Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Review] - Lời trần tình của một ả điếm


Đánh giá:(Hay 218 - Không Hay 166) 218 / 166
Lượt xem:11267 - Bình luận:74
1 2 3 ... 8 >>

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:25)
Điều hành T9.



T/g:thattiennu5
Giới thiệu sơ lược:
Nàng là một thiếu nữ vừa tròn 18, chị cả trong một gia đình nghèo khó, thất ăn thất học. Từ nhỏ, nàng có ước mơ trở thành một nữ tiếp viên hàng không, với những chuyến đi Tây, đi Á, những món ăn ngon ở các nhà hàng sang trọng. Nhưng nào hay, số phận hẩm hiu, gia cảnh khốn đốn, đã cướp đi ước mơ ấy của nàng. Nàng chính thức thất học vào năm lớp 10, phải ở nhà phụ giúp gia đình để kiếm đồng ra đồng vào lo cho các em. Lớn lên chút nữa, nhờ sắc đẹp trời phú cùng giọng nói ngọt như mía lụi, nàng tạm biệt gia đình khăn gói lên thành thị kiếm việc bất chấp những lời can ngăn từ ông bà bu. Với nàng, thật không quá khó khăn khi mang về cho gia đình hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng chỉ trong vòng 1, 2 năm trời ngắn ngủi. Nhưng ai nào hay, công việc nàng đang làm phải chịu biết bao sự sỉ nhục từ mọi người, những giọt nước mắt hằng đêm vì nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ các em có lẽ sẽ còn đeo đẳng bên nàng suốt cả cuộc đời này.

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:26)
Điều hành T9.



Chap 1:Ngày gặp nàng

Cách đây khoảng 6 tháng, trong một lần gặp lại đám bạn cũ hồi cấp 3, bọn em đã rủ nhau đi ăn nhậu hát hò. Sau chầu nhậu hôm đó, em, thằng Vinh và thằng Bình đánh tẻ đi thêm tăng 2, tăng 3. Trong 3 đứa em thì thằng Vinh là thằng có nhiều kinh nghiệm trong mấy vụ đi mát xa, chơi gái nhiều nhất. Do đó, em và thằng Bình để cho nó làm chủ trì dẫn đường.

Cả 3 bọn em ngồi bàn bạc với nhau thì đi đến quyết định, đó là thay vì đi mát xa như trước đây thì cả 3 sẽ đi chơi gái, thử xem cảm giác mới lạ này nó như thế nào. Nói thật là khi kể ra việc này em cũng thấy hơi mắc cỡ, nhưng tuổi trẻ mà, rất muốn khám phá những việc mà "người lớn hay làm". Đây cũng là lần đầu tiên em và thằng Bình đi làm cái trò được cho là "kinh tởm" này, còn riêng thằng chó Vinh thì...nát cmn bét rồi.

"Ê bọn bây, tao thấy đi mát xa riết cũng chán quá, hôm nay tao dẫn tụi bây đi chơi gái cho biết cảm giác nó như thế nào" (Ku Vinh ra vẻ ta đây ăn chơi)
"Moẹ, tao thấy hơi sợ sợ cái trò đó mày à, lỡ dính sida thì sao" (Em phân vân)
"Tao đồng ý với thằng Vinh, đi mát xa chán bỏ bà" (Thằng Bình đầu trọc trọt cái mõm thúi vào)
"Bọn bây cứ yên tâm, có đeo bao thì chả chết ai đâu, tao đi mấy lần rồi có gì đâu"
"Ùa, vậy thử lần đầu xem sao" (Suy nghĩ một hồi thì em cũng đồng ý)
"Thế mày dẫn bọn tao đi đâu đó Vinh, xa không"
"Đâu có xa, gần đây thôi, 2 thằng bây đi chung 1 xe đi, tao đi 1 mình chạy trước dẫn đường"
"Ok nhanh đi còn về"
"Ê, mà tụi bây có đem chứng minh nhân dân không đó" (Thằng Vinh hỏi)
"Có đây này, đi nhanh lên, lắm mồm"

Bạch bạch bạch, sau tầm 15 phút thì cả 3 bọn em trên 2 con xe máy cũng đã đến nơi. Đó là một cái khách sạn nhỏ toạ lạc bí mật trên một quốc lộ ở quận thủ đức (quán nào thì em xin phép không được kể ra, tránh tiếp tay cho giặc). Vừa vào quán, đập vào mắt ba bọn em là 2 nữ tiếp tân mặc váy ngắn hết sức xinh đẹp, nhìn 2 ẻm mà chỉ muốn chảy máu cam.

"Bọn anh đi 3 người phải không ạ" (Em tiếp tân nở nụ cười hỏi)
"Hihi, em giỏi quá, đúng 3 người luôn nè, nhớ anh không em" (Thằng Vinh cười đểu troll em nó)
"Anh thì quá quen mặt rồi, khách vip quán em mà"
"Em nói quá, anh mới đến đây chừng vài lần chứ mấy, hôm nay anh đem 2 thằng bạn tới cho bọn em đây"
"Bọn anh ngồi ghế chờ xíu đi ạ, để em sắp xếp đào"
"Ok em, nhanh nha, bọn anh trễ rồi đó"

Trong lúc thằng Vinh trò chuyện với 2 ẻm tiếp tân thì em với thằng Bình chỉ biết ngồi đực cái mặt ra, cơ thể cũng hơi run run lên vì sợ. Với 2 tụi em, có 2 cái sợ chính, thứ nhất là sợ trong lúc đang hành sự thì công an vào phục kích thì nhục cho thanh niên tiêu biểu 2013, thứ hai là sợ chẳng may bị lây một số bệnh tật phụ khoa như: giang mai, lậu, hay sida thì tiêu cmn đời trai.

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:26)
Điều hành T9.



Chap 2:30 phút và một người bạn

3 bọn em ngồi đợi tầm 10 phút thì rốt cuộc 3 em đào từ bên ngoài bước vào nhà trong bộ dạng quần áo hở hang và có đeo khẩu trang.

Nhìn sơ qua thì có vẻ em nào cũng ngọt nước, tướng tá cao ráo, da dẻ trắng trẻo, bảo đảm tụi con trai nào nhìn thấy mấy ẻm cũng đều nuốt nước bọt thèm thuồng, và tất nhiên em cũng không ngoại lệ.

Trong 3 em này thì em thấy có 1 bé để tóc mái ngố, nom có vẻ trẻ nhất trong số họ, mặt mũi thì e không dám bình luận vì có thấy mẹ gì đâu mà bình luận.

"Bọn anh theo em lên phòng" (Một nam nhân viên quán mở lời)
"Đi tụi bây, vụi lên, làm chó gì mà run vậy 2 thằng kia" (Ku Vinh cười đá đểu)
"Tao hơi hồi hộp mày à, mà tao chưa có bao" (Thằng Bình mặt mày teo tái nói)
"Haha, thằng này ngốc thế, bao có sẵn rồi, mấy em đó giữ đấy, khỏi lo"
"Ê mà thời gian bao lâu vậy mày" (Em hỏi thằng Vinh chó)
"Cái đó là tuỳ sức lực của mày, mày trâu bò thì ra lâu, còn không thì ra sớm. À mà tao nói thêm cái này nè, ở đây mỗi lần đi được ra 2 lần, bọn bây nhắm được thì cứ thực hiện haha"
"Thôi lên phòng đi"

Đi thang máy lên lầu 3, lúc này em thấy xung quanh là những bóng đèn mờ đỏ trông rất sợ hãi, những tiếng kêu hư hử từ các phòng vọng ra nghe như một động bàng tơ. Bất chợt thì thằng nhân viên đưa mỗi đứa em vào từng phòng rồi bảo: "Anh vào phòng này chờ xíu nha, đào lên bây giờ"

Ngồi trong phòng với chiếc máy lạnh thổi teo cả trym, thời điểm đó, em không biết tụi thằng Bình và thằng Vinh thế nào, nhưng với em thì cảm thấy rất sợ và hồi hộp. Không biết khi em đào vô rồi mình sẽ xử lý như thế nào đây.

Hồi trước đây, em cũng đã có đôi ba lần đi mát xa rồi, nhưng nói thật, vào tiệm mát xa em chỉ biết lặng im và nằm bất động cho các em muốn làm gì mình thì làm, chứ em chưa từng hé nhiều lời nói chuyện với mấy em mát xa đó. Thật sự là giờ đây em rất sợ sệt, cảm thấy như mình sắp làm một việc gì vô cùng có lỗi với gia đình, với bạn bè, hên là em chưa có người yêu, không thôi thì có lỗi với người yêu em rồi.

Nằm lim dim mắt suy nghĩ vu vơ thì bất chợt có tiếng chân người bước vào, và CLGT này, một bé gái có khuôn mặt thiên thần đứng trước mặt em, và không quá khó để em có thể nhận ra rằng cô bé này chính là con nhỏ để mái ngố lúc bước vào quán. Bất chợt ẻm nhìn em và nhoẻn miệng cười:

"Anh chờ lâu chưa" (Giọng con gái miền Tây ngọt lịm các bác ạ, em cũng không hiểu vì sao mấy nghề này đa phần toàn con gái miền Tây nhỉ)
"Mới mấy phút thôi em"
"Trông anh hiền quá nhỉ, mới vào đây lần đầu phải hôn" (Ơ đệt, ý nói anh mặt ngu à)
"Hiii, sao em biết hay vậy, anh được thằng bạn dẫn vào đây, thằng đó thì vào đây thường xuyên roài"
"Hihi, bạn anh tên gì, nói ra biết đâu em cũng có quen thì sao"
"Tên Vinh em, trông nó ăn chơi lắm"
"Vinh à, nghe hơi quen quen, em cũng không chắc lắm"
"Chắc có lẽ khách em nhiều quá nên em không nhớ nỗi thôi" (Em xin phép tự gạch vào đầu vì câu nói vô duyên này)
"Anh nói vậy làm em buồn, nghề của em nó khốn nạn lắm anh à, vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nên em mới theo cái nghề này thôi"
"Anh xin lỗi, ý anh không phải thế"
"Hihi không sao anh, giờ anh sẵn sàng chưa" (Nàng vừa nói vừa lôi trong túi ra chiếc bao, bao gì thì có lẽ ai cũng biết rồi nhỉ)
"Em với anh tâm sự thêm chút nữa đi, em làm gấp quá anh sợ nè"
"Anh nhát gái quá ta, thế anh có bạn gái chưa"
"Híc, anh làm gì có bạn gái, anh FA từ đó giờ em à"
"FA là gì vậy anh, em hông biết" (Tội nghiệp ẻm, chắc không có thời gian lên mạng nên không biết từ này)
"FA có nghĩa là mãi mãi cô đơn, nói toẹt ra là ế đó em"
"Hihi, gớm, anh bao nhiêu tuổi mà đã lo xa mấy vụ này rồi"

Lúc này, cảm giác run sợ như khoảng thời gian mới bước vào quán của em đã dần tan biến, thay vào đó là một bầu không khí hết sức vui vẻ và thoải mái.

"Anh vừa đủ tuổi lấy vợ và sinh con thoai"
"Gớm hông, thế khi nào anh mới chịu kiếm vợ"
"Hiii, khi nào có người ưng anh thì anh mới cưới chứ, giờ anh FA thì cưới vào mắt à"
"Mà em hỏi thật nè, trước giờ anh đi chơi gái mấy lần rồi"
"Lạy hồn, em hỏi một câu làm anh sợ luôn, làm như anh ăn chơi dữ lắm"
"Vậy chứ mấy lần, hông đánh trống lãng nhoa"
"Đây là lần đầu thoai, mấy lần trước anh chỉ đi mat xa thui, tại bị bạn bè rủ rê dữ quá"
"Gớm cái anh này, hiền quá heng, vậy hoá ra hôm nay em là người đầu tiên của anh à, vinh hạnh dữ heng"
"Em chọc anh hoài"
"Thôi trễ rồi, anh cởi quần ra nhanh đi, bọn em còn có khách đợi"

Thời điểm này, nàng đã rủ bỏ hết bộ quần áo trên người nàng, để lộ ra một thân thể trắng muốt với những số đo cực chuẩn, thật sự là em cảm thấy hết chịu nỗi trước hình ảnh này. Ấy thế mà em vẫn có cảm giác sợ sệt một cái gì đó, tự nhiên em thấy thương cho số phận của nàng, một cô gái xinh đẹp, nói chuyện có duyên như thế này mà phải đi làm cái nghề này, rồi mai này khi thân xác đã tàn úa, thì cuộc đời của nàng sẽ trôi về đâu.

Biết bao câu hỏi xuất hiện trong đầu em lúc đó, và cuối cùng em đưa ra một quyết định mà có lẽ bị cho là "hơi khác người".

"Mà em nè, em tên gì vậy, anh muốn biết tên em"
"Em tên Huệ anh, tên hơi sến chút hì hì"
"Đâu có, anh thấy tên em đẹp lắm chứ, giống với mấy cái tên của con gái hồi xưa"
"Giờ anh cảm thấy hơi mệt nên anh chỉ muốn em mát xa cho anh thôi, còn cái vụ kia thì anh xin khất"
"Anh chê em à"
"Đâu có, em đẹp thế kia ai mà chịu nỗi, nhưng giờ anh mới nhậu về, cũng hơi xỉn rồi nên chỉ muốn mát xa cho tỉnh người lại thôi"
"Vậy là anh quyết định rồi nhé, đừng có hối hận nha hihi"
"Ok baby"

Thời gian tiếp diễn sau đó chắc có lẽ nhiều người đi mat xa rồi có thể hình dung ra được, em xin phép không nhắc đến để tránh gây tò mò cho các em trai nhỏ tuổi.

Sau tầm 30 phút "chinh chiến" và trò chuyện với nàng thì bọn em cũng chào tạm biệt quán và ra về. Trước đó em đã có được số điện thoại của pé Huệ. Đối với em, nàng là một cô gái tốt và không có lý do gì mà em lại từ chối kết bạn với nàng, để rồi sau đó cuốn hút vào cuộc sống tăm tối của nàng...

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:34)
Điều hành T9.



Chap 3:Cuộc gọi 0 giờ

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đã hơn 1 tháng sau lần 3 thằng đi thác loạn đó.

Trong khoảng thời gian này, khi cái tết vừa qua đi, cuộc sống của em cũng trôi qua bình thường với đầy ấp công việc ở công ty và hàng tá bài tập cho lớp học thêm buổi tối. Em bận đến nỗi không còn thời gian và tâm trí dành cho gái gú, bạn bè, và đặc biệt là thời gian dành để nhắn tin với nàng, cô gái tên Huệ xinh xắn tại cái khách sạn bí mật đó.

Vào một ngày nọ đầu tháng 3, một sự kiện đáng buồn đã đến với bản thân em, con nhỏ mà em yêu đơn phương suốt 2 năm trời rốt cuộc thông báo sắp lấy chồng, trái tim em hôm ấy như tan vỡ ra từng mãnh. Sau giờ làm, em lang thang phố phường như một thằng tự kỷ, ai đã từng yêu đơn phương thì sẽ biết cảm giác này nó như thế nào.

Thú thực là em không phải là một thằng đàn ông yếu đuối, quỵ luỵ vì tình. Nhưng các bác biết rồi đó, mối tính đầu đâu phải bao giờ cũng dễ nuốt trôi, người em yêu thầm cũng là con nhỏ bạn thân nhất của em. Đôi khi em muốn mở lời với nó rằng "mày à, tao yêu mày", nhưng vì nhiều lý do khách quan nên em cứ giữ trong tim, và em biết chắc một điều rằng, nếu em mà thổ lộ với nàng thì có lẽ mọi thứ càng trở nên kinh khủng hơn.

Buồn như không còn gì để buồn hơn, em quyết định rủ 2 thằng bạn thân đi nhậu thay vì về nhà như mọi bữa.

"Ê ku, rãnh đi nhậu mày" (Em gọi cho ku Vinh)
"8 giờ tao mới rãnh, giờ đang bận, có gì mày gọi cho thằng Bình trọc xem sao"
"Ok, để tao gọi nó thử, vậy có gì 8h mày chạy qua quán XXX nhé"
--

"Alo Bình hả, đang ở đâu vậy, có ở nhà không, tao chạy qua"
"Qua làm gì mày, tao đang ở nhà nè"
"À qua chở mày đi uống cafe, nhậu nhẹt cho vui thôi"
"Ok qua đi, tao đi ị rồi ra haha"
"Đậu moẹ mày, ị cũng nói à"
"tút tút tút"

Đồng hồ điểm 6h30, em lái chiếc xe chiến của mình qua nhà thằng Bình trong tâm trạng buồn rủ rượi. Trên đường đi, thoáng nhìn thấy những cặp ôm nhau trên xe mà nỗi buồn em còn tăng lên đáng kể. Em chỉ muốn lại gần thọt chết cm bọn nó vì tội...trêu ngươi bố.

Nhớ có lần, em và con bạn thân (người em yêu thầm) trốn học trong lớp chạy ra ngoài ăn trứng vịt lộn, nhìn em ăn trứng mà thấy dễ thương vô cùng, thỉnh thoảng em trêu đùa nàng: "người gì đâu mà ăn dữ thế, ăn một lần 2,3 con vịt", nàng mới trả lời hồn nhiên rằng: "tui đâu có bằng tụi con trai các ông, toàn ăn gà 40-50 ký không à? Nói thật với các bác là, khi nghe con nhỏ này trả lời câu đó mà em giật thót tim, không ngờ nhìn nó 4 mắt hiền thế kia mà lại nghĩ được câu này. Có lẽ chính nét đáng yêu và "khác người" này của nàng mà làm em chết mê chết mệt, mỗi lần đi học , đến lớp không thấy nàng là em bỏ về luôn, chả còn tâm trí mà học.


Lan man một hồi thì tới nhà thằng Bình trọc, em lấy xe đèo nó ra một quán cafe ở khu Bình Thạnh ngồi đợi tán dóc cho đến 8 giờ rồi 3 thằng té đi nhậu.

"Mày biết tin gì chưa?" (thằng Bình hỏi em)
"Tin gì vậy?
"À con Vy nó sắp lấy chồng rồi" (Vy là con bạn thân của em, thằng Bình cũng là bạn của nó)
"Ùa tao biết rồi, cũng chúc mừng cho nó" (Mừng cho nó nhưng buồn cho em)
"Tao nghe nói chồng nó là người tây đó mày, sau đám cưới nó theo chồng nó ra nước ngoài, tao ko biết thằng đó quốc tịch nước nào". (Á đù, chồng Tây cơ đấy)

"Ơ vậy cơ à, tao tưởng chồng nó người Việt chứ"
"Tao không chắc, nãy tao thấy nó chụp hình với thằng trẻ tây nào úp lên facebook đó, rồi nó viết stt như kiểu sắp ra nước ngoài í, lát mày lên face mà xem".

"Ùa, ẻm đẹp thì ẻm có nhiều lựa chọn, ba mẹ nó cũng toàn quan to không đấy"
"Sao mặt mày hôm nay buồn vậy" (Thằng Bình nó hỏi em, chuyện em yêu thầm con Dung, em chưa kể với ai hết)
"À hôm qua tao thức khuya, sáng nay đi làm sớm nên giờ hơi mệt thui, chứ buồn mẹ gì"

Hai thằng ngồi tán dóc chém gió với nhau thì đến 7h45, thằng Vinh nó alo. Thoạt sau đó thì cả 3 đi nhậu nhẹt say mét nhè hạt mè, thằng chó Vinh lại có nhã ý đòi rủ đi thêm tăng 3 giống hồi trước nhưng em với thằng Bình xin kiếu. Nói thật là hôm ấy em không còn tâm trí gì mà nghĩ đến mấy cái trò mát xa, chơi gái hết, chỉ muốn nhậu thật say rồi sau đó về ngủ một giấc cho quên hết tất cả chuyện buồn.

Đồng hồ điểm 12 giờ khuya, em đèo thằng Bình trọc về, còn thằng Vinh nó lái xe phóng đi đâu đó thì em không biết, chắc đi chơi gái tiếp rồi, chơi với thằng này cũng có nhiều cái tốt nhưng cũng không ít cái hại.

Vì anh em bạn bè, nó có thể liều mạng làm bất cứ chuyện gì, có lần em bị một đám vây đánh trước cổng trường, nhờ thằng này ra đứng giải quyết mà em thoát nạn từ lần đó, đi ăn chơi thì nó cũng là thằng lúc nào cũng đòi trả tiền, nhưng bị bọn em chửi bắt phải hùn tiền nên mới chịu. Nghĩ lại thấy nó cũng là một thằng bạn chơi được. Tuy nhiên, cũng có lúc nó khiến tụi em phải rơi vào những tình huống chết dở sống dở. Chả là có 1 dịp cuối năm, nó đèo em trên chiếc xe, đang chạy vi vu trên đường thì bất ngờ nó với tay nắm nguyên 1 trùm nho của một con mẹ bán dạo dọc đường, em ngồi sau lãnh hết tiếng chửi rủa từ bà bán nho và những ánh mắt hình viên đàn của người đi đường, "lỗi không phải cháu, thằng bỏ mẹ này nè".

Quay lại câu chuyện, chở thằng Bình về đến nhà, em cũng chào tạm biệt và lái xe về nhà luôn, trước đó đã làm một bãi ói to tổ trảng ngay cột điện. Về đến nhà, em lăn đùng ra giường, tưởng chừng như sẽ được ngủ một giấc thật ngon, nhưng CLGT này, nằm hơn 30 phút mà em vẫn không có cảm giác buồn ngủ, chỉ thấy hơi mệt mệt trong người thôi.

Lăn qua lăn lại, suy nghĩ vu vơ như thằng khùng. Không biết phải làm gì hết, em mới sực nhớ ra là hồi trước có lưu số điện thoại của bé Huệ, tính tâm sự với nàng xíu về công việc, thế là bèn lấy điện thoại ra gọi cho nàng. Cơ mà bấm số gọi thì đầu dây bên kia có đổ chuông nhưng không thấy ai bắt máy, em nghĩ thầm "hay chắc giờ này nàng đang đi khách nhỉ".

Gọi cho Huệ không được, em lại tiếp tục trở về với trò chơi "lăn người trên giường" (khuya rồi chả biết làm mẹ gì, tính quay tay mà thui). Bất chợt điện thoại báo tin nhắn, là bé Huệ các bác à, "Anh gọi lại cho em nha". (Ơ cái con này láo, lại còn bắt bố gọi điện cơ đấy).

Suy nghĩ một hồi thì em cũng quyết định gọi cho Huệ

"Alo Huệ hả"
"Dạ anh"
"Còn nhớ anh không?"
"Nhớ chứ sao không, em có lưu số anh mà hihi" (Ô chội ôi, cười lun í)
"Hiii vậy à, tưởng em quên anh rồi chứ"
"Hi sao quên được"
"Em vẫn còn đang làm à"
"Dạ, nghề của em là ăn đêm mà anh, nhiều lúc buồn tủi cũng phải chịu thôi"
"Ùa vậy em tính làm đến mấy giờ mới nghỉ"
"Cái này em không chắc được, còn khách thì em vẫn làm thôi, hôm nào ế thì cỡ 2,3 giờ là em ngủ rùi"
"Thế giờ em đang rãnh hay sao mà nghe điện thoại của anh"
"Em và con bạn đang đợi khách anh ơi"
"À bữa nào rãnh đi uống cafe với anh một bữa heng"
"Dạ anh, có gì em alo anh sau nha"
"Tút tút tút..."

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:35)
Điều hành T9.



..........

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:35)
Điều hành T9.



...........

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:35)
Điều hành T9.



Chap 4:Ngày 8-3 đặc biệt

Sau cuộc gọi đêm hôm ấy, trong người em tự nhiên trào lên mong muốn được gặp lại bé Huệ. Điều này có lẽ là do một phần em nghe tin con bạn sắp lấy chồng và một phần do em đang thiếu hơi ấm của gái. Như các bác biết rồi đó, em làm giờ hành chính, tối lại còn đi học, mà công ty em thì đa phần toàn đực rựa nên vấn đề kiếm bạn gái với em phải nói là một nhiệm vụ hết sức cam go.

Có nhiều đêm em khóc thầm tự kỷ và quay tay trong nước mắt các bác à, anh em FA chắc có lẽ hiểu rõ điều này nhất, em xin phép không nhắc đến chi tiết, lol. Cũng thưa với các bác là đã lâu lắm rồi em chưa có cảm giác được gái yêu và được yêu gái, không tính mấy chuyện đi mát xa này nọ. Đôi khi trong đầu em dấy lên một suy nghĩ: "Hay là kiếm mẹ con nhỏ phục vụ cafe hay mát xa yêu đại cho rồi, mấy em này nhiều khi còn tốt hơn mấy bọn con gái giả nai ngây thơ ngoài đời thực".

Trở lại với câu chuyện, sau khoảng 1 tuần từ cuộc gọi với bé Huệ, tức chiều ngày 7/3, em lấy hết can đảm gọi điện cho bé Huệ một lần nữa với nhã ý mời em nó đi uống nước. Sau một hồi hỏi thăm sức khoẻ nàng thì niềm vui cũng đến với em:

"Alo bé Huệ hả, anh nè, nhớ hông"
"Lạy hồn, anh hỏi em câu đó hoài vậy, đã bảo em có lưu số anh mà, không nhớ sao được"
"Hihi anh đùa thôi, ai biết được em, em nè, giờ rãnh hông, anh qua chở đi uống cafe heng"
"Tối mai nhen anh, tối nay em bận rồi"
"Em biết mai là ngày gì hông"
"Ơ, ngày gì là sao anh"
"À, mai là 8-3 đó, ngày quốc tế phụ nữ, anh sợ mai em có nhiều kèo"
"Ối zời, tưởng chuyện gì, với em ngày đó cũng như ngày thường thôi, em giờ làm gì có bạn trai gì đâu mà quan tâm ngày ấy hả anh"
"Hihi, vậy hả, vậy mai có chịu đi uống cafe với anh hôn"
"Chứ anh không đi với bạn gái à"
"Anh đang ế thấy mồ luôn, bạn gái ở đâu ra em"
"Hihi vậy làm bạn trai em đi" (Á đù)
"Em dám chơi không"
"Hii, em đùa thôi, cái nghề bạc bẽo như em thì chả ai yêu đâu, anh dính vào em thì khổ cả đời" (I don't think so)
"Em dễ thương, đáng yêu thế kia thì ai mà không thích"
"Thôi em cúp máy nha, có gì mai 8 giờ tối anh qua khu trọ nhà em rồi gọi cho em, anh ghi lại địa chỉ nè, địa chỉ là...."
"Okie em, đừng cho anh leo cây là được"
"À mà nè, mai em chỉ đi với anh đến 12 giờ thôi nhé". (Rồi hiểu...)
"Ùa anh biết rồi"
"Tút tút tút..."

Tiếng điện thoại vừa chấm dứt, lòng em bỗng xôn xao và vui vẻ lạ thường các bác à. Cứ nghĩ đến cảnh mai được gặp em nó, được nói chuyện với em nó, và được chở em nó ngồi trên xe mà trong người em tự nhiên nóng ran. Em xin phép tả sơ một chút về ngoại hình của nàng, nói ra cho các bác biết được rằng, vì sao em lại sung sướng khi sắp gặp nàng.

Như đầu câu chuyện em có kể, nàng là một cô gái 18 tuổi, ấy thế mà chiều cao và thân thể của nàng đã phát triển gần như toàn diện, nàng cao tầm 1 mét 65, vòng 2, vòng 3 của nàng thì em không biết nhưng vòng 1 thì phải nói là...trên cả tuyệt vời. Em biết được điều này là do hôm đi mát xa, trong lúc nàng đang xoa bóp người em thì em có vô tình sờ vào ngực của nàng. Nói ra điều này cũng hơi mắc cỡ với mấy bác mấy thím, nhưng hỏi thử xem thằng bỏ mẹ nào đi mát xa mà tay chân không múa ngoấy, đúng không anh em. Còn xét về giọng nói của nàng thì phải nói là ngọt lim, du dương như tiếng đàn, nói chung là giống giọng của mấy em teen trực tổng đài điện thoại, nghe thôi đủ phê rùi.

Buổi tối ngày hôm ấy cũng trôi qua một cách êm ả, nỗi buồn vì con bạn sắp cưới chồng tuy chưa nguôi nhưng có thể là giảm đi đáng kể. Có lẽ nhiều người sẽ nói em là, "thằng này điên mẹ rồi, mới gặp con mắm Huệ có một lần mà i như gặp mấy tháng, mấy năm rồi không bằng". Vâng, với em lúc ấy chỉ xem bé Huệ như một đứa con gái bình thường thôi, không có thích hay yêu gì hết, chả qua là em vui mừng vì sắp có thêm một con nhỏ bạn xinh đẹp, lâu lâu buồn buồn nó cho mình sờ mò, nắn bóp thì còn gì bằng.

Ngày 8/3 định mệnh cũng đã đến, chiều hôm đó, sau giờ làm, em nhanh chóng chạy về nhà ăn cơm, tắm rửa, ị đái trong niềm vui háo hức như ngày tựu trường, rồi ngồi chờ đến tầm 7 giờ, em dắt con ngựa chiến của mình ra, chính thức lên đường đến...tiệm rửa xe. Xe em mấy tháng rồi chưa rửa ráy, hôm nay nhân có chuyện này nên em quyết chi 20k tắm rửa cho em nó, một phần là lấy chút danh dự nhỏ nhoi cho chủ nhân của nó. À quên, trước khi ra khỏi nhà, em đã không quên xịt nước hoa, lăn nách và thủ theo cả triệu đồng tiền mặt. Như các bác biết rồi đó, kinh tế, lạm phát khó khăn, đem cả triệu bạc trong người mà em sợ còn thiếu lên thiếu xuống, thằng nào kêu 1 triệu là nhiều em đấm cho vỡ cmn mặt ra cho chừa.

Thời điểm 8g càng ngày càng đến gần, em tạt qua một tiệm hoa nhỏ dọc đường mua một giỏ bông hồng nhỏ để tặng nàng, hôm nay là ngày phụ nữ, dù sao cũng phải làm gì đó cho nàng vui và tránh tủi thân. Mua hoa xong thì em phóng bạt mạt tới nhà nàng, sợ đi trễ thì nhọ. Và chuyện gì đến cũng đến, em đi trễ do không rành đường đi đến nhà trọ của nàng các bác à. Tới nơi thì đã trễ 20 phút, quần áo xộc xệch, đầu tóc thì như ổ quạ. Đứng trước khu trọ nàng ở, đó là một dãy nhà xập xệ xuống cấp trầm trọng, ở ngoài hàng rào thì treo đầy quần áo, đồ lót của con gái. Em nghĩ rằng chỗ này là nơi tụ tập của gái mát xa, mại dâm, và tất nhiên là nàng cũng nằm trong số gái đó.

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:36)
Điều hành T9.



..........

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:36)
Điều hành T9.



>>>>>>>>

 Admin (Sáng lập!) (24.08.2013 / 12:37)
Điều hành T9.



>>>>>>Page 2


  Tổng số: 74
1 2 3 ... 8 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
22 / 95 / 8949