Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện tình yêu
Tìm kiếm | Tập tin chủ đề (1)

[Truyện] Nơi Đâu Tìm Thấy Em


Đánh giá:(Hay 239 - Không Hay 171) 239 / 171
Lượt xem:69003 - Bình luận:370
1 2 3 ... 37 >>

  NonameWriter (27.12.2013 / 18:36)



CHƯƠNG ĐẦU

Đó là một buổi chiều mùa đông lạnh giá. Trời đang mưa khá lớn. Từng hạt mưa long lanh táp vào cửa kính của văn phòng. Anh lặng người, tạm ngừng công việc, khẽ ngả người ra đằng sau ngắm nhìn mưa rơi. Nhìn mưa rơi, anh bỗng nhớ lại những lúc cùng nàng dạo chơi dưới mưa. Tiếc là dạo này nàng bị cảm nên hai người chưa có dịp đi. Và rồi từng kỉ niệm của ngày xưa, của thời học sinh sinh viên và của ngày đầu tiên anh gặp nàng, người anh yêu tha thiết lại chợt ùa về. Anh bất giác mỉm cười.

Hơi ngạc nhiên khi bỗng chuông điện thoại vang lên bài “Kiss The Rain”, đây là bản nhạc mà anh và người yêu rất thích nghe. Và hai người để riêng bài này cho nhau. Khẽ nhíu mày chút xíu, anh cầm điện thoại lên. Dòng chữ “My Love” xuất hiện trên màn hình. Anh ngạc nhiên không biết hôm nay nàng gặp chuyện gì mà lại gọi cho anh trong giờ này, anh vội bấm máy nghe:

- Alô, anh...à ? – Anh chưa kịp nói gì thì nàng đã mở lời trước, giọng nàng nghe buồn vô cùng.

- Ừ...anh đây, có chuyện gì vậy em? – Anh cảm nhận được có điều gì không ổn, nên lo lắng hỏi, để rồi nhận ra mình cảm thấy sợ diều nàng sắp nói ra, dù anh chưa biết nàng định nói gì.

- Em...sắp phải sang nước ngoài...rồi anh! – Nàng run run khẽ nói với anh, nàng vẫn đang cố gắng để không khóc.

Anh chợt sững người, cảm thấy hụt hẫng ghê gớm, hình như anh không thở được, chuyện này quả thực anh không chuẩn bị tâm lí đón nhận nên giờ mới như vậy. Anh vô ý đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất, nhưng chưa nhặt lên. Giọng nàng hốt hoảng gọi anh qua điện thoại:

- Anh à, anh có sao không? Anh...anh có nghe em nói không? – Nàng hoảng sợ khi thấy anh không trả lời.

Giật mình, anh vội cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên.

- Anh đây, anh không sao, chỉ... – Anh không nói được hết câu.
- Anh...sao vậy...? – Nàng khẽ hỏi.

- Vậy bao giờ...em đi ? – Anh thẫn thờ hỏi, dường như không biết mình vừa hỏi câu gì.
-...Chắc khoảng...tháng sau thôi anh à! – Nàng ngập ngừng khẽ đáp.

Hai đứa im lặng một lát...

- Em...ra gặp anh luôn nhé! – Anh chợt nói.
- Ừa, vậy...khoảng 5 phút nữa ở quán cafe bọn mình hay đến nha anh! – Nàng đồng ý ngay.
- Ừ vậy đi!

Anh vội vàng cúp điện thoại, mặc chiếc áo khoác vào, không quên quàng chiếc khăn len nàng tự tay đan và tặng cho anh vào dịp Valentine và chạy nhanh ra ngoài. Trời vẫn đang mưa nặng hạt, nhưng anh không để ý đến mà chỉ phóng xe thật nhanh đến quán cafe “Kỉ Niệm”. Đây là quán cafe lần đầu tiên hai người hẹn nhau, là nơi xảy ra rất nhiều chuyện vui buồn, giận hờn giữa anh và nàng. Họ rất thích không gian yên tĩnh và lãng mạn nơi đây.

Bước vào quán, anh ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra ngoài. Vài phút sau, nàng từ ngoài đi vào. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo len màu hồng, quần jean, gương mặt xinh đẹp trang điểm hơi vội vàng, nhưng trông nàng vẫn rất hấp dẫn và có sức hút mãnh liệt. Khi nàng bước vào, hầu hết mọi người, dù đã quen hay chưa quen với việc nàng thường vào đây,cũng phải quay lại nhìn một cách ngưỡng mộ. Khi nàng ngồi xuống bàn anh thì mọi người dường như tỏ ra ghen tị với anh.

Nhưng anh nào để ý đến những điều đó, điều quan trọng nhất đối với anh lúc này là gặp nàng và nói chuyện với nàng. Nhìn nàng bước vào, vẫn luôn xinh đẹp và đáng yêu như ngay đầu tiên hai người gặp nhau, anh chợt cười nhẹ. Nhưng rồi nghĩ đến điều khiến hai đứa gặp nhau lúc này mà anh chợt tắt nụ cười, thay vào đó là tâm trạng buồn bã như lúc đầu.

Và nàng nhìn thấy anh đang im lặng nhìn ra ngoài như vậy, nàng liền gọi cho anh và nàng một cốc cà phê. Thấy anh không quay sang, nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay anh và hỏi:

- Anh đang nghĩ gì thế ?
- Ừ...anh...! – Anh buồn bã lên tiếng, vẫn chưa nhìn nàng.
- Anh...nhìn em này! – Nàng yêu cầu.
- Ừm...! –Anh chậm rãi quay sang.

Trước mắt anh, nàng trông đẹp lung linh, có chút bí ẩn. Ẩn sau vẻ lạnh lùng của nàng là một tâm hồn mong manh, dễ vỡ.

- Anh đang nghĩ lăng nhăng gì đúng không? – Nàng đang cố giúp không khí giữa hai đứa trở nên vui vẻ hơn.
- Không mà....! – Anh nhẹ nhàng nói.
- Rõ ràng là có! – Nàng nheo mắt nhìn anh.
- Không anh...có nghĩ gì đâu...đang nhìn mưa mà!
- Anh lạ chưa, hẹn em ra đây mà lại ngồi ngắm mưa à! – Nàng phụng phịu nói.
- Anh...xin lỗi, anh...không...! - Anh bối rối.
- Hứ, tạm tha cho anh lần này đó, lần sau còn như thế thì đừng trách! – Nàng khẽ trách anh.
- Ừ, sẽ không có lần sau đâu em!
- ………
- ………

Họ lại im lặng nhìn nhau, không biết nên nói gì. Nỗi buồn vẫn bao trùm hai người. Và cuối cùng nàng lên tiếng trước:

- Vậy là em...sắp phải đi rồi, anh à! – Nàng trở nên trầm lặng hơn.
- Em...đi khoảng bao lâu? – Anh khó nhọc hỏi nàng.
- Em.....cũng không biết....! – Nàng khẽ nói.
- Vậy em có thể quay về...được không? – Anh run run hỏi.
- Chắc...không được đâu...anh à, em... – Nàng không nói được hết câu, đôi mắt đã ngân ngấn nước.
- Nếu em không.....
- ...... - Nàng im lặng cúi đầu, có giọt nước mắt khẽ rơi xuống dù cho nàng đã cố kìm nén.

Anh biết là nàngkhông thể. Ông bác muốn nàng sang sinh sống bên nước ngoài và lấychồng bên đó. Anh nghĩ đến chồng nàng tương laikhông phải là mình mà lòng đau như cắt, và anh đang cốmuốn giữ lấy nàng thật chặt trong vòng tay của mình.

- Vậy...giờ...chúng ta....– Anh gần như cảm thấy tim mình thắt lại khi nói câu này, và cuối cùng không đủ can đảm để nói hết câu.

Khi anh vừa nói đến đây, nàng bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi nàng bỗng khóc nấc lên, anh vội sang ngồi với nàng, khẽ ôm nàng vào lòng. Nàng ôm anh thật chặt, áp mặt vào vai anh và thổn thức:

- Hức…hu…em không muốn...xa anh...hức! – Nàng nghẹn ngào.

Khẽ vỗ về nàng, anh thấy lòng mình cũng nhói lên. Rồi anh cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đang run rẩy nàng, cảm nhận nỗi đau khiến cả hai dường như không thở được nữa.

Cơn mưa ngang qua nơi nào
Khi mùa đông gần đến đây
Lặng lẽ nhìn, cảnh đổi thay
Rồi nước mắt chợt rơi xuống
Khẽ thấm ướt cả kí ức
Khi giờ đây có một ai
Đã mãi xa, không quay lại.
Lặng lẽ, lặng lẽ nhìn mưa...

Hai người cứ ngồi như vậy thật lâu, cuối cùng nàng khẽ lên tiếng:

- Anh... đi dạo với em...một chút...được không?
- Ừ, ta đi nào!

Nói rồi anh và nàng cùng đứng dậy, anh trả tiền rồi nhanh chóng cùng nàng ra ngoài.Anh và nàng nắm tay nhau đi dạo trên con đường thân thuộc ngày xưa. Họ đi thật chậm. Có lần anh thả tay nàng ra, để có thể nhìn nàng bước đi một mình. Nhưng chưa đầy một giây, nàng ngỡ ngàng quay nhìn anh thắc mắc, ánh mắt buồn xa xăm. Thế là anh lại tiến tới và nắm chặt lấy tay nàng, trong lòng vừa vui vừa buồn. Vui vì nàng yêu anh thật nhiều, và buồn vì không biết sau này khi không có anh bên cạnh thì nàng sẽ ra sao, sẽ hạnh phúc được không...

Họ đi dạo gần bờ biển, ngắm nhìn ánh hoàng hôn buông xuống, gió lạnh khiến nàng run rẩy, và có thể vì nàng sắp bật khóc lần nữa, nhưng nàng vẫn tiến lại gần biển...

Lúc đó anh vội vàng kéo nàng lại, rồi ôm chặt nàng vào lòng...

Nàng áp mặt vào vai anh khẽ thút thít như ngày xưa...

Hai người vẫn đi tiếp và tưởng sẽ không ngừng lại nếu như...

Từ xa, một chiếc ôtô lao nhanh về phía họ. Người tài xế dường như đã ngủ gật. Nàng vẫn đang nhìn vu vơ nên không biết. Anh biết một trong hai người không thể tránh kịp nữa. Khoảnh khắc ấy, anh không chần chừ thêm chút nào, đẩy mạnh nàng sang bên cạnh. Nàng loạng choạng,quay sang nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên, như không thể tin được anh vừa làm điều này. Anh không còn kịp để giải thích. Tất cả chỉ xảy ra trong vài giây, và khi anh vừa kịp nhìn nàng thì đã bị hất mạnh lên trên nóc ôtô, rồi ngã lăn xuống mặt đường. Chiếc ôtô dừng hẳn lại. Nàng vội lao ngay đến chỗ anh nằm, ôm chầm lấy anh, òa khóc :

- Không!.... Anh đừng...hu.hu!.. -Nàng không nói được tiếp được mà gục đầu xuống người anh khóc.

Anh đã không còn thấy đau nữa, nhưng người anh lạnh dần. Khẽ nắm lấy tay nàng, anh đặt vào đó chiếc nhẫn đã từ lâu anh muốn được thấy nàng đeo nó. Nhìn chiếc nhẫn, nàng khẽ cười trong nước mắt, rồi lại nức nở...

- Em...hãy đeo nó nhé, em yêu! Anh...không sao đâu...! – Anh khẽ trấn an nàng.

- Nếu em...không rủ anh...đi thì...đâu xảy ra chuyện này...hức...lỗi tại em! – Nàng vừa khóc vừa tự trách mình.

Cố gắng đưa tay lên lau nhẹ nước mắt cho nàng, anh nói:

- Em... đừng khóc...!

- Em...em yêu anh, xin anh... hãy sống vì em... hu!

- Anh...cũng yêu em! – Giọng anh yếu dần.

Cuối cùng khi anh không còn đủ sức nữa,chợt có tiếng xe cấp cứu đến, ánh mắt nàng nhìn anh đầy hi vọng. Rồi thấy mọi người vội vã đến gần, anh mỉm cười, chợt xung quanh tối dần đi, và anh không còn biết gì nữa...
Like [5] : Admin , Ghost_T9_NexT , hOangtu_FiFa , vialagio , Trongduckunai , Thích điều này!

  boy_ngox@! (27.12.2013 / 20:49)



cảm động
Like [2] : Ghost_T9_NexT , hOangtu_FiFa , Thích điều này!

  NonameWriter (27.12.2013 / 20:52)



CHƯƠNG 1

Một ngày gần cuối thu, bọn con trai lớp tôi rủ nhau đi đá bóng. Còn con gái thì rủ nhau đi đâu thì chả đứa nào biết, chắc là lại đi chơi hay xem phim rồi. Mấy cái thằng lớp tôi nhìn mặt rầu rầu, chác lúc đầu bọn nó nghĩ con gái đi xem đá bóng. Ttrong lễ khai giảng, mặt thằng nào thằng này hớn hở lắm khi thằng Thắng – đội trưởng đội bóng lớp bọn tôi – thông báo rằng nó đã “rủ” được bọn con gái sẽ đi xem chúng tôi đá.
Nhưng tôi nghĩ chả ai hơi đâu đi xem vì đá vớ vẩn chứ có thi thố gì đâu mà đòi có người hâm mộ rồi cổ vũ, bọn này ngây thơ thật. Thằng Huy mặt thảm nhất vì nó đã bỏ không biết bao nhiêu công sức để tập bóng, thế mà giờ chả ai ngó ngàng gì đến nó, nghĩ cũng tủi thân. Thế là tôi liền vỗ vai nó an ủi :
- Thôi không sao, không khi này thì khi khác biểu diễn, con gái có đi đâu mất ngay đâu mà sợ!
- Ờ…. – Kết quả không khả quan mấy, nó vẫn mặt thảm như lúc đầu.
Thằng Đức không hiểu sao năn nỉ được người yêu nó đi xem, dù trông mặt nó nhăn nhó thê thảm, chắc nó sắp phải tốn vài trăm nữa để trả công cho việc người yêu nó ngồi xem đá bóng. Nhìn bọn nó tôi thấy chắc sắp gặp trục trặc rồi. Nhưng dù sao việc này giúp khán giả xem trận bóng này tăng thêm 1 người, tổng là 3 người, trong đó có 2 thằng dự bị cho đội bóng. Tôi vì chưa có người yêu nên đành chịu, nghĩ cũng hơi buồn...
Bọn tôi hẹn nhau lúc 5 giờ, giờ là 4 giờ, còn khoảng 1 tiếng nữa, tôi liền chạy xe về nhà tắm rửa một chút rồi đi đá. Về đến nhà là đã thấy mẹ tôi đang bê mấy thùng đồ đi ra khỏi phòng anh tôi, sau đợt ông anh ra nước ngoài du học, mẹ đã tận dụng phòng ông để làm kho chứa đồ. Hôm nay thấy bà bê những thứ trong “kho” ra, tôi định chuồn nhanh kẻo mẹ lại bắt tôi phụ bê vài cái thì hết hơi. Vừa nghĩ đến đây, còn chưa kịp bước ra, tôi đã bị mẹ gọi lại:
- Con phụ mẹ bê mấy thứ này xuống nhà dưới đi! – Không ngờ điều tôi lo sợ đã thành sự thật.
- Ặc, mẹ ơi, con sắp đi đá banh rồi mà! – Tôi trốn việc.
- Mẹ bảo là làm, không xong thì không đi đâu hết!– Bà dọa.
- Dạ… - Tôi chán chường lết người lên cầu thang.
Tôi ngạc nhiên khi thấy “kho” được dọn sạch sẽ, không còn tối tăm như mọi khi. Giờ đây cái “kho” đã trở lại thành phòng ngủ theo đúng nghĩa của nó. Lấy làm thắc mắc, tôi thò đầu ra khỏi cửa, gọi với xuống nhà:
- Mẹ dọn phòng này làm gì vậy ạ ?
- Ờ, sắp tới nhà mình cho thuê phòng này nên giờ ta dọn dẹp lại chút – Bà thản nhiên đáp.
Tôi chán nản lắc đầu, bà lúc nào cũng thế, chỉ luôn mong muốn được cho thuê một căn phòng trong nhà. Tôi liền làm qua loa cho xong việc rồi nhảy vội vô nhà tắm. Khoảng năm, mười phút sau, tôi đã thay xong quần áo, nhảy phóc lên xe và đạp vội đến sân bóng cho kịp giờ hẹn.
Sân bóng nằm ở nơi khá khó tìm, nơi này do thằng một thằng bạn lớp tôi vớ được sau khi đi lạc vô đó hàng giờ đồng hồ. Lúc nãy tôi quên không hỏi đường ra đó nên bây giờ khá lúng túng. Cuối cùng, tôi liền chọn đại con đường bên phải mà lao xe đi. Lúc đó tôi không hề biết rằng, con đường tôi chọn ngược lại với chỗ mấy thằng bạn đến và càng không thể biết rằng chỉ một lát sau, một điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xuất hiện.
Đi được một lát mà cảnh vật không quen chút nào, tôi hơi hoảng vì nghĩ chắc mình bị lạc giống thằng bạn mất rồi. Định bụng hỏi tạm người qua đường xem họ có biết không thì ở đầu phố bỗng có một cô nàng xuất hiện...
Có trong mơ tôi cũng không thể nghĩ rằng, trên đời này lại có người con gái xinh đẹp đến như vậy, mà lại cực kì đáng yêu nữa. Làn da trắng, khuôn mặt với có chút kiêu kì lại vô cùng xinh đẹp và dễ thương, môi hồng nhỏ xinh khiến hầu như con trai quay lại nhìn chăm chú, há hốc mồm vì ngỡ ngàng. Và tôi cũng không phải ngoại lệ. Cố gắng ngậm miệng lại, tôi bỗng nảy ra ý nghĩ nên hỏi đường nàng ấy. Mục đích chính có lẽ là…làm quen nhiều hơn là hỏi đường, vì sau khi nàng ấy xuất hiện thì tôi hầu như quên mất mình đang lạc. Thế là ngay khi nàng đi đến gần, tôi liền đặt câu hỏi ngay:
- Ơ bạn ơi, bạn có biết…đường để ra đây không ? – Tôi vì run quá nên nói năng lung tung, hỏi mà người ta thấy…không cần hỏi còn hơn.
Đang nghĩ chắc mình bị cô nàng phớt lờ luôn vì câu hỏi quá ngớ ngẩn này thì nàng hỏi lại:
- Hở, sao lại đường ra đây ? – Thấy cô nàng tròn mắt ngạc nhiên, tôi bỗng thấy vui vì không ngờ nàng lại trả lời câu hỏi vớ vẩn của mình.
- À không, mình đang định hỏi…đường ra phố ấy! – Tôi bối rối chữa lời.
- À vậy bạn..đi đường này nhé! – Đoạn nàng chỉ cho tôi con đường ra khỏi đây.
Nhưng lúc đó tôi hầu như không để ý mấy vì đang mải ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng. Thấy mình chỉ đường xong rồi mà không thấy tôi phản ứng, cô nàng liền quay sang tôi thì thấy tôi vội quay nhanh đi nhìn chỗ khác, bèn đỏ ửng mặt vì ngượng.
- Bạn…nhìn gì thế?
- À không có gì đâu, thôi mình đi đây, cảm ơn bạn nhiều! – Nói rồi tôi vội quay xe đi ngay.
- Ưm – Cô nàng thấy tôi vội chạy đi nên cũng hơi mỉm cười một chút rồi bước đi.
Tôi vừa đạp xe đi về vừa thấy tiếc vì mình chưa hỏi được thông tin gì của cô nàng. Nhưng trách gì chứ, lúc đó tôi xấu hổ vì bị người ta phát hiện mình đang nhìn lén nên nói bừa như vậy. Mà chắc gì nàng ấy đã cho một người lạ như tôi biết thông tin chứ. Thôi để sau vậy, tôi sẽ quay lại đây để gặp em. Không hiểu vì sao lúc đó tôi lại nghĩ rằng ngày nào nàng cũng đi trên con đường ấy nữa. Chỉ biết lúc đấy tôi ngẩn ngơ suy nghĩ xem nên xử lí thể nào nếu nàng nhìn thấy tôi lại lạc thêm lần nữa vô con đường đó.
Mải suy nghĩ vu vơ nên tôi không nhận ra mình…lại lạc tiếp vào con đường khác. Vậy là tôi đành đạp thật nhanh quay ngược trở lại con đường vừa nãy, đầu óc vẫn chưa hết những suy nghĩ vẩn vơ.
Trong lúc đạp nhanh qua đó, bỗng tôi sượt qua một chiếc xe, vì không kịp tránh nên chúng tôi đã va mạnh vào nhau. Cả hai đứa đều bị ngã, riêng cô bé kia, có lẽ bị ngã nặng hơn tôi, tôi thì gượng đứng dậy được thì em ấy vẫn đang chống tay gượng dậy, nhìn em ấy trông khá xinh, tôi lại chăm chú nhìn, quên mất đáng nhẽ mình phải xin lỗi em ấy. Trông em ấy nhỏ nhắn, tôi đoán em này ít tuổi hơn mình. Hôm nay không biết ngày gì mà mình toàn gặp những cô nàng xinh đẹp nhỉ? Em ấy gượng dậy được, biết tôi đang chăm chú nhìn liền khẽ nhăn mặt :
- Anh nhìn gì chứ ?
- À không…em…có sao không ? – Tôi giật mình vội hỏi.
- Sao gì ? – Em ấy hỏi trống không.
- Thì…anh…em bị ngã mà, có đau lắm không ? – Tôi ngập ngừng nói.
- Hơ, không đau mới lạ! – Nói rồi cô bé đó quay đi, tôi đứng đực mặt ra, chẳng ngờ cô em lại kiêu kì đến thế, mình hỏi thăm như thế mà lại trả lời một cách lạnh lùng, đúng là…
Tôi dựng lại xe cho em ấy rồi nói :
- Cho anh xin lỗi nhé, anh không cố ý đâu! – Tôi tỏ ra hối lỗi.
- Ừm được rồi! Anh...về đi! – Nói rồi cô nàng ngồi lên xe đạp đi.
Đợi đến khi em ấy đi khuất rồi, tôi mới sực tỉnh ra là mình vừa quên mất hẹn đá bóng với lớp, nhìn đồng hồ thì đã 5h30. Nãy giờ lạc đường với tai nạn nên mất nhiều thời gian. Tôi nhớ lại con đường ra sân mà lúc nãy cô nàng xinh đẹp đã chỉ cho, lòng thầm mong mấy thằng bạn không xử mình.
Một lát sau, tôi đã đến được sân, không may là bọn trong lớp đang bực mình vì bị thiếu người nên thua đội bên nên lao vào “xử” tôi một trận. Thằng Quân hét lên:
- Cái thằng kia biến đâu từ nãy đến giờ hả?
- Hề hề, mấy chú bình tĩnh, làm gì căng thế! – Tôi đang phê nên đáp bừa.
- Bình tĩnh cái con khỉ, bọn mình thua 2-0 rồi! – Bọn trong lớp mặt thằng nào thằng nấy như bọn giang hồ đòi nợ thuê.
- Ơ liên quan đến tao chắc? – Tôi ngạc nhiên.
- Tại thiếu cái vị trí tiền đạo cắm của mày mà bên mình không ai ghi nổi bàn nào!
- Ờ nhỉ! – Tôi gãi đầu cười trừ.
- Mày đừng có giả ngây giả ngô như thế, anh em vào úp nó một trận! – Thằng Huy hiến kế.
- Ê bình tĩnh....! – Tôi chưa nói hết câu đã bị bọn nó lao vào úp.
Cuối cùng thì hơn 6h30 tôi cũng lết về được nhà, người đầy “thương tích”, nhưng trong lòng mừng thầm vì hôm nay đã “giao lưu” được với hai cô nàng xinh đẹp. Lúc đi ngang qua phòng của bố mẹ, thấy hai người đang bàn chuyện gì ghê lắm, tôi tò mò ghé đầu sát cửa lắng nghe. Giọng bố tôi vang lên:
- Con bé sắp thuê nhà nhìn trông khá lắm, không biết thằng An nhà mình thế nào?
- Anh này nói linh tinh, tụi nó vẫn trẻ con, yêu đương gì sớm!
- Em cứ nói thế, bọn nó lớn rồi, con bé ít hơn thằng nhà mình một tuổi à?
- Ừm chính thế nó mới còn nhỏ!
- Mà bao giờ nó chuyển sang em nhỉ?
- Chắc tầm vài ngày nữa, nó còn thu xếp một số đồ đạc.
- Con bé ở đây một mình à? – Bố tôi bỗng nhớ ra, ngạc nhiên hỏi.
- Ừ, nghe nói bố mẹ nó đi làm ăn bên nước ngoài rồi!
- Tội nghiệp, chắc nó buồn lắm! – Bố thở dài.
- Để thằng An nhà mình chơi với nó cho bớt , ở đây hi vọng nó vui hơn!
- Anh hi vọng nhà mình sớm có con dâu! – Chợt bố tôi cười lớn.
Nghe thấy tiếng mẹ tôi thở dài rồi định ra ngoài, tôi vội vã nhảy ngay lên phòng, trong đầu nghĩ không biết đứa con gái sắp thuê nhà mình trông thế nào.
Tôi nghĩ mình cũng nên sớm tìm được người yêu. Ở tuổi này có thể người lớn cho là sớm nhưng tôi nghĩ chúng tôi cũng đủ khả năng để yêu và được yêu. Đó chắc chắn là một niềm hạnh phúc rất lớn với mỗi con người. Trước giờ tôi cũng có vài em theo đuổi, nhưng lúc đó tôi đều từ chối để có thể tập trung vào việc học. Giờ nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc khi hồi đó mình quá cứng nhắc, xem trọng "sự nghiệp" hơn cả hạnh phúc tinh thần.
Đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, thấy có một ngôi sao lấp lánh ở góc trời, tôi bất giác mỉm cười...
Like [3] : school , Ghost_T9_NexT , donky_sot , Thích điều này!

  NonameWriter (27.12.2013 / 20:54)



CHƯƠNG 2

Ngày hôm sau, khi lên lớp, tôi tiếp tục bị mấy thằng bạn “xử lí” vì tội đi đá muộn. Vừa đặt chân vào lớp, bọn nó lại lao vào tôi mà hỏi tội:
- A cái thằng làm đội mình thua kia rồi!
- Đệch, mấy chú lại gây sự à! – Tôi bực bội nói.
- Tại mày chứ tại ai mà phàn nàn, hehe!
Sau một lát thì cũng giải tán, thằng Quân đập vai hỏi tôi: - Hôm qua mày đi đâu thế? Mọi khi mày đúng giờ lắm cơ mà! - Ờ tao bận đi… phụ mẹ mua đồ ấy mà, thôi để tao học bài đi! – Thấy tôi không có hứng trò chuyện nên nó cũng hết hỏi han, quay lại với bài học của mình. Nói là học bài chứ đầu óc tôi vẫn nghĩ đến người con gái hôm qua. Thế là trong giờ học, tôi không hề tập trung chút nào, và hậu quả là…tôi bị gọi lên đọc bài trong 2 tiết liên tiếp, mà toàn là môn xã hội. Đầu tiên là môn Sử:
- Em An cho cô biết Liên Xô tan rã năm bao nhiêu? – Cô Sử ra câu hỏi.
- Dạ...dạ năm...! – Tôi quên mất sự kiện này xảy ra từ bao giờ nên trả lời nhát ngừng, đồng thời đưa mắt lo lắng nhìn xuống dưới cầu cứu sự trợ giúp của bọn bạn.
Mấy thằng bạn chắc vẫn đang bực về chuyện hôm qua nên nhắc đểu:
- Năm 2010 chứ còn năm nào nữa, chẹp, thằng này...!
Lúc đó không hiểu sao tôi lại nghe theo bọn nó, chắc do bí quá:
- Dạ thưa cô, năm kỉ niệm 1000 Thăng Long, năm 2010! – Tôi chém ra.
Cô giáo nhìn tôi lắc đầu ngán ngẩm, rồi ghi chép gì đó vào sổ. Còn bọn ở dưới đang cười lăn lộn, nhất là mấy thằng nhắc đểu mình. Tôi xấu hổ cầm vở về chỗ, trong đầu tự nhủ lần sau không thèm nghe bọn nó nữa.
Khi điều không may xảy ra thì nó có xu hướng xảy ra tiếp. Và điều đó đúng với tôi. Sau cô Sử, đến lượt thầy Địa:
- Em cho thầy biết Việt Nam thuộc kiểu khí hậu nào?
- Dạ...thuộc kiểu...! – Tôi lại ngắc ngứ không biết Việt Nam mình nó thuộc kiểu nào nữa.
Thằng Quân nhắc thầm:
- Kiểu Hàn đới mày ạ, tin tao đi!
Và tuy đã tự nhủ là không nghe bọn nó nữa, nhưng khi thấy phao cứu sinh thì những người sắp chết trôi như tôi không thể nào không bám lấy. Thế là:
- Dạ thuộc kiểu Hàn đới ạ! – Tôi đọc như cái máy.
- Ha ha, thằng An học kém hơn cả học sinh lớp 6! – Quân phá ra cười.
Thế là tôi nhận điểm một vào sổ, không biết để đâu cho hết nhục, tôi cúi gằm mặt đi về chỗ, thầm nghĩ thể nào cũng bị cô chủ nhiệm nói.
Và đúng cuối giờ, cô chủ nhiệm đã phê bình tôi:
- Em An học thế này thì làm sao có thể thi cấp 3 được chứ!
-…. – Tôi im lặng cúi mặt.
- Từ nay bạn Như Ngọc sẽ kèm bạn An học mấy môn xã hội, được không Ngọc ? – Thế là cô phân công đứa con gái học khá giỏi, đứng nhất nhì lớp tôi về khoản xã hội, và cũng…xinh xắn nhất trường để kèm tôi học.
Nhưng tôi không để ý nhiều đến em ấy, đơn giản là hồi trước tôi có nói chuyện với Ngọc, và kết quả là...không dám bắt chuyện với em ấy nữa vì Ngọc hoàn toàn không để ý đến lời tôi, thậm chí còn sẵn sàng báo với cô nếu tôi tiếp tục nói sau khi em ấy nhắc. Lạ là mọi đứa con trai khác em không hề phớt lờ lời của bọn nó mà còn nói chuyện rất sôi nổi nữa, chắc mình bị em ấy ghét sẵn rồi.
Tôi thấy mấy thằng con trai trong lớp xì xào bàn tán, chắc bọn nó tiếc vì mình không được em Như Ngọc kèm học. Nói là kèm học chứ thực sự bọn nó muốn nói chuyện nhiều hơn với em ấy. Thấy em Ngọc còn vui vẻ nhận lời, bọn nó càng khó chịu hơn nữa, mặt thằng nào thằng nấy nhăn nhó đến ghê. Còn tôi thì ngạc nhiên vô cùng. Sao em ấy dạo này thay đổi hẳn thái độ với tôi vậy nhỉ? Và chắc vì để tiện kèm hơn nên cô quyết định…chuyển cho tôi ngồi cạnh em này. Quyết định của cô khiến bọn con trai phản đối rào rào:
- Cô ơi bạn An cao lắm, vào đây che mất tầm nhìn của em!
- Không được đâu cô, bạn An vào đây nói chuyện nhiều lắm!
Và hàng tỉ lí do khác. Tôi biết bọn con trai này không muốn tôi tán em Ngọc nên mới bịa ra lí do như thế, đúng là... Nhưng một khi quyết định đã đưa ra thì không thể thay đổi, với lại em Ngọc lại vui vẻ đồng ý nữa, khiến bọn nó tức lắm mà không biết làm gì. Kể cũng lạ khi từ trước đến nay em ấy không thích ngồi cạnh đứa con trai nào hết vì bọn nó hay bắt chuyện với cô nàng trong giờ học.
Thế mà giờ đây em ấy lại thay đổi quan điểm, dù sau cũng may mắn cho tôi khi không bị cô nàng ngồi cạnh cứ khó chịu với mình. Mấy thằng bạn thân thì không nói gì, ra hiệu chúc mừng cho tôi. Khẽ nhíu mày tỏ vẻ không vừa ý, tôi liền qua chỗ em ấy ngồi. Vừa mới ngồi xuống, chưa kịp hòa nhập với môi trường xung quanh thì em ấy đã mở lời luôn:
- Chào bạn, hi! – Ngọc vui vẻ bắt chuyện với tôi.
- À ừm, chào … bạn! – Tôi ậm ừ cho qua chuyện.
- Hì, hôm nay bạn có muốn học luôn không hay để hôm khác nào? – Em ấy nói tiếp.
- À tất nhiên là … hôm khác rồi! – Thấy em ấy khá dễ tính nên tôi cũng hưởng ứng luôn, khất học thêm sang lúc khác.
- Vậy… để mấy ngày nữa nha! – Em ấy cười nói.
- Ừ ừ, cảm ơn bạn nhiều! – Tôi cảm kích trước hành động.
- Không có gì đâu mà, hi!
Cuối cùng buổi học cũng trôi qua, tôi vội dắt xe ra ngoài, quyết định sẽ quay lại con đường hôm qua. Một lát sau, tôi cũng đến được chỗ đó. Lúc này đang giữa trưa, khá ít người ra đường vào lúc này. Lúc đó tôi đã định đi về vì nắng nếu không chợt phát hiện ra có một quán ở gần đó. Tôi lượn xe vào, ngồi một lát trong lúc chờ nàng lại đi qua. Cuối cùng thì nửa tiếng chờ đợi của tôi cũng không uổng công. Cô nàng hôm trước lại xuất hiện ở cuối đường.
Hôm nay nàng mặc bộ đồng phục trường nào đó, chắc là vừa đi học về. Thấy vậy, tôi liền bật dậy, từ từ đi ngược lại, giả như tôi vô tình đi vô đây. Khi nàng đến gần, tôi mở lời:
- A, chào bạn, hôm trước…bọn mình đã gặp nhau rồi thì phải? – Tôi giả vờ quên lần gặp trước.
- Vậy à? - Cô nàng dừng lại hỏi.
- Ừ hôm trước mình còn... - Tôi ngập ngừng không nói hết câu.
- Còn gì vậy?
- Thì...mình còn...hỏi đường bạn ấy mà!
-..... – Cô nàng có vẻ nghĩ ngợi hồi lâu.
-..... – Tôi cũng im lặng chờ đợi.
- Ừm, chắc thế! – Nói rồi cô nàng đi thẳng qua mặt tôi luôn, bỏ lại tôi ngạc nhiên vô cùng trước phản ứng của nàng. Tôi cứ nghĩ là nàng sẽ phải hỏi tôi điều gì chứ.
- Này, bạn hôm trước vừa….– Tôi gọi theo nàng.
- …… – Tuy tôi nói vậy nhưng cô nàng vẫn đi thẳng, không thèm quay lại nhìn tôi lấy một lần. Tôi thực sự thấy buồn trước thái độ của em với tôi. Dù tôi chắc chắn một điều là nàng đã biết tôi là ai...
Thế là tôi buồn bã đạp xe về nhà, lòng thấy trống rỗng vì nàng hầu như không để ý đến mình nữa. Thầm nghĩ cô nàng xinh đẹp lạnh lùng như thế thì chắc chắn không chưa thể có người yêu được, vì chả anh nào có thể tán được nàng. Ngày hôm nay coi như thất bại hoàn toàn, tôi chán nản chả buồn làm gì.
Tối trước khi đi ngủ, tôi nghĩ có lẽ mình nên quay lại đó vào ngày mai. Nếu nàng vẫn lạnh lùng như vậy thì tôi đành ngậm ngùi bỏ cuộc, đương nhiên là với tâm trạng không vui chút nào...
Nghĩ là làm, trưa hôm sau đến lớp với tâm trạng hồi hộp, chỉ mong hết giờ thật nhanh để có thể quay lại đó thêm lần nữa, dù tôi chắc rằng mình chả khá hơn hôm qua được đâu. Trong giờ, thấy tôi có vẻ không tập trung, Như Ngọc khẽ nhắc tôi:
- Bạn có...nghe giảng không vậy?
- À có chứ! – Tôi giật mình.
- Thật không? – Cô nàng nhìn tôi nghi ngờ.
- Thật mà! – Tôi toát mồ hôi trước màn tra hỏi này.
- Thế sao bạn không...ghi gì vậy? Từ nãy đến giờ mình ghi gần một trang rồi mà!
Quả này tôi cứng họng luôn, không thể nói thêm được gì nữa. Trông thấy tôi như thế, em ấy chỉ cười nhẹ:
- Hì, thôi được rồi, bạn chép bài đi!
- Ừ…mình biết mà! – Tôi gật đầu lia lịa.
- Thế bạn…đang nghĩ gì thế? – Em ấy khẽ nghiêng đầu hỏi tôi. Thề rằng lúc đó tôi thấy em ấy xinh xắn vô cùng, chỉ thua cô nàng kia một chút thôi.
- À không…không có gì đâu! – Tôi bối rối vì em ấy cười trông xinh lắm.
- Không có gì á? – Em Ngọc lại tiếp tục “tra tấn” tôi với những câu hỏi như vậy.
- Ừ! – Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi gật đầu quả quyết luôn.
- À thế thì, hi, bạn ngồi nghe đi nhé, nếu mệt thì mình chép bài hộ cho! – Em Ngọc khẽ mỉm cười, có lẽ em ấy thấy mặt tôi lúc đó trông rất căng thẳng.
- Ừ mình…chép được mà!
Như Ngọc khẽ nháy mắt với tôi, rồi quay lại với bài giảng của cô. Còn tôi thì ngồi ngẩn ngơ như người mất hồn, trong lòng cảm thấy vui vui. Lúc trưa về, em ấy đi ngang qua tôi, khẽ nói:
- Vậy An…có chép bài không?
- À mình….– Tôi trả lời ngắc ngứ, vì quả thật tôi không có chép bài, trong giờ mải nghĩ linh tinh. Thế này hôm sau lên bảng thì chắc xong đời.
Bỗng nhiên lúc đấy tôi chợt bắt gặp ánh mắt rất lạ khi em ấy nhìn tôi, dù nó chỉ thoáng qua thôi...
Trong vòng chưa đầy nửa giây sau, Ngọc mỉm cười rồi lấy trong cặp mình ra một quyển vở, đưa cho tôi:
- Đây, An về nhà chép đi rồi học nhé, hôm sau lên mình kiểm tra đấy!
- Ừ…cảm ơn bạn nhiều – Tôi hơi bất ngờ trước hành động của em ấy.
- Vậy mình…về trước nhé!
- Ừ….!
Nói rồi em Ngọc dắt xe về. Tôi đứng ngẩn người, cảm giác khó tả vì được em ấy quan tâm. Trước đây tôi cũng có thích Ngọc, nhưng về sau thái độ của của cô nàng khiến tôi mất dần “cảm giác” đó. Chắc đó chỉ là rung động nhất thời thôi...
Chợt nhớ ra điều mình định làm, tôi vội chạy xe đến lại con đường ngày hôm qua. Vừa đến đó, tôi đã thấy nàng ấy đang khá gay gắt với một đứa con trai đi đằng sau. Lại gần một chút, tôi liền nghe được cuộc tranh cãi của họ:
- Sao mà bạn cứ đi theo mình vậy nhỉ? – Nàng khó chịu hỏi.
- Mình chỉ đi sau thôi, có theo ai đâu? – Thằng con trai cười đểu.
- Không đi theo mà hôm nào mình vô nhà bạn cũng đứng nhìn là sao?
- Thôi mà Trang, mình chỉ muốn xem nhà bạn thôi mà!
- Bạn đừng làm phiền mình nữa, được chứ? – Cô nàng nhíu mày nhìn nó.
- Đương nhiên là...không được rồi!
- Hay nhỉ, mình không muốn bạn đi theo làm phiền như vậy, nếu bạn còn tiếp tục thì mình có thể nói với mẹ bạn đấy! – Nàng nói dứt khoát.
- Nếu bạn còn thái độ với mình như thế thì…đừng trách mình không nói trước! – Thằng kia xẵng giọng.
- Tôi chả quan tâm đến điều đó! Nói sao với anh là việc của tôi, anh không có quyền nói tôi được hay không được làm gì hết! – Cô nàng đột nhiên thay đổi cách xưng hô, rồi lạnh lùng bước nhanh qua mặt nó đi, bỏ lại đằng sau thằng con trai đang giận tím mặt. Nó khẽ lườm nàng rồi quay đi.
Tôi gửi xe gần đó, rồi chạy theo nàng ra bờ biển. Đến nơi, nàng đứng lặng đi, nhìn về phía xa xăm trong khi màn đêm đang dần buông xuống...
Tôi từ từ lại gần, khẽ hỏi nàng một câu:
- Bạn...gặp chuyện gì à?
- ..... – Nàng im lặng.
- Sao vậy? – Lúc này tôi đáng lẽ không nên hỏi gì.
Và kết quả là...
- Chả có chuyện gì hết, giờ lại đến anh nữa, tôi chán phải gặp bọn con trai các anh lắm rồi, để tôi yên đi! – Nàng gắt lên, không nhìn tôi.
- Bạn....! – Tôi ngạc nhiên trước thái độ của nàng.
- Đừng bao giờ đến đây nữa! – Cô nàng nói rồi bước đi thật nhanh khỏi đây.
Tôi thẫn thờ đứng nhìn theo bóng người con gái đang chạy đi, trong lòng buồn vô cùng vì nàng hầu như không còn như ngày đầu tôi gặp nữa. Có lẽ kết thúc ở đây thôi, tôi thầm nghĩ.
Nhìn thêm lần nữa cảnh biển hoàng hôn, tôi lặng lẽ quay người bước đi...
Chạy xe về nhà, buồn nhưng không còn như hôm trước. Và khi mở cặp ra, nhìn thấy quyển vở của em Ngọc ở đó, tôi mỉm cười, cầm quyển vở lên mà chép và học thuộc lòng bài trong đó để hôm sau có thể trả bài cho em ấy, trong lòng cảm thấy một niềm vui đang nhen nhóm lúc này...
Like [1] : Ghost_T9_NexT , Thích điều này!

  NonameWriter (27.12.2013 / 20:54)



CHƯƠNG 3

Ngày hôm sau, tôi đi học khá sớm. Định bụng sẽ trả lại quyển vở cho Như Ngọc và để em ấy kiểm tra bài luôn. Hôm qua tôi đã nghĩ : hình như Ngọc có cảm tình với mình thì phải. Và hôm nay nhớ lại, tôi chợt phì cười trước cái suy nghĩ tưởng bở như thế. Trưa nay trời nắng ghê gớm, tôi vất vả đạp xe đến trường...
Lúc dắt xe vào trong, tôi nhìn thấy Ngọc đang đi phía trước . Có vẻ em ấy rất khó khăn để cất xe. Thấy vậy, tôi liền dựng xe mình lại và chạy qua giúp em một tay: - Ngọc để mình dắt xe giúp cho nhé!
Cô nàng không quay lại, có vẻ em Ngọc nghĩ lời vừa xong là của một thằng nào định cưa cẩm mình. Nói thật thì Ngọc thường xuyên gặp phải những sự trợ giúp “một công đôi việc” này nên hầu như Ngọc không để ai dắt hộ để tránh bị bọn nó làm phiền.
- Ngọc...không nhận ra mình à? – Tôi cười.
Em ấy vội quay đầu lại, chợt tôi lại có cảm giác như ánh nhìn của em ấy y như hôm qua, thoáng chốc trong nửa giây...
Khi nhìn thấy tôi, Ngọc hơi mỉm cười nói:
- À chào An, mình...dắt được mà!
- Thôi để đó mình giúp cho! – Tôi gạt qua, đồng thời xắn tay áo lên, vì trời nóng mà tôi vẫn thường mặc áo dài tay.
- Hi, vậy…cảm ơn bạn nhé! – Em ấy cười thật tươi.
- Mình phải cảm ơn bạn mới đúng chứ! – Tôi dắt xe đi trước.
- Về điều gì vậy An? – Ngọc ngạc nhiên.
- Về quyển vở hôm qua bạn cho mình mượn ấy!
- À, không có gì đâu, bạn học thuộc chưa?
- Mình thuộc rồi! – Tôi gật đầu.
- Thế chút nữa mình…kiểm tra bài nhé!
- Ừ vô tư đi!
Em ấy đợi tôi cất xong xe của cả hai rồi đi cùng tôi lên lớp luôn. Khi tôi đi cạnh em ấy, thấy Ngọc cứ có vẻ ngại ngùng, nhất là khi có mấy thằng hâm mộ em ấy xì xào:
- Em Ngọc hôm nay trông xinh quá bọn mày, thằng đi cạnh chắc là bạn trai rồi!
- Chắc thế rồi, mọi khi em ấy có cho ai dắt hộ xe đâu!
- Haiz chán thật đó, mình kết em này lâu rồi mà!
- Ặc xui thật, mình còn chưa kịp tán em ấy!
Khi bọn nó nói đến đây thì Ngọc ngượng đỏ mặt, còn tôi cảm thấy khá vui. Thấy cô nàng cứ ngại như vậy trông cũng tội, tôi đành nói:
- Ngọc lên lớp trước đi, An lên sau cũng được!
- Thôi...mình cùng lên đi! – Tuy ngượng nhưng Ngọc vẫn lắc đầu từ chối.
Tôi không còn cách nào khác là đành tiếp tục đi cạnh em ấy. Khi đi qua mấy thằng trông khá to con, thấy bọn nó lườm mình, rồi ra dấu gọi tôi lại, tôi hơi sợ khi nghĩ sắp có chuyện chẳng lành, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh mà quay sang bảo với Ngọc:
- Ngọc lên lớp trước đi, mình ra đây gặp mấy anh có chút việc!
- Việc gì? – Em ấy hỏi.
- Thì...công việc ấy mà!
- Thế...để Ngọc đi cùng ra luôn được không? – Em nó đề nghị.
- Ngọc ra làm gì? Chuyện con trai mà! – Tôi thắc mắc.
- Thì mình...! – Em ấy ấp úng đáp.
Tôi thực sự không muốn để Ngọc mắc vào chuyện này nên từ chối:
- Không được đâu, thôi Ngọc cứ lên lớp đi, mình lên ngay thôi mà! – Tôi quả quyết.
- Ừm thôi được, bạn lên ngay nhé! – Em ấy đành gật đầu rồi đi lên lớp trước.
Sau khi đã chắc là em ấy vào lớp, tôi đi về phía bọn nó. Cái thằng trông lớn nhất nói ngay với tôi:
- Mày đừng có mà cướp người yêu của tao!
- Ai là người yêu anh? – Tôi hơi ngạc nhiên, mình có cướp cái gì của ai đâu.
- Bé Ngọc là người yêu tao, mày động vào là ăn đòn đấy!
- Mấy người xem lại tư cách của mình đi! Mấy người nghĩ mấy người là ai chứ! – Tôi hừ mũi rồi bỏ lên lớp, hóa ra toàn chuyện vớ vẩn.
- Tí giờ học về mày không xong với bọn tao đâu! – Một thằng khác gằn giọng nói với theo tôi.
Tôi bước vào lớp với tâm trạng rối bời. Thấy em Ngọc nhìn mình, tôi cũng chỉ biết lắc đầu rồi ngồi xuống bên cạnh. Ngọc nhìn tôi lấy làm lạ, em ấy quay sang hỏi:
- An, có chuyện gì thế? – Em Ngọc thắc mắc
- Không có chuyện gì đâu! – Tôi đáp vội rồi cúi xuống học bài, bỏ lại ánh nhìn khá bất ngờ của em ấy trước câu nói của tôi.
- Thế bạn có...? – Ngọc ngập ngừng hỏi.
- Có gì? – Tôi không nhìn em ấy mà hỏi lại.
- Mình kiểm tra bài....nhớ không?
- Thôi để lúc khác, giờ mình bận rồi! – Tôi trả lời cộc lốc rồi quay lại học bài.
Tuy làm như không để ý đến em ấy nhưng tôi thực sự cảm thấy mình có lỗi. Trong giờ em ấy không hề để ý đến tôi một chút nào nữa mà lạnh lùng ngồi nghe giảng, dường như cô nàng Như Ngọc ngày xưa đã quay trở lại. Thỉnh thoảng, tôi buông một vài câu vu vơ để gây sự chú ý của em ấy. Nhưng...
Ngọc không nghe tôi nói bất cứ điều gì nữa, cũng chả hề để tâm đến bọn con trai vây lại chỗ tôi mà chơi bài. Tôi chợt cảm thấy chút buồn nhẹ trong lòng...
Cuối cùng, sau khi hết tiết năm, cả lớp chuẩn bị ra về, em ấy cũng lẳng lặng cất sách và bước ra khỏi lớp. Tôi vội bước nhanh theo em ấy, khẽ nói:
- Ngọc à, mình xin lỗi bạn!
Nói rồi tôi chạy vội ra khỏi lớp, đi lẫn vào lớp học đang tan ra để đi về. Khẽ liếc nhìn lại, tôi thấy em ấy thoáng nhìn theo tôi một cách khó hiểu, rồi lạnh lùng bước tiếp ra ngoài. Tôi chỉ biết thở dài rồi bước đi thật nhanh. Biết sắp có chuyện xảy ra với mình.
Cái này tôi không giải thích được, nó thuộc về cảm tính của mỗi người. Phải nói là cảm tính của tôi từ trước đến nay khá chính xác. Tôi không nói với em Ngọc vì tôi không muốn em ấy sẽ liên lụy đến chuyện này. Và đúng thật, lúc tôi vào chỗ gửi xe, một thằng trông to con bước ra chắn ngang mặt. Thằng ấy gằn giọng nói với tôi:
- Mày được lắm, nãy dám lên giọng với bọn tao à!
- …... – Tôi không nói gì, lẳng lặng tránh sang bên.
- Mày nghe tao nói không hả? – Thằng này gằn giọng đe dọa.
- ....... – Tôi vẫn im lặng kéo xe ra, không nói câu gì vì biết mình có nói gì đi chăng nữa thì cũng vô ích, đằng nào cũng có đánh nhau thôi.
- Bọn mày vào đây đánh nó một trận đi! – Cuối cùng nó ra lệnh luôn.
Thằng này vừa nói xong, tức thì có mấy đứa từ trong lao ra, ngáng chân tôi...
Tôi né được và vẫn tiếp tục dắt xe ra ngoài cổng...
Bên tai tôi nghe thấy tiếng một thằng lớn giọng:
- A được, để xem trình mày đến đâu!
Nói rồi thằng to con kia đấm mạnh vào mặt tôi, tôi né không kịp, máu rỉ ra từ miệng. Rồi bọn nó lao ngay vào tôi lúc tôi đang quay lại. Xe tôi bị bọn nó hất văng ra ngoài... Tôi không thể phát ra tiếng vì bị một thằng chèn cổ. Tuy là tôi có võ nhưng do tâm trạng không được tốt nên tôi không thể đánh lại được. Đang cố chống đỡ lại thì tôi chợt nghe thấy tiếng con gái hét lớn:
- Mấy anh làm gì thế hả! Sao đánh bạn tôi chứ! – Nghe giọng tôi đoán ngay là em Ngọc.
- Việc này không liên quan đến em, đừng có xen vào! – Thằng to con xẵng giọng.
- Anh đánh bạn tôi mà không liên quan à? – Ngọc tức giận nói.
- Em...mọi khi mấy thằng lớp em bị đánh em có nói gì đâu? – Thằng to con ngạc nhiên.
- ..... – Ngọc bỗng đỏ mặt, im lặng không đáp.
Cả tôi và thằng đó đều nhận ra rằng, Ngọc thực sự có tình cảm với tôi. Nhưng phản ứng của mỗi người lại khác nhau, tôi thì chợt cảm thấy ấm áp trong lòng, còn thằng kia như bị dội cả gáo nước lạnh vào mặt, nó hét lớn:
- Chỉ vì thằng này mà cô phản bội tôi à?
-..... – Ngọc im lặng cúi mặt.
- Cho tôi biết lí do đi! Sao cô phản bội tôi? – Thằng này hét lên.
- Vì chán, được chưa? – Cô nàng đột nhiên đáp lại một cách lạnh lùng.
Thằng nãy sững người lại trong giây lát, rồi bật cười:
- Ờ cứ cho là vậy đi, vậy thằng này là gì của cô nào? – Nó chỉ thẳng vào tôi.
- Bạn ấy là gì của tôi không quan trọng, anh ra khỏi đây đi!
Nó cười gằn:
- Haha, được lắm, để xem “người yêu” mới của cô thế nào!
Nói rồi nó định đưa chân đá vào mặt tôi, nhưng lần nãy đã khác, tôi nhanh chóng né được rồi tung một cú đấm thật mạnh vào lưng nó. Thằng này loạng choạng khụy người xuống...
Lát sau, bọn nó đã bỏ đi, còn tôi thì đang khó khăn đứng dựa vào tường sau cú đá mạnh vào bụng lúc nãy. Em Ngọc chạy đến chỗ tôi, khẽ hỏi:
- An...bạn có sao không?
- ..... – Tôi im lặng, không nói gì với Ngọc.
- Cho mình xin lỗi, tại mình mà bạn như vậy! – Ngọc ái ngại nhìn tôi.
- Ừ, mình cũng xin lỗi vì lúc nãy không phải với bạn! – Tôi gượng cười.
- Hì, không có gì đâu!
- Thôi mình về đi! – Nói rồi tôi ra lấy xe, nhưng vừa bước đi, tôi thấy chân đau nhói, chắc do lúc nãy đánh nhau.
Thấy tôi khập khiễng bước đi, em ấy liền ngập ngừng nói:
- An...bạn có đi được xe không?
- Tất nhiên là được rồi! – Tôi cười.
- Hay An...để mình chở nhé! – Ngọc ngại ngần đề nghị.
- Mình đi được mà!
- Bạn đang đau kìa, thôi để mình chở đi mà! – Em ấy gần như năn nỉ tôi.
- Ừm vậy...cũng được! – Không còn cách nào khác, mà quả thật chân tôi đang đau ghê gớm, thế nên tôi đành nhận sự giúp đỡ của em ấy.
- Xe bạn cứ để đây, mai mình cất hộ cho! Giờ về thôi, muộn rồi! – Nói rồi em ấy dắt xe ra, ngoảnh đầu lại nhìn tôi, ý bảo tôi lên đi.
Tôi hơi ngại một chút nhưng cuối cùng cũng ngồi sau xe em ấy. Trên đường, tôi và Ngọc im lặng, không ai nói với ai câu nào. Mãi cho đến khi nhà tôi xuất hiện, em ấy mới quay lại nói:
- Vậy bạn...về nhé!
- Ừm, cảm ơn bạn!
- Mai mình sang chở bạn đi học nhé!
- Ừ được thôi!
- Mình về đây, chào nhé, mai gặp!
- Ừ...chào bạn!
Nói rồi em ấy quay xe ra về, tôi đứng lặng nhìn bóng Ngọc xa dần, trong lòng cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm này...
Like [1] : Ghost_T9_NexT , Thích điều này!

  NonameWriter (27.12.2013 / 20:58)



CHƯƠNG 4

Sáng hôm sau, tôi nằm đến gần 10h. Hôm qua tôi bị bố mẹ tra hỏi về những thương tích sau vụ đánh nhau hôm qua. Đầu tiên là mẹ tôi:
- Con làm cái gì mà mặt mũi thâm tím thế kia?
- Dạ...con đá bóng ấy mà! – Tôi nói dối.
- Nhưng...mà xe con đâu? – Bà nhìn quanh rồi phát hiện ra.
Ngay lập tức bố tôi xuất hiện, ông hỏi lại:
- Xe con đâu?
- Dạ...dạ con để ở trường rồi ạ! – Tôi đành thú nhận.
- Quên hay sao mà con không đạp về? Đá bóng gì thương tích đầy kia?
- Dạ...! – Tôi vẫn cố giấu chuyện đánh nhau hôm nay.
- Nếu thế này thì thôi không bóng bánh gì nữa! – Bố tôi ra quyết định.
Hoảng quá, tôi đành khai hết sự thật:
- Dạ không, hôm nay con bị đánh...! – Và tôi bắt đầu kể lại câu chuyện ngày hôm nay.
Sau khi tôi kể xong, bố mẹ tôi chỉ im lặng không nói gì, rồi bố tôi lên tiếng:
- Thôi được rồi, con lên nhà nghỉ đi, dù sao cũng không phải do con gây sự!
- Vâng, cảm ơn bố! – Tôi mừng rỡ nói rồi phóng lên nhà nằm luôn.
Chắc hôm qua mệt mỏi quá nên hôm nay tôi dậy muộn, nên đành cuống lên học bài cho kịp giờ đi học. Đang ăn trưa thì nghe thấy tiếng gọi:
- An ơi đi học nào, sắp muộn rồi! – Tiếng em Ngọc gọi tôi từ bên ngoài.
Tôi giật mình nhìn đồng hồ thì đã là 12h30, mà 1h chúng tôi đã vào học rồi, vội vàng bỏ bữa trưa rồi nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ để đi học. Khoảng tầm vài phút sau, tôi đã chạy được ra khỏi nhà. Vừa trông thấy tôi, em ấy cười:
- Chào An!
- Ừ...chào bạn, mình đi học nào! – Tôi vội vã nói.
- Bình tĩnh nào, mình đi nhanh mà! – Em ấy cười.
- À ừ! – Tôi hơi ngượng trước sự vội vã quá của mình.
- Bạn lên đi!
- À để hôm nay mình chở bạn nhé! – Tôi thực sự không muốn phải để con gái đèo mình nữa, đàn ông phải ga lăng chứ!
- Ừ...cũng được! – Em ấy mỉm cười rồi bước xuống để tôi lên trước.
Sau khi ổn định xong, tôi quay lại nói:
- Ngọc ngồi cẩn thận nhé, An bắt đầu đi đây!
- Ừ, An yên tâm, không có gì đâu mà! – Em ấy lắc đầu cười.
Trên đường đi, tôi vừa vui vì được chở người đẹp đằng sau, vừa lo vì không khéo lại bị đánh “ghen“ thêm lần nữa. Như đọc được suy nghĩ của tôi, em Ngọc hỏi:
- Vậy sao hôm qua An không...đánh lại vậy?
- À chắc do...hôm qua tâm trạng mình không tốt! – Tôi thú nhận.
- Sao lại không tốt? – Em ấy ngạc nhiên.
- Tại vì...hôm qua mình làm Ngọc giận nên... - Tôi ngắc ngứ.
- Ngốc thế, mình giận thì ảnh hưởng gì đến An đâu! - Em ấy chợt cười nhẹ.
- Ừ nhỉ! - Tuy em ấy nói thế nhưng tôi lại thấy buồn.
Hai đứa im lặng, không ai nói với ai câu nào...
- Hôm qua là do mình hết, xin lỗi bạn nhiều lắm! - Chợt Ngọc lên tiếng.
- Ừ không sao đâu mà! – Tôi trấn an em ấy.
- Ừa, mà bố mẹ bạn có nói gì không? – Em ấy lo lắng hỏi.
- Không sao hết, mọi người biết mình mà! – Tôi nói.
- Ừm!
Đến nơi, tôi đã thấy chiếc xe của mình đã được cất rất cẩn thận. Tôi quay lại nhìn em ấy tỏ ý cảm ơn nhiều. Em ấy chỉ gật cười rồi lại bước đi cạnh tôi.
Hôm nay không còn trông thấy mấy thằng hôm qua nữa, tuy nhiên hai đứa vẫn bị bàn dân thiên hạ tha hồ bàn tán, nhưng chúng tôi không còn để ý đến nữa. Nhìn chúng tôi chắc bọn nó cũng đoán được hai đứa sớm muộn cũng thành một đôi.
Lên lớp, tôi liền bị mấy thằng bạn xúm vào hỏi han:
- Ê An, hôm qua sao mày bị bọn nó đánh thế? – Thằng Hưng hỏi đầu tiên.
- Ờ tao cũng không biết nữa...! – Tôi vờ than thở.
- Sao mày không gọi anh em ra giúp? – Thằng Quân ngạc nhiên.
- Hôm qua bọn mày biến mất rồi còn đâu, lúc tao về chả thấy ai! – Tôi trả lời thản nhiên.
- Ừ thì...hôm qua bọn tao đi đá rồi! – Nó gãi đầu cười
- Lần sau cẩn thận mấy cái thằng ấy đấy, bọn nó đầu gấu lắm! – Thằng Cường nhắc tôi.
- Tao biết mà!
- Nghe nói mấy thằng đấy lớp 11 thì phải? – Thằng Huy nghĩ ngợi.
- Không biết thằng đó là thằng nào nhỉ?
Trong đầu tôi lúc đó lại nghĩ đến cuộc nói chuyện hôm qua giữa Như Ngọc và thằng đấy, chợt nghĩ không lẽ...
- Ừm, anh ấy là người yêu cũ của mình!
Cả đám con trai chúng tôi đều ngạc nhiên quay lại người nói ra câu đó. Và người đó không ai khác chính là...em Như Ngọc. Thấy bọn tôi quay lại nhìn, em ấy hơi đỏ mặt, rồi nói tiếp:
- Ừ đúng vậy, lúc trước mình và anh ấy quen nhau qua mạng. Hồi ấy anh ấy học giỏi lắm, mà lại rất quan tâm đến người khác. Mình và anh ấy dường như rất hợp nhau, và cuối cùng bọn mình yêu nhau. Nhưng sau... – Bỗng dưng em Ngọc ngừng lại và không nói gì.
- Nhưng sao ? – Cả bọn con trai đều hỏi chung một câu, dường như chúng tôi đang rất quan tâm đến câu chuyện này.
- Sau...một số chuyện, anh ấy trở nên ít nói hẳn, học hành sa sút và trở nên côn đồ hơn, mình... – Và lần này Ngọc dừng hẳn câu chuyện, không nói thêm điều gì nữa mặc cho bọn tôi hỏi nhiều lần.
Sau một hồi hỏi mà em ấy không trả lời, mấy thằng bạn tôi chỉ lắc đầu rồi lại quay về chỗ học bài. Riêng tôi thì suy nghĩ rất nhiều. Rõ ràng là em Ngọc đang dấu chúng tôi một điều gì đó, một điều đã khiến cho một đứa con trai giỏi giang trở nên như vậy. Nghĩ mãi mà không thể đoán được là điều gì, tôi đành bỏ qua chuyện này, coi như chuyện riêng của mỗi người thì mình không nên quan tâm nhiều.
Trong giờ, tôi nghe giảng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang bên cạnh, thấy cô bạn mình đang chăm chú nghe giảng, thỉnh thoảng ghi chép bài thật cẩn thận vào vở, tôi chợt thấy mình thích vẻ đẹp của em ấy. Đó là một vẻ đẹp tự nhiên, tuy không thể bằng được cô nàng lạnh lùng hôm trước. Mặc dù hồi trước thì hai cô nàng đều ra vẻ lạnh lùng như nhau, nhưng dạo này không hiểu sao em Ngọc trở nên dễ gần hơn rất nhiều. Tôi cũng hơi thắc mắc về điều đó...
-An... nhìn gì thế? - Ngọc bất chợt quay sang hỏi tôi.
- À... không... không có gì đâu! - Tôi hoảng hồn vội ngó lơ đi chỗ khác.
- Thật à? Không phải là bạn đang... nhìn mình đấy chứ?
- Không mình...! - Tôi lúng túng không biết nói sao.
- Ừm thôi tập trung vào bài nào! - Nói rồi em ấy quay lại với bài học, còn tôi thầm thở phào vì thoát được màn hỏi cung của em Ngọc.
Gần cuối giờ học, bất chợt tôi lại muốn được đi chơi riêng với em ấy. Tuy hơi ngại khi lần đầu mời con gái đi cùng mình nhưng tôi lại cảm thấy vui. Tôi thầm hi vọng em Ngọc sẽ là người yêu đầu tiên của mình. Chính quyết tâm đó đã khiến tôi đưa ra lời đề nghị gần như mang tính chất quyết định đến tương lai sau này...
- Hôm nay bạn...đi dạo cùng mình nhé! – Tôi ngại ngùng mời em ấy sau giờ học.
- ..... – Ngọc có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi.
- ..... – Tôi im lặng chờ đợi, trong lòng hi vọng em ấy sẽ đồng ý.
- Ồ ha, vậy giờ mình đi đâu nào? – Cô nàng gật đầu.
- Ừ thì mình...đi loanh quanh đây chút...rồi về luôn! – Tôi thấy vui khi em ấy đã chấp nhận đi chơi cùng mình.
Chúng tôi lặng yên dạo bộ trên những con đường quanh trường...
Suốt buổi đi dạo, tôi hay nhìn sang em Ngọc để xem Ngọc có cảm thấy như mình không...
Và tôi hơi thất vọng khi em ấy...không để ý nhiều đến lúc đi bộ như thế này, mặt vẫn thản nhiên như không có gì. Có lẽ tôi đã hi vọng nhiều vào cuộc dạo chơi ngày hôm nay...
Cuối cùng, sau gần nửa tiếng đi bộ cùng nhau qua mấy khu phố, chúng tôi quay về trường để lấy xe. Lúc này trời đã bắt đầu tối rồi. Và trên trời, mây đen đang kéo đến, gió cũng mạnh hơn, dự báo sẽ có một trận mưa lớn...
Tôi vội vã lấy xe để chạy về nhà trước khi trời đổ mưa. Ra ngoài cửa trường, tôi ngồi lên xe và quay lại đợi Ngọc về cùng luôn. Nhưng khi tôi quay lại, thấy em Ngọc vẫn chưa lấy xe mà đứng ngẩn người ra nhìn mình, tôi ngạc nhiên hỏi:
- Ngọc...lấy xe đi chứ! – Tôi hơi thắc mắc vì em Ngọc vẫn đứng lặng ở đấy.
- À ừ, hì...! – Cô nàng hơi giật mình liền chạy qua lấy xe. Tôi chợt hoài nghi không biết em ấy có nhìn “lén” mình hay không?
Dạo này Ngọc có vẻ lạ lắm, khiến tôi không thể hiểu được. Từ trước đến giờ tôi có thể tự hào mà nói rằng, mình hiểu khá rõ được con gái. Nhưng với những biểu hiện của em Ngọc gần đây khiến tôi không biết đâu mà lần...
- Giờ mình về luôn chứ?
- Ừm đương nhiên rồi, chẳng nhẽ An thích đi bộ tiếp? - Em Ngọc nhìn tôi khó hiểu.
- À không...mình hỏi thế thôi! - Tôi lắc đầu.
Chúng tôi đạp nhanh về nhà. Nhưng chỉ ít phút sau, trời đã bắt đầu đổ mưa. Lúc đầu mưa còn lất phất nên hai đứa vẫn cố đi tiếp, nhưng càng về sau mưa càng to dần. Tôi quay sang hỏi hỏi em Ngọc :
- Mình tìm chỗ trú mưa nhé!
- Ừ! – Ngọc có vẻ hơi ngạc nhiên khi tôi hỏi vậy.
Chúng tôi táp ngay vào lề đường và cùng trú mưa ngay dưới mái hiên của một cửa hàng thời trang. Cơn mưa ngày càng xối xả, không khí dần lạnh hơn, bầu trời đã tối hẳn...
Tôi bị ướt nhiều nên đứng run rẩy dưới mái hiên. Bất chợt nhìn sang Ngọc, thấy em ấy có vẻ lạnh lắm, hai tay ôm chặt lấy người rồi mà vẫn còn run rẩy vì lạnh. Tôi bỗng hối hận, vì tại em ấy đi dạo cùng với tôi lúc nãy mà bây giờ hai đứa phải đứng rét run ở đây...
Không đành lòng nhìn em ấy như vậy, tôi liền nhẹ nhàng tiến vào gần hơn. Em ấy có vẻ hơi bối rối khi thấy tôi đứng sát vào, liền ngại ngùng hỏi:
- An...bạn làm gì thế?
- Ngọc có thấy lạnh không? – Tôi không trả lời mà hỏi lại.
- Hơi hơi lạnh thôi! – Em ấy lắc đầu.
- Xạo quá, nhìn Ngọc đứng run từ nãy đến giờ rồi! – Tôi trêu.
- Ừ...thì vậy! – Em ấy ngượng ngùng cúi mặt thừa nhận.
Tôi định nắm tay em ấy để cả hai có thể ấm áp thêm một chút. Nhưng ngay khi vừa chạm vào tay Ngọc, em ấy liền thu tay lại, nhìn tôi hỏi:
- An...làm gì thế?
- Mình định...! – Tôi ngạc nhiên không nói được hết câu.
- Không được, An, bọn mình...chưa là gì của nhau mà!
- À ừ! – Tôi thì ngạc nhiên khi thấy rõ ràng là em ấy có tình cảm với mình rồi mã vẫn không chịu thừa nhận. Con gái quả là phức tạp hơn tôi tưởng...
Thế là hai đứa im lặng đứng nhìn mưa, tôi thì thực sự không muốn thấy em Ngọc đứng run vì lạnh như vậy, nhưng em ấy đã từ chối rồi, tôi không còn cách nào khác là đành lòng quay mặt sang bên kia. Lát sau, khi mưa đã ngớt rồi, Ngọc mới nói:
- Mình...về đi An! – Cô nàng ngại ngần nói.
- Ừm!
Hai đứa lấy xe ra về. Lúc gần đến nhà, tôi quay sang nói:
- Vậy Ngọc...về nhé, mai gặp!
- Ừ...hì... cảm ơn An nhé! – Em ấy khẽ mỉm cười.
- Vì chuyện gì? – Tôi ngạc nhiên.
- Vì buổi tối ngày hôm nay! Thôi mình về đây, chào nhé! – Nói rồi Ngọc đi thẳng luôn, không kịp nghe tôi chào lại.
Nhìn em ấy đi rồi, trong đầu tôi hiện ra hàng đống câu hỏi thắc mắc. Sao dạo này em ấy cư xử khác trước đến vậy? Vì sao Ngọc không chịu thừa nhận tình cảm của mình? Và vì sao em ấy lại cảm ơn về buổi tối, dù cho chỉ mới ít phút trước đó hai đứa còn đứng run người dưới mái hiên?
Tôi càng suy đoán thì lại càng rối hơn. Khẽ thở dài, tôi chỉ biết quay xe về nhà, trong lòng có chút buồn nhẹ...
Like [1] : @(Milo-ki)@ , Thích điều này!

  NonameWriter (27.12.2013 / 21:02)



CHƯƠNG 5

Ngày hôm sau, tôi ra quyết định sẽ đi học lại võ. Tôi đã học cách đây vài năm, nhưng sau do không thấy được ý nghĩa thiết thực của nó trong cuộc sống hàng ngày nên đã ngừng học. Và hậu quả thì hôm qua tôi đã phải chịu...
Sau một ngày xin bố mẹ, tôi mới được phép đi học lại vào buổi chiều chủ nhật. Sở dĩ mất một ngày là do dạo này nhà tôi bận chuyển đồ đạc của người thuê nhà vào trong nên tôi không thể gặp riêng ai để xin phép. Đồ đạc cũng không nhiều lắm, nhưng khá cồng kềnh. Dù mọi thứ vật dụng đã được chuyển sang đây nhưng chủ nhân của nó thì chưa thấy đâu. Nghe nói em ấy còn đang về quê chưa ra nên nhờ người chuyển hộ đồ sang, hẹn vài ngày nữa sẽ lên đây.
Buổi đi học hôm ấy, thầy và mấy anh trên lớp đều thực sự khá ngạc nhiên về sự thuần thục và khả năng tiếp thu của tôi nhanh một cách chóng mặt. Lúc đó tôi chỉ cười mà không nói gì. Vì tôi không thể để lộ ra là mình đã biết võ mà lại đi học thì khác gì tự khoe bản thân.
Dù sao thì phản xạ của tôi cũng tốt hơn trước khá nhiều. Thế là tôi yên tâm phần nào, ra đường gặp mấy thằng to con đi qua cũng không còn thấy ngại như hồi trước. Và chính vì vậy, mấy ngày sau đã xảy ra một chuyện...
Hôm đó, tôi hẹn em Ngọc sẽ qua nhà chơi vào buổi chiều chủ nhật. Buổi hôm trước thầy đã cho phép lớp nghỉ một buổi để thư giãn. Sáng hôm đó, tôi bị mẹ sai đi đưa đồ cho bác tôi:
Lúc đó tôi đang ngồi chơi game, chợt nghe thấy tiếng mẹ gọi xuống, tôi đành bỏ dở trận đấu và xuống nhà xem có chuyện gì.
- Con đi đưa hộ mẹ cái này cho bác con nhé! – Nói rồi bà đưa cho tôi một cái gói khá to, không biết là trong có gì.
- Nhưng mẹ ơi con...đang bận mà! – Tôi chán nản lắc đầu.
- Con đi đưa đi, cái gói này khá quan trọng với bác con, ông ấy sắp sang nước ngoài rồi không có dịp đưa được nữa! – Bà nhìn tôi nghiêm nghị.
- Nhưng... – Tôi vẫn cố tìm lí do để không phải đi. Vì nhà bác ấy cách đây cả chục km chứ không ít và mỗi lần sang nhà bác tôi đều phải đi xe bus.
- Con không đi thì lần sau sẽ không được chơi game nữa! – Bà ra quyết định.
- Dạ... – Thế là không còn cách nào khác, tôi đành đi cầm cái gói đi.
Tôi cuốc bộ ra trạm xe bus cách nhà vài chục mét. Và đợi cả chục phút sau thì mới có xe. Trời thì nắng mà lại phải đợi lâu, tôi chút nữa thì định bỏ luôn về.
Xe hôm nay khá vắng, tôi lên xe và ngồi ngay hàng ghế đầu tiên. Trong xe khá mát, tôi ngồi cắm tai nghe vào chiếc Ipod và thư thái ngồi ngả ra sau. Bản nhạc “Kiss The Rain” lại vang lên. Bài này tôi vừa mới được em Ngọc gửi cho hôm trước. Giai điệu hay và nhẹ nhàng, nhưng nghe vào lúc này có lẽ không thích hợp cho lắm.
Xe dừng lại ở trạm kế tiếp. Có vài người lên xe, tôi hầu như sẽ không để ý nếu như... Tôi giật mình khi cô nàng xinh đẹp hồi trước vừa bước lên xe. Nàng vẫn xinh đẹp như vậy nhưng hình như nàng trông khá buồn.
Định quay ra chào nàng một tiếng nhưng chợt nhớ ra nàng đã không muốn thấy mình, chào hỏi cũng chẳng chẳng có ích gì...
Vậy là tôi đành im lặng, nhìn em ấy ngồi xuống chiếc ghế dãy bên kia, ngay sau tôi. Tôi lại thấy hơi khó chịu khi hầu hết người trên xe đều quay qua nhìn em ấy. Cô nàng không để ý đến điều đó, lôi ra một cuốn truyện và ngồi đọc. Tôi vẫn đang ngẩn người ngắm nàng kĩ hơn...
Khoảng chục phút sau, xe dừng lại ở gần nhà bác tôi. Tôi chần chừ chưa muốn bước xuống thì đã thấy nàng đi thẳng xuống xe. Vậy là tôi vội vàng bước theo, tự nhiên thấy vui vui, không hiểu sao tình cờ hôm nay nàng lại xuống ở đây.
Vừa xuống xe, nàng lại vội đi ngay, không để ý đến những cái nhìn chăm chú vào mình. Nàng ấy vẫn xinh đẹp hút hồn như vậy, khuôn mặt có vẻ kiêu kì nhưng lại rất dễ thương. Nhưng tôi chắc chắn rằng nàng đang buồn. Tôi đứng ngẩn người ra ngắm nàng lần cuối, rồi đành quay đi.
Chợt thấy em ấy đang đi thì có tiếng gọi từ một cái ngõ. Nàng có vẻ hơi ngạc nhiên, rồi đi thử vào ngõ xem sao. Cảm thấy có điều đó không ổn, tôi vội vàng đến gần đó và đưa mắt nhìn vào trong...
Cảnh tượng mà tôi thấy là: cô nàng bị mấy tên học sinh to cao đứng chắn ngay trước mặt. Bọn nó cười cười nham hiểm. Và rồi cái thằng hôm trước bị nàng mắng bước ra, cười và nói với nàng câu gì đó. Cô nàng vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, có chút giận dữ, dù tôi biết nàng đã bắt đầu sợ rồi.
Và rồi rất nhanh, nàng vừa vội quay đi thì bị một thằng túm lấy, rồi bọn nó nhét giẻ vào miệng nàng để không cho nàng hét lên. Tôi lúc này đã bắt đầu nóng mặt, muốn xông vào đánh bọn này lắm rồi, nhưng chợt nhớ tới câu nói ngày trước của nàng, tôi lại thở dài định quay đi...
Thế nhưng khi nhìn nàng cố gắng chống cự một cách vô ích, y như tôi đã từng làm khi bị bọn trong trường đánh, ánh mắt như cầu xin bọn nó nhưng không được, tôi không hiểu sao mình lại thấy đau lòng.
Nghĩ rằng mình không thể để chuyện gì xảy ra với nàng, tôi dựng xe gần đó, lao ngay ra đầu ngõ, hét lớn:
- Bọn mày làm gì thế hả?
Bọn nó có giật mình, nhìn về phía tôi đang đứng và phá ra cười, chắc bọn nó nghĩ tôi đang đóng vai "anh hùng cứu mỹ nhân"...
- Không phải việc của mày, thằng nhãi! – Một thằng quát lớn.
- Không phải việc của tao à! Bọn mày dám hại con gái à! – Tôi giận dữ.
- Ờ bọn tao làm đấy, sao không mậy? – Thằng đấy cười hềnh hệch.
- Sao à! Tao sẽ cho bọn mày một bài học! – Tôi đe dọa, dù chưa biết mình có khả năng đánh được cái bọn này hay không, vì ở lớp học thì ít nhất mấy anh cũng nhường, nên tôi không biết khả năng chiến đấu thực sự của mình đến đâu.
Tôi mà không không đánh lại được thì chỉ còn nước chết chứ sống sao được. Lạ là lúc đó tôi mạnh mồm nói vậy mà trong lòng không chút nao núng hay sợ hãi gì hết, chắc là do tôi thấy cô nàng kia nhìn mình như cầu xin, ánh mắt trông tội nghiệp lắm. Ánh nhìn đó khiến tôi thấy xao xuyến trong lòng...
- A thằng này được, để xem mày có chịu nổi một đòn của tao không! – Thằng khác bặm môi.
- Chưa biết ai hơn ai đâu! – Tôi hừ nhạt.
- Ê bọn mày, cho thằng này một bài học đi! – Cái thằng chỉ huy nói.
Bọn chúng liền buông cô nàng ra và lao ngay về phía tôi. Rất nhanh chóng, tôi né được cú đòn của một thằng, bật người lên đá thẳng vào bụng nó. Cú đá khá mạnh, thằng này ngã vật xuống, nhăn nhó ôm bụng. Tôi liền nhanh tay dồn sức đấm ngay vào mặt một thằng khác, nó bật ngửa ra sau, loạng choạng lùi lại. Tôi cũng cho nó một cước vào bụng như thằng trước, thế là nó lăn ra đất luôn. Mấy đứa còn lại nhìn mấy thằng nằm dưới đất mà bắt đầu ngại tôi. Nhưng tôi không thể để bọn này lặp lại hành động này thêm một lần nào nữa, liền lao đến cái thằng chỉ huy. Thấy tôi lao nhanh vào nó, thằng đó né cú đấm của tôi rồi dùng hai tay đấm mạnh vô người tôi. Chiêu này quả tôi chưa có dịp gặp nên chỉ biết giơ tay phản xạ theo bản năng. Kết quả là tôi bị nó đánh ngã lăn ra đất, tay đỡ đòn tê luôn không còn cảm giác.
Nghĩ mình phải nhanh chóng dứt điểm thằng này, nhất là khi tôi vừa ngã xuống thì nó dùng chân đạp mạnh vô mặt tôi. Tôi bật dậy, khẽ quệt máu mũi và miệng vô áo, nhanh chóng đá thật nhanh và mạnh vào chân nó. Thằng này không vừa, rụt chân lại làm tôi bị mất đà. Khi tôi đang lảo đảo cố đứng thẳng lại thì nó thụi mạnh vô bụng rồi đấm mạnh vào lưng tôi, khiến tôi đau không dậy nổi, máu chảy từ mũi khá nhiều. Tôi liền quét mạnh chân xuống đât, thằng này bị bất ngờ nên đã ngã văng ra ngoài, không dậy được sau khi tôi đạp một phát vô bụng nó.
Chợt thấy nàng hét lên. Tôi giật mình nhìn lên thì thấy một đứa đã giữ chặt lấy nàng mặc cho nàng vùng vẫy, nhìn tôi cười đểu:
- Mày mà động đến anh ấy thì đứa con gái này không xong đâu!
Tôi thì chả tin thằng này dám làm hại con gái, nên cứ tiếp tục đạp vào người thằng chỉ huy. Thằng kia tức giận quát:
- Mày được, xem tao làm gì nó đây!
Không ngờ nó rút ra từ trong người...một con dao và giơ ra trước mặt nàng. Cả tôi và nàng đều giật mình trước việc này. Riêng nàng khi nhìn thấy con dao thì ngất đi vì sợ. Thằng đó nhìn tôi cười hả hê. Nhưng nó chưa tận hưởng cảm giác chiến thắng được bao lâu thì...
- Bốp! – Con dao văng ra khỏi tay nó. Nó chưa hết ngỡ ngàng thì đã bị tôi đã đá mạnh vào bụng. Thằng này buông cô nàng ra và ngã lăn ra đất. Tôi ngay lập tức lao ra đỡ lấy nàng để nàng không bị ngã, để nàng tựa người vào tường rồi quay sang nhìn bọn nó. Thấy tôi liếc sang, bọn nó vội vàng lết người bỏ chạy.
Tôi đứng lặng nhìn bọn nó lê lết chạy đi, không quên lườm cảnh cáo bọn nó một cái, rồi chầm chậm đi về phía cô nàng đang ngồi dựa vào tường. Thấy nàng vẫn chưa tỉnh lại, tôi định lấy cái gói hàng và ra về như anh hùng dấu mặt. Nhưng tôi nhìn quanh thì chả thấy đâu. Đang lo không biết phải nói sao với bác ấy thì tôi chợt thấy nàng từ từ mở mắt...
Nàng ngơ ngác nhìn quanh như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Thấy tôi đang mải suy nghĩ, nàng run rẩy sợ hãi, nhìn mặt tôi máu me như vậy nàng lại hoảng hơn. Thấy tôi đi về phía mình, cô nàng run run :
- Chuyện... gì vậy? Bọn kia đâu?
- Tụi nó bỏ chạy rồi! - Tôi nói.
- Bạn...bạn....sao không? Sao lại...cứu mình...? - Nàng nhìn tôi thắc mắc.
- Ờ mình không sao! – Tôi không trả lời câu hỏi thứ hai của nàng.
- Nhưng...bạn đang chảy máu kìa! – Nàng ngần ngại nói, giọng vẫn run.
- Chuyện bình thường ấy mà! Bạn vẫn ổn chứ? Có bị làm sao không? – Tôi phẩy tay và hỏi lại nàng.
- Mình..... – Nàng vẫn run.
- Bình tĩnh nào, mình có làm gì đâu? Bạn có bị thương không? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
- Mình...mình không sao! Mặt bạn đầy máu kìa! – Nàng lắc đầu rồi lấy trong túi ra gói khăn ướt, rút ra một tờ, định đưa cho tôi nhưng cuối cùng sau vài giây lưỡng lự, nàng ngượng ngùng tự tay lau máu ở mũi và miệng tôi, ánh mắt có chút bối rối nhưng nhìn tôi vẻ biết ơn lắm. Tôi chỉ im lặng nhắm mắt, đầu óc bối rối vì không biết nên làm gì...
Một lát sau, hai chúng tôi ra khỏi ngõ. Thấy tôi vẫn đang mải suy nghĩ, nàng quay sang hỏi:
- Bạn...nghĩ gì mà trông căng thẳng thế! - Nàng hơi mỉm cười.
- À mình không tìm thấy cái gói hàng đâu nên đang lo đây! - Tôi thừa nhận.
- Lúc nãy mình thấy bạn làm rơi ngoài kia mà!
- Ồ thế à? Cảm ơn bạn nhé! - Tôi chạy nhanh ra ngoài, không biết rằng cô nàng đằng sau đang nhìn mình có chút hụt hẫng.
Thấy tôi định đi ngay, nàng vội lên tiếng:
- Mình cảm ơn bạn nhiều lắm, bạn tên gì vậy? – Cô nàng hỏi tôi.
- Mình là An, còn bạn?
- Bạn cứ gọi mình là Mai Trang là được rồi!
- Ừm vậy chào Trang nhé, mình về đây!
- Mình còn nợ bạn mà! – Nàng nhắc tôi.
- Thôi nợ nần gì, mình làm việc nghĩa là không cần công đâu! Thôi mình về! – Tôi xua tay.
- Ừa! Cho mình xin số đi! – Nàng có vẻ trông vui vui và không chút ngại ngùng khi xin số tôi.
- Số mình là 09xxxxx.
- Ok! Mình sẽ sớm gọi lại, hì! - Nàng cười duyên dáng.
- Ừ, mình chờ đấy! - Tôi tỏ vẻ hi vọng.
- Yên tâm, không sớm quá đâu! - Nàng vẫn cười.
Tôi biết lắc đầu chịu thua rồi quay người bước đi, trong lòng cảm thấy vui vì mình vừa làm được một việc tốt...
Lúc đó tôi không biết được rằng, đằng sau mình, cô nàng Mai Trang mỉm cười nhìn tôi bước đi, mãi đến khi tôi khuất tầm mắt, nàng mới thơ thẩn ra về, miệng khẽ hát một bài gì đó...

  NonameWriter (27.12.2013 / 21:04)



Mình sẽ tiếp tục up ở đây vào ngày mai. Nếu có thể mọi người vô trang Facebook Chạng Vạng Trong Mưa . Hiện tại mình đang ở chương 15
Đã chỉnh sửa. NonameWriter (27.12.2013 / 21:09) [2]
Like [1] : Admin , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (27.12.2013 / 21:11)
Điều hành T9.



NonameWriter (27.12.2013 / 21:04)
Mình sẽ tiếp tục up ở đây vào ngày mai. Nếu có thể mọi người vô trang Facebook Chuyện . Hiện tại mình đang ở chương 15
Rất cảm ơn bạn! Mh ms đọc qua chương đầu cảm nhận qua là lời văn trau chuốt,tình cảm,mạch lạc..1 lần nữa cảm ơn b..Mh cũng sẽ theo dõi và đọc các chap ms cập nhật truyện của b.
Like [1] : NonameWriter , Thích điều này!

  liemcong (28.12.2013 / 00:27)



Cam xuc


  Tổng số: 370
1 2 3 ... 37 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
28 / 162 / 9746