Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện teen
Tìm kiếm

Truyện teen-Tình Học Trò


Đánh giá:(Hay 335 - Không Hay 274) 335 / 274
Lượt xem:169594 - Bình luận:109
<< 1 2 3 4 ... 11 >>
Chủ đề đã đóng cửa

  Small91 (06.09.2013 / 15:38)



Up nhanh đi

  khoviyeu (06.09.2013 / 15:55)



thoải con gà mái
Like [1] : ConGaKuTe123 , Thích điều này!

  boy_ngox@! (06.09.2013 / 17:41)



dang hay.post tjp deeeeeee.

  Yeukhodai (06.09.2013 / 17:58)
Over Night



- Vậy ok thế nhá! Nay thứ 4 rồi, chiều nay bỏ, chiều thứ 7 gặp nha!
- Vâng ạ!
Chị đứng lên vẫy vẫy tay bye tôi rồi đi về phía dãy nhà của khối 12, có nở 1 nụ cười …cũng đẹp. Tôi ngồi nán lại nhìn theo bước đi của chị nghĩ ngợivẩn vơ, chẳng được lâu thì đã có đứa đập vai rồi nhốn nháo phía sau, bọn bạn tôi lại kéo đến bày trò
- Ghê chưa! Chị Mỹ sang tìm luôn! Mày nợ tiền chị ấy hả? ….Sao sao rồi, kể anh em nghe cái xem nào! …bla….bla….
- Tụi mày điên vừa thôi, điên mấy ngày chưa khỏià? Có gì đâu mà nhốn nháo hết cả lên! – Tôi gắt giọng
- Ơ sao lại nổi nóng thế? Bạn bè quan tâm nhau mới hỏi han chân thành mà! – Một thằng hạ giọng rõ đểu
- Các cậu để im cho bạn ấy kể xem nào! – Lại cái giọng lanh lảnh của con Tâm, lúc nào cũng cậu cậu – tớ tớ buồn cười lắm
- Có gì đâu mà kể? Chị ấysang bảo tao đi tập hát thôi chứ có gì đâu!
- Hết rồi à? Không mở bàikết bài gì à?
- Chúng mày điên à? Rõ bọn dở hơi! Tỉnh lại hết đê!
Tôi chạy vòng vòng gõ cho chúng nó mỗi đứa 1 cái, toàn bọn nhiều chuyện, chơi thì vui thật đấy nhưng lắm lúc cũng mệt không chịu được. May cho tụi nó là có chuông vào lớp rồi, nếu không có đứa còn ăn no đòn với tôi.
- Mày tập thứ mấy? – Thằng Dũng nán lại hỏi tôi
- Chiều 2,4,7 mày ạ. Thu xếp tự về trước nhá, hay là ở lại chơi với tao?
- Ờ, để tao xem đã
- Mà mày chắc cũng có hát hò gì với bọn lớp mày chứ?
- Ờm, có chứ! Thiếu cậu sao được! – Nó nói đầy tự tin
- Vậy ngon rồi, hôm nào tập tao qua xem
- Mà này, mày đi với bà Mỹ cẩn thận đấy!
- Đệt, lại mày nữa!
- Tao ko đùa đâu, cẩn thận không có thân mật quá là ăn sẹo đấy! Bà ấy nhiều thằng theo lắm màchưa yêu ai đâu, bọn nó gườm nhau như sư tử tranh mồi ấy. Mày cẩn thận vẫn hơn!
- À ờ, hiểu rồi! Té đê, thầy lên kìa!
Tôi nhìn theo bóng thằngbạn, “bạn nối khố là phải như thế chứ”, biết nghĩ cho nhau quá, thật khônguổng công chơi với nó cả chục năm nay. Trước đây tôi với nó luôn luôn như hình với bóng, đi họcchung 1 xe, đi chơi đâu, trò gì cũng phải có 2 thằng, bọn bạn nó còn bảo 2 thằng tôi yêu nhaunữa cơ! Nhưng giờ học khác lớp rồi, tôi thì bữa nào cũng cày cuốc cả ngày, nó thì hôm đực hôm cái, không còn kề vaisát cánh được nữa, nhưng dù thế nào vẫn luôn cố gắng đi chung vớinhau nếu có thể.
Thằng Dũng trầm tính hơn tôi một chút, sống lãng tử và nghệ sĩ hơn, hát cũng hay lắm nhưng chất giọng thì không bằng tôi. Điều này không phải tôi tự suy diễn ra mà là nhiều người chuyên nghiệp nhận xét. Bố nó là giảng viên trường Nghệ thuật quân đội mà, mấy ông bạn củabố nó thỉnh thoảng cũng về nhà nó đàn hát, tôi hay vào nhà nó chơi nên cũng được chỉ bảo dạy dỗ chút thanh nhạc cơ bản. Mọi người đều nói tôi có chất giọng tốt, cao nhưng không được khỏe lắm! Nhưng mà tôi chỉ được cái hát thôi, còn thằng bạn tôi thì con nhànòi có khác, ghi ta nó tỉa như máy vậy, trống cũngbiết chơi, sáo cũng biết thổi, nói chung là nhiều tài lẻ. Bởi vậy dù mới lớp 10 nhưng nó cũng là một nhân vật nổi tiếng (chắc nổi hơn tôi) và khối em chết lăn ra khi nó tiện tayđi vài phím gì đó (chả bù cho tôi, chỉ được cái xớn xác chứ chẳng có ma nàotheo).
Tiết lịch sử chán ngắt, tôi trốn cô ngồi bỏ cái đề Lý ra gặm, chợt nghĩ đến những lời thằng Dũng dặn dò. Chắc chắn là nó không nói đùa, nó chẳng lừa tôi bao giờ cả. Nếu chuyện chị Mỹ nhiều người theo đuổi là thật thì chẳng lẽ mắt tôi nó có vấn đề đúng như bọn quỷ kia phán hay sao? Nhưng vậy cũng tốt, có vấn đề thì tôi sẽ không thấy chị ấy xinh, không chết lăn ra rồi để bọn 12 nó cho găn đấm như những gì thằng bạn tôi lolắng. Cơ mà vậy thì làm sao tôi thấy đứa nào xinh được nữa? Sao mà thích con nào mà tán được? ….. Ôi linh tinh quá, chẳng hiểu gì cả, kệ thôi!
Chap 4:
Chiều thứ 7, tôi cố gắng vơ vét nhanh chóng đống sách vở để còn đi tập như đã hẹn với chị Mỹ. Do hôm nay lớp có chút việc nên sinh hoạt hơi lâu, trễ mất gần 30 phút rồi! Bước ra khỏi cửa lớp, tôi thấy không gian trường hôm nay vẫn còn nhiều tiếng cười đùa chứ không yên ắng như mọi hôm. Lạ nhỉ? Tôirảo bước nhía qua vài lớp khối 10 trên đường đi. À, thì ra là bọn nó cũng ở lại tập tành chuẩnbị văn nghệ! Nghía qua lớp thằng Dũng cũng thấy nó đang ngồi trên bàn ôm đàn, vây quanh là mấy con vịt Hướng mắt về phía khu nhà giáoviên, nơi cái hội trường to tướng đặt ở đó tôi đã thấy khá nhiều người đang tụ tập. “Chết mẹ, muộn quá rồi” – tôi vội bước nhanh hơn
- Chào cả làng, xin lỗi em đến trễ! – Tôi cố gắng chào to chút cho đỡ ngại
- A, Hoàng fide, cơn gió nào đưa mày đến đây thế? Hôm nay không đi cày à! Hahah – Một ông ngước nhìn tôi rồi trêu, bọn tôi học hành nhiều nên toàn bị gọi là đi cày
- Em hẹn chị Mỹ tập tành ở đây mà. Ủa, chị ấy đâu ta? – Tôi hỏi lại sau khi ngó nghiêng không thấy người tôi cần tìm đâu cả
- Đang cãi nhau trong kia kìa!
Tôi bước vào 1 góc hội trường theo hướng chỉ tay, một đám bà bảy bà tám đang ngồi cãi nhau ỏm tỏi, hình như là đang tranh luận về cái tiết mụcgì đó. Tôi đã nhìn thấy chị Mỹ quay ra vời vời mình, trông chị vẫn thế, lúc nào cũng xúng xính, ấm áp và ăn diện hơn bạn bè một chút.
- Sao đến trễ vậy?
- Em sinh hoạt hơi lâu, sorry
Like [1] : ConGaKuTe123 , Thích điều này!

  Yeukhodai (06.09.2013 / 18:15)
Over Night



- Ngồi chờ chị tí, để xử xong mấy con mẹ này đã
Chị lại quay vào tiếp tục tranh luận với mấy bà kia. Tôi dạo dạo quanh phòng nói chuyện với một vài người quen, vẫn còn khá rụt rè, toàn các anh các chị lớn mới gặp vài lần mà. Không khí làmviệc hăng say, tiếng cườiđùa vui vẻ thật là thoải mái, góc kia là mấy tên đang tập nhảy, góc này là mấy bà đang ngồi vẽ vẽ cắt cắt, một đám “trâu bò” thì khuôn vác đồ nghề, cưa cưa gọt gọt, trên môi ai cũng không ngớt những nụ cười
- Ngơ ngác như nai vậy cưng? – tiếng chị Mỹ làm tôi giật mình
- Có đâu, đang xem mọi người làm thấy hay quá!
- Ủa chứ hôm 20/11 em không tham gia à?
- Hôm đó em chưa chuyển về trường mà chị!
- Ủa? Là sao?
- Em thi cấp 3 vào trường khác, đầu tháng 12 mới xin lại về trường mình
- À ra vậy, mà sao mọi người lại gọi em là Hoàngfide?
- Dạ tại hồi đó chơi điện tử em ra chưởng được cho mỗi thằng fide nên bọn nó gọi thế tới giờ luôn. – Tôi gãi đầu
- Em cũng biết chơi điện tử? – Chị hỏi vẻ ngạc nhiên lắm
- Vâng biết chứ ạ!
- Tưởng em chỉ biết đi cày thôi chứ! Hahah
Lại đến lượt bà ấy chọc tôi, mới vào lớp 10 nên còn ngoan chút thôi, với lại học cái lớp toàn gà rù nó cũng kém khí thế đi, chứ nếu không tôi cũng đã nghịch banh cái trường ra rồi!
- Chị kiếm được mấy bài rồi này! Em coi xem biết hết không? – Chị ấy đưa cho tôi miếng giấy có ghi tên bài hát
- Dạ biết hết! Có bài Trường Sơn đông – Trường Sơn tây thì không thuộc lời hết ạ! – Tôi trả lời nhưng trong đầu thì đang nghĩ “chữ đẹp quá”
- Thế giờ em muốn hát bài nào?
- Bài nào cũng được mà! Quan trọng nó hợp văn cảnh chị ơi
- Mày với nó hát “Nắng sân trường” đi, bài đấy hay đấy. Tao thích bài đấy, ôi Đan Trường! – Một bà ghé qua góp ý
- Thôi hát TS đông TS tây đi, 26/3 hát bài đấy mới chuẩn. 2 năm trước cũng có 1 đôi 12A8 thì phải, hát bài đấy hay lắm! – Một ông khác thêm vào
Rồi 9 người 10 ý, lại bắt đầu cãi nhau ỏm lên, tôi chỉ biết cười chứ chẳng dám tham gia. Rồi không chỉ có nhóm của tôi với chị Mỹ, mấy ông bà bên kia cũng um xùm hết cả. Vậy là buổi tập đầu tiên của tôi là đến ngồi nghe cãi nhau và ….cười. Nhưng cũng may mắn là ra vấn đề, túm cái váy lạilà tôi và chị Mỹ sẽ hát “TS đông TS tây”, “nắngsân trường” thì để dự phòng, có một tiết mục tốp ca bài “bác đang cùng chúng cháu hành quân” và một bài múa dân tộc của mấy bà ấy nữa.
- Té chưa mày? – thằng Dũng bước vào với cái đàn vác trên vai, nhìn lãng tử vãi
- Oh`, té giờ đây, chờ tí
- Ơ thằng này đánh đàn hay này, cho nó vào hội bọn mình đi! – Một anh biết thằng bạn tôi quay ra nói
- Thôi em hát với lớp emrồi. Vụ này các bác bên đoàn thể tự họp mà giải quyết với nhau đi. Em chịu!
- Đúng rồi đấy, đứa nào mày cũng muốn lôi về thìlàm gì còn lớp nào nó dám tham gia nữa! – chị Hường can thiệp
Tôi chào mọi người rồi vềtrước, lấy lí do nhà hơi xa, mọi người cũng không cản. Tôi với thằng bạn đi 1 xe, nó bắt tôi chở, trời đã tối mù và đổsương nhiều rồi
- Bọn lớp mày sao rồi? – tôi hỏi
- Ổn! Mấy con kia nó đòi nhảy nhót ì xèo
- Thế có làm tí solo ko?
- Chắc có, còn đang xét! Mà tao cũng thấy bà Mỹ xinh gái lắm đâu mà bọn nó cứ làm ầm lên nhỉ? – thằng bạn tôi thắc mắc
- Đệt, mấy hôm nay rồi tao mới được nghe câu chân tình! Bạn tốt có khác!
- Hay là tao cũng bị giống mày cmnr! Hahahaha
Tối hôm đó về hơi trễ, quên không nói trước vớinhà, Bố Mẹ phải chờ cơmnên tôi cũng ăn thêm vài bài giảng nữa. Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà, thôi nay tự giác học hànhkhông có mama nổi giận thì lại thể dục quanh xóm! Nghĩ vậy là tôi phi thẳng lên cái bàn học, ngồi cắm cúi viết lách khí thế, haizzz … bài vở nhiều như núi, lại phải thức đêm rồi, cũng may mai là chủ nhật được ngủ bù tí. Nửa đêm nguồinhìn từng làn sương trắng trập trùng ngoài sân, trong đầu lại nghĩ đến cái cảnh mấy bà ngồicãi nhau, cái sân trường đông vui nhộn nhịp hơn mọi ngày, cũng thấy vui vui…
Khối 10 bọn tôi học buổi chiều, còn khối 11 và 12 học buổi sáng. Nhưng những lớp cá biệt của bọn tôi thì buổi còn lại phải cày cuốc thêm 3 tiếtnữa, thường là từ tiết 2 đến tiết 4 đều như vắt chanh vậy. Các anh chị lớp 12 cũng có tăng cường học thêm để ôn thi ĐH. Sáng thứ 2 ngồi cày hết một đống bài tậpLý mà muốn xỉu, cô muốn vắt kiệt sức bọn tôi hay sao ấy mà còn phát thêm 1 xấp nữa để về nhà giải quyết. Ôi mẹ ơi! Chưa dừng lại ở đó, mấy đứa đội văn chạy sang thông báo “chiều nay cô có nhã hứng nên lớp chúng ta sẽ tổ chức kiểm tra 2 tiết” . "Cực hình!” – cái đội khối A củatôi nghe đến kiểm tra văn thì chỉ có đường muốn chui xuống đất, kiểm tra 1 tiết mà viết 15 phút đã hết bố nó ý rồi, giờ 2 tiết biết ngồi làm gì đây? Đứa nào đứa đấy nhìn nhau lắc đầu thở dài ngao ngán
Like [1] : Tambietem , Thích điều này!

  Yeukhodai (06.09.2013 / 18:20)
Over Night



Buổi chiều, cũng may 2 tiết kiểm tra văn là tiết 4, tiết 5 nếu không thì chẳng còn hứng thú gì mà học môn khác nữa. Không nằm ngoài dự đoán của tôi, vừa mới được hết nửa tiết kiểm tra đầu thì đã thấy có âm thanh rục rịch, lách cách. Ngước mắt nhìn quanh tôi đã thấy mấy thằng “làm bài xong” đang ngồi bấm máy tính giải đề! Hôm nay tôi có nhã hứng hay sao ấy, áng văn tuôn trào tràn trề, viết mỏi tay mà vẫn chưa hết, cắm cúi ngoáy một lúc nữa thì nghe tiếng chuông ra chơi, cũng là lúc tôi đặt dấu chấm cuối cùng!
- Yeah, hơn 3 trang luôn!
Tôi giơ cao thành quả của mình lên và hét lớn đầy tự hào. Cả lớp cười hô hô, đến ngay cả cô giáo cũng ko kiềm chế được trước hành động của tôi. Nghía sang con bé bên cạnh tôi là dân chuyên văn, mẹ ơi chữ nó đâu ra mà lắm thế không biết! Nó đã viết gần hết tờ thứ 2 rồi và chưa có đấu hiệu giảm tốc độ dừng lại. Sợ quá! Tranh thủ 45 phút rảnh rang tiếp theo ngồi nhai mấy bài tập lý hồi sáng vậy, tiết 5 ấy sao mà trôiqua nhanh quá, mới được có 4 bài đã hết giờ rồi!
- Dừng bút nộp bài cho côcòn về nấu cơm nào anh chị em ơi! – thằng Chiến vừa đi thu bài vừa bắc loa thông báo
- Cô cậu nào làm bài 1 tiết thì thôi khỏi phải nộp.Tôi cho cơ hội về nhà màsuy nghĩ, chiều mai tôi thu sau còn cố vớt vát cho điểm 5.
- yeah, mẹ hiền yêu dấu của con muôn năm! Bọn khối A, B tụi tôi hét vang nịnh nọt
Thật ra đây chẳng phải lần đầu bọn tôi được đặcân như thế. Phần lớn các thầy cô đều tạo điều kiệncho bọn tôi …học lệch, vớilại lớp cá biệt lại toàn người ngoan hiền truyền thống xưa nay, ‘con ruột’của các thầy cô cả nên được nhiều ưu ái lắm!
Tôi bước vội về phía hội trường, hôm nay có ít người hơn hôm thứ 7, chị Mỹ đang ngồi bó chân ôm cặp và một xấp sách vở nữa, môi vẫn đỏ, cổ vẫn quàng cái khăn to xù và xúng xính như mọi hôm
- Nay chị cũng đi học thêm à? – tôi hỏi thay lờichào
- Uh`, học ông thầy quý hóa của em đấy! – cái mặt ỉu xìu
- Sao thế? Bị đi giặt giẻ lau bảng à? (đấy là hình phạt của ông thầy tôi, thầy hiền lắm, đứa nào ko chịu học bài là chỉ có bắt đi giặt giẻ lau bảng, về lau đi lau lại thật sạch cái bảng tới lúc không còn vết mới tha cho)
- Không, cho ngay 1 đốngbài tập này! – Chị nói rồi chìa tờ giấy ra trước mặt tôi
- À, ra là ôn thi tốt nghiệp. Có 20 câu nhỏ xíu mà cũng kêu, nhìn em đây này! – Tôi nói rồi chìa1 đống giấy tờ lộn xộn ratrước mặt chị
- So với trâu bò bọn em thì so làm gì! – chị nói rồi giật lại tờ giấy kẹp vào cuốn vở
- Vấn đề là sáng thứ 4 thầy đòi nộp bài để kiểm tra, không xong là lau bảng như em nói thật chứ chẳng chơi đâu. Mà có phải mỗi môn của thấyấy đâu cơ chứ! – Chị lại nhăn nhó
- Ê Mỹ, ra tập múa kìa mày, chỉ cho tụi nó nữa chứ! – một chị gọi với
- Em ngồi đây xem nhá, tập hát trước đi, tí nữa xong chị tập với em.
Chị ấy bỏ lại tôi ngồi một mình, lại phải chờ đợi, haizzzzz…. Tôi hết ngó đông ngó tây mà vẫn chẳng biết làm gì, chợt nhìn xuống bên cạnh thấy chị Mỹ để lại cặp sách và cuốn vở ở đó, tòmò tôi mở ra xem, thật ra là vì muốn nhìn thấy nét chữ của chị ấy.
Like [3] : ConGaKuTe123 , 0oTrungo0 , Tambietem , Thích điều này!

  0oTrungo0 (07.09.2013 / 12:30)



Oa Oa. . . . Tiếp đi tiếp đi. Đọc đang hay . . .

  Yeukhodai (07.09.2013 / 12:56)
Over Night



“Uầy sạch sẽ phết” – tôi lầm bầm lật từng trang vở, viết lách rất rõ ràng và hơi màu mè nữa, đúng là con gái có khác. Tôi dừng lại ở trang đang viết cuối cùng, thấycó 1 bài đang làm dở, mở cái tờ đề bài loằng ngoằng nét chữ “thư pháp” quen thuộc của ông thầy ra so thử. “Cũng làm được đến bài thứ 3 rồi này”. Không biếtcó phải ngứa nghề hay ma xui quỷ khiến thế nào, tôi nảy ra ý định giải quyết nốt cái đề ấy. Dù làhóa 12 thật nhưng toàn bài ngắn và dễ nữa, nhắm mắt tôi làm cũng được, mấy cái bài này chẳng đủ để tráng miệngcho tôi. “Thầy có kiểm tra đến vở của Chị thì cũng sẽ nhận ra ngay nétchữ của tôi và cái cách trình bày chẳng lẫn vào đâu được của dân chuyên Hóa, chắc là chẳng sao đâu”. Ngước lên nhìn Chị 1 cái, chị ấy đang mải hướng dẫn 1 người múa, chẳng để ý.
Tôi mở cặp lấy cây viết rồi chẳng đắn đo, cắm cúi ngồi viết tít mù, mấy cái chỉ số đơn giản này tôi cũng chẳng cần dung đến máy tính làm gì nữa,số mol chẳng bao giờ lẻ, nhẩm nhẩm tí là xong. Tôi cố gắng viết nhanh nhưng rõ ràng và sạch sẽ, thỉnh thoảng ngước lên nhìn chị Mỹ cứ như là đang đi ăn trộm vậy. Cũng có lúc tôi ngước lên thì thấy chị đang nhìn về phía tôi, chắc là nghĩ tôi đang học bài hay sao ấy mà chẳng có phản ứng gì.
“Phù xong, 35 phút, hơi chậm!” – tôi nói 1 mình sau khi nhìn đồng hồ, lại trả quyển vở và kẹp cái đề trở về vị trí như cũ. Ngước lên nhìn thì Chị vẫn đang múa với mấy bà kia. Lâu thế! – tôi lại bỏ sách Lý hồi sáng ra làm bài, toàn xương xẩu,chả bù cho mấy bài kia.
- Chăm học gớm nhỉ?
Tiếng của chị làm tôi giật mình, nét chữ ngoạc cả sang 1 bên, tôi nghe thấytiếng chị cười. Gấp vở lại ngước nhìn lên, tôi đứng hình như cái CPU bị lỗi vậy, trước mặt tôi hình như là một người con gáihoàn toàn khác! Chị ấy đã lột xác, à không đúng ra là lột bỏ bớt vài cái áo trên người. Đứng trước tôi là người con gái có mái tóc dài cột cao bằng cái bút chì chưa gọt (hìnhnhư sở thích của chị là như thế), cái áo thun xanh bó sát người và chiếc quần ngố trắng để lộ ra những đường nét tuyệt vời của cơ thể. Chị ấy đi chân không, đứng khom gối và chống 1 tay lên đầu gối, tôi mải mê nhìn theo cánh tay trắngmuốt ấy đến khuôn mặt lấm tấm mồ hôi tô điểm bằng đôi môi đỏ mọng, nhìn tôi cười.
- Ê, tẩu hỏa nhập ma rồi hả? – Chị gõ vào trán tôi
- Dạ? – Tôi buột miệng, bừng tỉnh sau cơn mê, thấy ngại ngại
- Làm gì mà đơ như phỗng thế? Chị tưởng em luyện công nhiều quá viên tịch luôn rồi chứ?
- hihi, đang nhập tâm, bị chị gọi bất ngờ chưa kịp hoàn hồn. – Tôi vội lấp liếm
- Cho nghỉ tí đã rồi tập nhá! – Chị nói rồi ngồi xuống cạnh tôi, rất tự nhiên.
- Mặc vậy không lạnh à? –Tôi hỏi
- Úi giời, không thấy chị đổ hết cả mồ hôi đây à? Quần với mấy con mẹ kiamệt muốn đứt hơi!
Tôi không dám tập trungnhìn chị nữa, chỉ len lén liếc qua lúc chị ngửa cổ uống nước. “Đẹp thật!” –tôi nghĩ thầm, bây giờ cólẽ tôi hiểu tại sao bọn bạntôi nó lại thần tượng chị ấy đến thế rồi! Hóa ra những lần trước là tôi thấy chị ấy mặc nhiều đồ quá, lúc nào cũng cuốn khăn len to xù che hết cảnữa cái đầu rồi nên không thấy hết được. Giờ thì đã biết, tôi đã sai!Tuy nhiên bọn bạn tôi nó cũng thổi phồng cái chuyện “vinh dự” lên để trêu tôi thôi, chứ có phải là người nổi tiếng đâu mà khó khăn để gặp dữ thế!
- Hai chị em mày tập đi bọn tao duyệt xem nào! – Một chị lại giục
- Rồi, cho tao thở cái đã chứ! – Chị mỹ trả lời
- Này em cầm lấy bản này, chữ xanh thì em hátcòn chữ đỏ là chị hát nha,chỗ nào màu đen là song ca.
- Vâng, em biết rồi
- Lại kia tập, đài chị để bên đó. – Chị Mỹ chỉ tay về chỗ mấy bà đang tập múa, đứng dậy trước
Tôi lẽo đẽo bước theo sau, trong lòng hồi hộp, không phải vì sợ sắp phải hát mà sợ điều gì đó rất mơ hồ, chắc là sợlại dán mắt vào người con gái ấy. Tiếng nhạc bật lên, tôi hít 1 hơi dài lấy lại bình tĩnh nhưng vẫn không dám quay quanhìn thẳng chị, cứ dán mắt vào cái tờ giấy vờ đọc lời mặc dù tôi đã thuộc không sai 1 từ. Tôichờ nhạc và bắt đầu hát,lúc đầu chắc do ngại nên hát hơi nhỏ, dần dần cũng bớt run hơn. Tiếng vỗ tay tán dương khi tôi và chị nhanh chóng hát khớp với nhau, đúng là chị ấy hát cũng hay thật, chẳng phải tay vừa!
- Ổn ổn, quá ổn! Vào nhạcrất khớp, bè phối chuẩn, giọng ok, duyệt duyệt …. Chị Hường vừa nói vừa gật gù
- Cơ mà cái thằng kia, thấy gái đẹp là phải sấn sổ lại chứ mày cứ gián mắt vào cái tờ giấy, đứng như hát opera thế à? – một ông anh chọc ghẹo
- dạ, hihi …. Tôi chỉ còn biết gãi đầu cười, mặt nóng ran
- Từ từ, mới quả đầu tiên, em nó mới lớp 10 còn đang ngại, chúng mày cứ xồn xồn lên là sao
Tôi lảng sang chuyện khác bằng cách chỉ cho chị điều chỉnh giọng ở một số đoạn làm bè phối cho tốt. mọi người đều ngạc nhiên với sự thay đổi tốt hơn dễ dàng nhậnthấy.
- Em có học thanh nhạc à? – chị Mỹ quay qua hỏi tôi
- Dạ không, thời gian đâumà học chị, em biết vài người, được chỉ mấy đường cơ bản thôi.
- Khiêm tốn thế?
- Không em nói thật mà! Học hành gì đâu, em cũng ko có ước mơ làm ca sĩ đâu
Like [1] : Tambietem , Thích điều này!

  Yeukhodai (07.09.2013 / 13:03)
Over Night



Tôi và chị bắt đầu tập thêm vài lần nữa, tôi cũng đã tự tin hơn với sự ủng hộ của mọi người, cũng đã có nhữngcử chỉ, hành động mình họa cho bài hát thêm sinh động, tôi đã trở lại đúng là tôi, hát hết mình.
- Vẫn chưa được! Cái thằng kia, anh đã bảo mày là phải sấn sổ lên cơmà! Bây giờ mày đang được làm anh, hiểu chưa? Xa người yêu lâu ngày mới gặp thì phải làm sao chứ? – Ông lúc nãy lại oang oang
- Chứ phải thế nào ạ? Mà em có người yêu bao giờđâu mà biết!
- Đúng là mấy thằng nông dân chỉ biết có đi cày (ý ông ấy là mọt sách), mày đứng ra kia xem anh làm mà học tập này
- Bắt đầu đi em! – Ông ấy đẩy tôi ra đứng thế vào chỗ của tôi và vờ làm những hành động thân mật
- Thôi tởm quá đi ông! Tránh ra chỗ kia! – Chị Mỹđẩy ông ấy ra trong tiếngcười ngả nghiệng của mọingười
- Mày thấy chưa? Đâu phải ai cũng có cơ hội đứng cạnh người đẹp! Phải nắm bắt lấy, tận dụng ngay. Ngu lắm em ạ!
- Thôi ông đừng có bày trò làm hư trẻ em đi, để yên cho người ta tập!
Tôi với chị Mỹ bắt đầu làm lại, lần này có ông kiavới mấy người đứng ngoài hướng dẫn tôi, buồn cười lắm hát chẳngnổi.
- Nắm tay, nắm tay, đoạn này phải nắm tay, đứng sát vào! – Ông ấy lại oang oang
Tôi thì rụt rè, hình như từ ngày biết lớn đến giờ tôi chưa cầm tay đứa con gái nào bao giờ thì phải, tất nhiên là trừ chị em trong nhà ra rồi! Ngượng muốn tím cả mặt, tôi chẳng dám đưa tay ra mặc dù mọi người hô hào. Bắt ngờ chị Mỹ ngửa tay ra trước, cũng buồn cười giống như tôi vậy, mọi người hô hào, xô đẩy tôi. Đến đường cùng tôi cũng đành đánh liều đưa tay ra nắm lấy tay chị ấy. Nhưng chi tiết ngoài kịch bản đã phá hỏng mọi thứ, tôi vừa nắm lấy tay chị ấy thì chịấy đã giật lại, những nét ngạc nhiên thấy rõ trên gương mặt, cả tôi và mọi người cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra
- Tay em sao lạnh ngắt thế? Tay nó lạnh lắm luôn í! – Chị Mỹ nói như thanh mình với mọi người
Ông kia như không tin chạy lại cầm lấy tay tôi, tôi thấy tay ông ấy ấm hơn tay tôi thật
- Ôi quỷ thần ơi! Mày là người hay là ma thế? – Ông ấy nói rồi lại đưa tay sờ dầu, sờ trán tôi
Tôi đứng như trời trồng,chẳng hiểu gì cả, tôi đâu thấy lạnh đâu nhỉ? Lúc nãy tôi còn viết được bình thường mà! Hay tại run quá nó lạnh nhỉ? Nhưng mà tôi vẫn cử động được bình thường chứ có bị cứng gì đâu?
- Em thấy bình thường mà! – Tôi thanh minh
- Thôi đây găng tay, đeo vào diễn tiếp, anh cũng thấy sợ mày rồi!
- Chắc tại em chịu lạnh thế nó quen rồi! – Tôi cố phân trần
- Sao không ăn mặc tử tế mà lại để lạnh vậy?
- Dạ tại nhà nghèo…
- Thôi được rồi cưng, có mỗi một bài mà định lừa hoài! – Chị Mỹ ngắt lời tôi
Buổi tập dượt lại bắt đầu, tôi cũng dần quen hơn, cử chỉ cũng tự nhiên theo cảm xúc hơn, không còn thấy ngại ngùng gì lắm. Chỉ có những lúc bốn mắt chạmnhau là tôi vẫn còn e dè quay đi chỗ khác thôi, tôi sợ chị ấy đoán được tôi đang nghĩ gì. Tập thêm vài lần nữa thì mọi thử cũng trở nên tốt đẹp, có thể nói là gần như hoàn hảo.
Tôi về nhà, ngồi ăn cơm mà như thằng mất hồn, chị ấy cứ như đứng trước mắt tôi giống như lúc tôi rời quyển sách nhìn lên vậy! Đẹp, quá đẹp! Tôi lẩm nhẩm rồi sực nhớ ra còn bài văn vớt vát mai phải nộp, đau khổ lại ở đâu lũ lượt rủ nhau kéo về. Vắt óc hết cỡ, cộng với sự giúp đỡ của con em họ hơn tôi 1 tuổi nhà bên cạnh tôi cũng hoàn thành xongbài văn, lần này có khả hơn, được hẳn 1 tờ rưỡi. Khoái chí nhìn đồng hồ thì đã hơn 12h, phải ngủ mai lấy sức đi cày nữa!
Tắt điện, trùm chăn, nhắm mắt mà không sao ngủ được, cứ trằn trọc quay ngang quay ngửa vì hình ảnh người con gái ấy đến gần 3 giờ sáng. Chẳng lẽ tôi trúng sét rồi? Mà lỡ có thích chịấy thật thì biết làm thế nào bây giờ?
Chap 5:
Hôm sau tôi lại trở về với hình ảnh nông dân cày cuốc, chẳng có nhiều thời gian mà nghĩ đến chị Mỹ nữa, tôi cũng quênhẳn cái vụ làm bài cho chịấy, chẳng biết có tạo ra tôi đồ gi không, cũng không thấy chị ấy sang tìm. Tranh thủ giờ giải lao, lang thang kếm mấy thằng bạn rủ đi …tè chung, “bạn bè lúc sướnglà phải có nhau” – câu khẩu hiệu của bọn tôi.
- Tình hình mấy hôm naytập tành với bà Mỹ có xơmúi được gì không mày?Kể cho anh em thèm cái nào! – Thằng Kiên khơi chuyện
- Xơ múi cái đầu mày! Tao đâu có đểu giả như thằng …T.Anh đâu!
- Ơ dcm, thằng điên này muốn gì đây mà lôi tao vào?
- Thế mày đã thấy đượccái cần thấy chưa? – thằng Vũ quay qua hỏi tôi
- À ờ, có thấy! Xinh thật bọn mày ạ!
- Hahaha, cuối cũng thì mày cũng sáng cá đầu rađược rồi đấy! Tao tưởng toàn bã đậu thối! – thằng T.Anh cười vào mặt tôi
- Mày cũng lú giống bọn nó rồi à? – thằng Dũng ngạc nhiên
- Không phải lú, bình thường mình thấy bà ấy mặc áo to xù, trùm khăn kín mít nên không nhận ra được. Hôm qua tao mới được thấy dáng thật của bà ấy, phải nói làhoàn hảo mày ạ! – Tôi phân trần
- Đéo hiểu nổi bọn mày nữa, cuối cùng thì cũng chết vì gái thôi. Haizzz … - thằng Dũng lại buông tiếng thở dài

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:35)
Điều hành T9.



- Mày thì biết cái mốc gì. Thằng Hoàng nó nói chuẩn rồi đấy, hôm nào mày soi kĩ lại đi rồi hãy nói nhá! – T.Anh nó lại quay qua chửi thằng Dũng
- Ê Hoàng, nhưng tao khuyên mày chớ dại mà tơ tưởng vào. Đẹp trai ngời ngời như anh em tao mà còn không dám với đây này! Có mấy thằng theo đuổi bà ấy ác lắm, đập nhau ầm ầm suốt đấy. Mày cẩn thận không có dính vào là anh em không chữa được đâu!
- Tao biết rồi, điên mà lao đầu vào à? – Tôi nói mà hơi ngượng mồm, chẳng lẽ là đang nói dối sao?
- Ờ, hoa thơm thì để đó mà ngắm thôi, cả trăm thằng cùng ngắm mà chẳng thằng nào dám hái, thằng nào cũng sợ cụt tay, hahaha….- thằng T.Anh vẻ khoái chí lắm

Lại một lần nữa tôi được dặn dò chuyện này,chẳng lẽ chơi với chị ấy mà nguy hiểm vậy? Mặc dù tôi cũng chẳng ngán mấy cái trò choảng nhau, đấm đá nhưng mà vẫn thấy rùng mình, tự dặn lòng cũng chỉ “ngắm” thôi vậy. Với lại có thích thật thì chắc cũng chẳng dám tán, chị ấy hơn tôi những 2 tuổi, mà tôi thì cũng có phải là hạng công tử đẹp trai gì cho lắm đâu, chẳng đến lượt mình!

Chiều thứ 4, tôi lên trường sớm hơn mọi ngày vì còn phải dọn lại cái phòng thí nghiệm, hôm qua ông thầy lại “biểu diễn” ở cái lớp nào không biết nữa! Đang vừa cất đồ vừa lẩm bẩm hát thì ông thầy đã bước vào tặng cho tôi 1 cái cốc đầu
- Cậu dạo này cũng rỗi rãi quá nhỉ?
- Ui da, sao hả thầy? – Tôi chưa hiểu ý của thầy nói gì
- Ít bài quá thì để tôi giao thêm cho mà làm nhé!
- Úi giời, còn một núi em chưa làm kìa thầy ơi!
- Còn 1 núi mà có thời gian đi làm bài cho người khác à? Cậu cũng giỏi nhỉ?
- Úi! – Tôi sực nhớ ra cái vụ làm bài của chị Mỹ, vậy là thầy kiểm tra vở của chị ấy rôi? Nãy giờ mải lơn tơn, ông thầy cũng quay vào tìm gì đó, nó mà không nhìn tôi, tôi quên béng đi mất
- Hihi, em nghịch tí ấy mà, mấy cái bài đấy ngoáy tí là xong chứ có gì đâu ạ? – Tôi cố nịnh nọt
- Lần sau mà còn thế là cậu chết với tôi. Lo mà học hành đi! – Ông thầy nói vẫn không nhìn tôi rồi đi ra ngoài

Tôi tính hỏi thầy xem thầy xử vụ đó thế nào? Tự nhiên lại thấy lo lo cho chị Mỹ, nhưng mà sợ không dám hỏi, cứ đứng tần ngần trong phòng thí nghiệm. Không biết là chị ấy ko mở ra xem hay sao mà cũng cứ để vậy nhỉ? Nếu chị ấy biết sao cũng chẳng thấy nói gì với mình? Mà không biết có bị sao không nữa! Lòng tôi bồn chồn như lửa đốt, trống ngực đập thình thịch. Mà chắc không sao đâu, thầy tôi hiền lắm, chắc là không có gì đâu … Tôi tự trấn an mình bằng những suy nghĩ như thế, tiếp tục quay trở lại với công việc.

Chiều thứ 4 bọn tôi học có 4 tiết, tôi đi sang chỗ tập thì cũng có mấy người đã ở đó, đang trang trí mấy thứ linh tinh. Nhìn quanh không thấy chị Mỹ đâu, tôi đi quanh quanh xem mọi người làm, chào hỏi vài câu rồi kiếm cái ghế đá ngồi “luyện công”
- Ê nhóc, nay sớm vậy?
Tôi ngước mắt lên theo hướng tiếng nói quen quen thì thấy chị Mỹ đang dắt xe lại, miệng cười rất tươi, vẫn xúng xính như con thú nhồi bông vậy.
- Nay em học 4 tiết mà! – Tôi trả lời, định hỏi thêm cái vụ bài vở mà không biết bắt đầu từ đâu
- Chờ chị tí, cho em cái này!

Chị dắt xe lại chỗ cửa phòng hội trường rồi xách cái túi của chị chạy lại chỗ tôi, ngồi xuống đầu ghế đá bên kia. Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì, mắt tròn như 2 hòn bi …hóng! Chỉ mở cái túi ra lục lục
- Này cho em! – chị dúi vào tay tôi hai cái găng tay len màu xanh
- Cho em á? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại
- Ừ, đeo vào cho ấm! Là chị tự đan đấy, không phải mua đâu!
- Kỳ công thế? Cơ mà đan lúc nào nhanh vậy?
- Hâm à! Cái này đan từ đầu mùa đông rồi. Chị hay đan lắm, kiếm mãi mới thấy 1 cái hợp với em
- Hihi, em cảm ơn nhá! – Tôi hí hoáy xỏ chiếc găng tay vào và giơ lên cho chị ấy xem
- Cái này coi như trả công em làm bài cho chị!
- Ax, cái vụ đó! Sao chị biết? Mà có sao ko? Lúc nãy em cũng mới bị thầy nói!
- Trời, tối về mở sách ra nhìn cứ tưởng cầm nhầm của ai về cơ. Ngồi nghĩ 1 lúc là đoán ra ngay em làm cho chị chứ ai! Nhưng làm lúc nào nhanh thế?
- Thì lúc ngồi chờ chị tập múa, mấy bài đấy trâu bò như em ủi tí là xong chứ gì đâu. Cơ mà rồi sao nữa?
- Thì làm xong rồi thôi tắt đèn đi ngủ chứ sao!
- Ax, đơn giản vậy á? Vậy rồi cứ thế vác đi học?
- Chứ sao nữa? Ai ngờ thầy gọi đúng tên chị luôn mới ghê chứ!
- Bó tay chị luôn, ít ra cũng phải chép lại chứ? Mà có sao không?
- Chép lại làm gì cho mất công! Thầy gọi mang vở lên, nhìn nhìn 1 lúc rồi quay ra nhìn chị, rồi lại nhìn vào vở cười rồi cho về chỗ. Thế là thoát! Cả lớp chị mấy đứa bị kiểm tra có mỗi mình chị là an toàn đấy!
- Phù thế thì tốt rồi! Em cứ sợ nghịch dại rồi cơ!
- Tại thầy cũng hiền nên chị làm càn ai ngờ được luôn! Thanks em mà chị được bữa ngủ sớm!
- Có gì đâu mà, mấy cái linh tinh ấy! – Tôi lại gãi đầu
- À còn nữa, cái này là tặng cho em. – Chị lại mở cá túi ra
- Gì nữa vậy? – Tôi tò mò

Chị rút trong túi ra cái khăn len màu xám, không dày lắm nhưng dài thòng, có mấy đường hoa văn đơn giản bằng len đen rồi quàng vào cổ tôi
- Đấy, tặng em cái khăn này làm kỉ niệm! – Chị nhìn tôi cười nói
- Sao tự dung tặng nhiều quà thế này? – Tôi thấy ngại
- Nhiều gì? Mấy cái này chị tự làm được mà! Không phải ngại đâu, thấy em phong phanh thế mà phát sợ!
- Hix, em cảm ơn nha! Cảm động tối không ngủ được mất!
- Gì mà ghê vậy? Bộ trước giờ chưa được tặng quà bao giờ sao?
- Dạ … chưa! – Tôi làm mặt suy nghĩ rồi trả lời. Mà đúng thế thật, đây là món quà đầu tiên tôi nhận từ 1 người con gái đấy!
- Thảm vậy? Nhìn người cũng cao ráo đâu đến nỗi nào, học giỏi nữa mà lại không có em nào theo sao? – Chị nhìn thẳng vào tôi cười hỏi
- Đào đâu ra chị! Em con nhà nghèo …
- Thôi dẹp ngay cái bài đấy đi, nghe mãi mà phát chán! – Chị chặn ngay họng tôi
- Hihi, quên bài này xài rồi! – Tôi tháo găng tay và cái khăn ra tính cất vào cặp
- Làm cái gì đấy? – Chị hất hất mặt hỏi tôi
- Em cất đi! – Trả lời rõ ngây thơ
- Sao ko đeo cho ấm mà lại cất đi? – Chị hơi ngạc nhiên thì phải
- Hì, em đeo không quen, cất đi để dành cho nó mới!
- Bó tay với em rồi, thôi đi tập!

Chị lắc đầu cười và đứng lên trước, tôi cũng nhăn nhở lẽo đẽo theo sau. Không biết có phải hôm nay tâm trạng đang vui không hay là vì tôi đã quen hơn mà không thấy run nữa, diễn xuất cũng tự nhiên hơn rất nhiều, mới tập mấy lần mà mọi người đã duyệt. Chị lại cởi bớt đồ quay sang tập múa với mấy bà kia, tôi tính về mà không nhấc chân lên nổi, mắt cứ dán theo từng cử động của chị ấy, tôi say thật mất rồi! Những lúc chị ấy cười đùa mới dễ thương làm sao chứ, cứ mải nhìn tôi quên mất lời dặn của bọn bạn rồi.

Ngồi được 1 lúc thì tôi phải đứng lên đi phụ mấy ông khiêng đồ xuống, tiếc vãi! Lúc trở lại tôi đã thấy thằng Dũng đứng đó từ lúc nào, nó cũng đang mắt chữ A miệng chữ O nhìn vào đám người đang tập múa
- Tưởng mày đi tập với bọn lớp mày chứ? – Tôi hỏi
- À ừ, mới về xong, ghé qua xem mày còn ở đây không về chung
- Bà Mỹ đấy! – Tôi hất hàm về phía chị
- Biết rồi! Sao khác vậy? – thằng Dũng quay qua nó nhỏ với tôi
- Sao tao biết, chẳng hiểu! Mà xinh thật nhỉ?
- Ừ, éo hiểu được! – Nó nói mà mắt nhìn chị như muốn xác nhận lại

Nấn ná một lúc thì tôi với nó cũng về trước, tôi kể cho nó nghe cái vụ chị tặng tôi cái khăn với cái găng tay, nó không ngạc nhiên như tôi nghĩ. Chắc thằng này gái theo nhiều, tặng đồ nhiều nên nó quen rồi, tôi vẫn phải dặn thêm nó đừng kể với tụi kia không nó lại rêu rao thì chết tôi.
Like [1] : Tambietem , Thích điều này!


  Tổng số: 109
<< 1 2 3 4 ... 11 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
29 / 196 / 9547