Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Giả tưởng
Tìm kiếm

[Truyện phiêu lưu-giả tưởng]-Băng nhóm học đường


Đánh giá:(Hay 207 - Không Hay 161) 207 / 161
Lượt xem:19752 - Bình luận:74
1 2 3 ... 8 >>
Chủ đề đã đóng cửa

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:10)
Điều hành T9.



T/g:Quyên NickyLee
Lời dẫn :
• Có khi nào bạn chìm đắm trong mối hận thù đến mức mù quáng?

• Có khi nào bạn muộn màng nhận ra những người mà bạn từng nghĩ là kẻ thù lại hết mực yêu thương bạn?

• Có khi nào bạn bị cho là kẻ phản bội và lừa dối tình cảm của người khác?

• Và có khi nào bạn sẵn sàng đánh đổi tất cả để giữ lại những người mà bạn vô cùng yêu thương...?

• Băng nhóm học đường là bộ truyện thiêng về tình cảm anh em trong 1 tập thể. Các nhân vật sẽ phải trải qua những cảm giác như : lòng hận thù, sự rung động, niềm vui, niềm hạnh phúc và cả khổ đau, thất vọng... bởi sự bồng bột nhất thời, ganh đua không đáng có của những bạn trẻ tuổi còn cắp sách đến trường...
Like [1] : @(Milo-ki)@ , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:11)
Điều hành T9.



Chap 1:

Killer và gã thủ lĩnh đáng sợ

Phong trào các băng nhóm học đường đang rộ lên trong khu vực thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi nhóm được lập nên với nhiều mục đích khác nhau, nhưng đa số là để tổ chức đánh đấm, đọ sức để tranh giành địa bàn và tranh đua cao thấp. Có 1 vài nhóm thành lập chỉ để theo phong trào, nhưng bên cạnh đó, cũng có những nhóm rất nổi trội với những thủ lĩnh vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ… Nhưng trong giới đánh đấm này, cũng tồn tại những quy tắc rất khắc khe mà chỉ người trong cuộc mới hiểu…

--------------†--------------

- Ê Khang, thứ 2 tuần sau tao bắt đầu chuyển sang Hoàng Hoa Thám học rồi.
- Mày điên hả Quân?! – Khang suýt nữa thì bị sặc nước – đang học ở Võ Thị Sáu ngon vậy ,chuyển sang đây làm gì?
- Chuyện hôm trước tao nói với mày, không nhớ à?
- À, đúng rồi, tao định nói với mày là đừng dính vào nhóm Killer – Khang húc vào vai anh – mày sẽ chết chắc đó.!
- Vậy ba tao nằm viện vì chúng nó thì sao?? – Quân tức tối đấm vào tường
- Còn mày định vào chung với ba mày luôn hả? – Khang nói vẻ khôi hài
- Tao sẽ có cách, mày yên tâm.

Đoạn Quân đứng phắt dậy, nói sau khi hít 1 hơi dài:

- Tụi nó phải trả giá! Nhất là thằng thủ lĩnh.!
- Mày điên rồi – Khang thở dài – các nhóm trong khu vực này còn chưa dám kiếm chuyện với Killer, thằng mọt sách như mày…thì làm được cái gì…?
- Rồi mày sẽ thấy. – anh nhấc nhẹ gọng kính, nở nụ cười sắc bén – tao! Hoàng Bảo Quân, sẽ lật đổ băng nhóm lừng lẫy nhất khu vực này!

Quân là con thứ 2 trong một gia đình không mấy sung túc. Tuổi thơ anh khá bất hạnh khi không còn được hưởng tình yêu của mẹ từ năm lên 4, rất khắc khẩu và thường xuyên đánh nhau với anh trai, Quân vốn khỏe mạnh; nên có lần đã phải khiến anh mình nhập viện vì chấn thương nặng ở đầu. Người anh – Quang – từ khi lập gia đình, cũng không còn sống chung với bố con Quân nữa, những sự hời hợt, vô tâm trong những lần lác đác ghé thăm nhà 1 cách gượng ép chỉ làm Quân thêm ghét anh trai mình. Vì thế, Quân dành hết tình yêu thương cho bố… ông là người hiền lành, nhưng khổ nỗi lại đam mê cờ bạc đến mù quáng, kết quả là ông gánh 1 khoản nợ khổng lồ mà Quân không hề hay biết. Chủ nợsau khi bất lực trước những lần đòi nợ không thành, đã thuê 1 nhóm côn đồ đếnđòi nợ thay cho gã. Báo hại bố Quân bị đánh và hoảng sợ đến mức lên cơn bệnh tim, phải nhập viện ngay trưa hôm đó; trong sự bàng hoàng, phẫn uất của Quân . Anh sau khi gặng hỏi bố, đã đến tận nhà gã chủ nợ, tẩn cho gã 1 trận, đồng thời cũng biết được thông tin vô cùng quan trọng. Những kẻ đã đánh bố anh, chính là nhóm Killer…

---------------†---------------

Thứ 2 tuần sau…

Vì thành tích học tập luôn loại khá, giỏi; Quân được xếp vào 1 trong 2 lớp chuyện của trường là 11A2. Anh khoác trong mìnhbộ đồng phục mới của trường Hoàng Hoa Thám, bước đi hiên ngang, tay xách hờ chiếccặp da có vẻ như trống rỗng bên trong, đôi mắt thì nhìn láo liên từng nhóm cóthể tình nghi là Killer qua làn kính mỏng. Nhưng…Quân chưa biết 1 tý gì về cáinhóm trời đánh ấy cả, nên làm sao anh chắc chắn được thành viên của nó là gồmnhững ai.!? Giờ ra chơi hôm dó, anh gọi cho Khang. Sau 5 phút, anh chàng đã chạyđến trước cửa lớp Quân, Quân bước ra, 2 tay cho vào túi, nheo nheo mắt vẻ ngánngẩm:

- Taovẫn chưa tìm được tung tích mấy thằng Killer…
- Nếumày hứa không làm gì điên rồ, tao sẽ chỉ cho mày – Khang nói nhanh
- Gì??– mắt Quân sáng lên – Chỉ tao đi!! Tao không làm gì đâu!
- Ờ, từtừ…để xem…cha thủ lĩnh ở đằng kia kìa – Khang hất đầu về phía sân bóng rổ - thấykhông?
- Thằngđiên! Sân bóng đó có 1 người chắc!?

Khang tức tốiđánh vào đầu cậu bạn 1 phát đau điếng rồi tiếp tục len lén chỉ chỉ cái tay về 1người ở sân bóng, Quân nhìn theo hướng ngón tay ấy, và nhân vật anh cần tìm đãhiện ra trước mắt…đó là chàng trai dáng người cao ráo, tầm 1m77 với mái tóc dàihung đỏ ôm gọn gàng khuôn mặt thanh thoát của anh, hoàn toàn khác với vẻ ngoàibặm trợn, râu ria xồm xoàn như Quân đã từng tưởng tượng.

- Khônglực lưỡng như tao tưởng – Quân nói vẻ mỉa mai
- Màymuốn trông như Sôngôku chắc? nhiêu đó cũng đủ để mày nằm viện mấy ngày! – Khangphì cười
- Xùy,lớp 12 hả?
- Ừm,12A1.
- Lớpchuyên? – Quân trố mắt
- Đừngcoi thường, thành tích học tập rất dễ nễ đó, nhà giàu, nổi tiếng, tụi con gáimê ổng lắm – Khang thở dài – nhiều khi tao gắng nghĩ ra điều ổng đang thiếu.
- Nhâncách! – Quân gằng giọng – 1 lũ hùa nhau đánh 1 ông già, nhân cách tụi nó ởđâu?!
- Taocũng bất ngờ về chuyện đó…
- Chúngnó hay tập họp ở chỗ nào?!
- Côngviên Phú Nhuận, thường là buổi chiều khi tan trường.
- Đượcrồi – chợt Quân liếc mắt sang cậu bạn – mà sao mày biết nhiều về tụi nó vậy?
- Taotừng là thành viên của Killer mà.
- Cáigì??? – Quân trừng mắt
- Đã từngthôi – Khang đưa tay phòng thủ - mày đừng nhìn tao bằng ánh mắt vậy chứ.
- Thôiđược rồi, tao vào lớp đây, mai gặp!
- Chiềuthì sao?
- Chiềutao bận rồi – Quân quay người sau khi lườm lại sân bóng lần cuối

Vào lớp, như chợtnhớ ra điều gì, anh vò đầu lầm bầm:

- Mẹkiếp! Quên hỏi tên thằng thủ lĩnh rồi…

------------†-------------

Công viên PhúNhuận, 5 giờ 30 chiều…

- ThiênVũ!
- Gì?
- Luân…đếnrồi – Hoàng nhìn anh dò xét
- Kêunó vào đây nhanh! – Vũ gằng giọng, đổi kiểu gác chân của mình

Luân e dè bước đếnđứng trước Vũ, nét mặt không 1 chút cảm xúc

- Ônggọi tôi có chuyện gì…? – Luân cười gượng
- Quỳxuống!!
- Sao…?!
- Taonói quỳ xuống!!! – Vũ gần như hét lên

Killer bây giờ đã tụ tập gần như đầy đủ, mọingười đều xanh mặt trước trận lôi đình của vị thủ lĩnh. Tiếng xì xầm ngày cànglớn hơn…” Nó chết chắc rồi…”, “ Ai biểu nó ngu!”, “ Cá với mày là nó từ chết tớibị thương”,… xung quanh bắt đầu rộ lên những lời xì xào bàn tán, có vài ngườichưa biết chuyện gì xảy ra thì đứng tần ngần ra đấy hoặc quay sang hỏi đứa bêncạnh. Nhưng tất cả bỗng im bặt khi Thiên Vũ trừng mắt nhìn từng đứa. Luân cũng toátmồ hôi hột, đôi mắt trừng trừng nhìn vị thủ lĩnh

- Màykhông thể bắt tao quỳ trước mặt đàn em như vậy được…!

Vũ không nói gì, anh đứng phắt dậy, bướcnhanh đến Luân, Luân có thể cảm nhận được 1 áp lực khủng khiếp như có ai đóđang bóp nghẹt tim anh khi bước chân thủ lĩnh càng gần. Chợt Vũ đá thật mạnhvào đầu gối Luân, khiến anh khụy xuống 1 tiếng “huỵch”, kèm theo 1 tiếng rênđau đớn

- Màycó tư cách gì để nói với tao câu đó!?? – Thiên Vũ nghiêm giọng chống 2 tay lênhông, đứng uy nghi, nhìn xuống Luân 1 cách lạnh lùng
- Dùsao tao cũng là đội phó!! – Luân gào lên – mày đang làm nhục tao đó Vũ!
- Màybị trục xuất! – anh đưa tay chỉ vào đám đông đang im phăng phắc – mày, mày, màynữa, bước ra đây!

Đám đông lại 1 lần nữa rộ lên, ai nấy cũngnhìn lẫn nhau, đùn đẩy nhau bước lên phía trước. Vũ chau mày, vuốt ngược máitóc lên như muốn kìm chế cơn giận; anh khẽ nhìn sang Hoàng – đội phó 1 – rồi như1 hiệu lệnh tức thời, Hoàng gật nhẹ đầu, tiến thẳng đến chỗ thủ lĩnh vừa mới chỉtay vào, lôi cổ 3 thằng lớp 10 ra, anh khá mạnh tay, khiến 3 đứa té nhào ra đất.1 thằng trong đó ngước lên nhìn Vũ, cố mếu máo làm vẻ mặt đáng thương nhất cóthể

- Đạica…làm ơn tha cho tụi em…tụi em chỉ lỡ dại 1 lần….
- Imđi! Lỗi phải gì? Ai đánh mà bọn mày khai hả?! – Luân trừng mắt nhìn nó
- Ítra nó còn biết nhận lỗi, còn mày? – Vũ túm lấy cổ áo Luân, nhấc bổng anh lên khỏimặt đất chỉ bằng 1 tay – thân là đàn anh mà lôi kéo đàn em làm trái với luật lệcủa nhóm, mày có biết mày đã làm tao điên đến mức nào không hả?!!
Like [1] : Pi , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:11)
Điều hành T9.



Chap 2:

Dứt câu, anh tung 1 loạt cú đấm như búa tạvào Luân, Luân sau 1 hồi chịu đòn cũng chống trả lại những đợt tấn công của thủlĩnh, lợi dụng Vũ sơ hở, anh làm liều nhanh tay thụi vào bụng Vũ 1 phát rất mạnh!!Đám đông lại chợt im phăng phắc, 1 luồng khí lạnh khẽ len vào sau gáy mỗi người…ThiênVũ khựng lại, ôm bụng mình rồi ngước lên nhìn Luân bằng cặp mắt sắc như dao, vôcùng đáng sợ…đến cả Luân cũng không hiểu sao mình bỗng dưng bị khựng lại khinhìn thấy ánh mắt chết người ấy… Hoàng đứng gần 2 người nhất cũng toát mồ hôi lạnh.Và Vũ như chú sư tử đã xác định được con mồi, anh xông vào, móc 1 cú thật mạnhvào quai hàm tên vừa cả gan dám đánh mình, rồi lên gối liên tục, khiến Luânkhông thể nào chống trả. Xung quanh lại xôn xao, đám thì tung hô, đám thì nhìnchăm chăm vào 2 người bằng đôi mắt…hoảng sợ. Hoàng sau hồi phân vân cũng xôngvào, chộp lấy tay Thiên Vũ

- Bìnhtĩnh đi Vũ! Ông sẽ giết chết nó đó! – anh cố giữ bình tĩnh trong giọng nói củamình
- Thứnày chết không tiếc! – Vũ gạt tay Hoàng ra, tiếp tục đánh Luân, khiến anh ngãnhào xuống đất

Hoàng xen vào giữa,giang 2 tay ra, hét vào mặt thủ lĩnh

- Ôngđã hứa với tôi là chỉ trục xuất nó! Nhớ không?!

Vũ như tỉnh lại,cơ mặt giãn ra, thả lỏng từ từ nắm tay của mình, anh liếc mắt sang Luân đang thởhổn hển và gương mặt đã đỏ lên, máu từ mũi, miệng bắt đầu tràn ra…

- Màybiến đi! Đừng để tao nhìn thấy cái bản mặt của mày lần nữa! – anh quay phắt ngườiđi
- Rốtcuộc thì…làm sao mày biết được...chuyện này – Luân nói như không ra hơi

Vũ ngoảnh đầu lại,gằng giọng như cố gắng kiềm chế sự tức giận trong lòng:

- Màykhông có quyền hỏi tao bất cứ chuyện gì cả!
- Mày…khôngthể bỏ qua cho tao 1 lần sao…?
- Taonói biến!!!

Hoàng khẽ chạmvào vai Luân

- Điđi, nếu mày không muốn nhập viện – anh liếc mắt sang 3 thằng lớp 10 – cả tụibây nữa, rời khỏi đây ngay đi!
- Đượcrồi… - Luân cười sằng sặc như phát rồ - mày hãy nhớ đấy, Thiên Vũ!!

Đoạn anh quay lưng khập khiễng bước đi, mấythằng đàn em vừa bị trục xuất giống Luân cũng chạy đến đỡ đàn anh của mình. Khihọ vừa đi khuất, Vũ bước chậm rãi đến chiếc ghế đá, nhẹ nhàng ngồi xuống thở mạnh1 hơi dài…sau tiếng búng tay, cả nhóm đã tập họp thành 1 vòng tròn bao quanhanh. Với kiểu ngồi bắt chéo chân quen thuộc, ai nấy cũng hiểu là vị thủ lĩnh lạisắp đưa ra 1 quy tắc mới hay tuyên bố điều gì đó. Vũ nheo mắt lướt qua từngthành viên, anh dõng dạc:

- 1 độiphó đã bị trục xuất vì phạm luật – anh trừng mắt – khôn hồn thì đừng 1 ai giốngnó! Biết chưa?!
- Dạ…tụiem rõ rồi… - vài tiếng lí nhí vang lên
- Nhụcnhã thật! – Vũ thở dài – chủ nhật tuầnnày lại có trận đọ sức giữa các đội phó với trường Phan Đăng Lưu, chả biết nhưthế nào đây.
- Tôisẽ đấu 2 lần! – Hoàng nói vẻ rất nghiêm túc
- Ôngđừng có điên, nhóm tụi nó không vừa đâu

Chợt, 1 người ngoại hình khá cao ráo với cái đầu đinh chỉa lổm nhổm càng làm tăng thêm vẻ namtính cho gương mặt không đẹp nhưng rất “đàn ông” của anh; tự tin bướclên phía trước và háo hức nói:

- Vậyđể em, em cũng là thành viên 3 sao mà
- Chỉcó đội phó mới được đấu, phải đúng luật Trung à – Hoàng kéo áo nó bước xuống
- Thôiđể đó tôi tính sau, nhức đầu quá! – Vũ tì mạnh tay vào trán

Bỗng dưng…có tiếngnói vang lên từ cuối đám đông, giọng điệu không 1 chút e dè, sợ hãi khiến vàingười phải tỏ ra cáu kỉnh

- Cóphải nhóm Killer không?!
- Ai đấy?!– Hoàng quay lại phía sau nhìn dáo dát

Vũ vẫn im lặng,nhìn bao quát xung quanh như không để cho ai có thể thoát khỏi tầm nhìn củamình, đám đông dần bị tách ra làm 2 bởi 1 người đang chen vào, anh bước về phíaThiên Vũ, nhìn vị thủ lĩnh hồi lâu; rồi nói nghiêm túc:

- Anhlà thủ lĩnh đúng không?
- Cóchuyện gì? – Vũ nhìn chằm chằm vào vẻ mặt hiên ngang ấy
- Tôi…muốngia nhập băng nhóm Killer…!

Bỗng, Trung bướclên ngang bằng với anh, cất giọng điệu đe dọa:

- Biếnđi nhóc! Thủ lĩnh đang không được vui đâu.
- Đượcrồi Trung – Vũ điềm đạm, nhìn sang người đứng trước mặt anh – lý do gì muốn gianhập?

Anh khựng lai…cảmgiác còn căng thẳng hơn cả đi phỏng vấn xin việc. Anh cố giữ nét mặt hiênngang, gắng suy nghĩ 1 câu trả lời cho đẹp lòng vị thủ lĩnh

- Vì…tôimuốn học hỏi thêm từ anh, từ…mọi người ở đây.
- Họchỏi về cái gì? – Vũ nhướng mày
- Vềcách đánh đấm, cách lãnh đạo nhóm…để bảo vệ người khác… - anh ấp úng, cũngkhông hiểu sao mình lại nói được những câu này

Đám đông cười ầmlên vì câu trả lời được cho là ngớ ngẩn ấy từ người lạ mặt vừa xuất hiện

- Têngì? – Vũ nói sau hồi im lặng
- Quân.
- Đầyđủ đi! – anh khoanh 2 tay lại, chau mày
- HoàngBảo Quân.
- Lớpmấy?
- 11A2.
- Lớpchuyên? – giọng Vũ lộ vẻ thích thú – học sinh gương mẫu biết đánh đấm sao?
- Anhcũng vậy thôi – Quân nhếch mép
- Này!Lễ phép đi! – Hoàng gằng giọng
- Thằngnày lạ nhỉ, cần phải dạy bảo nhiều – Vũ vuốt vuốt cằm – chưa thấy trong trườngbao giờ
- Tôivừa chuyển đến… - Quân cười nhạt…

Rồi anh im lặng nhìn Quân thật lâu. Nhữngthành viên khác thì quay sang to nhỏ vào tai nhau điều gì đó liên quan đến tênhọ cho là xấc xược ấy. Chợt Vũ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

- Đểxem, năng lực cậu đến đâu – đoạn anh chỉ tay về phía Trung – ra đi, đấu với cậunhóc này!
- Emsao? – Trung phì cười – anh đánh giá cao nó quá đó.
- Đừngcãi – Vũ quay sang Quân, ánh mắt đầy thách thức – nếu thắng thằng đó, cậu sẽ đượcnhận làm thành viên chính thức của Killer
- Đượcthôi. – Quân đáp lại anh bằng ánh mắt cương quyết

Cả nhóm gồm hai mươi mấy người, tạo thành 1vòng tròn lớn bao quanh Quân và Trung, Thiên Vũ vẫn ngồi điềm nhiên trên chiếcghế đá, nhìn xoáy vào 2 thằng đang trừng nhau. Trung bẻ tay, uốn người khởi động,nhìn đối thủ nói vẻ mỉa mai:

- Màynên gỡ cặp kính đó xuống đi, học sinh gương mẫu.

Quân phá lên cười, rồi nhếch mép vẻ rất ngạo mạn:

- Màysẽ không đụng được đến mặt của tao đâu
- Vậysao? – Trung nhướng mày, thủ thế trông rất chuyên nghiệp

Vừa dứt tiếng hô “bắt đầu” của Hoàng, Trungđã lao vào Quân, nhanh như tia chớp; anh tung hàng loạt cú đấm nhằm vào mặtQuân, nhưng… không thành. Quân nhanh nhẹn đến mức khiến Trung phải thoáng giậtmình và bắt đầu có ý thức rằng phải đấu hết sức…, Quân dễ dàng tránh được nhữngđòn tấn công của đối thủ như tránh 1 cơn gió, đôi mắt thì nhìn xoáy thì từng độngtác của Trung như tìm kiếm thứ gì đó có thể giúp ích mình trong lúc này…

- Nóchỉ toàn né thôi… - Hoàng thì thầm vào tai Vũ
- Để ýđi – Vũ nhếch mép – nó đang tìm điểm yếu của thằng Trung.

Chợt Quân tung đòn, nhằm vào ngực Trung, nhưngmay thay anh đỡ được. Quân bắt đầu để ý cách phòng thủ kì lạ của anh chàng này,Trung sử dụng tay phải ít hơn tay trái, cánh tay này dường như tập trung cho việcphòng thủ ở mặt nhiều hơn. Và khi Trung vô tình tấn công bằng tay phải, sựphòng vệ ở mặt đã không còn, Quân nhanh tay chộp lấy cánh tay ấy và vận hết tấtcả sức lực, tung 1 cú đấm như trời giáng vào quai hàm phải của Trung! Có vẻ nhưbị trúng điểm yếu, Trung loạng choạng, ôm mặt của mình. Rồi Quân kết thúc trậnđấu bằng cú xoay người rất đẹp mắt, đá thẳng vào mặt đối thủ đang say sẩm,Trung bất tỉnh…

- Thằngnày! Mày chơi quá tay thế! – 1 tên trong đó hùng hổ xông vào Quân
- Nam!– Vũ trừng mắt
- Quátay? – Quân cười phá lên – tôi chỉ ra có 3 đòn, còn nó, có ai đếm được nó tungra bao nhiêu đòn không?
- Chiếnlược là gì? – Vũ chồm người về phía anh
- Khôngtốn sức vô ích, tìm điểm yếu mà đánh cho nhanh – Quân nhún vai – vậy thôi!
- Đượcrồi… - Vũ nở nụ cười khó hiểu – Bảo Quân đúng không? Thành viên thứ 23 củaKiller.
- Ừ. –Quân đáp cộc lốc
- Lễphép chút đi!
- Ừm…dạ…- anh siết chặt nắm tay của mình

Đoạn Thiên Vũ đứng phắt dậy, tiến gần về phíaQuân, kề sát mặt anh. Tự dưng Quân lại cảm thấy mình nhỏ bé trước vị thủ lĩnhnày vô cùng

- Nóicậu biết trước – Vũ rít qua kẽ răng – đã là thành viên của Killer thì phải tuântheo những quy tắc mà tôi và đội phó đưa ra; nhất là phải lễ phép với cấp trên.Nếu làm trái hoặc vi phạm cậu sẽ sống không yên đâu, rõ chưa?!
- Ừm…
- Hử?!– Vũ trừng mắt
- Ừ…dạ…- Quân đáp hờ hững
- Đượcrồi – Vũ khẽ nhìn sang Hoàng – anh này phổ biến nội quy nhóm cho cậu
- Có cầnthiết phải khoa trương vậy không? – anh nói vẻ ngán ngẩm
- Cầncho những thằng xấc xược như cậu!
- Sao?– Quân vô tình chau mày lại
- Khôngđúng à? – Vũ nheo mắt chống 2 tay lên hông
- Àkhông… - anh liếc mắt sang chỗ khác như muốn kìm chế cơn giận
- Vậyđi – Vũ nói nhanh – giờ thì tất cả giải tán!

Killer đã về hết, chỉ còn lại Quân ngồi thừ ra trên chiếc ghế đá…anh thở phào nhẹnhõm vì đã thực hiện được bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù của mình…

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:12)
Điều hành T9.



Chap 3:

Những nội quy bắt buộc


Trống đánh liên hồi, báo hiệu giờ nghĩ giảilao đã đến. Quân ngồi trong lớp, quyết định hy sinh “15 phút quý giá” ấy để giảicho xong bài toán đạo đàm cực khó thầy vừa mới giao. Tính Quân là vậy, việc gìchưa làm đến nơi đến chốn thì anh không chịu được. Vì thế, Quân đã rất bực mìnhkhi có 1 bàn tay đập mạnh xuống bàn quấy rối mình trong lúc này. Ngước lên, anhchau mày khi thấy Trung

- Màyđập bàn tao là ý gì?
- AnhHoàng kêu mày ngoài căn tin, ra mau đi! – Trung hếch mũi lên, tỏ vẻ ra lệnh
- Cáiông cao cao đó hả? – Quân vẫn cắm cúi giải tiếp bài toán – gấp không?
- Bỏbút xuống đi, mày điếc à?! Lệnh triệu tập là trên hết.
- Taokhông điếc. – Quân hất mặt lên, nhìn vào vết thương ở ngay má của Trung 1 cáchmỉa mai – sẵn tiện hỏi thăm tý, quai hàm mày vẫn ổn chứ hả? Dáng nằm bất tỉnhhôm qua của mày độc dễ sợ, tiếc là tao không chụp lại 1 tấm để làm kỉ niệm.
- Thằngkhốn… – tay Trung run lên vì tức giận
- Ấy…lễphép đi! – anh nhái giọng Thiên Vũ 1 cách rất buồn cười

Rồi Quân đứng phắt dậy, bước ra cửa lớp,không quên ngoáy đầu lại cười đểu với Trung đang giận điên lên như núi lửa sắpphun trào…

Vừa thấy Quân, Hoàng liền nở nụ cười rấttươi, nhưng Quân chỉ đáp lại bằng điệu cười nhếch mép và ngồi phịch xuống chiếcghế nhựa, chẳng nói chẳng rằng. Vẻ mặt nghênh nghênh của anh chàng vừa gia nhậpcũng khiến Hoàng phải khó chịu, mặc dù anh là người dễ tính nhất trong Killer.Đôi mắt Hoàng đột nhiên sắc lên, mặt đanh lại

- BảoQuân này, nếu đã là thành viên của nhóm; thì cậu… - đoạn anh nhấn mạnh – BẮT BUỘCphải biết tôn trọng đàn anh. Thái độ của cậu nên sửa lại.

Quân thoáng ngỡngàng khi thấy 1 Hoàng khác xa với Hoàng“dễ chịu” anh vừa nghĩ

- Cứvào vấn đề chính đi.
- Thửnói lễ phép hơn xem! – đôi mắt anh rực lửa như muốn thiêu đốt đối phương
- Anhcó điều gì muốn chỉ dạy em thì cứ nói đi ạ… - Quân thở dài
- Vậyphải được không. – Hoàng cười hiền, chìa ra trước mặt 1 tờ giấy – đọc đi nhóc.
- Gì vậy?– anh cầm tờ giấy lên

Nội Quy của nhómKiller
1. Luônvì lợi ích tập thể hơn lợi ích cá nhân.
2. Lễphép và tôn trọng đàn anh.
3. Cấmtổ chức đánh nhau hoặc kiếm chuyện gây thương tích cho người khác; khi chưa cósự cho phép của Thủ lĩnh
4. Giúpđỡ người bị nạn( trong trường hợp cố ý làm lơ sẽ bị phạt nặng )



- Quytắc số 4 nghe như nhóm này làm cảnh sát chìm ấy – Quân cười phá lên
- Mấytrường khác chỉ có 3 quy tắc đầu, số 4 là do thủ lĩnh đưa ra. Ví dụ như nếu cậuthấy ai bị bắt nạt, cậu phải ra tay giúp hoặc báo với đàn anh gần nhất, khôngđược làm lơ!

“ Bọn này giả tạothật…” – Quân im lặng nghĩ và thả tờ giấy xuống bàn như thể nó chẳng đáng đểxem nữa

- Chưahết đâu – Hoàng nhấp ngụm nước suối – thứ 2, 4, 6 phải tập trung đầy đủ ở côngviên Phú Nhuận lúc 5 giờ 30, trễ sẽ bị phạt.
- Phạtnhư thế nào? Treo lên cây hả? – Quân nhướng mày
- Hítđất 100 lần – Hoàng nhoẽn miệng cười – đó là lúc Thiên Vũ đang vui
- Vậylúc ổng bực thì sao?
- Sẽ tựtay xử thằng đó – anh nói tỉnh bơ

Quân thấy hơi ớn lạnh khi nhớ đến cảm giác đứngtrước mặt vị thủ lĩnh, áp lực khủng khiếp ấy khiến anh chỉ biết đứng bất độngnhư mình không thể nào chống lại hắn, nhưng…lại rất kích thích, đó không phảilà cảm giác sợ hãi, mà là…muốn chiến đấu…

- Ừm,xong rồi phải không? Vậy tôi đi đây – Quân đứng lên, xoay người định bước đithì tự dưng anh cảm thấy tê buốt ở cổ, 1 sức mạnh đáng sợ tỏa ra từ bàn tayđang túm lấy cổ Quân
- Anhđã cho cậu đi chưa hả?! – Hoàng gằng giọng
- Đauquá! – giọng anh khàn đi – buông…tôi ra.
- Ngồixuống! – chàng đội phó từ từ thả lỏng tay

Quân vừa chầm chậm ngồi xuống vừa lườm Hoàng.Không hiểu đằng sau gương mặt hay cười kia là con người như thế nào. Tất cả nhữnggì còn đọng lại trong anh bây giờ là nguồn sức mạnh đáng sợ vừa rồi…

- Còn1 chuyện quan trọng – Hoàng lại nhấn mạnh từng từ - mỗi tháng sẽ có 1 cuộc thigiữa các thành viên trong nhóm để thay đổi thứ hạng của mình, cũng như chứng tỏnăng lực với thủ lĩnh.
- Anhcụ thể hơn đi – Quân vẫn còn lườm anh
- Thấpnhất là 1 sao – anh chỉ tay vào Quân – cậu đang ở mức đó. Nếu muốn trở thànhthành viên 2 sao, cậu phải hạ gục hai người 1 sao và một người 2 sao.
- Vậybao nhiêu sao mới được làm đội phó?
- Làthành viên 5 sao trước, sau đó phải hạ gục 2 người có số sao tương đương và 1 độiphó của nhóm khác – chợt Hoàng cười xòa – anh cũng trầy da tróc vẩy lắm mới leolên được thứ hạng này.
- Tôihiểu… - Quân chống cằm, nhớ lại cảm giác tê buốt khi nãy
- Nhưng…- anh chồm người về phía Quân – nếu cậu bị thua 2 trong 3 trận đấu, cậu sẽ bịgiáng sao. Vì thế, đòi hỏi cậu phải tập luyện thường xuyên đấy nhóc à.
- Nếukhông tham gia thì sao?
- Xemnhư thua 3 trận – anh nói nhanh – và chắc chắn sẽ bị Vũ tẩn 1 trận ra trò
- ( imlặng )

Hoàng vuốt máitóc đen dài vừa bị gió thổi bay cho vào nếp, anh nhìn Quân hồi lâu rồi nói tiếp:

- Nhưnganh khuyến khích cậu nên tham gia, vì anh thấy cậu có năng lực lắm đó nhóc. Chắchẳn cậu cũng luyện tập nhiều lắm nên mới có tốc độ nhanh như thế.
- Thằnganh trời đánh của tôi thường chơi trò đánh lén – Quân nhấc nhẹ gọng kính – tôibuộc phải tập né thôi.
- Vuinhỉ - anh cười híp mắt – ra là được tập luyện từ nhỏ
- Ừ,vui nhất là lúc tôi làm ổng nhập viện nằm mấy ngày trời – Quân chợt khựng lạikhi phát hiện mình cũng đang cười theo Hoàng
- Haha,thôi, giờ thì cậu đi được rồi đó – Hoàng ném chai nước suối vào thùng rác 1cách gọn gàng
- Ừm,vậy tôi đi đây. – Quân nhổm người dậy

Mặt Hoàng độtnhiên đanh lại…

- Cậuthử chào 1 tiếng xem!
- Ừm…chào anh… - Quân quay lưng tiến nhanh về lớp, vừa đi vừa lầm bầm chửi thầm tênđội phó nắng mưa thất thường…

Anh biếtmình phải kìm chế mối hận thù trong lúc này… “Một con quái vật dù mạnh đến đâu, cũng sẽ chết nếu như có 1con chuột nhỏ âm thầm phá hủy từ bên trong” – đó là lời dạy của cha mà anh luônghi nhớ và bây giờ nó đã được anh áp dụng…

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:13)
Điều hành T9.



Chap 4:

Cũng tại thời điểmđó…

Hân chạynhư bay trong hành lang của khách sạn Cẩm Vân, tiếng chân lịch bịch của cô hẳncũng phải làm những người trong căn phòng 2 bên vách vô cùng khó chịu. Hân thởhổn hển, dừng lại trước 1 căn phòng và vặn thô bạo cái nắm cửa, nhưng nó đã bịkhóa bên trong. Tức tối, cô xoay người, đá tung cánh cửa; bung cả ổ khóa.Và…Hân bàng hoàng đến tột độ khi chứng kiến cảnh anh chàng người yêu vốn hiềnlành của mình đang trần như nhộng nằm âu yếm ả đàn bà tóc vàng, chỉ đắp tấmchăn ngang ngực. Ánh sáng bên ngoài hành lang hắt vào trong căn phòng mờ ảo, chỉkhẽ chiếu 1 luồng sáng nhẹ vào Hân, nhưng cũng đủ để tên phản bội ấy thấy đượcgương mặt đau khổ cùng cực của cô bạn gái đang đứng run run, chết trân trước cửaphòng. Hắn rút tay ra khỏi đầu ả đàn bà, ngồi giật phắt dậy như vừa chạm phải lửa,nhìn Hân mà không nói được lời nào… Rồi như muốn thay cho tiếng thét uất ức,cho những tháng ngày hạnh phúc giờ chỉ còn là những vết nhơ ghê tởm trong ký ứccủa mình; Hân chạy nhanh đến, tát vào mặt hắn 1 phát hơn cả trời giáng.

- Đồ…khốn… nạn…! – Hân nói rõ từng chữ 1 trong sự căm phẫn của mình
- Vậycô muốn tôi phải làm sao?!! – hắn gào lên – tôi đâu phải là gay!!
- Sao…?– nước mắt cô bắt đầu rơi…
- Côđâu có cho tôi đụng vào người cô, mẹ kiếp!
- Đêtiện! – Hân lại tát vào mặt hắn – lý do cũng kinh tởm như cái việc anh vừa làmtrước mặt tôi!

Chợt hắn đứng phắt dậy, quấn nhanh chiếc khăntắm lớn ngang hông. Đẩy vào vai Hân 1 cách thô bạo về phía cánh cửa

- Nhưthế nào là kinh tởm hả?! Cô tưởng cô là cái gì của tôi mà vào đây làm ầm lênnhư 1 con điên vậy? Nói cô nghe, cô chỉ được cái có tiền, cũng xinh đẹp – đoạnhắn chỉ tay vào trán Hân vẻ cười nhạo – nhưng cô dở hơi quá, dở hơi đến mức tôiphải tìm đến những đứa con gái khác để vui vẻ. Người như cô, sẽ chẳng có thằngnào yêu thật lòng đâu!
- Đâylà con người thật của anh sao…? – môi cô run run, bàn tay thì siết chặt lại
- Thôi!– hắn phẩy tay – tôi cũng định nói với cô chuyện này, chúng ta chia…

Không đợi hắn nói hết câu, Hân liền tung vàomặt hắn 1 cú đấm chất lượng. Hắn loạng choạng; nhưng khi lấy lại thăng bằng, hắnvứt bỏ sự tự trọng của 1 thằng đàn ông; quay sang tát vào mặt Hân 1 tiếng “chát“ như tiếng sấm truyền. Hân như không biết đau, cô tát lại hắn và nhanh chóngkhóa 2 tay không để hắn chống trả; rồi đánh thật mạnh vào gáy tên phản bội ấy kiểubàn tay mở của thế võ karate. Hắn gục xuống, Hân liên tục đá vào ngực, vào bụngđến nỗi hắn suýt hộc cả máu. Mắt cô long sòng sọc lên như mất hết cả kiểm soát.

Tiếng động ồn ào và tiếng la hét sợ hãi của ảđàn bà tóc vàng khiến Hân bị những gã bảo vệ túm lấy và lôi ra ngoài, ném cô rađất như thể cô chẳng đáng tồn tại…Xung quanh im ắng 1 cách đáng sợ như tâm hồnđang chết lặng của cô ngay lúc này…

Hân lái chiếc Nozza loạng choạng trong hơimen say, cô ước gì mình không có trái tim; để chẳng phải đau khổ, chẳng phải nhớnhung, chẳng phải yêu thương 1 ai quá nhiều… Cô đã trao cả trái tim non nớt củamình cho Khoa, nhưng hắn đã bóp nát nó không 1 chút tiếc thương… Hân dừng xetrước quán café Caro, men rượu làm tất cả những ký ức hiện lên một cách chậmrãi như bức tranh được từ từ tô đậm lên… Cô thấy Khoa thật hiền lành và thưsinh trong chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt đang lúng túng tìm cách bắt chuyện vớicô… Rồi Hân phóng xe đi thật nhanh, gió thi nhau lùa vào khiến mắt cô trở nêncay nồng… đôi mắt Hân nhòa đi, những ánh đén đường giờ như 1 mảng mực màu vàngchóe mà người họa sĩ bất cẩn làm rơi nó xuống mảnh giấy đen tuyền… Bầu trời cóvẻ yên bình, không 1 chút sao trái ngược hẳn với những suy nghĩ điên rồ trongtâm trí Hân lúc này… cô muốn giết chết kẻ phản bội ấy, cô căm hận hắn, cô căm hậnđàn ông…!

Chợt! chiếc cột điện lù lù hiện ra trước mắtcô. Vì thắng gấp trong tốc độ khá nhanh khiến xe mất đà ngã “rầm” bên vệ đường,Hân cũng té nhào ra đất…Trong cơn mơ mơ màng màng, cô chỉ nghe loáng thoáng tiếngvài người đi đường và tiếng 1 thanh niên cùng giọng nói rất ấm áp… hắn hỏi cônhững câu hỏi gì đó…cô không rõ nữa…đại loại như hắn hỏi cô có làm sao không,nhà ở đâu,… Rồi ý thức cô mất hẳn.

Khi ý thức loáng thoáng trở lại, Hân thấymình đang tựa vào lưng và ôm hờ 1 người con trai, mùi hương ở tóc người này khiếncô cảm thấy thật dễ chịu và muốn ngủ thiếp đi…Chợt anh dừng xe lại; rồi quaysang vòng vào eo cô. Như phản xạ có điều kiện, Hân vung tay tặng vào mặt anh 1cái tát.!

- Cáicô này! Cô làm gì vậy?! – chàng trai có vẻ tức giận
- Tênbiến thái này… - Hân lè nhè – định… lợi dụng tôi hả…!?
- Côđiên hả? Tôi chỉ định đỡ cô xuống xe thôi!

Rồi Hân lại nghethêm giọng nói của 1 người thanh niên nữa…

- Gìmà ồn ào vậy Quân?!
- Nhỏhiểu lầm tao định dê nhỏ, khổ ghê – anh thở dài
- Cácanh là ai…? – Hân xoa xoa cái đầu đang nhức như búa bổ của mình
- Ngườitốt bụng đưa cô về nhà; mà còn bị đánh oan uổng – anh nói vẻ hờn trách, nhìnsang cậu bạn – mày dẫn xe con nhỏ lại trước cửa nhà nè Khang, mắc công tý nhỏ lạinói tao với mày chôm xe xịn bây giờ.

Hân nheo nheo mắt,nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên cao ráo trước mặt cô. Vẻ ngoài hiền lành vàlịch sự của anh có lẽ cũng khiến cô vơi bớt đi sự hoài nghi

- Saoanh biết nhà tôi?
- Cônói địa chỉ trong lúc mơ mơ hay sao đó, lại còn nhắc đến cái tên Khoa Khoa gì nữa.
- Imđi!! – Hân trợn mắt, xông lại Quân 1 cách giận dữ - đừng bao giờ nhắc đến cáitên dơ bẩn ấy trước mặt tôi!!
- Ờ ờ….Quân khẽ lùi lại, nhìn cô bằng cặp mắt vô cùng kì lạ….
- Thôimệt hai người quá! – Khang nhăn mặt – khuya lắm rồi, xe cô đây, chìa khóa vẫncòn trong ổ, nhà cô thì ngay trước mặt đó.
- Ừ vềthôi Khang – Quân níu áo cậu bạn – mặc nhỏ đi, làm ơn mắc oán, hôm nay đúng làđủ chuyện xui xẻo.

Hai người leo lên chiếc xe wave cà tang,phóng đi mất hút trong màn đêm… Hân thẫn thờ nhìn theo họ; lẩm bẩm câu “ đủchuyện xui xẻo” của anh chàng khi nãy rồi cười lên như phát cuồng… cô khổ sở bấmchuông cửa xong ngồi phịch xuống đất… và bật khóc như 1 đứa trẻ…

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:13)
Điều hành T9.



.....

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:13)
Điều hành T9.



.........

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:14)
Điều hành T9.



............

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:14)
Điều hành T9.



Chap 5: trả thù

Quân bắt đầu nhớ mặt từng thành viên trongKiller để âm thầm trả thù chúng khi có cơ hội. Tình cờ bắt gặp Trung và Nam cúptiết trốn vào nhà vệ sinh hút thuốc, anh liền “nhá” cho ông thầy giám thị nổitiếng dữ dằn của trường, sau đó, anh loan tin đồn rằng đám thằng Hải lôi kéothành viên để tạo lập nhóm mới khiến Vũ vô cùng tức giận, báo hại có vài ngườigây gổ, đánh nhau chí chóe; làm rầm rộ cả trường. Rồi Quân lại còn âm thầm đánhlén những đứa một sao, hai sao của nhóm trong lốt mặt nạ tề thiên…! Cả Killer đềuxôn xao về chuyện những thành viên luôn gặp chuyện xui xẻo trong vài ngày gầnđây, qua trao đổi với nhau, họ cùng nghi ngờ 1 điều : Cái thằng “tề thiên” làthủ phạm của tất cả chuyện này! Rất nhiều câu hỏi được đưa ra: “Sao nó lại nhằmvào nhóm mình?”, “Ai mà dám gây hấn với Killer chứ?”, “Không biết anh Vũ có bịtấn công chưa?”…và họ thề là phải tìm cho bằng được thằng ôn nào gây ra nhữngchuyện này, nhưng rất tiếc, với tài nhanh nhẹn của Quân, họ khó mà có cơ hội đểthực hiện lời thề của họ…

Chiều thứ 6 hômđó, Quân vì quên mất hôm nay phải tập trung nên đã đến trễ ( mặc dù biết muộnnhưng vẫn đi bộ tàn tàn ). Đến nơi, anh thích thú khi nhìn thấy Thiên Vũ đangchống tay lên hông, môi cong cớn quát nạt đám thằng Hải và những đứa gây gổđánh nhau trong trường. Khi thấy Quân, sắc mặt Vũ còn tệ hơn, anh chau mày, chỉtay vào Quân 1 cách giận dữ

- Đira đằng kia! Hít đất 500 lần cho tôi!!
- Cáigì??? Anh điê…. – cũng may là Quân kịp thời bịt miệng mình lại
- Thằngxấc xược này…! – Vũ nheo mắt tiến đến gần Quân – định nói gì đấy?!
- Tôichỉ đi trễ có 10 phút, 500 lần là quá nhiều!
- Hỏilần cuối, có chịu phạt hay không.!? – vị thủ lĩnh trừng mắt đe dọa
- Vôlý! Tôi không làm!

“Bốp!”, Quân loạngchoạng, ngã phịch xuống đất. Vũ đã ra đòn lúc nào? Sao Quân không thấy được…?Trong lúc hơi hoảng loạn khi bị dính cú đấm bất ngờ của thủ lĩnh, thì Quân lạicó cảm giác đau điếng ở tay, ngước lên, anh thấy Thiên Vũ đang trừng mắt nhìnanh lạnh lùng

- Sao?Né giỏi lắm mà?
- Làlãnh đạo mà anh dùng bạo lực để ép buộc người khác – Quân nhếch mép khinh thường– tôi không phục!
- Đâykhông phải bạo lực! – Vũ ấn mạnh bàn chân của mình vào tay Quân – đây là kỉ luậtthép! Không như thế này thì tôi lãnh đạo được mấy thằng như các cậu sao?!

Quân khẽ nghiến răng, dùng cạnh bàn tay bổ thậtmạnh vào chân Vũ, anh hơi nhăn mặt nhưng vẫn đứng vững; co chân, đá 1 góc 45 độvào má phải của Quân!

- Vẫncòn biểu tình hả cái thằng này!! – Vũ nhíu mày, giọng nói lạnh băng nhưng vẫn đầysự giận dữ

Quân im lặng không trả lời, gồng bàn tay lênđể chống lại cơn đau xé thịt. Chợt Vũ lại tung thêm 1 cú đá chắc nịch thẳng vàomặt anh chàng tội nghiệp…

- Câmà?!!

Bỗng Hoàng chạy đến, gõ nhẹ vào đầu Quân 1cách rất hài hước, rồi nhấn lia lịa đầu anh lên xuống như đang giã gạo

- Thằngđần, nói là cậu chịu phạt đi – Hoàng quay sang Vũ cười xòa – đó, nó chịu phạt rồi,bỏ chân ra đi ông.
- Khôngviệc gì phải bênh vực nó. – Vũ nghiêm giọng – 1 vài lần như thế này thử xem còndám chống đối tôi không.!
- Đượcrồi!!! – Quân nhắm mắt lại, nghiến răng như đã hết chịu nổi cơn đau ở tay – tôisẽ hít đất! anh bỏ chân ra hộ tôi!

Vũ lạnh lùng lê chân ra khỏi bàn tay đã đỏ ửng,phồng rộp vương 1 chút máu của Quân; rồi đi nhanh về phía những thành viêntrong nhóm, bắt đầu mắng xối xả đứa nào làm ồn từ nãy đến giờ và tiếp tục xử nhữngđứa “có tội”. Hải từ thành viên 5 sao, bị giáng xuống thành 4 sao vì tin đồn thấtthiệt, 2 thằng Trung và Nam bị bắt nhảy ếch 10 vòng sân công viên và những đứagây gổ đánh nhau thì bị hít đất 200 lần!

Quân vừa hít đất vừa nhìn tụi nó đầy vẻ khoáichí…nhưng không lâu sau…anh đã mệt mỏi, nằm phịch xuống đất; Quân len lén nhìnsang Thiên Vũ thì thoáng giật mình khi thấy vị thủ lĩnh đang trừng mắt nhìnanh, anh khẽ lườm lại và…hít tiếp. Trong hơi hở hổn hển và mùi mồ hôi mặn nồng,Quân nghe Vũ nói về chuyện gì đó như… tìm 1 đội phó tạm thời để thi đấu với trườngkhác vào chủ nhật tuần này. Anh khẽ liếc mắt về đám đông quan sát. Chẳng có thằngnào “dám” xung phong để thi đấu, ngoại trừ thằng Trung đang thở hổn hển vì vừanhảy ếch xong. Vũ khẽ nhíu mày và chỉ nói vỏn vẻn 2 từ :”Không được!” với nó.Trong đầu Quân chợt nảy ra 1 ý tưởng…khá điên rồ nhưng không kém phần thú vị,Quân sẽ làm cho Killer mang nhục vì thua cuộc trong chủ nhật này. Nhưng khi cảnhóm đã ra về hết, chỉ còn lại Vũ, Hoàng và Quân. Toàn thân Quân rã rời, không1 chút sức lực, mồ hôi tỏa ra như tắm, rơi vài giọt xuống khoảng sân vắng lặng.Từng khớp xương của anh cứ như muốn bung hết cả ra vậy…Bấy giờ, tự dưng anh lạithấy việc bị thầy giám thị bẹo lỗ tai khi đi trễ là chuyện quá ư bình thường,thậm chí là quá hạnh phúc! Hoàng ngồi nhổm trước mặt Quân, chống 2 tay lên cằmvẻ ể oải, nhưng giọng nói vẫn đầy sự thông cảm…

- 50cái nữa, gắng lên…! Anh đã cảnh báo cậu là Vũ rất ghét đi trễ đúng không?
- … (hít đất mệt thấy bà sao nói cha!? ) – Quân thầm nghĩ
- Baonhiêu cái rồi Hoàng? – giọng Vũ vẻ ngán ngẩm
- 452…
- Thôi,đứng lên đi! – anh đá nhẹ vào hông Quân

Anh chàng này còn mừng hơn bắt được vàng,ngay lập tức anh nằm luôn ra đất, thở như chưa bao giờ được thở…

- Vềđi Hoàng, mai chúng ta sẽ bàn tiếp về chuyện tìm phó nhóm 2 tạm thời – Vũ vácchiếc cặp lên vai

Chợt, Quân dùng hết sức lực còn lại để gượngdậy, khổ sở bật ra từng âm thâm từ cổ họng đã khô khốc của mình

- Khoan…đã…
- Gì vậy?– Vũ khẽ nhíu mày
- Saochưa chịu về nữa, thằng đần này… - Hoàng nhìn anh; rồi liếc mắt sang Thiên Vũ đầyvẻ đề phòng
- Tôicó thể…thi đấu vào chủ nhật tuần này không…?
- Cậubiết mình đang nói gì không đấy?!
- Anhyên tâm, hít đất không ảnh hưởng gì đến não đâu – Quân nhìn thẳng vào mắt Vũ – Khôngphải anh đang tìm phó nhóm tạm thời sao? Cả cái Killer chỉ có 1 mình thằngTrung xung phong, nhưng tôi nghĩ…anh thích cách tôi chiến đấu hơn là nó, đúngkhông thủ lĩnh?
- Vậyà? – Vũ nhếch mép, tiến lại gần Quân - Ở đâu ra cậu lại có cái suy nghĩ thú vịđó vậy?
- Tôi chỉnghĩ mình đủ sức… - Quân khẽ lùi lại như 1 phản xạ
- Việcthắng thằng bộp chộp đó có vẻ làm cậu tự tin quá. – anh kề sát mặt Quân – có lẽcũng nên để cậu thử sức với người có năng lực mạnh hơn, đúng không Bảo Quân?
- Vậylà anh đồng ý…? - Quân cảm thấy mình đang hồi hộp đến nín thở
- Đừnglàm tôi thất vọng! – Vũ vỗ mạnh vào vai khiến anh suýt nữa thì khuỵ xuống.

Quân chợt mỉm cườikhá “gian” khi nhìn 2 “gã quái vật” xoay lưng bước đi…

Trong bãi gửixe, Hoàng nhìn Vũ với đôi mắt kì lạ, không giấu được sự tò mò

- Ôngđồng ý cho nó đấu thay vì Trung, tôi bất ngờ đó…
- Trungnó không dùng cái đầu trong chiến đấu, hôm đánh với thằng Quân nhìn nó mà tôiphát bực – Vũ nhăn mặt
- Ôngnghĩ Quân có cơ hội thắng không?
- Đểxem…đến lúc đó sẽ biết thôi mà. – Vũ lại nở 1 nụ cười khó hiểu…

----------------†----------------

Reng…reng…

- Chếttiệt! ồn ào quá!! – Hân giận dữ ném chiếc đồng hồ báo thức xuống sàn, khiến nóvỡ tan tành

Cô lồm cồm ngồi dậy sau khi chẳng thể nào ngủtiếp được nữa. Với tay lấy chiếc điện thoại đã là 1 thói quen vào mỗi buổi sángcủa mình, lòng Hân chợt se thắt lại và cảm thấy thương cô bạn của mình vô cùng.Thùy đã gọi nhỡ gần 30 cuộc điện thoại và khoảng 10 tin nhắn có nội dung thể hiệnđầy sự lo lắng. Cô chĩ nhắn lại vỏn vẹn 2 từ “Mình ổn” cho cô bạn rồi bước chậmrãi vào phòng tắm.

Hân thoáng giật mình khi thấy bộ dạng lôi thôilết thết của mình trong tấm gương lớn treo trước bồn rửa mặt, mái tóc xoăn rốibù lên, chẳng theo 1 lọn nào cả, quân áo thì xộc xệch, mắt sưng húp lên như vừađược bơm silicon vào vậy và vẻ mặt phờ phạc cùng đôi môi tái nhợt chỉ khiến cômuốn rời khỏi tấm gương ấy ngay lập tức…

Hân ngồi gục xuống sàn nhà tắm, tựa đầu 1cách bất cần vào tường, nước mắt lại rơi nhưng không có tiếng nấc…cô đưa taylên quệt nhẹ những giọt nước mắt ngang má, rồi chợt khựng lại khi nhìn thấy chiếcnhẫn bằng nhựa hình nơ bướm rất xinh ;mà Khoa đã tặng trên tay cô. Hân quý nónhư nhẫn kim cương và chưa bao giờ chê những món đồ Khoa tặng là rẻ tiền…vậy màhắn lại xem thường cô đến thế, coi cô rẻ rung đến như thế… Hận giựt thô bạo chiếcnhẫn ra khỏi ngón áp út của mình như thể nó là 1 sinh vật gì đó rất ghê tởm vàném nó thật mạnh vào tường, chiếc nhẫn bật ra rồi rơi xuống; lăn lóc lóc và lọtthỏm 1 cách gọn gàng xuống lỗ thoát nước…

Hân ôm 2 chân lại, gục đầu xuống khóc tức tưởi…lúcnày thì tiếng nấc thật nhiều…vang lên từng hồi như tiếng trống báo oan thời xưa…

Cô thông báo với mẹ bằng giọng nói yếu ớt vọng xuống từ cầu thangrằng hôm nay cô sẽ nghỉ học và nhốt mình trong phòng, chẳng nói chuyện với ai,cũng chẳng buồn quan tâm đến bất cứ thứ gì xung quanh nữa… Vết thương lòng mà hắnđã rạch vào trái tim cô quá lớn, biết đến bao giờ mới lành lặn…? Ai sẽ khâu nógiúp cô hay chính cô phải tự mình khâu nó lại…? Không! Cô không cần đến 1 tênnào nữa, đàn ông đều là 1 lũ xấu xa, khốn nạn và đê tiện! Lũ ngu ngốc ấy chỉđơn giản nhìn thấy ở đứa con gái yêu họ thật lòng 1 thứ mà đứa con gái bình thườngnào cũng có. Đó là thứ duy nhất họ muốn chiếm hữu được, và khi đã thỏa mãn cáiước muốn đê hèn của mình, họ sẽ xem người con gái đó không còn giá trị gì nữa…vàhọ sẽ vứt đi như 1 món đồ chơi bị rỉ sét… Hân không bao giờ muốn bị xem như thếnên cô đã thẳng thừng từ chối khi Khoa yêu cầu, cô nghĩ như thế sẽ giữ được hắn,nhưng cuối cùng, cô cũng bị đối xử không thua 1 món đồ bị rỉ sét…

Cô chỉ cần 1 người yêu cô bằng chính con ngườithật của mình…nhìn ra những điều đặc biệt ở cô mà không 1 đứa con gái nàocó…Như vậy…khó lắm sao…?

Hân lấy ra 1 mảnh giấy, ghi nghệch ngoạc nhữnglời chửi rủa của mình về kẻ phản bội ấy, rồi gạch thô bạo đến rách nát tờ giấy,tạo vài vệt xước nhỏ trên bàn…Cô lại gục đầu xuống, nước mắt chảy vào những vếtxước như nước chảy vào rãnh sông… Cô căm hận đàn ông! Cô không muốn yêu bất cứ1 tên thối tha nào trên đời nữa! Hình ảnh hôm qua cô chứng kiến đã quá đủ rồi,nó khiến cô buồn nôn khi nhớ lại ký ức nhơ nhuốc đó… Chợt, giai điệu dập dồn củabài hát One More Night vang lên từ điện thoại của Hân, cô liếc quanh giường tìmkiếm nó, là Xuân Thùy. Cô bắt máy nhưng im lặng…

- Alo??!– giọng Thùy hớt hãi
- Mìnhnghe… - Hân thở dài
- Trời!nghe được giọng cậu mình mừng quá! Cậu sao rồi?
- Khôngbiết nữa…
- Vậylà chuyện chiều qua mình vô tình thấy là sự thật đúng không…? – Thùy lí nhí
- Đừngnhắc nữa! mình xin đấy! – Hân lớn giọng
- Mìnhxin lỗi…giờ mình qua với cậu nhé, hôm nay mình được nghỉ…
- Bộ dạnglúc này ghê lắm, như con điên ấy! cậu đừng qua.
- Khôngphải mình đã hứa với nhau là dù có chuyện gì cũng sẽ ở bên nhau sao…? – Thùy cóvẻ xúc động – mình sẽ qua, cậu chờ nhé…

Pip…pip…

Hân thở dài buông điện thoại xuống; nghĩ về lờihứa khi xưa 2 đứa đã nghéo tay với nhau. Tình bạn bền bỉ với Thùy là 1 trong nhữngđiều mà cô yêu quý nhất trên đời. Trong lúc suy sụp tinh thần như thế này, chỉcó Thùy biết và muốn ở bên cạnh cô…Thùy như 1 ngọn lửa luôn cháy sáng đang cốnhóm lại 1 que diêm đã ướt…! Hân chống cằm, nhìn mông lung qua khung cửa sổ…độtnhiên nghĩ về cô bạn thân rất nhiều, những hình ảnh rời rạc đan xen, nối nhau từquá khứ đến hiện tại… Thùy xinh xắn, dịu dàng, hiền lành lại giỏi giang, mẫucon gái lý tưởng của tất cả mọi người… Thùy không bao giờ làm cô buồn, sẽ khôngbao giờ bỏ rơi cô…chưa bao giờ cô cảm thấy cô cần Thùy trong lúc này…chưa baogiờ…

 Admin (Sáng lập!) (22.08.2013 / 22:15)
Điều hành T9.



.............


  Tổng số: 74
1 2 3 ... 8 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
27 / 150 / 9008