Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[review]hơn 1năm du học hàn xẻng


Đánh giá:(Hay 206 - Không Hay 164) 206 / 164
Lượt xem:14644 - Bình luận:30
1 2 3 >>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 16:36)
Ko tồn tại



Part1: Những ngày đầu.
Xin chào các bác, giới thiệu vs các bác, e là 1 thằng sinh viên VN đang vật lộn bên đất Hàn Xẻng. Thực ra, từ hồi em đẻ ra cho đến khi e nhận đc cái học bổng để sang Hàn học thì nói thật e đeo biết Hàn Xẻng là cái đất khỉ ho cò gáy nào, chỉ xem qua phim ảnh. Xưa kia, trước khi sang bên này, e cũng hay xem phim Hàn Xẻng lắm…mẹ, trong phim thì cảnh đẹp vãi đai,trai xinh gái đẹp thôi rồi.. thế nên e nghĩ chắc sang bên này cũng đc ngắm kha khá gái đẹp. Vậy là đến ngày nhập học thì e cũng cắp đít lên và bay….bỏ lại ở quê nhà cha mẹ, em gái cùng cơ số người yêu.
Lần đấy lần đầu đi máy bay, lại cộng them nghịch đc cái phần mềm MyTracks của google ấy. thế là em bỏ ra track xem thế nào thì thấy : trên đường dù bên trong nhìn ra nó đi rất chậm trên đường băng thì nhìn tracks screen đã thấy 373km/h rồi.. vãi đ luôn... Rồi bắt đầu nó tăng độ cao.. tốc độ lên dần tầm 500km/h. Đến tầm 600km/h thì nó ko tăng độ cao nữa, bay thẳng đều. Lúc ấy cảm giác trong người nó nôn nao vãi các bác ạ, có ji trong bụng chỉ muốn ọe hết ra thôi, nhưng mà sau vài phút cũng quen quen dần... Hôm ấy e đo thì máy bay bay cao 12km, tốc độ trung bình 970km/h (dự định lúc nào về đo lại lần nữa các bác ạ). Giữa trưa cũng được tiếp viên nó mang đồ ăn cho ra chọn mà nốc... Ngồi cạnh e là một chị người Hàn Quốc, đang ngồi đọc tờ báo, toàn chữ Hàn, e nhìn vào thì hoa cả mắt, chả biết chữ mù nào, nên em chuyển lên nhìn mặt chi ấy các bác a. Cũng xinh, da trắng, ngồi máy bay 4 tiếng mà chả làm ji buồn bực chân tay, đôi lúc cũng muốn bắt chuyện vs chi ấy, nhưng mà cũng chả dám, vs lại có biết tiếng Hàn éo đâu. Thế đéo nào lúc ấy em mới nghĩ ra là em biết tiếng Anh các bác a, thế là cũng bắt đầu:
E:"Excuse me! Can u do me a favor? (Gọi chị ấy là chị LEE nhá, vì tên LEE)
Lee: "yeah !, why?"
E: "I wanna see the sky, so can we exchange the seat? Just a minute?
Lee: "Okey! (Smile)
(ĐỜ MỜ, cười mỉm đẹp v~ các bac ạ... E chả biết các bác bảo gái Hàn toàn phẫu thuật chỉnh hình hay thế nào nhưng mà fau thuật mà xinh thế thì cứ phẫu, em ủng hộ ! )
Lúc ấy chị tháo dây an toàn, và bắt đầu nhổm dậy để đổi ghế. Ôi nhìn cao phết(nhưng vẫn thua e), cao tầm 1m68, chuẩn v~ các bác a.
E: Thanks so much !
Lee: You're welcome^^
E lúc đấy cũng bắt đầu có cớ để hỏi chuyện rồi, thế là bắt đầu:
E: What's your name ?
Lee: I'm me
E ĐỆT MỢ, troll anh à? Hỏi tên ji lại bảo I'm me)
Sorry, but I just want to know your name, is it okey?
Lee: I'm me____ Lee Young Mi
E: Cái đệt... hóa ra tên là Mi... Thế mà e cứ tưởng..
Vậy là cả 2 cùng cười toe toét, khoảng cách cũng bắt đầu đc thu hẹp lại. E thấy mình tự nhiên tự tin lên hẳn (mặc dù ko dùng KOTEX hay DIANA gì đâu nhá các bác).
.
.
Trong cả chuyến bay cũng hỏi đc cơ số chuyện, thì biết chi ấy là sinh viên đại học (năm 3) , đang học ở Hàn, nhưng mà đi tình nguyện sang Việt Nam rồi giao lưu vs sinh viên mấy trường ở Hà Nội (Chưa có người yêu luôn, lúc ấy éo tin, nhưng sau mới biết là sự thật) . Rồi cũng lân la hỏi cả yahoo vs facebook thì đc biết là bọn Hàn chả đứa nào dùng yahoo, facebook thì cũng có, nhưng nó dùng nhiều nhất là Kakao Talk các bác ạ. Mà lúc ấy e xin đc số điện thoại thôi, nhưng chưa có dùng Kakao Talk, nên cũng chỉ lưu lại contact chứ chưa gọi(sau này mới gọi).
Sau 4 tiếng ngồi máy bay mòn đít cuối cùng cũng hạ cánh xuống Incheon International Airport ##.
Like [4] : , 9x_doi_dau , demacia , 0966993816a , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 16:37)
Ko tồn tại



Vừa đi học về, tranh thủ viết thêm tý cho các bác đỡ ngóng
Review thêm cho các bác là lúc máy bay hạ cánh ù tai v~ đai các bác a. Thế đeo nào nhớ lại lời xúi dại của bọn bạn là ù tai thì bịt tai vào.. đờ mờ, càng bịt nó càng đauThế lúc ấy chi ấy mới nhìn e cười rồi bảo “Ù tai à?”(dịch luôn đỡ fai viết English nhé các bác). Đê mờ.. lúc ấy e đang bịt tai có nghe thấy đeo ji đâu, thế là chi ấy liền giơ 2 tay lên chỉ vào tai, rồi chỉ vào miệng, rồi lại há miệng rộng hết cỡ @@. Cứ hít hà…. E nhìn mãi mới hiểu la fai bỏ tay không bịt tai nữa, đồng thời há miệng rộng ra thì mới không bị ù tai…Nhìn chị làm động tác hit hà, há miệng, lúc ấy trong đầu e cũng hiện ra một số cảnh ……(các bác tự hiểu) cho nên làm sao mà hiểu đc cái hành động ấyNhưng mà công nhận là công hiệu thật, mồm mũi mở rộng hết cỡ, ko bịt tai… đỡ hẳn ù tai, lúc đó e mới cảm ơn rối rít…
Xuống sân bay, chả biết lối nào mà đi để ra ngoài lấy hành lý cả, thế nhưng cũng may quen đc chi ấy, thế rồi đi theo. Thực ra chi ấy cũng chả biết đi thê nào vì mới đi lần đầu, nhưng mà thấy người ta đi đến đâu thì cũng đi theo, thấy đâu đông người thì đi ra đó, đi mãi cuối cùng cũng ra ngoài. (Bên này Hải quan nó làm ăn hẳn hoi chứ còn bên VN mình, dân ta về nước không cẩn thận bị vòi tiền, sách nhiễu như cơm bữa). Lấy hành lý xong đi ra ngoài thì ôi… “đạ mấu”,,, lộn vãi lành các thím a. E lúc đi cũng mang theo áo rét rồi nhưng ko nghĩ ra là nó lạnh như vậy. Nhiều bố to mồm phán bảo “Lạnh nước ngoài ko lạnh bằng ở VN, vì ở VN có gió thổi…” Sai bét bèn bẹt. Trước kia cứ bảo “lạnh thấu xương” nhưng có biết nó thấu thế nào đâu cho đến khi sang bên này. Giờ thì e biết tại sao các bố phán thế, bởi vì bên này người ta nhà nào cũng đều có sưởi sàn và điều hòa, nên vào trong nhà rất là ấm, 27-30 độ bên trong mặc dù bên ngoài -10 đến -15 độ. Còn ở VN, nhà thì hở, và ít nhà có điều kiện sắm điều hòa (chứ chưa nói đến sưởi sàn), do vậy dù trời 15 độ thôi cũng đã rét sun hết không còn ji để xoăn rồi. Các bố xem phim tưởng nó tuyết rơi mà vẫn mặc quần đùi áo cọc nên phán bừa là phải.
Và rồi thì cái ji đến cũng fai đến, cũng fai chia tay vs chị, có đưa cho chị xem đia chỉ của trường và nhờ bắt xe cho và không quên hẹn gặp lại café(Chuyện liên quan đến chị tạm thời đến đây đã, sau này gặp lại ntn lại là 1 bất ngờ dành cho các thím).
Chào tạm biệt chi và ra bến xe đợi bus. Nói sơ qua về cái bus bên Hàn này nhe các bác. Vì đi bus trả tiền bằng thẻ (hoặc tiền mặt, nhưng ko có người thu tiền). nên chỉ từng người quẹt thẻ đc thôi, do đó không bao giờ có chuyện chen lấn xô đẩy như ở VN. Nhớ lại hồi em học ở quê nhà, lên đc con bus đến khổ, ko cần thận lại móc túi như chơi. Rồi bus cũng đến, lên bus e luống cuống chưa biết fai trả tiền thế nào, thì rút mẹ nó tờ 1 man (10k won) nhét vào, thằng tài xế nó bấm nút cho 1 cái, tiên sư , 1 đống tiền xu rơi loảng xoảng, hót mãi mới hết (vì đi mất có 2kwwon mà nó trả lại 8k toàn xu là xu). Hôm đấy đi mất 1 tiếng mới về đến trường, cũng may được ngồi không thì cũng nhục chả kém ji ở nhà. Mà bọn tài xế bên này phóng kinh lắm các bác a, tại đường lối nó rõ rang, đèn giao thông nhiều, làn ai người ấy phóng, chứ ko như ở mình, xe căng hải , xe đạp, xe máy, xe bus, ô tô, máy bay chug hết 1 làn.
Ngồi yên vị trên ghế, bắt đầu đưa mắt ngắm lung tung. Cũng phải công nhận là bên này lắm nhà to hơn bên mình (hiển cmn nhiên rồi =)))…. Nhìn trong xe thì cũng có cơ số em gái, nhìn em nào cũng xinh các bác ạ @@. E thắc mắc liên tục là Thế Đéo Nào , đứa nào cũng xinh như thế này thì đứa nào xấu cho @@? Nhưng mà nghĩ bụng, việc kiếm bạn gái Hàn là Bất Khả thi CMNR nên cũng chả nghĩ thêm được gì… thôi thì có thì ngồi ngắm thôi ^^, thế nhưng mà sau này mới biết là cái nghĩ bụng ấy của e nó sai cmnr
.
Để hôm khác viết tiếp… E đi ăn cái đã acảm ơn thím nào đọc đc đến dòng này

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 16:51)
Ko tồn tại



UPDATE 2:
<Như tiêu đề em review về cuộc sống sau hơn 1 năm ở Hàn Xẻng nhé, bác nào mong mỏi gặp lại chị Lee Yong Me thì cứ từ từ, truyện "xiếc" ko fai là nội dung chính>
Từ lúc e sang bên này rất nhiều chuyện trùng hợp xảy ra vs em, nói thì chắc ko bác nào tin, nhưng sự thật nó là vậy. Mời các bác theo dõi tiếp.
Xe bus tiếp tục đi, và đi, điều em ấn tượng đầu tiên vs cái hệ thống giao thông bên này, đường xá rất nhiều và xếp hình caro(như này #)… và đèn giao thông nhiều vô kể. mỗi ngã tư lại 4 cái cột đèn, nhìn đoạn đường dài mà đi vào buổi tối thì thấy cả dãy đường 1 màu đèn giao thông rực rỡ xanh đỏ. Và cái e ấn tượng thứ 2 về giao thông bên này, đó là thằng lớn, nhường thằng nhỏ. Mình đi bộ mà muốn sang đường (ở chỗ nào ko có đèn giao thông) thì khi gặp ô tô là nó dừng cho mình đi, chứ mình ko fai nhường ô tô. Có lần em đi thấy ô tô định qua, cũng rụt rè, định cho ô tô đi trước, vậy mà nó dừng, sập kính xuống vẫy tay ra hiệu cho mình sang đường trước. Chả bù cho ở Việt Nam, sang đường là cả 1 nghệ thuật và người sang đường là 1 nghệ sĩ. Cái tiếp theo em để ý được, là ở bên này xe máy hầu như ko có, chỉ có mấy tay đi giao hang bưu phẩm, hay giao bánh biếc các thứ mới đi xe máy để lượn vào ngõ ngách, chứ bình thường ra đường 100% 4 bánh nhé các bác.
Thêm 1 cái nữa e để ý là dân Hàn là dân miền núi nhe các bác… Vì đâu đâu cũng là núi vs đồi, mở mắt ra thấy núi. Nhưng mà bọn Hàn nó xây được cơ sở hạ tầng khủng, hầm đào xuyên núi, đủ các thể loại thì mới thấy là Hàn nó phát triển nhanh như thế nào. (Đương nhiên có viện trợ của USA). Nước ta có cố thêm chắc 30 năm nữa thì bằng Hàn bây giờ.
Thôi e quay lại vs cái xe bus, nói sơ qua về cái hạ tầng của nó là thế đã, sau này nhận ra thêm cái ji em kể tiếp. Trên cái xe bus e đi từ sân bay về trường hội tủ đủ mọi lứa tuổi, thành phần xã hội (e nghĩ thế, thông qua cái trang phục của người ta). Ngồi cạnh e là 1 người phụ nữ trung niên, mặc quần áo nhìn dáng vẻ rất thành đạt(chắc e sai, thành đạt sao đi xe bus), các bác cứ tưởng tượng ra hình ảnh bà tổng thống Park Geun Hye thì .. bà ấy cũng hao hao như thế đấy, nhưng ko đến nỗi già như bà tổng thống. Ngồi dãy đối diện, ghế trên là 2 thanh niên, cũng cao to, nhưng ko chắc là có gay hay ko, e nhìn thấy 1 thằng nó cứ tựa vào vai thằng kia ==’. Mấy em học sinh (ko biết sinh viên hay cấp 3) đang đứng chỗ cửa ra vào, trời lạnh như thế mà đứa nào cũng mặc váy ngắn đến tận bẹn rồi mặc quần tất….. Công nhận là đàn bà con gái ở đâu cũng vậy các bác ạ.. mồm cứ oang oang, mấy em học sinh trên xe cứ cười như nắc nẻ, tán phét nhau(e đeo biết nó nói ji). Nhưng mà ngắm gái nhiều e rút ra là, gái Hàn có thể cao hơn gái Việt, chứ ko cao đc hơn trai Việt, các bác hãy tin em(Mấy e như nhóm TARA thì cũng chỉ 1m65-1m68, 1m7 là kịch các bác ạ, nhìn video clip góc quay ngon nên nhìn em nào em nấy chân dài tới nách).
Bỗng nhiên bà thành đạt cât tiếng :
- 학생, 어디가? (Này cậu học sinh, đi đâu vậy?)
Lúc đấy e có biết nói câu éo nào đâu, rồi e mới bảo:
- Sorry I’m not Korean. (Sorry, cháu ko fai người Hàn.)
Sau đó bà ấy khen là nhìn giống người Hàn, ko nhận ra, bà ấy thấy e vác cái vali to tướng, nên hỏi.
(Trên thực tế thì người Hàn cũng thừa nhận là người Việt khá giống người Hàn, cả nước da, mái tóc, nên việc ko nhận ra 1 người là Hàn hay Việt là hoàn toàn bình thường).
- Rồi bà ấy nói tiếng Anh các bác ạ… Vãi, lúc ấy e tưởng là người Hàn nào cũng giỏi như thế thì e cũng phục, nhưng ko fai… hỏi ra mới biết bà ấy Tiến Sĩ Ngữ Học ở Đại học Seoul), chứ ko fai đứa hàn nào nói tiếng Anh cũng giỏi nhá các bác. Trường đại học tầm trung ở Hàn yêu cầu ra trường TOEIC 500 thôi các bác ạ. (Về khoản giáo dục bên này e nói sau, các bác chú ý đón xem)
- Rồi cũng hỏi han qua lại vài thứ, bà ấy hỏi e sang Hàn làm ji? E bảo sang học, rồi hỏi e tại sao đc sang thì bảo là nhận học bổng, bà khen tới tấp. (Hình như cái thói quen mở mồm ra là khen của người Hàn nó ăn sâu vào máu rồi hay sao đó các bác, hoàn thành 1 công việc rất nhỏ người ta cũng khen, lúc nào cũng :Rất tốt, rất tốt… - Bác nào du học bên này thì biết. Trong khi ở Vn, làm bài kiểm tra đc 9 điểm cũng ko cô nào khen cả…).
Hề, thấy bà ấy tiến sĩ, chắc sau này có dịp cũng đc nhờ, e liền xin số điện thoại luôn. Rồi cuối cùng cũng tới trường, e xuống trước, bà ấy đi tiếp, cả 2 cùng good byeE vào trường gặp người quản lý và đc xếp vào 1 phòng trong ký túc của trường. Công nhận cái ký túc xã nó t vật vã các bác ạ. 28 tầng, e thì ở tầng 23. Ngày đầu bỡ ngỡ chưa biết gì, về tới phòng bỏ Hảo Hảo ra ăn sống rồi định đi ngủ, nhưng mà đeo buồn ngủ các thím a.. Tại lệch múi giờ ==’, lệch VN 2 tiếng, thế nên ngồi vặt vẹo online mãi mới đến tầm 2 h e mới buồn ngủ , rồi mới cắp đít đi ngủ. À mà nói sơ qua về mạng internet chỗ em nhé các bác. Bên hàn thì wifi phủ khắp, loại miễn phí cũng có, mất tiền cũng có, nói chung chỗ nào cũng có wifi, còn phòng em thì dùng mạng dây, tốc độ miễn bàn các bác ạ.. donwloda mediafire tốc độ trung bình 13MB/s. không hổ danh quốc gia có tốc độ mạng cao nhât thế giới(bây h còn vị trí cao nhất nữa hay ko thì em không biết, nhưng mà thế này là tuyệt vời ông mặt trời rồi).
Thôi tạm thời viết thế này đã, … đánh 1 giấc lấy sức mai đánh giấc nữaCảm ơn các bác đọc đến dòng này.
Mọi sự trùng hợp cáctập sau sẽ rõ
Like [1] : , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:04)
Ko tồn tại



Vì hôm em sang là hôm thứ 6, cho nên e có hẳn 2 ngày thứ 7,8 để đi thăm trường vs lại đi loanh quanh vài chỗ quanh trường, tìm hiểu quán xá, các kiểu. Trường e cũng khá to, nhưng cái ký túc xá là to nhất.. Mô tả tý về cái ký túc nhe. Ký túc có 28 tầng thì 6 tầng dưới cùng là tổ hợp bách hóa, siêu thị, văn phòng phẩm, quán ăn, các văn phòng công ty, bảo hiểm, chi nhánh ngân hang..vv. nói chung là 6 tầng này chứa toàn bộ những cái cần thiết từ đầu đến chân. Còn từ tầng 7 đến tầng 28 là ký túc, nơi sống của các sinh viên. E thì ở tầng 23, đi thang máy đợi cũng còn vất chứ chưa nói đi thang bộ, có lần mât điện e fai leo bộ, đến nảnKý túc chia ra tầng Nam và tầng Nữ, nam lẻ, nữ chẵn… và chia làm 2 dãy. Phòng e đối diện vs dãy bên kia, nên là tối tối tắt đèn, vén rèm lên là nhìn đc sang các phòng đối diện dãy bên kia.. Mà cửa sổ kính to lắm ;D… kéo rèm lên là nhìn thấy hết cả phòng…. Hồi mới sang là có thú vui tối tắt điện vén rèm ngắm gái dãy bên kia các bác a ==’. (Nhiều đứa con gái ko them kéo rèm trước khi thay quần áo cơ, vậy thì nó mời sao e không ngắm). Giờ thi đỡ rồiỞ mỗi tầng thì có cửa ra vào, và muốn qua cửa fai có thẻ quẹt, mỗi thẻ chỉ dùng đc cho 1 tầng, nên mình ko thể vào các tầng khác được, cho nên trai gái muốn gặp nhau là toàn fai xuống tầng 2(Chỗ quán café vs lại ghế ngồi chém gió). Nhiều lần xuống đó uống café mà thấy các đôi cứ ôm hôn nâu chí chóe cả. Lúc đầu thấy hơi ghê, nhưng h thấy bình thường.) Nhiều lần đi thang máy cũng nhiều đôi máu quá đè nhau ra hôn luôn trong thang máy, mặc kệ là đang có người khác trong đó
Còn về trường e thì khuôn viên khá rộng, chia làm 6,7 khu gì đấy, đặt tên là khu A, B, C, D ,E ,F ,G…. mỗi khu một chức năng… Nhìn qua thì xây toàn bằng gạch đỏ, ko chat vữa, ko sơn… Và sau này đi chơi nhiều thì e cũng nhận ra là nó toàn xây kiểu đấy, 100% gạch kiểu ntn này
https://www.google.co.kr/url?sa=i& rc...87090008424697
https://www.google.co.kr/url?sa=i& rc...87090008424697
Sau khi đi chơi chán quanh trường rồi cũng bắt đầu mò ra ngoài, xem qua vài cái quán ăn xung quanh, ngắm cây cảnh, đường điLúc mới sang nhìn cảnh đẹp lắm các bác ạ. nhưng mà lâu rồi chán, bên này có thể nói là đất đồi núi 100% nên là toàn cây thông nhiều lắm, cảnh tuy đẹp nhưng ko đa dạng, chỉ có vài cảnh thôi. Các bác nhìn trong phim thì biết rồi đấy, thu đến lá vàng, lá đỏ, lúc đó đẹp chụp ảnh thích, như này này:
https://www.google.co.kr/url?sa=i& rc...87090222467797
Nhưng chỉ được 2, 3 tuần, rồi sang mùa đông nó lại thành thế này :
https://www.google.co.kr/url?sa=i& rc...87090267731776
À mà nhân tiện nói về tuyết bên này nhé… Nhiều người ở Việt Nam hằng mơ ước đc 1 lần nhìn thấy tuyết, đc đứng dưới bầu trời tuyết rơi. Nhưng mà thử 1 lần rồi biết ngay mùi.. Tuyết rơi ra đường rất là bẩn, trời lạnh đóng bang đi không cẩn thận là về với các cụ ngay. Nhân chứng sống là em này, năm ngoái đi ngoài đường, đang đi trên vỉa hè, dẫm vào bang, xoài 1 phát ra giữa đường, may lúc ấy ko có ô tô chứ ko thì chắc h em đang xanh cỏ rồiRồi tuyết dưới long đường, xe nó đi lại nhìn bẩn kinh khủng. Tai nạn giao thông do tuyết rơi thì nhiều khỏi bàn luôn. Không biết có bác nào muốn đi sang bên này ngắm tuyết không ?
Sau 2 hôm loanh quanh ở trường và khu vực xung quanh, cũng biết thêm đc kha khá. Về cái lịch học của e thì sang học ĐH, tối học tiếng. Lớp đại học thì cả lớp cũng được 4 mống gái, trong đó có 1 em cực béo, ục ịch luôn (chắc nhà trên núi nên luyện leo nhiều), 2 em cực xinh (là bạn của nhau luôn), 1 em bình thường. Còn lại toàn con trai. Hồi mới đầu thì fai nói chuyện bằng tiếng Anh, nhưng sau này e biết tiếng rồi thì toàn nói tiếng Hàn (căn bản tiếng Hàn nhiều chữ Hán nên học nhanh).
Còn lớp học tiếng của em thì gái nhiều lắm, 1 em Tung Cẩu (trẻ, đẹp, cũng vui tính), 3 người Việt Nam (1 anh đi làm và 1 thằng sang du học – quen luôn thằng này, 1 chị VNsang Hàn lấy chồng.), 1 chị JAV (nói đến JAV lại cho các bác thêm 1 thông tin hữu ích, đó là Nhật- Hàn thông hành không cần VISA nhé, chỉ cần có máy bay là đi lại tẹt ga như ở nhà, nhưng đó là đối vs người Nhật và người Hàn), 1 bà Mông Cổ sang học Tiến Sĩ. Vào lớp học tiếng công nhận sướng các bác ạ, nhiều hoạt động ngoại khóa vs lại đi chơi, du lịch các kiểu. Từ lúc e học đến h đi chơi 4,5 lần cả xa cả gần có hết. Hồi e còn học tiếng thì trường thường có cái chương trình Mentaling (Tức là giới thiệu bạn Hàn Quốc để thực hành tiếng Hàn và giúp đỡ mình một số khó khan trong giao tiếp ấy). Sau khi kết bạn thì 2 người mỗi tuần sẽ gặp nhau mấy lần để ăn uống rồi hỏi han, xem có ji giúp đỡ ko. Hôm ấy là thứ 2, tất cả các học viên trong trung tâm dạy tiếng tập trung vào hội trường, trong đó có cả mấy đứa sinh viên Hàn Quốc cả trai gái lẫn lộn, lúc đấy thì e cũng chưa biết vào làm ji, sau mới biết là để “ghép đôi”- như trên e đã giải thích. Mỗi học viên tự lên giới thiệu bản thân, quê quán, sở thích, chuyên ngành.v.v. rồi bắt đầu đến phần nhận cặp.
MC : “LẠC MỐC HỘT LÉP BÔ THA YA” – CHƠI XONG YÔNG.
(Bà Mông Cổ bước lên, đồng thời 1 thằng Hàn cũng bước lên cúi chào rồi về chỗ - E ko biết tên mấy đứa sinh viên Hàn nên viết tạm tên vậy, các bác cư hiểu đại loại nó là 1 thằng Hàn).
MC: :”MARIA OZAWA” – CHANG CHÊ HIẾP
(Chị Java bước lên, nhìn cái mặt thằng Hàn bươc lên cười toe toét như vớ được hang).
Rồi MC đọc thêm mấy người nữa cho đến lượt e :
MC: “Nguyen Van A” – Lee Young Me
(Em choáng và bất ngờ pha này các bác ạ… Tại nó trùng hợp quá nên chắc nhiều bác nghĩ em chém gió).
Đúng là chị Lee Yong Me rồi , chị cũng biểu lộ vẻ mặt hết sức ngạc nhiên, (các bác xem phim Hàn thi biết, bọn con gái có ji mà ngạc nhiên hay bất ngờ là mồm nó tròn xoe như cái que).
.
.
.
Thôi viết tạm tới đây đã, còn điều trùng hợp nữa để các tập sau e kể tiếp
Cảm ơn bác nào đọc được đến dòng này

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:08)
Ko tồn tại



Mặc dù đang ôn thi nhưng thôi cố viết thêm tý nữa không các bác ném gạch nhiều quá @@. Nhưng mà e đã nói rồi, chủ yếu e review về sinh hoạt, cuộc sống và những cảm nhận của e bên này, đừng bác nào nóng vội vs chi tiết chị Lee, nó fai có đầu cuối nó mới hấp dẫn. Có thể những review của e sẽ có ích vs những bác nào có ý định sang Hàn học tập, làm việc. Mời các bác theo dõi tiếp.
Đang kể về cái vụ ghép “đôi bạn cùng tiến- ăn xong thì biến”. Hôm ấy tất cả nhận cặp xong thì tổ chức cả đoàn đi ăn. Lúc đầu tưởng ăn ji ngon hóa ra nó tổ chức đi ăn buffet @@. Mà buffet bên này thì nó bày 10 món ra fai đến 11 món có ớt, mới đầu ăn ko quen, chả ăn đc cái ji các bác a, ăn cái đeo ji nó cũng khuyến mại Kim Chi, thà về ăn dưa muối ở nhà còn ngon hơnTuy nó cho gắp tẹt, nhưng mà thằng nào tham gắp nhiều mà éo ăn được hết nó phạt 3 nghìn (3kwwon =60kVND)Cho nên đã múc là fai cố mà liếm cho bằng hết thì thôi. Một bữa ăn thường thường hàng ngày của e cũng từ 4 đến 5kwon tức là vào khoảng 8-=>100k VNĐ, chỗ này mang về VN tiêu thì có mà tẹt bô, tiếc là bên này giá cả đắt đỏ, được nhiều thì tiêu cũng nhiều, nói chung vẫn bằng hòa.
Nói 1 chút về phong cách ăn uống của người Hàn nhe các bácHàn nó vẫn ăn đũa thìa như mình thôi, nhưng mà đc cái là bát đũa ăn fai để hết xuống bàn, ko được bưng lên, và không được cầm 1 tay đũa, 1 tay thìa, như thế là không hợp thuần fong mỹ tục. Chỉ được cầm hoặc đũa, hoặc thìa, muốn cầm thìa fai bỏ đũa xuống, và ngược lại, không bao h đc đưa bát lên mồm tu =)). Nhưng mà bên Nhật nó lại khác (theo những gì e hỏi được từ chị JAVA), một khi đã ăn là fai bưng cơm lên ăn (Giống VN), để xuống bàn cúi ăn là phong cách của “Chó”(E cũng thấy giống vãi, nhưng mà nhập ja fai tùy tục). Nhiều lúc ăn e cầm cả thìa đũa ăn cho nhanh, chả cần quan trọng mẹ ji
Quay lại với bữa buffet, sau khi lấy thức ăn xong, e cùng chị Lee, bà Mông Cổ và chị JAVA cùng 2 thằng Hàn nữa ngồi chung 1 bàn ăn. (À mà hồi chiều có bác hỏi chị JAVA là chị nào thì e cũng chịu). E ngồi đối diện chị Lee, còn bà Mông Cổ cùng chị JAVA ngồi đối diện vs 2 thằng Hàn kia. Em ngồi ăn mà ko thể nào nhịn được cười (nhưng vẫn fai nhịn) khi nhìn cái mặt thằng Hàn đối diện chị JAV, cái mặt nó cứ như thế này này các bác a : http://giaitri102.com/wp-conte ... -gai- ne.jpg
Chị JAVA nhìn thì cũng ko đến nỗi xinh lắm, nhưng mà được cái dáng DELICIOUS vs cả mặt trắng, nhưng mà nhìn khuôn mặt rất là “dạn dày sương gió” (If you know what I mean) nên chắc thằng Hàn nó khoái. Không biết có phải gái Nhật ai cũng giống nhau không, nhưng mà nhìn mặt chị JAVA là e lại nhớ đến những diễn viên Nhật mà e đã từng xem, thực sự là em thấy giống lắm các bác ạ.
Bữa ăn khởi đầu không thuận lợi với em lắm bởi về đang quen kiểu bưng bát xúc tu – tù và ở nhà rồi, bây h lại fai ăn cái kiểu cúi đầu xúc cơm như của bọn Hàn nên vẫn còn hơi ngượng và chưa thạo. Chẳng lẽ giữa bao người , 1 mình em bê cái đĩa cơm lên và, chan canh hút chùn chụt thì ko được lắm. Nhưng mà ăn được lúc thì cũng quen, hôm đấy fai ăn nhanh mới đuổi kịp chị ấy, thê đeo nào chi ăn nhanh vãi. Bữa ăn kết thúc khi mà mọi ánh mắt đổ dồn vào em, em là thằng ăn chậm nhất hội.. đm… Thế là lại fai ăn lấy ăn để cho nó xong nhanh.
Trước khi chia tay, e và chị ko quên cho nhau email và lập lịch gặp nhau, theo lịch thì sẽ gặp nhau 3 lần 1 tuần vào các buổi tối thứ 2,4,6. Bình thường thì gặp nhau sẽ chỉ luyện nói theo những ji đc dạy trên lớp học tiếng, mỗi buổi gặp khoảng 1 2 tiếng. Nhưng trên thực tế chỉ có 30 phút trong đó là e nói tiếng Hàn thui… Còn lại chém gió vs chi ngoài lề, hỏi han đủ thứ trên đời (tất nhiên bằng English, e ko khoe học giỏi English đâu nhá, đừngem), cũng may là chị cũng khá thạo English.
Nói về khoản học tiếng Eng bên Hàn thì lại có một vài thông tin (có thể bổ ích) cho các bác. Từ những năm 70, 80, cái tinh thần “lấy học làm đầu” của người dân Hàn Quốc đã tăng lên rất cao. Họ ý thức được quốc gia không giàu tài nguyên, nên ngoài việc học ra thì không còn cách nào khác để phát triển đất nước. Do đó, học sinh học xong cấp 2 thường được cho sang Mỹ học cấp 3, rồi sau đó trở về Hàn Quốc học đại học (cũng có đứa học đại học luôn ở Mỹ, nhưng phần lớn về Hàn Quốc học đh). Và trong quá trình đi du học bên Mỹ, những bà mẹ của những học sinh này đi theo, sang đó, làm thêm kiếm tiền nuôi con ăn học mấy năm rồi về. Những ông chồng trong thời gian đó ở nhà làm việc kiếm tiền gửi sang bên Mỹ nuôi 2 mẹ con. Nhưng có nhiều trường hợp vợ lấy chồng 2 ở Mỹ.. quá nhọ cho các bố. Nhờ việc đi du học như vậy mà tiêng Anh của học sinh Hàn đa số là rất tốt, việc thi TOEIC 7,8 trăm điểm bây giờ là chuyện quá thường tình. Mà cũng nhờ thói quen đi du học từ nhỏ như vậy, ở Hàn mượn rất nhiều từ trong tiếng Anh, nhưng phiên am lại theo tiếng Hàn nên từ English bị chuyển thành KongLish (tức là tiếng Anh kiểu Hàn). Nghe phiên âm KONGLISH khó nghe lắm các bác a, nhưng được cái biểu diễn đầy đủ các âm của từ gốc. Ở Hàn muốn vào SAM SUNG hay LG làm việc thì ngoaì bằng đại học ra, TOECI phải >=950 điểm và thêm rất nhiều điều kiện khác, như về kinh nghiệm chẳng hạn , còn ở VN thì chỉ cần bằng cấp 3
Lại quay lại vs chị Lee Yeong Me, việc chém gió trên sự bất đồng về ngôn ngữ tuy là một rào cản (vì thực sự ENGLISH của e chưa đủ trình đê chém gió thành bão, và ENGLISH của chị ấy thì e nghĩ cũng tầm ấy), nhưng nhiều khi nó tạo ra những tình huống hài hước, ấn tượng, và dễ để đọng lại trong tâm trí hơn(vì lúc ấy dung body language nhiều lắm các bác ạ). Nhiều lúc có những từ mà ko biểu diễn, ko nói được, nhìn chị BODY language nhìn đáng yêu lắm.
Trong khoảng thời gian 1,2 tháng quen chi thì e được chi dẫn đi rất nhiều nơi (chỉ trừ cái MOTEL ra), nào là Seoul National Park, Gyeung Buk Kung (Cung điện vua), EVERLAND..vv.v Trong những chỗ e và chị cùng đi thì e khoái nhất là cái EVERLAND. Hôm đó trời lạnh, chị rủ đi chơi everland.
Hỏi - “Where are your friends? “ (Bạn chị đâu hết rồi?)
Lee: - “I just wanna go with you?” 안되 ? (ko được à ?)
Nghe hơi sến, nhưng mà e cũng vui vẻ nhận lời thôi, hỏi nhiều làm gì, vì trong đầu vẫn còn quan niệm gái Hàn k them trai Việt.
Vào trong ấy mất 4 man các bác ah, đắt vđ (tính ra 800kVNĐ), nhưng mà được cái là có thể tham gia toàn bộ các trò chơi có trong đó. Hôm đó là lần đầu tiên e trượt tuyết, sướng vđ các bác a… Còn trò tàu lượn nữa, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy hãi. Nhưng mà e lại khoái, muốn được đi thêm lần nữa.
Khi tham gia cái trò này này các bác :
http://www.youtube.com /watch?v=2tEXE...ature=youtu.be
Lúc đầu e cũng thấy lộn hết mề, nhưng nó quay cho thêm mấy vòng cũng bắt đầu khoái khoái rồi, chị ngồi bên cạnh thì cứ thả sức gào thét, nghe đến thảm. Lúc xuống, nước mắt còn chảy dòng dòng.
E: Wanna try again?
Lee: NOOOOO. …. Lắc đầu lia lịa rồi lấy tay thụi liên tục vào ngực e (ĐM học Taekwondo hay sao mà đấm đau vđ).
Cứ tưởng sợ rồi, thế mà đến trò tàu lượn vẫn dám lên các bác ạ.
Trò đây này : http://www.youtube.com /watch?v=lU2uv...ature=youtu.be
Trò này so vs trò trước kia cảm giác mạnh hơn rất nhiều các bác ạ, em chơi xong cũng thấy hổn hển phết. Lúc mới kéo lên chậm chậm, cứ tưởng nó cho từ từ, tiên sư nó thả 1 phát ko kịp nghĩ, tàu lượn nhanh vãi, chị ngồi bên cạnh e cứ gào thét thảm hại, tay chi nắm chặt tay e. Đây là lần đầu tiên e đc nắm tay 1 ng con gái chặt như vậy đấy các bác ạ. Tay mềm, nắm sướng vãi.
Chơi xong hỏi còn chơi nữa ko thì chị đòi đi CAFÉ, sợ k dám chơi nữa rồi. (Thế mà e tưởng chị ở Hàn chơi chán rồi chứ, ko ngờ vẫn sợ). Hôm ấy chơi đến tối khuya mới chia tay nhau về. Ngay ngày hôm sau, chi ấy mời e về nhà chơi, vs 1 lý do mà ngay đến em cũng bất ngờ “My father want to meet you !”. Em vs bố chị liên quan ji mà bố chị đòi gặp em ?.....
Hôm nay viết đến đây thôi, ^^ cảm ơn bác nào đọc đc đến dòng này. Bố chị gặp e làm ji, thì mời các bác đón đọc tập tiếp theo

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:13)
Ko tồn tại



Continue from update 4 : (Từ giờ e đổi cách xưng hô nheko gọi chị nữa, gọi Lee thôi)….Lee yaaa.(이야) (Lee àhhhh) [phiên âm và dịch nghĩa đó các bác, nghe sến ko]
Quá bất ngờ với lời mời của Lee, trong đầu e bắt đầu suy nghĩ đủ thứ, nửa mừng, nửa lo. Mừng ở chỗ là :
E biết người Hàn cũng không mấy người có thiện cảm vs người Việt mình, vậy mà lại đc Lee mời về nhà chơi như thế này thì fai nói là mình đã tạo ra 1 ấn tượng khá tốt đối vs Lee, đến nỗi đc về nhà chơi như thế.
Lo ở chỗ là, không chỉ đơn thuần là về nhà chơi, mà lại là còn để gặp APPA cô ấy nữa, cho nên e cũng rất là đau đầu ở khoản này. Nói chuyện vs mấy anh lớn lớn đã thấy mình còn bé rồi, nói chuyện cũng chưa đc “uy-oai” cho lắm, vậy mà bây h về nói chuyện vs ông bố chị ấy-người có tuổi, em bắt đầu hoang mang. Nhưng mà đằng nào cũng nhận lời rồi, “đâm lao thì phải thủng phao”.
Đợi mãi cũng đến cuối tuần, em hẹn Lee 7h00 gặp nhau dưới cổng ký túc để chuẩn bị lên đường.
(Lại thêm cho các bác 1 số thông tin “CÓ THỂ BẠN ĐÉO CẦN BIẾT” :Bình thường bên này giờ hành chính là từ 9h30 cho đến khoảng 6h, vs trường học thì giờ tan học có thể là 22h (Không như bên mình từ 7h -> 11h rồi nghỉ trưa, từ 1h-> 5h) . Cho nên sinh viên thức thì khuya mà dạy thì muộn (thường nhịn ăn sáng, ngày ăn 3 bữa trưa-tối-đêm). Trong khi sinh viên như vậy mà với các giáo viên, giáo sư hay công chức, người ta dạy rất sớm ăn sáng rồi mới đi làm, e thực sự khâm phục họ. E lấy ví dụ như cô jao dạy tiếng buổi tối của e. Làm việc tới 1h sáng, đi tàu điện ngầm về nhà, ngủ , sáng 5h30 dạy ăn sáng rồi đi làm (cũng bằng tàu).
Qua đây e cũng review thêm cho các bác cái phong cách làm việc của người Hàn. Người Hàn có tính cách rất khẩn trương, vội vã, làm cái ji cũng fai “PALLI-PALLI” (Quickly- Quickly) (Nhanh cmm lên – Nhanh cmm lên). Trong công ty hay trên công trường… mọi nơi đều vậy, những trưởng phòng hay phụ trách ngoài trách nhiệm quản lý ra còn 1 cái trách nhiệm nữa là đi la hò. Phong cách ấy còn thể hiện ở cái việc đi bộ rất nhanh của người Hàn nữa. Ở các ga tàu điện, trên vỉa hè, người ta đi lại rất nhanh, sải chân rộng chứ ko như a e mình, vừa đi vừa ngắm trời mây, bàn luận chính sự. Chính cái phong cách vội vàng, khẩn trương này đã giúp Hàn Quốc phát triển cực nhanh, tiến xa so với tình trạng của nó vào khoảng 30 năm về trước. Bác nào mà có ý định vào công ty Hàn làm việc, sang Hàn lao động thì sẵn sang tinh thần thép đi(E cũng ước ji dân mình có tác phong như vây, vì nó rất tiết kiệm thời gian, hiệu suất làm việc cực cao).
Lại quay lại với cuộc hẹn. Bình thường em thì 3,4 h sáng em ngủ và 9h, 9h30 em dạyHôm ấy để có thể dạy đc 7 h, e đã bật báo thức từ tận 6 rưỡi… sau 2 lần tắt chuông cuối cùng cũng dạy được (suýt vọt điện thoại). Dạy gấp chăn màn (e nói đùa đấy, gấp ji, ko có màn), đánh mặt rửa răng, vệ sinh cá nhân, chải chuốt qua loa rồi mặc quần áo để chuẩn bị đi. Xuống đến nơi thì Lee đã đứng chờ ở đó từ bao h (đạ mấu, con gái mà dạy sớm vãi đ’). Hôm ấy trời lạnh, Lee mặc 1 cái áo khoác dày to đùng, có mũ, xù lông, đứng từ xa nhìn cứ như là 1 con gấu ấyĐáng yêu v~ Đ’ (Đừng bác nào bảo gấu tó nhá). E vẫy tay chào, Lee cũng chào lại. Khi tiến lại gần, e bị nhìn với ánh mắt mang hình viên đạn, trong khi e chẳng hiểu chuyện ji đang xảy ra?
Bất ngờ Lee véo tai em:
Lee: 왜 늦게 왔어 ? 7시에 여기서 만난다고 약속했잖아? (Tại sao đên muộn, hẹn nhau 7 h gặp ở đây cơ mà ?)
Em: CalmDown.. Calmdown… (Đờ mờ, trời thì lạnh buốt véo tai em các bác ạ, bây h vẫn còn sẹo. E nhìn đồng hô mới 7h5, chờ có 5 phút mà làm ji kinh thế @@).
- Release!. I’m just 5 minutes late… don’t hurt me (Bỏ ra cái, muộn có 5 phút thôi mà , đau….@@).
Lee: 나와 약속할때는 잘 지켜라. 알았지? 또 한번 이렇게 늦게 오면 난 널 때릴 거야. (Có hẹn vs ai chứ vs “tôi”(hay là em hay là mình cũng được vì đại từ nhân xưng nó dùng chung, ko đa dạng như mình) là fai giữ đúng biết chưa? Lần sau mà còn đến muộn thì ăn đập biết chửa?)
Em: Ô MY GOD, Đánh yêu mà thế này thôi em nhường cho đánh thằng khác. Đánh yêu gì mà đánh giờ vẫn còn sẹo. (Sau ông sẽ oánh yêu lại cho hết sẹo thì thôi =)) )
- 알았어 ! (Biết rùi ! )
Thực ra hôm nay fai đi sớm từ tận 7h là vì đường đến nhà Lee khá xa, phải đi cả bus, cả tàu điện ngầm. Bên ngoài lạnh, nhưng mà trong bus vs trong tàu điện ngầm có sưởi ấm lắm các bác a. Có ngồi cả ngày trên ấy cũng được(Ngược lại vs hồi trước e ở nhà, lên xe bus ngồi từ đầu đến cuối bến để nằm điều hòa). Hôm ấy fai đi 45 phút xe bus, 2 tiếng đi tàu điện ngầm và 20 phút đi bộ ==’ thì mới tới đc nhà Lee. Cả quãng đường đi không có ji đặc biệt, chỉ ngoại trừ cái lúc đi tàu điện ngầm thôi. Đây là quãng đường đi dài nhất và nhàm chán nhất(theo lý thuyết), nhưng mà đối vs e thì ko hề. Tiếng tàu điện nghe ù ù, lại cái máy sưởi ấm nữa, thế là chỉ trực lăn ra ngủ ngay trên tàu thôi, nhưng mà e vẫn cố để thức, còn Lee thì 30 phút đã gật gà gật gù chuẩn bị ngủ. Thế rồi Lee cũng ngủ, tựa vào vai em các bác ạ.. sướng v~ đ’. Lúc đấy e chỉ muốn khoác tay sang ôm cho cái thôi, nhưng mà chưa dám, đành cứ để “TỰA VÀO VAI ANH” cho Lee ngủ thôi. Sướng thì sương thật đấy, nhưng mà vai mỏi lắm các thím a… E fai tự trấn an bằng cách ngắm gái trên tàu. Cứ mỗi lần đến bên dừng, lại người ra, người vào, gái xinh, gái xấu có đủ cả, tha hồ ngắm, nhưng vẫn ko thể ko để ý khuôn mặt đang tựa lên vai e ngủ được.
Đi mãi cuối cùng cũng đến nơi, sau 20 phút đi bộ từ ga về đến nhà Lee, e mệt mỏi rã rời, Lee cũng vậy (đã thế nhà lại ở trên dốc đồi nữa chứ các bác ạ). Nói nhà trên đồi nhưng đừng bác nào bảo dân tộc-nông thôn nhé, xung quanh sầm uất phết đấy, quán bar, nhà thơ, sân vận động, công viên…v.v.v đủ cả. Trước mắt e là căn nhà, nơi mà Lee đã sống từ nhỏ tới khi xa nhà đi học ĐH. E miêu tả chút về cái nhà nhé : Nhà có mái, nhưng mà trên mái lại không có ngói (lạ chưa), trước thềm có sân, mà bao quanh sân lại có tường mới ác chứ. Mà cái e thấy đặt biệt nhất là nhà lại có cổng, mà cổng lại đi ra đường, toàn bộ được xây theo kiến trúc cổ đại vs nguyên liệu 100% đá phiến, ấm đông-mát hè.. Đùa các bác tý chút, thực ra gia đình Lee ở chung cư, nhà cũng rộng chứ không phải hẹp. Trong nhà cũng đủ các tiện nghi luôn. (Trên thực tế thì gia đình nhà Lee thuộc lớp bình dân, chứ cũng ko đại gia gì. Đại gia thì fai lên GangNam).
Từ trong nhà có người đi ra, đó không fai là 1 người đàn ông…. Là mẹ Lee. Chắc Lee đã kể vs mẹ về em nên khi bà ấy ra nhìn e tươi cười, tay bắt mặt mừng (thật hiếm thấy phải ko các bác, trong khi e là người nước ngoài – thậm chí lại là người Việt). Nhưng mà mãi sau khi gặp và nói chuyện vs bố Lee thì e mới biết tại sao lại có việc “hiếm thấy” như vậy.
Thôi hôm nay e viết đến đây thôi, hôm khác viết tiếp . Thankss bác nào đọc được đến dòng này
(À quên ko nói cho các bác biết, chuyến đi chơi về nhà Lee là từ sáng thứ 7 đến tối chủ nhật nhé, tối đó e ngủ lại nhà Lee)

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:15)
Ko tồn tại



UPDATE 6:
Lúc về đến nhà Lee là 11h trưa cmnr các bác ạ, trời tuy nắng chang chang nhưng vẫn không át đi được cái lạnh cắt xương cắt da.
(Em xin được phổ cập kiến thức phổ thông cho một số bác có nhu cầu. Về nguyên nhân tại sao trời nắng mà nó vẫn lạnh thì chắc bác nào giỏi địa lý là hiểu được ngay. Hàn Quốc nằm trải từ vĩ tuyến 34 đến vĩ tuyến 38, nằm cách xa đường chí tuyến Bắc (23độ 27 phút). Do đó vào mùa đông, khi Trái Đất hướng cực Bắc ra xa thì góc chiếu giữa tia nắng và mặt đất rất là nhỏ, nên nhiệt lượng nhận đc rất nhỏ, không thấm gì so vs nhiệt độ âm của thời tiết hiện tại cả. Nhiều lúc 4h chiều thấy nắng mà e cảm giác như nắng 7h sáng ở VN vậy. Cũng chính vì nguyên nhân này mà da dẻ con gái Hàn em nào cũng “trắng ji mà sáng thế”, không bị cháy nắng mà ra đường cũng ko cần fai áo chống nắng ji hết cả. Ngắm gái thì sướng lòi mắt các bác ạ.)
Nói đến đây chắc là cũng nhiều bác được thông não rồi , lại quay lại nhà Lee nào
Mẹ Lee ra cổng chào đón:
Má: - 벌써 왔어? 이... 이 사람은 저번에 네게 얘기했던 친구야? (Về rồi à, Lee? Đây là người bạn con nói vs mẹ lần trước đó hả?).
- Vào nhậu đi cháu! (Vào nhà đi cháu).
Em: 안녕하세요. 이의 학교 친구입니다. (Chào bác cháu là bạn cùng trường Lee ạ).
Lee: 들어와! 들어줘. (Vào nhà đi, bê hộ t cái).
Em: (Oh Shiệt, Lee nói mà e chưa kịp nghe đã tung cái balo to tướng bảo e bê vào nhà rồi, trong khi cái balo của e nó cũng đâu có nhẹ nhàng gì. Thế là đành phải 2 tay 2 túi, vừa vác vừa cúi, lúi húi như con chuột chũi đi vào trong nhà.)
Vào trong nhà Lee, cảm tưởng như e đang bước sang một thế giới khác vậy, ngoài trời đang âm độ, trong khi ở bên trong nhà có sưởi sàn và điều hòa, chỉ có 1 câu có thể diễn tả những j mà e muốn nói lúc đấy, đó là “ẤM VÃI LOẰN” các bác ah. Vào tháo hết ba lô, rồi bỏ giày dép, quần áo ra. Tính ra cái đống quần áo rét của e nó nặng mẹ bằng nửa người e rồi, cởi hết mấy lớp áo rét thì người e nhìn nó chỉ còn leo khoeo như cái que(Nhưng không sao, dù là cái que, miễn chọc tốt, chọc lâu và chọc đều là đc).
Má: - 앉아요..(Ngồi đi cháu)
Em: 예, 고모님도 앉으세요. (vâng, bác cũng ngồi đi ạ).
Má: Uống gì cháu?
Em: 뜨거운 물하고 얼음을 좀 섞어서 주세요( Cho cháu chút nước nóng có đá).
(Em nói đến đây bà ấy cũng ngẩn tò te ko hiểu thế nào ,.. ko fai ko hiểu e nói ji, mà chắc bà ấy chẳng thấy ai uống nước nóng có đá bao h. Thực ra cái hồi e còn đi học ĐH ở VN ấy, toàn ra cổng trường ăn bánh mỳ trứng vs uống nhân trần. Thì cứ mỗi lần mua bánh mỳ vs nhân trần thì con bé phục vụ nó toàn hỏi :”Nhân trần nóng hay nhân trần đá anh ơi”, em toàn bảo: “Cho em nhân trần nóng có đá chị ạ”. Lúc đầu nó cũng ngẩn tò te y hệt như Má Lee vậy, nhưng mà e ăn bánh mỳ trứng riết ở đấy rồi nên em nó quen, thế là cứ thấy cái mặt em là tự biết “nhân trần nóng có đá” không cần fai dặn dò, hề hề).
Tiếp:
Em: - 농담이에요, 그냥, 물을 좀 주시면 됩니다.(Cháu đùa đấy ạ, cho cháu xin tý nước là đc rồi ạ).
Má: 아이구. 유머 감각이 뛰어나네. ㅋㅋㅋ (Aiiiigggu, Cậu này có khướu hài hước đấy nhỉ…)
Em: 아닙니다. 그냥 농담이잖아요. (Dạ ko, chỉ là đùa thôi mà bác ^^)
Nhà Lee có cái tủ lạnh hàng khủng, trong chứa toàn nước giải khát, bia, rượu các kiểu, chứ éo thấy thức ăn đâu (Chắc có tủ riêng ở bếp). Uống đc vài cốc nước thì bà ấy cũng hỏi e đủ chuyện, e cũng kể về việc sang đây học, rồi quen và gặp Lee ntn. Nói câu nào xong bả cũng chỉ làm 1 câu : “끄럐” (THẾ CƠ À)…
Đang mải nói chuyện vs bà ấy thì Lee từ trên tầng bước xuống. Oh shiệt tập 2 các bác ạ, Lee đã lên tầng thay quần áo từ lúc nào, mặc áo ngủ, quần ngắn đến tận bẹnÁo mỏng, kiểu pizama kẻ xọc, phong cách xì tin, đã mỏng lại còn bó nữa chứ, từng đường nét cơ thể cứ gọi là show ra hết (cái dáng mà người Hàn gọi là S-line đó, các bác tưởng tượng cái chữ S nó ntn rồi chứ ?), quần “bò” theo đúng nghĩa đen (tất nhiên là cái quần ấy ngắn rồi), cái dáng này mà cứ bò ra trước mặt mình thì…..các bác biết là sự việc nó sẽ thế nào rồi đấy. Lúc ấy e chỉ muốn “dừng hình gợi ý” để có thể ngắm kỹ hơn thôi.Thực ra trước bản tính em xấu xa, nhưng mà dòng đời xô đẩy đã khiến e trở thành một thằng tốt bụng. Do đó, việc kiềm chế đc trong tình huống này là hoàn toàn nằm trong khả năng của em. (Mà ko kiềm chế thì Má Lee chém em).
Em: - 안 추워? (Ko rét à? – E trêu Lee)
Lee: - 난방이 있잖아?! (Có sưởi mà?!) – Ơ, trả lời nghiêm túc vãi đai(Chắc do ngữ điệu e chưa chuẩn nên ko biết e đang đùa).
Em: - 이런 추운 날씨인데… 밖에 안 나가? (Trời lạnh thế này, ko định ra ngoài nữa à?)
Lee: - 아니. 그냥 집에만 있어. (Ko, chỉ ở trong nhà thôi).
Em: - 그럼, 옷을 벗어 나한테 빌려줘.. 난 지금 춰워 (Thế cởi t mượn quần áo vs, đang lạnh lắm)
Lee đỏ mặt, cả Má Lee nữa, cười sặc sụa. Lại bất ngờ em dính chưởng, cứ thế Lee lao vào e đấm bùm bụp không thương tiếc, cũng may là em hiền lành chứ ko em vặt lại rồi… he hè. Đúng là cởi thật thì chắc e sướng mắt các bác ạ(Chắc các bác hiểu khi gặp tây nói tiếng Việt đã thấy nó giỏi giỏi rồi, nó lại còn kháy hay trêu được mình nữa thì thích biết bao, đúng không? Lee và Má cũng đang trong trường hợp này nè …. được cậu bạn biết đùa, cũng khoái đấy chứ?).
Má: -오늘 우리와 같이 밥을 먹을래? (Hôm nay ăn cơm cùng nhà bác nhé?)
(Đê ma ma, bác mời đến chả ăn thì ko à, hay lại để cháu ra ăn quán rồi về đây?)
Em: 예, 당근이지요. 고맙습니다. (Vâng, đương nhiên rồi ạ, Cảm ơn bác).
Lee: 나와 엄마랑 같이 밥을 할 테니까 너는 앉아서 기다려 봐.(I will cook with mom, plz wait here – E và mẹ sẽ đi nấu ăn, còn a ngồi đây dọn chút và ngồi đợi đi)
(Mà đại từ nhân xưng của Hàn nó cũng You vs I thôi các bác ạ, nên chả biết là “em” hay là “tôi”, hay “bạn” hay là “anh”, cho nên từ giờ câu nào Lee xưng “tôi” thì em chuyển thành “em” , còn Lee gọi e, e chuyển thành “anh” nhá, cho nó …. Khà khà…- Cũng chỉ dịch thế thôi, ko biết trong đầu người ta nghĩ mình là gì….)
Sau khi thu dọn hết đống quần áo, ba lô gọn gàng, e cũng lượn ra bếp xem Lee đang nấu gì. Nguyên liệu thì cũng đã được mua sẵn đút tủ lạnh rồi nên cứ thế mà lấy ra chế biến thôi. Thực ra em xuống bếp ko fai để nhìn mấy cái món ăn … cốt là để ngắm Lee thui , nhìn cái dáng dấp Lee đang nấu nướng trong bếp mà em thèm lấy vợ vãi các bác ạ(không biết có bác nào rơi vào hoàn cảnh giống em chưa ?). Trưa hôm ấy đc thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Lee, bác nào bảo con gái Hàn ko biết nấu nướng, chỉ biết ăn ấy nhể? Chắc chia buồn vs bác ấy quá , em lại ko đen như thế. Và đương nhiên trên bàn ăn vẫn fai có KIM CHI, cái món mà e ghét đặc , nhưng mà vẫn fai ăn, fai khen ngon
Em: - 이 김치를 고모님이 직접 만들었어요? (Kim Chi này bác tự làm hả bác?)
Má: 끄렇지, 나 밖에 이렇게 맛있는 김치를 누가 만들 수 있어? (Chứ còn ji nữa, ngoài bác ra đố mày tìm được ai làm Kim Chi ngon như thế này đấy!)
Oh Shiet, bác tự tin v~ lều. Thế rồi chả hỏi cũng tự khoe về cách làm Kim CHI rồi bác khoe cả KIM CHI ngâm từ lâu, ngon lắm (Nhưng mà e gét KIMCHI bỏ mẹ, bác quảng cáo làm éo ji)
Hôm nay Lee bảo đến nhà, bố Lee muốn gặp e, vậy mà từ đầu đến h chả thấy mặt mũi tăm hơi đâu?
Em: 영미 아빠가 지금 어디 계세요? 왜 지금 집에 안 계세요?(Bố Yeong Mi giờ đang ở đâu vậy bác? Sao h ko có nhà?)
Má: 회사일이 있어서 저녁에 갔다온다고…(Có việc công ty, tối ổng mới về cháu ạ).
Oh shiet version3, thế éo nào mời cháu đến nhà mà lại đi có việc tận tối mới về. Hay 2 bác định oánh 2 tăng, tăng 1 buổi trưa cho bác Gái, tối về bác trai chơi tăng 2
Em: 그래요? 이 아빠와 같이 많이 마시겠네요(Vậy ạ? Chắc là cháu fai uống với bác trai nhiều nhiều đây)
Hơn tiếng vừa ăn vừa nói chuyện lung tung tăng, cuối cùng cũng xong cái bữa ăn. Ăn vs sự có mặt của người lớn, cũng fai giữ ý tứ mệt người lắm các bác ạ, làm tốc độ ăn uống của e nó giảm hẳn. (Về cái phong cách ăn uống e có nói vs các bác rồi, bác nào muốn tìm hiểu lật lại nhé). Lúc đầu thì mẹ Lee bảo cứ để đó bả dọn rồi rửa bát cho, nhưng mà em nghĩ đến nhà chơi mà chỉ ăn ko thế này cũng hơi ngại, thế là e vs Lee cùng rửa bát, cho bác gái nghỉ (Vậy là 1 người khỏe(bác gái) mà lại 2 người vui(e và Lee)). 2 đứa rửa bát mà… em chỉ trực ngắm Lee thui , nhiều lúc đang ngắm Lee quay sang nhìn e bất ngờ… ngại vãi các thím ạ, nhưng rồi Lee cũng chỉ cười:
- Lee: 뭘 봐? (Nhìn jề?)
- Em : 그릇을 보고 있는데! (đang nhìn cái bát mà?)
- Lee: 그릇, 무슨 그릇, 어떤 그릇 ? (Bát, bát gì? Bát nào?)
- Em: 다리가 있고 설거치를 하고 있는 그릇이야…(Cái bát có chân mà đang rửa bát ấy…)
Vâng, và em lại nhận damage, tiếp tục là nhưng cú đấm liên tiếp vào lưng và ngựcBiết thế này éo trêu làm ji….
Rửa bát xong, Lee rủ e lên phòngtham quan, cơ hội ngàn năm có 1, chờ ji mà ko lên.. hề hề…
Em vẫn đang viết tiếp, các thím đọc tạm đến đây đã.

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:17)
Ko tồn tại



UPDATE 7:
Trước khi viết cái update 7 này thì e cũng có vài lời muốn nói vs các bác. E rất là cảm ơn các bác dành thời gian đọc bài viết của e, đọc được đến dòng này là e vui lắm r. Đây là cái “review hơn 1 năm du học Hàn Xẻng” nó bao gồm nhiều thứ chứ ko fai có mỗi cái chuyện về Lee Yeong Mi. Bác nào quá nóng long vs những tình tiết liên quan Lee Yeong Mi thì cũng xin hãy kiên nhẫn. Có một số bác thì chỉ chăm chăm vào xem là e có chém gió hay không? Điều đó không quan trọng, ở đây vui là chính, e cũng muốn chia sẻ nữa, nên đừng bác nào nói này nọ nhé. Còn việc post video lại bảo e câu view nữa…. Nhiều lúc đang chán chả muốn viết, nhưng lỡ hẹn vs các thím, thế nên e fai post tạm mấy video lên thui, bác nào xem thì xem, chả xem thì thui, xin đừng bảo em “mắc bệnh ngôi sao”, chào các bác trẻ trâu (bác nào ko fai thì biết là e ko chào nhá) và Thanks again !
Đang tiếp đoạn Yeong Mi rủ lên phòng “tham quan”, cơ hội ngàn năm có 1. Ở đây thì tham quan đúng theo nghĩa đen thôi, tham quan căn phòng (chưa tham quan người). Còn cơ hội ngàn năm có 1 ở đây, ý em là trước h chưa đc vào phòng c gái xem nó ntn, mà đây lại gái Hàn nữa.
Phòng không rộng lắm, nhưng mà sơn màu hồng nhìn rất là ấm (màu con gái thích mà), trên giường cũng gấu bông mấy con, con nhỏ con to, con vừa vừa. Ngoài ra còn cả cái bàn học, vs cái giá sách to tướng, được sắp xếp rất ngăn nắp (chuẩn con gái có khác, ngăn vãi nắp). Trên bàn học có để mấy cái khung ảnh, đó là ảnh gia đình Lee, nhìn vào e mới hỏi:
- E: Is this your family picture ? (Ảnh gia đình e đây hả ?)
- Lee: Right ! (Phải)
- E: How happy it is ! (Nhìn hanh phúc thật !)
- Lee: Of course, 내 family잖아 ! (Chuẩn, nhà e mà lại).
- E: Do you have any cousin? (Nhà e có anh hem nào không?)
- Lee: No, I’m the only daughter. (Không, e là con gái duy nhất).
- E: Don’t you want to have a brother or a small sister? (Thế e có muốn có em gái hay em trai nữa không?)
- Lee: Yes, of course. I think you’re right person for being my brother...ha ha ha … (Chắc chắn rồi, E nghĩ là a thích hợp làm e trai đấy , ha haha)
- Đệt, nghe đến đây… mặc dù chưa “là cái ji”, nhưng mà trong lòng e cũng thấy hơi thốn thốn… Chắc chả bác nào đi tán gái lại muốn thành anh trai, chứ chưa nói thành em trai ~_~.
- E: I think I can’t be your brother coz I don’t want to have a such beautiful sister. kakaka (A nghĩ là a ko làm e zai e đc đâu, vì a ko muốn có chị gái xinh như vầy….kakaka)
- Lee: Are you joking? (A đùa à ? – Mặt đỏ lên, mồm mìm cười sướng sướng….)
- E: Yes, I’m joking. There is no beautiful girl here, right? (Ờ, a đang đùa, làm ji có cô gái đẹp nào ở đây, fai ko? – Mặt lại xìu xuống, xị ra)
- Lee: 기다려 봐…(A đợi đấy ! - Định cho e e ăn chưởng nhưng mà thấy mặt e hiền nên lại thôi…he he)
Nhìn quanh quẩn phòng Lee mãi bất chợt trên giá sách e thấy treo mấy cái dây đỏ đỏ, nhìn lên thì toàn thấy huy chương. Đạ mấu, toàn huy chương taekwondo thôi các bác a @@, chả biết lấy từ bao h mà lắm thế (có 3 cái, nhưng cũng là số nhiều=)) ), thảo nào mà cứ ra tay vs em không thương tiếc, thấy mình vẫn còn ngồi review cho các bác là số may vê lù rồi ^^. Công nhận là bên này trẻ con được đi học nhạc họa võ vẽ sơm thật, mới tý tuổi đầu mà đc đi du học, hơn trẻ con bên mình cái chỗ đấy.
- Nhìn đồng hồ cũng thấy đã hơn 1 h chiều, lúc này e mới hỏi:
- E: Why does your father want to meet me?
- Lee: 그냥,,, 기다려… He told me not to tell you before metting him (Đợi rồi biết, bố bảo e ko được nói cho a biết trước khi gặp )
- Đệch, định bắt em bán lấy nội tạng hay sao ko biết….
(À mà các bác cẩ thận vs những người lạ đi ngoài đường, cho cầm hay cho nếm thử cái ji nhé. Rất có thể là bọn buôn người tẩm thuốc mê vào, gây mất kiểm soát cơ thể, dẫn mình đi đâu mà mình cứ đi theo, hoàn toàn không biết gì, phần lơn là bắt đi bán nội tạng. Nghe mà gớm vê lù. Dạo này bên Hàn đang rầm rộ quả này, ra đường ko bén vào thằng nào hết)
- E: It’s 1h30 now, Don’t sleep? (1h30 r, ko ngủ trưa à ?)
- Lee: yeah, I’m preparing…. (À có, e đang chuẩn bị..)
- E: Will you sleep here? (E ngủ ở đây à ? )
- Lee: Of course ! (Đương nhiên)
- E: As you see, your bed is large, two people can lie on it… What do you think about….. (E thấy đấy, cái giường thì to thế kia, bét cũng fai nằm đc 2 người, e nghĩ sao nếu…..)
- Lee: Oh, NO no …
(E chưa kịp nói xong câu thì Lee đã oh NO rồi…. hiểu nhanh vãi loằn, mà mặt e nhìn hiền mà, có dâm dê lắm đâu mà đoán ra nhanh gớm…)
- Lee: I’ll lie here, and you, on the sofa in the living room ! (E ngủ đây, còn a ra sofa ngoài phòng khách nằm !)
- E: It’s OKEY.. Just kidding… (OKE, đùa thôi mà ^^).
E đành phải ngậm ngùi ra nằm ghế đợi buổi tối tăng 2 vs bố Lee, không biết ông ấy làm sao mà bí ẩn vãi, hỏi cũng ko đc trả lời. Kèm theo nữa là “hận thù” dâng lên tột độ, nhất quyết tối nay fai cho Lee “chết vs anh”.
- Lee: 일어나 !,… 일어나… (Dạy đê, dạy đê).
Ôi đệch, hình như do đi xa mệt hay sao mà e nằm 1 mạch từ trưa đến tận chiều tối luôn. Không có Lee gọi thì chắc em cắm cọc mẹ ở đấy rồi.
- Lee: 내 아빠가 집에 오섰어… 인사해 (Bố e về r, chào đê !).
- Âu Shiệt, e quay ra thì thấy 1 người đàn ông to cao lực lưỡng (ko đến nỗi như Lý Đức, tại e nhìn từ dưới lên) đang đứng trước mặt e. E mới giật mình đứng lên chào lấy chào để, không quên cúi đầu
(Kiểu bên này là chào nó fai cúi, tầm 30,45 độ, vẫn còn đỡ hơn bên Nhật, bên Nhật chào nhau là fai cúi 90 độ, rất là mệt mỏi cái phần chào hỏi)
Bố Lee là người có diện mạo có vẻ rất là hiền từ… mà e cũng éo biết tả thế nào nữa, nhìn na ná ông này các bác ạtùy các bác cảm nhận xem là ô ấy thế nào nhé : http://womanup.seoulwomen.or.kr /cmsd...17_3_20136.jpg
Bố: 앉아라 ! (Ngồi đê cháu )
Em: 예, 앉으세요. (Vâng, bác ngồi đi ạ)
Đê mờ, cảm giác cứ như em là chủ nhà, còn ổng là khách ấy, cảm giác phiêu v ~
Thế rồi cũng hỏi em đủ các câu y sỳ như lúc trưa bác gái hỏi, vê lù, các bác viết kịch bản hay sao ấy, hỏi câu nào cũng giống nhau. Trong khi e chưa biết mô tê ji về ông ấy ==’.
Nhưng có 1 điều đặc biệt là ông ấy cứ hỏi vê rượu nhiều lắm. Hỏi đủ các loại rượu đang có ở VN, cũng may là trước nhà em nấu rượu bán nên là cũng biết kha khá, e còn nấu rượu r mà, thế cho nên cũng có đủ đạn để tiếp ông ấy
Hôm ấy mới hỏi ra là ông đi “buôn” rượu, em nghĩ bụng ở Hàn này chẳng lẽ ko làm nổi rượu hay sao mà fai sang tận VN. (Và đến tận h e vẫn ko giải thích được). Thảo nào lại muốn gặp e, hóa ra là để tìm hiểu về chỗ có nhu cầu nhập rượu ở VN. Nhưng mà e cũng chả quan trọng cái phần đấy… kệ ông hỏi ji thì trả lời thôi, quan trọng là con gái ổng.. ha ha.
Bữa tối hôm đó e fai ngồi tiếp rượu ông bố Lee, em nghĩ bụng, ông này đi buôn rượu thì chắc là tửu lượng vê lù luôn, làm sao mà đú được đây. Trước ở nhà uống rượu vs bạn bè thì cứ rót rồi cầm chén lên mà tu, nhưng mà bên Hàn này nó lại có kiểu này :
Uống rượu vs người lớn là fai lấy tay che chén, che mồm rồi quay mặt đi chỗ khác tu, ực 1 cái rồi mới đc quay mặt lại, y hệt phim Dã Sử trung Quốc cái lúc mà cảnh gái gú rượu thịt.
2 mẹ con Lee thì ăn đã xong từ bao h, vậy mà ông bố Lee vẫn còn hang lắm, chả khổ ai, chỉ khổ em. Mặc dù ở nhà ngửi mùi rượu quen rồi nhưng mà vẫn hốt ông này. Cũng may bên này Sô- Chu có 18-20 độ nên nó lâu say.
Cuối cùng cũng đến cái giai đoạn phải đến, e cũng lâng lâng, mà cả ông ấy cũng đang thăng thăng… Ông ấy nói luyên thuyên ji em ko hiểu , mà cũng éo cần hiểu nữa rồi. Cũng may chưa Aser-nôn hay là Liver-Phun ra đây, không thì cũng hơi mất mặt
Cũng đã đến khuya, lúc ấy bà mẹ rìu ô bố Lee vào phòng ngủ, còn Lee dắt e lên phòng (Nói dắt vì em cũng chưa đến nỗi nằm hẳn, vẫn còn nhìn đường được). Chưa bao h em cảm thấy tự tin như lúc đấy,… lúc ấy thì làm j e cũng làm, nói j em cũng nói…..
Và hôm ấy… hề hề…
Sorry các bác, nãy đang viết dở thì có việc nên chỉ viết đến thế này…. Hẹn các bác tập sau ! Thanks

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:23)
Ko tồn tại



UPDATE 8:
Đang nói đến chỗ vụ nhậu ở nhà Lee, bố Lee thì chắc chắn là say rồi, nhưng về phòng có Beauti-Phun ra không thì e không biết. Còn e thì chưa đến nỗi, cũng hơi lảo đảo nhưng cũng vẫn nhìn được đường đi. May mà bố Lee cũng ko fai tay rượu khủng chứ không thì em chắc là nhìn đường về với các cụ rõ hơn là nhìn đường lên trên phòng Lee. Chắc chắn không bác nào ở đây là không hiểu cái cảm giác lâng lâng lúc say bia, rượu. Lúc ấy thì cái độ confidence nó lên cao đến tột độ, chém gió thì đúng là cấp 11 cấp 12, giật cấp đại học, đôi khi giật mạnh lên cấp cao học. (Hồi trước có lần nhậu với lớp, say bia, e gọi điện cho gái mà chả biết gì, sáng hôm sau check tài khoản thì hết cmn tiền, hôm ấy còn bị bọn bạn cờ hó ghi âm lại hết sạch, hôm sau nghe lại mới thấy thốn làm sao ==). Tối đó, Lee dắt e lên phòng cô ấy, đường lên tầng 2 có mỗi 1 cái cầu thang thôi mà sao lúc đó e thấy đi lâu thế không biết (chắc đi xoắn ốc), nhưng mà vẫn fai cố tỏ vẻ anh đây chưa say, vận nội công tập trung hết sức có thể, nhưng vẫn hơi lảo đảo. Vào đến cửa phòng, e cứ ngỡ là sẽ được Lee dìu dắt cẩn thận đặt lên giường đắp chăn cho, vậy mà không ngờ bị troll, vừa mở cửa phòng ra phát Lee lôi tay e phi 1 phát em lao thẳng lên trên giường rồi ra ngoài, đóng sầm cửa lại, chả nói câu nào. Đang định gọi lại thì lại ra ngoài mất, nên e cũng thôi, nằm ngủ phát đã, đằng nào cũng buồn ngủ.
Đang lim dim thì…. “bốp bốp…” lại nhận ngay mấy phát tát…
- Lee: 일어나 ! 흥야, 일어나.(Dạy đê Hung ơi, dạy đê…- vừa vả e vừa gọi….)
- Đang chuẩn bị vào giấc ngủ r mà lại bị gọi nên cũng thấy hơi khó chịu, nhưng mà ngay sau đó e hoàn toan fai suy nghi lại.
- Lee: 레몬 주스를 마셔, drinking lemon juice will help you awake …. (Dạy uống nước chanh đi, uống nước chanh giúp tỉnh rượu đấy…)
- Ồ, v~.. Thế ếch nào mà Lee cũng biết uống nước chanh nhanh tỉnh rượu nhể?
- Em: 고마워, 이 (Cảm ơn nhé, Lee), but I wonder how you know this method? (nhưng mà a thắc mắc sao e biết cách uống nước chanh này?)
- Lee: 내 아빠가 술을 파시잖아 ! 맺날 술을 마셔 가지고 이런 방법을 모르면 안 돼.
- Ra bố Lee cũng Wonder-Phun nhiều lần + dân buôn rượu nên hay nhậu, do đó việc giải rượu cho ông ấy cũng là việc thường xuyên phải làm.
- Em: 그렇구나! 너… 대단하네….(Thế cơ à, e giỏi nhề..)
- Uống xong cốc nước chanh cũng thấy đỡ đỡ, nhưng mà e uống nhiều nên nóng hết người, mồ hôi tuôn cũng kha khá, lại nằm bệt xuống giường.
- Lee lại chạy ra ngoài….
- Em: 야, 어디가? (Này đi đâu đấy?)
- Mặc kệ cho e hỏi, gọi, nhưng ko quay lại, Lee đi ra khỏi phòng.
- 3 phút sau, Lee quay lại vs 1 cái chậu nước vs cái khan mặt…
- Em : What’re you doing ?
- Lee: 가만히 있어 봐…. 땀이 많이 나는데… 내가 세수해 줄게.(Ngồi yên nào…mồ hôi ra đầy trán kìa… Để e lau cho..
- 내 아빠 때문에 너… 이렇게 된거야.. 나..정말 미안해…(Vì bố e mà a bị say thế này.. thật sự xloi a…)
Em: 됬어, 괜찮아. (Được rồi, a ko sao đâu).
Trời, e có fai người ốm đâu mà lau chùi cứ như công nhân lau máy móc không bằng
Cái lúc mà Lee lau mồ hôi trên trán, vs lau mặt cho e ấy… Cảm giác phê lắm các bác ạ, (ko fai phê như các bác vẫn thường phê đâu nhé). Lúc ấy cảm giác cứ như một người vk đang chăm sóc mình vậy. Lúc ấy tự nhiên e lại muốn lấy vợ lắm, bao nhiêu ý nghĩ tiêu tan, chỉ còn cái thèm muốn đó là thèm có 1 người vợ. Nghĩ đến cảnh hạnh phúc gia đình, như trong film ấy… Chắc là các bác sẽ đồng tình vs e… gặp cảnh những cặp đôi khác hạnh phúc mình còn gato, huông chi trong tình huống này…. Gặp cảnh này có bác nào ko tưởng tượng mình có 1 gia đình hạnh phúc, một người vợ đảm đang. Mọi ý nghĩ đen tối tích tụ trong đầu em từ lúc trưa cho đến lúc nhậu xong hoàn toàn tiêu tan hết, thay vào đó là cái ước mong mãnh liệt có 1 gia đình.
(Chắc bố Lee đã cho Lee cái phản xạ không điều kiện này, đó là mỗi khi bố nhậu say về là làm y sỳ như trên, cho uống nước tranh, lấy khan mặt lau mồ hôi).
- Em: 고마워 ! 이…. (cảm ơn e nhé, Lee)
- Lee: 아니. 너 빨리 쉬어… (Không có ji, a mau nghỉ đi).
- Em: 아니, 괜찮아… 내가 회복했어 (KO sao, a tỉnh rồi mà)
- Lee: 진짜? (Có thật không ?)
- Em: Yes …. 내 생각에는 다른 남자가 아까 있었던 장면을 보면 질투할 거라고 생각해..(ừ, a nghĩ có anh nào mà nhìn thấy cảnh vừa rồi chắc là sẽ ghen ác đấy)
- Lee: 없어 ! 아무도 없어… (không, làm ji có anh nào )
- Em: 남자 친구가 진짜 없어 ? (Thật sự là chưa có bạn trai hả ??)
- Lee: 왜 물어? (Sao a hỏi, hỏi làm je ?)
- Em: 아니, 그냥… 남친이 없으면… 나랑 사궐래? (À ko, nếu mà chưa có bạn trai…. Thì làm bạn trai a đê.)
- Lee: 뭐 (Mổ? – cái ji ? ), 꿈 깨라.. kaka (A mơ à =))) )
- Em: 농담이야, 농담… 넌 나랑 사귀고 싶어도 안 될 거야.(A đùa, đùa đấy, e có muốn làm bạn gái a cũng ko được đâu…)
- Lee: 왜 ? (Tại sao? )
- Em: 난 남자 친구가 있거든… (A có bạn trai rồi)
Ngay sau đó em lại nhận được một cú tạt nhẹ của Lee vào tay trái, tuy nhẹ nhưng mà lệch mẹ nó bả vai e rồi, trêu có 1 tý thôi mà lại bị ăn đập… vê lù..
- Lee: 너… 족고 싶어 ? 왜 날 놀렸어… (A muốn chết à… dám chơi e à ??)
- Em: 아니,… 농담이야…. 왜 맺날 날 때리지? (Không, a đùa thôi mà, làm ji đánh suốt ngày thế ?)
- Lee: 누가 날 놀리기만 하면 족어요….알았지 ? (Ai mà dám chơi e, chỉ có chết, biết chưa)
Hề, Lee nói thế thôi, nhưng em biết tỏng rồi. Con gái, thằng nào càng trêu nó càng thích… Cứ trêu kiểu vừa đánh vừa xoa ấy thì có mà nó chết mê chết mệt, không kể gái ta hay gái Hàn. Chỉ tiếc là tiếng Hàn của e vẫn chưa đc thạo, nên là nói câu nào cũng rất là thô. Tuy thô, nhưng mà một khi đã hiểu ra rồi thì lại rất là đau đó nha.
À mà về việc Lee chưa có bạn trai ấy, e xin đc giải thích thế này. Từ bé Lee đã học ở trường nữ sinh, từ cấp 1, cấp 2, cap 3 đều vậy. Gia đình thì có mỗi Lee là con gái, nên ba mẹ cũng cấm yêu đương suốt, lên đại học cũng vậy, tuy nhiên Lee ko học trường nữ sinh Đại Học.
[Có thể đeo bác nào cần biết]. Một số thông tin về hệ thống trường học bên này cho bác nào muốn biết thêmVì trước kia Hàn quốc cũng bị Trung Quốc sang nhòm ngó, đô hộ, cho nên đạo nho ăn sâu vào tiềm thức người dân. Đủ mỏi điều, tam tòng, tứ đức…v.v..v Và không thể thiếu cái mục “Nam nữ thụ thụ bất thân”. (Thực tế nho giáo bên này thấm còn ác hơn cả bên VN mình). Chính vì vậy, các trường học từ xưa đã bị phân chia ra thành trường dành cho Nam và trường dành cho nữ. Từ mọi cấp tiểu học, cấp 2, cấp 3, và ngay đến cả đại học cũng có.(Google :”Seoul Women’s University là một trong những trường nữ to nhất HQ). Học sinh nam nữ học tách biệt như vậy thì đương nhiên việc yêu đương trai gái trong thời đi học phổ thông là điều hiếm, không thể có. Học sinh Hàn Quốc phần lớn trải qua tuổi thơ Ko có tình yêu học đường, (có thì nó lên film rồi, còn như ở VN mình nó nhan nhản rồi thì lên film thế nào được nữa). Tuy nhiên, hiện nay, do hội nhập, rất nhiều trường Nam-Nữ được xây dựng, tuy nhiên, số lượng những trường như vậy chỉ chiếm tầm 15% số trường học ở Hàn Quốc.
Mà nói thêm cho các thím về trường đại học bên này nhé. Ngoài 3 trường nổi tiếng “Seoul University, Yeon Sei University, Korea University” (trường công lập) ra thì Nói chung là : Càng trường tư (đại học) thì chất lượng càng tốt, trường công lập học phí tuy rẻ hơn nhưng mà chất lượng không thể bằng vs trường tư được. (Không như bên mình, vào trường dân lập là 1 nỗi … khá nhục).
Quay lại phòng Lee nào
- Em: 알았어..알아… 네 말이 무서워…(Rồi, biết rồi, e nói nghe sợ v~).
- Lee: 내 말이 무섭다니? 처음 들었네…(e nói nghe sợ á? .. Lần đầu có ng nói e vậy đó..)
- Em: 됬어… 자지 않을래? (Được rồi, thế không định đi ngủ à ?)
- Lee: 난 지금 자려단 참이야…(E cũng đang định đi ngủ b giờ đây…)
- Em: 또 소파에 잘 거 아니야???? (Không phải a lại phải ra sofa ngủ đấy chứ??????)
- Lee: …….
Thôi nay e viết thế này thôi. Hẹn gặp lại các bác tập sau

 [VIP] Nhokchungtinh9x (02.02.2014 / 17:25)
Ko tồn tại



UPDATE 9:
Quay lại phòng Lee nào
- Em: 알았어..알아… 네 말이 무서워…(Rồi, biết rồi, e nói nghe sợ v~).
- Lee: 내 말이 무섭다니? 처음 들었네…(e nói nghe sợ á? .. Lần đầu có ng nói e vậy đó..)
- Em: 됬어… 자지 않을래? (Được rồi, thế không định đi ngủ à ?)
- Lee: 난 지금 자려단 참이야…(E cũng đang định đi ngủ b giờ đây…)
- Em: 또 소파에 잘 거 아니야???? (Không phải a lại phải ra sofa ngủ đấy chứ??????)
- Lee: …… 아니. 넌 내 집에 방문하러 온 귀객이잖아… 소파에 누워 자게 할 수는 없어…( Không đâu, a là khách quý nhà e mà… sao mà để a nằm sofa được.)
- Em: 그럼, 나랑 같이 잘 거지? (Vậy a vs e ngủ vs nhau chứ ?)
- Lee: 아니, 난 침대에서 잘 거고 넌 바닥에 잘 거야….ㅋㅋㅋ (Không, e nằm giường, còn a nằm đất))
Đệch, thế mà bảo khách quý. Thế là như nhiều bác đã dự trong các comment trước … Em cắp gối ra sofa ngủ Dù sao cũng đang buồn ngủ vì say nên cũng không có ji nghĩ nhiều. Vậy là đêm ấy qua đi một cách binh thản và êm ả, không có “cái ji” cả, không như mong đợi của nhiều thím
Nhưng đó cũng là điều phải thôi, vừa mới quen nhau chưa được bao lâu, mà các thím dự đoán toàn kết cục 18+++ thì làm sao mà đúng được. Nhiều bác bảo gái Hàn dễ dãi. Đúng, nhưng mà là đối vs cave thôi, còn đối vs gái Hàn thì, cái dễ dãi ở đây nó là: gái Hàn ko quan trọng cái “quý giá” nhất của nó bằng việc yêu đương hẳn hoi, thật lòng, e thấy gái nào cũng vậy thôi, nhưng có điều bên ta coi trọng cái “hymen” quá (hymen là gì thì các bác google translate), coi đứa con gái ko “còn” nữa là đứa hư. Cái “dễ dãi” ở gái Hàn bị hiểu nhầm như vậy đó, không biết có bác nào hiểu không ? (Em nói ở đây, cũng ko thể đanh giá toàn bộ gái Hàn, đương nhiên là cũng có người này người kia.)
Quay lại nào :
Hôm đó là tối thứ 7, em ra sofa nằm ngủ 1 mạch đến sang luôn. Sáng dạy thì đã 9h, e và Lee lại chuẩn bị quần áo, balo, cắp đít về ký túc. Trước khi ra về, bố Lee không quên biếu (à… tặng) em 1 chai Sô-Chu. Đúng là buôn rượu có khác), nhận thì cũng có uống được đâu, vì ký túc xá cấm rượu bia, còn không nhận thì ông ấy lại nghi “mày cậy nhà mày nấu rượu không thèm rượu tao à” thì chết. Nên đành phải nhận.
(À mà nói cho các bác biết thêm, ở Hàn Quốc muốn uống rượu là fai 20 tuổi trở lên, vào quán rượu nó nhìn mặt mình non non là nó hỏi chứng minh thư đấy, fai đúng 20 tuổi nó mới bán cho. Thế nhưng mà sinh viên uống rượu chui đầy cả, cũng nhiều quán thả cho sinh viên, cứ có tiền tội ji nó fai làm khó, phải không các bác. Kiếm tiền thì đâu đâu chả như nhau.)
Ngoài trời thì vẫn âm độ, quãng đường về trường vẫn sướng nhất là ở trên tàu điện ngầm, vì có lò sưởi-ấm. Vậy là kết thúc chuyến “công tác” 2 ngày 1 đêm tại nhà Lee. Qua chuyến đi lần này, e cảm nhận đc sự nhiệt tình của người Hàn, của gia đinh Lee (nói riêng) [tất nhiên là cảm nhận của e nhe, đừng bác nào lại gạch em chỗ này, vì mỗi người mỗi khác mà]. Quan trọng hơn là quan thai độ, cử chỉ của Lee lúc mà e say rượu ấy, căng có niềm tin mãnh liệt vào một “tương lai” nào đó không hề tăm tối. Cũng qua chuyến đi này, càng làm cho khoảng cách e và Lee ngày một gần hơn, thân thiện hơn, có thể nói là tuyệt vời ông mặt trời.
Sorry vì để các bác hóng mỏi trym chuyến vừa rồi, cảm ơn các bác theo dõi. Câu chuyện về Lee và e sẽ còn được tiếp tục, các bác chú ý theo dõi nhé. Thanks again !
Sau chuyến đi đó thì em lại trở về với chuỗi ngày tháng học hành. Vẫn là sáng học đại học, tối học tiếng Hàn, thứ 2,4,6 gặp Lee để practice speaking Korean, rồi chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.
(À mà bác nào mà đi du học Hàn, có chém gió vs bọn Hàn thì chém bằng tiếng Anh ấy nhá, chúng nó thích lắm. Còn nói tiếng Hàn nó lại không khoái bằng. Nó cũng như ở mình thôi, sinh viên thằng nào chả muốn thực hành nói tiếng Anh vs ng nước ngoai chứ có thằng nào muốn thực hành tiếng Việt vs ng nước ngoài đâu. Nói được tiếng Anh cũng khiến mình đc bọn trong lớp quý hơn, coi trọng hơn, so vs là việc mình nói đc mỗi tiếng Hàn, và tất nhiên biết cả Anh, cả Hàn thì bá CMNR. Nếu biết thêm tiếng Trung hoặc tiếng Nhật thì có còn sướng nữa, vì mấy ông giao sư khoái tiếng Nhật vs tiếng Trung lắm.)
Giới thiệu các bác tý về cái lớp Đại Học của e, học Điện Tử nên là số lượng gái nó cũng hiêm hiếm. Cả lớp đc 4 em (như em đã nói trước đây). “Lớp đại học thì cả lớp cũng được 4 mống gái, trong đó có 1 em cực béo, ục ịch luôn (chắc nhà trên núi nên luyện leo nhiều), 2 em cực xinh (là bạn của nhau luôn), 1 em bình thường. Còn lại toàn con trai.”
Bọn Hàn trong lớp thì nó ngồi cực kỳ im luôn, chứ không bao h có kiểu “mất trật tự trong giờ” như bên mình. Nhưng đến h giải lao thì ….. con trai thì ko sao, nhưng con gái, mấy đứa nó ngồi tụ lại thì đúng là không khác gì cái đài vặn max volumeĐúng là mồm đàn bà thì ko đâu khác nhau cả. Trong lớp không fai là đứa nào cũng bằng tuổi đứa nào, tại em học đại học ở VN đc 1 năm rồi, lại sang đây học đhọc từ năm 1, cho nên lớp e cũng có mấy đứa 94 (2 em gái xinh 94 đó nhé). Mấy đứa biết tuổi e, nhỏ tuổi hơn e nói chuyện vs e cũng rất lễ phép, dùng kinh ngữ đàng hoang, chơi vs chúng nó rất là thíchCó gì không hiểu trong sách, từ nào không hiểu hay là đăng ký học, có ji khó hiểu hỏi chúng nó đều nhiệt tình giải đáp. Mặc dù đi thi thì đấu tranh gay gắt lắm.
Trước kia ở nhà em toàn fai đấu tranh vs bản thân trước kỳ thi rằng “Phải cố đc 9, hay fai cố đc 8….v.v.v” để còn đc điểm A nhưng mà bên này thì fai đấu tranh vs các đối thủ khác, vì cách đánh giá hoàn toàn khác so vs bên mình.
E ko biết là toàn bộ các trường ở Hàn có đánh giá như thế này không, nhưng mà vs trường e thì… Thang điểm tổng kết sẽ có từ A+, A, B+, B, C+, C, D,F, sẽ không có mức điểm để xét xem bạn là A hay B, C, D mà trong lớp sẽ chỉ có khoảng 3% số đứa cao điểm nhất sẽ đc A+, 5% số đứa thấp điểm nhất sẽ đc C+, còn những đứa ở giữa đều đc B hoặc B+ hoặc A. Do đó, để điểm càng cao thì mình càng fai có vị trí cao. Ở đây, nếu bị B hoặc C thì không fai do mình dốt, mà do chúng nó quá giỏi. Như em nè, đc 90 điểm thi cuối kỳ vẫn C+ đều, vì chúng nó toàn 95 vs 100, chứ ko fai là cứ trên 90 đc A đâu nhé. Giành giật nhau kinh phết đấy.
Lại nói đến cái kỳ thi cuối kỳ, hồi e mới sang kỳ đầu fai học đại cương, có toán lý đủ cả, còn học cả văn nữa (văn tiếng Việt đã ngu, lại còn bắt viết tiếng Hàn nên em xác định là C môn văn ròi). Mọi thứ trong kỳ thi vẫn giống như ở Vn thôi, chỉ khác là thi toán éo đc mang máy tính vào phòng thi, không đc mang nháp vào phòng thi. Lúc đầu em “chick xong sốc” quả đấy luôn, vì trước h cứ nghi là thi toàn thì máy tinh là không thể thiếu. Và trong kỳ thi lần đó em chỉ đc 66 điểm vì bài làm kết quả sai gần hết (tinh tay đấy, nên sai be bét). Lúc ấy bọn Hàn thi nhiều đứa đc 100 điểm lắm, lúc ấy mới thấy phục bọn Hàn, đi thi không máy tinh quen r, nên là ….”cũng được đấy”.
Trước kỳ thi thì em cũng nghĩ là sẽ đội sổ cho bọn Hàn hết, nhưng mà không fai vậy, e chỉ đội sổ cho nó môn văn thôi, còn English thì vẫn có thằng đội sổ hộ eCòn mấy môn chuyên ngành thì cũng tầm giữa, không đội sổ mà cũng ko nhất sổLần đó em tổng kết đc có 3.7 (max 4.5), mà nghe Lee nói, 3.5 vẫn là dạng lẹt đẹt, e thấy nhục dần từ đó…. Còn Lee đc tận 4.0, không hiểu học thế nào giỏi thế. Ra trường nếu mà muốn xin việc một cách binh thường nhất thì điểm tổng kết toàn bộ 4 năm học fai từ 4.0 trở lên, thì mới gọi là cái mức an toàn, đáng nhìn, còn nhỏ hơn 4.0 thì hơi nguy hiểm. Kèm theo đó là chứng chỉ tiếng Anh TOEIC tầm 7,8 trăm trở lên là nhìn cũng khá đẹp, ngoài ra thì bên Hàn này nó còn soi cả kinh nghiệm hoạt động xã hội, làm từ thiện, đi du lịch các kiểu, nhiều thứ lắm. Học sinh từ trung học đã có cái môn “hoạt động từ thiện” để đánh giá điểm vào đạo đức rồi, cho nên đi làm từ thiện nhan nhản, nhưng chỉ vs mục đích lấy điểm.
À mà lời khuyên của e cho các bác nào muốn tìm chỗ ôn thi các chứng chỉ tiếng Anh nhé … Nếu bác nào muốn học giao tiếp thì tìm hẳn người bản địa nói tiếng Anh mà học. Còn bác nào muốn thi chứng chỉ kiểu như Toeic thì tìm các giáo viên ko fai bản địa, và có trinh độ Anh ngữ chuyên ngành cao dạy mình. Vì khi học nói vs người bản địa giúp các bác rất nhiều trong phát âm, ngữ điệu và trọng âm, nhưng người bản địa khó có thể giúp các bác tốt về mặt ngữ pháp so với một tiến sĩ Anh ngữ học.
Trong kỳ nghỉ đông năm ngoái e có tham gia vào chương trinh Global English Campus, một chương trinh dạy tiếng Anh giao tiếp ở trường em, đc mở vào các kỳ nghỉ hè và nghỉ đông để cho các sinh viên có nhu cầu sẽ tham gia, không kể niên học, tuổi tác, giới tinh. Học phí cho mỗi 1 người trong toàn bộ khoa học là 200kwon (khá rẻ) và sau quá học, ai mà thi đạt điểm cao thì sẽ hoàn trả học phí theo mức điểm mình thi ddc (1 nửa, hoặc toàn bộ học phí). Các giảng viên trong khóa học có 2 người nước ngoài(1 ông người Mỹ, 1 cô người Úc) và 1 giáo viên Hàn. Một lớp sẽ có khoảng 10 người, có mấy đứa Hàn, cũng có vài đứa Mông Cổ, e còn gặp lại cả chị JAV nữa, chị ấy cũng tham ja lớp này. Nhưng điều bất ngờ nhất lại đến từ phía giảng viên. Giáo viên người Hàn dạy trong chương trinh đó chinh là bà mà em gặp trên xe bus lúc mới sang. Bà ấy tên 초영미 (Cho Yeong Mi – ĐỌc là Chô- Yeong Mi nhé, ko fai chó đâu), thế quai nào lắm Yeong Mi thế ko biếthết Yeong Mi trẻ giờ đến Yeong Mi già. Vì lớp có vài người nên e và bà ấy nhanh chông nhận ra nhau, cũng ko thể ngờ đc là lại gặp nhau trong tình huống như thế này. Thực ra bà ấy cũng ko fai là giáo viên trong trường em, nhưng được mời về dạy trong khóa học Global English này, nên là gặp lại đc nhau.
Trong khóa học tiếng Anh ở Global Campus thực sự là có rất nhiều chuyện xảy ra, mọi chuyện thực sự sẽ rất là tẻ nhạt nếu như thiếu sự góp mặt của chị JAVA.
Thôi hôm nay tạm dừng tại đây, chap ngày hôm nay không có nhiều chi tiết liên quan Lee Yeong Mi, thực sự là trở lại vs những “review hơn 1 năm du học Hàn Xẻng” của e. Nhưng mà cũng hy vọng có ích đối vs 1 số bác, ngoài ra câu chuyện về e và Lee Yeong Mi vẫn còn, mong các bác theo dõi tiếp. Chap sau của e có lẽ sẽ fai lấy tiêu đề “Chị JAVA và lớp học tiếng Anh”. Thanks các đã theo dõi nhé. Hôm sau các bác xemUPDATE 9.5để giải trí chút nhé Bye bye


  Tổng số: 30
1 2 3 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
21 / 96 / 9299