nữ)
E: À ừ, a mắc bệnh "lạnh" từ bé rồi mà e, chắc e không biết bệnh này.
EN: (cười).
E: E cũng về HN à?
EN: Vâng, HP rét quá nên e về HN cho mát a ạ.
E: Rét sao không mang chăn bông đi hả e, mặc quần ngắn thế kia, gió lùa chả rét, làm a nóng bừng lên rồi này .
EN: khiếp, nóng quá đâm ra chảy máu cam à? (Cười)
(Bome, chảy máu cam sao mình không biết, vội vàng đưa tay lên mũi thì e nó cười to, bị troll rồi).
E ngại quá, cười trừ rồi quay đi. Đúng lúc đó thì có 1 gã bế 1 em nhỏ trên tay đi lên bảo e "Chỗ của a e ơi", lúc đó mới nhận ra có cái valy ở dưới chân, vội vàng đứng dậy cười rồi xin lỗi tay đó. Đang lúc bộ não hoạt động xem nên ngồi đâu cho gần e nó thì
EN: A ơi, ngồi cùng ghế e này.
E: Nhưng còn đồ, hay để đồ 1 ghế rồi e ngồi lên đùi a cho đỡ vui .
(E nó ngại quay đi, à mình đã ngồi ngay xuống kẻo mất chỗ ).
E: Cám ơn e nhé (thấy a đẹp trai chứ gì, a ko dễ dãi nhé )
EN: Vâng, không có gì, a ngồi đây tí e nôn thì đỡ cho e để cảm ơn cũng được rồi.
E:...(cười) Mà e tên gì nhỉ?
EN: E tên X, còn a?
E: A tên D. E đang học trường gì?
EN: E học LĐXH a ạ, còn a?
E: A học Tây Bắc cơ sở 2 ở HN.
E sn bn?EN: (cười) E 94 ạ. Còn a?
(Bome, hơn tuổi rồi, thôi kệ, young pilot )
E: A à, đầu 2 đít bay bay e ạ, e thích câu hỏi đuôi "còn a" quá nhỉ?.
ENcười) Nhìn a chắc 92 nhỉ?
(Mẹ nó, ai cũng bảo mình trẻ mà nó phán cho hơn cmn 3 tuổi)
E: Đâu, a mới 29 e ơi.
EN: (cười), a về HP chơi à? Hay nhà a ở đây?
E: Nhà a trên bản cơ, hnay xuống thăm thằng cháu, nó đang ôn thi vào lớp 1. Nhà e ở đây à?
EN: Vâng, nhà e ở gần đây. Thôi, e ngủ chút không tí lại say xe (cười).
E: Ừ, ngủ đi e.
Nói xong e nó dựa đầu vào ghế ngủ. E liếc qua nhìn e nó 1 cái lấy khí thế đi ngủ thì chả hiểu xe sóc hay sao mà :boob: cứ nảy như lên núi, tỉnh cả ngủ. Ngồi nghe nhạc tí thì e nó cựa quậy, rồi ọe, mekiep, may mà nó có cái túi bóng không thì bắn cmn vào người em .Nôn xong nhìn e nó có vẻ mệt mỏi rồi lại ngủ tiếp, lúc đó, chỉ muốn chìa vai cho e nó ngả, thương quá. Nghĩ là làm, e liền ghé sát vai qua bên e nó, hình như nó không nhận ra ý tốt của mình, cứ ngả ngả dần đến vai mình lại ngẩng đầu lên, e liền hẩy vai cao thêm chút nữa cho e nó dễ ngả, quả là chuẩn, lần này ngả đầu xuống đã chạm đến vai e, e nó vẫn nằm im, bome, nâng vai lên mãi mỏi vl, đành từ từ hạ xuống thì em nó vỗ vỗ đùi mình, cứ như kiểu gợi đòn, các thím biết cảm giác nó xoa xoa vào đùi mình là như nào rồi đấy, đang phê thì nhận ra là e nó gọi mình.
E: Ừ, sao thế e?
EN: (vừa bịt mồm vừa nói) xin cho e cái túi bóng.
E liền gọi thằng phụ xe xin túi bóng, mẹ nhà nó, ky kiệt vl, còn đếm là cho 3 cái chứ. Vừa cầm túi bóng thì e nó giật và nôn như thủy điện xả rác . May cho e nó là gặp 1 thằng vừa đẹp trai vừa ga lăng như e , e liền đưa cho e nó chai nước.
E: cần a xin ống hút luôn cho không?
EN: Làm gì a?
E: À thì hút lại vào bụng tiêu hóa cho dễ .
E nó hình như mệt quá, cười không nổi, thò tay véo vào hông e, đau bome, nhưng mà sướng . Vứt cái đống e nó vừa són qua cửa xe xong
EN: A ngồi nc vz e tí đi cho e đỡ say. Mà a có bị say xe không?
E: A chỉ bị say xe đạp thôi, chứ oto thì chưa.
EN: (cười) A lúc nào cũng trêu được.
E: Đâu, a nói thật mà, có lần a đi xe đạp, lao xuống dốc lại không có phanh, thằng em a đập vào ghi đông, a không biết trời đất gì, say luôn mà .
EN: (cười) A cho e fb a đi.
E: Già làng a bảo là không cho dùng fb, chỉ cho dùng zalo thôi.
EN: (cười) Thế đưa số a đây xem nào.
E: E đưa máy e đây a nháy.
E nó chìa máy ra, mekiep, ip5s các thím ạ,so với con BB của mình thì lép vế vl :'(, e cầm máy
E: E mở hộ a phát, có mỗi 1 phím thế này thì dùng sao được e?
EN: (cười và cầm lại máy) A đọc số a đi.
E: 09xxxxxxx.
EN: Vâng, e nháy rồi đó, a lưu đi.
E: Đuôi 69 đó hả e, ôkê bây bê.
Nói chuyện với e nó được dăm câu thì xuống xe, bước xuống xe, cánh xe ôm vẫy chào như minh tinh, like a star .Quay qua thấy e nó đã được 1 bé nào đó cưỡi Liberty đứng đợi, trông cũng khá ổn dù không bằng e nó . E nó vẫy tay chào mình, cười với e nó 1 cái rồi vội vàng ra bến xe buýt bắt xe về.Về đến nhà là hơn 4h, tắm rửa chán chê, làm vài chén cơm rồi lên phòng, định bụng ngủ cho an giấc thì điện thoại báo có tin nhắn đến....

Thôi, đi tắm rồi làm vài bài thể dục buổi tối cho ấm cật, có gì e hầu các thím sau nhé, chào thân ái các thím.
Like [1] : VIP-BigBang-Qs , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:33)
Điều hành T9.



,,,,,,,,,,,,,,,

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:34)
Điều hành T9.



Chap 2:

Đậu, cả năm trời mới có tin nhắn, chắc lại mấy e tổng đài nhắn tin gạ tình rồi, nhưng có tin nhắn là cũng đỡ trống trải trong lòng, em mở máy ra : “XXX”, ra là e nó, tại tên e nó là X nên e tiện tay lưu luôn “XXX” )). Nghĩ cũng sướng, chắc nhớ a rồi hả cưng, khổ, đẹp trai quá nên e nó lưu luyến nhắn tin cũng không làm e ngạc nhiên .
“XXX: Cám ơn a hôm nay đã xin túi cho e nôn :”>”
Ơn cái bỏ mẹ gì cơ chứ, lấy cớ để nhắn tin với e đây mà, a không dễ dụ nhé . Cũng định nhắn lại cho e nó nhưng do phải giữ hình tượng lạnh lùng boy nên e quyết định đi ngủ, sáng mai nhắn tin cũng chưa muộn.
Làm 1 giấc tới sáng, tinh thần thư thái,"thằng em" thì đã dậy từ sớm và chào cờ theo đúng nghi lễ quốc gia, quả là 1 thanh niên nghiêm túc. Tắm rửa cho tinh thần thoải mái xong thì cũng đã hơn 10h trưa, ngủ đã quá, chợt nhớ ra còn 1 món nợ chưa trả cho e nó, sợ để e nó đợi thì đúng là lỗi của mình. Vội vàng cầm máy xem, 3 tin nhắn, ngày lành tháng tốt hay sao mà lắm spam thế không biết. Mở ra thì có 2 tin nhắn của e nó và 1 số lạ, không thể vội vàng hơn, xem ngay tin nhắn của e nó
"XXX: Sao a không nhắn tin lại?"
"XXX: A ngủ rồi à? A ngủ ngon nhé ."
Bỏ mọe, đọc tin nhắn của e nó mà cứ cười thầm, e yêu cmnr hay sao í các thím ạ . Tự thủ dâm tinh thần khoảng mươi giây thì trở về thực tại, tin nhắn cuối
"0123xxxxx: Một bạn tên Chuyên Sủa đã nhờ tổng đài gửi đến bạn lời yêu thương và bla..bla.."
Tiên sư nó, đúng là cái tên sao thì bản chất con người cũng vậy "CHUYÊN SỦA" . Xóa cái spam đi và rep lại cho e nó
"E: Sr e ha, hôm qua a mệt quá nên ngủ 1 lèo tới tận bây giờ, ngày mới tốt lành ".
Một tin nhắn không thể nghiêm túc hơn, đầy đủ lời xin lỗi và lý do mắc lỗi kèm theo 1 lời chúc quá là đẹp chai . Chưa đầy 20s sau thì có tin nhắn đến, với 1 tốc độ của 1 thanh niên đang "do it himself" thì nghe tiếng cạch cửa, vừa hưng phấn, vừa lo sợ, e vội vàng mở tin nhắn
"XXX: Vâng."
Mekiep, đang mơ mộng 1 tin nhắn dài như chân Hồ Ngọc Hà với bao nhiêu lời lẽ bay bổng, nó phán mỗi câu mà e thấy hụt hẫng vl . Các thím cứ hiểu cái cảm giác như là các thím thấy 1 e show hàng, đầu tiên chỉ thấy cặp chân, các thím kéo hình từ từ lên, qua cái eo theo thả là cặp :boob: trắng nõn căng tròn, mơ mộng ra khuôn mặt like a Ngọc Trinh thì nó ra cái mặt Happy Polla thì các thím thấy sao, đúng cảm giác của e bây giờ đấy .
Chững vài giây để bộ não load xong, e nhận ra, chắc e nó chơi chiêu trò với mình đây, kiểu như nhắn tin vừa vồn vã vừa hững hờ để đối phương thấy tò mò, lúc nâng lên làm đối phương thấy hưng phấn rồi lại hạ xuống cho hụt hẫng, hấp dẫn con mồi đây, xin lỗi cưng, a đẻ ra trò này mà . Nên e quyết định không nhắn tin lại, kiểu gì e nó cũng sẽ phải nt cho mình trước thôi, tỏ ra vội vàng quá cũng sẽ làm e ấy nghĩ mình tầm thường, trót lạnh lùng rồi thì phải băng giá thôi .
Quả đúng là nằm ngoài dự đoán của em, e nó đã không nt nữa....mà e nó gọi . Không nghe thì e nó sẽ nghĩ mình chảnh chó, nghe thì e nó lại nghĩ mình nghiện còn ngại, đấy, sinh ra làm thân con trai đã khổ, gặp phải những đứa con gái khốn nạn thì đời thằng con trai còn nghiệt ngã hơn, em cũng khổ tâm lắm . Cầm cái đt lên mà cứ run run, miệng lắp bắp không nói lên lời
E: Sô lô
EN: Hihi, A đang làm gì thế? E nt không thấy trả lời
E: À, a cũng không quen cầm máy trên tay nên không biết e nhắn tin (đm, ngại quá các thím ạ ).
EN: Hihi, a đang làm gì thế?
E: A đang nghe cải lương và hát Quốc ca chế. E ăn chưa?
EN: E vừa nấu xong nhưng chưa muốn ăn a ạ. A ăn chưa?
(Đã xinh đẹp lại còn biết nấu ăn, đúng là mẫu đàn ông lý tưởng,nhầm, mẫu con gái trong mơ của em, bome, yêu e nó mất rồi ).
E: Giỏi quá nhở, biết nấu ăn cơ đấy. A chưa, a ko có thói quen ăn trưa, hồi trên bản thì ngày chỉ ăn 2 bữa sáng với tối nên trưa nhịn cũng không chết, phải biết tiết kiệm, trên thế giới đang có nhiều người khốn khổ lắm e ạ .
EN: Thôi đi, a tiết kiệm tiền đi chơi với gái chứ gì, hehe.
E: Đời a từ trước đến nay có biết gái nó có mùi thơm hay thối thế nào đâu, từ bé đến giờ khẩu đại bác vẫn hẹn hò với 2 bàn tay đây, buồn lắm .
EN: Khiếp, a kinh thế, hihi.
E: Ô kìa, chỉ mỗi Đường Tăng và con gái bọn e có kinh thôi chứ a lấy đâu ra .
EN: (cười), thôi, không trêu em nữa, tối anh có rảnh không?
E: Tối a bận đi du học cơ, nhưng thôi, hủy cũng được, có gì không e?
EN: Du học á? Vâng, e định rủ a đi uống trà chanh, coi như cám ơn a, nhé?
E: Ừm, được rồi, nhà e ở đâu để a qua đón?
EN: Vâng, nhà e ở đường này, phố nọ, ngõ kia, số nhà đó, được chưa a?
E: Ôkê ba con sâu, hẹn e tối nay, bai bai.
EN: Vâng, hihi.
Vậy là em đã có cái hẹn với e nó, đến tận bây giờ em vẫn chưa biết em làm cái bỏ mẹ gì cho nó mà ơn vz chả huệ nhưng kệ, có được cái hẹn với e nó là ổn, mong là tối nay nó mời và không bắt mình trả tiền là ổn .

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:34)
Điều hành T9.



,,,,,,,,,,,,,,,,
Like [1] : , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:35)
Điều hành T9.



Chap 3:

Nói chuyện với e nó xong thì bụng cũng vừa tầm kêu, xuống nhà làm bát cơm cho ấm bụng, ăn xong, tinh thần thoải mái, em ngủ 1 giấc không biết trời chăng gì đến 5h chiều, mọe, ngủ đéo gì lắm thế không biết, tê cả đầu, như kiểu mình bị liệt mất nửa bộ não. Lắc đầu lắc đít, chống đẩy đôi ba cái cho tinh thần thoải mái và thư thái, để tí đi gặp gái thì tránh tình trạng buồn đái . Xong màn thể dục buổi chiều, cảm giác phiêu đã tăng lên nhiều thì e đi xuống nhà, không 1 bóng người. Bỏ mẹ rồi, mấy bà chị đi đâu không biết nữa, đến đúng tầm chiều nữa chứ, sắp tới bữa rồi còn cái hẹn với e nó, nhịn đói đi chắc, mà còn phải về cho em mượn xe chứ.
À, quên, em nói qua về cuộc sống của em, em là 1 thằng sinh viên tỉnh lẻ, chập chững lên cái đất HN này học ĐH nên bố em giao em cho 2 bà chị họ, tức là ở cùng nhà để mấy bà chị nấu cơm cho mà có cái bỏ vào mồm, chứ ở 1 mình có mà nhá mỳ tôm, nói chung cũng may mắn, 2 bà chị chăm lo chu đáo, tử tế, cần thì lại mượn xe, khá thoải mái về mọi vấn đề. Mấy chị em ở 1 cái nhà 3 tầng, em ở tầng trên cùng, mấy chị ở tầng dưới nên đừng thím nào nghĩ là mấy chị em em ở chung 1 phòng là ăn gạch đấy .
Đang trong cơn mệt mỏi định ngậm sỏi thì chị em về , hóa ra bà ý đi chợ, hú hồn, mừng rở chạy ra ôm chị như bắt được vàng, chị em quay sang "Thằng dở", không sao, em vẫn vui, lên phòng check fb, lướt haivl, chán chê mê mỏi thì chị gọi xuống ăn cơm. Cơm nước, tắm rửa xong cũng đã gần 8h, bỏ mọe, nhanh thế . Vội vàng chuốt tí nước bọt vào đầu cho tóc vào nếp, soi gương, đẹp trai bome , rút đt gọi cho e nó, nhạc chuông bài Tìm-Min, đang phiêu theo điệu nhạc thì
EN: Dạ, e nghe
E:..(Nghe giọng e nó là xao xuyến nơi tâm hồn lạnh giá rồi ) Ừ, e chuẩn bị đi nhé, a qua đón giờ.
EN: Vâng, ok a.
Cúp máy, xách xe, lấy mũ bảo hiểm, ngồi lên xe theo phong cách ngầu, like a boss, em vặn ga xe lên đường đón e nó.
Cũng may là nhà e nó gần mặt đường nên cũng dễ tìm, chứ sâu hun hút thì chắc e cũng kệ cmn, ngại nhất là đi tìm nhà. Thực ra em chỉ đến đầu ngõ là em dừng hình rồi gọi e nó ra chứ ngu đéo đâu mà rúc đầu vào trong ngõ, nhìn tối thế này chắc chắn là có chuột. Gọi cho e nó phát, lại bài "Tìm"
EN: Dạ, a tới chưa?
E: Ừ, đây rồi, e ra đi.
EN: Vâng, đợi e 1p.
Ừ thì 1p, lê thê khoảng 15p sau thì thấy cái dáng e nó lò dò đi ra. Bome rồi, để em phác qua như này, e nó mặc cái quần ngắn màu đen, có cái viền ren ở dưới như để tôn lên cặp chân dài nõn nà, điểm xuyến vài cụm lông chân (em đùa đấy ), cái áo hở rún như muốn đứt 2 cái dây ra vì sức nặng cặp :boob:, trắng, e nó trắng thôi rồi các thím ạ, em xịt cmn máu mũi rồi, mặc như này thì bố thằng nào chịu được, kiềm chế, tự dặn lòng phải kiềm chế, e lẩm nhẩm hát quốc ca để chỉ huy "thằng em" là đã hết giờ chào cờ . 1 tay e nó cầm túi xách, tay còn lại cầm đt với cái áo khoác bò màu xanh theo, vừa thấy em là e nó vẫy tay cười
EN: Nhìn gì mà gớm ghê thế, dê già kinh :cười đểu:
E: Tại mấy con manơcanh ăn mặc hở hang quá làm a nóng mắt đấy chứ (e đang đứng cạnh 1 cửa hàng quần áo).
EN: (cười) con trai bọn anh chỉ có xoáy vào ngực con gái thôi chứ manơcanh cái gì?
E: À, thường thì thế nhưng a lại không thế e ạ.
EN: Là sao a?
E: Ờ thì gặp gái a sẽ nhìn vào mắt nó trước, thấy nó không nhìn mình thì a mới nhìn ngực nó =))))).
EN: (cười) thôi, đi a.
Trống lảng hơn cướp, em vội vàng lên số rồi quay xe, vừa lên xe e nó để ngay cái túi ở giữa, tổ mẹ, cái túi đã cứng lại còn có gai, chọc vào lưng đau vcl, nén chịu phóng xe đi tiếp.
EN: Giờ đi đâu a?
E: E rủ a đi mà, ô kìa, hãy đi kiếm chỗ nào nghỉ chân để tay với mồm hoạt động nhé .
EN: (véo phát vào hông em, đau bome nhưng cứ sướng sướng) Dê già này, ra Hồ Tây đi a.
E: Ừa, ok.
Đi đường gió mát lịm trym, nhầm, lịm tym, chở người đẹp phía sau, đi đường gió thổi, ngây ngất lòng người, có ai xinh bằng em . E thì tập trung lái xe nên cũng chả nói gì, e nó thì vu vơ hát cái bài, bài đéo gì ý e cũng chịu, đi qua mấy chốt còn khen a cơ động đẹp trai, bố cũng "ạ" mày, trai đẹp ngồi ngay phía trước đéo khen .
Đi mãi cũng tới nơi, định dụ e nó ra cái chỗ mấy chị bán trà chanh bờ hồ, có chiếu, ngồi chém gió cứ gọi là đẹp traiiii. Thì e nó lại đòi ăn kem, đưa ra chỗ công viên có mấy ghế đá, em đưa mắt xem đâu là nơi bí hiểm nhất thì e nó chỉ ra 1 cái ghế, cũng tối và ít người đi qua , thôi cũng được, dựng xe bảo e nó ngồi đợi rồi chạy đi mua kem. Đúng là kem Hồ Tây, đông thôi rồi, may em nhanh trí luồn lách vào tận chỗ bán và nhanh chóng mua được 2 cây kem, bước ra ngoài trước ánh mắt bao người đang chầu chực mua kem, like a khệnh . Mang kem về thì e nó đang ngồi nghe nhạc, mặt có vẻ tâm trạng, thấy em liền cười tươi rói .
EN: A mua nhanh thế.
E: Mua bán gì đâu, thấy 2 đứa kia đánh rơi kem mà không thèm quay lại nên a nhặt về cho đỡ phí .
EN: khiếp (che miệng cười, đáng iêu thôi dồi).
Em cười lại phát rồi tập trung ăn kem, gió Hồ Tây lộng quá, mát lắm, ngồi ăn kem có gái đẹp bên cạnh, giá như e nó bảo "A nằm vào đùi e mà ăn kem cho mát này" thì còn gì thú bằng (Em CDSHT phát). Mà nhắc mới thấy, e nó cứ ngẩn ngơ ăn kem rồi chả nói gì, mình cũng chả buồn hỏi, ăn hết que kem thì thấy e nó vẫn chưa xong
E: Không ăn thì để a giúp (ăn lâu bome)
EN: (cười và đưa nốt nửa cái kem vào mồm, vcl) Hết rồi .
E: À ừ..
Bome, em cứng cmn họng rồi, bình thường gặp gái em chém gió ác lắm cơ mà, đơ hết cơ vào rồi. May quá, e nó lại mở lời
EN: Ngồi chỗ này thích a nhỉ, giá như có ny đưa ra đây thì vui.
Mặt e nó khó tả lắm các thím ạ, vui cũng có, cười cũng có, chút hy vọng cũng hiện lên nhưng lại phảng phất buồn. E chả biết nói gì thêm
E: À, ừ...
EN: D ơi, a từng yêu ai chưa?
(tự dưng lại hỏi mình yêu ai chưa, khó hiểu vđ ).
E: Cũng có rồi e, tình đầu của a.
(Đúng là trước đây em cũng đã từng yêu, hạnh phúc có, lâm ly, bi đát, đau khổ, cũng có, có dịp em sẽ kể các thím nghe sau).
EN: Vâng...
(Ô kìa, hỏi được câu rồi lại đơ ra, mặt cứ tâm trạng thế thì bố thằng nào dám ho he).
E cũng im luôn, gió Hồ Tây thổi, cuốn mỗi người theo 1 dòng suy nghĩ khác nhau, ngun ngút, vô tận...bỗng nhiên, có tiếng chuông điện vang lên, hóa ra đt e nó, e nó cài nhạc chuông bài "Riverside-Agnes Obel" các thím ạ, bài này em nghe nhiều rồi nên em biết ngay . E nó cầm đt tần ngần mãi rồi cũng nghe
"EN: Đừng có làm phiền tới cuộc sống của tôi nữa, tôi đang rất hạnh phúc"
Xong cúp máy, đéo hiểu nói chuyện với ai nữa, chắc bố nó . tắt điện thoại đi, mặt e nó còn khó hiểu hơn, lần này, nỗi buồn hiện rõ trên mặt, e nó thở dài, nhìn mệt mỏi lắm, tự dưng ngả đầu qua cánh vai em, em cũng kệ, chắc là có chuyện khó nói, em không hỏi thêm, nhìn về xa xăm, bỗng nghe tiếng nấc nghẹn và cảm thấy ướt sau vai, quay qua, nước mắt, bome, e nó khóc các thím ạ…

Đã chỉnh sửa. Admin (11.09.2014 / 17:36) [1]

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:36)
Điều hành T9.



,,,,,,,,,,,,,,,,
Like [1] : nhat_thang , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:36)
Điều hành T9.



,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:37)
Điều hành T9.



Chap 4:

Ôi thôi, đời em cũng đã gặp nhiều đứa khóc vội vàng và dễ dàng rồi, cơ mà tự dưng rơi nước mắt thế này thì cũng bó trym . Chả nhẽ quay sang vả vài phát vào mặt nó cho đỡ khóc ,nhưng sao thấy em nó dụi đầu vào lưng mình, khóc nghẹn mà em thấy xót xa quá . Hay em yêu cmnr, không thể, em chưa bao giờ tin vào tiếng sét ái tình, yêu nhau chỉ vừa mới chạm mặt thì em lại càng không nghĩ đến, nhưng sao em thấy đau, sao em thấy thương e nó quá. "Vì ai mà phải đổ lệ, òa lên mà nức nở vậy hả em??…Anh và em chỉ là 2 người lạ, cái duyên đưa ta đến với nhau, chạm mặt qua và khắc lại trong tâm trí những cái nhìn, những cử chỉ khó phai về nhau, để rồi mà nhớ nhung, liệu đó có phải là yêu?"...
Em cũng không biết nữa, lúc này, cảm xúc của em dường như tê liệt mất rồi, em muốn quàng tay qua, ôm nhẹ e nó vào lòng, để e nó bớt nghẹn ngào, để e nó biết là vẫn còn có em ở bên khi buồn, khi tủi nhưng em lại sợ, em sợ e nó sẽ gạt phũ vòng tay của mình ra, hững hờ đến ngẹt thở….Em ngồi im, tâm trí trôi lững lờ, e nó vẫn khóc, vẫn òa lên như 1 đứa trẻ và nấc nghẹn trên vai em, không biết nói gì, không biết an ủi sao nữa. .
Thực sư em chưa bao giờ biết dỗ con gái khóc cả, nhưng theo em nghiên cứu, con gái khóc thì cũng kệ cmn thôi, càng nói nó càng khóc to, nên để im cho tới khi nó ngừng khóc, lúc đó nó sẽ bình tĩnh, dễ nói chuyện hơn nên em cũng kệ, khoảng dăm phút nữa là nín ngay ý mà. Tự dưng lại nảy ra cái ý nghĩ bẩn bựa, nó đang tựa đầu lên vai mình, giờ mình thụt vai lại rồi đứng dậy, nó mất đà đập cm đầu vào ghế đá thì bố lại ngồi cười . Cũng chỉ dám nghĩ chứ đéo dám làm, thậm chí em còn đéo dám cười, nó mà nhìn thấy thì ngại bome .
Đúng như em dự đoán, khoảng 2p sau là e nó ngừng khóc và ngẩng lên, tóc lòa xòa che hết khuôn mặt xinh đẹp đó nhưng tiếng nấc nghẹn vẫn còn. (Hình như e nó bị nấc cụt nên đéo khóc được nữa ).
Đợi 1 vài phút, khi không gian trở lại im ắng (thực ra tiếng ồn ào vẫn còn nhưng em xin được lọc bỏ tạp âm), e nó ngẩng lên
EN: E xin lỗi, tự dưng lại làm khó a (mặt cúi xuống, không dám nhìn em các thím ạ, đáng iêu vđ)
E: À ừ, không có gì đâu, đừng băn khoăn, hề hề.
(Mọe, ướt gần hết cái áo của bố rồi, còn, nước mắt còn thấm qua áo rồi chảy, có cả chảy vào nách, khó chịu vcl, mà 2 lần gặp nhỏ này, lần đầu thì dính vào bãi nôn, giờ thì nước mắt, khổ thân tôi ).
EN: Lần nào gặp a cũng phiền a (nó đọc được suy nghĩ e hay sao í), e cám ơn a lắm..
E: Ơn huệ cái gì, lời qua tiếng lại khó ra, 2 triệu phí dịch vụ + 1 cái áo mới e nhé.
EN: A lúc nào cũng đùa được (cười)
(Hay quá, e nó cười rồi, em cũng thấy vui lây, tự dưng thấy khoan khoái trong người)
E: Mặt a giống đang đùa lắm à, không làm được những điều kiện a đưa ra thì đừng mong về được nhà :mặt ngầu:.
E nó bẽn lẽn nhìn em, kiểu nhìn trộm ý, trời ơi, đáng yêu cũng vừa phải thôi chứ, đè cmn ra đây giờ chứ lị, tội cute quá đà .
EN: Vậy là phải làm theo điều kiện a bảo mới được về ạ?
E: Ừ, nếu không làm được thì a có điều kiện khác dễ dàng cho e hơn đây.
EN: Vâng, sao a?
E: Nói a nghe xem e có chuyện gì mà khóc nức nở vậy, cháu a bị bố nó đánh còn khó khóc hơn e :mặt đểu:.
EN: Dạ…
E: Dạ rơm gì, a không ăn cỏ, kể a nghe nào, biết đâu a giúp được hoặc có thể cho e lời khuyên chăng.
EN: Chuyện của e khó lắm a, thực sự e không muốn kể, a hiểu cho e nhé .
(Bỏ mọe, kín miệng đến thế là cùng, chả nhẽ ngồi cạy họng bắt nó kể)
E: Thôi được rồi, vậy thì cứ giữ lấy, nếu muốn giải tỏa cứ gọi a. Yên tâm, theo thời gian, mọi chuyện sẽ ổn thôi e ạ. Dù cho mọi thứ bây giờ có khó khăn với e tới đâu thì cũng sẽ được giải quyết, không có gì là bế tắc cả, cuộc sống luôn cho e cơ hội, đó là ngày mai. Ngày mai, hãy làm những gì e muốn, làm những gì e thấy vui, gạt bỏ chuyện buồn đi, e sẽ thấy mình ổn hơn rất nhiều, tin a đi.
(Nói xong đến hụt hơi, e còn chả hiểu bắn đâu ra mấy câu đó, như kiểu được lập trình sẵn chỉ đợi lúc này là tuôn ra. E nó ngẩng lên nhìn em, mồm há hốc, mặt tỏ rõ sự ngạc nhiên, ngại vl, e quay mặt đi, làm mặt ngầu như đang suy tư, like a nhà triết học).
Rồi e nó cười, e nó cười to các thím ạ, cảm giác sảng khoái lắm, cười giòn tan như 1 thằng đàn ông, à nhầm, 1 đứa trẻ đang khóc thì được bú vậy. E quay sang thì e nó nhìn e nhưng mặt vẫn cười
EN: A nói hay quá, nói xong còn ngượng quay đi chứ, hihi.
(Mả tổ nó, đụng đúng dây thần kinh ngại, nói clg bây giờ đây)
E: A không nghĩ đó là 1 trò đùa :mặt cứng:.
EN:….(chắc đứng hình cmnr)
E: Đùa đấy, e thấy tốt hơn chưa?
EN: Vâng, cũng khá hơn rồi a.
E: Vậy thôi, mình về đi e, cũng muộn rồi, mai a phải đi học nữa. (Lúc đó là 10h30’ rồi)
EN: Vâng..
E nó đứng dậy cầm túi với áo, đợi e quay xe rồi ra về, đi đường e nó vẫn nín thinh, chả nói với e câu nào, con gái con đứa mà đéo chủ động gì, toàn để em phải hỏi trước
E: Lạnh không e?
(Phải công nhận là trời đầu hè, nhưng vẫn chưa nóng, cái se lạnh của thời tiết cuối xuân vẫn còn, lái xe em thấy lạnh vl í)
EN: Cũng hơi hơi a, nhưng e có áo rồi, a lo mà lái xe đi, run tay ngã bây giờ, hihi.
Mọe nó, đến run tay mà nó cũng nhận ra, e đành tập trung lái xe và không commet thêm câu gì nữa, e nó ngồi sau thì cứ vu vơ hát bài “Vu vơ-Joker Rules”, e cũng lẩm nhẩm theo giai điệu, chả mấy cũng về đến nhà e nó, may mà lượt về không gặp cơ động nên e nó cũng chả khen được câu nào mà cũng không khen thằng đẹp trai chở nó đi .
Đỗ xe trước ngõ nhà e nó, em cũng chả hiểu sao đoạn ngõ nhà e nó cứ tối om, căng mắt mới thấy lờ mờ bóng nhà. E nó xuống xe rồi đưa mũ bảo hiểm cho em
EN: Cám ơn a về buổi tối ngày hôm nay nhé. Hình như e vẫn nợ a cốc trà chanh, hôm nay mới ăn kem, chưa mời a uống nước được, hì.
E: Không sao, còn nhiều cơ hội mà, a có chạy mất đâu, e vẫn còn cơ hội trả nợ mà, a tốt bụng lắm .
EN: Vâng, hihi, thôi, a về nhé đi đường cẩn thận, tới nhà nhắn tin cho em nha.
E: Ừ, e về cẩn thận, ngõ tối .
E nó quay sang nhìn em cười, nụ cười như thiên thần bị đần, em ngại cúi xuống cài cái mũ e nó vào xe. Bỗng nhiên, mọi dây thần kinh như đơ lại, cảm giác điện giật chạy dọc sống lưng kèm theo 1 tiếng “Chụt” vang lên khe khẽ cũng đủ làm em thấy ấm lòng, e nó vừa thơm vào má em các thím ạ . Ngẩng lên nhìn e nó, 2 ánh mắt chạm nhau trong tích tắc, e nó khẽ nháy mắt 1 cái tinh quái rồi quay đầu chạy vào trong ngõ…

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:37)
Điều hành T9.



,,,,,,,,,,,,,,,,,

 Admin (Sáng lập!) (11.09.2014 / 17:37)
Điều hành T9.



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>
Like [1] : thanhtumen , Thích điều này!


  Tổng số: 202
1 2 3 ... 21 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
5 / 49 / 8951