Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Truyện vozer]Quên anh đi em nhé,được không?


Đánh giá:(Hay 280 - Không Hay 204) 280 / 204
Lượt xem:99397 - Bình luận:290
1 2 3 ... 29 >>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:35)
Ko tồn tại



Chap 1Bíp bíp bíp… bíp bíp bíp….
Tôi mở mắt dậy, với tay tắt cái báo thức của điện thoại đi, bước ra khỏi giường thu dọn chăn màn lại rồi đi vào nhà tắm. Sau 10p vệ sinh cá nhân tôi bước ra ngoài rồi ghé mắt nhìn vào cái đồng hồ trên cái nồi cơm điện thấy bây giờ đã 5h40 sáng rồi, cũng không sớm mấy. Hôm nay là ngày cuối cùng mà tôi được đi chạy bộ ở sân bay vì mai là phải đến trường nhận lớp rồi. Tôi nhanh nhẹn đi đôi converse vào rồi chạy sang nhà thằng bạn rủ nó đi chạy bộ. May thay là nó cũng vừa mới dậy nên không mất thời gian để chờ nó. Vậy là lúc này đây, 6h sáng, tôi và thằng bạn đang chạy bộ dọc cái sân bay dài khoảng 3km, chạy đến cuối sân bay tới đoạn đê Tư Đình thì tôi với nó ngồi xuống giữa cái vạch kẻ mà nghỉ ngơi. Tôi và nó cũng là 2 thằng bạn thân với nhau từ bé, nó luôn hiểu tôi, lúc nào cũng nói chuyện rất ăn ý với tôi, nhớ những lúc nó và tôi cùng liên thủ chém gió thì phải gọi là mấy đứa ngồi bên cạnh chẳng dám ho he nửa lời. Nói vậy thôi nhưng mà những lúc chỉ có 2 chúng tôi thì tôi với nó nói chuyện thẳng thắn lắm, một đứa thì ngồi nói, đứa còn lại thì lắng nghe và tư vấn chỉ bảo hãy nhắc nhở những điều mà bạn mình sai hay chưa biết. Tôi coi nó như anh em vậy.
Tôi và nó ngồi ngắm nhìn lại mọi cảnh vật xung quanh trước khi phải rời xa nơi đây 1 năm trời để bước vào 1 năm học mới, năm học đầu tiên của cấp 3 - lớp 10. Nhớ vào giờ này tầm 1 tháng trước thì tôi và nó đang cắm đầu vào mà học văn luyện toán để cố gắng đạt được cái điểm cao mà vào được cái trường mà bọn tôi mơ ước. Tôi học nhỉnh hơn nó nên tôi đã thẳng tay ghi danh thi vào trường TOP 1 của Quận LB đó là THPT NGT, còn thằng bạn tôi có phần học yếu hơn tôi môn toán nên nó chỉ dám đăng kí vào trường THPT LTK, tuy trường ý không phải là trường giỏi, nhưng mà cũng đứng thứ 3 sau NGT và CBQ và điểm cũng ngang hàng với CBQ. Kì thi chuyển cấp quan trọng đó tôi đã phạm phải 1 sai lầm to lớn đó là quá tự tin vào bản thân mình mà không vào được trường mình mong muốn. Kì thi đó tôi được 9 toán và 8.75 văn, cũng thuộc dạng khá là cao, nhưng lý do tôi trượt là vì tôi không quan tâm đến điểm cấp 2 của tôi, tổng điểm cộng thêm của tôi chỉ có 17đ chỉ vì lý do là cấp 2 tôi rất nghịch nên toàn bị hạnh kiểm khá vs hs tb. Chỉ có được vỏn vẹn 52.5đ trong khi chỉ tiêu của trường là 53đ, vậy là tôi đã trượt thẳng tay vào ngay trường LTK. Nhớ lại hôm tôi biết được của mình, lúc đó tôi chán nản lắm vì không được toại nguyện, nhưng tôi cũng khá là vui vì tôi là người có điểm cao nhất lớp luôn. Khi đến trường nhận giấy báo điểm mà bạn bè, thầy cô cứ trầm trồ khen ngợi mình và khuyên tôi không nên buồn vì dù sao với cái điểm như thế tôi cũng được vào lớp chọn ở LTK rồi. Lúc đó tôi cứ cười cười cho qua như thằng vừa ra tù rồi bước về nhà và ra quán rủ thằng bạn chơi CF cùng để giải sầu, rồi chiều lại rủ nó đi đánh cầu hoặc ra sân bay đi bộ cho khuây khỏa…
Quay lại với thực tế, tôi và nó vẫn đang ngồi ở sân bay ngắm nhìn mọi người đi bộ, trước mặt là con đê sông Hồng với đầy dãy xe cộ, thỉnh thoảng lại có cái xe bus chạy xuống Bát Tràng đi ngang qua mà chắn mất tầm nhìn xa xôi của bọn tôi, bên dưới là cái hồ nó nằm ngay trước mặt trường THCS Long Biên “nơi đó chính là nơi học của người con gái mà tôi đã từng thích (sau này kể đến cấp 3 thì mọi người sẽ biết)”. Dưới đê và bên cái hồ người người đang đi bộ, và có 1 vài cánh diều đang bay ở đó. Nhìn lên bầu trời xanh ngắt giữa không gian rộng lớn mà nghe tiếng nói chuyện rôm rả của mọi người mà tôi lại thấy có cái cảm giác gì đó rất yên bình.
Tôi bắt chuyện hỏi thằng bạn:
- Ê mày!
- Gì thế?
- Hôm thi mày được bao nhiêu điểm tao quên rồi?
- 47 điểm, may mà tao thi vừa đúng điểm sàn chứ không lại phải xuống Thạch Bàn học rồi!
- Mày may thật đấy, tao mà được thêm 0.5đ nữa thì tốt biết mấy, haiz...- Tôi thở dài rồi đáp lại nó.
- Buồn gì mày, tao còn đang lo không vào đc LTK cơ thế mà mày lại còn thừa điểm vào LTK thì lo gì? Vào NGT làm gì? bọn nó học toàn giỏi toàn diện thôi, mình không so bì được đâu, mày vào LTK thì chắc vào lớp chọn rồi, lo gì? Hêhê
- Mày đúng là thằng ngu, vào đấy học cùng người giỏi mới giỏi đc chứ, với cả có cả gái xinh nữa! hehe?“Công nhận là trường này học sinh nữ xinh lắm ý, tiếc thật!”
- Cái thằng này, học không lo học suốt ngày gái, tại cấp 2 mày theo gái nên mới bị như thế này đấy, bây giờ vẫn chưa tỉnh ra à?
Công nhận là thằng bạn mình nói chuẩn thật, review lại một chút về cấp hai của tôi cái đã:
Năm lớp 6 lớp 7 thì vẫn còn là trẻ con chưa biết yêu, chỉ biết đi chơi, quậy phá với chơi game thôi.
Còn năm lớp 8 thì cũng đã khá là lớn và thành trẻ trâu rồi. Nhớ lúc đó tôi có thích 1 con nhỏ cùng lớp, cũng khá xinh xắn, chẳng hiểu vì sao mà tôi học 2 năm rồi mà không nhận ra nó xinh mà mãi đến năm lớp 8 mới để ý đến nó? Có lẽ nó đã lớn hay tôi không còn là trẻ con nữa sao? Tôi để ý đến nó vào học kì II năm lớp 8 lúc đi sinh nhật bạn, tôi có thấy con nhỏ này ăn mặc rất đẹp, phải gọi là lúc đó khi nhìn thấy nó thì tôi đần người ra 1 lúc vì nhỏ quá khác và rất quyến rũ, lúc sau tôi mới trở lại tự nhiên được. Con bé mặc cái áo sơmi bò xanh, quần bò xanh ôm sát, đeo cái kính vuông vuông, tóc thì xõa dài, khuôn mặt vừa xinh vừa trắng trẻo. Thôi xong, vậy là tôi đã cảm nắng em nó mất rồi! Cả buổi sinh nhật tôi đã bỏ mặc mấy thằng bạn của tôi mà ra bắt chuyện với nó. Tôi khen con bé hôm nay nó xinh lắm, vậy mà nó trả lời tôi 1 câu đầy ẩn ý: “Mình xinh sẵn rồi, chẳng qua là cậu chưa tìm hiểu nên chưa biết thôi! hihi”
Vâng! sau ngày hôm ấy, tôi đã bỏ mặc anh em bạn bè để đi cưa cẩm gái, bạn bè nó bảo tôi là “Dại gái”, “Bỏ game theo gái”. Nhưng tôi mặc kệ bọn nó mà tán tỉnh gái. Nhưng tình hình là không được khả quan vì tôi thấy rõ ràng là quanh gái có rất nhiều vệ tinh, bây giờ tôi mới để ý là cứ đến lúc ra chơi là lại có đứa rủ gái xuống can-tin rồi lúc về lại có mấy đứa cũng lẽo đẽo theo nàng như kiểu bảo vệ tổng thống ý ==”. Nhưng vì rõ ràng là tôi có lợi thế ở sân nhà nên tôi cũng chẳng sợ bọn kia đâu, và cứ thế như thế, lúc nào tôi cũng ngồi nói chuyện vs gái rồi lẽo đẽo theo gái đi chơi hay mời gái ăn uống mặc kệ cho gái có thích hay không, đẹp trai không bằng chai mặt mà. Nhiều lần ngồi trong lớp mà nhìn đểu mấy cái vệ tinh ở ngoài cửa rồi chạy lại chỗ gái rủ gái xuống can-tin trước ánh mắt ghen tị của mấy đứa khác. Lúc ra về tôi cũng đi cùng gái về nhà. Hè năm lớp 8 lên 9 tôi còn nhớ là tôi còn có thời gian hẹn hò với gái cơ, cứ khoảng mấy ngày là tôi lại rủ gái đi chơi hay ăn đủ các kiểu nhưng vẫn chưa dám thổ lộ tâm tư ra, 1 phần vì tôi ngại và tôi lo sợ khi thổ lộ ra rồi thì chúng tôi sẽ không còn những quãng thời gian vui vẻ như hiện tại nữa. Vào đầu năm lớp 9, mấy đứa con trai nó thấy tôi và gái thân thiết quá nên bọn nó đã họp nhau lại tạo thành 1 phe “Liên Minh” chống chọi lại mình tôi.
Tôi còn nhớ là vào 1 ngày trời trong mây lặng, lúc tôi đưa nàng về, đến khi quay đầu đi về nhà mình 1 quãng khá xa thì tôi mới phát hiện được là mình mới mọc đuôi vì có mấy thằng đang bám theo tôi nhưng tôi cũng mặc kệ vì tôi không nghĩ là mình sẽ bị làm sao, tôi chẳng đắc tội với đứa nào nên chẳng thẳng nào dỗi hơi đi đánh hội đồng tôi đâu. Nhưng sai lầm là lúc tôi đi vào 1 con ngõ vắng thì tôi gặp ngay 3 thằng đang đi về phía mình, bọn này toàn đeo khẩu trang nhưng dáng nhìn rất quen, hình như tôi gặp ở đâu rồi thì phải. Xác định là hôm nay tôi bị úp nhưng tôi vẫn bình tĩnh để nhận diện bọn nó mai trả thủ sau. Thằng đeo cái khẩu trang skull nó dừng lại trước mặt tôi, mấy cái đuôi giờ đã đứng ngay sau tôi. Nó trừng mắt nhìn tôi hỏi:
- Mày là Đỗ Hoàng Thiên Thắng lớp 9a3 đúng không?
Tôi nhìn nó với ánh mắt khinh bỉ mà đáp lại:
- Là tao đây, bọn mày có gì muốn nói thì nói luôn đi để tao còn về!
Nó gằn giọng trợn mắt chửi luôn:
- Cái dcm mày nhé, mày thích tán tỉnh em Nhi của tao không?
- Mày là ai vậy? tao không quen mày?
Tôi nói mà mặt vẫn tỉnh bơ rồi nó trả lời tiếp với cái giọng lấc cấc:
- Tao là người yêu của Nhi được chưa?
- Mà Nhi nào vậy mày? tao quen nhiều đứa tên Nhi lắm hêhê!
- Cái đmm, mày đừng có giả vờ, Dạ Uyên Nhi học cùng lớp mày, đừng bảo không biết.
- À, em này thì tao biết! Mà em ý làm gì có người yêu?
Tôi hỏi đểu nó, mặt nó cáu lắm rồi nó lại đáp lại bằng cái giọng du côn:
- Tao nhắc lại lần nữa, mày đừng mong tán được Nhi, tránh xa Nhi của tao ra!
- Tao thích tán em nó thì là việc của tao, mà em nó mà thích tao thì cũng chả liên quan đến mày.
Tôi vừa cười nhạt vừa đáp. Thằng bé sau khi nghe câu trả lời của tôi nó cáu lắm rồi gằn giọng lên:
- Á à! Mày cứng, nhưng tao cấm mày động đến Uyên Nhi của tao.
- Tao cứ động đấy, mày không có quyền, sao tao phải nghe mày hêhê!
Vâng! Tuy biết là bị úp rồi nhưng vẫn phải tỏ vẻ cứng rắn 1 tý theo cái kiểu ta đây anh hùng thà chết vinh còn hơn đã chết lại còn nhục! Sau câu nói cực kì chán sống của tôi thì thằng kia đã tỏ vẻ muốn cho tôi toại nguyện thật, nó tức giận giật phăng cái khẩu trang ra, tôi nhìn kĩ mặt nó, thằng này chính là cái thằng hay tán tỉnh gái, nhiều lần nó rủ gái đi chơi nhưng toàn bị tôi phá. Nó nghiến răng đáp lại 1 câu gỏn gọn rồi xông vào đánh tôi:
- Mày... Được đừng trách tao!
- Thằng nào muốn chết thì vào đây tao chiều.- Tôi mạnh mồm nói nhưng mà là chém gió đấy vì tôi có biết võ đâubiết mỗi võ chợ thôi!
Thằng ngu này lúc đầu xông vào 1vs1 với tôi nhưng mà may tôi biết chút ít mấy đòn đỡ vì ngày trước thằng bạn tôi toàn lôi tôi ra làm bia thực hành mấy cái thế võ nó mới học được nên tôi đỡ và né đòn khá đỉnh. Nó đánh tôi đỡ, thỉnh thoảng tôi đạp phát chân nó làm nó mất trụ rồi ngã. Thấy tình thế không ổn định thì mấy thằng đằng sau xông lên cứu nguy. 1 thằng oắt giở trò đâm lén sau lưng chiến sĩ nó đá vào chân tôi làm tôi khựu xuống rồi 1 thằng trước mặt đạp vào ngực tôi làm tôi ngã ra sau, bọn nó đánh rõ nhanh không kịp đỡ. Rồi cả lũ xông vào cứ dùng chân mà sút tôi như đá bóng, tôi co rúm người lại để tránh bị đá vào bụng, 2 tay tôi ôm đầu để giữ gìn nhan sắc và cái bộ óc thiên tài của tôi. Sau 1 hồi thì bọn nó nghe thấy tiếng xe ga đang phóng đến rồi nhanh chân bọn nó thả tôi ra mà chạy mất, tôi gượng dậy, quần áo xộc xệch, balo thì rách, người đâu đâu cũng có vết bầm, xe máy phóng qua rồi nhìn nhìn tôi rồi lại đi tiếp ==" thiệt là vô tâm quá đi, bộ dạng tôi tả tơi thế này mà không hỏi thăm còn cắm đầu đi luôn T.T ôi người dân!
Like [2] : tác giảcaubuonviem , , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:36)
Ko tồn tại



Chap 2.Với bộ dạng lếch thếch, quần áo xộc xệch, người bầm dập khắp nơi trông như thằng đầu đường xó chợ, tôi vác cái bộ dạng đó đi về nhà, vừa đi tôi vừa thầm chửi bọn nó vì dám làm rách cái balo Tribal White mà tôi vất vả lắm mới mua được, nhất định mai phải trả thù gấp đôi. Có điều may mắn là pama tôi đi làm còn lâu mới về, thỉnh thoảng còn tiệc tùng với đối tác nữa nên chắc không về sớm đâu hehe! Mở cửa bước vào tôi đã thấy chị giúp việc xinh đẹp đang đứng tưới cây ở ngoài sân, thấy tôi với bộ dạng như thế, chị liền chạy đến hỏi han tôi:
- Này ….. em bị làm sao mà lại như thế này vậy?
Tôi định nói dối là bị ngã xe nhưng mà bộ dạng này của tôi người ngoài nhìn vào là thừa biết là bị đánh nên tôi thành thật khai nhận:
- Em vừa bị đánh chị ạ!
- Ai đánh mà bị thương khắp người vậy?
- Em bị mấy thằng trong trường đánh hội đồng, à mà chị đừng kể với pama em nhé! Để em tự xử bọn nó, pama em mà nhúng tay vào em sợ bọn nó bị đuổi học thôi hìhì!
Pama tôi thương tôi lắm nên tôi mà bị gì là pama sẽ làm căng lên cho mà xem.
Tôi vừa nói vừa cười để chị giúp việc cảm thấy an tâm hơn.
- Ừ được rồi! Lên phòng đi chị vào sát trùng với băng lại vết thương cho.
- Oài! Em iu chị nhất trên đời luôn hihi!
Nói xong tôi chạy lên phòng luôn, vứt cái balo rách vào góc bàn rồi chạy vào nhà vs rửa lại mặt cái đã.
Chị giúp việc xinh đẹp bước vào phòng cầm theo cái hộp dụng cụ y tế. Chị ý bước đến rồi bảo tôi ngồi xuống rồi lấy bông ra đổ cồn vào rồi bôi đầy lên mấy cái vết bầm trên tay, vai, rồi chân tôi, xót không thể nào tả được T.T rồi bắt đầu lấy urgo ra dán khắp người tôi, ôi má ơi tôi biến thành xác ướp ai cập rồi! ít ra cũng phải tốn mất hơn chục cái urgo ý. Sau khi băng bó xong thì chị bảo tôi đi xuống nhà ăn trưa rồi lên phòng nghỉ ngơi. Tôi đi xuống ăn cơm một mình vì hầu như là tôi toàn bảo chị giúp việc ăn trước đi khỏi chờ tôi, cứ hâm nóng thức ăn để tôi về ăn sau là được rồi. Ăn xong tôi chạy tót lên phòng mà nằm tính kế mai sử bọn kia, nghĩ lâu lâu không ra kế thế là tôi ngủ luôn lúc nào không biết. Đến chiều khi tỉnh dậy thì cũng tầm 5h rồi, không kịp để chơi game nên tôi đành phải phone cho thằng bạn rủ nó đi bộ rồi tính kế tiếp. Một lúc sau thì nó đứng trước cửa mà gọi tôi, tôi nhanh nhẹn xỏ đôi converse vào rồi chạy xuống, chào chị giúp việc rồi chạy mất luôn. Thằng bạn như đã nhận ra điều kì lạ trong tôi nó hỏi:
- Mày sao vậy mà băng khắp người đấy? lại bị đánh à?
- Ừ mày! hôm nay tao bị úp trên đường đi học về.
- Đứa nào mà láo thế?
- Cái bọn trong trường mà hay bám đuôi Uyên Nhi ý!
- Mẹ bọn khốn nạn đánh hội đồng
Thằng bạn tôi bức xúc thay tôi mà chửi bọn nó, tôi và nó ra sân bay rồi thả mình đi bộ, đi được một đoạn thì thằng bạn nó hỏi tôi:
- Mày có định đập nó không?
- Sao lại không hả mày, tao đang tính kế đập nó nặng gấp đôi tao hôm qua
- Hêhê, được rồi, thế thì khi nào đập thì gọi tao nhé!
Thằng bạn tôi cười khoái chí
- Ok mày! mai thôi!
Kết thúc buổi chiều, tôi chạy về nhà rồi vào nhà tắm ngâm mình trong nước ấm mà suy nghĩ, “âm mưu” đã được lóe lên trong vài phút. Tôi mặc vội quần áo và tháo hết mấy cái urgo ra, chạy lên nhà với lấy cái điện thoại rồi bắt đầu lục danh bạ gọi cho mấy cái đứa bạn cũ của tôi ở cấp 1 mà bây giờ thỉnh thoảng cũng hay rủ tôi đi chơi bóng rổ với oánh nhau. Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi thì bọn nó cũng đã đồng ý hết. Tôi mở máy tính lên FB rồi inbox cho mấy thằng bạn thân ở trong trường cấp 2 của tôi và tôi hẹn bọn nó cuối tiết 5 đợi tôi ở cổng trường. Vậy là xong kế hoạch đã được định ra và tôi leo lên giường đánh 1 giấc để cho ngày mai tỉnh táo mà “Bem” bọn nó.
Như kế hoạch, hôm sau tôi lên trường và hôm nay tôi không bắt chuyện với gái vì tôi muốn bọn kia tưởng tôi sợ rồi không dám động vào gái nữa. Tôi hôm nay dán đầy urgo ở tay, đi đôi Jordan chuyên dùng để chơi bóng rổ vì đế đôi này cực kì cứng, gây sát thương rất cao, rồi mang thêm cái bao tay đinh bằng da mà tôi tậu được bên Kye Shop nhưng tôi không đeo nó mà cất nó trong cái cặp chéo mới của tôi.
Gái nhìn thấy tôi bị như thế liền hỏi :
- Thiên Thắng, cậu bị làm sao vậy?
- Ngã xe ý mà không sao đâu.
Tôi nói dối gái nhưng lại cực kì cảm kích vì gái quan tâm đến tôi, nhưng thực sự là hình như tôi ảo tưởng sức mạnh rồi vì ngay sau đó gái chỉ đáp vỏn vẹn đúng một câu rồi quay đi luôn:
- Ừm! Không sao là tốt rồi!
Một lúc sau thì tôi thấy thằng ôn hôm qua nó đứng trước cửa lớp tôi và nó gọi gái đi ăn sáng cùng nó, nó thấy tôi trong cái bộ dạng thê thảm ý thì nó liền cười đểu ra vẻ đắc thắng lắm rồi quay sang nhìn gái, tôi cũng quay ra nhìn gái và gái thì đang chạy đến cửa lớp chỗ thằng ý đứng. Ôi má ơi! Gái nhận lời của nó ư? Bị phũ quá mức nên tôi đâm ra cực kì tức giận và muốn nhanh đến giờ về để xử lý thằng kia.
Tiết năm, tôi lấy đt nhắn tin cho thằng bạn chí cốt bảo nó ra cổng chờ tôi. Tùng Tùng Tùng! Vậy là đã hết giờ, tôi chạy xuống cổng trường, bạn tôi cũng đã ở đấy. Tôi bảo thằng bạn thân của tôi ra nói mấy thằng bạn cấp1 đang ngồi ở quán nước trước cổng trường chờ lúc hội kia ra khỏi cổng trường thì bám theo nó đề phòng nó tính nước chuồn. Tôi với bấy thằng bạn trong trường ra chỗ tượng đài gần cái trường tôi đứng chặn, vì tôi biết bọn nó hay đi ra đây chơi rồi mới về vì ở đây rất rộng và có cả đủ thứ trò chơi nhưng cũng vắng vì đây là khu mới xây. Còn riêng vấn đề gái thì tôi không lo vì tôi biết là hôm nay gái đi về cùng bạn nên thằng kia không bám đuôi gái về được đâu. Đúng dự đoán, 5p sau thì có 7 thằng nhõi con đang bước đến. Tôi đứng chặn đường nó, nó nhìn tôi cười đểu:
- Tránh ra mày, mày chặn đường tao là có ý gì vậy?
- Tao định đánh mày đấy, làm sao không?
- Mày đừng bảo mày định bắt nạt bọn tao nhé!, mày có biết đếm không vậy haha! - Vừa cười vừa nói ra vẻ khoái trí lắm, mấy đứa đi bên cạnh nó cũng cười.
Vâng! cái toán người đi cùng tôi chỉ có 4 đứa thôi, còn bọn nó có tận 7 đứa, nhưng bọn nó đâu biết là tôi có mai phục đằng sau. Tôi cũng nhếch mép rồi đáp lại nó trong khi tay thì đang đeo cái găng tay đinh vào:
- Mày mới là cái thằng không biết đếm! nhìn lại đằng sau đi.
Nó quay đầu lại mà há hốc mồm khi thấy đằng sau là 9 đứa bạn tôi, nó quay sang tôi rồi nói:
- Mày cậy đông người bắt nạt bọn tao mà không thấy nhục à?
Nó trả lời câu này phải gọi là ngu nhất lịch sử luôn, đúng là nỗi nhục của bộ giáo dục, tôi đáp lại gỏn gọn:
- Hôm qua chúng mày đánh 1 mình tao thì làm sao.
Nói xong tôi xông vào đạp thẳng đôi giày vào bụng nó, phải gọi là cú đạp cực kì đau vì cái giày này đế vừa nặng vừa cứng. Sau khi tôi mở màn thì cả lũ xông vào đập bọn nó. Thằng ôn hôm qua mở màn đánh tôi giờ đang ôm bụng mà ngã, tôi lại tiếp tục sút qua ngang chân nó rồi nó ngã rầm xuống đất, tôi cứ đứng mà sút nó y như hôm qua nó sút tôi. Nó thì ngu hơn không biết co người ôm đầu mà đỡ, cứ đưa tay lên mà đỡ chân tôi mới kinh chứ ==”
Tôi thấy thế sợ nó gãy tay thì xốc người nó lên mà đấm vào bụng liên tục, cái găng tay gai của tôi thì cũng không nhọn lắm nhưng tôi cũng không muốn phá hủy dung nhan của nó nên không đấm vào mặt. Sau 1 hồi đấm đá đau tay mỏi chân thì tôi đạp dứt điểm 1 phát cuối cùng rồi dừng lại. Không đánh nó nữa, tôi lấy cặp nó rồi rút cái dao găm nhỏ trong giày ra mà cắt đứt quai để trả thù cái cặp của tôi.
Rồi tôi bảo bọn bạn tôi thôi không đánh nữa, nhưng thằng bạn thân tôi nó háu thật, hết đánh thằng này thì chạy qua thằng kia đánh, giống y là hổ bị nhốt ở sở thú rồi được thả về rừng mà tung hoành. Vài giây sau thì bên tôi cũng thôi không đánh nữa, 7 thằng bên nó thì đang lồm cồm bò dậy ở trước mặt bọn tôi. Nhưng cái mà trời tính không bằng trời tính, tôi có 1 sơ hở đó là đánh nó ngay gần trường, đã thế lại còn lúc đi học về nữa nên bên đường đã có mấy tốp học sinh đang đứng xem rồi chỉ trỏ bàn tán mới ghê chứ. Thôi kệ! đã phi lao thì phải đâm theo lao thôi nên tôi bỏ mặc bọn nó quay sang phía thằng kia. Nó thì đang ôm bụng mà tựa vào mấy thằng bạn nó, tôi tiến đến gần nó rồi lấy cái cặp rách của nó đổ hết sách vở ra trước mặt nó rồi nói:
- Trả mày này! về mà tập trung vào học đii, haha!
Nó tức giận rồi gặt phăng tay tôi ra và hét lên:
- Mày là thằng khốn nạn, tao chưa xong với mày đâu, tao không để mày có được Nhi đâu.
Thấy thái độ của nó như chưa chịu khuất phục, tôi hỏi lại nó với thái độ như muốn ăn tươi nó:“Mày nói cái gì cơ?”rồi tôi từ từ tiến lại gần nó rồi hỏi thêm câu nữa:“Nhắc lại tao nghe mày vừa nói gì cơ?”rồi vung chân lên đạp thẳng vào bụng nó. “DỪNG LẠI NGAY” - Một giọng nói của nữ vang lên, tôi quay lại thì thấy gái. Tôi há hốc mồn nên lắp bắp:
- Dạ. .Uyên Nhi…. Sao... cậu lại ở đây?
Tôi quá là ngu ngốc vì tôi tưởng nàng sẽ về ngay cơ, nhưng ngược lại, nàng hôm nay đi ăn với bạn xong mới về, đi qua đường thấy có đánh nhau nên cũng nán lại xem và nàng lại thấy nhân vật chính là tôi và thằng kia mới cay chứ! đã thế tôi từ nãy đến giờ đánh thằng kia lên bờ xuống ruộng, người nó đầy thương tích còn tôi thì chỉ có mấy vết thương từ hôm qua như thế thì kiểu gì Nhi cũng sẽ nghĩ xấu về tôi mà xem, đúng là tình ngay lý gian ==”
Tôi hỏi nàng thì nàng không đáp mà chỉ nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu xem chút thất vọng rồi chạy tới bên thằng kia mà đỡ nó dậy rồi hỏi han nó:
- Cậu có sao không?
- Mình..mình không sao.
Thằng kia nó vừa tựa vai gái đứng nên vừa liếc mắt ra nhìn đểu tôi. Gái đáp lại:
- Bị thương đầy mình như thế này mà nói không sao à? tại sao cậu lại đánh nhau với tên kia vậy?
Ôi mẹ ơi, gái vừa nói chuyện với nó vừa hất đầu sang phía tôi rồi gọi tôi là “tên kia” mà T.T
Tôi bối rối giải thích với gái:
- Chuyện không phải như Nhi nghĩ đâu, mình sẽ giải thích cho câu biết, thằng…..
Chưa kịp nói hết câu thì thằng kia đã cắt lời tôi mà thay đổi sự thật 1 cách trắng trợn:
- Nó thấy tớ hay đi cùng Nhi nên nó ghen với tớ đấy, nó bảo tớ tránh xa cậu ra nhưng tớ bảo là không bao giờ nên nó mới đánh tớ.
Tôi quá shock khi nó trả lời như thế, thằng khốn nạn này nó đã chuyện thân phận từ “Hung thủ” thành “Nạn nhân”, còn tôi thì cũng vừa bị chuyện từ “Nạn nhân” thành “Hung thủ”
Tôi phân bua với gái:
- Đừng tin lời nó, để tớ giải thích với cậu!
- Cậu bảo tớ phải tin vào cậu thế nào khi chính tớ thấy cậu đang đánh Quân ý chứ?
- Không! Cậu phải nghe tớ nói, cậu phải tin vào tớ!
- Đừng nói thêm nữa, thế này là quá đủ rồi, tớ đã thấy rõ con người của cậu rồi, tớ không ngờ cậu là người như thế đấy!
- Cho tớ giải thích lần cuối đi, thật sự là không như cậu nghĩ đâu.
- IM ĐI! TÔI KHÔNG MUỐN NGHE CẬU NÓI!
Gái hét thẳng vào tôi, tôi sững người ra mà ngồi bệt xuống thảm cỏ bên dưới. Gái đỡ thằng kia đi về, rồi cả đồng bọn của nó cũng đi về theo.“Thằng khốn nạn, mày được lắm!”- Tôi thầm chửi nó rồi cười nhạt. Đám đông sau khi xem phim miễn phí xong giờ cũng đã giải tán, chỉ còn mỗi bọn tôi ở lại.
Mấy thằng bạn tôi quây quanh tôi hỏi han, tôi xua tay tỏ vẻ không sao rồi đứng dậy nói:
- Cảm ơn bọn mày nhé! Giờ anh em mình đi kiếm cái gì ăn đi, tao đói quá!
- Ok! đi thôi! - Cả đám đồng thanh đám.
Tôi và bọn nó đi vào 1 quán nem gần trường, nói thật là tôi chẳng có tâm trạng để ăn, cứ nghĩ đến gái và thằng kia mà tôi lại đâm ra bực tức, tôi cần yên tĩnh để suy nghĩ. Tôi đứng lên đưa tờ 200k cho thằng bạn rồi nói:
- Bọn mày cứ ăn đi, tao về trước!
Như biết là tôi đang buồn chuyện lúc nãy nên bọn nó cũng không cản lại chỉ nói 1 câu để giúp tôi lấy lại tinh thần:
- Chán thì đi chơi bóng với bọn tao nhé!
- Ừm mày!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:37)
Ko tồn tại



Chap 3.
Tôi bước về nhà! Chào chị giúp việc sau khi bảo chị là tôi không đói thì tôi lập tức bước ngay lên phòng mà khóa trái cửa suy nghĩ. Nằm dài trên giường mà tôi vẫn chưa nghĩ ra được cách giải thích cho Nhi. Chuyện này đã vượt ra ngoài sức dự đoán của tôi, miên man suy nghĩ rồi tôi thiếp đi.
5h tỉnh dậy, tôi liền gọi điện cho thằng bạn thân quen thuộc của mình:
- Mày à? qua nhà rủ tao đi bộ nhé!
Thay quần áo, xuống nhà xỏ đôi converse vào, đi ra cổng đợi nó, vừa kịp lúc nó đến tôi khoát tay bảo nó đi.
Cả quãng đường dài 3km ở sân bay tôi chỉ im lặng, nó cũng hiểu nên không hỏi tôi. Sân bay rộng lớn với bao nhiêu người đang đi bộ, gió lộng lên với những con diều đang bay, tiếng sao vi vu vang lên trong cái không gian này tạo cho tôi 1 cảm giác rất thanh thản. Cứ thả mình theo làn gió và tiếng sáo mà tôi đã quên mất là mình đã đi được 1 vòng sân bay. Tôi bất chợt hỏi thằng bạn:
- Mấy giờ rồi mày!
Nó giơ cái G-Shock lên rồi nói:
- 6h30 rồi, về là vừa đấy.
Không nói câu nào, tôi và nó cùng đi về. Hôm nay tôi lại trầm mình trong nước ấm mà suy nghĩ nhưng mà mãi vẫn không nghĩ ra cách giải quyết vấn đề. Lên phòng, tôi bật nhạc lên thư dãn, nghe mấy cái list Dubstep của Skrillex với Klaypex là chính vì thứ âm nhạc này rất mạnh, có thể khiến tôi tạm thời quên đi nỗi buồn.Vào FB thì thấy nàng đang onl nên tôi vội bắt chuyện ngay:
- Này Nhi, tớ có chuyện muốn nói.
Sau đó tôi thấy ở ô chat đang có dấu ….. tức là Nhi đang nhập văn bản, tưởng Nhi muốn nghe tôi nói nên tôi mừng lắm nhưng 1 lúc sau thì cái dấu …… biến mất và nàng cũng off luôn T.T
Tôi gọi điện cho nàng cố gắng giải thích cho được nhưng nàng thật phũ phàng khi tôi vừa gọi đến thì nàng để yên không nghe, rồi tôi gọi lại lần 2 thì có 1 giọng nói của nữ vang lên:
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không thể liên lạc được……… ==”
Nhưng không từ bỏ ở đó, vì nếu từ bỏ thì tôi sẽ mất đi người con gái mình thích, tôi quyết định sáng mai sang tận nhà nàng rủ nàng đi học để giải thích nhưng ngược lại với mọng đợi
Khi tôi bấm chuông nhà nàng, nàng chạy ra thấy tôi thì lại quay đầu vào nhà chứ, lúc sau thì thấy bạn nàng tới rồi nàng cùng bạn đi luôn, để tôi ăn nguyên cả quả bơ vào mặt mà ==”
Vâng! Gái quá phũ phàng, còn không nói với tôi một câu nào cả dẫn đến việc tôi cũng đâm ra chán nản rồi tôi cũng bỏ cuộc không quan tâm đến gái không thèm giải thích hay nói chuyện với gái nữa. Vậy là tôi đã chính thức thừa nhận là tôi sai, nhưng rõ ràng là gái không muốn nghe tôi nói thì có giải thích đến mấy thì gái vẫn coi tôi là 1 tên tội đồ, du côn. Hôm ý trên trường gái và thằng kia cứ cặp kè với nhau như tình nhân làm tôi vừa bực vừa tức lắm chứ nhưng không thể làm gì nổi, thật sự là rất bất lực. Tôi muốn chạy lại thằng đó mà đánh nó liệt giường không thể đến lớp được, nhưng nếu tôi làm thế thì gái sẽ càng nghĩ tôi xấu xa và bây giờ tôi cũng bỏ cuộc rồi nên cũng chẳng có lý do gì mà gây hấn với nó. Vẻ mặt tôi thì bình thường nhưng tâm trạng tôi lại rất rối bời. Giờ tôi mới biết cái cảm giác mà mình bị oan mà không có cơ hội để được bào chữa nó tồi tệ tới mức nào, tôi muốn buông tất cả như đã chấp nhận sự oan ức đó như 1 kẻ phạm tội thực sự. Từ đó đến giữa HK II lớp 9 tôi chỉ đâm đầu vào game để quên đi hình bóng người con gái ấy, thỉnh thoảng tôi còn hay gây gổ đánh nhau với mấy đứa học sinh trong trường chỉ vì lý do đơn giản là nhìn đểu hay vô tình va vào tôi. Tôi như cỗ máy được lập trình sẵn, ngày nào cũng đến trường ngồi trong lớp rồi chiều về chơi game đến tối và đi ngủ. Và rồi 1 ngày giữa HK II lớp 9 khi tôi nhận được lời cảnh báo của cô chủ nhiệm là:
- Đỗ Hoàng Thiên Thắng, nghe cô nói này em!
Tôi thì tỏ thái độ không hợp tác mà đáp bằng cái giọng mệt mỏi:
- Dạ! có gì vậy cô ==”?
- “Em là 1 học sinh giỏi nhưng cô không biết lí do vì sao mà em lại trở thành như thế này, mong em hãy nghĩ về tương lai của mình, đừng nhìn lại những thứ đã qua vì nó sẽ kìm hãm em không cho em tiến về tương lai được, bỏ qua mọi thứ trong quá khứ để tập trung vào tương lai đi em, tương lai còn dài lắm em à, đừng đánh mất nó chỉ vì những lý do vớ vẩn trong quá khứ như vậy chứ. Cô cảnh báo là nếu em còn học hành như thế này nữa thì em sẽ không vào được cấp 3 đâu, em về nhà suy nghĩ lại hết mọi việc đi”
Tôi về nhà vắt tay trán suy nghĩ, đấu tranh tư tưởng 1 hồi thì tôi mới đâm ra kết luận: “Cô nói rất đúng, tại sao tôi lại chỉ vì 1 đứa con gái mà đánh mất tương lai được chứ? Gái xinh trên đời này còn nhiều lắm, mình không sợ không có người yêu đâu, tương lai còn dài lắm mà” Suy nghĩ được thông suốt, tôi lại bỏ hết game, cắm đầu vào học Văn, Toán ngày đêm, nhưng cố gắng như thế vẫn không bù đắp được 1 đống điểm 1, 2 của Học kì trước và đầu học kì 2. Tổng kết năm học, tôi chỉ được HS TB, HK K. Thôi thì dù sao vẫn không còn nhiều thời gian nên tôi bỏ qua cái danh hiệu đó mà ôn văn luyện toán ngày đêm, rồi tôi cũng lấy lại được phong độ trong những tuần ôn thi ở trường và tôi lại đứng top ở lớp. Tôi thấy mình rất giỏi nên thẳng tay ghi danh vào THPT NGT nhưng lại rớt xuống LTK vì 0.5đ nhỏ nhoi đó. Giá như lớp 9 tôi không thích ai thì bây giờ tôi đã thừa điểm vào NGT, đó thật là một sai lầm lớn.
Vậy toàn bộ câu chuyện cấp 2 của tôi như vậy đó, vì 1 đứa con gái bé nhỏ mà tôi đã lỡ đi 1 cơ hội quý báu to lớn.
Quay trở lại với thực tế, tôi đang ngồi ở đây, trên cái sân bay cùng với thằng bạn thân và đang nhớ lại chuyện cũ của mình chỉ vừa mới xảy ra cách đây vài tháng thôi, câu chuyện tưởng chừng bé nhỏ nhưng đã thay đổi cuộc đời tôi.
Trở lại với cái câu hỏi của thằng bạn tôi, tôi trả lời lại nó:
- Hêhê, nhớ chứ sao không? Nhưng mà lúc đó còn nhỏ chưa nghĩ nhiều được, bây giờ lớn rồi phải khác chứ?(Chém gió vậy chứ mới qua 1 tháng thôi lớn làm sao được)
- Mày thì lớn rồi, cứ lên cấp 3 đi tao xem mày như thế nào nhé! Kiểu gì lại chả đâm đầu vào gái tiếp hêhê.
Thằng bạn nó vừa đáp vừa cười hềnh hệch. Tôi đáp lại nó:
- Kệ tao, chẳng lẽ cả đời này mày không quan tâm đến con gái à? hay là mày bị gay hahaha….
Công nhận là thằng bạn tôi khác người thiệt, từ bé đến giờ chưa biết yêu người khác giới là gì, nó không bị gays đâu nhé, có lẽ nó chỉ biết đến yêu game thôi
Chém gió một hồi tôi và nó đứng lên và lại chạy về nhà. Buổi sáng sớm bao giờ cũng rất dễ chịu vì không khí rất trong lành không có khói bụi của xe ôtô, xe máy, không có tiếng còi, tiếng động cơ im ỏi. Ra về thằng bạn nó hẹn tôi chiều đi đánh cầu để lấy lại gân cốt, tôi đồng ý luôn, ở nhà cả tháng rồi suốt ngày chơi game nên chắc giờ tôi trở thành con sên rồi
Về nhà, chạy vào gian bếp đã thấy có sẵn cái bánh mì với hộp sữa trên ý rồi, tôi chạy vào ăn ngấu nghiến rồi đi tắm cho 1 ngày chủ nhật an lành.
8h sáng chủ nhật, tôi mới nghĩ ra là nên đi mua cái balo mới cho nó oai vì cái balo cũ của tôi bị rách trong vụ đánh nhau với thằng khốn nạn ở cấp 2 rồi. Lên FB, vào page của mấy cái shop mà tôi hay mua đồ, chọn ngay được một cái cặp Vans da lỗ màu trắng. Đang định đặt ship thì mới nhớ là tôi cần ngay chứ ship lâu lắm ý nên quyết định lên đường đi đón em ý về. Đùa chứ tôi chẳng muốn đi đâu, xa lắm ý, nhà tôi ở Nguyễn Văn Cừ mà phải sang tận Kim Mã mà trong khi nhà có mỗi con xe đạp. Chị giúp việc xinh đẹp thì tí nữa chắc phải đi học rồi nên không lấy xe điện được. Thôi thì đành đi xe bus vậy, mặc quần áo, xách giày lên và đi.
Sau 2h cuối cùng tôi đã trở về nhà và trong tay là cái cặp mới, sướng vê lù, nhưng mà hơi choáng vì tôi bị cái bệnh mà cứ đi ôtô là say mà T.T, vậy là tôi đi ngủ. Lên nhà đánh 1 giấc đến gần 12h thì chị giúp việc đánh thức dậy và xuống nhà ăn cơm.
Reng reng reng…. thằng bạn gọi:
- Ra quán không mày, làm ván cuối, vào năm học hết chơi đó cưng.
- Thằng khốn nạn, trời đánh còn tránh miếng ăn, tý tao ra sau.
12h30 tôi chạy ra quán ngồi chơi trận CF và FiFa với nó đến tận 4h chiều. (Tôi và nó rất thích chơi thể loại game console, sau này khi VTC ra cái game Vua Bóng Rổ thì tôi và nó lại đâm đầu vào mà chơi ) 4h tôi và nó lại quay ra sân cầu lông mà chơi đến 6h thì về.
Tối hôm trước khi đến nhận lớp, tôi ngồi chuẩn bị rất kĩ. Nào là balo này (bỏ 1 quyển vở trắng với 1 cái bút vào trong cho nó nặng). Rồi quần này (Để quần bò đen cho nó đỡ sặc sỡ, cấp 2 toàn mặc quần bò chứ quần đp tôi mất đâu rồi ý). Rồi cả áo đp nữa (Áo đp cũng mất nốt nên thế vào đó là cái áo sơmi trắng tôi hay dùng những lúc đi tiệc). À quên, đầu tóc nữa, phải thẳng không được dựng nên, rồi cả cái khuyên tai mặt đá nữa cũng phải tháo ra không thì vào trường bảo vệ cho ăn hành, à à thêm cái snapback flower vào nữa cho nó sặc sỡ hìhì. Quên quên, thêm đôi Vans Galaxy nữa. Vậy là xong, lên giường đi ngủ. À mà quên chưa đi ngủ vội, lên FB up cái stt cho nó oai đã “Yeah! mai là bắt đầu năm học lớp 10 rồi, có girl nào xinh học Lý mai làm quen nhé”. Up xong cái stt thì tôi cũng đi ngủ.
Vậy là mai tôi sẽ bắt đầu những năm tháng học tại cấp 3 rồi, tôi sẽ không còn là trẻ con khi tôi học cấp 2 nữa. Tôi nghe mọi người nói là những năm tháng cấp 3 là những năm đẹp nhất của tuổi học trò, những người anh chị em của tôi thường bảo tôi là họ rất nuối tiếc về quãng thời gian học cấp 3, học mong muốn được quay trở lại quãng thời gian đo. Tôi thì nghĩ đơn giản là vì cấp 3 là những năm mà tâm tư và tình cảm của chúng ta đang phát triển và thay đổi nhiều, sẽ có nhiều suy nghĩ, hành động bồng bột và nông nổi nên khó ai có thể quên được. Tôi cũng mong vậy, tôi muốn quãng thời gian cấp 3 của mình thật đẹp đẽ và không nuối tiếc khi tôi nhìn lại. Và nếu may mắn có lẽ tôi sẽ gặp được người con gái đi cùng mình đến hết cuộc đời này!
Like [1] : , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:38)
Ko tồn tại



Chap 4.
Sáng hôm sau, 5h15 tôi tỉnh dậy vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ thơm tho rồi xỏ đôi converse vào đi bộ hóng gió cho tóc khô. 6h tôi trở về nhà với bộ mặt hớn hở, vào trong đã thấy chị giúp việc đang nấu cái gì đó còn pama tôi thì đang ăn sáng dưới bàn thấy tôi liền nói:
- Sắp đi học rồi còn đi đâu đấy?
Tôi lễ phép trả lời rồi cười cười:
- Dạ! con vừa tắm nên ra ngoài đi dạo cho tóc khô thôi ạ!
- Ừ được rồi! Lên thay quần áo rồi xuống ăn sáng đi.
- Vâng ạ!
Nói rồi tôi chạy lên phòng mà lắp nguyên cái set hôm qua tôi soạn vào người sau đó chạy xuống dưới ăn sáng. Chị giúp vc lấy trứng trong chảo ra rồi kẹp vào bánh mì đưa tôi rồi nói:
- Của em này ăn nhanh còn đi học, sữa chị để trên bàn ý!
- Okey! Thank you chị!
Vừa đáp tôi vừa ăn ngấu nghiến cái bánh mì, pama tôi lại bảo tiếp:
- Lên cấp 3 rồi học hành hẳn hoi đấy, m mà như lớp 9 thì cho m khỏi thi đại học đi bộ đội luôn đấy!
Đùa chứ papa tôi toàn dọa tôi cái kiểu không học giỏi cho đi bộ đội vậy? mà tôi nghe kể đi bộ đội khổ lắm, toàn bị đánh thôi nên cũng sợ lắm chứ , xong tôi nhăn mặt thở dài mà đáp:
- Vâng ạ! Haizz….
Ăn xong tôi cầm cầm hộp sữa chào pama rồi chạy luôn. Đường đến trường cũng không xa lắm nên tôi đi bộ cho nó khỏe người, nhưng mà nói thật chứ tôi thích đi bộ thật, cấp 2 pama tôi có mua cho tôi con xe điện nhưng mà tôi chẳng bao giờ đi, toàn đi bộ đi học, đến bây giờ lên cấp 3 lại thế nữa ==” trường cách nhà có 2 con đường thôi mà đi bộ ngắm gái cũng dễ. Từ 2 bên đường rõ lắm hs đang đi đến trường, bên kia đường toàn hs trường NGT còn bên đường tôi đang đi toàn hs LTK, hai trường nằm cách nhau khá xa, NGT nằm ở đầu đường NVC còn LTK ở cuối NVC. Vừa đi tôi vừa ngắm gái, đùa chứ mấy đứa ở LTK tôi soi chả có đứa nào xinh trong khi bên đường gái GT xinh quá, ẻm nào cũng đáng nhìn, nghĩ lại không được học NGT cũng tiếc T.T
Tôi lấy cái tai nghe Sony cùng cái Walkman ra, cắm nhạc vào và feel, vừa đi vừa nhún nhún như thằng bệnh, tôi cứ ngước mặt lên trời mà đi để cảm nhận âm nhạc mà không để ý đến đường. Khựng 1 cái và tôi bị ngã nhoài ra đường vì vấp phải gạch, rất bất ngờ nhưng theo phản xạ tôi đặt tay phải xuống đường mà chống nhưng tưởng như dừng lại ở đó rồi thì tôi há hốc mồm ra vì tay tôi bị xe đứa khốn nạn nào cán vào mới đau chứ T.T, rụt tay lại rồi tôi nhăn mặt quay người lại nói:
- Đứa nào đi xe ngu vậy? muốn chết hả?
Quay lại thì thấy mặt của 1 đứa con gái, rất xinh và cũng dễ thương nữa đang ngồi trên xe điện mặt thì tái mét cúi gằm xuống, 2 tay chắp vào mà vái như thắp hương ý ==’ rối rít nói:
- Mình xin lỗi bạn nhiều lắm, xin lỗi thật là mình không có cố ý đâu, bất ngờ quá nên mình không phanh kịp, cho mình xin lỗi bạn nhé!
Gái xinh thì xinh thật nhưng đã làm cho cái tay tôi bị thương thì tôi phải bắt bẻ bằng được.
- Xin lỗi là xong à? Cậu xem tay tôi bị thương thế này thì làm sao viết bài được? đền đi.
Tôi quay mặt đi nhưng thầm nghĩ “gái xinh thế này mà làm quen được thì tay mình bị thương cũng đáng hêhê”
Gái nhăn mặt mà trả lời tôi:
- Oài mình xin lỗi rồi mà! À đúng rồi để tớ mua đồ băng bó tay cho cậu nhé! Chờ tớ ở cổng trường nhé!
Nói rồi gại quay đi rồi phóng xe đi đâu đó. Tôi cũng nghe lời gái mà ra cổng trường chờ gái.
10p sau gái quay lại với 1 túi toàn bông, gạc, cồn trong đó, gái đi gửi xe xong thì chạy ra chỗ tôi nói:
- Vào ghế đã ngồi đi mình băng vết thương cho hìhì!
Không nói gì, tôi tỏ vẻ lạnh lùng bước đến cái ghế đá ngồi, còn gái thì lẽo đẽo đi sau.
Ra đến nơi thì gái bảo tôi giơ tay ra, gái lấy bông tẩm cồn xoa đầy vào các vết xước và chỗ chảy máu trên tay tôi rồi gái lại lấy gạc băng lại cho tôi. Người ngoài nhìn vô chắc tưởng tôi với gái là 1 cặp ý hêhê.
Gái băng xong thì tôi lạnh lùng đứng dậy mà nói:
- Tôi thấy cậu biết sửa lỗi như thế là tốt đấy, tạm biệt, tôi lên lớp đây!
Đôi khi chúng ta cứ phải tỏ vẻ lạnh lùng lúc mới gặp để tạo nên ấn tượng với 1 người khiến cho người đó sẽ phải ấn tượng và nhớ tới mình mãi. Và gái thì tưởng tôi vẫn giận gái nên gái gọi lại theo:
- Này! Thứ lỗi cho mình nhé! Mà bạn học lớp nào vậy?
Không quay lại mà tôi chỉ giơ số 3 ra đằng sau ngầm hiểu là A3 ý mà, chẳng biết vì sao mà lúc tôi đi được 1 đoạn rồi ngoái lại thì thấy gái vẫn đứng đờ người ra ở chỗ cũ chứ, một lúc sau như tỉnh ra rồi thì tôi mới thấy gái bước đi.
Vừa đi đến tầng 3 tìm lớp ngó ngó nghiêng nghiêng thì từ đâu 1 con nhỏ nó lao ra từ phòng bên phải cầu thang rồi đâm rầm vào người tôi, tôi lùi lại để lấy chân làm trụ không bị ngã còn con nhỏ kia thỳ ngã ngửa ra đất, đằng sau là con bạn nó hay sao ý mà đứng trước cửa há hốc mồm lên. Đùa chứ con gái bây giờ nghịch kinh ý, nghịch hơn cả con trai, vừa chân ráo chân ướt vào trường mà đã quậy đuổi nhau khắp lớp rồi. Nhìn con nhỏ ngã dưới đất vẫn chưa đứng dậy được thì tôi đang định đưa tay đỡ nó lên thì tôi mới để ý rõ ràng nó là 1 con cá xấu nên thôi, bạn nó thì cũng chẳng khá hơn nên tôi quyết định kệ nó luôn rồi lạnh lùng đút tay vào túi quần mà bước đi tìm lớp. Nói thật là với mấy cái đứa cá xấu còn nghịch hơn quỷ thỳ tôi cực kì ghét luôn ý. Nhìn lên biển lớp tìm phòng thì tôi suýt ngất vì cái phòng 13 lớp của tôi đang ở ngay trước mặt tôi, bên cửa là bạn con cá xấu vừa nãy. Đùa chứ! Chẳng lẽ tôi phải học chung với đám cá xấu chúa sao? Lạnh lùng bước vào cửa lớp bỗng có mấy ánh mắt hướng về phía tôi, cả nam lẫn nữ. Không nhìn cũng biết là bọn nó đang shock vì tôi quá ư là swag, 1 phần vì tôi cũng là 1 stylelist và 1 phần tôi từng làm model cho mấy shop hay mua đồ nên set của tôi phối rất chất và đẹp ai mà không nhìn thì chắc mắt mù (hehe chém tí mà) Đảo mắt 1 vòng lớp thì tôi mừng rỡ khi thấy bọn bạn cấp 2 và 1 đang ngồi nói chuyện thì tôi chạy lại chỗ bọn nó ngồi mà chào hỏi tưng bừng. Bọn nó thấy tay tôi bị bó thì hỏi tại sao nhưng tôi chỉ bảo là ngã xe thế thôi. Được 1 lúc thì tôi mới thấy có cái dáng nhìn quen quen đang đi vào lớp, ngửa đầu lên thì tôi sững người mở mắt to ra đầy ngạc nhiên vì trước mặt tôi là gái - người đã cán xe vào tay tôi và cũng là người băng vết thương cho tôi. Gái bước vào khiến cả lớp tôi phải thẫn thờ mà nhìn gái đầy ngưỡng mộ, mấy đứa bạn tôi cũng vậy, bọn nó xuýt xoa mà dãi chảy đầy (đùa đấy) Gái đảo mắt quanh lớp tìm ai đó, rồi bỗng ánh mắt gái tia sang chỗ tôi, 2 ánh mắt chạm nhau, gái mở một nụ cười rồi quay đầu đi vào chỗ còn riêng tôi thỳ như thằng trên mây. Tôi nghĩ thầm: "Á à! Cô được lắm, đã cán vào tay tôi còn không biết sợ lại đi học cùng lớp tôi luôn à?. Tôi sẽ cho cô biết tay, hehe" mặt tôi cười gian xảo khiến mấy đứa bên cạnh tôi phải đấm vào lưng tôi rồi bảo:
- Mày nghĩ cái gì mà cười gian thế? Thằng mất dạy này!
Tôi không đáp gì, cứ nghĩ đến việc trả thù tôi lại vui! Cô giáo bước vào, đầu tiên là điểm danh, nhờ vụ điểm danh mà tôi biết tên gái là An, Thúy An mà, tên đẹp thiệt. Rồi sau đó cô giới thiệu vớ vẩn gì đó sau đó hỏi ai làm lớp trưởng được rồi phân công vớ vẩn nhưng tôi không quan tâm, cứ nghĩ đến gái mà cười gian. Xong rồi đến lúc cô bảo là lấy sách vở ra chép nào là bản cam kết, nào là tkb nhưng mà tay tôi đau thế này thì chép sao được? Nghĩ tới cái tay đau bỗng tôi lóe lên 1 cái ý tưởng cực kì thú vị rồi thực hiện luôn. Tôi cứ ngồi khoan tay trước ngực, chân văt chéo mà không chép gì trong khi cả lớp đang chép. Đúng như kế hoạch, cô giáo để ý đến tôi rồi gọi tôi lên.
- Em kia đứng lên, sao em không chép?
Tôi đứng lên, đút tay vào túi quần rồi lạnh lùng đáp:
- Em không chép được
- Tại sao em lại không chép được? Tay em bị gãy sao?
Theo đúng kế hoạch là tôi sẽ im lặng để xem gái có nói gì đỡ lời hộ mình không, nếu có thì nghĩa là gái có quan tâm đến tôi và vẫn còn thấy có lỗi, còn nếu không thì tùy cơ ứng biến.
Cô đứng mà hét lên:
- Em kia, sao em không trả lời? Em không nghe tôi hỏi à?
Im lặng và im lặng tiếp, tôi cảm nhận gái đang lo lắng nhìn tôi! Xong rồi cô gắt lên:
- Anh là không trả lời thì tôi đình chỉ học anh!
What the hell? Thôi xong, vậy là gái không giúp rồi! thôi đành thú tội vậy. Nhưng không phải, tôi đang định trả lời thì gái đứng lên cướp lời:
- Thưa cô! Tay bạn ý bị thương nên không viết được ạ!
Cả lớp sửng sốt ồh lên 1 tiếng rồi quay sang nhìn tôi và gái, tôi có thể hiểu được khi 2 chúng tôi vừa mới vào lớp chẳng hề quen biết nhau mà gái lại đỡ lời giúp tôi như thế nên kiểu gì đứa nào cũng nghĩ là tôi với gái đã từng quen nhau cho mà xem còn mặt cô thì cau có trả lời:
- Có đúng như vậy không?
Tôi không nói gì, giơ tay phải đang bị băng bó lên cho cô tự hiều
Mặt cô cứ hầm hầm như cái lò vậy:
- Vậy anh ý không có mồm à mà phải nhờ em nói! Cả 2 ngồi xuống đi, còn anh thì tôi sẽ để ý đến anh.
- Vâng! thoải mái nhé cô!
Tôi đáp lại mới một cái thái độ khinh người :]]
Vậy là xong, vì lý do muốn thử gái mà tôi đã lọt vào mắt xanh cô chủ nhiệm xinh đẹp ==" nhưng không sao, học giỏi như tôi thì sợ gì chứ kakaka!
Chép xong thì cô cho cả lớp về và dặn dò lịch học bắt đầu từ mai luôn. Bỏ tay vào túi quần, lạnh lùng bước đi thì bị 1 con nhỏ chặn đầu, tôi ngửa đầu nên thì thấy gái.
- Ê này! tránh ra, cản đường người ta làm gì vậy?- Tôi đáp.
- À! vì mình thấy tay bạn như vậy không viết được mà lỗi lại là do mình nên mình đưa cho bạn bản mà mình chép này! Mình sẽ mượn người khác rồi chép sau, hì!
Ôi! gái tốt với mình quá! nhưng vẫn phải làm ngơ để giữ cái vẻ lạnh lùng cho nó ngầu
- Ờ! biết điều như thế là tốt. Nhưng tôi không biết là tay tôi bao giờ mới viết bài được nữa mà mai phải đi học rồi, cậu định tính sao đây?
Gái nhìn mặt rất bối rối và lúng túng:
- À… vậy thì.. để mình chép bài cho bạn.
- Được rồi! Tự cậu muốn đấy nhé!
Nói rồi tôi quay đầu bước về mà trong lòng đầy rộn ràng cho khởi đầu thuận lợi của một năm học mới. Ngay chiều hôm đó tôi liền chạy thẳng đến nhà sách Alopo để mua vở cho năm học mới, muốn tạo ấn tượng với gái nên tôi mua một đống vở Campus với đủ hình thù và sắc màu rồi còn mua thêm một đống bọc vở nữa để cho nó sang trọng
Về nhà tôi bật máy tính lên và vào photoshop rồi chế ra cái nhẵn vở độc nhất vô nhị (vì tự mình làm nên làm gì có cái thứ 2), sau đó tôi in 1 loạt ra luôn (nhà có điều kiện, in màu đầy đủ) rồi cắt cẩn thận từng cái mà dán vào vở rồi cẩn thận bọc lại. Thực sự là tôi cảm thấy mình có khi còn khéo tay hơn cả con gái ý.
Lên fb, mở nhạc nghe. Vào page của trường tìm xem có gái xinh mới vào không còn kết bạn, nhưng 1 hồi thì thấy toàn cá sấu nên nản quá bỏ luôn. 1 lúc sau nhớ tới gái thì thử vào ô tìm kiếm rồi đánh chữ Nguyễn Thúy An ra, ra 1 đống người, xem avatar chẳng ai ra hồn. Rồi tôi lại thử tìm từng cái tên 1: Thúy An Nguyễn này, An Thúy Nguyễn này, Thúy An này, Nguyễn An này… nản rồi đấy nhưng cuối cùng thì cái tên An Nguyễn cũng có kết quả và quả là gái rồi, avatar là ảnh gái đang ôm bó hồng của ai ý ==” khốn nạn, chẳng lẽ hoa đã có chậu? nhưng thôi mặc kệ, thích thì đập chậu cướp hoa luôn, tôi ấn nút kết bạn, chờ hồi lâu không có động tĩnh thì tắt fb rồi xem phim (phim hành động của Mĩ nhé chứ không phải Japan Anti Virus đâu)
Nghiền xong cái bộ phim dài 2h cũng tầm gần 11h rồi thì tôi onl fb lần nữa, và vâng! gái đã chấp nhận lời mời kết bạn của tôi nhưng mà khốn nạn là fb tôi không để tên thật của tôi và không để ava của mình nên gái không biết ai nên inbox hỏi ai đấy. Thấy acc gái vẫn sáng tôi liền rep ngay:
- Là tôi đây! Người bị cậu làm hỏng mất đôi tay quý giá ==”.
- Ặc! là cậu à? cho mình xin lỗi việc sáng nay nhé!
- Không cần nói nhiều, ngủ đê lấy sức, mai cậu phải chép bài cho tôi đấy đừng có mà quên!
- Ặc! cậu đúng là không phải con người mà.
- Ờ! tôi không phải người đâu, sao biết?
- Không đùa nữa, mà sao tay cậu bị thương cơ mà sao lại chat được? o.O?
Chết! gái nói đúng tim đen mà ==”
- Ờ thì.. gõ bằng 1 tay thôi, mà mai cậu mà không chép thì biết tay tôi đấy. Thôi tôi đi ngủ đây!
Nói rồi tôi off luôn, vừa nằm trên giường vừa cười hềnh hệch không sao ngủ được nhưng rồi một lúc thì cũng ngủ từ lúc nào không biết. Thế là kết thúc 1 ngày với bao biến động.

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:39)
Ko tồn tại



Chap 5.Hôm sau lên lớp gặp ngay gái đang ngồi trong bàn học, tay thì bấm điện thoại, tai thì đang đeo tai nghe. Tôi tiến bàn của gái rồi đưa tay đập xuống bàn, gái thì bất ngờ giật mình rồi ngửa mặt lên nhìn tôi. Tôi thì vẫn giữ cái vẻ mặt lạnh như băng rồi đưa tay lên chỉ vào tai ý muốn bảo gái bỏ tai nghe ra và gái cũng hiểu được nên bỏ ra cất vào ngăn bàn rồi hỏi với cái vẻ mặt nhăn nhó:
- Gì vậy? >”<
Không nói gì, tôi lôi hết 5 quển vở sạch bong sáng bóng ra đưa cho gái. Gái thì làm bộ mặt thảm:
- Oài! phải chép thật à? T.T
- Chứ sao nữa? Hôm qua cậu hứa rồi đấy, mà vở tôi đẹp thế này cậu mà chép xấu hay là làm bẩn thì cậu biết tay tôi
- Hic, cậu đúng là cái đồ ép người quá đáng mà!
- Tại cậu thôi, chịu khó đi, khi nào tay tôi khỏi thì tôi không nhờ nữa, mà không chép thì biết tay tôi đấy.
Gái mặt ngu ngơ hỏi lại:
- Cậu định làm gì vậy O.o?
Tôi tiến sát vào gái thì thầm:
- À! nếu cậu không chép thì tôi sẽ bảo với mọi người trong lớp là tôi với cậu là 1 cặp, mà nhìn tôi với cậu đầu năm đã thì thầm to nhỏ như thế này rồi thì ai mà không nghĩ vậy chứ?
- Cậu là cái đồ đáng ghét, ya!!!! >,<
Gái giơ tay lên đánh tôi nhưng tôi đưa tay lên tóm chặt vào tay gái rồi đáp:
- Thế nhé! tôi về chỗ đây!
Nói rồi tôi buông tay gái ra và về chỗ của mình trước bao nhiêu ánh mắt ngỡ ngàng của bọn trong lớp.
Về đến chỗ thì mấy đứa bạn nó cứ xúm vào tôi mà hỏi đủ thứ linh tinh
- Mày làm sao mà quen được An vậy?
- Mày được đấy, mới đầu năm đã có gái xinh để quen rồi!
- Thằng cờ hó này, mày có số nó không tao xin phát!
Tôi cười cười với bọn nó rồi ngoảnh mặt làm ngơ. Thấy cái bộ dạng của tôi như vậy bọn nó cũng chán chẳng thèm hỏi nữa.
Và cả tuần cứ đều đặn như vậy, hôm nào gái cũng chép bài cho tôi, mặc dù tay tôi đã khỏi lâu rồi, không biết là chép có đủ không nữa nhưng mà cũng dài đấy chứ, mà chữ lại còn đẹp và trình bày rất gọn gàng nữa chứ. Về nhà ngắm nhìn những nét chữ trong vở như rồng bay phượng múa mà tôi lại hạnh phúc muốn phát khóc nên, cuối cùng thì tôi cũng đã có thể tìm được 1 người đem đến cho tôi một thứ hạnh phúc nhỏ nhoi dù chỉ là qua những dòng chữ nhỏ nhắn đó. Bên trong tôi thì luôn thầm thương trộm nhớ hình bóng người con gái đó nhưng bên ngoài thì lại tỏ ra rất lạnh lùng với nàng và chưa 1 lần mỉm cười với nàng. Mỗi lần nhìn thấy nàng cười tươi khi nói chuyện với bạn bè hay nhìn mặt nàng tỏ ra khó chịu khi bị tôi bắt nạt thì tôi thấy nàng rất xinh và đáng yêu, đáng yêu hơn mọi đứa con gái trong trường, có lẽ trong tôi nàng là hình tượng người con gái tôi đang tìm kiếm.
Ngày chủ nhật của tuần học đầu tiên đã đến, hôm đó tôi ngủ nướng rất lâu, mãi đến 7h sáng mới dậy(mọi khi toàn 5h30 dậy) tôi vệ sinh cá nhân song thì xỏ đôi conveser vào, lấy Walkman ra, cắm tai nghe vào và đi bộ dọc con phố NVC, lúc chạy đến gần cầu Chương Dương thì quay về và ghé vào tiệm bánh mì và làm 1 cái vừa đi vừa ăn. Hơn 8h thì tôi trở về nhà, tắm rửa rồi gọi thằng bạn đi chơi game đến 12h mới về. Ăn trưa chán đến 1h thì đi ngủ, 3h dậy thì tôi lại đi chơi game rồi 5h ra đi chơi cầu lông. Xong hết 1 ngày chủ nhật, tối hôm đó tôi ngồi ngắm nhìn lại mấy quyển vở mà gái chép rồi chợt nhớ đến gái mà tôi mở máy lên onl fb, thấy acc nàng đang sáng tôi vội pm:
- Chào cậu, chủ nhật vui vẻ chứ?
Gái đáp lại luôn:
- Vâng cảm ơn! may mắn là hôm nay được nghỉ nên không phải chép bài cho ai đó ==”
- Á à? cậu dám bảo tôi là ai đó à? được, mai chép tiếp nhé!
- Ặc, tay cậu khỏi rồi đúng không? thế thì nhờ mình chép làm gì nữa?
- Thích thế đấy? sao không?
- Cậu là cái đồ… không phải con người mà >”<
Vẫn là cái câu nói khi xưa nhưng lần này tôi trả lời khác:
- Ừ đúng rồi đấy! Tôi định thôi không nhờ cậu nữa cơ mà cậu bảo tôi không phải người nên thôi vậy!
- Ê ê này này! cậu là con người được chưa?
- Chưa chân thành :l
- Cậu là người đẹp trai, tốt bụng nhất mà tôi từng gặp ^^! Được chưa ==”
Gái tỏ vẻ cute đáng yêu lắm ý nên tôi cũng siêu lòng.
- Ừ tạm chấp nhận, nhưng tôi có điều kiện dành cho cậu, nếu câu làm thì tôi sẽ thôi không nhờ cậu nữa!
- Gì vậy?
- Vì cậu làm tay tôi bị thương nên tôi không nấu ăn được, báo hại tôi cả tuần nay toàn phải ăn trưa với ăn sáng bằng bánh mì với mì tôm, nên tôi muốn cậu mai sang nhà tôi ăn trưa 1 bữa được chứ? tôi nấu ok! (Chém gió đấy, tôi không biết nấu ăn đâu :]] à mà chỉ biết nấu chút ít thôi, không bằng đầu bếp được)
- GÌ vậy? == sang nhà cậu lỡ cậu làm bậy hay cho thuốc độc vào thức ăn thì sao
- Này này! cậu nghĩ bậy bạ gì về tôi vậy? sang thì không phải chép, không sang thì chép tiếp, thế thôi ==”
Nói rồi tôi off rồi chạy xuống nhà tìm chị giúp việc xinh đẹp :]]
- Chị à, em bảo!
- Gì vậy em?
- Sáng mai chị đi chợ mua nhiều thức ăn vào rồi làm nhiều món ngon vào nhé, sáng mai em mời bạn về nhà ăn cơm
- Ừm! được rồi.
- Cảm ơn chị nhé! em đỉ ngủ đây!
Nói rồi tôi tung tăng chạy lên phòng rồi nhảy phát lên giường ngủ luôn.
Sáng hôm sau đến lớp thấy gái lại đến trước rồi nên cũng chạy luôn ra phía bàn gái, đưa cho gái cái tờ giấy rồi biến luôn về chỗ. Nội dung của tờ giấy cũng chẳng có gì mấy, chỉ có mấy dòng linh tinh thôi: “Trưa nay lúc đi học về rồi sang nhà tôi luôn đấy, số xxxxxxxx phố NVC, không sang thì xác định nhé!”
À mà làm cái sơ lược về chị giúp việc đã, chị ý thực ra là ở dưới Đông Anh, có họ hàng gì gì với pama tôi ý mà nên gia đình chị ý ngỏ lời muốn đưa chị ý lên thành phố học đại học, mà gia đình chị ý cũng nghèo nên pama tôi không những đưa chị ý lên đây ở với học mà còn giúp chị ý có tiền gửi về quê bằng cách thuê chị ý làm “giúp việc trá hình” lương 5tr 1 tháng ý mà, Chị ý học ĐH Bách Khoa, hàng ngày đi học bằng xe điện, xe này cũng là xe pama tôi sắm cho tôi nhưng mà khốn nạn là tôi ko thích đi xe đó vì xe đó nhỏ mà người tôi cao nên không hợp nên tôi nhường cho chị đi :]]
Cả hôm ý tôi học cũng chẳng chép bài gì cả, chỉ ngồi mà mơ tưởng tới cảnh sắp xảy ra mà cười thầm 1 mình. Tiết 5 tôi chẳng thèm học mà chém gió với thầy giáo là tôi đau bụng nên xin về trước nhưng thực chất là về nhà chuẩn bị ý mà :]
Về đến nhà thấy chị giúp việc xinh đẹp đang nấu nướng gì gì đó, trên bàn là mấy món đã hoàn thành rồi nhìn rõ ngon mắt với hấp dẫn chứ, tôi chạy lên phòng thay quần áo, kiếm cái áo boy london với cái quần bò ngố mặc vào rồi chạy xuống dưới giúp chị bày đồ ăn lên bàn trang chí nữa. Tự dưng chị giúp việc nhìn tôi cười cười rồi hỏi:
- Chà chà, mời bạn gái đến nhà đúng không mà chu đáo thế?
- Ặc! bạn gái đâu chị, tuy là con gái nhưng không phải như kiểu chị nghĩ đâu ==”
- Em từ trước đến giờ có bao giờ mời ai vào nhà ăn đâu? chắc là người em thích rồi.
Đệch, trúng tim đen rồi, nhưng tôi chuyển ngay chủ đề:
- À chị ơi! tý nữa lúc bạn em đến thì chị lên phòng chơi nhé! Em tự lo liệu được
Như hiểu được ý đồ của tôi thì chị ý gật đầu rồi nháy mắt đáp:
- Ừ chị lên phòng đây, tự lo liệu nhé!
Bày xong đủ thứ lên bàn thì tôi ngồi chờ gái, 12h15 có tiếng chuông cổng, tôi chạy ra thì thấy gái đang đứng ở cổng chắp 2 tay vào nhau, mắt thì đầy vẻ ngạc nhiên nhìn cute không chịu được >,<
Tôi chạy ra mở cổng cho gái, nhìn thấy tôi thì gái cúi đầu chào tỏ vẻ lễ phép ==”. Gái định dắt xe vào thì tôi nói:
- Khoan đã!
- Gì vậy? - gái đáp lại.
- Để tôi dắt xe cho, hì
Vừa nói tôi vừa cười với gái rồi dắt xe vào. Còn gái thì sững người ra, mắt mở to như kiểu vừa mới thấy sinh vật lạ vậy, mà đúng là như vậy thật vì đây là lần đầu tiên tôi tỏ vẻ ga-lăng và nở nụ cười với gái nên gái không ngạc nhiên làm sao được chứ?
Dắt xe vào rồi mà gái vẫn đứng ở cổng mà nhìn theo. Tôi chạy lại chỗ gái mà bảo:
- Ê này! vào đi chứ? đứng đây làm gì vậy?
Không đợi gái trả lời mà tôi tóm tay gái kéo vào trong nhà. Đến cửa thì gái như đã tỉnh lại liền buông tay tôi ra ngượng ngùng mà bảo:
- Để mình tự đi được rồi.
Nói xong tôi ra cái salon ở phòng khách ngồi xem tv mà bảo gái:
- Nhà tắm ở kia kìa, vào rửa tay với mặt mũi đi rồi ra ăn, mau lên đấy tôi đói lắm rồi!
Gái nghe lời tôi làm theo, 5p sau thấy gái quay ra chỗ tôi ngồi rồi hỏi:
- Xong rồi đây! mà sao cậu bảo là cậu đau bụng cơ mà?
- Chém gió đấy, thế cậu không biết suy luận à? đúng là đồ con lợn mà!
- Cái gì cơ? cậu vừa bảo ai là con lợn? tôi đánh chết cậu bây giờ.
Gái vừa nói vừa nhào đến tôi định đánh nhưng may tôi kịp đỡ và giải thích:
- Khoan khoan! tôi về chuẩn bị đồ ăn tiếp đãi cậu mà cậu không cảm ơn mà còn định đánh tôi à?
- Ờ thì vậy giờ cậu để khách ngồi đây à?
Tôi đứng lên rồi bảo gái đi theo tôi và tiến xuống dưới bếp. Tôi kéo ghế ra cho gái ngồi xuống bàn ăn rồi tôi tiến sang phía đối diện gái mà ngồi. Nhìn thấy đống thức ăn trên bàn gái tỏ vẻ ngạc nhiên mà hỏi tôi:
- Oài! cậu làm đây á? @@
- Ờ đấy thì sao? tôi biết nấu ăn từ lúc lớp 5 cơ!(Chém gió đấy :]])
- Không tin, cậu làm sao mà làm nhanh như vậy được?
Sặc, bị gái bắt thóp luôn mà nên đành lấy lí do vớ vẩn:
- À… ờ… thì… tối hôm qua tôi làm… rồi để tủ lạnh vừa nãy chạy về nhà hâm nóng lại thức ăn thôi hìhì!(Công nhận là tôi chém gió lên thần rôi)
Tôi ngồi xuống rồi bảo gái:
- Ăn đi nhé! cứ tự nhiên như ở nhà nhé!
Gái cũng nghe lời cầm đũa lên gắp ăn. Tôi thì lấy vô tủ lạnh lấy lon nước cam ra cho gái:
- Uống nước cam nhé!
Gái nhận chai nước cam từ tôi rồi gật đầu đáp. Tôi thì ngồi xuống ăn nhưng không tự nhiên được vì bận ngắm gái ăn. Vừa nãy thôi tôi bảo gái cứ tự nhiên như ở nhà thì gái ăn tự nhiên thật luôn, còn tôi thì cứ ăn kiểu rụt rè mất tự nhiên như kiểu không phải ở nhà mình ý. Nhìn gái ăn từ tốn thật, như mèo ý chứ chẳng như mấy con cá sấu khác, mời ăn là lao vào như lợn. Gái thấy tôi không ăn thì nói:
- Ăn đi chứ? nhìn cái gì vậy?
Đang feel mà chẳng biết câu hỏi đến từ gái nên tôi thành thật trả lời luôn mới ghê chứ?
- Tôi đang xem cậu ăn mà, nhìn đẹp lắm!
Ặc, lỡ lời mà, nói xong mới thấy mình ngu nên tôi cúi đầu vào ăn hùng hục, còn gái thì đang đỏ mặt cũng cúi xuống mà ăn.
Ăn xong rồi thì gái bảo tôi:
- Ê này! mình ăn xong rồi! giờ về được chưa?
Thấy thế tôi vội vàng đáp lại:
- Khoan khoan đã! ra phòng khách đi, ăn tráng miệng đã rồi về hì!
Nói rồi tôi chạy đi lấy 3 quả cam rồi gọt ra bỏ vào đĩa mang lên phòng khách. Gái thì đang xem tv, tôi đặt đĩa cam trên bàn rồi tiến đến ngồi cạnh gái nhưng vẫn có khoảng cách khá là xa:
- Này! ăn đi, cam này mẹ tôi mua đấy nên ngon lắm!
Gái lấy múi cam lên ăn rồi quay sang hỏi tôi:
- Sao lại là mẹ cậu mua mới ngon chứ? vậy mọi khi ai mua?
Chết cha, lại nói ngu 1 câu rồi, bây giờ mà tôi bảo là mọi khi do chị giúp việc mua thì đúng là lộ hết kế hoạch nên tôi lại nói dối.
- À! ờ thì mọi khi tôi mua nên không ngon bằng mẹ tôi mua!
- Cậu mà cũng biết đi chợ á? - Gái mở to mắt mà hỏi lại tôi với cái giọng sửng sốt.
- À ờ thì thỉnh thoảng cũng đi mà, không đi thì sao nấu ăn được
Được 1 lúc gái lại hỏi:
- Mà cậu ở nhà 1 mình à?
Lúc ý quên mất nên tự dưng tôi thẳng thắn mà trả lời:
- Không! có cả chị giúp… à à nhầm có mỗi mình tôi thôi!
Như đã nghe thấy từ gì đó nên gái hỏi lại:
- Cậu vừa bảo là có cả chị gì mà?
- À à! chị… chị của tôi ý mà nhưng đi du học rồi!
- Ừm!
Hú hồn @@ tý nữa là lộ.
Nói chuyện 1 lúc thì gái bảo là muốn về nên tôi cũng ra cổng tiễn gái về:
- Về cẩn thận nhé!
Ra đến cổng thì tôi với gái đứng nhìn nhau 1 lúc như muốn nói gì đó rồi cả 2 cùng đồng loạt lên tiếng:
- CẢM ƠN CẬU VỀ BỮA TRƯA NHÉ!
Cả 2 lại sững người 1 lúc rồi gái lên tiếng:
- Sao lại cảm ơn mình? mình mới là người cảm ơn mới đúng chứ?
- À ờ thì! mọi khi tôi toàn ăn cơm 1 mình nhưng hôm nay có có cậu nên tôi vui hơn thôi. về nhé!
Gái gật đầu, mặt ngượng ngượng rồi phóng xe đi luôn. Còn tôi thì tung tăng chạy vào nhà dọn đống đồ ăn đi. Tôi cảm thấy cực kì vui và hạnh phúc, tôi như là người may mắn nhất thế giới ý, gái đã nhận lời đến nhà tôi và được ăn cùng với gái nữa chứ, rồi cả những lúc nhìn gái ăn mà tim tôi lại đập thình thịch như muốn nhảy ra lồng ngực vì nhìn nàng quá đánh yêu. Tôi đã thích nàng rồi, thích từ ngay cái nhìn đầu tiên. Hôm nay tôi đã thể hiện được sự quan tâm đến nàng, dù chỉ là những điều nhỏ nhoi nhưng tôi không còn lạnh lùng như trước nữa, tôi muốn nàng biết được tình cảm của tôi nhưng vẫn không đủ dũng cảm để nói, chỉ có thể dùng hành động để nàng hiểu. Mong em hiểu là tôi chỉ tỏ ra quan tâm và vui vẻ khi ở bên em, chỉ có em mới có thể chi phối được cảm xúc của tôi. Nhưng mà... em hãy chờ tôi nói thích em nhé!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:40)
Ko tồn tại



Chap 6.Ngày hôm sau đến lớp, vẫn như mọi khi, gái đến rất sớm, gái là 1 học sinh giỏi, rất chăm và ngoan ngoãn.
- Ê!
Tôi nói với gái rồi đưa tay vứt xuống bàn gái quyển vở văn. Gái thấy vậy quay lên nở 1 nụ cười kèm theo đó là đôi mắt híp lại với nhau nhìn rất dễ thương mà trả lời lại tôi làm tôi suýt ngã:
- Hở? gì vậy?
Mọi khi chắc là tôi đã bị ăn 1 cái lườm với cái vẻ mặt nhăn nhó của gái rồi ý vậy mà hôm nay thay đổi kinh vậy?
- Có việc mới nhờ chứ làm gì nữa?
- Oài! đừng bảo là lại chép bài tiếp nhé >o<? - Mặt đang từ từ chuyển dần sang nhăn nhó.
- À không! tôi hứa rồi thì tôi sẽ giữ lời.
Vừa nói tôi vừa mở quyển vở ra và đến 1 trang giấy tôi chỉ tay vào đấy và nói:
- Làm bài này cho tôi! tôi không biết làm! Chút đến giờ văn mà không có thì tôi xử đấy!
Tôi giữ cái vẻ mặt lạnh như băng mà quay đi về chỗ. Còn mặt gái vừa nhăn nhó vừa có 1 chút buồn phiền trong đó, mắt thì long lanh nhìn theo tôi mà làm tôi thấy xao xuyến quá.
Hôm nay tôi lại khoác cái vỏ bọc lạnh lùng mà nói chuyện với gái. Gái thì chắc là khá bất ngờ vì chỉ mới hôm qua thôi tôi đã cười nói vui vẻ với nàng và còn tỏ vẻ rất ư là quan tâm nữa, vậy mà hôm sau tôi lại trở về con người lạnh lùng làm gái có vẻ hơi hơi buồn. Đến giờ ra chơi, gái ôm quyển vở rồi từ từ đến chỗ tôi và chìa ra trước mặt tôi nói:
- Đây! Văn của cậu đây!
- Ừ! tốt lắm!
Tôi đưa tay ra lấy quyển vở mà đáp gỏn gọn mà không cần nhìn gái. Gái thì nghĩ bị tôi giận vậy nên tôi mới có thái độ như vậy liền ngồi xuống bên tôi mà hỏi:
- Này! hôm nay cậu bị làm sao vậy?Mình làm sai gì à? :[[
- Làm sao là làm sao? Tôi vẫn như mọi hôm thôi?
Tôi đáp với cái mặt không thể tỉnh hơn.
- Rõ ràng hôm qua cậu đã thay đổi rồi mà? sao hôm nay cậu lại lạnh nhạt với tớ vậy?
Tôi hiểu được vấn đề gái đang thắc mắc liền đáp:
- Ừ đúng rôi! tôi giận cậu đấy!:]]
Gái nghe thấy vậy liền tỏ vẻ mặt nhăn nhó mà nói:
- Oài! tớ làm gì sai vậy?
- Không cần biết! cậu phải chuộc lỗi cho tôi!
- Nhưng mà tôi không biết cậu giận vì cái gì mà làm sao mà chuộc lỗi được?
Tôi ghé sát tai gái mà cười khúc khích nói:
- Hôm qua cậu không ở lại chơi với tôi nên tôi giận! tôi muốn cậu phải bù cho tôi 1 buổi đi chơi, không đi thì tôi công bố chuyện đó đấy!
Gái giơ tay lên đánh tôi:
- Cậu thật độc ác, không phải con người mà!
Nhưng may mắn là gái lại bị tôi tóm tay mà giữ lại:
- Muốn đánh tôi á? không dễ đâu nhé! Chủ Nhật tuần này, không nói nhiều
Gái vùng tay tôi ra và bước về chỗ.
Cả tuần nay tôi chỉ ngồi ngóng đến chủ nhật thôi nên không còn tâm trí để học nhưng vậy là cũng sắp chính thức vào năm học mới rồi, 2 tuần nay chỉ là học ôn lại kiến thức cũ nên cũng khá là nhẹ, cuối tuần tôi còn phải lên trường tập khai giảng cho ngày thứ 2 chính thức khai giảng năm học mới nữa chứ, tôi tưởng là sẽ được nhìn thấy hình ảnh của gái trong bộ áo dài cơ vậy mà hôm ý cả trường chẳng ai lại điên điên đi mặc áo dài làm tôi cũng hụt hẫng, trời thì nóng mà phải tập rõ lâu. đúng là nỗi đau của học sinh ==” nhưng mà cuối cùng thì ngày chủ nhật đó cũng đến.
Hôm nay tôi dậy cũng không sớm lắm, 6h dậy rồi vscn và lắp đôi converse vào chân và chạy bộ trên con phố Ngọc Lâm, đến đoạn cầu Long Biên thì tôi dừng lại và đi bộ thong thả trên đó.
Tôi bước chân từng nhịp, từng nhịp một trên con cầu Long Biên cũ kĩ với màu nâu vàng đặc trưng của sự rỉ sét mà ngắm nhìn dòng người đi lại trên cầu cùng với những người gánh hàng rong, ở dưới là con sông Hồng đã quen thuộc với bao thế hệ người dân Hà Thành, 2 bên bờ là 2 bãi bồi giàu phù xa với 1 màu xanh rờn. Tôi dừng lại giữa cầu, nhìn thật là xa xăm, xa kia là những con tàu, xa nữa là những con cầu bắc ngang qua con sông và những tòa nhà cao tầng. Ngắm nhìn cái nơi này cùng với những làn gió mát rượi mà cứ vi vu bên tai quả thật là tạo cho chúng ta 1 cảm giác gì đó rất dễ chịu và 1 chút bâng khuân. Những tia nắng sớm đầu tiên chiếu vào mắt tôi làm tôi sực tỉnh và quay đầu trở lại. Tôi xuống dưới con phố Ngọc Lâm rồi ghé vào ngõ Gia Thiều mua bánh mì ăn.
Trở về nhà, tắm rửa sạch sẽ tôi thay đồ rồi với lấy cái đt nhắn tin cho gái: “đúng 9h phải có mặt ở nhà tôi đấy”. 1 lúc sau gái nhắn lại: “Biết roài ==”. chuẩn bị 1 số thứ linh tinh xong tôi xuống nhà mà mở tivi lên xem chủ yếu là để chờ gái. Không biết là hôm nay gái sẽ mặc gì đây? 1 chiếc váy chăng? hay là áo thun quần jean chân đeo giày? Ngồi nghĩ tới gái thôi mà cũng mất cả tiếng đồng hồ.
Gần 9h thì có tiếng chuông cổng, tôi chạy ra thì thấy gái đang đứng ở đấy, bên cạnh là chiếc xe điện của gái. Hôm nay gái ăn mặc 1 phong cách rất trẻ trung. Cũng không khác lắm với tôi nghĩ. Nàng mặc chiếc áo sơmi carô đỏ đen dài mà tôi nhìn cứ thấy quen quen :-j Nàng mang quần jean xanh trắng, chân nàng đi 1 đôi Vans Zappato màu xanh đỏ. Phải gọi là nhìn nàng rất tuyệt và cá tính. Tôi mở cửa cho nàng vào và bảo nàng vào nhà uống nước. Tôi lấy 2 ly nước và pha 2 gói lipton còn cắt thêm quả chanh gài vào miệng ly nữa nhìn rất đẹp mắt. Tôi mời nàng uống nước, nàng gật đầu nhận ly nước. Tôi uống 1 ngụm thì thấy gái vẫn ngồi đơ ra đấy (chắc gái tưởng tôi bỏ thuốc độc vào ly nước nên không dám uống đây mà :]]) thấy vậy tôi mở lời:
- Ê này! uống đi chứ? sợ tôi bỏ thuốc mê vào à? không uống thì đưa đây tôi uống hộ cho.
Vừa nói tôi vừa định giơ tay giật cốc nước nhưng gái vội phản bác:
- Đâu có! đây tớ uống đây.
Gái rối rít đáp lại rồi lấy ly nước lên uống, thấy vậy tôi liền trêu gái:
- Ê ê! đừng uống có thuốc mê đấy!
Gái nghe thấy vậy vội phun nước ra, bắn cả vào mặt tôi. Tôi nhăn nhó đáp:
- Đùa vậy mà cậu cũng tưởng thật à? Bẩn hết cả áo tôi rồi này T.T!
Gái lấy khắn giấy lau bàn rồi lau áo cho tôi miệng thì rối rít:
- Cho mình xin lỗi! mình tưởng thật nên…
Vẻ mặt gái có vẻ thảm nên tôi xuống nước.
- Thôi, cậu ngồi đây đi, để tôi lên phòng thay áo!=="
Nói rồi tôi bước lên lầu và tìm đống áo xem có cái áo nào đẹp không.
- À đây rồi
Tôi hét lên sung sướng vì tôi cũng có 1 cái áo sơmi carô đỏ đen giống hệt gái nên tôi vội mặc vào rồi cũng tìm cái quần bò xanh màu gần giống gái mà lắp vào, hình như là tôi cũng có đôi Vans Era màu xanh đỏ gần giống kiểu cái đôi Zappato của gái. Vậy là tôi đã có cái set đồ gần giống gái. Và 1 lẽ nữa là tôi cố ý làm vậy là muốn chọc tức gái :]], chắc đi trên đường mọi người sẽ ngỡ chúng tôi là 1 cặp, vì vậy mà gái gái sẽ chết vì ngượng mất thôi
Tôi đi xuống dưới nhà, nở một nụ cười với gái:
- Chờ có lâu không?
Gái thì vẫn dán mắt vào tivi mà đáp:
- Không!
Vài giây sau gái ngước mắt lên nhìn tôi, mắt chứ O mồm chữ A rồi hét lên:
- Hả? ai cho ông bắt trước tui >”<!
Tôi đáp lại với vẻ mặt cún con vô tội:
- Đừng trách tôi chứ! tại cậu làm ướt hết áo tôi rồi mà tôi còn mỗi áo này để mặc thôi nên thông cảm nhé :P
- Thế thì ông tự đi mà chơi 1 mình nhé! tui về đây!
Mặt gái hầm hầm bước ra cửa nhưng mà tôi khóa cửa rồi nên chẳng sợ, kakaka.
- Ừ về đi, đi rồi đừng quay vào đây nữa nhé!
- Ừ! về luôn đây.
Tôi ngồi xem TV, vài giây sau thì gái quay lại. Tôi lên tiếng:
- Về rồi cơ mà? cậu còn quay lại đây làm gì?
- Ặc, chìa khóa đâu? tui ra tui mở cửa?
- Hêhê, đây không phải nơi cậu muốn vào thì vào, muốn ra thì ra đâu nhé!
- Thế bây giờ cậu muốn gì?
- Giữ lời hứa với tôi đi!
Gái nghĩ 1 lúc rồi sáng mắt lên như đã nghĩ ra được cái âm mưu gì đó rồi đáp:
- Ừm! ok, đi luôn đi.
Tôi thận trọng sợ sau khi tôi mở cổng thì gái sẽ phóng mất luôn nên bảo gái:
- Ừ! đi Vincom nhé! đưa chìa khóa xe cậu đây, tôi chở
- KHÔNG! cậu nặng như con lợn ý!
- Không đưa thì ở đây nhé! kakaka!
Mặt gái sụ xuống đưa chìa khóa cho tôi, tôi mở cổng dắt xe ra và khóa cổng lại chờ gái rồi phóng 1 mạch đến Vincom Village.
Bọn tôi đi đến đâu là bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía đó, đơn giản là hôm nay tôi và gái mặc đồ phải gọi là trên cả đôi. Các cặp khác có lẽ chỉ mang áo đôi với nhau nhưng tôi với gái thì lại chơi hẳn là set đôi luôn, chắc ai nhìn vào cũng đều nghĩ tôi với gái là 1 cặp và rất rất iu nhau nhưng thực ra là không phải vậy :]]
Tôi thì đàng hoàng mà bước còn gái thì cứ đi sau tôi ngượng chín mặt cúi đầu xuống đất mà đi. Tôi nắm lấy tay gái và kéo gái đi, gái không phản ứng cũng bước nhanh theo tôi, có lẽ vì ngượng nên nàng không dám nổi cáu với tôi. Đi đến chỗ có máy gắp thú, tôi hỏi gái:
- Ê này! Cậu thích con nào tôi lấy cho!
Gái nhìn nhìn 1 lúc rồi chỉ tay vào con mèo bông nở một nụ cười tươi rồi nói:
- Đây đây, con mèo này này!
- Ặc! ==”!Mặt tôi nhăn lại tỏ vẻ khó chịu. Đùa chứ gái bảo lấy con nào không lấy mà lại lấy đúng con mèo ý chứ, con mèo này ở dưới mấy con khác nên lấy khó lắm ý! Tôi đưa tay và điều chỉnh cái cần và gắp từ các con thú ở trên ra 1 bên, nhưng mà khốn nạn ở chỗ tôi gắp được con thứ 3 lên sắp lấy được mèo rồi thỳ mấy con kia đổ xuống và con mèo lại ở dưới tiếp ==” khốn nạn vai~ beep! Nhưng rồi vì lòng kiên trì cộng với cả đống tiền tôi bỏ vào thì quả là không vô ích khi tôi đã có được nó tặng cho gái, mất tới 20p của tôi chứ có đùa đâu ==”! sau khi nhận được con mèo, mặt gái tỏ ra hớn hở và vui sướng, không còn cái vẻ mặt bí xị như lúc mới vào nữa. Tôi định dẫn gái đi chơi cái trò nhà hơi để thoải mái nhảy nhót tung hoành.
- Ê này! đi chơi trò nhà hơi với tôi đi
Gái mở to mắt nhìn tôi như sinh vật lạ:
- Cậu bị làm sao vậy? bị điên à? lớn tướng còn chơi cái trò trẻ con ý ==”
- Nhưng mà hay mà ^^! được thoải mái nhảy nhót tung hoành!
Tôi cố gắng làm bộ dễ thương để cho gái nhìn thấy mà siêu lòng, nhưng mà gái chẳng thèm để ý mà còn mắng tôi nữa chứ T.T
- CẬU ĐI MÀ CHƠI NHÉ! TUI KHÔNG PHẢI TRẺ CON!
Tôi im lặng chẳng dám nói thêm nữa! con gái đúng là khó hiểu thật, vừa nãy thôi gái còn rụt rè e thẹn lắm, vậy mà bây giờ thì chẳng khác gì King Kong :[[ Nghĩ lại thì nhiều lúc tôi cũng lép vế trước nàng thật
- Ê! này mình bảo! đi chơi trò tàu lượn đi!
Gái kéo tay tôi kèm theo đó là gương mặt cún con khiến tôi lại đơ người. Trời! con gái khó hiểu thật thật luôn đấy T.T sao trời sinh ra con trai mà còn sinh ra con gái để làm gì chứ?
Không phản xạ gì hết, tôi lên tàu lượn với gái. Tôi là tôi ghét nhất cái trò tàu lượn, đu quay rồi cả thuyền rồng nữa, mỗi lần tôi chơi xong là y như rằng mắt tôi sẽ nhìn 1 thành 2 và đầu tôi thì đầy sao trên đầu T.T
Cuối cùng thì cái trò tàu lượn cũng chơi xong. Gái thì hét như đúng rồi ý, nhất là cái đoạn xoay vòng tròn, nó có cảm giác như mình sắp rơi xuống đất ý! Còn tôi thì tuy không biểu lộ cảm xúc gì nhưng mà ở đầu thì đang choáng lắm, đã thế lúc xuống gái còn khen tôi nhưng mà tôi thấy như kiểu chọc mình ý:
- Oài! cậu siêu vậy? tớ chẳng thấy cậu hét 1 câu bào cả.
Nhưng mà đang choáng nên tôi cũng chẳng đáp nhiều mà cứ cái tỉnh trạng đầu óc thế này thì không chơi gì được mất nên tôi bảo gái đi ăn:
- Ê! đi ăn đi, tôi thấy hơi đói và mệt
- Sao cậu yếu vậy? mới chơi mà đã mệt, giờ đi ăn kem nhé ^^!
Không nói không rằng tôi cũng gật đầu, tôi bảo đi ăn nhưng thực chất là nghỉ ngơi để cho cái đầu nó ổn định lại. Choáng quá tôi sợ chơi tiếp chắc ngất luôn mất ý

 [VIP] Nhokchungtinh9x (16.03.2014 / 20:41)
Ko tồn tại



Chap 7.Vào 1 quán kem ngon. Tôi lấy 1 vani còn gái thì ăn xong 1 sôcôla thỳ gọi 1 vani tiếp rồi thêm cả 1 hộp váng sữa nữa! Chờ gái ăn xong thì tôi cũng thanh toán và rủ gái đi xem phim. Cái khoản xem phim thì tôi và gái không hợp nhau nên đâm ra cãi nhau chí chóe.
- Chúng ta sẽ xem phim… À đúng rồi G.I.Joe nhé!
- Không! tui không xem phim hành động đâu, tui muốn xem Despicable Me cơ
- Tôi không thích phim họat hình nên chúng ta sẽ xem G.I.Joe okey!
- Còn tui thì không thích phim hành động nên phải xem Despicable MeI!
- Không là không! Xem phim hành động...
- Xem phim hoạt hình!
Thấy cứ cãi nhau như vậy chắc đến tết mới xem được nên tôi mới dừng cuộc tranh luận ở đây để đổi sang đề tài khác.
- Thôi! hay thế này đi, chúng ta sẽ đi xem phim 4D, vừa có hành động vừa có họat hình, được chứ!
Gái nhăn mặt lại rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý! Tôi đến quầy bán vé mua 1 cặp rồi cùng gái bước vào. Đây là bộ phim dài 10p, nói là phim chứ thực chất là không phải phim vì nó không có cốt truyện, chỉ đơn giản là mọi người đang ở trên 1 con tàu lượn và lao đi với tốc độ nhanh rồi thì lao vào mồm khủng long, đâm xuống núi lửa, bị quái vật chặn đầu bla bla… Nó không đáng sợ như vậy đâu nhưng mà khốn nỗi là phim 4D nên phải đeo kính rồi cả cái ghế nó cũng rung lắc đủ các kiểu tạo cảm giác như thật dẫn đến việc tôi cũng phải thót tim mấy lần nhưng không biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, còn gái thì gái vẫn vậy, hét 1 cách điên cuồng, có khi còn át đi cả tiếng âm thanh trong phòng ý phát ra ý!
Xem xong phim gái chạy lại chỗ tôi nhăn mặt bĩu môi bảo tôi:
- Hic hic, phim 4d gì mà sợ hơn cả phim ma vậy T.T
- Tại cậu chứ, tôi bảo cậu xem phim hành động thì không nghe cơ ==”
- Tại cậu mới đúng, xem phim hoạt hình thì không xem lại xem cái phim này >”<
- Tại cậu mới đúng!
- Không phải, tại cậu ý!
- Tại cậu >”<
- Tại cậu ý >,<
Cứ như thế này thì chắc là cái điệp khúc “Tại cậu” còn lâu mới đến hồi kết nên tôi đành phải xuống nước ra tay nhường gái:
- Thôi! không nói nhiều nữa, tại tôi được chưa? giờ chúng ta đi chơi cái khác đi.
Thấy tôi đã chịu khuất phục nên gái tạo vẻ mặt hình cún con với 2 mắt long lanh ngước lên bảo tôi:
- Đi chơi đua xe ha!
Tôi sững người nhìn gái với mắt hình chữ O, gái định dùng mĩ nhân kế mê hoặc tôi nhưng mà tôi đã kịp lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh, lạnh lùng như xưa mà đáp:
- Không! con gái con lứa ai lại chơi đua xe, chúng ta sẽ chơi trò… nhà ma okey!
Gái nhắm mắt hét lên:
- Không…..! Tui sợ ma lắm, thích thì cậu tự chơi 1 mình đi :[[
- Kệ cậu thôi, tôi là người chủ tri lẫn chủ trì nên tôi có quyền quyết định!
Mặt gái sụ xuống 1 đống, đầu thì cúi xuống đáp:
- Rồi thì đi, hix hix
Tôi nở 1 nụ cười nham hiểm không để lộ cho gái biết rồi kéo gái ra chỗ nhà ma. Mục đích tôi đến nhà ma là vì tôi muốn dọa gái cho gái sợ thui ý mà chứ không có ý đồ gì đen tối, tôi có âm mưu là sau khi dẫn gái vào nhà ma rồi bỏ gái ở trong ý mà khóc thét rồi đến 1 lúc nào đó tôi sẽ lao ra cứu gái và đưa gái ra ngoài, rồi sau đó gái sẽ quá xúc động mà ôm hôn tôi thắm thiết)
Đứng trước cửa ngôi nhà ma, tôi đặt 2 bàn tay lên vai gái, đôi mắt tôi thì nhìn thẳng vào ánh mặt đầy sự lo sợ của gái mà nói:
- Đừng sợ nhé! cầm chắc lấy tay tôi đừng buông ra đấy, nếu bị lạc mất tôi thì hãy hét lên nhé!
Gái gật đầu đồng ý rồi nhỏ nhẹ đáp lại:
- Nhưng cậu.. không được buông tay tớ ra đâu đấy
Tôi nhìn gái mỉm cười rồi gật đầu để tạo niềm tin về tôi cho gái. Tôi nắm chặt lấy tay gái (à không phải mà là gái nắm chặt tay tôi mới đúng chứ) kéo gái vào trong nhà ma, tôi bước đi từ từ chẫm rãi để còn kịp phản ứng với mọi diễn biến trong này. Đi được 1 đoạn rồi, cũng chẳng có gì gọi là thực sự sợ cả, rồi bỗng nhiên từ trong 1 tấm rèm bên tường có 1 người phụ nữ máu me đầy mình, tóc xõa buông dài cầm theo con dao lao ra miệng thì gầm gừ làm gái hốt hoảng hét lên rồi nép sát vào tôi, tôi thì kéo người gái sang bên phải mình rồi chạy. Đùa chứ vào đây tôi cũng sợ lắm ý, sợ đến mức cái âm mưu của tôi còn phải bỏ qua không thực hiện nữa, lỡ tôi bỏ gái ra mà chạy gặp con ma khác chắc là tôi cũng hú hồn hú vía, đi 2 người bao giờ cũng cảm thấy an toàn hơn 1 mình mà. Chạy được mấy bước thì từ trên trần nhà có con người nộm bị treo cổ rơi từ trên trần nhà xuống lủng lẳng trước mặt mà cười khanh khách khiến gái lại lần nữa hoảng hồn nhắm mắt lại rồi chúi vào sau lưng tôi nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà. Gái vừa chúi vào lưng tôi thì lại hét toáng lên rồi chạy nhanh về phía trước.
- AAAA……
Thì ra là ở tường có mấy bàn tay chui ra tóm chân tóm tay gái. Tôi chạy theo gái rồi bỗng lại nghe thêm tiếng hét thất thanh nữa, tôi lo lắng chạy đến thì thấy gái đang ngồi thụp xuống đất mà ôm mặt như không muốn nhìn vào thứ trước mắt mình. Trước mặt gái là 1 con zombie đang gầm gừ, phía sau là 1 đứa trẻ con hình như là búp bê mất 1 nửa đầu bên trái nhìn thấy cả não bên trong đang cười hehehe… (hình như là thế không nghe rõ nữa)
Tôi tiến đến gái định kéo gái đứng dậy thì gái khua tay đánh loạn lên mà thất thanh:
- AAA… TRÁNH XA TÔI RA, TRÁNH XA TÔI RA!!!!!!!!!!!
Tôi giữ hai tay gái lại:
- An! Nhìn này! là tôi đây, đừng sợ nữa, có tôi ở đây rồi!
Gái ngước mắt lên khóe mắt thì long lanh như sắp khóc rồi ôm chầm lấy tôi. Tôi sững người vì hành động đó của gái, nhưng tôi cũng để yên như thế. Tôi cảm nhận được lỗi sợ hãi trong gái, tôi biết được gái đang rất sợ và gái cần có người che chở cho gái để vượt qua sự sợ hãi đó, trong sự sợ hãi, gái đã cố gắng tìm ra 1 tia hi vọng để giải thoát cho mình và lúc tôi chạy đến bên gái thì tôi chính là tia hi vọng đó nên tôi hiểu được hành động của gái.
- Đừng sợ, có tôi ở đây rồi!- Tôi nói.
Như đã bớt sợ hãi, gái từ từ buông tôi ra mà trách:
- Sao cậu bỏ tay tớ ra vậycậu bảo sẽ không để tớ bị lạc mà!
- Là do cậu sợ quá nên buông tay tôi ra đấy chứ!
Vừa nói tôi vừa cầm tay gái lên nắm chặt lại mà tiếp lời:
- Đừng buông ra nữa đấy!
Gái gật đầu nhỏ nhẹ trả lời:
- Cậu cũng không được buông đấy!
Nói rồi tôi lại cùng gái đi tiếp các cửa tiếp theo cố gắng ra khỏi cái nơi này. Đến chỗ có mấy phòng bệnh thì gái lại run run, 2 tay bám chặt vào vào tôi mà núp ở phía đằng sau. Rồi bỗng trên giường bệnh có 1 người bật dậy mà la hét thất thanh, gái giật mình, tôi thì trấn an gái:
- Đừng sợ, chỉ là hình nộm giả thôi mà!
Nói rồi tôi lại cùng gái đi tiếp thì ở trong gầm giường có 1 đứa trẻ con bò ra, mặt đầy máu me, mắt thì bị mất 1 bên đang bò ra chắn đường mà luôn miệng kêu: “Mama.. mama..” Tôi và gái cũng giật mình và sợ nhưng cũng bước qua nhanh. Đi đến gần cửa thì gặp 1 mụ y tá tóc rũ, áo dính đầy máu me, tay đang cầm cái xi lanh đang nhìn nhìn chúng tôi, tôi kéo gái nép sang phía bên phải của mình và từ từ đi qua mụ y tá đó, nhưng mới đi được 3 bước thì mụ ý tá đó cười rống lên và đuổi theo bọn tôi, lúc ý gái nghe thấy tiếng cười thì giật mình quay lại, thấy mụ ta đang đuổi theo thì gái thét lên bảo tôi chạy. Tôi kéo tay gái chạy thật nhanh ra ngoài cửa rồi đóng sầm cánh cửa lại. Sắp ra được rồi, còn nốt chỗ này thôi vì tôi đã thấy có chút ánh sáng ở cuối con đường. Cái nơi này thật là u ám, 2 bên là những bia mộ rồi con đường thì rải đầy lá khô còn có cả tiếng quạ kêu nghe mà rùng mình. Tôi cầm tay nàng chắc lắm, tôi không muốn nàng phải sợ hãi khi lạc mất tôi như vừa nãy, tôi muốn tôi là người mà nàng có thể tin tưởng để bảo vệ và che chở cho nàng. “Cạch” Bên cạnh tôi là 1 ngôi mộ đang bị đổ ra sau và từ dưới có 1 cánh tay xương thò lên và từ từ ngóc cái sọ lên, tôi lại kéo gái chạy nhanh “cố lên, sắp tới cửa rồi” – Tôi tự nhủ khi tôi đã thấy ánh sáng ở phía xa xa. “Ruỳnh” Tôi tuột khỏi tay gái, thì ra là gái chạy nhanh quá mà bị vấp ngã, tôi chạy lại:
- Cậu có sao khôngvậy!
gái thì vừa sợ vừa đau mà nói với tôi:
- Hic hic, chết rồi, tớ không đi được rồi! đau quá, huhu..
Tôi quỳ xuống xem thì ra là vì chạy quá nhanh mà gái bị ngã đến chẹo chân, tôi quỳ xuống, tháo giày gái ra mà xem. Hình như là vì bị nỗi đau át đi cả sự sợ hãi mà gái không còn sợ nữa. Tôi nhấc chân gái nên nói:
- Sẽ ổn thôi mà! Nhớ chịu đau nhé!
Nói rồi tôi nắn lại khớp cho gái thật nhanh, “rắc” chân gái giờ đã vào khớp nhưng kèm theo đó là tiếng la của gái, tôi cũng hiểu vì khi bẻ lại khớp như thế đau lắm, tôi cũng bị mấy lần rồi:
- Huhu.. đau quá! T.T
- Xin lỗi nhé! Làm thế thì cậu mới đi được!
Tôi kéo gái mà đứng lên nhưng mà đồng thời tôi cũng nhận thấy là cái cỗ quan tài ở bên cạnh đã mở ra và con ma cà rồng đã đứng ở ngay đằng sau gái, tôi thì sững người không nói được gái thấy vậy thì quay lại rồi la lên, con ma cà rồng đang tóm lấy tay gái giả bộ như muốn hút máu, gái thì vùng vẫy cố gắng tháo tay ra khỏi con ma kia, tôi sực tình người rồi cố gắng kéo gái lại phía bên mình.
- Buông ra, buông ra, huhuhu…
Gái hét lên với cái giọng như đang khóc, tôi không thể kéo gái qua mình được vì nó quá khỏe, tôi tức giận gạt phăng tay tên giả ma kia ra rồi đạp vào bụng nó làm nó ngã ra sàn. Gái lại lần nữa ôm chầm lấy tôi mà khóc:
- Mau… mau đưa tớ ra khỏi chỗ này đi hichic!
- Tôi sẽ không để cậu bị làm sao đâu!
Nói rồi tôi quỳ xuống dưới chân nàng rồi bảo nàng leo lên lưng tôi, nhưng nàng vẫn rụt rè ngượng ngùng không dám leo lên. Tôi hét lên:
- LEO MAU LÊN KHÔNG TÔI BỎ CẬU LẠI ĐẤY!
Nàng cũng sợ hãi mà nghe theo lời tôi. Tôi cõng nàng ra ngoài! Nàng thì vẫn lấy 2 tay choàng qua cổ tôi mà thút thít. Tôi cảm nhận được từng hơi thở ấm nóng của nàng phả vào má tôi, mái tóc nàng toát ra 1 mùi thơm dễ chịu khiến đầu óc của tôi cảm thấy u mê. Tôi muốn phút giây này dừng lại mãi mãi. Tay nàng bám chặt vào cổ tôi, tôi nghe được từng tiếng nấc vang lên “hức””hức” rồi thỉnh thoảng lại có những giọt nước mắt của nàng lăn xuống má tôi. Tôi biết nàng đang rất sợ, Tôi thấy tôi thật là tồi tệ, vì tôi nghĩ ra cái trò này nên nàng mới ra nông nỗi này, tôi rất ân hận, tôi đã không bảo vệ được em mà còn để cho em khóc. Tôi xin lỗi em nhiều nhé!
Ra được ngoài cửa rồi, tôi buông gái xuống, gái như vẫn còn sợ nên mắt vẫn nhắm tịt lại, tôi đặt 2 tay vào vai gái an ủi:
- Chúng ta ra ngoài rồi, đừng sợ nữa.
Từ từ gái mở mắt ra, tôi nhận thấy mắt gái đỏ hoe, tôi hiểu được điều đó, em khóc nhiều lắm.
- Xin lỗi cậu nhé! Vì tôi mà cậu mới sợ như vậy!
Gái như đã bớt sợ hẳn nên cũng chịu đáp với giọng nhỏ nhưng pha chút tức giận:
- hix hix biết người ta sợ ma mà còn vào đây, cậu cố tình làm thế để cho tui khóc chứ gì!
- Thôi! Cho tôi xin lỗi mà, lần sau tôi sẽ không thế nữa mà!
Tôi đáp lại với cái giọng nài nỉ
- Tưởng xin lỗi là xong à?
Mặt nàng phũng phịu đáp nhìn yêu cực ^^!
- Ặc, thế này nhé! Để đền bù, tôi sẽ….
Tôi ngập ngừng nói, giọng nói cũng pha chút ngượng ngùng trong đó nhưng đó là tấm lòng chân thành của tôi. Tôi biết em yếu đuối nên muốn che chở cho em. Nhìn cái vẻ mặt sợ hãi đầm đìa nước mắt vừa nãy của em là tôi chỉ muốn bên nàng để bảo vệ nàng đến hết đời.
- Tôi sẽ… bảo vệ cậu đến hết cuộc đời này, được chứ!
Nàng đỏ mặt đáp rồi bước đi luôn.
- Không thèm!
Thấy gái đi thì tôi cũng chạy theo gái, không nhắc lại vấn đề vừa nãy nữa, tôi đổi sang chủ đề khác.
- Tối rồi, giờ mình đi ăn nha!
Gái quay mặt lại, cười hớn hở!
- Ăn á? Đi luôn! Hihi..
- Đúng là lợn mà, nghe đến ăn là cười híp cả mắt!
Gái giận dỗi đáp lại:
- Ờ đấy! thì sao?
Tôi thì cười nhưng không đáp lại, có lẽ bên nàng thì tôi mới có thể cười 1
cách thoải mái như vậy, cười 1 nụ cười không hề giả tạo, nụ cười xuất phát
từ sâu trong tâm hồn đầy cảm xúc rối loạn của tôi, và chắc có lẽ chỉ có
người tôi yêu mới có thể thấy được cái nụ cười đó. Tôi cười thật nhiều để
nàng có thể hiểu được là chỉ có bên nàng mới có thể khiến tôi vui vẻ, nàng
rất quan trọng đối với tôi. Nàng chính là ánh nắng xua tan đi cái lạnh lẽo trong tôi, bằng mọi giá tôi phải giữ thật chặt nàng, tôi không muốn trở nên lạnh lẽo lần nữa, tôi muốn được cảm nhận cái ấm áp của tình yêu khi có nàng bên mình. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã mang nàng đến bên tôi!
Tôi cùng nàng vào 1 quán ăn bên đường, vẻ mặt của nàng đã vui nên nhiều, tôi nhận thấy nàng có nụ cười rất tươi và đẹp, tôi muốn ngắm mãi cái khuôn mặt rạng ngời cùng cái nụ cười tươi của nàng. Nàng ăn rất từ tốn, không hề vội vã, vậy mà vừa nãy nàng nghe thấy đi ăn là sáng mắt lên làm tôi tưởng nàng ham ăn lắm cơ :]]
- Ăn đi! Nhìn cái gì vậy?
Nàng sau 1 hồi ăn chán chê thì ngước mắt lên hỏi tôi
- Nhìn đồ con lợn ăn chứ sao nữa?
- Lợn á? Ờ đấy, không ăn tui ăn hết nhá! Haha…
Tưởng nàng sẽ giận vậy mà nàng còn vui mới khốn chứ, nhìn xuống mấy đĩa thức ăn công nhận là đã gần hết rồi, tưởng ăn từ tốn thì không phải lợn hóa ra là ăn rõ khỏe, khỏe hơn cả lợn ý ==”
Tôi cũng nhanh chóng lao vào xâu xé chút thức ăn cuối cùng. Ăn chán xong thì chúng tôi đi về, chân gái bị đau, tôi sợ đi đường có chuyện nên lấy xe gái hộ tống gái về nhà.
- Chân cậu đau thế này để tôi đưa cậu về nhé!
- Cậu định đưa tớ về bằng gì?
- Xe của cậu chứ gì nữa.
- Vậy cậu đi cái gì về?
- Xe bus hoặc taxi, xe ôm..đủ thứ!
- Thôi, để tớ tự về, nhà tớ xa lắm!
Tôi dứt khoát đáp:
- Không nói nhiều! Lên xe đi rồi đọc địa chỉ cho tôi!
- Thôi! Cảm ơn cậu! tớ không phiền đến cậu đâu! – Gái nói mà mặt cứ ỉu xìu.
- Cậu mà không nghe theo tôi thì tôi sẽ cho cậu ở đây không về được đấy!
Nói rồi gái cũng tỏ vẻ mặt cam chịu mà leo lên xe để tôi đưa gái về. Nhà gái công nhận xa thật, ở tít phía mạn Tư Đình chỗ đê ý, tôi còn nhớ là ở cái đường phía cuối sân bay cơ, xa như vậy thảo nào pama gái sắm xe điện cho gái đi học. Về tới cổng nhà gái thì tôi cũng xuống xe trả cho gái rồi chào gái ra về.
- Chào cậu nhé! Tôi về đây, ở nhà đừng chạy nhảy nhiều không đau chân đấy!
- Ừm! mình nhớ rồi! chào cậu nhé! Hôm nay phiền cậu quá!
- Ờ! Làm phiền người khác nên lần sau trả nợ nhé!
Mặt gái lại xị ra khi nghe thấy 2 chữ trả nợ!
- Hic hic.. lại trả nợ gì nữa đây, mệt với cậu quá!
- Cái này chờ cậu khỏi tôi sẽ tính sau nhé! Bye, tôi về đây!
Nói rồi tôi đi bộ lên đê bắt xe bus về, may mà nhà nàng ở ngoài mặt đường chứ không phải cuốc bộ về rồi
Like [1] : hotboy_lovely97 , Thích điều này!

 [VIP] Nhokchungtinh9x (17.03.2014 / 15:12)
Ko tồn tại



>>>>>>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (17.03.2014 / 15:12)
Ko tồn tại



>>>>>>>>>>

 [VIP] Nhokchungtinh9x (17.03.2014 / 15:13)
Ko tồn tại



>>>>>>>>>>>>>


  Tổng số: 290
1 2 3 ... 29 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
33 / 153 / 9755