Cảm ơn bạn đã ghé thăm Thehe9x. Quảng cáo có thể làm bạn bất tiện nhưng là nguồn sống duy nhất để duy trì và phát triển. Xin cảm ơn!
Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập

Lần hoạt động

[ Siêu Phẩm LX 18+ ] 12 nữ thần


Đánh giá:(Hay 3742 - Không Hay 1395) 3742 / 1395
Lượt xem:1794685 - Bình luận:2112
<< 1 ... 202 203 204 205 206 ... 212 >>
bạn thấy truyện thế nào?
Rất Hay [252]
Đánh giá: 90%
Bình Thường [15]
Đánh giá: 5%
không hay cho lắm [12]
Đánh giá: 4%
Tổng số bình chọn: 279

 NgocSang20cm2h Moderator (05.02.2018 / 22:16)
ID: ❤33333❤



Sau khi suy nghĩ thì em quyết định đặt tên cho từng phần truyện theo chủ đề của phần, việc đặt tên này không ảnh hưởng đến nội dung truyện nhưng giúp người đọc hiểu chủ đề chính của từng phần.
Phần 1: Thế Hệ Phi Thường (Từ chương 0 đến chương 201)
Phần 2: 12 Thần Bảo (Từ chương 202 đến ?)


Chương 224: Giương Đông Kích Tây

Chứng kiến một Linh Đế hùng mạnh tan xác chỉ sau một lần va chạm với Bình Thường, Xuất Trần mất vài giây mới trấn tỉnh lại và giật mình khi thấy Bình Thường không chút thương tích quay lại nhìn nàng.

Thấy Xuất Trần lo lắng lùi lại, Bình Thường gãi đầu hỏi: "Sư tỷ, người không sao chứ?"

Xuất Trần hơi gật đầu, thấy nàng nhìn mình bằng ánh mắt kì quái, Bình Thường cũng không biết giải thích làm sao, vốn hắn chỉ định ngăn cản Truy Hương, nào ngờ trong lúc giật mình lỡ tay kích hoạt Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, chỉ bằng một ý nghĩ đã hoàn toàn xóa bỏ sự tồn tại của Truy Hương, một nhân vật ảo của Phật Cảnh.

Xuất Trần thấy Bình Thường không có địch ý với nàng nên bớt lo sợ và bắt đầu đánh giá sức mạnh của Bình Thường. Dễ dàng khiến một Linh Đế biết hư hóa tan xác mà không gây ra động tĩnh lớn nào, theo Xuất Trần biết thì chỉ có thể là Chúa Tể trở lên, hoặc Bình Thường này cũng có sức mạnh đặc biệt như Thế hệ phi thường...

Nghĩ đến đây, tim Xuất Trần đập dữ dội, nàng chờ một người như vậy đã từ rất lâu rồi, để giúp nàng báo thù.

Bình Thường thấy Xuất Trần đăm chiêu, còn tưởng nàng chưa hết hoảng sự chứ làm sao có thể ngờ rằng Xuất Trần đang bày mưu dùng mỹ nhân kế để lợi dụng hắn trả thù cho nàng.

Nhưng Bình Thường biết Xuất Trần đang lầm tưởng về sức mạnh thật sự của hắn, nên hắn định bụng khi thoát khỏi Phật Cảnh sẽ giải thích rõ để tránh rắc rối, còn hiện tại thì mượn sự hiểu lầm này để tạo cho Xuất Trần cảm giác an tâm.

Nghĩ vậy, Bình Thường nhìn Xuất Trần bằng ánh mắt nghiêm túc và nói: "Sư tỷ, chuyện này ta sẽ giải thích sau, nhưng từ lúc này xin sư tỷ đừng rời xa ta..."

"...cho đến khi rời khỏi nơi này." Nhưng nữa câu sau Bình thường chưa kịp nói, vì hắn sực nhớ ra lúc nãy vì gấp gáp nên hắn đã không thể dẫn Mai Linh theo...

Bình Thường không biết rằng Mai Linh cũng đuổi theo hắn, nhưng lúc này nàng đi nhầm vào một con hẻm vắng khác.

Cẩn thận đi dần về ngã rẽ cuối hẻm, Mai Linh lắng tai nghe ngóng xem có âm thanh rượt đuổi hoặc ẩu đả hay không, nhưng càng tiến gần, tai nàng càng nghe rõ một hỗn hợp âm thanh kích tình, nghe như có tiếng rên của thiếu nữ đan xen tiếng môi lưỡi quấn lấy nhau...

Tim đập chân run, Mai Linh nghĩ là đi nhầm vào nơi hành lạc của đôi tình nhân nào đó nên định quay đầu đi ra, nhưng chợt có một tiếng than khẽ thốt lên: "Đừng mà..."

Đáng nói ở chỗ, tiếng nói này giống hệt giọng của sư tỷ Xuất Trần.

Và sau đó, Mai Linh như ngừng thở khi nghe một giọng nam giống hệt giọng của Bình Thường đáp lại: "Sư tỷ, giơ chân lên nào..."

"Xấu hổ lắm... Ư..."

Không thể tin vào tai mình, Mai Linh âm thầm tiến đến và lén nghiêng đầu nhìn qua ngã rẽ...

Suýt nữa thì Mai Linh đã bật ra tiếng thốt nếu nàng không kịp tự dùng tay ngăn miệng mình, phía cuối ngã rẽ, Mai Linh chứng kiến cảnh sư tỷ Xuất Trần xinh đẹp đứng dựa lưng vào vách tường, vai áo nàng trễ xuống lộ ra hai gò ngực trần bầu bĩnh. Đầu Xuất Trần hơi ngước lên, mắt nhắm hờ đê mê và môi hồng he hé cất lên từng tiếng rên khe khẽ...

Còn Bình Thường thì đang quỳ dưới chân Xuất Trần, hắn dùng tay nâng một chân nàng lên cao, mặt hắn thì áp sát vào cái khe hồng tươi ở giữa đôi chân trắng ngần của nàng và môi lưỡi hắn hăng say hôn liếm.

Mai Linh đứng lặng, răng cắn chặt môi ngăn cơn thổn thức, Bình Thường, kẻ vừa mới đó thắp lên cho nàng hy vọng, giờ đang vui vẻ hưởng thụ cùng người khác...

"Không! Nhất định là có điều gì không đúng! Chẳng lẽ họ bị đánh thuốc kích dục?"

Mai Linh tự trấn an bản thân, cũng là để níu kéo chút hy vọng, nhưng tia hy vọng này nhanh chóng lụi tàn khi Bình Thường lên tiếng tán thưởng: "Xuất Trần, chỗ đó của nàng thật là thơm ngon nha!"

Xuất Trần thích chí cười dâm nhưng lại nói câu hờn dỗi: "Hứ! Có thơm bằng Mai Linh của ngươi không?"

Bình Thường đáp: "Mai Linh? Ta còn chưa nếm qua, nhưng chắc chắn là không bằng nàng rồi!"

Xuất Trần có vẻ hài lòng nhưng vẫn chưa tha Bình thường: "Nếu biết vậy sao còn cố theo đuổi cô ta làm gì?"

Bình Thường đã đứng dậy, cởi quần ra và cười khổ: "Lại ghen rồi! Ta đã nói rồi, ta không theo đuổi cô ta, chỉ là muốn dạy cô ta một bài học!"

Xuất Trần quay mặt chống tay lên tường, mông ưỡn ra chờ đợi Bình Thường, bĩu môi nói: "Ngươi không nói rõ nguyên do làm sao ta biết ngươi nói thật hay không?"

Bình Thường xuýt xoa cặp mông nõn nà của Xuất Trần, tay cầm cây gậy hướng thẳng vào giữa hai chân Xuất Trần cọ nhẹ và nói: "Được rồi, ta nói..."

Tiếp đó, Bình Thường đẩy mạnh một cái làm Xuất Trần rên lên rồi bắt đầu giải thích: "Trước đây ta và Mai Linh từng gặp nhau, nhưng khi đó nàng ta là một ả tiểu thư kênh kiệu, tỏ ra xem thường ta, nhưng sau đó ta ra tay cứu nàng ta khỏi tay một bọn cướp và từ đó ánh mắt nàng ta nhìn ta khác hẳn..."

Xuất Trần vừa đưa mông hứng chịu từng đòn đẩy của Bình Thường vừa lắng nghe hắn giải thích, sau đó nói: "A... Ra vậy... Thế nên ngươi... muốn... A... Dạy ả... một bài học... A... Ư..."

Bình Thường càng lúc càng đẩy mạnh khiến cả người Xuất Trần áp sát vào tường, hắn áp mặt mình vào mặt Xuất Trần và nói: "Đúng vậy... Đưa cho cô ta lên đỉnh cao khoái lạc rồi dìm cô ta xuống vực sâu nhục nhã, để cô ta biết bản thân không phải thiên nga và cũng không bằng cóc ghẻ, ha ha..."

"A... Ư... Ư... Đến lúc nhận ra chắc cô ta thà rằng khi xưa bị bọn cướp kia hiếp chết còn hơn được ngươi cứu nha... Ư... A... Ngươi thật độc ác nha... Nhưng... ta thích... Hi hi..."

Âm thanh nhục dục tăng nhanh dần, nhưng trong đầu Mai Linh chỉ còn sự lặng thinh trống rỗng, nàng suy sụp, thở như không thở, lặng lẽ quay lưng đi...

Khi Mai Linh đi khuất, Bình Thường và Xuất Trần vốn đang trên đỉnh khoái lạc đột nhiên cùng tan chảy, cơ thể hóa thành một vũng chất lỏng đen, vũng chất lỏng đen này lại dần hóa thành hình dạng giống hệt Bạch Long Bá Vương.

Người giống hệt Bạch Long Bá Vương này khi biến đổi trở lại liền quỳ gục xuống và ho sặc sụa, dường như hành động giả làm Bình Thường và Xuất Trần để đánh vào tâm lý Mai Linh đã khiến hắn mệt mỏi, nhưng miệng hắn mỉm cười vì những gì thu được đáng giá hơn so với phần vốn hắn bỏ ra, là nỗi tự ti, tuyệt vọng, đau đớn, sợ hãi, nhục nhã, căm hận của Mai Linh.

Vụ đụng độ giữa Truy Hương và Xuất Trần chỉ là mồi nhử, mục tiêu Tà Linh nhắm đến là Mai Linh, và cơn đau khổ của nàng có lẽ chỉ mới bắt đầu...

Khu hẻm mà Mai Linh đang lê bước trống vắng và lạnh lẽo lạ kỳ, hoàn toàn trái ngược với vẻ phồn hoa đô thị ngoài đường chính. Nguyên do là vì nơi này chịu ảnh hưởng bởi cái ác của Tà Linh, trở thành nơi những kẻ xấu xa ẩn náu.

Mai Linh cứ đi mà không hay biết bản thân đang đi vào hang ổ của một băng tội phạm nguy hiểm.

Băng tội phạm gồm bốn tên mặt mày bặm trợn, xăm trổ đầy mình, cả bốn đang ngồi hút chích trong một góc thì thấy Mai Linh bước đến.

Thấy Mai Linh cực kỳ xinh xắn, một tên trong băng huýt sáo gọi: "Đi khách không em? Xinh thế này chắc dư sức chấp bốn thằng bọn anh một lượt nhỉ?"

Biết bản thân gặp nguy nhưng Mai Linh cũng không còn tâm tư để sợ hãi, nàng lạnh lùng quay đầu định đi về hướng khác nhưng bị một tên lướt đến chặn đường, gã nói: "Từ từ nào, chấp bốn không xuể thì chấp ba, chấp hai hoặc lần lượt từng người, bọn anh sắp xếp được mà!"

Mai Linh đổi hướng khác thì thấy bản thân đã bị bốn tên này bao vây, nàng lạnh lẽo giải thích: "Tôi không phải loại phụ nữ đó, phiền các ông tránh đường..."

"Không phải gái gọi? Vậy em là gái nhà lành sao? Thế thì càng thơm ngon chứ sao!"

Cả bốn tên cùng cười lớn rồi vây lấy Mai Linh như bọn hổ đói vồ mồi...

Tuy nhiên, màn khoai sâm này không thể xảy ra vì một thằng trùm phá bĩnh...

"Để cô ta yên!"

Tiếng quát của Bình Thường khiến Mai Linh đưa mắt nhìn sang, nhưng trên mặt nàng không có vui buồn, chỉ lạnh lẽo nhìn hắn và Xuất Trần theo sau, lần này là Bình Thường và Xuất Trần thật.

Ngay khi cứu Xuất Trần khỏi tay dâm đế Truy Hương thì Bình Thường liền đi tìm Mai Linh, hắn có thể định vị vị trí của nàng nhưng không thể biết cảnh tượng do Tà Linh tạo ra với Mai Linh vì Tà Linh có khả năng ẩn giấu khỏi tầm kiểm soát của Cửu Phẩm Liên Hoa tâm. Nhìn Mai Linh như vô hồn, Bình Thường còn tưởng nàng bị bọn tội phạm làm cho kinh sợ, liền giận dữ chạy đến.

"Sư tỷ, nàng không sao chứ?"

Nhìn vẻ mặt quan tâm của Bình Thường dành cho mình, Mai Linh rơi lệ, nhưng thay vì đáp lời Bình Thường, nàng lui ra xa hắn, rồi hé môi nói với bốn tên tội phạm: "Các ngươi giúp ta đuổi đôi nam nữ này đi, sau đó muốn làm gì với ta cũng được..."

Bình Thường sững lại, Xuất Trần cũng tỏ ra ngạc nhiên vì thái độ lạ thường của Mai Linh, nàng tưởng Mai Linh nghĩ nàng và Bình Thường không thể chống lại bọn tội phạm nên hiến thân mình đổi mạng cho Bình Thường và Xuất Trần, liền cảm động nói: "Mai Linh sư muội, ngươi đừng lo, Bình Thường thừa sức cứu ngươi..."

Mai Linh cười nhạt: "Ta biết hắn dư sức cứu ta, nhưng ta không cần sự ban ơn của các ngươi..." Rồi Mai Linh nhìn Bình Thường, nhắc lại câu nói mà nàng vừa nghe Xuất Trần giả nói: "Ta thà bị hiếp chết còn hơn được ngươi cứu!"

"Sư tỷ, người sao vậy?" Bình Thường không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn ánh mắt nàng thì thừa biết Tà Linh đã giở trò.

Bọn tội phạm thấy thái độ căm ghét của Mai Linh đối với Bình Thường, lại thấy nhan sắc của Xuất Trần liền liên tưởng đến chuyện đánh ghen, không khỏi sinh lòng ghen ghét với tên Bình Thường số hưởng.

Tên cầm đầu liền tiến đến đứng cạnh Mai Linh và nói: "Đánh đuổi thì dễ cho chúng quá, ta bày cho nàng cách trả thù hay hơn nhiều... Trói hắn lại, cho hắn ngồi xem bốn người chúng ta vui vẻ cùng hai nàng..."

Bốn tên tội phạm cười dâm đãng, một tên còn thoải mái đưa tay ôm eo Mai Linh...

Và cánh tay tên này liền nát thành bụi phấn...

Bình Thường đã nổi cơn lôi đình...

Hết chương 224
Like [5] : lephuquy , GAIAFIRE , =tatuandat= , Cu~T , trocdau , Thích điều này!

  Bin_bi_tphcm (08.02.2018 / 20:18)



Ủng hộ top

 NgocSang20cm2h Moderator (10.02.2018 / 13:44)
ID: ❤33333❤



Chương 225: Tri Kỷ

Trong Phật Cảnh, giữa một cánh đồng hoang có một ngôi đình nhỏ hoang tàn dưới tán cây bồ đề cổ thụ, rễ cây bám vào vách tường và cột đình khiến cho người ta có cảm giác cây bồ đề và ngôi đình như hòa làm một thể.

Lãnh Sương xinh đẹp lạnh lùng nhẹ bước đến cửa đình, nàng cảm giác được đây chính là nơi đang hút lấy niệm từ nàng.

Nàng bước vào trong đình, nơi này không có gì ngoài một bức tượng phật rong rêu bám đầy, tượng này cao ngang đầu người, giữa trán có một vết lõm nhỏ...

***

Trong con hẻm vắng, Mai Linh vốn định phản ứng khi cảm thấy cánh tay tên tội phạm ôm vào eo mình, nhưng chợt nàng thấy ánh mắt kinh ngạc của Xuất Trần phía sau Bình Thường, gương mặt Bình Thường thì tỏ ra tức giận, và sau đó nàng mới nhận ra cảm giác va chạm nơi eo mình đã biến mất.

Mai Linh nhìn sang bên cạnh và kinh ngạc nhận ra tên tội phạm đứng bên cạnh nàng đã hóa thành tro bụi...

Và ngay sau đó, ba tên tội phạm còn lại cũng lần lượt tan biến.

Mai Linh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì chợt thấy Xuất Trần thốt lên, vì Bình Thường choáng váng ngã xuống.

Niệm của Bình Thường không mạnh và Cửu Phẩm Liên Hoa tâm cũng không như xưa, dẫn đến sự tình trớ trêu: Bình Thường có toàn quyền nhưng không đủ lực, hắn có thể dễ dàng xóa bỏ sự tồn tại của một người của Phật Cảnh nhưng đổi lại ý niệm của hắn cũng tiêu hao cực nhiều, loại bỏ Truy Hương và bốn tên tội phạm gần như là toàn bộ khả năng Bình Thường có thể làm được.

Thấy Bình Thường quỵ xuống với vẻ vô cùng mỏi mệt, Mai Linh theo bản năng định tiến đến nhưng lại chững bước vì thấy Xuất Trần đang đỡ hắn đứng dậy và ân cần hỏi han.

Chợt một người thanh niên đi xuyên va vách tường trước mặt Bình Thường, vừa đi vừa vỗ tay tán dương nhưng gương mặt không có ý cười.

"Bạch Long Bá Vương?" Bình Thường nhíu mày nghi hoặc, đúng là kẻ này mang hình dạng của Bạch Long Bá Vương từng cứu giúp Bình Thường, nhưng khác một chút vì kẻ này mặc màu áo đen.

Kẻ áo đen nhìn Bình Thường, mặt không cảm xúc gật gù đáp: "Gần đúng rồi!"

"Không, ngươi là Tà Linh!" Thái độ kẻ này khác hắn với Bạch Long Bá Vương nên không khó để Bình Thường phân biệt.

Kẻ áo đen gật đầu: "Bọn chúng đều gọi ta như vậy..."

Tà Linh không phủ nhận thân phận khiến Bình Thường khó hiểu, bởi nếu không sợ bị lộ thân phận thì tại sao Tà Linh lại cải trang thành Bạch Long Bá Vương?

Tà Linh dường như hiểu suy nghĩ trong đầu Bình Thường, liền nhún vai giải thích: "Đừng nghĩ nhiều, hình dạng thật của ta không phải do ta tự quyết định..."

Bình Thường lo cho an nguy của Mai Linh và Xuất Trần, nhưng đối diện Tà Linh thì hắn không dám bảo các nàng bỏ chạy vì biết Tà Linh có thể dễ dàng giết các nàng nếu muốn, hắn hỏi: "Nhìn ngươi rất tự tin, Truy Hương và bốn tên tội phạm kia là ngươi cố tình bày ra để khiến ta tiêu hao niệm, không đủ khả năng kiểm soát Cửu Phẩm Liên Hoa tâm?"

Tà Linh gật đầu: "Ờ! Ngươi cũng như tên Vạn Hạnh, cứ chăm chăm tính cách ngăn chặn ta mạnh lên, vậy nên ta không thèm cố gắng mạnh lên, mà âm thầm làm các ngươi suy yếu!"

Tà Linh lấy ra một thanh kiếm giống hệt thanh kiếm mà Bình Thường từng thấy Bạch Long Bá Vương sử dụng, chỉ kiếm về giữa trán Bình Thường và nói: "Chết nhé, yên tâm vì những người đi cùng ngươi sẽ sống. Để làm gì ư? Đương nhiên là nuôi chúng như gia súc để phối giống, người càng đông thì tà niệm càng nhiều, ha ha..."

Dứt câu, Tà Linh như một làn khói đen lướt thần tốc về phía Bình Thường trong khi Bình Thường đang chớp mắt, và khi mũi kiếm sắp chạm vào trán Bình Thường, cũng là lúc mắt Bình Thường mở ra sau cái chớp mắt, tay hắn vung lên đem thanh kiếm Nghịch Thiên chém đứt thanh kiếm của Tà Linh.

Trước sự kinh ngạc của Tà Linh, Bình Thường đưa tay lên vuốt tóc, nhếch môi nói: "Phối giống? Yên tâm để đó tao lo tất..."

Đương nhiên Bình Thường nói câu này là một Võ Phi Dương tạm thời lấy lại ký ức. Lý do là vì khi thấy Tà Linh trong lốt Bạch Long Bá Vương, Bình Thường nhớ lại lần trước thanh kiếm Nghịch Thiên rung lên dữ dội khi thấy Bạch Long Bá Vương, lần này kiểm tra thì thấy thanh kiếm này không rung mà lại toát ra khí đen u ám quanh lưỡi kiếm, trong lúc cấp bách, hắn đã kích hoạt thanh kiếm và rơi vào trạng thái thức tỉnh.

Mà hành động vuốt tóc cùng giọng điệu ngạo mạn khác hẳn vẻ hiền lành bình thường của Bình Thường khiến cho tim Mai Linh lần nữa đập mạnh, trong khoảnh khắc này nàng thậm chí tạm quên luôn những gì mắt thấy tai nghe trước đó, trước mắt chỉ còn bóng dáng một người mà nàng thầm thương nhớ.

Còn Xuất Trần cũng thoáng đỏ mặt, một phần vì hành động bình thản vuốt tóc trong lúc dầu sôi lửa bỏng của Bình Thường khiến nàng ấn tượng, phần khác vì nàng nghe trong câu nói của Bình Thường có ý muốn phối giống cùng nàng.

Mà Tà Linh thì gương mặt lạnh lùng giờ trở nên vô cùng kinh ngạc: "Nghịch Thiên kiếm? Ngươi dùng được hắc niệm của Nghịch Thiên kiếm? Không thể nào! Không thể nào! Nghịch Thiên kiếm làm sao có thể nhận người khác làm chủ?"

Dương biết chỉ có kẻ được Nghịch Thiên kiếm nhận làm chủ mới có thể dùng được hắc niệm trong thanh kiếm, nhưng hắn không hiểu ý câu sau của Tà Linh, liền hỏi Tà Linh: "Tại sao Nghịch Thiên kiếm không thể nhận chủ?"

Nhưng Tà Linh không đáp mà e dè lùi xa, hành động này khiến Dương ngạc nhiên, một Tà Linh hung ác đột nhiên chuyển thành tên hèn nhát chưa đánh đã chạy?

Có một điều mà chỉ khi kích hoạt Nghịch Thiên kiếm và lấy lại ký ức thì Dương mới biết, rằng năng lực đọc thấu tâm trí người khác của Tà Linh giống hệt khả năng của hắc niệm trong Nghịch Thiên kiếm. Hơn nữa, khả năng này của hắc niệm còn mạnh hơn vì Dương cảm nhận rõ ràng Tà Linh đang thật sự hoảng sợ chứ không phải giả vờ làm trò.

Và để chắc chắn hơn, Dương nhìn Tà Linh, hắc niệm mạnh mẽ toát ra trấn áp Tà Linh, và Tà Linh run rẫy từ từ quỳ xuống...

***

Vô lực bang, trong cấm địa, Vô Thanh vác thùng bia trên vai tiến vào một gian phòng, trong phòng có một vị sư già đang ngồi thiền, là người đã ban cho Bình Thường chân truyền lệnh.

Vô Thanh đặt thùng bia ngồi xuống, khui uống như chốn không người rồi nói: "Có kẻ tấn công Vô Lực bang, xông vào Băng Sơn Tuyết Lâm."

Vị sư già vẫn im lặng ngồi thiền.

Vô Thanh nói tiếp: "Lão đương nhiên biết, vấn đề ta muốn hỏi là tại sao không ngăn hai tên cương thi kia lại? Sợ động chạm Động Càng San ư?"

Lần này vị sư già mở miệng: "Ngươi biết chúng là cương thi? Biết cả Động Càng San?"

Vô Thanh gật đầu: "Từng thấy qua khi còn bé... Trả lời câu hỏi của ta đi!"

Vị sư mỉm cười: "Xem ra ngươi rất quan tâm cậu nhóc Bình Thường..."

Vô Thanh quẹt cái cằm chảy đầy bia rồi đáp: "Nếu không do ta thì cha hắn chưa chắc đã chết..."

Vị sư già vừa cười mỉm vừa lắc đầu, sau đó nói: "Chuyện gì đến sẽ đến..."

"Được rồi, nhanh nói chủ đề chính đi!" (Không chỉ ta mà rất nhiều người đang căng mắt chờ đọc những gì lão nói kìa!)

Vị sư già mở mắt nhìn xa xăm: "Theo ngươi, vì sao Nguyễn Hoài Bão xông vào Băng Sơn Tuyết Lâm?"

Vô Thanh đáp ngay: "Vì Cửu Phẩm Liên Hoa tháp?"

Vị sư già gật gù: "Còn hai cương thi?"

Vô Thanh nghi hoặc: "Ngoài Cửu Phẩm Liên Hoa tháp còn có thứ gì khác lợi hại hơn sao?"

Vị sư gật đầu: "Có mấy ai biết rằng trên đời tồn tại loại bảo vật vượt qua Thần Bảo?"

Vô Thanh kinh ngạc: "Ý ngài là sao?"

Vị sư không đáp, mà nói tiếp: "Nơi hai cương thi kia muốn tìm là Phật Cảnh. Phật Cảnh được tạo ra nhờ Cửu Phẩm Liên Hoa, nhưng Cửu Phẩm Liên Hoa lại được tạo ra vì thứ kia, thứ kia chính là thứ mà hai cương thi muốn tìm..."

"Nhưng vô ích, trên cõi đời này chỉ có một kẻ duy nhất có thể lấy được thứ kia, hoặc không ai lấy được..."

Vô Thanh không hiểu, nên vị sư già chậm rãi nói cho Vô Thanh nghe về Phật Cảnh, về Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, về sự biến mất của Phật Cảnh.

Sau khi nghe câu chuyện, Vô Thanh gật gù: "Thì ra Phật Cảnh chỉ là ảo cảnh, nói vậy thì Cửu Phẩm Liên Hoa tâm vẫn còn ở đó, nhưng chẳng phải Tà Linh đã suy yếu sao? Tại sao các vị Thần, Phật không ra tay tiêu diệt?"

Vị sư cười: "Ta cũng từng nghĩ vậy, và khi đắc đạo cũng từng tìm đến Phật Cảnh, và nhận ra dù là Thần hay Phật, gần như không ai có thể sống sót ra khỏi Phật Cảnh."

"Tại sao?"

"Vì khi vào vùng đất hoang tàng của Phật Cảnh, có một người xuất hiện và nêu ra bốn điều kiện. Một, phải tìm được Phật Cảnh, điều kiện này rất nhiều người tìm được. Hai, phải cung cấp đủ niệm để Phật Cảnh tái kích hoạt, điều kiện này cũng có vài người có thể làm được. Ba, phải được Cửu Phẩm Liên Hoa chọn làm chủ, có thể sẽ có ai đó làm được, nhưng điều kiện cuối cùng..."

"Điều kiện cuối cùng thì sao?"

Vị sư nói: "Thần Bảo có linh tính và chọn lựa chủ nhân, vậy ngươi nghĩ trên Thần Bảo thì sao?"

Vị sư hỏi rồi tự đáp luôn: "Thứ đó có linh hồn và tìm kiếm tri kỷ... Điều kiện cuối cùng chính là hai từ: tri kỷ."

"Thứ đó trong Phật Cảnh... thật ra chính là người nêu ra bốn điều kiện, cũng chính là Tà Linh, họ là linh hồn của một Tối Thượng Bảo, tên là Thiên Kiếm..."

Hết chương 225
Like [2] : lephuquy , Cu~T , Thích điều này!

 [VIP] Kris Moderator (10.02.2018 / 21:15)
Các em overcome :v



Đá topic lên

  NMC (10.02.2018 / 23:33)



hay lắm tg. cố gắng đều chap nha

 NgocSang20cm2h Moderator (11.02.2018 / 23:01)
ID: ❤33333❤



Lúc trước em tạo cái bình chọn định chọn những nhân vật yêu thích nhất để viết một dị bản của truyện làm quà tết, nhưng vì lý do cá nhân nên chưa viết được, nay viết xong đoạn mở đầu, tuy ngắn nhưng đọc qua cũng thấy có chút thú vị nên em xin pháp đăng lên làm quà tết trả góp nhé, phần còn lại em sẽ viết hoàn thành rồi đăng sau, giờ tập trung viết cốt truyện chính đã


Lớp 12nt (Dị bản 12 Nữ Thần, phiên bản học đường hiện đại và cực kỳ lành mạnh...)

Chương A

Năm 2018, tại một trường trung học phổ thông.

Trên bục giảng của lớp 12nt là một cô giáo xinh đẹp trong tà áo dài xanh tươi tắn, cô tên Bích Diệp, là giáo viên phụ trách môn sinh học lớp 12.

Đang thao thao giảng bài, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên khiến cô giáo Bích Diệp mừng rỡ ra mặt, trong đầu thèm thuồng nghĩ đến ổ bánh mì xúc xích hai trứng mua lúc sáng mà Diệp chưa kịp ăn.

Cô giáo Bích Diệp thu dọn rồi rời khỏi, lớp học 12nt lập tức trở nên ồn ào. Cô nàng Hồ Như Nguyệt, con gái của bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh lấy ra chiếc Iphone XXX mới toanh khiến đám bạn xung quanh bâu vào trầm trồ, nhiều đứa ghen tỵ ra mặt.

Ngồi cạnh Hồ Như Nguyệt, lớp phó học tập Võ Diễm My len lén liếc mắt nhìn xuống bàn cuối, nơi có hai thằng nam sinh đang gầm gừ dọa đập nhau. Lớp trưởng Nguyễn Hoài Bão thấy đánh nhau vội nhảy vào can ngăn, nào ngờ bị hai thằng kia lôi đầu đánh tới tấp, ba thằng đánh nhau loạn xạ trong tiếng hò reo của đám bạn cùng lớp, đặc biệt, thằng Long Ngạo ngồi nhìn ba thằng kia đánh nhau mà cười khoái trá như được mùa, tay vỗ đùi lia lịa mỗi khi có đứa nào lãnh một cú đau điếng, thường thì nó toàn bị ba tên đó bắt nạt.

Chợt có một tiếng hắng giọng từ cửa lớp, cả lớp lập tức im bặt, những đứa vốn trước đó đang bấm smartphone không biết đã đổi sang cắm đầu đọc sách từ khi nào, ba thằng nam sinh đánh nhau cũng chuyển sang ôm vai bá cổ, tay bắt mặt mừng như thể ngàn năm không gặp dù mặt mũi đứa nào cũng in dấu răng của hai thằng còn lại.

Tiếng hắng giọng là của cô chủ nhiệm xinh đẹp của lớp 12nt này, cô giáo Hồng Ảnh có thân hình bốc lửa nhưng mặt lạnh tanh nói: "Lớp trưởng Hoài Bão, cậu Sùng Hạo, cậu Võ Phi Dương, ba em lên phòng truyền thống gặp tôi!"

***

Trong phòng truyền thống, ba thằng nam sinh đứng khoanh tay cúi mặt còn cô giáo Hồng Ảnh ngồi đối diện, tay cầm cây thước dài, cô nhìn tên nam sinh tóc trắng nói: "Sùng Hạo, máu em xấu nên chưa già mà tóc đã bạc trắng, không những không biết giữ gìn bản thân mà cứ hở tí là kiếm chuyện đánh nhau với bạn bè, em có cảm thấy có lỗi với cha mẹ vốn là anh hùng dân tộc của mình không?"

Sùng Hạo không nói gì, chỉ quay lưng lại đưa mông cho cô chủ nhiệm quất một thước đau điếng rồi quay lại vị trí cũ.

Thấy Sùng Hạo bị đét đít, thằng đứng cạnh cười khoái chí: "Há há! Chết mày chưa cho mày chừa!"

Nhưng hắn không cười được lâu vì bị cô Hồng Ảnh trừng mắt nhìn: "Võ Phi Dương! Em có hơn gì bạn mà cười? Sùng Hạo chỉ ham đánh nhau, còn em thì đủ tội, nào là trốn học, quấy rối, nghịch chất nổ, đi xe phân khối lớn khi chưa đủ tuổi, dùng thuốc kích thích, trộm cắp..."

Võ Phi Dương thở dài: "Thôi cô đừng liệt kê nữa... Cứ cho em tờ giấy mời phụ huynh là được..."

Hồng Ảnh nhướng mày: "Mời phụ huynh? Tôi thừa biết mẹ Diễm của cậu nuông chiều cậu ra sao, mời phụ huynh có ích gì? Tôi không hiểu tại sao cùng một người cha sinh ra mà lớp phó Diễm My ngoan hiền bao nhiêu thì cậu lại hư đốn bấy nhiêu!"

Phi Dương bĩu môi: "Dù gì em cũng học giỏi mà..."

Nghe thế, lớp trưởng Hoài Bão đứng bên cạnh hừ lạnh: "Học giỏi? Mày gian lận thi cử giỏi thì có, ngay cả 5 cộng 5 bằng mấy mày còn phải dùng điện thoại tra google!"

Sùng Hạo liền đâm thằng Bão: "Chứ mày hơn gì nó, chẳng qua là nhờ có cụ giáo sư dạy kèm!"

Thằng Dương cũng táp Sùng Hạo một cái: "Còn mày... à mà mày học ngu chết mẹ, chỉ đánh lộn hơi khá một chút thôi!"

Sùng Hạo trừng mắt: "Đủ hơn hai thằng mày!"

"Mày nói gì? Tao đập mày nữa bây giờ!"

"Nhào vô liền đi! Đừng võ mồm như bọn cư dân mạng!"

"Tao sợ mày chắc!"

Năm phút sau khi cầm thước quất cho ba thằng tơi tả, cô Hồng Ảnh nhắc nhở thêm vài câu rồi nói: "Hai em Hoài Bão và Sùng Hạo về lớp đi, riêng cậu Phi Dương ở lại!"

Hai thằng vâng dạ rồi đi ra, trong phòng truyền thống chỉ còn cô Hồng Ảnh và thằng Dương...

Hết chương A
Like [2] : Zkunkun , lephuquy , Thích điều này!

  Zkunkun (11.02.2018 / 23:35)
Điều Kỳ Diệu



# NgocSang20cm2h (11.02.2018 / 23:01)
Lúc trước em tạo cái bình chọn định chọn những nhân vật yêu thích nhất để viết một dị bản của truyện làm quà tết, nhưng vì lý do cá nhân nên chưa viết được, nay viết xong đoạn mở đầu, tuy ngắn nhưng đ
Lại cho thằng Dương múp Hồng ảnh à. há há

  NMC (22.02.2018 / 20:57)



cố gắng đều chap đi thím. hóng maci

  le_hai_linh (24.02.2018 / 07:29)



E thấy tác giả của chuyện này cũng thuộc dạng quoái vật như thằng. DƯƠNG
Like [1] : 01256299220 , Thích điều này!

 NgocSang20cm2h Moderator (24.02.2018 / 20:20)
ID: ❤33333❤



===>>>>


  Tổng số: 2112
<< 1 ... 202 203 204 205 206 ... 212 >>

Member quản lý: ZinZin

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống