Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện] Mặt trời và mưa-Tôi đã yêu như thế nào


Đánh giá:(Hay 264 - Không Hay 224) 264 / 224
Lượt xem:82311 - Bình luận:119
1 2 3 ... 12 >>

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 09:44)
Điều hành T9.



T/g:milylove

Chap 1:
Mình viết lên những dòng này không nhằm mục đích gì khác ngoài chia sẽ cảm xúc của mình với các bạn
Mong mọi người đón nhận nó vì đây có thể xem là phần hồi ức tốt đẹp nhất mình từng có

Chiều nay đi học lúc vào bãi gửi xe thì gặp 1 em gái đang hí hoáy vs cái AB to tổ bố của ẻm. Thôi thì mình hành hiệp trượng nghĩa giúp em ấy 1 tay. Nhưng mà cái quỉ này nặng phải biết, đã vậy nó còn kẹt cứng giữa 2 xe khác. Sau một hồi chật vật lôi được xe ẽm ra, ngước mặt lên định nói: “ Hi. Được rồi đấy bạn. ” Thì..
- Má ơi.. Xinh.
-------------
Hình như ẽm cũng biết tôi đang nhìn hay sao ý. Cười mĩm một cái rồi mới nói:
- Cảm ơn anh!
Ôi mịa ơi, tôi lúc đó đơ như tượng, tay chân lúc nay chắc chỉ để trang trí cho có. Em ấy cảm ơn tôi một lần nữa rồi mới cười lỏn lẻn dắt xe ra ngoài bãi gửi. Tôi lúc này đã thần hồn át thần tính, đứng thu lu một đống nhìn như ông phỗng mới từ trên mây rớt xuống. Mãi đến khi thằng bạn tới đập vai bảo vào lớp nhanh kẻo trễ thì lúc đó tôi mới choàng tỉnh. “ Mịa, trường có con nhỏ đẹp bá đạo vậy sao giờ mình mới thấy ta? ”
Khỏi phải nói, từ lúc vào lớp tới lúc ra về, mặt tôi cứ ngước lên mà cười hềnh hệch, nhìn cứ như thằng bệnh trốn trại. Giờ nhớ lại có cho tôi trúng số độc đắc cũng chả dám diễn lại cái cái nụ cười vừa khùng vừa điên đó của mình _._
Đang nhơn nhơn chạy xe về phòng thì.. Ào.. Cơn mưa to đùng trút xuống rồi tắt ngay sau đó. Tôi như người đang lạc trong chốn bồng lai tiên cảnh thì bị kéo về thực tại. Nhìn tấm thân mình bây giờ ướt như chuột lột, rủa thầm: “ Tía nó. Ông trời muốn chơi mình đây mà. ” Về tới nhà thì gặp ngay con dâu bà chủ. Bà này thì từ lúc hai tháng tôi chuyển về ở trọ ở đây thì lúc nào thấy tôi cũng soi tới khi tôi đi mất dạng mới thôi. Còn lý do vì sao thì.. vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu. Vừa dắt xe vào nhà gửi thì gặp ngay thằng cháu biến thái của bà chủ. Bỏ qua cái quần bó hoa lá cành của nó thì lúc nó đi ngang qua tôi thì tôi mới hoảng hồn: “ Mẹ ơi! Cái vật gì màu trắng có hai dây đang chấn ngang lưng của nó vậy?” Tôi chết điếng mà vọt lẹ lên phòng với tốc độ nhanh nhất có thể.
Vừa lên phòng định tắm một cái vì cơn mưa quái ác thì
- Mẹ nó, mới sáu giờ kém mà đã cúp nước rồi hả? - Tôi tức mình quát lên.
Thôi thì ăn trước rồi tính. Nhưng đang định ăn cơm thì đống chén bát hồi trưa chưa rửa thì thở dài ngao ngán. Nhắc đến rửa chén thì phải nhắc đến nước, mà đã nhắc đến nước thì..
Thôi thì ra ngoài ăn vậy. Vừa bước ra khỏi quán ăn với cái bụng no căng thì một thằng cha chạy vụt qua ngay vũng nước trước mặt tôi. Và dù muốn dù không, tôi bất đắc dĩ một lần nữa biến thành con chuột lột thảm hại. Quần áo chẹp nhẹp đi về mà không quên rủa thầm thằng ôn dịch kia xe đang chạy bị đứt thắng rồi lao đầu vào cột điện chết luôn cho rồi.
Về nhà ngẫm nghĩ những chuyện xảy ra chiều nay mà sao thấy chua quá. Gặp gái đẹp có vài phút mà đổi lại bao nhiêu chuyện xui xẻo xảy ra. Chắc sau này lỡ chẳng may tôi cưới được vợ đẹp thì sao nhỉ..?
Ọc, mới nghĩ tới thôi đã thấy rùng mình. Sáng hôm sau thức dậy sớm. Đầu còn thầm bực cái thằng cha đêm qua chạy ẩu té nước lên mình. Tôi lôm côm bò dậy, làm vệ sinh cá nhân xong thì đi xuống dưới nhà ăn sáng. Không quên né ánh nhìn chực chờ của con dâu bà chủ ( à, bà này tên Hông, nên sau này cứ gọi là cô Hồng đi cho dễ ). Ăn uống xong xuôi thì tôi lại về phòng. Nhác thấy tôi mở cửa, chị Huệ ở trong phòng đã nói vọng ra :
- Chà, em tui bữa nay dậy sớm bất tử. Chuyện lạ à nha ! Hèn chi hôm qua trời mưa lớn.
- Èo, đừng có chọc em mà ! - Tôi đáp rồi vội lỉnh lên gác luôn. Chứ sao nữa, ở lại có mà bị ăn chọc miết.
Đọc đến đây thì chắc có bạn nghi hoặc mới sáng ra trong phòng tôi sao đã có con gái rồi. Số là tôi ở trọ cùng với hai chị em ruột các bạn ạ. Chị Huệ tôi kể ở trên thì lớn hơn tôi hai tuổi, còn đứa em thì lại nhỏ hơn tôi một tuổi, cũng học chung trường tôi luôn. Và ở chung nhà với con gái thì có vài lợi điểm nhất định. Đó là công việc nấu nướng hay quét dọn nhà cửa thì rất ít khi tôi phải đụng tay vào. Chỉ trừ một vài trường hợp bất khả kháng là... lúc tôi ở nhà một mình _._
Tôi thường có một thói quen xấu khó bỏ đó là khi ăn sáng xong thì tôi... lại tót lên giường ngủ lại nếu không có gì quan trọng cần làm. Chỉ tới khi nào chị Huệ gọi từ nhà dưới để dọn bàn ăn trưa để đặng kịp đi học thì tôi mới lò dò ngóc đầu dậy. Ăn cơm xong bước ra khỏi nhà mà lòng cứ lâng lâng cảm giác khó tả, bởi vì trong giấc ngủ... ngày thì tôi có mơ thấy khuôn mặt dễ thương xinh xắn của em gái dễ thương hôm nọ. Hề hề.
Lịch học của tôi thì thường bắt đầu vào buổi trưa, Chỉ có môn tiếng anh thì vào buổi sáng thứ tư. Thế nên hầu hết các ngày trong tuần tôi đều được hưởng sự sung sướng mà hầu hết các bạn sinh viên hay các em học sinh ao ước, đó là ngủ thả giàn hết gần cả buổi sáng, và có khi tới tận trưa. Và cái gì cũng có mặt trái của nó. Đó là trưa nào tôi cũng è cổ mà chạy xe dưới cái nắng gắt tới trường. Mà trường tôi cách nơi tôi ở khá xa.
Nên lúc nào tôi cũng vào lớp trễ. Họa hoằn lắm thì mới gọi là vừa kịp lúc.
Dắt xe vào bãi gửi mà mắt cứ láo liên nhìn xung quanh, hy vọng mỏng manh là mình sẽ thấy lại được khuôn mặt dễ thương của em nó. Nhưng mà hy vọng càng nhiều thì nỗi thất vọng càng lớn. Mặt tôi chảy dài xuống mà xách cặp đi vào lớp. Vừa ngồi chưa nóng chỗ thì thằng bạn thân của tôi hóng qua :
- Sao thế cu ? Nhìn cái mặt mày ngu quá !
- Đệt. Để tao yên - Tôi sửng cồ cự lại nó
- Bố giỡn tí, mày làm quái gì ghê thế ? - Nó thấy tôi nạt nộ thì xìu mặt, quay xuỗng tán chuyện với tụi con trai bàn dưới mà hết ham đấu láo với tôi
Đang ngồi yên được chút thì thằng S ở sau đập vai tôi :
- Học bài chưa mày, tí ca sau kiểm tra đó.
- Hự ! Chết, tao quên - Quả tình thì sinh viên tụi tôi nghe kiểm tra thì cũng dửng dưng như thường thôi. Vì có khi trước ngày kiểm tra 1 2 ngày thì mới dở sách ra đọc lại vài ba trang rồi lại gấp lại lượn ngay. Còn không thì có khi ôm cái đầu rỗng vào làm bài kiểm tra không chừng
- Đệt, cái thằng này bữa trước bố nhắc mày rồi mà mày lại quên à ? - Thằng này bắt đầu giở mửng
- Ờ tao mãi đi chơi nên quên khuấy đi mất. - Tôi nói giọng yếu xìu
- Rồi tí nữa vào ai bày tao - Nó giở giọng cha thiên hạ. Vậy mà làm tôi tưởng nó cũng học bài ghê lắm
- Thôi chuyện lỡ rồi, chú cứ yên tâm. Vào phòng thi không sợ mình làm bài không được. Chỉ sợ thằng kế bên làm bài không được. Anh em chiến hữu ngồi đầy cả ra đấy mày lại sợ không có ai biết làm à ? - Tôi cao hứng phất tay
- Ờ. - Nó xuôi xị, hết ham bắt bẻ tôi nữa

Buổi học hôm đó kết thúc với bài kiểm tra đúng chất "Đề mở" của lũ con trai xóm dưới tụi tôi. Nói nôm na như các bạn hay nói với nhau là "Phang thí phang đại" ý _._

-------------------------
Tôi lững thững dắt xe mà không buồn nhìn dáo dác như hồi trưa nữa. Vì tôi cũng chẳng dám mong là có cơ hội lần thứ hai được thấy mặt em. Nói rồi định bụng nổ máy chạy xe về nhà thì... khuôn mặt dễ thương, làn da trắng hồng, nụ cười tỏa nắng đã từng làm tôi mê mẫn lại xuất hiện ngay trước mặt. Tôi làm một việc hết sức đần đó là... tự véo vào hông mình một cái đau điếng : " Ôi đúng là em nó rồi, em có biết là anh mong gặp em tới nhường nào không ? Hai hôm giờ anh... Cái đệt em nó đi với thằng nào kia ? " Thật là em nó đang cũng với thằng nào đang cưỡi con AB của em mà chạy ra khỏi cổng trường. Tôi lúc này cứ gọi là đần thối mặt ra : " Ôi... Đúng là niềm vui ngắn chẳng tày gang mà "

Chiều hôm ấy đi học về mặt thất thểu mà dắt xe vào nhà gửi. Lê thân nặng trịch lên phòng như người mất hồn. Vừa thả cặp sách ra thì tôi nằm vật luôn ra giường, chẳng buồn tắm rửa ăn uống gì hết ráo. Nằm được một lúc thì móc điện thoại ra xem. Vài cuộc gọi nhỡ của mấy đứa bạn, tin nhắn của mẹ hỏi thăm…
Vứt điện thoại qua một bên, tôi với tay lấy nước uống. Điện thoại sáng đèn, tiếng nhạc quen thuộc vang lên. Là mẹ
- Con đang làm gì đấy – Mẹ tôi cất giọng hỏi
- Không làm gì ạ. Con chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ thôi – Tôi nói
- Trời đất, mới 8h30 mà ngủ gì hả con – Mẹ tôi sửng sốt. Tôi nghe thế cũng giật mình. Ra là mình nằm đã hơn ba tiếng đồng hồ rồi. Nhanh thật.
- Thế mày đã ăn gì chưa hở con ? – Mẹ tôi tiếp tục hỏi
- Dạ con chưa – Tôi hồn nhiên
- ………..!
- …………..!
Tôi bắt đầu thấy hơi lạnh sống lưng. Chết hình như mình vừa nói hớ gì thì phải. Và đúng như những gì tôi dự đoán. Mẹ tôi hét một tràng dài.
- CHƯA ĂN MÀ MÀY ĐI NGỦ GÌ HẢ ? NGƯỜI ĐÃ HAY BỆNH RỒI MÀ KHÔNG BIẾT LO THÂN. SỨC KHỎE QUAN TRỌNG MÀ MÀY LÀM NHƯ GIỠN CHƠI HẢ.
- Ớ ớ. Dạ con đi ăn liền đây mẹ. – Tôi hết hồn sau một tràng giáo huấn của mẫu hậu. Các bạn không biết chứ mẹ tôi là chúa hay lo. Với cả hình như sức đề kháng của tôi rất yếu. Lúc nhỏ đi chơi dang nắng hay mắc mưa là y như rằng tôi không đau đầu chóng mặt thì cũng trúng gió hoặc sốt li bì.
- Mày liệu hồn đó. Ở trong đó không có người thân bạn bè gì rồi đổ bệnh ra thì biết kêu hở con ? Giờ đi ăn uống gì đi. Còn học bài vở rồi hẵng đi ngủ, nghe chưa ? – Mẹ tôi tiếp tục một tràng thiên thu bất tận
- Dạ. – Tôi xụi lơ đáp.
Buông điện thoại ra, lại nằm xuống giường. “ Haizz. Nhịn đói có bữa mà làm dữ thế không biết.” Nghĩ vậy tôi cũng ráng lết ra tới hàng mì gõ đầu đường mà lấp đầy cái bụng rỗng. Về tới phòng tôi làm vệ sinh cá nhân xong thì lăn ra ngủ một mạch tới sáng luôn. Đang say giấc nồn thì dưới nhà có tiếng gọi
- Tú ơi, dậy đi.
- Chậc. Sáng ra có em nào gọi ngọt như mía lùi vậy ta. Chắc mơ, thôi ngủ tiếp.
- Tú ơi, dậy chưa ? Gần 12h rồi kìa thằng quỉ - Giọng nói ngọt ngào lại vang lên.
- 12h thì có sa… CÁI GÌ ? – Tôi hốt hoảng phi luôn xuống lầu, quên gấp cả chăn mền
- Ngủ dữ ha ông hai. Nghe mùi khét lẹt luôn rồi – Chị Huệ cầm cái thìa canh giơ về phía tôi nói
- Sao không kêu em dậy ? – Tôi lao luôn vào nhà vệ sinh
- Thằng quỉ, chị mới đi học về chứ mấy. Thôi tắm rửa lẹ, ăn cơm rồi đi học. – Chị đáp
Nuốt vội miếng cơm tối dắt xe ra rồi phóng luôn lên trường. Trời nắng, trong xanh cao vời vợi. Đường phố Sài Gòn lúc nào cũng vậy. Dù là sáng sớm hay tối muộn cũng đông người, xe cộ qua lại tấp nập.
Dắt xe vào bãi gửi, vừa quay đi thì nghe có tiếng gọi giật từ đằng sau :
- Anh gì đó ơi !
Vừa quay lại xem ai vừa gọi. Chợt sững người, là em.
- Hì, đúng là anh rồi. – Em lên tiếng xác nhận
- Có chuyện gì không – Định thần lại rồi tôi mới hỏi em. Nói chung với tính cách của tôi thì con gái dù đẹp đến đâu đi chăng nửa nhưng đã là hoa có chậu rồi thì tôi cũng chỉ dửng dưng thôi.
- Anh.. dắt xe ra dùm em được không.
Tôi nhìn theo hướng tay em chỉ. Trời đất làm gì mà xe lúc nào cũng bị kẹt cứng vậy cô hai? Tôi lủi thủi đi tới dắt xe em ra. ( Kể từ bây giờ mình xin gọi người con gái đó bằng em luôn. Chứ không phải là con nhỏ đó, hay em ấy v.v.. để tiện việc viết hoặc xưng hô sau này )
- Làm phiền anh rồi – Em bước tới nhận xe từ tay tôi. Cười mĩm. Nếu là trước đây thì tôi đã khoái chí tử rồi. Nhưng với điều kiện là lúc đó tôi vẫn chưa biết em có bạn trai. Nhưng giờ.. hết rồi.
- Ừ không có gì đâu – Tôi trả lời theo khuôn mẫu
- Mà anh tên gì vậy ? Lớp nào ?
- À, tên Tú. Anh học TC-NH2 ¬– Tôi đáp
- Anh toàn học ca chiều thôi nhỉ ? Mà sao toàn thấy giờ này anh mới lên ? – Từ người cần giúp đỡ em biến luôn thành điều tra viên về giờ giấc đi học của tôi
- Ờm, ngủ dậy trễ - Tôi quay mặt đi hướng khác trả lời. Sợ nhìn mặt vào khuôn mặt khả ái của em
- Trời đất ! Học 12h30 mà còn ngủ dậy trễ ? Ngủ gì ghê thế ông hai ? – Tôi khóc ròng luôn với em, người gì đâu mà nói năng dễ tính quá trời. Mới xưng hô anh em ngọt xớt, tiếng trước tiếng sau em “lăng xê” tôi lên làm ông của em luôn
- Ờ thì… Mà em tên gì ? Học lớp nào ? – Tôi nói trớ qua chuyện khác. Chứ vòng vo một hồi lòi ra cái mặt tôi là thằng ngày nào cũng nướng khét lẹt tới gần trưa thì có mà nhục mặt
- Hì. Em tên Ngân. Đang học lớp T.A1 đó anh. – Nhỏ cười trả lời tôi. Đúng là con gái thời nay có khác. Nói chuyện với trai lạ chẳng kiêng dè gì hết. Gặp ai cũng vô tư hồn nhiên. - Thiếu điều bây giờ xin số điện thoại rồi tối chay qua rủ đi ăn chắc còn kịp – Tôi lẩm bẩm
- Đưa điện thoại đây.
- Hả ? – Tôi trố mắt
- Không phải muốn xin số sao ? Đưa điện thoại đây. – Em nhắc lại một lần nữa
Tôi lúc này thì muốn khóc ròng. Thính tai dữ vậy trời. Nói nhỏ vậy cũng nghe thấy. Mà cho dù có nghe thấy thì cũng phải vờ như chưa nghe chứ _._
- Sao còn chưa đưa ? Lẹ coi trễ học à. – Nhỏ vẫn chưa buông tha cho tôi. Trời đất ơi. Trước giờ chỉ cỏ con trai lẽo đẽo theo đuôi con gái mà xin số chứ làm gì có đứa con gái nào nhất quyết đòi cho số bằng được như em chứ. Tôi bây giờ nhiều lúc nhớ lại lúc đó thì chỉ biết lắc đầu mỉm cười. Đúng là bó tay với cô hai này mà.
- Thì đây. – Tôi “bất đắc dĩ” phải chìa điện thoại ra. Nhưng mà lúc ấy nói bất đắc dĩ là dối lòng đấy. Hì Hì Lưu số vào rồi trả điện thoại cho tôi. Cầm điện thoại tôi muốn bật ngửa ra sau luôn. Em lưu số với tên “Tiểu Thư” @@
Buổi học hôm ấy cũng chả có gì. Ngồi trong lớp ngó ra ngoài chỉ mong sao sớm hết giờ mà về. Dắt xe ra khỏi bải gửi, lái xe về nhà. Quăng đại cái cặp vào góc mở điện thoại lên. Hai cuộc gọi nhỡ của mẹ. Định vất điện thoại qua một bên thì tin nhắn tới. Là của “tiểu thư”, tôi đọc tin nhắn xong mà muốn lăn ra xỉu tại chỗ luôn : “Tí 8h anh qua bên Quận 1, đường.. số.. chở em đi ăn kem nhen. Trưa hứa rồi đó.” Tôi đến chết với em mất thôi. Đâu cần nhớ dai tới mức đó chứ -.- Nói thì nói vậy nhưng tôi cũng nhắn tin trả lời với em : “Cũng gan dữ ha. Con trai mới gặp mặt được có một hai lần mà dám cho số điện thoại, địa chỉ nhà. Đã vậy còn dám rủ đi ăn chung nữa. Không sợ anh làm gì à ? “ – “Xía. Thách anh dám làm gì. Oánh cho vỡ mồm” – “Chứ bạn trai em đâu sao không bảo dẫn đi?” – “Làm gì có trai triếc nào. Thôi em có công chuyện chút. Tí nhớ qua đó” Tôi buông điện thoại ra thở dài. Đúng là xã hội làm quá tốt công việc bình đẳng nam nữ rồi. Con gái bây giờ nói chuyện hay làm gì cũng chẳng e thẹn ngại ngùng gì sất. Gặp mặt có 2 lần mà đã dám rủ tới nhà chở đi ăn rồi =.= Nói rồi tôi cũng lao vào nhà tắm tắm rửa sạch sẽ. Chạy ra đầu ngỏ ăn đại tô mì rồi dắt xe ra ngoài. Nhìn đồng hồ, 7h. Xem lại tin nhắn hồi chiều có địa chỉ nhà em. Tôi chợt mỉm cười, lắc đầu một cái. Nổ máy xe lao ra ngoài hòa vào dòng người tấp nập.
Like [1] : nguoicodon6892 , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 09:45)
Điều hành T9.



Chap 2:

Tôi tới nơi thì còn tầm năm phút nữa là 8h. Thôi thì đứng đợi chút cũng được. Đứng từ ngoài cổng nhìn vào. Nhà có phong cách Tây phương, ba tầng. Bên ngoài có một chiếc xích đu đặt dưới dàn nho kiểng, xung quanh cây cối hoa lá um tùm. Tường từ tầng một đến tầng ba đều có thường xuân bám cho đến tận cửa sổ. Nói chung nhìn có vẻ rất cổ kính. Đang mãi nghía căn nhà của em thì tiếng nhạc quen thuộc vang lên
- Anh tới chưa vậy - Là em
- Rồi, đang đứng trước nhà nè.
- Oke. Anh chờ chút em ra liền - Em nói xong thì tắt máy.
Tuy miệng nói ra liền nhưng phải gần nửa tiếng sau mới thấy em xuất hiện.
- Hi. Chờ lâu không?
- Cũng không lâu gì mấy. Nãy giờ chắc cũng chỉ đủ thời gian chạy về nhà uống nước rồi chạy qua lại thôi chứ cũng chẳng lâu gì. - Tôi nói mà mặt méo xệch
- Hì. Gớm, dỗi ra mặt mà nói không có gì - Em cười rồi vỗ vai tôi - Thôi đi nhanh, còn qua rủ bạn nữa.
- Bạn ? - Tôi quay lại
- Thì bạn chứ sao. Tưởng đi chơi riêng hả - Em nó nhìn mặt tôi rồi cười gian xảo
- Ờm. Thì tưởng...
- Thôi đi anh hai. Đi một mình với ông cho ông làm bậy hả.
Cũng may là còn biết lo. Haizz
- Ờ sợ làm bậy vậy thôi về, đi chơi với bạn đi. - Tôi nói đùa nhưng làm bộ nghiêm nghị.
- Ngon về thử đi, coi mai tui lên trường cắt cổ ông không ? - Em vừa nói vừa chưng ra cái mặt hung dữ y chang.. bà la sát
- Gì mà hung dữ vậy trời ? - Tôi làm mặt ỉu xìu
- Thôi đi nhanh nè. Trễ rồi - Đang từ bà la sát chính hiệu em bỗng đổi giọng nhọt lịm. Làm tôi cũng hết ham chọc nữa
- Ừ thì đi
Theo sự chỉ dẫn của em tôi chạy xe tới nhà nhỏ bạn. Trên đường thì ai cũng dòm về phía xe tôi. Tôi biết chắc là nhìn em. Có thằng còn cố ý chạy song song mà ngắm, tới khi tôi bứt tốc cho rơi lại phía sau thì nhìn mặt thằng cha đó có vẻ giận dữ lắm. Hề Hề. Tới nơi thì đã thấy bạn em chờ sẵn. Vừa nhác thấy tụi tôi thì con nhỏ đã cất giọng
- Con quỉ, sao bây giờ mới tới ? Làm tao chờ nãy giờ.
- Hì. Thôi đừng giận mà. - Em tót xuống xe đứng cạnh tôi lúc nào không hay
- Rồi.. ai đây ? Bạn trai hả ? - Nhỏ bạn em nói rồi hất đầu về phía tôi
- Không phải. Chỉ là bạn bình thường thôi - không chờ em trả lời tôi vội lên tiếng đính chính
- Thật không ? - Nhỏ cười gian quay sang hỏi em. Nhưng mắt thì vẫn liếc tôi
- Không. Bạn trai tao đó - Em hồn nhiên đáp
- Ế..ế, bậy, bậy. Em giỡn vậy là không vui gì đâu nha - Miệng tôi méo xệch
Rồi em với nhỏ bạn không hẹn nhau mà bật cười khanh khách.
- Rồi, biết rồi. Thì bạn. Được chưa anh hai - Em vỗ vai tôi nhưng miệng vẫn còn cười ngặt nghẻo. Còn tôi lúc đó thì đần mặt ra chẳng hiểu chuyện gì
Cười được một lúc thì nhỏ bạn em mới lên tiếng.
- Kiếm đâu ra ông nai tơ này vậy ? - Nhỏ bạn em khều tay hỏi nhỏ, nhưng rõ ràng là cố tình để tôi nghe thấy
- Nhặt trên đường. - Em nhìn nhỏ bạn lúc này đã thôi cười trả lời
- Ừ thôi đi nhanh để tụi kia chờ. - nhỏ bạn em nói rồi nổ máy xe vòng lại
- Tụi kia ? - Tôi quay lại hỏi.
- Thì tụi bạn em chứ ai. Thôi chạy nhanh lên. Hỏi hoài hà! - Nói rồi em khẽ véo vào hông tôi
Tôi khẽ xuýt xoa ôm hông rồi chạy lên cho ngang bằng với nhỏ bạn em. Cả ba đứa chạy vòng vèo một hồi thì dừng trước một quán KFC ở quận 5. Nhỏ bạn em vào trước. Tôi hơi ngần ngừ đứng trước cửa, nhìn lại số nhà và tên đường rồi đứng chôn chân tại chỗ luôn : “Bỏ mịa rồi”. Thấy tôi đứng tần ngần trước cửa quán. Em khẽ nhíu mày như đoán được cái sự lạ ở tôi. Em.. kéo tay tôi dắt thẳng vào trong luôn. Vào trong quán thì đã thấy nhỏ bạn em cùng vài đứa con gái nữa đã ngồi gần kín cả hai bàn lớn trong góc. Thấy em dắt tay tôi vào thì cả đám con gái nhao nhao cả lên
- U cha cha. Bữa nay dắt ai theo đây
- Bạn trai mày hả? Ngân?
- Anh trai dễ thương. Quen Ngân lâu chưa vậy?
Tôi lúc này thiếu điều muốn xỉu luôn với mấy “bà” này. Vội quay sang em làm mặt méo xệch cầu cứu. Em như “hiểu ý” quay sang mấy nhỏ bạn mình cất lời
- Ừa, bạn trai tao. Mới quen
Trời đất. Tôi ngã bổ ngữa ra ghế luôn : “Cô hai à, tôi bảo cô cứu tôi khỏi đám bạn của cô chứ đâu phải đổ thêm dầu vào lửa” Nghe từng chữ từng chữ phát ra mà tôi chỉ biết nhìn em trân trối.
- Chu cha. Con nhỏ này ghê thiệt ta ơi! Anh dễ thương gì ơi. Thôi bỏ nhỏ Ngân theo em nè. - Một đứa bạn của em cười lên tiếng
Sau câu nói như phát súng mở màn. Cả đám bạn em cứ đổ dồn vào chọc tôi
- Đúng rồi. Bỏ nhỏ Ngân theo em đi trai ơi
- Nhỏ đó coi vậy mà không có tốt lành gì đâu nè.
- Thôi theo em về đi chàng ơi
Và tình cảnh bi hài lúc đó là một thằng con trai bị bao quanh bởi bảy đứa bạn em. Tôi lúc này cứ như là lạc vào tổ của yêu tinh nhện. Chỉ biết cắm đầu vào phần ăn của mình chịu trận. Còn mấy con nhỏ kia thì mặc sức tung hoành. Mà giả như bây giờ có người nhìn vào thấy tôi ngồi giữa một đám con gái, dám nói tôi bị bóng lắm chứ không đùa -.- Và đúng thật. Cái miệng vừa lảm nhảm thì đằng sau một giọng nói vang lên
- Ủa Tú phải hông?
- “Bỏ xừ rồi. Biết ngay mà.” Tôi lầm bầm nhưng vẫn không quay lại. Thầm mong cái con bé đằng sau thấy tôi không trả lời mà tưởng mình nhận nhầm người rồi bỏ đi luôn cho rồi. Nhưng mà sự đời nào có được như ta mơ ước. Con bé đi tới trước mặt tôi rồi buông một câu xác nhận luôn
- Đúng là Tú rồi. Mà ông đi đâu đây?
- Ờ đi ăn với bạn. - Tôi hết cách đành miễn cưỡng trả lời
Số là tôi có nhỏ bạn học chung lớp. Nghe đâu nhỏ đang làm quản lý của một nhà hàng KFC bên quận 5. Nên mới có chuyện tôi mới tẩn ngẩn tần ngần đứng trước cửa mà không vào. Mà tôi lại nghe chúng bạn trên lớp kháo nhau rằng cái miệng của nhỏ này cứ như tổng đài 1080. Đụng chuyện gì cũng mang ra tám được. Giờ nhỏ lại bắt gặp tôi đi chung với một đám con gái. Bảo đảm qua cái miệng tổng đài của nhỏ này, tôi sẽ nổi tiếng nhất lớp. Có khi “tiếng lành đồn xa” tôi vang danh toàn trường luôn không chừng _._
- Vậy.. ăn vui vẻ hen. - Nhỏ nháy mắt rồi cười gian với tôi một cái rồi mới đi vô trong quầy phục vụ. Bỏ lại tôi đang toát mồ hôi hột nãy giờ.
Như để xóa tan không khí im lặng. Một nhỏ bạn của em lên tiếng
- Thôi ăn xong rồi. Giờ đi tăng hai
- Ừ đúng rồi! Đi kara hen - Một nhỏ khác đề xuất ý tưởng
Rồi không khí vui vẻ náo nhiệt lại trở lại. Hội bà tám cười nói xôn xao cả một góc quán. Cuối cùng, tụi bạn của em cũng quyết định được là đi karaoke. Vào quán karaoke, chọn lấy một chỗ trong góc tối. Tôi ngồi phịch xuống luôn ghế salon. Mặc cho em và lũ bạn hát hò, la hét, tôi chỉ ngồi thu lu nghịch điện thoại, chơi game suốt buổi.
- Ôi mệt quá! Không hát à? – Em ngồi xuống chổ cạnh tôi
- Không. Anh không thích hát cho lắm. – Tôi ngồi xích ra
- Ừ. Chờ chút tụi kia hát xong thì về luôn. Cũng trễ rồi – Em nói rồi với tay lấy chai nước trước mặt
- Đi chơi suốt ngày hôm nay với anh không sợ bạn trai ghen à? – Tôi chợt quay sang hỏi em
- Ơ, ai bảo anh là em có bạn trai? – Em ngơ ngác
- Thế ai chở em về vào buổi chiều cách đây hai hôm? Anh thấy hai người quấn quýt ghê lắm mà? Em còn ôm eo người ta nữa!
Em mở to mắt nhìn tôi. Rồi bỗng mỉm cười
- Ghen hả anh hai ?
- Ơ…ơ, ghen gì? – Tôi hoảng vía
- Chứ sao xúc động mạnh dữ vậy? – Em nhìn tôi cười ranh mãnh
- Thì… thì.. – Tôi ú ớ
- Thì sao? – Em hỏi dồn
- Thì tự nhiên hỏi vậy thôi – Tôi nói đại lý do đầu tiên nghĩ được
- Ừa hiểu rồi. – Em trả lời mà mắt vẫn không nhìn tôi
- Hiểu gì? – Tôi ngạc nhiên
- Thì hiểu vậy đó – Em tỏ ra bí hiểm
- Là sao trời? – Tôi càng nghe càng không hiểu
- Mệt quá, hỏi hoài. Thôi anh chở em về trước đi
- Ủa còn bạn em thì sao?
- Mình về trước cũng được. Tí tụi nó hát xong thì về sau – Em đứng dậy đập vai tôi
- Ừ. Cũng được – Tôi đứng dậy theo em đi ra khỏi phòng karaoke. Tôi cũng chẳng thiết tha gì ở lại cho lắm. Tính tôi chẳng thích mấy nơi ồn ào náo nhiệt
Dắt xe ra khỏi nhà gửi. Em ngồi sau lưng để tôi đèo về. Trên đường hai đứa chẳng ai nói với nhau tiếng nào. Về tới nhà em chỉ lẳng lặng chào tôi rồi bước vào nhà khóa cổng. Tôi cũng nổ máy xe chạy về. Tới nhà nhìn đồng hồ thì đã hơn 11h. Vừa mở cửa phòng thì một giọng nói quen thuộc vang lên
- Đi chơi đã quá hen – Là chị Huệ
- Ây dà. Lâu lâu được một bữa mà. – Tôi trả lời xong thì leo lên lầu luôn
Sáng hôm sau tiếp tục là buổi sáng dậy trễ của tôi vì buổi tôi đi chơi về muộn. Phải chờ chị Huệ gọi rát cả cổ tôi mới lê thân xuống lầu. Hôm nay là chủ nhật, ăn cơm trưa xong thì tôi lôi cuốn tiểu thuyết mới mua ra ngoài ban công ngồi đọc. Được 20 phút thì tôi.. dựa ra ghế ngủ luôn -.-
Đang say giấc nồng thì tin nhắn tới. Tôi chẳng để tâm lắm. Úp cuốn sách lên mặt ngủ tiếp. Một lúc sau thì có người gọi tới – là em. Tôi nhấc máy
- Alo
- Có tin nhắn
*Cụp*- tiếng cúp máy
Alo là tôi nói – giọng ngái ngủ. Có tin nhắn là em nói – giọng giận dữ pha chút dỗi. Trời đất! vậy thôi mà cũng dỗi hả cô hai -.-
Tôi mở điện thoại lên xem tin nhắn: “Anh đang làm gì vậy?”. Vứt điện thoại qua một bên. Vờ như không để ý. Tôi lại úp cuốn sách lên và nằm xuống ghế, nhưng không phải để ngủ mà để chờ xem phản ứng của người gửi tin nhắn. Năm phút, mười phút, hai mươi phút, rồi nửa tiếng trôi qua. Cứ tưởng em giận thật rồi. Với tay lấy cái điện thoại định gọi lại xin lỗi thì màn hình bỗng sáng đèn. Tiểu thư gọi
- Anh nhận được tin nhắn chưa?
- Ừ. – Tôi tỏ vẻ thờ ơ
- Sao không trả lời ? – Em hình như chẳng có vẻ gì là giận cả
- Đang ngủ - Tôi lại quăng ra cục lơ
- Ờ vậy thôi ngủ tới chết luôn đi - *Cụp*
Tôi đặt điện thoại xuống mà môi bỗng mĩm cười. Một lúc sau thì tôi bấm số gọi lại. Không trả lời. Tôi lại gọi. Vẫn không trả lời. Tôi chuyển sang nhắn tin : “Giận?” Mãi một lúc sau em mới nhắn tin trả lời : “Ai thèm. Hơi đâu mà giận người dưng.” – “Thôi cho xin lỗi. Tối dẫn đi ăn kem chịu chưa?” *Im lặng*- “Tối nay, 8h. Chỗ củ.” Trời đất, vậy là hết giận rồi đó hả. Vậy mà tôi cứ tưởng là phải tốn cả chục tin nhắn là ít. Đúng là… con gái. Nắng mưa thất thường mà. Nãy giờ nhắn tin thì cơn buồn ngủ cũng đã hết. Tôi đứng dậy vươn vai, xuống dưới nhà dắt xe ra tiệm internet (Truyện từ Thehe9x.mobi). Chơi game một chút cho khuây khỏa thì tôi tính tiền ra về. Vừa chạy xe vừa suy nghĩ : “Chắc cũng phải mua cái gì chứ nhỉ? Chiều giận thế cơ mà.”. “Mà thây kệ. Có phải bồ bịch gì đâu mà mua quà với chả cáp” Nghĩ thì nghĩ thế nhưng tôi cũng tạt qua nhà sách. Chọn đại một món quà là một quả cầu tuyết. Nhờ người bán hàng gói hộ. Rồi quay trở về nhà ăn uống tắm rửa. Chuẩn bị cho cuộc đi chơi kì lạ dưới danh nghĩa là… đi xin lỗi.

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 09:48)
Điều hành T9.



Stt:Up bình luận...
Like [3] : Nk0c_K0y_96 , , boybietboi , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 09:49)
Điều hành T9.



Chap 3:

Đưa tay lên nhìn đồng hồ, 8h kém. Một lần nữa tôi lại tới sớm trước hẹn. Cái tính tôi không ưa sự chậm trễ. Vậy nên chẳng thà mình là người đến trước, còn hơn là đến sau để bắt người khác phải chờ đợi.
Đứng trước nhà em. Đưa mắt ra nhìn dòng người tấp nập. Sài Gòn sao mà phồn hoa tráng lệ quá. Mãi ba năm trước khi còn đang là một cậu học sinh cấp ba, tôi mới được tới Sài Gòn. Ngay lập tức đã bị cuốn hút bởi vẻ đẹp nơi đây. Đối với một cậu học sinh suốt ngày quanh quẩn ở nhà, thì những thứ như nhà cao tầng, xe cộ tấp nập người qua lại, hay đơn giản chỉ là những chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời thì đã là những gì rất kì thú. Ba năm sau, tôi cũng chẳng thể nào quen được với lối sống tấp nập ở đây. Cái tính tôi thích một mình, tự do tự tại, làm gì cũng không thích gò bó, yêu thiên nhiên hơn là những ánh đèn đường khi thành phố về đêm. Đối với sự ồn ào hối hả với cuộc sống bon chen (Truyện từ Thehe9x.mobi). Tuy có phần thấy thú vị nhưng chẳng thể nào thích nghi được. Đang mãi miên man suy nghĩ thì điện thoại reo. Chẳng cần đoán thì tôi cũng biết là ai gọi rồi.
- Anh tới chưa ?
- Ừ, đang đứng trước nhà đây.
- Ừa, em xuống ngay đây
Cúp máy. Tôi lại đưa ánh mắt về dòng xe cộ trước mặt. Thầm nghĩ chắc cũng giống như lần trước là tôi phải nghệch mặt ra đợi. Nhưng tôi đã lầm. Bỗng yên sau trĩu xuống như có vật nặng đè lên. Quay lại nhìn thì em đã yên vị trên xe tôi rồi. Thoáng bất ngờ, tôi hỏi
- Chà. Hôm nay có chuyện lạ. Cứ tưởng… - Tôi chưa kịp nói hết câu
- Tưởng giống như lần trước em cho anh chờ dài cổ chứ gì ? – Như biết tôi định nói gì, em lên tiếng cắt lời tôi
- Ừ. Thì vậy.
- Xíaaaa. Bữa trước là thử xem anh có thật lòng muốn đưa người ta đi chơi hay không thôi - Em nói rồi khẽ véo vào hông tôi một cái.
- Chà ! Lại còn thử nữa ? Ghê thế cô hai ? – Tôi xuýt xoa ôm hông trả lời.
- Chứ sao ! Phải chọn mặt gửi vàng chứ, lỡ may lại giao trứng cho ác. – Em chun mũi đáp.
- Thế bây giờ đã tin chưa ?
- Tạm tin. – Em đánh vào vai tôi rồi cười hì hì
Lúc trước khi hiểu lầm em đã có bạn trai. Tôi cũng chẳng để ý em lắm ngoài biết rằng em có khuôn mặt khả ái và nụ cười tỏa nắng, nụ cười có thể đánh gục bất cứ chàng trai nào. Bằng chứng là khi em cười cảm ơn tôi lúc trong bãi xe ở trường. Vâng, cứ gọi là trơ như phỗng các bạn à. Nhưng bây giờ, khi đã biết em là “hoa chưa chậu”, tôi ngắm em kĩ hơn, như in sâu vào tâm trí hình ảnh người con gái ấy. Càng ngắm em càng thấy đẹp. Trán cao, muỗi thẳng, đôi mắt to rất đẹp. Khi bạn nhìn vào đôi mắt ấy cảm giác như như muốn tan ra, cứ như là vầng dương vậy, rất ấm áp, bình yên. Khuôn miệng nhỏ, khi cười rất duyên dáng, để lộ hàm răng trắng đều. Em không cao lắm, thân hình không đẩy đà như những cô gái cùng tuổi. Nhưng không vì thế mà mất đi vẻ đẹp cuốn hút của em. Giống như rằng em có cách riêng của mình để thu hút ánh mắt của người khác. Kiểu như “Em không cao nhưng người khác cũng phải ngước nhìn” ý. Hôm nay em diện quần jean, áo phông rộng thùng thình ( Số là tôi không rành về thời trang lắm. Trước giờ toàn là lũ bạn kéo đi vào các shop thời trang thì mới đi cùng. Lựa quần áo thì chúng nó cũng lựa cho tôi. Nên cái áo em mặc lúc này tôi cũng chả biết tên gọi nó là cái gì. ), em đi một đôi giày cao gót đủ các thứ hạt, đá gắn trên đó. Nói chung một thằng mù thời trang như tôi thì cũng phải trố mắt ra mà nhìn.
- Này. Làm gì mà nhìn người ta ghê thế. – Em đập vào lưng tôi hỏi
- À. Không có gì. Thôi đi nhé. – Bị em “bắt thóp”, tôi vội đánh trống lảng qua chuyện khác
- Ừ, hì hì – Em tủm tỉm nhìn tôi cười. Còn tôi thì sượng trân nổ máy xe vút đi
Chở em đến một quán café lớn trên đường 3/2. Lựa một bàn trong góc nhìn xuống đường. Tôi lịch sự kéo ghế cho em ngồi xuống rồi mình mới ngồi phía đối diện. Lần đầu tiên đi chơi với một cô gái. Tôi chẳng có kinh nghiệm, không biết phải nói gì, nhưng không lẽ ngồi không mà uống nước. Đang mãi miết suy nghĩ phải mở đầu câu chuyện như thế nào thì em lên tiếng
- Này ! Đang nghĩ cái gì đấy ? – Em nói rồi huơ huơ tay trước mặt tôi
- Hì. Chẳng là anh chẳng biết nói gì cả. – Tôi thật thà đáp
- Hi. Ngố ghê ! Thì anh cứ kể về bản thân xem nào. – Em vừa nói vừa lấy thìa khuấy khuấy vào ly kem trước mặt
Được lời như cởi tấm lòng. Tôi kể em nghe về những sở thích bản thân. Những kỉ niệm lúc còn học ở quê nhà. Rồi tới những vui buồn trên lớp. Cả chuyện anh em chiến hữu qua mặt thầy cô ngồi cóp tài liệu khi thi như thế nào. Hay những lúc chọc ghẹo những bạn nữ trong kí túc xá trong giờ giáo dục thể chất. Em tay chống cằm, tròn xoe mắt nghe tôi kể. Ra chiều thích thú lắm, thỉnh thoảng lại lấy tay che miệng cười khúc khích. Càng kể tôi càng hăng say, quên hẳn đi sự gượng gạo ban đầu. Cứ như tôi đã quen em từ trước vậy.
Trong tiếng nhạc êm diệu của quán café. Có hai người ngồi nói chuyện say mê với nhau. Người con trai hăng say, còn người con gái thì thỉnh thoảng mĩm cười, rồi lại lấy tay vuốt mái tóc suôn dài, chăm chú. Sao cứ muốn thời gian như dừng lại. Tôi với em sẽ ngồi như thế này mãi.
- Thế còn em, em thích những gì ? – Tôi đặt ly café của mình xuống hỏi em
- Em thích hoa hướng dương. – Em trả lời
- Hướng dương ?
- Ừa, vì nó biểu trưng cho mặt trời ấm áp. Em không thích những ngày mưa. – Em đáp
“ Hoa hướng dương, mặt trời, nụ cười tỏa nắng. Đó có phải là sự trùng hợp? Hay đơn giản đó chính là con người em. Lung linh ấm áp như mặt trời sau cơn mưa “ mãi suy nghĩ rồi tôi bất giác mĩm cười.
-------------------------------------------------------------
Đi dạo cùng em trên con đường lát đá trong công viên. Ai đi ngang qua cũng ngoái lại nhìn chúng tôi, tôi biết họ cũng chỉ bị nụ cười của em mê hoặc mà thôi. Đi cùng em trong lòng tôi trào dâng một cảm giác rất khó tả. Tôi bất chợt đánh bạo nắm lấy tay em. Em khẽ đỏ mặt thẹn thùng, cứ để mặc cho tôi nắm. Tôi cũng chẳng biết mình lấy đâu ra dũng khí để nắm tay em nữa. Tính tôi trước giờ tuy rất thích ngắm những cô gái đẹp, nhưng lại rất nhát gái. Cứ gặp con gái thì lại ấp a ấp úng, thế mà tôi bây giờ tôi bạo gan quá thể. Dắt tay em đi thêm một đoạn nữa thì tôi với em ngồi xuống một băng ghế đá gần đó. Trời đêm se lạnh. Những trụ đèn hắt ánh sáng vàng xuống con đường. Em khẽ co người rồi lấy tay ôm lấy bờ vai. Biết là em cảm thấy lạnh. Tôi vội cởi áo ngoài khoác cho em. Ngồi gần lại như muốn hơi ấm của mình sẽ bao bọc lấy em
- Còn lạnh lắm không ?
Em khẽ gật đầu rồi chắp hai tay trước mặt thổi phù phù, nhìn đáng yêu quá thể. Mãi ngắm em, tôi bất chợt nhớ ra một chuyện quan trọng cần phải làm
- Này, em nhắm mắt lại đi. Anh có một bất ngờ.
- Bất ngờ ? – Em tròn xoe mắt nhìn tôi
- Ừa, thì cứ nhắm mắt lại đi đã. Anh đếm từ một tới ba thì em mở mắt ra nhé – Tôi làm ra vẻ bí hiểm
- Hì, rồi. – Em nhắm mắt lại
- Một… Hai… Ba… Mở mắt ra nào !
Em từ từ mở mắt ra. Trước mặt là hộp quà gói nơ mà bên trong là quả cầu tuyết tôi mua lúc chiều. Nhận lấy món quà của tôi, em ra vẻ thích thú lắm.
- Là gì vậy anh ?
- Về nhà hẵng mở ra xem. Gớm, xem cái mặt kìa. Thích không ? – Tôi nhìn em ngúc ngắc cái đầu, cầm hộp quà mà lật qua lật lại. Không kìm được mà khóe môi khẽ nhếch lên.
- Hì, em thích lắm, cảm ơn anh . – Em nói rồi cố cầm nắn món quà, đoán xem bên trong là gì.
- Anh còn một bất ngờ nữa, muốn xem không ?
- Có có, là gì vậy anh ? – Em nói rồi lại khẽ nhắm mắt lại
- Ngốc, lần này không cần nhắm mắt đâu. – Tôi vỗ nhẹ vào trán em
Nói rồi tôi lôi trong túi ra một mảnh giấy nhỏ, rồi một chiếc bật lửa. Đốt mảnh giấy lên, rồi khẽ vẫy tay một cái, một bông hồng đỏ thắm hiện ra. Nhìn em cười tít mắt đón lấy bông hồng, rồi ríu rít hỏi tôi làm cách nào mà hay vậy. Lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, mặc dù trời đêm đang lạnh dần, tôi vẫn cảm thấy ấm áp trong tim. Ít ra, tới lúc đó, tôi cũng dần cảm nhận được tình cảm của mình nên về ai, tuy mơ hồ không chắc chắn, nhưng niềm vui mãi cứ rạo rực. Cứ như là ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực. Bất giác, khóe môi nhếch lên. Có lẽ, một thằng sinh viên đã hai mươi tuổi như tôi. Lần đầu tiên có cảm giác thích một người con gái thật sự. Chở em về mà lòng vẫn cứ ngây ngất suốt cả đoạn đường. Khi đã bước xuống trước cổng nhà em. Định chào một câu rồi quay đi, em đã nhón chân khẽ hôn lên má tôi một cái, rồi thẹn thùng chạy vào nhà. Để lại một thằng con trai đỏ mặt lên vì xấu hổ. Về đến nhà. Tôi leo lên giường nằm ngủ mà cứ trằn trọc mãi. Suy nghĩ về em cả đêm, mãi tới gần sáng tôi mới chợp mắt được. Ôi! Hóa ra cảm giác con tim rung động nó thế này. Khi gặp nhau thì vui vẻ trò chuyện chẳng muốn rời, để đêm về nằm thao thức nhớ đến đối phương. Đúng là.. chẳng biết nên nói sao nữa. -.-
Đêm hôm qua ngủ dậy muộn là thế. Vậy mà chẳng biết làm thế quái nào mà mới 7h mắt tôi đã mở thao láo. Cố vùi đầu vào gối nhưng chẳng thể nào nướng thêm được nữa. Đành lê thân xuống lầu làm vệ sinh cá nhân. Con bé em chị Huệ đã lanh lảnh kề bên
- Ui cha cha! Anh Tú bữa nay dậy sớm. Kiểu này chắc trưa nay phải đội áo mưa mà đi học rồi.
Khẽ cốc vào đầu nó. Tôi cười hì hì rồi bước xuống dưới nhà ăn sáng. Đã lâu rồi mới cảm nhận được không khí yên bình của buổi sáng. Khẽ mỉm cười. Sao hôm nay thấy yêu đời quá thể. Chắc là do dư âm của tối qua. Hề hề. Ăn sáng xong chẳng biết làm gì. Tôi leo lên lầu xem tivi. Đang theo dõi phim mặt nạ zoro chiếu lại. Bỗng điện thoại reo. Áp điện thoại vào tai, chưa kịp chào hỏi đầu bên kia đã vang lên giọng nói
- Alo. Chim sẻ gọi chích chòe. Nghe rõ trả lời. – Là giọng thằng Minh mốc bạn tôi
- Chích chòe cái đầu mày. Mới sáng ra đã chim với chẳng chóc. Có chuyện gì thì ẳng ra xem nào. – Tôi bụm miệng trả lời
- Ơ cái đệch, thằng này bữa nay láo nhễ. Bố định báo cho mày tin mừng mà mày lại dám nói giọng bố láo với bố. Thế thì tạch con nhé. – Nó sửng cồ với tôi
- Rồi rồi. Cái gì thì phun mẹ nó ra đi. Bày đặt giấu giếm với chẳng bí hiểm. – Tôi thấy nó làm căng thì cũng diệu giọng. Lỡ may lên trường nó bày đầu úp sọt mình thì khổ
- Mày thay đồ đi. Gặp ở quán café cũ. Cho mày 20’- Nó oang oang bên kia đầu dây
- Ngay giờ à? Làm gì mà réo sớm thế? – Tôi thắc mắc
- Cấm hỏi. Mày còn 19’20s. Chuẩn bị đi. Ngay và luôn. – Nó nói rồi cúp máy luôn chẳng cho tôi thời gian từ chối.
“ Quái. Cái bọn này làm gì mà mới sáng ra đã giục rồi ”. Nói rồi tôi cũng phi xuống nhà dưới mà mặc đại cái quần jean với áo pull. Với tay lấy cái nón bảo hiểm rồi phi luôn ra khỏi nhà. Gì chứ đi muộn có khi bọn nó nổi nóng lại hùa vào hội đồng mình thì chắc bỏ cơm mà húp cháo. Dựng xe trước quán cafe mà bọn bạn từ lâu đã làm căn cứ chiếm đóng mỗi lần muốn gặp mặt. Vào quán thì đã đủ mặt anh tài ngồi quanh bàn. Gọi một ly đen đá rồi ngồi phịch xuống. Tôi lên tiếng
- Làm gì mới sáng ra đã gọi như giặc thế mấy bố trẻ
- Cũng chẳng có gì. Gọi mày ra đây để thông báo chuyện quan trọng. Với cả lại để mày thanh toán chầu café này luôn - Thằng Hưng lên tiếng đầu tiên
- Hả? Sao lại là tao? – Tôi trố mắt nhìn nó
- Thế bây giờ mày muốn móc tiền ra đãi chầu sáng nay hay là muốn anh em xử tội mày vụ tối qua đi ăn mảnh với em Ngân hoa khôi Tiếng Anh ? - Nó lừ mắt nhìn tôi
“Bỏ bố rồi. Sao bọn này biết hay thế nhỉ?”
- Ơ. Ngân nào? Bố chả biết Ngân nào cả. – Tôi chống chế
- Được. Lại còn chối. Anh em, túm đầu nó lại – Thằng Hưng lắc đầu ra hiệu với bọn kia. Lập tức thằng nào thằng đó lắc cổ, bẻ tay ra vẻ khởi động.
- Ê từ từ bình tĩnh. Đãi thì đãi, làm gi nóng thế. – Tôi hoảng hồn
- Đấy. Giờ còn chối nữa thôi. May mà tối qua bố đi mua đồ thì bắt gặp nhé.
- Thế tụi mày sáng gọi tao ra đây chỉ vì chuyện này thôi hả ?
- Kể từ đây tới hết học kì, sáng 8h tập trung ở đây rồi qua nhà thằng Quang luyện bóng. Tháng sau là giải trường tổ chức rồi – Thằng Lân nãy giờ ngồi trong góc bàn mới lên tiếng
- Thế thì liên quan gì tới tao? – Tôi vờ trả lời
- A được, lại còn không liên quan à. Anh em… – Thằng Hưng lại giở giọng đầu gấu
- Ấy ấy, rồi. 8h, được chưa? – Tôi nói giọng yếu ớt, không dám cãi lại cái lũ bạn bốc đồng trước mặt
- Rồi. Hẹn mai 8h tại nhà thằng Quang. Anh em giải tán. Còn chầu này thằng Tú trả. Cái tội đi ăn mảnh của chú thì anh em sẽ có biện pháp sau. – Vũ lớp trưởng chốt lại
Bỏ lại tôi mặt mày bí xị thanh toán tiền nước cho lũ bạn. Đúng là cái lũ độc ác mà. Thế là tiền ăn tuần này lại thâm nghiêm trọng rồi. Đã thế còn dám lừa mình ra đây báo tin mừng. Nhưng mất tiền đối với tôi cũng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là phải dậy sớm đi tập đá bóng. Mà đối với tôi dậy sớm giống như là bị cắt tiết vậy. Đã vậy trước giờ tôi có ham bóng bánh gì đâu. Đúng là đã nghèo còn gặp cái eo. Bọn bạn chơi vố này đau còn hơn bò đá. Hic.

  ngovan (21.08.2013 / 20:04)



Sao dag hay da het roi ad oi...

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:22)
Điều hành T9.



Chap 4:

Thả mình cái rầm xuống giường. Nằm vật vờ như xác sống. Hic. Đời đen như chó mực.
Tôi như vậy thì cũng có lý do các bạn à. Thứ nhất là cái vụ dậy sớm để đi tập bóng mà sáng nay bàn với tụi bạn ( Thực ra là chúng nó ép mình đi chứ có cho mình đóng góp ý kiến hay phản đối gì đâu ). Thứ hai là lúc vừa lê thân về phòng thì bà chủ đã chặn đầu ngay trước cổng
- Tiền phòng trọ với cả tiền giữ xe là 1 triệu 8 con nhé. Nhớ chiều thanh toán cho bác.
- Dạ con nhớ rồi - Lại tiếp tục lết lên phòng. Vừa mở cửa thì chị Huệ lên tiếng.
- Em đưa tiền ăn tuần này với tuần trước cho chị nhé. Còn tiền phòng thì chị chia rồi. Của em tổng cộng là 1 triệu 2. Chừng nào đóng thì đưa tiền cho con bé em hộ chị.
- Dạ em nhớ rồi - Mặt tôi nhăn như khỉ ăn ớt.
Nằm ngẫm nghĩ thấy mình tiêu xài hoang phí quá. Nhìn vào ví tiền thì chỉ còn vài tờ tiền lẻ. ATM thì mới kéo hết một nửa cách đây bốn ngày rồi. Giờ không lẽ lại lết xác ra rút hết. Thôi. Thế thì tới cuối tháng cạp đất mà ăn à? ( Cái tính tôi cứ có tiền là tiêu xài hoang phí lắm các bạn ạ. Chi tiêu không biết tính toán đâu. Sau này đi làm kiếm ra được đồng tiền thì mới biết trân quý. Hix ).
Lững thững bước xuống nhà dưới tắm rửa ăn cơm để đi học. Đang ăn thì trong đầu tôi bỗng lóe lên một ý tưởng. “ Phải rồi. Mình có mấy người anh chị nuôi. Hồi lúc lên SG đi thi cũng nhờ họ lo cho chỗ ăn ở. Bây giờ tới vay tiền chắc được nhỉ? ”. Nhưng lập tức tôi gạt phăng suy nghĩ đó đi “ Đó giờ toàn anh chị giúp mình, mình thì suốt ngày ăn chơi có bao giờ đi thăm hỏi han người ta. Giờ đụng chuyện thì lại xoay ra hỏi mượn tiền. Thôi cũng kì. ”
Thế đấy các bạn ạ. Sinh viên thì lúc nào cũng có bao giờ kiểm soát được chi tiêu của mình đâu. Lúc gần hết tiền thì mới vỡ lẽ ra. Thôi thì cố gắng từ đây tới cuối tháng đánh vật với thùng mì gói vậy (“-.-) Đúng là không có cái khổ nào nó như cái khổ nào.
Ăn cơm xong thì tôi dắt xe ra để đi học. Gặp ngay con vẹo cháu bà chủ. Tướng nó đi ẹo ẹo cố gắng lắc mông sao cho giống như đi sàn catwalk thì phải. Thấy mình thì nó nở nụ cười tươi hơn hoa. Mình thì mình rất ghét mấy thằng pêđê. May mà nó cháu bà chủ chứ không thì tôi cũng cho nó một cái song phi cước vào giữa mặt rồi. Chờ nó đi qua thì tôi giơ ngón giữa lên về phía nó rồi phóng xe đi thẳng.
Tới trường, tôi nằm vật ra bàn. Mặt mày u sầu thểu não như mới bị mất sổ gạo. Anh em hỏi gì cũng ậm ừ cho qua chuyện.
- Sao thế con trai? Bị em Ngân đá rồi à? - Thằng Hưng rèo cùng mấy đứa nữa thấy tôi như người mất sức sống thì tới hỏi han.
- .....................!
- Rốt cuộc thì mày bị làm sao? Có chuyện gì thì ẳng ra mấy bố còn biết đường giúp. Có thằng nào đánh mày à? - Thằng Sơn lên tiếng
- ..............................!
- Thế thì rốt cuộc mày bị làm sao? Cái thằng này mày bị chuột ăn mất lưỡi rồi à?
- Không có gì đâu. Cô sắp vào rồi đấy tụi mày về chỗ đi.
Thấy tôi như thằng câm thì chúng nó cũng lắc đầu, “ quẩy đuôi ” lượn hết.
Ngồi trong phòng học mà tâm hồn cứ như treo cành cây. Hồi nhỏ cứ nghĩ tiền là tất cả. Lớn lên mới biết hồi nhỏ mình chẳng nghĩ sai tẹo nào. Hic, không biết các bạn thì sao, chứ mỗi lần tôi mà túng tiền thì nhớ nhà kinh khủng. Cứ phải gọi là nhớ cha nhớ mẹ, nhớ anh nhớ chị, nhớ lây hàng xóm ý. Đúng là không có tiền thì chẳng làm được cái gì cả -.-
Đang ngồi suy nghĩ thì bỗng thấy cạnh mình hình như có ai đang ngồi xuống. Rồi một canh tay khẽ đặt lên trên vai.
- Tao không sao đâu tụi mày cứ lo. - Tôi cứ ngỡ là thằng bạn nào đó tới an ủi mình. Rồi khẽ lấy tay nó đặt xuống.
- ..........!
Bàn tay vẫn còn đặt trên vai. Mà quái. Mấy thằng bạn tôi thì thằng nào thằng đó tướng như hộ pháp. Tay chân to đùng còn sao cái tay này nó nhỏ mà lại mềm mềm. Không lẽ...
Quay lại thì tôi muốn bật ngữa ra sau luôn. Là má Oanh 1080 ( đứa làm trong KFC quận 5 ý ạ ) Tôi thấy nó nhìn mình cười gian xảo thì bắt đầu thấy lo. Miệng mồm lắp bắp
- Có.. có chuyện gì?
- Thì thấy bạn Tú nhà ta dạo này đào hoa phong nhã quá. Đi đâu cũng có gái theo. Ăn KFC mà còn có tận tới bảy nàng hầu hạ. Sướng quá còn gì? - Nhỏ nói xong thì cười hớ hớ.
Đệch! Biết ngay mà! Dẫu tôi biết trước sau gì ngày này cũng tới. Nhưng đâu ngờ nó tới sớm thế (>.<”)
- Vi tiểu bảo của lớp có muốn nói gì trước khi nổi tiếng không? Hay là bây giờ cho mình xin chữ kí trước nhé. Lỡ sau này bạn nổi tiếng nhiều người vây quanh thì muốn xin cũng khó. É hé hé hé. - Nhỏ tiếp tục dìm hàng tôi
- Thôi cho xin hai chữ bình yên đi.
- Ờ hớ hớ. Muốn vậy thì phải có lễ vật đó nhen. - Rồi, bắt đầu lột mặt nạ ra rồi đó hả?
- Dẹp. Lễ với chả lộc. Thích nói gì nói. - Đang sẵn chuyện buồn nên lúc đó tôi cũng máu lắm các bạn ạ. Sau này nghĩ lại thì thấy lúc đó mình dại. Cứ bỏ ra vài đồng bịt mồm nó. Còn hơn để nó đi rao chuyện của mình.
Nhỏ Oanh thấy tôi sừng sộ thì nghĩ chắc không kiếm chác được gì từ tôi nên lỉnh luôn. Đang nằm yên được lúc thì lại có tay đặt lên trên vai mình. Cứ nghĩ là con mẹ Oanh chưa chịu thua nên tôi đứng phắt dậy sẵng giọng
- Đã bảo cút. Đừng có chọc điên tao.
- ............!
- Ớ... ớ. Sao em lại vào lớp anh làm gì? - vâng chắc khỏi nói các bạn cũng đoán được là ai rồi chứ gì?
- Anh có chuyện gì à? - em bình tĩnh hỏi nhỏ. Cũng may là chưa giận. Hú hồn.
- Không có gì đâu. Mà sao em lại vào lớp anh. Không học à? - Nãy giờ tôi mới để ý là cũng gần hết giờ giải lao rồi.
- Lớp em được thầy cho nghĩ sớm. Nên mới qua đây ngồi chơi với anh cho vui. À mà nè, tí đèo em về nhé.
- Hả. Thế lúc trưa em đi học bằng gì? - tôi sửng sốt.
- Thì trưa bạn chở lên. Nhưng nó đang học giữa chừng thì có chuyện gấp nên về rồi. Mà anh không thích chở em về à? Không thì em nhờ người khác vậy. - em nói như dỗi.
- Nhờ nhiếc gì. Ngồi đây hết giờ anh chở về. - Tôi buông một câu xác định luôn.
- Ừa. Hihi - em cười rồi ngồi xuống ghế cạnh tôi.
Nãy giờ nói chuyện với em mà tôi quên để ý. Cái lũ trai làng cứ gọi là nhao nhao cả lên. Trông cứ buồn cười. Thằng Hưng thấy thế thì vội lên tiếng.
- Ra là chàng nhớ nàng nên ủ dột trưa giờ. Thế mà cứ tưởng nó bị thằng nào dọa đánh chứ.
- Lượn, ngay và luôn. - Tôi lừ mắt nhìn nó. - Rồi. Bình tĩnh. - nó cười hề hề rồi cút luôn xuống bàn dưới.
- Có thật không? - Em tròn mắt nhìn tôi
- Hở? Thật gì cơ? - Tôi cũng ngạc nhiên không kém.
- Thì cái vụ anh bàn dưới nói đó. - Em nhìn tôi cười ranh mãnh.
- Đâu nào. Bậy bạ - Tôi chống chế
- Vậy là anh không có nhớ em à? - Em phồng má lên làm mặt dỗi. Trông đáng yêu vô cùng
- Ớ, không... à nhớ mà... ơ nhưng.. - Tôi ú ớ
- Hìhì. Biết rồi. Thế thì tại sao lại buồn? - phù, may mà em buông tha
- Đâu, anh buồn lúc nào? - Tôi chối đây đẩy.
- Đừng có chối. Lúc em mới vào thì nhìn mặt anh buồn thiu. Với cả anh bàn dưới cũng nói rồi đó. Anh mà không nói là em giận thật đó. - Em bắt đầu tra khảo.
- Anh đã bảo không có gì. Khéo lo. - Tôi cố vớt vát.
- Anh không nói chứ gì. Được. Không nói thì em đi về. - Rồi em làm bộ đứng dậy.
- Ấy. Rồi thì nói. - Em chốt câu này độc quá mà. Tôi đành thú thực. Tất nhiên là không đá động gì đến việc phải đi chơi, mua quà cho em. Hay là phải móc tiền túi ra đã cafe cho cái lũ bạn khốn nạn.
Em vừa nghe vừa ậm ừ. Nhìn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi.
- Có thật là chỉ vì chuyện này mà anh buồn trưa giờ không ? - Em nhìn mặt mình rồi hỏi
- Thì thật mà. Đang rầu đây.
- Hì. Cứ tưởng chuyện gì? Em cho anh mượn tạm nhé?
Tất nhiên là tôi từ chối các bạn ạ. Ai đời nam nhi chi chí lại nhờ vã con gái để qua cơn hoạn nạn. Nếu tôi mà nhận số tiền đó thì chắc đeo mo mà ra đường mất.
Ngày hôm ấy học xong chở em về thì mình cũng về phòng luôn. Nằm vắt tay lên trán mà suy nghĩ. Cách này không được. Cách kia không được. Đúng là tự mình hại mình mà. Ăn chơi cho lắm thì bây giờ gánh hậu quả. Thôi thì đành ra thăm anh ATM mà kéo hết số tiền còn lại. Tới đâu thì tới. Nói rồi tôi mới với cái cặp sách định lấy cái thẻ ATM đi rút thì đập ngay vào mắt là một xấp tiền được bao bởi giấy tập vở. Cầm xấp tiền lên thì mình đã biết chủ nhân của nó là ai. Với tay lấy điện thoại gọi cho em. Đầu dây đổ chuông. Không lâu sau thì có tiếng nói vang lên.
- Em nghe
- Sao em lại làm vậy? - Tôi lúc này hơi bực mình nên nói hơi có to tiếng một chút.
- Anh cứ cầm đi. Coi như tiền kem em gửi tạm. Sau này anh phải chở em đi ăn kem mỗi tối để bù nợ. - Em giải thích
- Nhưng mà... - Tôi chưa kịp nói hết câu thì em đã lên tiếng.
- Không nhưng nhị gì cả. Anh cứ cầm đi. Anh mà trả lại là em giận anh suốt đời đó.
- Anh.. cảm ơn. Nhất định anh sẽ em sớm.
- Ừ thôi vậy nhé. Bây giờ em có việc rồi. Bye anh hen. - em nói rồi cúp máy.
Cầm xấp tiền trên tay mà lòng tự ái dâng lên. Đúng là.. không có cái nhục nào như cái nhục nào. Nhưng mà cũng nhờ chuyện này mà cái tính xài tiền hoang phí của tôi cũng từ đó mà giảm dần. Hic. Nhưng mà lúc đó tôi có biết gì đâu. Đang nhục thì cứ nhục đã.

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:23)
Điều hành T9.



Chap 5:

If the hero never comes to you… If you need someone you feelling blue… Tiếng nhạc chuông quen thuộc của bài Cry on my shoulders vang lên. Tôi áp điện thoại vào tai.
- Nghe đây
- Dậy đi tập bóng thằng ôn dịch – Tiếng thằng bạn tôi vang lên bên kia đầu dây
- Ùm.. ờ, rồi – Tôi ngáp ngắn ngáp dài rồi leo xuống giường làm vệ sinh cá nhân
Đã một tuần trôi qua từ cái hôm em cho tôi mượn tiền. Nhờ số tiền đó mà tôi qua được cơn hoạn nạn. Với cả tôi là cái thằng có tính hay sĩ. Cầm tiền gái mà xài thì cứ gọi là bách nhục xuyên tim. Đã qua một tuần mà cảm giác khó chịu chẳng giảm đi chút nào. Tuy chuyện tiền nong bây giờ đã không còn là nỗi lo chực chờ. Thì tôi vẫn còn là gánh nặng khác. Là gì thì các bạn đọc đoạn nói chuyện ở trên thì chắc hiểu. Số là tôi đi tập bóng thì vẫn đi tập. Nhưng bữa nào cũng gần xong thì tôi mới mò mặt lên. Gì chứ cái tật ngủ nướng thì đánh chết khó bỏ các bạn à. Thế là không biết mấy cu cậu tính sao mà sáng nào cũng cắt cử người tới rước tôi đi tập đúng giờ. Cứ như là áp giải phạm nhân ý.
- Thật là tổ chức bóng bánh làm chi để hành hạ nhân dân giai cấp – Tôi ngồi sau xe thằng bạn mà than ngắn thở dài
- Im. Nói như mày thì còn gì là tinh thần thể thao. Tự tôn cánh đàn ông cơ chứ. – Thằng bạn hùng hồn vỗ ngực tự xưng.
- Tao lên cũng có tập gì mấy đâu. Thôi tụi mày từ mai cứ cho tao ở nhà cho nó lành. – Tôi năn nỉ nó
- Mọi thắc mắc mời ra phường giải quyết. Tao chỉ có nhiệm vụ đưa đón. – Nó chốt lại một câu làm tôi cứng họng luôn
Chả là từ trước tới giờ đá bóng thì tôi đá rất bình thường, nếu không muốn nói là đá dở. Nhưng được cái là tôi phản xạ rất nhanh. Thế là từ năm nhất tôi đã bị lũ bạn ép làm thủ môn. Mà thủ môn thì cần quái gì phải tập với chả luyện. Cứ vào trận là đeo găng vào mà sát phạt thôi. Thế mà năn nỉ cái lũ khốn nạn đó vẫn tiếng một tiếng hai bắt mình đi tập cho được. Tới sân bóng nhà thằng Quang ( nhà thằng này kinh doanh sân cỏ nhân tạo các bạn ạ, bởi thế cứ mỗi lần trường tổ chức hội thao là đội bóng cứ mượn sân nhà nó mà tập. Nói chung là cũng được cái yếu tố “địa lợi”) thì bọn kia đã khởi động xong đâu đấy hết cả rồi. Nhác thấy bóng tôi bước vào thì thằng Hưng đội trưởng lên tiếng
- Lại đi muộn, phạt chạy 10 vòng sân
Tôi giơ ngón tay giữa lên đưa về phía nó rồi mang giày với găng tay vào, đứng ra một góc khởi động. Xong đâu đấy thì lại đứng vào khung thành xem bọn nó quần nhau ầm xèo. Lâu lâu có một quả sút vào tôi chỉ nhẹ lấy tay hất lên theo thế thái cực rồi ôm gọn bóng ( Mình chém chút cho vui nhà vui cửa thôi mấy bạn à, đừng gạch đá mình ) Nói chung thì tôi bắt gôn đã hai năm nay rồi. Những quả sút bình thường thì đời nào làm khó được tôi. Họa chăng cú sút phi đạn lái bóng của Makoto trong truyện đường dẫn đến khung thành mới khiến tôi di chuyển chút chút ( Lại chém ). Với cả chung đội tôi có hai thằng hộ pháp Hưng đội trưởng với thằng Lân trung vệ. Bóng vừa xuống thì bọn này chỉ tì người một chút là tiền đạo đối phương lăn ra ngoài đường pít mà nằm nghỉ xã hơi rồi. Nên 2 3 năm nay hàng thủ lớp tôi được mệnh danh là bức tường không thể xuyên thủng.
Tập tành tới 10h thì cả bọn kéo nhau ra quán café. Xong rồi thì thằng bạn lại chở tôi về kịp ăn trưa mà đi học. Từ lúc đi tập bóng tới nay thì ngày nào tôi cũng lên trường sớm ( Do ngủ dậy sớm ). Dạo này đi học gặp em thì tôi cũng chẳng dám bắt chuyện hỏi han. Cứ nhớ tới số tiền thì miệng cứng lại. Chẳng nói được cái gì sất. Đụng mặt nhau thì chỉ biết cười với cười. À mà mình quên nói với các bạn là từ lúc nhận tiền của em thì tôi tự hứa với lòng là phải chi tiêu cầm chừng tiết kiệm. Tôi cũng đã liên hệ với trung tâm gia sư để xin việc. Thôi thì đi làm vừa có thêm thu nhập vừa giảm bớt thời gian đi chơi. Cũng đỡ các khoản tiêu không đáng có. Tôi với em dạo này tối nào cũng đi ăn kem các bạn ạ. Khoảng cách tình cảm cũng dần dần thu hẹp. Ở trên lớp thì em đôi lúc được giáo viên cho nghĩ thì cũng hay sang ngồi chơi với tôi. Lắm lúc cũng có nhiều chuyện khôi hài xảy ra. Đơn cử như sáng thứ tư vừa rồi. Tôi phải đi học Anh văn chuyên ngành. Tôi thì trước giờ đối với môn này cứ phải gọi là không chút hứng thú. Đang lim dim mắt nghe thầy giảng thì bỗng có ai ngồi xuống bên cạnh. Tôi quay lại nhìn mà muốn té ghế
- Trời đất, đang giờ học mà em chui vào đây làm gì?
- Hì, mới làm công tác bên đoàn xong nè. Đang định đi về thì thấy anh rồi mới chui vào đây luôn. – Em hồn nhiên đáp
- Gan dữ ha cô hai. Rồi lỡ thầy bắt gặp rồi sao? – Tôi véo má em rồi hỏi
- Không có đâu mà! Em canh rồi mới chui vào chứ. – Em chun mũi trả lời. Nhìn cứ như đứa trẻ biết lỗi.
Hai đứa đang nói chuyện say sưa thì bỗng dưng lớp im lặng lạ thường. Mà ngày xưa các bạn đi học biết rồi đấy. Đang nói chuyện mà bỗng dưng lớp im lặng là biết chuẩn bị có biến rồi. Như trước cơn giông trời lặng sóng vậy á. Và tôi đoán không sai. Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía bục giảng viên.
- Chị ngồi bàn cuối bên trái tính từ cửa lớp đứng dậy.
Tôi quay qua nhìn em. Em nhìn tôi. Rồi em cũng từ từ miễn cưỡng đứng lên
- Chị tên gì ? – Giảng viên bắt đầu tra khảo
- ……….!
- Tôi hỏi chị tên gì ? – Ông thầy này nhất quyết không tha mà!
Lúc đó tôi ngồi cạnh mà cũng lo lắm. Bỗng trong đầu một luồng sáng lóe lên <Ding>. Tôi quay qua Vũ lớp trưởng. Đá lông nheo nó một cái, rồi chỉ về một cái ghế trống cạnh nó. Đúng là anh em mới hiểu nhau. Nó gật đầu rồi đứng dậy
- Dạ bạn đó tên Hoàng Anh a. – Nó lựa tên con nhỏ bữa nay vắng. Có gì thì cũng không sợ đương sự lên tiếng phản bác.
- Tôi không hỏi anh. Ai bảo anh trả lời ? – Ông thầy lia mắt thằng bạn tôi một cái. Nó rúm ró ngồi xuống luôn.
- Chị tên Hoàng Anh đúng không? – Ổng lại hổi em
- Dạ… dạ vâng ạ ! – Em bối rối
- Được rồi, vậy tôi hỏi chị nãy giờ chị có nghe tôi giảng cái gì không ? - Ổng chuyển chủ đề tra khảo
- Ơ… dạ, có ạ ! – Em đáp lại ông thầy
- Được. Vậy lên bảng làm các bài tập.. trang..
Tôi nhìn vào mấy bài tập này mà con mắt cứ quay mòng mòng. Đọc như đọc kinh tiếng Phạn. Toàn bài 4 5 sao thôi các bạn ạ. Nhìn em cầm sách lên bảng giải mà lòng như lửa đốt. Chắc quả này thì quéo hàng rồi.
Ủa nhưng mà khoan. Em học bên khoa TA mà. Mấy bài tập TA chuyên ngành này của tôi thì sao mà làm khó được em chứ. Nghĩ rồi tôi thở phào nhẹ nhõm. Và đúng như vậy, em cầm phấn viết viết vạch vạch lên bảng rất tự tin. Nhoáng cái đã xong đống bài tập mà có cho tôi cả tuần cũng chưa chắc tôi lầm xong. Nhìn em đi về chỗ mà ông thầy giảng viên mặt vẫn cứ hằm hằm. Chắc ổng không ngờ có nhân vật xuất chúng lại giải được một lèo 5 bài tập khó. Hề hề. Em vừa đặt sách xuống bàn tôi đã lên tiếng
- Phù. May ghê. Gặp anh vớ phải đống bài tập đó thì chắc khóc ròng quá. Có khi ổng thương tình cho luôn một con F giữa kì không chừng.
- Hì. Cũng may mà kêu làm bài tập em mới đỡ run một chút. Chứ mới nãy đứng dậy đối chất với thầy em sợ quá trời. Chẳng nói được câu nào. May mà có anh kia đỡ lời hộ. – Em nói rồi trán cũng giãn ra được chút. Chắc nãy giờ căng thẳng tột độ. Hehe.
- Cái đó phải cảm ơn anh à. May mà anh nhanh trí bảo thằng lớp trưởng khai tên một đứa nghỉ học làm thế mạng cho em. Chứ không thì… - Tôi nói rồi làm bộ mặt nguy hiểm.
- Ghê. Phải không đó ? – Em hình như chưa tin
- Chứ còn gì nữa. Phải cảm ơn anh đó nhen. – Tôi vỗ ngực
- Rồi. Hì hì. Gớm, thế muốn cảm ơn như nào? – Em cuối xuống nấp sau lưng thằng đằng trước nói để cho ông thầy khỏi phát hiện.
- Để xem. Ùm…. – Tôi lấy tay vuốt cằm ra chiều suy nghĩ
- Hay là tối nay đi ăn kem nhé ? – Em đưa ra đề nghị
- Hic. Thôi, ngày nào cũng ăn kem. Với cả tối nay anh phải đi dạy rồi. Mới nhận công việc ở trung tâm gia sư xong. Hay là để bữa nào đi. – Tôi đáp
- A ùa. Bữa nay lên chức thầy rồi nhen. Vậy để kỉ niệm ngày đầu tiên anh đi dạy, tối mai em với mấy con bạn tổ chức cho anh một cái party nho nhỏ ha. – Em cười tinh nghịch
- Bạn? Mấy đứa bữa trước đi ăn KFC chung đó hả? – Tôi nghi ngờ
- Ừa. Đám đó đó. Mà sao ? – Em tròn mắt ngạc nhiên
- Thôi thôi không cần đâu. Em dẫn anh đi đâu ăn là được rồi. – Tôi từ chối ngay. Nhớ lại mấy con yêu nhền nhện bạn em bây giờ vẫn cảm thấy rùng mình. Giao thân cho mấy con đó thì còn gì là đời trai tươi đẹp của mình nữa.
- Rồi, hì hì. Làm thấy ghê. Tối đi dạy về nhớ nhắn tin cho em biết nha. Muốn biết cảm giác khi trở thành thầy thì anh có thay đổi chút nào không ? – Em cười lỏn lẻn
- Trời. Thì cũng vậy thôi chứ thay đổi gì ?
- Ừa thì biết đâu đấy.
Hai đứa cứ thế ngồi trong lớp nói chuyện rầm rì cả buổi . Lâu lâu ngước nhìn lên ông thầy thì thấy bộ mặt hằm hằm của ổng như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Như khi ổng quay lên giảng bài thì.. đâu lại vào đấy. Hà hà
Chiều hôm đó đi học về tôi vội tắm rửa ăn cơm. Thay vào bộ đồ lịch sự nhất của mình. Gì chứ ấn tượng đầu tiên phải tốt đẹp mới chiếm được cảm tình của người ta. Hì hì. Tạt qua trung tâm gia sư lấy địa chỉ nhà học trò của mình. Thấy còn sớm nên tôi ngồi chơi tám chuyện với chị phụ trách luôn. Cũng loanh quanh mấy chuyện như kinh nghiệm về buổi đầu tiên nên làm gì. Cư xử ra sao.
- Em may mắn mới được dạy con bé con nhà ấy đấy.
- Ủa sao vậy chị ? – Tôi nghe nói được dạy con gái thì trong lòng cũng vui vui. Mong sao gặp trúng em nào nhìn được được. Không cần dễ thương nhưng cũng đừng có cá sấu chúa.
- Nghe nói ba mẹ nó trả lương cao lắm. Chỉ cần em trụ lại được thì chi phí cũng đủ trang trải cuộc sống đó. – Chị giải thích.
- Dạ. – Tôi gật đầu
- Mà nghe nói con bé đó cũng dễ thương. Hì. Thế mới nói là em may mắn. – Chị nói xong thì cười. Mình cũng cười. Gì chứ nghe nói dạy con nhà giàu dễ thương thì ai chả mừng.
Nói chuyện với chị phụ trách một lát nữa thì tới giờ. Tôi đeo ba lô lên, không quên chào chị một tiếng rồi bước ra xe. Nhìn lại tờ giấy ghi địa chỉ rồi lao thẳng ra đường. Bắt đầu bữa đầu tiên đi dạy nào. Khà khà.
Mười phút sau. Tôi đứng trước một căn nhà trên đường NCT. Nhà bốn tầng, có sân vườn rất rộng. Nhà làm theo kiểu thịnh hành bây giờ. Nhìn rất giống mấy căn trong PMH vậy các bạn à. Bấm chuông, khẽ soi lại mình trong gương chiếu hậu. Một lát sau có người ra mở cổng cho tôi. Tôi dắt xe vào bên trong. Đập ngay vào mắt là một cái garage với 3 chiếc oto, tôi cũng nhìn thoáng qua thôi chứ không để ý lắm là xe hiệu gì. Đi vào trong nhà thì thấy có một người phụ nữ đứng tuổi ăn mặc sang trọng ngồi trên ghế salon. Tôi đoán là mẹ con bé tôi sắp dạy. Khẽ chào rồi ngồi nói chuyện với bác ấy một chút. Bác ấy chỉ tôi lên trên lầu luôn.
- Con cứ lên trên tầng 2, cái phòng thứ hai, cửa màu xanh ấy.
- Dạ vâng ạ - Tôi lễ phép đáp
Đứng trước cửa phòng. Tôi sửa lại cổ áo. Rồi gõ cửa.
- Mời vào. Cửa không khóa. – Giọng nói bên trong vang lên
Tôi đẩy cửa bước vào. Vừa ngẩng mặt lên thì
- Hả. Sao lại là em?
- Ơ. Sao lại là anh? – Người đối diện cũng sửng sốt không kém
Ôi thôi thế là xong rồi. Biết bao nhiêu người không dạy, lại dạy trúng người này. Đời tôi tới nay là bế mạc rồi. Hic

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:23)
Điều hành T9.



Chap 6:

Choàng mình tỉnh giấc. Với tay lấy điện thoại xem,1h sáng. Dù trời đêm rất lạnh nhưng lưng áo tôi vẫn ướt đẫm. Khẽ bước xuống lầu. Với tay lấy cốc nước, tự rót cho mình một ly nước đầy. Vừa mới đưa lên miệng chưa kịp uống thì nghe có tiếng động trên lầu. Nhíu mày, tôi ngửa cổ uống hết ly nước. Thu hai nắm tay lại. Với thêm con dao trong bếp cầm lên. Cố gắng bước lên lầu thật nhẹ sao cho không gây ra một tiếng động nào.
- " Trộm? Nếu là trộm thật thì bữa nay mày đi ăn trộm mà không coi ngày rồi." Tôi nói thầm.
Lăm lăm con dao làm bếp trong tay. Tôi vặn nhẹ nắm cửa bước vào trong phòng mình. Không có ai. Vậy tiếng động từ đâu phát ra nhỉ? Đứng trước phòng của hai chị em chị Huệ. Tôi vẫn chưa quyết được có nên vào hay không? Lỡ như không có trộm mà hai người đó tỉnh giấc. Thấy mình cầm dao bếp lại không hét toáng lên mới lạ. Lăn tăn một hồi tôi quyết định mở cửa vào xem trong phòng.
- " Chậc. Lỡ may có trộm thật mà nó đang khống chế hai chị em họ thì sao. Thôi thì cẩn tắc vô áy náy. " - Chắc hồi nhỏ hay uống sữa nuti nên trí tưởng tượng bay cao. Hì hì.
Nói rồi tôi cũng vặn tay nắm cửa. May mà không chốt trong. Cửa hơi hé ra. Hai chị em vẫn bình yên nằm trên giường. Yên tâm tôi mới đóng cửa lại, không quên khóa trong giùm hai người đó luôn.
- " Quái. Phòng mình cũng không có. Phòng chị Huệ cũng không có. Vậy thì chắc không phải ăn trộm rồi. Không lẽ có thằng trộm nào khùng vào nhà mà không ăn cắp thứ gì. " - Tôi nghĩ thầm trong bụng.
- " Mà nếu đã không phải trộm thì là gì? Không lẽ... ma. Nếu là ma thì... hì hì. Trước giờ chưa gặp lần nào. Nếu có diễm phúc gặp thì tốt quá. Cầu mong là ma nữ. Đã vậy phải là ma nữ đẹp. Mới không uổng công nãy giờ mình sục sạo khắp nhà "
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi. Chứ tôi tin trên đời này làm quái gì có ma. Mà nếu có thì nó mà gặp mình thì cứ gọi là xác định :gach: . Nói rồi tôi cũng đi xuống dưới lầu xem lại cửa nẽo rồi mới lên lại phòng mình để ngủ. Mặc xác tiếng động khi nãy. Với tay cầm điện thoại định mở nhạc lên nghe cho dễ ngủ thì tin nhắn tới.
- Quái. Ai mà nhắn tin giờ này nhỉ. - Nói rồi tôi cũng mở tin nhắn ra xem.
" Anh ơi. Ngày mai nhớ đi dạy đó nhen. Nhớ hồi tối em nói gì không? Anh đừng hòng trốn. Trốn đâu em cũng tìm ra được hết á ! Vậy nên đừng có mà giở trò đó nhen. Hihi "
Đọc xong tin nhắn tôi lạnh sống lưng, vội vuốt mặt cho tỉnh. Sờ lên tay thì thấy da gà da cóc gì nỗi dựng hết ráo. Haizz.
Chúng ta cùng quay ngược lại thời gian buổi tối hôm trước. Xem chuyện gì xảy ra nhé !
* 5 tiếng trước *
- Hả. Sao lại là em?
- Ơ. Sao lại là anh?
- A, ờ...ờ. Anh...anh. - Tôi ú ớ.
- Anh làm sao ? - Người phía đối diện cười mỉm chi. Bước tới sát tôi. Đưa tay vuốt lên má tôi. Nhắc lại một lần nữa.
- Anh làm sao nè ?
- Anh...anh xin lỗi. Anh có việc gấp phải đi bây giờ. - Nói rồi tôi toan quay đầu lại chạy ra khỏi cửa. Nhưng sự đời mấy khi được như ta muốn. Cô "học trò" của tôi như biết trước ý định thì một tay kéo vai tôi lại. Một tay sập cửa cầm chìa khóa vặn hai vòng rồi rút chìa ra luôn. ( Cửa này là dạng cửa có tay nắm ngang. Có chìa khóa để chốt trong. Một khi chìa rời ổ rồi thì "nội bất xuất ngoại bất nhập" ). Tôi mặt mày méo xệch.
- Trả anh chìa khóa
- Ơ hay. Chìa khóa nào của anh mà anh đòi trả? - Vừa nói vừa cầm chìa khóa lúc lắc trước mặt mới căm chứ.
- Thôi cho anh mượn đi mà. Thật là anh vừa nhớ ra là mình có chuyện gấp lắm. Cần phải đi ngay bây giờ cho kịp. - Hic. Câu nói dối dở nhất mọi thời đại.
- Vậy à? Anh cần thì đến đây mà lấy. - Nói rồi kéo cổ áo ra. Thả chìa khóa vào trỏng luôn. Đã vậy còn kéo cổ áo ra dứ dứ trước mặt tôi. Trời đất ạ. Quả này thì có cho Đường Tăng đội mồ sống dậy thì còn phải bật máu mũi chứ đừng nói một kẻ phàm phu tục tử như tôi.
Quay mặt qua hướng khác để tránh nhìn thấy hai ngọn Phan-xi-păng trước mặt. Tôi mới lên tiếng.
- Thế bây giờ em muốn gì đây? - Tôi hơi mất bình tĩnh
- Ơ hay. Câu này phải do em hỏi mới đúng. Thế em hỏi anh. Anh tới đây làm gì?
- Anh...anh tới đây dạy. - Tôi đáp mà mặt xui lơ
- Vậy thì học thôi!
- Anh...anh không muốn dạy nữa. Anh muốn...thôi việc. - Tôi nói giọng lí nhí
- Thôi việc? Được thôi. Vậy thì anh đưa tiền đây.
- Ơ tiền gì?
- Tiền phá vỡ hợp đồng. Trong hợp đồng có nói rõ nếu anh phá vỡ hợp đồng trước thời hạn thì phải bồi thường thiệt hai 300% mức lương anh được nhận. Gia đình em trả anh 3tr/tháng. Vị chi là 9tr tất cả. - "Cô học trò" tuôn một tràng.
- Ơ...anh...anh...
- Không có tiền?
- ..............!
- Vậy thì học thôi! - Vâng. Một lời nói ra. Tứ mã "phanh thây", à nhầm "nan truy". Tôi đành lết xác vào bàn. Cầu mong cho thời gian hôm nay trôi qua thật mau.
Lại nói về lai lịch bí ẩn "cô học trò" của tôi. Tại sao tôi lại sợ sệt khi gặp. Nói chuyện run như cầy sấy. Để giải thích cho chuyện này, tôi xin kể một câu chuyện khác. Đó là một câu chuyện của quá khứ ba năm trước.
* ba năm trước *
Vào một ngày cuối tháng 5. Tiết trời oi ả. Trời trong xanh cao vời vợi. Đâu đó tiếng ve đã râm ran khắp tán cây. Tôi nhìn ra cây phượng bên kia đường thì từng nhánh cây đung đưa trong gió. Dưới gốc cây bọn trẻ nô đùa, cầm những chùm hoa phượng đỏ rực chạy nhảy vui vẻ. Tôi vừa kết thúc kì thi của mình. Như vậy có nghĩa lại một mùa hè nữa đã đến. Đang miên man với dòng súc cảm dạt dào thì điện thoại reo.
- Đệt. Thằng ôn nào làm bố mất hứng. Mày không gọi thì có khi bố cho được một bài thơ toẹt vời rồi. – Tuy tức thì có tức nhưng tôi vẫn cầm điện thoại lên và nghe.
- A nô. Ai ở đầu dây ế ( Hồi đó không hiểu sao nhiễm cách nói chuyện ẹo ẹo của mấy thằng bạn. Giờ đỡ nhiều rồi )
- Đang làm gì thế ? – Thằng Tùng bạn tôi lên tiếng ( Thằng này sau vì một số chuyện nên chuyển trường, không còn học lớp tôi nữa)
- Làm gì đâu. Dựa ban công ngắm cảnh thôi. – Tôi đáp
- Thi xong rồi. Tụi tao tính đi Mũi Né chơi dăm ngày. Mày vào không thì phát biểu hộ cái.- Nó đi thẳng vấn đề luôn
- Có bé Linh đi hông – Tôi bất chợt vặn nó
- Đệt. Biết ngay là nó hỏi câu này mà. Tụi mày lo chuẩn bị tiền chung kèo đi. – Bên kia đầu dây vang lên tiếng cười hô hố. Chắc là bọn bạn tôi đang ngồi với nhau.
- Gì ế. Gì ế - Tôi nghe tiếng cười thì cũng tò mò.
- Hè hè. Không có gì. Bố biết trước sau gì con trai cũng hỏi câu này mà. Mày khỏi lo. Tao nói con Linh là mày đi. Thế là từ bữa đó tới nay nó cứ tíu tít luôn. Mày cứ yên tâm. – Thằng bạn vừa nói vừa cười đê tiện.
- Ờ hè hè. Lên lịch đi. Trước ngày đi thông báo tao phát. – Tôi nói rồi cúp máy.
----------------------------------------------------------------------------------------------
Chắc đọc tới đây thì bắt đầu cảm thấy khúc mắt được cởi ra một chút rồi phải không mấy bạn. Nghe mình giải đáp nè. Số là bé Linh mà mình khăng khăng không muốn gặp mặt là em của thằng Tùng bạn mình. Bé này thì cách đây hai tháng Trong một lần được ông anh trời đánh dẫn đi chơi chung với đám tôi thì đứa nào cũng mồm chữ A mắt chữ O hết. Khỏi nói mấy bạn cũng hiểu nhan sắc của em tầm nào rồi. Hồi đó chưa gặp Ngân thì tôi coi em Linh cứ như là nữ hoàng sắc đẹp. Mắt to tròn đen láy, mũi cao, miệng nhỏ, đôi môi đỏ tự nhiên lúc nào cũng chúm chím. Nước da thì trắng thôi rồi. Dáng em Linh cũng bốc lửa với cả ẻm rất có khiếu ăn mặc làm tôn lên các đường cong gợi cảm. Nhìn cứ muốn xin mấy cuốn lịch về bóc ( Mô phật. Tội lỗi, tội lỗi.). Tôi định xáp vào hỏi han, sẵn tiện nói chuyện rồi tán em luôn. Nhưng mà tụi bạn cũng đâu có vừa, đứa nào cũng dành đi bên cạnh ẻm. Nào là đưa giỏ anh xách dùm cho. Nào là em mệt không ? Rồi để anh lau mồ hôi cho em nhé. Thấy mấy thằng nó cứ xáp vô em xí xa xí xón. Tôi cũng biết thân mình ốm yếu không tranh đua được nên cũng tách ra đi lùi lại phía sau. Lạng quạng tụi nó điên lên cho một thụi vào mồm thì chắc đổi thực đơn từ cơm qua cháo. Nhưng mà, đời đâu ai biết được chữ ngờ. Đang lững thững đi sau bọn bạn trời đánh thì em Linh tự nhiên đi thụt lại. Sóng bước cùng mình. Rồi hỏi han trò truyện bình thường, lại còn nhờ mình cầm giỏ cho ẻm nữa. Khỏi nói mình thấy vui cỡ nào. Còn bọn bạn thì thằng nào cũng giơ ngón giữa ra về phía tôi rồi lí nhí trong miệng. Tôi đoán chắc là tụi nó đang chửi mình. May có em Linh di cạnh chứ không nãy giờ chắc tôi nhừ xương với mấy thằng ôn dịch đó quá. Hôm ấy cả bọn kéo nhau đi công viên nước ĐS. Thằng nào thằng nấy cũng tỉ tê em chơi mấy trờ cảm giác mạnh như trượt ống đôi. Trượt phao đôi ( Mấy bố kiếm cớ ôm con nhỏ thì nói đại ra cho rồi. Bày đặt viện lí do ) Mình mặt mày hằm hằm. Thấy bọn bạn bu quanh em Linh cũng nản quá. Nghĩ thầm thôi kiếm trò gì chơi. Nãy giờ ngồi tăm tia mình thấy cái trò đu dây ra giữa hồ rồi rơi tự do xuống nước cũng hay ( Chả biết tên nó là gì ) Đang định rủ thằng Tùng thì bỗng có ai sau lưng gọi giật.
- Anh Tú !
- Hở ? – Mình quay lại, ra là em Linh
- Anh đi đâu đó ? Em chạy lại phía mình mặt mày hớn hở.
- À anh định chơi trò kia.
- Cái kia đó hả ? – Em Linh nói rồi chỉ tay về phía xa xa
- Ừ nó đó. Mà sao ? – Tôi hỏi mà mắt mới ngước lên nhìn em Linh. Chắc nãy giờ nhìn gì thì mấy bạn cũng biết rồi nhỉ. ( Dê cụ mẹ rồi )
- Cho em chơi chung nữa được hông ? – Em Linh đề nghị
- Ơ. Còn bọn nó – Tôi nói rồi đầu hất về phía bọn bạn
- Thôi. Thích đi với anh hơn. – Em Linh nói rồi dắt tay mình kéo đi. Mình lúc này cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Mịa đang nằm mơ hả trời. Quay đầu lại nhìn bọn bạn thì một loạt các ngón tay giữa đưa lên. Hì hì. Kệ bay.
Hôm ấy đi với em chơi biết bao nhiêu trò. Chơi từng lượt có. Theo cặp có. Tất nhiên là cũng không tránh được chuyện va chạm ( Mấy lần suýt bật máu mũi. May là lấy tay bịt kịp )
Sau bữa đi chơi hôm ấy thì tôi thường xuyên qua nhà thằng Tùng. Hỏi han mấy câu với nó xong thì chở em Linh đi mất dạng. Lúc đó tôi cũng đoán là em Linh thích mình rồi. Sau mạnh dạn hỏi ẻm thì mới biết là mình đoán tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tùm la. Tôi có hỏi em là sao lại thích tôi thì mới vỡ lẽ là lúc hội thao của trường. Lớp tôi may mắn lọt vào trận chung kết. Đó là trận đấu rất hay. Hai thằng trung vệ đô con bên tôi nhiều khi cũng bất lực mà để tiền đạo đối phương càn quét. Trận đó tôi bắt rất hay. Từ đầu trận đến cuối cùng cũng chỉ vào lưới nhặt bóng có một lần ( Quả đó nó hai đánh một chuyền qua chuyền lại muốn chóng mặt. ) May mà bên tôi gỡ lại được một bàn rồi cố thủ tới luân lưu ( Dù biết hèn nhưng cái đó là cực chẳng đã. Hic ) Và tất nhiên thì với tài năng xuất chúng của tôi thì đội bạn đành ngậm ngùi lãnh huy chương bạc. Sau trận đó thì em Linh cũng có hỏi thằng Tùng về tôi. Rồi đến đêm diễn văn nghệ 26/3 thì tôi cũng có tên trong danh sách. Tôi còn nhớ như in hôm diễn văn nghệ đó. Cả hội trường đang nhốn nháo. Bỗng trên sân khấu vang lên tiếng guitar réo rắt. Rồi một giọng nam trầm vang lên. Mọi người ai cũng im lặng lắng nghe. Cho đến khi bài hát kết thúc. Mãi gần phút sau khi tôi diễn xong. Cả hội trường vẫn im lặng. Tôi thầm nghĩ chắc quả này tạch rồi. Đang mãi suy nghĩ không biết khi nãy mình có hát sai khúc nào không thì bỗng bên dưới tiếng vỗ tay vang dội. Tất cả đồng loạt đứng lên. Còn có mấy em gái đá lông nheo với mình nữa. Lúc đó cảm giác vui sướng dâng trào, tôi khẽ chào mọi người rồi bước xuống ra sau cánh gà. Đâu biết rắng lúc đó trong đám con gái đang reo hò cổ vũ cho bài hát của tôi đang có mối người con gái đang hấp háy mắt, chạy ra sau cánh gà tìm mình. Nhưng lúc đó thì mình bị bọn bạn cùng lớp kéo đi rồi. Hic biết vậy lúc đó nán lại xem tí nữa. Thế là quen em sớm hơn chút rồi. ( Nãy giờ mình chém hơi nhiều, mấy bạn đọc thì tin một nữa thôi. Tại lâu quá cũng chẳng nhớ rõ )
------------------------
Quay lại với chuyến đi Mũi Né. Vì vừa mới thi xong. Tôi cũng nhận kết quả khá tốt, chẳng phải thi lại môn nào cả. Lòng đầy phơi phới, chơi trò nào cũng nhiệt tình. Tất nhiên là trò nào tôi chơi thì em Linh mới chơi. Và có lẽ chuyến đi sẽ vui vẻ nếu không có chuyện sau đây xảy ra. Vào đêm đi chơi cuối cùng, sau một ngày tắm biển rượt nhau ì xèo, ăn cơm xong là tôi tót lên phòng nằm ngủ luôn. Đang ngon giấc thì nghe tiếng cộc cộc gõ cửa. Tưởng thằng bạn ở chung phòng với tôi đi chơi về ( Tụi nó ăn cơm xong thì kéo đi bar vì nghe nói gần khách sạn đang ở có bar nào mới mở thì phải. Bọn bạn rủ tôi đi nhưng tôi than mệt thế là lên phòng nằm đo giường luôn.)
- Cửa không khóa vô đi, bữa nay còn bày đặt gõ cửa – Tôi nói mà vẫn úp mặt vào gối
Khoảng nệm cạnh tôi bỗng chùng xuống. Chăn bị kéo một nửa. Thầm nghĩ chắc thằng bạn uống say nên thôi không làm phiền nó. Úp mặt vào gối ngủ tiếp. Một lát sau thì bỗng có hơi thở ấm nóng phà vào đều đều bên mang tai. Rồi một nụ hôn đặt ngay xuống má tôi. Không chịu được nữa, tôi đạp tung chăn ra mà gào lên
- Cái thằng ch* này. Đi uống say về rồi đổ bóng ra hả mạy ?
- ……………!
- Ơ..ơ – Tôi nghệch mặt
- Hì, làm gì nóng dữ zạ ? – “ Người trong chăn “ lên tiếng
- Em…em… nửa đêm nửa hôm vào phòng anh làm gì? – Mình lắp bắp
- Anh mời em vào mà ! – Nói rồi em Linh xích mặt lại gần mình
- Anh…anh…- Tôi bắt đầu ú ớ
- Thong thả nào. Sẽ không sao đâu – Đệt ! Nói hồi íu biết mình và em Linh ai kèo trên kèo dưới luôn. Có khi ai đi ngoài cửa nghe hiểu lầm tưởng mình bị em Linh rape không chừng _._
- Không. Anh chưa sẵn sàng. – Nói rồi mình kéo em Linh ra ngoài cửa rồi dắt em về phòng luôn ( Lúc đó chẳng hiểu sao tôi lại làm vậy. Thôi ai bảo mình yếu mình nhận. Thằng nào bảo gay thì cứ gọi là xác định )
Từ hôm đi Mũi Né về, tôi đi chơi với em Linh thì vẫn đi. Nhưng tôi chẳng đá động gì đến chuyện đó cả. Nhưng mà càng đi chơi với em Linh thì tôi càng thấy tính tình của em rất kì cục. Đang vui vẻ đó, cười nói đó, tự nhiên chẳng hiểu chuyện gì lại nhè ra khóc. Làm tôi tốn biết bao nhiêu nước bọt mới dỗ nín được. Đã vậy em có tính chiếm hữu rất lớn. Đã quen ai rồi thì chỉ muốn người đó quan tâm mình thôi, chỉ cần nói chuyện với người khác một tí là em lại ghen bóng ghen gió mà giận dỗi. Sau một thời gian không chịu được tính tình của em tôi chủ động chia tay. Nhưng em nào có chịu, suốt ngày cứ bám lấy tôi xin lỗi này nọ. Nhưng tôi đã nói một là một. Buông ra rồi thì không bao giờ cầm lên lại. Mặc em năn nỉ ỉ ôi hứa hẹn sẽ sửa tính nết. Nhưng tôi vẫn một mực khăng khăng từ chối ( Lúc đó mới biết con người không ai hoàn hảo. Được cái này tất mất cái kia. ) Tới ngày đi học đại học tôi cũng chẳng báo cho em Linh. Tự mình khăn gói lên đường. Đổi luôn cả số điện thoại. Không quên nhắc thằng Tùng dám hé ra bất kì thông tin nào về tôi với em Linh thì tình bạn lập tức chấm dứt. Từ đó đến nay đã lâu rồi. Lúc trước có nghe thằng Tùng bảo nhà nó chuyển hộ khẩu ra SG sống luôn vì công việc của ba mẹ. Tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Trong tim cũng quên mất hình ảnh người con gái ấy rồi. Thế mà không biết trời xui đất khiến làm sao ngày hôm nay tôi lại gặp em Linh. Lại bị em trói chặt với cái hợp đồng gia sư chết tiệt ( Lúc trước nghe nói được trả lương cao nên ham hố kí luôn hợp đồng nửa năm. Giờ có hối cũng đã muộn màng. Hic )
* Hiện tại *
Ngó lên chiếc đồng hồ trên tường. Đã 9h rồi. Tôi vội vã thu gom tài liệu
- Chưa học xong mà anh. Chỉ em nốt bài này thôi. – Em Linh ôm tay tôi nài nỉ
- Thôi giờ anh mệt lắm ! Để bữa sau anh chỉ cho. – Nói rồi tôi xách ba lô lên rồi ra mở cửa đi về. Vặn tay nắm cửa thì thấy kẹt cứng. Thôi quên em Linh khóa cửa nãy giờ mà.
- Em đưa anh chìa khóa – Tôi quay lại em Linh mặt mày méo xệch
- Ừ ha, em quên. Mà chân em tự nhiên đau quá. Hay anh tới đây lấy hộ em. – Nói rồi em Linh chỉ tay vào trong cổ áo mình.
- “ Đệt ! Bộ giỡn sao. Có cho vàng cũng chả dám “
- Không lấy chìa khóa sao ? Bộ tính đêm nay ngủ đây với em hả ? – Em Linh cười gian xảo
- Em đừng đùa nữa ! Thực là anh đang rất mệt, em đưa chìa khóa đây anh còn về. – Tôi xuống nước năn nỉ ẻm
- Thì em có cấm anh lấy chìa khóa đâu. Tại chân em tự nhiên bị đau chứ bộ. – Em Linh vẫn “ ngây thơ vô số tội “(Truyện từ: Thehe9x.mobi)
Đang đau đầu không biết phải làm gì thì may thay mẹ em thấy lâu quá tôi vẫn chưa xuống thì mới lên hỏi. Em Linh đành đoạn mới ra mở cửa. Cửa vừa mở ra là tôi vội tung ra, chào vội mẹ em Linh một tiếng rồi phi xuống lấy xe dong thẳng. Lúc xuống cầu thang còn nghe em Linh liến thoắng
- Mẹ! Con thích anh gia sư này lắm ! Mẹ giữ ảnh lại đi, khỏi cần tìm gia sư khác làm gì. Con chỉ học với ảnh thôi à !
- Ừ. Con gái mẹ nói được là được mà – Mẹ em thương con nhưng vô tình lại hại chết tôi. Hic.
Trên đường về nhà. Em có gọi điện cho tôi. Hỏi han đủ thứ, tôi cũng ậm ờ qua chuyện. Tắt máy xong. Tôi chỉ muốn hét lên cho thật to. Nhưng sợ người ta tưởng thằng hâm trốn trại thì khổ nên thôi. Mình biết em Linh là chúa gây chuyện, việc tới đây vẫn còn chưa xong đâu. Lỡ sau này em Linh tới trường tìm, rồi lại gặp em. Mình biết giải thích sao? Ôi đúng là… Tự nhiên ở đâu rước phải cục nợ. Đau hết cả đầu……

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:24)
Điều hành T9.



Up cho nhẹ page...>>>

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:24)
Điều hành T9.



Up cho nhẹ page....>>>


  Tổng số: 119
1 2 3 ... 12 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
19 / 87 / 7258