Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện teen
Tìm kiếm

Truyện teen-Tình Học Trò


Đánh giá:(Hay 335 - Không Hay 274) 335 / 274
Lượt xem:169590 - Bình luận:109
<< 1 ... 3 4 5 6 7 ... 11 >>
Chủ đề đã đóng cửa

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:44)
Điều hành T9.



Chiều 20/10, lần đầu tiên em Phương đi chơi với bọn tôi, cơ mà được cái có mấy đứa khối 10, có cả bé Trang nữa nên em Phương cũng ko tỏ ra ngại ngùng gì, có tôi là ngại thôi khi mà mấy đứa bạn nó cứ đá xoáy hoài. Tôi cũng học theo thằng Cường, thằng T.Anh tỏ ra quan tâm, hỏi han em nó muốn ăn uống gì, cũng lấy đồ ăn như thật ấy.

- 20/11 có chương trình gì ko mày? – thằng T.Anh hỏi tôi khi cả đám đang nc
- Kế hoạch là làm đơn giản thôi, ko như mọi năm đấu
- Sao năm nay bèo nhèo thế nhỉ? – Nó thắc mắc
- Uh`, chẳng biết! – Tôi nói dối tụi nó vậy thôi chứ đang có 1 kế hoạch lớn, bí mật, tôi chưa khoe được
- Sao mấy anh ấy lại hỏi anh? – em Phương ngồi cạnh quay ra họi tôi
- Thì anh làm bên Đoàn mà, mấy cái đó anh biết trước
- Anh làm bên Đoàn á? – Em nó ngạc nhiên
- Ừ, có gì mà ngạc nhiên vậy. Nhưng mà anh đi học suốt, cũng ít tham gia lắm
- Oh`, thảo nào em ko thấy mấy đứa bạn em nói gì về anh! – Em nó như hiểu ra
- Em ko biết à? Bạn chị làm ca sĩ của trường mấy năm nay rồi đấy! – Con Tâm lại khoe bạn nó
- Thật á? – Em Phương lại nhìn tôi
- Thôi linh tinh quá mày! – Tôi ngại quá đi mất

Cả đám ngồi cười nói vui vẻ đến nhá nhem tối mới chịu về, bé Trang nó lại gài kèo cho tôi chở em Phương về nữa chứ, sướng quá đi mất! Cơ mà đi được 1 đoạn thì gặp mấy đứa ở gần nhà em Phương nữa, con bé Trang thấy thế phóng vút đi cùng với bọn nó, bỏ lại tôi với em Phương đi sau, nó không quên dặn

- Thôi 2 người cứ từ từ đi mà nói chuyện nhé! Em đi trước với mấy đứa bạn – Nó nháy mắt với tôi
- Ơ! – Tôi chưa kịp nói gì thì nó đã phóng đi

“Chết mẹ, vậy là mình phải chở em Phương về tận nhà rồi, mà hôm trước bé Trang nó nói mấy thằng ngoài đó ghê lắm, sao bây giờ?” – tôi vừa đi vừa nghĩ lung tung quên mất cả là đang chở em Phương đằng sau nữa, nhớ ra thì cũng chẳng biết nói chuyện gì

- Anh với mấy anh chị ấy chơi vui nhỉ? Không biết sau này bọn em có được như thế không! – Em Phương cất lời trước
- Bọn anh chủ yếu chơi với nhau từ thời cấp 2. Mà anh thấy bạn em cũng vui đấy chứ
- Dạ, nhưng mà không vui được bằng mấy anh chị, bọn em có mấy đứa con gái chơi với nhau à!
- Anh sợ đi với bọn anh em ngại thôi, chứ em thích thế thì lần sau đi chơi anh lại rủ đi nhé!
- Vâng, hihi. Mà anh xin cho Trang học thêm đấy à?
- Uh`, anh nói giúp rồi nó tự kiểm tra xin lớp được đấy!
- Vâng, nó cũng chăm học trước giờ đó anh!
- Thế còn em thì sao?
- Em á? Em thích khối D, mà em chẳng thích học như nó. Mà anh có cái hình ở bánh xe đẹp thế?
- Em thích không? – Tôi hỏi lại khi em nó nói về cái hình tia sét tôi cuốn bằng cái sợi phàn quang ở bánh xe
- Dạ thích, tối nhìn nó sáng lên này!
- Vậy hôm nào anh làm cho em nhé? Hàng độc quyền của anh đấy!
- Dạ vâng! – Em nó có vẻ thích thú thật
- bla….bla…..

Tôi với em Phương vừa đi vừa nói chuyện linh tinh như thế, tôi ko có cái tài dẻo mỏ như mấy thằng bạn nên chẳng biết nói gì, cơ mà hình như em Phương cũng thích cái cách nói chuyện của tôi rồi thì phải, tôi thấy em nó vui lắm, còn kể chuyện ngày xưa với hồi cấp 2 cho tôi nghe nữa chứ!

Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đi qua khu nhà tôi, sang đến khu của em Phương. Con bé Trang nó nói đúng thật, nhà em Phương ở tít cuối cái khu đó, tôi chưa ra đây chơi lần nào, đến được chỗ nhà em ấy phải đi qua 1 đoạn cánh đồng nữa, thế này thì bố thằng nào dám ra đây tán gái. Tôi còn chưa kịp xua đi cái ý nghĩ ấy thì đã phát hiện được mầm họa, tôi thấy 1 đám thanh niên với cả choai choai đang đá bóng ở vệ đường, thấy thằng lạ hoắc như tôi chở em Phương, bọn nó đều dừng lại nhìn, quả này thì xong đời tôi rồi!

Tôi chở em Phương về gần đến nhà thôi, em ấy sợ mọi người mắng, nhưng vẫn chỉ cho tôi về phía cái nhà to to mới xây, kiểu cách lắm. Tôi chờ em ấy đi vào nhà rồi mới quay xe ngược trở lại. “Giờ biết làm thế nào với mấy thằng kia đây?” – tôi cảm thấy bất an rõ rệt, cố gắng ngó nghiêng xem có đường nào khác để đi ko, chân thì đạp xe lững thững như rùa. Đúng lúc đang tuyệt vọng thì vị cứu tinh của tôi xuất hiện, là bé Trang

- Này, 2 người tâm sự gì mà giờ này mới về? – Nó ở đâu xuất hiện hỏi tôi
- Sao lại bỏ anh đi 1 mình? Tính báo hại anh đấy à? Mà anh đã dặn em là nói chuyện bé bé cái miệng thôi cơ mà!
- Hihi, em nói nhỏ rồi mà! – Nó nhõng nhẽo
- Vẫn còn phải nhỏ nữa! – Tôi nạt mặc dù nghĩ cũng thấy đúng, từ ngày tôi làm hòa với nó đến giờ nó nói chuyện nhỏ nhẹ hơn hẳn thật
- Dạ vâng, đi thôi anh zai! – Nó lí nhí chọc lại tôi
- Từ từ, anh đang nghĩ cách đối phó với mấy thằng đá bóng đầu kia, lúc nãy đi qua nó nhìn anh ghê quá!
- Anh cũng thấy tụi nó à?
- Ax, nó đá bóng ngay vệ đường sao mà ko thấy?
- Hihi, cứ đi với em, ko phải sợ, em đưa anh ra đây thì cũng đưa anh về được! – Nó quả quyết rồi giục tôi.
Tôi lững thững đạp xe theo nó, trong lòng vẫn thấy bất an, tôi ko tin tưởng vụ này lắm nhưng chẳng biết làm thế nào bây giờ! Thôi thì tới đâu hay tới đó vậy, cùng lắm bị đập 1 trận chứ tôi cũng chẳng thù oán gì mà bọn nó xử đẹp tôi đâu!

- Anh Phong, về nhà em bảo cái này! – Con bé Trang nói khi tôi với nó đi đến chỗ mấy thằng tôi e ngại
- Bảo cái gì? Mày về trước đi! Mà thằng nào đây? – Cái thằng đầu trọc lóc, hình như nhiều tuổi hơn tôi, mặt mũi thì cũng sáng sủa mà cái phong cách thì chẳng tử tế gì
- Bạn em, đi về em bảo cái này nhanh! – Bé Trang nói rồi kéo thằng ấy
- Chào anh! – Tôi cúi chào lịch sự khi nó chằm chằm nhìn tôi
- Đào đâu ra thằng bạn này? Mày đúng là lắm chuyện! – cái tên đầu trọc quay ra nó với bé Trang
- Kệ em, anh có về nhanh ko? Cả mấy anh nữa, tối rồi đi về tắm rửa cơm nước đi! – bé Trang nó nói như ra lệnh

Tôi thấy cái thằng Phong đầu trọc kia có vẻ tức tối lắm nhưng mà nó vẫn nghe lời bé Trang, vùng vằng giằng lấy xe của bé Trang rồi leo lên, mấy thằng kia thì vẫn nhìn tôi chằm chằm.

- Đi anh, đi theo em nhá! – con Trang ngồi sau xe thằng đầu trọc quay lại gọi tôi

Hơ, tôi chỉ chờ có thế là phóng theo, thế là thoát được mấy thằng đang chực ăn tươi nuốt sống mình, nhẹ hết cả người!

- Đây là anh Hoàng mà hôm trước em có kể với anh ấy, anh ấy xin học cho em ấy! – bé Trang nói với cái tên đầu trọc
- Mày là Hoàng? – Nó quay qua nhìn tôi nhưng lần này hơi ngạc nhiên
- Dạ vâng! – Tôi gật đầu
- Anh đã hứa với em như thế nào có nhớ ko? Anh mà động đến anh ấy thì đừng có trách em nghe chưa?????? – bé Trang nó “chưa” rõ dài rồi nhéo thằng đấy
- Tao biết rồi, mẹ, đau! – Tên kia nhảy như ngựa, chắc đau thật
- Tao là Phong, anh của cái con mắm này. Hôm trước có nghe Trang nó kể về mày, cảm ơn mày nhiều! – tên Phong tự nhiên quay lại nói với tôi rõ tử tế
- Dạ, có gì mà cảm ơn anh! – Tôi khách sáo, mặc dù vẫn chẳng hiểu bé Trang kể gì với nó cả
- Nhà tao có mỗi mình nó là học được, có gì bảo ban nó giúp tao cái. Ra đây chơi có gì cứ nói là bạn Phong, bọn nó nể. – tên Phong lại tử tế với tôi nữa
- Dạ vâng! – Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì

Lúc sau khi bé Trang đã đuổi cái tên Phong về nhà tắm rửa tôi mới có dịp hỏi cho bõ cái tò mò. Thì ra nhà nội bé Trang ở đây, ngày trước nhà nó cũng ở đây nhưng giờ chuyển đi mấy năm rồi. Nhà còn có bà nội nó nên để ông Phong ở lại với bà. Nghe nó nói thì cái tên Phong ấy hơn tôi 2 tuổi, cũng đầu gấu cái đất này, mà chính vì đầu gấu quá nên chẳng học hành gì, hết cấp 3 rồi nghỉ, giờ đang học lái xe. Tên đó vậy nhưng mà quý em nó (bé Trang) lắm, chiều nữa, bị bé Trang nó bắt nạt hoài (cái này thì tôi vừa được chứng kiến). Nó còn hỏi tôi lúc nãy có nhìn thấy cái tên cởi trần mặc quần đùi trắng, đó là anh của Phương, hơn tôi 1 tuổi, năm rồi cũng thi rớt DH (thằng đấy nãy nhìn tôi hằm hằm)

Thì ra là bé Trang nó có nói về cái vụ tôi xin cho em nó học thêm ở mấy lớp, chắc có nói tốt cho tôi nữa, nghe nó nói là nhà nó mừng lắm, còn đòi hôm nào dẫn tôi về gặp nữa! Ax ax, hóa ra cái con quạ này vậy mà cũng lợi hại, nó tốt với tôi quá! Tôi phóng như điên về nhà, phần vì hoàn hồn sau khi thoát chết, phần thấy vui vì từ nay có ra nhà em Phương cũng không sợ bọn nó mần thịt nữa rồi! Cơ hội của tôi lại tràn trề, sướng quá!
Like [1] : Tambietem , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:45)
Điều hành T9.



Chap 12:

Sau ngày 20/10, tôi cảm kích bé Trang thật sự và quyết định tặng nó một bí kíp học Hóa từ hồi cấp 2, trong đó là toàn bộ chi tiết các buổi học, giải thích rõ ràng và cụ thể lí thuyết, các dạng bài tập. Tôi thì chẳng có cái khả năng ngồi ghi chép như thế, sách vở của tôi đến bây giờ tôi còn chẳng biết mình ghi những gì trong đó, cái này là tôi xin lại của 1 đứa bạn gái học cấp 2 chung với tôi đem cho bé Trang đó. Nó cũng vui lắm!

Mối quan hệ của tôi và em Phương ngày càng được cải thiện, tuy nhiên vì lịch học trái ngược nhau, tôi thì kín lịch cả tuần nên cũng không được gặp em ý nhiều lắm mặc dù tôi đã cố gắng cắt bớt những thời gian bóng banh, lang thang, sắp xếp lại công việc để “trùng giờ” với em ấy nhiều hơn. Được cái khả năng nói chuyện của tôi thì tiến bộ rõ rệt theo từng ngày, từng lần gặp mặt, cũng đã biết nói bóng gió xa gần.

Hôm nay trời bắt đầu trở lạnh, cái lạnh đột ngột khiến nhiều đứa không kịp trở tay, đi học mà co ro, lập cập. Thấy tụi nó mà tôi lo lắng cho em Phương quá mặc dù em ấy học buổi chiều, phần cũng vì tò mò muốn biết xem em ấy mùa đông sẽ trông như thế nào. Tôi quyết định trưa đó về nhà (bình thường tôi ăn trưa ở gần trường để chiều đi học luôn cho tiện) và chờ em Phương đi học qua rồi đi ké xe luôn. Vội vội vàng vàng quăng bát đĩa, tôi ra gần nhà thờ chờ em ấy, vẫn còn sớm mà, chờ ở gần nhà Mẹ tôi biết thì có mà tôi ăn no đòn!

- Anh Hoàng chờ Phương à? – Mấy đứa đi học qua trêu tôi
- Phương đi phía sau kia kìa, anh chờ chút nữa là nó lên tới đấy! – đứa khác tốt bụng

Cái bọn lớp 10 này cũng nhiều chuyện thật, đứa nào nó cũng biết tôi đang tăm tia em Phương mới sợ chứ, rồi đứa nào cũng biết tên tôi mặc dù có nhiều đứa tôi chẳng quen mặt nữa cơ! Chờ một lúc thì cũng thấy mấy đứa đi lên, trong đó có em Phương của tôi. Tôi hơi giật mình khi nhận ra em ấy xúng xính trong chiếc áo khoác dày và khăn, mũ kín mít, tôi chợt nhớ đến hình ảnh của chị Mỹ trong lần đầu tôi gặp mặt. Đôi môi em ấy đỏ hơn mọi ngày, hai má cũng hồng hào hơn hẳn, đôi mắt hơi buồn sau cặp lông mày dài như cũng muốn long lanh hơn, hôm nay ko còn buồn nữa mà đôi mắt ấy đã biết cười.
- Ơ sao nay anh lại ở đây? – em Phương ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi đứng cười với em ấy vỡ bên đường
- Thì chờ em đi học cho anh đi ké chứ sao nữa! – tôi cười
- Sáng nay anh ko đi học à? – em nó tra khảo
- Có chứ! Nhưng trưa anh về đi cùng với em cho vui!
- Xì, hâm thế? Trời lạnh thế này cũng mò về cho cực! - em nó bĩu môi với tôi
- Em chở anh nhá? – tôi giả bộ ngồi ra phía sau
- Mơ à? Đi ké còn đòi được chở nữa!

Em nó nói rồi vội leo lên cái yên phía sau như sợ tôi tranh mất vậy. Tôi chỉ biết cười trước vẻ dễ thương ấy rồi lật đật leo lên xe, chở thêm 1 người mà chẳng thấy nặng, gió vù vù mà chẳng thấy lạnh gì cả, ngược lại còn thấy ấm ám quá!

- Hôm nay tự nhiên lạnh quá anh nhỉ? May mà em chuẩn bị trước không có không biết lấy gì mà mặc đi học nữa! – Em nó xuýt xoa
- Ừ, sáng ngày anh đi học đến lớp tưởng không viết được nữa cơ!
- Thế cuối cùng là có viết được hay không? – em nó hỏi kiểu nước đôi
- Có chứ, anh có bí quyết riêng của anh mà! – Tôi cười
- Lại đút tay vào túi, đi xe mà ko lái xe chứ gì? – em nó nói có vẻ giận dỗi
- Hì, sao em biết? – tôi giả ngơ
- Sao em biết? Em thấy anh như thế mấy lần rồi! Từ nay anh đừng đi xe kiểu đó nữa anh nhá, nguy hiểm lắm! – Em nó đổi giọng từ cái ngoa ngoắt sang dịu dàng ngọt ngào rõ là nhanh
- Uh`, anh hứa ko thế nữa! – tôi như bị lời nói của em ấy mê hoặc, em nó quan tâm đến tôi thật rồi các bạn ợ!
- Là anh hứa rồi đấy nhá! Mà anh mặc thế ko lạnh à?
- Đi với em thì lạnh vậy chứ lạnh nữa anh cũng chịu được! – câu này là tôi học của thằng T.Anh, tôi vẫn giữ cái phong cách phong phanh như ngày nào
- Xì, hôm nay trở trời sớm anh cũng bị mát dây hay sao mà nói chuyện ghê thế? Lạnh rồi, phải như thế này!

Em Phương nói rồi từ phía sau bất ngờ quàng vào cổ tôi cái khăn của em ấy. Tôi cứ như người đang ngồi trong phòng xông hơi vậy, người thì nóng bừng, tân trạng vui sướng không tả được. Hôm nay trở trời, tôi có vấn đề 1 thì em ấy có vấn đề 10 hay sao mà quan tâm đến tôi ghê thế?

- Ấy, em đeo vào đi, anh như thế này quen rồi, em đeo vào ko có ốm bây giờ! – Tôi hốt hoảng trong cảm giác lâng lâng
- Em đeo 2 cái khăn cơ mà! Giờ ngồi sau anh đỡ gió hơn rồi, 1 cái là đủ rồi! – tôi ko nhìn thấy em ấy nói nhưng cảm nhận thấy em ấy cũng đang vui lắm
- Mà mùa đông anh vẫn ăn mặc như thế đấy à? Đúng là bọn con trai, chẳng hiểu được! – em ấy nói tiếp rồi tự trả lời luôn
- Hihi, mặc nhiều mất công giặt nhiều chứ có gì đâu em! – tôi đùa lại
- Mà khi nào thì anh làm cái hình ở bánh xe cho em đây? – em ấy hối
- Cái đó hả? Cuối tuần được ko? Tại ngày nào anh cũng đi học, có chủ nhật là ở nhà thôi. Cuối tuần đổi xe đi rồi anh làm cho nhé?
- Thôi ko cần phải đổi đâu anh, em đi với bạn em cũng được ạ! Anh cứ lấy xe làm cho em là được rồi!

Vậy là cuối tuần tôi lại bận rộn rồi! May mà chẳng biết hồi trước nhà tôi làm cái gì mà nhiều cái dây phản quang này lắm, tôi lục 1 lúc thì lấy được hẳn 1 cuộn lớn, dắt con mini nhật phân khối lớn của em Phương ra quán sửa xe của ông hàng xóm đầu ngõ, cẩn thận cắt cắt, hàn hàn, …. Cũng may là lần này có tí chút kinh nghiệm rồi nên làm cũng có nhanh hơn, cơ mà cũng mất đứt 1 ngày. Đứng ngắm nhìn cái thành quả của mình, tôi lại tưởng tượng ra nụ cười của em Phương và đôi mắt long lanh lúc em ấy nhìn thấy cái xe của mình đã “lột xác”.

Trưa thứ 2, tôi lại “trốn trại” đứng chờ em Phương với cái xe của em ấy như lần trước. Quả đúng như những gì tôi dự đoán, em ấy vui lắm khi thấy cái xe của mình “đẹp” hẳn lên, nhìn em ấy xúyt xoa, tươi cười lòng tôi cũng xốn xang, hạnh phúc. Hôm nay em ấy đội cái mũ len dài ra phía sau, bớt đi một chút dịu dàng nhưng thêm vào đó là rất rất nhiều phần xinh xắn, em ấy cũng điệu quá! Mấy đứa bạn em nó lại xúm vào trêu tôi, không những đi đôi mà bây giờ còn có cả xe đôi nữa!

- Có cái này cho anh, coi như là trả công nhá! – Em Phương ngồi sau nói rồi mở cặp tôi ra nhét vào cái gì đó
- Gì vậy? Đưa anh xem nào!
- Không được xem, tối về anh mới được mở ra đấy nhé! – Em ấy nói rồi gạt tay tôi ra khỏi cái cặp
- Ko cho xem thì sao biết được em trả công anh có xứng hay ko?
- Thừa xứng luôn ấy chứ! Anh mới làm có 1 tí mà đã đòi hỏi nhiều! Em không cho nữa bây giờ! – Em nó ra giọng giận dỗi
- Làm 1 tí? Sưng hết cả tay rồi đây này! – Tôi vờ đưa tay cho em ấy xem
- Sưng đâu? Em lại đánh cho sưng luôn bây giờ! - Em ấy đập đập vào tay tôi

Hơ, thế là tôi đã được chạm vào người em ấy rồi! Tôi nghĩ em ấy đeo găng tay cơ, ai ngờ em ấy lại tháo ra để uýnh tôi. Dù là chỉ một thoáng được chạm vào em ấy nhưng tôi cũng đủ thấy tay em ấy thật mềm và ấm áp, trong lòng tôi như đang có một ngọn lửa nhen nhóm cháy, cả người nóng rực, khí thế đạp xe vui như đi hội vậy.

Vừa vào đến lớp, tôi đã mở cặp ra xem lúc nãy em Phương nhét cái gì vào. Một cái hộp vuông vắn, gói bằng giấy gói quà nữa, lắc thì ko thấy kêu, rất nhẹ và mềm mềm. Tò mò định mở ra xem nhưng lại sợ bọn bạn nó chọc nên thôi im luôn, đành để đến tối vậy. Tôi chờ đợi từng phút trôi qua, đạp xe thật nhanh để về đến nhà còn “mở quà”. Cẩn thận mở từng góc giấy, hồi hộp chờ đợi, mắt hấp háy. “thì ra là 1 cái khăn” – tôi nghĩ khi nhận ra cái thứ mềm mềm ở bên trong cái hộp ấy! Một chiếc khăn len màu đen sọc trắng, là hàng đan máy chứ ko phải đan tay, tôi vội vàng ướm thử, soi gương cũng thấy đẹp lắm. Có lẽ bây giờ cái gì em ấy cho tôi cũng thấy đẹp nữa. Dốc dốc cái hộp, một mảnh giấy màu xanh rớt ra, “cho anh để mùa đông thêm ấm áp” cùng với mấy cái hình mặt cười. Em ấy quan tâm đến tôi thật rồi!

Vậy là 3 mùa đông tôi đều được 3 người con gái tặng khăn len. Năm lớp 10 là chị Mỹ, cái khăn len xám ấy tôi cũng mới đeo vài lần khi nào có việc quan trọng, nó vẫn còn rất mới, tôi gấp cẩn thận trong tủ cùng với đôi găng tay xanh, để đó như là kỉ niệm lần đầu rung động. Năm lớp 11 là cái Ngọc nó đan cho tôi, nói đúng hơn là nó đan cho thằng Cường 2 cái nhưng mà tôi xí mất 1 cái xù xì màu xanh rêu. Năm nay là em Phương với chiếc khăn còn thơm mùi nước hoa này!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:45)
Điều hành T9.



Tôi thì vẫn chẳng quen được với cái kiểu quấn khăn đi học, chỉ được 1 lúc thôi là thấy …nóng với lại ngứa thành ra toàn xí xớn chứ chẳng mấy khi mang. Chiều hôm sau lanh thang kiếm em Phương trong sân trường để “cám ơn” vụ cái khăn cho phải phép mà nhìn thấy tôi em nó lại tỉnh bơ đi là sao thế nhỉ?

- Phương! – tôi gọi với
- Gì vậy anh? – Em nó miễn cưỡng dừng lại
- Hi, cảm ơn em nhé! Cái khăn đẹp quá! – Tôi gãi đầu
- Ko có gì đâu mà anh! Mà đẹp sao anh ko mang?
- Ko phải là ko mang! Hihi, tại anh ko mang dc khăn, chỉ dc 1 lúc thôi là ko chịu được, anh để trong cặp ý! – tôi phân trần
- Bó tay với anh, đến khăn cũng ko mang được! Từ nay anh phải tập mang đi, ko chịu được cũng phải cố mà chịu! – giờ mới thấy em nó cười
- Oh` oh`! Tôi gật gù
- Về mang vào đi! Tiết sau mà em không thấy anh mang thì đừng trách em đấy!

Tôi nhìn theo cái lườm của em Phương mà trong lòng khấp khởi vui mừng, thì ra là em nó ko thấy tôi đeo khăn nên mới như thế, vậy là từ nay tôi phải tập đeo khăn thật rồi. Hôm đó dù khó chịu lắm nhưng mà ra chơi tôi vẫn phải cuốn cái khăn lù lù, nhưng rồi mấy hôm tôi cũng quen thật, ko thấy nóng bức và khó chịu nữa. “Quàng thêm cái khăn vào, mình đã đẹp trai rồi lại càng thấy phong độ hơn” – tôi tự suy diễn khi ngắm mình trong gương, cơ mà chẳng hiểu sao tôi vẫn thấy cái khăn của chị Mỹ cho tôi vẫn đẹp nhất, tôi thấy mình lớn hơn hẳn khi quàng chiếc khăn ấy. Tuy thế nhưng tôi chẳng đụng đến, toàn quàng cái khăn xí được của con Ngọc với cái mà em Phương tặng tôi.

Những lần gặp gỡ chóng vánh của tôi và em Phương vẫn đều đặn diễn ra, bây giờ thì cả trường tụi nó biết tôi với em ấy là 1 đôi rồi, có đứa còn đánh giá “trai tài gái sắc” nữa ấy chứ! Sướng quá! Mặc dù tôi đã nói yêu thương gì đâu. Bọn bạn tôi thấy mọi chuyện tiến triển tốt đẹp cũng mừng lắm, ko phải bày cách cho tôi nhiều nữa, giờ tôi có thể độc lập chiến đấu được rồi!

Mới có vài lần được nghỉ học, vài trận đá bóng mà vù 1 cái đã đến 20/11. Năm nay trường tôi ko làm gì to tát cả, buổi sáng tập trung 1 tiết để chúc mừng các thầy cô, hát hò vài bài, tẳng hoa vài lượt là xong. Nhưng phần hấp dẫn nhất không phải là ở đó mà là cái thông tin mà tôi có vinh dự được công bố, tôi đảm bảo cả trường sẽ nổ tung vì vui sướng. Tôi đứng nơi bậc thềm của dãy nhà khối 10, bên hông của cái sân khấu nhỏ dựng tạm chờ đến lượt mình ra “trình diện”, tôi nhận ra bé Trang, em Phương đang ngồi phía dưới nhìn tôi. Em Phương cười với tôi và chỉ chỉ vào chiếc khăn ý nói tôi chỉnh lại, tôi ước gì có em ấy đứng bên chỉnh cho mình luôn thì thích biết mấy! Đang mải cười mà nhìn em nó cười thì bất ngờ tôi bị bịt mắt bởi 2 bàn tay ấm áp, mềm mại

- Đố biết ai đây! – Giọng 1 người con gái phía sau đã được chỉnh để tôi ko nhận ra vang lên
- Làm trò gì thế? Thôi nào! – Tôi nói sau khi cố gắng mà vẫn ko nhận ra được là ai, chỉ thấy một mùi thơm nhẹ nhàng thoát ra từ người con gái ấy
- Đoán được thì sẽ thả ra! – Vẫn là cái giọng méo mó ấy
- Thôi sắp đến lượt anh lên sân khấu rồi! Tha cho anh đi nào em gái xinh đẹp! – Tôi vẫn chưa nhận ra ai, chỉ cảm nhận người đó hình như phải cao bằng tôi
- Xinh đẹp thì đúng rồi nhưng mà “em gái” thì xem xét lại nha cưng! – Người ấy vừa bỏ tay ra thì đã cho tôi 1 cái cốc đầu

Tôi ko tin vào mắt mình khi quay người lại, trước mắt tôi là một cô gái điệu đà trong chiếc áo choàng dạ dài đến đầu gối, cỗ cuốn hờ chiếc khăn trắng rất dài, mái tóc nhuộm mâu hơi xoăn, làn da trắng ngần, hồng hào và đôi môi đỏ mọng đang cười với tôi.

- Trời! Chị Mỹ? Chị về khi nào thế? Sao lại ở đây? - tôi rối rít vui mừng
- Về hôm qua rồi, nay ra thăm thầy cô chút!- Chị ấy vẫn cười
- Để chị xem nào! Lâu quá rồi ko gặp, em chị lớn quá rồi, đẹp trai, người lớn hẳn ra này! Giờ ra dáng lắm rồi! – Chị Mỹ vừa ngó nghiêng nhìn tôi vừa nói

Gặp lại chị Mỹ tôi mừng quá, quên mất cả mọi thứ xung quanh, suốt từ tết năm lớp 11 đến giờ, gần 1 năm rồi tôi mới gặp lại chị ấy, lên thành phố ở nhìn chị ấy lại càng sang trọng và quyến rũ hơn. Tuy nhiên chị Mỹ với tôi bây giờ không còn cái cảm giác rạo rực như hồi lớp 10 nữa, tôi đã lớn, đã hiểu chuyện hơn nhiều rồi, tôi coi chị ấy như chị của mình vậy, một người chị xinh đẹp đúng nghĩa đen nhé các bạn.

- Vâng, em cũng thấy lớn với chững chạc ra bao nhiêu, đẹp trai hơn nhẳn nhỉ? – Tơi cười đùa lại
- Tất nhiên rồi! Em trai của chị chơ mà! – Chị ấy cười tít mắt với tôi

Hai chị em mừng húm, nắm tay nắm chân cười cười nói nói. Phía dưới sân trường tôi thấy có tiếng xì xầm từ khu lớp 12 đang ngồi “Việt Mỹ kìa”, “hát đi, hát đi”, …. Mấy đứa nhận ra chị ấy đang bàn tán rồi hò hét

- Hơ, bà chị! Về khi nào thế? Bọn nó đang bảo lâu lắm rồi chưa được thưởng thức song ca của 2 chị em nhà bà kìa! Nay làm đoạn đi! – thằng Dũng ở đâu chạy ra hớn hở nói
- Mới về, hát hò gì! Để lớp trẻ phấn đấu đê! – chị Mỹ cười nói lại
- Thôi, đằng nào tí nữa cũng phải hát 1 bài mừng thầy cô, chị hát với nó đê, em khỏi phải hát. – thằng Dũng nài
- Oh`, thôi lát chị hát với em đi. Bài “Người thầy” ấy, trước hát mãi còn gì! – tôi nói thêm vào
- Nhưng mà…. – chị Mỹ tỏ ra ngại
- Ngại ngùng gì, thể hiện chút đi! Lâu ko dc nghe chị hát bọn nó cũng “mót” lắm rồi! – thằng Dũng đùa vào

Thế là tôi lại “song ca” với chị Mỹ 1 lần nữa, bọn lớp 12 thì hò hét ầm ầm, các thầy cô cũng vui mừng, phấn khởi lắm, có khối 10 với khối 11 thì ngồi bàn tán xì xào chút, có lẽ vì bọn nó không biết chị Mỹ là ai. Tôi đưa mắt về phía chỗ em Phương ngồi, “ơ hay, sao em ấy lại cúi mặt?” – tôi thất thần trái ngược hẳn với những dự tính trong đầu, xíu nữa thì quên cả hát. Tại sao thế nhỉ?

Kết thúc cái màn hát hò, bây giờ mới đến phần quan trọng, tôi nán lại chờ ở dưới im lặng, đưa mắt nhìn về chỗ em Phương thì em ấy đã …biến mất! “Chuyện gì vậy trời? Tôi chẳng hiểu gì cả”, đưa mắt sang chỗ bé Trang thì nó nhìn tôi lắc đầu nhưng mà vẫn cười. Thôi đành chờ xong vụ này rồi giải quyết vậy!

“ Mình có 1 tin quan trọng muốn thông báo cho các bạn, im lặng nhé” – tôi bắt đầu
“Được sự đồng ý của ….bla…..bla…. năm nay, nhân dịp kỉ niệm 50 năm thành lập trường, chúng ta sẽ được cắm trại tại trường vào dịp 26/3”

Tôi chưa nói dứt câu thì phía dưới đã nổ tung vì vui sướng, mũ nón, khăn len, giày dép bay tứ tung cả, bọn nó còn chẳng chờ cho tôi nói hết là cắm trại bao lâu, như thế nào nữa! Chờ đợi, hối thúc im lặng mà ko được, tôi đành chỉ biết cười rồi bỏ xuống phía dưới, thôi thì chi tiết phát giấy về từng lớp sau vậy.
Like [2] : kubin , Tambietem , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:46)
Điều hành T9.



Tôi muốn đi kiếm em Phương, tôi nhìn ngó đủ nơi mà không thấy em ấy đâu cả, lại vướng chị Mỹ với mấy đứa nữa chứ, chẳng bỏ đi được, đành phải đứng nói chuyện với mọi người mà trong lòng nơm nớp lo lắng

- Anh Hoàng! Lát lề học anh qua chỗ nhà trọ em nhé! Cái Phương nó ăn cơm ở đấy rồi chiều đi học luôn. – bé Trang chạy lại thông tin cho tôi
- Vậy à? Lúc nãy tự nhiên Phương bỏ đi đâu đấy? Có chuyện gì à? – tôi vồ vập hỏi
- Không biết. Để về em dò hỏi xem sao, lát anh nhớ về qua nhé! – nó nói rồi chạy vút đi

Mấy tiết học trôi qua mà tôi đứng ngồi không yên, trong đầu suy nghĩ đủ đường mà chẳng hiểu chuyện gì, chỉ chờ hết 5 tiết rồi phóng vút về chỗ trọ của bé Trang. Vừa bước vào cổng, tôi đã nghe thấy tiếng bé Trang với em Phương đang cười đùa, cơ mà thấy tôi thì im bặt, bé Trang đang nấu cơm còn em Phương thì ngồi trên ghế đọc sách gì đó.

- Sao anh lại về đây? Em tưởng anh đi chơi với mọi người chứ? – bé Trang nói
- Mọi người nào? – Tôi chả hiểu gì, nhìn em Phương thì em ấy chẳng thèm ngước nhìn tôi
- Thì cái chị hồi sáng hát với anh ấy! Tưởng đi chơi với chị ấy? – vẫn là bé Trang

Á à, thì ra là thế! Tôi hiểu rồi! Thì ra là em Phương ghen với chị Mỹ đây mà! Mẹ ôi, lần đầu tiên tôi rơi vào hoàn cảnh này, vừa buồn cười vừa thấy lo lo, cứ nhìn em Phương xem có phản ứng gì không mà em ấy cứ cắm mặt vào cuốn sách, cứ như là tôi ko có ở đó vậy!

- Chị đấy là ai thế anh? – Trang nó hỏi tiếp
- À, chị Mỹ, trước học trường mình, hơn anh 2 khóa
- Anh với chị ấy có vẻ “thân mật” nhỉ? 2 người có gì ko đấy? – nó hỏi tiếp
- Có gì là có gì? Chị anh đấy em gái! Đừng có mà nói linh tinh! – Tôi cố tỏ ra nghiêm túc, nhìn em Phương xem phản ứng thế nào mà em ấy vẫn ngồi im
- Chị anh á? – bé Trang hỏi như ngạc nhiên
- Ko phải chị thật, hồi anh mới vào lớp 10 có chơi với chị ấy, sau cũng thân, giờ chị ấy ở trên HN, lâu lắm rồi mới gặp! – tôi phân trần
- Nay em ở đây ăn cơm à? – Tôi lân la lại hỏi em Phương
- Vâng! – em nó trả lời cụt lủn, vẫn ko nhìn tôi
- Lúc nãy anh hát hay ko? – tôi cố gợi chuyện
- Dạ, cũng được. – em nó vẫn lạnh tanh
- Mà lúc anh nhìn xuống ko thấy em đâu cả, năm nay trường mình cắm trại đấy, biết k?
- Em đi ra ngoài chút, em có nghe anh nói mà! – em nó vẫn ko rời cuốn sách
Tôi hết cách rồi, chẳng biết làm thế nào nữa cả, không khí im lặng bao trùm lên căn nhà
- Anh Hoàng ở đây ăn cơm luôn nhá! – bé Trang gợi ý
- À ko! Anh phải về nhà, lúc sáng vội đi quên mang sách chiều học rồi! Mà thôi anh về đây, mấy đứa ăn cơm đi còn đi học nữa
- Vâng! – em Phương ngước nhìn tôi rồi vẫn buông câu cụt lủn
- Nó giận anh rồi đấy! Từ từ em nói cho ! – bé Trang thì thầm khi tiễn tôi ra ngõ

Hai hôm sau, mọi chuyện chẳng tiến triển gì cả, em Phương vẫn giữ cái thái độ lạnh lùng mặc dù ko tránh mặt tôi, lòng tôi như lửa đốt. Qua xin lời khuyên mấy đứa bạn thì bọn nó bò lăn ra cười khi thấy bộ dạng của tôi, chúng nó ko chịu tư vấn, bắt tôi tự giải quyết “chuyện nội bộ”. Đúng là bọn dở hơi

Một buổi chiều đông rét mướt, năm nay gió mùa về sớm, vừa mới bắt đầu mùa đông mà đã lạnh tím cả thịt rồi, tôi đang ngồi trong lớp nghĩ cách làm hòa với em Phương thì trời đổ mưa phùn. Tôi chợt nhớ ra bé Trang có nói với tôi về sở thích kì lạ của em Phương. “Cơ hội làm hòa đây rồi” – tôi nghĩ rồi chờ hết giờ là phi thẳng về nhà con Ngọc

- Kiếm cho tao cái ô đẹp đẹp tí mày! – tôi nói khi thấy nó
- Mày ko có áo mưa à? Để tao lấy cho cái áo mưa chứ ô làm gì?
- Mẹ, ai mặc áo mưa, lấy cái ô nào đẹp nhất ra đây mau! – Tôi giục nó
- Này, dở hơi hay sao mà lại đòi đi ô? Cho mày mượn cái này của ….mẹ tao đấy! – Nó trở ra dặn tôi với cái ô màu xanh nhạt trên tay
- Tao đi tán gái! Cất xe cho tao, nay tao đi nhờ xe Phương về – Tôi cười với nó rồi cuốc bộ quay trở lại trường

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:46)
Điều hành T9.



Ngồi uống nước chè chém gió với bác bảo vệ 1 lúc thì cũng đến giờ khối 10 tan trường, mưa lất phất vừa đủ đẹp, cái mưa phùn mùa đông mà, ko mặc áo mưa thì ướt mà mặc áo mưa thì giống bị hâm, dở hơi thật! Tôi tiến vội đến cửa lớp em Phương khi có mấy đứa từ trong lớp bước ra về, em Phương nhìn thấy tôi nhưng cứ vờ như ko thấy gì hết vậy

- Đi ra đây với anh 1 chút nhé? – tôi đứng chắn khi em ấy bước ra
- Đi đâu anh? Mà đứng ra đây ko có bọn nó nói! – Em nó kéo tôi xích ra khỏi cái cửa lớp
- Đi dạo phố! Anh đi lấy xe nhé? – Tôi cười
- Đưa cái ô đây, em tự đi! – Em nó nói rồi giật lấy cái ô trong tay tôi

Hơ, thành công 50% rồi! Tôi chạy theo em nó, chui tọt vào ô, vậy là 2 đứa hiên ngang bước đi trong sân trường dưới 1 cái ô trước ánh mắt và lời xì xào của mấy đứa khối 10. Tôi thấy em nó cũng tủm tỉm cười nhanh lắm.

- Bạn em khen 2 đứa mình đẹp đôi kìa! – Tôi đánh liều ghé tai em Phương nói
- Ai thèm? – em ấy quay ra lườm tôi 1 cái rồi rảo bước đi, ko cho tôi đi chung ô nữa

“ơ” – tôi ngạc nhiên trước vẻ lạnh lung của em ấy, tôi cứ nghĩ là mình làm hòa được rồi cơ, chẳng biết nên đi tiếp hay dừng lại, tôi đành ra cổng trường chờ em nó vậy. Chiếc mini nhật hiệu “tia sét” vừa ra khỏi cổng trường, tôi đã nở 1 nụ cười thật tươi với em nó rồi tiến lại, em nó vẫn đáp lại tôi bằng cái thái độ lạnh tanh

- Cho anh đi ké nhé?
- Xe của anh đâu ko lấy mà đi!
- Xe anh để kia, cơ mà có mỗi cái ô thì 2 xe sao mà che được. – Tôi giả lả
- Vậy đây, trả ô cho anh! – Em nó nói rồi dúi cái ô vào tay tôi

“Sao thế nhỉ?, chẳng lẽ giận mình chuyện linh tinh ấy mà lâu vậy sao?” – tôi đứng thần người nhìn em nó quay đi dưới màn mưa lất phất. 1 bước, 2 bước, 3 bước vẫn không hề quay lại. “Mình thật bại rồi sao?” - tôi cúi mặt tuyệt vọng, tính quay đi

- Ê này! Anh tính ko đi thật đấy à? – em Phương quay lại gọi tôi
- Đi, đi chứ! – tôi mừng húm
- Ai thèm cười với anh? – em Phương lại buông 1 câu lạnh lùng
- Thôi tha cho anh đi mà! Anh chở đi dạo lòng vòng nhé? – tôi gãi đầu, cái mặt rõ là thật thà, tôi nghiệp
- Còn phải để xem thái độ của anh thế nào đã! – em Phương nói rồi ngoắc tôi lên xe.

Hoho, thì ra cái trò giận hờn này cũng vui phết! CHở em Phương đi dưới màn mưa, 1 tay che ô cũng thấy lãng mạn thật, tôi cố gắng nói những chuyện gì đó vui vui để em ấy quên vụ kia đi, chở em nó đi lòng vòng qua khu phố mới, nơi đó có quán kem mà mấy đứa con gái bạn tôi hay ăn.

- Đền cho em 1 chầu kem nhé? – tôi gợi ý khi đi gần đến quán
- Anh cũng giỏi nịnh quá nhỉ? Sao anh biết em thích ăn kem?
- Anh mà! Sao không biết được cơ chứ!
- Xì, thôi đi, chắc lại cái Trang nó kể cho anh chứ gì? Đã vậy em ăn cho anh hết tiền luôn! – Em Phương ra giọng hờn dỗi
- Em ăn kem gì? – Tôi hỏi khi 2 đứa đã vào quán
- Kem gì đắt nhất ở đây em ăn! – Em nó vênh mặt, nhìn kiêu căng quá!
- Ax, vậy ngồi ăn đi nhé! Anh qua nhà bạn mượn thêm tiền! – tôi vờ lật đật đứng lên
- Này! – Em nó giận dỗi
- Hihi, đùa thế thôi, anh gọi cho em 10 ly đắt nhất nhá! – tôi nhăn nhở
-Anh giỏi lắm! – Em Phương giơ giơ nắm đấm vào mặt tôi rồi phì cười khi tôi nhăn mặt lại

“vậy là cuối cùng em nó cũng chịu cười rồi” – có lẽ đây cũng là nụ cười xinh xắn, dễ chịu nhất của em nó từ ngày tôi gặp mặt, nó giúp tôi trút bỏ được bao nhiêu gánh nặng trong người

- Mà từ nay anh ko được qua lớp em tìm em nữa đâu nhé! –em Phương vừa chấm chấm miếng kem vừa nói
- Sao vậy? – tôi ngơ ngác
- Thì bọn nó cứ nói linh tinh!
- Nói linh tinh gì? Anh thấy bạn em bảo “trai tài gái sắc” đúng quá còn gì? – Tôi liều 1 phen nữa
- Anh mơ à? Gái sắc thì đúng rồi nhưng trai tài thì phải xem xét lại!
- Chẳng lẽ như anh mà còn chưa tài? – tôi vênh mặt
- Anh cứ như ở trên mây xuống ấy! Ăn đi! – em nó bĩu môi với tôi
- Mà hôm rồi em thấy có câu bên lớp 10 chuyên đi bưng đồ thí nghiệm cho thầy, anh ko làm nữa à? – em Phương hỏi tiếp
- Dạo này anh bận quá, với lại lớp 12 rồi, phải kiếm cho thầy đệ tử khác chứ! Thỉnh thoảng anh lên nghịch thôi!
- Cái đó có gì hay đâu mà nhiều người hâm mộ thế nhỉ? – em Phương nói bang quơ
- Mà cái Trang càng ngày nó càng giống anh! – tự nhiên em nó chuyển chủ đề qua tôi
- Là sao? – tôi ko hiểu
- Thì suốt ngày nó cứ ôm lấy mấy cuốn sách, nó kêu là phải cố học để theo kịp lớp! Em thấy nó cũng mang cặp rồi ôm thêm mấy cuốn sách nữa giống y như anh vậy!
- Hihi, nó chịu học cũng tốt chứ sao! Mà em học mấy thầy cô đó tốt chứ? Để ôm nào anh kiếm cho em ít sách nhé?
- Dạ thôi, em nhiều sách lắm rồi! Em ko tu luyện được như anh em nhà anh! – em nó nói rõ chua ngoa
- Em ăn đi, kem chảy hết bây giờ kìa! – tôi chuyển chủ đề giục em nó

Nhìn em nó ăn nhỏ nhẹ như con mèo ấy, vừa ăn vừa ngắm nghía cái ly kem như có gì đó đặc biệt lắm, lúc này trông em ấy cũng ngây thơ quá đỗi!
- Sao em lại thích đi ăn kem mùa đông? – tôi hỏi
- Dạ thì đi ăn ngồi lạnh lạnh, vừa ăn vừa run, em thích thế! – em nó trả lời đơn giản rồi lại cười híp mắt
- Vậy từ nay hôm nào rảnh anh lại chở em đi ăn kem nhé? – tôi được đà
- Anh quen em được bao lâu rồi ấy nhỉ? – em nó hỏi lại
- Humh, tính từ ngày em xô, à nhầm, anh xô vào em đến nay thì hơn 2 tháng rồi! – tôi nhẩm tính
- Hơn 2 tháng mà đã đòi rủ người ta lúc nào rảnh thì đi ăn kem! Phải xem xét lại anh rồi! – em nó ra vẻ suy tư
- Sao lại xem xét lại anh?
- Hì, ko có gì! – Em nó lại cười trừ

Tôi chẳng dám hỏi thêm, cứ ngồi nhìn em nó ăn từng miếng kem mà lòng cũng thấy ngọt ngào. Nhiều lúc tôi muốn nói câu gì đó như trong lòng đang nghĩ nhưng lại bị vướng cổ họng, chẳng nói nên lời. Chở em ấy về, 2 đứa vừa đi vừa huyên thuyên đủ thứ chuyện, em ấy còn bắt tôi hát cho nghe nữa! Đúng là cũng khổ thật!

  Thien-Thao (07.09.2013 / 14:46)
Hạo-Thiên



sao @admin lại post nhỉ

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:46)
Điều hành T9.



Chap 13:

Từ hôm làm lành được với em Phương, mọi chuyện lại trở về quỹ đạo ban đầu, vẫn là thỉnh thoảng gặp, thỉnh thoảng đi chung 1 đoạn ngắn và những câu thăm hỏi đơn thuần, tôi chưa dám tiến xa hơn. Bọn bạn tôi thì quả quyết là em Phương chết tôi 100% rồi, nên đầu tư thêm nhiều thời gian chút nữa, đánh nhanh thắng nhanh, giải quyết dứt điểm. Nhưng thời gian đối với tôi là thứ xa xỉ, từ ngày quen em Phương tôi đã cố gắng “tiết kiệm” lắm rồi nhưng vẫn chẳng thấm vào đâu. Bài vở thì ngày 1 nhiều, đề nọ đề kia chất lên như núi, may mà năm nay bọn tôi bỏ tiết mục thi HSG ko có anh em cũng đến chết vì kiệt sức mất! 1 lần được gặp em Phương đã khó, 1 lần gặp để “tâm sự” thì tôi biết đào đâu ra.

Mùa đông năm nay quả là lạnh thật, 2 áo đối với tôi bây giờ ko còn đủ nữa rồi! Sáng thì sương mù, chiều mưa phùn, trời chưa 5h đã tối, còn biết rủ em Phương đi đâu nữa! Quay đi quay lại rồi Noel cũng đã đến nơi, tôi chưa kịp hẹn em Phương đi chơi nữa, thật ra là ko biết hẹn thế nào khi mà Noel tôi phải đi học đến 9h tối mới về. Hôm nay cái Ngọc nó lại bảo tranh thủ qua nhà nó có việc gì ko biết nữa!

- Nhà con đâu rồi U? – tôi đùa hỏi mẹ cái Ngọc
- Ở trên nhà ấy, chúng mày lại đi chơi đâu hả? – Mẹ nó vừa bán hàng vừa trả lời tôi
- Ko, con qua thăm nhà con tí!
- Lên phòng nó mà chơi, U đang bận!

Tôi vẫn đùa với mẹ cái Ngọc như thế, thân quen mà, nhiều khi đến nhà nó mà tôi còn tự nhiên hơn cả nhà mình nữa

- Này, mày cầm lấy! – cái Ngọc chìa ra trước mặt tôi một gói quà đã bọc đẹp đẽ, phảng phất mùi thơm nữa
- Cái gì đây? Quà cho tao à? – tôi ngạc nhiên
- Mày hâm à? Tao chuẩn bị cho mày mà đi tặng cái Phương ấy! – nó nói rồi ngồi phịch xuống cạnh tôi
- Ơ sao lại? …. – tôi đã nhờ nó gì đâu
- Bạn bè với nhau tao lạ gì mày! Học đã ko có thời gian rồi còn học chúng nó yêu với đương! Cầm lấy đi, tao làm trước ko 1 2 hôm nữa mày cũng lại nhờ à!
- Hihi, bạn tốt có khác! – tôi cảm động lắm, có lẽ trong những người con gái tôi quen, chỉ có nó là quan tâm đến tôi nhiều nhất thôi
- Mà cái gì đây? Mày phải nói tao biết chứ? Tao còn trả tiền mày nữa! – Tôi cầm cái hộp lên thấy nặng nặng
- Thôi, cái này coi như tao cho mày! – nó nhìn tôi cười
- Ơ đệt! Quà cho gái chứ có phải cho tao đâu! Chuyện nào ra chuyện đấy chứ! Mà cái này là cái gì? – tôi hỏi lại
- Mỹ phẩm đấy, hàng xịn. Tao thấy con Phương nó cũng ăn diện, nghe mày nói là nhà cũng khá. Chịu chơi 1 lần đi! – Nó nói rồi hích vai tôi
- Mỹ phẩm à? Liệu ổn ko đấy? – tôi ko nghĩ là mình sẽ tặng thứ này.
- Mẹ mày, hàng xịn từ Mỹ đấy, đứa con gái nào nhìn thấy chả thích! – Nó lên mặt với tôi
- Hàng Mỹ? Mày đào đâu ra? Thế này…? – tôi bối rối
- Mày có nhớ cái lão tao hay kể thích tao ko? Lão ấy sang Mỹ rồi, quà lão ấy tặng tao đấy! Mà tao chẳng dùng, bao nhiêu thứ lão ấy tặng tao toàn cho hết đấy thôi

Tôi nhớ ra cái tên mà con Ngọc mỗi lần có kẹo bánh ngon ngon hay quà gì đặc biệt cho bọn tôi là nó lại kể. Tên dó thích nó lắm mà con Ngọc nó có ưa đâu, nghe nói hồi trước lão ở Singapore, giờ qua mỹ rồi sao?

- Thật ko đấy mày? – tôi hỏi lại
- Mày vì gái mà nghi ngờ tao nữa đấy hả? – Nó nhìn tôi vẻ giận dỗi
- Ko ko, mẹ, hâm à? Là tao thấy ngại thôi, với lại làm thế, tặng thế dc ko?
- Được! Mày nghe tao hay nghe mấy thằng kia (ý nó là mấy thằng bạn tôi)
- Thì nghe cả 2! Humh, cảm ơn mày nhiều, để tao kiếm quà tặng lại mày là huề nhé! – tôi ngại thật
- Mà mỹ phẩm nó xài xong rồi thôi! Phải có cái gì nữa chứ? – tôi gợi ý thêm
- Vậy để tao bỏ vào 2 con lật đật nhé! 1 con là mày còn 1 con là nó!
- Uh`, được đấy, tao cũng thích 2 con đấy! – tôi mừng rơn, tôi biết con lật đật mà cái Ngọc nhắc đến nhìn dễ thương lắm
- Mà này, tao nói thật mày đừng buồn nhé! Con Phương thì đúng là ko chê được nhưng tao thấy nó với mày cứ sao sao ấy! – con Ngọc tự nhiên suy tư
- Sao là sao?
- Tao sợ mày hiền quá, nó bắt nạt, với lại …. – Nó bỏ lửng
- Nói nhanh xem nào! – Tôi giục, nó hiểu tính thôi ko thích thế
- Tao có linh cảm ko tốt, tao sợ nó sẽ làm mày buồn! – Con bạn tôi xìu mặt
- Mày lo cho tao quá hóa suy nghĩ lung tung rồi! Yên tâm đi, dù có thế nào tao cũng ko làm mày thất vọng đâu (nó muốn tôi chú tâm học hành). Mày thấy tao vẫn giữ được phong độ đỉnh cao đấy thôi, tao mà học thì trời có sập cũng vậy thôi mà! – tôi an ủi nó
- Ừ, cấm mày cũng chẳng được, thôi thì đến đâu hay đến đó vậy!

Tôi rời nhà con Ngọc, ko mang quà về mà để đó rồi Noel lấy sau, vừa đi vừa nghĩ mình thật là tốt số khi có được con bạn như thế. Cả đám chơi với nhau, tôi hiểu tôi là đứa mà nó quan tâm nhất (Truyện từ Thehe9x.mobi). Lúc nào nó cũng sợ tôi chơi bời nhiều, có lúc còn kiểm soát, cấm tôi thế này thế khác nữa! Rồi nó lại bảo tôi ngố, thật thà, dễ bị lừa nên bao nhiêu lần bọn bạn tính mai mối cho tôi nhưng nó cũng cũng gạt đi, nói là con đó ko hợp với tôi. Lần này có lẽ nó thấy tôi thích em Phương thật nên nó mới ko cản nữa. Bây giờ lo sắp xếp cái vụ Noel như thế nào đây này!

Chiều 22/12 rồi mà tôi vẫn chẳng biết phải nói với em Phương như thế nào cả, đành gặp mặt rồi tùy cơ ứng biến thôi chứ biết làm sao nữa!

- Đang làm gì thế? – Tôi hỏi sau khi rón rén lại gần em nó đang ngồi ngoài sân trường
- Ui! Anh làm em giật cả mình! Em đang xem bói! Hihi – em nó ngước nhìn tôi
- Xem bói á? Thật ko đấy? – tôi ngạc nhiên
- Ơ, anh ko tin à? Em còn xem thấy Noel anh bận ko đi chơi được này!

“Ơ đệt! Sao em nó biết nhỉ? Tôi có nói với ai vụ này đâu?” –tôi ngơ người nghĩ mãi mà đúng là tôi ko nói với ai cả, bọn bạn tôi cũng chưa có ý kiến tụ tập gì mà!

- Hihi, ko phải bận ko đi chơi được mà là anh đi học 9h mới về lận! – tôi cố gượng gạo
- Mà em có kế hoạch gì chưa? – tôi hỏi nhanh
- Dạ, mấy đứa nó đang rủ đi vào nhà thờ chỗ anh chơi!
- Ừ, hay đấy, nhà thờ chỗ anh Noel họ làm đẹp lắm! Em chưa đi bao giờ sao?
- Dạ chưa!
- Vậy thì năm nay phải đi thôi, bọn bạn anh cũng ra đó chơi nhiều lắm! Đi đi, rồi anh về anh dẫn vào trong nhà thờ, đẹp hơn bên ngoài nhiều! – Tôi tranh thủ gài kèo
- Thật nhá? Cơ mà lúc đấy muộn rồi! – Em nó chuyển từ vui mừng sang ỉu xùi
- Anh cố gắng xin về trước, chắc 9h là về tới nơi thôi! Mà phải muộn gần lễ mới đẹp. Tin anh đi!
- Em cũng chưa đi xem bao giờ! Để em suy nghĩ đã! – em nó lưỡng lự

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:47)
Điều hành T9.



Sau một hồi nì nèo, thuyết phục, tôi cũng dụ được em Phương chờ mình lúc 9h ở cửa vào nhà thờ, ngày đấy ko có DTDĐ khổ vậy đấy, hẹn hò cụ thể từng li từng tí một. Cơ mà tôi vẫn thấy kì lạ, sao em nó biết là tôi đi học về trễ được nhỉ? Lịch học của tôi nó lung tung lắm, bạn bè tôi còn chẳng nhớ nữa là em Phương. Chẳng lẽ em ấy biết xem bói thật?

Tối đó về nhà tôi còn phải kiếm quà tặng cho con bạn thân từ …Mẹ nữa chứ! Tôi biết con Ngọc so với tôi thì nó chẳng thiếu thốn gì, nó cũng chẳng cần đòi tôi quà cáp gì to tát, nhưng mà tôi biết có một thứ từ Mẹ tôi mà nó rất thích: món thịt kho đông. Hoho, chẳng khó khăn gì để nhờ được Mẹ tôi nấu cho nó một hộp, Mẹ tôi cũng quý con Ngọc lắm mà, biết nó thích món đấy, lần nào nấu Mẹ cũng bắt tôi mang vào cho nó một ít. Đang vui sướng vì đã “giải quyết” xong cái vụ Noel thì tôi chợt nhớ ra là còn bé Trang nữa. “Chết mẹ, tặng nó cái gì bây giờ? Mua quà thì cũng biết mua cái gì?” – tôi lục lọi trong đống đồ nghèo nàn của mình xem có gì quý giá ko thì may quá, vẫn còn 1 hộp chả biết bánh hay kẹo của Đức, hôm trước người nhà tôi về cho mà tôi vẫn vứt đó, ko ăn (tôi cũng ko thích ăn kẹo bánh lắm). “Cho nó cái này cũng được, dù gì nó cũng là đứa hảo ngọt” – tôi nghĩ và cười thầm.

Sáng 24, tôi đi học với 1 hộp thịt kho đông to, sách vở lỉnh kỉnh cứ như là các Mẹ đi chợ về ấy. Tạt qua nhà con bạn vứt cái hộp thịt cho nó thì nó mừng rơn, chạy thẳng vào bếp ….ăn sáng xử luôn! Nó ko cưỡng lại được trước cái miệng đang thòm thèm mà! Trưa đi học về thì tranh thủ ghé qua chỗ bé Trang, gọi mãi mới thấy nó mở cửa.

- Ọc, giờ này mà còn ngủ? – Tôi tròn mắt khi thấy cái bộ dạng ngáo ngơ, lơ mơ của nó
- Em ngồi học rồi ngủ quên mất! – nó nhăn nhó mở cửa
- Thế mấy đứa kia (ở cùng với nó) đâu?
- Tụi nó đi chơi từ sáng rồi ạ!

Tôi vào nhà thì thấy sách vở ngổn ngang, chẳng biết nó học kiểu gì mà cuốn nào cũng đang mở, để hết trên bàn, dưới ghế. “Ho, con bé này càng ngày càng giống tôi thật” – tôi nghĩ thầm và cũng thấy vui khi nó chịu khó học hành như thế. Một lúc sau nó đi từ nhà tắm ra, cái mặt cũng đã tỉnh táo hơn, trông sáng sủa và dễ thương lên hẳn.

- Nhiều bài quá à? – tôi hỏi
- Dạ vâng, em đang cố học theo các bạn, sút mất 3kg rồi này! – Nó nhăn nhó
- Kết quả khả quan ko? Anh bận quá cũng ko để ý được xem em học hành thế nào! – tôi thấy thương nó quá
- Dạ cũng tốt ạ! Tại em phải học đuổi nên về nhà phải nghiên cứu thêm. Hì! – Nó gãi đầu, cười tít mắt giống tôi lắm
- Cái này cho em ăn chơi này! – tôi lấy hộp kẹo trong cặp đưa cho nó
- Cái gì đây? – Nó hỏi ngây thơ
- Kẹo đấy, ngon lắm! – tôi đoán vậy chứ đã ăn đâu

Nó bóc luôn ra rồi lấy 1 viên cho tọt vào miệng, vừa nhai vừa suy nghĩ, tôi nhận ra cái kẹo đấy rồi, cái đó ngon thật!

- Được đấy! Mà có 1 hộp thôi hả anh? – Nó phán 1 câu xanh rờn
- Ọc, chứ đòi mấy hộp nữa?
- Quà Noel của em đấy à? – Nó đổi giọng dịu dàng
- Umh`, thích ko?
- Thích, cơ mà ít quá! Ko bõ công em nói ngọt, rào trước đón sau với người ta cho anh! – Nó nói rồi bỏ đi cất hộp kẹo vào ngăn kéo
- Nói ngọt gì? – tôi ko hiểu
- Chứ ai dỗ dành cái Phương cho anh, mấy hôm trước em hỏi nó bảo chưa thấy anh rủ Noel đi chơi gì cả!
- Á, thì ra là em à? Sao em biết lịch học của anh? – Tôi như hiểu ra vấn đề
- Chứ ai vào đây nữa! Hôm trước đi học em thấy lịch dạy của cô trên bảng, có thấy lớp anh học trễ!
- Uh`! Cảm ơn em nhé! – tôi cười, kể ra con bé này cũng thông minh thật đấy!
- Cảm ơn suông vậy thôi à? – Nó quay ra lèo nhèo với tôi
- Chứ giờ muốn gì nữa?
- Cho em ít sách của anh! Hihi, em nghe nói anh có nhiều sách hay lắm! – Nó nũng nịu

Đúng là tôi có nhiều sách hay thật, sách của tôi toàn là của các anh, các chị để lại cho. Hồi đấy anh tôi học xong cấp 3, bạn bè anh ấy cũng cho tôi nhiều sách lắm, mọi người còn nói tôi có cả 1 gia tài vô giá mà! Nhưng cho bé Trang sao được? Ko phải vì tôi keo kiệt mà bây giờ sợ chưa phải lúc, nói thẳng ra là tôi sợ nó chưa đủ trình.

- Vậy phải để hôm nào anh kiểm tra xem trình xem đến đâu đã!
- Xì, cái đồ keo kiệt, khinh người vừa thôi chứ!
- Keo kiệt cái gì, anh đưa cho rồi đến lúc đừng có nói là em ko nhằn được nhé? – tôi đầu hàng nó rồi
- Hihi, anh nói thật nhá! – Nó mừng rơn
- Anh mà phải nói dối em à? Thôi thay đồ đi, anh dắt ra ngoài kia ăn cơm, coi như mời thêm 1 bữa!
- Dạ! – Nó “dạ” rõ to rồi tung tăng chạy đi thay đồ

Ngồi nhìn theo nó tôi lại thấy vui vui, nó khác hẳn với em Phương, lúc nào cũng vui tươi, hồn nhiên, hình như chẳng biết suy nghĩ gì hay sao ấy. Nhưng mà được cái biết nghe lời, từ ngày tôi bảo nó phải “dịu dàng’, nó cũng nhỏ nhẹ hơn hẳn, thấy cũng giống ….con gái lắm rồi!

Tối đó tôi ngồi giải hết mớ bài như một thằng điên vậy, cuống cuồng, nháo nhào, mấy đứa học với tôi cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. “Phù, tiết kiệm được 30 phút, đúng như kế hoạch” – tôi lẩm bẩm rồi xin phép cô cho về trước, phóng như điên ở trên đường, còn phải về nhà cất xe rồi xin Mẹ cho đi chơi chút nữa. Ra đến nhà thờ thì vừa đúng 9h, may thật! Tôi tìm đến chỗ hên thì đã thấy em Phương với mấy đứa bạn đứng cười nói, ngó nghiêng ngắm cảnh ở đó. Em Phương hôm nay mặc cái áo khoác màu hồng, đi đôi giày bệt màu hồng luôn, cái khăn trắng cuốn hờ trên cổ nhìn dễ thương quá!

- Em chờ anh lâu chưa? – tôi cười gãi đầu khi lại gần
- Dạ mới thôi ạ, em với bọn bạn đi lòng vòng nãy giờ mà! – em Phương cười với tôi trả lời
- Anh Hoàng học về trễ thế? Bọn em đi chơi hết cái nhà thờ này luôn rồi! – 1 đứa bạn em Phương chọc tôi
- Hết thật chưa? Vào trong nhà thờ chưa? Đi ko anh dẫn vào! – tôi biết là có chỗ bọn nó chưa được vào mà
- Thôi, cho anh mượn bạn em đi chơi đấy, bọn em lang thang ngoài này được rồi. – con bạn em Phương nháy mắt với tôi rồi dặn em nó cái gì đó

Còn lại tôi với em Phương, tự nhiên lại thấy ngại ngại, ở đây đông người, chen chúc nhau như hội vậy, ai cũng xúng xính lắm. Tôi đành chỉ em Phương mấy thứ bên ngoài nhà thờ, giải thích cho em nó hiểu cho ….đỡ ngại và cũng là để xóa đi cái không gian yên ắng này.

- Vào trong nhà thờ chơi ko? – tôi quay qua nói khi em nó đang nhìn theo hướng chỉ tay của tôi
- Vào được không? – em nó cũng có vẻ hứng thú
- Đáng lẽ thì không được, nhưng mà anh là thổ địa ở đây mà, với lại bây giờ chưa có lễ, vào xem chút cũng hay lắm!
- Hì, dạ vâng, em chưa vào nhà thờ bao giờ đấy! – em phương lại cười híp mắt

Tôi định nắm tay em nó dắt đi như bao người khác nhưng mà thấy ngại quá, bao nhiêu là người biết tôi mà, với lại em ấy cứ đút tay khư khư trong túi áo nữa. Tôi để em Phương đi trước, tôi bám sát ngay phái sau, vừa vào nhà thờ vừa chào mấy người đang làm ở trong đó, toàn bà con hàng xóm với tôi mà!

- Ôi, vào trong này ấm hẳn lên! – e, Phương xuýt xoa
- Ủa? Nãy giờ em ko đeo gang tay à? – tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi tay trần của em ấy bỏ ra khỏi túi
- Dạ ko, lúc nãy nghịch mấy thứ em bỏ ra rồi! – em nó lại cười híp mắt
- Đi vào đây, anh chỉ cho nhiều thứ đẹp lắm!
Tôi nắm lấy tay em Phương rồi dắt đi, rất tự nhiên thôi. Thật kì lạ, em ấy không rụt tay lại như bọn bạn tôi vẫn nhắc nhở, ngoan ngoãn để bàn tay ấm áp trong tay tôi, tôi cảm thấy trong lòng rạo rực, phấn khởi lắm. Nhìn em ấy ngây thơ, trong sách và ngơ ngác trước vẻ lộng lẫy của bên trong nhà thờ, tôi cứ nghĩ em ấy là một thiên thần cơ đấy!

- Đi lên đây!

Tôi kéo em ấy tiến gần hơn lên phía Linh mục hay làm lễ, em ấy rụt rè trước ánh mắt của vài người đang trang trí lại trong đó. Đáng lẽ ra là chỗ này tôi không được phép lên, cũng chẳng ai cho lên vì tôi là người ngoại đạo. Nhưng vì ai cũng biết tôi cả, ngày còn bé cũng theo các cô chú hàng xóm đi lễ suốt nên bây giờ tôi vào cũng ko ai ngăn cấm gì, với lại mình cũng biết ý nữa.
Phía trên nhà thờ sáng rực, cách xa hẳn mấy người đang làm ở phía dưới (nhà thờ rất rộng mà), nhìn em Phương sáng rực lên dưới ánh sáng của đèn điện phản chiếu qua những bức tượng và các đồ vật linh thiêng, tôi thầm nghĩ em ấy đúng là thiên thần thật rồi. Tuy nhiên đối với tôi bao nhiêu thứ huyền ảo, lộng lẫy ở trong này không thế lung linh bằng đôi mắt của em ấy, đôi mắt của thiên thần.

- Thấy chỗ này không? Chỗ này là chỗ cô dâu chú rể đứng làm phép cưới đấy! – tôi chỉ tay về cái bục nhỏ nhỏ ở giữa!
- Thật á?- em nó nhìn tôi hỏi lại
- Thật chứ, như phim ấy! – tôi quả quyết
- Có muốn thử ko? – tôi lấy can đảm nói liều
- Anh hâm à? – em ấy quay qua nhìn thẳng vào tôi

4 mắt nhìn nhau, tự nhiên cảm thấy ngượng ngùng và im lặng, lúc này nhìn em ấy lại càng xinh đẹp hơn. Tôi thấy bàn tay em ấy cựa quậy trong tay tôi, rồi em ấy rút tay lại, quay đi chỗ khác, đưa mắt nhìn ngắm xung quanh, tôi vẫn đứng đó tiếc nuối.

Nhìn em Phương từ phía sau, tôi chỉ muốn choàng tay ra ôm lấy em ấy vào lòng và thì thần những điều trong lòng tôi đã khao khát mấy tháng nay. Tôi đã định làm như thế, lúc này chẳng thấy ngại với mấy người đang bận bịu phía dưới nữa, nhưng tôi chợt nghĩ đây dù sao cũng là chỗ linh thiêng, ko phải với tôi nhưng tôi cần phải biết tôn trọng mọi người nữa nên đành kiềm chế vậy. Tôi tiến lại, lại nắm lấy bàn tay đang hờ hững của em Phương và nói chuyện, em ấy thoáng giật mình nhưng rồi cũng đáp trả cái nắm tay của tôi. 2 đứa cứ dắt tay nhau đi vòng quanh trong nhà thờ, thật là hạnh phúc biết bao, tôi cảm nhận được tình yêu chan chứa đang bao trùm lên 2 đứa chúng tôi.

- Tặng em này! – tôi với trong cặp ra cái gói quà lúc nãy qua nhà con Ngọc lấy
- Cái gì đây anh? – em Phương nhìn tôi hỏi
- Quà Noel cho em! Giáng sinh anh lành! – tôi thấy ngại quá, lần đầu tiên tặng quà kiểu này
- Hihi, vậy thôi à? – em nó cười rồi hỏi thêm
- Uh`….vậy thôi! – tôi chẳng nói được lời nào
- Anh đúng là hâm! – em Phương nói rồi lại nắm chặt tay tôi hơn, dắt đi hết một vòng nhà thờ

Tối đó tôi định đưa em Phương về nhưng em ấy cản, với lại cũng có mấy thằng con trai đi với em ấy nữa nên tôi tạm an tâm. Trước khi về em ấy còn ghé tai tôi thì thầm “em cảm ơn, anh ngủ ngon nhé!”. Tôi nhận thấy rõ hơi ấm từ giọng nói của em ấy phả nhẹ lên mặt mình, cả mùi thơm thoang thoảng nữa chứ! Có lẽ đêm đó là đêm đầu tiên mà tôi vừa ngủ vừa cười.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:49)
Điều hành T9.



Mấy ngày sau, tôi đang lang thang trong sân trường thì em Phương ở đâu gọi tôi giật lại, em nó tung tăng vừa chạy lại chỗ tôi, vừa cười, có chuyện gì đó vui lắm thì phải

- Anh ngửi thấy mùi gì ko? – em nó đứng trước mặt tôi, rất gần cười hỏi
- Mùi ….thơm! – tôi cố gắng cũng chỉ nhận ra được là mùi thơm phát ra từ tóc của em ấy.
- Thơm thế nào? – em ấy hỏi tiếp
- Humh, rất thơm ….ko tả được! – tôi ấp úng, tôi đâu có giỏi mấy cái trò này
- Là mùi dầu gội anh tặng em mà! – em nó nói rồi xìu hẳn mặt xuống

“Chết cha, hôm trước cái Ngọc cũng bỏ ra cho tôi xem, tôi cũng ngửi sơ sơ nhưng có nhớ cái mẹ gì đâu!” – tôi hơi hoảng tìm cách cứu chữa!

- Hi, anh có dùng mấy cái này bao giờ đâu mà anh nhớ được! Lần sau anh hứa là anh nhận ra ngay! – tôi cố nhăn nhở
- Xì, khai mau là ai mua giúp anh? – em nó nhìn tôi, chỉ tay về phía tôi như cấm tôi nói dối vậy
- Ơ …. là anh với lại chị Ngọc đi chọn. Em thích ko? – tôi lại cố cười (cố bùa cho chuẩn)
- Em đoán đúng mà, ngốc như anh thì làm gì biết mấy thứ này! – em nó hơi quay mặt, vuốt tóc vẻ giận dỗi
- Em nói ai ngốc đấy? – tôi giả vờ bực mình
- Anh chứ còn ai nữa! – em nó cười rồi này
- Hì, ngốc cũng được. Cơ mà em thích quà của anh chứ? – tôi ngây ngô
- Không! – em nó buông tiếng lạnh lùng, nguýt tôi 1 cái rồi quay đi. Nhìn bộ dạng của em ấy tôi biết là em ấy nói vậy thôi chứ trong lòng đang vui lắm.

Mặc dù chưa tỉnh tò được với em Phương nhưng tôi biết tất cả coi như đã xong rồi, bọn bạn tôi cũng đánh giá như thế. Tôi muốn có 1 cơ hội nào đấy, rất đơn giản thôi cũng được để nói với em phương 3 từ “ANH YÊU EM” nhưng mọi thứ cứ như lảng tránh tôi. Tôi không những phải học nhiều, mà còn phải học bù để qua tết bọn tôi còn chuẩn bị cho cái hội trại, chẳng tập trung mà học hành được. Năm nay trường tôi cũng kì vọng vào đội chuyên khối A, khối B bọn tôi nhiều, 11 đứa đều nhất quyết thi DH đỗ 100% và phải trên 25d, áp lực ngày càng nặng nề, thời gian đã ít rồi lại ngày càng ít hơn.

Nhưng rồi ở hiền cũng gặp lành! Một chiều gần tết khắp cả phố đều mất điện, trường tôi cũng thế. Bọn tôi sướng như điên khi cô giáo nói là phải đêm mới có điện, vậy là bọn tôi được nghỉ trọn 1 buổi tối rồi! Tôi phóng như bay từ lớp học thêm về trường rủ em Phương đi chơi, suốt từ cái hôm Noel đến giờ tôi chưa có dịp được dạo cùng với em ấy, có mấy lần đi về học chung nhưng lần nào tôi cũng vội vội vàng vàng. Thật may mắn cho tôi là em Phương cũng vui vẻ đồng ý, có lẽ em ấy cũng muốn gặp tôi lắm!

Hôm nay em ấy học có 4 tiết, giờ mới là gần 5h, vẫn còn khá sớm, tôi quyết định đưa em ấy ra chỗ “làng sen” chơi, tôi có mấy đứa bạn học ở khu đó nên cũng ko ngại, bọn bạn tôi cũng hay ra đó chơi mà! Để xe bên hồ nhà đứa bạn, tôi với em Phương đi bộ qua hết hồ sen này đến hồ sen khác, tôi hái cho em ấy 1 bó sen vừa tầm nở rất đẹp, nhìn em ấy cười híp mí, hai má hồng hào mới dịu dàng làm sao. Đi chán rồi lang thang lên triền dốc của cái đập lớp nhìn xuống dưới hồ xanh mướt, hai đứa nói đủ chuyện vui đùa

- Dạo này anh phải học bù để qua tết còn lo vụ cắm trại nữa, chẳng có thời gian gặp em nhiều, đừng giận anh nhé! – tôi thì thầm
- Sao lại giận ạ? – em Phương nhìn tôi hỏi
- Thì anh sợ anh ít quan tâm đến em, em lại nghĩ lung tung. – tôi chỉ nghĩ được có thế
- Anh đúng là hâm! Anh sắp thi rồi, lo học đi, em chỉ sợ anh đi chơi nhiều quá rồi ko thi được, lúc đó có mà em mang tiếng chết! – em Phương vừa nghịch mấy bông sen vừa nói
- Em yên tâm đi, anh biết tự sắp xếp mà, với lại anh học cũng tài tử lắm!
- Vâng, tài quá rồi có ngày tử! – em nó nhìn tôi bĩu môi

Hai đứa lại im lặng hồi lâu, em Phương thì cứ ngồi nghịch mấy bông sen không ngừng lại, tôi ngồi nhìn từng hành động, từng cử chỉ của em ấy, trời đã tối dần, khung cảnh cũng mờ dần đi dưới những làn sương trắng đang khẽ phủ xuống mặt hồ, 2 đứa ngồi đây mà cứ như là “tiên cảnh” ấy! Tôi thấy lòng mình rạo rực, nhìn em Phương mỗi lúc lại thấy càng thêm đáng yêu, tôi cố gắng lấy hơi, bình tĩnh, giảm căng thẳng

- Anh yêu em! – tôi ghé tai em ấy thì thầm mà như muốn rớt con tim ra ngoài
- Dạ? – em ấy quay lại nhìn tôi trân trân
- Anh yêu em! Đồng ý làm bạn gái anh nhé! – tôi cố bình tĩnh nói 1 hơi rõ ràng
- Hì, nhìn anh buồn cười quá! – em ấy trả lời tôi thế đấy rồi quay đi

Tôi đơ người, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả, đây là tình huống ngoài kịch bản mà mấy đứa bạn truyền đạt cho tôi. Bỗng dưng em Phương kéo tay tôi rồi ngồi dựa lưng vào vai tôi, tôi cũng vòng 1 tay trái qua người em ấy, nắm tay em ấy thật chặt, tự nhiên thấy hạnh phúc quá. Tôi cảm nhận được mùi thơm từ tóc, từ áo của em ấy, mùi ấm áp của cơ thể là hơi thở, trong lòng thấy lâng lâng, nhẹ nhàng và dễ chịu làm sao!

-Anh này, sao anh lại thích em? – em ấy thì thầm trên vai tôi
- Anh ko biết, có lẽ vì ở bên em là lúc anh cảm thấy ấm áp và hạnh phúc nhất trên đời! – câu này thằng T.Anh dạy tôi
- Gớm, có ai bắt anh phải ăn nói ngọt ngào đâu! – em nó nhìn tôi, lại nguýt dài
- Thế lỡ bây giờ em không đồng ý thì sao? – em Phương hỏi tiếp

“Đệt, câu này ko có trong kịch bản rồi! Mấy thằng bạn tôi dạy kiểu gì thế ko biết?” – tôi hoang mang thật, chẳng lẽ em Phương ko thích tôi? Mà sao lại là “lỡ bây giờ?”. Tôi nghĩ nhanh 1 hồi rồi đánh kiều trả lời kiểu của Hoàng fide

- Thế thì mai anh nói với cô gái khác! – tôi cố đùa cho thoát khỏi cái cảnh tra hỏi này
- Anh mà dám! – em nó lại chua ngoa với tôi
- Vậy anh theo em nói hàng ngày đến khi nào em đồng ý thì thôi!
- Hahaha, anh đúng là hâm thật mà! – em ấy cười, vui vẻ trở lại rồi
- Anh này, anh chờ em được không? – em Phương hỏi tôi sau 1 thoáng im lặng
- Chờ gì?
- Em muốn suy nghĩ, với lại sắp thi rồi, anh cũng sắp thi nữa, em muốn có thời gian ….em sợ …. Anh chờ em được không? – em nó ngập ngừng, rời vai ngước nhìn tôi hỏi
- Uh`, được chứ! – tôi nhìn em ấy dịu dàng

Em phương nhoẻn miệng cười với tôi, xinh gái lắm, hai người vẫn nhìn nhau dịu dàng như thế. Tôi đánh liều, cúi xuống định hôn lên bờ môi đang khép hờ của em ấy, em cũng nhắm mắt lại nhưng rồi khẽ cúi đầu xuống thành ra tôi chỉ hôn được lên trán thôi. Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ làm cho tôi hạnh phúc lắm rồi!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:49)
Điều hành T9.



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>.


  Tổng số: 109
<< 1 ... 3 4 5 6 7 ... 11 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
31 / 173 / 9512