Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện teen
Tìm kiếm

Truyện teen-Tình Học Trò


Đánh giá:(Hay 335 - Không Hay 274) 335 / 274
Lượt xem:169592 - Bình luận:109
<< 1 ... 4 5 6 7 8 ... 11 >>
Chủ đề đã đóng cửa

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:49)
Điều hành T9.



Chap 14:

Mọi chuyện đối với tôi cứ ngỡ như là mơ. Mặc dù tôi vừa không được chấp nhận tình cảm của mình nhưng nhìn vào mắt em Phương, nhìn vào em ấy đang dựa hẳn vào người, lọt thỏn trong vòng tay tôi, tôi biết em ấy đã là của tôi mất rồi!

Tôi như phát điên, trở về nhà trong trạng thái tưng tửng, còn suýt bị Mẹ cho ăn roi vì “khùng” quá mức nữa. Sáng hôm sau vẫn chưa hết “bệnh”, tôi phi thẳng qua lớp thằng Dững, tụ tập đủ anh em bạn bè lại kể cho nó nghe và cũng là để xem cảm giác của tôi có đúng không nữa!

- Thế nó ko bảo khi nào trả lời mày à? – thằng Kiên nghe xong hỏi phát đầu tiên
- Ko! Tao cũng chẳng hỏi, tại nó cười trừ tao chẳng dám hỏi nữa!
- Mẹ, mày bị gái nó làm lú mất rồi! Quả đấy là phải sấn sổ lên chứ! – thằng Trung tiếc rẻ
- Thế theo ý kiến của chúng mày có nghĩa là sao? – tôi hỏi
- Không có gì đáng lo cả, nếu thái độ của nó đúng như mày kể thì nó giả vờ suy nghĩ cho cao 1 tí vậy thôi, đứa con gái nào chả thế! – thằng T.Anh phán
- Đúng đấy! Đến anh Mạnh hồi trước tỏ tình, tớ cũng kết lắm rồi mà còn cho trồng cây mấy tháng trời nữa đấy! – con Tâm chấn an tôi
- Chúng mày khỏi phải lo, kiếm đéo đâu ra được thằng “đần” thế này để mà yêu nữa! Con đấy nó chẳng dám thả ra đâu! Giải tán! – thằng Cường làm 1 câu rồi cắp đít đi thẳng

Được bọn bạn tư vấn cho, tôi càng khẳng định là suy nghĩ của mình đúng. Vài ngày sau đó, tôi với em Phương vẫn rất bình thường, nếu ko muốn nói là thân mật hơn, tôi vẫn được nắm tay em ấy trong vài lần gặp mặt. Loanh quanh vài ngày rồi cũng đến tết, valentine năm nay cũng sau tết một chút luôn, càng tiện, đỡ phải lang thang nhiều! Tôi với bọn bạn đã có kế hoạch là mùng 4 tết sẽ tụ tập đi biển ăn chơi, đó cũng là ngày các anh, các chị họp lớp, được gặp lại nhiều người quen sẽ rất vui. Nhưng mục đích chính của tôi vẫn là được đi chơi với em Phương, được nghe thấy “câu trả lời ngọt ngào” từ em nó.

Thế rồi đời không như là mơ, 6 ngày nghỉ tết của tôi đã trở thành ác mộng, tôi sốt từ đêm 30, sốt cao đến nỗi mùng 1 tết tôi đã được đi xông …bệnh viện. Có lẽ do mấy ngày trước tết thu dọn nhà cửa, tôi cứ phong phanh, gió lạnh, nước lạnh cả ngày nên bị nhiễm. Cũng may người nhà tôi là bác sĩ, tôi không phải nằm lại cái nơi “kinh hoàng” ấy (tôi sợ bệnh viện lắm) nhưng 2 ngày nằm ở nhà, nước truyền như voi uống philatop mà sốt vẫn chẳng đỡ là bao, Bố Mẹ cũng khổ với tôi. (đến bây giờ, năm 1012, tôi đoán là hồi đấy tôi bị sốt virus)

Bạn bè cũng chỉ có con Ngọc là biết tôi đang nằm như “cún trú mưa” ở góc nhà, chắc nó có nói cho vài đứa nữa, mùng 4 tết thấy tụi nó ko đi biển mà kéo nhau ra nhà tôi, tôi thì cũng đã tạm đỡ hơn

- Mấy hôm nữa valentine rồi, mày lại giúp tao mua quà nhé! – tôi nằm trên giường nói với con Ngọc
- Xong hết rồi! Mày được bao nhiêu tiền mừng tuổi đưa hết đây! – nó vẫn tỉnh bơ ngồi ăn cam của tôi
- Chỉ có mày là lo cho tao nhất!
- Thôi, đừng có mà nịnh. Năm nay cho anh em chúng mày chơi độc 1 món như nhau! – nó vẫn tỉnh bơ ngồi bóc cam ăn
- Là sao?
- Đặt hàng con Tâm hết rồi, mấy thằng kia cũng đồng ý là mua quà giống nhau hết, thấy con Tâm khoe là có socola mới ngon lắm!
- À, ra vậy! – tôi hiểu rồi
- Mai học rồi, chắc mày éo đi được nhỉ? Mà mấy bữa nữa va – nên – thai rồi, bò được ko? – thằng Dũng từ ngoài vườn đi vào, miệng vẫn còn ngồm ngoàm quả gì đấy hỏi
- Đi éo gì, chắc Mẹ tao nhốt tao ở nhà còn lâu, thấy hôm qua đốt vàng mã, cái ông thầy xem cho tao bảo năm nay vận hạn éo gì đấy, đời khổ rồi! – tôi chán nản
- Thôi mày ở nhà cho nó khỏe hẳn đi đã, có gì tính sau! – con Ngọc gàn tôi
- Thế có gì valentine mà tao chưa đi học thì mày nhớ mò ra đây đấy nhá! – tôi dặn thằng Dũng

Đúng là cái số tôi nó đen như chó mực, 2 hôm sau tôi đã thấy đỡ đỡ hơn rồi, trốn Mẹ ra nhà ông chú ở đầu ngõ chơi, lúc về vội vội vàng vàng thế nào, vừa đi vừa nghĩ đến cái cảnh đi học gặp lại em Phương, mắt thì để lên trời nên bước hụt 1 cái …lộn cmn xuống ao, làm mấy hớp nước luôn. Về nhà đã ko những ko được quan tâm mà Mẹ tôi còn cho tôi ăn mấy cái chổi nữa, xui xẻo hết chỗ nói. Cũng may mà tôi ko bị ốm nặng thêm lắm, cũng sốt lại một chút nhưng ko cao bằng đợt đầu, cơ mà Mẹ tôi cấm cửa, cứ bắt ru rú trong nhà thêm vài ngày nữa, đến tận valentine.

Tôi thấy tình hình này ko ổn, mặc dù trong người đã khỏe hơn, tôi có thể đi lại chạy nhảy được rồi nhưng Mẹ tôi vẫn muốn “cấm cửa” 1 – 2 ngày nữa cho chắc. Tôi đành lén gọi điện cầu cứu thằng Dũng với con Ngọc, tối hôm đó nó ra nhà rủ tôi đi chơi 1 chút. Mặc dù Mẹ tôi ngăn cấm lắm nhưng trước thái độ cương quyết nhưng mềm dẻo hứa ngon hứa ngọt của tôi, Mẹ tôi cũng cho tôi đi “ra ngõ” 1 chút.

Tôi với thằng Dũng để con Ngọc và thằng Cường ở lại nhà 1 đứa bạn học chung gần nhà tôi (con Ngọc cũng chơi với bé đó) rồi 2 thằng nhắm hướng nhà em Phương thẳng tiến. Cũng may là thằng Dũng nó kiếm được cái xe máy của nhà nó nên ko phải lóc cóc xe đạp, cơ mà con Ngọc còn quá Mẹ tôi, nó bắt tôi mặc tới mấy cái áo khoác, nhìn tôi cứ như cục bông di động vậy.

- Stop, Stop! – tôi cuống cuồng bắt cu Dũng dừng lại khi nhận ra 1 người quen quen
- Clgt? – thằng Dũng cũng ngạc nhiên ko hiểu chuyện gì
- Anh Phong, anh Phong! – tôi gọi cái tên đầu trọc đang phì phèo điếu thuốc đi bộ ngược chiều
- Thằng nào đây? – Nó nheo mắt nhìn tôi trong bóng tối lờ mờ
- Em Hoàng này! Ko nhận ra à? – Tôi lột 2 cái mũ của cái áo khoác, nới bớt khăn ra
- DM mày mới ở Bắc cực về à? Bịt kín thế ai nhận ra!
- Úi giời, ốm cả tết nay rồi đó anh! – tôi than
- Mà mày đi đâu đây? – tên Phong vẫn cứ nhơn nhơn hỏi tôi
- Em đang tính ra nhà Phương, hôm nay là valentine mà anh! – tôi cười
- Bọn nó vừa tụ tập ở nhà tao này! Chả biết giờ đi đâu rồi, cũng có thể ra nhà con Phương chơi rồi!
- Sao lại tụ tập hôm nay? -tôi hơi ngạc nhiên
- Biết được, thấy lúc chiều 5 – 6 đứa nó kéo về nhà, bánh trái rùm beng, mới đi lúc nãy rồi!
- Thế giờ sao được? Hay anh dẫn bọn em ra nhá!
- DM ra nhà nó thằng anh nó ko xé xác mày ra, thằng đấy nó bị hâm đấy! Thôi về nhà rồi tao bảo đứa em nó đi gọi cho

Tôi với thằng Dũng mừng húm, 2 thằng đang bàn không biết ra đến nơi phải làm như thế nào thì lại gặp ngay được ông anh của bé Trang này, kể ra nhìn hắn vậy mà cũng tốt tính gớm! Tôi với thằng Dũng vào nhà nội bé Trang ngồi, tên Phong cứ bắt uống rượu nữa chứ, từ chối mãi cũng chuyển thành uống trà, chờ đứa em nó đi kiếm em Phương. Một lúc sau thì tôi thấy có người ở ngõ đi vào, chưa thấy dáng thì đã thấy cái loa phóng thanh của con Trang

- Anh Hoàng, lì xì của em đâu! – Nó hét từ ngõ rồi chạy vào
- Anh đã dặn em phải dịu dàng cơ mà, cứ oang oang lên là sao? – tôi nói khi nó ở cửa, người phía sau chắc là em Phương mới vào đến sân
- Ơ hay? Anh làm sao thế này? – Nó tròn mắt nhìn tôi
- Ốm! Chờ cô hỏi thăm thì chắc tôi xanh cỏ rồi!
- Thảo nào mấy nay ko thấy anh đi học, em cũng chẳng dám hỏi. Phương! Người yêu mày bị ốm sắp chết rồi này! – nó lại oang oang

Tôi thấy em Phương đi vào, chào mấy anh em tôi, em ấy liếc nhìn tôi rồi cũng hốt hoảng không kém gì bé Trang, nhưng có lẽ vì ngại nên chỉ bẽn lẽn ngồi ra ghế phía sau lưng tôi, ko nói gì cả. Mây người kia biết ý rủ nhau xuống bếp ăn …sắn luộc, để lại tôi với em Phương ở trên nhà, lúc này em nó mới chịu lại ngồi cạnh tôi

- Anh ốm sao ko nói gì cho em biết? – em nó giận dỗi
- Anh nằm lù lù ở nhà cả tuần nay, có ra khỏi cửa đâu mà nói với ai?
- Anh bị sao thế? Đã đỡ nhiều chưa? Em thấy anh xanh quá! – em ấy xót xa làm tôi cũng ấm lòng
- Tự nhiên sốt suốt từ hôm 30, giờ cũng sắp khỏi rồi mà Mẹ anh cứ bắt ở nhà ….bla….bla…. – Tôi bắt đầu than
- Em lại tưởng anh ghét em rồi tránh mặt luôn rồi? – em nó vẫn giận hờn
- Sao lại ghét? Anh ….nhớ em! – tôi thì thầm vào tai em nó
- Hơ, ở đâu ra cho anh nhớ chùa thế? – Giờ em nó mới chịu cười
- Thế anh hối lộ nhé! Quà cho em này! Valentine ngọt ngào nhé! – tôi nói rồi dặt vào tay em nó 1 bông hồng với 1 hộp quà (tất nhiên là socola bên trong)
- Còn thiếu lì xì của em nữa! – em Phương xòe tay trước mặt tôi
- Ơ ….cái đấy ….anh quên mất rồi! – Tôi gãi đầu
- Hi, anh đúng là hâm thật mà! – Em Phương vuốt nhẹ lên má tôi rồi đứng dậy bỏ ra ngoài

Tôi cũng đi theo em ấy, 2 đứa đứng tâm sự 1 lúc lâu ngoài hè trước khi xuống ăn sắn chung với mọi người và tôi bị …đuổi về.

- Thế là xong nghĩa vụ nhé chim nhợn! Làm tao cũng mất cả bữa đi chơi! – thằng Dũng phàn nàn trên đường về
- Uh`, hôm nào bố trả! Mẹ, đi nhanh, tao lại thấy lạnh rồi

May mắn là tôi vẫn “an toàn” sau buổi tối đó nhưng 2 hôm sau tôi mới được đi học. Gặp lại bạn bè, thầy cô, được ngồi chém gió thật là hạnh phúc, tất nhiên là được gặp lại em Phương của tôi nữa rồi
- Em tặng lại anh này! – em Phương nói khi gặp lại tôi
- Cái gì đây? – Tôi cầm cái gói quà nhỏ nhỏ
- Chúc anh valentine vui vẻ! – em nó cười híp mắt với tôi rồi quay đi

Hóa ra em nó cũng tinh nghịch lắm đấy chứ, hôm nay đâu còn là valentine nữa mà cũng tặng socola cho tôi. Miếng socola ngon nhất mà tôi từng được ăn trong cuộc đời, tiếc là tôi phải chia phần cho bọn bạn, nói đúng hơn là bị bọn nó cướp.

Vậy là còn hơn 1 tháng nữa thôi trường tôi sẽ tổ chức cắm trại, tôi đã bận rộn lại càng bận rộn hơn mặc dù các thầy cô cũng giảm tải cho tụi tôi một chút. Lớp tôi quá ít người. lại toàn mọt sách nên chẳng tự tổ chức riêng được, cũng may nhờ cái tài ngoại giao của tôi, tôi đã xin được bọn lớp thằng Dũng cho bọn tôi làm trại chung. Bọn lớp tôi mừng lắm. dù gì thì lớp thằng Dũng cũng là lớp ngoan hiền và dễ thương nhất trong khối mà!

Tôi lại phải nhận thêm nhiệm vụ mới, vừa lo làm trại cho lớp, vừa lo chuẩn bị sân khấu với khu trại của các thầy cô, lại vừa lo công tác tổ chức nữa. năm nay trường tôi cắm trại tới 3 ngày (thật ra là chiều thứ 6 dựng trại, ăn chơi đến trưa chủ nhật là tan tiệc) nên tổ chức cũng có nhiều khó khăn, tôi dù gì cũng là 1 nhân vật tiêu biểu lớp 12, chẳng làm được bao nhiêu nhưng cũng phải có đóng góp chút. Bấy nhiêu đó cũng đủ mệt rồi.

- Lớp em đã chuẩn bị làm trại chưa? – Tôi hỏi em Phương trong 1 chiều đi học về chung
- Dạ cũng thấy bọn nó rục rịch hò hét rồi ạ?
- Ủa em ko tham gia sao? Vui lắm đấy!
- Có chứ anh! Nhưng mà tại lớp em còn đang cãi nhau chưa đâu vào đâu cả
- Anh chắc là bận lắm đúng ko?
- Ừ, thêm vụ này nữa chắc anh tiêu quá!
- Anh phải giữ sức khỏe đấy, đừng có mà để ốm nữa! Với lại anh sắp thi rồi, anh phải tập trung ôn thi đi nữa!
- Ừ, anh biết mà! Nhưng cả đời học sinh mới có được 1 lần vui, chẳng lẽ lại bỏ. Em cứ nghe anh xui dại đi, ngày mới vào lớp 10 anh cũng nhát lắm, may mà tham gia này khác mới khá hơn được
- Chứ bây có bạo hơn đâu mà kêu ngày xưa anh nhát lắm! – em Phương quay qua chọc tôi
- Như thế này là khá lắm rồi đó em! Mà sắp tới chắc anh chẳng được gặp em nhiều nữa, anh còn chưa biết sắp xếp thế nào đây! Em đừng giận anh nhé?
- Giận gì ạ? Em biết là anh bận mà!

Tôi thấy nhẹ cả người sau câu nói ấy của em Phương. Đúng là sắp tới tôi rất bận thật, được cái bọn lớp tôi với lớp thằng Dũng làm trại ở nhà con Ngọc (một cái nhà khác nữa, nhà nó nhiều nhà lắm) nên tôi cũng có thể nấn ná ở lại được, cũng có ý định nhờ mẹ của Ngọc nói với mẹ tôi giúp rồi. Còn chuyện trên trường, trên Đoàn nữa, ko biết sắp xếp thế nào đây. Đấy là còn may mắn là tôi cũng thuộc thành phần”đáng tin tưởng” nên mấy thầy cô mới tha bớt cho tôi vài tiết học rồi đấy.
Like [2] : kubin , Tambietem , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:52)
Điều hành T9.



Kể từ hôm bắt tay vào cái hội trại này, tôi ít gặp em Phương hơn thật, tôi toàn phải tranh thủ giờ ra chơi buổi chiều để qua “nhìn mặt” em ấy một chút cho yên tâm thôi. Lịch “làm việc” của tôi bây giờ là: sáng đi học, chiều học về sớm tranh thủ tạt qua chỗ Đoàn thể tham gia tổ chức 1 chút rồi để lại cho tụi nó làm, tối ghé qua chỗ nhà con Ngọc xem tình hình thế nào rồi mới về nhà. Hôm nào về đến nhà là tôi cũng lăn ra ngủ như chết. Cũng may là năm nay rét sớm cũng ấm sớm, giờ thời tiết đã dễ chịu lắm rồi, ban ngày còn hửng nắng nữa! Thời gian học bài của tôi bây giờ là tranh thủ những giờ ra chơi và buổi trưa ở chỗ….bé Trang. Tôi hay trốn ra chỗ bé Trang trọ để tranh thủ học, tránh mấy đứa bạn tôi vừa làm vừa nghịch như giặc, thành ra tôi lại gặp bé Trang nhiều hơn Phương.

Nhưng vất vả cũng có cái giá của nó, tình bạn của bọn tôi lại ngày càng chặt chẽ hơn, những kỉ niệm ngày một nhiều, những tối cả đám ngồi dựa lưng vào nhau ngắm sao nói chuyện tương lai, lúc nào cũng cười nói rôm rả, chúng tôi cũng quên hẳn cái “gánh nặng” trên vai mình, chúng tôi như trở lại cái ngày lớp 10 ngây thơ vậy. Được cái thằng Kiên, thằng Trung, thằng T.Anh với thằng Cường nữa, trại lớp nó thì ko chịu làm mà cứ suốt ngày sang lớp 12A5C (tên chung của lớp tôi với lớp thằng Dũng) la liếm nên lại càng vui nữa!

Một tuần nữa là đến ngày tổ chức hội trại, mọi công việc đều được đẩy nhanh và tiến hành khẩn trương, tôi đuối sức thật, buổi trưa thay vì trốn về chỗ bé Trang học thì tôi lại toàn…tranh thủ ngủ. Tôi cũng đã xin Mẹ cho ở lại nhà con Ngọc mấy bữa (thật ra là Mẹ con Ngọc xin cho tôi). Có lẽ đấy cũng là những ngày vui nhất trong quãng đời học snh của bọn tôi, mãi mãi chẳng đứa nào quên được. Tôi cũng chẳng có thời gian để ngồi mà nhớ em Phương nữa, được cái tôi vẫn gặp “chóng vánh” ở trên trường.

Một buổi tối, cả bọn đang ngồi trang trí lại cái “tác phẩm nghệ thuật đồ sộ” thì một thằng mọt sách lớp tôi qua “thăm công trình”, nó nói oang oang

- Tao vừa nhìn thấy người yêu mày đi với thằng nào ấy Hoàng ạ!
- Dcm, mày biết người yêu tao éo đâu mà nói! – Tôi chửi sau 5 giây hoảng hồn, đánh rơi cả cái chổi sơn
- Xe người yêu mày có cái hình giống y chang của mày chứ gì? – Nó quả quyết
- Mẹ cái thằng mù dở này (nó cận lòi) thì nhìn thấy cái gì mà nói! – thằng Dũng chọc vào
- Mù nhưng mà cái bánh xe ấy tối nó sáng rực như đèn pha, mù thật còn thấy nữa là ! – thằng lớp tôi cãi lại
- Chắc đi với bọn lớp nó hay đứa nào gần nhà! Nó cũng đi làm trại như hội mình mà! – tôi tự an ủi
- Thằng gì lớp 11 ấy, quen lắm mà tao ko nhớ tên! – Nó lại quả quyết
- Thôi mày biến ra chỗ khác để anh em tao làm việc! Nói linh tinh đấm cho phát giờ! – thằng T.Anh cầm cái gậy đuổi nó

Từ lúc đấy tôi cứ như mất hồn, dạo này tôi ít gặp em Phương thật, có lý nào lại thế? Tôi cố lật đi lật lại những mối quan hệ của em Phương mà tôi biết, cũng có mấy tên lớp 11 ở chỗ khu nhà em nó thật. Chắc tối em nó bảo bọn kia chở về hay gì đó, chẳng tin cái thằng “mù” lớp tôi được. Lòng thì nghĩ vậy nhưng tôi vẫn tranh thủ ghé qua chỗ bé Trang để dò hỏi thêm

- Mấy bữa nay em cũng đi lm2 trại rồi học hành túi bụi, cũng chẳng gặp Phương nữa! – bé Trang than thở khi tôi hỏi
- Thế em có thấy Phương hay ai nói gì khác không?
- Ko, hâm à? Biết thì em đã nói với anh rồi! Chắc nó đi với mấy tên lớp nó hay mấy ông chỗ gần nhà thôi! – bé Trang cũng chấn an tôi
- Uh`, anh cũng nghĩ vậy!

Thế rồi tôi cũng quên bặt cái lời thằng lớp tôi nói, tôi thấy gặp em Phương em nó vẫn vui vẻ với tôi mà! Chẳng có gì khác hết cả, tôi chẳng cần phải bận tâm

Sáng thứ 6, ngày đầu tiên của hội trại, bọn tôi được nghỉ. Tôi lên trường từ rất sớm cùng với mọi người bên Đoàn và thợ (phải thuê mà) dựng sân khấu, dựng trại cho các thầy cô. May mà có mấy anh khóa trước về giúp nữa nên khoảng 10h là đã xong rồi. Tôi phóng vội về nhà con Ngọc chuẩn bị những thứ cuối cùng để chiều còn dựng trại.

2h chiều bọn tôi đã hò nhau chất đồ lên xem để chở ra trường chờ dựng trại, có cả cái phần thi dựng trại nhanh nữa, nhưng mà bọn tôi biết là bọn tôi thua đứt đuôi rồi vì cái trại của bọn tôi nó phức tạp lắm. Dù gì cùng 2 lớp chung làm 1 mà, ko phức tạp sao được chứ! Người ta dựng trại có 45’ là xong, trong khi đó 2 lớp tôi dựng trại từ 3h đến 5h mới hoàn thành. Nhưng một khi tác phẩm đã dựng thành thì các lớp khác cũng phải ngó sang thán phục, nhất là khi bọn tôi chưng điện lên. Dù gì trại lớp tôi cũng có sự tham gia của 1 họa sĩ (bố 1 đứa lớp A5) và 1 chuyên gia âm thanh, ánh sáng cho các chương trình lớn (anh thằng Dũng) cơ mà!

Năm nay được cái tôi thoát cái nạn văn nghệ, nhường hết cho lớp trẻ phấn đấu, tôi chỉ hát mở đầu cho chương trình văn nghệ thôi. Năm nay cái lịch văn nghệ thì dài thôi rồi, bọn tôi phải dời sang chiều ngày mai, chơi đến khuya luôn, lớp nào cũng tham gia mà! Bọn lớp tôi với lớp thằng Dũng thì nhường tất cho chị em phụ nữa, bọn nó diễn thời trang rồi đóng kịch cũng nhộn lắm.

Sau khi ăn uống qua loa, về nhà con Ngọc tắm rửa cái, tôi quay trở lại trường đi “vãn cảnh”, cả cái sân sau của trường lung linh màu sắc, đèn điện ngập trời, trên sân khấu thì mấy đứa bên Đoàn đã bắt đầu mấy trò chơi tập thể để mua vui. Tôi rảo bước qua từng khu trại, chào hỏi mấy đứa quen rồi dừng lại trước cổng trại lớp 10A4 – lớp em Phương, cũng 2 – 3 hôm nay tôi không gặp em ấy rồi

- Phương có đây không em? – tôi hỏi 1 tên lớp em Phương
- Ơ! … Chạy đâu rồi ấy anh ạ! Vừa lúc chiều còn lang thang ở đây mà! – Nó trả lời tôi sau khi ngó đông ngó tây
- Mà lớp bọn anh làm cái trại hoành tráng thế? Đúng là đội chơi khối 12 có khác? Năm nay anh Hoàng có hát hò gì ko thế? ….bla….bla…. Mấy đứa xúm lại hỏi tôi
- Omh`, có gì tối sang trại bọn anh chơi, có party đấy! – Tôi ợm ờ trả lời cho qua chuyện

“Em Phương đi đâu thế nhỉ? Tôi cũng quên mất hẹn em nó, nhưng đáng lẽ phải ở đây chứ?” – tôi vừa đi vừa tự hỏi. Vòng qua lớp bé Trang thì nó cũng chạy đâu mất tiêu rồi, tôi cứ lang thang như thằng mất hồn. Chạy lại chỗ sân khấu kiếm em Phương thì chẳng thấy đâu, lại còn bị mấy thằng quỷ bên Đoàn lôi lên sân khấu làm trò một lúc nữa chứ! Chán nản tôi lủi về trại lớp tôi nằm, cũng mệt nữa

- Mày sao thế? Thất tình à? – Con Ngọc thấy tôi nằm xó 1 chỗ chạy lại hỏi
- Uh`! Tôi ko nhìn nó, vẫn nhắm mắt trả lời
- Thôi ra bán hàng với bọn tao này! Mấy thằng kia bọn nó đi chơi với đi về tắm rửa hết rồi, chẳng có đứa nào phụ cả.

Nó lôi tôi xềnh xệch ra phía trước của trại, bọn con gái A5 đúng là nhanh nhẹn thật, bọn nó còn bày ra bán nước với bán đồ ăn linh tinh nữa chứ! Độc quyền đấy, cũng vui lắm! Nhưng tôi chẳng thấy vui nổi, trong lòng cứ buồn buồn, thiếu thiếu thế nào ấy.

- Tao kiếm chỗ nào lủi 1 tí đây. Đến giờ chiến (giờ party của bọn tôi) tao về! – tôi vỗ vai con Ngọc nói
- Uh`, mày về nhà tao mà ngủ, nhìn mày cũng lừ đừ quá! – Nó nhìn tôi thông cảm
- Thôi, chắc tao loanh quanh đây thôi, lát nữa đứa nào hỏi thì bảo nó ra đằng trước gọi tao!

Tôi lang thang ra phía sân trước ngồi nói chuyện với bác bảo vệ 1 lát, thấy bọn nó túm 5 tụm 7, đứa thì dắt bạn gái theo để vào trường chơi tôi lại thấy chạnh lòng, đành lủi ra phía sân chỗ hội trường, trèo lên cây hoa sữa to tướng quen thuộc nằm vắt vẻo trên đấy. Cách 1 dãi nhà dài nên cũng thấy yên tĩnh hơn, tôi nằm ngửa mặt nhìn ánh sáng từ khu hội trại hắt lên qua dãy nhà sáng rực một góc trời, nhớ lại những kỉ niệm lại thấy vui vui, nằm cười 1 mình, lơ mơ ngủ.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng chân người, tiếng thì thầm nói chuyện ko rõ, từ được từ không. Mở mắt nhìn xuống phía dưới, dưới ánh sáng lờ mờ của bóng điện tuýp hắt ra từ hành lang dãy nhà tôi chỉ nhận ra được đó là 1 cặp đang đi ra thôi, chẳng nhận ra gì khác nữa. “Bọn rỗi hơi nào lại ra đây phá cậu thế này? Mà hết chỗ hẹn hò rồi hay sao lại dắt nhau vào trường tâm sự nữa? Hội trại các cậu làm ra đâu phải để tụi bay dắt nhau ra đây hẹn hò” – tôi nghĩ rồi lầm bầm chửi đủ điều, chắc là vì trong lòng đang ghen tị. Chẳng biết 2 đứa nó có nghe thấy tôi chửi ko, có ghét ko mà lại chọn ngay cái ghế đá gần gần chỗ tôi ngồi nói chuyện. Ở chỗ này hơi tối, tôi lại ở tít bên trên cây cao nên chẳng biết được đứa nào, mà cũng chẳng rảnh hơi. Tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn nghe được vài từ linh tinh làm tôi khó chịu, tôi rút cái máy nghe nhạc lúc nãy mới chấn lột được của con Tâm, nhét vào 1 tai nằm nghe rồi thiu thiu ngủ.

- Ba hồn bảy vía thằng Hoàng fide mày ở đâu về đây ông bảo!
- Bớ Hoàng ơi mày sống khôn chết thiêng hiện hồn về đây báo mộng cho tao con đề nào!

Tôi nghe thấy tiếng người gọi tôi oang oang, là thằng Kiên với thằng Trung đang lang thang trong sân trường kiếm tôi, chắc bọn nó ra đông đủ rồi nên gọi tôi về, tôi uể oải vươn vai, chẳng thèm trả lời bọn nó, chẳng lẽ lại bảo “tao đang ở trên cây!”
.
- Oh’ oh`, cặp nào đây? Mày hả Hoàng? – thằng Kiên nhìn thấy 2 đứa đang ngồi tâm sự, nó bô bô
- Ái chà! Sân trường thành nơi hẹn hò từ khi nào thế? – thằng trung cũng nói to ko kém

Tôi ở trên cây nhìn 2 thằng nó giả vờ soi mói, trêu chọc mà buồn cười, chúng nó cứ khoác tay nhau lù lù tiến lại phía 2 đứa kia

- Ơ, ko phải em Phương đây sao? Mà, ơ dcm …thằng Tuấn điên? Sao 2 đứa mày…. Sao lại? ….

Tôi vừa cợt đặt chân định trèo xuống thì chết đứng người trước sự ngạc nhiên và lắp bắp của 2 thằng bạn. “Cái gì vậy trời? Chẳng lẽ lại là …..” – tôi hoảng hồn chẳng suy nghĩ gì được nữa cả.

- Sao mày lại ngồi đây với em Phương? Thằng Hoàng đâu? – thằng Trung cất lời hỏi, nó vẫn còn ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì thì phải
- Các ông bị điên à? Chẳng liên quan éo gì đến các ông ở đây cả. biến đi! – tôi thấy thằng con trai kia bực tức chửi
- Ơ dcm thằng “chọi” này, mày bảo ai biến? – thằng Kiên như sôi máu, nó vẫn thường như thế mà
- Ông đừng tưởng là bạn anh Cường thì tôi sợ các ông! Phương là bạn gái tôi rồi, các ông cũng bảo ông Hoàng thôi đi! – Nó nói như chửi vào mặt thằng Kiên
- Dcm mày, cần dis gì phải là bạn thằng Cường. – thằng Kiên hết chịu nổi, nhảy bổ vào thằng con trai kia đấm đá
- Thôi ngay Kiên!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:52)
Điều hành T9.



Tôi hét như muốn thổi hết những suy nghĩ trong người ra ngoài, 1 , 2, 3 cái đu là tôi đã nhảy tọp xuống đất trước sự bàng hoàng của mọi người. Thằng Kiên với thằng Trung thấy vẻ mặt của tôi thì lắp bắp nói ko ra lời, thằng Trung nó giữ thằng Kiên lại. Tôi liếc qua em Phương đang đứng như trời trồng, khuôn mặt hoang mang tột độ, thằng con trai kia thì khuôn mặt đỏ rực vì bực tức. Tôi kịp nhận ra đó là thằng Tuấn – thằng em họ hàng gì đó của thằng Cường, nó ko lớn lên ở đất này mà ở Quảng Ninh, về đây học cấp 3, dưới tôi 1 lớp. Tôi biết nó từ lâu rồi, nó nhỏ con hơn tôi, trắng trẻo, ăn chơi và …đẹp zai nữa. Nhưng trái với vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó chẳng được anh hùng bằng 1 nửa thằng anh nó, trái lại thì tiểu nhân, bẩn tính, suốt ngày dao du với mấy thằng mất dạy (có lẽ nó cũng là 1 thằng mất dạy), cũng chính vì thế mà nó ko được đi theo bọn tôi dù thời gian đầu nó mới về cũng có đi chung vài lần.

- Thôi, về đi!

Tôi bước vài bước tới chỗ thằng Kiên vỗ vai nó, chán nản nói. Trong tôi bây giờ chẳng biết là cảm xúc gì nữa, chỉ biết giống như bầu trời trên cao đã đổ sụp xuống đầu, mõi thứ trước mắt trở nên đen kịt

- Dcm, chúng mày để tao cho nó biết nó chẳng đáng tuổi éo gì! – thằng Kiên gạt tay tôi, vùng ra khỏi thằng Trung
- Từ từ Kiên! – thằng Trung ôm nó lại
- Dcm, thả bố ra! –thằng Kiên vẫn hang máu nhưng sao thoát được thằng Trung to tới =2 nó
- Im đi! Chúng mày về trước hết đi! – Tôi dồn tất cả sự uất ức vào lời hét
- Mày nữa, bình tĩnh đi Hoàng! – Thằng Trung lại kéo tay tôi
- Mày cho thằng Kiên về trước đi, tao về sau, tao ko sao đâu!- tôi chùng giọng
- Thôi mày về với bọn tao luôn đi! – thằng Trung hình như cũng sợ trước thái độ kì lạ của tôi
- Bố đã bảo mày về đi cơ mà! – tôi bực cả với nó
- Ừ, thì về! Đi Kiên! – thằng Trung nói rồi lôi thằng Kiên xềnh xệch, mặc kệ thằng Kiên vùng vằng chửi bới, nó chửi cả tôi
- 2 đứa nữa! Đi đi! Bọn nó kéo ra lại to chuyện! – Tôi nói với Phương và thằng Tuấn mà chẳng quay lại nhìn, bây giờ tôi chỉ muốn được yên tĩnh
- Ông lại đây nói chuyện với tôi! – thằng Tuấn bước lại kéo tay tôi
- Bỏ ra! Mày chưa bao giờ xứng nói chuyện với tao! – tôi vùng tay ra chỉ thẳng mặt thằng Tuấn nói

Hình như nó cũng hiểu là tôi ghét nó, không phải vì chuyện này mà từ xưa đến giờ, cũng có thể là do nó thấy tôi đang rừng rực lửa hận nên nó cũng chùng ko nói gì. Mà nói thật chứ lúc đó nó có máu lên đi nữa tôi cũng chẳng sợ, tôi ko phải thằng Kiên, cỡ thằng này tôi đấm 3 cái thì cơm cháo cũng chẳng còn.

- Anh Hoàng, em xin … Thôi đi anh Tuấn! – bây giờ em Phương mới mếu máo đứng vào giữa

Tôi thấy ánh mắt của em ấy không còn dành cho tôi mà nhìn vào thằng Tuấn, lòng tôi như đóng băng hết vậy, tôi nuốt đắng, ngoảnh mặt quay đi

- Anh Hoàng, anh đứng lại em nói! …em Phương nói như đang khóc
- Anh để em nói chuyện với anh Hoàng nhé? – em ấy lại nói với thằng Tuấn

Lời nói của em ấy như có sức thôi miên vậy, tôi đứng sựng lại còn thằng Tuấn thì lùi ra cái ghế đá xa hơn. Tuy dừng bước nhưng tôi vẫn ko quay đầu lại, chẳng hiểu sao lúc đó tôi chỉ thấy uất hận nhưng lạnh cả người

- Anh nghe em nói đi được không? – em Phương chạy ra trước mặt tôi
- Những gì cần thấy anh đã thấy, cần nghe anh đã nghe, anh hiểu rồi, em ko cần phải nói nữa! – tôi ngửa mặt nhìn trời nói, có lẽ là để ko cho nước mắt chảy xuống
- Anh, em xin lỗi, em biết … - Em Phương khóc thật
- Sao phải xin lỗi? Yêu ai là quyền của em, em ko cần phải xin lỗi ai cả, anh ko trách em. – Tôi ngắt lời em Phương
- Anh đừng như thế được không? Anh nghe em nói đi mà!
- Rồi, anh nhge, em nói đi! – Tôi cố hít 1 hơi thật sâu nhìn em Phương
- Em biết là anh yêu em nhiều lắm, anh là người con trai rất tốt nhưng …. Em Phương lắp bắp
- Thôi được rồi. Nếu em muốn nói những chuyện đó thì ko cần đâu! – tôi lại ngắt lời em nó
- Không, anh nghe em nói hết đi mà! – những giọt nước mắt lăn dài trên mà em Phương
- Nghe em nói rồi có thay đổi được gì ko? – tôi bực mình gắt, em Phương im lặng
- Chắc ko cần phải anh nói em cũng biết thằng Tuấn là người như thế nào chứ? – tôi nói tiếp
- Em hiểu điều anh muốn nói, nhưng ….em biết anh ấy…cũng yêu em. – em Phương ngập ngừng
- Vậy thì em cũng nên biết là những đứa như thằng Tuấn ở cái đất này bọn anh coi như không có, chúng nó không bao giờ đáng để anh phải nhắc đến. Em đã chọn em đi theo nó …vậy từ nay cũng đừng nhận là quen anh! – Tôi nói như muốn nghiến răng ken két
- Anh …. – em Phương như muốn khóc to hơn
- Những gì cần phải nói anh cũng nói hết rồi. Em đi đi! – tôi nuốt đắng dối lòng
- Tuấn, mày đưa Phương đi chỗ khác đi! – tôi quay ra nói to hơn 1 chút với thằng Tuấn

Tôi nói rồi bước đi như muốn chạy nhưng từng bước chân thì nặng nề như ngày Sôn Gô Ku mới lên chỗ Thần Vũ Trụ vậy, có lẽ ko chỉ có đôi chân, trong lòng và trong đầu tôi cũng thế, tôi nghĩ về một cái gì đó chẳng thể hình dung nổi. Phía xa, tôi nhận ra bọn bạn tôi đang nhao tới, mấy đứa con gái đuổi theo sau, lôi léo, la hét

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:52)
Điều hành T9.



Chap 15:

Ngay cả đến bây giờ tôi cũng chẳng hiểu được tại sao lúc đó tôi có thể xử sự như vậy. Thật lòng tôi rất muốn đứng trước mặt em Phương, hỏi em ấy hàng trăm câu mà tôi có thể nghĩ ra, tôi muốn níu kéo, muốn hỏi em ấy tại sao, muốn em ấy nói với tôi rằng tất cả đều không như tôi tưởng tượng. Nhưng rồi cũng để làm gì? Sự thật vẫn mãi mãi là sự thật, em Phương không phải là dành cho tôi. Có lẽ ngay trong lúc hoang mang ấy tôi hiểu ra được điều đó, và lòng tự trọng, kiêu căng của một thằng con trai dù gì cũng có thể coi là hình mẫu ở cái trường này đã không cho phép tôi chùng xuống. Tôi cảm thấy uốt hận chính mình, nhục nhã, chán nản, tiếc nuối, …đủ mọi cảm giác như muốn trào dâng trong cổ họng.

- Mày không sao chứ? Thằng cờ hó kia đâu rồi! – Mấy thằng bạn tôi nhao nhao
- Tuấn, mày bước lại đây! – thằng Cường mặt hằm hằm quát thằng em nó ở tít phía xa
- Tao ko sao, thôi về đi! – tôi chán nản nói và giữ lấy thằng Cường
- Dcm, để tao hỏi nó! – thằng Cường vùng tay gỡ tay tôi ra, nó muốn xử thằng em nó quá
- Bố đã bảo về, về hết! – tôi nhu trút hết sự uất hận vào câu nói và cú đấm thẳng vào ngực thằng Cường
- Ơ dcm thằng này! – Nó đau thật, nhăn nhó nhưng có lẽ ko chấp với tôi
- Thôi về đi, đủ nhục rồi!

Tôi cúi mặt, lắc đầu, chán nản nói rồi kéo mấy thằng bạn về, mấy đứa con gái cũng phụ tôi 1 tay. Chẳng biết thằng Kiên nó về nó nói với bọn này thế nào, chắc lại 1 thổi thành 10 hay sao ấy mà thằng nào thằng đấy mặt cũng hằm hằm, bị lôi về bọn nó cứ vừa đi vừa chửi, đấm đá lung tung. Về đến trại, bọn con gái nó bắt anh em tôi ngồi hết xuống, đưa nước cho uống, tôi lia mắt nhìn quanh thì đứa nào đứa đấy cũng có vẻ bực tức, chẳng nói chẳng rằng gì, mỗi đứa nhìn 1 hướng

- Thế này là sao Hoàng? Có chuyện gì? – thằng T.Anh ngồi cúi mặt bực tức hỏi tôi
- Mày hỏi tao thì tao hỏi ai? – tôi chán còn bằng 10 nó
- Mày với con Phương có chuyện gì mà để ra nông nỗi này? – nó đổ tôi lên đầu tôi
- Chuyện cái …! Lúc nãy chờ bọn mày, tao leo lên cây ngủ rồi ….bla…bla. Tao biết éo gì đâu! – tôi bực tức kể lại
- Dcm, để tao lôi thằng oắt đấy về đây hỏi cho ra nhẽ! – thằng Cường đứng lên toan bỏ đi sau khi nghe tôi kể xong mà cũng chẳng biết là tại sao lại như thế?
- Thôi, anh đừng gây sự nữa, em xin anh đấy! – con Ngọc kéo người yêu nó lại
- Cái Ngọc nó nói đúng đấy, hỏi thì cũng giải quyết được cái gì nữa? Cùng lắm là choảng nhau 1 trận. Mà đánh nhau vì 1 đứa con gái mày chả bảo là nhục lắm đấy sao? – tôi chán nản nói với nó
- Chẳng lẽ cứ thế này mà chịu được à? – thằng Kiên vẫn còn hùng hổ
- Thế mày muốn thế nào? Đánh nhau nhé? Hay là tao đi cướp con Phương về? – tôi chau mày nói
- Dcm, cái loại con gái đấy thì cần cái … gì? – thằng T.Anh gắt
- Thôi, bỏ đi! Coi như 1 lần cháu nó trót dại. – thằng Dũng ngồi cạnh tôi, vỗ vai, nó cũng chán nản không kém
- Uh`. Thôi đi các cậu ạ! Bạn Hoàng cũng đừng có buồn, bạn như thế này cũng thiếu gì gái theo, ko có con này thì có con khác, nhé! – lần đầu tiên tôi nghe giọng con Tâm nó thật thà đến thế

Cả đám lại im lặng, một lúc sau rồi tụi nó đặt ra hàng trăm câu hỏi giống như tôi suy nghĩ, bắt đầu phân tích

- Mà cái thằng cờ hó Tuấn đấy thì có cái vị … gì mà con Phương cũng chui đâu vào? Chẳng lẽ nó chưa nghe danh thằng đấy? Hay là nó cũng ….ấy lắm rồi!
- Tao nghĩ cũng mới thôi chứ lâu rồi thì bọn nó đã đồn ầm lên, mình đã biết
- Hay là con Phương nó có chuyện gì khó nói?
- Con Phương mà theo thằng đấy thì mấy tháng nữa cũng chẳng còn “cái gì”. Nó đã vậy rồi thì thằng Hoàng bỏ được cũng là may.
- ….Bla…..bla …. Bọn nó tha hồ giả định trong khi tôi cứ ngồi lì ra
- Aaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Tự nhiên tôi hét vang cả trường như muốn đẩy tất cả mọi muộn phiền ra ngoài, tôi vẫn làm thế mỗi khi mệt mỏi. Nhưng có lẽ lần này là lần tôi hét to nhất.
- Thôi im hết đi! Tao ….xin lỗi bọn mày, ….tai tiếng quá! Haizzzz – tôi thở dài
- Ai bắt lỗi mày mà xin? Thôi quên cmnd!
- Haizzz, bọn mày đi chơi đi, chắc tao đi ngủ 1 cái quá! – tôi đuổi bọn nó rồi ngơ ngáo kiếm cái gì đó để nằm
- Thôi, chúng mày đi đi, để tao ở lại với nó! – con Ngọc phủi tay đuổi phụ tôi nhưng nó thì ko chịu đi

Đúng lúc đấy bé Trang ở đâu chạy sang, nhìn nó cũng hốt hoảng, buồn phiền chẳng khác nào bọn tôi. Nó chạy vào nhìn thấy mấy đứa tụi tôi đều ngồi bệt, chán chường cứ như là đội vừa thua chung kết C1 thì lại càng ngạc nhiên, tròn mắt nhìn bọn tôi

- Em sang đây làm gì? – thằng Trung cất lời hỏi
- Có chuyện gì thế ạ? Mọi người sao thế?
- Điếc à? Anh hỏi em sang đây làm gì? – thằng Trung lặp lại câu hỏi
- Tự nhiên vừa rồi gặp Phương, nó bảo em sang xem anh Hoàng thế nào! Sao mọi người lại….? …. Mà sao? …. – bé Trang ngơ ngác hẳn
- Thôi em ra đây!

Con Ngọc kéo bé Trang ra 1 góc đằng trước nói chuyện, tôi thấy con Ngọc cứ nói được 1 lát thì bé Trang lại đưa mắt nhìn tôi, xong rồi nó bụm miệng chạy luôn đi, chẳng hiểu gì cả!

- Mày nói với nó làm gì? – thằng T.Anh trách khi con Ngọc đi vào
- Tao tính hỏi xem nó biết gì ko mà nó cũng chẳng biết gì hơn mình. Chuyện này trước sau gì nó chả biết mà nói với lại ko nói! – con Ngọc phân bua
- Thôi, ko nhắc nữa! Đi chơi nào! Đệt, Có mấy ngày hội mà tự nhiên dính vào chuyện này, dẹp hết cmnd, đi đập phá cho nó sướng. – thằng Dũng hô hào
- Haizzzz, rồi, đi thì đi! Tội éo gì phải buồn vì 1 đứa con gái? Tao nói chuẩn ko?

Tôi kéo vai bọn nó, cố gắng nói những lời bất cần, đúng phong cách của bọn tôi để cho tụi nó thấy tôi không sao, nhưng thực ra ở trong lòng thì buồn, chán nản lắm. Có lẽ tôi cũng muốn thoát khỏi cái tâm trạng này nhưng chẳng thể được, miệng thì cười đùa nhưng lòng vẫn nặng trĩu.

Cả hơn chục đứa, trai gái lẫn lộn đắt tay nhau đi vòng quanh các trại, chơi đùa vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Tôi thì ko vui nổi rồi nhưng cũng phải cố ko để bạn tôi buồn thêm nữa, còn bạn tôi thì tôi cũng chẳng biết chúng vui thật hay cũng đang cố vui để cho tôi khỏi đỡ buồn. Thi thoảng nhìn quanh đám bạn đang khoác vai nhau đi, tôi cũng thấy mình được an ủi nhiều khi bên cạnh còn có những người bạn thật tốt. Không phải bây giờ và chỉ có tôi mới nhận ra điều đó. Hội của bọn tôi vốn đã nổi tiếng sẵn vì sự đoàn kết, vui vẻ, vốn đã là một điều đáng để tự hào rồi.

- A! Anh Hoàng đây rồi, đi đạu em kiếm nãy giờ! – một thằng lớp 11 làm bên Đoàn hớt hả chạy đến
- Có gì ko? – tôi hỏi lạnh tanh
- Lát anh xử giúm em cái vụ “giới nghiêm” với, tình hình đông quá, sợ bọn em nói ko được.
- Rồi, mày cứ để đấy! Cũng đang muốn xử vài thằng cho bõ tức đây. – thằng Cường trả lời hộ tôi trong sự ngơ ngác của thằng bé lớp 11.

Bọn tôi sang chỗ trại của các thầy cô chơi, mấy anh chị khóa trước về chơi cũng tụ tập ở đấy nhiều, ngồi chém gió, hỏi han loằng ngoằng cũng đến gần 10h30 – đến giờ giới nghiêm.

- Ngồi đây tao đi xử xong vụ giới nghiêm rồi về nhà mình party nha! – tôi quay qua nói với tụi bạn
- Bọn tao đi nữa! – Mấy thằng bạn lại nhao theo tôi

“Giới nghiêm” là lúc bọn tôi bắt đầu “tiễn khách”, lớp nào về trại lớp đấy và phải đăng ký xem có những ai ở lại, lộn xộn xảy ra ở lớp nào là lớp đó phải chịu. Vậy nên thằng lớp 11 nó sợ không làm được vì lo có 1 số thành phần ko nói được (Truyện từ Thehe9x.mobi). Ngay cả đến bọn tôi đi cũng thế, ko phải vì “đang điên” thì cũng chẳng đuổi được tụi nó. Đến gần 11h thì trường đã vắng tanh, mỗi trại chỉ còn lại vài người (toàn đực rựa ở lại trông trại) riêng có trại bọn tôi là gần 20, cả trai lẫn gái (cơ bản là thành phần BTC nên cũng lộng quyền, mấy đứa con gái cũng chưa chịu về nữa)

- Thằng Dũng đâu rồi? – thằng T.Anh hỏi khi chợt nhận ra là thằng Dũng chạy đâu mất nãy giờ
- Đi kiếm cái giải sầu rồi! – thằng Kiên trả lời

Bọn bạn tôi bắt đầu mở nhạc, trái cây, bánh kẹo rồi cả đồ ăn lúc nãy tụi nó bán để lại nữa, mấy đứa trại khác quen biết cũng mò sang, chẳng lẽ lại đuổi về? Thế là lại bắt đầu um xùm, tôi thì vẫn nằm 1 xó bên trong lều, thi thoảng lại ra ngoài đi lòng vòng cho khuây khỏa mà đầu óc vẫn nặng trĩu, gió lạnh lạnh tôi lại cảm thấy khoan khoái hơn, có lẽ nó hợp với tôi lúc này.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:53)
Điều hành T9.



12h hơn chút rồi, thằng Dũng đi đâu vẫn chưa thấy về, bọn con gái thì đang xị mặt ra vì bị đuổi, nhất định ko chịu về, mấy đứa lớp khác cũng giải tán vì “hết giờ party”. Chợt có người đi từ hướng cổng trường lại, vội vàng lắm, nhìn kĩ thì ra thằng Dũng đang xách cái bịch gì đó.

- Hàng về, hàng về! Ra đỡ phụ bố mau! – Nó đi gần đến nơi chửi
- Clgt? – mấy đứa tò mò
- Ôi dcm, thịt chó! – thằng T.Anh như la lên
- Có cả mực với thịt gà cho bọn con gái đấy. Đi cả phố mới kiếm được nhiêu đó, mà éo thằng nào đi phụ nữa! – thằng Dũng trách móc
- Thịt chó ăn với Coca à? – thằng Cường mỉa mai
- Còn hàng! Hoàng! “khinh công”! – thằng Dũng nói rồi ngoắc tay ra hiệu cho tôi trèo lên tường
- Dcm, rượu éo mang lối cổng được, tao để đằng sau kìa! – thằng Dũng giải thích thêm

Ax, ax, bó tay thằng bạn tôi, nó tha cả rượu vào trường? Các thầy cô mà biết thì có mà lên đường cả đám! Mà ba mặt của trường tôi đều là mương với bụi cây, chỉ có phía sân sau là tường xây cao lắm, sau bức tường ấy là ruộng, trong trường muốn trèo tường ra đã khó, ngoài ruộng trèo vào thì lại càng khó hơn vì nó thấp hơn nhiều. Vậy nên nó mới nhờ đến cái thuật “khinh công’ của tôi. Tôi hiểu ý thằng bạn tôi rồi!

Với sự trợ giúp của mấy thằng bạn, chẳng khó khăn gì tôi với thằng Dũng đã trèo được lên tường, đứng chênh vênh bên hàng chông sắt nhọn hoắt. May mà trại của bọn tôi cao, với lại muộn rồi nên ít người để ý, tôi nhảy xuống dưới, buộc can rượu vào sợi dây cho thằng Dũng kéo lên. Mặc dù có “khinh công” nhưng cũng phải đến lần thứ 4, thứ 5 tôi mới trèo lại vào được, cả đám nhìn nhau cười khà khà, đúng là toàn quỷ sứ!

Mấy đứa con gái cũng ko cản được bọn tôi nhưng bọn nó bắt uống trong “yên lặng và hòa bình”. Đây ko phải lần đầu tiên tôi nhậu nhẹt, bọn bạn tôi cũng thế, nhưng có lẽ vì hôm nay đang buồn nên uống nhanh lắm, tôi đã bắt đầu thấy choáng, bắt đầu uống càng nhiều hơn, ai cản cũng ko được

- Bọn mày kệ nó đi, cho nó uống, nó “giả vờ” vui vẻ nãy giờ chưa đủ sao? – thằng Cường nạt mấy đứa cản tôi

Tôi cầm ly lên mà cảm thấy bao nhiêu buồn phiền, chán nản cứ theo dòng rượu ùa về, càng uống càng thấy nhục nhã, đau lòng. Điều cuối cũng tôi nhớ là tôi lảm nhảm xin lỗi hết đứa này đứa khác, than phiền như dốc hết mọi thứ trong lòng và con Ngọc nhìn tôi rơm rớm nước mắt. Có lẽ lúc đấy nhìn tôi thảm lắm!
-------------------------
Tôi mở mắt ra mà thấy trong người uể oài, hơi thở vẫn còn mùi rượu, may mắn là ko đau đầu, cổ họng thì khô rát. Lắc lắc đầu cho tỉnh táo hơn, tôi nhận ra một khung cảnh quen quen phía sau chiếc màn, là nhà con Ngọc, cái nhà mà bọn tôi làm trại ở đó. “ơ dcm, sao mình lại ở đây nhỉ?” – tôi tự hỏi và cố nhớ xem chuyện gì xảy ra mà tôi lại ở đây thì chẳng nhớ được gì hơn ngoài việc tôi say. Lò dò ra khỏi giường, tôi thấy trên bàn có ca nước và 1 mảnh giấy nhỏ, chẳng vội đọc, tôi bê ca nước làm 1 hơi hết nhẵn, thấy tỉnh tỉnh hơn chút.

“Em đi ra ngoài mua mấy thứ linh tinh, có đồ ăn cho anh ở trong bếp ấy” – tôi lẩm nhẩm đọc và nhận ra là chữ của bé Trang! “Sao lại là chữ bé Trang?” – tôi càng ngạc nhiên hơn và càng chẳng hiểu chuyện gì, đành phải đợi có người về cứu mạng thoát thân chứ biết làm sao nữa! Sao lại là chữ bé Trang? Mà tối qua mình về thế nào? Bây giờ là gần 9h, bé Trang nó ở đây từ khi nào? Mà bọn bạn tôi đâu? …. Tôi tự hỏi hàng loạt câu hỏi và cố nhớ lại cái vụ nhậu nhẹt nhưng chẳng nhớ được gì, lại nhớ về chuyện tối qua, lại muốn uống, lại muốn say ….

Một lúc sau tôi thấy có tiếng mở cổng, là bé Trang về
- Anh dậy rồi à? –Nó hỏi tôi từ ngoài sân
- Ừ! Sao anh ở đây? Mà sao em lại ở đây? – tôi hỏi luôn, đang tò mò mà
- Sao anh ở đây sao lại hỏi em?
- Say quá, chẳng nhớ gì! Thế em ở đây từ khi nào? – tôi tra hỏi
- Lúc sáng em ra trường tìm anh, chị Ngọc bảo em về đây trông anh. Còn lại em chẳng biết! Mà tối qua anh uống nhiều lắm hay sao? – Nó nhìn tôi hỏi lại
- Thế con Ngọc nó đưa chìa khóa cho em à?
- Vâng, chị ấy dẫn em về, bảo em ở đây trông khi nào anh dậy. Em ngồi mãi, vừa đi ra ngoài tí thì anh đã dậy rồi. Hì! – Nó nhăn nhở cười với tôi

“Chắc tối qua mấy đứa con gái đưa tôi về đây” – Phu``````````````! Tôi thở phào khi giải đáp được vài thắc mắc nhỏ, chẳng trả lời em Trang, ngồi dựa vào ghế, ngửa cổ nhắm mắt lại suy nghĩ đến những chuyện không vui

- Anh ăn sáng chưa? Chị ngọc để đồ trong bếp cho anh đấy! – bé Trang ngồi cạnh nhỏ nhẹ hỏi
- Ko muốn ăn! – tôi trả lời cụt lủn và trống không, vẫn giữ nguyên tư thế cũ
- Anh, chuyện ….hôm qua là thật hả anh? Nhưng sao lại….? – Nó lắc lắc tay tôi hỏi nhỏ
- Thôi, đừng nhắc nữa! – tôi chán nản trả lời
- Em ko tin đâu! Em phải hỏi con Phương cho ra chuyện mới được! – nó giận dỗi
- Anh tưởng bạn em nói với em rồi? – tôi hỏi với cái giọng khá đểu
- Hôm qua nó chỉ bảo em sang xem anh thế nào. Em thấy nó buồn lắm. tưởng 2 người có chuyện gì, ai ngờ …. – nó ngập ngừng
- Là thật hả anh? – Nó lại nhìn tôi hỏi
- Oh`, thật, anh thua rồi! – Tôi nói và thở dài, cố làm mặt thoải mái hơn
- Nhưng sao lại thế? Sao lại thế được? – bé Trang như vẫn chưa tin
- Thôi em đừng nói nữa đi, anh ko muốn nhắc đến chuyện đấy nữa, đủ nhục rồi! – tôi nói như quát nó

Hơ, chẳng biết vì nó cũng buồn hay là vì do tôi quát mà mắt nó đỏ hoe lên rồi nước mắt ở đâu tự dung chảy ra lăn dài trên má. Nó ko mếu, ko nói gì, cứ ngồi im vậy rồi nước mắt cũng tự động chảy ra thôi. Tôi thấy sợ nó quá!

- Này, anh xin lỗi, anh hơi to tiếng! – tôi dịu giọng dỗ nó
- Ko phải tại anh nói! Tại em tức con cái Phương thôi!
Ax ax, tôi còn chưa khóc mà nó tức ngồi khóc ngon lành vậy trời? Tôi sợ nó thật rồi!
- Tức cái gì? Yêu ai là quyền của người ta chứ em. Anh ko buồn thì thôi, em buồn gì chứ! – tôi cố nhe răng cười dụ nó
- Anh còn nói là ko buồn? Em biết thừa là anh muốn khóc như em mà không khóc được ấy!

“Ọc, cái con này nó đi guốc trong bụng tôi từ khi nào vậy trời?” – tôi nghĩ rồi lại ngồi phịch xuống ghế, thở dài như cũ.

- Thôi em về nhà hay ra trường đi! Anh về đây, về tắm rửa, thay đồ cái còn lên trường, chiều còn phải diễn nữa! – tôi lên lại dây cót sau 1 hồi im lặng
- Em đi với anh! – nó nói như trẻ con vậy
- Anh về nhà thay đồ, đi với anh làm gì?
- Kệ, chị Ngọc bảo em chờ đưa anh lại trường mà! – “ọc, nó mang cả con Ngọc ra dọa tôi”
- Thế để anh đưa em ra trường.
- Ko, đã bảo em đi với anh mà! – nó bị hâm thật rồi

Tôi nhăn mặt lườm nó nhưng nó thì cứ phụng phịu như trẻ con vậy, tôi đành chịu thua cho nó đi theo về nhà tôi.

- Về nhà cấm nói linh tinh với Mẹ anh đấy! – tôi phải dặn nó trước
- Em biết rồi! Còn phải dặn! – Nó ngồi sau ngoa ngoắt trả lời
- Mà anh này! – tự nhiên nó lại dịu giọng
- Gì?
- Anh có tin là Phương nó thích tên Tuấn thật ko?
- Anh đã bảo là em đừng nhắc đến nữa rồi cơ mà! – tôi gắt gỏng
- Ko, em ko tin đâu! Nhất định em phải hỏi cho ra chuện mới chịu! – nó cũng ko kém tôi
- Thế thì tùy em, còn muốn đi với anh thì làm ơn đừng có nhắc tới chuyện đó, anh ko nói lại lần nữa đâu! – Tôi lại nuốt đắng cấm đoán bé Trang

Cái con bé này đúng là ngây thơ thật, mà càng ngày nó càng ương giống tôi. Suốt cả đoạn đường từ lúc bị tôi nạt đến khi về nhà tôi nó chẳng nói rằng gì, nhưng về nhà tôi thì nó trở thành con người khác hẳn. Kể ra nó cũng đáng là 1 đứa con gái ngoan, lễ phép, biết nói chuyện và ko tỏ ra ngại ngùng giả tạo.

- Anh làm gì đấy? – Nó đang ngồi nhặt rau với Mẹ tôi thì ngước lên hỏi khi thất tôi quần đùi, cởi trần đi từ nhà ra
- Giết người! – tôi trả lời mà mặt lạnh tanh

Thật ra tôi thấy mệt mỏi quá, tối qua uống nhiều, sáng nay đạp xe 1 đoạn mà vẫn chưa thấy bớt nên vận động 1 tí cho nó ra mồ hôi. Tôi có 1 cái xà kép, 1 bao cát và 1 cái mộc nhân ở góc sân sau (cũng biết vài đòn lẻ võ vẽ do chú tôi dạy), chiều chiều tôi vẫn đấm đá nghịch ngợm thế. Nhưng hôm nay ko chỉ là để vận động, tôi muốn làm 1 cái gì đó để xả hết những buồn phiền trong người.

- Em đi xem! – Bé Trang nói rồi đứng dậy đi theo tôi. Tôi kệ! Mẹ tôi thì càng dửng dưng vì bà biết thừa là tôi sắp làm gì

Tôi ra sân sau đấm đá, hò hét như 1 thằng điên, trong lòng tôi có 1 sự thù hận gì đó khó nói lắm. Thật lòng tôi ko ghét em Trang, ko hận thằng Tuấn, với 2 người đó tôi chỉ thấy buồn. Có lẽ là tôi hận tôi, hận cái thằng ở trong con người đã làm mất mặt Hoàng fide danh tiếng. Tôi đấm đá chán rồi lại hít xà, xoay vòng rồi lại đấm đá, hét ầm ĩ cả lên đến nỗi Mẹ tôi còn phải ra chửi, bà tưởng tôi bị điên. Bé Trang thì chẳng nói gì, nó cứ ngồi nhăn nhó ở cái gốc cây, có lẽ nó cũng sợ cái bộ dạng của tôi lúc này. Được khoảng 30 phút, tôi thấy trong người đã ổn hơn, mồ hôi ra nhiều cũng thấy đỡ uể oải, hò hét đấm đá lắm cũng chán tay, có lẽ dừng được rồi.

- Ê! – tôi ngoắc tay gọi né Trang
- Dạ? – Nó tròn mắt ngạc nhiên dứng dậy tiến lại chỗ tôi
- Ngửi xem thấy gì ko?
- Anh đúng là điên! Cái đồ hôi hám – Nó bịt mũi tránh xa tôi
- Ý anh là hết mùi rượu rồi chứ? Vậy tốt! – tôi hỏi rồi tự trả lời luôn
- Vào nhà chơi đi! Anh đi tắm cái đã rồi lên trường. – tôi nói tiếp
- Lúc nãy anh làm em thấy sợ quá! – Nó lí nhí nhăn nhó nói
- Biết thế thì tốt hơn là đừng làm anh bực mình! – Tôi nói lạnh tanh rồi đi thẳng xuống vào nhà

Tôi vừa trong nhà tắm chui ra thì bé Trang đã chạy đến nhăn nhó, hóa ra là Mẹ tôi bảo ăn cơm rồi đi, chắc là nó ngại, nhưng Mẽ tôi đã nói rồi, tôi sao dám cãi? Ngồi ăn cơm mà nhìn nó cứ thỏ thẻ, ngại ngùng chẳng giống nó mọi ngày tí nào tôi cũng phải phì cười, lần đầu tiên tôi cười kể từ cái vụ tối qua. Chẳng biết có phải do có bé Trang hay ko mà hôm nay Mẹ tôi cũng tâm lí ghê, khi tôi đi còn đưa cho 1 giỏ bánh kẹo với lại trái cây, nói là “mang đến cho bọn nó ăn chơi”. Trên đường đi thì bé Trang nó cứ khen Mẹ tôi hiền. Ho, đấy là nó chưa biết cái lúc Mẹ tôi vác gậy rượt tôi quanh xóm đó thôi!

Tôi mặc bộ quần áo thể thao cho nó thoải mái, đồ để chiều lên sân khấu thì tôi đã cất trong ba lô sau lưng hiên ngang bước vào trường, nhìn thấy cái bóng cây và góc trường yêu quý của tôi hôm nay sao lại gợi lên những cảm xúc buồn bả quá, tôi lại nhớ chuyện tối qua, mọi hình ảnh đường như vẫn còn hiện rõ mồn một ở đó, lòng lại nặng trĩu.

- Từ từ em bảo! – bé Trang đi sau tôi gọi với, lẽo đẽo chạy lên
- Gì? – tôi dừng lại lạnh tanh
- Phải như thế này mới giống anh chứ! – Nó đặt cái giỏ kẹo xuống đất, lấy 2 tay kéo mà tôi bắt tôi nhếch miệng tươi tỉnh, đúng là lắm trò
- Thôi được rồi, anh ko đùa!

Tôi hít 1 hơi nhăn răng giả vờ cười cho nó vừa lòng rồi lại đi tiếp, kệ nó lon ton theo sau. Bước đi mà khác hẳn mọi ngày, cái sự hiên ngang, oai vệ của tôi giờ đã đi đâu mất, tôi nhìn ai cũng thấy ngại ngại, cũng cứ như là chúng nó đang bàn tán xì xào chuyện ko hay của tôi. Tôi làm 1 lèo phi thẳng đến trại của lớp tôi

- Mày tỉnh rồi hả?
- Ớ ờ, ngon cơm rồi thấy!
- Biến đâu sáng giờ thế?
Bọn bạn mỗi đứa hỏi 1 câu khi nhìn thấy tôi. “Về tắm cái” – tôi trả lời cộc lốc rồi đi thẳng vào trong.

- Hoàng!

Một tiếng gọi quen quen làm tôi dừng lại và đưa mắt theo, đó là chị Mỹ. Chị ấy đi cùng với con Tâm và con Ngọc, ánh mắt chị ấy nhìn tôi cũng thấm buồn, khác hẳn những lần gặp trước kia. Tôi hiểu là chị ấy đã biết chuyện của tôi, mấy đứa con gái nhiều chuyện chắc là đã kể sạch.

- Em ko sao chứ? – Chị Mỹ hỏi khi đi đến gần tôi
- Ko sao! Chị về khi nào đấy? – tôi vẫn giữ cái thái độ chẳng vui vẻ gì
- Chị về lúc sớm, ra đây chơi ko thấy em đâu. Ngọc nó mới kể cho chị nghe. Em phải cứng rắn lên nhé! – chị Mỹ vẫn rất quan tâm đến tôi
- Yên tâm đi, em là em của Chị cơ mà! – tôi cố cười
- Nhìn cá mặt em thế này yên tâm sao được? – chị ấy chau mày với tôi
- Thôi nó chuyện khác đi! Mẹ tao gửi bánh kẹo với lại hoa quả gì cho bọn mày kìa! – Tôi gạt chuyện kia đi rồi nói lớn với đám bạn khi thấy bé Trang xách giỏ đổ vào đến nơi
- Mà 2 lớp sao lèo tào mấy mống thế này? – Tôi hỏi to cho át chuyện kia đi
- Bọn nó về ăn cơm hết rồi, sáng giờ ở đây đông quá còn ko có chỗ ngồi.
- Ah` oh`! Bọn mày ăn uống gì chưa? – tôi nhìn đồng hồ đã hơn 12h
- Mới về con Nọc ăn xong, mấy đứa nữa chắc cũng sắp ra rồi
- Chị ăn gì chưa? –tôi hỏi chị Ngọc
- Chị mới đi ăn với mấy bạn em về này! – chị ấy cười chắc là thấy tôi đã lên gân lại được
- Thế thì party thôi, nhà có khách mà im ắng như cái chùa! – tôi nói làm bọn bạn cũng vui theo khi thấy tôi có vẻ ko sao thật

Trong lúc tôi nói thì bé Trang đứng nói gì đó với con Ngọc, nó cười rồi chào mọi người đòi về lớp. Tôi giữ nó lại nhưng nó nói về lớp 1 chút rồi sẽ qua. Thế là tôi lại bắt đầu khởi xướng cho cái sự điên khùng, lên nhạc, bánh kẹo, nước ngọt rồi nhảy múa, cơ mà được 1 lúc thì đứa nào cũng mệt, còn phải giữ hơi cho cả ngày chơi bời nữa mà. Tối nay mới vui! Cả đám lại ngồi nói chuyện linh tinh, tôi ko muốn để đầu óc rảnh rỗi 1 chút nào để khỏi phải nghĩ đến những điều ko vui, thế là lại bày trò, lại cười đùa rôm rả.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:54)
Điều hành T9.



Chap 16:

Đang ngồi nghe anh em chém gió thì mấy đứa bọn tôi lại phải đi họp ngắn về cái vụ chương trình chiều nay. Tôi bị mắng là mang tiếng thành phần BTC mà ko thấy mặt mũi đâu, cũng may ko có tôi thì còn con Ngọc vs thằng Dũng, bọn nó cũng giải quyết hết phần của tôi luôn rồi. Xong đâu đó gần 3h lại giải tán về chuẩn bị cho mấy trò tiếp theo. Tôi đã cố chối để cắt cái phần của tôi đi nhưng ko được, mọi người ko cho, bạn bè tôi cũng thế. Vậy là tôi vẫn phải khởi đầu cho 1 ngày ăn chơi nhảy múa.

- Thay đồ đi sắp đến giờ rồi kìa Hoàng! – con Ngọc hối tôi
- Hay là thôi mày! Tao oải quá! – tôi uể oải trả lời nó
- Mày bị điên à? Càng như thế này mày càng phải thể hiện cho nó biết! Mày là con trai cơ mà!

Nó quát rồi lôi tôi đi xềnh xệch lên hội trường, phía sân khấu, đèn điện và loa đài đã ầm ĩ chuẩn bị cho 1 đêm “vui tới bến” như bọn tôi muốn tổ chức. Ngoái nhìn lại khung cảnh rực rỡ sắc màu phía sau, tôi thấy mình thật là lạc lõng.
Tôi thay bộ đồ jean, áo thun khá năng động, tôi sẽ mở màn bằng một tiết mục rất vui và có phần máu lửa mà! Soi mình trong gương cũng thấy phong độ ra phết, nhưng khi nhìn lên cái mặt thì thật là kệch cỡm, hình như trong gương ko phải là thằng tôi nữa! Chán nản bước ra khỏi phòng thay đồ, con Ngọc vẫn đứng đó canh chừng tôi.

- Mày nhếch cái mép lên xem nào! Tội gì phải thế chứ? – con Ngọc chửi tôi

Cười giả tạo với nó 1 cái, đưa mắt nhìn xung quanh thì cũng thấy khá đông người, bọn nó cũng đang đồ đạc, quần áo, phấn son chuẩn bị diễn, có cả mấy đứa lớp tôi với lớp A5. Con Ngọc nó lại lôi tôi xềnh xệch ra 1 góc, có cả con Tâm và chị Mỹ đứng đó nữa. Tôi kệ cho 3 đứa con gái nó hành hạ mình, đeo khăn, đánh phấn, chải tóc, …đủ trò. Nhìn 3 người vừa làm vừa chửi tôi, tôi lại thấy buồn cười, là lần cười thứ 2 của tôi trong ngày.

“Lo cho tôi” xong, con Ngọc với con Tâm bỏ đi thay đồ, có tôi với chị Mỹ ngồi lại ở cái góc hội trường đó
- Hồi hộp ko? – Chị Mỹ cười hỏi tôi
- 2 năm trước thì có Chị! – tôi vẫn làm mặt buồn trả lời
- Vậy chứng tỏ là em đã lớn hơn nhiều lắm rồi đúng ko?
- Chắc vậy! – Tôi gật đầu
- Lớn rồi thì phải biết chuyện nào ra chuyện đấy chứ? Mọi người tin tưởng em mới để cho em “khuấy động phong trào”. Em định vác cái mặt này đi à?
- Haizzz, chả có tâm trí gì mà khuấy với chả động nữa!
- Hít thở sâu vào xem nào! – Chị Mỹ nói rồi ngồi trước mặt nắm tay tôi

Tôi lại nhớ đến cái cảnh hồi lớp 10, ngày đầu tiên tôi lên sân khấu, chị Mỹ cũng nắm tay tôi như thế này. Lần này thì tôi ko ngại nữa, mà lại thấy buồn cười, tôi cười thành tiếng thật.

- Vui vẻ thế mới là em chứ? – chị Mỹ lại cười, hình như chẳng có gì cưỡng lại được nụ cười của chị ấy thì phải
- Vâng, thế này xứng làm em chị chưa? – tôi nhăn nhở
- Oh`, tốt hơn rồi đấy! Cố lên, đừng làm chị thất vọng!
- Hồi hộp quá! – tôi đứng dậy nhún nhảy giả vờ thế
- Lang thang chút đi cho thoải mái! – Chị Mỹ kéo tôi đi

Đi bên cạnh chị Mỹ lòng vòng trong trường, qua các trại lại thấy ánh mắt ngưỡng mộ của bọn lớp 11 và lớp 10 tôi chợt nghĩ đúng là có cần mình phải buồn phiền hay không? Bên cạnh tôi lúc nào cũng có những người con gái quan tâm đến mình, rất tốt với mình, tôi còn cảm thấy làm phiền họ nữa. Nếu nói muốn cần 1 người con gái xinh để mà oai với thiên hạ thì con Tâm, bé Trang cũng chẳng kém em Phương là mấy, chưa kể đến chị Mỹ thì ăn đứt em Phương rồi! Tôi cố gắng xua tan những ý nghĩ ko hay, ko nhìn về hướng đó, ko chờ đợi bóng dáng đó như thói quen mấy tháng nay, đầu óc thật thoải mái tận hưởng những thứ thuộc về mình.

Sân sau của trường bây giờ gần như đã chật ních, nhung nhúc người, phía sân khấu cũng đã nhốn nháo các lớp đang xí chỗ, sắp đến giờ tôi lên thớt rồi, phải tranh thủ lên gân một lúc nữa mới được!

“Mọi người đã chẩn bị tinh thần cho buổi tối lịch sử chưa?
Tại sao vẫn còn nhiều người chậm chân chưa quy tụ về đây thế này?
Ai chưa ăn cơm vui lòng tránh xa khu vực đông đúc để nhường chỗ cho những người đủ sức nhé!
…..Bla…..Bla”

Tiếng cậu MC lớp 11 đang PR cho chương trình vang lên cũng là lúc sắp đến phần của tôi. Bọn bạn lại xô đẩy, cổ vũ tôi lên sân khấu như những ngày đầu tiên vậy, tôi thấy trong lòng vui sướng lắm, quên hẳn những chuyện ko hay. Bước lên cánh gà, đưa mắt nhìn xung quanh phía dưới đám bạn đang kéo miệng ra hiệu cho tôi phải cười tươi hơn, nhìn mọi người ai cũng hớn hở, phấn khởi. Đưa mắt xa hơn 1 chút, phía lối vào, tôi nhận ra dưới ánh sáng rực của ngọn đèn cao áp trong trường là mái tóc mây bồng bềnh, chiếc áo thun nửa đen nửa trắng, một người con gái đang đi bên cạnh 1 tên con trai bảnh bao cười nói, chỉ tay huyên thuyên, lòng lại thấy buồn. Nhưng thoáng buồn ấy cũng qua nhanh khi tôi giật mình nghe thấy từ “bắt đầu” của cậu MC và 1 cái đá đít của thằng bạn múa phụ họa đẩy tôi ra sân khấu.

Đúng là chẳng có gì giúp con người ta giải sầu tốt hơn sự điên cuồng và âm nhạc, tôi quên hẳn mọi thứ, có lẽ làm tốt hơn cả những gì mọi người mong đợi, tiếng hò hét đã ầm ĩ ngay từ phút đầu. Tôi thở hồng hộc sau bài trình diễn, chính thức mệt nhưng thấy sảng khoái vô cùng.

“Xin 1 phút im lặng nào!” – tôi đưa tay nói với mọi người phía dưới và cũng muốn nói để “2 người” phía cuối sân khấu thấy tôi đang vui như thế nào!

“Thật may mắn và vinh dự cho Hoàng fide khi lại một lần nữa là người mở màn cho những cuộc vui hoành tráng của trường. Tuy nhiên ….lần này mọi người làm tôi…thất vọng! Tôi chưa thấy được một không khí như mong đợi và tôi biết mọi người có thể cuồng nhiệt hơn thế này nữa! Mọi người đã thật sự sẵn sàng? ….Bla….bla….”

Tôi nói vài câu “khích bác” mở màn đúng theo phong cách Hoàng fide và hiệu quả đã đến ngay lập tức. Xoong nồi khua loảng xoảng, hò hét, huýt sáo vang trường. Cả người con gái đứng phía xa mà tôi vài lần liếc mắt qua cũng đang vỗ tay cười nhưng nụ cười ấy chẳng còn ý nghĩa như trước, nó chỉ mang đến cho tôi sự chua xót. Vâng, đó là em Phương.

Tôi trở xuống tất nhiên là trong những lời khen ngợi của bạn bè, bé Trang cũng tíu tít chạy lại tươi cười với tôi, chợt thấy mình thật là hạnh phúc. Nhưng rồi niềm vui ấy cũng nhanh chóng qua đi, tôi đã hết vai diễn của mình, lại thấy buồn mênh mông. Giờ mới hiểu được cái câu “nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm” là như thế nào, có lẽ mỗi cuộc vui qua đi, khi chỉ còn lại ta với ta thì nỗi buồn lại càng lớn hơn hay sao ấy.

Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi lại kiếm trò phá phách, ngồi dưới cổ vũ, la hét om sòm, khản hết cả tiếng. Tôi tìm đủ mọi cách để vui, để điên, để quên đi hình ảnh 2 người đang tay trong tay ở phía sau mà tôi tưởng tượng ra. Những người ko biết chuyện thì có lẽ chẳng hiểu sao hôm nay tôi lại nhiệt tình đến thế.
-------------------------------------
Rồi cuộc vui nào cũng có lúc tàn, dư âm 3 ngày hội trại vẫn còn đọng trên môi mỗi đứa học sinh, vẫn còn râm ran trong từng câu chuyện. Tôi cũng đã có những ngày thật vui, nói khách quan là như vậy, tuy nhiên bây giờ ko phải lúc cho chuyện đó, tôi lại lao vào cày cuốc, phải cày bù cho những ngày nghỉ và một phần là vì tôi muốn thế.

Chẳng biết từ ngày nào tôi lại để ý đến những lời xì xào khi đi ngang qua, có lẽ vì lòng tự ái, tôi trốn tránh, nhốt mình trong lớp, chẳng chơi bời gì, chỉ biết có đề, bút, vở và máy tính. Tôi lao vào học như điên, học như chưa bao giờ được đi học vậy. Thật may mắn cho tôi là tôi có thể gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu nhờ việc ấy!

Hơn một tuần trôi qua sau hội trại, bọn bạn tôi cũng ko nhắc đến chuyện đó nữa, bọn nó cũng để cho tôi “yên”, vậy là câu hỏi “tại sao” vẫn chưa có lời giải đáp, mà tôi cũng chẳng cần giải đáp. Tôi ý thức được là mình phải quên, chẳng muốn níu kéo 1 chút gì cả (có lẽ vì ngày đó kiêu quá). Tôi cũng chẳng gặp bé Trang nữa, trốn hết mọi người, lủi thủi và lầm lũi 1 mình.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:54)
Điều hành T9.



............

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:55)
Điều hành T9.



..................

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:55)
Điều hành T9.



Một buổi chiều đầu hè vẫn còn chút hơi lạnh cuối xuân, tôi nằm bò ra xe đạp từng bước chậm rãi qua khu phố mới về nhà, hai bên đường thoáng mát, trong lành và yên tĩnh thật là dễ chịu. Bỗng tôi nhận ra chiếc mini Nhật hiệu “tia sét” dựng ở bên đường phía trước ko xa, một vài đứa con gái đang chỉ chỏ gì đó, trong lòng lại thấy bồi hồi. “xe em Phương kìa? Em ấy làm gì ở đây nhỉ?” – những suy nghĩ hối thúc tôi đạp xe nhanh hơn.

Tôi nhận ra em Phương đang đứng cúi mặt, xung quanh em ấy là 4 đứa con gái đang chỉ chỏ, to tiếng. cái giọng láo lếu, chua chat của con bé đứng đối diện em Phương và cả cái điệu bộ nữa, chẳng khó khăn gì để nhận ra con Linh – yêu quái cái ở cái đất này. Nhìn tình hình là biết ngay em Phương bị bắt nạt, chuyện này chẳng phải là hiếm ho gì, tôi lại lo chuyện bao đồng?

- Gì thế Linh? – tôi đứng lại cạnh xe của em Phương cất lời hỏi
- DM, con này nó láo, đang muốn dạy dỗ! – vẫn là câu nói láo toét quen thuộc của đám “đàn anh đàn chị”
- Láo sao thế nói bạn nghe cái! – tôi hỏi rồi đi xuống gần, tôi đứng trước mặt em Phương trong khi em ấy nhìn tôi được 1 cái rồi lại cúi gằm
- Ông lại muốn làm anh hùng à? – con Linh hỏi tôi
- Thôi bỏ qua đi, bạn tôi, nhìn xe kìa! – tôi nói rồi hất hàm về phía 2 cái xe hiệu “tia sét” dựng cảnh nhau

4 đứa con gái kia quay đầu lại nhìn, có con Linh là tôi biết còn 3 đứa kia thì chịu, nhưng nhìn điệu bộ thì chắc là mấy đứa đàn em của con Linh quá

- Ông vẫn còn bênh cho nó được à? Nó xỏ mũi ông vậy chưa thấy nhục sao? – con Linh vênh mặt chửi tôi
- Thôi, bỏ qua đi, coi như tôi xin! – tôi muối mặt lắm rồi, đến con Linh còn biết nữa
- Nó cướp người yêu của đứa em tôi, tôi ko như ông, ko nhịn được!
Con Linh to tiếng hơn và chỉ về 1 con bé cũng khá xinh gái, con bé định “manh động” nhưng tôi đẩy ra, em Phương thì vẫn nép ru rú sau lưng tôi.
- Thôi, nể mặt bạn tí đi mà! Tôi với bà tuy chẳng thân thiết gì nhưng ngày xưa cũng từng học chung, đến giờ ra đường vẫn cười chào nhau được 1 cái, chẳng thù oán gì. Thôi, bỏ qua cho bạn nhé! – tôi dụ dỗ
- Ông biến ra kia! – cái con bé lúa nãy ko chịu được
- Chưa đến lượt em nói chuyện! – tôi trợn mắt chỉ tay vào mặt nó, nó im luôn. Bọn này dựa hơi thôi chứ bản lĩnh gì, mà 4 đứa này nói thật chứ tôi tát cho mỗi đứa 1 cái cũng đủ nhịn ăn vài ngày rồi.
- Bà ko nể mặt tôi thì cũng nể mặt thằng T.Anh, con Ngọc, con Tâm chút chứ! Hàng xóm với nhau cả. Quen biết nhau hết làm khó nhau làm gì? Thôi, xin đấy, chẳng lẽ lại bắt tôi quỳ xin bà như mấy đứa khác? – tôi lại tiếp tục ‘võ mồm”
- ĐM, ..éo hiểu được ông! – con Linh nhìn tôi lắc đầu
- Tha cho nó lần này! – con Linh quay qua mấy đứa kia nói tiếp

3 đứa kia thấy “chị 2” nó nói thế thì sao dám bật, bọn nó quay lại chửi em Phương vài câu rồi cũng bỏ đi theo. Còn lại tôi với em Phương ở lại, không khí thật ngột ngạt, em nó vẫn đứng sau tôi

- Có sao ko? Dây đến bọn đấy làm gì? – tôi cất lời hỏi trước, vẫn ko quay lại
- Dạ em ko sao. Em …. – em Linh vẫn đứng sau tôi nói
- Ko cần phải cảm ơn! Coi như chuyện bất bình thôi. Về đi! – tôi nói rồi toan bước đi
- Anh ko thèm nhìn em nữa sao? Anh hận em đến thế sao?
- Thèm hay ko thèm cũng thay đổi được gì? Em có lựa chọn của em, anh ko trách, cũng chẳng có gì để hận! – tôi vẫn ko quay lại
- Em…xin lỗi! – em Phương ngập ngừng
- Ko cần phải xin lỗi. Coi như 1 chút quan tâm, anh nhắc em đi với thằng Tuấn nên cẩn thận. Còn anh đã nói rồi, em đi với nó thì đừng nhận là quen anh nữa! 1 lần này anh giúp em nữa thôi, ko có lần sau nữa đâu. Em đi trước đi! – Tôi cay đắng nói lại những lời chua chát

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:55)
Điều hành T9.



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>


  Tổng số: 109
<< 1 ... 4 5 6 7 8 ... 11 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
34 / 179 / 9527