Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện] Nhật ký cưa gái


Đánh giá:(Hay 227 - Không Hay 178) 227 / 178
Lượt xem:19807 - Bình luận:68
1 2 3 ... 7 >>

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 08:19)
Điều hành T9.


Chap 1:

Đừng ai để ý cái tiêu đề thớt nha, nghe kêu vậy thôi chứ cưa thì có dính có trật, dính hết có mà ko phải người à.

Cơ bản là những lần cua gái của mình nó có quá nhiều dấu ấn nhục nhã có, lãng mạn có, như c*t cũng có nên tự nhiên muốn chia sẻ với anh em.

*Mẫu giáo: Chậc, lớp mầm thì chưa có, hồi đó ngày đầu đi học xa mẹ cha khóc hết cả nước mắt thời gian đâu mà để ý đến gái. Hồi đó mà có Ngọc Trinh khỏa thân trước mặt mình cầm cây kẹo thì 1 tỷ phần trăm là lấy cây kẹo rồi đạp cmn vào đít em rồi, con gái j ko mặc đồ trông ghê vc.

Lên tới lớp Lá thì phải, trong lớp có con bé xinh xắn dã man, đó là theo kí ức mình nó thế, 16 năm rồi mà vẫn nhớ đúng tên nó là Thủy Tiên =))

Hồi đó nó là đứa con gái đẹp nhất trong cái đầu trẻ thơ của mình, ngày nào cũng nhìn trộm nàng, vui lắm cơ, lúc nàng đứng lên đọc bài yêu cực

Mình thì cũng có danh trong lớp, nổi tiếng là đứa chìm nhất lớp, hồi đó thấy tự hào, h nghĩ lại thấy như cc.

Rồi thời gian cứ thế trôi đi, cũng có vài chuyện rắc rối xảy ra như bị cô phạt tuột quần khoanh tay trước lớp, bị phạt….xấu hết hình tượng nhưng mình vẫn thích nó.

Cuối cùng vào một ngày đẹp trời, đùa giỡn thế nào xô thằng anh họ của nàng cũng học chung lớp gãy cmn tay.

Thế là đi toong mối tình lớp Lá, khóc hết 1 ngày, teo nhẹ.

*Lớp 1.

Rời mẫu giáo với mối tình thơ mộng dang dở, theo tiếng gọi của tương lai, của đất nước mà chính xác hơn là cha mẹ bảo ko đi học đập vỡ đầu mình hiên ngang vào học lớp 1.

Vào học ngay trường mẹ dạy, cũng dạng con nhà nòi, học giỏi nhất lớp và đó cũng là lần duy nhất trong cả đời mình giỏi nhất lớp :”>

Vậy mà chỉ được làm lớp phó, ghen tị với thằng lớp trưởng, ngày nào có thầy cô vào cũng được đứng lên hô:

-“Các bạn nghiêm!”- nghe oai vãi ra, bởi vậy cứ mong lúc nó nghỉ học hay đi vệ sinh để được hô.

Rồi được phân công ngồi kế với một em phải nói là xinh nhất nhì lớp. Theo trí nhớ ko lầm dám là nàng tên Thảo lắm.

Chậc! Nghĩ lại hồi đó thấy cũng phê phê, ngồi kế gái đâu phải chuyện đùa, cũng do duyên phận, số kiếp nó ra cả.

Thế là 2 đứa nhanh chóng thân thiết với nhau, nàng xinh thì xinh nhưng được cái học…ngu, mà bây h nghĩ lại chắc đó là tình hình chung của xã hội, đẹp thường học ko giỏi lắm.

Nàng rất hay hỏi bài mình, mình cũng thường giúp đỡ nhiệt tình, tình cảm ngày một phát triển, giờ học đùa giỡn nhau suốt, lúc thì thi chép bài nhanh, lúc thì đùa nhau….các kiểu.

Rồi đến một ngày định mệnh một sự việc xảy ra đã làm thay đổi hoàn toàn tình cảm của mình và nàng.

Bữa đó đang ngồi đùa nghịch, tự nhiên mặt nàng đỏ chót, mồ hôi túa ra như tắm rồi một cái mùi thum thủm nào ấy nó phát ra. Ngày ấy gọi là sự cố khó nói, cơ mà h lớn rồi huỵch toẹt ra là nàng…...ỉa đùa ra quần :|

Vâng, lớp 1 thì chuyện đó cũng bình thường, nhưng đối với mình nó ghê gớm vc, chuyện đó về sau cũng thành kim chỉ nam cho mình khi chọn bạn gái, có thể ko cần xinh xắn hot girl, học giỏi đa tài, nhưng tối thiểu phải ko dc ỉa đùn, thế thôi.

Sau sự cố đó mình lên xin cô chuyển chỗ ngay và luôn, kể từ đây mối tình học trò nhỏ của mình cũng tan theo mây khói.

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 08:20)
Điều hành T9.


Chap 2:


*Lớp 2:

Rời quê cũ, chuyển đi nơi khác sống, cách quê cũ 65km theo đường xe máy chạy. Vào đến lớp lạ nước lạ cái, học thua sút hoàn toàn với mấy đứa trong lớp vì chương trình dưới mình học nhẹ hơn.

Thế là lớp 2 chỉ lo học, thỉnh thoảng có tia em lớp trưởng, cơ mà em nó cao quá lại giỏi và hơi lạnh lùng, thế là im, chăm chỉ học, cuối năm cũng theo kịp chương trình.

*Lớp 3:
Năm này thì bắt đầu theo kịp chương trình, thích một em học giỏi trong lớp, lại để tóc tém rất xinh và cá tính.

Vậy mà sau đó hình tượng của nàng trong mắt mình tan biến hoàn toàn khi nàng đem lòng thương một thằng pede……

Chậc, đời nhiều khi đ’ thể tả dc, người ta hay thấy chuyện gái xinh đi với trai xấu, chứ gái xinh đi với pede dám chỉ có mình mới gặp lần đầu.

*Lớp 6:

Tu ko nhìn gái cho đến cấp 2.

Hồi đó lớp mình cũng thuộc dạng nhiều em xinh nhất khối tại vì ko phải lớp chọn, lớp chọn thì toàn cá sấu chúa thôi.

Để ý nhỏ xinh nhất lớp, mặt xinh, để tóc đuôi gà cá tính, cũng hết biết tả sao, hồi đó học văn tệ nhất là tả người, tối ngày chỉ biết tả cô em mặt trái xoan, thầy em mặt chữ điền là hết.

Nhớ năm đó cũng thuộc dạng học khá trong lớp, cũng có mấy đứa ngưỡng mộ, rồi đến no-el tụi nó rục rịch đi mua thiệp tặng nhau, mình chưa từng làm thế bao h, thật sự là bỡ ngỡ, tiền đâu mà chúng nó có lắm thế, hồi đó nhà cho dc 1k đi học đã là quí lắm rồi.

Thế rồi con bé ấy hôm trước noel nó đứng trước mặt mình tặng cho cái thiệp, cười e thẹn, mặt đỏ hồng lên:

-“Noel vui vẻ nha C!”- nhìn mình bối rối.

Nguyên đám dưới lớp nhìn mình ngưỡng mộ, mình thì cầm tấm thiệp xong, sau đó trả lại cho nó vì…….sợ.

Mà đúng là hồi đó sợ thật, mẹ lúc nào cũng dặn dò:

-“Ko lo học mà trai gái này nọ là mẹ cạo đầu!”.

Thế là mình trả lại ngay trước lớp, sau đó quay lưng bước đi like a boss, nghe tụi sau này kể lại thì hôm đó con bé nó khóc. Mà nghĩ sao ko khóc, gặp mình h tặng quà mà trả lại khéo mình tuột quần tròng cmn vào đầu luôn chứ chả đùa.

Về sau nó ghét mình ra mặt, cơ mà con nít nên hồi đó chả hiểu sao nó ghét mình, rồi sau này lên lớp 7 thích nó đeo mãi ko dính thế là dẹp luôn, tập trung lo học.

*Lớp 8:

Học tốt nên được vào lớp chọn 2, đây là một trong những năm học vui nhất đời học sinh của mình, gặp bạn mới nên dĩ nhiên gái nó cũng mới.

Lớp tổng hợp của nhiều lớp khác, khá nhiều em đẹp nhưng chưa biết tia em nào.

Rồi viết thư nói chuyện chơi với một con bé cũng khá xinh trong lớp, khá là tâm đầu ý hợp, tính mình đó h vẫn vậy nói chuyện ở ngoài thì ngại chứ nói chuyện trên giấy thì chém như giặc.

Thời gian cứ thế trôi qua, tình cảm ngày một nảy nở, eo, mình thích nó rồi hay sao ấy, ngày nào cũng nghĩ đến nó ko thôi.

Nhớ có đợt nào ấy nó xuống căn-tin mua nước, mình đi ngay sau lưng, nó đưa 1k mua nước, mình mua 1k kẹo được thối lại tờ 1k ngay chóc tờ 1k của nó.

Khỏi phải nói, hạnh phúc nhường nào, nâng niu tờ 1k ấy như trứng, hứng như hoa, tối về còn lấy bàn ủi ủi cho phẳng, đắp mền che lại nữa chứ, nghĩ lại sến như j ấy…

Cầm tờ 1k ấy được 2,3 ngày j đó bí tiền quá đem đi chơi game cmn mất, hồi đó bị nghiền game nặng, rõ trẻ con.

Noel năm đó được con bé trong lớp tặng cho cái thiệp, lâu rồi ko dc gái tặng thiệp, với lại 2 năm đủ để cho con người ta lớn khôn, suy nghĩ chính chắn hơn. Cầm cái thiệp vui như tết, nhẹ cười cảm ơn con bé.

Niềm vui chưa trọn vẹn thì cuối giờ đang líu lo dắt xe đi về thì nó chạy theo:

-“Cho mình xin lại cái thiệp nhé!”.

Lúc đó mặt mình chảy dài như cứt xệ ‘_____’

Rồi mặc mình đứng chết chân ở đó, nó mang thiệp đi về..

Dcm, h nghĩ lại ko biết nó với con bé học lớp 6 có móc ngoặc chơi mình hay j ko nữa, nghĩ lại như loz.
(Truyện từ Thehe9x.mobi)
Rồi kì thi học kì cũng đến, dẹp phăng gái gú qua một bên, mình học ngày học đêm, cày sáng cày tối để đạt thành tích cao, học mờ cả mắt, cuối cùng lúc thi quay bài nên được điểm cao nhất lớp.

Dĩ nhiên là vị thế của mình trong mắt nàng đã tương đối lớn rồi, thế mà đùng một cái, lại là một cái đùng thay đổi hoàn toàn chuyện tình cảm của mình.

Hôm đó giờ ra chơi nhưng còn khá đông đứa trong lớp, chả hiểu ăn phải cái mẹ j, đứng lên hét rõ to:

-Tụi mày có biết “Như con chim chích” có nghĩa là j ko??

Đại loại đây là câu trong bài Nhi đồng cậu bé loắt choắt cái sắc xinh xinh ấy, có câu “Như con chim chích nhảy trên đường làng”.

-“Là cái éo j??”- đứa nào cũng thắc mắc.

-Là “Chích chim con như” =)) =))

Sau đó cười phá lên, nguyên lớp cũng cười phá lên, duy chỉ có một đứa đ’ cười, đó là nàng.

Vâng! Nàng tên Như ‘____’, sau đó nàng ngồi ụp mặt xuống bàn khóc như mưa, đó cũng là cái dấu chấm cho chuyện tình yêu hết sức củ chuối và hoàn toàn như cc của mình.

Rồi thời gian cứ thế trôi, mình vẫn đi học đi về lẻ bóng 1 mình, lớp 9 cũng tẻ nhạt, chả thích ai, mà hình như cũng đếu ai thích mình.

Thi đậu vào trường chuyên của tỉnh, cuộc đời bắt đầu thay đổi từ đây.

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 08:21)
Điều hành T9.


Chap 3:

Cấp3:

Đây là quãng thời gian tuyệt vời nhất của mình, vui có, buồn có, tình yêu thì đếch có.

Ngày đầu tiên vào nhận lớp mới chỉ kịp xác định vị trí của nhà vệ sinh thôi thì bị gọi vào lớp để nhận cô chủ nhiệm.

Mình khuyên các bạn theo kinh nghiệm mà mình đúc kết dc là ngày đầu tiên bạn nhập học luôn luôn phải làm việc đầu tiên là xác định vị trí của WC, đ’ đùa đâu, gái gú có thể tăm sau, nhưng cái đó phải làm đầu tiên.

Nhớ hồi cấp 1 mới chuyển trường lên, đi vào nhà vệ sinh thấy ở đây sao kì lạ quá, nguyên chục cái chỉ có 1 kiểu bàn ngồi bằng xi măng khá đơn giản, quái, sao WC xây j giống để ngồi ĩa quá ta.

Hồi đó trí óc non nớt nên ko nghĩ nhiều, đi WC hết cả năm lớp 2.

Mãi về sau mới biết chỗ đó là WC nữ, cũng may mấy lần đi vệ sinh toàn đi trong tiết, ko thì khéo có đứa nào bắt gặp chắc đập đầu vào tường cmnr.

Buổi gặp mặt đầu tiên nhìn chung ko ấn tượng lắm, chỉ nhớ cô có hỏi câu nào đại loại là:

-“Đối với những cây rất to trồng để lấy trái, là những nhà Vật Lí học tương lai em hãy đưa ra cách thật khoa học để hái những trái trên cây cao dễ dàng”.

Rồi có thằng đứng lên nói một câu kinh điển:

-“Thưa cô! Em nghĩ là mình nên chặt cái cây đi là lấy được trái ạ!” ‘_____’

Mặt cô lúc đó như bị nhét giẻ vào mồm, nghĩ thấy nó nói cũng đâu có sai nhỉ, thằng này tương lai phải bằng Anh-xtanh hoặc hơn chứ bộ.

-“Tôi sẽ để ý đến em!”- cô nhìn nó hăm dọa.
Lớp 35 đứa chỉ có 7 đứa con gái, tia được 2 đứa lùn một đứa cao nhìn khá nhất, tỷ lệ xinh đẹp là 3/7. Cao vãi.

Hồi đó có dạo được mấy thằng bạn chỉ cho con nhỏ bên lớp Anh, khá xinh, trắng trẻo này nọ, mình cũng khen với mấy thằng bạn là nó đẹp vl thật.

Vài bữa sau chúng nó đồn mình thích con đó đến nỗi nhỏ đó qua tận lớp ngó mặt mình, xong nó phán 1 câu mà mình nhớ mãi đến h:

-“Xấu trai quá!” @___@

Vậy chứ mà về sau nó lại chính là đứa chủ động tiếp cận mình trước, đến khi học đại học mình sẽ kể về em này, khá là đáng nhớ.

Thời gian cứ thế trôi đến hết lớp 10 vẫn chưa tia được em nào tại gà.

Lên 11, lớp mình vô địch bóng chuyền toàn trường, mình là cầu đập chính, thế là tự nhiên lụm được cái bóp, bắt đầu có tí tiếng tăm trong trường.
Có con bé khóa dưới thích mình ra mặt, mà đờ mờ nó xấu vờ lờ, lại có tính như con trai, nó cứ đồn thổi khắp khóa là nó thích mình chết mê chết mệt.

Dcm, mình thề là thị nở mà có đầu thai lại thì mình lấy thị nở cmn luôn chứ ko lấy con đó, thế là mình cứ lảng lảng, nhiều đứa nó bảo mình chảnh, mình bảo giỏi thì chúng mày cặp với nó đi thế là chúng nó im mất.

Con nhỏ tấn công mình rõ dồn dập, có đợt nó lừa mình xuống lớp nó để nguyên đám chọc, tí nữa mình trội dép vào mồm một thằng trong lớp nó rồi, đến là ức chế.

Rồi giữa năm 11, cuối cùng mục tiêu cũng xuất hiện, ko xa quá cũng ko gần quá.

Nàng là lớp trưởng lớp Toán, mình là học sinh giỏi luôn ở trong top 35 đứa học giỏi nhất lớp, kể cũng xứng đôi vừa lứa.

Nhưng mà nói cỡ nào thì thời đó mình vẫn chưa biết vào voz, chưa biết lên mạng chưa biết tra cứu thông tin này nọ nên kĩ năng cua gái hoàn toàn là con số…..âm.

Một thằng bình thường đẻ ra thì mặc cmn định phải là có kĩ năng với gái tồi lắm là số 0. Nhưng mình nghĩ chắc mình phải âm, tính đến thời điểm đó toàn lộn cái bàn.

Cũng năm 11 đó được nhà lắp mạng Internet, mang danh là phát huy học hành cho con, cơ mà mình toàn lên du học nước ngoài, có đợt tiền mạng gần 500k, bị đập như chó.

Thế là lân la tìm nick Ym của nàng, hồi đó Ym vẫn đang trong giai đoạn cực thịnh. Lân la nói chuyện khá là hợp, mình cũng nói rồi, khi mà ko phải trực diện nói chuyện mình chém rất dữ.

Ở ngoài đời cũng dần thân thiết, vì mình cũng khá có danh phận trong khối 11 năm đó, danh phận ở đây là tiếng tăm chứ chả phải kiểu như được làm hoa hậu hay vợ kế cái đệt j đâu.

Có dạo đang ngồi lan-can học bài nàng đi với mấy đứa bạn ngang qua rồi thấy mình tự nhiên giơ bọc đậu phộng lên hỏi:

-“Nè ăn ko??”- cụt ngủn vậy thôi nhưng mà tự nhiên tim mình như mún nhẩy cẩng lên.

Ăn hạt đậu phộng cả người rộn ràng cứ như thế sắp phát điên lên vậy, ôi nàng đã chủ động thân thiết với mình, mình sẽ tiến tới, sẽ dính dc nàng, sẽ có người iu, sẽ……….

Thời đó trẻ con hoa mộng nghĩ đủ thứ, thế là sáng hôm sau quyết định xin mẹ hẳn……..3k để mua đồ ăn đãi nàng. Cái này thề ko chém, nhà mình cũng dạng bình thường đủ ăn chả giàu có j đâu.

Sáng hôm sau nàng đang đứng cùng đám bạn, mình lại khều nhỏ:

-“Ê! Xuống căn-tin ăn đậu phộng ko??”.

Đệt! Ngày xưa nghĩ như thế là hay, giờ nghĩ lại nó chuối đ’ tả dc, tại sao mày ko mời là xuống ăn sáng với tớ hay là đi ăn chút j ko này nọ hả thằng nguuuuuuuu?

Nàng cũng mỉm cười mà đi chung với mình, nguyên đám chọc quá chừng.

Sau đó xuống tới căn-tin mình cho tay vào thùng đồ ăn bốc ra bịch đậu phộng tân tân đưa cho nàng, còn mình thì bốc 2 bịch =)) =)) ra về tỉnh bơ.

Tại sao ko để nó tự chọn món?? Rồi sao mày lấy nó có 1 bịch mà mày những 2 cái là làm sao làm sao?? Chỉ ước quay lại đập cho mình một trận lỗ đầu thì thôi.

Chả biết lúc đó nàng nghĩ thế nào nữa nhưng vẫn tươi cười nói chuyện với mình khá vui vẻ, ôi, tình cảm thuận lợi quá cơ.

Những ngày sau vẫn ko có j đặc biệt, một hôm nọ đang đi trên lớp xuống cầu thang thì gặp con nhỏ nào ấy khẩu trang kín mít té cái độp ngã lăn quay ở chân cầu thang.

Cầu thang thấp tè mà cũng té, thiệt sao chả có đứa nào đến đây để cùng cười con nhỏ này với mình nhỉ, đợi mãi chả có ai đến nhịn ko nổi thế là mình cười phá lên, cười ngặt nghẽo, cười như điên dại….

Ko nghĩ đến việc lại đỡ con người ta dậy luôn, con nhỏ đứng dậy tháo khẩu trang ra……….là nàng.

Thôi bỏ mẹ rồi, chuyến này đi bán bcs luôn rồi, nàng tím hết cả mặt, đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn mình, ánh mắt đó chứa cả những căm tức, giận hờn, thù hận như đâm xuyên qua con tim mỏng manh và ngu dại của mình.

Nàng giận, mà thực ra đến con chó cũng giận chứ đừng nói j người, nghĩ lại bao ngu. Năn nỉ, ỉ ôi, xin lỗi, lạy lục mãi vẫn chả thèm nói chuyện.

Lên Ym vừa chào một cái là thấy nick nàng tắt cái phụt, mà sao canh hay lắm, mình vừa chat xong là thấy offline ngay, nhiều lần tính hỏi canh sao hay vậy mà ngại.

Mãi vẫn ko chịu nói chuyện lại với mình, nản đời, thôi kệ lo ăn chơi đã tính sau.

Cũng đợt năm 11 đó có thằng 12 nào cá với nhau nhảy từ lan can tầng 1 xuống lấy thưởng.

Cũng ko cao lắm, cơ mà nhảy ko khéo gãy giò chứ chả chơi, thế là có thằng 12 nào đeo mắt kiếng nhìn rõ thư sinh, học giỏi nó nhảy thật.

Cuối cùng hôm sau thấy chân nó bó bột, ra là gãy mẹ nó giò, phần thưởng là một chai……Sting.

Nghĩ hoài vẫn chả hiểu ở nhà mẹ nó có nấu canh với muối ko mà nó khôn dữ vậy, đổi chai Sting với cái giò, vừa cười vừa thương vừa thấy nó …ngu vcl.

Mãi thì giông bão cũng qua, đó là một ngày cuối HK1 trường tổ chức văn nghệ Mừng Đảng Mừng Xuân. Cả 3 năm cấp 3 của học sinh trường mình đây luôn là hoạt động đáng ghi nhớ nhất cùng với giải bóng chuyền.

Giai đoạn này vào trường lúc nào cũng thấy tập luyện văn nghệ vui như trẩy hội.

Hôm đó đang mải xem văn nghệ thì thấy nàng từ đằng xa giữa đám đông, chao ôi hôm nay nàng để tóc xỏa dài buộc một chỏm hờ hửng trông xinh như thiền thần ý.

Thế là lân la lại gần, cũng 1 tháng rồi tránh mặt nhau, nàng đang kiếm ghế đứng để xem cho dễ, dĩ nhiên là mình ngu thì có ngu nhưng ko ngu đến mức ko biết nên làm j, về điểm này thì cha mẹ mình hoàn toàn có thể tự hào về mình.

-“Nè! Ấy đứng lên đây nhìn cho rõ”- mình gõ nhẹ vai nàng.

Quay tay ý nhầm quay lại thấy mình, nàng khẽ liếc nhẹ rồi lại quay đầu đi.

Cái dm, đến đây mà còn giận cái j thế, bình tĩnh, bình tĩnh.

-“Thôi mà, đừng giận nữa, C biết lỗi rồi, tại bữa đó buồn cười quá nên….”- ngập ngừng.

-“Hay thật! Tui té trông buồn cười lắm hả??? Mà cười rõ to nữa chứ!”- nói ko thèm nhìn mình luôn.

Thật tâm là mình muốn nói “Ừ” lắm ấy nhưng ko dám.

-“ko cười nữa, thôi mà đừng giận nữa nha, lấy ghế đứng cho dễ xem nè, đi mà, nè!”.

Năn nỉ một hồi cũng chịu lấy ghế đứng, chậc, mồ hôi ướt cả áo rồi, sau đó mình cũng cướp dc cái ghế của thằng bạn ngồi kế nàng xem và đàm đạo, nói thế thôi chứ chỉ có mình mình độc thoại cơ mà thấy tình hình đã lắng dịu đi ít nhiều rồi, chắc sẽ tha mình sớm thôi.

Cuối chương trình, chả nói lời nào với mình, xách ghế đi về, ngụ bỏ lỡ cơ hội này, vội xách con xe đẹp rượt theo nàng.
Like [1] : hentai , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (16.08.2013 / 08:21)
Điều hành T9.


Chap 4:

Vào đến nhà xe, nàng đã đạp ra đến cổng trường rồi, lần mò trong bóng tối giữa cái nhà xe tối thui, kiếm chết cm nó mà ko tìm dc chiếc xe mình đâu.

Nhân tiện mình cũng khuyên các bạn luôn là sau này mà có đi chơi với gái, có những thứ nhỏ nhặt như là gửi xe này nọ luôn phải nhớ chính xác xe để ở đâu để lúc cần là kiếm dc ngay chứ đừng như mình lúc này.

Nhớ sau này còn có lần mình đ’ nhớ xe nằm đâu trong cái hầm xe của Vincom làm mình với con bé kia kiếm gần 30’, nghĩ lại như cc

Mãi cũng tìm dc, muốn đạp chiếc xe hết sức, bây h là 8h, nàng đã đi trước gần 10’ rồi, hộc tốc rượt theo, trời ơi có khi tình yêu của 2 người chỉ cách nhau vỏn vẹn có 10’ xe đạp thôi ý.

Đạp như chó chạy đua, như cua bò vội, có cảm giác lúc đó mà đi đua xe đạp chắc vô định luôn, đến cái ngã 3 gần trường, thôi bỏ mẹ biết nó cua hướng nào mà theo đây.

Mình biết nhà nàng có 2 hướng để đi về, 1 là đi thẳng, 2 là quẹp trái. Cái dm lúc đó làm loz j có máy tính mà ngồi tính xác suất, tổ hợp, chỉnh hợp j đâu, thế là chạy theo tiếng con tim mách bảo 3 chân 4 cẳng đâm thẳng.

Chạy thêm chừng 2’ hay 3’ j đó thì xa xa dáng ai kia đang chạy xe đạp hờ hững, ôi tình iu của tui

Chạy chậm lại, ráng điều chỉnh nhịp thở ko lên nó lại nghĩ mình dại gái đuổi theo nó thì mất bà nó hình tượng.

-“Sao chưa coi hết mà về sớm thế đồng chí!”- chạy ngang mặt xe nàng nói.

Nhìn thấy mình nàng hơi khẽ bất ngờ nhưng mà lần này cũng chịu nói chuyện:
(Truyện từ Thehe9x.mobi)
-“8h rồi, về sớm má mong, thế sao ai kia cũng về sớm thế??”.

-“À về sớm cha mong!”.

-“Xí, thấy gớm, cái mặt m đi đêm về cướp nó còn tránh, có cái j mà lo”- bĩu môi nhìn mình.


(Ghi chú là hồi đó mình với nàng nc khá thân nên toàn xưng hô mày tao thôi =)) phần đầu xưng hô bạn tui là chém đấy

-“Nói nghe đau zậy ta, nè m hết giận t chưa zậy??”- ngập ngừng.

-“Mắc j phải giận, bữa mày cười tươi và đẹp quá t nhìn thấy lóa cả mắt luôn, cưới đẹp mắc j giận??”- lại liếc xéo mình.

-“Thôi mà, con gái j giận dai zậy, đã xin lỗi rồi mà, đừng giận nữa ha, nha, nha!”- ỉ ôi.

-“Mà m cũng phải cho t cơ hội để sau này ko cười khi con gái đeo khẩu trang té cầu thang nữa chứ, hic!”- lại nói tiếp.

Nàng khẽ phì cười ko nói j nữa, chắc là ổn cmnr, 2 đứa lại sóng đôi đi trên con đường lớn tràn ngập ánh đèn.

Thiệt suốt cuộc đời cũng chả thể bao giờ quay lại được những năm tháng tuyệt đẹp này, con trai con gái đạp xe đi ngang nói chuyện với nhau ngày đó thấy cũng bình thường sao bây h nhớ thế.

Cơ mà cũng ngay lúc đó, số phận lại phái cái con đệt j đó đến thử thách mình, 2 đứa đang nói chuyện vui vẻ thì.

-“Phụt! Xì xì xì”.

Sao âm thanh nghe thân thương thế, cái thời mình còn đi xe đạp đây là âm thanh đáng sợ nhất đối với mình, thằng mất dạy nào uống rượu xong quăng mẹ cái vỏ chai bể ra làm mình cán phải, bể bà nó bánh.

Thế là chỉ trong thoáng chốc nàng vượt qua mình bứt tốp chuẩn bị về nhất.

Dcm đã đen còn giẫm cứt, giờ này biết lấy đ’ đâu ra chỗ vá xe.

-“Xe m sao thế hở?? Bể bánh à??”- nàng đã đạp xe vòng lại.

Nhìn thế ko rõ còn hỏi à?? Chỉ mún chực trào nước mắt, lúc này nhìn thảm bại như một thằng ăn hại.

-“Thôi m về nhà trước đi nhà mong, tới đây t dắt bộ về dc mà!”- chao, suy nghĩ người lớn vl.

Khẽ nhìn mình e ngại:

-“Lên xe t chở về, m kè xe theo đi, dắt bộ xa đó!”- nàng nói.

Nghe nàng nói mà cảm động tí khóc chỉ muốn nhào vào ôm rồi hun một cái, sao mày tốt với tao quá zị.

Bản lĩnh đàn ông, danh dự đàn ông hay mấy cái tầm xàm bá láp j j ấy lúc đó đã hoàn toàn bị xì hơi trong cơ hội được ngồi cùng một xe với nàng.

Giả bộ chần chừ, ừ liền nàng lại đánh giá thì bỏ mje, cuối cùng leo lên xe nàng ko quên lộ vẻ mặt miễn cưỡng.

Lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản là lên xe đi chung lại càng lãng mạn, tình cảm càng lên cao chứ có ngờ đ’ đâu lại xảy ra vài chuyện ko mong muốn.

Ngồi sau xe nàng đi trên đường, thỉnh thoảng có đi ngang mấy đứa trâu trẻ, chả biết lúc đó có bị lãng tai ko mà có nghe loáng thoáng:

-“Con trai j mà để con gái chở!”.

-“Đẹp cái mặt chưa!”.

-“Sao cái thể loại này chưa bị tuyệt chủng nhỉ?”

Bốn phương tám hướng hình như có hơn triệu ánh mắt đang nhìn mình và bình phẩm đắm đuối. Lại có mấy thằng tróa nào đó vượt lên khẽ cười nhếch mép với mình, phải mà đang chạy xe máy chắc trội cái nón bh vào đầu chúng nó rồi.

Đúng là thà đớn đau còn hơn ngồi sau xe gái, đ’ thoải mái chút nào.



Ngại quá im luôn suốt quãng về nhà, nhà mình với nàng thật ra nói cho đúng cũng ko xa lắm, tầm 1,5km theo đường chim bay thôi, còn xe đạp bao nhiêu mình đếch biết.

Về đến trước nhà, ngại j đâu.

-“Cảm ơn m nha, h về có trễ lắm ko??”- mình nói.

-“hì, 9h rồi lại còn ko trễ j nữa, thôi để m về 1 mình cũng tội, t về nha, bye bye!”- nàng cười.

-"Uh, bye, mai gặp nhé, về cẩn thận đấy!”.

Thế là kết thúc một buổi tối với đủ các cảm xúc bẽ bàng, bàng hoàng, lãng mạn, xấu hổ và ngại ngùng. Chẳng biết bố mẹ nàng là ai mà đẻ khéo thế, thích nàng nhiều lắm rồi đấy.

Vừa vào nhà tâm trạng vui khôn tả, có bị tra khảo tí cái tội đi chơi về trễ, cũng ko sao, giờ mà trời có sập mình cũng vẫn cười dc xong mới chết, chậc!

Sáng hôm sau, dậy sớm vệ sinh này nọ xách xe đi học, ngày đó thích nhất là những buổi sớm trời còn đang se lạnh chạy xe trên con đường đến trường, vừa đi vừa ngắm người đi đường vừa hát, giờ trôi xa quá rồi.

Cũng có kha khá đứa vào lớp rồi, nhìn qua lớp nàng chả thấy đâu, chắc vào trễ, mãi sau cũng thấy, nhìn mình cười, mình cũng cười lại, mẹ mỗi ngày một niềm vui vậy thôi chớ.

Bữa nay có tiết thể dục, hình thức thế thôi chứ học xong hết rồi, thầy cho thi chạy, mọi chuyện diễn ra cũng bình thường như mấy cuộc thi chạy khác nếu ko có một sự kiện hết sức là ko liên quan cái mje j đến chạy đua.

Số là thằng bạn mình trong một phút xuất thần lúc băng băng về đích, thầy đang ngồi chỗ bồn hoa ở khu vực đích để bấm h ấy mà, chả biết nó có nhầm chạy đua với chạy vượt chướng ngại vật ko, nó chạy rất nhanh gần đến đích xong ………..bay mẹ nó qua đầu thầy.

Vâng! Anh ấy như một cánh chim trời bay cao tìm về với tự do, với cuộc sống tươi đẹp, đập tan bao xiềng xích của giới thống trị, áp bức…..

Sau đó thì mặc dù đang sắp Tết nhưng mẹ của nó vẫn phải lết hơn 7km vào trường để kí cho nó một đống giấy tờ chán ngắt may mà xếp loại rồi ko chắc hạnh kiểm TB chứ chả chơi.

Cười hoải ko ngớt cái cú nhảy tên lửa vĩ đại của nó, nguyên đám kéo xuống ăn sáng, thời đó 1 ngày chỉ dc cho có 10k đi học thôi, mà 1 tô mì 2 gói cũng hết 9k rồi.

Thế là cũng do số phận đưa đẩy với tình thế hiểm nghèo mình toàn ăn tô mì 2 gói uống coca xong ra tính tiền ly trà đá =.=

Nghĩ đi nghĩ lại mình ăn học thành tài như ngày hôm nay cũng có phần nuôi dạy, dưỡng dục rất lớn từ chú bán căn-tin, sau này mỗi lần về trường chả dám xuống thăm chú.

Ăn xong lên lớp, đứng hóng gió lan-can, nàng đi ngang qua thấy thế tấp vào 2 đứa lại chém gió, hồi đó chưa biết Cao Thái Sơn bị gay với Ngọc Trinh chưa cạp đất nên đa phần 2 đứa toàn chém về vụ học tập, mà chắc đa phần học sinh thế hệ đầu 9x như mình cũng thế cả thôi.

Nói chuyện mới dc tầm 3’ thì trống vào h, tiếc rẻ j đâu, tạm biệt nhau mà mình bịn rịn như sắp chia tay ấy, nghĩ lại sến như cứt, haizz

 Admin (Sáng lập!) (17.08.2013 / 22:31)
Điều hành T9.


.............>

 Admin (Sáng lập!) (17.08.2013 / 22:32)
Điều hành T9.


Chap 5:

Trưa hôm đó tan học, vừa ra là lập tức mình địa ngay hướng về của nàng, xa xa đã thấy cái dáng chạy quen thuộc cơ mà kế bên nàng là một thằng học cùng lớp, chậc, ko lẽ giờ chạy lên bợp đầu thằng đó rồi nói:

-“Tránh xa bạn gái tao ra!”.

Bực bội chạy chậm sau lưng, nhìn 2 đứa cười cười nói nói mà xốn hết cả mắt, mãi rồi cũng tới cái đoạn ngã 3 khúc đường chính, nàng với thằng đó cũng tách ra, nhắc đến cái vụ ngã 3 này nhớ năm lớp 10 thằng bạn mình cặp với một con nhỏ bên 10A.

2 đứa tình thương mến thương đi chơi tối về đến ngã 3 rẽ vào nhà con bé đó, còn bạn mình đi thẳng, thế là thằng đó nó mới nói;

-“Thôi mình chia tay ở đây nha em!”.

Đại loại ý nó là đến đó đường ai nấy về, con bé hiểu sao đó thành ra chia tay, thế là 2 đứa giận nhau gần 1 tuần, con bé khóc xưng hết cả mắt, nghĩ kĩ thấy nó nhảm bà nội.

Quay lại lúc này nàng đang chạy 1 mình, thế là vội vàng chạy lên:

-“Eh tối qua về trễ có sao ko m??”- mình mở lời.

-“Hở??? à cũng ko sao bị mắng chút thôi, hì!”-Nhẹ cười, sao iu thế ko biết.

-“Èo! Sr m nha, eh hay sáng mai t mời m đi ăn sáng chuộc lỗi nha!”.

-“Sao tự nhiên bữa nay tốt bụng quá zậy??”- Nhìn mình cười bí hiểm.

-“Thì phải trả ơn ân nhân với đền cú té ở cầu thang chứ, thế nha mai nhớ đi học sớm đấy!”.

Sau đó chả đợi nghe câu trả lời của nàng mình rẽ ngang về nhà, một phần là mình muốn tạo phong cách lạnh lùng, một phần là lúc đi cạnh 2 đứa còn có 1 tốp học sinh khác nữa, nàng mà trả lời “đéo đi” thì chắc mình băng qua cho xe tải đâm bà nó luôn.

Về đến nhà ăn uống ngủ nghỉ, chiều tính trời mát thì đi chơi bóng chuyền, hồi đó rãnh thật cứ sáng đi học, chiều chơi thể thao, tối về lên mạng chả phải lo nghĩ j.

Ấy vậy mà chiều trời lại mưa, chán thật, phải ở nhà, thằng em mình khi đó lớp 2 xin mẹ cho đi tắm mưa.

-“Con mà đi tắm mưa là mẹ đập nát đít!”- mẹ nghiêm giọng với nó.

Thế quái nào nó lật đật đi lấy cây roi mây treo ở đầu nhà (Cây này in ko biết bao nhiêu dấu mông của mình rồi ) đưa cho mẹ:

-“Nè vậy mẹ đánh đi, lẹ lẹ cho con đi tắm mưa ”- nó ngây thơ bảo.

Mình cười mún rụng rún, mẹ cứng đờ chả biết nói j, thế là cho nó đi tắm một chút, thằng em mình nhỏ vậy mà chơi chiêu đó cũng khôn và may nữa. Làm mình nhớ lại vụ thằng hàng xóm.

Lúc trước xóm mình có thằng bị mẹ đánh quá chừng vì hư thế là nó chạy ra đứng giữa xóm hét:

-“Tại sao mẹ đánh con dữ vậy?? Bộ con ko phải là con mẹ hả??”- Vừa nói vừa khóc đến là tội.

Bà mẹ hùng hổ chạy ra vụt thêm cho mấy roi:

-“Ừ mày đ’ phải con ruột tao đâu, tao nhặt từ thùng rác đấy!”.

Xong kéo thằng nhỏ vào đập tiếp như chó, tội thật.

Buổi chiều ở nhà là ko có còn j chán bằng, thế là mở mạng lên vi vu chút, vừa mở ym may sao thấy nàng đang on.

-“Hey đồng chí!”- mình nói.

-“Sao hở???”- chat lại ngay.

-“Đang làm j đó, rãnh ko??”.

-“Nghe nhạc chơi ấy mà, cũng rãnh, sao thế??”.

-“Nói chuyện chút đi”

-“Ờ thôi, ko rãnh )”.

-“Trời có lí, eh mai nhớ đi học sớm nha m!”- mình chat lại, biết nàng đùa mà.

-“Chi zậy, mai có sự kiện j đặc biệt à, mai t định nghỉ học ở nhà ngủ =))”.

Chậc, biết mình rủ ăn sáng rồi mà cứ vậy.

-“Ờ mai có buổi lễ ăn sáng chùa được tổ chức tại căn-tin nên t mời m với tư cách khách mời đặc biệt, thôi vậy để mai rủ người khác, haizz”.

-“Haha, vậy à quên mất có đồ chùa thì phải đi chứ, oki sáng mai 6h15 nha, h t off đây, bb”.

Chưa kịp để mình nói câu nào đã off mất, bất cần đời cứ như đi vệ sinh chùi xong đi ra ko xối cầu vậy.

Tối hôm đó nhà mình có bà khách đến chơi, là bạn thân của mẹ mình.

-“Ra chào cô đi con”- mẹ mình gọi.

Ra khoanh tay lễ phép chào, đọc bảng cửu chương này nọ xong mình tót lên phòng luôn.

Lúc đó chợt nhớ ra là có tờ 10k còn kẹp trong cuốn sách nâng cao Lý (Theo trí nhớ của mình đó là một trong những cuốn sách khó nhất của Lý 11).

Ko có tờ 10k ngày mai dẫn nàng đi ăn sáng xong là ở lại rửa chén luôn đó, tìm mãi chả thấy đâu, quái, nhớ rõ ràng kẹp trong này mà.

Đang loay hoay tìm thì mẹ với bà khách lên phòng mình tham quan, vừa thấy thế bà khách cười đon đả:

-“Trời! Tết rồi mà còn chăm chỉ học bài nữa, chị có phúc ghê nha!”.

Ôi dm, lúc đó chả biết sao nữa, vậy là giả bộ lấy sách đọc đọc xong rồi chém luôn:

-“Dạ con đang ôn để năm sau thi quốc gia =))

Mje, lỡ phóng lao rồi theo lao luôn, ko lẽ lại bảo đang kiếm tờ 10k thì mất hết cả hình tượng, mẹ mình thì cười hãnh diện.

-“À C này con bé này nhà cô nó học Lý kém lắm, sắp tới còn mấy ngày mới nghỉ Tết hay là con đến kèm cho em nó ít bữa nha!”.

Nói tới đó mình mới để ý hóa ra bà khách có đi chung với đứa con gái nữa, con bé lấp ló sau lưng bả, nó có mái tóc dài đen nhánh, nhìn xa thấy dáng cũng dc, xong rồi lại gần nó ngước mặt lên.

Ôi dm nhìn nó có cái nét j đó vừa giống với pollla, vừa đen như chó mực, miệng hô, lô tô các kiểu …..nó ngoảnh mặt lên chào mình:

-“Em chào anh!”.

Phù may quá nó ko bị sún răng, nó mà sún chắc mình xách chổi đuổi 2 mẹ con nó ra khỏi nhà cmnr , thiệt sao đâu ra rớt cái loại này xuống gặp mình thế ko biết.

Làm sao mà từ chối dc, đành phải nhận lời bả, chiều mai phải qua đó kèm nó, chậc đã nhờ người ta sao ko bảo nó xách đít sang đây, cơ mà mẹ đang chăm chú quan sát mình, sơ sẩy là chút nữa ăn tát ngay, đành cười trừ chấp nhận.

Con nhỏ đó cười với mình, mình quay qua cười với mẹ nó.

Đi ngủ mà hỗn độn bao nhiêu thứ, sáng mai có cái hẹn với nàng ráng phải thể hiện cho tốt, còn cái hẹn với con bé kia thì mình xác định là nó sẽ hết sức nhảm đệt rồi nên ko quan tâm lắm, thế là quay qua ôm con gấu bông ngủ ngon lành.

 Admin (Sáng lập!) (17.08.2013 / 22:32)
Điều hành T9.


Chap 6:

Tối hôm đó mặc dù xảy ra một sự cố đáng tiếc khi phải chuẩn bị xách đít đi gia sư cho con khỉ già con bà nọ cơ mà nghĩ đến chuyện ngày mai ôm con gấu bông ngủ ngoan ko mộng mị.

Có đứa sẽ bảo mình đàn bà ngủ mà phải ôm gấu bông, cái này chửi thì chịu, hồi nhỏ ko nhờ có gấu nằm cạnh chắc suốt đời mình chả dám ngủ một mình.

Sáng hôm sau thức sớm, vệ sinh này nọ sạch sẽ, tổng tiền mình có là gần 25k, 10k lấy từ cuốn học tốt Lí, 10k ăn sáng nhà cho hằng ngày với xin thêm 5k đóng quỹ lớp.

Đệt! Mình thề là hồi đó 1 tuần đóng chừng 1k quỹ thôi, bịa đại loại là lớp thâm hụt này nọ thêm 4k.

Trời sáng thoải mái ghê, hiu hiu lạnh, đi sau lưng một con nhỏ mặc áo dài trường bán công, dáng chuẩn thôi rồi, nhìn từ đằng sau tí lại tưởng gặp Ngọc Trinh, mãi suy nghĩ thẩm du tinh thần thì lỡ chân xắn vào ngay đuôi xe con nhỏ đó.

Nó quay mặt qua, eo, xinh như thiên thần luôn, đang ngẩn ngơ ngắm nhìn thì nó nhẹ nhàng nhìn thẳng vào mắt mình:

-“Loz mẹ, đ’ có mắt à???”.

Sợ són cả ra quần, j chứ dân bán công thì hiểu rồi đó, rối rít xin lỗi nó, chả thấy khuôn mặt xinh xắn ấy tương xứng với câu nó vừa nói tẹo nào.

Vừa vào đến lớp cất cặp, ra lan-can hóng, chừng 5’ sau nàng cũng vào tới lớp, vừa vào đến hành lang, ngó thấy mình, mình nháy mắt phát, nàng cũng cười cười tỏ vẻ hiểu ý.

Sau đó 2 đứa xuống sân trường trực chỉ căn-tin.

-“Ủa sao lại rẽ ra cổng trường??”- nheo mắt thắc mắc, mình đang rẽ hướng ngược lại ra căn-tin.

-“Thì ra ngoài cổng ăn bánh mì, t nói đãi ăn sáng có bảo ăn dưới căn-tin đâu??”- giả bộ làm mặt đểu.

-“Là……tức là bữa nay m đãi t ổ bánh mì??”- mặt nàng dần đỏ lên.

-“Chứ sao??? Coi cái mặt tưởng bở kìa, ăn dưới căn-tin toàn độc hại ko đấy, ra ăn bánh mì vừa ngon vừa rẻ!”- Khó lắm mình mới nhịn dc cười.

Chả nói câu nào nàng quay lưng đi một mạch về lớp.

-“Ấy ấy t đùa đấy, căn-tin mà, xuống đó muốn nuốt cái j thì nuốt!”.

Đưa mắt lườm mình, cuối cùng cũng xuống tới căn-tin.

Đây có thể được đánh dấu là một trong những cột mốc tự hào nhất cuộc đời mình.

Lần đầu tiên bỏ tiền ra bao gái ăn sáng, lần đầu tiên ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu, nói tóm lại hồi đó tự hào vì bản thân, danh dự gia đình lắm.

Bữa nay chỉ dám ăn tô mì 1 gói, sợ tiền ko đủ lại có sự cố phát sinh, nàng cũng ăn mì, phù vậy tính ra vẫn còn dư tầm 8k có j uống nước.

Tiếp đến cái màn chọn nước đem theo.

-“Uống j hở??”- Mình đưa mắt nhìn nàng.

Mje, thề lúc đó tim đập như con thoi, tiền trong túi run lẩy bẩy lên, nàng mà chọn mấy cái thể loại như 2 Sting hay 2 pepsi là đội quần cmn luôn.

May sao, nàng uống trà đá, trà đá có lợi cho sức khỏe, thơm miệng, thanh lọc cơ thể, giải độc mát gan cơ mà mình chỉ nhớ mỗi cái là nó……rẻ. Còn lại đếu quan tâm.

Đấy, thời học sinh tiền bạc vừa đủ ăn mỗi lần đi ăn với gái nó khổ thế đấy.

-“Sao hôm qua m off sớm thế, chiều rãnh mà??”- mình hỏi nàng.

-“Sớm j nữa, h đó còn đi nấu cơm mà”- Đưa mắt nhìn mình.

Mình nhăn mặt, lộ rõ vẻ sợ hãi:

-“Cái j??? Mày biết nấu cơm nữa hả, ồ ôi, sao kinh dị quá zậy??”- dĩ nhiên là mình đùa thôi.

Thấy mình lộ vẻ như thế nàng phì cười:

-“Chết h, t hơi bị giỏi nha, nấu cơm, việc nhà này nọ t biết hết đó, hi hi!”.

-“Lại còn biết làm việc nhà nữa hả??”- Mình cố ý la lớn.

Mấy đứa ăn xung quanh quay qua nhìn mình, mặt nàng thì ửng hồng lên:

-“M điên hả, làm j la lớn vậy, t giận về bây h!”- Nhìn cái vẻ ngượng ngùng đến là buồn cười.

-“Ờ thôi m về đi! ”- Mình cười tỏ vẻ bất cần đời.

Nàng làm động tác đứng dậy thật….

-“Ấy ấy, đùa tí mà dữ vậy, uống nước, trà đá nè uống cho hạ hỏa…”- mình phải xuống nước năn nỉ.

Nàng lè lưỡi trêu mình, sau đó thì mặc ai nấy ăn.

Mẹ, bình thường đi ăn với mấy chiến hữu văng cả mì, cả nước bọt, húp nước xùm sụp.

Còn bây h phải ăn nhỏ nhẹ, ko dám phát ra tiếng động, ăn chậm rãi, nhìn xuống phải khép chân lại cho ngay ngắn.

Dcm, lúc đó mà có mặc cái váy chắc thành con gái luôn chứ cái éo j , thiệt bực mình.

Ăn xong xuối hết, chém thêm chút về tình hình lớp học của 2 đứa, nàng nói rất nhiều mình thì chỉ mải lo ngắm nàng nên cũng đếu quan tâm lắm.


Kinh nghiệm đầu đời mình học được là khi nói chuyện với con gái thì cứ khích cho nó nói thật nhiều về nó, dù nó có nhảm đệt như Mie làm Vlog hay khùng khùng như Angola gâu gâu múa cột hoặc có nhạt toẹt bùn ngủ hay cái cc j đó thì cũng ráng lắng nghe một cách chăm chú, để nó có cảm giác mình tôn trọng lời nói của nó, nó là đứa nói chuyện hay mặc dù thực tế thì nó nói chuyện như lozzzzzzzzzz.

-“Nè, sắp vào lớp rồi, tính tiền về đi!”- nàng đưa mắt nhìn mình.

-“Tiền j????”- mình làm vẻ mặt như này

Đưa tay nhéo mình phát rõ đau.

-“Ui da! Rồi, rồi ko đùa nữa, lên lớp ha!”.

Tính tiền hết 16k.

1 tô mì 1 gói là 7k, 2 ly trà đá 2k.

Còn dư 9k để lâu lâu thâm cung bí sử có việc dùng đến.

2 đứa lên lớp, cũng trống sắp vào h, chia tay mình bịn rịn quyến luyến, còn nàng vui như cưới:

-“Cảm ơn bạn C chầu ăn chùa nha, lần sau có chùa nữa, bạn nhớ mời mình, hi, bye bye!”.

Thôi kệ, vô tư thế có iu đương ít có lợi dụng nhau.

Vào lớp tiết Văn đầu, cô mang theo cả cây M4A1 có gắn giảm thanh bắn đạn gây mê liên tục, đại loại hồi đó sắp nghỉ tết rồi, cô vào kể chuyện tình cảm của cô ngày xưa, tưởng là thằng nào chắc mình trội dép lên bàn rồi, kể chuyện j tệ vờ lờ.

Giờ ra chơi hôm đó chả biết thằng ngu nào đầu têu cái trò đập ghế.

Chả là hôm văn nghệ Mừng Đảng Mừng Xuân các bạn còn nhớ ko?

Trường mình thường mỗi lớp luôn có đủ bộ ghế cho cả lớp để giờ chào cờ có cái mà giữ đít nhưng đêm văn nghệ đứa nào cũng hùa nhau lấy ghế lớp ra xem xong bạ đâu đệt đấy.

Thế là bằng con mắt của những nhà Vật Lí học tương lai, đám lớp mình nhìn ngay ra một kế hoạch tuyệt vời, con thủ quỹ chi tiền ra mua luôn một cọng dây lòi tói rõ to, xong tất cả thành viên mạnh đứa nào thấy trên sân có ghế là thu lượm hết đem về lớp xích lại.
(Truyện từ: Thehe9x.Mobi)
Lúc đó trời tối với cũng tùm lum chả ai để ý, thầy chủ nhiệm biết chuyện, xuống chỉ mặt từng đứa:

-“Nè, nè, bên kia còn cả đống ghế kìa, tụi em gom hết cho thầy!” - Đấy sự thật là thầy sao trò vậy nó thế đấy.

Thế là chỉ sau một đêm, ghế lớp mình lên cả trăm cái, trong khi số gốc là 35 cái thôi.

Bây giờ dư khá nhiều ghế, thế là chúng nó bày cái trò đập này, mình cũng top quậy trong lớp, thế là hào hứng lao vào phá.

Có ngờ đâu, cú đập ghế đó trờ thành một trong những trang sử bi tráng nhất của mình năm đó.
Like [1] : mrhungtn1992 , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (17.08.2013 / 22:33)
Điều hành T9.


Chap 7:

Lúc đó nguyên đám đứng xếp hàng chờ đập ghế chứ ko phải đá, cả trăm cái, có khá nhiều cái cùi nên đập bớt cũng chẳng sao. Cứ đến phiên thằng nào đập là nguyên đám rú lên ủng hộ, không khí nhộn nhịp tưng bừng vãi.

Đến phiên mình:

-“Tụi mày gà quá, coi tao 2 tay đập 2 cái ghế luôn nè!”.

Cũng ko khó lắm, toàn ghế cùi thôi, giộng mạnh từ trên xuống là gãy nát ra ngay.

Thế là mình hùng dũng tiến lên, lấy 2 cái để lên 2 bên bàn, giộng 2 tay đùng vỡ cả 2 cái. Đám đông càng phấn khích cổ vũ rõ to.

Được đà mình đập càng say máu, vừa đập xong cặp ghế thứ 3, tự nhiên thấy xung quanh im lặng đáng sợ, sao chúng nó ko cổ vũ hò hét nhỉ, cái lũ đàn bàn này:

-“Dcm, chúng mày thấy bố có trùm ko ??”- mình quay qua hét vào mặt đám bạn sau lưng.

Và………chả có đứa nào sau lưng mình cả, chả có thằng chiến hữu nào ở chỗ đó cả, thay vào đó là khuôn mặt bự chà bá của………bà cô chủ nhiệm 11H kế bên lớp mình.

Rụng rời hết cả tay chân, tí nữa thì té xỉu, mình vừa chửi thẳng vào mặt bà cô.

-“Giỏi thật nhỉ, ghế lớp tôi đi đâu mất hóa ra lớp các em lấy đem hết về đây, lại còn phá của công nữa, đứa nào đem ghế về đây, nói??”.

Không biết là mấy thằng cô hồn bạn mình tụi nó có đi tiền với nhau hay là tập xiếc chung hay ko nữa, chả mẹ thằng nào bảo bố thằng nào là thằng nào, cả đám lập tức chỉ tay về phía mình.

CLGT??? Lúc này thì mình mới hiểu cảm giác của mấy thằng quan hệ vị thành niên với bồ tự nguyện mà bị tố tội hiếp dâm nó như thế nào, phải mà lúc đó bị tuột can-xi hay huyết áp j chắc cũng còn tốt hơn.

Bà cô hằm hằm lườm mình, xong bả lên móc sổ đầu bài ra, ghi dòng chữ to tổ bố:

-“C đập rất nhiều ghế nhựa!”- ghi ngay vào tiết sau luôn mới ghê.

Sau đó bả kéo tai mình lên phòng ban giám hiệu @__@.

Quay lại một chút cái vụ ghi sổ đầu bài, đó đến h mình quậy thì có quậy vậy chứ mà trong đời học sinh trước đó chỉ mới bị ghi có một lần, đó là một kỉ niệm vô cùng buồn man mác và xúc động bi thương, kể đến nước mắt mình nó cứ chực trào.

Ngược dòng thời gian vào một buổi sáng năm lớp 9 giờ thể dục.

Thằng Linh với thằng Hải bạn mình chả là có chút mâu thuẫn, cũng nhỏ thôi tuy có hơi to một chút.

Hồi đó rộ lên mạnh mẽ làn sóng Hallyu ý nhầm làn sóng chửi tên cha mẹ nhau. Mà thời học sinh đầu 9x cái j mới là lan rộng nhanh lắm, h nghĩ lại cũng chả tự hào j cái trò đó.

Thằng Hải mới chửi thằng Linh là:

-“Eh Hiển Linh lại đây anh bảo!”- nghe cứ như bụt hiển linh ấy.

Cha thằng Linh tên Lĩnh còn mẹ nó tên Hiên =)), nói ngược lại ra như thế.

Thằng này cũng dạng máu nóng thế là cũng lôi tên cha thằng kia ra chửi, lời qua tiếng lại thằng Linh mới bộp vào đầu thằng Hải. Thằng Hải này thì cũng cái dạng hiền ko đánh nhau, nó nhịn nhịn, lại bị bộp thêm cái thứ 2 mà vẫn nhịn.

Anh hùng thấy sự bất bình rút mõm ra tương trợ, ờ, đó là tui đó mấy bạn. Mình mới lại gần nó nói:

-“Dcm, bị nó đánh mà nhịn được, đến con chó nó cũng khinh mày nói gì tao đó Hải!”.

Nó hơi hơi đỏ mặt rồi, mình lại nói tiếp:

-“TSB, cha mẹ sinh ra cái đầu ko chỉ để học hành, suy nghĩ, mà còn để thờ phụng cha mẹ nữa, giờ nó chửi mày mà nhịn zậy là đầu để trang trí mẹ mày rồi!”.

Lúc đó chỉ chọc chơi thế thôi, ai ngờ đâu thằng Hải cầm nguyên khúc cây lao vào đập thằng Linh túi bụi , dm, can ra mệt mỏi luôn đó.

Mình cũng hết hồn, đâu ngờ sự thế nó như thế, vội lao vào can tụi nó ra, ko thì khéo ngày mai sĩ số lớp lại vắng bà nó 1 thằng rồi.

Cuối giờ thầy truy cứu những thằng đánh nhau, dĩ nhiên cả 2 thằng cùng giao thông trên sổ, sau đó thì em lớp trưởng mới tung ta tung tăng chạy lại đàm đạo với ông thầy, chả hiểu 2 người nói chuyện j mà trông có vẻ bí ẩn lắm, thỉnh thoảng vẻ kinh hoàng pha chút sợ hãi hiện lên trong đôi mắt thầy.

Sau đó thì sổ đầu bài của lớp mình được phê như này:

-“Em C khích Linh và Hải đánh nhau trong giờ học!”.

Vâng, để đời luôn đó, mãi đến sau mới biết em lớp trưởng kể khoảng 1 triệu sự thật cho thầy nghe, tự nhiên chết mà đ’ hiểu sao luôn.

Có một sự thật thú vị mà mình quên kể với mấy bạn luôn em lớp trưởng đó cũng chính là em lớp trưởng lớp T mà mình đang theo đuổi, học chung lớp 9, cũng quen biết trước rồi, thời đó thù nó vãi, vậy mà sau này thích nó, chắc định mệnh cmnr.

Quay lại hiện tại, bị bà cô nắm tai rõ đau lết qua khắp các dãy phòng, đờ cờ mờ, đi xuống phòng ban giám hiệu đi thẳng dc mà, bả dắt mình đi vòng vòng, hơn tỷ học sinh đứa nào cũng thấy, giống như áp giải phạm nhân đi du lịch vòng quanh thế giới vậy.

Ngang qua lớp nàng luôn, nàng nhìn mình, mình cũng nhìn nàng, vẻ lo lắng, hốt hoảng hiện rõ lên đôi mắt của……mấy con mắm bạn của nàng, còn nàng thì cười như thể đang xem Mr. Bean diễn hài , cái mje nó chứ, đùa bố à???

Xuống đến phòng BGH, đi ngang qua mấy thầy cô ai cũng nhìn mình nể phục, không khí trùng hẳn xuống, đù móa, giống hoàng thượng đi diễu hành quá ta.

Không khí ấy ko kéo dài được bao lâu, vào gặp thẳng cô hiệu phó. Bà cô 11H kể hết cho cô hiệu phó biết, cô quay qua lườm mình.

-“Giỏi he, tổng kết xong rồi quậy hả, đập ghế có vui ko??”.

-“Dạ vui vl ạ! ”- Dĩ nhiên là mình nghĩ trong đầu thôi, ko thì chắc h đang đi phụ hồ chứ chả ngồi đây viết nhảm đâu.

Bị bắt viết bản kiểm điểm, may là tổng kết danh hiệu hết rồi ko thì đợt đó mất cái HSG là chắc.

Buồn lê lết về lớp, lúc đi thảm hại bao nhiêu, lúc về tan nát bấy nhiêu, vào đến lớp tụi nó cổ vũ chào mừng mình như mới khám phá mặt trăng về, dm chỉ muốn cầm cái ghế gõ vào đầu từng thằng, mẹ nó!

Giờ học hôm đó được nghỉ, thường là gần đến Tết thầy cô cũng chả buồn dạy, cả đám quay qua tán dóc.

Thằng bạn mình nó mới quay qua hỏi:

-“Hồi này nghe nói mày đang cua em Linh hả???- nó cười đểu.

-“Ơ đệt sao m biết hay vậy??”- bất ngờ luôn.

-“Dm, thằng ngu cũng biết, 2 đứa mày cứ đu đu giờ ra chơi, hồi sáng đi ăn chung còn j!”.

-“Ờ, mà chắc cũng khó, thôi kệ đến đâu hay đến đó, thích em nó mẹ rồi! ”.

-“Có cần anh dạy cho vài chiêu để tán gái ko??”- nó cười cười.

Thằng này thì trong lớp mình nó trùm rồi, có con bồ học lớp 10 ngon vãi ra, mà bản thân nó cũng dân chém gió thứ thiệt, gặp ai nó cũng chém dc, thế là trong lúc như thế này mới thấy tình bạn nó quí giá thế nào, mình gật gật lia lịa.

Giờ ra chơi tiết đó nó mới rủ mình đi ra ngoài.

-“Nè! Vd nháp cho mày thấy, chẳng hạn tao đố mày lên bắt chuyện được với 2 em ở trên đó!”- nó bá vai mình nói nhỏ.

Ở ngay trước 2 thằng là 2 con đười ươi, xí nhầm 2 con hot girl học lớp Văn mình có biết tiếng rồi nhưng ko có quen.

-“Thôi, quen biết j đâu, ngại lắm! ”- mình thoái thác.

-“Dm, gà vcl, coi tao này !”.

Thế là chưa đợi mình nói j nó vụt lên luôn:

-“Hi cưng, cho anh hỏi bây giờ mấy h rồi??”- nó vừa nói vừa cười đểu.

2 con nhỏ có đếu đồng hồ đâu cũng cười cười giơ tay lên giả bộ coi coi:

-“9h rồi bạn!”.

-“Ờ cảm ơn nhé cưng!”- nó cười xong chào 2 con nhỏ đó xong xuống câu cổ mình.

-“Thấy sao ku??”.

-“Dcm, thánh mẹ rồi, sao mày bắt chuyện được 2 con nhỏ đó hay vậy??”- mình hỏi với tràn đầy ham muốn.

-“Ờ, 2 con nhỏ đó tao quen mà =)) =))”.

-“Dmm thằng chó……”- xong nó cười chạy mất, má thiệt chớ.

 Admin (Sáng lập!) (17.08.2013 / 22:34)
Điều hành T9.


Chap 8:

Giờ ra chơi hôm đó trái với thường ngày mình đếu đứng lan-can hóng gió như mọi khi nữa, bị thằng cờ hó bạn mình quăng bom cú ức chế vãi.

Mà hồi đó thì cái lớp 11L của mình cũng thuộc dạng nổi trội nhất khối 11, toàn trường chỉ có 4 đứa yếu, lớp mình thầu hết luôn =)). Học hành thì cũng coi như hơi bết trong cả khối 11 trừ một vài thành phần ngoan hiền trong đó ngẫu nhiên sao có cả mình.

Học hành thì thế, quậy quạng chúng nó còn trùm hơn, chả biết từ bao giờ bày nhau cái trò tán trym , đại loại là đứa nào đi ngang mà sơ hở là giơ tay tán cực mạnh vào giữa trym nó. Thời đó có biết đếu như thế là nghịch dại đâu, chỉ thấy đối phương nằm lăn lộn thì thấy vui thôi.

Thế là kiểu như luật bất thành văn, bất cứ đứa nào học 11L hay có việc phải đi ngang 11L thì luôn có cái tư thế vừa đi vừa lấy 2 tay bụm trước trym kiểu như xếp hàng rào cản đá phạt ấy.

Móa nhỡ mãi cái cảnh cả đám lớp mình đứng 2 hàng giống như chào cờ, tay thằng nào cũng bụm trym mà cười đau cả ruột, có đợt hành lang đó chả đứa nào dám đi ngang qua luôn.

Giờ ra chơi hôm nay cũng thế, lại có vài đứa bắt đầu khơi ngòi rồi, haizz, thở dài, mình lại lấy tay bụm “hàng”, lúc đó thì nàng đi ngang lớp mình, mình cười cười với nàng, sau đó ghé vào nói chuyện tí:

-“m làm cái hành động j thế này??” - Nàng nhìn xuống 2 tay mình vừa hỏi, mặt ngu ra.

mje, mình biết lúc đó trông khó coi lắm cơ mà thà vậy còn hơn ăn một cú tát bất thình lình nào đó, vô sinh luôn chứ chả chơi.

-“Kệ nó đi, m đừng quan tâm, hệ trọng cả đời đấy!”- mình ghé tai vào nói nhỏ.

Nàng cũng hơi hiểu ý, phì cười:

-“Con trai lớp m đúng vô duyên!”.

Sau đó nguẩy đít đi mất, kệ cũng sắp vào giờ rồi.

Mà nhắc đến cái trò này lại nhớ đến cái lớp 11H kế bên, cũng dạng hàng xóm chơi thân với nhau nó cũng bắt chước cái trò “rờ trym” của lớp mình, thế là riết tam sao thất bản, chơi nhau um xùm cái trò đó.

Thế rồi có thằng kia lớp H vào một ngày trời đẹp nắng nhẹ, ko mưa, lí tưởng lãng mạn cl j đó nó mới nảy ra một phát kiến vĩ đại, thay đổi hoàn toàn luật chơi của trò tán trym này, tạm gọi là “Tán lén thần chưởng”.

Cu cậu mới núp vào một góc tường thằng nào lớp nó đi ngang là cho đo ván ngay. Từ xa nó đã canh được một thằng lớp nó, thế là anh chàng cười cười núp vào góc.

Cơ mà đời thì thường đéo như mơ, cũng ngẫu nhiên sao đó lại xuất hiện một thiên thần nào đó, con nhỏ đó học lớp nó luôn lại có việc vội chạy vượt mặt cái thằng mà nó đang canh, ten ten đì vào.

-“Bốp!”.

Nói chung là có làm ngay và luôn, ko chờ đợi, một cú tán trời giáng vận tốc chừng 1 triệu km/h được thằng cu phang thằng vào chính giữa cái **&*(*(*(&*(& của con nhỏ đó.

Ôi dm khỏi phải nói, con bé bật hẳn ra sau đúng cái bài học về hai lực tác động cm j đó học Lý 10 ấy. Cơ mà lúc đó mình cũng chả rãnh mà nghiên cứu xem yếu tố lực, rồi hợp lực j này nọ, mấy thằng lớp mình cũng vậy, ngồi bò lăn lộn ra cả hành lang mà cười, cười như điên như dại, cười mà thằng nào thằng nấy ôm bụng tí có đứa xỉu vì cười.

Cảnh tượng lúc đó bố cục các vật thể chả liên quan cái mẹ j với nhau, 1 bên là lũ nằm bò lăn lết cười, 1 bên là 1 cô gái trẻ đang nằm ôm bụng nhăn nhó, bên còn lại là thủ phạm gây ra vụ án đứng đờ cả mặt.

Mình thì mình rất tệ làm văn tả người cơ mà lúc đó vẫn còn nhớ như in cảm xúc của 2 đứa đó, mặt thằng đó lúc đó nhìn như mới ăn nguyên bãi shit vào mặt, còn con bé thì đau thấu trời xanh kiểu như sắp chết ấy.

Thằng cu lại rối rít xin lỗi, đỡ con nhỏ dậy, cũng may con bé ko có súng, chứ có khéo nguy hiểm tính mạng chứ chả chơi.

Khỏi phải nói, nhớ giờ ra chơi tiết sau nguyên đám lớp mình còn kéo cả chục đứa qua bên 11H xếp hàng rồi đóng kịch diễn tả lại cái vụ đó ngay trước lớp nó mà cười thiếu điều mún rụng rún.

Quay lại hiện tại, nàng về lớp rồi, trống cũng vào lớp. Chậc tự nhiên nhớ ra chiều nay còn phải qua nhà con nhỏ kia dạy kèm dạy bớt cái khỉ khô j nữa mà phát nản.

Tới tiết Lí chuyên, ông thầy bước vào, lật sổ đầu bài ra, ờ, quá nhọ cho đội bán cọ, dĩ nhiên là tên mình đã chính ình trên sổ qua vụ đập ghế lúc nãy.

-“Thằng C đâu rồi, đứng lên coi, dạo này tính cắm cờ hay j thấy nổi tiếng dữ he! ”- Ông thầy nói vọng xuống lớp.

Mình đứng lên gãi tai gãi đầu, cmn xui j lắm vậy.

Ông thầy này thì có 1 đặc điểm là có 2 loại học sinh luôn được ổng để ý quan tâm nhất.
1 là học sinh nằm trong top học giỏi nhất lớp.
2 là học sinh trong top quậy nhất lớp.

Và cũng đếu hiểu lắm ổng rất hay quan tâm đặc biệt đến mình, có đợt mua được cọng dây chuyền mang vào cổ rõ sáng và chói, hào quang tỏa khắp vùng, vào lớp ổng nhìn thấy xong hỏi:

-“Bộ nhà sợ lạc hay j mà mua cho cọng xích thế, đi lên bảng giải bài!”.

Sau giờ đó tháo cọng dây quăng mẹ nó vào tường.

Trưa hôm đó lớp nàng về sớm hơn mình 1 tiết thế là ko canh về chung được, về đến nhà ăn uống ngủ nghỉ, 2h còn đi dạy thêm lần đầu tiên, h nghĩ lại chả tự hào j cái vụ đó.

Mang theo vài cuốn sách học tốt Lí, quần đùi áo số tính là dạy nó xong đi chơi luôn.

Nhà con này cách mình tầm 2km, đi giữa trưa nắng cháy hết cả da.

Đến nhà nó lúc 2h15’, vậy là ăn gian được 15’ chỉ phải gặp nó khoảng 1h15’ thôi, đang lay hoay đứng trước nhà định ăn gian thêm vài phút thì mẹ nó chạy ra mở cửa ngay lập tức.

Bước vào nhà, cũng rộng rãi, có hẳn một phòng để dạy học luôn, cũng đúng, mẹ nó giáo viên mà, chắc có dạy thêm ở nhà.

Con bé xuất hiện, ấn tượng lần này của mình hôm nay vẫn đếu khác j cái lần gặp nó đầu tiên, vẫn mái tóc đen xù, da đen ngỏm, con ve chó ngoe nguẩy trên trán , nó đang mặc đồ ở nhà, cái áo thun có ghi cái chữ đết j bằng tiếng anh ấy nhìn ko rõ.

Có xem một Clip của dưa leo nói về vụ này:

-“Nhỏ nào mày gặp mà mày còn nhớ y chang trên áo nó viết cái j thì con nhỏ đó………………………………..dzú nhỏ lắm!”.

Giờ nghĩ lại chắc là……….

Thôi nghiêm túc, vào dạy nó mình cho vài bài tập vỡ lòng để nó giải thử, mình chép đề xong, mình nhìn nó, nó cũng chăm chú nhìn mình:

-“Sao em ko giải đi??”- mình hỏi.

-“Em ko biết giải, hihi!”.

Không biết giải hi hi con mje em à , toàn bài sơ đẳng mà ko biết làm, ko lẽ giờ bảo mẹ nó ra vác tiền ra mua con vò về treo trước cổng rồi bảo:

-“Em cứ nhìn nó ấy nhé, em ngu cỡ cũng ngang nó đó!”.

Chậc, chuyến này lại dạy mệt mỏi đây, dạy thêm chừng 30’ giảng giải các kiểu, mình họa, định nghĩa thì mình mới thấy là mình đã đánh giá sai con bé này rồi, ko phải nó ngu như bò, mà phải nói là như cái ccccccccccccccccccccc luôn ấy.

Hình như nó chả biết một chút xíu j về bài học luôn, con gái j đâu mà.

-“Ơ, Sin cos tan mà em cũng ko biết à, cái này học hồi lớp 9 mà??”- mình nóng mặt.

Quên nói là con bé này thua mình 1 tuổi.

-“Tại em thấy nó cũng ko quan trọng lắm, hi hi”- cười tít mắt.

-“KHÔNG QUAN TRỌNG CÁI ÔNG NGOẠI NHÀ CHÁU À?? ”- lại phải nghĩ thầm trong đầu, chỉ muốn đập cuốn sách vào mặt nó, nói j cũng hi hi suốt.

Mãi thì nó cũng thông cho cách làm bài, tưởng nói đến đó ko biết làm nữa chắc mình quỳ xuống van xin mẹ nó cho mình về luôn quá. Cuối buổi học phân cho nó vài bài làm chơi cho vui, mẹ nó tiễn mình ra cổng đon đả:

-“Con Phương nhà cô học thế nào cháu??”.

-“Dạ cũng khá ạ!”- Mình cười trừ, khá ngu ấy chứ con mẹ j.

Bả cười hài lòng, thế là mình chạy vù đi, vài bữa phải lấy lí do để trốn vụ này mới được, chạy thẳng 1 mạch đến sân thể thao chơi.

 Admin (Sáng lập!) (21.08.2013 / 22:42)
Điều hành T9.


.......


  Tổng số: 68
1 2 3 ... 7 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
1 / 34 / 10126