Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện] Mặt trời và mưa-Tôi đã yêu như thế nào


Đánh giá:(Hay 263 - Không Hay 222) 263 / 222
Lượt xem:82056 - Bình luận:119
<< 1 2 3 4 ... 12 >>

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:25)
Điều hành T9.



Chap 7:

Ngày hôm nay của tôi trôi qua như mọi ngày. Sáng 8h đã có người gọi đi tập bóng.
- Dậy, dậy. - Thằng bạn sau một hồi gọi điện không thấy tôi bắt máy thì nó nhảy vào phòng lôi tôi dậy luôn. Nó vừa lay vừa tát vào mặt nổ đóm đóm mắt.
- Cái... Móa thằng nào... Ơ mày đấy hả Sơn ngố. - Tôi bị nó lôi dậy mà hai mắt vẫn nhắm nghiền.
- Không bố mày thì ai. Cái thằng. Lúc nào cũng nướng. Thế hôm qua làm gì mà không ngủ? - Nó vừa nói vừa đá đầu tôi vào nhà vệ sinh.
- Dạo này mất ngủ mày ạ! - Tôi vừa với lấy cái khăn lau mặtrồi nói vọng ra.
- Mày làm gì mà mất ngủ? Móa đú cho lắm vào. Tối lại buôn với con Ngân chứ gì? - Nó phán như thánh.
- Mọe. Đã được Ngân thì bố mày đã không mất ngủ. Tại cái con bé học trò tao... à mà thôi đi đi kẻo muộn. - Hú hồn, suýt nữa thì lộ. Tôi kéo nó đẩy ra ngoài luôn.
- Chào chị em đi ạ! - Thằng Sơn tranh thủ chào chị Huệ.
- Ừ em đi. Đá đấm gì cẩn thận coi gãy tay gãy chân thì khổ đấy! - Chỉ đáp.
- Em biết mà chị. - Nói rồi hai thằng ra xe dong thẳng lên sân bóng luôn.
Dạo này tập tành cũng chẳng có gì nhiều. Mấy ông mãnh hết tập chuyền rồi sút. Lâu lâu dàn hoạt cảnh một pha lên bóng như mấy câu lạc bộ hay tập mới bựa chứ. Tập một mình chán chê thì mấy cậu chàng nổi hứng qua bên sân ké rủ mấy thằng đội bên ấy đá độ luôn.
- Đá độ đi tụi bay - Thằng Hưng đội trưởng lên tiếng.
- Thằng nào rủ thì thằng đó chung độ nhé - Tôi gài nó.
- Ớ. Anh em với nhau. Ai lại nỡ làm thế. - Nó xìu mặt.
- Thôi nói vậy chớ tụi mày đá đi. Tao về cái. Mấy bữa nay thiếu ngủ quá. À chiều điểm danh hộ tao cái. - Nói rồi tôi lững thững bước ra khỏi sân. Lủi thẳng ra bến bắt xe bus về phòng luôn.
Vừa về đến là tôi chỉ kịp cởi giày tất rồi tôi phi lên trên giường nằm luôn. Do đá bóng mệt nên chỉ một lúc sau là tôi chìm vào giấc ngủ.Đang miên man mơ về một nơi xa xăm thì chuông điện thoại reo. Lờ mờ với tay lấy cái điện thoại áp vào tai.
- Alô
- Anh à? - Bên kia đầu dây một giọng nói trong trẻo vang lên
- Ừ anh đây. Mà em nào thế? - Tôi nói chuyện mà vẫn nhắm tịt mắt.
- Bộ ông có nhiều em lắm hay sao mà hỏi thế ? - Giọng nói trong trẻo bây giờ đã pha một chút sát khí (Không dám một chút đâu. Hic, có mà sát khí ngút trời ấy)
- Ơ...ơ Ngân à em? Gọi có chuyện gì không? - Tôi vội mở bừng mắt. Cái tật ngủ không biết trời đất gì hết của mình chắc phải sửa dần dần quá.
- Anh liệu hồn đấy! Mà sao chiều nay anh không đi học? -Giọng Ngân đã dịu bớt. Phù, may mà không giận.
- Anh mệt quá. Không đi học được! - Tôi cố gắng nói giọng người ốm cho em thấy mà thương cảm.
- Hả? Anh ốm à. Bị như nào? Có cần em mua thuốc cho không? -Em dồn dập. Ôi thấy em lo lắng cho mình sao mà thấy ấm áp cõi lòng quá.
- Anh không sao. Mệt chút thôi, ngủ chút là khỏe ngay ấy mà!- Hìhì thật ra là buồn ngủ nên trốn học. Nhưng mà nói thế cho em lo tí.
- Ừ anh nghỉ đi cho khỏe. Tí chiều em nhờ mấy anh lớp anh mang cháo qua cho anh nhé? - Ôi thương thế chứ. Lại còn quan tâm mang cả cháo qua cho mình.
- Thôi phiền lắm em. Anh ăn ngoài được rồi.
- Phiền gì? Nghỉ đi. Chiều em qua đó. - Em nói rồi cúp máy luôn.
Tôi cúp máy mà miệng vẫn cười hềnh hệch. Cảm giác có người quan tâm thì vẫn sướng hơn cả. Đang tự kỉ trên giường thì chuông điện thoại lại reo. Nhìn vào màn hình thì thấy số em Linh. Tôi ngắt luôn. Được một lúc sau thì em Linh lại gọi. Tôi hết cách đành cầm lên nghe
- Anh sao không nghe điện thoại em?
- Anh đang nghe đây thôi.
- Hì. Tối nay anh rãnh không? Mình đi xem phim đi anh! -Biết ngay mà! Mấy ngày nay ngày nao cũng rủ tối đi chơi. Đêm về lại còn nhắn tin gọi điện lung tung làm mình mất ngủ. Tắt điện thoại đi thì không dám. Lỡ em Ngân cũng gọi mà nghe câu : "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm đè lên một thuê bao khác. Xin quý khách vui lòng gọi lại vào 7h sáng hôm sau"thì xác định là mình lên trường thể nào cũng bị lột da.
- Tối anh bận rồi. Em đi với người khác đi. - Tôi liền từ chối.
- Anh thì lúc nào cũng bận. Chẳng thấy lúc nào mà anh rãnh đâu. - Biết vậy mà lúc nào cũng gọi điện rủ đi. Không biết tôi nhiều lý do hay em Linh cố tình chai mặt đây.
- Anh bận thật. Thôi chào em anh đi bây giờ, có công chuyện cái.
- Ê này... - Chưa kịp nghe hết câu tôi ngắt luôn.
Nằm vật ra giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Haizz, không biết làm sao để vẹn cả đôi đường đây? Giải thích với em Linh là không có cửa,gì chứ tính tình ẻm mình lại còn không rõ sao? Cố chấp một cách trẻ con. Đã vậy tính chiếm hữu quá lớn, em ấy đã muốn cái gì thì có mà trời cản. Khổ nỗi tôi lại là "cái gì" đó đó mới nản chứ. Còn Ngân nữa. Mặc dù đã trù bị cho tình huống xấu nhất. Nhưng mà tôi thì làm sao mà biết lúc đó em Linh nghĩ gì? Có khi hứng lên em canh lúc Ngân đang ngồi trong lớp với tôi rồi te te xách bó hoa đi vào tặng thì thân tôi bảo đảm tanh bành với em Ngân (Cái chiêu này tôi ngồi nghĩ linh tinh thôi. Chắc em Linh chẳng có gan thế đâu. Mà hic, ai biết được đâu đấy, cứ dự phòng trước hết đi. Lúc chuyện xảy ra rồi mình đỡ shock) Toan tính nghĩ ngợi một hồi cũng chẳng đâu ra đâu. Chỉ thấy đầu bốc khói ngùn ngụt. Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh tắm rửa thay quần áo luôn (lúc trưa đi đá bóng về chỉ kịp cởi giày, còn mặc nguyên bộ đồ thể thao mà leo lên giường nằmluôn). Tắm rửa xong xuôi tôi đi xuống lầu thì thấy mảnh giấy nhỏ để trên tủ.
- Chị với con bé Ba (tên ở nhà của con em chị Huệ) đi công chuyện, chắc tối về trễ, em ra ngoài ăn nha. - Chị Huệ nhắn.
Đặt mảnh giấy xuống. Với tay rót một cốc nước trong tủ lạnh.Rồi cầm ra ghế coi tivi luôn. Đang dỡ bộ phim thì điện thoại reo
- Nghe đây.
- Ra mở cửa cho bố. - Là giọng thằng Hưng đội trưởng.
- Ờ rồi. - Tôi cúp máy rồi chạy ra mở cửa cho nó luôn.
Mở cửa ra thì chỉ thấy có mỗi mình nó. Mình mới lên tiếng hỏi
- Ơ thế Ngân đâu?
- Vừa chạy ra hàng tạp hóa đầu ngõ mua sữa rồi. Thằng nàymày sướng nhé. - Nó nói mà cái mặt nhìn đểu thấy ớn.
- Thì mày kiếm một em đi rồi biết thế nào là sướng. - Mình dắt xe cho nó
- Thôi tao chỉ thích em Ngân của mày à. Vừa hiền vừa xinh. -Nó nói rồi cười hố hố
- Cái đệch! Tin bố xẻo của mày không? - Tôi dứ dứ nắm đấm trước mặt nó.
- Bố đùa tí mày làm gì ghê thế? - Nó vội né qua một bên.
- Mày cứ liệu hồn. Thôi đi vào. - Tôi bảo nó đi vào trong phòng. Rồi lại đi ra ngoài cổng ngóng em.
Một lúc sau cũng thấy em mang lỉnh kỉnh một bọc to tướng.Nào sữa nào trái cây. Còn một hộp cháo dinh dưỡng nữa chứ. Chạy lại đỡ cho em.
- Anh đã bảo không cần rồi mà. Em mua làm chi cho tốn, với cả anh có bệnh gì nghiêm trọng đâu. Hơi mệt trong người tí thôi.
- Anh cứ cầm đi. Thì coi như lâu lâu tẩm bổ cho anh. - Ôi nghe mà ấm áp cõi lòng.
Tôi đóng cổng rồi dắt em lên trên phòng. Tới nới thì đã thấy ông thần kia lôi mấy hộp sữa chua trong tủ lạnh bày lên bàn vừa xem tivi vừa đánh chén. Đi tới đá đầu nó qua bên kia. Mời em ngồi xuống, mình vào bếp lấy chai nước trong tủ lạnh ra rót mời em rồi ngồi xuống bên cạnh luôn.
- Anh. Cho em mượn con dao gọt hoa quả. Còn thừa thì anh cất vào tủ mà ăn dần.
- À ừ. Em chờ chút. - Nói rồi vào bếp lấy con dao nhỏ cùng cái đĩa lớn (Ăn nhiều mà hehe) ra cho em.
Nhìn em gọt hoa quả mà sao thấy yêu thế. Còn ông bố trẻ Hưng. Mang tiếng đi thăm bệnh mà chẳng mang cái gì sất. Đã thế còn ăn hết sữa chua tôi để dành. Lại còn tọng hết nửa dĩa hoa quả. Ăn xong nó đứng dậy phủiđ*t đi về. Đã vậy còn với lại nói một câu
- Ngân em coi chừng thằng đó đấy. Trông mặt nó đù đù vậy mà không vừa đâu. Còn thằng kia ráng đi học đi. Chiều mày nghỉ em Khánh, em Chi,em Nga với cả mấy con bàn trên nhắc suốt. Gớm, đào hoa quá chứ. - Mẹ về thì về đi. Nói nhiều.
Len lén mình giơ tay chìa ngón giữa ra với nó. Nó cười hô hố rồi xuống dưới nhà dắt xe ra về.
- Tí anh chở em đi ăn kem nhé! - Mình gạ
- Thôi anh, anh mệt mà. Tí anh chở em về rồi anh về luôn đi.Đang ốm mà đi ngoài đường lâu phải gió thì khổ. - Nói rồi em lại cắm cúi gọt hoa quả cho mình.
- Đi chút thôi. Anh khoẻ như vâm. Em lo gì. - Mình vỗ ngực hùng hồn
- Hì. Gớm, đi một chút thôi nhé. À em xin cho anh mai nghỉ tập bóng rồi nha. Sáng cứ ngủ một chút cho khỏe. - Cha cha, tâm lý ghê. Tôi nghe mà lòng vui sướng. Lâu lâu được bữa sáng mai phải quất tới trưa mới được.
Hai đứa ngồi xem tivi, tám chuyện trên trời dưới đất một lúc thì cũng hơn 6h. Mình với em vào bếp nấu cơm. May mà trong tủ lạnh còn thịt cá với ít rau cải mua hôm qua. Em vo gạo cắm cơm rồi nhặt rau. Mình thì kho thịt với rán cá (Hồi bé bố đã dạy nấu ăn cho, nên trình nấu ăn của mình cũng thuộc dạng ăn vào khó cưỡng. Hì)
Ăn xong em dành rửa bát. Thôi mình cũng cho em thể hiện tài năng đảm đang việc nhà. Hôm nay mình thấy em cũng vui lắm. Cười nói suốt ngày. Thôi thì đền bù lại cho em vào những ngày mình đi dạy thêm không đi chơi với em được. Nói cười rồi giỡn đủ kiểu trên ghế thì cũng tới 7h30. Mình lên phòng mặcthêm cái áo khoác (Em bắt mình mặc) rồi xuống dưới đèo em đi ăn kem. Nhưng mình đâu biết trước là bữa đi chơi này là bữa đi chơi đầy sóng gió và… cát.
Chở em tới một quán café bên quận 5. Quán này bữa trước mình mới phát hiện. Kem ở đây bán rất ngon, có cái món kem gì tên tiếng Pháp chả nhớ mùi thơm cực. Tí vào phải gọi ngay hai cốc mới được. Kéo ghế mời em ngồi xuống xong. Cầm menu mà chỉ chỉ (Chả biết phát âm tên món đó là sao, cũng chả biết là tiếng Pháp hay Ý hay Tây Ban Nha gì gì đó) một lúc sau thì hai cốc kem thơm phức được bưng lên.Đang ăn ngon lành thì bỗng có một bàn tay đặt lên vai mình. Mình quay ra sau xem là ai thì
- A cái thằng. Đi chơi với em hả? Có bạn gái hồi nào sao tao không biết thế? –Tưởng ai hóa ra là thằng Tùng anh em Linh. Thằng này đi du học mới về VN được tuần rồi. Mấy hôm đi dạy có gặp nó. Anh em gặp nhau cũng tay bắt mặt mừng nói chuyện đủ cả.
- A ùa. Tưởng ai? Sao hôm nay có nhã hứng đi café thế này? Tưởng mày ghét mấy quán café nhạc nhẹ? – Tôi cũng bắt tay nó nói.
- Thì tao có muốn đi đâu. Tại con em nó bảo buồn quá. Kéo tao ra đây đó chứ. – Nó giải thích
- Em? Mày đừng có nói với tao là…? – Tôi lúc này bắt đầu thấy lạnh sống lưng rồi
- Thì cái Linh chứ ai. Mày còn lạ gì nó? – Nó nói rồi kéo ghế ra ngồi cạnh tôi.
- “Đệch! Biết là có ngày này mà sao nó đến sớm thế không biết! Mình còn chưa chuẩn bị. Tí biết nói cái gì giờ”
- Rồi cái Linh đâu? Sao bảo nó đi với mày? – Tôi hỏi thằng Tùng.
- Nó bảo vào nhà vệ sinh tí. Lên giờ ấy – Nó đáp
Chẳng cần chờ lâu. Thằng Tùng vừa nói xong thì em Linh xuất hiện. Bữa nay em Linh diện cái váy màu vàng dài tới gối. Đầu cài băng đô. Trang điểm nhẹ nhàng. Lúc em Linh đi vào thì mấy cha phục vụ cứ gọi là ngẩn tò te cả lũ (À quên nói mới nãy em Ngân của mình cũng bị bọn nó soi. Mình liếc xéo cái là cả lũ lượn hết)
- Ơ! Anh Tú. – Vừa thấy mình em Linh cũng bất ngờ
- Ừ! Chào em. – Mình nói mà tim đập chân run.
- Em tưởng anh bảo bận? Ra là tối nay đi chơi với chị này à? Phải rồi. Người ta đẹp gái dễ thương thế bảo sao không bỏ em theo chỉ. – Cái đệch. Em Linh phán như đúng rồi.
Thế là hoàn cảnh trong quán lúc này có thể diễn tả như sau: Mình ngồi giữa, đối diện là em Ngân, bên phải là em Linh. Cả hai em đang nhìn mình bằng con mắt tóe lửa. Bên cạnh thằng Tùng chỉ biết vỗ vai mình lắc đầu thở dài. Nó thì thầm vào tai mình: “Chuyện mày gây ra. Tự mày giải quyết đi. Kham cho cố vào bây giờ thì…” "Mẹ cái thằng. Đã không khuyên nhủ được thì chớ, lại còn…"
Nãy giờ không khí u ám bao trùm một góc quán. U sầu, ảm đạm. Mình mới tằng hắng lên tiếng. À xin giới thiệu đây là Ngân. Bạn gái mình (Cố gắng nhấn mạnh từ “Bạn Gái”) dè đâu em Ngân quát:
- Ai là bạn gái nhà anh ?
- “Bỏ mợ rồi. Iraq quyết không cho Mỹ xâm lược”
- À còn đây là Linh… Học tr… - Định nói học trò anh thì..
- Khỏi giới thiệu ! – Em Linh cũng to tiếng không kém.
Mình cũng hết hồn ngồi im chẳng dám ho he. Cốc kem nãy giờ cũng tan thành nước hết rồi. Hic. Giờ phải nói sao. Phải làm sao đây. Chắc mình không sống qua nổi đêm nay quá. Hic. Mẹ ơi cứu con…

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:26)
Điều hành T9.



Chap 8:

Tình hình rất chi là tình hình.
Trong một quán cafe nho nhỏ (Không dám nhỏ đâu). Tại một cái bàn nho nhỏ. Có 4 người ngồi đó (Thật ra là 3, thằng Tùng không liên quan thôi cho nó out).
Hì thôi không giỡn nữa.Tình cảnh bây giờ có thể diễn tả:
Em Linh: xác định là giận. Lý do: đang tự huyễn bản thân vẫn là gì đó của tôi. Và tôi đã từ chối đi chơi với ẻm vì người con gái khác.
Em (Ngân): Xác định là rất giận. Lý do: vì hiểu lầm thái độ và lời nói của em Linh. Cho rằng tôi bắt cá hai tay. (Mà tôi nào có ?)
Tôi: Đang khó xử. Đối với em phải mềm mỏng. Đối với em Linh lúc nào có thể cứng rắn nhưng lúc này càng phải mềm mỏng (Có một lần vì tức giận con chim khứu ba em mới mua vì ẻm cho ăn mà không ăn. Kết quả: con chim nhỏ bé nằm im không động đậy trong bàn tay "bé nhỏ" của ẻm)
Thằng Tùng: như đã nói ở trên. Ngồi im như tượng không dám hó hé.
Tôi bây giờ thực sự rất rối. Suy nghĩ, phải suy nghĩ. Nhưng mà chuyện gì tôi thông minh nhưng chuyện ăn nói cho vừa lòng gái thì tôi thuộc dạng "não ngắn", "Miệng đơ". Đang cầm cốc kem xoay vòng vòng. Chẳng biết nói sao thì thằng Tùng lên tiếng.
- Linh thôi anh dẫn em đi qua một quán bên quận bên q1. Họ làm món sinh tố dâu em thích ngon lắm. - Mẹ cái thằng. Đang dầu sôi lửa bỏng mà còn sinh tố. Có cứu thì cũng phải nói cái gì hay hay chứ !
- Anh thích đi quán đó lắm hả ? - Em Linh nhỏ nhẹ nhìn thằng Tùng.
- Ờ ờ. Đi đi. Nhen. - Mẹ cái thằng, em mày mà mày còn không biết tính nó sao ? Đi cái đầu mày.
- Anh thích thì đi một mình đi. - Cái đệch. Có sai đâu. Hiểu quá mà.
- Ơ.....! - Thằng cu. Ông lạy mày, ngồi im là ông cảm ơn nhiều lắm rồi.Không khí căng thẳng vẫn không lắng đi. Tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài vân vê cốc kem. Bỗng trong đầu lóe lên một tia sáng. Tôi quay qua em Linh cất lời.
- Linh. Anh xin lỗi, nhưng có vẻ đây là hiểu lầm. (Cố nói giọng nhẹ hết sức. Tôi không muốn đời tôi kết thúc giống con khứu cảnh) Anh thật sự coi em như em gái, việc ngày xưa tất cả chỉ là ngộ nhận thôi. Anh không đi chơi được với em là do anh bận, bận đi chơi với bạn gái mình. (Khẽ liếc sang Ngân. Đừng có hất ra như khi nãy nha cô hai. Cô mà không cứu tôi đợt này là coi như tôi chết đó.) - Phù! Em im lặng. Thế mà mới nãy giãy đành đạch Ai là bạn gái nhà anh? - Anh không muốn sự việc càng chìm sâu vào hiểu lầm. Nên tiện đây anh giải thích một lần cho rõ luôn. Anh và em là ngộ nhận. Tình cảm của anh bây giờ là hướng về Ngân (Lậm phim Hàn mọe rồi) - Em khi nghe tôi nói xong thì ánh mắt cũng bớt đi vài phần giận dữ, không còn nhìn tôi nữa mà chuyển sang nhìn em Linh.
Tôi cũng chả biết lúc đó sao mình có thể đủ dũng khí để thốt ra những lời đó. Bình thường khi đối diện với con gái là tôi rất nhát. Chắc có lẽ trong tình cảnh phải đối mặt với nguy cơ bị mất đi tình yêu con người ta có thể làm những việc tưởng như thường ngày chẳng bao giờ làm nỗi. Tôi sợ mất em lắm. Tôi có tình cảm với em và tôi biết em cũng đang có tình cảm với mình. Nếu chuyện ngày hôm nay trôi quá suôn sẽ (Quả thực là tôi rất muốn nó trôi qua suôn sẽ) Thì tôi sẽ bày tỏ tình cảm của mình với em. Tránh để đêm dài lắm mộng.
Quay trở lại với tình hình hiện tại. Em Linh sau khi nghe tôi nói xong thì mắt mở to. Có vẻ như chưa tin được những gì mình vừa nghe thấy lại phát ra từ miệng của một thằng như tôi. Như đã nói, tính tình em Linh đã muốn gì là phải lấy cho bằng được. Cho dù phải đạp đổ tất cả để bước đi trên đó. Nên trong chuyện tình cảm thì mặc định em Linh và bạn trai có chia tay thì lời chia tay cũng phải từ miệng của em ấy thốt ra.
- Anh vừa nói gì cơ?
- Anh nói em chỉ ngộ nhận tình cảm của mình. Người anh thích là Ngân. Không phải em. - Tôi nhắc lại một lần nữa.
- Anh được lắm. Chuyện tới đây còn chưa xong đâu. - Trời đất, mình lấy hết dũng khí nói rõ ràng cho con bé nghe nãy giờ mà nó không hiểu gì sao ?
Em Linh nói xong thì quay ra đi về. Thằng Tùng nãy giờ vẫn đang há hốc mồm vì không tin một thằng như tôi cũng có thể nói lời phũ gái. Nó giơ ngón tay cái lên với tôi rồi chạy theo em Linh. Cái thằng. Em nó mà nó không bênh lại đi bênh tôi. Hề hề.
Giải quyết xong món nợ mang tên Linh. Lòng của tôi như dỡ được tảng đá to xuống. Thở phào một cái. Bỗng : "Chết. Còn em nữa chi ?" Quay qua em cố nặn ra một nụ cười tươi tắn nhất. Sẵn dũng khí tích trong người nãy giờ. Tôi cất lời.
- Anh muốn nói chuyện rõ ràng với em.
Em nãy giờ đang nhìn vô định. Phóng tầm mắt ra ngoài lan can cửa sổ. Nghe thấy tôi nói thì em quay lại nhìn tôi. - Thật ra, Linh, ngưòi khi nãy chúng mình gặp là bạn gái cũ của anh (cố gắng ngân thật dài chữ chúng mình ra).
-...........!
- Ngày xưa, lúc còn ở quê, anh có quen Linh qua thằng Tùng. Nhưng chuyện chẳng đi tới đâu nên anh đã chủ động trong việc chia tay. - Tôi dừng lại nhìn vào đôi mắt em. Vẻ vô hồn vẫn còn lưu lại trong ánh mắt.
- Nhưng cái Linh là người rất cố chấp. Không thể chấp nhận mình là người bị đá. Vẫn hay thường xuyên làm phiền anh. Cho tới khi anh đi học trong đây thì anh đã cắt đứt liên lạc với Linh.
-........! - Em im lặng và bắt đầu nhìn tôi.
- Nhưng trời xui đất khiến thế nào. Ba năm sau. Cô học trò anh phải hàng ngày tới dạy lại là Linh (Nhắc đến đây mới thấy tức bản thân, biết vậy hồi đó đừng xài tiền phung phí thì bây giờ đâu đến nỗi) Linh khi gặp anh thì ngày nào cũng rũ đi chơi. Gọi điện nhắn tin hỏi thăm với mục đích nối lại tình xưa (Câu này nhặt trong phim Hàn) Nhưng anh đã từ chối tất cả. Anh cũng không thể bỏ công việc gia sư đang làm vì số tiền bồi thường cho hợp đồng là khá lớn. Nên... - Chưa kịp nói hết câu em đã lên tiếng ngắt lời tôi.
- Vậy sao bây giờ anh mới nói?
- Anh, thật ra thì cũng không giỏi ăn nói. Anh chẳng biết phải nói sao cho em hiểu mà không làm mất lòng Linh. Vì dù sao nó cũng là em gái của bạn anh, dù sao nó cũng đang là học trò anh... Và dù sao anh cũng xem nó như là một đứa em gái.
- .......!
- Nhưng cho tới hôm nay... (khẽ nắm lấy tay em) khi thấy em giận anh rất sợ, sợ mất em. Cho dù đó là ai? Chỉ cần ngăn cấm tình cảm của anh dành cho em. Thì anh sẽ gạt phăng tất cả. Chỉ vì... ANH YÊU EM !!
- ................!
Em đỏ mặt. Ôi người con gái tôi yêu. Thề cả đời tôi sẽ chở che cho em.
- Ngân. Nhìn vào mắt anh. - Em khẽ thẹn thùng nhìn vào tôi. Nắm chặt lấy tay em. Lấy hết dũng khí nhìn sâu vào đôi mắt em (Mấy đại ca khóa trên dạy lúc tỏ tình phải tay mắt hoạt động liên tục. Chắc là phải thế này)
- Ngân. Anh yêu em. Đồng ý làm bạn gái anh nhé. - Tôi nói xong mà tim đập chân run, môi mắp máy, mắt chớp chớp. (đùa thôi chẳng tới mức ấy đâu)
Ngân nghe tôi nói càn đỏ mặt hơn nữa. Ôi nhìn sao mà dễ thương quá. Yêu quá.
- Anh hứa sẽ không bao giờ lừa dối em chứ?
- Anh hứa.
- Hứa sẽ luôn yêu em chứ?
- Anh hứa
- Hứa sẽ không bao giờ làm em buồn?
- Ừ anh hứa (Thật lúc đó bảo tôi hứa gì tôi cũng hứa)
- Vậy thì... em...em...đồng ý.
Tôi thề ngày hôm ấy là ngày hạnh phúc nhất đời tôi. À tôi kể cho các bạn việc tôi hôn em chưa nhỉ? Lúc em vừa nói lời đồng ý làm bạn gái tôi. Tôi vui lắm. Chẳng biết vui sướng dạt dào thế nào tôi chồm qua hôn em một cái. Cái việc đó lúc bình thường có cho tiền tôi cũng chẳng dám làm. Cầm tay con gái thôi thì trống ngực đập binh binh rồi.Chở em trên con đường quen thuộc về nhà em. Lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Vì tôi biết tôi là người hạnh phúc nhất đêm nay. Khẽ cầm tay em đặt lên eo mình. Em dựa khẽ đầu vào lưng tôi. Khi hai con người đã gắn kết. Không có khì gọi là ranh giới và khoảng cách cả. Lúc ấy. Tôi chỉ muốn con đường mình đang đi dài ra bất tận. Muốn thời gian xung quanh như ngừng lại. Để tôi giữ mãi lấy giây phút này. Giây phút ngập tràn niềm vui của tôi và em.
Em à! Anh hứa với em rằng. Em và tình cảm chúng mình là hai thứ anh sẽ mãi luôn nâng niu, giữ gìn. Chỉ cần em còn tin tưởng nơi anh. Anh sẽ chẳng bao giờ buông tay em ra cả. Vì lúc này đây. Người ngồi sau anh bây giờ. Là cả thế giới của anh sau này.

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:27)
Điều hành T9.



Chap 9:

- Hôm nay chúng ta kết thúc sớm ở đây. Tôi có công việc trên khoa. Các anh chị về đọc từ trang 210 --> 246 cho tôi. Thôi lớp giải tán. -Tiếng cô trưởng khoa vang vọng khắp cả giảng đường. Tôi thề là đây là câu nói tôi nghe rõ và thấy hiểu nhất trong buổi học chán ngắt hôm nay.

Ngó vào điện thoại xem giờ. Hãy còn sớm. Thôi thì qua lớp em ngồi chơi vậy. Tôi vội xếp xách vở vào rồi định phi ra khỏi cửa luôn. Bất chợt một bàn tay níu vai tôi lại.

- Ê tèo. Chạy đâu mà vội thế? Bữa nay về sớm, nhóm mình tổ chức đi chơi. Mày đi không? - Ra là thằng Hưng. Làm hết hồn, tôi cứ tưởng là ai chứ.

- Thôi không đi đâu. Bác bận lắm, mấy con cứ tự nhiên. À đi chơi nhớ về sớm nhé kẻo mẹ lại mong. - Tôi trêu nó.

- Mong cái búa. Làm như tao không biết mày chạy như bay để tới vội bên em chứ gì ? Kể từ lúc có bạn gái mày bơ luôn anh em nhé! - Nó nói rồi dứ dứ nắm đấm trước mặt tôi.

- Ôi xời, tụi mày thì ngày nào chả gặp. Sáng tập bóng, chiều đi học. Phải để dành thời gian cho tao với nàng tâm tình chứ! - Tôi lý sự. Gì chứ tôi nói đúng quá mà. Há há.

- Chỉ được cái dẻo mồm thôi con. À. Nhắc tập bóng mới nhớ.Chiều chủ nhật tuần này lớp mình đá trận đầu tiên đó. Nhớ đi cho đúng giờ.

- Ùm. Thế à? Mà đá với lớp nào thế?

- Năm cuối khoa KT điện tử. - Nó nói rồi ra vẻ mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Tôi cũng khẽ vuốt cằm ra chiều đắn đo lắm.

- Thế mày nghĩ tao có cần ra sân không ? Đá một sân bên kia chắc là đủ rồi nhỉ ?

Nói xong tôi với nó phá ra mà cười sặc sụa. Chảy cả nước mắt. Số là mùa trước lớp tôi cũng gặp đội này rồi. Tuy to xác nhưng kỹ thuật rất yếu. Lần đó lớp tôi thắng đậm. Tỷ số nếu nhớ không nhầm thì khoảng 14-0 thì phải.

- Tao nghĩ trận đó chắc phải góp ý cho bên kia mua thúng. Mà phải là nhiều thúng nữa kia. Đựng mới xuể. - Nói rồi hai ông tướng lại bá cổ nhau mà cười rần rần trước cửa lớp.

- Thôi tao đi đây. Gần hết giờ giải lao rồi. - Tôi nói mà lấy tay quệt nước mắt.

- Ừ. Thôi tao cũng đi với tụi kia luôn.

Tôi vác tui đeo qua vai. Bước đi thoăn thoắt trên những dãy hành lang trải dài lót gạch sáng bóng.Vì giờ giải lao nên phòng học nào cũng ồn ào. Sinh viên cười giỡn, náo động cả lớp học. Tôi thì quen với cảnh này rồi. Trước khi vào lớp em tôi tranh thủ chạy ra ngoài căn tin. Mua một chai nước khoáng cho mình và một trà xanh cho em.Nhận bọc nước từ cô căn tin. Tôi lại tiến vào những dãy hành lang nối dài.

Để xem nào! Xã hội học, môi trường, quản trị.... Ùm. Đây rồi. - Tôi dừng lại trước cửa lớp. Đập vào mắt là hình ảnh của một thiên thần đang ngồi trên ghế. Em khẽ nghiêng đầu qua một bên, tay chống cằm. Nhìn từ đằng sau tới, mái tóc suôn dài càng thu hút ánh nhìn của tôi hơn.

- Này! Người đẹp. Đang làm gì thế? - Tôi khẽ vỗ vào vai nàng.

- Ôi! Làm em giật mình. Em đang nghe nhạc. - Nói rồi em gỡ hai đầu dây fone đang úp vào tai ra. - Mà anh không học à? Sao hôm nay lại lang thang thế này? Chuyện lạ à nha.

- Hì. Cô cho nghỉ sớm. Mà em đang nghe gì thế?

- Nghe nhạc.

- ...............!

- Hì em đùa thôi. Anh nghe chứ. - Không chờ tôi đồng ý. Em bịt một đầu dây vào tai tôi luôn, rồi em tự đeo đầu dây còn lại cho mình.

"Baby girl, I know you’re my Real Love. Em biết đã đưa anh giấc mơ em trọn vẹn, anh là RealLove. I feel your touch, I need your love ooh can you see. It’s nothing hard to see. It’s nothing hard to see"

Bài hát rất hay. Dù lâu lâu chen vào mấy đoạn tiếng Anh tôi chẳng hiểu gì hết. Nói chung: tạm được

- Sao? Hay chứ anh? - Em nhìn tôi rồi hấp háy mắt.

- Ùm, để xem, ùm....à..... Nói sao đây nhỉ ? - Tôi nhấn nhá làm vẻ bí hiểm.

- Ôi nói nhanh đi ! Gì mà suy nghĩ lâu thế ? - Em chun mũi ra vẻ trẻ con, chỉ muốn bẹo má một cái. Nhìn em sốt ruột mà tôi khẽ mỉm cuời.

- Em thật muốn biết ? - Tôi nhấn nhá.

- Ừ. Nói đi mà ! - Em vừa nói rồi vừa nắm tay tôi mà lắc. Y chang con nít vòi quà. Lại muốn bẹo má cho một cái.

- Ùm... Có thể nói bài hát này gói gọn trong một từ.

- Là từ gì ?

- Dỡ.

- Á.....á....á.... Hay vậy mà anh chê dỡ. Cái đồ mù tịt về âm nhạc. Em không thèm nói với anh nữa. - Rồi em quay mặt về phía kia ra vẻ giận dỗi. Làm tôi hoảng hồn năn nỉ rối rít.

- Kìa. Mới trêu một chút đã giận rồi.

- Kệ.... Giận cho biết.

Nãy giờ hai chúng tôi vô tư hồn nhiên mà quên rằng hai đứa được rất nhiều cặp mắt để ý. Thù hằn có(Tất nhiên là của bọn con trai. Tôi chẳng sợ. Con trai TA toàn bọn ẻo lả, nhìn cứ như....) rồi ánh mắt châm chọc của mấy bạn nữ nữa. Đang chật vật với màn cầu xin tha thứ thì một giọng nói vang lên phía dãy bàn trên.

- Kìa. Chàng đã xuống nước năn nỉ thế rồi, mày còn không định bỏ qua nữa à? - Là nhỏ Ngọc (Con nhỏ bữa trước mình chở em qua rũ rồi đi ăn KFC luôn ấy, mãi sau này mới biết tên)

- Nàng đã nói thế thì thôi. Anh đừng vấn vương chi nữa. Theo em về đi chàng ơi! - Một giọng nói trong trẻo khác vang lên.

- Ấy. Tụi mày lại thế rồi. Chàng đã là người của tao rồi.Tụi mày đừng hòng nhé! - Một giọng nữ khác nữa châm chọc

- "Tui là trai tân nha. Ai là người của mấy má." -Thầm nghĩ mà tức cái con vừa nói.

- Này Ngân. Mày mà còn không chịu nữa là đừng trách bọn tao rước chàng về dinh đó.

Hic. Rồi. Xác định là lọt vô động yêu tinh rồi. Con này là xà tinh, con kia là hồ ly tinh, rồi thêm bạch cốt tinh với yêu tinh nhện nữa. Sao số mình toàn bị bạn của em vùi dập không. Đã nhát gái thì chớ. Lại chui vào lớp TA không có đứa con trai nào.

Kết luận: Xui! Đúng xui!

Quay qua nhìn em thì đã thấy em cười tươi hơn hoa. Nhìn tôi mặt mày méo xệch ra chiều đắc ý lắm. Tôi nhăn nhó nhìn em cầu mong sự trợ giúp. Hiểu ý, em thì thầm vào tai tôi.

- Trả công gì đây?

- Em thích gì cũng được. Chỉ cần lôi anh ra khỏi động yêu quái này. Anh sẵn sàng phò trợ nàng Ngộ phật bái kinh.

- Hì. Thế tối anh chở em đi ăn kem nhé? - Lại kem. Hic. Thú thật, tôi chưa thấy ai nghiện ăn kem như em. Cứ như một ngày thiếu kem là trong lòng em ray rứt không yên.

- Anh tối nay bận rồi.

- Ơ, anh bận gì cơ?

- Ờm, anh bận.... đi dạy. - Tôi cố nói nhẹ hết sức.

Không khí bỗng trùng xuống. Mọi thứ bỗng được quét lên một thứ sơn màu đen u ám. Tôi biết mình không nên nói điều này. Vội vàng chữa cháy.

- Hay là để chủ nhật anh dẫn em đi chơi nguyên một ngày để bù đắp cho em nhé.

Em chỉ khẽ gật đầu,rồi lại lấy hai tay vân vê vào nhau. Tôi lúc này biết mình cần phải làm gì. Nắm lấy tay em thật chặt

- Em yên tâm. Anh đã nói là chỉ yêu một mình em thôi. Anh chỉ cần em là đủ, trái tim này không thể có chỗ cho hình bóng một người con gái thứ hai (Không yêu không sến, không sến không yêu) - Lúc đó không biết tôi hăng máu chứng tỏ tình yêu với em quá hay sao mà tôi nói hơi to. Bỗng sau lưng tiếng một người phụ nữ vang lên.

- Vâng. Tôi không biết tim anh thừa hay kín chỗ như thế nào.Nhưng tôi nghĩ phòng giám thị vẫn dư ghế cho anh ngồi uống nước đấy. - Chết con rồi má ơi. Là cô giảng viên. Nãy giờ chăm chú năn nỉ ỉ ôi tôi quên mất đã vào tiết nãy giờ rồi.

Cả lớp như được tạo đà như một cơn sóng. Tiếng cười ầm trời vang lên. Tôi sượng người chỉ biết cuối đầu xuống bàn. Em ngồi bên cạnh cũng che tay cười khúc khích.

- Tôi quê quá. Đứng dậy ra về.

- Nhớ chủ nhật qua đón em nhé! - Ngân nói với theo.

- Ừa. Anh nhớ rồi.

Khi tôi bước ra tới cửa lớp thì giọng một đứa con gái lại vang lên.

- Kìa chàng. Sao lại ra đi vội vã như thế? Trong tim chàng không còn hình bóng em nữa sao?

Cả lớp lại cười rần rần. Tôi ngượng quá bước thẳng. Đi xa rồi mà tiếng cười vẫn còn vang vọng. Đúng là nhục không chịu nổi. Với tay lấy điện thoại trong túi ra gọi cho thằng Hưng.

- Gì đó con trai? - Nó bắt máy.

- Tụi mày đang ở đâu? Tao tới.

- Ủa. Tao tưởng mày đi chơi với em. Bộ bị ẻm giận hả?

- Không. Hỏi nhiều. Phun cái địa chỉ ra đây hộ bố cái. - Tôi bực mình quát.

- Từ từ, thằng này mày làm sao thế? Được rồi mày tới quán ABC đường XYZ nhé.

- Rồi. - Cúp máy, ra lấy xe tôi phóng vụt đi. 20' sau đã có mặt tại điểm hẹn.

- Này. Đây này. - Thằng Lân thấy tôi đầu tiên. Nó lấy tay vẫy tôi vào. Đi vào trong, tụi bạn tôi đã ngồi kín cả cái bàn trong góc, vừa ngồi xuống thì.

- Anh uống gì ạ? - Phục vụ hỏi tôi.

- À. Em cho anh một bơ ép nhé! - Tôi nói rồi nhỏ đó order vào cuốn sổ nhỏ. Khẽ liếc mắt với mấy thằng bạn. Đứa nào cũng bụm miệng cười.

Chờ con nhỏ đó đi vào trong rồi. Tụi nó phá lên cười sằng sặc.

- Tú đại ca. Anh chơi cú này thật hiểm quá đó mà. - Thằng Sơn nãy giờ nhe răng ra cười thì giờ đã lấy tay quệt nước mắt nói với tôi.

- Con bé này chắc cũng mới đi làm. Mà công nhận bác Tú chơi vố này đau thật. - Thằng Hưng lên tiếng.
Không đáp lại tụi nó.Tôi chĩ khẽ lắc đầu. Chờ đợi... 3' sau. Con nhỏ đó xuất hiện. Vẻ mặt hớt hơ hớt hải.

- Ơ anh ơi! Làm gì có bơ ép ạ! - Rồi con nhỏ đó trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Bây giờ thì không nhịn được nữa rồi. Tôi và đám bạn mặc sức thi nhau cười. Làm con nhỏ phục vụ cũng ngượng tím mặt.

- Anh xin lỗi! Anh định trêu em chút. Nhưng mà em đi vào nhanh quá. Anh không kịp gọi. Thôi em cho anh gọi một sinh tố mãng cầu, không sữa ít đường nhé. - Tôi thôi cười rồi nói với nhỏ.

Con bé phục vụ khẽ ngẫm nghĩ. Có lẽ nó đang tưởng tượng món sinh tố của tôi có trong menu không.Chứ bơ ép thần thánh thì một lần là quá đủ rồi.

Hình như không phát hiện “sai sót” trong món sinh tố tôi gọi. Con nhỏ mới yên tâm đi vào trong.

- Híc, hà, chết cười. Ai ngờ bạn Tú coolboy nhà ta lại chọc gái có số vậy. Nào giờ tưởng mày hiền lắm chớ.

- Hìhì. Chọc gì đâu. Tao gọi nhầm có chủ đích thôi đó chớ.

Ngồi tán hưu tán vượn với tụi nó một lúc. Thì điện thoại đổ chuông.

- Tú à em. Chị Nhi bên trung tâm gia sư đây. Giờ em đang rãnh không? Tạt qua chỗ chị một chút nhé.

- Dạ vâng, em giờ cũng rãnh. Chút nữa em qua ạ.

- Ừ thế thôi nhé.

Chào tụi bạn một tiếng. Tôi bước ra khỏi quán. Lúc xuống cầu thang thì gặp con nhỏ phục vụ, nó cuối đầu xuống rồi lủi đi thẳng luôn. Tôi khẽ cười rồi lấy xe. Phóng qua bên trung tâm luôn.
10' sau đã có mặt tại phòng trực. Thấy tôi, chị Nhi cười rồi chào.

- Chà, lâu quá không gặp. Cũng chẳng bớt đẹp trai đi tí nào nhỉ?

- Hì. Chị cứ trêu em. Mà chị gọi em có việc gì không ạ? -Tôi ngồi xuống cái ghế đằng trước chị.

- Thì hỏi về chuyện của em thôi. Gần cả tháng nay đi dạy thấy sao? - Chị rót nước mời tôi rồi hỏi.

- Cũng bình thường chị ạ. Mà sao chị hỏi thế?

- Thì cách đây mấy ngày. Mẹ cô bé đó có đến gặp chị.

- Ơ. Gặp làm gì ạ? - Tôi có chút lo lắng.

- Bà ấy bảo con gái bà ấy có vẻ cũng thích học với em. Hỏi em rãnh không thì kèm còn bà ấy các tối từ thứ 2 tới thứ 7 luôn. Lương sẽ tăng gấp đôi. Rồi bà ấy bảo muốn làm hợp đồng với trung tâm cho em dạy tới lúc conbé thi đại học luôn. Ý em thế nào?

- Dạ cho em từ chối ạ. Em dạy hết hợp đồng thì em cũng xin nghĩ luôn. - Gì chứ, dạy một ngày 3 tiếng, một tuần 6 buổi, muốn giết người hay sao? Đã vậy còn kí hợp đồng tới lúc thi. Từ đây tới lúc đó gần 9 tháng. Tôi không bị em Linh dần cho nhừ xác cũng là chuyện lạ.

- Ừ. Chị tôn trọng quyết định của em. Nhưng chị cũng mong em nghĩ lại. Gia đình đó chị thấy cũng tốt. Với cả mức lương đó chị trước giờ cũng chẳng thấy ai trả cho một gia sư sinh viên cả.

- Dạ. Dù sao em cũng không đồng ý đâu. Chị hiểu cho em ạ. -Tôi chốt lại. Chẳng muốn nói về chuyện này chút nào cả.

- Ừ. Thôi vậy. - Chị Nhi thoáng buồn một chút.

- Thôi em cũng về để chuẩn bị đi dạy. Em chào chị ạ.

- Ừ thôi em về đi.

Dắt xe ra, tôi phóng về nhà tắm rửa. Ăn vội miếng cơm. Rồi tôi phóng ra đường luôn. Đứng trước căn nhà bốn tầng. Tôi bấm chuông rồi lùi ra sau chờ đợi. Một lúc sau một chị ra mở cửa cho tôi. Đi vào trong, tôi dựng xe vào một góc rồi đi thẳng lên tầng. Cánh cửa u ám quen thuộc hiện ra. Từ lúc đi dạy tôi đâm ra sợ cánh cửa này. Nói ra nghe có vẻ buồn cười, nhưng các bạn cứ thử lâm vào tình cảnh của tôi mà xem.Lúc cảnh cửa đó mở ra là một con người bạn không thích. Nhưng khi có cơ hội lại bám dính như keo. Tôi lúc nào cũng gồng mình vì những trò đùa nghịch của em Linh.

Khẽ thở dài, tôi đẩy cửa bước vào. Không có ai. Quái. Tới giờ học rồi mà em Linh còn đi đâu được nhỉ? Rồi để như trả lời cho câu hỏi của tôi. Cánh cửa nhà tắm mở bung ra. Em Linh đang quấn cái khăn tắm ngang eo. Những giọt nước còn nhỏ xuống bờ vai.Thấy tôi, em Linh tỏ ra bình thản. Đi lướt qua rồi đứng trước cửa tủ hồn nhiên thay đồ. Tôi thấy cảnh đó thì kiềm lòng không đặng… Tôi chạy ra ngòai với tốc độ nhanh nhất có thể. Lỡ ở lâu chẳng biết là xảy ra chuyện gì nữa. Một lúc sau thì tôi tới dám gõ cửa phòng. Không dám xồng xộc xông vào nữa.

- Linh này. Em thay đồ xong chưa ?

- Rồi. Anh vào đi!

Tôi he hé đẩy cửa vào. Không có ai.Quái, lại không có ai. Rõ ràng em Linh mới nãy còn lên tiếng mà. Không lẽ em ấy biết độn thổ. Tôi đẩy cửa rộng ra rồi bước vào. Bỗng em Linh từ sau cánh cửa vòng qua ôm lấy eo tôi.

- Nhớ anh quá!

Tôi hết hồn vội gỡ tay em Linh ra. Nhưng em ôm chặt quá.

- Này. Em làm gì thế. Anh đã nói rõ ràng với em rồi. Anh không có tình cảm với em, anh cũng đã có người yêu rồi. – Tôi vẫn đang cố gỡ tay em Linh ra

- Em không biết, em không cần biết. Anh là của em. Mãi là của mình em thôi.
Em Linh nói xong thì bật khóc, ướt hết cả vai áo tôi. Để vậy một chút cho em dịu đi. Tôi mới gỡ em ra khỏi mình.

Đặt em Linh ngồi xuống ghế. Tôi mới lấy một chiếc ghế khác ngồi xuống đối diện luôn

- Em nghe anh nói. Anh đã không còn tình cảm với em nữa. Níu kéo chỉ làm em đau khổ, làm anh khó xử. Em còn trẻ, rồi em sẽ gặp một người khác tốt hơn anh (Lại lậm Hàn xẻng)

- Em không quan tâm. Em chỉ biết có anh thôi. Chỉ yêu anh thôi. – Em Linh nói xong lại òa khóc nức nở.

- Em nín đi. Nghe anh nói. Tình cảm của em bây giờ chỉ như là sự chiếm hữu thôi. Anh biết tính em rất cố chấp. Em chỉ nhất thời không chấp nhận được sự thật mà thôi. – Tôi ra sức giảng giải.

- Em không biết, anh phải yêu em. Bỏ chị kia đi, em không biết đâu. – Em Linh lại bù lu bù loa lên. Tôi đến mệt với ẻm luôn.

- Thôi nào, nín đi. Bây giờ học đã. Chờ em thi xong thì anh sẽ suy nghĩ lại.Được chưa? – Tôi lúc đó nghĩ mình nói dại. Hic, nhưng mà lúc đó rối quá. Không nói thế thì em Linh đời nào chịu để yên. Thôi thì cầu mong từ đây tới lúc em ấy thi thì em Linh cũng quên đi.

Nghe thấy tôi nói thế thì em Linh cũng xuôi xuôi, mới chịu quay vào bàn ngồi học. Hôm nay bài nhiều quá. Tôi giảng tới quá giờ mới xong. Khẽ đi về mà trong lòng đầy suy nghĩ. Cảm thấy có lỗi với em quá. Mà sao cái số mình toàn dính vào mấy chuyện không đâu. Nghĩ tới lại bực mình. Thôi ngày mai rủ tụi kia đi phượt xả tress. Lâu lâu đổi gió chút, mấyngày nay chuyện em Linh với em vắt kiệt tôi mất rồi.

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:28)
Điều hành T9.



Chap 10:

Tối hôm nay tôi đến nhà em Linh dạy với một tâm trạng cực kì phấn chấn. Đi ngoài đường mà mặt mày cứ ngước lên chả xem thiên hạ ra cái đếch gì cả. Chắc các bạn cũng đang thắc mắc tại sao bình thường mình né em Linh dữ lắm mà hôm nay lại hăm hở đến nhà ẻm. Số là hôm nay là buổi cuối cùng của tháng đi dạy đầu tiên. Dạy xong tối nay đồng nghĩa với việc tôi sẽ được lãnh lương. Ôi tháng lương đầu tiên mồ hôi công sức mình bõ ra. Hỏi sao không háo hức cho được. Nhận được số tiền này tôi sẽ trả tiền còn nợ rồi dẫn em đi chơi tẹt ga.

Đứng trước căn nhà quen thuộc của học trò "thân yêu". Tôi bấm chuông rồi đứng dựa vào yên xe đợi. Hôm nay nhìn đâu cũng thấy đẹp. Xe chạy ngoài đường đẹp, hàng cây xanh bên vỉa hè cũng đẹp, đến chị bán hàng rong bên kia đường tôi cũng thấy đẹp nốt ~~

Đang mơ mộng thì cánh cửa sau lưng phát ra tiếng động. Chị quản gia kiêm luôn người làm đang mở cửa cho tôi. Hôm nay đang phủ phê, tôi chào chị rõ to.

- Em chào chị ạ !

- Ơ..ơ, chào...chào em.. - Chắc chị cũng đang giật mình trước cái thái độ của tôi. Lúc ấy tôi dám cá là bà chị đó đang nghĩ: "Quái, thằng này bữa nay sao thế nhỉ? Bữa trước có khi nào thèm chào mình đâu."

Tôi vào nhà em Linh, chào mẹ em một tiếng rồi xăm xăm bước lên lầu. Đứng trước cánh cửa quen thuộc, cảm giác sợ hãi đã không còn mà thay vào đó là một cái gì đó phấn chấn (thế mới biết là đồng tiền có sức mạnh mãnh liệt. Có thể thay đỗi mọi thứ một cách nhanh chóng). Đẩy cửa bước vào, em Linh đã ngồi sẵn trên bàn đợi tôi rồi. Em Linh đang online Facebook thì phải. Tôi cũng chẳng để ý lắm. Đóng cửa vào rồi ngồi xuống bên cạnh em Linh. Ẻm giật mình.

- Ôi trời. Anh bữa nay làm gì mà đi sớm thế! Em cứ tưởng là mẹ chứ!

- Ừ bữa nay trời đẹp. Anh đi sớm chút để hít thở khí trời. - Tôi nói xong câu này thì thấy mình dại. Đường SG có mà hít bụi chứ đâu ra không khí trong lành.

- Anh ngồi chơi chút đi. Em đang chơi facebook. - Em Linh nói xong rồi lại cắm mắt vào màn hình máy tính.

Tôi ngồi trên chiếc ghế xoay nhìn khắp phòng. Phòng con gái có khác, ngăn nắp lắm. Mà mọi thứ toàn màu hồng và xanh lam (em Linh thích hai màu này). Gấu bông kê đầy trên nóc tủ quần áo. Phòng em Linh cũng rộng. Sát góc tường là một chiếc giường lớn khoảng cho hai người nằm. Kế bên giường là tủ quần áo to đùng cao hơn tôi 1 cánh tay, tủ bốn ngăn, ở trong bày la liệt đủ thứ quần áo phụ kiện của em Linh (chẳng biết gọi là tủ có đúng không. Theo bản thân tôi thấy nó giống cái shop quần áo hơn). Bên kia đầu giường là bàn vi tính và bàn học. Cuối cùng là đến nhà vệ sinh. Nói chung chiêm ngưỡng phòng của em Linh thì tôi có thể kết luận được bốn từ: "NHÀ GIÀU CÓ KHÁC" . Nhìn phòng của em Linh chán chê tôi lại quay qua nhìn ẻm. Vẫn đang facebook. Nhìn facebook em thì tôi có cảm tưởng giống như những facebook mấy đứa con gái lớp tôi. Toàn là hình chụp chu môi phồng má, xong lại qua mấy lượt công nghệ photoshop xong rồi mới post lên mạng. Rồi mấy thím mấy bác thấy thế lại vào mà like với comment ầm ầm. Tôi thì chẳng thích cái thể loại này lắm. Mình có sao thì để vậy đi. Sao cứ nhờ mấy cái phần mềm chỉnh sửa ảnh để bóp méo sự thật. Dù biết mấy chị mấy em làm thế cũng vì muốn tôn lên vẻ đẹp bản thân. Con gái ai chẳng muốn mình đẹp trong mắt người ta. Nhưng nói sao thì nói, vẫn thích có sao để vậy hơn.

- Em có nhiều hình quá nhỉ? - Sau một hồi quan sát tỉ mỉ tôi mới hỏi em Linh.

- Dạ anh. Đi chơi với bạn nên chụp thôi. - Em Linh trả lời tôi xong lại lê chuột click click vào mấy tấm ảnh.

- Chắc em đi chơi nhiều lắm nhỉ? - Tôi đá đểu

- Em biết anh muốn nói gì? Em không phải loại con gái chơi bời đâu! - Chà. cũng biết nữa. Dạo này học với anh ngó bộ thông minh hơn nhiều. Hè hè.

- Thì anh cũng có nói gì đâu. Em đừng suy diễn. - Tôi làm dịu tình hình.

- Ùm. Mà chủ nhật này lớp anh đá bóng phải không? - Tự nhiên em Linh đổi chủ đề. Tôi nghe mà thót tim.

- Ơ. Sao em biết?

- Anh Tùng nói em. Anh yên tâm, bữa đó em nhất định tới cỗ vũ hết mình. - Em Linh nói xong thì làm ra vẻ thích thú lắm.

Tôi lúc này thì chỉ biết tức thằng Tùng. Mấy bữa dặn nó tới xem tôi đá bóng nhưng lại quên dặn đừng có nói với em nó. Cha nội nãy hổng ruột thiệt mà. Vài bữa có gì chắc chằng dám nói với nó.

- Thôi em. Mấy trận đầu đá mở màn cho giải ấy mà. Chẳng ai đi xem đâu.

- Kệ. Ai đá thì em không xem nhưng anh đá thì nhất định em phải đi. - Em Linh chốt câu này thì tôi đành phải ngậm ngùi mà chịu thôi. Bữa đó cầu cho thằng Tùng đau bụng chết luôn đi.

- Ừ thôi chuyện đó để sau. Giờ và học nào. Cũng tới giờ rồi.

Em Linh cũng ngoan ngoãn tắt máy. Ngồi vào bàn lôi sách vở ra học. Bữa nay dạy mà em Linh cứ tíu tít như chim sẻ. Tôi thì thôi cũng vì bữa nay là bữa cuối cùng trong tháng nên tôi cũng xuôi theo mà dạy. Ai nhìn vào dễ tưởng nhầm là anh em ruột lắm chứ.

Em Linh cũng được cái sáng dạ. Chỉ tới đâu thì cũng hiểu đến đấy. Tuy không phải học một hiểu hai nhưng tôi cũng lấy làm hài lòng lắm. Mấy bài tích phân hồi xưa tôi phải đau đầu nghe ông anh giảng điếc cả lỗ nhĩ mới hiểu thì giờ giảng cho em Linh một lần thì đã làm được mấy bài dạng tương tự. Phải chi em Linh không cố chấp thì biết đâu em ấy lại có thêm một người anh trai. Mình lại có một đứa em dễ thương và thông minh. Hic.

Học say mê thì cũng tới giờ phải về. Hôm nay mẹ em ấy đích thân ở nhà gặp tôi để hỏi thăm chuyện học hành của em. Tôi sắp xếp sách vở, bước xuống lầu thì mẹ em Linh đã ngồi chờ trên ghế sofa tự lúc nào.

- Dạ con chào cô. - Tôi lễ phép chào mẹ em Linh. Giờ nhìn kĩ mới thấy mẹ em là người phụ nữ quí phái. Từ cách đi đứng ăn mặc tới kiểu cách nói chuyện. Ngày xưa qua nhà thằng Tùng chơi miết nhưng chẳng bao giờ gặp được vì hồi ấy mẹ nó đang ở nước ngoài.

- Ừ chào con. Dạo này con thấy em nó học hành có tiến bộ không con ?

- Dạ có cô à. Em học cũng sáng dạ lắm. Con nghĩ cứ theo tiến độ như bây giờ thì việc thi vào được một trường tốt cũng không phải là quá khó đâu cô. - Tôi mạnh miệng bảo đảm.

- Ừ cô cũng nghe con bé nói thích học với con. Cô chú thì trước giờ cũng chẳng ở nhà nhiều mà kèm nó học được. Nên nó cứ lơ là lắm. Lại phải thằng Tùng thì nó đi du học. Thành ra nhà cũng chẳng ai trông cho nó.

- Dạ con hiểu. - Tôi trầm ngâm.

- Nghe nó nói dạo này học hành tiến bộ lắm. Rồi con cũng nói thế nên giờ cô cũng yên tâm. Bên trung tâm gia sư hôm qua cũng thông báo với cô hôm qua rồi. Cô vẫn mong con suy nghĩ lại.

- Dạ con xin lỗi cô. Nhưng con sẽ không kí hợp đồng đâu. Vì vài lý do cá nhân nên con mới phải làm công việc gia sư. Và cũng vì những những lý do cá nhân khác mà con cũng chẳng thể kéo dài được công việc này. Mong cô hiểu cho con.

- Ừ cô cũng không ép con làm gì! Nhưng dù sao cô cũng mong con suy nghĩ lại. Còn đây là tiền lương tháng này. - Mẹ em Linh nói rồi lấy trong ví ra một bì thư.

- Dạ con cảm ơn. - Tôi đón lấy cái bì thư rồi đứng dậy. - Bây giờ cũng không còn sớm nữa. Con xin phép cô con về ạ. - Tôi chào mẹ em Linh rồi bước ra.

- Ừ con về cẩn thận. - Cô tiễn tôi ra ngoài cổng luôn.

Cầm thành quả của mình trên tay mà cảm xúc vui sướng trào dâng. Mấy bạn nào đi làm thêm mà nhận được tháng lương đầu chắc hiểu cảm giác của mình. Đang lâng lâng thì bỗng bên hông tôi có một chiếc xe máy chạy vụt lên kè song song. Tôi nheo mắt lại nhìn cho kỹ.

- "Quái. Hông lẽ có thằng biết hôm nay lãnh lương mà chặn đường cướp của rồi hả ta."

Tôi suy nghĩ xong thì lập tức gạt luôn ra khỏi đầu. Vì người ngồi trên chiếc xe đó là con gái. Chắc là vô tình đi hay sao đó nên chạy bên cạnh tôi được một lúc thôi. Nhưng mà tôi đã lầm. Người con gái đó lên tiếng.

- Tú phải không vậy?

- Ơ. Cho mình hỏi bạn là ai? Sao lại biết tên mình? - Tôi lúc này đang hoang mang tột độ. Bộ sau biển số xe mình có gắn tên mà mình không biết sao ta.

- Trời đất. Bộ quên rồi sao? Ly nè.

- Ly? Ly nào nhỉ? - Tôi vẫn mơ hồ khó hiểu.

- Này. Mới một thời gian không gặp đã quên em rồi sao? Cây sương rồng sau vườn. Nhớ rồi chứ?

Dòng kí ức vụt chạy qua trong đầu. Đưa tôi về với viễn cảnh thời học sinh còn cắp xách đạp xe tới trường. Người con gái tên Ly ấy. Quả thực tôi đã vô tình quên hay có lẽ đã ép mình quên đi mất rồi.

- Thảo Ly?

- Cũng may là chưa quên nhé!

- ......................!

- Anh bây giờ rãnh không? Chúng mình vào đâu đó nói chuyện đi!

- Bây giờ cũng trễ rồi. Anh nghĩ hay là để hôm nào nhé!

- Thôi mà. Lâu rồi chúng mình mới gặp lại. Cho em xin 15' thôi.

Tôi cũng chẳng thể nào trốn tránh được. Theo em tấp vào một quán cafe bên đường. Chọn một góc khuất cho dễ nói chuyện vì tuy bây giờ cũng đã 9h30 nhưng quán cafe này vẫn còn rất đông khách. Gọi nước xong. Ly đã lên tiếng hỏi tôi.

- Anh dạo này thế nào?

- Anh bình thường. Còn em? Dạo này vẫn ổn chứ?

- Em vẫn thế! Em cũng đã hoàn thành xong khóa học tiếng Anh rồi.

- ...........................!

- Em.....em.... chia tay anh ta rồi!

Trong lòng tôi trào dâng một xúc cảm mãnh liệt. Trong đầu. Từng cuộn băng của quá khứ cứ chạy vụt qua, vụt qua mãi. Rồi bỗng cuộn băng ấy dừng lại tại một phần có tiêu đề: Thảo Ly.

Chapter này mình xin kết thúc sớm để dành đất cho chapter sau. Chap sau sẽ là những dòng hồi tưởng về quá khứ. Thời áo trắng mộng mơ với mối tình đầu đẹp đẽ nhưng lại kết thúc trong u buồn. Về những niềm vui, nỗi đau buồn và nhất là về một người con gái mà tôi chật vật để quên đi...

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:28)
Điều hành T9.



Chap 11:

Tiếng nhạc trong quán café vẫn em diệu vang lên. Tôi buông mình thả theo dòng xúc cảm. Nhớ về cái thời xa xưa. Vào ngày đầu tiên gặp Ly. Ngày mà đời tôi rẽ hướng theo một bước ngoặt quan trọng.

*Quá Khứ*

Hôm đó tôi dậy rất sớm. Đi xuống dưới nhà thì thấy mẹ tôi cũng đã dậy tự lúc nào.

- Hôm nay dậy sớm thế con?

- Dạ vâng ạ. – Tôi ngồi vào bàn và ăn ngon lành. Mẹ vẫn thường hay nấu ăn cho cả nhà lúc tôi vẫn còn đi học ở quê.

- Hôm nay là ngày nhận lớp phải không con?

- Vâng ạ.

- Ừ. Mau thật. Mới đây mà mày sắp vào cấp ba rồi..

- Uầy, con thấy bình thường mà mẹ. Lâu lắc nữa là khác. – Tôi chống đũa xuống bát cơm phản bác.

- Mày thì học có một ngày cũng còn than lâu. Thôi ăn nhanh đi kẻo trễ.

Tôi nghe thấy thế thì cũng tức tốc giải quyết phần ăn của mình. Chào mẹ một tiếng rồi dắt xe đạp ra đường. Buổi sáng ở thành phố quê tôi trong lành lắm, không như ở cái đất SG xô bồ. Mới 6h rưỡi đã thấy kẹt xe. Còn ở đây khái niệm kẹt xe là không bao giờ có.Thả mình xuống lòng đường. Hít lấy những luồng không khí trong lành buổi sáng.Hôm nay tôi thấy khoan khoái lạ thường. Thời tiết cũng đẹp nữa. Bầu trời quang đãng,do hãy còn sớm nên vẫn chưa thấy mặt trời rõ dạng. Xốc lại cái cặp trên quai, tôi đạp xe tới ngôi trường mà tôi sẽ gắn bó suốt ba năm cấp ba của mình - trường THPT Phan Bội Châu. Dọc đường đi thì tôi đã thấy mấy anh chị hoặc những đứa cùng tuổi tôi cũng tụm năm tụm ba tới trường. Con đường bây giờ ngập tràn những chiếc xe đạp. Cũng đúng thôi. Ờ cái thành phố Phan Thiết này. Tuy nhỏ nhưng lại có tới bốn trường cấp ba thuộc vào cỡ lớn (mình nghĩ Phan Thiết chỉ rộng bằng Quận nhất thôi). Trường tôi theo học thì đã có bề dày lịch sử rồi (nhớ không nhầm thì trường thành lập năm 52 thì phải - mấy bạn học PBC mà thấy sai thì sữa dùm mình nhé. Đừng có chửi mắng mà tội nghiệp mình) Còn ba trường còn lại thì gồm có một trường chuyên, một trường bán công và một trường dân lập. Tôi thì không có đủ khả năngthi chuyên, với cả tôi cũng chẳng chuyên về môn nào cả, tất cả mọi môn thì cũng đều xêm xêm nhau. Nên ngay từ đầu tôi đã xác định là phải thi vào PBC.

Dừng xe trước cổng trường. Từng dòng từng dòng học sinh trong sân khiến tôi choáng ngợp. Vẫn biết là trường này có nhiều học sinh lắm. Nhưng mà với mật độ này thì tôi vẫn cứ phải gọi là “chẳng thể ngờ tới”. Gửi vội cái xe. Tôi bước vào sân trước của trường.

- “Nhưng mà vào rồi làm cái gì nữa? Biết vậy hôm qua hỏi ông anh trước cho khỏi bỡ ngỡ. Hừm hừm”

Tôi đánh bạo bước tới một chị đang đứng cạnh đó hỏi thăm.

- Chị ơi! Làm ơn cho em hỏi khối mười năm nay đứng ở đâu ạ!

- À. Bên kia kìa em. Ngay bên trái sân khấu đó. Mà em lớp mười mấy? Đưa tờ giấy nhận lớp chị xem nào? – Tôi lôi trong cặp ra tờ giấy hôm trước nhận được lúc nộp hồ sơ nhập học cho chị.

- À. Em học chung lớp với em chị đấy. Phòng c12 nhé em. Khối mười thì không cần tập trung dưới sân đâu. Em cứ lên trên lớp luôn đi. Rồi tí nữa GVCN sẽ dẫn tụi em xuống sân sau.

- Chị chỉ dùm em đi đường nào luôn đi. Em không biết phòng này ở đâu cả.

- Ùm. Bây giờ em đi vòng qua sân A này. Tới sân B em sẽ thấy hai dãy lầu. Dãy của em là có chữ C to màu đỏ nằm ở giữa đó. Lên lầu hai hỏi phòng c12 là người ta chỉ cho.

- Dạ em cảm ơn chị!

- Không có gì đâu nhóc.

Theo hướng tay chị lớp trên chỉ. Tôi cầm tờ giấy nhận lớp đi lang thang trong sân.

- Sân A, rồi tới sân B. Ùm…ờ… chữ C to, lầu hai, phòng c12… đây rồi. – Tôi vui mừng khi đứng trước căn phòng mà mình sẽ học năm lớp mười. Chần chừ một chút thì trong phòng đã có tiếng nói vang lên.

- Em đi đâu đây?

- Dạ em là học sinh mới. Em tới nhận lớp ạ. – Tôi nói rồi chìa tờ giấy đang cầm cho cô giáo.

- H.A.Tú. Ừ đúng lớp rồi. Em vào đi. - Chờ tôi bước vào lớp thì cô giáo chủ nhiệm nói luôn. – Em ngồi xuống ghế trống dãy ba trong cùng nhé.

Tôi dạ vâng rồi xách cặp vào chỗ ngồi luôn. Yên vị trên ghế xong thì tôi mới có cơ hội mục kích những bạn mới mà mình sẽ gắn bó suốt năm nay. Nhìn quanh lớp thì cũng chẳng có gì nổi bật. Con gái thì không xinh cũng chẳng xấu. Con trai thì toàn bọn cao to đen hôi.Tôi đoán lớp tôi thì phần đông là học sinh cấp hai ở huyện (do trường tôi tổ chức thi trong phạm vi toàn tỉnh. Nên học sinh ở huyện học cũng khá đông) Ngồi tăm tia một hồi thì tôi cũng gục xuống dưới bàn mà nằm luôn. Được một lúc thì bỗng thấy một bên tay bị cái gì đó chọc vào. Tôi ngước mặt lên xem thì thấy bạn nữ kế bên đang lấy bút chọc vào tay tôi(mới nãy nhỏ này cũng gục mặt xuống bàn nên tôi cũng không thấy rõ). Để ý kĩ thì thấy nhỏ này cũng xinh lắm. Được. Ít ra trong lớp cũng phải có một mĩ nhân đầu tàu cho cánh con gái mới phải đạo chứ.

- Bạn tên gì? - Thấy tôi ngước lên nhìn thì nhỏ hỏi tôi luôn.

- Tú. Còn bạn?

- Mình tên Lành.

- Ừ. Mà bạn gọi mình có gì không? (thấy hồi đó nói chuyện toàn xưng bạn-mình, cậu-tớ, mình-bạn này. Thân rồi thì cứ mày-tao mà phang ^^)

- Nãy giờ nghe chán quá. Hay là bạn đánh caro với mình nhen!– Chà. Nhỏ này cứ tưởng ngoan hiền. Dè đâu mới ngày đầu mà đã bày trò rủ mình caro rồi.

- Ùm. Mà báo trước là đánh thua cấm than đó nha. – Tôi cười đểu.

- Để rồi xem. Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. - Nhỏ này cũng cứng miệng. Làm tôi cũng bắt đầu kiêng dè. Nhưng mà trình caro của tôi đó giờ đạt mốc xuất quỉ nhập thần rồi. Cứ gọi là độc cô cầu bại, nên lúc đó cũng thập phần tự tin mà giao chiến.

Nhỏ lấy trong cặp ra một xấp giấy chiếc. Tôi nghĩ là tập nháp. Xong rồi nhỏ đưa cho tôi cây bút xanh, còn nhỏ thì cầm cây bút mực màu tím. Cuộc đấu bắt đầu. Đúng như tôi dự đoán.Nhỏ này cũng thuộc trình caro có số má. Hai ván đầu tôi phải chật vật lắm mới thắng được. Nhưng do sau này quen với cách tấn công của nhỏ rồi. Năm ván sau tôi cứ gọi mà rung đùi phè phỡn nhìn nhỏ Lành bặm môi hoá giải chiêu thức của tôi.Kết thúc: bảy ván tôi toàn thắng. Một kết quả không thể hoàn hảo hơn.


- Khà khà. Đã phục tài bản vương chưa? – Tôi khoái chí chọc nhỏ Lành.


- Bữa nay mình không có hứng đánh. Chờ bữa sau mình sẽ phục thù. - Nhỏ nói xong thì cất tập giấy thừa với mấy cây bút vào lại cặp.

Bữa nhận lớp hôm nay cũng chẳng có gì. Cô chủ nhiệm phổ biến nội qui trường lớp. Rồi bầu ban cán sự với cả chép thời khoá biểu cho tuần sau nữa. Còn tuần sau chúng tôi phải học quân sự. Dặn dò xong đâu đấy thì cô bảo chúng tôi xuống dưới sân làm lễ luôn.(mình viết tới đây thì mang máng nhớ lại là hình như hồi xưa làm lễ trước rồi mới nhận GVCN thì phải. Chẳng nhớ rõ lắm. Mà thôi lỡ viết rồi. Xoá đi viết lại nhọc lắm.Mấy bạn cứ mặc định là chuyện xảy ra như vậy đi nha.) Xuống sân A rồi ngồi vào hàng lớp của mình, ghế đã được mấy anh chị khóa trên sắp sẵn, bọn tôi chỉ việc ra và ngồi xuống thôi. Buổi lễ khai giảng cũng chẳng có gì. Thầy hiệu trưởng cũng chỉ đọc diễn văn, rồi thì các thầy cô bên đoàn lên dặn dò này nọ. Rồi học quân sự ra sao đó, vân vân và mây mây, lâu rồi cũng chẳng nhớ rõ nữa, thôi phần này mình cho tua nhanh nhé. Tới lúc thầy hiệu trưởng đánh trống báo hiệu năm học mới bắt đầu thì toàn trường vỗ tay. Rồi sau khi được thầy hiệu trưởng cho về thì cái trường như ong vỡ tổ. Gần 4000 mạng lao nhanh ra cổng. Để ghế lại cho mấy cha khóa trên xếp luôn (hồi xưa cứ nghĩ không phải xếp ghế sướng lắm. Sau này mới biết mình lại phải è cổ ra sắp cho bọn khối mười khóa sau)

Nhanh chóng lấy xe rồi phi về nhà. Tôi chẳng dám nhấn nhá lâu, chỉ cần một chút nữa thôi thì con đường trước cổng trường sẽ tràn ngập học sinh. Kẹt cứng luôn là cái chắc. Lúc này nắng đã lên cao rồi. Hơi nóng một chút. Nhưng thây kệ, cứ từ từ mà đạp về, phơi nắng tí có chết đâu mà lo. Đang nhơn nhơn trên đường thì tôi thấy bên kia đường có một bóng áo dài đang lúi húi bên cái xe đạp của mình. Tôi thầm nghĩ xe bị trật sên là cái chắc.

- “May cho đằng ấy là đằng này thấy được đấy nhé. Không thôi là có ở đó tới trưa” – Tôi nghĩ thầm trong bụng rồi dựng xe kế bên.

- Này. Xe bạn bị sao đấy? – Rõ ràng biết xe bị trật sên nhưng vẫn cố gắng hỏi. Hìhì.

- Xe mình bị trật sên rồi. Sửa mãi mà chằng được. - Nhỏ đó thanh minh. Tôi liếc vào bàn tay của nhỏ, còn trắng tinh. Ai đời xe trật sên mà không đụng vào sên thì lấy gì mà sửa được. Bó tay nhỏ này luôn.

- Ừ thôi bạn tránh ra đi. Mình sửa cho. - Rồi không đợi con nhỏ đó đồng ý (rõ ràng là phải đồng ý chớ) tôi xăn tay áo bắt đầu vào sửa xe cho nhỏ.

Ba cái trật sên xe này thì tôi gặp hoài. Loáng cái đã sữa xong. Mà hồi đó tính tình tôi vô tư, tay còn đang dính nhớt xe đen xì xì. Tôi lại quẹt lên trán để lau mồ hôi. Thấy con nhỏ đó nhìn mình cười khì khì thì bực mình lắm. Đã có lòng tốt giúp cho còn không cảm ơn,đã vậy còn dám cười chọc quê. Tôi tức mình quát.

- Cười gì? Người gì đâu mà được người ta giúp không cảm ơn thì chớ. Lại còn đứng đó mà cười.

- Hì hì. Mặt bạn dính lọ đầy cả ra rồi nè. – Tôi lúc đó mới ngớ người. Ra là thế. Rồi lại cười khì khì.

Nhỏ lấy trong túi xách ra một bọc khăn giấy ướt lau cho tôi (hồi đó mình tồ lắm. Cứ nghĩ lũ con gái giống như là thần vậy. Lúc nào cần là luôn biến ra được khăn giấy) Nhìn bàn tay nhỏ khẽ chạm vào mặt. Tôi rùng mình một cái.

- Thôi để mình làm cho. – Tôi giật miếng khăn của nhỏ rồi tự lau mặt của mình luôn. Xong xuôi, nhìn lại cái khăn thì… khiếp - nhớt gì mà đen thế ~~

Lau xong thì nhỏ mới cất lời.

- Hì. Cảm ơn bạn nhiều nhé. Mà bạn học PBC à? - Nhỏ nhìn vào băng tên trên ngực áo tôi rồi phán.

- Ừ. Mà bạn… - Ba chữ “học trường nào?” đang chạy ra tới cổ thì nghẹn ứ lại. Úi cha, con nhà ai mà xinh thế bay. Tôi đứng hình mất mấy giây. Làm con nhỏ phải huơ huơ tay trước mặt xem tôi có bị gì không.

- Này sao thế? Tự nhiên đang nói lại đứng hình luôn. Điện giật à?

- Không. Bị sét đánh. – Tôi nói rồi cười ha hả. Còn con nhỏ thì đỏ mặt quay đi chỗ khác.

- Này! Mình đùa thôi. Bạn tên gì thế? – Tôi gỡ cho con nhỏ.Thấy ngụng nghịu hoài.

- Mình tên Ly. Thảo Ly. Mà bạn gọi mình là Xu được rồi. – Xu nói (tới đây mình đổi ngôi nhỏ thành Xu hoặc Ly luôn nhé. Nhỏ này nhỏ kia cũng không tốt)

- Ừ mình tên Tú. Bạn học trường nào thế? – Nãy giờ mới cạy được ba chữ chết tiệt đó ra khỏi mồm.

- Mình học trường chuyên.

- Chà. Giỏi ghê bay. Học chuyên luôn, nghe mà thấy ngưỡng mộ quá. Hic hic.

- Hì. Cũng may mắn mình mới thi được vào chuyên thôi. Mà bạn ngày nào cũng đi học về qua đường này hết à?- Xu tự nhiên đổi chủ đề.

- Ừ. Mà sao? – Tôi thắc mắc

- Thì bữa sau là ngày nào hai đứa mình cũng được đi học về chung chứ sao. Nhà mình bên đường XXX nè. – Xu ra vẻ háo hức với phát hiện của mình lắm.

- Ừ. Nhà mình cũng đường XXX
.
- Hì. Thôi về đi. Mẹ mình ở nhà đang chờ. – Xu nói rồi leo lên xe đạp đi luôn.

Tôi thấy thế thì cũng đá chống xe leo lên đạp cho kịp. Hai đứa đi trên đường mà nói chuyện tíu tít. Hồi ấy con nít gặp mặt rất dễ bắt chuyện với nhau, cứ một hai câu hỏi thăm là quen.Có khi đi về rồi nhớ lại chẳng biết tên thằng đó hay con bé ấy là gì? Nhưng mà mặc kệ, ai quan tâm chứ. Giờ nhớ lại thấy mình sao mà muốn quay lại cái ngày đó quá. Còn đi học trong sự bảo bọc của bố mẹ. Chẳng phải lo nghĩ gì nhiều. Học xong thì lại vứt sách đi chơi. Không đá banh thì cũng theo đám bạn cùng xóm mà leo cây hái trộm. Để rồi chủ nhà thả chó ra xua đi. Rồi những buổi ra biển tắm.Nhìn những cơn sóng vỗ bờ, vỗ bờ mãi mà không dừng. Tôi thích ngắm biển lắm, thích nhất là ngắm hoàng hôn trên biển, từ nhỏ cho tới lúc này đã ngắm không biết bao nhiêu hoàng hôn rồi. Nhưng chẳng bao giờ trong tôi xuất hiện một chữ “chán”, mỗi lần như vậy thì cái xúc cảm tinh nguyên của vầng dương chói lọi lại xưa tan cái cô đơn, sưởi ấm lòng tôi. Thôi nãy giờ lan man nhiều quá. Quay lại câu chuyện của Thảo Ly nhé.

Như đã nói ở trên hai đứa cứ đi học về là lại song song với nhau. Lâu dần thì nó trờ thành một thói quen khó bỏ. Mõi lần tôi về sớm thì lại đứng trước cổng trường chuyên mà chờ.Ngược lại, mỗi lần Xu ra sớm không thấy tôi đâu, thì cũng nán lại cho dù các bạn trong trường đã ra về gần hết, cốt chỉ để đạp về cùng tôi. Hai đứa nói chuyện hợp với nhau lắm. Cứ xáp vào là nói đủ thứ chuyện trên đời. Lúc hết đề tài thì con mèo gần nhà đi lạc hay cái cây trước sân bị rớt mấy cái lá cũng đem ra mà tám được. Hai bên gia đình của tôi và Xu thì cũng biết chuyện hai đứa chơi thân. Một hôm ba tôi chở tôi tới nhà Xu mượn cuốn bài tập địa thì mới vỡ lẽ ra là hai nhà có quen nhau. Hồi ấy ba tôi đi bộ đội là anh em kết nghĩa hay là gì gì đó với ba của Xu. Rồi mẹ tôi với mẹ Xu thì hình như là chị em cùng xóm với nhau thì phải. Hồi ấy mẹ tôi với mẹ Xu đi thi hoa hậu xóm thì người giải nhất người giải nhì (chằng biết ba tôi chém hay nói thật). Rồi ba tôi với ba Xu cứ chia ra cua cho được hai hoa hậu của xóm. Cưới xong thì nhà Xu phải chuyển đi theo gia đình vào ở với nhà nội. Nghe hai bậc tiền bối khơi chuyện hồi ấy có hứa nếu một nhà mà đẻ con trai một nhà mà đẻ con gái thì cho chúng nó cưới nhau nữa.Tôi với Xu đứng ngoài nhìn nhau mà chỉ biết cười hì hì.

Từ đó tôi cũng hay qua rủ Xu đi chơi. Kiêm luôn công việc chở Xu đi học luôn. Lâu dần thành lệ. Tôi tới nhà Xu chơi cũng chẳng cần phải xin phép nữa. Hai bác bên ấy cũng quí tôi lắm.Cứ chọc miết.

- Con cứ ráng học đi. Rồi ba mẹ gã con gái cho (hồi ấy ba mẹ em cứ gọi tôi là con trai, rồi xưng mình là ba mẹ, tôi cũng chẳng để ý lắm. Ba mẹ tôi cũng quí Xu. Cũng gọi là con gái rồi cũng tự xưng là ba mẹ nốt. Ríêt rồi thành thử ra tôi và Xu có tới hai ông bố và hai bà mẹ).

- Xu có nhà không mẹ? – Tôi hỏi mẹ Xu.

- Nó trên lầu ấy. Con đi lên trên đi.

- Dạ con xin phép.

Thấy tôi tới chơi thì Xu mừng lắm. Cứ tung ta tung tăng, khoác tay tôi đi xuống. Thấy thế ba mẹ hai(cách tôi gọi ba mẹ Xu) cũng chỉ biết nhìn nhau rồi tủm tỉm.

- Này. Tuy ba mẹ với nhà thông gia (ba mẹ hai cứ gọi ba mẹ tôi là thông gia, ba mẹ tôi cũng gọi ba mẹ hai như thế. Giờ nghĩ lại cũng chỉ biết lắc đầu) cho hai đứa cưới nhau rồi. Nhưng hai đứa vẫn còn đang đi học. Không được đi quá giới hạn đâu đấy. – Ba hai nói với tôi.

- Ông này. Để cho hai đứa nó tự nhiên. - Mẹ hai thúc tay ba hai.

- Thì tôi nhắc chừng như thế. Với cả chồng mày còn ở đó có chạy đi đâu mà sợ. Vội vàng làm gì con gái nhỉ?- Ba hai nói xong thì nhìn Xu ý nhị. Mẹ hai cũng chỉ biết cuời trừ.

Tôi với Xu thì lúc đầu cũng còn sượng sùng đỏ mặt. Nhưng nghe mãi cũng thành quen rồi. Xu qua nhà tôi chơi thì ba mẹ tôi cũng chọc Xu y chang. Cứ như là hai nhà móc nối với nhau gán ghép tôi với Xu vậy.

- Dạ thôi con xin phép ba mẹ. – Tôi chào ba mẹ hai

- Dạ chào ba mẹ con đi. Chồng nhỉ? – Xu cũng pha trò. Ba mẹ em nghe thấy thế thì cũng bật cười. Tôi cũng chẳng biết nói gì im lặng mà chở Xu đi.

Cái tình cảm tuổi học trò trong tôi và Xu trong sáng, thánh thiện. Nó nảy nở theo thời gian chúng tôi bên nhau, như những dây leo quấn quanh một gốc cây đại thụ của tình yêu vậy. Tôi hàng ngày vẫn qua nhà Xu chơi. Vẫn chở đi chơi đều đặn. Chúng tôi cũng có những lúc cãi vã. Nhưng tôi luôn là người chủ động xin lỗi dù mình có lỗi hay không.Tôi quý Xu và tôi chẳng muốn mất đi thứ tình cảm mình đang có một chút nào. Xin lỗi – Làm lành – Đi chơi – Rồi lại tíu tít vui vẻ tay trong tay.

Cái thành phố Phan Thiết này bé lắm. Bạn nào có đến Phan Thiết chơi một lần chắc cũng biết Phan Thiết cũng chẳng có gì nhiều. Quay đi quẩn lại cũng chỉ là đi dạo trên cung đường biển, hoặc đi qua bên đường TKH mà ngắm các gian hàng hai bên đường. Nhưng mà nếu đó là lùc tôi đi một mình. Nhưng ngày ấy tôi còn có Xu, đi với Xu thì tôi bao giờ cũng vui cả, và Xu cũng vậy. Hai đứa lúc nào cũng có nhau, tay trong tay. Cứ như mặc định một liên kết vô hình là sau này lớn lên tôi với Xu sẽ cưới nhau vậy.Ít nhất đó là trong suy nghĩ của tôi. Tôi với Xu có chung một kỉ vật. Đó là một chậu cây xương rồng nhỏ mua vào một ngày tôi đi chơi Tết với Xu. Cây xương rồng đặt ở sau vườn nhà tôi. Tôi và Xu vẫn hàng ngày chăm sóc nó. Tôi quí nó lắm. Trân trọng nó như trân trọng tình cảm mà tôi đang có vậy.

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:29)
Điều hành T9.



Up Stt cho nhẹ page...>>>

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:30)
Điều hành T9.



Chap 12:

Nhưng mà có câu: Tình đầu là tình dang dỡ. Phần lớn mối tình đầu, nhất là mối tình tuổi học trò thì càng không bao giờ bền vững. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày hôm ấy. Là một ngày hè cuối năm lớp mười. Trời mưa tầm tã. Xu hẹn tôi ra cung đường biển quen thuộc. Tôi đội áo mưa vào mà phi như bay ra giữa màn mưa trắng xoá. Lúc đó đang lo cho Xu lắm. Chẳng biết đang mưa gió đầy trời còn hẹn mình ra làm gì. Tới nơi thì đã thấy Xu ngồi trên chiếc ghế đá mà chúng tôi vẫn hay ngồi. Toàn thân bây giờ đã ướt sũng.Tôi vội vàng xuống xe, lột cái áo mưa đang mặc ra che cho Xu.

- Này. Em có làm sao không thế? Trời mưa lại ra đây ngồi. –Tôi ngồi xuống bên cạnh Xu nhưng hai tay vẫn giữ áo mưa che cho hai đứa.

- Anh này. Chúng mình chia tay đi! – Tôi như vẫn chưa tin vào tai mình. Có lẽ tiếng mưa đã át đi tiếng Xu chăng?

- Em nói sao?

- Em nghĩ chúng mình nên chia tay. Em thấy mình không còn hợp với anh nữa.

Tai tôi ù đi. Như không tin vào lời nói đó lại từ chính miệng của “cô vợ hờ” bé nhỏ của tôi phát ra.Tay tôi buông thõng xuống. Chiếc áo mưa cũng theo đó mà rớt xuống vỉa hè.

- Nhưng mà… tại sao? Anh cần biết lý do?

- ………………..!

- Có phải… vì anh ta? Vì anh ta đúng không? Em trả lời đi. –Tôi lúc này đang xúc động, bóp chặt lấy hai vai Xu mà lắc, mà hỏi. Cứ như là tôi làm như thế thì Xu sẽ rút lại lời nói của mình.

- Em nói rồi. Do hai đứa chúng mình không hợp nhau thôi.

- Em nghĩ anh tin lời nói dối đó sao?

- ……………………..!

Cách đây một tháng Xu có kể với tôi về một anh học chuyên Lý trên Xu một lớp đang lân la bắt chuyện với Xu. Rồi có rủ đi chơi vài lần. Rồi Xu cũng đồng ý. Tất nhiên là Xu có nói với tôi.Nhưng mà tôi cũng chẳng quan tâm. Vì cứ nghĩ tôi và Xu sau này nhất định sẽ cưới nhau, sẽ thành vợ chồng. Ừ hồi ấy tôi ngây thơ như thế đó. Rồi một ngày mấy đứa bạn tôi bắt gặp Xu ngồi sau xe một ông anh trường chuyên, hai người cười nói rất vui vẻ. Tôi nghe xong thì chỉ bật cười không tin.

- Mày cứ cười đi. Tao đã bảo là mày bị cắm sừng rồi. - Thằng bạn tôi quả quyết.

- Tao không tin đâu. Tao tin là Ly biết mình đang làm gì, phải làm gì. Sẽ không có chuyện Ly phản bội tao. – Tôi cũng quả quyết không kém

- Thằng này. Anh em tao nói thật với mày, mày không tin thì thôi. - Mấy thằng bạn ngao ngán nhìn tôi lắc đầu.
Nhưng lúc ấy thì lòng tin của tôi vào Xu là quá lớn. Không bao giờ tôi tin có chuyện Xu sẽ phản bội mình.

Tôi lúc này chỉ biết ngồi trên chiếc ghế đá nhìn Xu đạp xe đi dưới cơn mưa tầm tả. Tôi chỉ biết lặng đi, lặng đi rất lâu cho tới khi mưa đã ngớt hạt. Tôi cũng chỉ biết ngồi ở đó. Tôi dầm mưa suốt hai tiếng đồng hồ, rồi tiếp tục ngồi tại ghế đá thêm hai tiếng nữa.Lúc ấy là lần đầu tiên tôi biết tới cảm giác khóc cho một người con gái. Thấy cái thân mình thật tội nghiệp đáng thương. Tôi lê lết dắt xe ra về (chẳng hiểu lúc đó tôi nghĩ cái gì mà đạp xe ra lại dắt xe về). Tôi bị sốt ly bì luôn ba ngày sau đó.Lúc tôi khỏi rồi thì có nghe ba nói gia đình Xu đã chuyển vào trong SG rồi. Tôi khi nghe cái tin đó thì khẽ cười. Chuyển đi rồi, thì sao chứ, chuyển đi rồi, có hàn lại được vết thương trong lòng tôi hay không? Chuyển đi rồi có lấy lại được những giọt nước mắt tôi đã rơi hay không, có giúp tôi quên đi được hay không?Hay là đổi lại chỉ là sự dày vò hằng đêm. Tôi bất giác la lên một tiếng thật to. Vang vọng cả căn nhà. Mẹ tôi thấy thế thì hoảng hồn.

- Trời đất. Mày bị sao thế hả con? Sốt xong rồi bị động kinh luôn hả?

Tôi chỉ biết nhìn mẹ lắc đầu.

- Mẹ nè. Con sẽ quên được phải không?

- Mày nói gì thế con? Mẹ chẳng hiểu gì cả? Hay là mày lại trở sốt rồi? – Nói xong mẹ tôi lấy tay sờ lên trán tôi.

- Quái! Mày có sốt đâu. Mà sao lại nói mê sảng cái gì thế?

Từ hôm ấy trở đi tôi tự hứa với lòng là sẽ phải quên đi hình bóng người con gái ấy. Và tôi cũng làm được. Làm được một cách khổ sở, chật vật. Suốt mấy tháng hè tôi như người mất hồn.Tụi bạn chỉ biết thở dài ngao ngán. Nhưng mà cũng nhờ tụi nó tôi mới vượt qua được. Trong tôi cảm giác giận đã không còn nữa. Thay vào đó tôi cảm ơn Xu. Chắc các bạn đọc thấy tôi nói vậy rất tức cười. Sao lại cảm ơn cơ chứ? Nhưng thật vậy,nhờ chuyện đó mà tôi trở thành một con người chai sạn hơn. Khó tin người hơn. Rồi tôi thận trọng hơn trong chuyện tình cảm. Tôi đa nghi hơn, hay dò xét từng cử chỉ của những ai mình gọi là bạn gái (nói vậy để cho các bạn hình dung tôi là một người chai sạn như thế nào. Đừng có suy diễn tôi là một người ba lăng nhăng nhiều bạn gái).

Một lần là quá đủ rồi…

*Hiện Tại*

- Em biết anh đang nghĩ gì. Anh vẫn còn giận em đúng chứ?

- Không. Anh đã không còn giận lâu rồi. – Tôi nhấp ngụm café trên tay. Đưa mắt ra nhìn dòng người đang chạy trên đường. Cuộc sống này cũng vậy,rồi cũng phải biết cách mà vượt qua, đi tiếp, chẳng cần phải bi luỵ làm gì. Cứ như dòng xe trước mắt không phải là rất tốt sao. Cứ vụt qua mãi…

Ngồi thêm một chút nữa thì điện thoại Xu reo.

- Alô. Vân à. Xin lỗi mày. Tao đang ngồi lại anh Tú. Không phải. Cũng không phải. Ừ đúng rồi, ảnh đó. Tao xin lỗi tao không tới được. Không có chuyện gì đâu. Thôi tao dập máy đây.

- Là cái Vân à?

- Dạ. Hồi tối em có hẹn với nó. Mà anh vẫn còn nhớ nó à?

- Ừ.

- Anh dạo này ít nói quá nhỉ?

- Ừ.

- Em biết lời xin lỗi bây giờ đã quá muộn màng rồi. Nhưng em có thể cầu xin sự tha thứ từ anh không?

- Anh đã tha thứ cho em từ lâu lắm rồi, em không cần phải áy náy vì việc đó đâu. – Tôi lại khẽ nhấp một ngụm café khác. Café sữa mà sao đắng quá. Đắng tới tận cuống họng. Từng giọt café chảy tràn qua cổ, rơi xuống một cái giếng đã khô từ lâu - cái giếng tình cảm của tôi và Xu.

- Anh bây giờ đã có bạn gái rồi chứ?

- Anh có rồi.

- Người ấy có tốt không?

- Cô ấy đối với anh rất tốt. – Tôi nói ra câu này cũng đã suy nghĩ rất lâu. Có thể đó là một lời trách khẽ. Tuy nói tôi đã tha thứ, nhưng đâu phải tôi không được quyền trách móc chứ.

- Em… xin lỗi… - Nói rồi Xu khẽ rớt nước mắt. Lại khóc. Tôi chúa ghét nhìn thấy con gái khóc.

- Thôi trễ rồi. Em về đi. Để anh đưa em về. Giờ cũng tối rồi.

Tôi tính tiền rồi ra dắt xe cho Xu. Đi bên cạnh mà Xu cứ khóc mãi. Tôi cũng chẳng biết làm gì (hay là tôi chẳng muốn làm gì nhỉ?) Về tới nhà. Nhìn Xu dắt xe vào trong rồi tôi mới yên tâm quay đầu xe mà chạy về.

- Haizz. Trễ quá rồi. Thể nào về cũng bị chị Huệ la cho coi.

Tôi đoán đúng. Chị Huệ vừa thấy bóng tôi bước vào đã la um lên. Nào là đi dạy về trễ sao không gọi điện báo. Nào là chị lo cho em lắm, sao lớn rồi mà chẳng biết nghĩ gì cả… Tôi cũng chỉ biết xin lỗi rồi leo lên phòng nằm ra đó. Nhắm mắt lại vỗ về giấc ngủ. Nhưng mà chẳng thể nào ngủ được…

- Chắc là do café.

- Haizz. Mày biết chắc là không phải do café mà.

- Thôi. Đã hơn năm năm rồi. Năm năm rồi đấy. Gặp lại thì sao chứ?

- Hết yêu rồi mà. Sao còn nhung nhớ cái gì chứ?

- Tuy hết yêu nhưng vẫn còn tình nghĩa, đúng chứ?

- Mày thôi đi. Chẳng ai lại ngu ngốc như mày cả. Người ta đã bỏ mày, nhớ chứ? Là Xu bỏ mày đấy.

Những dòng suy nghĩ cứ đua nhau quấn lấy tôi. Cứ như con rắn cuốn lầy đầu óc vậy.
Đêm đó là một trong những đêm dài nhất của tôi. Có lẽ. Chẳng nhớ rõ nữa (chẳng muốn nhỡ rõ nữa??) Hôm đó đi ngủ lúc 4h sáng thì phải… Chà..cũng chẳng nhớ rõ nữa…

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:31)
Điều hành T9.



Chap 13:

Tối hôm qua do ngủ trễ nên sáng nay tôi chẳng thể đi tập bóng được. Nhưng mà thây kệ. Mai chủ nhật rồi. Tôi có lẽ cũng nên tự thưởng cho mình một ngày xã hơi. Ngày hôm nay, tôi sẽ tạm không dính tới “bạn gái-bạn gái cũ-chị gái-em gái” tất cả những ai tôi nghĩ có thể làm tôi thêm đau đầu, mệt mỏi.

Bước xuống dưới nhà thì đã gần 12h. Hôm nay thứ bảy nhưng môn học hôm nay lớp tôi đã kết thúc từ tuần trước rồi. Thế nên từ đây tới cuối kì tôi sẽ có ít nhất hai ngày nghỉ trong tuần. Vươn vai một cái cho giãn gân cốt. Bỗng một mùi thơm sực nức xông vào mũi. Tôi biết ngay là chị Huệ đang nấu ăn dưới bếp. Đi xuống thì đã thấy con bé em bày thức ăn ra bàn rồi.

- Rửa mặt đi rồi ngồi vào ăn. - Chị Huệ nói giọng vẫn còn chút giận dỗi. Chắc là vẫn còn để ý vụ tối qua tôi về trễ.

- Dạ vâng ạ.

Tôi chẳng dám cãi. Trong cái nhà này thì chị Huệ giống như một người mẹ vậy. Chị lo từ cái ăn, cái mặc, quán xuyến mọi việc lớn nhỏ. Chị lo cho tôi với con bé em từng ly từng tí, cứ như chị là mẫu người nội trợ mà cánh đàn ông ai cũng muốn cưới về làm vợ. Tôi làm vệ sinh cá nhân xong là ngồi vào bàn luôn. Bữa ăn hôm nay thịnh soạn quá. Nào rô phi chiên xù. Thịt kho trứng. Rồi cả một dĩa tôm rang me và một dĩa rau cải xào. Tất cả đều đang bốc khói nghi ngút. Đợi chị ngồi vào bàn là tôi ăn luôn. Miễn sao đó là cơm chị Huệ nấu thì tôi sẽ ăn bằng sạch, chừng nào nít bụng thì mới buông đũa ra. Con bé ba thấy thế thì lần nào cũng cười khì khì.

- Gớm. Có ai giành ăn đâu mà gấp thế ?

- Kệ. Ngon mà, chị nhỉ ? – Tôi cố tình đá chuyện với chị.

- Thì chẳng. Tao nấu không ngon thì mày có lớn xác được như vầy không ? – Hic. Mới nuôi mình được có một năm mà nói cứ như là chị nấu ăn cho tôi từ nhỏ tới lớn vậy.

- Dạ. Chị của em là nhất mà. Ba nhỉ ? – Tôi quay mặt qua con bé em mà cười gian xảo.

- Khỏi nịnh. Chuyện hôm qua em còn chưa xử tới đâu. – Cái đệch ! Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Tôi ăn xong thì sắp xếp lại bàn rồi để cho con bé em rửa chén. Còn mình thì chỉ việc ngồi phè phỡn xem tivi. Ở chung với con gái sướng lắm các bạn ạ. (gái ngoan biết nội trợ thôi nhé. Còn như mấy em teen bây giờ thì… ôi thôi !) Đang ngồi xem thời sự buổi trưa thì có điện thoại tới. Số lạ.

- Alô

- Cho hỏi có phải số của Tú đúng không vậy ? – Là giọng con gái.

- Đúng rồi. Cho hỏi ai đầu dây vậy ạ ? – Tôi lịch sự trả lời.

- Vân đây. Vẫn còn nhớ chứ ?

- Ừ. Gọi có chuyện gì không ?

- Chiều nay ông rãnh không ? Ra quán café nào nói chuyện đi.

- Tôi thì có chuyện gì để nói ?

- Ông biết chuyện gì mà! Hẹn ông 4h tại quán X đường Y nhé. Không gặp không về. – Nói xong thì nhỏ Vân cúp máy luôn.

Tôi quăng cái điện thoại ra bên cạnh rồi ngã người ra ghế. Đúng là chuyện trên đời này chẳng mấy khi nào mà theo ý mình cả. Hôm nay muốn có một ngày yên tĩnh vậy mà... Tôi biết nhỏ Vân hẹn gặp tôi không vì mục đích nào khác ngoài muốn nói chuyện của Xu. Hai đứa hồi xưa đã là bạn thân của nhau. Lúc ấy Vân lúc nào cũng ở cạnh tôi lúc tôi buồn, khuyên tôi nên tha thứ cho Xu. Tôi thì lúc ấy cứ nghĩ hai đứa là bạn thân với nhau nên nói đỡ cho nhau. Thế là tôi đâm ra ghét lây sang Vân, cứ mỗi lần nó nhắc đến chuyện đó là tôi lại to tiếng, nó buồn tôi lắm, nhưng cũng chẳng nói gì.

Mãi suy nghĩ thì điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn của thằng Hưng nhắc chừng tôi chiều mai nhớ lên sân đúng giờ. Nhìn đồng hồ thì chỉ mới 2h chiều, tôi lại lôi cuốn tiểu thuyết lên ban công mà giết thời gian. Hẹn giờ 3h30 cho cái hẹn café luôn. Và như thường lệ, cho dù tôi rất thích đọc tiểu thuyết. Nhưng chỉ một tiếng sau là mắt tôi đã díu lại mặc dù trước đó tới tận trưa tôi mới ngủ dậy. Vỗ tay vào mặt cho tỉnh ngủ, thôi thì xuống dưới lầu tắm rửa cho mát rồi đi luôn, mấy ngày này thời tiết SG nóng quá. Tắm xong thì cũng gần tới giờ hẹn với nhỏ Vân. Tôi xuống nhà, khóa cửa cẩn thận rồi dắt xe ra ngoài chạy tới quán café đã hẹn.

Tới nơi, quăng xe cho ông bảo vệ rồi bước vào trong luôn. Quán café này tôi mới vào lần đầu. Rộng quá! Quán có tới bốn khu. Ở giữa có cả một cái hồ bự chảng. Lấy điện thoại gọi cho Vân.

- Này. Đang ngồi ở đâu thế ?

- Khu D, cái bàn trong cùng nè. Cạnh cây phát tài á.

Tôi đi tới thì đã thấy nhỏ ngồi với ly sinh tố đã vơi nửa. Chắc là tới tự lúc nào rồi. Ngồi xuống, gọi một ly nha đam (trời nóng mà uống cái này thì dr.thanh cũng chẳng là cái đếch gì hết).

- Gọi ra đây có chuyện gì không ? – Tôi rào trước.

Nhỏ Vân hơi sựng lại. Nhìn sâu vào mắt tôi, rồi mới lên tiếng.

- Ông có còn giận con Xu không ?

- Sao lại hỏi vậy. Tui hết giận lâu rồi.

- Xạo. Miệng ông nói không nhưng mắt ông nói có. - Nhỏ Vân phán như đúng rồi ấy.

- Mấy năm không gặp bộ mới đi học bác sĩ tâm lý về hả ? – Tôi chọc nhỏ

- Đâu cần. Tui lại còn lạ gì ông với con Xu. Nói thật, ông đừng có trách con Xu nữa.

- ……………………..!

- Mấy bữa tối gọi cho nó thì nó bảo là đi với ông. Tui cũng bất ngờ lắm. Về hỏi nó thì thấy nó chẳng nói gì, cứ khóc hoài. – Tôi nghe tới đây thì lòng chợt nhói.

- ……………………!

- Tui nói ông nghe, ngày xưa con Xu đi với Long (tên cái thằng cha chết bằm chuyên Lý) cũng vì ông thôi. – Nãy giờ Vân nói mà mắt vẫn chằm chằm vào tôi.

- Vì tui? Nực cười! Đi với thằng khác phản bội tui mà bảo là vì tui. Chuyện hoang đường nhất thế kỷ. – Tôi nghe xong thì mặt hằm hằm.

- Ông nghe tui nói xong đã. Quả là ngày xưa anh Long có thích Xu. Nhưng Xu có bao giờ thèm nói chuyện với Long đâu. Rồi tới một ngày, Xu được ba mình nói là tháng sau phải chuyển vào SG vì ba nó phải chuyển công tác. Nó buồn lắm, nó lại sợ ông xa nó thì ông đau khổ. Nên mới cặp với Long rồi chia tay ông để ông phải quên nó đi.

- Hahaha. Này Vân. Đang đóng phim Hàn đấy à ? – Tôi nghe xong mà mắt lộ vẻ khinh bỉ. Sao nhỏ Vân có thể bóp méo sự thật như thế chứ ?

- Ông thử nghĩ lại xem. Tui trước giờ có lần nào nói dối ông chuyện gì chưa? Chuyện lần đó cũng là Xu nhờ tui phải giữ kín trước mặt ông. Nói sợ ông phải buồn vì nó, nên đã chủ động chia tay ông.

- ………………….!

- Mấy hôm trước thấy nó bảo gặp ông, rồi về ngày nào cũng khóc. Tui cũng lo lắm, tui định nói với ông nhưng nó cản lại. Mấy ngày nay nó không ăn uống gì cả, bây giờ đang sốt ly bì ở nhà. – Tôi nghe Vân nói xong thì tim lại nhói thêm một cái.

- Nãy giờ những gì Vân nói là thật chứ ? Không gạt tui chứ ? – Tôi nhìn thẳng vào nhỏ Vân như tìm ra một cử chỉ hay hành động dối trá nào. Nhưng hoàn toàn không có.

- Tui đã nói rồi, trước giờ tui có lần nào nói dối ông chưa ? Tin hay không thì tuỳ, à mà khoan, ông bắt buộc phải tin tui. Con Xu bây giờ đang bệnh nặng, nó cũng vì luỵ tình với ông mà bệnh.

- Cho tui mượn điện thoại. – Rồi không chờ nhỏ Vân đồng ý. Tôi với tay lấy luôn cái điện thoại trên bàn.

Dò trong danh bạ thì thấy cái tên Xu hiện lên. Bấm số gọi ngay lập tức. Đầu bên kia đổ chuông một hồi thì có người bắt máy. Một giọng nói yếu ớt vang lên.

- Vân à. Gọi tao có chuyện gì thế?

- ……………………! – Đúng là tiếng Xu rồi.

- Giờ tao đang mệt lắm, không nói chuyện với mày được đâu, khi khác gọi lại nhé.

- Xu. Anh đây. – Tôi nãy giờ mới lên tiếng.

- Anh…Tú ? – Bên kia giọng Xu bỗng run run.

- Ừ. Bệnh tình của em thế nào rồi ?

- Em có bệnh gì đâu. Ha ha, anh lại nghe cái Vân nó nói bậy bạ rồi. – Xu cố gắng nói giọng vui vẻ nhưng đời nào qua mặt được tôi.

- Này. Em nghĩ anh là ai ? Em có mất một cọng tóc thì anh cũng biết. (chém tí !) Em bây giờ cứ nằm nghỉ cho khoẻ đi. Tí nữa anh qua sau. Mà cấm có trách con Vân, không nhờ nó thì anh cũng chẳng biết được cái màn kịch hay ho của em đâu. – Nói xong tôi cúp máy luôn. Mở điện thoại nhỏ Vân bắn số Xu qua máy mình rồi mới trả lại cho nó.

Con Vân nãy giờ chứng kiến màn nói chuyện của tôi với Xu thì cứ bụm miệng cười tủm tỉm.

- Chúc mừng Ngưu Lang đã tìm lại được Chức Nữ của lòng chàng nhé.

- Tính tiền nước đi. Mai tui xử tội bà sau. Dám giấu tui những năm năm. Hai người tốt quá mà. – Móc ví để lại tiền rồi tôi lao nhanh ra khỏi quán luôn.

Tôi lấy xe chạy ra chợ mua một ít hoa quả rồi mới tới nhà Xu. Đứng trước căn nhà mà tôi đã chở Xu về tối qua. Bấm chuông rồi lại dựa ra yên xe đứng đợi. Một lát sau thì có một người phụ nữ đứng tuổi ra mở cửa cho tôi.

- Cậu là…

- Mẹ hai. Không nhận ra con sao ?

- Mẹ hai… ? Trời đất ơi! Tú! Con sao biết được nhà mẹ ở đây thế ? Dắt xe vào, vào nhà đi con. Ông nó ơi. Xem ai đây này.

Tôi dắt xe vào trong nhà thì đã nghe thấy ba hai lên tiếng

- Ai nào? Bà nó để tôi xem nốt bộ phim đã. Đang tới khúc hay.

- Thì ông cứ quay ra xem ai vào nhà đi đã. - Tôi lúc này đã bước vào tới cửa rồi.

Ba hai tức tối quay ra, chắc là đang rủa thằng nào đang lúc xem phim hay lại tới phá đám đây mà.

- Cậu này là... ?

- Cái ông này. Thằng Tú đấy chứ còn ai. - Mẹ hai thúc tay chồng mình rồi quay qua nhìn tôi cười tươi.

- Ôi cha! Thằng rể. Sao con biết nhà ba ở đây mà tới thế? Quay ra đây ba xem nào. Mấy năm không gặp bây giờ phát tướng rồi đấy nhỉ? Nhìn cứ như Hàn Quốc ấy bà nó ạ (Câu này mình hơi tự tâng bốc chút. Hèhè)

- Dạ! Bữa trước con có gặp Xu ngoài đường. Nên có đi uống nước rồi đưa Xu về nên mới biết nhà. Con xin lỗi vì đã không hỏi ba con địa chỉ của ba mẹ để tới thăm sớm hơn. - Tôi ngồi xuống ghế rồi trả lời.

- Chà cái thằng này. Lớn thật rồi. Ăn nói đĩnh đạc ra phết đấy. Thế dạo này nhà thông gia thế nào rồi ?

- Dạ ba mẹ con vẫn khỏe. Ba con cứ nhắc ba suốt đấy ạ. - Tôi đón cốc nước từ mẹ hai.

- Ừ ba cũng bận việc quá. Lâu rồi chẳng về Phan Thiết mà thăm ba mẹ con được. Giờ gặp lại con thì thấy cũng đỡ nhớ phần nào.

- Dạ vâng ạ.

Tôi ngồi đấy nói chuyện với ba mẹ hai một chút nữa thì xin phép lên thăm Xu vì biết Xu bệnh. Sẵn tiện gởi trái cây mà tôi mua cho Xu luôn.

Bước lên lầu, đứng trước cửa phòng Xu. Tôi thở dài một cái rồi gõ cửa.

- Xu! Anh đây. Anh vào được chứ ?

- Anh vào đi, cửa không khóa đâu! - Tiếng Xu trả lời.

Tôi bước vào phòng. Thấy Xu đang cuộn tròn trong chăn như con mèo. Ngồi xuống bên mép giường. Khẽ gỡ Xu ra khỏi chăn rồi lấy tay sờ lên trán. Vẫn còn nóng quá. Tôi vào nhà vệ sịnh dấp cái khăn mặt rồi đắp lên trán cho Xu. Xong rồi tôi lại ngồi xuống bên cạnh. Khẽ đặt tay mình lên vai em.

- Anh đã làm khổ em rồi.

- Anh đừng nói thế. Tất cả lỗi là của em, anh chẳng làm gì cả.

- Sao em lại dối anh cơ chứ ? Nếu không nhờ Vân nói thì có lẽ cái sự thật này cũng bị em vùi sâu trong tim rồi.

- ..........................!

- Em yên tâm. Anh không trách em đâu. Anh mong sau này có gì thì em cũng đừng giấu anh. Hứa nhé ?

- Vâng! - Xu nói rồi nắm chặt lấy tay tôi.

Bỗng. <Cạch> cánh cửa phòng Xu mở ra. Tôi và Xu đưa mắt nhìn thì một người con trai cỡ tuổi tôi bước vào. Trên tay đang cầm một bó hoa. Tôi thấy mặt Xu lộ vẻ hoảng hốt.

- Sao anh lại tới đây. Tôi không còn gì liên quan tới anh cả. Anh đi về ngay cho.

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:32)
Điều hành T9.



Chap 14:

Sài Gòn cứ mưa rồi mưa mãi. Chán quá ! Cứ mỗi lần mưa là nhớ Xu. Hic, tui muốn về nhà !


============================================================

Trong khi tôi vẫn còn đang băn khoăn người con trai đang bước vào phòng Xu là ai thì em ấy đã lên tiếng xua đuổi. Cứ như sự xuất hiện của hắn trong căn phòng này như là một sự ghê tởm đối với Xu vậy.

- Tôi nói anh đi về đi, anh không nghe sao ? – Xu vẫn gay gắt với hắn ta.

- Anh chỉ muốn tới thăm em thôi mà. Nghe nói em bệnh anh lo quá! – Tên con trai kia nãy giờ tôi đã đoán chừng là Long rồi. Nhưng mà tại sao Xu lại ghét hắn ta thế nhỉ ?

- Tôi không cần anh phải lo. Mời anh về.

- Ừ anh sẽ về. Nhưng mà đây là…? - Hắn ta nhìn tôi hỏi.

- Là bạn trai của tôi, được chưa. Anh còn không về tôi sẽ gào lên bây giờ đó.

Tên kia nghe xong thì hốt hoảng đi ra, tôi nghe liến thoắng tiếng hắn chào ba mẹ hai ở dưới rồi mới quay qua hỏi Xu.

- Anh ta là Long à em ?

- Vâng ạ. Mà sao anh biết ? – Xu đã dịu lại rồi. Hic, mới nãy ai tin Xu bị bệnh mới lạ.

- Vân nó kể cho anh. Mà em có vẻ gay gắt với anh ta nhỉ ?

- Em căm thù con người đó. – Tôi nhìn Xu nói mà vẻ mặt rất tức giận.

- Ừ thôi đừng nhắc nữa. Em nghỉ ngơi đi. Chóng khoẻ nhé, anh về đây.

Nhưng tôi chưa kịp đứng dậy thì tay đã bị Xu nắm lại, rất chặt. Tôi không quay lại, khẽ thở dài. Tôi biết Xu đang nghĩ gì.

- Anh đừng đi có được không. Ở lại đây một chút thôi.

Tôi không nói gì. Khẽ ngồi xuống bên cạnh Xu, luồn tay mình vuốt lại mái tóc bết vào gò má xanh xao do mồ hôi. Tôi định lấy cái khăn đi dấp lại nước thì Xu đã choàng tay ôm tôi từ phía sau rồi oà lên khóc nức nở.

- Em nhớ anh lắm ! Anh biết không ?

- Anh biết.

- Em… đã năm năm nay rồi, không ngày nào là em không nghĩ tới hôm ấy.

- ……………………..!

- Ngày ấy, cái Vân bảo anh ngày nào cũng lang thang, rồi bỏ học. Em buồn lắm, em biết là tại vì em. Em làm vậy thật có lỗi với anh.

- Em…

- Anh cứ để em nói! – Xu cắt lời tôi

- Năm năm qua. Đã bao lần em cố liên lạc với anh. Nhưng khi có được số điện thoại anh rồi. Em lại chẳng dám một lần gọi điện. Em sợ… anh nghe thấy giọng em rồi sẽ càng giận em.

- ………………………!

- Đã biết bao nhiêu tin nhắn em viết, rồi lại xoá. Định gửi đi nhưng lại thôi. Đến nỗi em đã có lúc không dám đến gần cái điện thoại. Em sợ, sợ lắm… – Xu lại ôm chặt lấy tôi mà khóc to hơn nữa.

- Anh biết mà ! Em đừng buồn nữa. Đã có anh ở đây rồi. Ngoan nào, ngoan. Nín đi, em khóc xấu lắm. – Tôi ra sức an ủi Xu. Nghe em ấy kể mà tôi buồn quá. Tôi lại đâm ra trách chính mình, là chính tôi đã làm Xu phải khổ.

Sau khi khóc xong rồi thì Xu lịm đi, tội cho em quá. Đang bệnh mà còn phải khổ vì tôi. Tôi lúc này tự hứa là sẽ luôn quan tâm chăm sóc cho Xu. Bù đắp lại khoảng thời gian năm năm mà đáng lẽ hai đứa phải có.

Đặt Xu nằm lại ngay ngắn. Đắp chăn cho em ấy rồi dấp lại cái khăn mặt. Tôi ngồi xuống rồi nhìn về một khoảng không gian vô định. Bỗng khuôn mặt của em hiện ra. Không còn nụ cười toả nắng nữa mà thay vào đó là một khuôn mặt khinh bỉ đang nhìn tôi. Nếu phát hiện ra chuyện này thì chắc em sẽ giận tôi ghê lắm. Tôi không muốn mất em chút nào. Tôi yêu em rất nhiều, và em cũng tin tưởng tôi rất nhiều. Tôi không muốn em đau khổ. Nhưng mà Xu. Tôi cũng không muốn em ấy đau khổ. Ngày xưa vì bất đắc dĩ em ấy mới phải xa tôi. Nếu bắt tôi chọn một trong hai ngay lúc này, tôi thật chẳng biết phải chọn ai cả. Tôi lúc này không biết có được tính là bắt cá hai tay không nhỉ ? Chợt bài hát “Người đi ngang đời tôi” của Ưng Hoàng Phúc lại vang lên trong đầu:
“ Nếu có ai…Đã làm tôi yêu thêm một người. Đó là em đã làm tôi chia đôi cuộc tình. Một nửa cuộc tình trước trao cho em, vì em là người đến sau. Nhưng còn người yêu tôi… đã đến trước em.”

“ Ôi duyên số không cho tôi chọn… không cho tôi chọn cả hai… Ai có thể chọn giúp tôi ?”

Ngồi bên Xu thêm một chút nữa. Ngó lên đồng hồ treo tường thì đã hơn 6h. Tôi vuốt nhẹ vào mái tóc Xu một cái rồi mới bước ra khỏi phòng. Xuống nhà chào ba mẹ hai rồi lấy xe đi về. Trong đầu tôi lúc này đang có trăm mối tơ vò. Một bên là Xu, một bên là em. Một lần nữa cái chân lý “ Trên đời này chẳng có gì mà như ý mình cả “ lại phát huy tác dụng. Thôi cứ tạm gạt cái chuyện đó ra khỏi đầu đã. Bây giờ tôi cần tập trung vào một chuyện cũng khá quan trọng : Long. Chắc chuyện này thì nhỏ Vân là người tôi cần phải tìm tới. Nhưng trước khi gặp nhỏ Vân thì tôi cần phải lấp cái bụng trống của mình đã.

Lượn lờ trên đường, tôi định ghé vào một quán cơm tấm thì điện thoại reo. Là em, tôi bỗng dưng lại không dám bắt máy. Chắc là chuyện của Xu làm tôi thấy có lỗi với em.

- Anh nghe nè. Có chuyện gì thế ?

- Anh đang ở ngoài à ?

- Ơ. Sao em biết ? – Tôi thót tim, chẳng lẽ em theo dõi tôi sao.

- Thì em nghe tiếng xe. – Phù! Nghe em nói mà tôi thở phào nhẹ nhõm.

- Ừ, anh đang định đi ăn.

- Anh chưa ăn à? Qua em nè, bữa nay nhà có mình em thôi. Đang chán quá đây nè.

- Chà. Chừng nào chán mới gọi cho anh ha. – Tôi lúc này đã lấy lại được bình tĩnh, liền pha trò chọc em.

- Hì. Thôi đừng có giận mà. Qua đây ăn chung nè, em cũng đang định dọn ra ăn.

- Trùng hợp quá nhỉ? Anh qua giờ nè.

Tôi quay đầu xe chạy về hướng nhà em. Một lát sau căn nhà quen thuộc đã hiện ra. Dừng xe lại, với tay bấm chuông, một lát sau em đã chạy ra mở cổng. Hôm nay em mặc bộ đồ ở nhà trông nhí nhảnh lắm. Áo Tom&Jerry in trước ngực màu hồng, quần ngắn tới đầu gối cũng màu hồng nốt. Thấy tôi em vui lắm.

- Anh dắt xe vào đi. Dắt vào trong kia luôn. – Tôi dắt xe theo hướng tay em chỉ. Là một cái hiên để dựng xe. Con AB của em cũng dựng đó luôn. Cạnh bên là hai chiếc nữa.

Đây là lần đầu tiên tôi vào nhà em. Mọi hôm rủ đi chơi hay chở em về toàn đứng ngoài, vì em nói mẹ em cũng hơi khó tính. Bắt em phải học xong thì mới được tính tới chuyện yêu đương.

Bước qua cái sân rộng với các chậu cây cảnh đặt hai bên. Tôi bước vào trong. Cảm nhận đầu tiên của tôi là cách bài trí của nhà em cũng hao hao giống với nhà của em Linh. Ngoài phòng khách đặt một bộ sofa lớn. Rồi tới một chiếc tủ cũng lớn không kém để tivi, một dàn đầu đĩa, amply kara… Đằng sau chiếc tủ là cầu thang dẫn lên lầu. Bên hông là lối dẫn xuống bếp. Không lạ nhưng mà rất trang nhã. Có lẽ do đồ dùng trong nhà đều rất đắt tiền nên tôi mới có suy nghĩ như vậy.

- Anh đói chưa? Em dọn cơm ra ăn luôn nhé ? – Em lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

- Ừ. Anh cũng đói rồi. Để anh phụ em.

Rồi hai đứa dắt nhau ra sau bếp dọn cơm lên ăn.

- Em nấu đấy à ? – Tôi nhìn vào bàn ăn vừa được dọn ra mà choáng. Toàn món ngon mà lúc đi ăn cưới mới có (bạn nào đọc tới đây bảo mình nhà quê hai lúa thì mình cũng xin nhận. Hic, trước giờ có được ăn cái này thường xuyên đâu.)

- Ừa. Anh thấy sao ? – Em nhìn tôi cười tươi rồi chắp tay trước ngực như chờ một lời khen ngợi.

- Nhìn ngon quá! Anh không ngờ em cũng biết nấu ăn. – Tôi xuýt xoa

- Hứ. Anh đừng khinh thường em nhé. Nè, nhìn em vậy nhưng không phải vậy đâu. Người ta nữ công gia chánh lắm đó, nói cho mà biết. – Em nói xong rồi véo tôi một cái.

- Ôi tha cho anh. Anh biết em đảm đang thục nữ rồi mà! – Tôi ôm hông gào thét. Khiếp, con gái đứa nào cũng nhéo đau hết.

Công nhận em nấu ăn rất ngon. Món nào cũng vừa miệng cả. Tôi ăn liền ba bát mới chịu buông đũa. Xoa xoa bụng rồi cười như ông địa.

- Em nấu ngon thật. Chắc từ nay về sau anh phải tới nhà em ăn ké dài dài.

- Hì. Bữa nay ba mẹ em đi vắng mới dám mời anh qua thôi. Chứ bữa nào anh cũng tới mẹ mắng em chết. – Em vừa dọn bàn vừa nói.

- Mẹ em khó nhỉ ? Rồi còn ba em thì sao ? – Tôi cũng tới phụ em, vừa dọn vừa hỏi.

- Ba em thì dễ tính . Nhưng ba nể mẹ lắm. Trước giờ ba chẳng bao giờ lám trái ý mẹ.

- Thế em giống mẹ hay giống ba ?

- Này! Anh đừng có mà thừa nước đục thả câu. Em là con gái họ, em vừa nữ công gia chánh giống mẹ. Vừa giỏi việc lo cho gia đình giống ba. – Em nói rồi lại nhéo vào hông tôi một cái.

- Hic. Anh biết rồi, không có trêu em nữa đâu mà.

Hai đứa vừa rửa chén vừa nói chuyện cười đùa vui vẻ. Em đang rửa thì bỗng lấy tay quệt một đường lên mũi tôi, làm mũi tôi in một vệt trắng xóa. Tôi thấy thế thì lại vốc một chút nước té vào em. Hai đứa cứ đứng đùa qua đẩy lại suốt buổi, mãi mới xử lý xong mấy cái chén. Tôi với em ngồi phịch ra ghế rồi nhìn nhau cười hì hì. Em bỗng ngồi lại gần rồi nắm lấy cánh tay tôi.

- Phải chi tụi mình lúc nào cũng như thế này thì hay anh nhỉ ?

- Ừ. – Tôi trả lời em mà lòng buồn khôn tả. Thấy có lỗi với em quá.

- Anh sao vậy, đang vui tự nhiên lại buồn ? – Em thấy tôi thế thì nắm chặt tay tôi hỏi.

- Không có gì đâu em. – Tôi quay mặt qua chỗ khác để tránh ánh mắt của em đang nhìn mình.

- Xạo. Nhìn mặt anh nhăn như khỉ kìa! Nói nhanh, chuyện gì ? – Em đổi cấu hình từ bà tiên sang phù thủy.

- Không có gì thật mà! Phạm Quỳnh Anh thổi bụi bay vào mắt anh thôi =]] – Tôi nói xong rồi cố cười ha ha một tiếng.

- Hứ. Tưởng gì, lớn rồi mà anh như con nít. – Hic, sao không coi lại cái áo mình mặc nó thế nào hẵng nói anh chứ cô hai.

- Hì. Thôi anh đi về nhé ! Về sớm tí kẻo ba mẹ em về thấy anh trong nhà thì lại nguy. – Tôi phịa lý do để tránh mặt em, ngồi lại một tí nữa chắc có chuyện gì tôi cũng huỵch toẹt ra mất.

- Ừ thôi anh về đi. – Em mặt cũng buồn lắm khi thấy tôi đòi về, nhưng chắc em cũng sợ mẹ. Hì hì, may mà còn biết sợ mẹ

Tôi dắt xe ra khỏi nhà em. Nhìn lên đồng hồ thì cũng đã hơn 9h rồi. Thôi bữa nay về sớm cho chị Huệ khỏi chờ. Bữa nào cũng đi về muộn hoài. Nghĩ thế rồi tôi chạy qua bên Ý Phương (Ai ở SG chắc chắn biết quán này ) mua hai bọc chè Thái về cho hai chị em rồi tôi về luôn.

Về tới nhà, cầm bọc chè Thái mà lắc lắc trước mặt con bé em thì nó thích lắm, tôi biết tính nó, rất thích ăn chè. Cứ khi nào giận tôi thì tôi lại cứ chạy ra Ý Phương mà mua cho bọc chè Thái thì nó lại cười tít mắt.

Hai chị em ăn chè nói cười với nhau vui lắm. Tôi thấy thế thì trong lòng ấm áp lên được một chút. Hôm nay quả thật là một ngày dài, biết bao chuyện xảy ra. Hết em rồi tới Xu. À mà nhắc tới Xu mới nhớ. Tôi vội móc điện thoại ra gọi cho nhỏ Vân.

- Alo Vân à ?

- Không tui thì ai ? Làm gì mà giờ này mới gọi thế ?

- Mai rãnh không ? Ra quán café hồi chiều nói chuyện. – Tôi vào đề luôn.

- Ơ chuyện gì ? Tui tưởng ông bỏ qua cho Xu rồi chứ ? – Vân ngạc nhiên.

- Không. Chuyện của Long. – Tôi nghiêm giọng

- ………………….! – Nhỏ Vân nghe tới tên hắn ta thì bỗng dưng im bặt.

- Này! Nghe thấy tui nói không thế ? – Tôi sốt sắng.

- Ừ. Chiều mai ra chỗ cũ đi. Tui chờ. – Nhỏ Vân nói xong thì cúp máy luôn.

Quẳng điện thoại ra giường. Tôi nằm vật ra giường. Tự vấn lòng:

- Sao Xu lại gay gắt với hắn ta thế nhỉ ?

- Nếu hắn dám làm gì Xu thì mình sẵn sàng làm mọi chuyện để ngăn tên Long này lại. Thề có trời !

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:32)
Điều hành T9.



.................


  Tổng số: 119
<< 1 2 3 4 ... 12 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
24 / 190 / 9549