Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện tình yêu
Tìm kiếm

[truyện] Chỗ ngồi bên cửa sổ


Đánh giá:(Hay 347 - Không Hay 197) 347 / 197
Lượt xem:96569 - Bình luận:319
1 2 3 ... 32 >>

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 21:40)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



NGUỒN: Voz
Tác giả: Hàn Vũ



Chương I : Tình Cờ


đẩy cánh cửa văn phòng bước vào tôi chợt thấy ngạc nhiên vì hôm nay thằng Quân – đồng nghiệp của tôi – bạn chí cốt trong công ty của tôi bỗng dưng đến sớm lạ. nhớ lại mình sáng nay ra đường cũng đâu có gặp mưa hay lốc xoáy gì đâu sao đến công ty lại gặp chuyện hy hữu thế này một thằng chuyên gia đi muộn hnay lại giở thói đi làm sớm đã thế thấy tôi đến nó còn hồ hởi chào ngay :
- chào buổi sáng bạn hiền
thằng này sang ngày ra ăn phải bả chó hay sao mà lạ thế
- mày có bị ốm không Quân? – tôi hỏi
- ốm,tao đang ốm đây – nó vừa nói vừa cười hớn hở
- cái thằng Quân của ngày hôm qua đâu rồi – tôi vừa nói vừa ra sờ trán nó…
- Quân của ngày hôm qua chết rồi nhé,Quân hnay là một thằng Quân năng động,gương mẫu,xứng đáng làm người yêu em Hiền phòng tài vụ
thì ra thằng cờ hó nó tán được e Hiền phòng bên rồi thảo nào thay đổi 360 độ như thế
- tán được e Hiền thì liên quan gì? – tôi hỏi nó
- một thằng không có gấu như mày thì làm sao hiểu được cái cảm giác có người yêu của tao – nó đá để tôi
- cũng đúng - tôi cười trừ rồi về chỗ làm…..

phải rồi,một thằng không có người yêu như tôi thì làm sao hiểu được cái cảm giác yêu và được yêu như nó……

*****
- mày còn k bỏ cái ảnh cũ kỹ nhòe nhoẹt ấy đi,suốt ngày bỏ ra ngắm thế? Tao cũng chả hiểu m nghĩ gì nữa? công việc ổn định,có nhà,có xe gái bám đầy mà không yêu đại lấy một vài cô đi – nó quay sang nói
- mày biết cái gì mà nói,mặc kệ tao đi. Tao không yêu kiểu qua đường như mày được
- này này,nói nhỏ thôi ai nghe thấy rồi đến tai em hiền thì chết tao đấy à mà lát đi ăn trưa với tao cả Hiền nhé,coi như tao ra mắt luôn
- tao còn phải đi ăn cơm ra mắt người yêu của mày bao nhiêu lần nữa thế =)))) – tôi trêu nó
- đệch,thằng chó. Lần này là tao nghiêm túc đấy
****
buổi trưa…..
- em chào anh ạ - Hiền chào khi thấy tôi tới
- khách sáo gì em,cùng công ty với nhau cả - tôi cười
3 người chúng tôi ngồi vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Hiền cũng hòa đồng,ăn nói lễ phép,là con người dịu dàng kém tôi 4 tuổi,khuôn mặt dễ nhìn và rất biết cách ăn mặc.
- à mà a Tùng có người yêu chưa? – bỗng dưng Hiền hỏi
- ôi giời,thằng này ý,suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào cái máy tính làm việc,có để ý yêu đương gì đâu – ông nhõi Quân xen vào
- chưa có thật ạ? Chắc tiêu chuẩn của a cao quá rồi,hihi
- tại a chưa muốn bị xích cổ như một số thằng thôi
- cái anh này….. –hiền với tay đánh tôi 1 cái nhẹ hều

người yêu à? Tôi cũng có nhưng mà của cả chục năm về trước….có vẻ tôi không mặn mà lắm với chuyện ‘’có người để yêu’’ có người nói tôi là kẻ cô độc. cũng đúng. Tôi là kẻ cô độc chỉ biết đeo đuổi hình ảnh của một người mà cả chục năm về sau cũng không sao quên được……
Dĩ nhiên tôi từng có thời gian “thỏa mãn’’ với một hai mối tình nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ coi đấy là “tình yêu nghiêm túc”,tôi yêu một ai đó để tìm cảm giác xưa kia ấy,khi không tìm được tôi lại nói lời chia tay. Nhiều khi nghĩ lại tôi thấy quãng thời gian bên em “ngu ngốc” bao nhiêu thì lại “hạnh phúc” bấy nhiêu
*******
sang thứ 6 ngày cuối cùng của một tuần làm việc,tôi có buổi gặp mặt khách hàng để ký hợp đồng. chúng tôi hẹn nhau ở một quán café ngay trung tâm thành phố,tôi đến sớm hơn họ 20p,chọn một góc nhỏ cạnh cửa sổ nhìn ra đường. từ thời đi học tôi đã có thói quen khó bỏ đó là thích ngồi gần cửa sổ - đằng sau những chiếc song cửa. tôi không biết thói quen này ăn sâu vào tôi từ khi nào nhưng tôi biết “tôi có quen một cô gái thích nhìn ra cửa sổ”….
khách hàng gọi điện báo sẽ đến trễ 15p vì tắc đường,thế là tôi có thêm 15p nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn hoài cũng thấy chán,tôi đảo mắt nhìn xung quanh quán café,quán có diện tích rộng,trang trí theo phong cách cổ điển,yên tĩnh….. đang đảo khắp một lượt quán café bất chợt tôi gặp một ánh mắt,rất đỗi quen thuộc,rất đỗi thân thương . chủ nhân của ánh mắt có dáng người cao ráo,mái tóc uốn cong ngang lưng,da trắng,môi đỏ mọng. tôi quen người này thì phải???
tôi ngồi thất thần nhìn người con gái có ánh mắt thân thuộc đó,đôi mắt đen lay,mông lung,luôn nhìn về một cái gì đó xa xăm hiện hữu trong trong không trung,ánh mắt mà khiến người khác nhìn vào sẽ giấy lên cảm giác tin tưởng vô điều kiện. ánh mắt mà 10 năm về trước lấy đi trái tim tôi….. cô gái như phát hiện ra có người khác đang nhìn mình trân trân từ phía sau,cô quay lại,mắt nhìn thẳng vào đối phương khóe môi mấp máy như muốn nói điều gì đó hàng mi cong khẽ động đậy rồi bất chợt quay mặt đi ngồi vào chiếc bàn gần cửa sổ….


“cậu có biết không? Chỗ ngồi gần cửa sổ bao giờ cũng thú vị hơn những chỗ ngồi khác trong lớp học’’
còn tiếp....
Like [4] : carot , hanvu , , s2yasuos2 , Thích điều này!

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 21:41)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



chương II : học sinh mới
tôi ngồi lặng nhin nhìn chăm chăm về phía cô gái ấy,bao lâu rồi nhỉ? Tôi chưa gặp cô gái ấy bao lâu rồi???
.
.
.
.
.
cái ngày mà tôi nhận được tin đỗ trường cấp 3 chuyên của tỉnh cũng chính là ngày mẹ tôi sinh cái Bống,đứa e gái bé bỏng,đáng yêu của tôi. Thoạt nhiên vì sự kiện cái Bống ra đời thì chả còn ai nhớ đến việc tôi đỗ vào trường cấp 3 chuyên của tỉnh cả thực ra cũng có chút chạnh lòng,buồn buồn tủi tủi rồi ghét lây sang cả cái Bống rồi cũng đến ngày nhập học,bố mua cho tôi cái xe đạp mới,cặp sách mới,còn hứa nếu học tốt sẽ mua cho cái máy vi tính nữa.
ngày hôm đó đi nhập học,bố chở tôi đến trường,vừa đi vừa dặn dò đủ điều như thể tôi đang trên đường vào lớp 1 vậy
nào là học cho tốt nhé,chú ý nghe giảng nhé,không được cãi thầy cô,phải hòa đồng với bạn bè…. bla bla bla
bố luôn thế,quan tâm quá mức đến những đứa con của mình,đôi khi làm tôi nghẹn thở……
cũng vì thế mà tính cách tôi khác thường hơn những đứa cùng trang lứa khác,tôi ít nói,nội tâm,lặng lẽ sống như 1 ông cụ. có chuyện gì dù buồn hay vui cũng rất ít khi để lộ ra mặt,luôn giữ nó trong một ngăn nhỏ của riêng tôi. Nhiều đứa nghĩ tôi là một đứa kiệm lời,có những đứa nghĩ tôi là loại khinh người…. cũng đúng gia đình tôi khá giả,bố mẹ tôi chiều chuộng tôi có cơ sở để khinh người nhưng chỉ những đứa chơi thân với tôi mới hiểu. muốn chạm vào nội tâm tôi,rất khó,mà cũng rất đơn giản. tôi cần lắm một người chia sẻ những điều tôi chôn giấu,tôi luôn đi tìm một điểm tựa tinh thần để có thể chia sẻ nó,tôi cần lắm một người bạn biết lắng nghe,thấu hiểu. và cho tới lúc này…. Vẫn chưa tìm được.....
khai giảng xong cả lớp theo cô chủ nhiệm về lớp,điểm danh và thu giấy nhập học cô cho cả lớp tự do chọn chỗ ngồi,tôi nghiễm nhiên chọn góc cuối của lớp,bên cạnh cửa sổ. tôi thích yên tĩnh,nhất là khi còn lạ lẫm như bây giờ,lớp mới,bạn mới chưa làm quen được với ai mà trong tôi cũng lóe lên đôi ba suy nghĩ rằng sẽ chả làm quen với đứa nào sất
tuần đầu sau khi khai giảng là tuần nhàm chán nhất,thầy cô giáo không dạy kiến thức mới,mà bắt chúng tôi ôn lại kiến thức năm lớp 9,tôi đến lớp chỉ ngồi ngáp và nhìn ra ngoài cửa sổ trường tôi xây dựng cạnh khu đất trống đang được quy hoạch của tỉnh,bên phải là cánh đồng lúa bạt ngàn xanh mướt trải dài ngập tầm mắt cửa sổ chỗ tôi ngồi nhìn ra cánh đồng lúa bạt ngàn ấy,thỉnh thoảng cũng nghe tiếng con chim cuốc kêu ngoài đồng,hay họa chăng có vài con bươm bướm dập dìu nhau lả lướt bay ngang qua hay có những buổi sáng sớm,tôi chợt thấy mấy bác nông dân vác trên vai cái cuốc đi làm miệng cười cười nói nói .
nằm ngục mặt trên bàn,tôi mệt mỏi với chuỗi ngày ôn tập của tuần đầu tiên,dường như ngoài kia,phía sau cánh cửa sổ mọi thứ cũng như đồng cảm với tôi,ánh nắng chói chang của tháng 9 phả khắp cánh đồng,con chim cuốc không còn kêu nữa,đàn bươm bướm k còn bay qua bay lại,người nông dân dường như quá mệt mỏi với công việc đồng áng,gác cuốc sang một bên ngồi dưới bóng của 1 cây cổ thụ,miệng không còn nói cười (nóng bỏ mẹ nói cười gì nữa ) tôi nhắm mắt,thả lỏng đầu óc,cố gắng xua đi cái mệt mỏi trong người……
Bỗng cô chủ nhiệm bước vào,dẫn theo 1 con nhỏ,nhìn khá dễ thương,tóc buông xõa ngang lưng,da trắng,đôi mắt đen láy.
cả lớp tôi xôn xao bàn tán,có đứa hỏi vu vơ :
- học sinh mới à mày??
lại có đứa khác :
- tiểu thư nhà ai mà xinh quá thế ……
Cô ra hiệu cho cả lớp im lặng rồi cất lời :
- giới thiệu với cả lớp đây là Hạ Anh học sinh mới chuyển đến trường mình và được xếp vào lớp chúng ta,đề nghị mọi người hoan nghênh
tiếng vỗ tay vang lên từ khắp phía,kèm theo những câu vu vơ của bọn con trai trong lớp : “tên đẹp thế bạn ơi,xinh thế bạn ơi….’’
con nhỏ như chả quan tâm đến những lời bàn tán,nó bước lên trước,dõng dạc nói :
- chào các bạn mình là Hạ Anh,mình mới chuyển về đây. Mong các bạn giúp đỡ ( cười )
con nhỏ vừa cất tiếng thì cả lớp lại được thể ồ lên,cái giọng nói trong veo như pha lê nhưng lại toát lên 1 vẻ cao sang,khó chạm vào được kèm theo nụ cười tươi rói lộ hàm răng trắng buốt và chiếc răng khểnh duyên vô cùng
so với bọn con gái trong lớp thì nhỏ không xinh bằng cái Mai ngồi bàn đầu,thấp hơn cái Thảo,không dễ thương như cái My,nhưng vì có hàm răng và chiếc răng khểnh chính lúc ấy nhỏ đã hạ gục được tất cả bọn con gái trong lớp chính thức đánh dấu sự xuất hiện của mình trong tâm trí bọn con trai chúng tôi ….

cô giáo lại ra hiệu cho lớp trật tự xong quay sang nói với nhỏ :
- vì em vào sau,các bạn đã ổn định hết chỗ ngồi rồi nên e có thể xuống bàn cuối ngồi với Tùng.
lũ con trai lại được đà nhao nhao lên : - thôi cô ơi,cho bạn ấy ngồi đây đi – vừa nói vừa đẩy đứa ngồi bên cạnh ra ngoài ( cái bọn háo sắc )
- THƯA CÔ,EM MUỐN NGỒI MỘT MÌNH – tôi đứng dậy lên tiếng.

tính tôi không thích ngồi chung bàn với đứa nào hết nên hầu như đi học tôi toàn xin ngồi cuối lớp,1 mình một bàn,chả phải kiêu căng hay làm cao nhưng tôi cảm thấy mấy đứa ngồi cạnh luôn làm phiền tôi
- sao thế Tùng – cô giáo ngạc nhiên hỏi lại tôi
- dạ thưa cô em muốn ngồi một mình ạ
con nhỏ mắt nhìn chằm chằm tôi,trong ánh mắt lóe lên sự giận dữ. nó nói : :
- thưa cô em muốn ngồi chỗ đó ạ
cô giáo hết nhìn tôi rồi lại liếc mắt sang con nhỏ,đoạn nói :
- thôi được rồi Tùng ngồi dịch vào cho bạn ngồi cùng.
tôi đang định phản bác thì con nhỏ xách cặp đi thẳng xuống chỗ tôi ngồi. đặt cặp sách xuống cạnh tôi,nói :
- cậu có thể nhường cho mình chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ được không?
đã đòi ngồi chung với tao lại còn đòi hỏi này nọ à,đã thích cứng thì tao cứng cho xem này nghĩ thế thôi chứ lsao dám nói ra
- không
- tại sao
- không thích,tôi nói ngang
con nhỏ có vẻ bực tức,mắt nhìn chằm chằm vào tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi ấy
- Hạ Anh em xong chưa cho cô vào việc chính đây,cô giáo nói
con nhỏ đành ngồi xuống bên cạnh tôi,lẩm bẩm : con trai gì mà nhỏ nhen.
đệch mới chuyển xuống đã nói xấu rồi,ông là ông…….
- hôm nay cô bầu ban cán sự lớp chúng ta,cô giáo nói,cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi @@
-dạ thưa cô ,con nhỏ Hạ Anh lên tiếng
lại gì nữa đây,chả nhẽ nó định mách cô chuyện tôi không đổi chỗ cho nó chắc
- có chuyện gì thế Hạ Anh
- em xin tự ứng cử làm lớp trưởng ạ…
Like [2] : hanvu , gameover00 , Thích điều này!

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 21:41)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



chương III : lớp trưởng đáng ghét

lớp tôi lại được được thể xôn xao lên.
- con này tự tin quá thế,con này bạo ghê,gái thánh phố có khác……
tiếng rì rầm lớn dần,cô giáo đập bàn nói :
- cả lớp im lặng nào,Hạ Anh e chắc chứ?
- dạ vâng,em đã từng làm lớp trưởng từ năm lớp 1 đến năm lớp 9 ạ. Mặt khác e tin mình đủ gương mẫu để lãnh đạo lớp mình,con nhỏ nói giọng tự tin,đôi mắt nhìn thẳng lộ rõ vẻ kiêu căng.
- được rồi,vậy từ bây giờ Hạ Anh sẽ làm lớp trưởng của lớp mình
tiếng vỗ tay vang lên khắp lớp chắc có chỉ có duy nhất mình tôi là không vỗ tay
- cậu có gì bất mãn à? Con nhỏ quay sang hỏi tôi
- không có gì,tôi lạnh lùng đáp
- thế sao cậu không vỗ tay chào đón lớp trưởng mới?
- ……
- cậu không hoan nghênh tôi à? Con nhỏ tiếp tục hỏi
tôi mặc nhiên vẫn im lặng,một phần mình k muốn trả lời,phần khác vì không biết trả lời như thế nào,chả nhé nói với con nhỏ là “tao ghét mày đấy,được không?” tôi k đủ tự tin làm thế dù gì nó cũng là con gái
- cậu,ngoài ra ngoài đi. Nhường chỗ cạnh cửa sổ cho tôi,nó nói như ra lệnh
- tại sao tôi phải làm thế?
- cậu không biết à? Lớp trưởng có địa vị cao gần bằng cô chủ nhiệm. khi cô chủ nhiệm không có mặt tại lớp thì tôi là người nắm quyền cao nhất,vậy tôi yêu cầu cậu ngồi ngoài nhé,tôi thấy mới có tiết 2 thôi mà cậu đã ngủ gục rồi để cậu ngồi trong khéo cả năm chỗ này thành giường ngủ của cậu mất,như vậy đi nhé,nó cười nhoẻn
nó tuôn 1 tràng không kịp để tôi phản ứng lại,kèm theo cái điệu cười nhoẻn đáng ghét kết hợp với cái mặt như kiểu muốn nói “tao là lớp trưởng tao có quyền đây” lại càng đáng ghét hơn,ấn tượng đầu tiên của tôi với con nhỏ này là GHÉT.
nhưng k lẽ đôi co với nó cái chỗ ngồi trong khi nó là lớp trưởng mới đc bầu nữa chứ,làm thế sau này nó hành hạ mình chết thôi thì nhường cho nó vậy….
tôi đứng dậy xách cặp đi ra ngoài,con nhỏ hí hửng chui vào phía trong đi qua tôi còn nói :
- cám ơn nha bốn mắt ^_^
ôi cái định mệnh
ngày học hôm ấy trôi qua không mấy vui vẻ. mỗi lần ra chơi bọn con trai lại xúm lại chỗ con nhỏ để làm quen dĩ nhiên như thế làm phiền đến giấc ngủ của tôi,tôi lấy làm khó chịu,mặt nhăn nhó đến cuối giờ….
- này,sao mặt cậu nhăn như khỉ thế. Mà không khéo mặt khỉ còn không nhăn bằng mặt cậu ý chứ,con nhỏ nói mắt cố tình mở to làm vẻ ngạc nhiên,trông mà them ném cái dép vào mặt
- việc của cậu à,mặt tôi thế nào thì kệ tôi,tôi bực dọc
- tôi là lớp trưởng,có nhiệm vụ quan tâm đến thành viên trong lớp,mà cậu lại là thành viên trong cái lớp 10A này thế nên tôi có quyền hỏi han cậu,nó lại nói cái giọng lớp trưởng đó.
- tôi không cần,cậu làm ơn từ nay về sau đừng làm phiền tôi nữa. cứ coi như thế là 1 cách “quan tâm đến thành viên trong lớp’’ đi nhé.
- ơ ơ,cái cậu này…..
tôi đứng dậy xách cặp ra về “bực mình con điên này quá”

sáng hôm sau,tôi chạy như điên từ bãi gửi xe trường vào lớp,muộn giờ truy bài rồi,mới tuần đầu mà thế này chắc tôi bị cô giáo để ý quá,chạy rón rén qua phòng giáo vụ dưới tầng 1 tôi phi 1 mạch lên tầng 3 – lớp 10A của tôi nằm cuối cùng,sắp vào đến lớp rồi,sắp tới lớp rồi,cầu cho cô chưa đến
- đứng lại
tôi giật mình,không phải chỉ vì giọng nói,mà con nhỏ còn đứng chắn ngang cửa lớp không cho tôi vào.
- tránh ra,muộn bây giờ,tôi kéo tay nó sang một bên
- cậu muộn 10p rồi,nó nói tay mở quyển sổ màu đen ra
- tên gì?
- hỏi làm gì
- cậu quên tôi là lớp trưởng à??
- thằng tùng không xong rồi chúng mày ơi,bọn trong lớp nhao nhao lên trêu tôi. (nóng mắt rồi đấy >_< )
- tên gì? Con nhỏ hỏi lại,mắt vẫn nhìn thẳng vào tôi.
- Hoàng Tùng
- tên hay thế mà đi muộn à? Lát tan học cậu ở lại trực nhật lớp xong mới được về.
- cái gì?
- cậu muốn ở lại trực nhật hay muốn tôi báo cho cô giáo?
- trực nhật
nhìn tôi lúc ấy như con mèo bị ướt mưa vậy,cũng tại con Bống cả,cứ nhõng nhẽo đòi theo tôi đi học làm tôi phải khổ sở mãi mới nịnh được nó ở nhà em với chả út,chỉ muốn đánh cho vài cái
- mày thấy e lớp trưởng cá tính không?,vừa ngồi vào bàn thằng Lâm đã quay xuống nói
- cá khỉ thì có chứ cá tính đếu gì,bố con điên
- tao thấy cá tính mà,lại xinh nữa,cười duyên này…. Bla bla
- thôi m quay lên đi không là ăn đòn đấy,k thấy t đang bực mình à
nó cười khả ố một cái rồi quay lên. Tôi mở cặp lấy cái bánh mì vừa mua trên đường ra gặm,đang ăn ngon lành thì bị vỗ vai cái bốp. điên tiết tôi quay sang :
- thằng điên nào đấy? bố m đang ăn mà
- cậu có biết giờ truy bài không được phép ăn uống không?, lại con lớp trưởng chết tiệt
- cậu bị thần kinh hay gì à,sao cứ ám tôi mãi thế?
- bây giờ 1 là cậu ngừng ăn 2 là tôi nghi cậu vào sổ. chọn đi,con nhỏ nói,giọng dứt khoát,đôi mắt nhìn thẳng vào tôi
chả hiểu sao tôi rất sợ đối diện với ảnh mắt người khác,có thể là thói quen,cứ ai nói chuyện mà nhìn thẳng vào mắt tôi là tôi lại tìm cách lảng tránh,nhìn đi đâu đó hoặc tìm cái gì khác để tập trung vào,tránh nhìn vào mắt đối phương.
tôi bực mình cất cái bánh mỳ đang ăn dở vào cặp,mẹ kiếp trời đánh còn tránh miếng ăn,con nhỏ này làm gì mà ác thế không biết….
tan học,tôi xếp sách mở toan đứng dậy bước về thì bị con nhỏ kéo lại :
- cậu quên gì à
tôi xem lại cặp sách..
- không
con nhỏ cầm cuốn sổ màu đen của nó đưa qua đưa lại trước mặt tôi,miệng nói đều đều :
- ở lại trực nhật hay là tôi báo cáo với cô chủ nhiệm
sặc,con này đúng là con quái vật à,sao nó nhớ dai thế k biết
- cậu cứ về trước đi,tôi sẽ ở lại trực nhật.
tôi định lừa nó về rồi về luôn,lớp sẽ do bác lao công quét dọn,nhưng đời không như mơ,con nhỏ còn ma lanh hơn cả tôi :
- không được,tôi sẽ giám sát cậu trực nhật
thôi xong,phen này chết đói ở lớp học với con điên này rồi
- có cần thiết phải như thế không? Có bác lao công quét dọn mà
- thế bây giờ để bác lao công quét dọn rồi cậu đi gặp cô chủ nhiệm nhé,nó nói giọng thản nhiên thấy ghét
- để tôi trực nhật…..
tôi đi lấy chổi quét lớp,lau bảng,đổ rác… con nhỏ thì ngồi trên bàn đung đưa chân nhìn tôi làm. Vật lộn 30p mới xong,tôi mệt mỏi,mồi hồi chảy thành hàng…
- mệt lắm à,con nhỏ hỏi
- không thấy hay sao mà còn hỏi,tôi bực mình
- thế cho chừa cái tội đi học muộn,xùy
tôi với nhỏ xách cặp đi về,tôi đi trước,nhỏ đi sau đến bãi gửi xe còn duy nhất xe của tôi với của nhỏ,xe thôi thì dựng ở góc còn xe của nhỏ thì đổ dài trên mặt đất
“ cho chết,ở ác gặp ác đây mà” tôi cười thầm trong bụng
dắt xe qua thì thấy nhỏ vừa dựng xe dậy,đang ngồi loay hoay lắp xích thì phải “cho chết,lần này xem đến bao giờ mới về được đến nhà” tôi khoái trá,nhảy lên xe phóng thẳng ra phía cổng mặc kệ nhỏ đang ngồi lắp xích xe đằng sau…..
Like [2] : hanvu , gameover00 , Thích điều này!

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 21:42)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



Chương IV : trả thù lớp trưởng
*******
- xin lỗi,anh có phải là Tùng không?
giọng nói trong trẻo của ai đó đưa tôi về hiện tại,định thần lại thì trước mắt tôi là một cô gái tóc mà hạt dẻ,mặt trái xoan,dáng người cao ráo,mặc đồ công sở đang nhìn tôi nghi vấn.
- đúng rồi,tôi là Tùng,cô là….
- em là cháu chú Đại bên công ty X,chú em hôm nay có việc đột xuất cần giải quyết nên nhờ e đến lấy hợp đồng,do đường tắc quá nên e đến muộn chút,rất xin lỗi anh. – cô gái nhỏ nhắn lịch sự nói
- không sao đâu em,em ngồi đi. – tôi đứng dậy vòng ra sau kéo ghế cho cô ấy ngồi
- a khách sáo quá,e xin giới thiệu em là Phương thư ký của chú Đại,hôm nay chú Đại nhờ em đến đây để ký hợp đồng với anh.
- ok,vậy mình bàn chuyện hợp đồng thôi,mà e uống gì để a gọi
- cho em một cafe đen-cô gái cười nhẹ nói với tôi
tôi hơi ngạc nhiên. vị cafe đen không phải ai cũng uống được. tôi khẽ nhíu mày, quan sát cô kỹ hơn. dường như nhận ra, cô quay sang nhìn tôi, ánh mắt như đnag muốn hỏi "sao thế?". tôi mỉm cười chữa ngượng rồi quay lại với sấp hợp đồng trên tay.cô gái này cá tính thật....
chúng tôi ngồi bàn chuyện hợp đồng,thỉnh thoảng tôi vẫn liếc sang chiếc bàn cạnh cửa sổ kia,cô ấy vẫn ngồi đó nhìn ra cửa sổ…….
********
sáng hôm sau đến lớp,tôi vẫn hí hưởng vụ hôm qua chắc con nhỏ tức tôi lắm,càng thích,ai bảo dám phạt trực nhật lão đây
ngồi vào chỗ,con nhỏ đến rồi nhưng không thấy trong lớp. tôi bỏ bữa sáng mà mẹ đã nhét sẵn trong cặp ra ăn,vừa ăn vừa nhìn ngang ngó dọc xem cái con trời đánh kia nó đã vào lớp chưa để còn giấu đi,k thì lại ăn trực nhật tôi có thói quen dậy muộn vào buổi sáng không thay đổi được,cho dù mẹ tôi có lên phòng dựng tôi dậy bằng mọi cách thì khi mẹ xuống nhà tôi lại lăn ra ngủ tiếp điển hình là có lần khai giảng năm lớp 9,mẹ tôi lo tôi dậy muộn kéo tôi từ giường ném vào WC mà tôi vẫn ngủ ngon lành trong tư thế đứng đánh răng được đấy thôi
thói quen dậy muộn của tôi là một thói quen xấu,chắc chắn thế. Nó kéo theo rất nhiều hệ lụy điển hình như bây giờ là không kịp ăn sáng
đang mải suy nghĩ linh tinh thì :
- e hèm…..
tôi biết đó là gì rồi,ho chứ gì,ai mà them để ý chứ tôi vẫn cắm mặt xuống ăn giả vờ k nghe thấy
- cậu có biết là không được mang đồ ăn đến lớp và ăn trong giờ truy bài không? lại cái trọng trong veo eo éo đấy
thực ra giọng con nhỏ rất hay,mang âm hưởng của thành phố,chất giọng trong,ngọt nghe rồi cứ muốn nghe mãi thôi,nhưng đối với tôi một khi đã ghét rồi thì cái này của nó cũng là xấu,cũng ảnh hưởng xấu đến nền độc lập thế giới hết thảy
- tôi không có thời gian ăn sáng ở nhà,mà cậu có thấy tôi ăn sắp xong rồi không? sao cậu thích kiếm chuyện với tôi thế nhỉ? Tôi nhìn chằm chằm vào nhỏ nói liên hồi
- không phải là tôi thích kiếm chuyện với cậu,cậu nghĩ cậu là ai mà tôi phải kiếm cớ để kiếm chuyện với cậu chứ? Tại cậu vi phạm nội quy của lớp nên tôi sẽ ghi tên cậu vào sổ theo dõi của tôi,luật vẫn như cũ. ở lại trực lớp hoặc đi gặp cô chủ nhiệm. – con nhỏ vừa nói vừa lấy cuốn sổ ra ghi tên tôi vào.
mẹ nó chứ,trời đánh còn tránh miếng ăn,con này chả nể nang trời đất gì cả hay sao mà nó hay phá tôi lúc ăn thế >_<
- thích gặp cô thì gặp,tưởng thằng này sợ à? Đồ điên
- được,cậu chờ đấy,con nhỏ thoáng chút ngạc nhiên rồi quay ngoắt đi
càng ngày con nhỏ này càng khó ưa hơn trong mắt tôi,nó nghĩ nó là cái quái gì mà bắt người ta làm thế này thế kia chứ? Cái loại con gái không có một chút gì gọi là dịu dàng thì chớ lại thích gây chuyện với người khác,dù nó có là lớp trưởng hay cái gì đó to hơn thì tôi cũng chả sợ đang đắm chìm trong suy nghĩ “anh hung rơm” của bản thân thì :
- Tùng,e lên đây gặp cô, - cô giáo chủ nhiệm đứng trước cửa lớp nói,bên cạnh là con nhỏ đáng ghét đó với bộ mặt đắc thắng vênh váo nhìn chỉ muốn đấm cho vài phát vào mặt
tôi uể oải đứng dậy đi theo cô chủ nhiệm,đi qua con nhỏ tôi không quên gửi lại một ánh nhìn tóe lửa
theo cô lên phòng chờ của giáo viên,chưa đến giờ vào lớp nên hầu hết các thầy cô giáo đều có mặt tại đây @@ tôi tái mặt
cô chủ nhiệm dẫn tôi vào bàn làm việc của cô,chỉ tôi ngồi xuống cái ghế trước mặt. mắt nhìn thẳng vào tôi nghiêm mặt :
- ở nhà em không có thời gian ăn sáng à?
- dạ không phải,chỉ là…..
- thế em đã đọc qua nội quy của lớp chưa? – cô giáo ngắt lời tôi
- thưa cô e đọc rồi ạ
- biết rồi mà vẫn cố tình vi phạm à? – cô tiếp tục chất vấn tôi
khi mới vào trường,được xếp vào lớp của cô tôi có nghe bà chị hàng xóm nói lại rằng cô nổi tiếng khó tính nhưng lại rất thương học sinh đã thương học sinh rồi còn khó tính làm gì nữa chứ
- em biết lỗi rồi,e xin lỗi cô ạ,lần sau e không tái phạm nữa.
- được rồi,e về lớp đi. Tối nay cô sẽ gọi đt về gia đình em
cái gì???? Ăn sáng trong lớp mà bị gọi đt về nhà ư??? Cô đang thương hs của cô đấy à?? Tôi tái mặt,phen này mà bị gọi đt về nhà thật thì đời tôi thảm
- em xin lỗi cô,lần sau e không dám thế nữa. hnay e dậy muộn nên e không kịp ăn sáng ạ. Lần sau e hứa k vi phạm nữa. – tôi cố gắng uốn lưỡi với cô
- e về lớp đi…..
thôi xong,cuộc đời tươi đẹp của tôi đang đi xuống dốc không phanh,bố mẹ tôi mà biết tin này thì từ ngày mai chắc bắt tôi dậy từ sáng sớm mất tất cả chỉ tại con nhỏ lắm chuyện đáng ghét kia,tại nó. TẤT CẢ TẠI NÓ.
nó phải trả giá về hành động của nó >_< tôi phải tìm cách trả thù về lớp với vẻ mặt khó chịu,mấy đứa bạn hỏi thăm các kiểu nhưng tôi mặc nhiên không trả lời,ngồi vào chỗ và im lặng,tôi đang nghĩ xem tìm cách nào trả thù con nhỏ để cho nó sợ. bỏ chuột vào cặp sách à?? Không được,tôi cũng sợ chuột thì bắt lsao được con chuột để dọa nó. Lấy sách,đồ dung học tập của nó? Không được,mình có phải là trẻ con đâu. Vô vàn cách trả thù hiện ra trong đầu tôi nhưng đều bị tôi gạt sang một bên,vì có cách quá trẻ con,có cách lại quá “nham hiểm” đang tập trung suy nghĩ thì tôi nghe tiếng đập bàn cái “bốp” của thằng Lâm
- m nghĩ cái gì mà tao gọi mấy câu không trả lời thế? Bị cô phạt cho đơ người luôn rồi à?
- m im đi,có chuyện gì?
- lát về cho tao đi nhờ xe với nhé. Sáng ngày mẹ tao đèo đến nên k có xe về
- ừ .
tôi với thằng Lâm học chung cấp 2 với nhau,tôi và nó chơi với nhau từ năm lớp 7. đường về từ trường về nhà tôi phải đi qua nhà nó nên nó thường ngồi xe tôi về nhà. Bất giác mắt tôi sáng lên,xe,đúng rồi là XE
tôi đứng dậy phi ra ngoài,vẫn còn 5p truy bài chắc là kịp. tôi như thằng chết khát bắt được cốc nước lạnh. Sao lúc nãy tôi không nghĩ ra cách này nhỉ? Cách mà làm cho con nhỏ nhớ đời.....
tôi vừa đi vừa nhìn xung quanh xem có bác bảo vệ hay ai khác không,rón rén bước vào khu để xe của trường,tìm khu vực để xe của lớp tôi. Nhìn quanh quất,kiếm cái xe đạp Nhật,màu xanh thiên thanh,giỏ xe có gắn chong chóng. đúng kiểu tiểu thư có khác,cái gì cũng khác người hqua khi bị bắt phạt trực nhật lúc ra về cùng nhỏ tôi mới biết hình thù và màu sắc xe. Không khó tìm lắm,chiếc xe nổi bật nhất giữa hàng chục chiếc xe khác. Ai đời đi gắn chong chóng vào giỏ xe cơ chứ. đã thế hnay lão đây cho chong chóng hết quay luôn
tôi lại liếc nhìn xung quanh một lần nữa. khi chắc chắn rằng không có ai khác ngoài tôi ở nhà xe nữa thì tôi bắt đầu hành động….
gạt mấy chiếc xe khác ra để vào chỗ xe của con nhỏ,tôi cui xuống xì hơi bánh trước xe nhỏ. Khi chắc chắn bánh xe dẹp lép và không còn tý hơi nào tôi mới đứng dậy đi về lớp… vừa đi tôi vừa nghĩ : “lần này xem nhỏ dắt bộ bao xa” vừa cười thầm.
vào lớp tôi làm vẻ mặt bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra hết,ngồi xuống kế nhỏ,nhỏ liếc mắt sang nhìn tôi,chắc ngạc nhiên sao khi nãy tôi vào lớp với bộ mặt hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống bất kỳ đứa nào đứa nào mà sao lại thay đổi nhanh thế.....
về phía tôi,ngồi học tôi chỉ mong đến cuối buổi học thật nhanh để xem mặt con nhỏ còn vênh váo như lúc nó mách cô được không
Like [2] : hanvu , gameover00 , Thích điều này!

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 21:42)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



chương V : cô gái thú vị - lớp trưởng ăn hành


tôi và Phương ngồi bàn bạc chuyện hợp đồng giữa hai công ty,Phương rất tập trung nghe tôi nói về các điều khoản trong hợp đồng,thỉnh thoảng tôi lại chêm vào 1 2 câu nói đùa khiên Phương cười tít mắt nhưng trong Phương có cái gì đó rất lạ,rất đặc biệt…
tôi để ý thấy cô gái này có điểm gì đó vô cùng đặc biệt, một kiểu bí ẩn rất khó len lỏi vào. tôi tự hỏi sau khuôn mặt thanh tú kia là bản chất như thế nào? Tôi bất giác nhìn nàng ngơ ngẩn,lâu lắm rồi tôi mới bị một người khác phái làm tôi chú ý “đặc biệt” như này. giọng nói trong trẻo, ngọt lịm vẫn văng vẳng bên tai nhưng tôi không hề nghe lọt.
-anh Tùng, anh không sao chứ?-nàng chớp mắt nhìn tôi, giọng có vẻ lo lắng. với một người mới gặp lại còn là đối tác làm ăn, sao nàng có thể "động lòng" mà lo lắng cho tôi được nhỉ? hình như tôi đang nghĩ lung tung.
-à...à không!!!-tôi xua xua tay, gãi gãi đầu. thực sự đây là hành động không thể chấp nhận được, thực sự không thể chấp nhận được. để cho người khác phái thấy được sự bối rối của mình khác nào đang gián tiếp nói với người ta rằng “tôi đang không tự tin,tôi đang mất thăng bằng….”
-em thấy anh ngồi thẫn thờ một lúc, anh có chỗ nào không khỏe à -nàng hơi cúi đầu để nhìn rõ mặt tôi hơn. mái tóc bất giác trượt xuống trước ngực, phảng phất mùi hoa oải hương trang nhã.
tôi không biết mặt tôi bây giờ đang trong trạng thái đổi thành màu gì. tôi chỉ biết nó đang nóng bừng và trực nổ tung ra thành hà sa số mảnh vụn.
-xin lỗi em, tự dưng anh thấy hơi chóng mặt, chắc tại sáng chủ quan không ăn gì nên hạ đường huyết-tôi chữa ngượng. nghe thảm quá, làm gì có chuyện một chàng trai phơi phới sức xuân lại bị bệnh hạ đường huyết cỏn con chứ…
-anh vào nhà vệ sinh một chút!
nói rồi tôi đứng dậy, nàng còn không quên nở một nụ cười với tôi.
vào đến nhà vệ sinh tôi mới định thần lại được hành động ngốc nghếch vừa diễn ra. đôi mắt nàng như biết cười vậy, long lanh và sâu thẳm. lông mi cong vút, lông mày được vẽ tỉ mỉ và hoàn hảo. không hiểu tại sao trong một khoảnh khắc ngắn tôi lại ghi nhớ kỹ đến vậy. tôi đã không cảm thấy rung động từ lâu lắm rồi, nhưng lần này lại khác. ở cô gái này có thứ gì đó vừa xa lạ vừa gần gũi thân quen. hình như là ở đôi mắt, chính đôi mắt biết cười đấy. tôi đã từng gặp đôi mắt này ở đâu đó rồi thì phải….. đúng là sức mạnh của thời gian, con người cũng lão hóa nhanh hơn trước rất nhiều. gần 30 tuổi thôi mà tôi cảm thấy như thế mình đã bước qua ngưỡng nửa cuộc đời rồi chứ.
nghĩ đến đấy, tôi tự bật cười với "anh chàng" bảnh trai trong gương.
-mình cũng được phết mà, đâu đến nỗi nào. chỉ là không ăn chơi như thằng Quân thôi-tôi vuốt vuốt vào vùng da dưới cằm giống như mấy thằng cha trên quảng cáo sữa rửa mặt rồi tự lẩm bẩm một mình-phải chăng là nét đẹp này đã làm nàng động lòng nên mới tỏ vẻ quan tâm như vậy-tôi bắt chước điệu bộ vuốt tóc cường điệu của Quân và tiếp tục tự nói với mình.
bất giác, tôi sực nhớ ra một tiểu tiết. hình như vừa nãy đi vào nhà vệ sinh tôi đi có đi qua cái bàn nhỏ có cô gái nhìn ra cửa sổ. đúng là như vậy rồi, nếu cô ta còn ngồi đó có thể tôi sẽ nhìn thấy mặt cô ta khi đi ra ngoài. Tại sao tôi lại quên béng đi được nhỉ,đúng là sức hút mãnh liệt từ Phương khiến một vài thứ “không thể thay đổi” trong tôi tê liệt rồi . tôi ném mảnh giấy ăn lau mặt vào sọt rác rồi phóng ra ngoài. cái bàn trống không như thể chưa từng có ai ngồi ở đó. trong một giây tôi đã nghĩ tôi bị ám ảnh bởi một ảo ảnh nào đó, một thứ ảo ảnh tôi đã cố gắng bóp méo và lãng quên...

.
.
.
.
tùng ….tùng….tùng…. đang nằm mơ màng thì nghe tiếng trống báo hết giờ,tôi bật dậy như được gắn lò xo làm con nhỏ giật mình vì hành động này,nó liếc sang nhìn tôi rồi lại quay mặt đi kiểu như “đồ lười học,chỉ mong hết giờ”
nghĩ gì kệ xác m nhé,xem lát nữa m có cười hay làm bộ kiêu căng được nữa không càng nghĩ đến chuyện con nhỏ nhìn cái xe đạp xong phát khóc tôi lại càng hào hứng,hệt như đứa trẻ hóng mẹ đi chợ về vậy
xếp sách vở thật nhanh chạy ra chỗ để xe. bãi gửi xe 3 khối rất đông,khối 10 chúng tôi được xếp xe phía ngoài,có từng ô ngăn riêng cho từng lớp. trường tôi quy định phải dắt xe từ trong bãi gửi qua cổng trường mới được lên xe. Tôi dắt xe đứng sau gốc cây bàng cạnh đấy quan sát,tầm 5p sau mới thấy con nhỏ đi từ sân trường vào (đúng là bọn con gái,làm cái gì cũng lề mề ) nhưng mà nhìn kỹ,con nhỏ cũng xinh đấy chứ,dáng người cao,chân thẳng,mắt lúc nào cũng nhìn thẳng,tự tin như chỉ có mình nhỏ ở nơi này mái tóc xõa ngang lưng,nhìn nhỏ rất nổi bật giữa đám đông. Trong lòng tôi lúc này có chút gì đó lạ lung,nhưng bị dập tắt bởi chính tôi “m điên rồi,nó là kẻ thù,kẻ thù đấy. không được nhìn kẻ thù như thế”
ừ thì không nhìn nữa nhỏ vừa đi vừa nói chuyện với mấy đứa cùng lớp,mà kể cũng lạ,từ khi chuyển vào lớp đến bây giờ mới vỏn vẹn có 2 ngày mà nhỏ đã quen gần như cả lớp nhỏ hòa đồng,thân thiện. vậy mà sao hay bắt lỗi tôi thế,kiếp trước tôi nợ tiền nhỏ à??
nhỏ đi vào lán để xe của lớp,tôi hồi hộp quan sát. Nhỏ đặt cặp sách vào giỏ xe,ghé người xuống thổi vào cái chong chóng 1 cái khiến nó quay 1 vòng rồi dừng lại,như vẫn chưa vừa ý nhỏ lại ghé miệng xuống thổi thêm vài cái nữa cho nó quanh nhanh hơn,ôi thôi,nhìn cái điệu nhỏ thổi chong chóng mà tôi đờ đẫn,cái môi nhỏ chu ra nhìn dễ thương quá thể,hệt như cái Bống em gái tôi lúc ngủ ấy,môi nó cũng chu ra như thế tôi lấy tay tự vả vào mặt mình tự nhủ “nó là kẻ thù của mày,không được so sánh với cái Bống em mày” dường như tôi quá tay tát mạnh quá hay sao mà làm cho mấy thằng đứng bên cạnh quay sang nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh ấy
nhỏ gạt chân chống xe,bắt đầu dắt xe ra ngoài,có vẻ như chưa nhận ra bánh xe bị xì lốp thì phải kiểu này ra đến ngoài đường mới biết thì kêu ai giúp được,tôi càng nghĩ đến cảnh nhỏ dắt xe về nhà lại càng khoái
bác bảo vệ khi kiểm tra các lớp đã lấy đủ xe cuối cùng cũng mở cổng cho chúng tôi ra về,tôi dắt xe thật nhanh ra cổng,tìm quán nước cạnh đó ngồi…. chờ đợi
học sinh trong trường lũ lượt dắt x era,căng mắt mãi mới nhìn thấy nhỏ lớp trưởng. nhỏ trèo lên xe đạp được hơn 1m,như phát hiện ra điều gì đó thất thưởng nhỏ dừng xe lại,bước xuống xem xét
“hehe,xem phen này nhỏ làm thế nào đây” tôi cười thầm trong bụng,cũng phải thôi,nhỏ là nguyên nhân của mọi việc,nhỏ phải gánh chịu tất cả.
nhỏ chống xe xuống,dùng tay nắn bánh trước,xong ngẩng mặt lên trời ngao ngán ( thấy sao hả con nhỏ điên ) nhỏ cứ ngồi thừ ra như thế nhìn bánh xe,xong lại nhìn lên trời,rồi nhìn xung quanh như tìm xem có hàng sửa chữa xe đạp nào không. xong nhỏ đứng dậy,gạt chống xe nhảy lên xe đi tiếp
“con nhỏ này điên à?? Xe hết hơi mà cũng nhảy lên đi,cứ đi như thế về nhà chắc bộ ba xăm lốp vành cũng chào tạm biệt nhỏ ra đi luôn tôi đứng dậy lấy xe đi theo nhỏ định đi ntn. Được khoảng 5 mét thì xe bắt đầu lảo đảo,bánh trước không có hơi thì lsao đi được chứ,mặt khác nhỏ lại là con gái tay yếu chân mềm thì làm sao cầm chắc tay lái được được đoạn nhỏ dừng lại,bước xuống dắt bộ giữa trời nắng chang chang…
tôi đi sau chỉ biết cười thầm trong bụng,đạt được mục đích rồi,trả thù được rồi tôi tăng tốc đạp xe nhanh qua nhỏ rồi phóng thẳng xe về nhà,kệ xác con nhỏ một mình dắt xe phía sau. Cảm giác hơi áy náy,có chút hèn hạ,nhưng mà do nhỏ gây thù trước,tôi chỉ trả lại có 1 chút thôi mà dù sao dắt thêm 1 đoạn cũng có quán sửa xe cơ mà,tôi tự vỗ về lòng tự trọng của mình …..
Like [2] : hanvu , gameover00 , Thích điều này!

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 21:42)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



Chương VI : “không đội trời chung”

về đến nhà, tôi vẫn khá hả hê với những gì vừa chứng kiến. " đứa nào động vào ông đều phải nếm mùi đau khổ"-nghĩ thầm trong bụng , tôi vừa đi vừa huýt sáo vang nhà.
qua phòng ngủ của bố mẹ tôi thấy cái Bống đang lăn lóc trong nôi với đống đồ chơi, tôi nhấc bổng nó nên rồi thơm lấy thơm để. con bé bị nhột, cứ dụi dụi rồi cười khúc khích. đấy, nó cùng vui cùng anh nó đây này
ăn cơm xong, đánh một giấc say sưa xong thì tôi xách xe đạp ra hiệu sách để mua thêm sách. trước khi về cô có dặn là phải mua bổ sung sách Bồi dưỡng Toán dành cho học sinh khá giỏi (lớp tôi là lớp chuyên Toán). thế là chương trình học lại nặng thêm rồi
ra đến hiệu sách thì,...ôi mẹ ơi đông nghịt luôn đúng là đầu năm học có khác học sinh sinh viên chen chúc để mong mua được thứ mình cần. khó khăn lắm tôi mới lựa được chỗ đẹp để cất con xe đạp bố mới mua cho vào nơi không thể làm xước được len lỏi vào khu sách giáo khoa lớp 10, căng mắt mãi mới tìm ra được quyển sách mà cô yêu cầu mua. em nó đang nằm yên vị trên ngăn thứ tư của kệ sạch. tôi lao tới với tay để lấy em nó về cho mình vì cái hàng sách đó đã trống trơn, dự rằng đây là quyển cuối rồi. trong lòng thầm cảm ơn ông trời đã ban cho một ngày đầy màu hồng như thế này
nhưng ông trời không cho tôi mãi được . vừa chạm được vào mép sách thì bên phía đối diện cũng có một bàn tay đang vươn đến giật cuốn sách về phía họ,tôi thoáng chút bất nhờ,ngẩng đầu lên thì :
-ôi thôi,oan gia ngõ hẹp. – tôi bất giác buột miệng
con nhỏ lớp trưởng đáng ghét chính là chủ nhân của bàn tay kia,nhìn thấy tôi mặt nó vênh lên,càng ra sức kéo cuốn sách về phía nó….
tôi cũng chả thể chịu thua con nhỏ được. tôi gồng sức giữ chặt gáy sách k cho nó kéo về.
-bỏ tay ra! tôi thấy nó trước-tôi gào lên, tay vẫn giật lấy quyển sách.
-tôi cũng thấy nó trước, và tôi lấy được nó trước-nó vênh cái mặt lên
-tôi chạm vào nó trước, cậu bỏ tay ra…
-ở đây có quy định là chạm trước là của mình ngay à? tôi lấy được nó trước cậu-nó gào mồm, cái giọng pha lê ấy lại eo éo-bỏ tay raaaa!!!
-không bỏ, cậu kiếm quyển khác đi
-đây là quyển cuối rồi, cậu đi tìm hiệu sách khác đi,vì quyển sách này LÀ CỦA TÔI - nó nhấn mạnh ba chữ cuối với vẻ cương quyết.
"ngon rồi, mày nói cho ông biết điểm mấu chốt rồi nhé,đây là quyển sách cuối,kiểu gì nó cũng là của ông"
tôi lên gân lôi bằng được quyển sách về phía mình.
dường như tôi kéo quá mạnh khiến con nhỏ nhao đầu về phía trước. ôi mẹ ơi,mặt nó cách mặt tôi có vài cm. mặt tôi thoáng đỏ,lần đầu tiên tôi được nhìn mặt nó gần như thế này “da mặt nó mịn thật” – ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi :mắt nó to thật,lại còn đen nữa” ….
đang đắm chìm trong cảm xúc thì “soạt” – con nhỏ giật được cuốn sách từ trong tay tôi.
sặc,đúng là mỹ nhân kế,mỹ nhân kế mà. Nó dám lợi dụng sắc đẹp làm xao nhãng tinh thần tôi @@ nhỏ này tiến hóa thành hồ ly tinh rồi
- cảm ơn nhé đồ nhỏ mọn. – con nhỏ lại vênh mặt đá đểu tôi,đoạn nguẩy mông đi thẳng
khi tôi định thần quay đầu lại thì chỉ thấy cái vạt váy màu be thấp thoáng qua từng dãy sách...

về nhà trong một tâm trạng mệt mỏi hơn bao giờ hết, nhìn đồng hồ thì đã là 7 giờ tối,vất vả đi tìm khắp các hiệu sách mới thấy cuốn sách Toán cô yêu cầu. con nhỏ đáng ghét kia đúng là oan gia của tôi mà >_<.
tôi cứ nghĩ cái quyết tâm "nhất định giành được sách" của tôi nó cao lắm cơ, cuối cùng bị vùi dập trước chiêu mỹ nhân kế của nó. mà kể ra nhìn nó mặc đồng phục "ngứa mắt" nhiều nên quen. không ngờ nó mặc váy nhìn nữ tính thế, nhưng cho đến khi nó mở mồm ra là đã muốn nhét cho cái dép vào mồm rồi lúc mà mặt tôi gần chạm vào mặt nó,tôi thấy má nó khẽ đỏ,nhìn như bị hút hồn. “không được,con nhỏ đó là kẻ thù mà đối với kẻ thù thì không được có tính cảm”
tắm gội xong tôi mò xuống ăn cơm,đói chết đi được ấy,mệt mỏi cả ngày nay vì con nhỏ mắc dịch kia rồi…..trong khi đang ngơ ngác không thấy mẹ đâu thì tôi nghe thấy tiếng vọng từ phòng khách, là giọng mẹ đang nói chuyện điện thoại.
“điện thoại,thôi chết rồi,không lành rồi” – tôi méo mặt
tiếng cúp máy vang lên, mẹ bước vào với một thần khí phải gọi là nghi ngút khói. như thể cảm nhận được, tôi nhăn mặt ôm bụng giả đò bị ốm
-á ui con bị đau bụng quá, bố mẹ ăn cơm đi chắc con không ăn đâu-tôi nói với cái giọng như thể bị đau bụng thật
-Tùng! đứng lại -mẹ gọi giật lại khi tôi vừa bước chân lên cầu thang
nghe giọng điệu này chắc chắn nếu tôi cố tình bước thêm bước nữa thì sẽ bị "đầu lìa khỏi cổ" ngay lập tức. tôi tiu ngỉu quay lại bàn ăn. ngay khi vừa an tọa xuống ghế, mẹ cất tiếng
-mẹ cho con đi học hay cho con đi chơi??
thôi xong tôi rồi,đã xác nhận đc là cô vừa gọi điện cho mẹ rồi tôi cúi đầu im lặng
-mẹ thấy không hiểu tại sao con lại như thế. mẹ đã dặn rất nhiều lần rồi dậy sớm hơn một chút rồi ăn sáng để đi học sao không bao giờ con nghe lời mẹ thế? Mới đi học có mấy ngày mà con bị ghi 2 lần vào sổ,con định đến trường với mục đích gì thế???
bài diễn văn dậy sớm của mẹ kéo dài suốt bữa cơm tối. cũng may chỉ là lỗi nhỏ không phải lỗi về đạo đức hay học tập nên mẹ cũng “không ghê gớm lắm” tôi mặc nhiên chỉ biết im lặng….
mà chung quy là tại cái con lớp trưởng lắm chuyện kia,nó làm tôi bị cô phạt,bị mẹ mắng. còn làm tôi vất vả chạy khắp các hiệu sách trong tỉnh.
lòng thù hận của tôi đối với con nhỏ ngày cầng dâng cao,trong tôi bh không còn khái niệm “con trai chấp nhặt con gái làm gì” hay “nam nhi đại trượng phu chấp chi chuyện cỏn con này” tôi gạt phắt tất cả sang 1 bên,kể từ bây giờ nó với tôi là kẻ thù “không đội trời chung”
.
.
.
.
sáng hôm sau,mẹ gọi tôi dậy từ 6h sáng. Mắt nhắm mắt mở dậy đi đánh răng,vào đến WC định tranh thủ đánh giấc nữa nhưng hình ảnh con nhỏ cầm quyển sổ màu đen của nó đưa qua đưa lại trước mặt tôi làm tôi giật mình tỉnh ngủ
hnay tôi đi học sớm,tưởng như chắc chắn sẽ chẳng có cuốn sổ đen nào,chẳng có con nhỏ đáng ghét nào đến bắt lỗi tôi nữa :v
tôi đoán đúng,hnay con nhỏ không có cớ gì hành hạ tôi được nhưng thằng Lâm thì có,vừa ngồi vào chỗ thì nó quay ngay xuống đạp bàn đánh bốp
- hôm qua mày chơi tao à?? Bảo cho tao đi nhờ về mà thấy tao trước cổng lại phóng vụt qua,gọi thế nào cũng k được?
thôi chết rồi,hqua mải vụ con nhỏ mà quên béng đi thằng bạn chí cốt,đúng là “vì gái bán thân”
- tao xin lỗi,hôm qua tại tao quên mất,nhà lại có việc quan trọng nên t phải về sớm. chiều t mời m đi ăn chè coi như tạ lỗi nhé - tôi giở tuyệt chiêu của mình
- m có biết hôm qua tao phải ngồi nhờ xe bà chị hàng xóm về k? vừa nhục vừa bực. tao đang tính nghỉ chơi với m,cái thằng bỏ bạn – nó nói cứng
- tao biết lỗi rồi mà,t xin tự nguyện đèo m về hết tuần này,với cả chiều nay mời m đi ăn chè nữa. coi như không có gì đi bạn hiền
- lần này thôi đấy nhé,chiều qua gọi tao – thằng Lâm cười tít mắt
tôi đau khổ gục mặt xuống bàn,đoạn dùng con mắt chứa đầy căm hận nhìn sang bên cạnh,con nhỏ vẫn thản nhiên nói chuyện với nhỏ Yến bàn trên……….
Like [2] : hanvu , sonchonyb , Thích điều này!

  ShadowKenZ (09.07.2014 / 22:54)
Nhớ về black forum - 1 thời huy hoàng...



Mấy thánh đâu rồi,, cmt góp ý cho mình chớ

  dmbgvn (09.07.2014 / 23:04)



Bóc tem

  Bi (10.07.2014 / 00:57)



Cko nó full đj em

  chjlasokhong (10.07.2014 / 14:34)



Hay that.
Like [1] : hanvu , Thích điều này!


  Tổng số: 319
1 2 3 ... 32 >>

Member quản lý: [thanhtuvip15]

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
18 / 100 / 9301