Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện voz]Em ngược đường,ngược nắng để yêu anh!


Đánh giá:(Hay 225 - Không Hay 201) 225 / 201
Lượt xem:21239 - Bình luận:85
1 2 3 ... 9 >>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:30)
Ko tồn tại



Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh!
Tôi và em học cùng lớp, em xinh xắn, dịu hiền…tôi đen đúa, quê mùa… Nhà em kín cổng cao tường, có giàn hoa giấy quấn quanh lối vào…nhà tôi ở tận Cà Mau, vách lá đơn sơ, bốn mùa gió lộng…Em sống trong nhung gấm lụa là, đi về kẻ đón người đưa…tôi dãi nắng dầm mưa, sớm trưa vất vả… Em đến lớp bao chàng trai ngước nhìn, bao cô gái ghen tị…tôi ở phòng trọ đơn sơ, sâu hút trong con hẻm nhỏ, lội bộ cả cây số mới đến trạm xe buýt, có hôm sợ trễ học, trễ xe mà chạy muốn đứt cả hơ. Nhập học đã hơn một tuần mà tôi và em vẫn như hai thế giới hoàn toàn xa lạ, gặp nhau rồi đi lướt qua nhau. Cho đến một ngày trời mưa như trút nước, đường đến trường ngập trong mưa gió, buổi học kết thúc, trời vẫn mưa tầm tã…cả lớp đổ dồn về căn tin “nạp năng lượng” chờ 5 tiết học buổi chiều. Giờ học đã đến, tôi vào lớp, em ngồi một mình nơi cuối lớp, tôi không thích ngồi bàn đầu, bởi tôi cao và cũng vì trong suốt thời học sinh tôi được xếp ngồi bàn cuối hoặc gần cuối nên đã quen…thầy đã vào lớp mà tôi vẫn loay hoay không biết ngồi ở đâu, chỗ em còn trống…tôi nhìn em, em nhìn tôi, tôi gật đầu như thể xin phép được ngồi chung với em.
Từng tiết học trôi qua, đầu tôi nặng trĩu, không phải vì lượng kiến thức quá khó mà vì tôi ngồi cạnh em…Tôi vốn nhát và ít khi mở lời, nhất với những cô gái như em. Thời gian lặng lẽ trôi, tôi và em vẫn ”im lìm không dám nói năng chi”… Em là em, tôi vẫn cứ là tôi…dù khoảng cách hai ta chỉ tính bằng gang tay…đến khi em đưa cho tôi mảnh giấy nhỏ, “ra chơi bạn qua KFC mua dùm đồ ăn, mình đói quá, hồi trưa không ăn”…thì sự im lặng giữa tôi và em kết thúc, hai thế giới như bắt một chiếc cầu nho nhỏ…Tôi hỏi:
-Sao không ăn?
Em bảo:
- Hôm nay mưa quá, đi học quên mang theo áo mưa, không về nhà được, còn cơm căn tin thì không ăn được…
Tôi chẳng hỏi gì thêm, lòng thầm nghĩ, người như vậy sao mà sống được…đúng là tiểu thư chẳng biết làm gì… Vậy là, với tôi, em thật xấu…bởi có bao giờ tôi đánh giá ngoại hình đâu mà em đẹp…Trong mắt tôi, em là một cô gái thật tệ, chẳng biết làm gì ngoài ăn sang và mặc đẹp... Những lần sau, tôi không ngồi với em nữa, hay nói đúng hơn là tôi muốn tránh xa em, bởi tôi nghĩ, tôi và em quá khác nhau, khác nhau đến mức để làm bạn thôi cũng rất khó. Hơn nữa tôi cũng không muốn mình trở thành tâm điểm bình phẩm của những người đang theo đuổi em. Chỉ một lần ngồi chung với em, một lần mua đồ ăn cho em, mà biết bao đôi mắt đã hướng về phía tôi, tôi nhận ra trong những ánh mắt ấy có sự chê bai, dè bỉu…và có cả những cái nhìn như muốn thêu đốt tôi…tôi sợ điều đó và…tôi cũng sợ em…Như thường lệ, giờ giải lao có người đi café, có người tụm thành nhóm có khi bàn luận, có khi tranh luận, có khi chỉ là kể những câu chuyện vu vơ không đầu không đuôi…và thường kết thúc là màn các “nàng” đuổi đánh các “chàng” vì cái tội “lỡ lời” hoặc dại dột mà làm các “nàng” “nổi nóng”. Còn tôi thường ngồi lại trong lớp lấy sách ra đọc… tôi cũng chẳng chú ý giờ đó em đi đâu và làm gì… Rồi một lần em đến và hỏi quê tôi ở đâu? Tôi bảo:
- Cà Mau.
- Ở đó có gì vui không? Có món gì ngon không? Tôi lắc đầu, lòng thầm nghĩ “đúng là người chỉ biết ăn chơi”, cái cách hỏi đã đủ tố cáo em là ai rồi…Em bảo:
- Chán thế.
Tôi giải thích thêm:
- Ở đó cuộc sống còn khó khăn, người ta chỉ biết làm thôi, chứ ít nghĩ đến ăn chơi…Em nói tiếp:
- Mình cũng biết làm nhiều việc lắm đó.
Tôi lại nghĩ, người gì mà nhiều tính xấu thế, lại thêm cái tính nói dóc nữa…Tôi hỏi:
- Thật không?
Em vừa gật đầu vừa khẳng định với vẻ rất tự tin:
- Thật chứ
… Và em hỏi lại:
- bạn không tin sao? Tôi cười và bảo:
- Nếu bạn làm được ba việc (bất cứ việc gì) mà tôi làm không được hoặc làm không bằng bạn thì tôi sẽ tin ngay”.
Em đồng ý và hẹn tôi cuối tuần “thi đấu”…Tôi bảo:
- Mình không có xe, chỉ đi xe buýt, ‘thi đấu’ ở đâu để mình đến?.
Em vừa lắc đầu vừa nói:
- Thôi khỏi để mình đến dẫn bạn đi.
Tôi cho em cái địa chỉ mà cách nhà tôi trọ gần 1km….
Tám giờ, như đã hẹn tôi ra đầu hẻm xem em có đến thật không… hay chỉ là lời hứa của một tiểu thư. Chiếc xe tay ga đắt tiền từ từ dừng lại đầu hẻm, em nhìn quanh, vừa nhìn vừa lẩm bẩm gì đó…tôi đoán là chắc đang chửi tôi…hay em đang tự hỏi mình “nhà tôi ở “cái xó” nào mà khó tìm thế”…tôi không ra vội mà xem em sẽ làm gì, có về ngay hay không? Không… em ngồi trên xe và đợi… 10 phút trôi qua tôi biết rằng em là người giữ lời hứa…và có chút kiên nhẫn. Tôi đến…em cắn răng vào môi biểu lộ cảm xúc giận giữ khi tôi là người đến trễ… Đoán biết điều đó, tôi bảo:
- Không phải không giữ lời, mà nãy giờ ở trong hẻm xem phản ứng của “tiểu thư” thế nào thôi. Chắc là quen để người khác đợi thôi chứ gì, hôm nay cho tiểu thư biết cái cảm giác đợi người khác sẽ thế nào, cũng thú vị đó chứ?
Em không nói gì chỉ liếc nhìn tôi… Tôi hỏi em giờ đi đâu? Em bảo lấy xe đi…rồi chỉ chỗ sau… tôi bảo không được…em hỏi lại:
- Không được gì?
- Không biết lấy xe…
Em há hốc miệng khi nghe tôi nói thế…em hỏi:
- Ở đâu mà không biết lấy xe, rồi đi bằng gì? chưa kịp trả lời thì em bồi thêm 1 câu:
- Nghe nói mà giống như người trong rừng mới ra zậy
Tôi bảo:
- Ừ thì trong rừng mới lên thành phố có biết gì đâu, bộ không thấy người ta ngơ ngác như chú nai vàng… đó sao.
Rồi em gật gật đầu:
- Hèn chi nghe cái bài hát về Camau gì mà muỗi kêu như sáo thổi, và đỉa lội…gì đó…nghe mà thảm…giờ mới biết. Sống ở cái nơi gì mà giống Robinson ngoài đảo hoang quá…ngồi lên đi, chở bạn đi tàu lượn cao tốc.
Tôi hỏi:
- Nó là cái gì thế…
- Đến rồi biết…
Tàu lượn cao tốc, tôi có biết gì đâu, ở quê những cây dừa cao vút tôi còn dám leo…thì với tàu lượn, tôi nghĩ có là gì đâu…Tôi ngồi phía trước em ngồi phía sau, tàu nhanh chóng đưa lên cao, rồi lộn đầu xuống đất…cứ như thế…càng lúc càng nhanh…Tôi sợ đến mức tôi người vô thức, chẳng còn biết gì nữa, chỉ nhắm mắt và cầu nguyện cho mình còn sống… đến khi tàu dừng lại, tôi lảo đảo bước ra, giữa ban ngày mà trong mắt tôi trời đầy sao…em hỏi tôi:
- Có thích không?
Tôi ngơ ngác như người đến từ thế giới xa xôi…Em bảo sao mặt tôi xanh thế? Chẳng nói gì, tôi chỉ biết tìm một chỗ để ngồi… Trong khi tôi còn “say tốc độ” thì em bỏ đi đâu mất, không một lời tạm biệt, để tôi ngồi một mình… thế là tôi kết em thêm cái tội “vô tình”... tôi nghĩ “người như em chỉ biết sống cho bản thân thôi chứ biết nghĩ cho ai đâu… mà cũng phải cuộc sống của em chỉ quen “nhận” mà có bao giờ em “cho” đâu…”. Nghĩ vậy, tôi không trách em nữa, tôi đứng dậy định ra về… thì ở phía sau em réo gọi:
- Đi đâu thế, tưởng bạn mệt nên mua nước và cả chai dầu cho bạn này… mà giờ thấy bạn khỏe rồi…thôi nước để mình uống, dầu để mình xài từ từ nghe.
Tôi chép miệng:
- Đúng là…
Em không nói sẽ hay hơn đó, người gì mà…xấu tính không chịu nỗi…
Em nhí nhảnh hỏi tôi:
- Có muốn đấu nữa không?...
Tôi xì một tiếng:
- Sợ gì chứ…tại tôi nhát và đi tàu lượn không quen nên mới vậy thôi”…
Em cười giọng mỉa mai:
- ohoh… chứ không phải người ta là nữ nhi mà thắng nam nhi ngoạn mục đó sao…”.
Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy quê quê nhưng thầm nghĩ:
- Em là nữ nhi sao? Nữ nhi gì mà đi tàu lượn mặt không biến sắc…em giống nữ …quái thì đúng hơn.
- Giờ đi trượt patin nhé.
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã hối tôi nhanh nhanh ra xe… Tôi vẫn ngồi phía sau em, lần trước, khi em chở tôi, tôi nhìn phố phường, nhìn người ta ngược xuôi trên đường mà nhớ ở quê xuồng ghe cũng tấm nập…tôi chợt nghĩ, ở đâu người ta cũng cần phương tiện để di chuyển vì cuộc sống mưu sinh cả thôi, có khác chăng một nơi dưới nước một nơi trên bờ, khác cái đèn xanh xanh đỏ đỏ kia nữa…, lần này, tôi nghĩ về cái trò trượt patin mà tôi sắp phải tham gia… tôi định hỏi em nhưng lại thôi, sợ em nói tôi “lúa”, dù với tôi, từ đó không sai một tí nào… Tôi đợi em gửi xe và tranh thủ nhìn quanh khuôn viên sân patin, một hàng tre nho nhỏ dẫn vào sân patin, lúc này gió thổi hiu hiu, mấy chiếc lá tre lìa cành xoay xoay theo chiều gió rồi lăn tròn trên nền gạch và dừng hẳn khi mấy đám cỏ non níu lại…người ta trượt nhiều quá…tôi tự trấn an mình: “sao mình mất tự tin thế, phải cố lên chứ…” và rồi lại tự trách mình “sao lại di chung với một người như cô ta chứ, không thể hiểu nỗi mình nữa rồi…” .Thấy tôi chưa vào, em lấy tay kéo nhẹ áo tôi: nhanh lên…con trai gì chậm chạp như rùa…hôm nay mình sẽ biểu diễn khả năng trượt patin của mình cho bạn xem… Em bước đi không một chút do dự, còn tôi, hai chân như cột thêm mấy cục đá nặng nề lững thững bước theo sau…trong đầu tôi đầy suy nghĩ bỏ cuộc và thực sự tôi muốn thừa nhận với em rằng tôi không biết trượt patin, nhưng…khó nói quá…cái cảm giác dùng dằn giữa nói và không nói ra làm lòng dạ tôi rối bời…Một chút tự ái le lói trong đầu tôi, một quyết định được đưa ra tức thì…. mình đâu phải là trẻ con và cô ta chỉ là con gái… cùng lắm là mất mặt thêm một lần nữa chứ gì…
Mỗi người một tấm trượt, em bảo tôi mang vào và siết thật chật cho an toàn. Tôi vừa quan sát cách em mang thế nào vừa để ý em có nhìn tôi không…sợ em biết tôi không biết đeo tấm trượt thì thật xấu hổ… đúng là khổ như một tên trộm vậy… Tôi bảo em biểu diễn trước đi…ưu tiên cho phụ nữ đó…Trong khi đó tôi vẫn ngồi bệt dưới đất. Một chân em chống dưới đất đẩy người tiến về phía trước, em len lõi trong đám người cùng trượt nhưng không có một va chạm nhỏ nào. Em chạy quanh sân đến hơn 3 vòng…lần nào khi đi ngang qua tôi em cũng bảo tôi đứng dậy trượt đi…tôi vẫn ngồi nhìn em biểu diễn…thấy vậy, em dừng lại trước mặt tôi hỏi:
- Sao không trượt đi?
Tôi chưa kịp trả lời thì em đã nắm tay kéo tôi đứng dậy…bánh xe dưới chân tôi chuyển động, hai chân tôi cứng đơ cố giữ lấy thăng bằng nhưng em đã buôn tay tôi ra…người tôi nghiêng sang một bên, một chân tôi nhấc lên cố giữ lấy thăng bằng nhưng không thể…nhanh như chớp một tiếng ịch làm mọi người sửng sốt nhìn tôi, hai chân tôi đưa lên trời, hai trỏ chống dưới đất…người tôi tê rần, chẳng còn cảm giác gì nữa…hai tấm trượt đã bay ra khỏi chân tôi…em chạy đến, hỏi tôi có sao không…em xin lỗi rối rích…hai tay tôi bắt đầu đau…Em đỡ tôi lồm cồm bò dậy…tôi nhìn xuống hai trỏ thì máu bắt đầu rỉ ra. Em bảo tôi đợi em một chút…em chạy ra ngoài, một lúc sau quay lại với mấy miếng băng y tế, hai trỏ tôi bắt đầu xưng lên. Băng xong tôi bảo chắc không sao, chỉ vết thương ngoài da thôi. Tôi và em ra xe…không ai nói với ai một lời… Trên đường về nhà, em hỏi:
- Hôm nay đi chơi vui không…?
Tôi bảo:
- Vui quá xá là vui luôn…
- Nói zui sao mình nhìn qua kính chiếu hậu thấy mặt bạn méo sẹo vậy…
Tôi không nói gì, vô tình nhìn qua kính chiếu hậu tôi thấy em chợt mỉm cười…Tôi cắn răng vào môi mà lên án em: dám cười trên nỗi đau của người khác…em độc ác hơn cả phù thủy…Xe đến đầu hẻm, tôi bảo em dừng lại… Em hỏi nhà tôi ở đâu để em đưa tận nhà…
- Thôi khỏi, không dám làm phiền tiểu thư…nhà tôi ở ngay đây… Tôi đưa tay chỉ đại một ngôi nhà cao cao gần đầu hẻm… Em liếc nhìn tôi, rồi chầm trồ:
- Hai lúa mà ở nhà cao, cửa rộng ghê he…Tôi phẩy tay, thôi về đi, không về tôi kêu chó ra cắn bây giờ… Em bậm môi về thì về làm gì dữ zậy…con trai gì mà dữ như cọp…
Like [2] : anhdopro113 , phamquocvu , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:30)
Ko tồn tại



..............

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:31)
Ko tồn tại



Hai tay tôi vẫn còn sưng, co lại khá khó khăn, nhưng vẫn đến lớp. Ngồi vào bàn hơn 5 phút thì em cũng đến, em đi ngang tôi, tôi không nhìn em, nhưng trực giác cho tôi biết em nhìn lướt qua tôi, sau mấy giây đứng lại tìm chỗ ngồi, cuối cùng em ngồi ngay phía sau bàn tôi. Mỗi lần co tay lại là mỗi lần tay tôi đau nhói, để hạn chế co tay, tôi lấy một lượt tất cả tập vở để lên bàn. Giờ học bắt đầu, trong khi mọi người chăm chú lắng nghe bài giảng thì em lấy thước gõ vào tay tôi– cái chỗ mà hôm qua em đã băng…đau đến mức tôi muốn hét lên thật to, nhưng tôi đã nhanh chóng dừng lại, khiến cho âm thanh chỉ đủ làm vài người xung quanh ngoáy đầu lại nhìn tôi. Em hỏi:
- Còn cây viết nào nữa không? Cho mình mượn, viết mình hết mực rồi.
Tôi lắc đầu mà không nhìn em, dù tôi còn mấy cây viết trong cặp nữa, hay nói đúng hơn là tôi không muốn cho em mượn, đơn giản vì tôi còn hận em. Với tôi khi vết thương chưa lành, em như kẻ thù không đội trời chung.
Giờ ra chơi, ngoài cửa sổ có mấy anh chàng ăn mặc bảnh bao, đầu tóc chải chuốt, hình như là lớp bên kia. Họ ra vẻ khá sành điệu… tụ tập trước cửa sổ vừa nói, vừa cười, vừa động tay, động chân với nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn thôi…chắc là muốn gây sự chú ý…chốc chốc họ lại nhìn vào lớp. Từ ánh mắt họ, tôi biết khu vực quan sát của họ chỉ quanh tôi thôi. Em vẫn ngồi phía sau tôi, tôi ngoáy đầu nhìn xuống bàn em thì em đang ngủ ngon lành…tôi nghĩ mấy anh chàng kia đến chắc là vì em. Tôi thầm nghĩ, rồi đây ngoài cửa sổ sẽ có mấy cây si mọc lên…tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến em: em sẽ gặp rắc rối to với mấy anh chàng này. Đã bốn, năm ngày trôi qua, tôi và em vẫn chưa nói chuyện với nhau, ngay cả một cái gật đầu chào nhau mỗi khi chạm mặt cũng không có. Tay tôi dần dần trở lại trạng thái ban đầu. Tôi cũng không chú ý đến em, mỗi lần vào lớp tôi đều chọn những vị trí xa em nhất, tôi từ bỏ thói quen ngồi bàn cuối, thay vào đó, tôi thường ngồi ở góc bên trái hoặc bên phải gần bàn giáo viên, tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho tôi, bởi lẽ ấn tượng xấu về em vẫn chưa phai trong tâm trí tôi và với tôi, em vẫn là một cô gái không biết làm gì ngoài ăn và chơi. Tôi sợ làm bạn với em rồi tôi cũng nhiễm dần cái tính xấu ấy. Nếu như thế, tôi thật có lỗi với gia đình tôi nhất là cha mẹ tôi ở quê đã không quản ngại khó nhọc, chắc chiu dành dụm số tiền ít ỏi để nuôi tôi vào đại học…
Nhận được lá thư từ quê nhà gửi lên, ôi quê tôi lại mùa nước nổi, nước lên ngập cả bờ bao, tôm chưa kịp thu hoạch. Vậy là lại mất trắng, bao nhiêu công sức đành đổ ra sông ra biển, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đọc xong thư từ quê nhà mà lòng dạ xốn xang, chẳng biết làm gì…bốn bức tường nhà trọ xám xịt tựa như mây đen bao quanh tôi, tôi sẽ làm gì đây? Ở thành phố này, đâu đâu cũng là tiền với tiền…Ôi thiên nhiên – bao lần làm tôi ngơ ngẩn vì nét đẹp nên thơ, cũng bao lần tôi ca ngợi sự kỳ diệu của thiên nhiên, thì cũng ngần ấy lần tôi oán trách thiên nhiên, sao khắc nghiệt với cuộc sống của con người đến thế…sao cứ vô tư cướp đi công sức mà trong đó có cả mồ hôi và nước mắt của con người một cách lạnh lùng như thế…Tôi vắt tay lên tráng, nhắm mắt lại, hình ảnh của quê nhà, của người thân đang chống trọi với mùa nước nổi hiện lên làm nước mắt lại rơi…Tôi tự trách mình sao yếu đuối như vậy, không được, phải mạnh mẽ lên chứ…khó khăn trong cuộc đời chỉ là những thử thách dù có khi nó quá nghiệt ngã nhưng hãy tận dụng nó để rèn luyện bản thân mình…sức khỏe và trí tuệ sẽ là chìa khóa giúp ta vượt qua những thử thách đó… nghĩ vậy nên tôi quyết định sẽ tìm công việc gì đó để làm…ít nhất là có thể giải quyết được những khó khăn của tôi và gia đình trong lúc này. Dạy kèm là công việc tôi nghĩ đến đầu tiên, dù sao nó nhẹ hơn các công việc khác và có thể chủ động thời gian học…

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:33)
Ko tồn tại



Khi nắng xuyên qua hàng cây, đường phố tấp nập xe cộ, tôi bắt xe buýt đến các trung tâm gia sư, mong tìm được một lớp dạy. Đến trung tâm đầu tiên:
- Em học ngành gì? Năm mấy? có đi dạy kèm lần nào chưa?
Sau khi đã khai báo, tôi nhận được câu trả lời: khi nào có lớp sẽ báo em.
Đến trung tâm thứ hai, cũng với các câu hỏi quen thuộc đó, nhưng kết quả là: - Ở đây cần người có kinh nghiệm, ưu tiên cho giáo viên, em mới năm nhất, lại học ngành của em… chắc không được rồi.
Đến trung tâm thứ ba, tình hình cũng không có gì khác hơn…tôi để lại thông tin rồi thất thểu trở về nhà. Tôi cố lý giải vì sao thành phố này được mệnh danh là vùng đất hứa, biết bao người ở quê tôi và rất nhiều những vùng quê khác đổ về đây để sống và làm việc, lại có rất nhiều sinh viên sau khi tốt nghiệp không muốn về quê mà quyết định ở lại nơi này. Vậy mà với tôi sao tìm một công việc lại khó khăn đến thế. Tôi bắt đầu hoài nghi và không mấy ấn tượng với thành phố này. Nghĩ mãi rồi chính tôi cũng hoài nghi về bản thân mình. Sắp đến ngày thu tiền nhà trọ, công việc thì vẫn chưa tìm được. Chưa bao giờ tôi thấy mình túng quẩn và bất lực đến như vậy. Ngồi trên gác trọ, nhìn qua khe cửa ngắm thành phố về đêm, lòng tôi man mác buồn. Ánh đèn đường hiu hắt trong màn đêm không trăng không sao gợi lại trong tôi bao ký ức về những bữa cơm bên gia đình, dù đạm bạc nhưng chan chứa tình thương yêu...
Cho đến khi tiếng sột soạt của lũ chuột kiếm ăn, đưa tôi về với hiện tại – một hiện tại dự báo bao khó khăn, vất vả sẽ đè nặng lên tôi. Có lúc những suy nghĩ tiêu cực như muốn vật ngã tôi, làm tôi mất đi niềm tin vào cuộc sống và niềm tin vào chính bản thân tôi, nhưng không, tôi không cho phép mình yếu đuối như thế. Tôi lấy sách ra đọc bởi tôi từng nghe ai đó nói rằng: tri thức là sức mạnh… Tôi đọc và đọc đến khi ngủ đi lúc này cũng chẳng hay.
Một ngày mới bắt đầu, như thường lệ tôi đến lớp với cái bụng trống rỗng, dù rằng hôm qua tôi chỉ ăn mì. Chân vẫn còn đau, tôi đến lớp chậm hơn thường ngày. Tôi vừa vào lớp thì thầy cũng vừa đến, chỗ tôi ngồi thường ngày đã có người khác ngồi. Nhìn trước, nhìn sau chỉ còn chỗ trống sau bàn em ngồi, tôi bước chậm chạp đến gần em, em ngước nhìn tôi…lại mỉm cười…vừa ngồi vào bàn, em quay lại:
- Ủa hết đau tay giờ chuyển qua đau chân rồi hả hai lúa?
Tôi không nói gì, có lẽ em cũng thấy mình quê khi lời nói đùa của em không được tôi hưởng ứng.
Giờ ra chơi, lại mấy cây si “mọc” trước cửa sổ. Như hôm trước cũng chải chuốt, cũng điệu bộ gây chú ý và lâu lâu lại nhìn vào lớp. Dù chẳng làm ảnh hương đến ai, bởi giờ giải lao mà, nhưng tôi thì chẳng thích, với tôi là con trai mà làm cây si đứng trước cửa sổ thì thật là mất mặt, dù gì khi tán tỉnh người khác cũng phải giữ thể diện một chút chứ. Nhìn họ bỗng dưng tôi thấy “dị ứng”, dù là hai lúa nhưng tôi rất tự hào về khoản này bởi cho đến giờ tôi có bao giờ trồng cây si với cô nào đâu nếu không muốn nói là đã có vài cô… Tôi chợt mỉm cười khi nghĩ đến những tháng ngày là học sinh trường huyện, cái ngày mà lúa có giá…
Buổi học kết thúc, tôi lại đi tìm việc. Lần này tôi đi xa hơn, tôi định tìm đến những con đường có nhiều quán ăn. Nhưng đường nào có nhiều quán ăn? Tôi cũng chẳng biết. Tôi hỏi chú xe ôm đang đậu chờ khách bên đường và cứ theo hướng chỉ của chú xe ôm mà đi. Hết rẽ phải lại rẽ trái, trời thì nắng chang chang. Qua những con đường người ta đang đào, xe cộ phóng ào ào, khói bụi bay mịt mờ…tôi lấy tay che mũi nín thở mà chạy qua thật nhanh, có lúc chưa qua kịp phải hít vội vào…vừa mệt lại vừa khó chịu. Chưa đến được con đường tôi cần đi thì mồ hôi đã ướt cả áo. Sau bước chân của tôi, đã có những giọt mồ hôi rơi bên lề đường, tôi dừng lại ngồi nghỉ ở một góc cây ven đường. Nhìn người người xuôi ngược trên phố, ai ai cũng đều mang khẩu trang để tránh nắng, lòng tôi thầm nghĩ, ở xứ nóng và đông đúc như thành phố này mà hai bên đường có quá ít cây xanh còn buôn bán, xe cộ thì đậu kín cả lề đường, nhiều khi chẳng còn chỗ cho người đi bộ. Nhìn những con đường đào lên, lấp xuống, không có một bóng cây tôi chợt nhận ra rằng trong quy hoạch và phát triển chưa có tầm nhìn xa trông rộng nên cứ loay hoay chấp vá. Lại đi, lại rẽ phải, rẽ trái…cuối cùng cũng đến… Quán ăn cứ san sát bên nhau, giờ tôi mới hiểu thế nào là “buôn có bạn bán có phường”. Tôi đi thêm một đoạn thì có thông báo tuyển nam phục vụ, đó là một quán phở nhìn bề ngoài khá sang trọng và bề thế, có lẽ đã hơn 2h chiều nên khách chỉ lưa thưa – tôi nghĩ vậy, rồi bước vào hỏi chủ quán…
Sau cái gật đầu chào nhau là cái nhìn từ đầu đến chân của cô chủ quán cứ như thể tôi là người khác thường mà ở thành phố này hiếm khi gặp. Tôi cũng mất 2 giây để nhìn lướt qua ngoại hình của cô chủ quán. Dưới mắt tôi, cô chủ quán không có gì nổi bật nhưng nhờ biết cách trang điểm mà những khiếm khuyết đã bị che lấp, cái nghệ thuật “vừa đủ”- không thừa và không thiếutoát ra từ ngoại hình của cô chủ quán bỗng dưng tôi thấy ngao ngán nếu phải làm việc dưới sự quản lý của cô chủ quán này bởi tôi nghĩ, cô chủ quán là người khó tính, yêu cầu cao, thậm chí là chi ly từng tí một, sẽ không thể bỏ qua những sai sót của tôi. Lời mời ngồi của cô chủ quán đã cắt đứt suy nghĩ của tôi. 10 phút cho những câu hỏi và câu trả lời giữa cô chủ quán thì bỗng dưng cô chủ quán im lặng như nghĩ ngợi gì đó, tôi cũng không nói gì, có lẽ người cô chủ quán cần không là một người như tôi, nhưng trước thái độ cầu thị của tôi, cuối cùng cô chủ quán cũng đồng ý cho tôi thử việc hai ngày.
Thời gian làm từ 5h30 đến 10h đêm, công việc của tôi là phục vụ. Tôi chưa hiểu về hai từ hai phục là thế nào thì cô chủ quán giải thích:
- Phục vụ nghĩa là bưng bê, dọn dẹp…khách đến thì hỏi khách ăn món gì, rồi bảo đầu bếp làm, đầu bếp làm xong thì bưng ra, khách ăn xong thì dọn… chỉ thế thôi. Tôi thầm nghĩ, đúng là người ở phố, dùng từ cũng văn vẻ, ở quê tôi gọi chạy bàn thì ở phố gọi là phục vụ. Nghĩ vậy nên tôi hào hứng khoe với cô chủ quán là tôi có thể làm phục vụ khá tốt, bởi tôi cũng khá nhanh nhẹn và chạy cũng rất nhanh. Nghe tôi nói vậy, cô chủ quán mở mắt thật to, bảo: ở đây nhân viên phục vụ không ai dám chạy dù có đông khách cỡ nào, lý do đơn giản là nếu làm bể cái tô thì bồi thường 50% giá trị của cái tô và còn bị trừ lương tùy theo mức độ nặng nhẹ. Cô chủ quán còn nhắc tôi thêm: nếu chưa biết gì cứ hỏi, nếu thử việc được thì chính thức làm, khi đi làm sẽ mặc đồng phục của quán, nếu làm tốt sẽ có thưởng thêm…

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:34)
Ko tồn tại



...............................

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:35)
Ko tồn tại



Về đến nhà, cảm giác vừa mừng lại vừa lo làm cho đầu óc tôi vẽ ra không biết bao nhiêu là chuyện, rồi tôi cũng tự đặt cho mình những tình huống xấu nhất để giải quyết, nhưng dù thế nào thì tôi cũng tự nhũ với lòng là sẽ cố gắng làm thật tốt. Lòng quyết tâm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức tôi nghĩ sẽ không có khó khăn, vất vả nào có thể làm tôi gục ngã.
Ngày đầu tiên đi làm, không thể đến trễ, tôi quyết định cúp 2 tiết học cuối, bắt xe buýt đến chỗ làm. Trên xe buýt tôi tranh thủ tìm trên bản đồ con đường ngắn nhất để tối nay khi làm xong tôi lội bộ về. Con đường cạnh dòng sông có lẽ là con đường ngắn nhất, nghĩ vậy tôi quyết định tối nay sau khi làm xong tôi sẽ đi theo đường này dù biết rằng ngắn lắm cũng mất gần một giờ mới có thể đến được nhà trọ.
5h chiều tôi đã đến quán, sau khi chào mọi người, tôi bắt tay vào công việc dù rằng chưa đụng đến giờ. Cô chủ quán ngồi ở quầy thu tiền, thấy tôi dọn dẹp bàn khách vừa ăn xong, khi đi ngang qua, cô chủ quán vừa cười vừa nói:
- Không có tính tăng giờ đâu nha!
Tôi cũng cười đáp lạirồi mang tô, chén xuống phía sau. Vừa bước qua cánh cửa, tôi đã giật thoát người, khi nhìn thấy một cảnh tưởng mà tôi chưa bao giờ gặp… mùi dầu mở bốc lên nồng nặc làm tôi muốn nôn ra, tô chén đã được phân loại nhưng chưa kịp rửa cứ chồng lên nhau, khắp sàn nhà lấm tấm dầu mở, ruồi bay vù vù mà tôi cứ ngỡ là muỗi ở quê tôi. Tôi chưa kịp đặt mấy cái tô, chén xuống thì một chị đang ngồi rửa gần đó đã nói:
- Nhân viên mới hả, chắc là chưa quen rồi, phải đổ phần nước thừa vào cái xô bên kia và phân loại tô chén, đủa muỗng…trước khi mang lại đây rửa, còn đĩa rau mà khách chưa ăn thì sắp xếp lại.
Tôi bước lại gần cái xô, mùi dầu mỡ xông vào mũi làm tôi như không thở được, tôi nín thở bước nhanh đến trước khi đổ phần thức ăn thừa vào xô, tôi cũng kịp nhìn vào bên trong xem thế nào, một lớp mở lềnh bềnh nổi trên mặt, phần nước tôi đổ xuống chỉ đủ làm cho lớp mở chao chao mấy cái rồi trở lại trạng thái ban đầu, hàng trăm con ruồi bay dạt ra, trong khi tô chén được rửa lại bày ra cạnh đó.. lại thêm cái đĩa thuốc ruồi để cạnh đó. Tôi nhanh chóng bỏ chạy ra ngoài. Ngoài quán khách vào ăn nườm nượp, hết người này gọi đến người kia gọi. Trong khi tôi lơ ngơ chẳng biết làm gì thì một chị chắc cùng làm với tôi rất nhanh nhẹn giải quyết hầu hết mọi công việc. Đến 8h30 thì khách bắt đầu thưa dần, tôi và chị cùng làm mới có thời gian nói chuyện. Chị cũng là sinh viên, học khác trường và hơn tôi 1 lớp, quê chị ở Nha Trang, gia đình chị cũng khó khăn, vào thành phố này học mà chị gần như là tự túc…
Nhìn lên đồng hồ treo tường, đã 21h30, chỉ còn 30 phút nữa là tôi kết thúc ngày thử việc đầu tiên. Khách đã vắng dần, chân tôi cũng đã mỏi, muốn kéo cái ghế ngồi mà cũng không dám… Thấy tôi đứng nói chuyện với chị cùng làm, cô chủ quán từ quầy thu tiền bước ra và tiến về phía tôi, tôi nghĩ chắc cô chủ quán đến để nhắc chúng tôi chú ý vào công việc, nghĩ vậy nên tôi bước mấy bước sang một bên như tránh xa chị cùng làm và bỏ lửng câu hỏi mà chị đang hỏi tôi. Nhưng không, cô chủ quán đến để nói với tôi:
- Ngày đầu tiên đi làm, chắc chưa quen, nếu thấy mệt thì nghỉ sớm, mai còn làm nữa.
Tôi cười đáp lại:
- Không sao đâu ạ, con trai mà.
Như đọc được hình ảnh xấu trong đầu tôi, cô chủ quán hỏi chị cùng làm: sao hôm qua nay, chị M. không đến lấy thức ăn thừa về cho heo ăn, để đó ruồi nhặng nó bâu vào thấy ghê quá, khách mà thấy chắc quán đóng cửa luôn quá.
Chị cùng làm bảo:
- Không biết nữa chắc chị ấy có việc gì đó.
Tôi im lặng không nói gì. 22h00, nhiều người làm trong quán lần lượt qua về. Tôi cũng định về nhưng nghĩ lại, ngày đầu tiên đi làm không về vội được…tôi định khi nào dọn dẹp quán xong tôi mới ra về. Chị cùng làm hỏi tôi đi về bằng gì? Tôi lấy tay gãi đầu mà nói dối với chị là nhà tôi ở gần đây, đi bộ khoảng 10 phút là đến. Chị tạm biệt tôi rồi đạp xe hướng về ngã tư gần đó. Chị chủ quán sau khi khóa cửa cũng lên xe máy rồi nhanh chóng khuất dần trong ánh đèn đường mờ nhạt. Tôi lấy bản đồ ra, xem lại con đường cạnh bờ sông.
Đường phố về khuya thênh thang, vắng vẻ, tôi đi dọc theo bờ sông, hai chân tôi mỏi đến mức chỉ muốn ngồi xuống. Đường về nhà vẫn còn xa, tôi ước gì tôi có đôi cánh để bay về cho thật nhanh. Nhưng không, tôi là tôi, là người trần mắt thịt thì làm sao có đôi cánh mà ước mà mơ, tôi quyết định ngồi nghỉ chân ở một ghế đá ven đường. Nhìn con thuyền im lìm bên dòng sông lặng lẽ, nhìn ánh trăng nghiêng thấp thoáng xa bờ, bất chợt, trong tôi dâng trào một nỗi buồn man mác, tôi thương cho chính bản thân tôi, tôi hỏi ánh trăng trên cao, hỏi dòng sông rồi tôi tự hỏi bản thân mình, sao cuộc đời tôi lại vất vả và khổ sở đến thế, thiếu thốn trăm bề? Còn người ta, có người sinh ra đã đầy đủ, vương giả… phải chăng cuộc sống này đã không công bằng ngay từ điểm xuất phát….nên người nghèo thì cái nghèo, cái khổ, cái thiệt thòi cứ luẩn quẩn đeo bám mà không dễ gì dứt ra được…
Cuối cùng tôi cũng lò dò về đến đầu hẻm, còn một đoạn nữa mới về đến nhà trọ. Tôi chợt nhớ là nhà trọ đóng cổng lúc 23h. Ui chao, bây giờ đã 23h50 rồi, nhanh lắm cũng mất 10 phút nữa tôi mới về đến nơi, thật khổ thân. Không biết vào nhà trọ bằng cách nào đây? Một viễn cảnh ngủ ngồi trước cổng nhà trọ được tôi vẽ ra, rồi chính tôi lại thấy lạnh toát người khi nghĩ đến việc tôi đối diện với mấy tên trộm cắp, xì ke đang trực chờ giữa đêm khuya vắng. Tôi vừa sợ, vừa lo, vừa đi như chạy. Tôi cố gắng gạt ra khỏi đầu tôi viễn cảnh đầy tiêu cực ấy, thay vào đó tôi cầu mong ông bà chủ còn thức để mở cổng cho tôi. Không nằm ngoài dự đoán, ông bà chủ đã khóa cổng, nhà trọ yên tĩnh, không còn một ánh đèn, có lẽ mọi người đã ngủ. Tôi vịn tay vào cổng, lấy tay áo quẹt mồ hôi trên trán mà thở dài ngao ngán. Cái mệt mỏi cộng với đầu óc rối bời, không biết phải làm gì khiến cho hai chân tôi như muốn khuỵụ xuống, người tôi rã rời, như không còn sức sống. Tôi ngồi xuống, tựa lưng vào cổng, ngước nhìn ánh trăng đang dần khuất trong màng mây, đầu tôi trống rỗng, tôi không muốn nghĩ đến điều gì cả, tôi phó mặc cho mọi thứ, một cảm giác “bất cần đời” le lói trong tôi. Tôi nhắm mắt lại…
Tôi giật mình khi cánh cổng bị ai đó lay lay, tôi quay lại và ngước nhìn lên, một giọng nói cất lên vừa lạ, vừa quen… thì ra là ông chủ nhà:
- Sao không vào nhà mà ngồi trước cổng giờ này?
Ông chủ vừa hỏi tôi vừa lấy tay mở khóa. Tôi ấp úng:
- Hôm nay con đi làm về trễ, thấy cổng đã khóa không vào được nên ngồi ở đây, cũng may là có chú.
Cánh cổng mở ra, tôi thầm cảm ơn trời.
- Không có lần sau đâu nghe, làm gì thì cũng tranh thủ về trước 23h.
Giọng ông chủ đanh lại. Tôi chào ông chủ rồi lên gác trọ. Nằm trên giường, tôi thầm nghĩ, cuộc đời đúng là chẳng có nỗi khổ nào như nỗi khổ nào. Vì cuộc sống muôn màu mà nên mỗi người, mỗi cảnh. Hôm nay, được nghe chị làm chung kể về hoàn cảnh của mình, tôi mới thấy cái khổ của tôi sẽ chẳng là gì so với cái khổ của người khác. Vậy nên, oán trách mà chi, than vãn mà chi, so sánh để làm gì khi mà tôi vẫn chưa thực cố gắng hết sức để vượt qua nó. Tôi tự nhủ với lòng là sẽ trân trọng những gì mà cuộc sống đã ban tặng cho tôi, cho dù đôi khi nó quá nghiệt ngã thì tôi vẫn xem nó như một môi trường đầy thử thách có thể giúp tôi rèn luyện chính bản thân mình và biết đâu đấy nhờ những khó khăn đó mà tôi sẽ sống tốt hơn. Cố gắng và cố gắng, đừng bao giờ từ bỏ mọi cố gắng…tôi tự động viên mình như thế…rồi ngủ thiếp đi khi nào cũng chẳng hay.

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:37)
Ko tồn tại



Mắt nhắm, mắt mở, tôi tá hỏa khi nhìn đồng hồ đã hơn 8h…tôi đã trễ gần hai tiết học. Dù vậy, tôi vẫn quyết định đến lớp học các tiết còn lại. Với tôi việc học vẫn là quan trọng nhất bởi lẽ tôi đến thành phố này với nhiệm vụ chính là để học, tôi không cho phép bản thân tôi lơ là trong việc học. Tôi nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc rồi chạy ra đầu hẻm đón xe buýt. Mệt muốn đứt cả hơi, vừa ra đến đầu hẻm thì xe buýt vừa mới chạy qua. Đành đợi chuyến tiếp theo mất hơn 10 phút, nhưng phải chịu thôi. Xe buýt đưa tôi đến cổng trường, lại phải chạy đến lớp cho kịp giờ trước khi thầy vào lớp sau giờ giải lao. Tôi thở phào khi thầy vẫn chưa vào lớp, mọi người vẫn tụm từng nhóm rôm rả chuyện trò. Vài người trêu tôi:
- Đi học sớm ghê he?
Tôi chỉ mỉm cười rồi đi xuống cuối lớp. Tôi ngồi vào chỗ không có tập vỡ, ba lô, tôi nghĩ chỗ đó chắc chưa có ai ngồi.
Mọi người vào lớp, em mang ba lô tiến phía tôi, đến chỗ tôi ngồi, em dừng lại nhìn tôi, tôi nhìn em, bảo:
- Có gì không mà nhìn dữ vậy?
Em lắc đầu:
- Không có gì, tại không biết ngồi chỗ nào…
À thì ra tôi đang ngồi chỗ của em. Thầy đã vào lớp, em bảo:
- Ngồi sát vô trong cho mình ngồi với.
Em vừa đặt ba lô xuống vừa nói vu vơ:
- Dạo này buổi sáng thì đi trễ, buổi chiều thì cúp tiết, sướng ghê!
Tôi đáp vu vơ:
- Chuyện của người ta không liên quan đến mình!
Em liếc nhìn tôi rồi nhìn lên bảng, thầy bắt đầu phần tiếp theo của bài giảng. Thầy say sưa giảng bài, tôi và em đều ghi ghi, chép chép. Từ phía trên chuyền xuống một lá thư, không có tên người nhận nhưng là chuyển cho em. Em mở ra, tôi nhìn thoáng qua, lá thư viết đầy cả đôi giấy, nét chữ vừa to, vừa kéo ngoằn nghoèo, tôi đoán là nét chữ của một người nam. Tôi thầm nghĩ chắc là lá thư bày tỏ tình cảm của ai đó, tôi liên tưởng đến mấy anh chàng hay đứng trước cửa sổ vào giờ giải lao. Đọc xong em bình thản bỏ vào ba lô, rồi chăm chú nghe giảng bài như không có chuyện gì xảy ra.
Tan học, tôi không vội ra về mà ở lại để buổi chiều lên thư viện đọc sách rồi đi làm. Tôi xuống căn tin ăn trưa. Tôi đi ngang qua bãi giữ xe thấy mấy anh chàng hay đứng ngoài cửa sổ. Tôi vừa cười vừa lắc đầu mà nghĩ: hết đứng trước cửa sổ giờ lại đứng trước bãi giữ xe, thật tội nghiệp cho mấy gã si tình, ôi tình yêu biến con người thành cây si! Thấy em đang dắt xe ra, tôi đi chậm lại, mấy anh chàng kia có vẻ thẹn thùng nên cứ đẩy nhau đứng trước. Em đưa vé xe cho người giữ xe rồi lấy lá thư từ ba lô ra, em xé ra làm 4 rồi ném vào sọt rác dưới chân người giữ xe. Mấy anh chàng si tình há hốc miệng vội tản ra. Em chạy xe lướt qua tôi, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Tôi nhìn theo, tóc em bay bay trên con đường rợp nắng…
Buổi chiều tôi đến quán, ngày thứ hai thử việc…trời xanh, nắng đẹp, gió hiu hiu, tôi không vội đến quán sớm như hôm qua mà tranh thủ chưa đến giờ làm việc tôi dạo qua những con đường đầy lá me bay. Giờ tôi mới hiểu vì sao mùa thu lại có sức lay động lòng người đến thế, thì ra những chiếc lá vàng tưởng chừng khô khốc ấy bất chợt rơi rơi theo chiều gió trong ánh chiều nhạt nắng, làm cho không gian như vương ngàn tơ… Thoáng băn khoăn, chân tôi muốn bước mà lòng lại không, tôi sợ khi bước đi những sợi tơ trời ấy sẽ đứt và nếu động hờ sẽ tiêu tan…Vậy mà chân cứ bước, lá cứ rơi, gió vẫn thổi. Tôi thầm đọc những bài thơ về mùa thu mà tôi đã từng học ở thời phổ thông, có lẽ giờ tôi mới hiểu với một tâm hồn thi sĩ khi buồn sẽ lang thang đến đỉnh cao của cái đẹp để tạo nên những kiệt tác văn chương, nghĩ vậy nên tôi ước mình có được 1 chút buồn của thi sĩ để tạc nên những vần thơ vào lúc này, ít nhất là đọc thấy hay và để làm vốn sau này tặng người yêu, nhưng sao khó quá!!!
Đến quán, tôi chào chị chủ quán, chị vẫn cười cười đúng với phong cách của chị, thì buôn bán mà có buồn cũng cười. Tôi chào mọi người rồi bắt đầu công việc của mình. Như hôm qua, buổi chiều khách khá đông, tôi và chị cùng làm phải rất vất vả mới kịp yêu cầu của khách. Hôm nay tôi đã bắt đầu quen dần với công việc dù chưa thể thành thạo như chị cùng làm. Giờ cao điểm cũng qua, tôi cũng khá mệt, khách thưa dần nhưng thỉnh thoảng vẫn có người vào người ra. Khu vực để chén bát cũng sạch hơn. Tranh thủ lúc ít khách tôi và chị cùng làm kể tiếp những câu chuyện bỏ dở hôm qua. Chị quản lý có việc ở nhà nên giao quán lại cho chúng tôi, thế là câu chuyện lại chuyển hướng sang chị quản lý. Dù sao tôi cũng muốn biết một ít về chị chủ quán. Có lẽ chị cùng làm biết khá nhiều về chị quản lý, bởi chị làm ở đây mấy năm rồi. Nói chuyện với chị, tôi được biết quán phở này không phải là quán của gia đình chị quản lý, chị quản lý cũng là người làm như chúng tôi, chủ quán thực sự hiện đang ở Mỹ, cũng là người Việt nhưng do chiến tranh loạn lạc và bất đồng trong quan điểm chính trị mà gia đình họ đến Mỹ định cư. Khi buôn bán thuận lợi và thời gian đẩy quá khứ vào dĩ vãng, họ đã về đây mở quán và thuê người quản lý. Cứ tưởng quản lý là sướng vì có làm gì đâu, suốt ngày sai bảo người khác nhưng giờ tôi mới biết có nhiều vấn đề nhìn bề ngoài sao biết được bên trong. Vậy mà cuộc sống thường như vậy đó, không ít người cứ nhìn bề nổi rồi phán, rồi khen, rồi chê…nhưng cái ẩn đằng sau đó mấy ai biết. Thì ra tôi cũng vậy, tôi tự nhủ từ nay phải cẩn thận hơn trong nhìn nhận, đánh giá, đừng để mình thành một người nhìn đời, nhìn người bằng đôi mắt hời hợt…

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:37)
Ko tồn tại



...................................

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:39)
Ko tồn tại



Chị quản lý trở lại… chị bước vào quán, tôi gật đầu chào chị lần nữa dù biết là không cần thiết nhưng do tôi không phải mẫu người hoạt bát nên chẳng biết mở lời thế nào, đành cuối đầu chào chị cho phải phép. Qua cửa kính, một chiếc xe từ từ ghé lại, hai cô gái có vẻ lưỡng lự, hình như đang phân vân không biết chọn quán nào. Cuối cùng hai cô gái hướng về phía quán. Xe dừng lại, họ bước xuống, tôi phải mất mấy giây để ổn định tinh thần, có lẽ tôi đã choáng vì trang phục của họ, cái mà người ta tự hào gọi là sành điệu, là đẳng cấp... nhưng với tôi sao nó phản cảm đến thế! Tôi thầm nghĩ hay là do tôi vẫn chưa thể nào rũ bỏ được cái lớp “phèn” của vùng quê nắng dãi mưa dầm, quanh năm nước mặn, đồng chua… để rồi thấy người ta mặc “hở trên hở dưới” thì cho là phản cảm. Ừ thì người ta gọi mình là “hai lúa” đó thôi, cái sự thật đó vẫn không hề thay đổi trong tôi để rồi giờ tôi mới thấy mình thật “lúa”… Tôi chợt nghĩ mà mỉm cười nếu hai cô gái này mà về quê mình chắc thế nào cũng bị mấy bà, mấy bác lớn tuổi chửi cho một trận, có thể là “mất nết” hay “hư hỏng” gì đó. Dù thế nào thì ở một vùng quê yên tĩnh, thanh bình, được bao bọc bởi lũy tre làng như quê tôi thì cách ăn mặc có độ mát đến… lạnh như thế vẫn chưa thể chấp nhận được. Có lần, một cô gái ở quê tôi lên thành phố bán quán gì đó được mấy năm rồi quê với mái tóc nhuộm vàng tươi mà đã bị cho là hư hỏng rồi.
Hai cô gái cất khẩu trang, găng tay vào cóp xe, mắt vẫn còn đeo kính đen. Họ từ từ tiến vào cửa, nhìn qua cửa kính, tôi tá hỏa khi nhận ra một trong hai người là em, làm sao bây giờ? Tôi nhìn quanh định tìm chỗ nào đó để tránh thì chị quản lý bảo tôi:
- Có khách đến, chuẩn bị bàn, hỏi người ta dùng gì…
Ôi, đúng là oan gia ngõ hẹp! Chị cùng làm đang dọn chén và đi xuống phía sau. Em đẩy cửa bước vào, tôi quay mặt vào trong, chị quản lý nhìn tôi, tôi bảo:
- Chị ơi tay em dính nhiều mỡ quá, em chạy xuống sau rửa rồi lên liền. Tôi vội chạy xuống phía sau mà không đợi ý kiến chị quản lý. Chị cùng làm đặt mấy cái tô vào vị trí định sẵn, thấy tôi đi xuống mà không mang theo cái gì, chị ngạc nhiên hỏi:
- Có gì không em?
Tôi lắc đầu:
- Rửa tay thôi chị…
- Uhm…
- Mà chị giúp em cái này nha!
- Giúp gì hả em? Chị hỏi lại tôi… Tôi ngập ngừng vừa nói vừa lấy tay gãy đầu:
- Chị tiếp hai cô gái mới vào quán ăn giúp em, em không thích hai cô này. Chị phì cười:
- Có gì mà không thích, họ là khách mà…à….à….cái thằng này, nhát gái không tưởng tượng nỗi, phải mạnh dạn lên chứ em. Tôi giục chị nhanh lên chứ không chị quản lý lại la nữa. Thế rồi chị cùng làm cũng giúp tôi nhưng tôi không thể đứng mãi dưới này được, phải đi lên thôi. Cũng thật may là em quay mặt ra cửa. Trong khi chị cùng làm đang bưng hai tô phở lên thì em bảo:
- Chị cho xin ít khăn giấy?
Chị quản lý kêu tôi đi lấy. Tôi lầm bầm, sao khăn giấy không hết vào lúc nào mà lại hết ngay lúc này cơ chứ? Tôi lấy khăn giấy, bước thật nhẹ đến chỗ em ngồi, vừa đặt khăn giấy xuống vừa quay mặt chỗ khác rồi nhanh chóng bước đi. Chị quản lý nhìn tôi, tôi biết là chị không đồng ý với cách làm của tôi nhưng tôi thở phào nhẹ nhõm. Đứng nhìn em từ phía sau, cái kính đen em dựng đứng trên đầu để mái tóc nâu vàng phủ cả bờ vai, nhìn em tôi thầm nghĩ nếu tóc em không nhuộm thì chắc chỉ duy nhất mái tóc dài của em là còn giữ được nét truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, còn cánh tay với đủ loại vòng kiềng xanh xanh đỏ đỏ với mấy cái dây đeo lủng lẳng trên cổ làm tôi muốn hoa cả mắt. Với em như thế là nghệ thuật còn với tôi nghệ thuật là hài hòa, là cân đối, là cái ẩn chứa chiều sâu của giá trị thẩm mỹ. Tôi thực sự choáng khi thấy cô bạn của em mặc ngắn đến mức không thể ngắn hơn, đã vậy còn xé te tua phần ống, vừa ăn vừa nhịp nhịp chân. Tôi chợt nghĩ, ở xứ nhiều muỗi cũng có cái hay là chẳng ai dám mặc đồ hở nhiều da. Có lẽ muỗi ở quê tôi sẽ đánh giá cao và rất thích cách ăn mặc “nghệ thuật” của em và cô bạn... Cứ tưởng ta sẽ không nhận ra nhau ở nơi này nhưng cuộc sống vốn dĩ không như mình nghĩ. Em và cô bạn bước ra cửa, em quay mặt về phía sau và tôi cũng thế, một giây ta lướt qua nhau, một giây ngắn ngủi đó, em đã nhận ra tôi. Tôi bước về phía sau để cố tình gieo vào em cái suy nghĩ rằng em đã nhìn nhầm nhưng với một người như em, tôi còn lạ gì nữa, ngày mai sẽ là một ngày mà em như quan tòa còn tôi như phạm nhân. Cứ nghĩ đến đó, tôi lại càng ghét em hơn bởi với tôi, em là người luôn mang lại phiền phức cho tôi.
Ngày thứ hai thử việc cuối cùng cũng kết thúc, chị quản lý tiếp tục cho tôi làm ở quán này, nhưng tôi chẳng thấy vui mà ngược lại, tâm trạng ngổn ngang, lúc này tôi chẳng biết làm gì nữa. Phố đã về khuya, người đã lưa thưa…tôi về phòng trọ…chân cứ bước…gió từ bờ sông thổi qua lồng lộng…
Hôm nay, trên lớp ta sẽ gặp nhau em nhỉ! Đã bao lần tôi xuống lên cầu thang của phòng trọ với suy nghĩ rằng, gặp em, tôi sẽ thế nào? Vậy mà sáng nay, ta chạm mặt nhau…đến một cái nhìn dành cho nhau ta cũng tiếc, sao em không như ngày nào, sao không bắt đầu bằng những câu hỏi vừa chảnh, vừa sốc…mà em lại chọn cho mình cách im lặng, thật khó chịu và đáng sợ…thà rằng em nói với tôi một câu gì đó có thể sốc hơn, làm tôi buồn hơn…nhưng thà rằng như thế để lòng tôi còn cảm thấy nhẹ nhàng, hơn là cái cách em im lặng như thế. Giờ ra chơi, tôi vẫn ngồi trong lớp, lấy sách ra đọc. Thật lạ, tôi chẳng biết là tôi đang đọc gì nữa, đôi mắt cứ lướt qua, lướt qua hết dòng này đến dòng khác nhưng không có chữ nào đọng lại, tất cả đều trôi theo dòng tâm trạng nặng trĩu. Một lý do đã sinh ra hàng ngàn lý đo, một cái im lặng bất thường đã làm tôi mất tập trung. Giờ trong đầu tôi, luẩn quẩn mấy câu hỏi mà câu trả lời lại thuộc về người ta, chẳng biết người đáng ghét kia đang nghĩ gì khi thấy mình trong quán đó? Mà chẳng biết là có thấy mình trong quán đó không nữa? Mặc kệ người ta đi, có gì đâu mà phải nghĩ, tôi tự trấn an mình như thế…rồi lại đọc…đọc như để…lấy chữ…

 [VIP] Nhokchungtinh9x (19.02.2014 / 10:41)
Ko tồn tại



Vào lớp, em gom tập vở xuống ngồi gần tôi, trước cái nhìn ngơ ngác của mấy anh chàng cùng lớp. Vừa ngồi xuống đã úp mặt lên bàn, tôi thầm nghĩ, thì ra xuống dưới này ngồi cho dễ ngủ, chắc là hôm qua đi chơi khuya quá chứ gì, đúng là tiểu thư chỉ biết ăn chơi, chẳng biết làm gì. Em quay mặt xuống bảo tôi:
- Sáng nay buồn ngủ quá à, Hai lúa viết bài cho kỹ kỹ, chút nữa cuối buổi cho mượn tập về chép, rồi chiều mang qua trả.
Tôi đáp lạnh lùng:
- Mượn của người khác đi…
Em hỏi lại:
- Sao vậy?
Tôi đáp:
- Chữ xấu lắm đọc không ra đâu…
- Mặc kệ cho mượn nha!
Tôi lý giải:
- Mượn thì được nhưng khi trả thì trả trên lớp, không trả ở nhà.
Thấy em có vẻ ngạc nhiên, tôi hù dọa:
- Hẻm nhà trọ toàn dân xì ke, ma túy không đó…Tiểu thư tới đó lỡ có chuyện gì thì khó đỡ…
Em nói đầy ẩn ý:
- Mượn của ai thì tranh thủ trả, không thích để lâu. Dân xì ke, ma túy thì có gì mà sợ, Hai lúa không sợ mắc gì mình sợ, cho mượn đi, chiều qua trả.
Tôi không nói gì, tôi nghĩ chắc là hôm qua em đã thấy tôi trong quán đó, giờ mượn tập chỉ là cái cớ. Buổi học kết thúc, tôi cho em mượn mà không quên nhắc:
- Nếu Tiểu thư chiều nay trả thì trả trước 4h chiều, sau giờ đó mình bận rồi.
Em gật đầu rồi rẽ về phía bãi giữ xe, còn tôi hướng ra cổng trường đón xe buýt.
3h chiều tôi đã ra đầu hẻm, tôi không muốn em biết và cũng không muốn em đến nhà tôi. Chờ đợi…lại chờ đợi, nghe thời gian gõ từng nhịp… Phải chi chờ người yêu đến thì mấy tiếng đồng hồ có là gì đâu, đằng này chờ một người không thích chỉ để trả quyển tập… Vậy mà gần 5h chiều vẫn chưa đến, em đang xài đồng hồ dây gì chứ không còn là dây thun nữa. Tôi dặn lòng 5 phút nữa không xuất hiện thì cho “leo cây” lại cho biết. Cuối cùng em cũng đến, mặt mũi bịt kín, còn hai mắt thì deo cái kính đen bự trảng, tôi chẳng nhận ra đến khi em dừng lại bảo:
- Nhà ở đâu mà đứng đây?
Tôi không trả lời mà hỏi lại:
- Đang xài đồng hồ gì thế?
Em đáp mà không cần suy nghĩ, vừa đáp vừa tháo khăn che mặt:
- Đồng hồ Mỹ.
- Xài đồng hồ Mỹ sao tới sớm vậy, 4h sáng mới đúng giờ mà.
Em phì cười:
- Tại linh cảm có người đang đứng đợi, thấy tội nghiệp nên vượt chặng đường dài nửa vòng trái đất đến đây trả cuốn tập, tập nè!
Tôi nhận lấy, nói cảm ơn rồi bước đi. Em réo gọi:
- Đi đâu vậy?
Tôi đáp:
- Đi về chứ đâu.
- Người ta chưa nói cảm ơn mà về gì?
Tôi đi vừa nói vọng lại:
- Thôi khỏi…ơn nghĩa gì…chuyện nhỏ mà. Tiểu thư về đi.
- Quay lại đi, nói cái này rồi về.
Tôi bảo:
- Có gì nói đi…
Em lên giọng đậm chất tiểu thư:
- Lại đây nhờ cái này cái coi!
Tôi bước lại, em vừa nhăn mặt vừa bảo:
- Đói bụng quá à, đi ăn phở nha!
Tôi nghĩ bụng: ăn gì không ăn, rủ ăn phở, định gài người ta à. Nhưng tôi cũng thừa biết em không phải vừa, chiêu nào cũng độc hết. Để không rơi vào thế bị động tôi thừa nhận với em rằng:
- Tôi đang làm ở quán phở, nếu bửa nào rãnh thì tiểu thư ghé quán. Bây giờ đến giờ làm rồi không đi được.
Em chép miệng bảo:
- Siêng ghê ta, đi làm nữa, giờ ghé quán Hai lúa đang làm cho biết rồi ăn ở đó luôn cũng được mà.
Trong khi tôi còn lưỡng lự thì em đã hối tôi ngồi lên xe rồi phóng xe một mạch đến quán. Bước xuống xe tôi thắc mắc:
- Người ta không nói làm ở quán nào sao Tiểu thư biết mà đến đúng quán luôn zị?
- À…đoán vậy…thấy người ta đoán hay không?
Tôi ậm ừ:
- Hay lắm…
Tôi bước vào quán, chào chị quản lý rồi kéo ghế mời em ngồi..tôi nói như giải thích:
- Tiểu thư là khách, Tiểu thư ăn gì thì gọi đi, để mình mang ra cho.
- Vậy mang ra 2 tô phở nha.
Tôi thắc mắc:
- Một mình mà ăn cả 2 tô luôn hả? Ăn gì dữ zị?
Em đáp:
- Thì cảm ơn Hai lúa cho mượn tập nên mời Hai lúa một tô, không ăn thì Tiểu thư không về xem Hai lúa có làm việc được không!
Tôi thầm nghĩ: đến cả dân xì ke, ma túy mà còn không sợ nữa thì có chuyện gì Tiểu thư sợ. Để tránh phiền phức thôi thì chấp nhận cho im chuyện. Tôi gật đầu bảo:
- Ăn xong “tiểu thư” về nha.
Em chống hai tay dưới cằm, đầu nghiêng một bên để mấy sợi tóc vừa chạm mặt bàn, miệng mỉm cười khi thấy tôi bưng hai tô phở. Tôi đặt xuống, kéo ghế ngồi. Lần đầu tiên tôi ngồi đối diện với em, em có hàng mi đẹp, đôi mắt sáng, tôi chợt nghĩ mắt em dù không là biển nhưng đủ sức làm tâm hồn người ta choáng ngợp mà đắm chìm… Thật đáng ghét khi em sở hữu nụ cười rực sáng như nắng mùa thu, băng nào mà không tan với nụ cười của em chứ, lại còn gương mặt nữa, nếu ai đó vô tình lướt qua chắc phải ngoái đầu nhìn lại để rồi thấy tim mình đập loạn nhịp. Tôi lấy tay đặt trên ngực trái của mình, nó vẫn còn đây, đang đập thình thịch… Tôi bảo:
- Tiểu thư có ánh mắt và nụ cười thật ác…
- Hả? Ác gì?
Em nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên mà bỏ dở việc nhặt mấy cọng rau cho vào tô.
- À không… ý của mình nói là Tiểu thư có khả năng đánh cắp trái tim của người khác chỉ trong khoảnh khắc. Em cười mà hỏi tôi rằng:
- Có khả năng đó sao?
Tôi gật đầu. Em phì cười:
- Hai lúa mà cũng biết nói những lời như thế à?
Tôi bảo:
- Thấy gì nói đó thôi…
Em hỏi tiếp:
- Thấy gì mà nói vậy?
Tôi ngập ngừng:
- Thì thấy mấy cây si hay mọc ngoài cửa sổ đó, Tiểu thư đã đánh cắp trái tim của họ rồi còn gì.
Em vừa ăn vừa bảo:
- Ui trời, ai mà đánh cắp trái tim của họ làm gì, tại họ vứt lung tung rồi mất chứ ai lấy làm gì.
Tôi cố tình hỏi tiếp:
- Sao họ đến Tiểu thư mà đòi hoài zị? Tiểu thư đã vứt trái tim họ đi đâu rồi?
Em trả lời lạnh lùng:
- Sọt rác….
Tôi im lặng, dù biết là nói đùa nhưng câu trả lời của em phũ phàng quá! Dù không được đáp lại nhưng cuộc sống mỗi người đều đo bằng thời gian, không ai sống mãi… Vậy nên, khi người ta dành tình cảm cho mình, nghĩa là người ta đang tặng cho mình khoảng thời gian sống quý báu của họ, mình không nhận thì cũng nên tôn trọng và có cách ứng xử khéo léo, phù hợp.
Em về, tôi đưa ra tận xe, phố đã lên đèn, những giọt mưa còn đọng trên cành lá, tôi chào em, em cười đáp lại, rồi phóng xe hòa vào dòng người tấp nập, tôi nhìn theo…có gì đó thật lạ…hình như núi băng tích tụ mấy năm qua trong trái tim mình đã sập một mảng lớn…Tôi tự trách mình: đã từng nghĩ người ta “xấu toàn tập” cơ mà…chẳng lẽ giờ chỉ đẹp trong phút giây ngắn ngủi mà ta siêu lòng nhanh đến thế sao? Không được… nắng đã tắt lâu rồi, còn say nắng gì nữa…Tôi vào quán làm tiếp công việc của mình, chị quản lý cười cười bảo:
- Cô ấy xinh đó.
Tôi ậm ừ:
- Bạn học cùng lớp thôi chị ạ…


  Tổng số: 85
1 2 3 ... 9 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
30 / 152 / 9006