Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện voz] Người con gái khiếm thính của em


Đánh giá:(Hay 284 - Không Hay 237) 284 / 237
Lượt xem:91901 - Bình luận:126
1 2 3 ... 13 >>

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 12:16)
Điều hành T9.


Tên truyện:Người con gái khiếm thính của em
T/g: DungHoiTen

===Cập nhật #Chap===
>>Chap 2:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084.html#2
>>Chap 3:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084.html#3
>>Chap 4:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084.html#6
>>Chap 5:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084.html#7
>>Chap 6:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084.html#9
>>Chap 7:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084.html#10
>>Chap 8:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#12
>>Chap 9:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#13
>>Chap 10:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#14
>>Chap 11:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#15
>>Chap 12:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#17
>>Chap 13:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#18
>>Chap 14:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p2.html#19
>>Chap 15:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#23
>>Chap 16:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#24
>>Chap 17:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#25
>>Chap 18:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#26
>>Chap 19:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#27
>>Chap 20:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#28
>>Chap 21:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#29
>>Chap 22:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p3.html#30
>>Chap 23:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#31
>>Chap 24:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#32
>>Chap 25:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#33
>>Chap 26:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#34
>>Chap 27:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#35
>>Chap 28:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#36
>>Chap 29:
forum/truyen-voz-nguoi-con-gai-khiem-thinh-cua-em_2084_p4.html#37


Chap 1:

Vì có bác hỏi hoàn cảnh gặp nhau thế nào, nên mình kể lại luôn.Nói đúng ra thì mình cũng dell tốt lành gì như những gì các bác tưởng tượng.

Cách đây khoảng 3 tháng, có quen 1 người lớn hơn mình 2 tuổi, nói chung cũng chỉ là... "quen qua đường, chơi cho biết". Thì tự nhận luôn mình cũng trẻ trâu.

Một hôm có thằng bạn gọi qua, kêu đi đánh lộn giúp nó, bảo kê thằng em gì đấy, chỉ cần đứng cho xôm thôi, ko cần động chạm gì. Mình cũng ừ đại, thẳng ra thằng này cũng thân, giúp nó.

Lần đó kéo đi 5 thằng, đứng ở bên trường (cái nơi lần đầu mình với em ấy gặp nhau).

Bữa đấy ko ngờ bọn nó kéo cả băng lên, mình đành phải lao vào đập luôn, mà bị 1 thằng ku nó đạp vào bụng, bật ngửa ra sau. Em ấy thì đi xe đạp vừa trờ tới. Mình ngã đè vào ẻm.

Đại khái lúc này cũng chả quan tâm gì, đứng lên thấy ẻm bị ngã, mình nói xin lỗi rồi đỡ ẻm đứng lên. Ẻm bữa đó bận 1 cái váy trắng tinh, cái đầu gối bên phải bị trầy chảy máu ... Mình hỏi

"Có sao ko bạn ?"

Thấy ẻm mặt đỏ ửng, không nói gì hết, cà nhắc đứng lên. Cái chân trắng mút mà có 1 chổ trầy chảy máu, nhìn... rất chi là... tiếc.

Lúc này phía sau cả bọn 4 thằng kia chặn hết nổi rồi, nó hô chạy.

Mình lo nhìn ẻm, ko nghe, bị ăn mất 1 gậy vào lưng. Lúc này mới tỉnh mà bỏ chạy. Mà vừa chạy vừa lo nhìn ra phía sau để ngóng em ấy. Tại quả thật ẻm rất xinh

Xong xuôi, qua vụ đó mình về nhà, cứ nằm nghĩ tới ẻm :|..
Thế rồi sang hôm sau quyết định cứ đứng cắm rễ ở đó, tại gần trường có quán cóc, Mình cứ ngồi đó từ sáng đến chiều... bỏ học luôn 1 tuần lễ.
Cuối cùng cũng có thành tích, bữa đó thấy ẻm lại đạp xe đạp đi ngang qua

Mừng quá, nhưng lúc này nghĩ trong đầu :"Làm sao làm sao ?"

Thế rồi ẻm đã gần tới chổ mình rồi, mình đứng lên ra chặn đầu xe. Gãi đầu, lúc này chả hiểu làm cái bỏ mẹ gì nữa

Lúc này cứ như phim. Mình nói xin lỗi, rồi hỏi ẻm có bị sao ko ?

Hôm đó ẻm bận áo sơ mi, quần jean, nên cũng ko thấy cái vết trầy.

Thấy ẻm nhăn mặt, đạp xe đi tiếp. Mình cũng chẳng thể làm gì...

Nhưng chả hiểu sau, những ngày tiếp đó vẫn tiếp tục cắm rễ tại cái quán nước đó.

Rồi 1 tuần nữa trôi qua, em ấy lại xuất hiện.
Lúc này quyết định ko phóng ra như lần trước nữa, mà mình đi theo dõi. Hóa ra em ấy đến nhà thầy giáo học riêng ( sau này nói mới biết). Cũng chính lúc này mới biết là ẻm bị khiếm thính.



Thế rồi tự dưng chả hiểu nghĩ gì trong đầu, đi ra mua giấy bút, viết cho ẻm 1 lá thư nhỏ bỏ vào trong cái giỏ xe đạp:

"Chào.

Xin lỗi vì đã làm bạn bị thương"

Nghĩ trong đầu lúc đó viết chỉ vậy thôi, rồi đi... Mà sau 1 lúc lại cứ ngẩn ngơ, đứng đó gần 2 tiếng đồng hồ, ẻm đi ra. Thấy ẻm đọc được lá thư của mình. Mừng húm. Mình đứng ngay trước đầu hẻm, ẻm vừa đi ra đã thấy mình.

Thấy ẻm giật mình, tỏ mặt sợ hãi lắm

Mình lúc này chặn xe, giơ hai tay ra.

Móc giấy (thật ra là cuốn sổ lúc nãy mua ấy), rồi viết:

"Bạn còn bị đau không ?"

Em ấy không nói gì, nhăn mặt phóng xe đi... Để mình ngẩn ngơ ở đó.

Sau 2 tuần thì đã biết giờ giấc em ấy như thế rồi, thế nên cứ ngày thứ 6 buổi chiều là đến đó trực.

Tuần thứ 3: Ko có gì tiến triển
Tuần thứ 4: ko có gì tiến triển
Tuần thứ 5: ko có gì tiến triển
Tuần thứ 6:

Em ấy vẫn thấy mình đứng ngay tại chổ đó, lúc này em ấy dừng xe lại ngay trước mặt mình, đưa cho mình 1 tờ giấy, rồi đạp xe đi mất.

Mở ra xem thì thấy :

"Anh làm tôi sợ hãi đó"

Tuần thứ 7:

Mình vẫn tới, đặt vào giỏ em ấy 1 lá thư khác:

"Mình xin lỗi, thật sự mình ko có ý làm bạn sợ, nhưng mình muốn xin lỗi, Mình đợi bạn ở ngay đầu hẻm, nếu bạn đồng ý cho mình xin lỗi thì hãy dừng lại chổ mình, còn nếu bạn không đồng ý thì hãy cứ đi tiếp"



Thật tình lúc này có thể các bác đánh giá em như thằng trẻ trâu, nhưng em chỉ làm những gì em thấy... nên làm...

Và cuối cùng em ấy cũng dừng lại ngay chổ em, đưa em 1 tờ giấy khác.

"Anh muốn xin lỗi thật à ?"

Mình lật đật lấy giấy bút ra ghi:

"Đúng"

"Tôi rất khỏe mạnh, không sao cả"

"Ở đây trời nắng lắm, mình đi qua quán bên kia ngồi nói chuyện được không?"

Em ấy hơi lưỡng lự 1 lúc rồi ghi:

"Tôi cần phải về nhà, ba mẹ sẽ lo lắng cho tôi"

"Ra vậy! mình xin lỗi rất nhiều"

"Tôi không bị gì cả, nhưng anh đứng ở đây suốt cả ngày sao ?"

Mình gãi gãi đầu rồi gật đầu. Em ấy cười, nụ cười lần đầu tiên từ khi biết em ấy

Mình ghi:

"Cho tôi xin một cái hẹn được không ?"

"Cái hẹn là sao ?"

Vì là lần đầu tiên, nên mình cũng ko biết nói sao, nên ghi rõ:

"Là hẹn bạn đi uống nước thôi"

Em ấy nhìn mình một lúc rồi bảo:

"Không được, tôi sợ lắm"


"Thế này đi, tuần tới bạn vẫn đi học ở đây đúng ko ?"

"Đúng rồi"

"Mình sẽ đợi bạn ở quán nước này lúc 2h, hy vọng bạn sẽ đến"

Em ấy đọc xong rồi ghi:

"Tôi về đây, ba mẹ đang lo lắng"

Ghi xong em ấy đạp te te về.

Tuần thứ 8:

Mình đến đúng 2h, ngồi ở quán đó, ngồi mãi đến 3h30 mới thấy em ấy đạp xe đi đến. Em ấy nhìn mình cũng bất ngờ lắm, dừng xe lại ngay chổ mình, nhìn bằng ấy mắt rất là... nghi ngờ.

Mình lấy giấy bút ra ghi:

"Mình đợi bạn từ lúc 2h đó"

"Thật đó sao ?"

"Thật"

Em ấy lúc này đỏ mặt, mình tới luôn:

"4h bạn mới vào học, ngồi đây 1 tý được không ?"

"Được"

......

Vậy đó, trong lần đầu "hẹn hò" diễn ra rất nhanh chóng, ban đầu mình hỏi em ấy trả lời.

Đại khái tóm tắt như sau:

"Cái vết thương ở chân bạn thế nào rồi ?"

"Khỏe rồi"

"Bạn nhiêu tuổi ?"

"Tôi 17 tuổi"

"Mình 19 tuổi"

"Vậy tôi gọi anh bằng anh nhé"



"Ừ, mình gọi bạn bằng em nhé ?"

"Đúng rồi"

....

Thế đó, 30p trôi qua rất nhanh, em ấy học xong. Mình vẫn ngồi đó đợi tiếp.

Lúc em ấy ra, mình ra đứng đón. Đưa em ấy tờ thư nhỏ:

"Em có đt đúng không ? Đây là số đt của anh, tuần sau anh sẽ đứng đợi em ở đây lúc 2h"

Em ấy ko nói gì, rồi lại đạp xe đi.
Đã chỉnh sửa. Admin (24.08.2013 / 14:43) [8]
Like [5] : Danhnguyen064 , cau@ut , ZinZin , Tiểu Nhị , Trẻ - Trâu - T9 , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 12:16)
Điều hành T9.


Chap 2:

Mình tối hôm đó, chở em ra bên bờ quận 2, nhìn qua cái tòa nhà bitexco (chả biết viết đúng ko) ấy, lúc đó 8h mấy. Có vài người đang câu cá, mình dừng xe cùng em đứng đó chơi.

Bổng nhiên thấy em hôm nay im lặng lắm, bình thường là hoa tay múa chân, viết viết lung tung hết

Mình ghi ra giấy hỏi:

"Sao hôm nay em im lặng vậy ?"

Em cầm viết lên, lưỡng lự 1 lúc mới viết:

"Em đang sợ"

Nhìn mặt em thấy rõ là có gì đó bất thường, lo âu kì lạ lắm

"Em sợ gì vậy ?"

"Chưa bao giờ em đi ra những chổ như thế này, mấy người kia nhìn dữ quá"

Viết xong em quay sang nhìn những ông đang câu cá

Mình ghi lại:

"Người ta câu cá mà em"

"Câu cá ?"

Lúc này mới té ngửa ra... em ấy ko biết câu cá là cái gì ... Mình ngồi giải thích ra 1 hồi, đại khái là người ta dùng cái cây dài dài có sợi dây đó gọi là cần câu, thả mồi xuống. Mồi tức là thức ăn cho cá, để con cá dính vào đó rồi họ bắt con cá lên.

Giải thích 1 hồi xong thì em ấy ghi ra giấy 1 câu rất sock.

"Em thích ăn cá lắm, nhưng mấy người đó làm vậy, con cá sẽ bị đau đúng ko anh?"

lúc này hết biết nói gì luôn, mình chỉ gãi gãi đầu cười rồi ghi lại:

"Anh cũng không biết nữa"

Trời lúc đó cũng hơi lạnh lạnh, em ấy thì cũng vẫn kiểu mặc áo thun và jeans, nhìn ẻm 1 hồi thì thấy hơi xanh xanh. Mình cỡi áo khoác đắp lên cho em. (Như trong phim, lúc đó tim đập ầm ầm).

Nhưng sự lãng mạng bị phá hỏng... Em cầm áo lên ngửi, xong nhăn mặt, cầm bút viết:

"Áo anh hôi quá, nghe mùi kinh khủng"

Mình đứng hình trong vòng 5 giây. Xong bối rối lấy lại áo, mình chủ động chứ ko phải em ấy đưa ... Vừa định lấy lại thì, em ấy giữ chặc áo, mình ko hiểu.

Em ấy ghi ra:

"Nhưng em đang bị rất lạnh, em sẽ giữ cái áo hôi thối này của anh"

Công nhận là em ấy dùng từ ngữ hơi... có vấn đề, nhưng mình cũng quen rồi. Mình ghi lại:

"Em trả anh đi, anh có cách khác làm em ấm hơn"

Em ấy tròn mắt nhìn, rồi đưa lại cái áo khoác.

Lúc này em ngồi trên yên xe, mình đứng phía sau lấy cái áo khoác, xếp áo để lên tay ga, rồi vòng tay ôm em ấy từ phía sau.

Em ấy "Ớ" lên 1 tiếng. Rồi vùng mình... Mình đứng phía sau cũng bị bất ngờ, đang ôm em ấy bị vùng ra, mình ngã cmn ra đất

Em ấy lúc này quay lại, rươm rướm nước mắt... Mình té lên cỏ, nên cũng ko sao, mỗi cái hơi ê cái chân vì vấp vào cái thành bê tông.

Em ấy sau bình tĩnh ghi lại:

"Anh có bị thương không?"

"Là bị đau"

Vừa ghi trả lời lại, em ấy đấm thùm thụp vào người mình rồi ghi, lúc này nét chữ run run, thô bạo

"Anh điên khùng quá, anh có bị đau không?"

"không"

Em ấy lúc này ghi tiếp

"Anh"

ngừng lại 1 chút rồi... ẻm ngưng. Nhìn lên thì thấy hai mắt đỏ ké, ngồi thụp xuống cái thành bê tông rồi khóc ngon ơ...

Mình sợ quá, chấp hai tay xá xá (xin lỗi)
Làm đủ trò hết mà em ấy vẫn ngồi khóc, hai hàng nước mắt chảy dài

Mãi 1 lúc sau, 10h. Mình ghi ra giấy bảo:

"Anh xin lỗi, khuya rồi, anh chở em về nhé ?"

Em ấy không nói gì hết, đứng lên cầm cái áo khoác của mình rồi khoác vào. Nhảy lên xe ngồi tỉnh bơ.... Lúc này yêu ko chịu đc

Chở em ấy về, và tới hôm nay (đã trôi qua 30 tiếng) mình nt em ấy ko thấy trả lời, gọi ko bắt máy...

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 12:18)
Điều hành T9.


Chap 3:Em ấy không hề giận mình

Lạy hồn các bác ạ... Hóa ra em ấy ko có giận mình, mà là bị cảm sốt, quăng đt 1 nơi nên ko liên lạc em được.

Đêm qua thế này.

Khoảng 4h mình đến trường em ấy, không thấy đâu hết Mình cũng hoảng, nhưng khổ cái không biết nhà, nên cũng bó tay.

Đến khoảng 8h tối, Mình đang nấu ăn thì đt run. Mở ra thấy tin nhắn của em ấy.

"Em bị cảm cúm rồi, nóng sốt nhiều lắm. Em không biết anh nhắn tin cho em nên không thể trả lời anh"

Mình lúc này quả thật là ko biết nên cười hay nên khóc nữa...

Mình bỏ hết đồ ăn, chùi tay vào quần rồi nhắn lại:

"Trời ơi! em bây giờ thế nào rồi ? Qua giờ anh lo quá"

"Em khỏe mạnh rồi, hehe, mẹ mua thuốc cho em uống, nên giờ em rất khỏe mạnh"

Mình lúc này quả thật bó tay luôn, chỉ nhắn lại:

"Chắc chắn là khỏe rồi đúng không ?"

"Dạ, em nhảy được luôn rồi này"

Mình lúc này vừa nhận xong cái tin nhắn là tưởng tượng ngay cái cảnh em đang nhảy tưng tưng rồi ngồi cười

Xong rồi nhắn tin lại:

"Sáng mai. Anh sang chở em đi ăn sáng nhé"

"OK"

"Bữa nay biết ok nữa à ? )"

"OK"

"??? sao thế ???"

"OK"

"Gì vậy em ? cứ ok hoài vậy ?"

"Hehe, Ok"

"Rồi rồi, ok, lo đi ngủ sớm đi, mai sáng anh chở em đi ăn sáng"

"OK"

Xong rồi mình ăn cơm, ngủ nghĩ.

Sáng nay, 7h phóng sang chở ẻm ấy.

Hôm nay nhìn em ấy hơi xanh xao 1 chút, vận 1 cái áo tím, 1 cái quần jean (vẫn cái kiểu cũ).

Chở em ấy đi ăn bánh mì ốp-la. Hôm nay nhìn em ấy có vẻ có gì đó vui vui hơn. Đang ăn giữa chừng thì ẻm bảo mình đưa giấy bút ra.
Ẻm ghi :

"Đêm qua em có giấc mơ về anh đó, kinh khủng lắm"

Mình ghi lại, lúc này tự dưng chả hiểu mô tê gì, trước h đi vs ẻm, ăn là im ru, ko nói gì hết.

"Là sao em ?"

"Em mơ thấy con cá mặc áo khoác của anh rồi ôm em, em sợ quá không thể ngủ được luôn"



Mình lúc này chịu... Chả hiểu gì hết, đành ghi:

"Lo ăn đi, tý anh chở em đi dạo"

Em ấy cười rồi tập trung ăn tiếp, xong xuôi mình dẫn vào quán cafe, 1 quán ở Q1.

Hai đứa ngồi nói chuyện tiếp, nói chuyện 1 lúc thì... tự dưng nhớ đến hôm bữa, nên mình ghi:

"Anh xin lỗi em nhiều "

Em tròn mắt nhìn, rồi ghi:

"Là sao ?"

"Hôm bữa ở bờ sông đó"

Mình viết xong, nhìn ẻm, thì ẻm lại đỏ mặt ... nhìn lảng đi chổ khác, lưỡng lự 1 lúc rồi mới viết tiếp:

"Anh có phải là người xấu không ?"

Nhìn câu hỏi, mình phải lưỡng lự lắm, thật tình ko biết phải trả lời thế nào. Đành ghi lại 1 câu trả lời nước đôi:

"Anh cũng không biết nữa, Em thấy anh là người xấu không ?"

Em ấy ghi ra :

"KHÔNG" (ghi hoa hết)

Xong rồi nhe răng ra cười.

Lúc này nói thật, xúc động muốn trào nước mắt. Mình hỏi:

"Vì sao vậy ?"

"Vì anh biết em đang bị lạnh, nên đưa em cái áo HÔI THỐI của anh cho em đỡ lạnh" (viết hoa chữ Hôi thối )

rồi ẻm cười khúc khích, tuy là ko phát ra âm thanh, nhưng dễ thương lắm các bác à. Nói thật là em cũng chả muốn chỉ ẻm từ hôi thối nên viết là có mùi, vì với ai nói từ đó có thể khiếm nhã, nhưng riêng với em ấy, em lại thấy 1 sự ngây thơ ko ai bằng được. Nên em cũng cười và ghi lại:

"Áo anh bây giờ thơm lắm rồi"

Em ấy cười, và lúc này 2 đứa lại rơi vào 1 khoảng lặng. Một lúc sau thì nói chuyện tiếp, nói chung cũng ko có gì đặc biệt, chỉ là tán chuyện linh tinh, ẻm kể về hôm em ấy bị bệnh như thế nào, rồi sau đó lại kể về giấc mơ "con cá mang áo khoác"

....
Trưa em chở em ấy về chổ hẹn, rồi em cũng về luôn.
Like [2] : Tritran , Connhangheo1 , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 12:21)
Điều hành T9.


..........................>
Like [2] : ConGaKuTe , tinhtientutoi , Thích điều này!

  ZinZin (13.08.2013 / 19:17)
Có chí thì... ghê.


hóng

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 23:30)
Điều hành T9.


Chap 4:
Sẳn đang rãnh, type lại cái đoạn nói chuyện giữa mình với em ấy về... "con cá mang áo khoác"

Nguyên văn:

"Em đang nóng sốt, ngủ ngây ngất luôn. Tự nhiên em thấy có con cá đi hai chân tới, con cá giống như con cá em nuôi vậy đó. Nó mặc áo khoác của anh, nó ngồi kế bên em nói chuyện, Em không có còn nhớ chuyện gì nó nói về cái gì nữa luôn vì em không thể nhớ được. Con cá tự nhiên ôm em, em sợ hãi lắm. Em vùng mình cố chạy, nhưng mà không thể. Con cá khỏe mạnh lắm, nó ôm em cứng chặc. Em khóc nhiều ơi là nhiều. Xong em thấy tự nhiên mình bị té xuống đất. Em cống gắng lấy tay chụp chụp, em giữ được cái áo của anh đó.

Nhưng mà lúc đó không có anh, chỉ có con cá đó thò đầu ra nhìn em, em sợ hãi buông tay rồi rớt xuống. Em giật mình tỉnh giấc, rồi em không thể ngủ được nữa luôn"


Lúc này là em ấy với mình đang ngồi ở ngay Nhà Hát Thành Phố ấy. Lúc đấy là buổi chiều, ẻm học xong thì mình qua đón đi luôn.

Bắt đầu câu chuyện linh tinh 1 hồi, thì ẻm hỏi :

"Anh vui vẻ, anh làm em vui vẻ luôn"

"Là sao em ?"

"Em không biết, bản thân em đó, nghĩ về gặp xảy ra sẽ buồn"

"Em buồn chuyện gì ?"

"Rất phức tạp, hoặc không ai nói chuyện sẽ buồn bã"

"À, em cô đơn đúng ko ?"

"Đúng đó, em không có bạn bè. Em ở nhà nhiều không có bạn"

"Thì anh là bạn em nè"

"Anh là con trai mà sướng gặp mấy con gái sẽ khiến anh hạnh phúc, em là con gái khiếm thính rất khó khăn cuộc sống"

"Ừ, anh cũng ít bạn bè lắm"

"Anh vui vẻ mọi lúc, anh nói chuyện. Anh lắng nghe được"

"Uhm"

Lúc này mình bối rối khó tả lắm. Em ấy lại ghi tiếp:

"Em đọc sách, lắng tiếng gió thổi, tiếng mọi người nói chuyện, tiếng chim kêu. Nhưng em khiếm thính khó khăn không nghe được"

"Em đặc biệt theo cách riêng của em mà. Anh cũng không có bình thường đâu"

"Anh bình thường mà"

"Không hề, anh bị bệnh tim bẩm sinh này, tim của anh đâu có như người bình thường"

"Em không hiểu, tim anh có bệnh ? còn bẩm sinh là sao ? Sao anh không có như người bình thường"

Nói chung tới đoạn này mình ko tiện ghi ra hết, khác nào kể khổ cho các bác

"Anh ăn nhiều rồi sẽ khỏe mạnh mà"

Mình cười lớn, rồi ghi:

"Em cũng sẽ khỏe mạnh"

"Em hy vọng sẽ học điều tất cả gần giống con người bình thường vì thiếu những điều ngôn ngữ khác nhau khó khăn cuộc sống"

"Đối với anh thì em rất bình thường"

"Là sao ạ?"

"Có nghĩa là... Em ở trong suy nghĩ của anh là em rất bình thường, anh vẫn có thể nói chuyện với em đây này"

Em ấy lúc này cười rất tươi, cười hồn nhiên mà hạnh phúc lắm

"Em thật tiếc, khiếm thính rất khó khăn đối mặt với bình thường. Khiếm thính thua xa bình thường"

Lúc này mình cũng chỉ cười mỉm, đành ghi:

"Tự tin lên em"

"Anh đã chỉ em tự tin là gì, nhưng em không thể nhớ"
Like [1] : Bop , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 23:33)
Điều hành T9.


Chap 5:Đi Lạc Vì 5 cái bánh tráng nướng

Mệt bỏ mẹ, mình vừa về đây...

Khổ lắm các bác ơi Mình phóng như điên ra Nhà Thờ, nhắn ẻm:

"Em đang đứng đâu ?"

"Em Không Biết"

"Em nhìn xung quanh xem, đang ở đâu ?"

"Em không biết, em bên cạnh một cái trường học"

"Rồi anh biết rồi, đứng ngay tại đó"

Là cái trường Hòa Bình kế bên cái nhà thờ đó các bác ạ...

Mình đến và thấy ẻm đang ngồi co ro cạnh cái xe đạp, nhìn tội lắm Đến gần thì thấy hai mắt đỏ hoe. Mình vội lấy đt ra bấm, đi gấp quá, đâu mang gì đâu.

"Em đến đây làm gì ?"

Em ấy không trả lời, chỉ gục mặt khóc hu hu. Cũng may ngồi ngay góc ít người, ko thì ...

Mình nâng mặt em ấy lên, lấy tay lau nước mắt rồi cười. Đưa dấu hiệu OK lên.
Em ấy dụi dụi mắt rồi cười. Mình lại đưa cái đt ra

"Em đến đây làm gì ? Sao lại đi 1 mình"

Em ấy không nói gì, đứng lên, lấy trong giỏ xe đạp ra 1 bịch... 5 miếng bánh tráng nướng

Xong em ấy lấy đt mình bấm:

"Em muốn thích mua về cho ba mẹ, nhưng em ghét việc làm nhờ vả anh giúp em đi mua về, thế nên em tự đi mua"



Lúc nãy quả thật mình chỉ muốn thở phào 1 cái. Mình ghi:

"Em ngốc quá, thích thì gọi anh, anh sẽ chở em đi mua, em đi như vậy rất nguy hiểm, lại còn dám lấy xe đạp tự một mình đi như vậy nữa"

Em ấy lúc này mắt tự dưng nhìn rất dữ

"Em nhớ đường đi"

"Vậy sao bị lạc"

"Em đi lên đây chỉ bằng một đường thẳng dài, nhưng đường về em không thể nhớ anh dẫn em đi đường nào, em bị lạc"

Mình *đập mặt vào tường*

"Trời ơi!!! Được rồi, anh dẫn em về nhà"

Thế rồi ẻm đạp xe, mình chạy kè kè bên cạnh, đưa về đến trường thì em ấy dừng lại. Xong móc đt ra ghi tiếp:

"Anh về đi"

Mình gật đầu, thở dài, trong đầu nghĩ có nên đưa về tận nhà ko nhỉ... nhưng lúc nãy lại chẳng dám nói =.='

Vừa nổ máy, thì em vỗ vai, chìa 1 cái bánh tráng nướng ra ...

Mình cầm lấy... *dell dám ăn* =]]

Và đã về tới nhà, em ấy vừa nt

"Em bị ba mẹ la mắng, em cần đi ngủ sớm rồi. Good night"

"OK, good night em"
...

Tự dưng h đang có suy nghĩ... kiểu này như trông trẻ ấy... Khi nãy em làm mình lo gần chết :| cứ tưởng bị cái gì.

Lúc này nhớ lại, thì ra mình chở em ấy đi là đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Đường về thì hay đi cà lòng cà vòng ở Hai Bà Trưng. Thì ra vì như thế mà em ấy ko nhớ đường...

Giờ mới thấy con bé liều mạng quá

 Admin (Sáng lập!) (13.08.2013 / 23:35)
Điều hành T9.


Up top các b ủng hộ nào
Like [3] : rackingboy_dat , cau@ut , , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (15.08.2013 / 14:22)
Điều hành T9.


Chap 6:

Lần hẹn thứ 8, lần này vào buổi tối, em ấy ko đi được lâu, nên đứng ngay trước cổng trường gặp nói chuyện.
Lúc này khoảng 7h, em ấy vừa rữa chén xong

"Em giỏi thế, tự rữa chén luôn à ?"

"Em cần phải phụ mẹ và dì khó khăn, em rữa chén sau khi ăn"

"Ra vậy ? Ngày hôm nay của em thế nào rồi?"

Mình còn nhớ lúc đấy ẻm cầm bút cắn cắn 1, mắt nhìn lung tung như kiểu nhớ lại ấy. Một lúc rồi mới ghi ra.

"Có một bạn trai em, bạn con trai lớn 19 tuổi, lười biếng và ham chơi, bạn đó đứng trước đường đến trường em rũ em đi chơi, em sợ hãi lắm không đi cùng"

Em ấy ngưng, mình ghi tiếp:

"rồi sao ?"

"Con trai đó nói yêu em, nhưng em"

Lúc này nhìn mặt ẻm lại đỏ gay Mình cười rồi ghi tiếp

"Rồi rồi, hắn là em sợ ?"

"Chính xác"

"Hắn có làm gì quá đáng với em không"

"Quá đáng có nghĩa làm em bị sợ hãi đúng không anh ?"

"Đúng"

"Có, bạn con trai nói yêu em"

"Chỉ vậy thôi à ?"



"Dạ, điều đó khiến em cảm thấy quá đáng"

(em ấy hay áp dụng ngay những gì mình đc học)

"Ohm, anh hiểu rồi. Vậy em thấy tên đó thế nào ?"

"Tên nào anh?"

"Có nghĩa là em cảm thấy bạn con trai đó như thế nào ?"

"Đáng sợ"

Lúc đó (và bây giờ khi type lại) mình vẫn luôn nghĩ tới cái hoàn cảnh mình và em ấy gặp nhau...

"Hắn thích em ?"

"Em không biết, nhưng đáng sợ"

Mình cũng ko biết nói gì, cười cười với em ấy, rồi em ấy lại ghi:

"Anh có yêu ai bạn gái của anh không?"

Hơi bị giựt mình, trong thời điểm lúc bây giờ, mình quả thật đang trong 1 mối quan hệ vs 1 người khác lớn hơn mình 2 tuổi... nhưng .... :-< khó nói lắm.

"Phức tạp lắm, anh không hẳn là có bạn gái"

"Em không hỏi điều đó. Em hỏi anh có đã yêu ai bạn gái của anh không ?"

"Là sao em?"

Em nhăn trán 1 lúc, xong viết.

"Quá khứ, anh có đã thực sự yêu con người nào không ?"

Dịch lại là :"Anh đã từng thực sự yêu ai chưa ?"

Câu hỏi rất khó, và đòi hỏi câu trả lời phải rất... chân thật nhưng ko đc phũ phàng.

"Anh từng yêu một người"

"Yêu như thế nào ? Có rất nhiều con trai nói yêu em, em thì không biết yêu như thế nào"

Lúc này mình ko trả lời câu hỏi của ẻm, mình lái chủ đề sang việc "bao nhiêu người từng nói yêu ẻm"

Thế là em ngồi suy nghĩ, đếm từng người rồi ghi ra

"Tổng cộng 7 người đó"

Nhưng gương mặt tỏ rõ sự buồn bã, mình lúc này nghĩ nên dừng câu chuyện lại ở đây, nên ko hỏi nữa, bèn chuyển sang khoe khoang chủ đề ăn uống với em ấy.

 Admin (Sáng lập!) (15.08.2013 / 14:23)
Điều hành T9.


Chap 7:

Crow : em thấy anh như thế nào ?
****: anh người tốt, anh nói chuyện với em, dẫn em đi chơi ^^
Crow : Chỉ vậy thôi à ? :-?
****: Không, em không biết
****: Em chưa bao giờ có bạn tốt
****: anh là bạn tốt nhất 6^
****: ^^
Crow : Tiểu Thiên
****: ???
****: Tiểu Thiên ? em không hiểu >"<
Crow : Anh gọi em là Tiểu Thiên nhé ?
****: Vì sao ạ ?
Crow : Em giống như là bầu trời nhỏ vậy
****: ^^
Crow : Cũng có thể anh coi em như 1 thiên thần nhỏ vậy đó
****: Thiên thần ? thiên thần có cánh biết bay vui vẻ
Crow : Đúng rồi ^^ Thiên thần có cánh biết bay vui vẻ
****: Vì sao anh gọi em thiên thần có cánh biết bay vui vẻ như vậy ?
Crow : Anh không biết, anh chỉ cảm thấy như vậy...
****: Vậy còn thiên thần có cánh to lớn thì gọi như thế nào ?
Crow : Anh ko biết... chắc là Đại Thiên =]]
****: Anh là thiên thần có cánh to lớn ^^
Crow : Là sao ?
****: Anh gọi em là thiên thần nhỏ có cánh biết bay vui vẻ, em sẽ gọi anh là thiên thần to lớn có cánh biết bay vui vẻ.
Crow : ... có nghĩa là ???
****: Em out đây, em cần phải đi phụ giúp mẹ nấu đồ ăn cho gia đình
Crow : ohm, ok
****: bye bye Đại Thiên, hehe )
****: ^^
Crow : ok, bye em

Đêm qua, Tiểu Thiên chủ động nhắn tin rũ mình đi chơi, như đã nói ở mấy cmt trước nhưng đêm qua đúng là... đặc biệt nhất.

Mình kể diễn biến từ từ cho các bác.

7h tối, mình đến đón em ấy.

Đi ra Sài Gòn, đi ra đường hoa Nguyễn Huệ. Thấy heniken nó đang làm đẹp lắm, chở em ấy đi từ từ, mình vừa lái xe vừa nhìn gương hậu, thấy ẻm lúc nào cũng cười tươi nhìn ngang ngó dọc, lâu lâu lại vỗ vai mình chỉ vào mấy cái "sáng sáng" là cái dãy chai bia của thằng heniken ấy

Nói chung bữa nay đi cũng ít nói nhiều, vì chủ yếu là đi dạo nhiều hơn.

Mình đi vòng vòng, sau đó gửi xe ở bên Nhà Thờ đức bà, lúc này khoảng gần 8h rồi (nhớ vì lúc chạy ngang qua bưu điện thì thấy đồng hồ).

Mình với Tiểu Thiên đi bộ, 1 đoạn. Mấy lúc băng qua đường, mình tính đưa tay nắm tay em ấy, nhưng ... em ấy chủ động nắm trước, có điều nắm vào ngón út của mình

Đi bộ rất lâu, ra ngược trở lại đường Hoa, em ấy vừa đi vừa cười. Lúc đó khá đông người, mình lấy giấy bút ra ghi:

"Em bám sát theo anh, coi chừng bị lạc đó"

Tiểu Thiên nhe răng cười rồi nắm lấy phần áo (nắm lấy cái cổ tay áo) Hai đứa đi đạo đến cỡ tối 9h thì về.

Trên đường về thì... nhục lắm, bị bể bánh xe... bị bể ngay khúc Paster cắt ngang Điện Biên Phủ.
Phải dắt bộ 1 đoạn mới thấy tịm sửa xe, mình với em ấy vào sửa xe 1 lúc. Trong lúc người ta vá xe thì có nói chuyện với em ấy.

"Hôm nay em vui không ?"

"Em rất"

Dừng lại 1 tý, xong em ấy cười rồi ghi

"Em rất cực kỳ kinh khủng vui"

lúc này nghĩ trong đầu :" =]] "

Nói 1 lúc thì thấy em ấy móc đt ra, em ấy đọc tin xong nhìn mình, mặt xanh lè xanh lét Đưa đt ra cho mình xem.

"Con di dau ma bay gio chua ve vay ? Co bi sao khong, tra loi ba gap"

... Bố già của Tiểu Thiên

Mình sửa xe xong, lặp tức phóng ngay và luôn, bình thường chở em ấy, chạy chậm lắm, nhưng biết là về trễ là có chuyện, nên mình chạy nhanh hơn bình thường (40 thôi, nhưng vẫn đảm bảo chạy an toàn)

Em ấy... ôm mình :|

...

Nhưng ôm theo kiểu sợ hãi thì đúng hơn =.="

Chở về tới trường, em ấy nhảy xuống xe, huơ huơ cái tay rồi quay người chạy ngay về nhà.

Mình đứng nhìn em ấy đi khuất rồi mới về, lúc em ấy vừa đi ko đc bao lâu, mình định nổ máy xe thì có 1 người đàn ông bước tới, nhìn rất uy nghiêm và... phong độ.

Lão già ấy cỡ 35 40, ông ấy gọi mình

"Nhóc"

Mình quay sang nhìn trong đầu tự dưng phòng vệ sẳn. Cũng ko muốn nhây nhưa, mình nổ máy. Thì ông ấy đã đứng kế bên, tắt máy lấy chìa khóa... hành động cực kỳ lẹ :|... ko phản ứng kịp luôn.

"Ông làm gì đó ?"

Mình bước xuống xe nói chuyện với ổng. Tư thế thủ sẳn, có biến là ... dọt

"Mày với con bé khi nãy mày chở có quan hệ gì ? Tao thấy tối nào mày cũng chở nó đi đâu là đi đâu ?"

... Mình ko trả lời, leo lên xe, móc chìa khóa sơ cua ra. Lúc này biết trước, ko cho ổng lấy chìa khóa nữa. Mình vừa định đi, thì ổng giữ vai mình lại. Ông ấy vừa đặt tay lên vai mình, tuy là ko phải bấu lại, nhưng sức giữ chặc cực kỳ ghê gớm

Mình quay nhìn ổng:

"Ông muốn gì ?"

"Tao cấm mày ko được gặp con gái tao nữa"

Nói thật, ngay từ đầu gặp là em nghi có chuyện như thế này, nhưng ko ngờ hôm qua, thái độ của ông già mạnh quá. Em lúc đó tim đập thình thịch, nhưng ráng bình tĩnh nói lại.

"Con với em ấy chỉ là bạn bình thường"

Chưa nói hết thì ông ấy cắt ngang

"Bạn bình thường tao cũng không cho rũ con gái tao đi chơi khuya như thế này"

Ổng nhìn mình bằng con mắt ... sắt lắm, như kiểu muốn giết mình ngay tại chổ ấy

Mình cuối người, sau đó nói :

"Con xin lỗi, sau này con sẽ không rũ em ấy đi như thế nữa"

"Không có sau này nữa"

Ông ấy lúc này vẫn nói chuyện rất bình thường nhé, giọng điệu vẫn ko có gì gọi là nóng nảy hay gay hấn :|

"Thưa chú, con coi con gái chú như một người bạn, con đặt danh dự mình ra đảm bảo rằng con sẽ không làm điều gì để con gái chú bị tổn hại"

Ông ấy chỉ nói:

"Tránh xa con gái tao ra"

Xong rồi quay đi, thấy ổng lên ngồi 1 chiếc Novou đời mới nhất (hình như đời 5 thì phải)

Xong mình về, đêm qua nằm suy nghĩ mệt quá nên ko viết review, h rãnh ngồi viết luôn.

Các cao nhân có cao kiến gì ko ? h thấy ko biết phải làm thế nào đây :|
Like [1] : 1699168006 , Thích điều này!


  Tổng số: 126
1 2 3 ... 13 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
1 / 48 / 10196