Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

Truyện:Yêu hay thương hại-Thất bại hay chơi dại


Đánh giá:(Hay 231 - Không Hay 170) 231 / 170
Lượt xem:32828 - Bình luận:274
1 2 3 ... 28 >>

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:00)



Trong cuộc đời hắn. 6 năm tồn tại trên đất
Sài Gòn. Chỉ có 4 người con gái làm hắn
chẳng bao giờ quên được. Vì cả 4 người con
gái đó đã cùng hắn trả qua rất nhiều khó
khăn trong cuộc sống. Rất nhiều những lúc
tưởng chừng đã gục ngã. Có những lúc hắn
chán nản muốn nhảy cầu tự vẫn. Nhờ có gia
đình và những con người đó đã giữ hắn lại.
Đêm nào hắn cũng cầu mong những điều
tốt đẹp nhất đến cho cả 4 người. Hắn chưa
bao giờ nghĩ cuộc đời hắn lại có nhiều bóng
hồng như vậy. Hắn cũng chưa bao giờ nghĩ
những người đã bước vào đời hắn đều phải
chịu đau khổ. Hắn chưa từng và cũng chưa
bao giờ mong muốn điều ấy.
Và Oanh… là người con gái đầu tiên.
PHẦN 1
Chương 1:
4 năm trước…
Nhận kết quả của kì thi đại học trên
tay.Con số 8 chình ình trên giấy báo. Hắn
cười mỉm. Đúng như những gì hắn mong
muốn cuối cùng đã thành sự thật.
Cuối năm 11. Nhà hắn gặp chuyện ko may.
Liên quan đến kinh tế. Hắn chủ động nói với
ba hắn:
- Ba! con muốn nghỉ học để đi làm cùng ba
phụ ba trả nợ.
- Mày điên à? Mày có biết chỉ có học mới
giúp gia đình thoát khỏi
cảnh nghèo ko? – Ba hắn giận dữ mắng hắn.
- Nhưng con ko muốn ba thêm khổ nữa. Lo
cho con ăn học như vậy rồi sang năm còn
học thêm này nọ làm sao mà ba có đủ tiền
lo cho con và trả nợ? – Hắn cố cãi lại ba
hắn.
Ba nhìn hắn rồi lấy lại ánh mắt thương
yêu.Rồi nhẹ nhàng nói với hắn.
- Con ạ! Nhà có 6 đứa. Con Trân thì mất rồi.
Chỉ có 2 thằng con trai. Anh con đã phải
nghỉ từ năm lớp 8, con Kim thì nghỉ từ lớp
9, Con Khánh thì nghỉ lớp 5. Hi sinh để cho
con và bé Hạnh đi học. Cốt mong sao cho 2
đứa học được đại học để gia đình mình nở
mày nở mặt với họ hàng. Còn giúp ba mẹ
trả nợ nữa chứ. Giờ nhà chỉ có mình con là
con trai. Tất cả hi vọng đổ hết lên đầu con.
Giờ con như vậy. Thì chả biết bao giờ nhà
mình thoát nghèo dc nữa. Còn chuyện tiền
học của con. Ba tự lo được. Chỉ cần con
ráng học là ba má mừng rồi.
Nghe những lời ba hắn nói, hắn cũng biết
ba và họ hàng đặt kỳ vọng vào mình rất
nhiều. Nhưng lúc đấy. bản năng của 1
thằng con trai 17 tuổi luôn thôi thúc hắn
phải sống vì trước mắt đã. Bởi vì mỗi đêm
nằm trên gác. Hắn luôn nghe thấy ba hắn
nằm dưới thở dài nhiều lần. Dù ba đã cố
gắng thức thật kkhuya để suy nghĩ ko cho
hắn biết. Nhưng hắn cảm nhận đươc tất cả.
Đêm lạnh, hắn nằm chảy nước mắt khi nghe
ba hắn thở dài cả đêm. Đó là lần đầu và
cũng là lần cuối hắn thấy ba suy nghĩ buồn
phiền như vậy. Chắc ba lo hắn sẽ ko giữ
được tư tưởng học hành nghiêm túc…
Và…Đúng là như vậy. Sang 12, hắn chẳng
còn chú tâm vào học. Suốt ngày chỉ lao đầu
vào game online. Cuối năm lớp 12, hắn đạt
học sinh trung bình. Điều mà suốt 11 năm
qua chưa bao giờ hắn gặp phải. Nhà trường
cho 1 tháng ôn thi tốt nghiệp. Hắn lên
trường được đúng 10 tiết. còn đâu là trốn đi
chơi game. Vậy mà thi tốt nghiệp. Hắn lại
đủ điểm đậu. Chính hắn cũng chả hiểu vì
sao. Bởi lúc ấy… hắn chỉ có 1 suy nghĩ: Hắn
muốn… nghỉ học.
Trời xui đất khiến làm sao. Hắn đăng ký thi
3 trường, 2 đại học và 1 cao đẳng. Và cái
ngu của hắn là ko nhìn kỹ tên trường. Tại
khi cầm giấy báo đi thi. Hắn và gia đình mới
vỡ lẽ cái khối D hắn đăng ký tận…ngoài
Huế. hắn cười ko ra nước mắt. Ba hắn lúc
đấy chả biết lấy đâu ra tự tin phán 1 câu
xanh rờn làm hắn thót tim:
- Thôi lỡ rồi. Thi khối A ở Sài Gòn xong thì
ba con mình ra Huế thi khối D rồi vòng lại
Sài Gòn thi cao đẳng…
- Thôi ba. Bỏ khối D đi. Chứ ra đó tốn kém
lắm, tiền đâu mà chịu được.- Hắn hoảng vía.
- Không sao! Ba lo dc…
Lệnh ba đã ban ra thì có trời cãi. Hắn cũng
đành nghe theo.
Thi xong khối A. Hắn và ba tất tả bắt xe ra
Huế cho kịp chuyến xe.

Đường ra xứ Huế quanh co
Người ra xứ Huế luôn mong ngày về.
***
Ra tới Huế. Hắn và ba hắn thấy sao Huế
đẹp quá. Một cái đẹp thật nhẹ nhàng mà
mang theo chút lãng mạn. Ba hắn cũng thật
chu đáo. Chuẩn bị sẵn cả máy ảnh đi để
chụp hình. Cơ mà hắn ko thích Huế cho lắm
bởi Huế…nóng quá. Cơ mà của cơ mà thì
hắn lại yêu Huế mất rồi…Bởi con gái Huế…
đẹp quá.
- Con gái Huế đẹp quá ba nhỉ? Em nào em
nấy trắng muốt. Huế nóng thế này mà sao
con gái lại trắng thế nhỉ? – Hắn cảm thán
hỏi ba hắn.
- “…”
Ba hắn chắc cũng bó tay với cái tính hám gái
của hắn. Ba cũng chả lạ gì hắn, từ hồi cấp
2. Ba đã biết hắn mê gái thế nào rồi nên ba
cũng chả dám ” comment ” gì thêm.
Hắn và ba được đội ngũ thanh niên tình
nguyện trợ giúp mùa thi giúp đỡ hết sức
nồng nhiệt. Giúp ba và hắn tìm nhà trọ. Ổn
định chỗ ở rồi mới rút đi.Hắn và ba được
xếp ở trên tầng 3 một tòa nhà mặt tiền
cũng khá là hoành tá tràng. Hắn thích căn
nhà ấy lắm. Vì nhìn ra ban công. Hắn có thể
nhìn xuống đường. Mà ở đây lại gần đại học
Huế. Mà đã gần đại học Huế. Chắc chắn là
phải có…lắm con gái. @@!
- Bingo- Hắn búng tay cái chóc. Vì đúng như
hắn dự đoán. Nhìn xuống ban công thì hắn
thấy toàn mấy bé sinh viên đang đi chợ. em
nào em nấy mặc quần lửng, áo thun, nhìn
chân mấy ẻm trắng mà đẹp vãi. Hắn…nhỏ
dãi…@@!
Đang miên man trong dòng suy nghĩ bất
tận thì hắn bị ba cốc đầu cái chóc.
- Làm gì đấy? Lo học bài đi. Hai ngày nữa
thi rồi đó.
- Dạ dạ con biết rồi mà. Cơ mà ba cho con ”
ngắm gái ” 1 tý. Mấy em ở này ăn đứt mấy
em ở Tân Hà rồi ba ạ. – Hắn lẻo mép.
- “…”
Lại một lần nữa ba bó tay toàn tập với hắn.
Chắc lúc này ba phải tự hỏi: “Nó có phải
con mình ko trời?!?”
Chiều chiều. Ba rủ hắn ra công viên ngay
cầu Tràng Tiền chơi. Ban ngày nhìn cái cầu
này cũng chả có gì đặc biệt. Thế mà báo chí
với người ta cứ đồn đại cầu Tràng Tiền đẹp
lắm. Hắn thất vọng tràn trề. Cũng may ở
đây còn có cái công viên mát rười rượi. Nằm
dài ra đất nhìn mấy ông thợ chụp ảnh đi
kiếm khách. rồi mấy người Tây đi từng cặp
ngồi tâm sự. Thấy Huế yên bình quá,. Hắn
khoái cảm giác này. Chả vồn vã như Sài
Gòn. Cứ nhìn xuống sông Hương nước
trong xanh mát rượi. Nghĩ lại cái bờ kè kênh
Nhiêu Lộc- Thị Nghè gần nhà cô dưới thành
phố. Hắn ko khỏi cảm thán. Đang nằm
“gặm cỏ” thì ba hắn lại gần hắn hỏi:
- Đi dạo sông Hương không C?
- Dạ có ba!- Hắn khoái chí tử.
Thế là 2 ba con ra nhà thuyền đăng ký đi
dạo dọc sông Hương. Cảm giác lần đầu tiên
được đi thuyền nó sung sướng lắm các bạn
ạ. Cứ thử tưởng tượng bạn sống trên núi
mười mấy năm như hắn. Giờ được đi
thuyền dạo quanh một con sông. Không
khoái mới là lạ. ^^!
Bước lên thuyền, hắn thấy có sẵn mấy
người đang ngồi trên thuyền rồi. Trong đó
có 2 bé gái khá là dễ thương. Hắn đâm
khoái, kiếm ngay chỗ gần em xinh nhất
ngồi. Và…đúng là thảm họa. Hắn gặp đối
thủ.
- Ê ông kia, ngồi ra chỗ khác. Chỗ này có
người ngồi rồi.- Nhỏ lên tiếng đuổi hắn đi.
- Ai ngồi? đây là thuyền nhà bạn à? Ai đến
trước chọn chỗ ngon, có ai điên mà ra ngoài
nắng đứng ngắm sông bao giờ?- Hắn cũng
chả vừa đốp chát lại.
- “…”
Hắn vênh mặt ra chiều đắc ý lắm. Rồi cuối
cùng hắn đến ôm hận vì nhỏ này. Bởi nhỏ
như muốn trả thù hắn chuyện bị hắn làm
cho quê hồi nãy. Nhỏ và nhỏ bạn thao thao
bất tuyệt chả biết cái chuyện gì cơ mà cứ
nói hoài nói mãi. nói muốn sùi bọt mép
luôn thì phải. Đến nhức cái đầu.
Hắn thấy tội nghiệp nhỏ quá. Cảm thán
một câu rồi ra ngoài ngồi luôn:
- Đẹp…mà bị khùng…
- “…”
- Ê cái ông kia, ông nói gì nói lại tôi nghe
coi- Nhỏ tức tối hỏi vọc lại.
- Nói không lông ấy mà. trúng đâu trúng –
Hắn tỉnh bơ.
- Ông…
Hắn buồn cười muốn đứt cái ruột vì nhìn cái
mặt nhỏ tức như sắp khóc, Bởi trên thuyền
lúc này mọi người đều đang nhìn nhỏ mà
cười. Hắn nghĩ nếu lúc đấy mà không có ba
hắn giải vây cho nhỏ thỉ chắc nhỏ nhảy luôn
xuống sông Hương để cho đỡ quê độ quá.
- Thế hai cháu cũng đi thi đại học à?- Ba hắn
nhẹ nhàng hỏi.
- Dạ, tụi con từ Đà Nẵng ra đây thi bác ạ-
Nhỏ e thẹn trả lời.
- Đà Nẵng tốt vậy sao cháu không thi mà lại
đi ra tận đây thi cho mất công vậy?
- Dạ tại cháu ko muốn học gần gia đình.
Phức tạp lắm bác ạ.
- Thế 2 đứa ko có người thân đi cùng à?
- Dạ tụi cháu tự đi bác. Ba má cháu còn bận
đi làm.
- Hai đứa giỏi quá. Chả như thằng con bác.
Phải đưa đi đưa về nè- Ba hắn bắt đầu dìm
hàng hắn.
- Vậy hở bác? cũng phải thôi, con trai bây
giờ thụ động lắm bác ạ – Nhỏ được dịp liền
trả thù hắn.
- Ê ê, nói ai thụ động đấy? Đây là đây dư
sức đi 1 mình nhé. Cơ mà ba tui đi theo để
đi du lịch chứ lo gì cho tui hở?
- Ơ cái thằng. Ăn nói với con gái sao bất lịch
sự thế?
Thế là nhỏ và ba hắn như người quen biết
lâu ngày, tha hồ 8 chuyện trên Thiên Đình.
dưới Long Cung. Hắn chán! Ba hắn lại đi nói
xấu con trai. Bỏ ra ngoài thuyền, bỏ mặc
ngoài tai luôn cả những câu trêu đùa của ba
và nhỏ dành cho hắn. Hắn đưa tay xuống
dòng nước sông Hương mà tạt tạt. Cảm giác
mát từ lòng bàn tay mát ra. Quả thật sông
Hương đẹp quá, Có lẽ chả có con sông nào
mà hắn từng nhìn thấy còn giữ được vẻ đẹp
tự nhiên như sông Hương ngày ấy.

Sông Hương nước mát xanh trong.
Hẹn ngày nào đó sẽ mong còn về.

Rời khỏi sông Hương. Hắn thấy ba và nhỏ
vẫn còn nói chuyện chí chóe. Đúng là hết
nói. Hắn lắc đầu đi lên trên trước. Lại nằm
ra công viên ngắm trời ngắm đất.
Lúc này ba hắn cũng chia tay nhỏ để đi tìm
cảnh đẹp chụp lại làm kỉ niệm. Hắn thì hắn
ko khoái lắm cái cảm giác nhớ về những kỉ
niệm qua hình ảnh. Mà hắn chỉ thích nhớ
về kỉ niệm qua suy nghĩ, cho nên hắn để ý
thật kỹ mọi chuyển động của con người nơi
đây. Nhìn thấy mấy người bán hàng rong ở
đây, người ta chẳng cạnh tranh nhau quá
đáng. Mỗi người, mỗi gian hàng bán một
thứ, nào là đồ kỷ niệm hay mấy món đồ ăn
vặt đặc sản xứ Huế.
Tình cờ hắn thấy có một người bán hoa
phong lan. Loại hoa mà hắn và ba hắn thích
nhất. Hắn cũng ko hiểu vì sao hắn rất thích
loài hoa này. Đặc biệt là Thủy tiên hay
Vangda. Có lẽ là do hai loài hoa này nhìn ở
nó toát ra một vẻ đẹp thật quý phái và yếu
ớt, cũng giống như con gái. Luôn tỏ ra mạnh
mẽ và cũng dễ vỡ tan.Chắc bản tính hám
gái ăn sâu vào tâm cảm đến độ hắn nhìn
hoa ra… gái.@@!. Ở nhà hắn là 1 rừng hoa
phong lan có đủ do hắn và ba hắn sưu tầm.
dù rằng mỗi năm cũng “ thất thoát” vài
chậu do dân “bộ đội” đánh chiếm. Sau này
khi lên Sài Gòn rồi, lâu lâu hắn vẫn gửi về
nhà mấy chậu Thủy tiên hay Vangda mà hắn
săn được.
Hắn chạy lại chỗ ông bán hoa phong lan. Cơ
mà hắn hết hồn vì thấy thủy tiên người ta
bó cả bó rồi vứt nằm chỏng chơ như vậy.
Hắn bức xúc lắm. Một loài hoa sang trọng
quý phái như vậy mà người ta ko biết nâng
niu tý nào.”Đúng là lũ ko biết thưởng thức
nghệ thuật “. Hắn chửi thầm trong bụng.
- Bó thủy tiên này bán nhiêu chú? – Hắn hỏi
người bán hàng với giọng điệu ko vừa lòng.
- 100. 000 cháu ạ..
- Lấy cho cháu bó này. Mà hoa này là Thủy
tiên trắng hay vàng vậy chú?
- Thủy tiên trắng đó cháu.
Hắn hỏi cho có lệ chứ hắn biết thừa người
ko biết chăm lan thì cũng chả biết nguồn
gốc xuất xứ của nó từ đâu. Thế mà cũng
thao thao bất tuyệt được. “Đúng là dân
Huế”.Hắn cảm thán phát nữa mới chịu móc
tiền ra trả cho người bán hàng.
Hắn chấp nhận bỏ ra 100 ngàn tiền ăn để
mua 1 bó phong lan héo úa như sắp chết.
Nhưng hắn tin với đôi bàn tay hắn thì nó sẽ
sớm hồi sinh thôi. Bản năng mách bảo hắn
như vậy đấy. Và đúng là như vậy. Chỉ sau 3
tháng dưới bàn tay chăm sóc của hắn. Bó
phong lan đó hắn đã tách ra được 10 chậu
và sau này cứ mỗi khi tết về. Những chậu
lan lại mang những sắc màu quý phái nhất
đến cho căn nhà của hắn.
- Kiếm đâu được bó lan đẹp dữ vậy con
trai?- Ba hỏi hắn khi thấy hắn lững thững
xách bó lan về.
- Con mua đấy ba. Hơi xấu tý nhưng chăm
chắc sẽ đẹp.
- Uh. Mong là tết này sẽ có lan ăn tết.
Nhà hắn là vậy. Cứ mỗi dịp tết về, cái gì
thiếu cũng dc, chỉ riêng phong lan là chả
bao giờ thiếu. Có khi là Long tu hay Thủy
tiên, về sau còn có Vangda và Hồ Điệp. Đấy
là 4 loại lan mà cả nhà hắn đều rất ưa thích
mỗi khi đón tết cùng nhau. Và cái thú vui ấy
của gia đình hắn kéo dải chả được bao lâu vì
“tiếng lành nó đồn xa”. Nhà ông Chúc năm
nào cũng có những giỏ lan thật đẹp đón tết
và cứ y như rằng. Những ngày gần tết của
những năm sau. Là nhà hắn bị trộm ghé
thăm. Tivi hay xe máy thì chả lấy. Lấy mỗi
lan…Hài thật…
5 giờ chiều.
- Ba! Con ra ngoài xíu nhé.
- Không lo học bài đi đâu nữa mày? – Ba
hắn bực dọc.
- Dạ con đi tý về mà.
Rồi chả đợi ba hắn đồng ý. Hắn chạy vèo
xuống lầu rồi phóng ra đường. Vừa đi vừa
nhìn quanh nhìn quẩn như thằng sắp ăn
trộm. Vừa đi cũng lại vừa chửi.
- Cái xứ này ko ai chơi game online sao
trời??
Đi mãi gần cuối đường mới tìm được 1 quán
net. Hắn chui ngay vào mà đăng nhập game
Audition. Cái ngày ấy hắn còn ham chơi
game lắm. Đi thi hay không đi thi thì ngày
nào hắn cũng phải chơi game mới ngủ ngon
được. Giờ ngồi nghĩ lại, hắn thấy buồn cười
và trẻ con quá.
Lên mạng gặp những chiến hữu trai có gái
có. Hẹn nhau vừa nhảy vừa nghe nhạc rồi
tám chuyện trên trời dưới đất. Nhìn lại
đồng hồ đã hơn 6 giờ. Hắn vội tất tả chạy đi
tính tiền rồi phi ngay về nhà trọ.
- Mày đi đâu mà giờ mới về thằng
kia????????– Ba hắn gắt gỏng.
- Dạ con lên mạng gặp mấy thằng bạn trong
lớp thôi mà.- Hắn rụt rè.
- Đi ăn cơm. Đói lắm rồi đây.
- Dạ…
Thế là ăn uống xong xuôi. Hắn cắm đầu vào
quyển vở. Nói là học chứ bảo có chữ nào
vào đầu hắn chết liền. Hắn cũng chả biết
hắn nghĩ gì. Vì cơ bản bên tự nhiên hắn học
ko tốt lắm. Hắn thích bên xã hội. Nhưng ba
hắn nói chả có ngành nghề nào làm ra tiền
nếu theo xã hội cả. Làm hắn giờ cầm quyển
vở trên tay mà ko biết phải học cái gì. Văn
Sử Địa hắn còn chém gió được. Bọn bạn
thường nói Sử mà chém gió chắc chết chắc.
Thế mà hắn chả sợ. Không nhớ ngày tháng
thì ghi năm thôi. Làm gì nhau. Còn văn thì
ít ra cũng phải trên 5 điểm. Hắn luôn tự tin
như thế. ^^!
Hôm nay hắn ngủ sớm. Chắc do đi xe mệt
nên hắn quyết định ko thức khuya nữa. Dù
gì…đại học. Cũng ko phải là ước muốn của
hắn.
Cuộc đời còn lắm chua cay.
Đừng hòng dụ dỗ mà lay lòng người.

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:01)



Chương 2:
Sáng thức dậy đã là 8 giờ sáng. Hắn còn
định ngủ thêm tới 10h mới dậy. Cơ mà ba
hắn lôi đầu hắn dậy để rủ hắn đi chơi…Cung
đình Huế.
- Đi chơi cung đình Huế ko con trai?
Nghe thấy đi chơi là biết không phải học
bài. Đang mơ màng mà nghe ba nói như vậy
hắn bật tót dậy mà hét lên:
- Dạ có baaaaaa!!!!!!!! Hahaaaaaaaaaaa…-
Hắn cười như man rợ. ^^~
- Thằng này sướng quá hóa rồ hay sao bay??
– Ba hắn cũng bất ngờ về hắn, Vì từ trước
tới nay. Hắn ở nhà là chả bao giờ muốn ra
khỏi nhà. Có năn nỉ thế nào thì cũng chỉ trừ
khi có chuyện gì cần kíp lắm hắn mới chịu ra
ngoài. Đi chơi hắn còn chả đi. Thế mà hôm
nay…sốt sắng thế?
Hai ba con chơi sang, thuê nguyên 1 xe xích
lô chở đến cung đình Huế(ở Huế thì xích lô
vẫn là phương tiện phổ biến nhất mà người
ta dùng để chở khách du lịch). Xích lô chở
hai ba con qua cầu Tràng Tiền. rồi mới vòng
lên cung đình(Tử Cấm Thành). Vừa đi vừa
ngắm sông Hương. Thả hồn theo gió mát
buổi sáng. Thêm 1 chút dịu nhẹ của nắng
mai. Hắn thấy cuộc đời sao ý nghĩa quá.
Chắc sống là phải hưởng thụ mới thấy được
cuộc sống ý nghĩa thế nào.
Tới cung đình Huế, hắn thật sự choáng ngợp
vì cung đình Huế đẹp quá. Lần đầu tiên
trong đời hắn được nhìn ngắm một hoàng
cung thời vua Nguyễn. Nơi mà có Phương
Nam hoàng hậu. Một trong những hoàng
hậu nổi tiếng nhất lịch sử Việt Nam thời
phong kiến.
- Lấy cho anh hai vé vào cửa em – Ba hắn
cũng háo hức không kém hắn rồi chạy lại
mua vé liền.
- Dạ 35.000 một vé anh nhé. Của anh tất
cả là 70.000 ạ.- Chị bán vé dịu dàng nói.
- “Khiếp! sao con gái Huế nói giọng ngọt
thế nhở, nghe người ta nói không nơi đâu
ngọt ngào bằng con gái xứ Huế. Quả đúng
chẳng sai mà. Kiểu này ko biết ba con mình
có còn toàn vẹn mà về lại Sài Gòn nữa
không đây“– Hắn nhủ thầm.
Mua vé xong. Hai ba con “lon ton” chạy vào
trong hoàng cung. Hắn háo hức quá cũng
phải hét lên:
- Rộng quá aaaaaaaaa. Lớn quá aaaaaaaaa.
Mà cũng…”nát“ quá aaaaaaaaaa…
- “…”
Ba hắn cứng họng vì xung quanh mọi người
đều đang nhìn hắn như người ngoài hành
tinh. Đúng là nhục không để đâu cho hết.
Cơ mà hắn nói đúng mà, Cung đình đẹp thì
đẹp thật. Rộng thì rộng thật. Nhưng mà hư
hại trong chiến tranh cũng quá nhiều kia
kìa. Hắn đâu có “ quăng bom “ đâu.
Lủi thủi bước vào giữa cung điện. Hắn
choáng váng vì công nhận cung điện đẹp
thiệt. Chỗ vua ngồi họp triều hắn còn thấy
có mấy “ ông vua con “ đang tạo dáng trước
ghế rồng. Bên cạnh thì ko có mấy ghế ngồi
cho quan cận thần. Hắn nghĩ mà thương cho
mấy ông quan ngày xưa. Chắc đứng họp
triều nguyên buổi sáng cũng rã cái chân
Bên cạnh, ba hắn cũng đang chụp hình lia
lịa. Hắn cũng nảy ra cái ý tưởng muốn làm
“vua con“ xem nó như nào.
- Ba! Con cũng muốn mặc long bào đội nón
vàng. Ba chụp cho con vài kiểu nhé,
- Uh. Để ba đi thuê đồ cho mày mặc- Nói
rồi ba cũng chạy ra sau hậu viện thuê cho
hắn một bộ đồ long bào. Hắn mặc vào nhìn
cũng bảnh dữ lắm. Khác gì vua đâu.
Chờ tới lượt mình. Hắn cũng nhào lên ghế
mà ngồi ngay ngắn như mấy ông vua Càn
Long với Khang Hy hay ngồi khi mà hắn còn
xem phim Trung Quốc. Chứ biết ngày xưa
nhà vua Việt Nam mình ngồi như thế nào
đâu
- 1 2 3…Chụp đấy nhé!- Ba hắn nói lớn.
- Hehe. Sao ba? Đẹp ko? Con coi xíu. – Hắn
nhào ngay xuống hỏi.
- Ờ đẹp lắm. Rất ra dáng “ôn con“, à nhầm
“vua con“.
- “…” (ôn con???)
Đang bực mình vì bị ba chơi xỏ thì có tiếng
mấy cha thợ chụp ảnh đằng sau:
- Woa! Bác chụp đẹp ghê hén. Chụp răng
mà tay ko run rứa?
- Woa. Thằng con trai bác chụp cũng ăn ảnh
rứa hè? Hai bố con quê ở mô?
- “…”
- “…”
Cả 2 ba con đều choáng váng với cánh thợ
này. Đưa người ta lên mây chứ cũng là một
chiêu câu khách kiếm tiền của họ thôi. Ba
hắn cũng cười cười mà đáp lại:
- Hai bố con tôi ở “dưới“ mới lên. Ngày xưa
tôi cũng có chụp sơ sơ vài kiểu thôi ấy mà!
– Ba hắn đùa.
- “…”
- “…”
Chả biết mấy cha thợ chụp ảnh nghĩ gì chứ
lúc này hắn đã bò lăn bò càng trong bộ long
bào mà cười nghiêng ngả rồi. Ba chơi câu
này độc quá: “ở dưới mới lên “ =)).
Thấy ba hắn cũng không phải tay vừa. Mấy
cha thợ chụp ảnh cũng cười cười rồi tìm cớ
chuồn thẳng. Thật ra ngày xưa sau giải
phóng. Ba hắn là một tay chụp ảnh cũng
thuộc hang chuyên nghiệp mà ít ai biết. Ba
cũng bôn ba khắp các tỉnh thành tìm kiếm
cảnh đẹp để chụp hình mà quên luôn cả gia
đình. Mãi cho đến một ngày má ở nhà nhớ
ba quá và cũng cần ba về để gánh vác
chuyện gia đình thì được ông nội mách cho
một cách mà đến giờ nhớ lại hắn vẫn còn
buồn cười:
- Vợ thằng Chúc lấy cái áo của bố nó rồi
mang lên “rang” cho tao. Thế nào nó cũng
nhớ nhà mà về cho coi.- Ộng nội nói.
- Thầy(ngày xưa con dâu hay gọi ba chồng là
thầy) lại mê tín dị đoan rồi. Ảnh về lúc nào
thì về. Tự khắc ảnh cũng phải bò về sau khi
khám phá chán thôi thầy ạ.
- Con cứ nói thế. Thầy chỉ nghĩ cho con với
con của con thôi. Thằng Chúc đi cũng hai
năm rồi chưa về chứ ít gì nữa. Con không
nghe lời thầy thì thôi. Thầy không mê tín
đâu. Ông bà mình dạy đó con gái ạ.
Má im lặng không nói. Nhưng trong mắt má
lúc này. Nỗi buồn vì nhớ ba hiện lên thật rõ
rệt. Ba là con cả trong gia đình, lại đi suốt
như vậy. Một mình má gánh vác chuyện
nhà bên nội và bên ngoại. Chắc má kiệt sức
lắm. Rồi chả biết má lấy dũng khí đâu ra.
Má lấy áo ba đi…rang thật. Chả biết má
rang làm sao. Nhưng nghe nói là cái áo nó
cháy đen thui. Và cũng chả biết điều đó có
thành sự thật không. Mà hai tháng sau ba
về thật. Từ đấy ba chả đi nữa, ^^!. Và cũng
từ đấy. Ba bỏ luôn nghề nhiếp ảnh. Máy
ảnh của ba thời đó và cho tới bây giờ. Vẫn là
một máy ảnh chụp ảnh rất chất lượng.
Không như mấy máy kỹ thuật số bây giờ.
Người đi phương xa lập nghiệp
Còn người ở lại nguyện lời hiệp thông
Đuổi được đám thợ chụp ảnh đi rồi. Hắn và
ba hắn tiếp tục đi dạo quanh khu vực chính
điện. Hắn phải thầm khâm phục người xưa
xây nên được cung điện này nguy nga tráng
lệ quá. Có đầy đủ những bức tượng long lân
quy phụng được điêu khắc cực kỳ tỉ mỉ.
Những cây cột gỗ dát vàng bự chà bá lửa
nhìn mà choáng ngợp.
Dạo quanh ngắm hết cung điện. Hắn và ba
lại vòng ra sau hậu cung. Cơ mà nhìn
nát quá. Chiến tranh cũng tàn phá dã man
thật. Mấy bờ tường rào

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:06)



truyeehn này chỉ full. p1 nha mấy thớt..khi nào có p2 e up cho

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:07)



chia cắt các cung, gạch vữa đổ vỡ tràn lan.
Có điện thì bị phá tan nát chả còn gì.
Nhưng cũng có điện vẫn còn nguyên nét
đẹp lịch sử. Hắn ra dạo đằng sau bởi ở dưới
này cây cối xanh rì mát mẻ. Ra đây mà
hóng gió thì tuyệt
Dạo mát chán, hắn nhìn thấy một con voi
đang đứng gần một ông thợ chăm sóc. Hắn
cũng khá ngạc nhiên vì tự nhiên sao lại có
voi ở đây. Hóa ra là ông kinh doanh hình
ảnh. Đứng gần voi mà chụp hình thì mất
50.000. Ngồi trên lưng voi mà chụp thì
70.000 VND. Cơ mà cho voi ăn thì…chủ
người ta không có trả lại tiền.
Hắn cũng thích chụp hình với voi lắm. Mà
nghe xong cái giá trên trời thì ba con hắn
rút lẹ. Nhường chỗ cho mấy nhà “hảo tâm”
thích cống hiến.
Chơi tới gần trưa hai bố con mới chịu về.
Lần này hắn mới nể cái tính chơi sang của
ba hắn. Thuê xích lô đạp vòng quanh cung
đình Huế khu vực ngoài Tử Cấm Thành. Trời
thì nắng chang chang. Dù có cái mái che
của xích lô cũng chả làm hắn thấy khá hơn
chút nào. Công nhận Huế có cái nắng cháy
da cháy thịt thật. Đang chán nản vì cái nắng
của Huế thì ba hắn bảo tài xế xích lô dừng
lại rồi bảo hắn ngồi đợi. Xong ba đi vài một
tiệm bán đồ cung đình. Hắn thấy ghi thế.
Lẩm nhẩm đọc mấy dòng chữ trên tấm
bảng quảng cáo. Hắn giật mình khi nghe
ông tài xế xích lô nói nhỏ:
- Ngu rồi…
Hắn chả hiểu mô tê gì. Lại nghĩ chắc ổng
đang dò…số đề.
Lát sau hắn mới hiểu ra vì khi ba hắn đi ra.
Hắn thấy mặt ba méo xệch. Tay lại cầm lỉnh
kỉnh mấy thứ gì đâu.
- Ba mua gì thế? Sao mặt ba nhìn khó chịu
thế kia?– Hắn hỏi ba hắn.
- Con gái Huế nó nguy hiểm quá mày ạ. Tao
vô đó bị tụi nó dụ cho mua một đống đồ mà
không…cưỡng lại được. Tụi nó nói ngọt cứ
như rót mật vào tai ấy- Ba hắn thở dài.
Hắn đến chết cười với ba hắn. Ai dè 50 tuổi
đầu rồi còn bị mấy em trẻ trung nó dụ. Hắn
lục trong túi đồ của ba hắn thì thấy nào là
trà cung đình, rồi bánh cung đình, rồi đậu
xanh cung đình. Hắn nhìn qua một lượt rồi
nhìn ba hắn phì cười:
- Sao không có “thuốc tráng dương” cung
đình ba nhỉ?- Nói xong hắn bò lăn ra cười.
- Tả chô mày. Có chắc tao cũng bị tụi nó dụ
mua luôn quá.
Hắn và ông xích lô được một bữa cười tới
tận mang tai:
- Bác đi du lịch ở đây thì phải vững tâm chứ.
Con gái Huế nó nguy hiểm lắm bác ạ. Bác
mà đã bước vào rồi thì ít khi nào ra tay
không lắm.- Bác xích lô vừa đạp xe vừa nói
với ba hắn ra chiều thông cảm.
- Sao nãy bác không nói em sớm? Làm em
tốn cả triệu bạc thế này- Ba hắn lắc đầu
nói.
- Em có kịp nói đâu. Bác đi vù vù như thế
thì nói thế nào được.- Bác xích lô lè lưỡi
giải thích.
- Thôi ba, lỡ bị dụ rồi. Thế ba định mấy cái
này làm gì thế?- Hắn cắt ngang cuộc trò
chuyện của 2 ông già.
- Thì giờ mang về làm quà cho bên nội và
ngoại chứ biết làm gì. Xót cả ruột.
- Hehe. Thế ba cho con một bịch đậu xanh
cung đình nhé. Con tặng cho bạn. ^^!
- Uh. Tùy mày. Làm gì thì làm. Chơi hết
hôm nay thôi nhé. Lo mà chuẩn bị thi cho
tốt đấy.
- Dạ con biết rồi mà. Đại học không đậu thì
học cao đẳng. Có gì đâu ba.
- Cha anh. Học đại học không thích. Thích
học cao đẳng làm gì?
- Học cao đẳng mới đi làm được ba ạ- Hắn
nói thật nhỏ, nhưng ba hắn vẫn nghe thấy.
- “…”
- “…”
Ba và hắn lại rơi vào khoảng không im lặng
mà từ nhỏ đến giờ vẫn thế. Có lẽ ít ai tin
được là hắn và ba mà ở chung nhà thì có khi
cả ngày chả nói với nhau câu nào. Hắn sợ ba
hắn. Ba chẳng bao giờ đánh hắn hay con cái
trong nhà. Ba luôn dạy con bằng chữ nghĩa
và ánh mắt. Cho nên hắn luôn cảm thấy
kính trọng và sợ ba như vậy.
Và câu chuyện tưởng chừng chơi chơi của
ba và hắn cũng thành sự thật. Hắn…rớt đại
học. Cầm bảng điểm 8 trên tay. Hắn mỉm
cười. Hắn còn nhớ hôm thi cả khối A và D.
Môn toán hắn vẽ đúng cái đồ thị hàm số.
Môn Lý và Hóa thì hắn động não mỗi lý
thuyết. Bài tập thì gần như hắn chả buồn
động đến cái máy tính. Còn môn Anh văn
thì dù sao cũng là môn hắn thích. Nên hắn
cũng có xem sơ qua rồi… đánh bừa. Và lần
nào cũng thế. Hắn luôn là một trong những
học sinh ra sớm nhất.
Ba hắn nhìn vào kết quả bảng điểm của
hắn. Hắn biết ba shock lắm. Vì trước nay
trong mắt ba mẹ. Hắn luôn là một thằng
học trò tiên tiên và ngoan ngoãn. Vậy mà
chỉ có 8 điểm. Chính ba cũng chẳng ngờ
được:
- Mày học hành như thế à? Tao nuôi mày ăn
học 12 năm qua mà giờ mày trả ơn tao như
vậy sao con?- Ba hắn đau xót hỏi hắn.
- Con vẫn sẽ đi học mà ba- Hắn trở lại vẻ
lạnh lùng ít nói của mình khi ở nhà. Nói ít
nhưng người khác hiểu nhiều.
Ba hắn chỉ biết thở dài nhìn hắn bất lực. Vài
ngày sau. Ba nghe trường đại học Yersin
trên Đà Lạt chỉ lấy có 8 điểm. Ba mừng hết
lớn. Bảo sẽ nộp nguyện vọng 2 cho hắn vào
đấy. Nhưng hắn thẳng thừng từ chối:
- Con muốn lên Sài Gòn học cao đẳng.
- Đại học không muốn sao mày lại thích học
cao đẳng?
- Thứ nhất: Con muốn vừa học vừa làm.
Không muốn ba phải cực khổ lo tiền học phí
cho con. Thứ hai: con muốn được bươn
chải.
Ba nhìn hắn thật lâu. Hắ không dám nhìn
thẳng vào mắt ba. Chỉ cúi đầu mà nói, mà
lắng nghe. Thật lâu sau, ba hắn chỉ thở dài
mà nói:
- Con trai ba lớn thật rồi.
Và cuộc đời hắn dường như chính thức sang
trang từ đấy. Hắn không biết sự lựa chọn
của hắn là đúng hay sai. Nhưng hắn không
hối hận vì những gì hắn đã chọn. Để rồi với
cái sự tự tin pha chút ngang bướng ấy của
hắn. Đã để hắn trải qua không biết bao
nhiêu sóng gió cuộc đời. Rất nhiều người
phụ nữ bước vào cuộc đời hắn rồi bị hắn
ruồng bỏ. Rất nhiều nhà đầu tư hắn tin
tưởng rồi thất vọng tột cùng. Tình bạn tan
vỡ, tình yêu biến thành hận thù. Từ đấy
hắn nhận ra. Cuộc đời…thật không như
mơ…
Ngày anh đi mang theo hoài bão
Sóng gió đời anh chẳng lung lay
Bước vào đời lần đầu anh biết
Cuộc sống đời này…chẳng là mơ…
Chương 3:
Những ngày cuối tháng 9. Hắn cố gắng phụ
ba má làm việc đồng áng để sang tháng lên
thành phố nhập học. Ba đã đăng ký trường
học cho hắn. Hắn cũng chẳng thèm xem
qua trường đó tên gì vì chủ đích của hắn
đâu phải đi học.
Đầu tháng 10. Hắn theo chân ba lên Sài
Gòn. Chính thức bước chân vào giảng
đường cao đẳng. Hắn thấy sao đời tươi mới
quá. Sài Gòn chắc sẽ có nhiều niềm vui lắm
đây. Hắn có thể may mắn hơn các bạn cùng
lớp khác vì trên Sài Gòn. Ba má hắn có một
người bạn thời ba má còn trẻ. Hắn nghe má
kể lại. Cô ngày ấy gần nhà má. Nhà má đã
nghèo. 12 đứa con, thời trước giải phóng
thì một mình ông ngoại đi làm là nuôi đủ cả
nhà 14 miệng ăn rồi. Thế mà sau giải
phóng, cả nhà 13 người cùng đi làm…vẫn
chẳng đủ ăn. Sau giải phóng, miền Nam
hoang tàn, hay nói đúng hơn là bị xóa sạch.
Đi đâu cũng thấy trạm lính gác. Làm gì cũng
bị xét, y như ở tù. Má ngày đó còn trẻ, cùng
với dì đi bán khoai lang luộc với bắp luộc
ngoài chợ Dốc Mơ. Rồi má gặp cô. Nhà cô
không đông anh chị em lắm. Tầm 5 6 người
thì phải. Cơ mà khổ, cô ốm yếu chẳng làm
được việc nặng như má. Chỉ biết ở nhà dọn
dẹp nhà cửa. Cô cũng chẳng có bạn bè, cứ
thu lu suốt trong nhà. Rồi má và cô thân
nhau như chị em ruột. Má giúp cô rất nhiều
trong cuộc sống, cô lại là người sống rất
tình cảm và sòng phẳng, đã mang nợ ai thì
cô nhất định phải trả.
Về sau lấy chồng, cô và chồng chuyển lên
Sài Gòn sống. Má và cô cũng mất liên lạc từ
đấy. 20 năm sau gặp lại nhau. Hai người
còn chưa tin đó là sự thật. Từ đấy, nhà cô
và nhà hắn. Thân nhau như ruột thịt, hắn
cũng coi cô như mẹ của mình vậy, cô đã
dạy cho hắn rất nhiều điều sau này, những
kinh nghiệm mà chỉ có người đi trước mới
hiểu và chỉ có người như cô coi hắn là con
trai mới chia sẻ với hắn.
Hắn và ba đến nhà cô trong những ngày
mưa. Sài Gòn luôn có những cơn mưa bất
chợt. Con người Sài Gòn cũng vậy, nắng
mưa thất thường chả biết đâu mà lần. Có
khi hôm nay rất vui vẻ với bạn, nhưng ngày
mai là y như người dưng. Hắn cũng chả hiểu
ra làm sao.
- Ông điên à mà đi cho nó học cái trường
đấy? Cái trường đấy nó đang mang tiếng
tùm lum trên báo đài kia kìa. Không biết
hay sao mà cho thằng C học ở cái nơi quỷ
quái ấy?- Chú H chồng cô quát tháo ầm ĩ khi
nghe ba đã đăng ký và đóng học phí cho
hắn học trường cao đẳng Vạn Xuân.
- Ơ! Ai biết. Tôi nộp nguyện vọng cho nó
xong thì mới thấy bào đài nó đưa tin ấy.
Giờ lỡ rồi, phải cho nó học tạm thôi.- Ba
hắn thở dài ngao ngán.
- Học tạm cái con khỉ, cái trường đấy nó còn
chả có cái cơ sở chính ra hồn, toàn đi mượn
lớp của trường khác mà dạy.- Chú H không
thôi gắt gỏng.
Ba hắn: “@@!”
Hắn: “@@!”
Cô: “@@!”
- Làm gì mà nhìn tao như thằng khùng thế
cái nhà này. Tao nói thật đéo tin ráng chịu.-
Chú H ra vẻ không vừa lòng khi thấy cả nhà
nhìn chú chăm chăm.
- C mày lấy giấy nhập học ra coi nó bảo học
ở đâu?- Ba hắn nhìn về phía hắn
Lục tục lấy giấy nhập học trong vali ra coi.
Hắn đọc to cho cả nhà nghe:
- Dạ nó báo là tập trung và học tại 456
Trường Chinh ấy ạ.
- Uh, cũng gần đây, tạm thời cho mày đi bộ
cũng được- Chú H giải thích thêm.
- Thế con có biết đường đi không con?- Cô
lúc này mới lên tiếng.
- Dạ con đã lên Sài Gòn lần nào đâu mà biết
ạ- Hắn quê độ.
- Uh nhỉ cô quên. Thế này nhé. Mình đang
ở bờ kè, mai con cứ đi thẳng hết bờ kè rồi
thấy có một ngã tư lớn thiệt lớn, nhìn trên
bảng chỉ đường thấy có ghi tên Trường
Chinh thì con cứ đi thẳng nhìn bên số chẵn
là gặp. Nhớ nhé, đường Sài Gòn số nhà
chẵn mà bên tay phải thì tăng dần. Còn bên
tay trái thì giảm dần. Số lẻ thì ngược lại.
Nhớ chưa con?- Cô nhẹ nhàng giải thích cho
hắn hiểu.
- Dạ con nhớ rồi- Được cái bản tính “thông
minh vốn sẵn tính trời”, hắn tự tin là mình
sẽ tìm được.
Bàn chuyện hắn xong thì ba hắn và chú H
tập trung một chỗ tán dóc. Được cái hai ông
này mà ngồi gần nhau thì nói chuyện cả
năm không hết. Tuy hai người là hai cá thể
hoàn toàn khác biệt. Chú H thì mâp thù lù,
nặng cũng ngót nghét hơn trăm cân. Còn
ba hắn thì giống hắn, cao chỉ tầm 1m65 và
số cân chỉ bằng một nửa con số 100. Chú H
thì tính nóng như lửa, ăn nói thẳng thừng
chả sợ “bố con thằng nào”. Còn ba hắn thì
tính lại rất hiền hòa và cũng rất hay cười.
Hắn thừa hưởng ba hắn cái tính ấy, ngoại
hình ấy. Chỉ khác là hắn có một trái tim khá
sắt đá.
Đấy, hai ông già vừa ngồi tám có một xíu
mà rộn khắp nhà, cười ầm ầm muốn sập cả
nhà cô ra.
- Cô chả hiểu làm sao ba mày với chú H lại
có thể hợp nhau như vậy- Cô lắc đầu tỏ vẻ
khó hiểu.
Hắn chỉ cười cười mà không trả lời cô. Vì
hắn biết, đôi khi phải có sự khác biệt thì nó
mới có sự mới mẻ. Còn như giống nhau
quá, hiểu nhau quá thì lại chả bao giờ gần
nhau được.
Ăn cơm tối ở nhà cô xong là hắn lao đầu
vào cái tivi. Nhà cô tuy nhỏ nhưng cũng có
sức chứa tới 4 cái tivi. Vợ chồng chị cả con
cô một cái trên gác. Chị Út một cái, dưới
nhà 2 gian nhà thì mỗi gian một cái. Cho
nên hắn được độc chiếm một cái tivi vì ở
nhà, ngoài chú H ra thì chả mấy ai coi tivi
cả. Hắn là hắn khoái nhất mấy kênh phim
nước ngoài như HBO, Star Movies hay
Cinemax. Hắn thích coi mấy phim phụ đề
hơn là phim thuyết minh. Thích coi phim
Mỹ hơn là coi phim Tàu hay Hàn, thích coi
hành động hơn là lãng mạn sướt mướt. Cứ
nghĩ tới mấy cái phim Hàn suốt ngày ung
thư máu hay cuộc tình tay ba tay bốn là hắn
hết hứng xem. Bởi xem riết thì nó nhàm.
Nhớ hồi đó hắn ghiền mỗi phim Giày thủy
tinh với Dòng sông xanh. Còn đâu từ đó về
sau hắn toàn coi phim Mỹ. Có nhiều phim
mang nặng tính chất triết lý. Và người Việt
Nam mình có lẽ xem phim Mỹ ít ai cảm
nhận được hết cái hay của phim. Đơn giản
người Việt Nam coi phim Mỹ không coi
những cảnh hành động bắn giết chí chóe.
Coi mạng người như cỏ rác thì cũng coi mấy
đoạn mà nhân vật nam chính với nhân vật
nữ chính…”làm tình” trên giường. ~.~!
Hắn cũng tình cờ đọc được một đoạn mà
người ta phỏng vấn đạo diễn James
Cameroon. Đạo diễn phim Titanic nói thế
này. Đại loại như là tại sao nhân vật Jack có
thể cùng leo lên tấm ván với Rose và chắc
cũng sẽ không phải chết. Vậy tại sao anh lại
bơi dưới làn nước lạnh giá mà chết dần. Rồi
tại sao lại có những bong bóng nhỏ li ti nổi
lên khi Jack “chìm xuồng”? Đấy là đạo diễn
muốn nói, những bong bóng đó biểu trưng
cho sự sống mỏng manh của những người
còn chưa được cứu và gửi gắm cái gì đấy
hắn cũng chả nhớ. Cơ mà đúng thật, sau
này vào rạp chiếu phim có người nước ngoài
coi. Hắn để ý thấy người ta coi phim cực kỳ
tỷ mỉ. Xem xét từng chi tiết nhỏ nhoi nhất.
Đấy đúng là cái hay mà hắn nghĩ mình nên
học hỏi.
Khổ cho hắn, hắn có một tật xấu là coi phim
hay đọc truyện là coi và đọc cho bằng hết.
Kiếm được quyển truyện nào hay bộ phim
nào hay là dù có phải thức vài ngày vài đêm
hắn cũng phải coi cho đến khi kết thúc mới
chịu dừng. Hắn thì rất ít khi coi phim, cơ mà
một khi đã coi. Là coi cho…bằng chết. Cô
cũng thức cùng hắn tới 1 giờ sáng. Vì cô
luôn lau nhà lúc 11 giờ đêm và hoàn thành
lúc 1 giờ sáng. Nhà cô chỉ tầm 35 met
vuông nhưng do cô chậm từ nhỏ nên cô
làm gì cũng từ từ. Thấy hắn vẫn ngồi ôm
tivi từ 7 giờ tới giờ. Cô cũng chẳng trách gì.
Tại ở Sài Gòn người ta thích thức như thế.
^^!
- Có con ở đây cô còn đỡ sợ. Chứ bình
thường cả nhà ngủ hết rồi cô lau ngoài
phòng khách sợ ma chết cha đi được.
- Sao cô không để sáng rồi lau? Lau giờ chi
cho cực vậy?- Hắn hỏi lại.
- Khổ lắm con ơi. Cô chỉ có rảnh lúc tối thôi,
chứ ban ngày cô bận làm việc rồi lo cơm
nước, loay hoay xíu là hết ngày rồi.
Hắn chẳng nói thêm gì, vì phim đang hay.
Cô lau kệ cô, hắn coi kệ hắn. Hắn biết hắn
có muốn phụ cô cũng chả cho. Cô là người
sạch sẽ. Hạt bụi cọng tóc rớt ở đâu hắn
cũng thấy cô moi ra được. Đến hết nói với
cô.
- Con coi rồi lo ngủ sớm mai còn lên trường
con nhé- Cô nói với hắn sau khi xong việc
và chuẩn bị đi ngủ.
- Dạ con biết rồi. Cô cứ ngủ đi ạ- Hắn nói
thế để cô an tâm, chứ đời nào hắn chịu tắt
tivi.
Và hắn coi tới sáng thật. Sáng ra ai cũng giật
mình vì thấy hắn vẫn đang ngồi coi tivi,
tưởng hắn lạ nhà không ngủ được nên dậy
sớm. Chú H mới hỏi:
- Dậy sớm vậy thằng kia? Lạ nhà à?
- Dạ không có, con chưa ngủ mà chú.
- Ôi đệt…@@!…Ông Chúc đâu rồi. Dậy mà
coi thằng con ông này. Mê phim kinh dị.
- Cái thằng… Đã biết hôm nay lên trường
rồi mà sao không chịu ngủ mày- Ba hắn gắt
với hắn.
- Dạ tại phim hay quá con không ngủ được
mà.- Hắn nói trong khi mắt đang chảy tèm
lem nước mắt. Người ngoài mà nhìn vào lại
tưởng hai ông già ăn hiếp hắn làm hắn phải
bật khóc chứ thật ra là hắn thèm ngủ đến
ngáp sái quai hàm, chảy nước mắt mà vẫn
cố mà thức coi.
- Thế tý có cần tao chở lên trường không?-
Ba hắn chả thèm để ý xem mặt mũi hắn giờ
thế nào vì ba luôn coi chuyện học hành làm
hàng đầu.
- Dạ thôi ba ạ. Để con tự đi cho quen
đường.
- Uh. Thế dậy thay quần áo đi mà đi không
trễ. 6 giờ rồi đấy.
- Dạ…
Hắn lững thững đi vào nhà tắm làm vệ
sinh,thay đồ rồi chào cả nhà đi học. Trước
khi đi cô còn dúi cho hắn 20.000 để hắn ăn
sáng. Cơ mà hắn có mấy khi ăn sáng đâu.
“Kiểu này lại đốt vào game thôi”.- Hắn cảm
thán.
Hắn lò mò tìm đường, sáng sớm Sài Gòn
cũng mát, nhất là gió bờ kè mà thổi lên
thì…thôi rồi. Vừa đi hắn vừa ngâm nga:
“Một mùi thơm thơm. Chấm thêm mùi
nồng. Một mùi thơm với mùi nồng giống
mùi nước cống. Một mùi ghê ghê. Một mùi
muốn ói. Mùi muốn ói chiếc xe tang đang
chờ mày kìa”. Bảo hắn đi thì không phải.
Chính ra là hắn đang chạy đấy. Sáng sớm
bên tay phải thì người ta bán đồ ăn sáng
bốc mùi khói thơm nghi ngút. Bên trái thì
mùi kênh Nhiêu Lộc bốc lên xộc vào mũi.
Hai mùi trộn lại. Y như mùi nước cống trong
mấy cái nhà vệ sinh công cộng.
Chạy thoát khỏi bờ kè, hắn thở phì phò.
Mặt mày xanh lè như tàu lá, muốn ói mà ko
ói được. Y như con hươu cao cổ khi ăn một
ngọn cỏ non hay uống một ngụm nước ngọt,
cảm giác từ miệng xuống cổ nó đi từ từ hết
chiều dài cái cổ mới xuống dạ dày. Sướng
dài dài dài. Nhưng mà cái cảm giác mà ói từ
bụng nó ói lên chắc…chỉ có hươu cao cổ
mới hiểu. Và hắn lúc này cũng vậy. Sáng
chưa ăn gì, khí trong người cứ nhộn nhạo
hết cả lên. Chả biết phải nói sao cho hết cái
nỗi khổ cực sáng sớm.
Hắn cố gắng lê thân đi tiếp. Thấy đúng là có
cái ngã tư bự thật. Hồi đầu chả biết tên ngã
tư ấy là gì. Mãi sau này mới biết nó là ngã
tư Bảy Hiền. @@!. Thấy đường Trường
Chinh. Hắn cứ y đường mà hùng dũng bước
tới. Đi hoài đi mãi. Đi đến sắp gãy cái chân.
Vẫn chưa thấy cái địa chỉ 456 nó nằm ở
đâu. Ở trên Lâm Đồng hắn một ngày đi bộ
cả 20 km đi học. Thế mà lên đây đi bộ chưa
tới 4 km mà hắn thấy dài gì đâu.
Cơ mà trời trêu ngươi hắn cũng chỉ có vậy.
Không chắc mai hắn lại bảo người nhà chở
đi học luôn quá. Nhìn thấy địa chỉ 456 hắn
mừng như mở cờ. Thấy trong là một ngôi
trường cũng khá rộng. Cơ mà chắc không
bằng được một nửa trường cấp 3 Tân Hà
hắn học. Đất Sài Gòn đắt đỏ mà.
Bước qua cổng bảo vệ. Vào tới trong khuôn
viên trường thì hắn mới choáng. Nguyên cái
sân trường được chiếm dụng làm bãi để xe
của sinh viên và công nhân viên chức. Nhìn
mà phát hoảng.Bốn bề ngoài cái mặt tiền
được sử dụng làm lối đi thì ba mặt còn lại
đều là những dãy phòng học cao tới 4 tầng.
Và khốn nạn làm sao, nhìn trên danh sách
sinh viên. Hắn lại được ngồi chễm chệ…trên
lầu 4.
- “Kiểu này chắc xỉu chứ leo gì nổi? Người ta
còn chưa ăn sáng mà.”- Hắn rủa thầm tức
tối.
- “Ờ mà thôi cũng được, trên lầu cao nhất
mình còn được đạp lên đầu mấy đứa ngồi
tầng dưới”.- Hắn tự an ủi mình lần này để
lấy tinh thần mà leo lên tầng 4.
Ngày đầu nhập học đúng là khổ sở. Cả ngàn
con người chen chúc, xô đẩy nhau để tìm
lớp học. Nhìn thấy cảnh ấy lầu nào cũng có.
Hắn chỉ muốn bỏ về cho rồi. Kiên nhẫn
đứng đợi mất cả tiếng đồng hồ thì hắn mới
chen chân được vào lớp hắn. Tìm đại một
chỗ ngồi ngay gần cuối dãy hắn ngồi đại
xuống mà hưởng thụ lúc tự do ít ỏi này.
Đang thả hồn theo “Cân Đẩu Vân” theo
mây về gió thì hắn bị gọi xuống trần gian
với tiếng nói chuyện của một thằng cùng
lớp với hắn:
- Hi, làm quen nha đồng chí.
- Uh. Hi. Tui tên C, còn đồng chí tên gì?
- Tui tên Thanh, thế đồng chí quê ở đâu
đấy?
- Lâm Đồng. Còn you?
- Bình Thuận. ^^!
Trước mắt hắn lúc này là một thằng bạn
cũng khá là cao, nhưng không to. Được cái
khuôn mặt cũng khá điển trai nếu…không
có quá nhiều mụn. mũi cao, hay cười nhưng
đôi mắt hơi buồn.
- Nhiêu tuổi rồi đồng chí?- Hắn hỏi thằng
Thanh.
- Uh, 18, còn bạn?
- 19, thôi mày tao luôn đi cho nó rảnh hen.
Tao là tao kết mày rồi đấy. Lấy cặp sang
đây ngồi với tao.-Hắn nói như ra lệnh với
thằng Thanh. Thế mà thằng này cũng ngoan
ngoãn xách cặp sang ngồi với nó. @@!
Hắn không phải người dễ kết bạn hay tin
người nhưng hắn lại khá biết nhìn người.
Nhìn thẳng vào đôi mắt thằng Thanh. Hắn
chả bao giờ thấy có một chút dã tâm nào
cho nên hắn và nó trở nên khá thân thiết.
Hắn học Công nghệ thông tin. Mà trường
hắn có tới hai lớp CNTT cho nên ngày đầu cả
hai lớp bị dồn ngồi chung một lớp. Gần 200
con người ngồi trong một phòng học bé tý.
Trên trần là 8 cái quạt trần quay cũng chả
đủ mát. Mà khốn nạn thay. Cả gần 200 con
người của hai lớp mà chỉ được có hơn 10
đứa con gái.
- Ngu rồi, ngu rồi C ơi!- Hắn ôm đầu rầu rĩ.
- – Mày đang nói cái gì đấy C?- Thằng Thanh
ngồi kế bên thấy hắn như thế phải hỏi vì tự
dưng hắn lẩm bẩm như đang tụng kinh.
- Ờ ờ. Không có gì. Mà chết tiệt thật mày ạ.
Cái lớp shit gì mà có hơn 10 đứa con gái thế
này? Chán bỏ mịa…
- Đệt…bố thằng hám gái.
- Kệ cha tau. Sinh ra nó có cái máu sẵn rùi.
Đíu bỏ được.
- “…”
Lắc đầu với hắn, thằng Thanh chả thèm để ý
hắn nữa. Ngồi trong lớp cả nửa tiếng đồng
hồ mới thấy hai thầy giáo bước vào. Cả hai
thầy dáng đều tựa tựa nhau. Chỉ là một
người già hơn một người kia xíu thôi. Nói
chung hắn cũng chẳng cần để ý thầy ấy hay
thầy kia là người như thế nào. Hắn giờ chỉ
có hai chữ trong đầu: “buồn ngủ”. Thầy già
hơn cầm cái Micro được nối với cái loa rẻ
tiền rồi hắng giọng một cái rõ to xong mới
nói:
- E hèm! Chào mừng các tân sinh viên niên
khóa 2008-2011 đến với trường Cao Đẳng
kỹ thuật Vạn Xuân. Thầy tên “X”. là trưởng
khoa CNTT của trường, còn thầy đứng bên
cạnh thầy đây là thầy “XX”. Giáo viên chủ
nhiệm lớp CNTT 1. Do hôm nay thầy chủ
nhiệm lớp CNTT 2 đang bị…”kẹt xe” cho
nên tới trễ một chút. Các em thuộc lớp
CNTT 2 thông cảm nhé.
Cả lớp: “ Cười rung bàn ghế” ***
- Thầy ơi! Sao thầy chủ nhiệm của tụi em lại
đi trễ thế ạ, làm thầy giáo vậy là làm hư
chúng em đấy ạ- Một đứa lớp CNTT 2 phát
biểu.
- Thầy ơi! Hay để em đi đón thầy cho. Chứ
có khi thầy không thuộc đường thành phố
đấy thầy ạ.- Thêm đứa nữa chêm vào.
Cả lớp: “ lại cười rung bàn ghế, giờ có thêm
tiếng đập tay vào bàn kêu chan chat của
mấy bạn quá hư

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:17)



hưng phấn mà hô hào “phải phải đó thầy”.
- Trật tự trật tự. Các em thông cảm. Đường
thành phố giờ mọc lên nhiều lô cốt quá cho
nên việc kẹt xe diễn ra là không thể tránh
khỏi mà.- Thầy “X” chữa thẹn.
- Thầy ơi! Thế Sài Gòn người ta xây “lô cốt”
để đào “hài cốt” hả thầy. Sao em thấy đâu
đâu cũng có vậy thầy?- Một thằng đen đen
như dân cờ hó giơ tay phát biểu.
Thầy “X”: “…”
Thầy “XX”: “…”
Cả lớp: “hahahaaaaaaaaaaaaaaaaa”.
Không nhịn cười được với lớp này. Hắn đến
chào thua khả năng đốp chat của các sinh
viên tỉnh khác.
- Thôi thôi! Xin các em. Thầy xin các em…
Đúng lúc này chả biết cái Micro hay cái Loa
cũ mèm nó hết pin hay hư mà thầy “X” vừa
nói tới câu “xin các em” là nó tắc tịt. Làm
cho giọng thầy nói nhỏ xíu ko thể nghe
thấy được gì. Cho nên dân chúng hai lớp
CNTT 1 và 2 lại được một trận cười thả cửa
với câu “xin các em” cùa thầy trưởng khoa.
- Thầy! thầy xin gì vậy thầy? tụi em làm gì
có khả năng mà cho thầy xin thầy?- Chả
biết cái đứa nào nó bạo miệng thế không
biết.
Lúc này thì nhìn hai thầy đến thảm thương.
Mặt thầy nào thầy nấy mồ hôi đầm đìa,
chảy ra cả mắt. Tưởng như đang khóc tới
nơi.

Đời sinh viên cũng lắm trò
Chơi toàn trò ác, tay mò trò vui.

Chọc quê hai thầy chán xong thì cả hai lớp
mới thấy một thầy hói đầu cầm cặp bước
vào. Thầy cũng trên 50 rồi, chắc cũng là dân
kinh nghiệm, vì nhìn thầy có đôi mắt khá
sắc. Tự dưng khi thấy bước vào là 200 đứa
học sinh từ từ im lặng hẳn. Chắc không đứa
nào muốn bị đuổi ra khỏi lớp ngày đầu đi
học.
Thầy bước lên bục cùng thầy “X” và thầy
“XX”. Đặt cái cặp lên bàn, rồi móc tay vào
cái cặp “khoắng khoắng” gì đấy chả biết. Cơ
mà lát sau thấy thầy cũng móc ra được một
cái khăn tay. Lau lau mồ hôi còn vương trên
trán chắc do hậu quả của “kẹt xe” để lại.
- Tụi mày làm gì mà im ắng thế? Vui vẻ lên
nào! Ngày đầu nhập học mà đứa nào đứa
nấy mặt như đưa đám thế?- Thầy chủ
nhiệm lớp CNTT 2 hét ầm ỹ khi cái micro
được thay pin.
Và tất nhiên là cả lớp hưởng ứng thầy nhiệt
liệt. Tưởng thầy dữ lắm ai dè cũng thuộc
hang quậy phá chả khác gì tụi nó. Làm tụi
nó khoái quá lại giỡn ầm ĩ cả lên. Chợt thầy
nhìn cả hai lớp một lượt rồi tự dưng cười
gằn một cái và phán cho một câu làm cả
lớp…dựng tóc gáy:
- Tao đùa đấy!
Thề có trời đất, hắn thấy cả gần 200 cái
miệng đang toét ra cười và nô đùa cùng
nhau tự dưng như đông cứng lại hết. Không
ngờ thầy cao tay thế. Cả lớp im phăng
phắc. Thầy mới dõng dạc húng hắng nói:
- Giới thiệu với cả lớp. Tao tên “XXX”, là chủ
nhiệm của lớp CNTT 2. Hôm nay tao bị kẹt
xe do có một vụ tai nạn giao thông ngay cái
lô cốt cho nên không nhúc nhích được. Ê
thằng kia, mày cười cái gì đấy con trai?-
Thầy chỉ ngay cái thằng ngồi bàn thứ 3 dãy
bên phía hắn làm thằng nhỏ đang cười cười
vì vui gì không biết cũng phải im bặt và cúi
gằm mặt xuống đất.
- Tao thích xưng mày tao với tụi mày cho nó
“thân thiện”. Hồi xưa bằng tuổi tụi mày bây
giờ, tao cũng phá phách lắm. Cho nên cũng
hiểu được tâm tư tình cảm của chúng mày
bây giờ. Các trò đùa nghịch của tụi mày tao
cũng chả lạ gì cho nên đừng nghĩ vào
trường này rồi qua mắt được tao nhé.- Thầy
nhẹ nhàng bổ sung thêm.
Cũng may hắn học CNTT 1 chứ học CNTT 2
của thầy hắc ám này chắc hắn chết. Từ hồi
học phổ thông. Hắn luôn được lòng các thầy
cô. Nhưng chả hiểu sao làm sinh viên rồi
hắn lại chả có hứng phấn đấu cái gì nữa.
Cả lớp trật tự thì thầy “X” với thầy “XX” mới
thở phào nhẹ nhõm vì hồi nãy căng thẳng
quá. Chắc giờ mới lấy lại được bình tĩnh.
Và…liên tục chương trình là màn phát biểu
của các bô lão công thần “X”,”XX” và “XXX”.
Hết báo cáo thành tích của trường trong
những năm qua rồi lại khoe khoang trường
thuê toàn tiến sĩ rồi một rừng thạc sĩ về dạy
gì đấy. Công nhận là cái trường này trình độ
cưa bom còn hơn dân teen tụi hắn. Xong tới
lượt điểm danh và cuối cùng là cho về. Ngày
đầy tiên mà, chả học hành gì. Cả lớp lục tục
kéo nhau xuống lầu. hắn cũng thong thả
xách cặp đi về:
- Ê, mày đi xe đạp hay xe bus dzạ?- Thằng
Thanh gọi với theo hắn.
- Đi bộ- Hắn thản nhiên trả lời.
- Thế nhà mày gần đây à?
- Uh, cũng tầm 3 4 cây chứ không xa lắm.
Còn mày ở đâu?
- Tao ở Suối Tiên lận.
- Đệt. thế mày đi xe máy xuống đây học à?
- Không, tao đi xe đạp. Buổi sáng tập thể
dục cho khỏe.
- @@!
Hắn đến choáng với thằng bạn mới quen
này. Đạp xe đạp từ Suối Tiên vào Tân Bình
học. Nếu là hắn, bảo đi xe máy đi học chưa
chắc hắn đã đi, nói chi đi xe đạp. Thầm
khâm phục thằng bạn. Hai thằng tiếp bước
xuống lầu:
- Tao đưa mày về nhé. Chắc cũng cùng
đường với tao.- Thằng Thanh đề nghị.
- Thôi mày cứ về đi. Tao đi bộ được rồi.
Mày để dành sức mà leo cầu Sài Gòn.
- Uh, vậy mai gặp mày sau nhé.
- Uh, bye mày, về cẩn thận.
Chào tạm biệt chiến hữu, hắn cũng lững
thững đi về. Giờ mặt trời cũng lên khá cao.
Nóng nực muốn chết. Hắn cố gắng đi lên
mép vỉa hè để hưởng mấy cái bóng mát của
mái che mấy nhà mặt tiền. Sờ vào túi thấy
vẫn còn 20.000. Hắn cười thầm rồi cất bước
đi nhanh hơn.
Về tới gần nhà, hắn lại dở cái trò mắt thao
láo nhìn vào từng ngôi nhà như thằng ăn
trộm. Chủ đích là kiếm cái quán net nào đó
rồi mò vào. Mãi cũng thấy, khoái quá hắn
lao vào liền. Cơ mà hắn thất vọng tràn trề
khi quán net ở Sài Gòn đa phần là mở lâu
rồi. Cho nên bàn phím cùi không thể tả.
Bấm muốn gãy cái tay mới đánh được chữ.
Thôi thì nhập gia tùy tục, hắn cũng vào đại
cái game mà hắn yêu thích xưa nay, dù sao
hắn cũng đang là chủ Fam mà.
Vừa online là hắn thấy Oanh đã online sẵn
để chờ hắn rồi.
- Đang ở đâu đấy em?- Hắn chat nhanh cho
em.
- Tự do 901 nè anh, anh về mua kênh Fam
cho mọi người up đi. Mấy ngày nay trốn
đâu mất tiêu mà không thấy anh online
dza?
- Anh bận việc học một xíu. Anh lên Sài Gòn
rồi nè. Em đang ở đâu đấy? bữa nào anh
ghé em chơi nè.
-…
- Sao im lặng?
- Thật hả anh? Anh lên Sài Gòn rồi à?
- Uh, lên rồi, lên để được gặp bà xã chứ nè.
^^
- Hihi, dẻo miệng, em đang ở chợ Gò Vấp.
Thế anh đang ở đâu?
- Uh, anh đang ở Tân Bình, tý về anh xem
bản đồ coi cái chợ Gò Vấp nó nằm ở đâu rồi
chiều anh lên em chơi nha. Được không nè?
- Dạ, thôi qua đây nhảy lẹ đi, không có anh
chỉnh nhạc. Nghe cái tụi kia bật nhạc mắc
nản.
- Hi, uh anh qua liền.
Hắn và em cứ thế thao thao bất tuyệt. Hắn
quen em trong game này, cũng chưa gặp
mặt bao giờ, cũng chẳng nghe giọng nói bao
giờ, chỉ nghe em nói em 18 tuổi. Không đi
học nữa. quen nhau rồi ghép đôi. Rồi chả
biết em thương hắn lúc nào. Còn hắn, tim
hắn chết từ mối tình đầu rồi.
Nói chuyện với em một hồi rồi cũng hứa
hẹn thật nhiều, hắn chia tay em để về ăn
cơm sau khi nhảy chán chê. Về nhà, ăn cơm
xong xuôi hắn mới lên kế hoạch cho mình
đầy đủ:
- Cô cho con xin 50.000 con đi gặp bạn con
một xíu được không cô?- Hắn nói nhỏ với
cô.
- Mới lên Sài Gòn mà đi đâu vậy con?- Cô
nghi ngờ hỏi hắn.
- Dạ mấy đứa bạn chung lớp 12 với con nó
hẹn con ra chơi ấy mà, con định xin tiền cô
đi xe bus với uống café thôi ạ.
- Uh cầm lấy mà đi chơi đi. Mấy ngày nữa
cô bảo chị Hằng dắt mày đi làm đấy nhé.
- Dạ, con cảm ơn cô.
- Ba cho con mượn điện thoại chiều nay đi
ba- Hắn thì thào với ba hắn.
- Nhắn tin cho con nào à mà mượn điện
thoại cả buổi chiều thế?
- Hihi, con đi gặp mấy thằng bạn, có điện
thoại mới liên lạc được chứ ạ.
- Uh, lấy đi đi rồi chiều về sớm ăn cơm đấy
nhé, coi chừng lạc đường đấy.
- Dạ con biết rồi ba.
Kế hoạch hắn lên gần như là hoàn hảo, chào
mọi người xong hắn phi ra ngoài. Mua một
cái bản đồ thành phồ rồi tất tả bắt xe bus
chạy lên Gò Vấp gặp em. Và em, đã làm
hắn cảm thấy có lỗi ngay từ những ngày
đầu bước chân lên thành phố. Vì hắn…làm
khổ em quá nhiều…
Duyên phận đưa ta về hai lối.
Nước mắt nhạt nhòa phút chia ly.
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
www.giaitri321.pro . Chúc bạn có những
giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn
phí đích thực trên di động…!
————————-
Chương 4:
Cầm bản đồ thành phố trên tay, hắn lục tìm
tuyến xe bus lên Quận Gò Vấp. Thấy tuyến
xe số 7 đi qua chợ Gò Vấp, hắn liền bắt xe
bus xuống công trường Dân Chủ rồi bắt
tuyến số 7 chạy lên chỗ em. Cầm di động
trên tay, hắn nhắn tin liền cho em:
- Em à! Anh đang trên đường lên em nè,
chắc tầm nửa tiếng nữa anh tới đấy nhé.
- Ớ! Anh lên thật đấy à?- Em trả lời hắn thật
nhanh sau đó
.
- Ớ! Chẳng lẽ anh giỡn sao nè. Trước nay
anh có nói xạo em chưa?
- Uh. Vậy anh lên đi. Tới ngay ngã tư chợ Gò
Vấp thì bảo người ta cho xuống anh nhé.
Em đứng chờ anh trước nè.
- Uh, vậy em mặc quần áo màu gì để anh
biết nè.
- Bí mật…^^
- “…”
Đúng là con gái, luôn bí bí ẩn ẩn. Hắn cũng
chả biết nhà em thật sự ở đâu. Hình dáng
như thế nào, hắn chỉ đơn giản là muốn gặp
em vì em đã giúp hắn rất nhiều trong
game. Lại cũng thương hắn thật lòng nữa,
hắn biết và tin như thế.
Lần đầu ngồi xe bus. Cảm giác thật ko thoải
mái chút nào. Cứ lâu lâu lại dừng, rồi lâu lâu
lại thắng gấp. Hắn thấy ruột gan cứ trộn
trạo hết cả lên. Tới được chợ Gò Vấp, hắn
cũng nhìn như thằng say xe nặng.
Lục tìm trong túi cái điện thoại, hắn thở
phào vì nó vẫn còn. Tại nghe đâu trên Sài
Gòn dân móc túi trên xe bus đông như
quân Nguyên nên hắn hơi sợ. Bấm số em,
chuông đổ mất 10 giây em mới bắt máy:
- Em nghe nè!
- Anh tới rồi nè. Em đang đứng ở đâu vậy?
- Anh có phải cái người mặc áo đen quần
jeans xanh đó không?
- Uh, đúng rồi. Em thấy rồi à?
- Hihi, em đứng sau lưng anh nè.
Hắn giật mình quay lại thì chả thấy đứa con
gái nào. Nhìn sang bên đường thì thấy một
nhỏ con gái rất rất xinh xắn đang cầm điện
thoại trên tay mà nhoẻn miệng cười với
hắn.
- Thảm rồi- Hắn tự nhủ khi nhìn xa xa. Bé
Oanh dễ thương quá. Khác xa so với suy
nghĩ của hắn. Cho nên bước chân hắn còn
chần chừ chưa muốn bước tiếp. Em bên đấy
vẫy tay gọi hắn lại. Hắn mới mạnh dạn mà
bước sang đường gặp em.
- Hi anh! Sao nhìn cái mặt thảm thương vậy
chủ Fam của em?
- Hihi, tại anh thấy ngại ngại, em thật sự dễ
thương quá. Làm anh thấy sao sao á.
- Anh cũng đâu phải không đẹp trai mà lại
thấy ngại. Em cũng đâu phải con gái Sài Gòn
đâu mà anh phải suy nghĩ nhiều vậy nè.
- Uh, thế giờ đi chơi em đi, em muốn đi đâu
nè?- Hắn được em mở mang cho tầm mắt
về khoản “đẹp trai” nên tự nhiên thấy
“ngời sáng tương lai” mà trở nên mạnh
miệng hẳn.
- Em đi đâu cũng được. Hôm nay được gặp
ông xã cho nên cho ông xã toàn quyền nè.
Hihi- Em khoác tay hắn rồi tủm tỉm cười.
Hắn bất ngờ về em lắm. Không những em
khá bạo dạn trong giao tiếp mà còn rất tự
tin khi gọi hắn là “ông xã” nữa. Cơ mà kệ,
hắn cũng chả để tâm. Hắn nói chung cũng
chả biết Sài Gòn nhiều lắm. Chỉ biết khu
vực Quận 3 ngày trước hắn có ôn thi đại
học ở đây. Nên hắn chủ động rủ em xuống
Quận 3 chơi cho biết. Em cũng gật đầu đồng
ý mà chẳng phàn nàn gì.
Ngồi trên xe bus vòng ngược xuống Quận
3. Em và hắn ngồi chung một băng ghế.
Chắc trưa em quên ngủ trưa hay sao mà
ngồi được một lúc là em ngủ mất tiêu. Lúc
này hắn mới có dịp nhìn kỹ em. Khuôn mặt
trái xoan, làn da trắng, mắt mí lót, long mi
dài mà cong, môi nhỏ chúm chím, tuy có
hơi lùn một tý nhưng nhìn chung. ở em chả
có điều gì phải phàn nàn. Hôm nay gặp hắn
em diện nguyên một bộ đầm màu hồng
phấn. Nhìn rất hợp với làn da của em. Hắn
tự nhủ: “em là con gái quê mà biết ăn mặc
dữ ta?”.
Đang mải ngắm em. Bất chợt ngoài trời đổ
mưa. Hắn giật mình chửi thầm: “Quái, mưa
gì lạ thế? Mới đây còn trời quang mây tạnh
mà”. Sài Gòn luôn là thế, mưa đến bất chợt
và cũng đi bất chợt. Nhiều khi, mưa để xóa
tan cái không khí oi nóng của Sài Gòn mỗi
khi chiều về. Và mưa…có khi cũng chỉ để
dự báo một điều gì đó(đấy là hắn nghĩ thế).
Mưa càng ngày càng lớn, tát vào mặt kính
xe bus nghe bộp bộp. Đang dựa đầu vào vai
hắn ngủ. Em cũng phải tỉnh giấc:
- Ơ! Mưa à anh.
- Uh em, sao em không ngủ thêm chút
nữa? chắc hôm qua chơi game khuya lắm hả
mà lên xe ngủ li bì thế?- Hắn trêu.
- Lêu, có anh ngủ ít á, nhìn cái mặt anh kìa,
phờ phạc như mấy ngày không ngủ vậy.
- À tại đêm qua anh thức luyện mấy bộ
phim nên chưa ngủ chứ bộ. Tối nay về ngủ
bù được mà.
- Hứ, anh hư thật đó, ham phim mê game
chết chẳng bỏ được.
- Đâu có đâu.
- Chứ sao nè?
- Còn có truyện nữa mà…
- “…”.
Em đến bó tay với hắn, hết nói được gì. Hắn
lâu lâu cũng biết làm cho người khác phải
cứng họng chứ bộ.
Xe chạy tới Quận 3 thì trời vẫn còn đang đổ
mưa, hắn và em nhảy xuống xe rồi nắm tay
nhau chạy thẳng vô mái hiên một nhà dân
gần đó. Đứng dưới mái hiên, hắn đề nghị:
- Em đói không?
- Có anh.
- Mới 4 giờ mà đói gì?
- Anh…@@!
- Ha ha, anh giỡn đó. Anh cũng đói rồi.
Mình kiếm chỗ nào ăn em đi.
- Nhưng trời mưa thế này đi thế nào được?
- Anh biết có một quán phở gần đây. Em có
muốn tắm mưa không? Mình chạy bộ dưới
mưa rồi vô ăn nhé?- Hắn cười cười nhìn em
gian xảo.
-…- Em cắn môi im lặng, nhìn sao yêu thế
chứ.
- Sao vậy nè? Không dám tắm mưa hả em?
- Không phải. Em đang suy nghĩ coi lúc
mình bước vô quán người ta thì người ta có
cho mình vô không thôi.- Em chầm chậm
giải thích.
- Ha ha ha, khỏi lo- Nói xong, không để cho
em kịp phản ứng. Hắn nắm tay em lao ra
ngoài màn mưa trắng xóa. Chỉ vừa bước ra
chưa đầy 10 giây thì em và hắn đã ướt hết.
Mấy người trú mưa bên cạnh nhìn cặp nam
nữ trẻ đẹp chạy trong màn mưa chắc không
khỏi tấm tắc lắc đầu:
- Giới trẻ bây giờ, nó khùng hết rồi…
Hắn chả để tâm ai nghĩ gì. Vì căn bản chỉ có
những người như hắn mới hiểu, chạy trong
mưa nó thú vị thế nào. Giữa không khí oi
bức của Sài Gòn. Được thả mình trong làn
mưa mát lạnh tuy có…”vương mùi axit”
nhưng ít ra cũng làm cho người ta cảm thấy
mát mẻ. Biết là sẽ lạnh thật đấy, nhưng cứ
nghĩ tới tô phở nghi ngút khói mà hắn và
em sắp được thưởng thức. Hắn thấy háo
hức vô cùng.
- Xã ơi! Chạy từ từ thôi. Dép bà xã cao năm
phân lận đấy.- Em vừa chạy theo vì bị hắn
kéo vừa nói thật to trong màn mưa để hắn
nghe thấy.
Chẳng nói gì, hắn dừng lại, nhìn em, rồi
nhìn xuống chân em. Xong rồi ngồi xuống.
Lột luôn đôi dép em mang rồi lột luôn đôi
dép của mình cầm bên tay trái. Tay phải lại
lôi em chạy tiếp. Vừa chạy hắn vừa nói:
- Đã tắm mưa thì không được đi, chỉ có
những kẻ thất tình mới đi trong mưa thôi
em ạ. Ha ha ha- Hắn cười giòn tan
Em như cũng cảm nhận được cảm hứng hắn
truyền qua lòng bàn tay mà cũng cười vui
vẻ chạy theo hắn, nhí nhảnh đáng yêu vô
cùng.
Lâu lâu ngồi một mình nghĩ lại cái kỉ niệm
ấy, đến hắn cũng chả hiểu vì sao hắn và em
có thể gần nhau nhanh đến thế. Gặp nhau
còn chưa được 2 tiếng đồng hồ. Vậy mà em
và hắn đã dính lấy nhau như hình với bóng
trong suốt ngày hôm ấy, và…cho đến suốt
60 ngày sau đó. Có lẽ…do mưa…
Hai đứa chạy mãi thì hắn cũng dắt em vô
một quán phở trên đường Nguyễn Đình
Chiểu. Quán này trước hắn có ăn cùng bạn
một lần mấy tháng trước nên vẫn còn nhớ
đường. Quán khá sạch sẽ mà giá cả phải
chăng. Điều quan trọng là phở ở đây rất
ngon. Thấy hắn và em chạy vào. Mấy đứa
phục vụ cũng hết hồn. Đâu ra hai cô cậu
nào rảnh dầm mưa chán rồi vào đây ăn phở
thế không biết. Bỏ mặc mấy ánh mắt đang
nhìn. Hắn thả đôi dép của em và hắn xuống
cho em đi vào, hắn cũng xỏ dép vào thồi
thủng thẳng bước vô quán:
- Anh ơi! Có chỗ nào ngồi gần ngoài cửa
không? Cho em ngồi nhé không lại ướt hết
quán anh.- Hắn tỏ ra lịch sự.
Thấy hắn lịch sự như vậy. Một tên phục vụ
cũng sắp xếp cho hai đứa một bàn ngồi gần
cửa ra vào. Lâu lâu gió ùa vào một cái thì
hắn và em lại hứng thêm một ít nước mưa.
Cơ mà kệ, có ăn là khoái rồi, hắn nhìn trên
bảng hiệu để gần đó rồi hỏi em:
- Em ăn phở tái hay nạm?
- Tái anh.- Em lúc này không còn dầm mưa
nữa nên đã bắt đầu thấy lạnh. Hắn thấy
môi em bắt đầu thâm tím lại, răng va vào
nhau lập cập nhìn đến buồn cười.
- Uh, anh ơi cho em 2 tô phở tái nhé, nhiều
rau sống luôn anh nhé- Hắn gọi với theo
một tên phục vụ ở xa xa.
Một lát sau thì hai tô phở được bưng ra.
Đúng là nghi ngút khói. Hắn thích lắm, trời
mưa lạnh mà ăn phở nóng thế này thì còn
gì bằng. Nhẹ nhàng nhặt từng cọng rau
húng và rau sống cho vào tô hai đứa, rồi
cũng bình thản lau muỗng và đũa. Đưa đũa
muỗng cho em rồi cười tươi. Hắn bảo:
- Nào! Chiến thôi em.
- Hihi, xem ai ăn xong trước nhé- Em cũng
hào hứng chả kém gì hắn.
Nói là làm, hắn xịt tương ớt và tương đen
đầy tô của hắn rồi bắt đầu thi ăn cùng em.
Nhưng nói thi thì thi. Chứ em ăn chậm lắm,
cứ từ từ thong thả. Làm hắn cũng phải nghĩ
thầm trong bụng: “chắc số em sướng từ bé
quá ^^!~”.
Bắt chước em hắn cũng ăn từ từ để cảm
nhận hết mùi vị của tô phở, nước lèo ở đây
được cái ngon. Không mặn quá cũng chả
nhạt quá. Cho rau vào rồi mà vẫn vừa
miệng. Đúng là khó kiếm quán nào nấu phở
ngon như quán này.
Hai đứa ăn xong thì trời cũng ngớt mưa
hẳn. Hắn tính tiền rồi hai đứa bước ra khỏi
quán. Thấy ấm áp hết cả ruột gan vì tô phở
vừa rồi. Cũng do em ăn chậm mà gần 30
phút hai đứa mới ăn xong nên quần áo
cũng được hong khô đáng kể.
- Giờ đi xuống quận 1 chơi em đi- Hắn tiếp
tục đề nghị.
- Xuống đó có gì chơi mà xuống hả anh?- Em
ngập ngừng hỏi lại.
- Ờ thì…anh cũng chả biết. Cứ đi vậy thôi,
hết tiền thì về. ^^!- Hắn cười cười ra vẻ xấu
hổ vì em đã biết hắn là thằng “ếch ngồi đáy
giếng” rồi.
- Hi hi. Xã ngốc quá. Giờ em muốn đi dạo
cùng anh. Anh nói ngày xưa anh ôn thi gần
đây mà. Dắt em đi coi đi. Được không nè?-
Em nhìn hắn cười tươi.
- Uh, được nè, vậy mình đi bộ nhé. Chỗ anh
ôn thi cũng gần đây thôi.
- Dạ…
Hai đứa lại sánh vai đi trong ánh mặt trời
chiều Sài Gòn khi cơn mưa đến và đi còn
nhanh hơn lốc xoáy. Cảm giác của hắn cũng
như của em có lẽ chỉ có thể nói bằng một
từ: “ấm”.

Tình cờ mưa đến mưa đi.
Tình cờ em đến và đi cùng chàng.
Tình cờ chiều xuống dần tàn
Tình cờ anh biết, em…nàng thiên nga…

Từ đường Nguyễn Đình Chiểu, hắn dắt em
dọc theo đường Cách mạng tháng 8 rồi
vòng sang Điện Biên Phủ rồi mới quẹo vô
cư xá Đô Thành. Chiều chiều người Sài Gòn
tan sở. xe chật ních các cung đường. Chỉ có
hắn và em là cứ nhẹ nhàng đi trong tiếng
xe cộ ồn ã. Quay lại nơi đây, hắn tự nhiên
thấy bồi hồi sao sao. Dù gì thì hắn cùng hai
thằng bạn thân đã có những kỉ niệm cuối
đời học sinh thật đẹp ở đây.
Dừng chân tại trường tiểu học Lê Chí Trực.
Hắn nói:
- Đây nè em, nơi tụi anh ôn thi ở đây đó.
- Ủa! sao lại là trường cấp 1 vậy cà?- Em
thắc mắc hỏi hắn.
- Uh! Nhìn vậy thôi em ạ, chứ bên trong
cũng hoành tráng lắm. Hồi tụi anh học thì
đâu còn bàn ghế nữa. Người ta chuyển đi
đâu hết á. Mấy phòng học của mấy nhóc
thành phòng ngủ của tụi anh. Sân thượng
thì thành nhà tắm của cả nam lẫn nữ. Ấy
anh lộn, con trai tắm trên sân thượng, còn
con gái tắm dưới trệt.
- Anh chỉ được cái bốp chat.- Em lừ mắt
nhìn hắn.
- He he- Hắn chỉ biết cười trừ không nói.
Cứ đứng như vậy nhìn vào trường, giờ các
học sinh trong trường cũng đang tan học.
Nhìn các bậc phụ huynh dàn hàng ngang
hàng dọc đón các bé về, hắn chỉ tặc lưỡi:
- Học sinh Sài Gòn sướng thật, đi đâu cũng
có người đưa đón. Chả như tụi anh ngày
xưa. Tự đi tự về bằng xe đạp hay đi bộ là
thấy vui lắm rồi.
- Ai bảo anh ở trên núi làm gì? Người trên
núi khỏe như voi á. Đâu có như dân Sài Gòn
tụi em sống quen trong nhà rồi. Yếu ớt đâu
đạp xe nổi…- Em thong thả nói.
- Ủa anh tưởng nhà em ở Bến Tre? Sao giờ
nói Sài Gòn?- Hắn nhìn em đầy thắc mắc.
Và em giật mình thật. em liền chữa cháy.
- Thì em có học hè hồi cấp 1 trên này. Tại
nhà dì em ở trên này mà.
- À, vậy hả?- Hắn đáp gọn lỏn rồi cũng chả
thắc mắc gì thêm. Hắn là vậy, chả bao giờ
quan tâm quá sâu vào đời tư người khác, tự
người ta sẽ nói cho hắn biết nếu họ muốn.
Còn không nói hắn cũng chả ép buộc gì.
Đứng nhìn lên lầu 3 của dãy A trong
trường. Hắn chợt chạnh lòng, nhớ về ba
tháng trước. Tại nơi này, hắn quen được Tú.
Thằng bạn thân thứ 2 của hắn sau thằng
Chiến. Hai thằng mà có lẽ cả đời này hắn
cũng chả kiếm được một người bạn nào
khác tốt hơn. Cũng tại nơi này, hắn cũng có
tới 2 3 mối tình chỉ trong 1 tháng. Rồi tan
thành bong bóng xà phòng, hắn chỉ nghĩ,
đời hắn thật hẩm hiu. Chả được mối tình
nào ra hồn. Hai thằng bạn thì cũng mỗi đứa
một nơi rồi. Chả biết bao giờ, hắn mới lấy
lại được tình cảm bạn bè ngày nào.
- Anh nè! Cho em theo anh nhé. Được
không?- Em lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ

 [VIP] Nhokchungtinh9x (28.01.2014 / 21:25)
Ko tồn tại



nge cái tên truyên hay hay/

 tác giảKurama (SMember) (28.01.2014 / 21:54)
a secret makes a woman woman



còn nữa k thớt ??

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:56)



típ nè

  minhcoi96 (28.01.2014 / 21:58)



nghĩ của hắn. Và câu nói của em cũng như
một gáo nước lạnh dội vào hắn làm hắn
lạnh cả sống lưng.
- What? Cái gì? Em đang nói đùa hay nói
thật đấy???- Hắn hoảng vía.
- Em nói thật, em muốn được đi cùng anh.
Được cảm nhận cuộc sống của anh.- Em
nhìn vào mắt hắn nói thật nghiêm túc
Tránh ánh mắt em, không dám nhìn thẳng
vào đôi mắt trong vắt ấy. Hắn nhẹ nhàng
nói:
- Ngốc ạ, theo anh làm gì? Anh có gì để em
cảm nhận. Có gì để chăm sóc em? Theo anh
em chỉ khổ chứ chả sung sướng gì đâu mà
theo. Em còn trẻ không được suy nghĩ trẻ
con như vậy. Có biết không?
- Em không ngốc, em cũng ko phải trẻ con
nữa. Em đủ lớn để cảm nhận cuộc sống này
rồi. Em muốn theo anh vì em…không muốn
mất anh. Em biết con người anh đang chịu
nhiều dằn vặt như thế nào. Những ngày
chơi game cùng anh, nghe anh tâm sự dù
chỉ là những điều nhỏ nhoi nhưng em biết
anh đang có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ
mà. Nha nha anh. Anh…nha nha.- Em lắc
lắc tay hắn nũng nịu.
Hắn thật chả biết phải nói sao lúc này. Em
mà theo hắn thì hắn cũng chả biết phải lo
cho em thế nào nữa. Hắn thì hắn có thể tự
lo cho mình được. Còn em, hắn biết làm
sao? Em lại đẹp nữa. không chừng lại bị…
bắt cóc thì khổ. Đang méo miệng vì suy
nghĩ vớ vẩn, em lại lên tiếng phá tan bầu
không khí im lặng của hai đứa từ nãy tới
giờ.
- Anh lại lo em không có chỗ ăn chỗ mặc hả
anh?
- Uh, chính thế. Chứ thuê nhà trọ thì tiền
đâu mà đóng liền cho người ta chứ. Anh
đang ở nhà cô anh. Không mang em về nhà
được.- Hắn cười khổ.
- Không sao. Em ngủ…quán net cũng được.-
Em thản nhiên.
- Hả? em bệnh à? Ngủ quán nét ai biết được
có an toàn hay không?
- Anh nghĩ ai cũng gian xảo như anh chắc?-
Em nhìn hắn tủm tỉm cười.
- Ớ…Anh…- Hắn cứng họng.
- Thôi quyết định vậy nhé. Anh với em giờ
về Tân Bình đi.
Chả biết làm sao với cô nàng bướng bỉnh
này. Hắn cũng đành chiều lòng em. Thích
chịu khổ thì hắn cho em khổ. Xem em chịu
khổ được bao lâu. Bắt xe bus lên lại chợ
Phạm Văn Hai. Giờ cũng đã 7 giờ tối. Điện
thoại hắn lúc này đổ chuông muốn nhức óc.
Hắn đành bắt máy:
- Alo! Ai đấy ạ?
- Tổ cha mày. Bố mày nè. 7 giờ rồi sao
chưa chịu về ăn cơm. Đi chơi gì giờ chưa
chịu về nữa?- Ba hắn hét lên trong điện
thoại.
- Dạ dạ! con đang trên xe bus về nè ba.
Con về liền đấy ạ.- Hắn vội vàng chữa cháy.
- Cho mày 15 phút. Không về nhanh thì
thấy cái cảnh.
Rồi không cho hắn nói gì thêm. Ba hắn cúp
điện thoại cái cụp. Hắn thở dài ngao ngán.
Bên cạnh em cũng đang nhìn hắn với ánh
mắt tò mò.
- Đi nhanh em ơi! Kiếm quán nét nào chơi
thâu đêm lẹ chứ không mai em khỏi gặp
anh luôn đấy.- Hắn kéo tay em đi nhanh
hơn.
Em chả nói gì, cứ ngoan ngoãn đi theo hắn.
Tìm đỏ con mắt trên đường bờ kè được vài
quán nét. Hắn rẽ đại vào một quán gần nhất
rồi hỏi chủ quán:
- Anh ơi! ở đây có cho chơi net thâu đêm
không anh?
- Có em.- Anh chủ quán net nhìn hắn rồi
nhìn em, thản nhiên trả lời.
Hắn thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu kế
hoạch “gửi gắm”, vì nhìn mặt anh này cũng
không có gì “tà ác” cho lắm:
- Anh cho em gởi bạn em ở đây nhé, cứ cho
em nó chơi khi nào chán thì thôi nha anh.
Mai em qua em đón được không ạ?
- Được em, cứ để bạn em ở đây đi. Anh có
gì giúp đỡ cho.- Anh nhìn hắn tủm tỉm cười.
- Dạ, vậy cảm ơn anh quá- Nói rồi nhìn qua
em, cười nhẹ rồi dắt em vào một máy tính.
Mở game, mở Yahoo cho em xong hắn mới
nói nhỏ:
- Em chịu khó ngồi đây chơi tới sáng nhé.
Có gì sáng mai anh đón em đi học cùng
nha.
- Dạ, em biết rồi. anh về lẹ đi kẻo ba lo-
Em gật đầu ra vẻ cảm thông.
- Uh vậy anh về nhé. Hẹn gặp em ngày mai
nè. Mệt thì nhớ ngủ nhé. Chúc em chơi vui
và ngủ ngon nè.- Hắn nhìn em nháy mắt
tinh nghịch. Em cũng nhìn lại hắn và chỉ
cười nhẹ. Ánh mắt như tin tưởng hắn tuyệt
đối. Làm hắn cảm thấy bứt rứt vô cùng.
Về tới nhà, hắn cũng chỉ chào hỏi mọi người
rồi đáp bừa vài câu hỏi của người lớn vì cái
tội về trễ. Rồi ăn cơm cũng lăn ra ngủ mất
đất. Đã 40 tiếng hắn chưa được ngủ, giờ có
lẽ hắn thèm ngủ hơn bao giờ hết. Chỉ kịp
lấy điện thoại của ba rồi nhắn cho em một
tin ngắn gọn:
- Anh ngủ trước đây, em cũng ngủ sớm đi
nhé, ngủ ngon nè
Rồi hắn chìm vào giấc ngủ. Đêm đó, hắn…
gặp ác mộng.
Trong đêm lạnh lẽo em ngồi đó.
Bấm nhẹ bàn phím: “nhớ anh yêu”.
Chương 5:
Sáng hắn dậy sớm hơn mọi ngày, đánh răng
rửa mặt xong là hắn tót ra khỏi nhà. Trước
khi đi cô còn nhét cho hắn 100.000 bảo hắn
lấy mà dùng. Sướng rơn, hắn cảm ơn cô rồi
chạy ra chỗ em liền.
Ra tới quán net thì quán vẫn chưa mở cửa.
Nhưng hắn biết quán vẫn đang hoạt động,
đánh liều gõ cửa thì 2 phút sau có người ra
mở cửa. Là anh hôm qua hắn gặp. Chỉ chào
anh qua loa
rồi hắn nhìn thẳng vào trong. May quá em
đang ngủ trên chiếc ghế xếp chẳng biết ở
đâu ra. Tiến lại gần em. Nhìn em ngủ hắn
thấy sao thương em quá. Chắc em ngủ ngồi
cả buổi tối.
- Đêm qua thấy em nó chơi tới 10 giờ thì
ngủ gục trên bàn phím, anh mới lấy cái ghế
xếp với cái mền của anh cho con bé ngủ. Tội
nghiệp con bé, cả đêm nằm lăn qua lăn lại,
chắc khó ngủ lắm.- Anh chủ quán đứng
đằng sau hắn nói.
- Dạ, em cảm ơn anh nhiều lắm ạ. Em có
một số chuyện nên đành sắp xếp em nó ở
đây mấy ngày. Không biết có phiền anh ko
ạ?- Hắn dè dặt hỏi
- Không có gì, quán anh ban đêm cũng ít
người chơi nên cũng không có gì đâu em ạ.-
Anh nói giọng cảm thông.
Hắn im lặng không nói gì nữa. Quay sang
nhìn em, tự dưng thấy mình có lỗi với em
thật nhiều, sao lại bắt em phải chịu cảnh
khổ này cùng hắn. Nếu hắn cương quyết
hôm qua, chắc giờ em đã ngủ ngon ở nhà
rồi.
Sáng nay trời trong xanh lắm, hắn thấy thật
thư thái, lay nhẹ em dậy, hắn thì thầm vào
tai em:
- Dậy đi cô bé, sáng bảnh mắt rồi kìa. Muốn
anh bị trễ học à?
- Ưm…ứ chịu đâu, người ta đang ngủ mà-
Em chả biết có cái tính nhõng nhẽo này từ
bao giờ, chắc từ khi còn bé quá.
- Ngoan dậy đi, dậy anh dắt đi ăn sáng rồi
mình đi xuống trường anh nào- Hắn dỗ
dành.
Lúc này em mới chịu mở mắt nhìn hắn.
Chắc giờ mới nhớ ra mình đang ở đâu. Em
giật mình vùng dậy rồi chạy biến vào toilet
làm hắn chả hiểu mô tê gì. Cơ mà kệ, chắc
em còn đang mộng du. Hắn ra tính tiền cho
em rồi ra ngoài đứng chờ em ra.
Hai mươi phút sau mới thấy em ra, hắn
cười cười hỏi em:
- Nãy làm gì mà chạy biến vô toilet như
người mộng du thế?
- Hứ, tại em không muốn anh nhìn thấy bộ
dạng em lúc em đang ngủ chứ bộ.- Em lè
lưỡi trêu hắn.
- Cơ mà anh nhìn hết rồi, có gì đâu mà giấu
giấu diếm diếm kìa?- Hắn tỉnh rụi.
- Ứ, anh xấu. Em không chịu đâu. Hu hu,
người ta bị anh nhìn hết mặt xấu rồi.
- Hì hì, có sao đâu. Anh thấy em ngủ rất dễ
thương mà.
- Thật hok? Có mới nói nhé.
- Thật!
- Thế dễ thương chỗ nào?
- Không nói!
- Sao không nói?
- Bí mật.
-…
Em nhìn hắn hờn dỗi, hắn cũng chả thèm
dỗ nữa. Hắn đôi khi ngọt ngào lắm, nhưng
có lúc lại lạnh lùng một cách khó hiểu.
- Đi ăn em đi, anh đói.
- Dạ- Em ngoan ngoãn đáp lời khi thấy ánh
mắt hắn không còn vẻ đùa giỡn nữa.
Hai đứa cứ đi như thế trong ánh mặt trời
đang từ từ lên sau những tòa nhà cao tầng.
Hắn thích bình minh thế này. Mát mẻ se se
lạnh vì trận mưa hôm qua còn hơi nước bốc
lên. Nhìn xuống bờ kè, chỉ một màu đen
ngòm dơ dáy. Hắn cũng thấy sao tâm trạng
mình cũng đen tối như bờ kè vậy. Nhưng
thôi, mọi chuyện rồi cũng qua. Hắn tự nhủ
thế rồi dắt tay em đi nhanh hơn.
Tới trường hắn, hắn và em rẽ vào một quán
ăn gần đó. Hôm nay hắn cho em ăn cơm
tấm sườn, món mà hắn khá ưa thích. Tại
hôm nay có tiền nên hắn cũng chơi sang
một tý. Đến khi hai dĩa cơm được đặt ra
trước mặt. Hắn phải dặn em trước:
- Em ráng ăn nhanh lên nhé. Anh sắp trễ
giờ rồi nè.
- Em ăn như thế quen rồi mà. Tự dưng bắt
em ăn nhanh cho đau dạ dày à?
- Uh, anh xin lỗi, hay thế này nhé. Anh ăn
rồi đi học trước. em cứ ngồi đây ăn rồi
kiếm quán café nào ngồi uống chờ anh về
nhé. 11 giờ là anh tan rồi nên em ráng ngồi
đợi anh tới 11 giờ nhé?
- Dạ em biết rồi mà. Anh ăn lẹ đi rồi đi học
kìa.
Hắn lặng lẽ ăn hết dĩa cơm của mình. Nhìn
em mỉm cười rồi đứng dậy tình tiền xong đi
thằng vào trường. Thật sự hắn chả muốn
phải thế này. Chả biết em sẽ làm gì để giết
thời gian cho cả buổi sáng. Thương em mà
chả làm gì cho em được. Tự dưng hắn thấy
mình vô dụng, và tự dưng lần đầu tiên hắn
đặt câu hỏi cho chính hắn: ‘phải chăng mình
lên Sài Gòn…là sai”.

  minhcoi96 (28.01.2014 / 22:00)



Bước vào lớp hắn cũng chọn đúng cái ghế
hôm qua hắn ngồi rồi gục đầu xuống bàn
ngủ. Hắn muốn ngủ cho thời gian trôi đi
thật nhanh để còn ra gặp em nữa. Hắn sợ
em phải một mình. Chỉ thế thôi.
- Ê mày! Sao sáng sớm mà đã ngủ như chết
vậy? Bộ đêm qua không ngủ à?- Thằng
Thanh lúc này cũng đã vô lớp và ngồi cạnh
hắn, thấy hắn như vậy không khỏi thắc
mắc.
- Uh, hôm qua dầm mưa nên hôm nay hơi
mệt.- Hắn bao biện.
- Chiều qua mưa mà mày đi đâu vào lúc ấy?
- Đi chơi.
- Èo, rảnh quá nhỉ. Tao thì về nhà là ngủ
mất đất tới chiều tối.
- Uh, thế giờ để tao ngủ xíu nhé. Thầy có
điểm danh thì gọi tao dậy.
Nói xong hắn chẳng để tâm đến thằng bạn
nữa. Gục đầu ngủ tiếp. Đang thiu thiu ngủ
thì nghe tiếng nhạc Mp3 phát ra từ bên
cạnh. Bật mình dậy như cái lò xo. Hắn thấy
hóa ra thằng bạn đang gắn tai nghe vào
nghe nhạc:
- Đệt thằng cờ hó. Nghe nhạc mình sống
không thọ đâu. Đưa bố nghe chung phát.
-…
- Nhìn gì trân trân thế?
- Đù má mày trù bố đấy à?- Thằng Thanh
điên tiết.
Chả thèm trả lời, hắn dứt luôn tai nghe bên
phải của thằng bạn rồi gắn vô tai trái của
mình tỉnh bơ. Thằng Thanh định chửi tiếp
thì hắn lại gục đầu xuống bàn ngủ làm nó
mất hứng. Đành nhìn cái tai nghe bị chiếm
dụng một cách trắng trợn.
Hết tiết một(tiết gì thì hắn chả nhớ, tại
đang lo ngủ). Hắn vươn vai một cái cho tỉnh
táo rồi…lại nằm ra ghế, gối đầu lên đùi
thằng Thanh…ngủ tiếp.
-…- Thằng Thanh nhìn hắn trân trân.
Hé mắt ra thấy vậy, hắn cười cầu tài với nó:
- Cho mượn đùi xíu đi, tao mệt quá. Thầy có
xuống thì gọi tao dậy nhé. Thank chú. Anh
ngủ đây. Vui lòng không reply.- Nói xong
hắn nhắm tịt mắt lại.
-…- Chả biết thằng Thanh sáng nay bước
chân nào ra cửa mà gặp phải hắn. Nó đành
thở dài lắc đầu rồi cũng chả nói gì. “Thằng
này hiền thật, mình là mình thích nó rồi
đó”. Hắn nhủ thầm trong bụng.
Chán chê thì cũng hết 4 tiết học, đùi thằng
Thanh sau khi bị nó làm cho tê liệt thì nó
cũng chịu buông tha. Lần này hắn tỉnh táo
vươn vai đứng dậy rồi cười trừ với thằng
Thanh:
- Khổ thân chú! Thôi mai anh mới chú ly sữa
đậu nành. Uống cho vô sinh nhé cu. Mai
nhớ sạc pin điện thoại cho đầy đấy. Công
nhận con 5310 của chú nghe nhạc sướng tê
tờ rym, há há.
-…- Chắc thằng Thanh đến hộc máu mồm
mà chết vì hắn, nó thấy nó chẳng khắc nào
là Osin của hắn cả.
Thế mà nó nghe theo thật. Từ đấy ngày nào
nó cũng sạc đầy pin trước khi đi học. Không
những thế hắn còn chiếm dụng nốt cái tai
phone bên trái của nó làm của riêng mình.
Nhiều lúc thằng Thanh phải hỏi nó giọng tức
tối:
- Tao đíu hiểu cái điện thoại giờ là của tao
hay là của mày nữa thằng khỉ?
Lúc đấy hắn lại nhe răng ra mà cười với nó:
- Mày khác đếch gì vợ tao, thôi thì của
chồng công vợ mày ạ. Mày sẽ được lưu
danh sử sách muôn đời mà. He he he.
-…
Vừa tan học, đang định phóng ra khỏi lớp
thì thầy chủ nhiệm lớp hắn bước vào:
- Chào các em, các em khoan về đã, thầy
thay mặt nhà trường thông báo với cả lớp là
từ ngày mai, Lớp chúng ta và mấy lớp kế
toán sẽ học tại học viện quân y trên đường
Thành Thái quận 10, gần bệnh viện 115. Em
nào không có phương tiện đi lại nhà trường
sẽ làm vé xe bus cho các em tiện đi lại. Coi
như đây là hỗ trợ từ phía nhà trường dành
cho các em nhé.
- Thầy ơi thế sao lại chỉ có mấy lớp chuyển
trường vậy thầy. Em thấy sao lớp mình như
hành khách đi xe nhiều tuyến quá ạ, làm
thế này khác nào đem con bỏ chợ ạ- Hắn
mạnh mồm nói thẳng làm cả lớp được trận
cười muốn té ghế.
- Các em thông cảm, do trường đang xây
cho nên cơ sở hạ tầng còn thiếu cho nên
các em chịu khó một năm này thôi nhé.
Năm sau sẽ khánh thành trường trên Gò
Vấp cho nên các em sẽ được học trường
mới với đầy đủ tiện nghi- Thầy ái ngại giải
thích
Hắn cũng chả thèm ý kiến ý cò nữa. Chỉ tức
là chả biết bao giờ lại chuyển lớp nữa.
- Thế cả lớp ai không có phương tiện đi lại
thì giơ tay để thầy lên danh sách làm vé xe
bus?- Thầy “XX” cố nói thật lớn át tiếng cả
lớp hắn đang xôn xao về sự kiện mới.
Thế mà cái thế quái nào lớp này mới học
chung có 2 ngày mà hiểu nhau vật vã ra.
Thầy vừa nói xong là 100% dân số CNTT 1
giơ tay cả làm thầy “XX” choáng toàn tập.
- Sao lại cả lớp thế này? Bộ không ai đi xe
máy hay xe đạp à?
- Dạ! có, cơ mà của chùa ngu gì không xài
thầy?- Tiếng thằng nào đó ở giữa lớp vang
lên rõ to làm cả lớp hô hào theo: “phải
phải”.
Thầy “XX” đến bó tay với tụi nó. Thầy cũng
đành chấp nhận cho 100% dân số sẽ có vé
xe bus trong một tháng. Khoái. Thế là hắn
lại tiết kiệm được một đống tiền.
Rồi chả đợi thầy cho về, cả lớp hắn ào ra
như ong vỡ tổ. Lúc này các lớp khác cũng
vừa tan cho nên người đông như nêm. Hắn
bước xuống cầu thang mà cũng phải chen
lấn xô đẩy. Cũng may là có nhiều con gái
lớp khác, không thế nào hắn cũng chửi cho
mà xem.
Bước được ra tới cổng trường, hắn tìm em
trong cái biển người mà hắn dự chắc phải
nửa tiếng nữa mới tan hết. Tìm hoài tìm
mãi chả thấy em đâu. Hắn nhìn đồng hồ đã
11 giờ 5 phút rồi. Cũng tại ông thầy “XX”
hết, làm hắn ra trễ. Đang bực mình thì hắn
cảm nhận có cái gì đó thật lạnh áp vào má
làm hắn giật nảy mình rồi phóng lên trước
một bước. Thấy em đang toét miệng cười
rồi đưa lon Coca tới trước mặt hắn. Thở
phào nhẹ nhõm vì không phải “thích
khách”. Hắn nhận lon Coca mát lạnh từ tay
em. Em đúng là quan tâm hắn lắm. Biết hắn
học mệt mà trời lại nóng nên chắc cũng
khát nước. Em mới mua lon Coca cho hắn
uống.
Chả suy nghĩ nhiều, hắn mở lon nước rồi tu
ừng ực. Thấy mát từ trong ruột mát ra, hắn
nhìn em đầy vẻ biết ơn:
- Nãy đứng đâu sao anh nhìn hoài không
thấy em vậy?
- Hi hi, em vừa mới tới thôi, tại em mắc đi
mua nước cho anh mà.- Em đỏ mặt nói.
- Ngoan quá ta, cảm ơn em nè. Thôi mình
về đi, chắc đi xe bus quá em ạ. Chứ trời
nắng quá em đi bộ sao nổi.
- Dạ, tùy anh.
Thế là hắn và em bắt tuyến xe bus 65 chạy
thẳng tới ngã ba ông Tạ rồi em và hắn mới
đi bộ lại phía quán net hôm qua em ngồi.
Dắt em vô quán net hôm qua, hắn chào ông
chủ rồi mở máy cho em. Xong rồi hắn chạy
ra ngoài mà chả nói lời nào. Mười phút sau
mới thấy hắn quay lại với hộp cơm trên tay:
- Ăn đi em, chắc em đói lắm rồi phải không?
- Ủa sao anh mua có một hộp?- Em nhìn
hộp cơm trên tay hắn thắc mắc.
- Uh, tý anh về ăn ở nhà cô. Không cô la
chết.
- Dạ, em cảm ơn anh.- Em bẽn lẽn nhận
hộp cơm từ tay hắn.
- Ngốc, cái gì mà ơn với nghĩa? Trách nhiệm
của anh mà.- Hắn nhìn em cười thật hiền.
- Hi hi, xã em là đáng yêu nhất- Em cười híp
mí với hắn.
Hắn cũng cười lại với em rồi đi về. Không
quên chào anh chủ quán, hắn đang định nói
gì thì anh đã mở miệng trước:
- Anh hiểu, chú cứ về đi.
- Dạ! cảm ơn anh.- Nói rồi hắn đi thẳng về
nhà.
……
Về tới nhà, rửa mặt xong đâu đấy là hắn
cũng lao vào mâm cơm cô mới dọn. Chỉ có
hắn và ba hắn ăn. Nhà cô buồn cười lắm,
chả mấy khi ăn uống cùng nhau cả. Ai đói
thì tự xuống đấy cơm mà ăn chứ chả bao
giờ ăn đúng bữa. Hắn thấy buồn cho cô. Ở
nhà hắn, chả biết ai làm gì hay đi đâu, cứ
đúng giờ là phải về nhà ăn. Còn ai mà về
trễ thì cả nhà cùng đợi chứ không có định
nghĩa ăn trước. Vậy mới cảm nhận được
không khí gia đình. Còn người Sài Gòn thật
lạ.
Ăn uống xong xuôi hắn chào ba má với cô
chú cho phép ra ngoài đi dạo. Ba hắn chỉ
ậm ừ cho qua nhưng cũng không quên nhắc
lại một câu:
- Chiều nay mà về trễ thì mày thấy cái
cảnh- Ba hắn luôn răn đe con cái ngay từ
khi cái tật xấu mới hình thành từ trong
trứng nước làm hắn dựng cả tóc gáy.
Cô thì nói với theo:
- Chiều nay về sớm để chị Hằng chở con
qua chỗ làm đấy nhé. Cô xin được cho mày
làm phục vụ ở đó rồi đó.
- Dạ, con biết rồi- Hắn đáp lời cô rồi bước ra
cửa. Vừa đi hắn vừa suy nghĩ thật nhiều.
Kiểu này thảm rồi. Không biết em sẽ ra
sao…

Anh mang một nỗi chua cay.
Tình như bọt biển đổi thay tức thì.
Mỏng manh như gái xuân thì
Làm tim đau nhói… có vì anh không?
……
Bước ra quán Net em đang ngồi trong tâm
trạng hụt hẫng. Hắn chả buồn chào em hay
anh chủ quán mà ngồi vào một máy cạnh
em. Cũng vào game mà em đang chơi rồi…
đứng im. Em quay qua nhìn hắn, biết chắc
hắn có chuyện buồn nên em không hỏi gì.
Chỉ tiếp tục tập trung vào màn hình vi tính
rồi đánh đánh gõ gõ bàn phím:
- Sao vậy xã? Nhìn mặt ông xã xấu quá kìa.:
P- Hóa ra sợ phải nói chuyện làm hắn thêm
buồn nên em nhắn tin cho hắn trong game.
Hắn cũng nhanh tay nhắn lại cho em.
- Mai anh phải đi làm rồi em ạ. Anh cũng
chưa biết là ở đâu nhưng chắc cũng không
gần đây đâu. Anh đang lo cho em đấy.
Haizzz.
- Không sao mà anh. Chỉ cần em biết được
chỗ làm của anh là được rồi mà. Có gì thì
mình cũng dễ liên lạc mà anh.- Em trấn an
hắn.
- Em này, chẳng lẽ em cứ định thế này hoài
sao? Gia đình em chẳng lẽ để em chạy lông
nhông ngoài đường hoài thế này à? Anh
thật không muốn thấy em như thế này chút
nào. Nghe lời anh nhé, về nhà đi.- Hắn cố
gắng khuyên nhủ em. Đáp lại hắn, em chỉ
đánh có duy nhất một chữ “KHÔNG” làm
hắn cũng phải ngớ người.
Quay sang nhìn em, hắn thấy ánh mắt em
ra chiều rất cương nghị. Em cũng chẳng
thèm nhìn lại hắn, chỉ gõ lia lịa lên bàn
phím. Lúc này hắn thật sự chờ đợi câu trả
lời của em.
- Anh nè, nếu em có nói dối anh điều gì hay
làm anh thất vọng. Xin anh cũng đừng giận
em mà bỏ mặc em anh nhé. Hứa với em đi,
em xin anh đấy- Em nhắn cho hắn tin này
làm hắn cũng hơi giật mình.
Em còn giấu hắn điều gì? Hắn cũng lờ mờ
đoán được. Còn chuyện có quá quan trọng
không thì hắn thật sự cũng chả biết. Dù gì
hắn cũng mới gặp em được mấy ngày. Và
dù sao, hắn cũng là một người sống thoáng,
cũng không quá chấp nhặt chuyện quá khứ
của người khác. Chỉ nghĩ như vậy. Hắn đánh
luôn chữ “UH” rồi bấm nút send cho em.
Cơ mà hắn đâu biết được, cái chữ “uh” đấy
của hắn làm hắn đau khổ biết bao nhiêu.
Nói chuyện trên mạng chán xong thì hắn
nhìn qua em rồi cũng quyết định mở miệng
nói trước:
- Đi dạo một tý em nhé. Ngồi hoài thế này
ê mông lắm. ^^!
- Uh, đi tý đi anh. Em cũng chả biết chơi gì
nữa.
Nói xong hắn và em cùng đứng dậy tính
tiền rồi tay trong tay bước đi trong nắng
chiều gay gắt. Cái nóng cháy da cháy thịt
của trời Sài Gòn khi đứng bóng cũng chẳng
khác cái nóng của xứ Huế là mấy. Hắn cố
gắng dắt em đi nhanh hơn ra đường Cách
mạng tháng Tám rồi bắt xe bus lên Công
viên Gia Định. Mất hai tuyến mới lên được
tới công viên. Dẫn em đi dạo vòng quanh,
mua cho em những đồ ăn mà em thích.
Hắn thấy trong mắt em ánh lên niềm hạnh
phúc thật sự. Hôm nay em cười nhiều hơn
mọi ngày, nhưng lâu lâu cũng biết làm trò ra
vẻ giận dỗi khi hắn dành của em một cái
xích đu hay dành ăn bò viên chiên với em.
- Trả em đây. Anh xấu quá. Ham ăn như
heo á.- Em phũng phịu đuổi theo hắn dành
lại xiên bò viên chiên hắn mới giật từ tay.
- Không trả đấy, làm gì nhau. Giỏi mà đuổi
theo anh mà cướp này.- Hắn cười đểu giả
vừa chạy vừa nói.
- Hứ, không thèm chơi với anh nữa. Anh
tham ăn, đồ con heo hám ăn. Đồ…không
biết nhường phụ nữ. Hứ.
- Ớ, hay chưa kìa. Không đuổi kịp người ta
xong chửi người ta là sao kìa? Xấu. Lêu
lêu.- Hắn lè lưỡi trêu em.
Chạy giỡn được một lát thì em thều thào
gọi hắn:
- Anh ơi, đừng chạy nữa. Em mệt quá rồi
nè. Hic.
- Uh, không giỡn với em nữa. Trả em xiên
bò này. Mà sao mặt tái nhợt thế kia? Con
gái 18 gì mà yếu quá đi- Hắn chạy lại lấy
khăn giấy lau mồ hôi trên khuôn mặt em
đang tái xanh tái xám.
- Tại người ta không quen chạy bộ chứ bộ.
Anh á, em không biết đâu, giờ anh phải
cõng em cơ. Em đi hết muốn nổi rồi.- Em
thở không ra hơi cũng cố gắng nhõng nhẽo
với hắn.
Hắn đành chiều lòng em, vì nhìn em lúc
này. Chả khác gì cái xác không hồn. Trách
em không cẩn thận một, hắn trách bản thân
mười. Vì không lo cho em được nhiều. lại
khiến em ra thế này. Chắc hai ngày qua em
thiếu ngủ dữ lắm nên mới mệt mỏi như
vậy. Cõng em trên vai, cảm nhận hơi thở
ấm nóng từ em phả vào một bên má. Hắn
thấy thích thích. Lần đầu tiên bỏ cái tính tự
cao của mình để làm em vui. Hắn thấy sự
hy sinh của mình cũng đáng:
- Còn mệt không em?- Hắn nhẹ nhàng hỏi
em.
- Còn xíu xíu, hihi.– Em nhí nhảnh ngồi trên
lưng hắn chọc chọc
Like [1] : sonchonyb , Thích điều này!


  Tổng số: 274
1 2 3 ... 28 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
16 / 93 / 8951