Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện teen
Tìm kiếm

Truyện teen-Tình Học Trò


Đánh giá:(Hay 335 - Không Hay 274) 335 / 274
Lượt xem:169588 - Bình luận:109
<< 1 ... 5 6 7 8 9 ... 11 >>
Chủ đề đã đóng cửa

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:56)
Điều hành T9.



Em Phương chẳng nói gì nữa, lí nhí chào tôi rồi lấy xe đi trước, tôi lại đau đớn trông theo. Thật lòng tôi muốn nói, muốn hỏi em ấy nhiều điều lắm, nhưng cái suy nghĩ “để rồi làm gì?” và hình ảnh chán nản của mấy thằng bạn tôi nó cứ lởn vởn trong đầu, tôi lại điên máu nên chẳng nói được gì ngoài những lời cay đắng. Tôi biết tôi còn thương em ấy nhiều lắm! Hít 1 hơi sâu và thở dài, chán nản nhìn cái tia sét mang thương hiệu Hoàng fide, tôi lấy luôn con dao rọc giấy trong cặp ra cắt bỏ sạch cái hình ấy, giờ mọi thứ đều là “nothing”.

Hôm sau lại là 1 ngày tôi muốn quên và tập quên, đang nằm gục đầu xuống bàn lơ mơ tranh thủ ngủ thì có tiếng lộn xộn và chửi bới ngoài cửa lớp tôi
- Dcm,thằng cờ hó Hoàng! Mày có giỏi thì bước ra đây!
Tôi nghe rõ ràng tiếng thằng nào đó đang rất tức giận và chửi lớn tôi, giật mình ngước mắt nhìn lên thì là thằng Tuấn, nó đang như con hổ đói mồi mà tôi là mục tiêu, nếu không phải có mấy thằng lớp 11 bạn nó giữ lại thì chắc nó đã nhảy bổ vào lớp tôi rồi, phía cửa lớp lộn xộn lắm.

- Mày muốn gì? – Tôi nhìn nó hất hàm rồi bước ra cửa lớp, mấy đứa lớp tôi cũng định cản tôi lại
- Dcm thằng cờ hó, mày tưởng bố mày sợ mày à? Lúc dis nào cũng tỏ ra ta đây nhưng mà lại làm cái việc tiểu nhân như cờ hó ….bla….bla…. – Nó gân cổ chửi trong khi tôi bước ra
- Mày muốn nói chuyện hay muốn đánh nhau?

Tôi gạt cái cây gậy sắt trong tay nó đang chỉ về phía mình sang 1 bên rồi bình tĩnh nói. Mấy thằng lốn nhốn này bản lĩnh gì mà tôi phải sợ, bọn nó mà tính bem tôi thì đã chẳng đứng ru rú giữ thằng Tuấn lại.

- Tao làm dis gì phải nói chuyện với hạng cờ hó như mày! – thằng Tuấn vẫn hùng hổ nói tiếp
- Muốn đánh nhau thì biến đi chỗ khác, tao dis dư thời gian với loại mày! – tôi khinh khỉnh nói lại nó và tính quay đi
- Dcm, hôm nay bố cho mày biết!

Thằng Tuấn hét lớn rồi vùng ra được khỏi mấy thằng bạn nó, nó nhảy bổ lại sau tôi, vung cái gậy lên định đập tôi thì “rầm!” – thằng Cường ở đâu chạy tới đạp thằng em nó 1 cái ngã nhào ra đất. Mấy thằng lớp 11 thấy thằng Cường thì xanh hết cả mặt, chẳng dám đỡ thằng Tuấn dậy nữa.

- Dcm, mày sang đây làm gì? Mày định đánh ai? – thằng Cường hằm hằm nhìn thằng em nó hỏi
- Dcm, anh còn bênh thằng cờ hó đấy! – thằng Tuấn nhăn nhó chửi lại
- Mày ăn nói cho đàng hoàng, tao dis nhịn mày nữa đâu đấy! – Tôi chỉ mặt nó
- Nó làm gì? – thằng Cường nhìn thằng Tuấn hỏi
- Dcm, nó xui bọn con Linh bắt nạt cái Phương. Anh nghĩ xem có phải là cờ hó hay không? Lúc dis nào cũng tỏ ra … thằng Tuấn đứng dậy ôm ngực kể
- Bốp! –thằng Cường vung tay tát cho nó 1 cái nữa khi nó còn đang chửi dở

Cái chuyện này tôi với thằng Cường chẳng lạ. Chắc em Phương lại về kể gì với nó cái vụ chiều qua, nó lại đi tìm con Linh rồi con Linh nó bảo là tôi xui nó. Toàn mấy đứa chẳng đâu vào đâu nói chuyện với nhau mà! – Nghĩ thế tôi đứng nhếch mép cười, cái cười chua xót lắm. Giờ tôi mới cay cú cho cái việc gọi là lo chuyện bao đồng.

- Giờ mày muốn đánh nhau đúng ko? Đứng đang hoàng lại! – Tôi cười đểu nói với thằng Tuấn
- Mày điên à Hoàng? Sắp thi rồi! Đừng gây sự! – Mấy đứa cản tôi
- Ai cho mày đánh nhau vì 1 đứa con gái! Mẹ, có đáng ko? – con Ngọc giữ tôi lại và chửi
- Bọn mày yên tâm! Để tao! – tôi quay lại nói với bọn bạn

Bằng một động tác lắc người thi triển món khinh công tuyệt đỉnh, tôi đã áp sát thằng Tuấn trong tiếng la hét của bọn bạn. Mấy thằng con trai bạn tôi thì tụi nó cứ đứng yên, chắc bọn nó cũng muốn tôi làm gỏi cái thằng Tuấn mất dạy này, kể cả thằng Cường. Thằng Tuấn thấy tôi lao tới thì nó cũng hét lớn và vung cây gậy sắt lên thủ thế, nhắm thắng đầu tôi phang tới với tốc độ kinh hoàng. Nhưng nó nhanh 1 thì tôi còn nhanh tới mười, sử dụng thêm 1 thế võ của Đạt Ma Sư Tổ kết hợp với đòn nội công trong Cửu Dương Chân Kinh, tôi đã tránh được đòn, dí sát nó vào vách tường. Cây gậy sắt trong tay nó cũng đã đảo chiều nằm gọn trong tay tôi và chỉ vào mặt thằng Tuấn. (Nhiễm kiếm hiệp tí )

Tất cả đều im lặng khi các thế võ dừng lại, thằng Tuấn đang dứng dựa lưng vào tường, trước mặt nó là cây gậy sắt chỉa thẳng vào mũi. Tôi đứng mặt hằm hằm, tôi bực mình thật, nó mà ho một tiếng là tôi tông thẳng cái gậy vào mặt nó ngay. Mấy đứa con gái thì rối rít cản tôi, thằng Tuấn đứng im, mặt nó xanh lẹt như tàu lá chuối.

- Sao? Ko phải mày muốn đánh nhau sao? Mày có đánh nổi ko? – Tôi gằn giọng hét vào mặt nó
- Ko phải ai cũng là loại bẩn thỉu như mày. Cỡ mày đ…éo xứng chết dưới tay tao. Biến đi! – Tôi quát nó 1 câu nữa rồi thả ra
- DM, mày còn sang đây gây sự nữa thì đừng trách tao ko bênh anh em! – thằng CƯờng đuổi thêm

Thằng Tuấn hình như ức quá, nó ko nói được câu gì, miễn cưỡng để mấy thằng bạn dắt về. Tôi cũng chẳng buồn nói gì thêm, lủi thủi đi vào lớp, mấy đứa bạn cũng biết ý, tụi nó để tôi 1 mình rồi cũng giải tán. Ngồi 1 mình tôi lại thấy lạnh lạnh, nghĩ đủ thứ chuyện, haizzz….không ngờ có ngày mình cũng dính vào mấy cái chuyện bẩn thỉu này.

Chiều hôm đó bé Trang nó rủ tôi về học ghé qua nhà nó, tưởng chó chuyện gì ai ngờ về đến nơi đã thấy em Phương ngồi ở đó nữa, nhìn thấy thôi em ấy lí nhí chào rồi lại cúi mặt xuống, bé Trang cũng làm mặt buồn thiu, tôi chẳng hiểu chuyện gì

- Gọi anh về có chuyện gì đây? – tôi cất lời hỏi bé Trang
- 2 người nói chuyện với nhau đi! Em đi ra ngoài! – bé Trang nó nói rồi chạy vù ra khỏi phòng

Tôi tính kéo nó lại nhưng không được, lại một lần nữa tôi phải đối mặt với em Phương, tôi đã nói là tôi không quen biết gì nữa rồi cơ mà! Tôi lặng lẽ bước vào nhà, lại chỗ cái bàn học của em Trang đứng nghịch mấy cuốn sách, tôi ko muốn mở lời trước

- Em xin lỗi, em mới biết sáng ngày anh Tuấn qua gây sự với anh! – em Phương mở lời
- Lỗi của em à? Nếu thế thì nhắc nó đừng có động tới anh. Anh chẳng thích dây vào mấy chuyện này đâu. 2 người anh coi như ko biết, muốn làm gì thì làm.
- Anh ghét em đến như vậy thật sao? Em phải làm như thế nào mới được đây? – Em Phương như muốn khóc
- Có gì mà ghét? Phải thế nào là thế nào?
- Chẳng lẽ anh không thể như trước với em? Em sợ khi thấy anh ….như thế này!
- Sợ gì? Anh phải nói bao nhiêu lần nữa em mới hiểu? Em có quyết định của em, anh tôn trọng, anh ko hỏi, ko trách, ko để ý nữa, tùy em. Vậy tại sao em ko tôn trọng quyết định của anh? Anh phải như thế nào em mới vừa lòng?
- Chẳng lẽ anh với em không thể là bạn, là anh em như anh và Trang? – em Phương vừa thút thít vừa nói
- Anh có khó xử riêng của anh. Anh ko ghét gì em cả, vẫn luôn mong em được vui vẻ, nhưng em biết anh với những đứa như thằng Tuấn vốn là mặt trăng và mặt trời, anh ko quan tâm đến bọn đó và những người xung quanh nó. Em hiểu ko?
- Em hiểu! – em Phương lại lí nhí
- Hiểu thì tốt rồi, anh đi trước đây! – tôi nói và toan quay đi
- Anh Hoàng, em …xin lỗi! – em Phương nói như muốn níu kéo tôi
- Thôi được rồi, em muốn rõ ràng thì anh cũng hỏi rõ ràng: em thích thằng Tuấn thật hay là vì lí do gì khác? – tôi nhìn thẳng vào mắt em Phương
- Dạ …thật! Em biết….
- Ngắn thôi! (tôi ngắt lời) – Thế em cũng biết nó là người thế nào chứ?
- Dạ ….biết!
- Vậy thì anh ko còn gì để thắc mắc nữa rồi! Hi vọng em cũng có thể làm nó thay đổi.
- Em biết em làm anh buồn nhiều lắm, nhưng em xin anh đừng vì chuyện của em mà suy nghĩ lung tung anh nhé! Anh sắp thi rồi …
- Cái đó ko cần em phải dặn. Nếu em có nghĩ cho anh thì cũng cứ coi như là chưa từng biết anh, vui vẻ mà sống. Vậy sẽ tốt. Anh đi đây.

Tôi quay bước đi thẳng, thở dài một cái cho nhẹ bớt những cảm xúc đang muốn trào dâng, tôi biết tôi vẫn còn tiếc nuối. Đi ra đến ngõ, bé Trang đang ngồi ôm gối ở đó, thấy tôi nó ngước lên thì khuôn mặt đã tèm lem nước mắt

- Sao lại ngồi khóc ở đây? – tôi hỏi
- Ko sao! Là em buồn thôi! – Nó vội gạt nước mắt
- Buồn chuyện gì?
- Thì chuyện của anh với Phương!
- Ho, anh ko buồn thì thôi sao em cứ buồn hoài thế? Em gái của anh mà hay khóc nhè vậy à? Đứng lên lau nước mắt đi xem nào! – tôi dỗ dành
- Lúc nãy em nói chuyện với Phương, ko ngờ là nó thích cái thằng Tuấn kia thật! Tại sao lại thế chứ?
- Sao trăng gì? Em buồn cười thật đấy, tình cảm con người ta đâu phải lúc nào cũng giải thích được. Chẳng lẽ em muốn bao nhiêu người theo bạn em thì bạn em phải yêu hết bấy nhiêu người à? – Tôi cay đắng giải thích
- Ko phải vậy, nhưng mà…..
- Nhưng nhị gì nữa! Thôi bỏ đi! Mà đừng vì chuyện của anh làm hỏng tình cảm bạn bè đấy! Em thấy anh Cường ko? Thiếu gì người ghét nó mà bọn anh vẫn chơi bình thường đó thôi, quan trọng là người ta sống với mình như thế nào chứ ko phải là người ta như thế nào? Hiểu ko?
- Oh`! – Nó gật gật đầu
- Thôi vào nhà đi, anh về đây! Từ nay ko nói chuyện này nữa, nhé!
- Em ko nói nhưng anh hứa là ko được buồn? – Nó mặc cả với tôi
- Uh` thì hứa! Trẻ con quá! Vào nhà đi!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:56)
Điều hành T9.



Tôi leo lên xe, cố gắng phóng thật nhanh để những cơn gió chiều thổi ào ào vào mặt, thổi bay đi cái tâm trạng nặng trĩu những muộn phiền này. Giờ tôi phải làm thế nào đây? Tôi mệt mỏi, tôi muốn suy sụp, muốn điên, muốn chán nản lắm chứ chẳng phải lúc nào cũng ưỡn ngực, ngẩng cao đầu như thế này. Tôi sợ tôi không chịu nổi, tôi sợ tôi sẽ vì chuyện này mà mất hết cả tương lai.

Từ buổi nói chuyện cuối cùng với em Phương ấy, có lẽ tôi đã là một người khác, tôi lầm lì, ít nói, hay nghĩ lung tung và hay cáu vặt. Thi thoảng lại chạm mặt em Phương ở trường hay những buổi chiều trên phố nhìn em ấy cười nói với người khác tôi lại thấy chạnh lòng.

Không biết có phải may mắn cho tôi hay không mà tôi còn có bé Trang ở bên cạnh, chẳng biết nó với cái Ngọc thương lượng thế nào mà nó cứ kè kè, lẽo đẽo theo sau tôi, cứ thấy tôi là nó chạy theo hỏi đủ mọi chuyện, rồi bắt tôi cười, nhiều lúc cũng muốn bực mình lắm nhưng nạt nó 1 cái thì nó lại xìu mặt ra, sợ nó khóc nên tôi lại phải dỗ dành. Thế nên thành ra tôi lại trở nên thân với bé Trang hơn nữa, trưa nó bắt tôi về chỗ nó ăn cơm chứ ko cho ăn lang thang như trước, bắt tôi học hành, coi xem tôi có làm bài hay không cứ như là ….Mẹ tôi ngày tôi còn nhỏ vậy.

- Anh, chỉ cho em bài này! – nó nhõng nhẽo với tôi trong 1 lúc học bài chung
- Sao em cũng học đến đây rồi cơ à? – tôi ngạc nhiên khi thấy 1 bài hóa lớp 11
- Là em đang tự học theo cái cuốn bí kíp anh cho đấy! – Nó cười tít mắt
- Ax ax, học được ko?
- Cũng bài được bài ko! – Nó gãi đầu, giống hệt tôi
- Phải từ từ đừng có vội làm gì! Để anh chỉ cho

Nó say sưa ngồi nghe tôi giảng, lần đầu tiên giảng bài cho nó, thấy nó cũng thông minh quá, ngồi gật gù và phân tích nhanh lắm, tôi cũng thấy có hứng thú hơn

- Em học cũng được đấy chứ! Nhưng mà luyện chưa dủ, ko được học cách trình bày à? – tôi hỏi
- Ko, ai dạy đâu? – Nó làm mặt tội lỗi
- Thôi được rồi, để anh chỉ cho khoảng tháng là biết!
- Thật á? Sao nay anh hảo tâm thế? - Nó mừng rơn, hai mắt mở to ngây thơ lắm
- Oh` thì coi như trả công em nấu cơm cho anh! – tôi kiếm cớ vậy chứ tôi đâu ăn cơm chùa của nó làm gì
- Hihi, thế ngày nào em nấu cơm cho anh ăn cũng được! Anh dạy em học hết chiêu của anh nhá! – Nó đòi hỏi
- Còn phải để xem thái độ sao đã! – Tôi giả vờ
- Hihi, sướng quá! – Nó nói rồi vui vẻ chạy đi, nhìn như trẻ con mới được cho kẹo vậy

Tôi nhìn theo nó lại chợt thấy buồn cười. Nó đúng là vô tư thật, rất dễ buồn nhưng cũng rất dễ vui, hình như nó chẳng để chuyện gì ở trong đầu hay sao ấy. Khẽ nhếch mép lắc đầu cười, tôi chợt nhớ ra hình như mấy hôm rồi tôi ko cười hay sao ấy!

Thơi gian cứ thế trôi qua chẳng chờ đợi chuyện gì cả, cái ngày bọn tôi ra trường cũng sắp đến. Cả trường bây giờ chỉ còn lại có khối 12 bọn tôi đi học, khối 10 và khối 11 đang thì cử rồi. Những ngày qua nhờ có bé Trang mà tôi ko bị rơi vào những thứ tồi tệ, những lúc chán nản, nhìn thấy cái vẻ ngốc nghếch, ngây thơ của nó lại làm tôi vơi bớt được phần nào. Có nó tôi tập trung học hành được hơn, ko bị xao nhãng, những đề ôn luyện thử tôi giải quyết cũng rất tốt, rất tự tin vào kì thi sắp tới. Bé Trang cũng tiến bộ rõ rệt theo từng ngày, nhiều lúc tôi nghĩ nếu nó được học hành như tôi từ nhỏ thì có lẽ giờ nó còn làm sư phụ tôi nữa ấy chứ!

Một buổi trưa hè oi bức, ngồi nhìn từng mảng hoa phượng đỏ rực một khoảng trời, đang ngán ngẩm với cái món Lịch sử mà lại phải nhai tận tiết 5 thì bé Trang ở đâu nó chạy vù vù tới

- Anh Hoàng! – Nó vậy tôi từ phía xa
- Đi đâu mà lại ra đây? Làm gì mồ hôi mồ kê thế kia? – Tôi nhìn cái vẻ mặt hớt hải đầy mồ hôi của nó, một khoảng áo trắng cũng ướt mồ hôi nữa
- Úi giời, có tin báo cho anh đây! Chạy bộ gần chết! – Nó vừa thở vừa nói
- Sao lại chạy bộ? Xe đâu? Mà em đi đâu giờ này? – Tôi hỏi liên khúc
- Đang đi đến đây thì xe bị hỏng. Có tin này phải nói với anh gấp. Anh nhắm mắt vào đi!
- Lại bày trò gì đây? Suốt ngày như trẻ con, nói mãi ko chịu nghe!
- Anh cứ nhắm mắt vào đi, cái này ko trẻ con. Nhắm mắt vào nhanh lên! – Nó vừa cười vừa nũng nịu
- Ừ thì nhắm mắt. Được chưa!
- Cấm anh ti hí đấy!
- Được rồi! Anh mở mắt ra xem này! – Nó nói sau khoảng 30s

Tôi mở mắt ra thì chả thấy gì ngoài mấy tờ giấy nó đang dí sát vào mặt tôi
- Cái gì đây? – tôi gạt ra hỏi
- Cái gì là cái gì? Anh ko nhìn thấy à mà còn hỏi? – Nó vạch vạch lại mấy tờ giấy
- Em để sát thế sao anh thấy được!

Tôi ghé lại mấy tờ giấy chi chit chữ và số. Thì ra là bảng điểm lớp học thêm của nó. Đúng là 1 điều bất ngờ thật, tôi ko tin vào những gì mình nhìn thấy nữa: xếp tứ 2 lớp Hóa, thứ 4 lớp Lý và thứ 5 lớp Toán! Nó tiến bộ nhanh vậy sao? Mặc dù so với bọn lớp Chuyên thì vẫn chưa phải là đối thủ nhưng nó như thế này cũng là 1 bước tiến bộ nhảy vọt rồi, cứ đà này thi DH chắc chắn đỗ! Tôi ngước nhìn cái khuôn mặt đang nhăn nhở cười của nó mà đầy ngạc nhiên

- Anh thấy em giỏi ko? – Nó vui mừng ra mặt
- Thật ko đây? Hay là có nhầm lẫn gì? – tôi vẫn chưa tin
- Xí, công sức cả năm của em anh bảo nhầm lẫn là nhầm lẫn thế nào! – Nó trở mặt giận dỗi
- Mà vì khoe cái này nên chạy đến đây đấy à?
- Dạ vâng! Vừa mới có kết quả cái là em chạy ra khoe sư phụ luôn! Em giỏi ko? – Nó rõ ngây thơ
- Uh` giỏi! Nhìn cái mặt kìa, như mặt mèo ấy! Lau mặt đi! – Tôi nhìn nó lại thấy buồn cười
- Hihi, tại nắng quá nên mồ hôi ra hơi nhiều, thôi kệ tí về rửa mặt chứ ko có khăn!
- Ax ax, con gái kiểu gì vậy?

Tôi bó tay với nó rồi! Đi nắng mà k mũ nón gì, nhìn cái mặt thì nhễ nhại từng vệt mồ hôi. Tôi phải chạy vào xin khăn giấy của mấy đứa cho nó.

- Ngồi im xem nào! – tôi cau mày

Nó ngoan ngoãn ngồi ngửa mặt lên, 2 mắt nhắm tít, cái miệng thì vẫn toe toét cười cho tôi lau mặt cho nó. Lúc này nhìn nó cũng ngoan hiền và xinh xắn dễ thương lắm đấy chứ!

- Anh định thưởng cho em cái gì đây? – Nó hỏi tôi
- Ax, hóa ra là đến đây để đòi quà đấy hả?
- Chứ sao nữa! Phải tranh thủ chứ! – Nó nhanh nhảu
- Để coi nào! Em thích cái gì?
- Humh, em thích cái gì anh cũng thưởng hả?
- Đừng có mơ! Còn phải xem xét! – tôi gõ đầu nó
- Vậy để em suy nghĩ! – Nó nhăn nhó gãi đầu, đúng trẻ con
- Để xem, 3 môn tặng cho 3 thứ! Thứ 1 là để trưa nay anh trổ tài cho em biết nấu ăn là như thế nào! Thứ 2 thì anh sẽ mua cho 1 thứ! CÒn thứ 3 thì tùy em. Ok?
- Yeah! Nói thật đấy nhá! – Nó nhảy chẵng lên cầm tay tôi vung vẩy
- Anh thèm nói dối em à? Thôi về trước đi. Lát anh về sau!
- Thôi em ở đây chờ anh! Sợ anh xù lắm!

Nó nói rồi lại tung tăng chạy đi khoe với mấy đứa bạn tôi, có vẻ vui sướng còn hơn cả bọn tôi đỗ HSG nữa cơ đấy! Nhìn bộ dạng của nó tôi lại cười.

Tan học, tôi chở nó đi mua cho 1 cái nón khá là nữ tính. Ko phải là do nó ko có mũ nón gì nhưng nó toàn đội mũ lưỡi trai như mấy thằng tôi thôi. Đội cái nón này vào thấy cũng duyên dáng hẳn ra. Rồi tôi còn phải đi chợ, nấu cơm như đã hứa với nó nữa chứ! May mà tôi biết nấu ăn thật, với lại cũng cảm thấy rất vui, có lẽ cũng khá lâu rồi mới thấy như thế.

Tưởng đâu nó phụ tôi nấu ăn, ai ngờ cứ chạy lăng xăng ngó cái nọ cái kia rồi giục tôi rối rít. Nó cũng biết lợi dụng quá! Đã vậy lúc ăn ko khen dc 1 tiếng mà còn chê ỏng chê eo, 2 anh em nạt nhau cười đùa vang cả nhà

- Anh, em nghĩ ra quà thứ 3 rồi! – Nó nói với tôi trong khi ăn
- Nói nghe xem nào!
- Cuối tuần này đi biển chơi nhé! Hè đến giờ chưa được đi!
- Đơn giản vậy thôi à? – tôi ngạc nhiên
- Dạ vâng! – nó cũng ngạc nhiên với câu hỏi của tôi
- Oh` thì đi! Vậy chiều thứ 7 hết tiết 3 anh chở đi! – tôi trả lời ngắn gọn

Tôi thấy rõ niềm vui hiện lên trong mắt nó. Từ ngày quen nó đến giờ hình như hôm nay mới là ngày tôi thấy nó vui đến vậy hay sao ấy. Hay có khi nào nó thích tôi ko nhỉ? Chẳng lẽ lại thế? – Những suy nghĩ linh tinh ấy của tôi nhanh chóng bị gạt ra khỏi đầu khi tôi nhin vào khuôn mặt thật ngây thơ và trong sáng của nó. Tôi lại cười!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:56)
Điều hành T9.



Chap 17:

Chiều thứ 7, một ngày nắng nhẹ và gió lồng lộng, tôi bước ra khỏi trường thì bé Trang đã đứng chờ sẵn tôi ở cổng, nó mặc cái áo phông trắng và chiếc quần rõ là…con gái, đội cái mũ tôi mua cho và cười thật tươi khi nhìn thấy tôi

- Ra đây làm gì? Ko ở nhà chờ anh?
- Ra đây chờ không có anh quỵt mất thì sao? – Nó tinh nghịch
- Có muốn quỵt luôn ko? – Tôi cốc đầu nó
- Phải về cất sách vở đã! – tôi nói tiếp

Nó chỉ cười hì hì rồi ngoan ngoãn leo lên xe tôi, mấy đứa đi qua chọc thì nó lại oang oang cái miệng nói lại, chẳng ý tứ gì cả! Chở nó đi ra biển, ngược gió đã mệt muốn lử cả người mà nó còn ngồi sau hỏi liên khúc, hết hỏi rồi quay ra hát với lại sà bân nọ bên kia, ko phải là trót hứa đưa nó đi biển chơi thì tôi đã lẳng nó xuống đường mất rồi.

Vừa ra đến biển, tôi chưa kịp gửi xe thì nó đã vứt dép với mũ vào giỏ, chạy vù vù xuống bãi biển, cứ như là chưa bao giờ thấy biển ấy. Hôm nay biển cũng vắng người, chỉ thấy có 1 vài đám đang nghịch và tắm thôi.

- Chưa thấy biển bao giờ à? – tôi đi ra chỗ nó hỏi
- Hì hì, em thích đi biển lắm ý! Mà trước giờ chả được đi nhiều!
- Nhìn như trẻ con! - Tôi phán khi thấy mấy hành động tung tăng của nó
- Kệ em, còn hơn anh cái đồ ông già!

“Hơ, nó lại dám nói tôi thế đấy” – định gõ thêm cho nó 1 cái nữa thì nó đã chạy vụt đi, lại còn quay lại té nước tung tóe về phía tôi nữa chứ! Chẳng thèm chấp, tôi đành lẽo đẽo theo nó nghịch hết trò này đến trò khác, hết xây lâu đài rồi đến đuổi sóng, thi vẽ. Nó cũng làm cho tôi thấy vui quá, tâm trạng thoải mái chẳng suy nghĩ nhiều như mọi ngày, tôi quên hế cả bài vở, xả 1 ngày!

- Tắm biển ko? – tôi chọc nó
- Thôi, đi chơi vầy được rồi!
- Tưởng tắm vào kia thuê bộ bikini trẻ em mặc cho nó đẹp! – tôi chọc
- Anh nói ai trẻ em đấy hả? – Giờ nó lại rượt tôi

Chơi chán rồi nó bắt tôi đi bộ ra cái bãi thông tít tắp phía xa, vừa đi nó vừa đùa nghịch những thứ chẳng đâu vào đâu, đến lúc có vẻ mệt rồi mới chịu ngoan lại, lẽo đẽo đi bên cạnh tôi

- Sao anh đi nhanh thế? – Nó nhõng nhẽo
- Là tại em đi chậm đấy chứ!
- Ai chả biết chân anh dài! Có mệt ko? – Nó tinh nghịch hỏi tôi
- Ko! Đi nhanh về cho nhanh!
- Ko mệt thì cõng em! Em mỏi chân lắm rồi!

Nó chẳng để tôi kịp trả lời đã bá cổ rồi trèo lên lưng tôi, không ngờ nó nhỏ nhỏ vậy mà cũng nặng ra phết

- Mệt thì đi về nhá! – Tôi ko bắt nó xuống mà hỏi
- Ko, phải đi đến đó mới được về! – Nó nhõng nhẽo
- Uh` thì đi!

Nó lại vừa ngồi trên lưng tôi vừa nghịch, vừa hát, hình như nó chẳng chịu nghỉ ngơi bao giờ hay sao ấy. Được 1 lúc có vẻ chán rồi nó mới quay qua nói chuyện

- Anh này! – Nó nói rõ nhỏ nhẹ
- Gì? – Tôi lạnh lùng, tôi biết mỗi lần nó như thế là lại tâm sự gì đấy
- Anh còn nhớ Phương ko?
- Anh đã bảo em ko nhắc chuyện đấy nữa cơ mà! – Tôi hằn giọng nạt
- Em quan tâm đến anh mới hỏi chứ! – Nó chẳng vừa nhéo tai tôi
- Ko, anh quên chuyện đấy lâu rồi!
- Nói dối nó hiện trên mặt anh kìa!

Cái con bé này đúng là nhiều chuyện. Thật lòng thì tôi làm sao mà quên nhanh thế được, nhiều lúc vẫn còn nghĩ đến, vẫn còn buồn lắm chứ! Nhưng về cơ bản có lẽ tôi đã quên, tôi đã có thể làm chủ được suy nghĩ của mình. Những cảm xúc bây giờ chỉ còn là 1 chút gì đó thoáng qua, tiếc nuối và hơi buồn. Tôi làm được điều đó cũng là do học được ở bé Trang cái sự hồn nhiên, tôi thấy vui khi ở bên nó nhưng tôi biết đó ko phải là tình cảm gì đặc biệt

- Oh` thì lâu lâu cũng nghĩ đến! Nhưng chẳng có ý nghĩa gì! Giờ anh lo học
- Nói vậy thì còn nghe được! Thấy anh thế này em cũng vui lắm!
- Quan tâm đến anh nhiều vậy sao?
- Chứ còn sao nữa! Anh mà buồn ai chơi với em!

Hơ, tôi trẻ con đâu mà chơi với nó? Nhưng nó nói có vẻ cũng có lí, bạn bè và những người nó quen có lẽ chỉ có tôi là trùng máu với nó mấy cái vụ học hành.

- Em nói chuyện này anh đừng buồn nhé! – Nó lại nhỏ nhẹ
- Chuyện gì?
- Anh hứa là ko được buồn cơ!
- Đừng có mà ra điều kiện với anh! Ko nó thì thôi! – Tôi bực mình, tôi ghét cái kiểu nói chuyện ấy
- Thì nói! Chuyện về Phương ấy! – Nó xìu giọng
- Lại Phương? Có chuyện gì?
- Theo anh thì Phương nó nghĩ anh như thế nào?
- Thì chắc là cũng tốt! – Tôi giả bộ suy nghĩ trả lời
- Thế anh có biết nó với ông Tuấn như thế nào ko?
- Thế nào là thế nào? Anh ko quan tâm! – tôi cũng hơi tò mò thật
- Ko biết sao anh ko hỏi rõ nó?
- Hỏi làm gì? Chắc Phương nó thắc mắc với em à? – tôi đoán
- Uh`, hôm rồi nó hỏi anh, rồi mới ngồi nói chuyện, mới hỏi
- Có cần phải kể anh nghe ko? – tôi ko thích rồi
- Ông Tuấn đấy học và chơi với 1 ông ở gần nhà Phương, cũng hay ra chơi lắm. Ông ấy còn quen với tán Phương trước anh cơ! – Nó kể mà ko trả lời câu hỏi của tôi
- Thế à? – Tôi ra vẻ quan tâm
- Vâng! Nhưng ông đấy kín lắm, vậy nên anh em mình mới ko biết anh nhỉ? – Nó vẫn hồn nhiên kể
- Rồi sao nữa?
- Nhưng mà từ lúc có anh thì khác! – Nó nói dứt khoát
- Khác thế nào?
- Thì anh theo Phương, nó cũng thích, nó bảo cũng suy nghĩ nhiều lắm, cũng tính quyết định ngay cái đợt Noel. Lúc đó nó đã bơ ông Tuấn rồi
- Vậy sao? - Tôi cười nhạt
- Nhưng tất cả cũng là do anh, đúng lúc quyết định thì anh lại biến mất. Tết ko thấy đâu, valentine ko thấy đâu, rồi lại suốt ngày hội với chả trại. Nghe nó kể thì em đoán hình như ông Tuấn biết hành tung của anh hay sao ấy. Lúc đó mới nhân cơ hội tán tỉnh lại.
- Vậy lại là tại anh à?
- Chứ còn sao nữa! Nhưng hình như ông ấy yêu con Phương thật lòng hay sao ấy! Thấy nó kể cũng tốt lắm!
- Uh`. Được thế thì tốt! Lỗi tại anh thì anh chịu nên anh có trách ai đâu? – Tôi chua chát nói
- Anh hứa là ko buồn rồi mà! – Bé Trang như sợ khi tôi nói thế
- Buồn gì, hâm à! Thôi đi bộ đi, bắt cõng mãi sao?

Bé Trang nó nhảy xuống rồi lại tung tăng bày trò để cho tôi vui, nó sợ tôi buồn nhưng nó thật là lúc đó chỉ có 1 chút cảm giác thôi, ngoài ra tôi chẳng nghĩ gì nữa cả! Hai đứa đi đến được bãi thông thì cũng là lúc gió vù vù, từng đám mây ở đâu kéo đến, trong cái mùi mằn mặn của biển, tôi vẫn cảm nhận được chút gì đó tanh tanh của hơi mưa

- Về thôi, mưa đến nơi rồi kìa! – Mình giục
- Kệ mưa chứ! Mưa càng mát! – Nó cãi lại mình
- Nhanh lên không có quả này là mưa to đấy!

Mình vừa nói vừa lôi nó chạy, từ phía ngoài biển nhìn rõ gió đang mang mưa tới, có vẻ to lắm. Nó vừa chạy như ma đuổi vừa cười khoái chí, còn đòi chạy thi với mình nữa chứ! 2 đứa cố gắng lắm nhưng cũng chỉ chạy được nửa đường về bãi gửi xe là dính mưa rồi. Từng hạt mưa to như cái …nồi cơm điện rơi lộp bộp, bé Trang có vẻ bị đau khi mưa lớn nên nhìn nó cứ tránh tránh, nhảy nhảy buồn cười lắm, rồi nó lại nô nghịch, đùa giỡn dưới mưa.

Được một lúc có vẻ nó đã thấm mệt và lạnh, không nghịch nữa mà lại ru rú bước sau tôi, nó tắm lấy cánh tôi mà tôi cảm nhận rõ nó đang run run
- Lạnh rồi hử? Bảo về từ nãy thì ko chịu! – tôi quay qua nói với nó
- Bây giờ mới thấy hơi lạnh tí! – Nó run run nhìn tôi cười
Tôi đưa mắt nhìn qua khuôn mặt như con nít của nó hơi tái vì lạnh nhưng môi thì đỏ hơn, đôi mắt to đang nheo nheo vì mưa. Nó lại tung tăng chạy trước vài bước, đứng dang tay ra đón mưa như muốn gột rửa hết đi điều gì đó. Bây giờ tôi mới thấy cái áo của nó ướt sũng đã dính vào người, áo thun trắng nên …nhìn rõ lắm! Vậy mà nó cứ thản nhiên như không, may mà ỏ biển giờ ko có ai.

- Ê! – tôi gọi rồi chỉ chỉ vào người nó, tôi thấy ngại ngại
- Sao anh? – Nó ngơ ngáo nhìn người rồi hỏi tôi
- Ax ax, con gái gì kì cục vậy? Anh nhìn thấy hết bây giờ! – Tôi cố đùa nhắc nó cho đỡ ngượng
- Ai cho anh nhìn? Mà cũng có thấy gì đâu? – Nó lại ngó ngoáy nhìn lại người, cái áo vẫn mặc như ko mặc
- Ax, sợ em luôn! Thế như thế nào mới là thấy gì? Con gái con đứa ý tứ 1 tí chứ! – Tôi nhăn mặt
- Hì, thì mưa ai mà chả thế? Mà có anh với em chứ có ai đâu mà phải ngại! – Nó lại nhăn nhở cười
- Anh với em làm sao ma ko ngại? Lớn tướng rồi chứ có phải trẻ con đâu? – Tôi lại nạt
- Kệ anh ngại thì ngại. Anh là anh trai của em, em chẳng có gì phải ngại cả. Nhỉ? – Nó nhăn nhở đứng cạnh tôi
- Anh cho em làm em anh lúc nào? – Tôi ko thích em gái linh tinh thật
- Anh ko cho thì tự em cho! – Nó nói rồi kéo tôi đi, lại tung tăng như chẳng có gì thật

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:57)
Điều hành T9.



“Bó tay, nó càng ngày càng ương giống mình” – tôi cười thầm rồi đành phải cởi cái áo trắng tôi đang mặc cho nó khoác. Mặc dù ko được sạch lắm với lại cũng ướt sũng cả, nhưng mà nó khoác lên thì che bớt được …những thứ cần che.
Trời vẫn mưa ầm ầm ko ngớt, tôi với nó chẳng nán lại trú nưa làm gì, 2 đứa đạp xe dưới mưa về nhà. Nó ngồi sau nghịch đủ trò cho bớt lạnh, nhiều lúc còn ôm lấy tôi nữa chứ, 2 đứa cứ như bị điên ở trên đường. Lâu lắm rồi tôi mới được một ngày vui thật sự.

- Vào nhà tắm thay quần áo luôn đi ko lại ốm! – Tôi nói với nó khi đưa nó về đến nhà trọ, trời vẫn mưa
- Anh ko vào à? – Nó ngơ ngác
- Vào làm gì? Anh cũng phải về tắm! Sách vở để đấy lấy sau
- Hihi! Vậy anh về nhà tắm thay quần áo luôn đi ko lại ốm! – Nó nói lại câu của tôi rồi đi vào
- Này…..cảm ơn em nhé!
- Cảm ơn cái gì cơ? – Nó ngạc nhiên hỏi
- À, ko có gì! Lịch sự nó phải vậy! – Tôi đánh trống lảng, cười với nó cái rồi đi về

Vừa đạp xe vừa nghĩ đến nó tôi lại thấy buồn cười. Từ hình ảnh cái con quạ cứ suốt ngày quang quác cái miệng đến một cô bé ngây thơ, trong sáng đến trẻ con, đôi mắt to tròn của nó hình như chẳng bao giờ phải buồn vì suy nghĩ chuyện gì. Sống như nó cũng sướng thật!

Sau buổi chiều dầm mưa ấy may mà 2 đứa ko bị ốm đau gì! Tôi lại lao vào giải đề thi, kết quả khả quan lắm nếu ko muốn nói là nhiều lúc tôi đã mơ đến 2 chữ “thủ khoa”. Bé Trang cũng chịu khó học, hình như có tôi học cùng nó lại càng siêng hơn hay sao ấy, mặc dù giờ nó đang nghỉ hè! Chỉ có điều từ cái hôm đi biển về nó cứ suốt ngày anh trai với lại em gái làm tôi sốt hết cả ruột, tôi chẳng thích thế tí nào!

Rồi cái ngày bọn tôi phải xa trường, xa bạn bè cũng đến. Sau buổi thi tốt nghiệp cuối cùng, tôi với đám bạn lại kéo nhau đi ăn chè bàn chuyện “chia tay lớp”. Mặc dù ko phải là học sinh lớp A5 nhưng mấy đứa bọn tôi đã coi đó là lớp của mình từ lâu rồi, chia tay lớp đó sao ko có mặt tụi tôi được.

- Hay là hôm nào bọn mình làm buổi chia tay riêng đi bọn mày? – thằng Kiên đề xuất
- Thôi chung với riêng gì! Làm 1 ngày với bọn A5 được rồi! – thằng CƯờng gạt đi
- Uh`, còn thi cử nữa, làm 1 ngày được rồi! – mấy đứa đồng tình
- Thế hôm đấy kéo hết “vợ con” đi chứ? – thằng T.Anh hỏi
- Sao ko mày? Cứ đóng tiền đầy đủ là được! – con Ngọc trả lời

Cả đám lại ngồi cười bàn bạc vui vẻ, chỉ có tôi lại thấy chạnh lòng. Từ ngày vụ em Phương không thành, chẳng mấy khi tôi đi chơi mà có mặt bạn gái, bạn trai của tụi nó cả, thấy mặc cảm sao sao ấy. Con Ngọc nhìn thấy thái độ của tôi, chắc nó cũng hiểu, nó kéo ghế lại gần gần tôi hỏi nhỏ

- Mày với con Trang dạo này có gì ko đấy? Thấy thân thế?
- Có gì? Mày điên à? Tao tâm trí đéo đâu nữa! – Tôi bực
- Ko phải nói hay nhưng mà càng ngày càng thấy nó cũng đáng yêu đấy chứ mày nhỉ?
- Uh`, nó cũng xinh mà! – Tôi dịu giọng

Đúng là bé Trang nó không được xếp vào hàng “nhan sắc” ở trường tôi, nhưng nó cũng khá đấy chứ chẳng phải là kém cỏi gì, chắc vì cái tính trẻ con ban đầu của nó nên chẳng mấy đứa để ý tới.

- Tao thấy nó cũng quấn mày lắm mà! – cái Ngọc hỏi tiếp
- Nó cứ suốt ngày anh anh, em em sốt hết cả ruột! – tôi than vãn
- Hay là mày yêu nó đi! Tao thấy được đấy! – con Ngọc đá tôi
- Cấm mày nhắc đến chuyện đấy! – Tôi trừng mắt

Con Ngọc biết tôi ko thích nên ko nói gì nữa, lại quay qua nói chuyện với mấy đứa. Thật lòng tôi cũng quý bé Trang lắm, càng ngày càng thấy quý, tôi chẳng biết tình cảm ấy gọi là gì nhưng tôi hiểu đó ko phải là cái thích của 1 thằng con trai khi thấy 1 đứa con gái. Với lại tôi còn nhiều suy nghĩ, tôi ko muốn….

- Mày rủ cả con Trang đi cùng cho vui Hoàng! Nó cũng được coi như người nhà . – Giọng thằng Trung cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi
- Uh` đúng đấy, rủ nó đi nữa, có nó càng vui! – mấy đứa bạn tôi có vẻ cũng quý bé Trang
- Rủ thì rủ, lát về qua tao bảo nó! – tôi trả lời

Một lúc sau giải tán, tôi tạt qua nhà trọ bé Trang, nó đang nấu cơm, mặc quần sọc với cái áo thun ngắn, nhìn nó tròn tròn, mũm mĩm dễ thương như mấy đứa bé vậy nhưng ko phải là mập đâu

- Hôm nay thi thế nào anh? – vừa nhìn thấy tôi nó đã hỏi
- Tốt nghiệp có gì mà thế nào! Very tốt! – Tôi trả lời tỉnh bơ
- Mấy đứa kia đâu? – tôi hỏi khi vào nhà
- Bọn nó đi mua đồ rồi, bắt em ở nhà nấu cơm đây này!
- Nấu cả phần anh nữa, tí ở lại ăn cơm!
- Thật nhá! Em nấu nhiều lắm, sắp xong rồi đây! – Nó mừng rơn
- Đùa đấy, ghé chơi tí thôi.
- Èo, chán anh! – Nó lại hụt hẫng, bị tôi lừa mãi mà nó ko thấy chán hay sao ấy

Tôi ngồi chơi 1 lúc, tính là chờ bạn nó về rồi tôi mới về. Bé Trang nấu cơm xong cũng ra ngồi cạnh hóng chuyện với tôi

- Ngày kia đi chia tay bọn anh nhá! Bọn anh tụ tập hết lớp cái Ngọc
- Được đi thật ạ? – Nó long lanh mắt nhìn tôi vui mừng
- Có gì mà ko được? Mấy đứa lóp 11 với lớp 10 bạn mấy thằng kia cũng đi đấy!
- Thế là em được mời à? Sướng thế?
- Uh`, được mời! – tôi cười cho nó vui
- Nhưng mà ai mời? – Nó nhiều chuyện
- Thì bọn anh mời em! Mấy chị cũng bảo em đi mà còn quấy rối phụ nữa đấy!
- Chứ ko phải anh mời em à? Anh ko muốn cho em đi ý gì? – Nó làm mặt buồn
- Làm trò gì đấy? Là anh với các anh chị có lời mời em đi dự thật lòng! Được ko nào? – Tôi giả vờ dỗ dành
- Em hỏi thật nhé! Nếu anh …với Phương còn yêu nhau thì ….anh có rủ em đi ko? – Nó nói buồn thiu
- Anh đã bảo em ko nhắc chuyện đó mà! Hâm à? – Tôi khó chịu

Tôi thấy mặt nó cúi gằm, ko nói gì, không khí im lặng 1 lúc lâu, tôi cũng chẳng hiểu mô tê gì đang xảy ra cả. Cái con bé này sao tự nhiên hôm nay lại sinh chuyện vậy thế k biết.

- Này, em bị làm sao đấy?

Tôi hỏi mấy câu, hích nó mấy cái mà nó ko trả lời buộc tôi phải kéo mặt nó lên. Ôi mẹ ơi! Thì ra nó đang khóc, mà ko phải, chỉ thấy mặt hơi buồn với nước mắt chảy ầm ầm thôi

- Ơ hay? Sao tự nhiên lại khóc? – tôi ngạc nhiên
- Ko sao! – Nó ngoan ngoản chứ ko phải là giận tôi
- Làm gì mà hay khóc thế? Anh sợ em quá! – tôi lau nước mắt cho nó
- tại tự nhiên nghĩ linh tinh rồi nước mắt nó cứ chảy ra! – nó nói rõ ngây thơ
- Ax, thua em rồi!

Nó ngồi xoay người lại dựa vào vai tôi nhìn trời nhìn trăng, ko khóc nữa nhưng cũng ko nói gì. Tôi cũng kệ nó, cũng thấy yên bình thật. Tôi lại nhớ đến lời con Ngọc nói với tôi lúc nãy, suy luận đến cái cảnh bé Trang vừa rồi. Chẳng lẽ nó thích mình? Tôi chợt thấy hoang mang. Suy nghĩ 1 lúc rồi tôi quyết định hỏi thử nó xem như thế nào, tôi ko run, chẳng hiểu sao nữa

- Này! Em quý anh lắm đúng ko? – tôi hích vai cất lời hỏi
- Sao tự nhiên nay anh hỏi vậy?
- Thì tại bình thường ko hỏi, nay thích hỏi. – tôi cố trả lời tự nhiên
- Vâng, quý! – Nó làm cụt lủn chua ngoa
- Quý đến mứa nào? – tôi hỏi tiếp
- Humh ….quý bằng này! – Nó giả bộ nghĩ rồi đưa nắm tay ra so sánh
- Thế có muốn làm bạn gái anh ko? – Tôi hỏi sau 1 thoáng suy nghĩ rất nhanh nhưng đủ để chắc chấn
- Cái gì cơ? – Nó rời khỏi vai tôi ngạc nhiên hỏi lớn
- Anh bảo là em có muốn làm bạn gái anh ko? – Tôi nhìn thẳng vào nó hỏi rõ ràng

Trái hẳn với những dự đoán của tôi, nó vẫn ko hết ngạc nhiên rờ đầu, rờ trán tôi, đôi mắt cố ngơ ngơ như đùa cợt

- Anh bị hâm đấy à? Có nóng đâu, bình thường mà! – Nó cố đùa
- Anh nói thật mà! – Tôi gạt tay nó ra, nghiêm túc
- Hì, anh đúng là bị hâm thật rồi! – Nó lại nhăn nhở cười

Tôi đến bó tay với nó rồi! Nhưng nghĩ lại thế cũng tốt, chứ nó mà đồng ý là tôi lại làm bạn trai nó à? Ko phải là ko xứng nhưng mà tôi ko sẵn sàng! Có lẽ tôi sợ yêu ai đó rồi, và đối với tôi bé Trang xứng đáng được nhiều hơn thế, được nhiều hơn cái thằng tôi lúc này. Nhìn nó ngồi vui vẻ ngắm trăng lên sớm, tôi chẳng đoán được nó đang nghĩ gì về câu hỏi của tôi lúc nãy nữa. Một lúc sau 2 đứa bạn nó cũng về, tôi cũng phải về luôn. Vậy là mất công hỏi mà chẳng biết được điều gì.

Năm nay bọn A5 ko tổ chức chia tay ở nhà con Ngọc như dự kiến mà chuyển sang nhà 1 con bé gần đấy rộng rãi và thoải mái hơn. Từ sáng sớm bọn tôi đã đến để chuẩn bị mọi thứ, khung khí vui vẻ như cái ngày cắm trại vậy. Mấy đứa con trai thì lo sắp bàn sắp ghế, chén bát rồi loa đài. Mấy đứa con gái thì lo cơm nước, rau cỏ mặc dù đồ ăn thì có người lớn nấu nướng. Bé Trang cũng vui vẻ làm cùng với các Chị, nó cũng đâu có lạ lùng gì tụi này.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:57)
Điều hành T9.



Ăn chơi nhảy múa từ 1h trưa đến tận tối, hát hò, bia bọt, tâm sự, khóc lóc sướt mướt của bọn con gái có đủ cả, một ngày đày những kỉ niệm. Đến tối chỉ còn lại khoảng 1 nửa, chủ yếu là hội của bọn tôi và mấy đứa hay chơi cùng lại ngồi nghêu ngao hát hò, cười nói đến khoảng 9h mới chịu kéo nhau về. Bọn nó đi với bạn trai bạn gái đi chơi, tôi cũng chẳng kém, cũng chở em Trang đi ….về.

- Ơ hay sao lại khóa cổng? – tôi ngạc nhiên khi về đến nhà trọ bé Trang
- Hai đứa kia hôm nay nó về nhà hết rồi mà! – bé Trang tỉnh bơ trả lời
- Ax, vậy để anh chở em về nhà! Chứ ở đây 1 mình à?
- Anh hâm à? Nhà em đi có mà đêm mới về tới à? Mà thỉnh thoảng em vẫn ở 1 mình có sao đâu?
- Vậy à? – Tôi ngơ ngác

Nhà bé Trang ở trọ là 1 ngôi nhà riêng, ở quê mà nên đâu có phòng trọ như thành phố. Hình như đây cũng là nhà của họ hàng gì đó với đứa ỏ cùng bé Trang, đã lên HN ở rồi, cái nhà để không vậy. Nhà ko rộng lắm nhưng cũng dư sức cho 3 đứa ở, lại có cái sân khá lớn và nằm phía sau của dã nhà phố, cũng khá yên tĩnh và an toàn. Tôi vào nhà loanh quanh rồi ra cái ghế đá ở ngoài sân ngồi, chơi cả ngày cũng mệt. Bé Trang cũng ra ngồi bắt chước tôi ngắm trăng ngắm sao.

- Anh này! Sao người ta cứ phải yêu nhau nhỉ? – Nó vẫn nhìn trời hỏi tôi
- Ko yêu nhau rồi sao cưới? Rồi sao có anh em mình?
- Ko, em ko nói người lớn, em nói trẻ con mà! – Nó chữa lại câu hỏi
- Oh` thì ….đến tuổi lớn thích ai đó thì yêu chứ sao! – tôi trả lời đại
- Em chẳng thích thế, em thích làm trẻ con hơn, với lại em cũng trẻ con mà! – Nó nhìn tôi cười tít mắt
- Chứ em người lớn với ai? – Tôi gõ đầu nó
- Từ hồi đầu năm đến giờ cũng có mấy tên đòi tán tỉnh em chứ! – Nó nhẹ nhàng nói rồi cười
- Vậy à? – Tôi cũng chẳng hỏi chuyện này bao giờ
- Vâng! Nhưng mà em chẳng thích
- Sao vậy? Lại mấy thằng linh tinh à?
- Ko phải! Tại em ko thích! Với lại em …sợ. – tự nhiên nó rụt rè
- Sợ gì?
- Em sợ yêu được mấy hôm rồi lại chán, lại chia tay. Tình học trò mà có baoo giờ bền anh nhỉ?
- Cái đó thì còn tùy chứ!
- Với lại thấy chuyện của anh với Phương, em lại càng sợ! – nó vẫn rụt rè
- Ơ hay? Sao lại xoay sang anh? – tôi ko thích nhắc chuyện này
- Ko phải, là em nói vậy ý! Em chỉ muốn được như anh, có nhiều bạn bè thân thiết, vui vẻ, rồi có anh làm anh trai em nữa, như vậy tốt quá đúng ko anh? – Nó cũng biết nói dịu dàng
- Uh`, tốt chứ!
- Anh có biết là em quý anh nhiều lắm ko? Ko phải là bằng này đâu! (nó nói rồi giơ nắm tay lên). Thấy anh buồn em cũng buồn, cũng sợ lắm, em sợ anh suy nghĩ lung tung rồi lại học hành sa sút như những người khác, lúc nào cũng chán đời …
- Anh biết mà! Những ngày qua có em anh cũng vui vẻ thêm được bao nhiêu. Anh còn chưa cảm ơn em nữa ấy chứ!
- Vậy nên em mới sợ yêu!
- Là sao? – tôi chẳng hiểu nó nói gì
- Sao hôm nay anh ngốc thế? Thì là em sợ…em yêu anh rồi 1 ngày nào đấy chẳng may chia tay, lúc đấy lại như anh với Phương, em sợ mất đi 1 người thân… - Nó lí nhí
- Em yêu anh à? – Tôi nhìn nó hỏi
- Ko! Anh là anh trai em thôi! – nó đấm ùm ùm vào người tôi
- Sau này thì em ko biết nhưng mà bây giờ em chỉ muốn anh làm anh trai của em thôi. Vì em chưa muốn yêu, cứ như thế này cũng tốt chứ việc gì phải yêu nữa! Anh làm anh trai em thôi anh nhé! – Nó nhõng nhẽo
- Em mới là đồ hâm ấy! – tôi kéo nó vào lòng, nó ngoan ngoãn như 1 đứa trẻ vậy
- Anh có yêu em thì bây giờ cũng ko phải là lúc để nói. Anh ko muốn em phải mang tiếng là người thay thế này khác. Anh thương em bao nhiêu thì anh muốn em được tốt bấy nhiêu. Em nói đúng, cứ như thế này cũng tốt rồi, anh cũng chẳng còn tâm trí mà yêu thương gì nữa!

Bé Trang ko nói gì, nằm yên trong vòng tay của tôi, có lẽ ai cũng hiểu chẳng cần phải nói gì nữa. Tôi chợt thấy ấm áp, ko phải vì được ôm 1 người con gái trong lòng mà đó là cảm giác của sự yêu thương. Nghĩ lại lời bé Trang nói, tôi cũng đúng là 1 người may mắn thật, tuy tôi ko có người yêu nhưng xung quanh tôi chẳng bao giờ thiếu thốn tình cảm.

- Anh hát cho em nghe đi! – Bé Trang nhõng nhẽo
- Hát gì bây giờ? Mà thôi anh về đây!
- Ko, ai cho anh về? – Nó kéo dài như muốn níu kéo
- Ơ hay? Ko về thì ngủ ở đây à? Có bị ấm đầu ko?
- Kệ! Ngủ ở đây thì cũng đã sao? Anh là anh trai em chứ ai đâu mà sợ? Em ko biết, anh phải hát cho em nghe! Đi mà! – Nó nhõng nhẽo hết biết, ôm khư khư lấy cánh tay tôi
- Oh` thì hát!

Tôi đầu hàng nó, ngồi lẩm nhẩm hát mấy bài, lúc đầu nó còn hát theo rồi sau ko thấy gì nữa, Nó nằm im trong vòng tay tôi. Ngồi nhìn sương đêm phủ xuống khoảng sân, thở dài một cái, tôi chẳng hiểu mình đang làm gì nữa.

- Ê này! – Tôi hất hất gọi bé Trang

Ọc, nó ngủ mất tiêu từ lúc nào rồi ấy! Tôi tát tát nhẹ vào má mấy cái thì nó xua tay”để em ngủ, anh cứ hát đi!”. Mẹ ơi, người ta nghỉ hát từ lúc nào rồi chứ còn ngồi mà hát cho nó nghe nữa? Gọi mấy lần mà nó chẳng bảo sao, cực chẳng đã tôi đành phải bế nó vào nhà. Tôi thấy nó khẽ cười chứng tỏ là lừa tôi mất tiêu rồi!

Đặt nó lên giường, mắc màn cho nó đàng hoàng rồi tôi định ra cái ghế để ngủ, cơ mà tại cái ghế nó ngắn quá, phải nằm co ro mới đủ chiều dài mà tôi thì phải thẳng chân thẳng tay mới ngủ được. lại lọ mọ dậy lấy cái chiếu trải xuống đất để nằm, có chăn gối đây là ngon rồi, tôi ko quan trọng ngủ giường, ngủ nệm. Vừa nằm nhắm mắt được 1 lúc, còn đang nghĩ lung tung vì cái ánh điện nhà đằng trước hắt vào nhà nhìn khá sáng thì bé Trang nó đã lục ục bò dậy mang chăn gối ra

- Làm gì thế? – Tôi mở mắt ra nhìn thấy nó hỏi
- Xuống đây ngủ với anh cho vui! Hihi … - Nó cười trong trạng thái mắt lơ mơ
- Em bị điên đấy à? – tôi hoảng hồn
- Ở nhà thỉnh thoảng em vẫn ôm anh Phong ngủ có sao đâu mà?
- Ax ax, ko đùa đâu đấy! – Tôi đuổi nó quay lại giường
- Em đùa với anh đâu? Nằm nói chuyện cho vui!

Nó mặc kệ tôi xua đuổi, đùn đấy vẫn nhất quyết vứt phạch cái gối rồi nằm xuống cãnh tôi, ôm cánh tay của tôi khu khư! Tôi đến sợ nó luôn. Nó bảo là nằm nói chuyện cho vui mà nói nhảm được vài câu rồi lại lăn ra ngủ. Vậy là lần đầu tiên tôi ngủ với 1 người con gái ko phải máu mủ họ hàng gì là thế này đây? Nhìn nó ngủ ngon lành và nghĩ đến cảnh này tôi lại thấy buồn cười. Kéo lại chăn cho nó rồi tôi cũng chìm vào giấc ngủ.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:58)
Điều hành T9.



Chap 18:

Cái vụ tôi ….ngủ chung với bé Trang đó, tôi chẳng nói gì với tụi bạn tôi cả, chắc bé Trang cũng thế, 2 đứa coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, mọi chuyện vẫn tốt đẹp như mọi ngày. Bọn bạn tôi cũng chẳng đi ôn thi DH ở cái “lò” nào cả, vẫn cứ theo học mấy lớp cũ chờ đến ngày thi thôi, tôi thì vẫn ngày 3 đề, rảnh rang lại đọc lại mớ sách vở mấy năm nay xem mình có quên gì không, rồi chỉ cho bé Trang học nữa. Nó càng hiểu được cách học của bọn tôi, giờ cũng đã biết lí sự, hỏi mấy câu khó ra phết.

Một chiều hè lang thang xuống nhà thằng bạn ở làng sen mua cho Mẹ tôi ít hạt, tôi lại tranh thủ…dạo hồ. Hương sen nhè nhẹ, khung cảnh xanh mướt cộng với chút gió nhẹ nhàng làm cho con người ta cảm thấy thật là khoan khoái và dễ chịu, thảo nào mấy đứa bạn tôi ở đây đứa nào đứa nấy cũng hiền như cục đất.

Lang thang qua từng ao sen, đi lên triền đê, tôi lại nhớ đến cái cảnh tôi với em Phương ra đây ngồi, lòng lại chợt man mác buồn, những hình ảnh ngày 2 đứa ra đây như hiện lên trước mắt tôi. Thẫn thờ, ngơ ngẩn nhìn xung quanh, tôi ngồi xuống đúng ngay cái chỗ lúc tôi tỏ tình hụt, lại thấy nụ cười của em ấy như vẫn còn đâu đây. Cũng lâu lâu rồi tôi ko quan tâm xem Phương dạo này như thế nào, cũng ko còn gặp trong những lần lang thang trên phố, bé Trang cũng không kể gì cả. Tôi biết là tôi vẫn chưa quên được, thật sự là chưa quên được!

- Lại nghĩ đến con bé đấy hả mày? – dứa bạn hỏi làm tôi giật mình
- Haizzzz! – Tôi thở dài nhặt cục đất liệng xuống hồ
- Ổn cả chứ? Sắp thi rồi, lo nghĩ vừa thôi!
- Nghĩ ngợi gì đâu, ra đây ngồi thấy …nhớ chút thôi! – tôi trải lòng
- Từ ngày mày thích nó đến giờ nhìn mày đủ thứ tâm trạng, vui buồn rõ ngay, tao lạ gì! Vẫn còn thích nó nhiều vậy à? – thằng bạn tôi tò mò
- Nó xinh mà, cũng ngoan đấy chứ, ai mà chả thích! Mà giờ chắc là tao còn tí thích…dở thôi. Hết rồi!
- Lâu rồi mày có nói chuyện gì với nó ko?
- Ko! Nói năng gì? Những gì tao đã quyết thì đừng hỏi nhiều! – Tôi cay cú
- Tao thấy dạo này cũng đồn thổi về nó nhiều lắm, toàn những thứ xấu xa, chắc mày nghe? – thằng bạn nhìn tôi hỏi
- Kệ cm bọn nó đồn đại, tao ko tin mấy chuyện mà tao chưa thấy! Với lại cũng chẳng quan tâm
- Ko muốn làm anh hùng nữa rồi à? – thằng bạn hỏi đểu tôi
- Oh`, hết rồi!
- Mày sao thế? Tao cũng thấy tiếc cho nó, hay là bữa nào gặp nó mày khuyên bảo mấy câu xem, dù gì thì hết tình cũng còn nghĩa?
- Khuyên bảo gì? Mày bảo tao phải nói sao? Bảo nó là “em đừng yêu thằng đó nữa à?” – Tôi trừng mắt
- Thì bảo sao thì bảo! Sau này nghĩ đến nó mày cũng đỡ hối hận. tao nói vậy thôi, tùy mày! Biến thôi!

Tôi đạp xe về nhà lại nghĩ đến những lời thằng bạn tôi nói, chẳng lẽ tôi là người dễ đoán vậy sao? Có nhiều lần tôi cũng muốn nói gì đó với em Phương, không phải là để níu kéo, đơn giản hơn là một lời khuyên của bạn bè, có lẽ thế. Nhưng lần nào nhìn thấy em ấy, cũng định nói hay chào hỏi 1 câu thì tôi lại bị những thứ vô hình kéo lại, đành lầm lũi bước đi. Tôi biết em Phương cũng không muốn thế, cũng mong muốn tôi nói với em ấy 1 câu dù chỉ là lời chào.

Xỏ đôi giày “chinh chiến”, tôi lang thang chạy vài vòng ra con đường phía bờ sông cho thoải mái rồi về ăn cơm. Gió mát rượi cộng với mồ hôi đầm đìa, người mệt lử chẳng còn muốn suy nghĩ gì, thật là sảng khoái. Con đường bê tông nhỏ xíu nhập nhằng tối khá vắng vẻ, cởi bớt áo quấn vào tay, tôi xoay trần lững thững đi bộ đến “đích”, ngắm cảnh sông nước và những đám lục bình lững lờ trôi. Tôi nhận thấy có tiếng xe đạp phía sau tôi, sao họ cũng đi chậm vậy nhỉ? Mình chạy thì ko nói làm gì, đây đi bộ mà vẫn thấy lạch cạch phía sau. Tò mò ngoái lại nhìn, tôi suýt đứng tim khi nhận ra …em Phương.

- Lâu rồi em mới thấy anh chạy bộ ra đây? – em Phương cất lời hỏi trước sau khi đi ngang qua tôi và dừng lại, cũng một thoáng im lặng
- Xin lỗi vì đã chắn đường! – tôi chẳng buồn trả lời đưa tay ra hiều nhường đường cho em ấy đi trước, quên mất ko mặc áo vào
- Anh đuổi em đấy à? – em Phương có vẻ buồn rầu
- Ko phải đường của nhà anh, quyền đâu mà đuổi! – tôi nói rồi ngữa mặt lên trời bước đi tiếp, em Phương lại lừng thững đạp theo
- Em xin đi cùng với anh 1 đoạn được ko? – em Phương vẫn buồn nói
- Umh`….tùy em!
- Anh dạo này thế nào? Sắp thi rồi học nhiều quá hay sao mà hình như anh gầy hơn? – em Phương hỏi sau 1 thoáng im lặng
- Cũng bình thường, chẳng có gì!
Tất cả lại im lặng, tôi định mở miệng hỏi nhưng lại thôi, em Phương cũng muốn nói gì đó nhưng cũng ngập ngừng, lại như những lần gặp mặt trước, chỉ có điều lần này là em ấy đi cùng tôi.
- Anh ko muốn hỏi thăm em 1 câu sao? – em Phương lại cất lời trước
- Em đang buồn quá! – em ấy nói khi thấy tôi im lặng
- Cãi nhau à?
- Ko, suy nghĩ đến những chuyện buồn thôi ạ!
- Buồn 1 chút cũng chẳng có gì xấu, sống phải có lúc vui lúc buồn! – tôi chẳng tỏ thái độ gì
- Có lẽ ….haizzzz! – em ấy ngập ngừng rồi cũng thở dài
- Cần khuyên gì ko? – tôi vẫn lạnh lùng
- Dạ thôi! Mà em sợ từ nay đến lúc anh đi thi DH em chẳng có cơ hội được gặp anh nữa. Chúc anh thi thật tốt nhé! – Em Phương nói rồi gượng cười
- Uh`, cám ơn!
- Thôi em …đi trước đây! – Em Phương bối rối rồi đạp xe lao đi

Haizzzz, không biết tôi đã biến thành con người thế nào nữa, sao tự nhiên lại thấy lạnh lùng, chán nản và cộc cằn như thế? Tôi biết em Phương muốn nói chuyện gì đó với tôi nhưng đã bị cái thái độ của tôi ngăn lại. Tôi có làm gì sai không? Chẳng lẽ lại bỏ lỡ thêm điều gì? Ôi càng lớn càng thấy cuộc sống này đầy rẫy phức tạp.

Hơn hai tuần nữa là thi cử đến nơi rồi, bọn bạn tôi cũng đã vắt giò lên cổ chạy, chỉ có tôi là nhàn nhạ hơn, tôi thường xả trước khi thi cho đầu óc thoải mái. Ghé qua nhà “đứa học trò” rủ nó đi ăn chè với bọn bạn tôi thì nó đang học, nhìn thấy tôi đã xớn xác chạy lại nũng nịu

- Quà em đâu?
- Quà gì? – tôi nhin nó tỉnh bơ
- Ơ thì quà sinh nhật! – Nó nhõng nhẽo
- Nhật nhoẹt gì? Đã mời đâu mà đòi quà?
- này, ko phải anh quên rồi đấy chứ?
- Ơ hay, vô duyên nhỉ? CUối tuần mới sinh nhật mà quà cáp gì giờ này?
- Kệ em, đòi từ giờ đến lúc đó có là vừa! Nó nhăn nhở
- Cuối tuần có là được chứ gì? Đi ăn chè ko?
- Có! Nó trả lời như sợ tôi đổi ý rồi nhảy tót lên sau xe ngồi

Thật ra cuối tuần này sinh nhật bé Trang mà tôi vẫn chưa biết làm thế nào, chưa biết tặng quà gì cho nó nữa! Tặng quà chơi chơi thì tôi ko thích lắm, tôi thích cái gì đấy nó thực tế 1 chút, chắc tôi sẽ nhờ con Tâm mua cho bé Trang bộ bút giống của nó, vừa đẹp vừa ý nghĩa, mỗi tội hơi ….đắt xiền!

- Sinh nhật có làm gì ko? – tôi hỏi bé Trang
- Có chứ anh! Mấy đứa bọn em tổ chức ăn chơi! – nó vui vẻ khoe
- Hoành tráng nhỉ? Cho anh đi ké với!
- Thật đấy nhá? Sáng chủ nhật anh vào đón em nhá?
- Sao lại sáng à?
- Vâng, bọn em làm bánh rồi ăn uống buổi trưa! Hihi
- Đùa thế thôi, đi với bạn em anh ko đi đâu! Có gì tối tổ chức lại
- Em biết ngay mà! Thà ko rủ còn hơn! – Nó ỉu xìu

Tôi ko đi vì trong đám bạn nó thế nào chả có em Phương, gặp nhau rồi mất không khí ra. Bé Trang chắc cũng biết chuyện này nên nó mới ko rủ tôi, chứ nếu ko thì nó đã lèo nhèo cả tuần rồi!

Ra đến quán chè thì bọn bạn tôi đã ngồi sẵn ở đó. Bé Trang xuống xe là đã chạy đòi quà hết anh này anh khác, có nó không khí như vui hơn hẳn. Đúng là trẻ con quá!

- Chủ nhật sinh nhật em nó đấy! Bọn mày rảnh rỗi tao mời đi làm hiệp karaoke! – tôi cất lời
- Sinh nhật nó liên quan gì đến mày mà mời? – thằng Dũng mỉa mai
- Ho, mày ko đi thì thôi! – tôi chẳng vừa
- Anh ấy là anh trai em, tổ chức sinh nhật cho em cũng được mà! – Bé Trang bênh tôi
- Thích thì chiến thôi! Có mời ngu gì ko đi! – thằng Kiên ủng hộ
- Học hành chán rồi đi xả 1 bữa cũng được các bạn ạ, mấy nay tớ nhồi nhiều đau hết cả đầu! – con Tâm tán thành
- Ai bảo lúc học thì ko học, nhìn tao này, giờ chỉ ăn với chơi! – tôi ..tinh tướng
- Mẹ cái bọn cá biệt bọn mày thì học làm gì cho phí chữ! – thằng T.Anh đá xoáy
- Ko chỉ cá biệt đâu! Anh zai em là người đặc biệt của những thành phần cá biệt mới đúng! – bé Trang lại bênh anh nó
- Hahah, câu này hay, chí lí, chí lí, em phát biểu được câu chuẩn. Thằng này cái gì cũng đặc biệt hết!

Mấy đứa bạn tôi cười hô hô, cái cụm từ này tôi đã được gán chon gay từ cái thời lớp 10 rồi, chỉ có điều lâu nay mới được có người nhắc lại thôi. Mấy đứa bạn tôi nó đá đểu tôi chứ ko phải là khen bé Trang đâu, chỉ có bé ấy là ko biết, ngồi cười trong sáng và ngây thơ biết bao.

- Á! Gặp được bọn này ở đây rồi! – 1 thằng cùng khối với bọn tôi đi qua reo lên như bắt được vàng
- Muốn đánh nhau hay sao mà cái mặt mày nhăn nhở với các anh hả? – thằng Kiên hỏi đùa
- Mẹ, đang đi kiếm mấy thằng làm trận bóng mà bọn nó đi ôn hết cmnr. – thằng bạn chạy lại than
- Bóng bánh gì? Hội nào? – thằng Dũng nghe đến đá bóng là nó ngứa
- Mấy thằng khối 11 đang rủ đá trận “kinh điển”, đang thiếu người!
- Kinh điển thế nào? – thằng Cường lạnh lùng hỏi
- Bọn nó đang rủ khối 12 đá trận 2 chai. Kiếm mãi mà chưa đủ người!
- 2 chai thì kinh điển éo gì! Bảo bọn nó đá được 4 – 5 chai thì hãy nói chuyện!

Thằng bạn kia loằng ngoằng 1 chút nữa với bọn tôi rồi chạy đi thương lượng với bọn khối 11. Mấy thằng bạn tôi cũng thích đá bóng, cũng hay đá độ vài trăm ngàn với các lớp khác. Hôm nay to tiếng vì có thằng Cường, nó toàn đá với đám thanh niên vài triệu quen rồi, nó cũng có tiền nữa! Thằng bạn kia chạy đi 1 lúc rồi quay lại tuyên bố:
“ Chiều chủ nhật 3h sân trung tâm nhá! Bọn nó ok 4 chai, đá 11 người, 30 phút 1 hiệp, có trọng tài luôn! Bọn mày nhớ vác xác đi đủ 6 thằng này đấy, tao đi kiếm mấy thằng nữa cho mạnh!” – Nó nói xong rồi lại đạp xe phóng đi

- Ơ hay chủ nhật sinh nhật em! – bé Trang dỗi
- Thì đá bóng xong rồi tối đi chơi luôn cũng được mà em! Kiếm tiền tối đi chơi cho thích! – thằng T.Anh giải thích thêm
- Được đấy, lâu rồi cũng ko được xem các cậu đá bóng! Tớ vẫn còn cái áo cỗ vũ! – Con Tâm hứng khởi

Mấy đứ bạn tôi đứa nào đứa đấy cũng máu me cái vụ này, không phải vì tiền, có lẽ vì đứa nào cũng muốn vui vẻ 1 chút trước khi lên đường đi thi cử. CHỉ có bé Trang là lúc đầu ko hài lòng lắm, nhưng sau khi nghe các anh chị phân tích với lại hứa hẹn thì cũng xuôi xuôi, còn bảo đi cổ vũ cho bọn tôi nữa chứ!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:58)
Điều hành T9.



Chiều chủ nhật trời khá nắng. Tôi ra khỏi nhà với bộ đồ Juventus lâu ngày chưa mặc lại, khoác thêm cái ba lô có bộ quần áo khác, tính đá bóng xong về chỗ bé Trang tắm cái rồi đi chơi luôn. Ra đến sân thì cũng khá đông, có mấy anh thanh niên đá mất 1 khoảng sân rồi nên bọn tôi đành phải dịch sân lại, đá sát với khán đài đục bằng bê tông. Được cái SVD rất lớn, bình thường toàn 2 3 trận đá 1 lúc nên cũng quen rồi.

Trên khán đài cũng có được 20 30 đứa chủ yếu là con gái đi cổ vũ nhưng nhìn quanh tôi vẫn chưa thấy bé Trang đâu cả, chỉ có con Tâm với con Ngọc đang ngồi ….ăn bánh. Bọn khối 11 đã tụ tập gần đủ, đông như kiến, có đội tôi là mới được hơn đội hình vài tên.

- Đá cẩn thận vào, tao vừa múc thêm 2 chai riêng cho bọn mình! – Thằng Cường lại nhắc với 5 đứa tôi
- Dcm, máu thế? – thằng Trung tròn mắt
- Có mấy thằng nhà giàu bên kia, đào của nó 1 ít lấy tiền đi chơi! – thằng CƯờng trả lời nhẹ như ko
- Thế thì mệt cũng phải cố thôi! – thằng T.Anh lấy khí thế
- Mẹ, thằng Hoàng mày đá cho cẩn thận vào! – thằng Kiên lại quay sang cắn tôi
- Ơ dcm, bố éo đá nữa, kệ cm chúng mày! – tôi giả bộ dỗi
- Tốt nhất lúc nào ăn được 4 – 5 quả mà phút 89 rồi thì cho nó vào! – mấy thằng nó xỉa xói

Nói thật là tôi đá bóng không được giỏi, dự bị là chủ yếu. Nhưng đổi lại có cái chạy nhanh và giữ thăng bằng tốt nên chuyển từ tiền đạo xuống đá …hậu vệ cánh cũng được trọng dụng hơn. Tôi mà dốc bóng thì bọn nó chỉ còn nước đứng xem cho đỡ mệt! Cơ mà trận này tôi phải dự bị thật, vào trận set up đủ đội hình, toàn mấy thằng đá hay, ko có chỗ cho tôi. Cũng chẳng sao, tôi bò lên khán đài ngồi cổ vũ với chị em phụ nữ vậy! Được ít phút thì bé Trang với em Phương cũng đến xem, hai đứa ko nói gì và sang chỗ mấy đứa lớp 11 ngồi, tôi để ý thấy em Phương có nhìn tôi vài lần. Bé Trang thì nó cứ chạy qua chạy lại, cỗ vũ cho …..cả hai bên, bó tay nó luôn!

Trận đấu bắt đầu nóng khi bọn tôi bị dẫn trước 1 bàn, khoảng phút thứ 15, mấy đứa bạn tôi căng thẳng thấy rõ (Truyện từ Thehe9x.Mobi). Máu nóng lại nổi lên hơn khi bên kia là thằng Tuấn với 2 thằng bạn nó vào sân, mấy thằng bạn tôi thì vẫn còn cay cú bọn nó nên nhìn đứa nào đứa đấy như muốn đánh nhau vậy!

- Dcm, Hoàng! Mày vào đá! – thằng Kiên có vẻ quyết ăn thua
- Bình tĩnh đi, mới có 1 bàn ăn thua gì! – thằng Dũng xoa dịu

Tôi cũng chấn tĩnh tụi nó và chẳng vào sân làm gì, anh em đang đá hay. Nói một cách công bằng thì hôm nay bọn tôi thiếu vằng nhiều nên mấy đứa 11 mới dám ho chứ bọn đá hay ở trường tập trung khối 12 tôi hết mà. May mà còn được thằng Cường đá trung tâm khá tốt và thằng Dũng thì vốn là “sát thủ” nên cũng tự tin hơn. Và đúng như dự đoán, hết hiệp 1 bọn tôi đã dẫn 3-1 nhờ tài săn bàn của thằng Dũng và một phần may mắn. Căng thẳng giờ lại chuyển sang khối 11, bọn nó đã bắt đầu lục đục, cãi cọ rồi thay người từa lưa, thằng nào cũng muốn vào gỡ.

Nhìn cái cảnh thằng Tuấn vừa ngồi uống nước vừa chửi mấy thằng mà anh em tôi ngứa mắt, lầm bầm chửi nó. Tôi thì lại thấy buồn khi em Phương ngồi sau nó, cứ kéo tay nó xuống thì nó lại gạt đi, em ấy lại đưa mắt nhìn tôi ngại ngùng.
- Lát hiệp 2 mày vào thay tao nhá! Bọn nó thay người nhiều quần mệt thật! – thằng bạn đá vị trí của tôi nói
- Dcm, tao đá chơi chơi thôi chứ mày trụ cột mà ra thì thua cmn mất à? – tôi gàn
- Yên tâm đi, có thằng Trung nó lót cho mày rồi! Bọn này đá đéo kĩ thuật mấy, mà nó chạy nhanh, hợp với mày, ko phải sợ!
- Thế tao đá tí ko ổn là mày vào nhá! – Tôi đồng ý sau khi đưa mắt khảo ý kiến bọn bạn

Kể ra thì tôi đá ko tệ đến nỗi đó, chỉ là ko giỏi thôi chứ cũng biết đá lắm! Ra ngoài sân dợt dợt với bóng vài cái, tôi thấy thằng Tuấn nhìn tôi với ánh mắt tia lửa diện, em Phương thì có vẻ lo lắng còn bé Trang thì nó la hét cứ như tôi là ngôi sao sắp được tung vào sân vậy!

- Em làm cái gì thế? – Tôi ngượng ngùng quay ra trừng mắt với bé Trang, lúc này nó đang ngồi cạnh em Phương
- Ơ, em cổ vũ cho anh trai em! – nó trả lời tỉnh bơ
- Cổ vũ cho anh thì ra kia ngồi! – Tôi chỉ tay lại chỗ cái Ngọc đang ngồi

Bé Trang có vẻ sợ tôi, nó vùng vằng bước lại chỗ mấy đứa bạn tôi đang ngồi, gần phía gôn của bên tôi, bỏ lại em Phương ngồi với mấy đứa nữa ở giữa sân. Tôi chẳng khó khăn gì, chẳng qua tôi ko thích nó ngồi đấy rồi lại bày trò, nói lung tung những điều ko cần thiết.

Vào trận tôi cũng hơi run, một phần cũng là ngượng trước bàn dân thiên hạ nữa nhưng may mắn là có thằng bạn ngồi chỉ điểm nên không để xảy ra sơ sót gì. Đúng như thằng bạn tôi nói, cái thằng đá cánh của bọn bên kia chỉ biết đậy bóng rồi chạy thôi, nhưng gặp tôi thì nó tắt điện, chẳng lần nào vượt qua được cả, cỡ nó chỉ đáng hít khói cho tôi.

Trong một tình huống đang bị tấn công, loằng ngoằng thế nào bóng lại đến đúng chỗ tôi, tôi dốc bóng và cắm đầu cắm cổ chạy …phản công, đúng kiểu “đường rộng và dài anh cứ bước đi, cứ bước đi …”. Chạy đến gần khu 16m50 thì phía trước tôi chỉ còn có 2 thằng hậu vệ, cơ mà tôi ko dám lừa qua. Nhìn thấy thằng Dũng đang chạy cánh bên kia, tôi định làm quả mở bóng “kĩ thuật” sang cho nó, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào tôi sút bóng hơi mạnh, lại đi ra má ngoài chân phải và …..lòng vòng bay cmn vào lưới trước sự ngỡ ngàng của tất cả.
“Tôi vừa tạo nên một tuyệt phẩm” – Đấy là điều đầu tiên tôi nghĩ được sau khi thấy thằng Dũng chạy ôm chầm lấy tôi, mấy đứa con gái bên tôi cũng hò hét um sùm! “4-1 rồi, đẹp quá Hoàng ơi!” – bọn nó la hét cứ như tôi có chủ đích sút vậy!

Chạy lòng vòng ăn mừng bàn thắng đầu tiên sau ….hơn 2 năm đá hậu vệ, tôi đưa mắt nhìn thì thấy thằng Tuấn và mấy thằng bạn nó đang cãi cọ um sùm, em Phương thì ngồi nhăn nhó cản thằng Tuấn. Chắc là bọn nó đang cay cú lắm! 4-1 rồi còn gỡ cái vẹo gì nữa mà cay với chả cú!

Căng thẳng bắt đầu diễn ra khi thằng Tuấn chẳng hiểu vì thù hằn cá nhân hay vì sôi máu quá mà nó chuyển ra đá tiền vệ trái, tức là đối mặt với tôi. Thấy vẻ mặt hằm hằm của nó, tôi hơi ái ngại, đưa mắt nhìn em Phương thì thấy em ấy có vẻ lo lắng rõ rệt!

- Ê Châu, vào thay tao đi! – Tôi gọi thằng bạn vào thay tôi
- Mày đá đi! Đang hay mà! – nó cười từ chối
- Mày cứ đá đi, xử thằng đấy luôn cho tao! – thằng Kiên bô bô

Nhìn vẻ mặt của thằng Tuấn thì uất hận đã trào dâng đến tận cổ, có lẽ vì bên tôi có thằng CƯờng anh nó ko thì nó cũng chơi xấu đúng như bản tính của nó rồi. Sự việc càng tồi tệ khi mà nó đá chẳng hay hơn thằng bạn đổi cánh với nó là bao, cứ có bóng là lại mất. Lại được cái thằng Kiên bọc lót cho tôi rồi buông vài lời chọc ngoáy nữa, nhìn thằng Tuấn tím hết cả mặt, tôi lại thấy bọn nó ăn thua ghê quá, tôi chả thích.

Lại một lần thằng Tuấn xuống biên để thằng bạn nó chọc khe, lần này tôi bị sửa lưng thật, vắt chân lên giò chạy đuổi theo thằng Tuấn, may mà thằng bên nó chọc hơi mạnh nên thằng Tuấn cũng phải đuổi theo bóng. Một cái gài chân và đẩy vai nhẹ nhàng, tôi lấy bóng tao nhã như Rio, thằng Tuấn bị đẩy dúi về phía góc phải sân của bên tôi. Tôi lại dốc bóng cắm đầu cắm cổ chạy. 1 nhịp, 2 nhịp, 3 nhịp … tôi đã đến giữa sân, chạy sát vạch vôi cũng là ngay sát phía khán đài, em Phương đang ngồi phía trước mặt tôi không xa. Tôi dừng bóng tìm thằng Dũng, phía trước mặt tôi là thằng tiền vệ to như con voi bên nó đang chạy tới, phía sau là thằng Kiên với thằng Tuấn đuổi theo.

“Dốc bóng, xuống biên đi, chạy đi!” – thằng Châu ngồi ngoài hét khi nó thấy tôi chần chừ chưa tìm được phương án phản công. Nghe lời hét, tôi lại đẩy bóng và bắt đầu lấy đà chạy, nhưng lần này thì …ko kịp nữa rồi!

“Xoẹt” – thằng Tuấn cố nhoài người xoạc bóng từ phía sau, nó ko vào trúng bóng mà vào trúng …chân tôi. Đang đà chạy, tôi lao về khía trước không kiểm soát được.

“Rầm!” – con voi tiền vệ trụ kia cũng đã chạy tới, tôi phi vào nó mà cứ tưởng như mình gặp phải đệm lò xo, nó vào vai rất mạnh, tôi …bắn hẳn lên bậc 3, 4 gì đó của khán đài trong tư thế vẫn nhào về trước, lăn vài vòng xuống dưới sân.

Trời đất bỗng dung tối sầm trong 5s, toàn thân tê dại, đầu óc ong ong như trên đầu là tổ ong lớn vậy. Tôi trong tư thế bò, cố mở mắt mà chỉ thấy một màu đen sì, có cái gì đó rất tanh chẳng bết ở đâu chảy theo sống mũi và cằm. Đến lúc mở mắt ra được, bàn tay của tôi chống dưới sân đã ướt đẫm máu từ trên dầu chảy xuống. Hình như có tiếng la hét, tiếng chạy của nhiều người, tôi cháng váng và gục xuống.

Bé Trang chạy đến nói gì đó mà tôi chẳng thể nghe được, nước mắt chảy xuống mặt tôi rất nhiều. Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy khi nằm trong lòng bé Trang là khuôn mặt mếu máo của nó, đôi bàn tay nhỏ nhắn đỏ rực máu khi nó sờ lên mặt tôi, một đám lộn xộn dưới sân, em Phương đang đứng như trời trồng ở ngay phía trên …. Tôi ngất đi, bất tỉnh nhân sự thật.

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:59)
Điều hành T9.



..................

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:59)
Điều hành T9.



Tôi mở được mắt ra cũng là lúc đập vào mắt tôi toàn 1 màu trắng, mất một ít thời gian để cảm nhận thấy cái mùi cồn nồng nặc cho tôi biết là tôi đang ở trong bệnh viện. Hình như thằng chết giẫm nào quấn cái gì lên đầu tôi, tôi khó chịu, muốn cựa quậy mà chẳng thể nhích nổi. Một người phụ nữ với mái tóc dày và dài đang gục dầu phía chân tôi, tôi biết đó là Mẹ tôi. Tôi cố gọi Mẹ nhưng chẳng thể cất nên lời, những hình ảnh của trận bóng lại hiện về cứ như tôi đang mở lại video của nó vậy, tôi biết là tôi ….tiêu rồi!

- Mẹ! – tôi cố nhúc nhích, cố gọi cũng chỉ được một từ yếu ớt
- Hoàng! Con tỉnh rồi hả con? Mẹ này! Có nhận ra Mẹ ko? …. Mẹ tôi rối rít
Nhìn khuôn mặt hốc hác và đôi mắt thâm quầng, đỏ hoe của Mẹ, tôi chợt không kiếm chế được. Tôi gật đầu, Mẹ tôi giữ lấy tôi và 2 Mẹ con cứ thế khóc. Mà ko phải, tôi ko khóc, tại nước mắt nó cứ chảy ra dó thôi.

Một lúc sau có bác sỹ vào làm đủ trò rồi nói chuyện với Mẹ tôi, tôi mới biết là tôi đã mê man 2 ngày rồi, tôi ko phải ở bệnh viện thường mà tận trên … Hà Nội lận. Một lúc sau Bố tôi, anh tôi và vài người thân nữa cũng vào. Câu đầu tiên ai cũng hỏi tôi là “Có nhận ra ….ko?”. Vài cái gật đầu của tôi, tôi thấy mắt ai cũng đỏ, khuôn mặt phờ phạc vì mệt. Tôi biết tôi có lỗi với mọi người nhiều quá, làm phiền gia đình tôi nhiều quá!

Mọi việc chưa dừng lại ở đó, tương lai tắt ngấm khi tôi biết là tôi đã …gãy 2 khúc tay phải (đang xem xét có phải đóng dinh hay ko), chấn thương trên đầu mới nặng nhưng may mà tôi …tỉnh rồi! Mọi người nói chuyện trong khi tôi như phát điên vậy, tôi nghĩ đến đủ thứ trên đời! Cánh tay bó bột cứng nhắc thế này thì 2 tuần nữa tôi thi thế nào?

- AAAAAAAAAAA……………… - Tôi gồng mình hét vang như muốn phá tung cái bệnh viện.

Bố và anh tôi chạy lại giữ tôi, mọi người bắt đầu động viên. Tôi cảm nhận một tình thương bao la tràn ngập cái nơi ghê tởm này (tôi siêu ghét bệnh viện)
- Con ….xin lỗi! – Câu nói duy nhất mà tôi có thể dùng lúc này.
Tôi thấy anh tôi kiếm đâu được cái điện thoại di động, ra ngoài gọi rồi đến lượt Bố Mẹ tôi, lúc sau chỉ còn có tôi và anh tôi ở lại cái nơi lạnh lẽo điên khùng, mọi người về nghỉ ngơi rồi.

- Con Ngọc nó điện hỏi mày suốt! – ông anh nói với tôi
- Em bị nặng lắm ko?
- Mẹ mày, coi như là đi tong! Ăn gì ko?

Tôi lắc đầu chán nản, ông ấy lấy gì cũng ko ăn. Tôi cố ngồi dậy, nhúc nhích thì lại bị ông ấy giữ lại. Buồn bực, tôi lại nhắm mắt ngủ mà trong đầu hiện lên đủ thứ suy nghĩ. Chốc chốc lại có người nhà tôi trên HN vào thăm, hỏi han đủ chuyện, tôi kệ ông anh thay tôi trả lời.

Sáng hôm sau, Bố tôi dẫn vào 2 người con gái quan trọng của tôi: chị Mỹ đi với anh Long còn cái Ngọc đi với Bố nó, mọi người biết tin tôi tỉnh rồi nên đi từ quê lên thăm. Cái Ngọc với chị Mỹ nhìn thấy bộ dạng tôi thì lại nước mắt ngắn nước mắt dài, hỏi han, sờ nắn đủ thứ, bắt tôi ăn hết cái nọ đến cái kia. May mà có mấy bác sĩ đến giải thoát, đưa tôi đi chụp cái gì gì đó!

Ra khỏi phòng chụp, lợi dụng lúc mọi người sơ hở, tôi lẻn xuống cái giường lăn. Hơ, tôi vẫn đi được, có cái chân phải hơi đau 1 tí! Mấy người lại giữ tôi lại và bắt tôi nằm lên giường, thật là khổ!
- Cho em đi ra ngoài chơi đi! – tôi nì nèo với chị Mỹ khi trở lại khòng
- Không được, em bị điên à? – Chị Mỹ quát
- Mày điên nó vừa vừa thôi! – con Ngọc mắt vẫn còn đỏ quay lại quát to hơn

Mọi người nghe thấy lại xúm vào chửi tôi, thật là bực mình hết chỗ nói. Chị Mỹ với con Ngọc ở lại chơi với tôi đến trưa rồi cũng về, tôi lại nằm bó chân trong cái phòng điên khùng này. Tôi bắt đầu phá, năn nỉ mọi người cho tôi về nhưng vô vọng.

Nhưng rồi sức kiềm chế của tôi cũng đến giới hạn, sáng hôm sa, ngay khi người nhà tôi là bác sĩ vào thông báo kết quả chụp choẹt gì đấy, tôi ko bị sao ở đầu nữa cả, chỉ có cái tay là vẫn còn đang bị phân vân có nên đóng đinh hay ko? Tôi giơ cái tay trái đang truyền cái mẹ ranh gì đó, cắn lấy sởi dây rồi giật phăng ra ngoài, tóe cả máu. Tôi tuyên bố “về”, tôi ko chịu được nữa rồi. Tôi la hét, khóc lóc và cuối cùng cũng có kết quả….hôm sau tôi được về trong sự bảo lãnh của người nhà tôi!

 Admin (Sáng lập!) (07.09.2013 / 14:59)
Điều hành T9.



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>.


  Tổng số: 109
<< 1 ... 5 6 7 8 9 ... 11 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
33 / 170 / 9513