Diendan.Thehe9x.Mobi

Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tips: Đăng nhập để sử dụng hết chức năng và giao diện của diễn đàn!

Lần hoạt động

Diễn đàn | Thế giới truyện | Truyện Voz
Tìm kiếm

[Tự truyện] Gia sư của người yêu cũ


Đánh giá:(Hay 241 - Không Hay 206) 241 / 206
Lượt xem:19249 - Bình luận:42
1 2 3 ... 5 >>

 Admin (Sáng lập!) (31.08.2013 / 23:02)
Điều hành T9.



Tên truyện:Gia sư của người yêu cũ
T/g:cloneviettruyen


Cũng nằm vùng voz khá lâu, đọc được nhiều chuyện tình liên quan đến gia sư và học sinh. Nhưng hình như câu chuyện nào cũng đi theo trình tự từ gia sư đến cảm mến và yêu, riêng câu chuyện của mình thì lại khác, từ mối tình đầu sâu đậm đến chia tay, rồi oái oăm như định mệnh mình lại trở thành gia sư cho chính người yêu cũ của mình, từ đó mở ra nhiều chuyện vui buồn, bi hài, cũng có lúc uất nghẹn và cũng có lúc hạnh phúc đến tuyệt vời.

Chuyện thì xảy ra cách đây 2 năm rồi và giờ nó cũng có hồi kết thật sự, nhưng đúng là trên đời có người dành ra cả tuổi trẻ để yêu thương nhiều người, nhưng cũng có người dù chạy đi hay biến mất khỏi cuộc đời nhau lại vẫn đau đáu về 1 người. Và mình muốn chia sẻ câu chuyện của bản thân tới anh em voz, trước khi vào câu chuyện thì cho phép mình quay ngược quá khứ cách đây 4 năm.


Đó là năm mình học lớp 12, cho phép mình giới thiệu về bản thân, một thằng con trai nhưng lại học chuyên Anh, nói đến đây chắc các thím sẽ nghĩ mình là thằng có hơi nữ tính trong mình, nhưng không ạ, đơn giản là mình thích môn học đó, tuy hơi ghét văn cơ mà còn hơn là phải học lý hóa, vẫn cao được ngót ngét m73, có tập gym nhưng bữa đực bữa cái nên cứ gọi là bên có múi bên không, có khi nó nhập thành 1 múi luôn. có cặp kính cận cứ gọi là thư sinh ngời ngời, mặt mũi không đẹp trai nhưng cũng chưa ai chê xấu và còn được khen là duyên chết người. Không phải CDSHT cơ mà đó là lời nhận xét mình đã tích lũy được khi tiếp xúc với bao người. Em ấy thua mình 2 tuổi, học cùng trường, ấn tượng ban đầu không có gì đáng nói vì khá lùn, mắt kính cận, da trắng, mặt nhìn rất hay hay, khuôn mặt toát lên điều gì đó khá thú vị. Nhiều lần vô tình thì mình gặp em ở trong nhà để xe, điều đáng nói là em với mình đều thích để xe ở 1 vị trí duy nhất hiếm có ai tranh chỗ, hầu như gặp nhau biết mặt nhưng không quen. Trong trường thì mình cũng khá nổi tiếng, nhờ vài lần ông thầy cho lên đứng dưới cờ chào cờ cùng các thầy cô vì tội mặc quần bò rách và đi dép lê ( không phải trẻ trâu cơ mà hồi đó thấy mặc sao cho đẹp lấy le với gái là mình cứ mặc thôi )


Tình cờ lần đó trường tổ chức văn nghệ cho trung thu, lớp mình con gái đông nên bắt buộc phải chuẩn bị 1 vài tiết mục trong đó còn 1 con là như phụ trách nhiệm vụ văn thể cho cả trường kiểu kiểu vậy mình cũng chả biết nói sao cho nó đúng, mà hầu hết chúng nó là người ở huyện lên thành phố học nên ko có chỗ tập, nhà mình ở thành phố, có sân rất rộng nên bọn bạn mượn sân để tập văn nghệ. Và cũng từ đó mà mình quen em, dường như em cũng nhận ra người lạ quen mặt mà em thường gặp trong nhà xe, không biết là do vô tình hay cố ý mà tần suất ánh mắt của em và mình gặp nhau nhiều lần, thường nó xảy ra trong tích tắc và cả hai đều quay mặt đi ngay. Em múa rất đẹp, chắc cũng nhiều lần biểu diễn, trong mình dấy lên một cảm xúc rất khó tả, một thằng con trai chưa bao giờ chính thức yêu 1 ai trong đời, đó là lần đầu tiên mình cảm giác có 1 sợi dây vô hình thắt chặt giữa mình với em đến vậy, rạo rực, bồi hồi, có chút vui dâng lên, mỗi khi em xoay và di chuyển trước mặt mình.


Buổi tập thứ 2, em đến sớm nhất cả đoàn… mình không biết là em cố tình hay chỉ là do vô tình em đến sớm không nữa, em không dám vào dù mình đã thấy và cố rủ em vào ngồi chơi và đợi mọi người. Được biết tên em, cứ gọi em là N nhé, N rất thú vị, không phải vì thích mà mình nói thế, đến tận bây giờ mình vẫn phải công nhận rằng em là người cực kì tạo được cho người khác tò mò và thích thú, càng về sau tìm hiểu em, biết được em cực kì đa tài, giỏi giang, nhưng em không sống một cách chuẩn mực khô khan, em nc thông minh và dí dỏm, dễ gần nữa, giờ mới để ý được kĩ hơn, em cười rất xinh, xinh hơn hẳn khi không cười, ngôn từ dễ gây cười, và mọi người cứ biết thế này nhé trong 1 tập thể thì sẽ luôn có 1 đứa chuyên môn phát ngôn 1 câu nào đấy để gây cười cho mọi người, dù câu nói đó rất bình thường và em chính là kiểu người như vậy. Nhí nhảnh, hồn nhiên, đáng yêu nữa, mình chính thức tương tư em từ hôm đấy.


Thời gian từ hôm đó đến ngày diễn còn đúng 2 tuần, mình chỉ mong 2 tuần đó nó kéo được dài vô tận để được gặp em, nhìn em múa nhiều hơn nữa. Tối trung thu, các năm trước mình chả hề mặn mà với mấy trò văn nghệ ở trường, rất ít khi đi xem nữa, nhưng hôm đó mình xung phong đến đoàn văn nghệ làm hậu cần giúp đỡ mang vác đồ đạc, nói chung trong 2 tuần mình đủ làm em có ấn tượng riêng về mình rồi… bây giờ chỉ còn mang cưa ra cưa nữa thôi.


Ở dưới khán đài khá đông bạn bè cùng trường, và ở các hàng ghế đầu là toàn con của thầy cô trong trường đến dự trung thu. Mình hòa vào đám người để xem em biểu diễn, tiết mục của em vừa dứt thì mình chạy lên tặng em 1 bó hoa, khiến cả hội trường òa lên trêu chọc, hú hét vì đây là tiết mục duy nhất được tặng hoa mà chỉ là một người múa trong đoàn. Mình cố tình làm thế, để báo tín hiệu đến cho em biết, mình đang để ý em…


Thời đó đt ko phổ biến như bây giờ nên mình và N liên lạc với nhau qua YM, sau 1 thời gian nói chuyện với nhau, hiểu nhau thì mình với em trở thành ng` yêu chính thức, mình cũng như em đều là mối tình đầu của nhau.
Tình yêu quả thật rất đẹp, nhất là đó là tình yêu tuổi học trò, là những cái liếc mắt vội vàng rồi né đi tránh sự trêu chọc của bạn bè, là những lúc đợi nhau sau giờ tan học, chỉ nhìn nhau 1 phát, cười với nhau rồi đường ai nấy về, là những buổi chiều cùng nhau đạp xe khắp thành phố, cùng nhau đi ăn những quán ăn vặt của học trò, cùng nhau vào quán net nhảy au thời đó đang thịnh hành game này cơ mà em và mình chỉ chơi cho vui thôi, mình vẫn chơi các trò khác cùng đồng bọn sau giờ ra về mà ko bị em quản lý.


Mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng, trong sáng, em thề với các thím là hồi đấy khá gà, lần đầu yêu nên là ko có chuyện thèm muốn khao khát XH j` đâu mà chỉ cần nhìn thấy em thôi là hạnh phúc lắm rồi. Và mọi chuyện chỉ dừng lại ở hôn, nhắc mới nhớ nụ hôn đầu tiên, kiểu j` mà hôm đó số mình quá nhọ, vừa mới ăn tỏi xong, đánh răng sạch sẽ lắm rồi, để đi chơi buổi tối với em, hôm đó đi dạo thôi hồi đấy làm gì có tiền mà đưa em ấy đi xem phim hay ăn uống các kiểu nhiều, lúc dừng lại ở ven hồ, em và mình hồ hởi kể đủ thứ chuyện, hết chuyện rồi thì ngồi ôm nhau… hoàn cảnh xô đẩy, em lại là người chủ động hôn mình mà lại đúng lúc mình đang định ợ 1 cái… haizzzz thế là đang hôn nhau thì mình triển khai luôn cái cục nợ đang mắc ở cổ lúc hôn xong thấy em mặt ngơ ngơ bơ bơ không biết là có cảm nhận được hay đang ngộ độc khí nói thế chứ lúc đó mình ngượng chin mặt chỉ mong em chuyển chủ đề cho mình chém chứ nhìn nhau mãi thế này đúng là … Thế mà em lại hỏi thẳng “nãy anh ăn j` vậy?” hic hic… mình đành cười rồi chém gió vài câu các kiểu đại loại là đợi cơn xấu hổ qua đi thôi. Nhớ đời chắc vì thế mà mãi sau 2 tháng sau mới có nụ hôn thứ 2 và sau đó thì ngày nào cũng ít nhất 1 shot đắm đuối mới chịu thôi.


Mới yêu nên là mình chiều em nó, và yêu thương hết lòng, suốt ngày ngơ ngẩn ngẩn ngơ, chỉ chờ đến chiều thứ 3 để được chở em đi ăn kem, rồi dạo quanh thành phố, đi qua bờ đê có con sông uốn mình uyển chuyển, lúc đó tưởng đất trời chẳng còn là bao la vô tận ( cho mình chém tý văn chương chứ thực ra lúc đó trời xấu thấy mẹ à ) Chắc không còn ngõ ngách nào của thành phố, không có quán ăn teen nào mà em với mình chưa từng đặt mông tới ý lộn là đặt chân tới. Chắc vì lẽ đó mà điểm số càng ngày càng xấu đi, nếu là người ngoài nhìn vào sẽ oánh giá em ấy dụ dỗ em từ một học sinh đứng ở mức từ giữa chẻ đôi trong lớp ( trường mình là trường chuyên mỗi lớp chuyên chỉ có đúng 35 học sinh thì mình đứng thứ 18 tự hào vãi luôn) tụt xuống thứ hạng bết bát, nhưng theo mình thì đó là do sự ngu đến trùng hợp thôi chứ do em cái gì đâu.


Cơ mà với người lớn như mẹ và ba mình thì điều đó quá tồi tệ, nên bm đã đặt lệnh CẤM YÊU ngay và thường xuyên trong bữa cơm, có vẻ bm lờ mờ đoán được con bé lùn lùn, da trắng mặt cute lù lù trong màn hình máy tính là người yêu của mình dù mình bảo đó là diễn viên mình thích mà không ai tin ( Sau này nghĩ lại thì thấy mình ngu bm, chắc ai nhìn cũng diễn viên cái khỉ gì mà xấu vậy ) thực ra em ấy ko xấu đâu ạ, phần sau khá xinh, lên ĐH thì ôi thôi, cho mình hỏi lên ĐH các bạn nữ thay hormone à? Sao xinh ra vãi lúa vậy được???? Mà thôi tiếp tục câu chuyện đã.


Mẹ mình làm ầm lên, đòi đi gặp con bé, bố mình thì có vẻ hiểu nên chỉ nói vài câu rồi kệ mình chả can thiệp. Chỉ có mẹ là người rất nhiệt tình với việc chia cắt tình cảm của con mình hay sao ý. Để êm chuyện, và cố trấn an mẹ mình hứa sẽ chăm chú học hành, tình cảm sẽ không hề ảnh hưởng đến việc học hành và thi Đại Học sắp tới, mình dự định sẽ thi FTU, nếu kết quả không tốt mình sẽ tự động chấm dứt tình cảm, lúc đó chỉ nghĩ mình sẽ chứng minh việc học hành sa sút là do mình chứ không phải do em. Nhưng đời đen và đúng là đéo như mơ, học kì 1 trôi qua, là lúc mọi người đã có thể đạt điểm toán 6 đến 7 điểm thì em đến 5 điểm thôi cũng chưa đạt được, lúc đó khá bấn loạn. Qua đợt thi thử đợt 1 của trường diễn ra vào tháng 1 trước tết thì kết quả của mình lúc đó là 15 điểm…. trong khi trong lớp toàn dao động từ 18 - 22 trở lên…. Wtf????


Điều duy nhất lúc đó mình nghĩ là do yêu đương, thực sự cảm thấy rất nhục với suy nghĩ đó mỗi khi sau này nhớ lại mọi chuyện. bản lĩnh kém cỏi lại đi đổ cho người yêu mình. Lúc đó minh lao đầu vào học với 1 suy nghĩ duy nhất “Tao phải đỗ bằng được ĐH, yêu đương đéo gì giờ này”. Nói là làm, suy nghĩ ngốc nghếch của 1 thằng trẻ con mới học lớp 12, mình tự đi học thêm nhiều chỗ, dần dần kín hết lịch học và không thừa 1 mẩu thời gian dành cho em. Lúc đó cũng tầm tháng 3 rồi, tức là yêu nhau cũng được 6 tháng rồi, đáng nhẽ mọi thứ vẫn đang vào độ đẹp nhất, mình không hiểu sao cái động lực lúc đó để vào ĐH lại lớn lao hơn tình cảm mình đã dành cho em bấy lâu. Chắc em cũng nhận ra sự im lặng và khoảng cách không lời.


Em có nt cho mình theo chiều hướng níu kéo nhưng 1 phần cũng hụt hẫng và buông xuôi
“a đang làm gì đó?”
“a đang học! tý nt sau nhé ^^”
“à thôi, e ko làm phiền a đâu, cố gắng thi tốt mà đỗ ĐH đó nha, e nhớ a lắm ”
“a cũng nhớ e”
“đừng có nói dối, em biết tỏng mà! Thôi học đi, em chịu được”
“cái gì đấy????? sao tự nhiên nói kiểu gì vậy ?”
“e biết với a giờ e ko còn quan trọng như trc đây nữa… nhiệm vụ cao cả của a là đỗ ĐH, e nghĩ mình ko nên làm phiền a nữa. Mình chia tay đc. ko a? nếu tiếp tục e sẽ cảm thấy tủi thân lắm lắm … khi nào a đỗ ĐH nếu có thể mình sẽ quay lại được ko?”
Lúc đó đọc xong, mình cảm thấy vừa ức chế, vừa cảm thấy người yêu mình ko hiểu mình tý nào cả, đáng nhẽ những lúc này phải nên thông cảm là mình đang giai đoạn gấp rút để ôn thi ĐH, đã ko động viên và hiểu mình vẫn yêu cô ấy thì thôi lại còn dỗi hờn các kiểu, đã mệt đầu mệt óc không muốn nghĩ nhiều, mình đã rep lại 1 tin nhắn ngắn gọn và chắc đó là điều mình hối hận biết mấy “tùy!”
Đó là tin nhắn cuối cùng của em trong 1 thời gian dài.


Mùa hè đến, vừa nóng vừa mêt, mình đã quên hết vốn thời gian mình có để lao đầu vào học hành chỉ mong cái ngày thi ĐH đến sớm để đỡ phải áp lực, điểm thi thử lần cuối cùng của mình là 22,5, cũng khá ổn, mọi thứ xung quanh cs của mình lúc ấy chỉ có học và thi, nhiều lúc rảnh rỗi 1 tý, mình lại mông lung về em, cầm máy định nhắn dăm ba tin mà rồi lại thôi, lạ cái là lúc đó ko hề thấy đau đớn, day dứt, chỉ thấy mong muốn thi đại học thật nhanh, dường như có điều j đó tươi sáng hơn nằm phía sau từ thi đại học.


2 ngày thi đại học cuối cùng cũng đến, sau 2 ngày những tin nhắn hỏi han đầy hộp thư từ bạn bè nhưng lại không có em, dường như có 1 sự hụt hẫng nhẹ trong mình… những chuỗi ngày hè diễn ra nhàm chán với game gủng các kiểu, dán mặt vô máy tính, thỉnh thoảng cái nick chat đó sáng đèn nhưng mình vẫn ko đủ dũng khí để pm em. Mọi thứ nội tâm cứ diễn ra trong im lặng, mình cứ chờ đợi từng mốc thời gian, cứ hi vọng đến ngày mình biết mình đỗ ĐH sẽ thông báo cho em, rồi đến hôm mình biết điểm, đỗ! Nhưng mình vẫn ko có đủ dũng cảm nói cho em, chỉ dám nhè lúc em onl để một cái stt “Đỗ ĐH rồi. mong điều kì diệu đó sẽ quay về ” nhưng không hiểu có phải vì em là dân chuyên tự nhiên nên khô khan không hiểu được điều mình muốn gửi gắm hay là em còn chả quan tâm mình viết cái j, có khi block cmnr cũng nên…. Mọi thứ vẫn im lìm, sống mũi mình bắt đầu biết đến từ cay xè… chẳng phải thằng vô tâm này đã đẩy em ra? Giờ còn làm sao nữa? Mình lại tự cho mình lấy thêm can đảm vào ngày nhận giấy báo nhập trường. Nhưng rồi mọi thứ vẫn vậy… vẫn trôi qua lặng lẽ chỉ có mình biết mối tình đầu, mối tình mong manh mà ai ai cũng nói đến đó giờ đã vỡ tan tành, những mảnh vụn vỡ của kí ức của không đủ nối lại tất cả.


Lên đường ra Hà Nội! Bỏ lại sau lưng tất cả ….
“Change my life will make me change!”


Những ngày mới ra đất Hà Nội, không có ba mẹ, không có em… không có những con đường chiều thứ 3, hay những quán ăn trở thành quen thuộc nữa. Mình đã dặn lòng phải thay đổi cuộc sống nhưng rồi bao lần thất bại khi cứ nhớ đến em, cái dáng lùn lùn yêu yêu, nụ cười tỏa nắng đó, mình thật ghen tị với thằng cha nào đó sau mình có được em và đc hôn lên nụ cười đó, nhớ cả những câu chuyện trong trận chém gió bất hủ của em, tin đi! Mình cá với các thím, em ý có tố chất vozer cực kì, khá bựa nhưng cực tỉnh Mình nhớ đến những món ăn em nấu, những bức tranh em vẽ qua 1 lần vô tình được vào nhà em chơi khi không có bố mẹ ở nhà cơ mà có ông bà nhé mấy thím đừng vội biểu tình XH XH mơ cũng chả dám nghĩ đến đâu.
Lên ĐH rồi mới biết gái giờ thật là bạo, ngày xưa bẽn lẽn tán tỉnh em thôi mình đã thấy ngại rồi, giờ ra đây có mấy con bé cùng lớp ra chiều tán tỉnh ( không CDSHT nhé) chúng nó còn nói thẳng ra là có ng` yêu chưa ? làm ny chúng nó… có mấy em lacoste không nói làm gì, có mấy em xinh xắn hẳn hỏi, tầm cỡ hơn em ấy nửa cái đầu, ngon lành… ấy thế mà mình vẫn chỉ hoài niệm về cái đứa lùn lùn đáng yêu ấy. Và câu trả lời muôn thuở “Rất tiếc anh đã có bạn trai” hữu nghiệm vô cùng các thím ạ


Đằng đẵng năm 1, chìm trong điện tử cùng lũ đực rựa và nỗi nhớ về em, mình đã biết thế nào là đau khổ, day dứt , mọi thứ qua gần 1 năm rồi, mình nghĩ ở nhà chắc em có người yêu rồi ấy chứ… Không 1 tin tức để liên lạc, vốn dĩ mình cũng chả nói chuyện cùng bạn bè em nhiều nên chả quan hệ gì để mà moi móc thông tin. Gần như mọi thứ là im bặt! Phải công nhận tình yêu rất giỏi dày vô tâm hồn


Hết năm 1, xếp loại khá, điểm phẩy vẫn thuộc dạng chả bằng ai nhưng hơn khối người, vẫn tự hào chán! Cơ mà cảm thấy cuộc sống nhàm chán quá, tính đi làm thêm, nhưng lại ngại không có thời gian, lên YM tương ngay 1 stt “rảnh rỗi sinh nông nổi, ai mướn cái thân trai này với! biết làm đủ trò và chịu đựng đủ thứ đây!!!!”
Thằng bạn thân ĐH ( mới thân từ đợt đi quân sự, nó người Hà Nội ý ạ)
-Làm đ’ j` đấy?
-Làm j đâu, đang chán, tinh đi làm thêm mà chả có j` làm đc.
-Mày thi khối gì nhỉ?
-Liên quan vđ’ vậy? hỏi làm j` tính bôi nhọ tao à?
-Đm, t định nhờ, thấy kêu muốn làm thêm. Thế thôi éo nói nữa
-Thôi đc. rồi, bố nghe, bố thi khối D làm sao?
-Tươi vl, con chị tao năm nay nó ra trường đi làm nên không dạy con bé kia nữa, tao tính dành lấy cơ mà khổ cái con bé học tiếng anh
-Xinh ko?
-Biết đ’ đâu? Mà m` gay hỏi xinh làm gì?
-Đọ xem đứa nào xinh hơn mày! Tươi đấy! cứ để nó cho tao, xinh hơn tao thì nó chết chắc =))))))

Thủ tục chả có gì khó, nói phát 2 3 hôm sau đi dạy luôn! Nói đến đây chắc các thím nghĩ mình dạy em đúng không? Không đâu … mọi thứ đâu có dễ mà định mệnh an bài vậy được, cứ từ từ chuyện đâu sẽ có đó.
Mình dạy 1 con bé bằng tuổi em, thua mình 2 tuổi, xinh gái hơn mình đùa chứ em này hoàn toàn bình thường, nhìn tướng có vẻ khó đào tạo, ít nói, chắc mới đầu gặp gia sư là con trai lại sáng sủa ngời ngời thế này thì ngại là đúng roài … cơ mà dù sao cũng rào trước “Xin lỗi anh đã có bạn trai”. Mình chưa từng đi gia sư cũng chưa từng học gia sư, nên mới hôm đầu cứ tương kiến thức cơ bản xem trình độ em nó đến đâu. Chà! Cứng phết các thím ạ,đc. biết em ấy thi khối A học tiếng anh để gọi là thấy cần thiết thì học thôi mà cũng khá là ngon nghẻ. Lại còn biết thêm quê gốc của ông bà nội nhà nó là quê mình luôn chứ, chỉ có điều con bé đã mất gốc.


Hai thầy trò vừa học vừa đùa cợt chơi bời, chém gió vung trời, đúng là lũ con gái, nói xấu đủ thứ trên đời này, kể ra thì 1 đứa con gái ban đầu ấn tượng về nó đã bt` càng ngày lại thấy nó càng xinh các thím ạ. Lạ thật! con bé có nụ cười khá giống em, nhiều lúc cũng nghĩ liều hay mình quên em đi tương mẹ em học sinh này đi, cơ mà phải đợi xem nó có đỗ ĐH không đã, ko thì next xấu mặt vl ra.


Cơ mà các thím yên tâm mình là thanh niên nghiêm túc, chưa từng XH và tờ rim đẹp cũng chỉ để quay tay cơ số đều đều hằng tuần, tiếp xúc với gái nhiều hơn quân Nguyên, nên là giờ luyện ngồi cạnh gái lên thần rồi, nên ko có trò gì xảy ra giữa tình thầy trò trong sáng đâu nhé
-Này anh, tuần sau con em họ của em nó ra học ở đây luôn đấy
-Là sao? Nó ra chơi à
-Không anh, bố mẹ nó toàn đi công tác HN, sợ ko quản được nó nên đưa nó ra đây luôn, bố mẹ nó tính cho nó sang đây học gia sư tất cả các môn cùng em, mà hình như nó cùng quê với anh hay sao ý.
-Thế à? Ngon! Bằng tuổi em sao? Nó học trường gì trong ấy?
-Vầng, cơ mà nó học giỏi lắm ý, em sợ ko theo được thì xấu hổ lắm, e ko rõ nó học trường gì, em ít khi về quê nên chả biết, chỉ thấy nó có thành tích gì là bố mẹ em đem ra nói, với cả hè nào nó cũng ra ở đây 2 tháng cơ, lần này nó ra học lớp 12 rồi thi ĐH luôn.
-Tên gì thế?
-T.N
-……………………
Vâng! Đó là tên của em, một cái tên đại chúng nhưng đủ để làm mình phải giật mình, chả có nhẽ trái đất hình tròn nên những người yêu nhau lăn đi đâu rồi cũng va vào nhau? Mà thôi dù sao đó cũng là cái tên đại chúng, hi vọng nhiều chả được cái tích sự gì. Cơ mà đêm đó mình thật sự háo hức, em họ của con bé hs là ai, là ai mà tên T.N mà lại bằng tuổi em? Liệu có định mệnh nào đó gắn kết em với mình không? Liệu…
Thôi cứ để tuần sau sẽ biết thôi, nhưng nếu là em thật sự thì anh sẽ không bao h để em ra khỏi cuộc đời anh nữa đâu

Ngày định mệnh hôm đó.
Mình bấm chuông, con bé học sinh lon ton ra mở cửa, phòng khách hôm nay có vẻ tấp nập người, bố mẹ con bé học sinh chỉ trỏ với 2 người:
-Đấy! cậu này học ftu đấy, người cùng quê với chú thím đấy
-À thế à…..
Bla bla… một tràng câu hỏi làm quen…. Xong phim! Đến 90% người đó chính là em khi cô kia thốt lên “ồ thế là ngày trước học cùng cấp 3 với con cô đấy….”. Chân tay bủn rủn vì đ’ biết phải làm gì bây giờ, hồi hộp, run… thậm chí muốn hét lên, như gặp cọp…. thật sự các thím ai trong TH này sẽ hiểu mình đang bấn loạn đến mức nào. Em đang ở trên phòng với con bé học sinh ( giờ gọi con này là H đi) đợi mình lên. Phải làm gì bây h, lên đó và giả vờ ôi trùng hợp quá. Thú thật với các thím lúc đó đầu óc của mình quay cuồng lắm, đ’ thể dạy được đâu, tính bịa linh tinh rồi bảo thôi 3 thầy trò chém gió tạm.

Cửa mở, em ngồi quay lưng phía cửa… ĐÚNG LÀ EM! Có vẻ đang chém với con H, mặt có vẻ hớn hở, quay ra định chào mình “em chào…. Anh ạ…” câu chào bị ngắt quãng cộng với khuôn mặt tỏ ra hết sức bất ngờ, hờ hờ! bố bất ngờ từ dưới tầng 1 rồi nên giờ tỉnh vl luôn.
Mình nở 1 nụ cười kiểu trong đầu toát lên “anh vui lắm khi gặp được em”
-Chào em! Em là T.N em của H hả?
-À vâng.
-Uh anh là T. gia sư tiếng anh cho H và bây giờ cộng thêm em nữa
-Vâng!
Em có vẻ mất bình tĩnh hơn mình tưởng, mặt cúi xuống vân vê cái bút, còn con H vẫn lanh chanh như ngày thường, nó không thể nhận ra có điều gì đó khó ổn trong bối cảnh này. Dạy! phương châm của mình là ko vì gái mà sa ngã... Lòng vẫn tràn trề một xúc cảm khó tả. Đến lúc giải lao, 3 thầy trò ngồi ăn hoa quả, con H nhanh nhẩu:
-Anh có ng` yêu chưa đấy? hay T.N với anh T yêu nhau đi hihi
Em liền phản bác:
-Thôi đi chị bị điên à???
-T.N khéo có ng` yêu rồi ấy chứ!
-Nó chưa có đâu, khéo chưa bao h biết yêu ấy ha ha. Con H lại hồn nhiên.

ĐM sao vui đ’ thể tả được, chờ 1 confirm từ em nữa thôi, thế éo nào lại im lặng chả nói gì, hay là có ng` yêu rồi mà con H chả biết. đành bạo 1 phen:

-Thế là có ng` yêu thật hay sao mà ko phản bác
-Có thì sao mà ko có thì sao hả anh? Em tinh nghịch nhìn lên giọng đầy thách thức
-Có thì thôi ko có thì để anh biết mà tán chứ sao.
-Em có rồi! – Em trả lời ngay làm cả con H lẫn mình đứng hình trong 2s

Là thật sao? Mình còn chưa đi tìm bóng hình mới cơ mà, trong 1 năm qua vẫn đau đáu về em, còn em thì ở nhà có bạn trai mới, chỉ cần nghĩ đến thằng cha nào đó được em vòi vĩnh chở qua chỗ này chỗ nọ, nắm tay nắm chân, bực đếu thể tả được. Nhưng giờ mình khó giữ bình tĩnh lắm, không khí giả tạo quá, mình ờ à rồi tiếp túc gặm hoa quả trong im lặng. Bởi vì bây giờ mình sợ mình không thể làm chủ được lời mình nói, lời mình hỏi được nữa.

-Có ng` yêu rồi mà vẫn quyết định ra đây học không ở cạnh ng` yêu trong quê sao?
-Chả quan trọng! ng` ta có yêu em đâu

Mọe! Bố đang FA sẵn sàng dang tay đón về mối tình đầu, nó thì lại đi tương tư đơn phương thằng khỉ ho cò gáy nào đó.
Mình ờ à rồi lại quay lại dạy với phong cách rất lạnh lùng và sát gái :v
Đêm éo thể nào ngủ nổi. Đi dạy về chưa ăn gì nhưng cũng chả thấy đói, 1 năm qua đã day dứt nhung nhớ đang dần quên đi mối tình đó để bắt đầu lại từ đầu thì từ đâu lù lù xuất hiện mà lại xuất hiện trùng hợp đến mức ngỡ ngàng đó là duyên phận, làm mình càng muốn nắm lại, giữ lấy…
Cả đời mình mới chỉ thấy câu chuyện của thằng bạn mới kiểu là có duyên cực kì và trùng hợp vđ ( giờ thì đã tạch) 1 đứa bắc, 1 đứa nam thế éo nào lại war nhau trong 1 topic nào nào trên diễn đàn, rất vô tình kiểu j` mà thằng bé lại đang là học sinh mẹ của con bé chủ nhiệm ở ngoài bắc, nó ở với bố trong miền nam do bố mẹ sống li thân chưa chính thức li hôn, trong khi cả VN rộng lớn, thế là hai đứa yêu nhau qua mạng 1 thời gian cũng chỉ vì cái trùng hợp ngẫu nhiên này, rồi hè nào cũng bay ra thăm mẹ nhưng thực chất là thăm ng yêu :v Rồi con bé quay ra đòi ra bắc sống với mẹ luôn thì hai đứa tạch
Lan man quá, chuyển qua câu chuyện của em, mở laptop vào YM, thấy nick em sáng cũng tính vào pm, rồi cứ ngập ngừng mãi éo biết phải mở mồm nói gì, chả có nhẽ em nhớ làm bài tập nhé, rồi blabla… thì đùng phát em pm mình …..

-Trùng hợp quá nhỉ
-Ah uh – mình đáp lại vẫn phong thái lạnh tanh
-Giờ quan hệ của tụi mình là thầy trò nhé
Haizzz, lại còn rào trước đây mà.
-Uh, nếu em muốn vậy
-Em pm anh nói vậy thui à, sau này nếu có pm thì cũng sẽ là vì chuyện học. Anh yên tâm với em thì em biết anh là gì trong em, em không phủ nhận nhưng đừng cho cái H biết, lỡ bố mẹ e biết cũng phiền…
-Uhm, a biết rồi. A cũng có kể gì cho nó đâu.
-Uh thế là tốt rồi

Mình cũng muốn thanh minh, giải thích cái gì đấy nhưng rồi lại phải im lặng, khoảng cách đã tồn tại giữa hai con người từng yêu thương nhau, khiến mình không thể cất tiếng, tình trạng hiện giờ là vô cùng bức bối không thể nào giải tỏa được…
Like [2] : Ghost_T9_NexT , VIP-BigBang-Qs , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (31.08.2013 / 23:03)
Điều hành T9.



Chap 2:

Ngày tiếp theo.
Cũng là lần đầu tiên biết được trình độ tiếng anh của em khá khá không được tốt, éo lên quan nhưng nếu không phải ny cũ thì có lẽ là khá ngu Con bé H có vẻ nhanh nhảu và làm được tốt hơn. Nhân đây chính là cơ hội trả thù dám đi tương tư thằng cờ hó khác. Mình cao giọng:

-T.N nhá! Em luyện lại cách đọc tiếng anh của em đi, đọc gì tằng tằng bằng bằng như bắn súng chứ có phải đọc tiếng anh đâu! Ngữ pháp ko vững thì thi tốt nghiệp kiểu gì.

Con H có vẻ khá ngạc nhiên khi “thầy” mang tiếng vui vẻ xuề xòe cười ha hả cả ngày, nay thành ông giáo khó tính và nghiêm túc vậy, nó cũng nói đỡ cho e.

-Thôi T.N nó học tự nhiên mà anh, e cũng học có hơn e nó mấy đâu.

Haizzz! Có vẻ em cũng chả thèm chấp thằng thầy to mồm chứ chả dám làm đêk j` em, nên thấy cứ ngồi cặm cụi viết viết chép chép, lảm nhảm mấy từ tiếng anh cơ bản. Mặc kệ thầy nói cái vẹo j`!!!! thế là ko được đâu à nha.
-TN và H định thi trường gì?
-Em muốn thi ftu – em đáp ( con H có trả lời nhưng éo quan tâm)
-À ha! lại muốn cùng trường a tiếp à
-E muốn xem trường đó có như tin đồn không, chắc có nhiều gái xinh lắm anh mới vào đó nhỉ.
-ờ… mẹ a thích a học trường đó.

Bỏ mẹ! lại lỡ mồm, thôi xong cmn phim, giờ thì câu trả lời chả khác đêk j` mình là thằng bám váy mẹ, lúc trả lời xong thấy hai đứa cười tủm tỉm cứ làm mình nhục nhã không chịu được. Chẳng qua đang cố chứng minh cho em thấy ngày đó áp lực đè nặng lên mình ntn, có cả phần bố mẹ trong đó chứ có phải ham hố để lên đc. ftu mà bỏ bê người yêu.
Thôi kệ!
Định bông ghẹo lấy le tý với N, lâu lâu cứ mắng mỏ em nó lại làm em nó tủi thì khó mà xúc tiến được.

-Kể ra mình cũng sướng, dạy dỗ được hai em xinh xắn như này, ối thằng phải gato ấy nhỉ.
-Úi zời ơi, còn bọn em thì là đen đủi vì phải ngồi học anh đó!!!! – con H lại bắt đầu lua tua trong khi bố có cần mày lên tiếng đâu.
-Bố mẹ em cũng liều, ko sợ anh ăn thịt cả 2 à.
-Hahahaha cái này anh khỏi lo, mẹ em bảo nhìn mặt mũi anh cứ như con gái, nhìn như gay ấy =))))
Đệt! vừa dứt lời, em N của mình lăn ra cười bò, nó có vẻ tâm đắc với lời nói của con H, làm mình thốn không tả được. còn con H thì mặt tỉnh bơ như điều nó nói ko có j` hoàn toàn sai Thanh niên cứng lên, mình xỉa ngay:
-Vớ vẩn, gái theo anh cả bầy kia kìa, chỉ tiếc là đời anh chỉ yêu có 1 người nên ko đáp lại được thôi, thích á 2 tay 2 rổ gái nhá!
Con H cười mỉa mai, vờ trố mắt:
-Thế á? Kinh nhờ!!!! Thế anh yêu ai? Nói cho em biết ai mà đen đủi bị anh yêu vậy?
-È hèm! Mối tình đầu của anh! Giờ thì a ko biết nó yêu thằng nào r`.

Mình cố tình hắng giọng, cho cái con bò đang cười kia tắt điện, đúng quả là hữu nghiệm, em N dừng cười tức khắc đến nỗi con H phải quay ra:
-Cái con dở này, cười nhiều quá chắc chết ngất rồi.

Em quay ra nhìn mình, mình nhìn em, cố cho em hiểu là, điều mình vừa nói là sự thật….
Mặt em nghiêm nghị trở lại, còn bé H thì vẫn khua tay múa chân:
-Mối tình đầu của anh là ai thế? Chị ấy có xinh ko? Học gì rồi vậy?
-Thôi ko hỏi linh tinh nữa làm N nhà em buồn rồi kìa!!!!
-Ai mà thèm! – N đáp chưng hửng
Khác với dự đoán của mình về thái độ của em, có vẻ em ko vui khi biết điều đó, mình đã nghĩ em sẽ cười mỉm mỉm và mình và em có thể sẽ còn cơ hội quay lại. Chứ cứ gần nhau mãi mà chẳng là gì của nhau, thật sự làm mình đau hơn mình nghĩ. Em dửng dưng, mặt hơi nặng nề và không hề nhìn mình lấy 1 lần trong cả buổi học đó.

Về nhà, mình lại bị ánh mắt của em dày vò, ăn vội bát cơm, ngồi xem mấy thứ linh tinh, rồi mở photobucket, thời đó FB chưa phổ biến ở Việt Nam, thực ra cũng có một số đứa có FB, nhưng lúc đó vẫn đang chễm chệ ở plus cười vào mặt mấy thằng đú dùng FB ( haiz sau vẫn phải chuyển qua dùng vì thấy nó cũng hay ho :”> )
Ngồi xem lại mấy ảnh văn nghệ, ảnh từ cái điện thoại cùi ngày xưa chụp ảnh 2.0 megapixel.

Uh hay mình là gay ta, chứ làm chó j` có thằng đàn ông nào hèn hạ thế này được, học ngu thì cứ nhận học ngu, lại tự trấn an rằng anh không ngu chỉ vì anh đa tình, nên bất thình lình anh ngu thôi, haizzz, cũng khổ tâm em, ngày đó chắc cũng cô đơn, mình lúc đó quá bận rộn nên không cảm thấy buồn chán gì cả, giờ rảnh rang đầu óc quá đâm bị tình át vía! FA lâu ngày quá, người cũng buồn mà điện thoại nó cũng buồn, sạc pin xong chỉ để xem giờ thi thoảng các em nhân viên tổng đài thương tình nhắn cho tin khuyến mãi an ủi, ít ra thằng tổng đài chẳng bao h chừa mình ra. Nhiều lúc nhớ lại ngày đó, chỗ gửi xe của em có vẻ thay đổi, mình ko tìm thấy cái xe màu trắng dựng cạnh xe mình, hai đứa lướt qua nhau không 1 câu chào, nhiều lúc cũng đắng lòng, nhưng rồi nghĩ lại thì mình mới là thằng khùng,… đừng chê mình ủy mị nhưng có những đêm, buông sách vở xuống, giật mình nhận ra đống sách vở này, em ở đâu?, điện thoại ngoan quá, nằm im lìm đợi chủ switch off đi ngủ ( mình có thói quen dị, đi ngủ là tắt máy ), cô đơn là cảm giác ngập tràn xung quanh căn phòng.

Mình vẫn chưa có sđt của em, đánh bạo nt cho bé H “ê nhóc! Cho a số cái N, có gì thông báo cho tiện” 5p 10p… mọi hôm thấy rep nhanh lắm mà, chả nhẽ ở đầu dây bên kia đang họp hội đồng, tưởng thằng này có ý dâm dê sao bố từng ôm ấp, nằm tay, hôn hít các kiểu, sợ sợ cái lồng
“N nó bảo có chuyện gì a cứ nhắn cho e, nó xin vào lớp e, ở vs nhau 24/24 mà”
Haizzzz, ca này khó đây. Có vẻ căng quá, chả nhẽ em phũ phàng với mình thật sự vậy??? Thoáng buồn!

Cười khẩy, switch off!

Sáng hôm sau, mắt nhắm mắt mở, thì điện thoại có tin nhắn “em N, a lưu vào đi, hóa ra vẫn dùng số này à”. Mình bật như tôm dậy, hớn hớn hở hở, lưu xong xuôi như sợ tin nhắn đó tý nữa là bốc khói, điềm tĩnh nhắn sao cho nó thật là lạnh lùng nhưng vẫn có tý quan tâm đây ta.
“Uh! A lưu rồi nhé! A dạy có j` chưa thấy hài lòng cứ nói nhé.”
Thôi, nhắn thế thôi, nhắn dài nó lại nghĩ hớn gái các kiểu, khéo con H đọc được lại nghĩ thầy tà dâm các kiểu, lại cho thầy về vườn sớm thì tạch.

Các buổi học khác diễn ra bt, em không nặng nề như trước, chắc qua những lần trêu chọc, em dần hiểu ra được những hiểu lầm ko đáng có của ngày xưa. Chỉ tiếc cái nụ cười đó, nụ cười hồn nhiên nhất của em dành cho mình ko còn, em e dè hơn khi nở nụ cười sau mỗi câu chuyện, dường như cười cho có lệ, chả nhẽ con H đang cười như lên đồng, N nó lại lạnh băng như tảng đá. N dễ gần, dễ nói chuyện, nhưng ko hiểu sao trong chuyện tình cảm em lại vô cùng cứng nhắc, ko hề dễ mở lòng.

Em có biết là mỗi lần đi dạy, may nhờ còn có sự tồn tại của con H, không thì nhìn hai con người từng là của nhau, từ tình yêu giờ lại phải đặt trong vị thế nghiêm túc hết mức có thể, mình đã phải nuốt cục nghẹn rất nhiều lần vì sợ nhìn em thêm sẽ rất đau lòng, còn em vẫn vậy, chiếc môi xinh xinh vêu vêu cong cong không sẵn sàng dành tặng mình những câu chuyện vui vẻ, những nụ cười đáng yêu, mắt em không còn nhắm tít lắc lư, cắm chặt vào cuốn sách, quyển vở, ghi chép….

-Anh T này, sắp tới nghỉ 1 tuần nha, em đi du lịch với cơ quan của bố. Còn mỗi N với mẹ em ở nhà, ko có em chắc N ko học đâu.
-Ah uh.

Lúc đó trong đầu mình bắt đầu có xu hưởng tưởng tượng ra nhiều câu chuyện hay ho, cơ hội là đây rồi, khẽ liếc sau tàu điện vẫn đang cắm cắm cúi cúi ghi chép, đúng là chăm chỉ quá mức, cơ mà chăm kiểu gì mà vẫn dốt tiếng anh thế này ta =)) sẽ rủ em đi chơi, đi ăn đi về nhà trọ mình ( mình ở trọ 1 mình) hề hề. Bỗng tàu điện ngẩng lên nhìn mình như rằng “ĐỪNG HÒNG!” hiểu nhau ghê ha!

Mình chuẩn bị rất nhiều thứ trong đầu, định bụng sẽ lấy hết can đảm để có thể nói chuyện với em, sẽ nói cho em hiểu rằng mình đã phải đấu tranh ra sao, mình đã ngu ngốc khi đánh mất em, rằng tất cả cuôc gặp gỡ trên đời này đều có duyên phận, được gặp em chính là cơ hội mà ông trời đã trao cho anh, anh không thể để cơ hội vụt qua đời mình dễ dàng như thế….
Nằm bẹp trên giường, có nhà hàng xóm ác người repeat “Hạnh phúc thoáng qua”…

“Vì anh đã vô tình đánh mất niềm tin
Để cho em phải mang đắng cay cho riêng mình
Vài giọt nước mắt hiện về trong anh
Những lần đã khiến trái tim em khổ đau.

Dù lòng muốn nói nhiều lần sẽ tha thứ
Vậy mà có khi anh chẳng hề suy nghĩ
Để rồi một ngày chúng ta phải xa cách nhau…….”

Lời bài hát cứ như đấm vào mặt mình, nhà thằng hàng xóm rep chục lần là chục cú boxing, đau quá khóc cmnr
Like [1] : Ghost_T9_NexT , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (31.08.2013 / 23:09)
Điều hành T9.



Loading update,...

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:34)
Điều hành T9.



Chap 3:

Chắc mẩm bé H đã vi vu đi du lịch, tức là tối em sẽ ngủ 1 mình, ngồi cầm di động, vê vê phím gọi, định bụp phát luôn, cơ mà sợ gọi em ko nghe máy thì bách nhục xuyên trym. Nên đành liều nhắn 1 tin “e ngủ chưa? A gọi cho e được ko?”…. 5p 10p với cái thời gian này ngủ nướng là chạy như tên lửa, chờ đợi thì quả là dài vô tận.
“e chưa! Có chuyện j vậy ạ?” “đc. ko?”………… “a gọi đi”

-E ko có gì để nói vs a à?
-A là ng` gọi mà
-…. Ý a là…. Là… gặp lại a, e ko muốn biết tý gì về a sao. Dẹp chuyện gia sư đi, chưa bao h a nghĩ a là gia sư của e cả, a nghĩ …khác, nghĩ khác.
-Giờ e đang học 12, ko muốn vướng bận chuyện gì khác, hồi 12 a có vậy ko? A đang học ĐH, a vững vàng rồi, e thì chưa. E sẽ không bao giờ phũ phàng a là được! A nhớ lại đi, a từng nói từ TÙY thẳng thắn vậy mà, sao giờ a cứ làm e khó chịu vì ….. ko hiểu vì sao e lại phải gặp lại a, khi e đã cố gắng quên rồi, rồi lại nghe a cứ thỉnh thoảng nói bóng gió a chưa quên e, vẫn yêu e, a nghĩ hay ho lắm à. Nếu muốn tốt cho e thì giờ a cứ với cương vị là gia sư thì dạy dỗ đi đừng dụ dỗ nữa đi! A nghĩ e là gì? Đồ chơi à? Muốn vứt là vứt muốn nhặt là nhặt nhanh vậy sao! Thôi trò đó đi!!!!!
-………..

Hóa ra là ăn miếng trả miếng, giọng em nghẹn đi trong điện thoại, có vẻ em nói đúng, tự nhiên mình nhận ra tình cảm là thứ một khi rạn nứt thì rất khó có thể lành lặn như ban đầu. Bỗng nhiên đầu đt bên kia bật khóc khẽ rưng rức, các thím chắc sợ nhất là con gái khóc, mình thì cực kì sợ, ngày bé bị ám ảnh khi thấy mẹ khóc ôm chầm lấy mình khi bà mất nói chung là cảm thấy gánh nặng cực kì, đây là lần đầu tiên cảm nhận được 1 đứa con gái khóc vì mình, mình vô tình quá chăng… sau bao nhiêu chuyện mà vẫn cứ nghĩ mọi thứ dễ dàng, vụt mất rồi chỉ cần cố gắng là sẽ vực lại được tất cả.

Em có lẽ đã rất buồn… những kỉ niệm lại ồ ạt chạy nhảy loạn lên trong trí óc, những kỉ niệm của tình yêu vào độ trong sáng, ngây ngô của hai đứa mới biết yêu, có lẽ vì yêu lần đầu nên chữ “tùy” đó nó quá sức có thể chấp nhận của e, nhắc lại chỉ muốn đấm vào mặt mình nghìn cái… em vẫn khẽ run rưng rức, mình thì lặng thinh, thở dài!

-A xin lỗi… hay a ko gặp e nữa, a sẽ ko dạy nữa được ko?
-…… a cứ dạy đi, e ra đi để giúp a đỗ ĐH, thì giờ a phải quay về để giúp e đỗ ĐH.
-Nói vậy có nghĩa là….
-Đừng mừng vội, chỉ là giúp như 1 gia sư của e thôi.

Cúp máy, có 1 sự nặng nề không hề nhẹ trong lòng, đau có, day dứt có, ân hận, lẫn bất lực. “Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau…. Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời ” ( thời đó chưa có bài này, nhưng tự nhiên thấy lời hợp thì mình chém vào). Thằng tồi tệ này đã làm sai rồi… Khóc lần này khóc không phải vì nhung nhớ, từ trước tới nay chưa bao h cảm thấy mình đáng trách, đáng chết như thế này. Không kiềm lòng nhắn 1 tin “a yêu e… thật đấy!” sent! Ko hề ngần ngại, chắc đầu bên ấy vẫn chưa ngủ, có khi cũng đang rưng rức như lúc chưa cúp máy. Tình yêu ghê gớm biến 1 thằng hề cũng phải đổ lệ, ai chơi với mình cũng nghĩ chắc thằng này không bao h biết buồn. Có đấy! Thằng hề dù có khóc thì mặt nó vẫn cười đấy thôi.

3h sáng không 1 tin nhắn đáp trả…. Có khi nào thằng vẹo tổng đài lâu giờ bám anh, giờ thấy anh nhắn cho gái nên ghen, giấu mẹ tin éo gửi cho em thế thật thì bố chuyển sang dùng vina éo dùng việt theo nữa =)) trấn an mình bằng những câu an ủi rất chi là logic… “1 tin nhắn đến” Hồi hộp… mong đừng là thằng tổng đài troll, không là bố sẽ ngã ngửa ngay đây và ngủ đến mai luôn
“mai a đưa e đi dạo HN đi, từ hôm ra đây chưa đc. chị H đem đi đâu… e muốn thử ”
……..
Nhất định là có nghi vấn hack! Tại sao e lại muốn như vậy khi đã tuyệt tình cách đây mấy tiếng, à ha ắt hẳn nàng đã suy nghĩ lại và tạo cơ hội cho mình đây mà, mình phải nhắn tin sao cho giảm tối thiểu độ hớn của mình lại cho em nó an tâm gửi gắm bản thân cho mình “ok @@ ngủ thôi, mai đi ăn sáng luôn”

Bố éo thèm ngủ nữa, dậy tắm như chưa bao giờ được tắm vừa tắm vừa hát ô la la la… ô la la la….ô la la la, thề với các thím là minh đã điệp khúc cái ô la la la 1 cách vô thức như vậy, may mà ko ở chung với thằng nào, ko là bị thông cmnr. Có lẽ chả có thằng điên nào 4h sáng tắm rửa xong ra dọn dẹp nhà cửa, tính mai mời em về nhà chơi, viễn cảnh tươi sáng và huy hoàng, a phải rồi, xem phim! Chắc hẳn là em chưa từng được đi xem phim, đang dọn nhà chạy bay biến lại mở coi lịch chiếu phim… Cuối cùng nhà cũng thơm nức hương hoa, sướng quá mình nằm giữa nhà cười như thằng điên
Đã chỉnh sửa. Admin (24.10.2013 / 10:35) [1]
Like [2] : vanchau , Ghost_T9_NexT , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:36)
Điều hành T9.



Chap 4:

7h sáng chải chải chuốt chuốt, quần jean, áo phông màu trắng, xoay ngang xoay dọc trước gương xem có cái lỗ rách nào không. Xong! Háo hức háo hức, nằm huýt sáo, dù cả đêm không ngủ nhưng ko hề thấy buồn ngủ… xem nào ví có bao nhiêu tiền, ôi trời nhiều thế này sao há há, đúng là mình đang bị điên mà, nằm mơ màng tưởng tượng em sẽ mặc gì, hay vẫn giản dị quần sooc áo phông, tóc cột cao, miệng sẽ cười hớn hở khi thấy mình đến đón

8h… không thấy 1 tin nhắn nào, 1 cuộc gọi nhỡ nào, sao vậy ? em có chuyện gì sao? Mình nhắn 1 tin “e ơi! Dậy ăn sáng thôi, mặt trời rúc lỗ mũi rồi kìa!!!” …. Mình tá hỏa lên call điện thoại, no answer…. 3 lần gọi, và mình ngồi thụp xuống…
Không lẽ em troll mình, từ trước tới nay thì em chưa từng có tiền lệ như thế, mình chắc chắn em sẽ không nhỏ nhen đến mức đi chơi khăm mình, làm mình hân hoan háo hức cả đêm và giờ lại cho rơi từ tầng mây xuống phũ phàng vậy đâu.
Nằm nhìn mọi thứ ngốc nghếch mình đã làm đêm qua, tắm, dọn nhà, nước lau sàn vẫn còn thơm phưng phức… Thằng điên còn mơ màng!
9h…
10h…
Các thím đã bao giờ háo hức và sau đó bị dội 1 gáo nước lạnh chưa? Cảm giác như bị xúc phạm ghê gớm, hụt hẫng vô cùng. Thôi dẹp!
Thay đồ, mình lại đổ ụp lên giường, mân mê điện thoại, chờ đợi 1 lí do nào đó….
11h …
“ôi! E xl, e thức khuya quá nên ngủ quên”. Vậy đó, nên vui hay nên buồn ? Em có biết là mình đã thức nguyên đêm vì háo hức được đưa em đi chơi, còn em thì vô tư ngủ? Biết là so sánh hơi vô lí… nhưng đúng là em ko nhiệt tình với điều đó như mình, hoặc em ko trân trọng lời hứa đi chơi nhưng mình thì quá háo hức dẫn đến hụt hẫng.
Mình rep “haizzz, a ăn được chục bữa ăn rồi mới rep, thôi ngủ tiếp đi”
Không trả lời!
Em vô tâm hay em ko thấy quá quan trọng.
Mình cảm thấy tức giận ngùn ngụt, nước mắt lại chực trào, yêu em 2 năm trời chưa từng bao h cảm thấy ghét em như thế, chưa lúc nào a phải khóc nhiều thế này.
Có lẽ e sẽ vô tư ngủ tiếp.
Anh đau lòng!

1 tuần bé H đi du lịch trôi qua vô nghĩa, đời bao h cũng biết cách chơi khăm ta xong rồi vực ta dậy để chơi khăm ta tiếp. Không 1 tin nhắn qua lại, em đã làm cái khỉ gì trong 1 tuần qua? Học bài à? Hay đi chơi với thằng nào, hay chat chit với thằng nào ???? Dù bực em nhưng ngàn câu hỏi vẫn bủa vây lấy tâm trí, nhiều lúc chỉ muốn nhắn tin hỏi vì sao e vô tình thế, nhưng nghĩ lại… thôi thì mình chẳng là gì của nhau đúng ko? Nên em có quyền vô tình và anh ko có quyền trách móc.

Mình lại đi dạy như bt`, nhưng có lẽ sẽ ko đặt chút hi vọng, bé H hồ hởi khoe chuyến đi, mình và em lặng thinh vs nhau, dường như chỉ chăm chú vào câu chuyện của bé H, thậm chí còn chẳng hề nhìn nhau. Buổi dạy kết thúc nặng nề, mình dạy cho xong bài, bé H có hơi thắc mắc sao hôm nay anh lạ vậy này nọ, con bé còn mua quà đi du lịch về cho mình chỉ biết cười như này … Nhìn em vẫn lạnh băng, uh phải rồi… 12 áp lực quá đấy, anh biết! anh ko nên làm nhiễu việc học của em, nhất là khi anh ko có tư cách được dấn thân và cs của em nữa. Đáng nhẽ ra chúng ta đã ko còn là cái gì của nhau nữa cơ mà…
Ông trời cứ muốn hành hạ nhau quá… ngỡ quên được em rồi, nay em lại xuất hiện, trong bộ dạng chăm chỉ học hành và xua đuổi anh, trớ trêu a lại là gia sư của em, đã ko khuyến khích em học thì thôi lại còn mang tiếng dụ dỗ học sinh yêu đương nữa? Ông trời ko những tái diễn cảnh phụ bạc vì sự nghiệp, còn bắt mình phải trôi theo nó nữa. Thật đúng là vở kịch bắt buộc phải diễn mà….

-N ơi, em xuống mở cửa cho a T. về nhá.

N đi xuống tầng 1 với mình, em vô bếp lấy cốc nước đặt trên bàn, cũng chả thèm mời, mình vẫn lại cầm và uống, hai người nhìn nhau 1 lúc… Không kiềm chế được, mình ôm lấy mặt em hôn 1 hơi dài, nhưng đó là môi chạm môi, và đúng kiểu cưỡng hôn. Lúc mình thả ra, em vẫn tỉnh bơ như kiểu không ngạc nhiên khi mình làm thế, tầng 1 ko 1 bóng người, đèn mờ mờ từ cầu thang chiếu xuống, đèn của phòng khách… Cơ hội là đây, thấy em ko nói gì, mình từ từ tiến tới nhẹ nhàng … ôm lấy mặt em, nghiêng đầu sang phải, em ko hề phản ứng ( tươi vl ) mình từ từ tiến lại gần hơn…
Bốp!!!! - Đệt!!!!!!!!!!!!!!!!! Nhục vl
Mặt em quách tỉnh như chưa từng có biến cố gì, sau cái bốp vẫn éo hề nhúc nhích tý xúc cảm ghét gì. Hic chắc N nghĩ mình dê xồm cmnr … cơ mà thà hôn em mà bị ăn tát còn hơn để thằng khác hôn em Ra mở cổng, mình vừa cắp đít ra khỏi cổng, thì em làm 1 cái sầm!!! hết bốp rồi sầm, thà tương tác với nhau 1 câu cho nhanh, thái độ rất ầm ĩ!

Đi về nhà trên con hông đa xi vic, mồm chu ra huýt sáo, tưởng tượng lại cú hôn cướp chộp thật là khoái
Like [1] : Ghost_T9_NexT , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:36)
Điều hành T9.



..........

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:36)
Điều hành T9.



.................

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:36)
Điều hành T9.



..............

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:37)
Điều hành T9.



Chap 5:

Nhân đây mình cũng nói thêm, vì sợ nằm vùng, nên các thông tin có chút thay đổi, nên đừng ai cố đoán nhé ^^ mình ko muốn câu chuyện quá khứ của mình ảnh hưởng đến cs hiện tại nên chỉ viết vậy thôi, cảm ơn những ai đang ủng hộ mình, mình cũng bận việc chỉ có thời gian buổi tối ngồi viết cho các thím đọc, nên đừng hối thúc mình, kêu mình són bla bla mà mình tủi thân lắm

Về nhà, không 1 tin nhắn đáp lại, chỉ có vài tin rủ đi nhậu của mấy lũ đực rựa cùng lớp ĐH, vào tắm xong nằm trên giường…. cầm máy bấm cho em
“a xl hi vọng em k giận, nếu cho a quay lại thì a vẫn làm thế ”
“Điên!”
…..
Thì mình cũng có giây phút nào bình thường đâu mà chửi điên! Thôi ko xoắn nữa, lũ bạn đang réo, giờ cũng 10h30 rồi, lên chơi game rồi đi ngủ thôi, gái gú là phù du, ngu ngu lại phù mỏ.

Thấm thoắt cũng gần hết 1 tháng nghỉ hè, còn 1 tuần nữa lại sắp vào năm học năm 2 ĐH, nhanh vãi, thời gian đúng là chỉ biết chạy thôi chẳng biết làm gì hơn. Còn 1 tháng nữa là em cũng học lớp 12, quay ngược quay xuôi rồi là đến kì thi ĐH cho xem. Mấy thời gian qua động thủ hơi nhiều, chắc em cũng chẳng đáp lại nữa đâu, mà mình cũng nản rồi, với người khác thì vui tươi như hoa, với mình thì lúc nào cũng nghiêm nghị, tàu điện, mà tàu điện nhưng lại tắt điện, không hề phát 1 tín hiệu đi tín hiệu về. Nên mình phải tính kế đường dài! Đợi em thi đại học xong thì thẳng thắn với nhau luôn!

Có còn yêu anh không? yêu thì quất luôn, sai chỗ nào anh sửa chỗ đó, còn không yêu thì trả dép bố về! Giải thích mãi mệt mỏi vãi cả ra, cứ làm bố phải rơi vào guồng xoáy của 1 thằng FA nửa mùa.

Nghĩ là làm, mình quyết tâm lạnh lùng sương gió với N ngay từ giây phút xác định thời điểm tác chiến! Dù sao con mồi vẫn ở đây, thầy vẫn ở đây, cùng lắm là sang năm mới có gấu chứ j`.

Vào năm học, việc dạy và học vẫn diễn ra đều đều 1 tuần 3 buổi, mình bớt tà dâm hơn không bị lung lay bởi gái xinh là em N, và gái hớn là em H. Cho đến gần 2/9 mình định về quê, nên xin nghỉ dạy 1 vài buổi.
-Anh T về quê hả? cho N nhà em về với, nó định đi 1 mình về nhưng bố mẹ em ko yên tâm, hôm nọ em bảo anh T cũng về 2/9 nên mẹ em bảo anh mua vé tàu cho nó với rồi bố mẹ e trả tiền cho
-Ủa? N về quê hả? ko học ở HN nữa sao?
-Uh, N nó bảo nó ko hợp ở HN.
-Hự..
-Ủa anh T làm sao vậy? Thích N rùi sao??? H mắt chớp chớp rồi liếc sang em.
-Haizzzz!!!! Dạy 1 đứa ít tiền hơn dạy 2 đứa nên anh đang tiếc tiền thôi bà nội!

Mình ra về, 1 tháng gần đây mình đã cố gắng bình tĩnh, nhưng hôm nay nghe tin này, chân tay bủn rủn hết cả lên… Từ hôm gặp em đến giờ cũng gần 2 tháng, sự gặp lại này không biết là sự cố hay sự may mắn của mình nữa, nhưng nó làm mình sống đủ với các cảm giác, lúc mới gặp em sau 1 năm đằng đẵng bặt vô âm tín, trong nỗi nhớ nhung ko lời, đó là 1 sự vô cùng hạnh phúc, cảm tưởng duyên phận của đất trời trong cuộc đời này gói gọn trong giây phút này, chính là định mệnh… nghĩ là hành động mà ko hề hay biết cảm xúc của em về mình, về sự phũ phàng của mình, nghĩ đơn giản anh yêu em là anh sẽ giành lấy em, mà không nghĩ khi em đang bên cạnh thì giũ mạnh em chỉ vì nghĩ đến bản thân… em sẽ cảm thấy vô cùng bị xúc phạm, muốn bỏ em thì dễ dàng mà muốn quay lại là xấn xổ đến không cần biết em có đồng ý hay không. Và khi đang âm thầm theo đuổi 1 kế hoạch dài hạn thì lại biết được tin …. Em sắp biến mất khỏi cuộc sống hằng ngày mình như 1 năm đằng đẵng đó…


Ngày hôm sau, ra mua vé, vẫn chọn 2 vé ngồi mềm điều hòa, cố để ngồi cạnh nhau, dù là lần cuối cùng thì cũng nên tạo hết cơ hội để có thể ngồi cạnh nhau, điều hòa vào buổi tối cho nó lạnh lạnh tý, có cơ hội còn quay sang ấp phát cho ấm kể ra cũng hạnh phúc nốt quả cuối Nghĩ cũng buồn …


Đến nhà thì cả em và H đều ở nhà

-Anh mua vé rồi, tối mai đi nhé, từ nay chỉ dạy mỗi bé H rồi, bé N ở quê đợi anh nha
-Cả nhà em quyết định về cùng!
-Hả?
CLGT? Bám đuôi thì bố còn làm ăn j` :O
Đang sợ run lên đi được thì bé H tiếp
-Nhưng bố em đi mua vé nằm cho 3 mẹ con ngày kia mới về, cho N về trước cho nó đỡ nhớ mẹ
Hú hồn!!!!!!!!! Mình làm mặt tỉnh bơ cho em nó an tâm là mình sẽ ko dở trò đồi bại gì khi em ngồi cạnh có chăng phải đợi khi ngủ
Like [1] : Ghost_T9_NexT , Thích điều này!

 Admin (Sáng lập!) (24.10.2013 / 10:37)
Điều hành T9.



>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>


  Tổng số: 42
1 2 3 ... 5 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống


icon homeTrang chủ
32 / 158 / 9745