Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện vozer] Giá như đừng yêu.....


Đánh giá:(Hay 230 - Không Hay 183) 230 / 183
Lượt xem:61944 - Bình luận:187
1 2 3 ... 19 >>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 09:53)
Ko tồn tại



P/s: nếu thấy tên bạn xuất hiện trong truyện cũng đừng ngạc nhiên nhé!
Tác giả: Tuyệt Ảnh
HAPPY ENDING
CHƯƠNG 1: ĐỒ DÊ XÒM
Mất ngủ, vâng đó là tình trạng của tôi 2 ngày liền kể từ khi vào lại Sài Gòn sau đợt nghỉ tết gần 1 tháng. Đôi mắt nặng trĩu, chỉ chực chờ ụp xuống nhưng mỗi lần như thế lại chỉ lờ đờ nhắm mắt trong vô vọng, tôi vẫn chẳng thể nào ngủ nổi. Khổ nỗi đang trong đợt thực tập tốt nghiệp và với tình trạng này thì tôi chẳng thể nào đi nổi ra công trường, chỉ nghĩ đến cảnh phải leo thang bộ lên mấy tầng lầu là chóng hết cả mặt, cảm thấy sức lực tụt xuống nhanh chóng như chính cơn buồn ngủ này đang kéo mi mắt tôi xuống 1 cách không thương tiếc.
Thật chẳng thể hiểu nổi, cách đây có vài hôm, tức là lúc còn ở nhà, ăn đến ngập mặt, chưa kể đến mấy chầu nhậu liên tù tì cùng lũ bạn cấp 3, vẫn thấy bình thường, hôm nào cũng ngủ đến trưa trề trưa trật, có vấn đề quái nào đâu, thế mà bây giờ lại như thế này đây, thật là uổn phí bao nhiêu thịt cá mà mẫu thân tôi tẩm bổ quá đi đó mà…hu hu…ngủ đi mà tôi ơi!
Trằn trọc, lăn tới rồi lại lăn lui, nằm nghiêng rồi lại nằm ngửa, tôi dám cá là bao nhiêu tư thế ngủ mà loài người từng nghĩ ra tôi đã thử qua hết ! Nghĩ ngợi 1 hồi tôi quyết định gọi điện cho bác sĩ của tôi, he he…nói vậy thôi chứ đó là bà chị quen, bã học đại học Y, chắc cũng có thể coi là bác sĩ rồi vì bã đang học năm cuối, hy vọng 1 lời khuyên hay 1 toa thuốc hiệu quả lúc này! Hic…Buồn ngủ lắm rồi!
- Alo , Minh à… - chị Trang, bác sĩ gia đình của tôi đấy.
- Dạ…em nè chị - vắt chút sức lực cuối cùng, tôi cố gượng gạo thật tỉnh táo.
- Sao…bệnh nữa à – cũng không hẳn, nhưng tình trạng của tôi bây giờ cũng có thể xem là “bệnh mất ngủ” chưa nhỉ, mà mỗi lần gọi đến chị Trang đều toàn những lúc tôi ốm, thành ra nghe thấy tôi gọi là chị Trang lại như 1 phản xạ hỏi thăm bệnh tình tôi ngay tức thì.
- Vâng…em mất ngủ chị ạ! – thiệt là sầu đời hết sức đó mà!
- Ha ha…chắc nhớ cô nào nên mất ngủ chứ gì.
- Bậy bạ…đoán tùm lum chị ơi, em nói thiệt, em mất ngủ 2 hôm nay rồi. – tôi mệt mỏi mà than vãn – Giúp em đi.
- Rồi…kể chị nghe em mất ngủ từ khi nào, mấy hôm vừa rồi em sinh hoạt ra sao.
Thế là tôi tường thuật tất tần tật từ những ngày cuối ở quê, rồi đi tàu vào Sài Gòn, rồi mấy hôm nay như thế nào, một cách chi tiết và sầu ai nhất có thể.
- Em có uống “Sensa Cool” à?
- Vâng…mà sao chị? - tôi hơi bối rối trước câu hỏi có vẻ chẳng ăn nhập với tình trạng của tôi hiện giờ.
- Mấy hôm đó em có uống nước tăng lực không?
- Dạ có…mới vào lại là bọn thằng Cường, Phúc, Phi và Thắng kêu em đi café, em chơi nguyên lon RedBull vào chiều tối hôm đó, tối đó thì có uống sensa cool nữa… - lý do tôi uống sense cool là bởi lẽ mấy hôm ở quê, ăn sơn hào mỹ tửu nhiều quá đâm ra nóng đến lở miệng.
- Chị hiểu rồi…thế này nhé, chị nghĩ em mẫn cảm với mấy thứ ấy nên dẫn đến việc em không ngủ được.
- Là sao…chị?- tôi hỏi lại một cách ngu ngơ!
- Uh…bởi mấy thứ đó đều có tác dụng làm tỉnh táo, tăng cường sức lực nên làm cơ thể của em không cảm thấy mệt mỏi dẫn đến em khó ngủ, với lại lúc vào Sài Gòn em bảo là có chóng mặt và thiếu ngủ vì đi tàu, chắc vì thế mà thuốc và nước tăng lực có tác dụng mạnh hơn…Chị nghĩ em không sao đâu, nhưng nhớ là không uống mấy thứ đó nữa, coffee, nước có ga đều hạn chế hết, như vậy sẽ ổn thôi…hiểu chưa?
- Dạ…hạn chế...hạn chế…mà không, không uống nữa – tôi mừng quýnh vì cuối cùng cũng hiểu ra căng cơ, mấy hôm nay vì mệt quá nên tôi uống đến mấy chai nước ngọt với redbull.
- Uh…tối đi dạo chút đi, làm cơ thể mệt mỏi một chút sẽ dễ ngủ hơn – chị Trang từ tốn khuyên.
- Vâng…em cảm ơn chị.
- Vậy nhé, bye em!
- Bye chị!
Cuộc điện thoại kết thúc, nhìn đồng hồ đã là 6h tối. Ngoài trời khá mát mẻ, những ngày đầu năm thời tiết thành phố khá dễ chịu, định bụng tối nay sẽ ra công viên gần nhà chạy bộ 1 lát, mấy hôm nay nằm nhà mãi rồi. Sốc lại tinh thần, nhất quyết hôm nay phải “ngủ” cho bằng được...thiệt tình chưa bào giờ tôi thấy giấc ngủ nó thiêng liêng và quý giá đến vậy. Bây giờ thì ra ngoài ăn tối thôi…!
9h30 tối, mặc bộ đồ thể thao tôi lững thững đi bộ vào công viên H.V.T. Công viên giờ này đã khá vắng người, bầu không khí mát mẻ và yên tĩnh, trên mấy ghế đá, những cặp trai gái đang ngồi vẻ “thân mật” lắm. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều…khởi động nào, tôi bắt đầu chạy, trong lòng phơi phới dậy bao niềm vui to lớn rằng tối nay sẽ có 1 giấc ngon lành và ngọt lịm…hê hê!
Tối đó, một buổi tối bình thường như bao tối, khi ông mặt trời đi ngủ và bóng tối bao phủ nhân gian, tôi một thằng con trai năm cuối đang chạy bộ trên con đường nhỏ dẫn đến “giấc ngủ nồng nàng” thì tôi gặp nàng.
Nàng đẹp, uh…đó là cái nhìn đầu tiên và tôi chỉ có thể cảm nhận bằng một từ đẹp mà thôi, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to mộng mơ, khuôn mặt thanh tú điểm xuyết bằng đôi môi hồng trông dễ thương quá mức quy định. Chiếc cổ cao trắng nõn được che phần nào bởi mái tóc ngắn màu hung nâu, nằng mặc áo pull màu trắng cùng chiếc quần short khoe đôi chân dài miên man, nhìn mà muốn chảy…ấy ấy, bậy bậy! Ý tôi là rất đẹp.
Vâng, đó là ấn tượng đầy xúc cảm, ma mị một cách quyến rũ, đôi mắt nàng mơ mộng, tất nhiên thì con gái đẹp thì tôi gặp nhiều rồi, ấy thế mà lần nào cũng chết mê chết mệt…hazzii..làm con trai nó khổ thế đấy các bạn ạ, chúng tôi luôn trở thành những nhà phê bình nghệ thuật bất đắc dĩ của tạo hóa, ai bảo Đức Chúa Trời tạo ra phụ nữ với một vũ khí mang sức hủy diệt toàn cầu là vẻ đẹp làm chi để bao đời nay đàn ông chúng tôi phải đổ máu vì họ…ấy quên, xin lỗi mọi người nhé, quay lại chủ để chính nào.
Tôi đang chạy bộ thì nàng đi ngược lại, những bước chân chậm rãi, đôi mắt nàng mơ mộng xa xăm, tôi khẽ quay đầu sang bên, bước chân có phần chậm đi vì hình như cái khoảng khắc ngắn ngủi lướt qua nhau, nàng cũng đã nhìn sang tôi…
Tôi chạy thêm 1 vòng nữa, cố chạy nhanh hơn cốt là để lướt qua nhìn nàng thêm lần nữa, khi ngang qua lần thứ 2, lần thứ 3,..lần nào đi ngang tôi cũng cố chạy chậm hơn, không hẳn phải nói là đi bộ..hê hê..ngắm gái mà lị… đến lần thứ 4 thì tôi mỉm cười nhìn nàng, thấy thế nàng cũng quay sang, ôi đẹp mê mẩn các bạn ạ, chỉ chờ có vậy tôi chạy thêm chục bước, rồi không hiểu lúc đó tôi nghĩ gì hay do cơn buồn ngủ làm tôi mộng mị mà tôi quyết định quay lại, định bụng sẽ đi dạo cùng người đẹp. Và đó là sai lầm chết người của tôi…
Khi đến gần nàng, tôi đi chậm lại, chậm hơn, tôi có thể nghe tiếng bước chân nàng đang dạo bước trong màn đêm yên tĩnh, lúc này công viên đã vắng người. Thấy phía trước, phía trên nàng lúc này có một nhành liễu rũ xuống nhưng cũng hơi cao hơn tầm với, tôi có cái tật là từ nhỏ hễ thấy cành lá cao cao là lại nhảy phóc lên dùng tay đập nó 1 cái như muốn chúng tỏ với thiên hạ rằng mình rất cao, uh thì tôi cao…1m75 mà lại (à..mà như thế là cao chưa), và lần này cũng thế, quên mất mục đích đi dạo tôi chạy nhanh vài bước rồi nhảy lên tay chạm vào chiếc lá…và…
“Phạch…Ahhhh…đồ dê xòm…” (quay lại 1 phần trăm giây trước).
Tôi nhảy lên vừa chạm vào chiếc lá, cánh tay vừa đưa xuống cũng là lúc tôi đi ngang nàng, nhưng không hiểu vì giữ thăng bằng cho cú ngày cao vừa rồi hay sao mà cánh tay bên kia hướng thẳng về phía vai nàng. Trong khoảng khác một phần trăm giây, tôi có thể cảm nhận được một bàn tay, vâng 1 bàn tay con gái nắm chặt lấy cổ tay mình, bẻ gập bàn tay tôi về phía cẳng tay, một cảm giác đau đến điếng người lan ra từ cánh tay, rất nhanh cả người tôi bị xoay đi theo chiều ngược chiều kim đồng hồ rồi bất ngờ một cánh tay khác đặt vào khủy tay tôi đẩy mạnh lên rồi đưa về khớp vai.
“Phạch” …cả người tôi lúc này đã nằm sắp xuống đất, chiếc cằm tôi va phải nền bê tông đau muốn téo lửa, môi tôi lúc này chạm hẳn xuống đất, những hạt cát đã bám lấy, khi tôi còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì hình như cánh tay trái tôi đang bị ai đó cầm chặt dựng ngược lên trên, bàn tay vẫn đang bị gập lại, và …ÔI..tía má, ông bà ơi…đau qúa.
- Ahhhhh….– tôi la lên 1 tiếng rõ to, tay phải tôi như 1 phản xạ đập xuống đất liên hồi, lúc này tôi mới hiểu chuyện vừa xảy ra, tôi đã bị khống chế.
- Đồ dê xòm – tổi chỉ có thể đưa một mắt mình ngẩn lên 1 ít nhưng cũng có thể ngờ ngợ nhận ra thánh nữ đẹp đẽ lúc nãy đang cầm chặt tay trái mình và thét lên, đôi mắt “mộng mơ” của đối phương lúc này nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống ngay tức lự.
- Trời ơi, làm gì vậy hả, thả tui ra – tôi kêu lên khó nhọc, phần vì mặt bị đè xuông đất, phần vì hình như trong miệng tôi lúc này có mấy hạt cát.
- Dám giở trò à – bà chằng này lại thét lên.
- Không có – tôi nói một cách khó khăn.
Hình như lúc này, pha hành động chớp nhoáng như phim của hai chúng tôi đã làm mấy cặp tình nhân để ý, họ hướng mắt về theo dõi, có 2 hay 3 người gì đó chạy đến. Và tôi thấy thêm 2 ông bảo vệ cầm dùi cui cũng đang chạy đến. Lúc này tôi mới nhận thức được tình trạng nguy khốn của bản thân, tôi đang bị khống chế và bị bà la sát kia kêu lên “bớ làng nước ơi, dê xồm, nó xàm xỡ “. Đầu tôi hoang mang cực độ, một nỗi lo sợ điều gì đó mà tôi khộng hề gây ra, toát cả mồ hôi, cánh tay trái vẫn đau nhói, run lên vì cái siết chặt. Tâm trí chẳng thể nghĩ được gì, hoặc có thể là không biết giải thích thế nào cho cái tình huống oái oăm này. Tôi nói như mếu:
- Hiểu nhầm rồi, tui có làm gì cô đâu.
- Vậy vừa rồi nhày lên định làm gì hả? – cô nàng gằng giọng.
- Tui…tui đập cái lá mà. – tui lung búng đáp vẻ đau đớn.
- Lá nào… - cô nàng siết cánh tay tui thêm chút nữa.
Lúc này thì 2 ông bảo vệ đã chạy đến, vây quanh chúng tôi là 5, 6 người, có cả 2 cô gái đang nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh. Một ông bảo vệ tiến tới hỏi lớn:
- chuyện gì vậy?
- Hắn ta định xàm xỡ con đó bác – cô nàng nói bằng một giọng đầy cương quyết.
- Hiểu nhầm bác ơi, con không có làm gì cô ta…á! – tôi la lên vì đau.
- Hắn nhảy về phía con, hắn dê xòm đó bác. – một lần nữa cô nàng lại la làng (thiệt tình..hic..hic..kể đến đây muốn khóc quá)
Chẳng hiểu mô tê, đầu đuôi gì sất ông bảo vệ này túi lấy cánh tay đau đớn của tôi từ tay cô gái, chiếc dùi cui kề sát vào cổ áo tôi kéo dựng tôi dậy, quát lớn vào tai tôi:
- Thằng này, đứng lên! – sợ muốn đứng tim.
- Ớ..ớ…làm gì vậy, oan quá! – tôi kêu lên bài hãi
- Không làm gì sao con nhỏ túm đầu mày? – một ông bảo vệ khác túm lấy cánh tay còn lại của tôi.
- Tui không có mà! – tôi lại kêu lên (tiêu con rồi ba má ơi)
Một ông bảo vệ xua tay bảo mội người giải tán, một ông thi kêu con nhỏ kia đi theo ổng. Lúc đó trên con đường nhỏ trong công viên, tui đây - một thằng sinh viên xui xẻo đang bị 2 ông bảo vệ lôi đầu đi, 2 tay bị khóa chặt, một chiếc dùi cui va vào đầu tui đau quá tôi la lên, đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn hằng học về phía con nhỏ đi kế bên, con nhỏ thấy thế dứ dứ nắm đấm về phía tôi. Những người lúc nãy vây quanh đã giãn ra, miệng không tiếc lời miệt thị, chỉ trỏ về phía tôi. Ôi làng nước ơi, thật là bách nhục xuyên tâm.
“Ôi…cái đệch…chuyện gì thế này…” thiệt tình lúc đó muốn chủi thề hết sức “đ*…móa…nó”. Tôi nghiến răng ken két:
- Cô bị điên à, tui chưa đụng đến cô mà cô bảo tui xàm xỡ là sao?
- Hứ…tui thấy vậy đó, ông chạy qua tui mấy lần, lần nào cũng nhìn tui, rồi còn cười, lại còn nhảy về phía tui nữa. – cô ta nói một mạch như đúng rồi ấy.
- Uh, tui nhìn cô đó, vậy là sai à? Tui bảo là nhảy lên đập chiếc lá chứ có xàm xỡ gì đâu! Mà đã chạm đến cô đâu, toàn do cô nói ra thôi. – tôi cứng giọng nhìn thẳng về phía cô nàng.
- Hứ…chẳng lẽ để ông đụng tui à? - con nhỏ nói như chửi về phía tôi.
- Trời ơi…! – tôi la lên ngao ngán, cựa mạnh 2 cánh tay thì 2 ông bảo vệ đầy mạnh tôi muốn chúi mũi, một ông sẵng giọng:
- Đi mày, muốn chạy à? Về kia rồi nói.
Tôi bị lôi về phía 1 căn phòng nhỏ, lúc này trong phòng có 1 ông bảo vệ lớn tuổi nữa, hình như đây là căn phòng mấy ổng dùng để trực buổi tối. Tôi bị đè cổ xuống một cái ghế, nói là bị đè vì lúc đó muốn nhào vô ăn thua với con nhỏ hết sức , à..mà không...tôi sẽ không đánh nhau với con nhỏ đó…nó là con gái mà, thiệt tình phải chửi nó cho hả giận…à không, không phải chửi..là phân trần, đúng phân trần. Bình tĩnh, bình tĩnh, tui lúc đó vừa mệt vừa điên tiết, đầu óc như hoạt động hết công suất chỉ mong sao thoát khỏi cái cô nàng xui xẻo ác nhơn kia. Hình như cơn buồn ngủ hành hạ tôi mấy hôm nay thấy chủ nhân của nó đang lâm vô đường cùng hay sao ấy mà cũng tự bỏ chạy mất dép từ đời nào để lại tôi bây giờ tỉnh táo hết sức, phải làm sao đây…làm sao đây…
Con nhỏ lúc này ngồi đối diện tôi đôi mắt lạnh lùng nhìn tôi như một tên côn đồ, một kẻ chiến bại dưới tay nó, khác hẳn với nét dịu dàng dễ thương đã lôi kéo tôi vô hoàn cảnh dở khóc dở cười này…
Và từ giây phút này cuộc đại chiến giữa tôi và nhỏ kia bắt đầu, hứa hẹn hấp dẫn vô cùng cực!
Tuyệt Ảnh
Like [2] : tranguyen , , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 09:53)
Ko tồn tại



Tác giả: Tuyệt Ảnh
HAPPY ENDING
CHƯƠNG 2: CÔ CHƯA XIN LỖI TÔI!
Có lẽ sinh vật đáng sợ nhất với đàn ông chúng tôi chính là chị em phụ nữ, tạo hóa cho họ 3 vũ khí vô cùng lợi hại đó là vẻ đẹp, nước mắt và tình yêu. Một trang anh hùng oai phong ngoài đời thế nào đi chăng nữa cũng sẽ đổ cái rụp dưới nụ cười 1 thiếu nữ, 1 giọt nước mắt hay 1 cái nhìn yêu thương. Nhưng đó là định nghĩa trước đây của tôi về con gái, cho tới khi gặp con nhỏ ngồi đối diện kia, một con bé mà tôi đoán 100% là nó có võ và chỉ bằng 1 cú ra đòn chớp nhoáng nó đã hạ gục tôi, đẩy tôi vào hoàn cảnh phải mang tiếng xấu là “dê xồm” nhục nhã không để đâu cho hết.
10h đêm. Một ông bảo vệ đứng ở cửa, hình như là sợ tôi bỏ chạy hay sao ấy, 2 ông khác ngồi cạnh tôi bắt đầu hỏi cung về lai lịch, họ tên, tôi bắt đầu kể lại sự việc từ khi tôi vào công viên, gặp con nhỏ kia, rồi bị nó túm tay vật xuống cái “phạch” như thế nào. Kể đến đây tôi từ tốn nhấn mạnh:
- Chị là hiểu nhầm thôi, tôi…tôi chưa đụng 1 sợi tóc của cô ta. – kể đến đấy mệt quá
- ……….! – 2 ông bảo vệ nhìn sang con nhỏ chờ phản ứng.
- 2 bác hỏi cô ta xem. – tôi chêm vô ngay.
- Có thật là nó chưa đụng cháu không? – một ông từ tốn hỏi.
- Dạ…thì hắn chưa đụng. – con bé lúc này hình như cảm thấy mình đuối lí nói 1 cách nhỏ nhẹ hơn, không còn hùng hổ như lúc đầu.
- Đó…2 bác thấy không, chỉ là hiểu nhầm thôi. – tôi mừng quýnh lấn tới ngay.
- Nhưng…nhưng… hắn cứ nhìn cháu. – con nhỏ lí nhí đưa ra 1 lí do mà tôi coi là lãng xẹt.
- Sao mày nhìn nó? – một ông bảo vệ hỏi lại ngay.
- Ơ…thì cô đẹp chứ sao! – tôi đáp ngay không cần suy nghĩ.
- ……………..!
Ông bảo vệ đứng ở cửa bật cười thành tiếng, 2 ông kia thì nhìn nhau như hiểu ra sự tình rồi cũng cười sảng khoái, tôi thì chẳng còn tâm trạng nào, gò má con nhỏ lúc này tự nhiên ửng hồng, mắt nó cụp xuống, lúc đó nếu không phải rơi vào hoàn cảnh như tôi thì tôi cá rằng tim bạn sẽ đập binh binh khi nhìn thấy nét dễ thương bẽn lẽn kia của nhỏ. Nhưng phải về sau nhớ lại tôi mới có thể cảm nhận được như thế, lúc này cảm thấy phiên tòa này đang nghiêng về hướng có lợi cho mình, tôi tiếp ngay:
- Chỉ là hiểu nhầm thôi cô nương ơi, chuyện không có gì cả mà làm quá lên.
- …………..! – nhỏ hướng đôi mắt tròn xoe về phía tôi.
- Thật đấy, tha cho tui đi cô ơi – tôi nói như mếu.
- Ha ha…bác nghĩ nó nói thật đó cháu, nhìn thằng này cũng không giống lưu manh. – ông bảo vệ chầm chậm nói mà tôi mừng hết lớn, thiệt là ấm áp.
- Uhm…hiểu nhầm thôi. – một ông tiếp lời.
Con nhỏ lúc này nhìn vào cánh tay trái tôi, khi mà tay phải vẫn đang bóp nắn vì đau bằng một cái nhìn run run và biết lỗi.
- Dạ…thì…anh ta chưa làm gì cháu. – con nhỏ lúng túng.
- Nó chưa đụng đến cháu…nên không thể bảo nó xàm xỡ được, vậy nên chuyện này xem như không có gì, 2 đứa bỏ qua đi. – ông bảo vệ nhẹ nhàng nói với nhỏ kia.
- Bỏ qua là bỏ qua thế nào…tay tui…- tôi la lên vì sợ con nhỏ kia trắng án, tôi mới là người bị hại mà.
- Mày im đi, thấy gái là tơm tướp mà còn la. – một ông ngắt lời.
- Ơ…!
- Hi…hiii…!- con nhỏ che miệng cười khúc khích ra điều thích thú lắm.
Mấy ông bảo vệ lúc này cũng cười theo, chỉ có tôi ngơ ngác khi không thể đòi lại công lý cho bản thân. Thiệt là muốn khóc quá đi đó mà.
10h30, phiên tòa có 1 không 2 kết thúc. Tôi và con nhỏ chào mấy ông bảo vệ rồi bước ra về. Nhìn qua tôi con nhỏ lại khúc khích cười, như vừa xem gala cười ấy (thiệt là điên quá đi) và lúc đó tôi thấy mái tóc ngắn, hung nâu được vén sang một bên, khuôn mặt thanh tú, diễm lệ bước qua tôi, một mùi hương nhè nhẹ khẽ lan tỏa. Phải công nhận con nhỏ có một vẻ đẹp hoàn hảo, vừa cao sang vừa thơ ngây, mà lúc nãy cũng lạnh lùng thấy ớn, haziii..gái xinh đã hiếm mà còn biết võ, nhưng mà không sao, hề hề…Tôi sốc lại tinh thần bước lại gần con nhỏ.
- Ê…Này! – tôi cất giọng bề trên
- Hơ…! - con nhỏ nhìn qua tôi 1 cái, ra vẻ ta đây không thèm quan tâm nhà người.
- ớ…Cứ thế mà đi à? – tôi sẵng giọng lấy tay chắn ngang đường con nhỏ.
Nó đi sang trái, tôi bước sang trái, đi sang phải, tôi bước sang phải, quyết không cho cái kẻ vừa ăn cướp vừa la làng kia trốn thoát ^_^. Hê hê…định chạy à…đâu có dễ…
- Haziii…không muốn có tay ăn cơm à? – nhỏ lạnh lùng nói.
- Cô còn chưa xin lỗi tui! – tôi nói và kịp thụt cái tay kia lại, gì chứ nó dám lắm.
- Không đấy…đồ háo sắc – nó tủm tỉm cười bước qua tôi.
- Cô nói vậy mà nghe được à? Phải xin lỗi người ta 1 tiếng chứ? – tôi tiếp tục tấn công.
- Hứ…Thế giờ ông muốn thế nào? – con nhỏ nhìn tôi cười, xinh quá thể.
- Thì,… nói 1 tiếng xin lỗi, tôi sẽ bỏ qua. – thấy nó thế tôi cũng hết nói cứng, (thiệt là dại gái ..đó mà)
- Xin lỗi thì tui không nói đấy, ai bảo ông háo sắc, nhìn tui hoài. – con nhỏ nguýt tôi.
- Ơ…thế cánh tay bị đau của tôi thì sao? – tôi đưa ra vật chứng kết tội nó ngay.
- ……….!
Tôi liền đưa cánh tay vẫn còn đau ra trước mặt nhỏ, làm vẻ đau đớn lắm. Con nhỏ tủm tỉm cười nói 1 câu đụng chạm ngay đến khi phách nam nhi cao vời vợi của tôi:
- Con trai gì mà yếu thế!
- Ơ…Gì kì vậy! – tôi lung búng, biết mình vừa dính thêm 1 đòn của nhỏ kia.
- Thôi được rồi…muốn bồi thường chứ gì, theo tui! – nhỏ cười rồi ngoắt tay ý bảo đi theo nó.
- Đi đâu? – tôi chưng hửng.
- Đi rồi biết. – con nhỏ vẫy tay, khi bỏ lại tôi mấy bước chân.
Buổi đêm có phần yên tĩnh hơn khi ngoài đường tiếng xe cộ đã thưa dần, trong công viên những người cuối cùng đang lững thững bước ra về, những ánh đèn neon soi rõ con đường dẫn đến lối ra, con nhỏ đi bên cạnh tôi chốc chốc hướng đôi mắt đen tuyền của nó hướng lên bầu trời, lúc này chẳng có lấy một ngôi sao, không hiểu sao con nhỏ nhảy lên cái bậc xi măng bên lối đi rồi dang 2 tay ra để giữ thăng bằng. Cứ thế nó thích thú đi như thế, nó 1 bên tôi 1 bên, có lúc nó loạng choạng muốn té, tôi đưa tay ra đỡ lấy thì nó đã lấy thăng bằng trở lại. Đúng là con gái, thật là rảnh quá đi, đường không đi lại còn muốn làm xiếc.
Chúng tôi ghé vào 1 quán cóc bên đường chuyên bán nước giải khát. Con nhỏ kéo lấy một cái ghế cho nó, còn tôi thì ngồi đối diện.
- ………!
- ………………!
Tự nhiên 2 đứa tôi nhìn nhau mà chẳng biết ai nên nói trước. Con nhỏ thấy vẻ ngu ngơ của tôi lúc đó nên tủm tỉm cười:
- Ông uống gì?
- Ơ …Không! – tôi chợt nhớ ra lời dặn của chị Trang là không được uống nước có ga và nước tăng lực, uh phải đảm bảo cho tối nay tôi có thể ngủ được.
- Tôi mời…xem như bồi thường cho cái tay của ông. – con nhỏ nói một cách nghiêm chỉnh.
- Vậy cho tôi chai nước suối đi. – Tôi vừa nói xong thì trên khuôn mặt con nhỏ lộ rõ vẻ ngạc nhiên, ý bảo ông có làm sao không đấy, uh thì trước giờ tôi toàn khoái uống Sting, number 1 hay redbull thôi nhưng trong trường hợp là mất ngủ 2 ngày liền thì có cho vàng tôi cũng chẳng dám uống.
- Cho 1 redbull và 1 chai nước lọc nhé cô – con nhỏ quay ra nói với người bán hàng.
- Cô vẫn chưa xin lỗi tôi. – tôi vào ngay vấn đề.
- Thì tôi đang đền cho ông đây! – con nhỏ cầm chai Aquafina đưa về phía tôi.
- Ơ…chai nước thôi à! – gì chứ tôi đâu có chịu, danh dự mà.
- Hi, tui không cố ý mà.- con nhỏ tha thiết.
Con nhỏ khui lon redbull cái “cụp” rồi ngửa mặt lên mà nốc, nhìn nó giang hồ hết sức.
- Không cố ý mà như thế này à? – tôi lay lay cái vai đau của mình.
- …..hi hi – và nhỏ cười trông bộ khoái lắm.
- Mà cô…
- Cô, cô hoài..tui tên Quỳnh, Tiểu Quỳnh. – nhỏ ngắt lời tôi.
- ………! - tôi đang ngớ người ra vì không hiểu vì sao đối phương kia tên họ nhanh như vậy.
- Nhìn bộ dạng ông là tui biết ông không phải “dê xòm” rồi...hi hi…, khù khờ gì đâu! – Nhỏ tủm tỉm cười.
- Thì tui đã bảo là cô hiều nhầm rồi mà! – tui sẵng giọng khi nghe nó bảo mình khù khờ.
- Hi hi…mà ông thích nước lọc à? – nhỏ nhìn tui vẻ tò mò.
- À không…vì mấy hôm nay tui khó ngủ nên không giám uống nước có ga.
- Ah…chắc mất ngủ vì cô nào đó! – cô nàng lúc này nhìn tôi một cách tò mò, lần thứ 2 trong ngày có 2 cô gái bảo tôi mất ngủ vì 1 đứa con gái nào đó, thiệt tình sao bọn họ tự tin thái quá về mình thế nhỉ, cứ nhất thiết là đàn ông chúng tôi lúc nào cũng stress vì họ.
- Bậy bạ..,vớ va vớ vẩn!
- Hi hi…tui giỡn đó!
- Mà này lúc nãy cô…à không…Quỳnh dùng võ gì mà hạ gục tui bằng 1 đòn nhanh vậy.
- À…đó là một đòn trong Aikido.
- Aikido…? – tôi hỏi lại vẻ nghi hoặc vì trước giờ chưa nghe thấy cái tên môn võ này. Lúc trước tôi cũng có học chút ít taewondo, có nghe đến karatedo, judo…chứ thiệt tình aikido gì gì đó thì chưa nghe qua.
- Uhm, tui học ở nhà văn hóa … đó.
- Võ đó lợi hại không?
- Thì ông nếm mùi lợi hại rồi đó! – nhỏ mỉm cười rồi nhìn về phía cánh tay bị đau của tôi.
- Vui quá ha?
- ………………hi hi…thôi mà!
Câu chuyện vui vẻ của tôi và nàng (lúc này hết giận rồi) được lái sang việc tán thưởng môn aikido hay ho kia. Lát sau tôi định bụng sẽ xin số điện thoại người đẹp thì nàng đưa tay nhìn chiếc đồng hồ nhỏ màu bạc óng ánh như pha lê:
- Thôi muộn rồi, tui phải về đây.
- Về sớm thế? – tôi chưng hửng.
- Sớm gì nữa…Hơn 11h rồi đó, về lo mà đi ngủ đi. – nhỏ nói rồi đứng dậy trả tiền nước.
- Uh…về thôi. – tôi mệt nhọc đứng lên, vừa buồn ngủ vừa tiếc nuối.
Hai đứa tôi cùng đi ra bãi giữ xe, đi bên cạnh tôi nhỏ khẽ đưa tay vén tóc mai, khuôn mặt diễm lệ, thanh tú và nụ cười duyên dáng, đôi mắt to tròn lung linh, trông Tiểu Quỳnh dưới ánh đèn buổi đêm như một tiên nữ hạ phàm, bất giác tôi nghe tim mình đập binh binh, một cảm giác xao xuyến mông lung trước vẻ đẹp hoàn mỹ và có chút mộng mơ kia, giống như khi bạn yêu ai đó từ cái nhìn đầu tiên vậy. Có lẽ nào…
Tôi dừng lại ở ở hàng xào ngăn giữ bãi giữ xe và công viên, nàng dắt chiếc xe đạp thể thao màu đen ra chỗ tính tiền rồi quay sang tôi khe cười duyên:
- Tui về nhé
- Uh…Bye!
Nàng vẫy tay chào rồi lên xe. Và lúc đó tôi chợt nhớ ra 1 điều liền gọi giật lại:
- Này Tiểu Quỳnh…cô vẫn chưa xin lỗi tôi đấy!
- Hi hi…có duyên sẽ gặp lại! – Tiểu Quỳnh vẫy tay chào tôi.
Và chiếc xe cùng người đẹp ấy cứ xa dần xa dần, để lại tôi vẫn đang thẫn thờ vì những nhịp tim không đều vừa rồi.
“Uh…nhất định sẽ gặp lại nhé Tiểu Quỳnh…cô còn thiếu tôi một lời xin lỗi mà!” tôi thầm nghĩ rồi thong thả đi về, và những cái ngáp dài bắt đầu hành hạ tôi.
Tối hôm ấy, tôi đã có một giấc mơ kinh hoàng…
Like [1] : , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 09:54)
Ko tồn tại



CHƯƠNG 3: TÁI NGỘ
Vâng tôi có 1 giấc mơ, tôi đang là một tướng quân oai phong lẫm liệt dưới chướng là cả vạn quân, thanh thế kiêu hùng, tôi cưỡi một con tuấn mã màu đen tuyền, đó là Tuyệt Ảnh, (một con ngựa nổi tiếng trong tam quốc diễn nghĩa) chúng tôi băng băng qua những thảo nguyên xanh thẳm, tiếng vó ngựa như chấn động đất trời, rền vang bờ cõi (chắc là do mê phim chiến tranh quá đó mà).
Tôi đứng trên đỉnh đồi ngắm nhìn chiến thắng vang dội của mình, tiếng tung hô của ngàn quân cho vị chủ soái. Thế rồi vân vũ kéo đến, đất trời mù mịt và từ trên trời 1 vòi rồng hình thành xoáy tung cát bụi trước mặt tôi, con Tuyệt Ánh tung vó hí vang, cái vòi rồng tan ra để lại 1 nữ tướng quân đang mặc mộ bộ kim hoa bảo giáo lấp lánh, khuôn mặt nàng đằng đằng sát khí, ánh mắt lạnh lùng.
Nàng rút lưỡi kiếm sáng lóa rồi lao về phía tôi, tôi đưa cây bảo đao hướng về trước và lao lên, khi chúng tôi giao thủ thì bỗng cả 2 binh khí đều vỡ tan, quá bất ngờ tôi liền đưa tay tung 1 cước về phía nàng, nàng túm lấy tay tôi đẩy văng xuống ngựa.
“Phịch” mặt tôi đập xuống mặt đất, lúc này hình như ai đó đã cầm lấy chân tôi, cả người tôi bị nhất bổng lên, rồi “Phạch….Phạch…Phạch” mặt tôi bị đập liên hồi xuống đất, bẹp dí. Và tiếng cười khanh khách của ma nữ kia vang lên “Ha …Ha…Ha” rùng rợn.
- Rinhhh….Rinhhh…Rinhhh – tiếng chiếc điện thoại đánh thức tôi khỏi con ác mộng.
Bật dậy, mồ hôi tôi túa ra như tắm, hơi thở gấp gáp, thật là một giấc mơ khủng khiếp. Tôi với tay lấy chiếc điện thoại một cách mệt nhọc :
- A nô…để cho bố ngủ !
- Ngủ ngủ cái đầu mày! – thằng bạn la lớn.
- ………!
- Dậy đi đá banh mày!
- ……!
- Dậy!
- …..banh bóng gì giờ này!
- 7h sân A2 nha.
- Thằng nào vậy?
- Tao Ngọc nè…phải đi đó nha mày, có mày mới đủ team!
- Ngọc hả…uhm…biết rồi. – lúc này tôi mới lờ đờ mở mắt.
Dựa người vào tường tôi ném chiếc điện thoại sang 1 bên, cố nhớ lại gương mặt ma nữ trong giấc mộng vừa rồi và giật mình nhận ra đó chính là cô nàng xinh đẹp tối qua. Thở phào nhẹ nhõm khi tin chắc rằng mình vẫn sống và hàng họ còn nguyên vẹn, tôi đứng dậy rửa mặt chuẩn bị lên đường, không đi đá thì thằng bạn thân nó chửi chết, dù sao tối qua ngủ rất đã và tôi đã lấy lại sinh khí.
Chủ nhật, sân bóng khá đông. Thật sự thì hôm đó thể lực không được tốt, chỉ chạy một lát là mệt, tôi đoán là vì mất hôm mất ngủ vừa rồi. Đội bóng của tôi chủ yếu là những thằng cùng quê vào Sài Gòn học, hầu hết đều trạc tuổi tôi. Đá banh là dịp chúng tôi gặp nhau, đi chơi, đi nhậu.
Thằng Ngọc, bạn thân của tôi từ cái thời còn mặt quần đùi đi chân đất, thành ra với tôi nó không chỉ là một thằng bạn mà còn là miền kí ức trong veo, ấm áp. Và nó cũng chính là một mảnh ghép trong câu chuyện này.
Cuối trận, đội tôi thua, tôi lững thững đi về phía thùng nước lạnh, chơi một ngụm rồi đổ ly nước lên đầu mình mát lạnh, đưa chiếc ly về phía thằng Ngọc. Nó uống xong rồi ném chiếc ly vào thùng nước ra điều bực dọc:
- Sao hôm nay mày yếu như sên vậy?
- Tao mệt, mấy hôm nay mất ngủ.
- Mất ngủ…sao mà mất ngủ? – nó thắc mắc.
- Thôi mệt lắm, lúc khác tao kể. – tôi thở hổn hển chẳng buồn trả lời.
- Tại mày mà thua rồi thấy không?
- Thôi…chơi vui thôi, suy nghĩ làm gì!
Nghỉ mệt một lát, chúng tôi lục đục thay giày dép, chia nhau tính tiền sân rồi ra về. Thằng Ngọc túm cổ kéo tôi:
- Đi uống nước với tụi tao?
- Thôi để lúc khác…tao về thôi! – tôi từ chối rồi ra lấy xe.
- À…chiều chủ nhật tuần sau có rảnh không?
- Rảnh…có chuyện gì không?
- Tiểu Vy rủ tụi mình đi café, nó mới vô Sài Gòn.
- Tiểu Vy gọi cho mày à?
- Uh…nó kêu tao nói mày đi cùng.
- Ok…mấy h? Ở đâu?
- 7h tao qua đón mày, gần nhà mày thôi, quán này tao mới phát hiện! – nó cười gian xảo.
- Uh…biết rồi, về đây.
Tiểu Vy là cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, đóa hồng đầu tiên , vết thương đầu tiên trên con đường tình đầy sóng gió nhưng cũng đầy ngọt ngào. Đã mấy tháng rồi chúng tôi không gặp nhau, đợt tết Tiểu Vy về thăm ngoại ở Huế nên cũng không gặp được. Đã thành thông lệ sau tết, chúng tôi luôn họp mặt, café rồi nhậu nhẹt vì trong năm ít có cơ hội gặp nhau đông đủ.
Nhắc đến Tiểu Vy, đầu óc tôi lại mơ màng nhớ về một thời đã qua, những kỉ niệm lại ùa về. Khoảng trời thơ bé của tôi, bạn bè, gia đình,…tất cả như một bộ phim được tua đi tua lại nhiều lần mỗi khi tôi nhìn thấy cái lún đồng tiền hồn nhiên, thơ ngây của Tiểu Vy. Và giờ đây tôi lại sắp được nhìn thấy nó lần nữa.
Đầu óc lơ mơ nghĩ mông lung một hồi thì tôi cũng về đến nhà. Lên phòng, ném đôi giày và bộ quần áo bẩn vào thau giặt đồ, vặn vòi nước ấm xối lên người…cảm giác được ngủ một giấc ngon lành tối qua khiến tôi cảm thấy thư thái, tôi chợt nhớ đến Tiểu Quỳnh.
Tiểu Quỳnh và câu chuyện hài hước hôm trước của nàng hôm qua đã lay động sự hiếu kì trong tôi, chợt nghĩ nhất định phải gặp lại nàng. Tôi sâu chuỗi những chi tiết hôm qua để bắt đầu truy tìm người đẹp Tiểu Quỳnh.
Nàng bảo là học Aikido ở nhà văn hóa gần đây, vì thế sáng thứ 2 tôi đến nhà văn hóa hỏi về lớp Aikido. Xem qua cái lịch học Aikido tại đây thì mới biết là có nhiều lớp, các ngày 2-4-6, 3-5-7 được chia làm các giờ học từ: 15h30-17h, 17h-18h30,18h30-20h. Như vậy kế hoạch là buổi chiều tôi phải ghé qua tất cả các lớp, để xem nàng học lớp nào sau đó mới đăng kí học cùng.
Nói là làm, chiều thứ 2 tôi mò lên nhà văn hóa 3 lần, đứng ngoài cửa kính trông vào nhưng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu, 3 lần thất thểu đi về tôi mới nhận ra khó khăn đầu tiên, “ngộ nhỡ nàng bận gì đó mà không đến lớp thì sao”…tiếp tục nuôi hy vọng vào ngày hôm sau, tôi lại đến 2 lần vào buổi chiều, thất vọng thêm 2 lần. Nhưng đến lần thứ 3 thì…ông trời đã không phụ lòng tôi…sau 2 ngày tìm kiếm không biết mệt mỏi…Tiểu Quỳnh đã ở đây.
Sau lớp cửa kính, Tiểu Quỳnh mặc chiếc áo võ màu trắng, và…hình như là… mặc một chiếc váy màu xanh (đến khi học Aikido tôi mới biết đó là một chiếc váy có tên là Hakama , một loại váy truyền thống dành cho nữ và những người có đai đen trong môn võ này). Vẫn mái tóc ngắn nhưng lần này nàng cột tóc đuôi gà, khoe chiếc cổ cao trắng nõn, vẫn khuôn mặt diễm lệ, thanh tú đầy cao sang, đôi mắt to đầy mộng mơ và một nụ cười tỏa nắng, có lẽ tôi đã yêu nụ cười ấy mất rồi. ^_^ .
“Phạch…Rầm..” tiếng té, ngã, đập người vang lên rộn ràng cả võ đường. Tôi có thể cảm nhận được sự hồ hởi của mình lúc này, có thể lúc đó tôi đã bắt đầu thích môn võ Aikido rồi.
Tuần này, đợt thực tập đã vào giai đoạn cuối, tôi và mấy đứa bạn trong nhóm chỉ lên công trường vài buổi nữa, thời gian còn lại thì làm báo cáo và ăn chơi thả giàn.
Chiều thứ 4, tôi ghé qua nhà văn hóa đăng kí lớp Aikido, tiền học phí khá rẻ, chỉ 120k, bộ đồ võ là 270k…và tôi đã bắt đầu sự nghiệp võ thuật đầy hứa hẹn của mình như thế, trong lòng phơi phới về 1 tương lai tươi sáng …hê …hê….
Tối thứ 5, thời khắc mong chờ cũng đã đến, tôi mặc bộ đồ võ trắng tinh bước vào võ đường, cõ lẽ tôi là người đến sớm nhất. Võ đường khá rộng, trên các bức tường là những tấm bảng về chương trình học Aikido và Judo, lúc đó tôi mới biết đây cũng là võ đường của Judo nữa. Võ đường được lót toàn bộ bằng những tấm nệm dày và êm. Bức tường cuối phòng có hình của 2 vị tổ sư và phù hiệu của 2 môn võ. Lát sau thì một anh đai nâu và một thầy đai đen vào lớp, tôi đón chắc đây sẽ là sư phụ của tôi nên đi đến đưa chiếc biên lai học phí và như thế tôi chính thức trở thành môn sinh.
Khi lớp đã đông hơn, anh đai nâu bắt đầu tập trung mọi người thành 1 hàng dọc và 1 hàng ngang hướng về phía bức tường chính có ảnh tổ sư. Cả lớp bắt đầu nghi lễ gì đó mà tôi không hiểu lắm, liếc nhìn sang mấy bạn đai xanh tôi bắt chước và làm theo, đại khái là quỳ lạy mấy cái rồi nói một câu tiếng Nhật mà tôi cũng không nghe rõ. Kết thúc nghi lễ, chúng tôi được tập trung làm 4 hàng dọc để khởi động, đai trắng như tôi thì được đứng đầu hàng, cùng nhập học với tôi hình như có mấy nhỏ nữa vì tôi thấy chúng cũng lơ ngơ giống tôi.
Lúc đầu những động tác khởi động cũng không khó lắm, chỉ là nhìn anh lớp trưởng (đai nâu) mà làm theo, nhưng đến những động tác cuối thì phức tạp hơn nên tôi và mấy nhỏ mới vô chỉ biết đứng ngó người khác tập. Thấy vậy lớp trưởng yêu cầu chúng tôi về phía cuối hàng.
Ngồi ở cuối lớp nhìn khắp một lượt vẫn chẳng thấy Tiểu Quỳnh xinh đẹp đâu cả, đầu tôi bắt đầu xuất hiện một ý nghĩ chán chường “có lẽ nàng bận, hôm nay không đến tập”, hơi buồn một chút, nhưng không sao buổi kế tiếp chắc nàng sẽ đến. Nhưng thật bất ngờ, nơi bật cửa một cô gái xinh đẹp bước vào, đó chính là Tiểu Quỳnh.
Tiểu Quỳnh đến muộn, vẫn khuôn mặt hút hồn, kiều diễm ấy trong bộ đồ võ, bước những bước khoan thai về phía tôi, lúc ấy không hiểu ông bà xuôi khiến thế nào mà tôi đứng phắc dậy, đối diện Tiểu Quỳnh. Tôi nở một nụ cười thật tươi, như thể chào một người quen, nhưng đáp lại chỉ là một ánh mắt đầy bất ngờ, xa lạ và lạnh lùng. Tiểu Quỳnh ngạc nhiên cao độ nhìn tôi vài giây như muốn hỏi “nhà người là ai là cứ nhìn ta như thế”. Tiểu Quỳnh bước qua tôi đi về phía cuối phòng, đi cùng là một thầy đai đen khác. Quá bất ngờ đầu óc tôi hoang mang không hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn con người ấy nhưng xa lạ quá đỗi, tôi ngồi xuống thảm đưa mắt nhìn về phía Tiểu Quỳnh và đặt ra trong đầu muôn vàn câu hỏi:
“Sao lại thế nhỉ?”
“Nàng không nhận ra mình à?”
“Không thể nào, mới có mấy hôm, và một chuyện như thế thì không thể nào dễ quên như vậy được”
“Vậy là sao…ta?”
Tiểu Quỳnh đang khởi động và tôi thì nhìn nàng. Nhưng có điều gì đó rất lạ ở cô nàng này mà tôi không thể trả lời chính xác là điều gì. Có khi nào bạn vừa làm quen một người và ngay hôm sau người đó quên bén bạn là ai không? Cảm giác của tôi lúc này là như vậy đấy, một sự nghi hoặc khó tả. Suốt buổi dù tôi nhìn Tiểu Quỳnh và mỉm cười vài lần như muốn nói “xin chào” nhưng Tiểu Quỳnh vẫn lạnh lùng xa lạ, chẳng chút quan tâm.
Buổi khởi động kết thúc, thầy Đông đi về phía chúng tôi, thấy bắt đầu giới thiệu về môn phái, các nghi lễ trong võ đường, các ăn mặc, cách ngồi thiền (seiza) như thế nào, chương trình học, nói chung là rất rất nhiều. Nghe một hồi đầu tôi tưởng chừng bốc khói khét lẹt. (À…mà từ giờ tôi sẽ gọi là Đông sư phụ nhé các bạn, dù sao đã nhập môn rồi). Nói chung chương trình đai trắng cũng nhẹ hều, chỉ là làm quen với các động tác cơ bản như thể dục hiệp khí, thân pháp, bộ pháp…
Tiểu Quỳnh đang luyện võ, không có một dấu hiệu nào là nàng sẽ để ý đến tôi. Có mấy lần nàng ngồi nghỉ ở bên kia phòng, tôi đã cố tình ngồi đối diện bên này phòng, nhìn Tiểu Quỳnh và cười 1 cái thật “tình cảm” nhưng vẫn chẳng có tác dụng. Quá thất vọng tôi đâm ra chán nản, có lẽ tôi đã thất bại rồi, có thể từ đêm ấy bằng 1 lý do kỳ lạ nào đó nàng đã đâm ra ghét tôi, dẫm nát sự háo hức của tôi và ném tôi vào thế giới của sự thất vọng.
Võ đường lúc này đang rất huyên náo, đủ mọi lứa tuổi, người lớn có, trẻ con cũng có, thanh niên có, phụ nữ, gái xấu, gái xinh có tuốt. Cuối giờ, Đông sư phụ yêu cầu chúng tôi bắt cặp với mấy bạn đai xanh để luyện khí công. Nghe đến đây bỗng một ánh sáng léo lên trong đầu “luyện khí công…bắt cặp” cơ hội đã đến, tôi lon ton hướng về phía Tiểu Quỳnh hòng có cơ hội bắt chuyện, nhưng người tính không bằng trời tính, tự dưng có một thằng nhãi đai xanh từ đâu đã nhanh chân quỳ trước nàng, bằng một động tác chào trong aikido, họ bắt đầu luyện công cùng nhau.
Tôi đờ người ra vì kế hoạch phá sản quá nhanh chóng, đành thất thểu tiến về một ông anh đai xanh đang ngồi kế bên nàng, tôi cúi chào rồi bắt đầu luyện công. Nói là luyện công nhưng tôi chẳng để tâm mấy, ông anh kia bảo thế nào thì làm theo thế ấy, dù gì tôi cũng chẳng hiểu nó là cái gì và làm để làm gì. Mối quan tâm của tôi lúc này là người đẹp đang ngồi bên phải tôi, chốc chốc ánh mắt chúng tôi gặp nhau, trông nàng xa lạ quá đỗi, đôi mắt không có lấy vẻ mộng mơ tôi từng biết, nàng cũng mỉm cười đấy nhưng lại trông như của một người khác.
Buổi tập hôm ấy kết thúc bằng một nghi lễ giống như lúc vào. Mọi người bắt đầu ra về, chỉ có tôi là chưa chịu về, tôi đợi Tiểu Quỳnh, nhất định phải hỏi nàng xem có chuyện gì. Tiểu Quỳnh đang xếp chiếc hakama màu xanh, tôi lấy hết can đảm bước lại gần, cuối người xuống đủ thấp, lúc này nàng nhận ra sự có mặt của tôi, nàng hướng đôi mắt tròn to của mình nhìn tôi với vẻ đầy nghi hoặc:
- ……………!
- Chào!
- ………..! – nàng vẫn im lặng quan sát.
- Còn nhớ tôi không, hôm trước mình gặp nhau ở công viên...
- Công viên nào? – nàng ngắt lời
- Hả…cô không nhớ thật à? – tôi bất ngờ, cảm thấy cô nàng trước mặt mình chắc là có vấn đề về trí nhớ.
- Không ! – nàng nói tỉnh queo.
- Quỳnh…không nhớ thật à?
- ……………!
Nàng đứng phắt đậy, tôi hơi bất ngờ cũng đứng lên.
- Bạn có bị sao không đấy? – nàng nói bằng giọng bực bội.
- ……..!
- Tui chưa gặp bạn bao giờ, chắc bạn nhầm người rồi.
- ………..! – tôi đứng hình ngay tức khắc.
Nàng bỏ đi để lại tôi mặt đần thối ra, ngu ngơ nhìn theo nàng. Quá bất ngờ, đầu tôi bỗng dưng quay cuồn chỉ để cắt nghĩ câu nói vừa rồi “chưa gặp…nhận nhầm”, vậy là sao ta?
Like [1] : , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 09:55)
Ko tồn tại



CHƯƠNG 4: BẤT NGỜ KHÔNG HỀ NHẸ!
Đợt thực tập kết thúc, tôi bắt tay vào viết báo cáo. Cảm giác nhẹ nhõm khi những cửa ải cuối cùng của thời sinh viên sắp qua đi. Khoảng 2 tuần nữa sẽ nhận được đồ án tốt nghiệp.
Có điện thoại, là Tiểu Vy:
- Alo!
- Anh nghe nè Vy.
- Anh Minh…vẫn khỏe chứ?
- Anh khỏe như trâu ấy, ha ha!
- Hi…tốt quá, tối chủ nhật này anh rảnh chứ?
- Anh rảnh…gặp nhau đúng không?
- Anh Ngọc nói với anh rồi à?
- Thì em nhờ nó mà?
- Em sợ anh Ngọc quên…nên gọi điện hỏi anh.
- Nhất định phải đi, còn phải nhậu 1 bữa ra trò nữa chứ.
- Hứ…lần nào cũng say bí tỉ…không sợ à!
- Có em chở về mà sợ gì..ha ha!
- Mơ đi…em không rảnh.
- Phũ thế em…không lo cho anh à? – tôi chọc Tiểu Vy.
- Hứ…biết thế thì đừng uống. – Tiểu Vy vờ giận.
Câu chuyện vui vẻ cứ thế lái sang chuyện học hành, công việc, mấy chuyện phiếm dịp nghỉ tết vừa rồi. Tám chuyện cũng được 20 phút thì 2 đứa bỗng im lặng không biết nói thêm gì:
- …………..!
- ………………..!
- À !
- Dạ!
- Bảo Tuấn đi cùng cho vui…lâu rồi không gặp nó. – Tuấn là bạn trai của Tiểu Vy.
- Umm…Anh Nhân chở em. – giọng Tiểu Vy vẻ hơi buồn.
- Uh!
- Thôi bye nhé anh.
- Bye em!
Cuộc điện thoại kết thúc, tôi bước ra ngoài lấy bộ võ phục đang phơi xếp ngay ngắn rồi bỏ vào ba lô. Chiều nay tôi lại đi học Aikido.
Sau câu chuyện hôm trước tôi bắt đầu hoang mang về Tiểu Quỳnh, nàng trở nên bí ẩn và khó đoán. Tôi bắt đầu tự đặt cho mình nhiều giả thuyết về nàng.
Thứ nhất, nàng là một tiểu thư nhà giàu, một hot girl thứ thiệt. Chỉ cần nhìn là có thể nhận ra ngay. Vì thế nên việc có một thằng con trai tiếp cận làm quen trở thành việc cơm bữa, nàng trở nên mẫn cảm và từ chối một cách thẳng thừng, việc đó giải thích vì sao nàng lại không thèm nhận tôi.
Thứ hai, nàng ghét tôi, có thể nàng vẫn nghĩ tôi là một gã dê xòm, cố tìm cách tiếp cận nàng, không thể tự nhiên lại xuất hiện trong lớp võ của nàng. Vì thế tránh mặt tôi là cách tốt nhất để khỏi gặp rắc rối.
Cuối cùng, Khả năng này rất thấp nhưng cũng không thể bỏ qua. Nàng bị mất trí nhớ, có ai từng xem phim “50 First Dates” có diễn viên Adam Sandler thủ vai chưa? Trong phim, nhân vật nữ bị chứng mất trí nhớ, hoàn toàn quên hết mọi chuyện hôm qua chỉ sau 1 giấc ngủ.
Sau khi đặt ra cho mình 3 giả thuyết ấy, tôi đã suy nghĩ lại việc mình đi học võ. Lý do ban đầu chỉ là muốn gặp và làm quen Tiểu Quỳnh mà thôi, lấy lí do là nàng vẫn chưa “xin lỗi” tôi chuyện hôm trước. Nhưng quả thực là thời gian sắp tới khá rảnh, dù sau đó phải làm đồ án nhưng tôi có thể làm vào ban ngày, buổi tối tranh thủ đi học võ thư giãn đầu óc cũng khá được. Quyết định sẽ bỏ qua tính mê gái, bỏ qua luôn những thắc mắc về Tiểu Quỳnh, tôi sẽ tiếp tục đi học Aikido.
Vẫn như hôm trước tôi đến lớp võ rất sớm, được Đông sư phụ truyền dạy cho một số nội quy và nghi lễ của môn phái, tôi đã cảm thấy tự tin hơn chút ít. Sau nghi lễ chào tổ sư và đồng môn là bước khởi động. Vẫn như hôm trước, đến những động tác cuối của thể dục hiệp khí thì mấy đứa đai trắng bọn tôi đi về phía cuối sân để nhường chỗ cho người khác tập.
Hôm nay Tiểu Quỳnh lại đi muộn. Đông sư phụ vừa đến và đang khởi động ở góc phòng. Đông sư phụ là một người khoảng 55-60 tuổi, có làn da ngăm đen, dáng người mập mạp, bụng phệ nhưng thân thủ nhanh nhẹn và chắc chắn. Đông sư phụ sẽ là người trực tiếp truyền dạy võ nghệ cho bọn đai trắng chúng tôi. Khi nào lên đai sẽ có người khác phụ trách.
Đang chú ý mấy sư huynh đai xanh khởi động thì hình như họ mất tập trung thì phải, ánh mắt họ đang hướng về…bật cửa là Tiểu Quỳnh (toàn một bọn mê gái). Phải đến khi sư phụ hô nhịp tiếp theo thì mọi người mới tập trung quay về với buổi tập.
Tiểu Quỳnh hôm nay cũng không khác hôm trước, vẫn mái tóc ngắn hung nâu và nụ cười mộng mơ, uyển chuyển trong chiếc hakama, ấy khoan…nụ cười mộng mơ, không phải lạnh lùng à? Không biết có phải vì ngắm gái nhiều quá hay không mà đôi mắt tôi rất nhạy cảm với những chi tiết trên mặt con gái, họ cười, họ tủm tỉm…mỗi người một vẻ không giống ai. Và tôi chắc chắn rằng Tiểu Quỳnh hôm nay khác với Tiểu Quỳnh hôm trước, nhưng vì sao khác thì tôi vẫn đang nghiên cứu.
Tiểu Quỳnh khởi động ở góc phòng, xoay hông, uốn người, nghiêng bên này, nghiêng bên kia, đầu óc tôi bắt đầu tưởng tượng tùm lum. Tôi hình dung nàng đang mặt bộ áo da bó sát giống những VDV aerobic và Tiểu Quỳnh đang biểu diễn bằng những động tác vô cùng gợi cảm, những đường cong vô cùng mềm mại. Thôi...tôi sẽ không kể tiếp những gì mình tưởng tượng tiếp sau đó nữa đâu vì tôi dám cá rằng kể ở đây không phù hợp.
Hôm đó tôi không dám nhìn Tiểu Quỳnh, cười tình với nàng như hôm trước nữa, tôi không muốn bị ăn mắng, nhưng tôi vẫn len lén liếc nhìn. Và khi tôi liếc nàng thì tôi thấy nàng nhìn tôi. Tôi điếng người khi thấy Tiểu Quỳnh nhìn mình với vẻ mặt ngạc nhiên, tôi dám cá rằng việc tôi liếc nàng đã bị phát hiện và giờ đây nàng đi đến chỗ tôi. Tôi hơi giật mình, nghĩ có thể Tiểu Quỳnh sẽ túm cổ tôi treo ngược lên trần nhà hay vật tôi ra như hôm trước vì cái tội dám nhìn nàng với đôi mắt của một tên “dê xòm”, lùi người thủ thế, chuẩn bị vận công sẵng sàng dùng chước 36 của Khổng Minh.
- Hi, ông cũng học ở đây à?! – Tiểu Quỳnh mỉm cười nhìn tôi.
- Hở? – tôi ngạc nhiên không để đâu cho hết.
- Hở gì? Bọn mình có duyên quá ha!
- À, ừ…chuyện hôm bữa là sao? – tôi nhìn nàng thắc mắc.
- Hôm bữa nào, hôm ở công viên à? – Tiểu Quỳnh vẫn tủm tỉm.
- Không, hôm vừa rồi Tiểu Quỳnh bảo nhận nhầm là sao?
- Là sao? Tui không hiểu…! – Tiểu Quỳnh nhíu mày.
- ……………! – tôi lại bất ngờ lần nữa không nói được lời nào.
- Ha ha…nhìn ông khù khờ quá đi! – Tiểu Quỳnh nhìn tôi tười.
- Dẹp đi…! – tôi bực mình với vẻ mặt chế giễu của nàng, bực mình vì có thể nàng đùa dai với mình.
- Học cái này vui không?
- Mới học có 2 bữa, có biết gì đâu! – tôi gãi gãi đầu.
- Phải từ từ chứ, tui học 3 năm rồi đấy!
- Ba năm lận à? – tôi trố mắt.
- Ha ha…chứ ông nghĩ nhanh à?
- Không luyện nhanh hơn à?
- Không…thôi tui tập tiếp đây, lát nói chuyện sau nhé! – nói rồi Tiểu Quỳnh quay đi tiếp tục luyện đòn.
Tôi hơi đần người một chút. Đến hôm nay thì Tiểu Quỳnh đã quay tôi chóng mặt đến lần thứ 3 và tôi lại phải đặt lại cho mình 2 giả thuyết khác về cô nàng Tiểu Quỳnh này:
- Tiểu Quỳnh đang đùa dai với tôi, hôm trước nàng rõ ràng là nhận ra tôi nhưng nàng lại không nhận tôi. Con gái thật là khó hiểu, họ rất thích quay con trai như quay dế và khi chúng ta quay cuồng chóng mặt, mặt mũi lơ ngơ thì họ lại lấy rất làm vui sướng. Trong trường hợp này tôi chính là nạn nhân của Tiểu Quỳnh, từ sau vụ ở công viên, nàng nhận ra tôi là một thằng khù khờ chính hiệu, không có khả năng phản kháng và dễ bị bắt nạt.
- Cô nàng mắc chứng mất trí nhớ tạm thời, ý tôi là lúc nhớ lúc không ấy. Nếu khả năng này là đúng thì quả thực là đáng lo ngại cho tôi, vì nếu sau này tôi cưa đổ nàng, nàng lại quên mất tôi là người yêu thì sao. Bao chuyện dở khóc dở cười sẽ xảy ra và tôi bắt đầu ngán ngẩm với Tiểu Quỳnh rồi. Nhưng tôi lại thích như thế, nàng rất khó nắm bắt, không còn gì tự hào hơn là việc cưa đổ một nàng như thế.
Cuối buổi tập hôm ấy, tôi và Tiểu Quỳnh nói chuyện rất vui vẻ. Tôi chọc cho nàng cười tít mắt và cố ý không nhắc đến chuyện hôm trước làm như “ta đây không hề nghi ngờ nhà ngươi”. Tôi cần thời gian để hiểu hơn về cô gái này, một sự mạo hiểm lúc này là hỏng hết mọi chuyện.
Tôi cũng không xin Tiểu Quỳnh số điện thoại, từng trải qua nhiều lần tán gái thất bại nên tôi rút ra một kinh nghiệm sương máu rằng chỉ khi nào tiếp cận được đối phương và khiến đối phương thinh thích mình thì mới nên xin số, nếu không thì bạn chỉ uổng phí tiền nuôi nhà mạng mà thôi và nhiều khi còn phản tác dụng vì đối phương nghĩ bạn đang làm phiền.
Hazii… Tiểu Quỳnh ơi là Tiểu Quỳnh.
Like [1] : , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 12:23)
Ko tồn tại



>>>>>>
Like [1] : , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 12:23)
Ko tồn tại



>>>>>>>>>>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (12.03.2014 / 12:25)
Ko tồn tại



CHƯƠNG 5: QUÁN CAFÉ
Bạn có bao giờ tự hỏi vì sao con gái lại khó hiểu đến như vậy. Tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi ấy và sau nhiều năm tháng trầy da tróc vẩy mà vẫn không thể tốt nghiệp được ở môn “hiểu con gái” tôi bèn nhất trí rằng “hiểu con gái” là một việc cũng vô vọng như việc bắt trái đất ngừng quay quanh mặt trời vậy. Đôi lúc tôi mơ màng nghĩ rằng giá như thế giới này chỉ toàn đàn ông thì tuyệt biết bao, chúng ta có thể la cà đi chơi, đi nhậu, đi đá banh, tha hồ làm những trò điên rồ mà không bị: vợ gọi về nhà, bạn gái giận dỗi hay bị mẹ vạch mông ra mà quất roi vào. Nhưng tôi nhanh chóng xóa tan cái suy nghĩ “bá đạo” ấy khi phải giặt đồ, phải nấu cơm, phải lau nhà và không biết phải đào đâu ra cảm giác “sung sướng”. Thôi thì nếu bạn không thể hiểu hết họ thì cũng nên hiểu sơ sơ nhé. Cũng như tôi lúc này, tôi đã bắt đầu hiểu sơ sơ về Tiểu Quỳnh rằng nàng thật là khó hiểu.
Nhưng một thằng bạn thân như thằng Ngọc thì tôi cam đoan là tôi hiểu. Bị tôi tra khảo "sao nay lại đến quán mới vậy mày?", nó bắt đầu huyên thuyên.
- Quán đó đẹp lại yên tĩnh, giá cả cũng khá được với lại cũng phải đổi gió chứ mày – nó giải thích
- Thiệt là đổi gió không? Mày toàn đến mấy quán có mấy em chân dài chứ có thấy mày thích đẹp với yên tĩnh bao giờ đâu, quán đó có gái xinh đúng không? – tôi bơm đểu.
- Mày đoán tầm bậy tầm bạ… - nó ngừng lại gằng giọng – Nhưng trúng tùm lum, ha ha! – nó cười tóet miệng.
- Biết ngay mà, có sai đâu!
- Chỉ có chú hiểu anh, hê hê!
- Em nó thế nào mày? – tôi tò mò.
- Đến đó rồi khắc biết.- nó làm tôi chưng hửng.
Tôi đi chung xe với thằng Ngọc đến quán café mà nó tung hô lên tận mây xanh. Chúng tôi đến một biệt thư 2 tầng theo lối kiến trúc tây phương, bên cổng phụ là một khu vườn xinh xắn được bố trí khá khoa học, quán café nằm giữa khu vườn, quán tên Trúc Quỳnh. Quán khá đông nhưng vừa may mấy đứa bạn của tôi đã đến từ trước. Cả bọn có thảy chục đứa, trong số đó có Tiểu Vy và thằng Nhân.
Tôi vừa ngồi vào chỗ chưa ấm đít thì thằng Ngọc đã lom lom ngó trước ngó sau, coi bộ nó đang kiếm ai đó, tôi đoán ra ngay.
- Tìm em nó à?
- Ừ, chứ mày nghĩ tao đang làm gi! – nó khe khẽ
- Bệnh mày hơi nặng rồi đấy! – tôi thở dài thường thợt, chẳng màn để ý vì còn bận chọn đồ uống từ menu.
- Kìa mày, em nó đó! – nó lay lay vai tôi.
Từ trong quần bar, một em phục vụ mặc áp sơ mi trắng, quần tây đen và mang tập dề đi ra hướng về phía bàn chúng tôi. Đến khi ánh mắt của tôi hướng đến khuôn mặt em ấy thì tim tôi như muốn ngừng đập. Em ấy là Tiểu Quỳnh. Nhìn thấy bộ dạng thẫn thờ của tôi, thằng Ngọc cười đắc ý:
- Đẹp đúng không? Thiệt tao chưa thấy em nào ngon như em này mày ạ!
Tôi vẫn không biết nói gì với nó, lúc này Tiểu Quỳnh đã đến bàn tôi, mấy thằng bạn chuyển hết ánh mắt về phía Tiểu Quỳnh. Nàng cầm theo cuốn order nhỏ. Đứng ở đầu bàn, nàng hỏi:
- Mấy anh chị uống gì ạ?
Mấy thằng háo sắc chúng tôi vẫn chưa có vẻ gì là nghe thấy lời em ấy nói, vẫn đần mặt ra. Chỉ có mấy đứa con gái là bắt đầu lên tiếng.
- Anh Minh uống gì ?– Tiểu Vy hỏi tôi
- À…hả…nước lọc! – tôi đáp không cần suy nghĩ, cả bọn cười ầm lên khi thấy bộ dạng của tôi.
- …………..!
- À cho anh ly cocktail…Blue Spring – tôi tự chữa ngượng.
Lúc này thì Tiểu Quỳnh cũng đã nhận ra tôi, nàng khẽ nhíu mày làm bộ ngạc nhiên nhưng vẫn không mở lời nhận mặt. Tôi đoán là nàng không muốn, thật kì lạ. Bọn bạn tôi tranh nhau kêu nước, y như chúng chưa từng được uống nước trên trái đất không bằng.
- Cho anh ly café đá nhé.
- 2 café đá nhé em.

- Em đẹp quá à! – một thằng chêm vào.
- Mấy ông kỳ quá! – Tiểu Vy nạt nó
- Đẹp thì khen chứ sao!
Mặt Tiểu Quỳnh vẻ e thẹn nhưng vẫn hý hoáy ghi ghi chép chép. Order xong Tiểu Quỳnh chào chúng tôi.
- Mấy anh chị đợi một lát. – trông xinh hết biết.
Tiểu Quỳnh vừa khuất sau quầy bar, tôi nhấp ly trà đá để làm tâm tư ổn định trở lại. Sao lại có thể tình cờ thế này, thật là quả đất tròn, mới hôm qua còn gặp ở võ đường mà hôm nay lại gặp ở đây. Nhưng điều bất ngờ hơn là chỉ mới hôm qua Tiểu Quỳnh còn rất vui vẻ và niềm nở với mình nhưng vừa rồi lại trông lạnh lùng chẳng nói một câu chào. Đang trầm tư suy nghĩ thì thằng Ngọc nói vào tai tôi.
- Thấy sao mày?
- Ừ…đẹp, mà sao mày biết? – tôi quay ra nó thắc mắc.
- Hôm trước mấy thằng bạn tao rủ đến đây uống, tình cơ phát hiện em ấy, không biết có người yêu chưa?
- Tao không biết – tôi trả lời.
- Cái thằng, tất nhiên là mày không biết, khù khờ như mày biết khi nào mới quen được mấy em ngon như vậy. – nó bơm đểu.
- Ừ…để rồi coi. – tôi gằng giọng. Trong đầu rủa nó không thương tiếc “đệch…có mày khù khờ thì có”.
Lát sau, một chàng phục vụ mang nước uống ra cho chúng tôi. Gác sang những suy nghĩ về Tiểu Quỳnh, âu cũng là có duyên mà thôi, nghĩ nhiều chi cho mệt. Tôi quay ra bắt đầu chém gió với mấy thằng bạn, lâu lâu quay qua Tiểu Vy và mấy đứa con gái khác hóng chuyện rồi chêm mấy câu hỏi thăm. Thằng Ngọc thì không ngừng huyên thuyên sự nghiệp tán gái hoành tráng của nó nhưng bị mấy đứa con gái kê tủ đứng vô họng mấy lần “vậy mà vẫn F.A hen” nó phải gắng gượng lắm mới sống sót qua cơn bão tố “ế không phải nhan sắc hạn chế mà vì mình quá tử tế”. ^^
Lúc này quán mở những bản nhạc cổ điện rất nhẹ nhàng, tôi thích nhạc không lời đặc biệt là piano và violon. Bỗng bản nhạc tạm dừng, vài giây sau tiếng nhạc lại cất lên nhưng không phải là từ loa mà vang lên từ phía biệt thự. Mọi người đều hướng ánh mắt về của sổ màu trắng đang phát ra tiếng piano ngọt ngào và trong trẻo, "giai điệu nhẹ nhàng như đang khẽ nói điều gì chăng?" - tôi thầm nghĩ. Bên dưới khung của sổ, nhờ ánh đèn từ bên trong phòng tôi có thể thấy những bông hoa màu đỏ mà tôi không biết là hoa gì. Quả thực là một khung cửa sổ tuyệt đẹp và tôi dám cá rằng người chơi bản nhạc ấy phải là một thiếu nữ tuyệt đẹp chí ít cũng phải được như Tiểu Vy hay Tiểu Quỳnh. Tiểu Vy xuýt xoa “ôi hay quá”.
Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên, có mấy thằng còn đứng cả lên mà vỗ, không biết là tụi nó nhiệt tình hay là cố dòm vô trong để xem nghệ sĩ kia. Nhưng không như mọi người chờ đợi, nghệ sĩ bí mật kia chẳng muốn bật mí danh phận của mình. Hết háo hức và chờ đợi, không khí quán trở lại như cũ và những bản nhạc từ loa lại được phát lên.
Khoảng 9h thì chúng tôi quyết định đi tăng hai. Tôi xung phong loay hoay gom tiền từ máy thằng bạn, lần nào đi chơi anh em cũng rất galang bao hết chị em phụ nữ. Lấy tiền xong không đợi phục vụ tính tiền, tôi lò dò đến quầy ba, định bụng tìm gặp Tiểu Quỳnh. Tiểu Quỳnh ngồi trong góc, trên một chiếc ghế cao, bên cạnh là sổ sách và máy tính tiền.
- Cho mình tính tiền nhé Quỳnh! – tôi tươi cười.
- Bàn anh số mấy! – Tiểu Quỳnh lạnh lùng
- Số 7 – tôi hơi hụt hẫng trả lời
- Của anh hết 370 nghìn.
- Mà tình cờ quá, Quỳnh lại làm việc ở đây?
Tôi vừ nói vừa đưa tiền cho Tiểu Quỳnh thối.
- Đây là quán café của gia đình tui mà!
- Thiệt hả? – tôi trố mắt
- Uh, kia là nhà tui.
- …………! – tôi hơi bất ngờ khi biết ngôi biệt thự xinh đẹp kia là nhà của Tiểu Quỳnh.
- …………..! – Tiểu Quỳnh gõ máy tính và in hóa đơn.
- Tiểu Quỳnh khách sáo quá, mình học chung lớp võ mà sao hôm nay lạ quá vậy.
- Lạ là sao?- Tiểu Quỳnh nhíu mày.
- Thì lạnh lùng, sao coi mình như không quen biết vậy? – tôi kêu khổ.
- Thì mình học chung lớp võ, mình là bạn chứ sao! – Tiểu Quỳnh đáp tỉnh queo.
- Ừ, là bạn…nhưng mà! – tôi đâm bối rối khi cô nàng băng giá này không vẻ gì là tan chảy.
- Tiền của anh nè! –Tiểu Quỳnh ngắt lời làm vẻ khó chịu, tôi chưng hửng nhận lấy cuốn sổ có kẹp tiền thối.
Tôi để lại 30k tiền boa rồi chào nàng.
- Chào Quỳnh nhé!
- Uhm…!
Tôi lững thững đi về bàn lòng lại muôn ngàn câu hỏi.
Tối hôm đó chúng tôi đi karaoke, thằng Ngọc cố ý chọn bài cho tôi và Tiểu Vy hát song ca, chứ trước giờ đi hát tôi thường không thèm chọn bài, ai cho hát ké thì hát, không thì chỉ ngồi nghe và uống bia. Đến bài thằng Ngọc chọn cả hội phải lôi đầu tôi dậy, đẩy về phía Tiểu Vy. Gãi đầu vẻ bối rối tôi cầm lấy mic nhìn qua Tiểu Vy, em ấy tủm tỉm cười thẹn thùng. Bài hát “cô bé mùa đông”.
“Từng cơn gió khẽ vô tình... Chiếc lá lìa cành buông xuống lòng đường... Ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về... Cô bé đáng yêu của tôi”
Tôi nhìn Tiểu Vy, em ấy đỏ mặt hướng đôi mắt thơ ngây về tôi.
“Mùa đông đến em vẫn cười... Em ước mình là bông tuyết ngoài trời... Để được bay mãi lên thiên đường... Một thiên đường, tuyết rơi”
Tiểu Vy mang vẻ đẹp của một cô thôn nữ, rất trang nhã, dễ thương. Không cao sang đài cát như Tiểu Quỳnh nhưng em ấy luôn khiến tim tôi xao xuyến, chiếc lún đồng tiền cười lên xinh quá thể. Cảm thấy lòng mình như có làn gió nhẹ khẽ thổi. Tôi cất lời ca:
“Tuyết chẳng có đâu em ơi... Chỉ có tôi bên cạnh em thôi”
Tôi đưa tay mình về phía Tiểu Vy, em ngượng ngập đưa tay cầm lấy và quay đôi má ửng đỏ đi hướng khác, tiếng vỗ tay của bọn bạn vang lên rào rào.
“Mùa đông đến dẫu khiến em se lạnh”
"Đừng lo vì còn tôi đây"
Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu... Tôi nhìn em, em đỏ mặt... Em không nói khiến cho lòng tôi bồi hồi”
Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi... Một mùa đông em đứng đó... Một mùa đông êm đềm”
Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay của bọn bạn, nhưng tôi dường như chẳng nghe thấy gì, trong giây lát tôi nhìn Tiểu Vy, em ấy nhìn tôi. Cái nhìn này, ánh mắt này…ôi quen quá!
Like [1] : , Thích điều này!

  phong (12.03.2014 / 14:03)



Truyen hay

  nhoczezeq12 (12.03.2014 / 15:28)



hay rag ra tiep di bn

  NNT (12.03.2014 / 18:04)



hóng


  Tổng số: 187
1 2 3 ... 19 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
29 / 157 / 9751