Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện tình yêu
Tìm kiếm

[Truyện] chị em cô giáo tình yêu


Đánh giá:(Hay 282 - Không Hay 207) 282 / 207
Lượt xem:74385 - Bình luận:151
<< 1 ... 8 9 10 11 12 ... 16 >>
Chủ đề đã đóng cửa

  Bi (09.01.2014 / 14:56)



Ngày hôm nay (19/4) e tính chưa về. Vì thứ 7 e còn học 1 ngày buổi sáng nữa. Nhưng nghĩ lại cả ngày ko làm gì, nhớ nhà, nhớ gia đình, nhớ chị…một phần bị tác động vì cha đi với mấy ông bạn ở cơ quan nhà nước đi du lịch nên e về.

Đi về, ko báo trước cho chị, vì ko nằm trong kế hoạch. Có nói với mẹ là học xong sẽ về thôi. E học buổi chiều…

Buổi chiều, học xong 4h hơn ra về. Về phòng chuẩn chị đồ đạt rồi vọt về, về tới nhà 6h hơn. Vào đọc cmt rồi viết cmt cho các thím đỡ phải hóng rồi đi ăn cơm.

Đi ăn cơm xong lại xuống phòng đọc cmt các thím 1 lượt nữa. Đi lên với cha, cha đang cùng mấy ông bạn làm trong cơ quan nhà nước:

-Đi chơi ko con trai.-Cho e hỏi.
-Đi khi nào về…-E hỏi lại cha.
-Tối CN về.-Cha e trả lời.
-Thôi. CN còn phải lên đi học nữa. Với lại bỏ nhà 1 mình ko đc. Sợ buồn.-E nói.
-M thì tốt quá.-Mẹ e chiêm vào.
-Buồn thì kêu con Xuân với con Thi nó qua ngủ, nay cha con mình tung tăng.
-Thôi. Ko đi là ko đi.

Thật ra e cũng máu me vụ đi chơi lắm. Mà đi vs mấy ông toàn già già. Ko có girl xynh trẻ đẹp thì chán gần chết.

-T nói thế thôi. M mà bỏ học thì xác định nha con trai. Hà này rồi đi du lịch. Thích đi đâu cha dẫn cho đi.
-Dạ.

Chuẩn bị đồ phụ cha. Tiễn cha đi, cha e đi thì đi hoài. Toàn đi với ông này, ông kia. Công ty này công ty nọ. Toàn mấy ông bạn ông. Riết cũng quen, mấy điểm du lịch nói ra ông biết dăm dắp. Ông bảo trước gì cảnh thiên nhiên ông thấy thích nhất là Động Phong Nha thôi. E thì chưa đi, thím nào đi rồi xác nhận thử e cái coi nó có đẹp thật. Thấy ông cứ khoe mãi @@.

8h tối. Cha đi…Đi vào rồi nhắn tin cho chị…

-E đang làm gì đó?
-E đang đi ăn với nhà nè. A đang làm gì đó?-Mẹ chị, với cha chị về từ hôm qua cơ. Chị nói là dù chạy xe lúc lễ tết là hút khách nhất. Nhưng cha mẹ chị vẫn dành thời gian cho gia đình.
-A vừa về nhà nè. A tính rủ e đi chơi thôi.
-Dạ. Để mai đi. A ko nhắn tin sớm tý. Đi chung luôn.-Chị trả lời.
-A về còn tiễn cha đi Hà Tiên chơi nữa. Giờ mới rãnh mà e.
-Tự nhiên về ko nói tiếng nào. E tưởng a ko về. Nên e ko biết. E xin lỗi…
-Tự nhiên xin lỗi hà. Thôi e đi với nhà vui vẻ. Tý về rồi nt a nha.
-Dạ.
Chán chẳng biết làm gì. Gọi cho chị Thi vậy…
-Alo!-Bên kia vang lên.
-A lô cái giề. Đi chơi.-E nói.
-Đang ở đâu mà rủ đi chơi pa.
-Ở nhà chứ đâu…
-Ừm. Qua đi.-Chị Thi trả lời.
-Ok.

Chạy long ton qua nhà chị Thi. Thấy đứng trước nhà. Cửa đóng, cầm nón bảo hiểm để sẳng.

-Đúng giờ quá ha.-Chị nói.
-CÒn phải hỏi.hehe.

Tự nhiên chỉ leo lên xe e ngồi luôn.

-Con bé Xuân đâu?
-Đi với chị làm chung rồi.
-Hả? Con a mà để người chở hả.
-Thì anh ko chở đi đc. Tui để người khác chở. Mà người mến con bé người ta mới chở chứ.-Chị Thi nói.
-Sao ở nhà mà để người ta chở hả?-E hỏi.
-Bận làm báo cáo. Nếu ko phải a rủ, mà người khác thì tui ở nhà rồi nhé.
-Sặc. Vậy về làm nốt đi.-E giả vờ thắng xe lại.
-Cứ tự nhiên…-Chị Thi thản nhiên nói.
-Đùa thôi.hehe. Mấy khi đc chở người đẹp đi chơi.
-Thôi! Khỏi nịnh…Ko phải chở hoài hả. Mà Linh đâu ta?-Chị Thi hỏi.
-Trong túi nè. Mò coi có ko?
-Người ta hỏi nghiêm túc mà…
-Đi công chuyện với nhà rồi.
-Ừ. Thì ra mình cũng chỉ là người tay thế thôi.-Chị Thi nói, nữa đùa, nữa thật.
-Hai người hoàn toàn khác nhau. Làm sao thay thế cho nhau đc.-E nói, ý đây là chị Thi là chị em trong nhà, như chị em ruột. Còn chị Linh là người yêu. Làm kiểu nào thay thế cho nhau đc @@.

Chị Thi ko nói gì nữa… Đi ra tới chỗ Trung tâm. Chị Thi hỏi:

-Ăn gì chưa V?
-Chưa. Kiếm gì ăn ha.-Thật ra là e ăn rồi, nhưng chị hỏi như vậy biết đói rồi. Nên ăn xíu cho chị ăn cũng chẳng sao.
-Ùm.

E chở chị Thi vào quán Hủ Tiếu bê đê. Như bửa chở chị Linh ý. Vào ăn, chị Thi giành tính tiền, bảo tý đi café tý e trả.

Đi ra, chị Thi leo lên xe, tay vẫn để eo. E cũng ngại, muốn nhắc mà chả biết nhắc sao cho phải phép. Chạy đc tý thì thấy sdt lạ nhá máy, rồi nt “V ơi! Như nè.”

Đi vào quán café thằng K. Chọn bàn ngoài, gần lộ cho mát mẻ. Hai chị e chém gió chuyện học hành của e, công việc của chi, bé Xuân. Cũng chẳng gì đặc biệt.

“-Như nào dạ?”-E nt cho sdt lúc nảy.
“-Như bên lớp XXX đây. Cho sdt thằng kia đi.”-Xin số thằng bạn e. E bơ luôn. Ba cái chuyện xin số, cho số rắc rối vờ lờ ra. Thích thì tự xin @@

Ngồi chém tiếp, vui vẻ thôi. Chẳng có gì để lo lắng cả…

“-Về nhà vui ko V?”-Con bạn thân trên TP. Mới chơi đây thôi cũng khá hợp. E nó cũng hay sang phòng e rủ e đi chơi. E nó đi AB, có duyên với AB vãi…Cũng hay tâm sự nên thân luôn.
“-Cũng vui. Nhưng ko có bạn thân nên chưa trọn vẹn.hehe”-E nt trả lời lại.
“-Bạn thân sỉn rồi.huhu”-Con bé nt.
“-Đi nhậu với trai, còn nói gì nữa…”
“-Pùn quá. H pùn lắm V à…”
“-Buồn gì nói V nghe…”
“-Nói ra đc thì ko buồn…”

E với chị Thi vừa nói vừa nt…Mà đã ko nói đc thì thôi. Ko ép, e là vậy. Thích thì kể thì tâm sự, người ta ko muốn nói cũng có lý do riêng của người ta. Nên ko ép đc.

Ngồi chém đc tý thì tn đến nữa…

“-Anh.hjc”-Chị Linh nt.
“-Sao e, có chuyện gì à!”
“-Anh phải bình tỉnh nha.”-Chị nói câu này, nghe rung, muốn són tè ra quần rồi.
“-Ùm. Đc mà…”
“-Nay e đi ăn, chẳng hiểu sao có nhà a Tân nữa.huhu. E ko muốn đâu.huhu. Nhưng e chắc chắc ko có gì đâu. E ghét ổng rồi. Nhưng e ko muốn gặp ổng chút nào.huhu. E nhớ a!”

Đọc xong e thay đổi sắc mặt. Thở gấp hơn, cả người rung rung, cầm cái điện muốn ra ngoài…

“-E đang ở đâu?”-E nt chị, phải đến chổ đó gấp.
“-E nói a bình tĩnh mà. Phải tin e chứ. Đang ở hơi xa…huhu”
“-Thì a vẫn bình tĩnh mà. Nói a nghe đi…a đến đó”…

-Có gì hả V?-Chị Thi hỏi.
-À ko có gì.
-Nhìn như trời sắp sập hay sao ấy.
-E đã nói ko gì mà.-E cằn nhằn.
“-A bình tĩnh đc rồi. E ngồi đây mà vẫn nghĩ về a thôi. A đừng nghĩ linh tinh nha. Tý về e gọi cho a ha. Mẹ e ko cho nt nữa.hjc”
“-Ùm. Củng đc.”

Sao bình tĩnh cho đc chứ. Gọi cha phát xem sao… Đứng dậy, ra lộ…Gọi cha, kể hết…

-Có gì đây mà xoắn đuôi thế. Sợ bên kia à?
-Ko có.
-Chứ việc gì mà làm quá thế. Có gì đâu. Cứ coi như con Linh nó nói lời cuối dứt khoác bên kia thôi. Chả có gì cả. Thôi à. Có vậy cũng méc, chả tin tưởng con bé gì cả, tôi con bé nó yêu m…

Rồi cúp máy luôn. Ông nói cũng nhiều. Mà nhớ căn bản nhiêu đó, ông nói tĩnh như chẳng có chuyện gì. Thấy vậy, nhờ thông não e cũng tĩnh hẳn ra, tuy có hơi lo. Nhưng chỉ Lo thôi. Tâm trạng cũng khá hơn nhiều.

Ngồi chém tý cũng về… về sớm, tầm 10h tới nhà rồi. Này giờ chưa có tin gì từ chị Linh. Chờ điện thoại mãi. Tính nt mà sợ chị la chị nên ko nhắn luôn.

D-ang ngồi trước nhà thì con bạn thân trên TP gọi:

-Alo-E nói.
-H buồn quá V à?
-Sao buồn…
-Khó nói lắm. Ko kể đc.
-Ùm….Giờ H đang ở đâu…
-Ở chổ bửa mình đứng…-Đó là chổ cặp bờ sông. Mát mẻ, nhìn qua bờ kia khác đẹp.
-Với ai?
-1 mình.
-Tự nhên đi 1 mình hà.
-Ko biết nữa. Tự nhiên buồn thích ra đây 1 mình thôi.
-À. Hiểu rồi. Tại vì nơi đó từng có V…
-Chắc vậy à.
-Nảy nhậu với ai?
-Với thằng Thích H á. Nó ở trên lầu 3 á.-Con bên e ở trọ chung chủ nhà.
-Ùm. Đi vs trai ko sợ à. Đi với V ko nhậu, đi với trai lạ nhậu >”<
-Tại đang buồn thiệt mà. Tính đi 1 mình. Nhưng nó nếu kéo thôi…
-…………….
-………………
-………………..
-H nói cái này. V chỉ đc giữ trong lòng thôi nha!!!-Con bé sụt sịt.
-Ùm. H cứ nói…V nó tốt cho H. Mọi chuyện điều đc giữ bí mật. Sống để bụng, chết mang theo…
-H nghĩ, H có bầu rồi V à….
-Sao cơ?-E sợ e nghe nhầm. Con bé con giáo Viên. Sinh đẹp, ngoan hiền…
-H nghĩ H có bầu rồi…
-Thử chưa?
-Mua que rồi mà ko dám thử….
-Thử đi. Nhưng với ai…
-Thằng D. Lúc này nó vô tâm quá.-Bắt đầu khóc…

E chỉ biết thở dài…lắc đầu ngao ngắn. Nghe đâu đó câu “Trong tình yêu, con gái luôn là người thiệt thòi nhất!”. Tự nhiên thấy nghẹn…Chị Thi, rồi con bạn Thân…biết nói sao đc…Chẳng biết phải lặp lại nói như thế nào các thím hiểu. Nổi đau nhân 2.

-Giờ H phải làm sao?-Khóc to…
-Thử coi phát hiện sớm thì bỏ đi. Nhưng H thích giữ thì giữ, máu mủ mình mà. Nhưng thật lòng mà nói. H còn đi học, cha mẹ…H có giữ nó, phải chắc chắn rằng mình vượt qua đc.
-Lấy que đi thử đi. Chắc thì bừa nào V chở đi thử.
-Ùm. -Khóc.
-H có muốn V lên ko?. V chạy lên nhé…
-Nhưng…
-Chỉ muốn hay ko…
-H sợ cực V lắm…
-Chỉ muốn hay ko?
-Thôi…
-Ùm. V hỏi vậy xem H có chắc cần V ko mà…
-H ko biết tại sao lại V. Lại nói hết nữa.huhu. H buồn lắm…
-Nghe V, về nhà… rồi gọi V. Trễ rồi…. Nhưng nghe V, dù có chuyện gì. Cũng ko đc buông xui. Phải mạnh mẻ lên nhé…

Nói chuyện 1 hồi rồi con bé cũng chịu về nhà…

Bình thường thì e chạy lên cmnr. Nhưng chuyện của chị chưa xong đi đâu. Nếu nó nói muốn thì e lên. CÒn ko thì @@. Mai e lên @@.

Về đc thì con bé gọi tiếp:

-Chán quá V ui!
-Sỉn thì ngủ đi. Chán gì…

Tâm sự xíu thì con bé nói:

-Sao V ko ở đây. Lúc này chứ…hjc.
-Thích thì mai về đây….
-Khi nào về…
-Vài ngày, nhưng nói trước ở đây bình thường lắm. Có V là đặc biết thôi.
-Sao V dẻo quá vậy. Mà ko biết môn YYY T.7 này có kiểm tra ko nữa. Rồi sổ đầu bài nữa. Môn đó nghỉ 1 ngày nữa.
-Thì gửi sổ đầu bài bạn. Rồi gửi luôn phép. Nếu đi thì kêu nó đứa luôn. Có gì đâu…
-Ùm..Mai H xún nhé. Ở trên đây có nước ngày nhảy cầu…
-Đừng nói bậy…
-Ùm…Nói vậy thôi. Chứ đâu có ngu…


Tâm sự xíu thì chúc nó ngủ non luôn. Tôi con bạn, nó kể mà muốn khóc. Đc 1 lúc sau thì chị gọi:

-A nghe nè. Chuyện sao e?
-E cũng ko biết phả nói sao nữa.
-Thì cứ kể bình thường thôi.
-Đi vào nhà hàng thì thấy nhà a Tân đợi sẳn rồi. Cả nhà ảnh luôn.
-Ùm. Tiếp, nói a nghe.
-Ảnh xin lỗi chuyện hiêu lầm lúc trước. Hình như mẹ e biết rồi thì phải, thấy ko nói gì cả. Ko biết có biết quan hệ 2 đứa mình ko nữa…
-Chứ nảy giờ về mẹ e ko nói gì à…
-Nói gì a. E về xong lên phòng kêu thôi đồ. Rồi khóa cửa gọi a luôn nè…
-Ùm. Kể tiếp chuyện vừa nảy đi…Có chập nhận lời xin lỗi ko?
-Lúc đầu vào ảnh chào cha mẹ e, rồi a2, c2, rồi e. Rồi cuối xuống ko, có dám nhìn thẳng e đâu. Tý lúc sao mới ngẩn lên nhìn mặt e xin lỗi á.
-Ùm…
-Đáng nhẻ ra là e ko chịu đâu. E muốn bỏ về với a…Nhưng cả nhà e ở đó. Cha mẹ ảnh nữa. E sợ mẹ la nên ko dám….nên…
-Ùm.
-RỒi ảnh xin lỗi, cha mẹ ảnh nói vô. Mẹ e nữa...Nên e “Ừ” luôn. Nhưng giờ xem là bạn thì đc. Ảnh mà làm quá e nói hết luôn. E nói quen a vs e, rồi…
-Sao?
-Tới đó tính.hehe. Nhưng e sẽ cưới a cho bằng đc. Cho dù như thế nào đi nữa…

Tự nhiên đang hơi bực, nghe chị nói mát lòng mát dạ. Nói chuyện tý chị lại nói:

-Hồi nảy , lúc về, mẹ kêu đi chơi.
-Đi đâu e?
-Vũng Tàu á anh…
-Rồi e có đi ko?
-E thích đi với a hơn. Hay mai a đi vs e nhé….
-Mai a sợ bạn rồi…
-Ùm…- Chị nói nhỏ, đổi giọng…
-Sao vậy e???
-E sợ có nhà a Tân đi nữa á…
-Đi mấy ngày….-Giọng e gấp rút…
-Đi tới chiều chủ nhật về. Mà hổi nảy e bảo mẹ T7 bận dạy, rồi hợp trong trường. Xin nghỉ ko đc….đủ lý do hết á…kêu mẹ là đi trong ngày thôi…Sợ có nhà bên a Tân đi cùng…
-E có chắc ko?
-Ko biết nữa. Nhưng cũng có khả năng lắm. Như ngày nay chẳng hạn….
-Giờ a cũng ko biết nữa. Mai mấy giờ e đi…
-Khoảng 7h đó. Muốn đi trể về sớm.hjc. Mà a bận thì ko đi cũng đc. E ko biết có chắc là có nhà a Tân nữa…E ko chắc lắm…Chỉ là có khả năng thôi. Mà có thì a cứ yên tâm, e là của anh là của a, đừng lo gì cả.
-A cũng ko biết nữa…
-Ùm. A cứ suy nghĩ đi. Hồi nảy cha e kêu rủ a á. A ngủ sớm đi ha. Có gì mai gặp…hehe. A ngủ ngon.
-Ùm. E ngủ ngon….


P/S:
-Giờ các thím nghĩ e phải làm sao??? Ở bên con bạn thân lúc nó khó khăn nhất. Nó đang cần mình nhất, còn người che chỏ và bảo vệ nhất. Vì lúc này ko có e, e sợ nó buông xui, rồi chơi bờ, chán nản học hành…rồi mình lại lòng hỏng 1 con người. Có thể vì e mà nó sống tốt hơn rồi sao…Chị Thi có thế mạnh mẻ vượt qua, còn nó có thể ko?. Dù sao e cũng hứa với nó và nó đồng ý mai xuống đây rồi.

-Hay là giờ đi với chị. Để ở bên chị. Có thể là mẹ chị sắp xếp đi với lão Tân và gia đình lão có dịp xin lỗi chị. Cho 2 bên gia đình ngày càng thân, lão Tân và nhà Lão có dịp xin lỗi chị. Đó là chỉ mang tính chất tương đối thôi. Nhưng e cũng muốn đi vs chị. Dù có nhà a Tân hay ko….Nhưng lỡ hứa với bạn rồi sao giờ…Bỏ con bạn kìa thì ko đc…Bỏ chị thì nhở đâu nhà lão Tân kia đi cùng, rồi mẹ chị bắt chị ở tới Chủ Nhật. Một thời gian dài, qua đêm…thì mọi chuyện đều có thể xảy ra. Nhở đâu…

Khó nghĩ quá đi mất….Chưa kiểm tra chính tả luôn. Các thím tư vấn e gấp nha…Gõ gấp trong tâm trạng ko tốt…có thể sai xót. Các thím bỏ qua giùm e…

  Bi (09.01.2014 / 14:56)



Đêm ấy, thức hơi khuya 3,4 giờ sáng gì đó. Để gõ chap cho các thím, để các thím còn tư vấn gấp cho e. Và một phần là nói đi ngủ, tuy nói vậy thôi, làm sao mà ngủ cho đc chứ…

Chỉnh đồng hồ dậy lúc 6h sáng, vệ sinh cá nhân xong, mở máy tính xem ý kiến các thím như thế nào đã. Đúng là ko nằm ngoài dự đoán, đa số là bảo đi với chị…

Gọi cho cha, xin ý kiến cha. Ông ko khuyên đi bên nào cả. Đại ý là thằng đàn ông, trong đời có hàng ngàn việc lựa chọn, có thể nó còn quan trọng hơn chuyện này nhiều. Việc lựa chọn ở đây, chẳng có cái nào là sai hoặc đúng cả. Dù sao đi nữa, cũng nên tin tưởng vào bản thân mình 1 lần. Việc nào quan trọng hơn hay cần hơn thì chính bản thân mình là người rõ nhất. Cứ theo ý mình mà làm. Cho dù có sai lầm gì, đó cũng là 1 bài học, rút kinh nghiệm và ko hối hận khi mình đã đc chọn vì mình đã có lựa chọn, chỉ là các chọn của mình đc đúng thôi. Cha e chỉ nói vậy thôi và hỏi có tiền ko, tý gọi anh Sơn đem vào… Bảo là cho nhiều, nhưng ko cho sài nhiều, bỏ túi, sài đúng lúc, đúng chổ thôi. Dư về trả, nhọ vãi @@.

Hàng ngàn việc suy nghĩ mung lung, gọi cho nhỏ bạn:
-Alo!-Giọng nó bên kia ngái ngủ nói.
-H hả?
-Ùm. Sao giờ xuống nhà V hả?-Nó nhanh nhẻo nói.
-Còn buồn ko?-E hỏi nó.
-Chuyện gì V?
-Chuyện hôm qua H kể V đó…
-À, chuyện gì ta. Quên hết rồi. Có nhớ đâu, say quá mà…Mà khi nào xuống nhà V đây. H gửi sổ đầu bài với đơn xin phép cho bạn luôn.
-À. Hôm nay, V bận việc nhà rồi. Xin lỗi H,khi nào V lên, V bù cho ha…
-Ùm. Ko sao cả…V bận thì thôi.-Giọng trùng xuống, vẻ hơi buồn.
-Ùm. Cám ơn H.

Cúp máy, ko hiểu sao con bé này lại quên chuyện nó kể cho e. Mà nó lại nhớ chuyện xuống nhà e, cho dù hôm qua nó nói trong 1 thời điểm. Con bé này e biết tính nó, nhậu thì nhậu, ún thì uống…chưa bao giờ thấy quá say cả. Nó uống tới 1 chừng mực nào đó là nghỉ liền thôi.

Từng câu nói của nó đá nhau tùm lum. Nhiều khi muốn bắt lỗi. Mà thôi, ý nó có lẽ ko muốn nhắc lại thì cũng ko nên nhắc làm gì…

Lấy điện thoại gọi cho mấy con bạn chung lớp của H, chung phòng của H để dặn rủ H đi chơi khi thấy H buồn. Bọn nó hỏi tại sao thì e chỉ trả lời “Tại lúc này thấy nó ko vui với lại V về quê, trên đó buồn thôi.hehe”. Thế mà bạn nó cứ cười và bảo ừ, tin răm rắp.

Lại tiếp tục lấy điện thoại gọi cho chị:
-Alo-Giọng bên kia vang lên, trái ngược với H giọng đang ngái ngủ, thì giọng chị có phần trong trẻo và vui vẻ hơn. Trong đó ẩn chứa niềm háo hức đc đi chơi mới e mà lị .
-A nè, tý mấy giờ đi vậy e. A qua nè.-E trả lời.
-Dạ. Tý khoảng 7h hơn nha. Tý nhà e chạy sang nhà a luôn. Dù sao cũng đi ngang mà.
-Ùm. Cũng đc…-Trong lúc ấy thấy anh Sơn bước vào, và thấy e nói chuyện điện thoại nên ra dấu cứ nói chuyện tiếp.
-A chuẩn bị hết chưa dạ. Mà a đem nhiều nhiều quần áo đi nha…
-Sao bảo sáng đi chiều đem chi nhiều chài…
-Thì e kêu đem cứ đem, tắm nhiều đem nhiều chứ sao.hehe
-Tắm chung hả.-E giở trò cuồng dâm e ra.
-Ùm. Tắm chung ngoài biển, với cả trăm người khác á.Xía.
-Cứ tưởng…
-Tưởng gì. Chuẩn bị đồ đi, tý e qua.hihihi-Chị cắt ngang lời e, nghe đc giọng cười của chị cũng là lúc chị cúp máy.

A Sơn bước vào. Đưa e vài triệu, bảo đủ ko. E nói cũng đủ rồi nên thôi. Ảnh dặng có gì thiếu gọi ảnh, ảnh gửi cho.

Xách balo, đi lên trên nhà, mẹ thấy vậy la ú ớ cả lên vì mẹ ko biết trước chuyện này:
-M đi đâu đó thằng kia?
-Đi Vũng Tàu chứ đi đâu…
-Vậy sao m nói ở nhà với t, 2 cha con m thay phiên nhau đi à.
-Thì con đi rồi về có ở luôn đâu mà mẹ sợ. Đi với chị Linh với ai.
-Sao nhà nó đi mà rủ m…
-Thì có con vui chứ sao…
-Ừ. T nói làm sao thì làm. Chị em, cô trò sao cũng đc. Nhưng trai gái là đừng trách t.
-Dạ. Cho con ít tiền…
-Thằng này lạ nhỉ. M có tiền nên người ta mới rủ m đi chứ. Ko tiền thì ở nhà đi con.
-Cho đi, dư về trả cho. Ko sài nhiều đâu…hehe.
-Ko.
-Đi mà…mẹ iu.hehe-E giở trò nịnh…
-Nè-Mẹ móc ra 500k…@@
-Thật à? 1trieu đi. Bỏ túi, dư về trả.
-M lần nào xin mà ko nói vậy. Có bao giờ trả đâu. Để tiền chơi banh cho hết à?. Mà sao thằng Sơn kiếm m kìa, ổng cho tiền rồi à?
-Đâu. 1 triệu đi. Mượn mốt lấy tiền nhà…

Sao 1 hồi nói qua nói lại, thì mẹ cũng đưa. Nói chung cũng đủ ăn chơi. Nhà e kể từ lúc e thua Euro tới nay, chẳng bao giờ cho e nhiều tiền. Hoặc bỏ tiền nhiều trong bóp cả. Cho thì vẫn cho, nhưng mẹ e vẫn lâu lâu lúc bóp lấy…Còn cha thì lâu lâu cứ mượn 300k, 500k…cho dù ông có tiền trong túi. Căng bản là sợ e làm 1 phát nữa.

Nhưng đc cái là đi chơi, với tính cách cha e. Tha dư về trả, ăn dưa bỏ chứ ko bao giờ thiếu cả. ông bảo cái gì thiếu ức chế lắm. Hồi nhỏ mẹ đút cơm e cũng vậy. Cha toàn bảo xúc 1 tô nhiều nhiều đi, bỏ đủ đồ ăn vào. Ăn đc, ko đc thì bỏ hay ăn phụ. Chứ ăn ngon trớn, ăn giữa chừng hết mà bới khác vào ăn nghe khác ngay.

Mọi chuyện giải quyết xong, giờ chỉ việc ngồi trước quán và đợi nhà chị qua. Suy nghĩ lại thì ko việc gì phải hối hận cả. Mọi sự lực chọn điều là do mình, và chính bản thân mình thấy cần cái nào nhất thôi. Dù sao trên đời này, có lắm lúc khó khăn, cũng nên thử 1 lần. Dù đúng hay sai đi chăng nữa…

Lúc e gọi cha cha, sau đó gọi cho H thì lúc đó e thật sự rất mong lung. Nên chọn đi với bạn gái mình hay là bạn thân. Tiến thoái lưỡng nan. Sự lựa chọn nào là hợp lý. Đúng ko chọn ai cũng chẳng ai chết cả, nhưng dù sao thì cả cùng điều đang cần mình. Và đang cần mình bên cạnh vào lúc này…

Ngồi suy nghĩ mung lung đến chuyện của chị và em. Bây giờ ko biết gặp mẹ chị sẽ như thế nào. Mẹ chị sẽ nhìn e bằng ánh mắt như thế nào đây và biết nói chuyện với mẹ chị như thế nào cho phải phép. Nhở mẹ chị làm quá nên, thì có nên nói hết tình cảm e và chị luôn ko. Với 1 thằng cù bất cù bơ như e. Nói ra thì liệu mẹ chị có tin, và tin tưởng giao con gái út cưng cho mình. Và cha e nói “Chả ai tin tưởng mà giao con gái của mình cho 1 thằng như m cả. Trừ khi m chứng mình đc cho mẹ nó thấy.”

Rồi nếu tý gặp anh Tân và nhà ảnh. E sẽ làm như thế nào???. Đánh lại ổng à, chắc chắn là ko rồi, e chẳng bao giờ có cái hành động trẻ trâu đến như thế, chắc chắn rồi. Hay là nói với ảnh là ảnh ko cơ hội với chị vì tình cảm em và chĩ đã là quá lớn. Hay hét lên là a “Ko xứng đáng”. Rồi trước mặt ồng liệu e có giữ đc bình tĩnh trước mẹ chị, cả gia đình chị, và ko làm mất mặt cha e và chị đây.

Những câu hỏi chạy qua lại, nhìn dòng xe chạy ngoài đường ngược xui. Nó cũng yk như câu hỏi của mình. Chuyện e như là 1 con tàu chạy, nhưng ko có ga, chạy đến bao giờ mới tới bến…cứ chạy, có phải đoạn cuối là tàu dừng lại và nổi đau kéo về….

Rồi từng bàn uống nước kia. Họ đang uống nước, đang café sáng. Đang vui vẻ, có lẽ ai cũng nhìn vào e và nghĩ rằng “Thằng nay chắc chuẩn bị đi chơi. Chắc vui lắm…”. Nhưng ai hiểu đc nổi lòng mình đây. Chị và bạn bè e nói đúng “Ko bao giờ, hoặc hiếm khi thấy e buồn”. Chưa bao giờ e buồn mà ai biết, chắc cũng chỉ có Vozer biết thôi. Chả bao giờ nói, có ai hiểu đâu mà nói. Cứ cười nói tự nhiên mặc cho đời nó xô đẩy. Cứ vô tư như chẳng có gì xảy ra, tuổi còn trẻ mà, thanh xuân vẫn còn đó. Chẳng việc gì phải buồn hay tuổi cả.

Rồi bổng nhiên chị đến, làm e phải thay đổi. Phải hỏi ý kiến cha nhiều hơn. Trước giờ e cứ nghĩ sống ở cuộc đời xô đẩy nhiều, nhà kinh doanh buôn bán, tiếp xúc nhiều loại người. Có gia đình tuyệt vời, tâm lý. Nhiều anh em, bạn bè nên e có cái suy nghĩ “Lớn” hơn bạn bè đồng lứa. Nhưng đã lầm, yêu chị, quen chị, bổng dưng e lại thấy mình con nít và nhỏ biết bao.

Lắm lúc năm nghĩ cũng thấy mình như vậy. Làm những việc rất ngu ngốc, sai từ cái căn bản nhất. Đúng là con nít dù sống như thế nào, thì trong tư tưởng cũng chỉ là 1 đứa con nít, ko hơn và ko kém.

Đợi khoảng tới 7h45 thì thấy chiếc Innova màu lông chuộc của anh 2 chị đâu trước nhà. Và ngóng xem coi có xe ông tân ko. Quả thật dự đoán ko sai, chiếc Civic vừa vượt qua mặt…báo hiệu cho cuộc đi chơi này thay gì vui vẻ, nhưng giờ chắc có bão…bảo chuẩn bị kéo về Vũng Tàu và ập vào lên đầu e…khẻ rùng mình 1 cái…Rồi đứng dậy…

Chị bước ra xe, cùng a2, chị 2 chị mẹ e cũng bước ra nói chuyện. Mẹ e nói chuyện với ba mẹ chị, rồi đến a2, chị 2 gửi gấm e này nọ. Rồi e quay sang chào Cha mẹ chị, a2, chị 2, chị, rồi cu Bin cháy chị rồi lên xe.

Xe cha chị lái, mẹ chị ngồi phía trước với cháu nội. Đúng là con nít. Thích ngồi trước để ngấm đường, lúc nhỏ e cũng vậy. Còn a2, c2 ngồi hàng ghế giữa…E và chị ngồi chót cho dễ tâm sự.hehe

Lên xe thấy ai cũng cười vui vẻ, làm e cũng bớt lo lắng. Ko khí ko nặng nề như e nghĩ. Mẹ chị gặp e cũng chào cười rất tươi. Làm e cũng hơi bất ngờ…
-Nghe nói cha con đi Hà Tiên chơi rồi hả V-Cha chị hỏi.
-Dạ. Đúng rồi, sao bác biết.
-Kêu xe nhà bác chứ ai. Mấy ông ủy ban chơi nhỉ-Cha chị cười nói.
-Dạ.

Cha chị vừa hỏi xong lại đến mẹ chị:
-Lâu rồi mới gặp mẹ con. Nay hình như mập hơn rồi hả con.
-Dạ. Ăn đêm nên mập ạ.
-Nay nhìn bắt đầu già rồi. Nhà có mình mẹ, bác cũng thấy mẹ con làm vất vả, cố học rồi nuôi mẹ nha con.
-Dạ.
-Mà lúc này con học hành sao rồi?-Mẹ chị lại hỏi tiếp.
-Dạ cũng bình thường ạ.
-Vậy con nghỉ đc mấy bửa?
-Dạ tới chủ nhật.
-Ùm.

Xong rồi tới anh, chị 2 hỏi:
-Có nợ môn nào ở HK 1 ko e?-A 2 quay xún cười nói.
-Dạ ko. E học sao nợ đc.hehe
-Vậy e hay đấy. Lúc trước hk1 a nợ môn triết.-A2 cười nói.
-V cũng mém nợ môn triết đó. Nhờ e mới đâu.hehe.-Chị Linh chen vào nói. Làm mất hình tượng vãi.
-Chị bị tù chung thân nhé. E tuyên án luôn.-E nói.
-Sao vậy?-Chị làm vẻ thắc mắc.
-Tiếc lộ bị mật quốc gia. Và hạ thấp nhân phẩm người khác…
Cả xe cười lên…chị 2 nói tiếp:
-Gì mà nhân phẩm ờ đây?
-Vì chị ấy làm e mất hình tượng với cả nhà e mất bao nhiêu công sức để gầy dựng.

Nói mấy câu đơn giản vậy mà cả xe cũng cười sặc xụa đc. Cái này chắc đưa cả nhà chị lên Voz đọc cmt của F17er có mà cười cả ngày….
Những tràn cười đầy tiên…làm e cũng cảm thấy ấm áp và bớt nghĩ lại…cũng có thể đây là 1 lựa chọn ko tồi…
Sau những màn xả giao lúc đầu…cả xe im lăng...e ngồi bên chị. Tay e và chị nắm chặt đến khi mắt e mở ko lên vì mệt mỏi và bắt đầu liệm dần và đi vào trong giất ngủ…

  Bi (09.01.2014 / 14:57)



Sau khi nhận được điện thoại của Boss. Đêm ấy suy nghĩ về câu nói của cha “M có bao giờ nghĩ, chuyện này có liên quan mẹ m ko?”. Vâng, chuyện đó có ai ngờ. Như có thím đã nói, mẹ e mà tác động vào chị L, có thể còn ghê và nhanh cả mẹ của chị.

Nhưng trong cái rủi còn có cái mai. Nếu thật sự là mẹ e, thì có lẽ mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn, cùng lắm là ở nhà thuyết phục mẹ, nhờ cha trợ giúp chắc mẹ cũng xui lòng.

Đêm ấy, làm bài thuyết trình từ con số 0, làm liên tục 5h đồng hồ, đến mãi gần 3h sáng mới ngủ. Vừa làm vừa giao lưu với các thím. Sáng 5h sáng phải dậy sớm và làm tiếp. Bài tạm ổn. Cũng ko đc hay cho lắm, méo mó có còn hơn ko vậy.

Ểu oải đi học, rồi thuyết trình, rồi về…nhanh chóng muốn lấy xe về thật nhanh để giải quyết chuyện này. Lấy xe chạy về 1 đoạn lại mưa…mưa lạnh teo cả trym, áo mưa thì quên ko mang theo. Với lại lâu lâu cũng mún đc tắm mưa. E cũng điên điên lắm các thím à. Mưa lớn thì núp, mưa nhỏ nhỏ thì phang mẹ nó về luôn. Laptop thì kệ cmn luôn.

Đi về tới nhà, ko thấy cha đâu. Tắm lại nước nóng, rồi lại lên trước hóng cha, chả thấy đâu cả, hỏi mẹ:
-Cha đâu mẹ?
-Xuống bà 4 m rồi. Mấy bửa nay bà yếu nên cha m chạy lên, chạy xuống mãi. Có chi ko?
-Ko có gì.
-Ờ, coi rãnh thì xuống dưới thăm đi.
-Con xuống hoài mà….
-M xuống toàn chơi, t kêu là đi thăm mà.
-Dạ

Rồi ngồi đó nói chuyện với mẹ, mẹ vẫn bình thường, nói chuyện hỏi thăm căn bản rồi thôi.

Đợi tý thì thấy cha về. Vừa đậu xe thấy e cha nói:
-Về hồi nào đó chú e?
-Vừa về hà.
-Ừ. Ăn gì chưa?
-Chưa ăn gì hết. Trông cha về nè.
-Làm gì trông t về?-Cười đểu
-Nhớ-Cười đểu lại.
Nói câu đó xong nghe mẹ tắng hắng trong nhà. Dạng như là GATO với cha e
-Bà dọn cơm cha nó ăn đi.-Cha e nói với mẹ e rồi lên nhà luôn.

Hai mẹ cơm dọn cơm nước xong xuôi. Mẹ kêu lên kêu cha, lên kêu thì cha bảo ko ăn. Ăn ở nhà Bác 2 rồi, bác 2 e đang nuôi bà 4 đó ạ.

Lên ăn với mẹ, đúng là ăn cơm ở đâu cũng bằng cơm nhà, ăn xong no nê, lén hút điếu thuốc rồi chạy vào phòng nói chuyện với cha. Thì thấy ngủ mất tiêu rồi, vậy mà kêu nay về gấp, giải quyết công chuyện mới ghê >”<

Đi xuống nhà Bác 2 xíu, đi vòng vòng thăm hỏi này nọ, về thì cha chưa dậy luôn mới ghê. Vậy lên giường ngủ luôn cmn cho lành. Mệt rồi, tối thức khuya, sáng đi học sớm, lại phải chạy về mắc mưa, thật là phê quá đi…

-Nhí…Nhí…-Nghe giọng cha, vừa nói vừa vô mông @@

Mở mắt dậy,chả rõ mấy giờ hỏi lại mắt nhắm mắt mở:
-Dạ. Gì vậy cha?
-Dậy đi chơi?-Cha nói.
-Sao, tự nhiên đi chơi, cha đi đi, con ngủ.
-Tối thứ 7 m ko đi chơi à. Thằng này nay hiền nhỉ?.Vừa nói vừa cười.
-Đang mệt.-E nói giộng uể oải.
-Ko đi nói chuyện với cha à?
-Nói đi….
-À ko, đi nói chuyện với con Linh, t mà đi nói chuyện với 2 bây đâu có đc. Đi gặp con Linh.

Nghe mấy chữ “gặp con Linh” mà con tim tăng nhảy như muốn loạn nhịp, e ngồi dậy nhanh với tối độ 1,5s để đạt đc 1 góc 90 độ từ lưng so với mặt giường.

-T hẹn nó 7h, giờ 6h hơn rồi đó. Chuẩn bị đi, mặc loại đồ nào nó thích đó.

Đi chuẩn bị, với áo sơ mi, bỏ áo vào thùng…còn cha thì mặt áo thung, quần kaki đơn giản. Nhìn đc phết.

Cha đi chung e, e chở cha, nhìn nghịch đời vãi. Ko phải vì gì, mà cha e to con, e nhỏ xíu mà cha để e chở. Cha e chắc hơn 100kg, to con lắm nhé. Thôi lấy bầu Kiên ra làm Vd luôn cho các thím dễ hình dung, nhưng chắc cha e cao hơn 1 tẹo, 2 cha con đi chiếc Dream chiến mà hài phết. Gặp thằng nhỏ xíu như con chở nữa chứ…@@

Vừa đi tè tè, gió mát vi vu, hỏi cha:
-Sao cha hẹn đc Linh hay thế?
-T mà đi hẹn nó à?-Cha e nói lại.
-Thế ai hẹn?-E thắc mắc.
-M lấy điện thoại ra, vào hộp thư đi đi.
-Ùm.

Vừa móc điện thoại ra bị cha la:
-M vừa chạy xe vừa xem điện thoại à?
-Dạ dạ. Con biết rồi.

Cha e sợ nguy hiểm các thím à. Phải đậu xe móc điện thoại ra xem thì ông mới cho >”<
Vào tin nhắn, hộp thư đến, ko có gì bất thường, vào hộp thư đi…thì thấy.

-“Tối nay a muốn gặp e làm rõ mọi việc, café XXX 7h30, a đợi e.”

Bỏ điện thoại vào túi, cứ thắc mắc đủ điều, rồi quay lại hỏi ngay lập tức…

-Cha lấy điện thoại con nt hồi nào thế, sao nt đc, phong cách nt khác con mà…???”-Hỏi 1 loại câu hỏi luôn.
-M chạy xe, có hỏi thì nhìn đường giùm t cái. Con cái đi xe như m, mốt t cho đi xe buýt.-Ko trả lời thì còn la.
-Dạ. Con biết rồi, giờ trả lời đi.
-Thì m ngủ, m quăng điện thoại đó. T lấy t nhắn thôi.-Nói cho các thím khỏi thắc mắc, có ai ngủ mà điện thoại bỏ trong túi ko =))
-Còn cách nhắn cha khác con mà?
-Thì sao? T nhắn tiếng việt có dấu đàn hoàng, lớn rồi, viết vậy cho người ta thấy trưởng thành, với lại cho con Linh nó biết việc quan trọng m chao chuốc tới vậy.haha
-Sặc…Nếu ko có điện thoại con thì sao?
-Tùy cơ ứng biến.
-Vậy sao cha đi theo?. Mà Linh có trả lời đâu mà đi.
-M đi đc t đi ko đc à?. Tý con Linh nó mà ko ra, m bỏ luôn cái tình yêu này luôn đc rồi đó. Già đầu mà trẻ con thế là cùng. Nhưng t biết nó sẽ ra, m coi thử xem…
-Chắc vậy?
-T với m cá đi…nó có trẻ con như m đâu. Nhưng mà cái chuyện nó leo lên xe thằng kia, nó trẻ con thật. con gái yêu quá hóa dại.
-Nghĩ tới đó luôn.
-Gheo ghen m thôi. Tý vào cách nói chuyện nó m biết chứ gì…

Đi tèn tèn, chẳng biết ông đang làm trò gì… Tý vô chẳng biết nói chuyện sao nữa. Sẳn đc dịp nên hỏi luôn…

-Tý gặp rồi nói chuyện thế nào???
-“E có yêu a ko?”-Nói rồi cười.
-Con đang nghiêm túc mà…-e nhăn mặt.
-Thì t cũng đang nghiêm túc với m đó…M hỏi thẳng vào vấn đề, bắt nó trả lời loại Có hay Không. Kiểu gì m hỏi nó câu đó, tý nó cũng dẫn m đi vòng vòng cho xem, nó sai tè le rồi còn gì. Nhưng tập trung vào câu trả lời như vậy thôi.
-Vậy rồi sao nữa…
-Thằng này, m bị sao mà chậm tiêu. Vậy thì xong, tùy cơ ứng biến. Hai đứa này t tưởng 2 đứa trước khi quen nhau lường trước mọi khó khăn rồi chứ. Bọn bây tưởng “Mến thì đến với nhau. Yêu thì cưới” à. Chênh lệch 6t. T biết tụi bây vậy lúc đầu t cản cho rồi. Giờ đâm lao phải theo lao. Tý vào nói chuyện, ngắn gọn, đi thẳng vấn đề, còn hành động thế nào m tự biết. Nhìn chầm chầm măt nó chẳng hạn…- Ông lại cười đểu e.
-Ờ. Sao cha biết chuyện này là mẹ.
-Đoán thôi. Mà m hỏi làm gì?. Tự đi mà hỏi con Linh. Mà t nói đến đó rồi, ít nhất m cũng phải có đầu óc logic tự sắp xếp chứ.
-Dạ. Mà a2 Linh lúc trước cũng ko cho con gặp Linh.
-T kêu nó ko cho 2 đứa bây gặp đó. T biết 2 đứa giận, t gọi qua nói trước nó là 2 đứa bây yêu trẻ con, để tự giải quyết cho khôn ra. Với lại nói vậy đỡ cho m hơn…vì biết đâu m sẽ gọi cho nó nữa.
-Sao vậy?
-Cái căn bản là khi quen như trường hợp của m. Vd như gái lớn tuổi, đi làm, có giá chẳng hạn…người ta ai giao con người ta cho thằng cù bất cù bơ cho m. Trong trường hợp của m là m đăng cố gắng m là 1 thằng xứng đáng thôi. Thật ra mình ko thua gì cả, nhưng căn bản ở đây là con người đến tuổi lấy chồng, công việc ổn định, đẹp người đẹp nết…nên người ta lo thôi. Trong trường hợp như vậy, 2 đứa bây giận nhau. Ko cần biết ai sai, m cứ gọi cho người nha bên kia hỏi thăm lung tung,bên kia càng thêm nghĩ m này nọ thôi. Giống như vạch áo cho người xem lưng. Tốt nhất là tự giải quyết, gia đình bên kia, nhất là mẹ con Linh, hạn chế biết 2 đứa giận nhau càng tốt. Phải cho thấy 2 đứa đang HP mới chứng minh đc chứ.
-Dạ.

Vào quán, 1 quán cha hẹn là dành cho mấy người già nói chuyện. Lý do là không gian quán mở nhạc nhẹ, yên tĩnh, bàn công việc hay hẹn hò thì tốt. Nên thanh niên ít vào, loại sang sang ý, chả biết phải giải thích sao nữa. Chẳng hiểu sao cha lại chọn quá này.

Vừa vào, tới chổ gửi xe, chẳng biết ông nào thấy e với cha e đi ra. Cũng sang sang…chẳng biết chủ quán hay gì.

-Anh ba.-Chào rồi vỗ vai bắt tay.
-Lúc này m khỏe hả, bán buôn đc ko?-Cha e hỏi.
- E khỏe. Quán e sao bằng quán a. Đc thôi. Con trai a hả?
-Ừh. M coi kiếm nó chổ đẹp đẹp…
-Ok. A vào chơi luôn.
-Thôi, bửa khác a e mình đi nhậu. Nay có việc gấp, mượn xe thằng còn nè.-Cha e cười nói lại.
-Dạ.Vậy cũng đc, bửa nào e mời.
-Ok.
-Tý con về với ai.-E quay sang cha.
-Con Linh…
-Thôi đi nha m.-Cha e nhìn vào người kia nói. Rồi dẫn xe ra.

Cha đi ra 1 đoạn rồi nói với nhân viên giữ khu ngoài, khu giữ xe cái gì đó, rồi đi luôn.

Người kia dẫn e vào, 1 chỗ cũng ko tệ lắm. Yên tĩnh, quán này ít vô nên ko biết ngon thế này. Nhạc nhẹ, đèn ko sáng cũng ko tối, ko gian tốt, nói chuyện với bạn gái hay công việc, gia đình gì cũng ko tệ. Giờ thì e hiểu sao cha e chọn quán này rồi. Đặt biệt là mỗi bàn cách nhau khá xa, nên nói chuyện với nhau rất riêng tư. E thích quán này rồi nha.

Đi vào, nòi chuyện xíu với chú kia rồi kêu nước…. Đầu óc quay cuồng, suy nghĩ lung tung. Thật ra giờ mọi chuyện cũng êm êm, e viết lại cảm xúc có thể ko như lúc trước nữa. Nhưng thím nào có lội trang, thì có thể biết tình trạng e lúc đó như thế nào.

Một lúc sau, thấy nhân viên mà cha nói chuyện hồi nảy dẫn chị vào…chị nay mặc chiếc quần Jeans, áo sơ mi hồng, tóc buối cao, mái chéo.

Trong chị có vẻ nhợt nhạt, mấy ngày rồi giận nhau, e còn xún huống chị là chị. Ko gọi điện, ko nt…có lúc như từ bỏ tất cả, chia tay rồi. Nghĩ sẽ ko có ngày hôm nay, như nay có cha mà đc như thế này. Tuy chị có hơi nhợt nhạt xíu, gương mặt ko còn vui vẻ như lúc trước, nhưng chị vẫn chị, vẫn rất là dễ thương…

Chị nhẹ nhàng nồi xuống, e vẫn ngồi đó, chị kêu nước…nhân viên đi vào. Rồi im lặng, 2 người, mỗi người 1 suy nghĩ, chẳng ai nói với ai câu nào…
-A ra lâu chưa?-Chị nhẹ nhàng nói.
-Ko lâu đâu. E ra đúng giờ mà.-E nói lại.

Lại im lặng, nhân viên bưng nước cho chị ra chỉ nghe đc 2 tiếng “Cám ơn” từ chị. Rồi nhân viên đi vào. Im lặng bao trùm lên tất cả…

-Ko phải a hẹn e ra nói chuyện sao?-Chị hỏi, a có hẹn đâu chứ, cha a hẹn mà…hjc

Hít 1 hơi thở thật sâu, rồi sau đó e hỏi chị 1 câu:

-Linh, a muốn hỏi 1 câu, 1 trả lời thật lòng cho a, đc ko?-E hỏi chị, bằng 1 câu với giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
-A nói đi-Chị nói, quay đi chổ khác, và ko dám nhìn vào e nữa…
-E có còn thật sự yêu a ko?-Hỏi mà giọng rung, tim đập mạnh, hơi thở nhanh và gặp gáp,cả người rung lên.
-E xin lỗi.-Chị bắt đầu míu như muốn khóc, giọng trùng xuống…
-A chỉ muốn câu trả lời là CÓ hay là KHÔng thôi….
-Em….
-Chỉ là CÓ hay KHÔNG.-E cắt ngang, cha nói đúng, chị sẽ ko trả lời vào vấn đề.

Chị bắt đầu nất, tiếng nất ngày càng to, mai mà chổ này cũng tốt, cũng ít người ngồi…nên ko sao. E cũng muốn rung rớt cả tim chờ đợi câu trả lời của chi. Hồi hợp, lo lắng.Nếu câu trả lời là KHÔNG thì sao đây??? Như cha e nói là “Đi về ngay lập tức à?”. Cũng đúng thôi, còn gì mà níu kéo chứ…

-CÓ hay KHÔNG gì thì cũng vậy thôi a à, cứu vãn đc sao a?-Chị hỏi ngược lại trong tiếng nất, cuối gầm mặt xuống…
-E hết yêu a rồi thì sao???-Chị tiếp tục nói…bằng 1 câu hỏi….

E bắt đầu rung rung, khóe mắt cay xòe….nước mắt ko biết từ đâu tuông ra, căn chặc môi lại…

  Bi (09.01.2014 / 14:58)



Chị bắt đầu nất, tiếng nất ngày càng to, mai mà chổ này cũng tốt, cũng ít người ngồi…nên ko sao. E cũng muốn rung rớt cả tim chờ đợi câu trả lời của chi. Hồi hợp, lo lắng.Nếu câu trả lời là KHÔNG thì sao đây??? Như cha e nói là “Đi về ngay lập tức à?”. Cũng đúng thôi, còn gì mà níu kéo chứ…

-CÓ hay KHÔNG gì thì cũng vậy thôi a à, cứu vãn đc sao a?-Chị hỏi ngược lại trong tiếng nất, cuối gầm mặt xuống…
-E hết yêu a rồi thì sao???-Chị tiếp tục nói…bằng 1 câu hỏi….

E bắt đầu rung rung, khóe mắt cay xòe….nước mắt ko biết từ đâu tuông ra, căn chặc môi lại…

Chị vẫn khóc, trong tiếng nất…e hít 1 hơi sau, rồi lại cuối gầm mặt xuống. Biết nói gì nữa đây, biết làm gì đây, chỉ muốn hét lên thật to thôi. Nhưng trong quán café lấy gì mà hét, niềm tin vào tình yêu, vào cô tích thời hiện đại…bắt đầu vụn vỡ….

Vội vàng lau những giọt nước mắt còn động trên mi, hít 1 hơi dài, nhìn thẳng vào mắt chị và nói:
-Nếu e nói vậy…thì a và e ko còn gì để nói nữa.
-E xin lỗi!!!-Chị nói trong tiếng nất.
-Có gì mà xin lỗi hả e, chỉ là mình không phận thôi e à.-E cười nhạt.
-A chỉ tiếc là phận chưa tới, mà duyên 2 đứa lại vội rẽ ngang…
-Em…
-E lại tính xin lỗi a tiếp đấy à.-Cười nhạt.
-Thật ra mà nói, hôm nay a đến đây. Để tự cho e và a 1 cơ hội cuối cùng…nhưng giờ ngõ cục rồi hả e?. A sẽ ko tin vào tình yêu nữa…đây là lần cuối, sau này có lẽ a sẽ lại yêu và e cũng nên như vậy, nhưng a sẽ yêu cho tròn nhiệm vụ, đừng ai bắt a tin nữa. E đã làm cho a và nhiều người khác thất vọng chắc e ko biết đâu hả? (Người khác là ai chắc các thím hiểu). Chúc e hạnh phục nhé, cám ơn e vì dạy e 1 bài học về mới về “tình yêu”.

E đứng dậy, móc bóp ra, thấy có 1 xấp 50k và 100k. Nói 1 xấp thế thôi, chắc khoảng 600,700k gì đó. Chắc hồi nảy cha bỏ vô, tính đi chơi đây mà. Rất tiếc, cha đã lo quá xe.

Chị nất, chị khóc. Bỏ lên bàn 100k rồi quay đi. Vừa bước đc vài bước, chị vẫn ngồi đó và khóc to hơn nữa…

E đứng lại, vẫn hướng ra ngoài, nói :
-A từng nghĩ, a chọn con đường gian nan để đi cùng e. A tự nhủ với lòng mình rằng, a sẽ bảo vệ e đến suốt cuộc đời…

Xong rồi bỏ đi ra ngoài, mấy con tiếp viên gần đấy nhìn với cặp mắt nói nên lời là “Cặp này vừa chia tay chắc luôn!”. Cơ mà bọn nó đúng rồi còn gì…

Đi ra ngoài, có 2 hướng…1 ra thị trấn, cũng về nhà đc mà xe hơn tý, đc cái đông người. 2, là đi xuống khu dân cư đang làm, dân thưa thớt, ít người, về nhà đc luôn, nhưng gần đc 1 tẹo….Tính xa gần thế thôi, để đi tới nhà e thì hơi xa đới, tính ra chẳng ăn thua…Thế quái nào mà chọn cứ thứ 2… Đang muốn tĩnh…

Bỏ tay vào túi quần, bửa đấy khoảng 8h30 mà thím nào thấy 1 thanh niên, áo sơ mi trắng, nút áo đen, bỏ áo vào quần tây xám. Tay áo săn tới cù chỏ….đeo kính cận. Tay bỏ vào quần là e đấy…

Cứ đi thế thôi. Đi cứ suy nghĩ linh tinh. Về chị, về tính yêu…rồi thì lại cười nhạt 1 mình. Tự nhủ “Truyện trên Voz toàn sad ending”, kì này ko đc các thím tặng gạch nữa. Cứ vậy, từng dòng kí ức chảy ra, bất lực… Vừa đi, vừa móc điện thoại ra, tính gọi mấy đứa bạn ra rủ đi nhậu rồi lại thôi. Dẹp vào, cứ đi…

Lâu lâu, lác đát có vài chiếc xe đi ngang qua, chắc họ thầm nghĩ e bị điên. Đi 1 mình ở con đường tối thế này, bị khùng chắc rồi…

Hôm nay, e quá mệt mỏi. Biết bao nhiêu chuyện…Thức khuya làm thuyết trình, sáng dậy sớm đi học, học xong rồi về mắc mưa, rồi đi thăm bà Tư, ngủ đc xíu cha kêu dậy, giờ lại gặp chuyện này…đúng là đời đen như cái mõm chó…

Gió lạnh, sướng xuống, khu này trống….nghe hình như lăm răm…ko biết sương hay mưa. Cứ đi thôi, khóc ko nổi nữa. Đến khi quá đau rồi thì mất đi cái cảm giác đau. Cứ trống rỗng….

Một ánh đèn từ sau đến, sôi sáng con đường đá xanh tối tâm tàn lụi này…rồi konghe dường như xe dừng lại, tự nói trong trong lòng…”Chắc cha nào đái đường đây mà…hay là cướp nhỉ?”… Cứ suy nghĩ vậy, bước đi ko thèm quay lại.

Đang đi, từ đằng sau, có 2 cánh tay ôm trọn từ sau tới. Ấm áp, hướng thơm quen thuộc…Tiếng nấc trong trẻo rõ ràng…e đứng lại. Bàn tay ấy cứ giữ chặc…

Trời lạnh thế này, có ai đó ôm sau lưng thì ấm…thật đấy. Mà giờ e vẫn thấy lạnh, cái lạnh từ bên trong chứ ko phải bên ngoài. 5p,10p…cánh tay ấy cứ ôm. Cứ khóc mãi miết….e chỉ biết đứng đó. Tự bao giờ, đôi bờ vai e đã ướt vì nước mắt của 1 kia ở sau lưng…người vừa phản bội mình 1 chóc trước thôi, giờ ôm mình…

-Anh…hức…hức… cho e xin lỗi!...hức…hức… E ngu ngốc quá… hức…hức….

Rồi cơn mưa từ đâu ào tới…e khóc. Chờ đúng lúc trời mưa để khóc, cho ko ai biết mình mình khóc cả….

E ko nói gì, cứ đứng đây thôi…

-E về đi, dầm mưa bệnh giờ…-E nói sau 1 hồi suy nghĩ.
-Anh…e sẽ không ngốc nghếch nữa đâu…hức hức…e hứa mà…hức…e yêu a…hức…hức….A ko biết mấy ngày qua e…hức hức….e cũng buồn….hức….e nhớ a lắm…hức…
-Có nên tin ko? Khi niềm tin đã vụn vỡ hả e?
-Hức….lần cuối…lần cuối nha…a…hức….e sai rồi mà….hức….

Rồi e lại e lặng, chỉ còn tiếng nức, và tiếng mưa từ ai bên tai phía sau lưng…

-Hức…giờ trời đang mưa…e thề…níu…..-Chị lại nói.

Chị nói chưa hết câu, e lập tức quay lại, lấy tay che miệng chị lại….

Để chị bình tĩnh hơn, chị ko khóc nữa, chỉ còn nất…trong mưa. Lấy tay vuốt khuôn mặt chị…

-A…mình làm lại từ đầu nha a…..-Chị nói.
-E suy nghĩ kĩ chưa?
-rồi…hức…
-Vậy Linh, e có còn yêu a ko?
-E yêu a..hức…e có bao giờ hết yêu a đâu mà a hỏi còn hay hết…hức… e sẽ ko ngu ngốc nữa đâu…hức…
-Vậy e đừng để a phải hỏi lại câu đó?-E nói, miệng cười nhẹ.
-A sẽ ko có dịp đâu…hức.-Chị nất lên 1 tiếng rồi cười nhẹ…

  Bi (09.01.2014 / 15:00)



tạm thời nhiu đây tr nha mấy thím
để e lược kỹ rồi úp cho mấy thím

  Binhyen (09.01.2014 / 15:32)
Đời sao lắm sửU nHi



Lai Mat Cai doan đi Cug nha L roi. K Biet Nguyen nhan vi sao gian nhau

  tuanhp (09.01.2014 / 16:48)



E Ko ke ro vi sao hai dua gian nhau.doc kho nhiêu lam

  ZzZxxxZzZ (09.01.2014 / 20:45)



Chap 37: Poss kêu về
P3: Yêu lại từ đầu
Chị bước dần dần lại và ôm e vào lòng. E cũng khổng hiểu, từ đầu đến giờ đa số mọi chuyện điều là chị chủ động. Tính cách của chị cũng thoải mái, cũng vui vẻ, cũng hòa đồng với bạn bè…nhưng lúc nhát thì khỏi nói. Chị cũng là người cẩn thận…nhưng lắm lúc bạo dạng, và hành động ngốc ko thể tả.
Bàn tay chị đặt lên eo em, chị loàng tay sau lưng và ôm xiết chặt e. Miệng thì nói nhỏ khẻ tai:
-E xin lỗi!-Chị nói, hơi thở nhẹ nhàng ấm áp ngay tai e có thể cảm nhận đc. Dù trời đang mưa, không khí đang lạnh và hôm nay, ko biết chị đã nói với e câu này ko biết bao nhiêu lần.
-E đừng nói nữa. Bỏ qua hết đi. Chuyện gì qua rồi đừng nhắc lại.-E nói, tay e cũng vòng phía sau ôm chị.
-Dạ.
Tiếng nất chị cũng nhỏ đi, mưa thì vẫn thế. Không nhỏ cũng ko lớn….Tự nhiên đâu gần 9h có 2 người đứng giữa đường ôm nhau, trời đang mưa….nhưng e ko thấy lạnh gì cả, ngược lại, rất ấm… Cả người chị cũng ấm, mấy tuần rồi mới đc ôm chị vào lòng.
Vuốt ve tấm lưng của chị. Rồi đẩy chị ra tý xíu…vuốt khuôn mặt ko tỳ vết chị tý nữa. Rồi đặt 1 nụ hôn. Một nụ hôn dưới mưa đúng nghĩa. Diễn tả thì biết diễn tả sao nhỉ. Ngọt và ấm… Cảm giất xa cách như gần gũi. Đúng là gian hồ đồn không sai, nụ hôn dưới mưa rất đẹp, rất là NGON. Vừa hôn mà nước mưa chảy vào mồn mát với thích cực…nó lạ lạ. Mốt chắc kêu chị phang vào cái nhà tắm, mở vòi hoa sen hun mới dc
Chị cũng hưởng ứng nhiệt tình. Cứ thế, thời gian cứ trôi, cứ trôi…Lưỡi e quấn quanh lưỡi chị. E nói vậy thôi, dù chị đã kinh nghiệm hơn trước, nhưng nói về mức độ chuyện nghiệp về hôn thì còn khá vụng về…
-Về đi e, đứng mưa mai 2 đứa bệnh đi ko nổi giờ?-E nói khi bắt đầu thấy lạnh và mệt. Mệt thiệt đấy các thím
-Dạ.
E quay lưng lại xe chị, chị nắm tay e níu lại, e ngạt nhiên quay lại thì thấy chị chỉ Cười thôi >”<. Đẹp, ko rõ ràng lắm như thấy từ ánh đèn chữ U le lói từ khu dân cư đang đc xây dựng kia.
-Sát bên mà cũng nắm tay, sợ ma à.
-Ùm. Rồi sao.
-Cho ma bắt luôn đi.
-E nắm tay a lại, và sẽ ko bao giờ buôn a ra.-Chị nói, giọng nghiêm túc lại.
Nghe câu ấy mà tim nhảy tưng tưng từng từng các thím à. Sướng hơn cả hút Heroin ấy chứ, phê cmn luôn.
Chị đi sau lưng, tay chị vẫn nắm. Đi đến xe, vừa ngồi lên xe tính đề máy thì chị nói:
-Nón bảo hiểm nè?
-Ơ, ở đâu ra vậy?-E hỏi lại chị, khi thấy chị vơ vơ cái nón bảo hiểm của e hồi nảy đi cùng cha.
-Cái này e phải hỏi a chứ, thì cô tiếp viên hồi nảy dẫn e vào, lúc e ra đứa e á.
-À. Hiểu rồi.
Thì ra cha e lúc lấy xe ra là nói chuyện với tiếp viên là chuyện này, chắc có lẽ là thấy con bé nào xinh xinh, đi chiếc AB Thái, màu đen đỏ…mặt hiền hiền dẫn vào bàn e. Còn về thì đưa nón luôn, chứ ông giữ nón e làm gì >”<. E bó tay với ông cha e luôn. Lúc ấy cha đứng ngoài cảnh, có cây với hàng rào khuất nên e ko để ý. Giờ mới nghĩ ra, tự nhiên thấy mắc cười.
-Hiểu gì a. Tự nhiên cười hà?
-Ko có gì?-e lấy nón bảo hiểm từ tay chị rồi đeo vào.
-Thấy ghét-Chị nói rồi nhéo hong e 1 cái đau điến khi đã yên vị trên xe và đội nón bảo hiểm.
-Rồi chưa?-E nói.
-Rồi. Đã xong. Đi thôi tài xế.-Chị nói.
E từ từ lên ga chiếc xe chạy đi, chị phía sau vẫn như bửa rài. Sau màn khóc lóc, âm ấp và hôn như nảy mà giờ lên chở thì tay chị vẫn ôm hờ eo. Ko bao giờ e cứng như các e teen teen. Cho dù e đang lạnh bỏ mama ra.
-Lạnh ko e?-E hỏi.
-Ko.
-Sao vậy?
-Đi với a, chỉ thấy ấm thôi. Không lạnh gì hết trơn á.hihi
-Hèn gì?
-Sao a?
-Toàn ôm hờ, a lạnh quá.
-Còn lạnh kooooooooo aaaaaaanhhhhhh-Chị nói ko tay để eo đó nhéo e.
-Á.-e hét lên.
-Cho chừa tính dê xồm ko bỏ đc.hihi.
Thật ra các thím nghĩ sao e với chị, có thể nói chuyện thoải mái vậy đc khi vừa giận hờn nhau đó. E ko biết chị như thế nào. Nhưng e thì thấy nó vẫn sao sao á. Dù chị thật lòng quay lại và làm lại, nhưng tình cảm mới rạng nứt đây, kêu tự nhiên như lúc trước, e còn chút gì đó hoài nghi thì thật sự e làm ko đc. Ko biết lúc đấy chị sao, chứ e còn gì đó ngại ngại, nhưng cố gắng tự nhiên. E cũng muốn hàn gắng lại, cố gắng để lấy lại cảm giác như bạn đầu. Và làm cho chị thấy rằng, chị nhận lỗi nhiêu đó cũng quá đủ rồi.
Chị vẫn còn yêu e, điều đó e cũng như các thím rõ. Cả cha e cũng biết điều đó. Nên dù sao cũng cố gắng ra vẻ là quên hết chuyện cũ, bỏ qua tất cả. Khép lại quá khứ, hướng về tương lai. Cho 2 bên vui vẻ tự nhiên, dù trong lòng còn 1 chút gì đó thoáng buồn và thất vọng về quá khứ.
Trong câu của chị, hình như vẫn còn che giấu gì đó 1 chút ngượng ngùng, e ko chắc lắm. Vì chị cũng rất hồn nhiên trong lúc nói chuyện nảy giờ. Ko hiểu nổi bà này…
-Đi đâu e?
-Giờ thì đi đâu nữa. Đi về nhà e thay đồ đi rồi muốn đi đâu thì đi. Tý bệnh giờ, hết mưa rồi…
Ông trời thì đúng là trêu người, lúc nảy mưa ngon lành, đi đc tý hết mưa…
-Hồi nảy kêu về mà ko chịu, e thích bệnh thì có.-e cằn nhằn.
-E về là a cuốc bộ nhé. Mà xe a đâu, sao đi bộ?

  ZzZxxxZzZ (09.01.2014 / 20:52)



-Hồi này cha đưa, rồi cha đi đâu rồi.
-Ờ….Thần giao cách cảm, mách bảo e là ko đc cho a về. Chưa chết mà linh.-Đệt, chị nói câu “Chưa chết mà linh” nghe buồn cười vãi. Teen với hần nhiên nhí nhảnh thế là cùng.haha
-Sao?
-E nói e và a có tâm giao đặc biệt….
-Ko. Ý a hỏi câu cuối, gì mà chết với linh.haha.
-Ghẹo tuiiiiiiiiiii hả?-Chị lại nhéo khi nói như héc.
-Cô giáo vật lý thực tế mà.haha. Cơ mà hồi nảy thề nữa cơ. Ai tin ko?haha
-Ý a giờ mún saoooooooooooo hả?-Lại nhéo…bầm tím cả mình rồi.
-Có sao nói vậy thôi.hehe
-Tùy a, thích thì cứ nói. Sau này biết tay tui.
-Sao này? Cưới hả? Làm vợ a đó hả?haha
-Kệ nggggggggggggggtaaaaaaaaa à nha. Ghẹo hoài hà. Bực bội quá !!!!!!!!!!!-Chị lại hét, cơ mà ko nhéo, trâu chị hài phết.
-Haha….
-Ờ, mấy người cười đi, cười đi cho vui lòng mấy người mà đau lòng tui.-Cái đệt, lại nói gì nữa đâu. Nghe lạ lạ, cơ mà giọng chị nói nhỏng nhẻo hài phết
-Nói lại coi….
-Ùm. Mấy người cứ ghẹo tui đi, ghẹo đi cho vui lòng mấy người, mà đau lòng tui.-Chị lại giỡ cái giọng đó.
-Haha. Học của ai vậy?-e lại cười tiếp tập 2.
-Học ai kệ e…
Đi 1 lúc tới nhà, giờ mới cảm nhận cái lạnh. Lạnh thấu da thịt. Sáng giờ mắc 2 trận mưa, khuya thức khuya sáng dậy sớm nữa chứ. Giờ là muốn bệnh thật rồi. Cơ thể rung lên bần bật.
Dẫn xe vào sân, khép cửa nẻo đồ lại. Chị thì chạy lon ton trên phòng. Vừa dẫn xe vào xong thì chị cầm cho cái khăn, với bộ đồ cho e.
Các thím đừng thắc mắc tại sao có đồ e ở nhà chị. Tại e hay qua ngủ, nên chị cũng thủ sẳn mấy cái quần shot, áo thung ngủ cho thoải mái. Cơ mà đang suy nghĩ sịp ước rồi làm sao
-Anh đi thay đồ đi, tý lạnh rồi bệnh giờ. Quần áo a cứ để trong nhà tắm, tý e bỏ máy giặt giặt cho.-Chị nói rồi quăng e đóng đồ rồi lên lầu.
E thay đồ, còn chị lên lầu làm gì đó. Thay đồ mà xem lại điện thoại, bóp, thuốc lá coi có sao ko. Nói chung ướt tý mà vẫn sài tốt hết. Có cái bóp sợ mắc mưa nhiều quá có sao ko nữa. Bóp da xin hàng cha tặng. Còn cái bóp bửa sinh nhật vẫn để ở nhà. Xong ra thì lên lầu, vào phòng chị thì thấy cử phòng nhà vệ sinh đóng, chắc cũng đang thay đồ đây mà.
Thôi đi ra ban công phòng chị hóng mát, móc gói thuốc ra, mai mà lúc nảy mưa, ướt gói mà ko ướt thuốc. Lấy điếu thuốc ra mồi, mà đứng suy tư.
Có gái chia tay lần 1 đc, ko biết có lần 2, lần 3 ko. Mà thôi kệ, sống cho hiện tại cái đã. Dù sao cũng phải sống hết sức và thật với bản thân mình. Chị ko phải là người như vậy. Tự nhủ với bản thân là là sẽ không bao giờ buông tay chị…
-A lại hút thuốc ngay nhà e à?-Giọng nói của chị ngay sau lưng.
-A xin lỗi!-E quay lại, thấy chị đang đi ra, rồi e nói, quay lại rồi dụi điếu thuốc quăng đi.
-A hút cũng đc, nhưng ít thôi. Nghĩ đến bản thân đi chứ.-Chị nói.
-Ùm.
-Nay mưa, mát. Mà ngay ngày đi chơi chán quá a ha?-Chị nói nhẹ nhẹ, khi tiếng đến đi bên cạnh.
-Đối với anh là ngày rất đẹp, đẹp mà e.-E nói. Quay sang chị…
Chỉ thấy chị cười, cưới rất hạnh phúc…
-A dẻo lắm, cái miệng này giết bao nhiêu cô gái rồi hả?
E không trả lời, chị cười nhạt lại thôi. Nếu có thím có để ý, thì sau hôm đấy, e có cmt là trời hôm đó rất đẹp, e với chị dù có hơi ngại nhưng mọi chuyện tốt này nọ. Là để nói ngày hôm đó. Dù mưa, nhưng với e là đẹp rồi. Bừa đấy cũng có vài nằm vùng nhắn tin e bảo e đi đâu mà trời đẹp, gió này nọ. Giờ thì sáng mắt chưa mấy cờ hó.
-A ko có gì để hỏi e à?-Sau 1 hồi đứng im lặng, chị bắt đầu nói.
-Ko. A muốn e tự kể. Nếu e thấy giờ khó nói quá kể sao cũng đc.
Chị lại im lặng, dường như đang suy nghĩ gì đó, rồi nói:
-Bửa e lên xe a Tân. E xin lỗi a, e cũng ko biết sao lúc đó e lại làm vậy, e chỉ muốn a ghét e, quên e cho nhanh thôi.-Chị nói, giọng hơi buồn.
-Tại sao e lại muốn a vậy?
Chị im lặng, nhìn xa xăm ra khoảng trời tồi mịt ngoài tầm ánh sáng đèn đường…
-Là do mẹ a đúng ko?-e nói, mắt vẫn đã nhìn chị.
Chị có vẻ giật mình, rồi quay sang chổ khác. Chị thì chẳng bao giờ giấu đc gì e.
-E nói đi, ko sao cả? Mẹ a đã nói gì với e.
-Ko có gì đâu a. tại e hết mà.-Chị lại sụt sịt.
-Nếu e xem a như là người trong cuộc. Nói a, rồi a và e cùng giải quyết. Còn nếu giờ này e còn xem a như người ngoài…thì a ko còn gì để nói…-E nói.
Chị lại suy nghĩ, lại cái nhìn xa xăm ấy:
-Mẹ a chỉ lo lắng cho a thôi…
-Ùm. E ko muốn kể cũng đc.-Rồi e quay sang, nhìn vào mắt chị, 2 tay nắm lấy vai chị cho chị xoay người lại với e…
-Mọi chuyện điều do mình cả. A sẽ ko bao giờ buông e, e nhớ ko?. E ko tin a à-Chị lắc đầu.
-Nếu mọi chuyện a nghĩ, a ko làm gì đc để bảo vệ e, thì a sẽ dừng ngay từ khi bắt đầu. Chuyện mẹ a, a đã nói chuyện với mẹ với cha rồi, e an tâm.-E chém gió, thật ra e có biết mẹ gì đâu. Nói đại cho mẹ yên tâm, mai nói cha sau.
-Dạ. Vì e mà nhiều chuyện xảy ra quá…-Chị nói.
-E hối hận à.
-E ko ý đó. Tại e thấy, do e mà làm e rối tung lên. Phải chị e nhỏ hơn vài tuổi.hjc.
-E hài nhở, nhở hơn là e khác e bây. A thích e bây giờ hơn. Nhìn đáng yêu thế mà.hehe.-E cười nói, lấy 2 tay véo mặt chị.
-E cái gì cũng nói đc. Gái già ai mà thèm. Mà a với mẹ nói chuyện gì dạ?
Like [1] : whatthefuck , Thích điều này!

  ZzZxxxZzZ (09.01.2014 / 20:57)



-Cũng ko có gì? A bảo “Anh yêu em, 2 đứa mình thật lòng. Không cho yêu tự vẫn ngay và luôn.”haha.
-Xạo.
-Thật.
-A nói có ma tin a á. Nói e nghe đi. Đi mà….-Chị giở giọng đáng yêu nan nỉ, ỉ ôi.
-Thì giải thích thôi, bửa nào qua nhà a mà hỏi.-Chị cứ hỏi tới thế này tý lộ cmn @@
-E sợ lắm, giờ nói gì thì nói e ko dám quá đâu.
-Chắc ko?
-Thiệt mà…
Tự nhiên giờ lại thấy thoải mái, khi rõ đc mọi chuyện. Giờ e với chị cũng thoải mái rồi, mấy bửa nay tưởng chuyện e với chị xong cmnr. Ko ngờ chỉ đơn giản thế này, thiên thời, địa lợi nhân hòa. Một chúc khéo léo của cha là xong. Thế mà e ko nghĩ ra.
-Sao a biết mẹ a nói mà a nói chuyện với mẹ. Mấy bửa trước gặp a còn hỏi e mà.-Tự nhiên chị nói, phá tan im lặng.
-Thật ra, lúc a và e xảy ra chuyện. A ở nhà cũng ko đc vui lắm. Cha mẹ nuôi a từ nhỏ tới lớn, thay đổi nhỏ cũng biết đc. Nên 2 người gặn hỏi, hỏi có phải chuyện của 2 đứa ko?. Nên a kể, mẹ cha hiểu nên cũng nói chuyện thẳng thắng. A con 1 mà e, đừng lo.haha.
-A lúc nào cũng giỡn đc là sao.
-Chứ e muốn căng thẳng à-e nói, giả đò làm mặt căng thẳng.
-Thôi thôi, e sợ a rồi.
-hehe
-…………
-………………..
-………………….
-Sao xa có mấy ngày nhìn e khác thế?-E hỏi chị, sau khi ngắm lại chị 1 lược từ trên xuống dưới.
-Khác sao a?
-Ốm hơn 1 tẹo thì phải, hơn xanh xao, thấy sao sao á…-E nói, tả lại chị.
-Thiếu Vitamin V anh ơi.hihi-Chị nói.
-Èo…
-Tự nhiên thấy thiếu a nó như người mất hồn, thế thôi. Làm việc, sống như 1 cái máy. Mất hết cảm xúc.-Chị kể chậm rã, giọng buồn buồn.
-Ùm.
-Tự nhiên giờ thấy mình ngốc quá.
-E cứ trách hoài. Ai mà ko có 1 lần sai lầm. Quan trọng là sửa chửa đừng mắc lại thôi.
-Ko có lần sau đâu. A mà có trốn e cũng theo a.hehe
-Ùm!!!
2 chị em đứng nói chuyện linh tính, cũng tới gần 11 giờ. Nay vui vẻ phết, Yêu lại từ đầu cmnr
-Xuống, e đứa a về, trể rồi á. Mai chiều mai lên trường phải ko?
-Ùm. Sao e biết?
-Lịch học a, e nắm trong lòng bàn tay mà.hihi
-Tối nay ngủ lại đây, a mệt quá tý gió vô người bệnh giờ.
-Lại xạo e đó hả?.-Chị nói, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Như ko tin e.
-Nè sờ đi.-E nắm lấy tay chị, cho sờ vào trán. Chị rút tay nói.
-Gì mà ngóng ghê vậy, vậy mà nảy dầm mưa, đứng đây đc. Vô nhà…
Haha, căn bản là muốn bệnh chiều giờ cơ. Đúng là thiên thời, địa lợi, nhân hòa mà. Nhờ cơn mưa với đứng đây mà nóng đc thêm tý nữa. Đc vô nhà chị ngủ.hehe…
P/s: Chap nữa là xong luôn cái. Tính nay viết luôn cho hết. nhưng mai e còn Thi nữa. nên để bửa sao…
Nay cũng vui, các thím lúc trước mất tích lâu quá nay xuất hiện lại. Chắc các thím e biết e nói đến những ai mà. Tự nhiên các thím đâu mất, e tưởng các thím giận e, tự nhiên nay thấy cmt các thím nên vui. Các thím nào thường xuyên cmt là e nhớ tên hết. Và các cmt các thím e điều đọc đầy đủ cả, đọc vài lần luôn, nên ko sót đâu.


  Tổng số: 151
<< 1 ... 8 9 10 11 12 ... 16 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
16 / 82 / 8921