Cảm ơn bạn đã ghé thăm Thehe9x. Quảng cáo có thể làm bạn bất tiện nhưng là nguồn sống duy nhất để duy trì và phát triển. Xin cảm ơn!
Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập

Lần hoạt động

Cô Gái Chạy Ra Khỏi Lớp Và Biến Mất


Đánh giá:(Hay 152 - Không Hay 89) 152 / 89
Lượt xem:32053 - Bình luận:159
1 2 3 ... 16 >>

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:28)
Chuyên Gia La Liếm T9



Nguồn: Voz f145
Tác giả: nhanthienthan
Post: Chuyên gia la liếm T9
Đã chỉnh sửa. Huynqh (18.06.2017 / 06:58) [1]
Like [6] : sangsangprook , Nhokken2000 , bidanh , Lifelong96 , Gooner , tác giảsephiorth , Thích điều này!

  sangsangprook (12.06.2017 / 21:30)
✭๖ۣۜTư✰๖ۣۜLệnh★๖ۣۜT9♕



$$$$$$$$$$

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:32)
Chuyên Gia La Liếm T9



Truyện 100% bốc phét nhảm nhí, tưởng tượng, chém gió, đâm hơi tào lao. Mọi chi tiết giống với đời thực chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, không phải chủ ý của tác giả.
---------------
Chap 1: Bị lạc cùng trẻ con

Không còn lối thoát, tôi đành quay đầu lại. Con đường sỏi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng bỗng chốc trở thành ngõ cụt. Xung quanh tôi, những đám dây leo um tùm chặn mất lối đi, tiếng tu hú trêu ngươi văng vẳng trên những ngọn cây nghe như lũ quái vật đang rình mồi. Nhỏ Linh lo lắng cấu chặt hai bàn tay vào hông tôi, sợ rằng nếu nhỏ cấu mạnh hơn một chút nữa, nhỏ sẽ bóp nát hai quả thận của tôi mất.

Chúng tôi bị lạc mất đồng đội trong quá trình di chuyển. Năm người còn lại biến mất sau một khúc cua, hình như là rẽ vào một lối nhỏ rậm rạp nào đấy mà chúng tôi không để ý và đi thẳng. Giá mà lúc tối tôi cẩn thận sạc đầy pin điện thoại thì có lẽ một cuộc gọi bây giờ có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhỏ Linh mắt rưng rưng nhìn tôi hỏi:

- Giờ sao chú? Con sợ quá!

Lạc giữa của không gian tĩnh mịch của rừng rú, giữa những tiếng côn trùng kêu réo rắt, ai mà chả xáo động. Tôi hiểu điều đó nhưng chẳng hiểu sao cái vẻ mặt kiểu như sắp khóc đến nơi của nhỏ Linh làm tôi phì cười dữ dội.

- Sao chú lại cười? – Nhỏ hờn.
- Mình cùng đường rồi. – Tôi trêu.
- Mình lạc rồi à…huhu.

Thấy nhỏ rơm rớm nước mắt tôi cố nhịn cười và không trêu nữa. Tằng hắng một cái lấy lại vẻ điềm tĩnh và trấn an nhỏ:

- Ừ lạc rồi. Nhưng không lâu đâu.
- Là sao ạ? – Nhỏ hỏi lại.
- Con đường chính xác sẽ có những dấu hiệu chỉ dẫn. Nhóc có nhớ lần cuối cùng mình thấy những người trong nhóm là ở đâu không?

Nhỏ Linh đưa mắt nhìn lên trời nghĩ ngợi một lúc rồi nói:

- Con cũng không nhớ rõ lắm, hình như là lúc mình rẽ vào con đường sỏi này.

Tôi bảo nhỏ bám chặt lấy hông tôi kèm theo lời nhắc nhở đừng cấu mạnh quá và quay xe đi ngược trở ra con đường sỏi. Chúng tôi dừng lại ở cái khúc cua mà cả tôi và nhỏ Linh đều đồng ý rằng chúng tôi lạc mất nhóm từ đó và bắt đầu quan sát tỉ mỉ. Chắc chắn phải có một chỉ dẫn gì đó ở quanh đây mà chúng tôi đã vô tình bỏ qua. Sau một lúc tìm kiếm, nhỏ Linh reo lên:

- Chú ơi, ở đây nè!

Đó là hình một mũi tên màu đỏ được vẽ trên một thân bạch đàn già. Cái mũi tên nhỏ đến mức tôi phải đến thật gần và căng mắt ra mới thấy được.

“Mọe thằng cờ hó nào vẽ cái chỉ dẫn như lềnh.”

Tôi rủa thầm trong bụng và tự hỏi tại sao lũ kia có thể tìm ra được nó nhanh đến như vậy. Chúng tôi men theo hướng chỉ của mũi tên và phát hiện ra một con đường bị khuất sau một bụi cây lớn. Chính nó, chính là nơi chúng tôi bị lạc. Vết bánh xe còn rất mới chứng tỏ vừa có người đi qua đây. Tôi bảo nhỏ Linh lên xe và rẽ bụi rậm tiến vào con đường.

- Nhóc chú ý xung quanh để tìm những chỉ dẫn khác nghen – Tôi nhắc nhỏ Linh.
- Dạ, con biết rồi. - Nhỏ trả lời.

Đi được vài phút nữa, nhỏ Linh vỗ mạnh vào vai tôi và reo lên:

- Chú ơi, có nè!

Nhỏ chỉ xuống một tảng đá lớn nằm ở bên đường. Trên tảng đá, một hình lục giác màu đỏ được vẽ rất lớn. Tôi đột ngột dừng xe lại làm nhỏ Linh giật mình:

- Sao vậy chú?
- Có bẫy.

Hình chấm than có nghĩa là hãy chậm lại và đề phòng nguy hiểm. Nhỏ Linh sợ sệt cấu mạnh hai bàn tay vào hông tôi làm tôi kêu ré lên. Thấy tôi la oái oái nhỏ luống cuống xin lỗi rồi rụt tay lại. Bước xuống xe, tôi bảo nhỏ Linh đứng yên còn mình đi xem xét cẩn thận. Những cái bẫy được tụi Đấng Tối Cao giăng rất kín, tôi biết điều đó. Để tìm ra chúng không phải là điều dễ dàng, và mặc dù có hơi cắn rứt lương tâm nhưng tôi thực sự mong rằng, tụi đi trước đã dính hết bẫy rồi và hai chúng tôi đơn giản là chỉ cần vọt qua là xong.

Nhưng tôi đã lầm.

Đang lọ mọ cúi cúi nhìn vào những bụi cây, chân tôi vấp phải một cục đá. Và một thứ gì đó như một sợi dây bị kéo bật lên kèm theo những tiếng sột soạt trên các tán lá. Tôi còn chưa kịp nhận ra điều gì thì nghe đánh “bộp” một cái.
Một bịch ni-lon chứa đầy nước từ đâu đó trên cao lao xuống đúng chỗ nhỏ Linh đang đứng. Và điều gì phải xảy ra nó đã xảy ra.

Nhỏ Linh đứng đó, hứng trọn cơn thịnh nộ của bịch-ni-lon-chết-chóc. Người nhỏ ướt như chuột lột và lần này không còn rơm rớm nữa, nhỏ ngồi bệt xuống đất và khóc rống lên. Còn tôi, thay vì chạy đến dỗ dành như một người con trai đáng ra phải thế, tôi cũng ngồi bệt xuống đất, nhưng mà để ôm bụng cười, cười dữ tợn.

Nhỏ Linh thấy thế lại càng khóc to hơn. Tôi phải cố nén lại những tiếng cười chỉ chực trào ra khỏi cuống họng để chạy đến đỡ nhỏ dậy. Nhỏ giận hờn ngúng nguẩy hất tôi ra. Tôi lại ôm bụng cười. Nhỏ lại khóc. Tôi cố kéo nhỏ dậy. Phải ba lần như thế nhỏ mới chịu đứng lên.

- Chú im đi.

Nhỏ Linh nhéo mạnh vào lưng tôi khi tôi cứ thỉnh thoảng phọt ra đôi ba tràng cười vì nhớ lại cái cảnh nhỏ ngồi khóc như một đứa con nít.

- Ừ thôi không cười nữa – Tôi giả bộ xin lỗi.
- Cười nữa là con vặt hết lông nách đấy – nhỏ Linh giận hờn.
- Lạy hồn.

Chúng tôi lên xe và tiếp tục cuộc hành trình. Đến bây giờ tôi mới chợt hiểu ra vì sao tụi đi trước không bị dính cái bẫy này. Bởi cái “công tắc” kích hoạt là hòn đá được giấu bên lề đường. Có lẽ bọn Đấng Tối Cao tính rằng, những kẻ thông minh nhận ra có bẫy và cố gắng tránh đi bằng cách đi mé mé sang bên lề sẽ dính bẫy. Còn những đứa có trí thông minh ngang một con bò cứ nhằm thẳng con đường mà đi đại thì vô tình sẽ thoát. Người ta nói “ngu si hưởng thái bình” là vì thế. Tôi thở dài tự an ủi bản thân vì trí thông minh tuyệt đỉnh, không những giúp cho mình thoát nạn mà còn tạo cơ hội để người đồng đội được tắm mát vào một ngày nắng chói chang như thế này, âu cũng là duyên phận. Tự nghĩ rồi tự thưởng cho mình một nụ cười khoái trá, nhỏ Linh tưởng tôi cười nó nên nhéo cho tôi một cái đau điếng người. Con điên.

Mặt trời đã bắt đầu nhô lên quá khỏi những rặng cây. Tôi và nhỏ Linh vẫn cứ thế lạc trôi trên những cung đường rậm rạp. Chẳng biết có về sào huyệt kịp lúc hay không.
Like [1] : Lifelong96 , Thích điều này!

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:36)
Chuyên Gia La Liếm T9



------------

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:36)
Chuyên Gia La Liếm T9



Chap 2: Đến nơi

Chúng tôi đi qua một vài cung đường nữa, thoát được một vài cái bẫy nữa (thực ra là tụi đi trước đã dính hết rồi, khửa khửa) thì cuối cùng cũng đến nơi. Sào huyệt là một khu hồ tuyệt đẹp với làn nước trong veo có thể nhìn thấy đàn cá nhỏ lùa qua chân mình. Rặng cây bạch đàn xanh mướt rũ xuống những cơn gió cuối thu nghe lành lạnh. Một áng mây lơ đãng trôi bồng bềnh trên mặt hồ và nhòa đi trong tiếng mái chèo khua nước xa xa.
Thấy tôi xuất hiện, thằng Thụy Phong vẫy vẫy tay kêu to:

- Anh Nhân, bên này.

Tôi và nhỏ Linh hình như là 2 thành viên đến muộn nhất của đội Chân Bùn. À mà không, hình như là muộn nhất cả sào huyệt. Cũng tại cái đoạn con nhỏ ngồi khóc nhè khiến tôi mất ối thời gian dỗ dành này nọ. Chúng tôi rảo bước nhanh về vị trí tập hợp của tất cả mọi người. Sau khi đội Chân Bùn báo cáo đủ thành viên, một người thuộc Đấng Tối Cao bước ra lạnh lùng tuyên bố:

- Đội Chân Bùn bị tước 2 huân chương.

Bị tước 2 huân chương đồng nghĩa với việc chúng tôi bị tụt lại cuối bảng. Nhưng hình như không có ai trong đội Chân Bùn tỏ ra buồn rầu vì điều đó bởi tất cả đang nhìn chằm chằm về phía tôi, nơi có con bé mít ướt bẽn lẽn núp sau lưng và thỉnh thoảng đỏ mặt một cách đầy e thẹn. Bọn con trai thốt lên:

- Chồ ôi, dễ thương quá!

Trước khi tiếp tục câu chuyện, cho phép tôi tua lại một khúc thời gian, vì hình như tôi quên mất giới thiệu mình là ai, và tất cả những thứ tôi vừa kể là cái thứ gì.

Tôi là Nhân, một sản phẩm lỗi của trường ĐH BK Đà Nẵng. Tôi tốt nghiệp năm 2012 và sau đó đi làm 1 năm. Vì bất mãn với thời cuộc nên tôi quyết định nghỉ việc, hùn vốn với 1 vài người bạn mở lớp dạy vẽ kiếm sống qua ngày. Sau gần 3 năm cày cuốc như con trâu với những chiến lược marketing bài bản, lớp vẽ của chúng tôi bắt đầu trở nên có chút tiếng tăm trong vùng, học viên tới ngày càng đông và hung hãn. Và cũng sau 3 năm, những người trước kia làm việc cùng tôi đã ra đi xây dựng sự nghiệp mới. Chỉ còn tôi và một cô bé dạy vẽ tên là Đan Chi ở lại. Cô bé đang học năm cuối của khoa Kiến trúc, và nói thật, lũ sinh viên nữ Kiến trúc chỉ có hai loại: 1 là bẩn bẩn và bựa lòi, 2 là xinh đẹp và đầy cá tính. Và thật may, Đan Chi là tổng hòa của cả hai kiểu đó.

Nhỏ Đan Chi thường đi dạy trên chiếc xe wind bụi bặm với chiếc áo caro cột ngang hông và chụp lên đầu cái nồi cơm điện vẽ hình đầu lâu có hai cục xương chó bắt chéo. Nhỏ học võ Vovinam chẳng biết đến đai gì mà có lần đùa nhau với bọn học viên, nhỏ vật một thằng cu xuống đất làm nó chảy máu tè le. Nhỏ kéo thằng cu lên, lấy bông băng, thuốc đỏ rửa vết thương cho nó rồi xoa đầu bảo: “Đừng giận chị nghen nhóc, tự chơi thì tự chịu nghen!” Tội nghiệp thằng nhỏ, nước mắt ứa ra đỏ hoe vì đau mà cũng phải cắn răng gật gật “Hổng giận, hổng giận”.

Nhỏ Đan Chi tính cách có vẻ hoang dại vậy thôi chứ cực kỳ tình cảm, thương và quan tâm tụi học trò như chị gái, lại có vẻ ngoài xinh đẹp nữa nên tụi học trò đứa nào cũng thích chị Đan Chi. Mấy đứa khóa trước thỉnh thoảng vẫn vào Group của lớp kêu nhớ chị Đan Chi quá, muốn gặp lại chị Đan Chi quá mà méo có thằng nào kêu nhớ anh Nhân. Bọn mất dại.

Miềng giữ xe cho tụi nó cả năm trời mà chả đứa nào nhớ. Huhu.

Lớp vẽ của chúng tôi chủ yếu dạy cho tụi học sinh cấp 3, là tụi học vẽ để thi vào các trường Kiến trúc, Mỹ thuật trên cả nước, hoặc chỉ đơn giản là mấy đứa học vẽ vì thích vẽ thôi. Thường thì khi ai đó đi học vẽ sẽ chỉ nằm một trong hai trường hợp đó, nên tôi cực kỳ ngạc nhiên khi ngày nọ, một cô bé tới đăng ký học vẽ với lý do như sau:

- Con học vẽ vì muốn hiểu bản thân mình hơn.

Tôi tròn xoe mắt nhìn cô bé hỏi lại:

- Để hiểu bản thân mình hơn á?
- Dạ – Cô bé trả lời.

Tôi thực sự bối rối bởi đây là lần đầu tiên tôi gặp một trường hợp như vậy. Nếu cô bé học vẽ để thi, tôi sẽ chỉ cho cô bé cách tạo khối, đánh nét, sắc độ… và đủ thứ khác. Nếu cô bé học vẽ vì thích vẽ, tôi sẽ hỏi cô bé thích vẽ chân dung hay phong cảnh, vẽ chì hay vẽ màu. Còn học vẽ để hiểu bản thân mình hơn á? Tôi phải làm gì với cô bé bây giờ?

- Em chắc chứ? – Tôi hỏi lại vì sợ cô bé trêu mình.
- Dạ, tất nhiên là không ạ! – Cô bé bụm miệng cười khúc khích.

Tôi đã nghi nghi rồi mà ai ngờ con nhỏ lật kèo nhanh như điện. Mặt tôi thộn ra như một đứa mặt thộn, mí mắt giật giật như kiểu “tao cạn lời với mày luôn”. Thấy tôi có vẻ hơi kỳ kỳ, con nhỏ lại cười:

- Thôi con đùa đấy, hihi. Chú cho con đăng ký học vẽ đi.

Tôi nhăn mặt:

- Chú chú con con cái gì. Anh còn trẻ, gọi anh là được rồi.
- Chú bao nhiêu tuổi.
- 27.
- Hơn con những 10 tuổi.
- 10 tuổi chỉ đủ tuổi làm anh.
- Dạ.

Con nhỏ dạ vậy rồi lại chú chú con con ngon ơ. Tôi mệt phải đôi co với nhỏ nên thôi mặc nhỏ gọi gì thì gọi. Tôi gọi con nhỏ là “nhóc” và xưng anh.

- Tại nhóc dễ thương nên anh mới cho học thôi đấy nhé. Mới vào đã đòi lừa thấy rồi. Đây, điền thông tin vào đây.

Tôi đưa cho cô bé tờ giấy đăng ký. Nhỏ ngồi lúi húi viết một lúc rồi đưa lại tờ giấy cho tôi kèm theo một nụ cười sáng như mặt trời mùa hạ. Trần Nguyễn Băng Linh, cái tên nghe cũng hay ha.

Lớp học của tôi cứ vài tháng lại tổ chức đi dã ngoại cho toàn bộ học viên một lần. Mục đích là để gắn kết cả lớp và xả xì-chét sau những giờ vui chơi căng thẳng. Đợt dã ngoại lần này chúng tôi tổ chức ở một khu hồ tuyệt đẹp và thay vì tập trung rồi đi như những lần trước, lần này chúng tôi giữ bí mật địa điểm cho đến phút cuối cùng. Tất cả học viên sẽ chia ra thành 5 nhóm, mỗi nhóm khoảng 7-8 người và tham gia vào một trò chơi.

Để đến được địa điểm dã ngoại mà chúng tôi gọi là “sào huyệt”, 5 nhóm phải lần lượt vượt qua các thử thách tìm đường, giải mật mã này nọ, và phải cẩn trọng tránh khỏi những cái bẫy do những người tổ chức (bọn học viên gọi đểu là Đấng Tối Cao) tạo ra. Một trong những cái bẫy đó đã được kích hoạt như các bạn đã biết.

Đáng lẽ tôi đã là một thành viên của Đấng Tối Cao nếu như một hôm nọ con nhỏ Băng Linh không chạy lại giật giật vạt áo tôi.

- Chú ơi, con đăng ký đi dã ngoại được không? – Nhỏ nhìn tôi hỏi.
- Được chứ. Nhóc đăng ký với chị Đan Chi đi. – Tôi chỉ về phía nhỏ Đan Chi đang ngồi vẽ.

Ngập ngừng một lúc rồi nhỏ Linh hỏi tiếp:

- Nhưng con không có xe, chú chở con nha?
- Không được, tôi xua tay, anh phải tổ chức chương trình rồi. Để anh sắp xếp nhóc đi với một bạn khác.
- Nhưng không quen ai hết, con không đi đâu.

Tôi đang nhiều việc mà con nhỏ cứ nũng nịu khiến tôi phát bực:

- Thế thôi ở nhà.

Tôi mới chỉ nói có thế thôi mà mặt nhỏ Linh như sắp mếu, hai mắt nó rơm rớm nhìn tôi khiến tôi giật mình. Tôi nhìn qua Đan Chi cầu xin một sự giúp đỡ nhưng nhỏ chỉ nhún vai kiểu “Anh xả thì tự hốt đi!”. Thế là tôi cứ đứng tần ngần ở đấy nhìn nhỏ Linh mếu máo một lúc, cho đến khi không khí đã bắt đầu đặc quánh sự ngượng ngịu, nhỏ Đan Chi mới lên tiếng cứu rỗi:

-Để chị chở em nha Linh!

Tôi xua tay ngay:

- Không được, em chở thì ai tổ chức chương trình! Em là người làm chính mà.

Nhỏ Đan Chi bĩu môi:

- Thế anh tính sao?
- Cho con bé ở nhà.

Đến lúc này tôi bắt đầu nghe tiếng thút thít rõ hơn từ gương mặt đang cúi gằm của nhỏ Linh, sợ rằng chỉ cần thở mạnh một chút thôi là con nhỏ sẽ bật khóc bất cứ lúc nào. Tôi hoảng hồn lắp bắp nói:

- Thôi…thôi được rồi, để anh chở nhóc. Nín ngay!

Và đó là lý do lúc này có con bé đang bẽn lẽn núp sau lưng tôi, đưa những ánh nhìn ngây ngô như một đứa trẻ con đang khám phá thế giới mới.

  Anh (12.06.2017 / 21:36)
Chúc t9 ăn tết vui vẻ



Vãi cả lạc trôi

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:40)
Chuyên Gia La Liếm T9



Chap 3: Ai thấy trẻ con ở đâu không?

Tôi vẫy vẫy nhỏ Đan Chi lại bảo:

- Em đưa bé Linh đi chỗ nào thay quần áo nha. Linh có mang theo quần áo dự phòng đó không?
-Dạ có ạ!

Nhỏ Linh lí nhí trả lời rồi lon ton chạy theo chị Đan Chi đến nơi thay đồ. Trước chuyến đi này, chúng tôi khuyến cáo tất cả học viên nên mang theo quần áo dự phòng, vì như bạn thấy rồi đấy, bọn Đấng Tối Cao có những trò điếm thúi vô cùng. Có đứa bên team Không Sâu Răng dính phải cái bẫy phân bò, giờ đang ngồi cọ cọ đôi dép với hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt hãm lềnh ấy.

Với cả khu hồ này đẹp quá, tới đây mà không tắm thì phí cả tuổi thanh xuân.
Thằng Thụy Phong và mấy đứa của đội Chân Bùn quây lại bên tôi hỏi han:

- Sao anh tới muộn vậy?
- Tụi mày đi nhanh quá anh theo không kịp – Tôi trả lời.

Thằng Nam Nhỏ khều khều tôi hỏi:

- Ai mà nét quá vậy anh?
- Ai? – Tôi thắc mắc.
- Nhỏ đi với anh ấy!
- À, nhỏ học viên mới.

Mấy thằng học trò đưa mắt nhìn nhau đầy tinh quái. Tôi hiểu tụi nó đang nghĩ gì. Thời bằng tuổi tụi nó tôi cũng vậy mà, cũng hân hoan với những điều mới mẻ, cũng dễ động lòng trước một cô bé xinh xắn, dễ thương. Rồi cũng muốn làm quen, xin số điện thoại này nọ. Tôi chẳng cấm đoán gì tụi học trò trong lớp mình tán tỉnh nhau, thậm chí còn tạo điều kiện cho tụi nó gặp mặt, vì tôi biết rằng tình yêu tuổi học trò là thứ tình cảm trong veo, tuyệt đẹp. Đến cái tuổi của tôi, mỗi khi yêu ai đều phải nghĩ đến cả đống thứ. Chuyện cơm áo gạo tiền, chuyện tương lai rồi chuyện quê quán. Tình yêu ở cái tuổi này mệt vl ra ý.

Sau khi toàn bộ các đội đã tập trung đông đủ, tôi, với tư cách là trùm cuối giữ xe 3 năm, đứng lên dõng dạc tuyên bố:

- Chào tất cả các thành viên của đoàn buê đuê Đà Nẵng.

Bọn học viên bật cười khằng khặc rồi đồng thanh nói vọng lên:

- Bọn em xin chào buê đuê chúa ạ!

Thực tình, tôi chưa thấy cái lớp vẽ nào bựa lòi như lớp vẽ của tôi, bựa từ thằng thầy cho đến thằng trò. Tôi toàn trêu bọn học viên nam là xấu trai với bê đê này nọ (tụi tôi nói cho vui thôi chứ không có ý gì đâu nha) còn bọn nó thường gọi tôi là “bê đê chúa”. Buổi học vẽ nào của lớp cũng giống như một vở hài kịch. Chúng tôi ngồi vẽ, rồi châm chọc nhau, rồi rượt đuổi nhau, rồi hò hét, rồi cười. Giữa tôi với tụi học viên không có khoảng cách của thầy và trò, tôi không cho tụi nó gọi tôi là thầy, một phần vì tôi thấy mình không xứng đáng từ đó nhưng quan trọng hơn, tôi muốn mối quan hệ giữa tôi với những đứa học trò là mối quan hệ của người anh và những đứa em.

Lớp vui lắm nhưng thỉnh thoảng cũng lắm trò đùa hơi quá. Và những lúc như thế nhỏ Đan Chi xuất hiện, như một chị bảo mẫu dễ thương với ánh nhìn lạnh lẽo và một cái nhéo đau hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Tôi ứa hết cả nước mắt nhưng không dám ý kiến ý cò gì, chỉ khẽ e hèm một tiếng rồi nói:

- Thôi không đùa nữa, chào các em.

Bọn ở dưới đồng thanh:

- Xin chào bươm bướm chúa!

Rồi cả bọn lại ôm bụng cười sặc sụa. Cả nhỏ Đan Chi nãy giờ lạnh lùng đứng bên cạnh cũng không giấu nổi một nụ cười tủm tỉm. Tôi phải tằng hắng một cái rõ to thì đám nhóc mới chịu im lặng, với tụi này phải giả vờ ta đây không quan tâm thì mới được, rồi nói tiếp với phong cách họp Đảng ủy:

- Như các em cũng đã biết, hôm nay là buổi picnic của toàn lớp. Anh rất vui vì tất cả các em đã tham gia hết mình vào cuộc chơi này. Bây giờ chị Đan Chi sẽ thay anh công bố kết quả của trò chơi tìm đường vừa rồi.

Đan Chi đứng lên nói:

- Chào các em. Chị có lời khen dành cho tất cả mấy đứa vì đã nỗ lực đến cùng và không bỏ cuộc. Trước khi công bố kết quả, cho chị hỏi có ai dính phải mấy cái bẫy mà tụi chị làm không?

Tụi ở dưới nhao nhao lên:

- Có, có chị ạ!
- Ai dính bẫy Bảy Màu? – Chị Đan Chi nhìn quanh.

Nhỏ Dạ Uyên bên team Những Con Mèo Kute giơ tay lên với vẻ mặt giả bộ giận dỗi. Trên tóc nhỏ vẫn còn vướng những hạt bột vàng điểm xuyết thêm chút xanh lá khiến cho nhỏ nhìn như một cô nàng cá tính dữ dội, mặc dù bộ quần áo trông như thập niên 80 của nhỏ tố cáo điều ngược lại.

- Có ai xui xẻo dính phải bẫy Phân Bò không? – Chị Đan Chi hỏi tiếp.

Thằng cu Sơn bên đội Không Sâu Răng uể oải giơ cánh tay lên xác nhận. Bọn học viên ném về phía nó những tràng cười trêu chọc khiến cu cậu đỏ mặt. Còn đôi dép vật chứng sau khi ngồi cọ rửa không thành thì hình như cu cậu đã phi tang đi mất tiêu rồi.

- Tao xin chia buồn sâu sắc cùng mày và gia đình Sơn ạ! – Thằng Thụy Phong ở hàng bên này nói với qua châm biếm.
- Mong mày sớm hòa nhập với cộng đồng! – Thằng Nam Nhỏ đổ thêm dầu vào lửa.

Thằng Sơn ở bên kia giơ nắm đấm lên giả bộ đe dọa. Hai ông tướng này thấy thế lại ngửa mặt lên trời cười khềnh khệch kiểu “Bố mày sợ mày quá cơ!”. Tôi chạy xuống cho 2 thằng 2 cái bợp tai vì cái tội làm mất trật tự. Hai cu cậu im re. Bố mày sợ mày quá cơ nữa đi con.

– Haha. Số em xui quá Sơn à. Thế còn ai dính bẫy Nước? – Đan Chi vừa cười vừa hỏi.

Chẳng thấy cánh tay nào giơ lên. Bọn học viên nhìn quanh chờ đợi. Vẫn không có cánh tay nào giơ lên. Tôi thắc mắc nhìn xuống hàng của đội Chân Bùn và phát hoảng vì không thấy con nhỏ Linh ở đó. Ủa, mới lúc trước còn thấy con nhỏ đi thay đồ mà loáng cái đã đi đâu mất rồi ta? Tôi hỏi thì chẳng có ai trong lớp thấy con nhỏ cả. Nhỏ là người mới không quen ai ở đây, nên cũng chẳng ai để ý nhỏ đi đâu. Đan Chi bảo lúc dẫn nhỏ Linh đi thay đồ xong là nhỏ cũng ra chuẩn bị một số thứ, giờ mới để ý là không thấy con nhỏ quay trở lại.

Cả lớp tá hỏa chia nhau ra đi tìm quanh khu hồ. Điều tôi lo sợ nhất là liệu con nhỏ có bị trượt chân rơi xuống hồ hay không. Hoặc trong một kịch bản dễ chịu hơn, con nhỏ đi thay đồ và quên mất đường về. Nhưng tôi lập tức bác bỏ giả thiết thứ hai. Vì mặc dù con nhỏ có hơi ngây ngô thật nhưng từ chỗ thay đồ đến đây có xa xôi gì đâu. Khi tôi đang toát mồ hôi nghĩ đến viễn cảnh xấu nhất thì thằng Thụy Phong kêu lên đập tan mọi sự nghi hoặc

- Anh Nhân ơi, có phải bạn này không?

Thằng Thụy Phong chỉ về phía một gốc cây ở đằng xa, nơi có một cô bé đang nằm ở đó. Tôi chạy tới thì đúng là nhỏ Linh thật. Tôi định la cho nó một trận vì cái tội đi lung tung khiến mọi người lo lắng thì chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhỏ ngủ thiếp đi chắc cũng đã một lúc, mê man chẳng biết gì xung quanh. Tôi sờ lên trán nhỏ và giật mình vì ở đó nóng như lửa đốt. Chết cha! Nhỏ sốt mất rồi. Sốt cao lắm.

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:44)
Chuyên Gia La Liếm T9



-----------

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:44)
Chuyên Gia La Liếm T9



Chap 4: Mếu máo không chịu về

Tôi lay nhẹ người nhỏ. Nhỏ khẽ mở mắt nhìn tôi và cất lên những tiếng nói yếu ớt:

- Con nhức đầu quá chú ơi!

Tôi trấn an nhỏ bằng một nụ cười và một cái gật đầu cảm thông rồi bảo thằng Thụy Phong đi lấy chai nước lại cho nhỏ uống. Nhấp được một vài ngụm, người nhỏ trông có vẻ khá hơn. Đan Chi ngồi xuống bên cạnh nhỏ, cầm lây bàn tay nhỏ và lo lắng hỏi:

- Em bị sốt từ bao giờ, sao không nói với chị?

Nhỏ Linh ngồi dậy và trả lời đứt quãng:

- Lúc em đi thay đồ xong … tự nhiên thấy người mệt mệt. Em nghĩ nằm nghỉ một tí hết mệt thôi… ai ngờ ngủ thiếp đi đến tận bây giờ. Hic. Xin lỗi chị!

- Em khùng quá, làm gì đâu mà xin lỗi – Đan Chi trấn an – Mà bị ốm sao không ở nhà còn đi chơi làm gì. Thiệt tình.

- Chắc lúc nó bị dính bẫy Nước đấy – Tôi nói – Người ướt mà đi đường gặp gió máy, nắng nôi nên bị cảm là đúng rồi. Mà anh cũng quên mất, lúc đấy bảo con bé thay đồ ướt đi là được rồi. Thôi ngồi nghỉ một tí rồi anh chở về.

Thằng Thụy Phong nhảy xổ vào:

- Để em chở bạn í về cho.

Thằng Nam Nhỏ cũng xen ngang:

- Để em.

Nhỏ Linh hình như không để ý hai thằng kia đang tranh nhau chở nhỏ về, nhỏ chỉ nhìn tôi và lắc đầu nguầy nguậy:

- Không. Con không muốn về đâu.
- Tầm bậy. Về nghỉ ngơi đi. Ở đây thêm ốm nữa. – Tôi nói.

Thấy con nhỏ cứ ngúng nguẩy không chịu, tôi trách:

- Nhóc ở đây cũng có chơi bời gì được đâu. Mà cũng có ai chăm sóc nhóc được đâu. Thôi lấy đồ đi anh chở về.
- Nhưng… con muốn ở lại cơ. – Con nhỏ vẫn cố gắng chày cối.
- Ở lại mà không tham gia được cùng với mọi người thì ở lại làm gì?
- Con nhìn mọi người chơi.
- Không được. Nhóc mà lên cơn sốt nữa là không ai biết đâu. Nghỉ một chút rồi anh đưa về.

Nhỏ Băng Linh có một tuyệt chiêu, đó là mỗi khi không thể lý luận với ai đó nhỏ lại giở cái trò mếu máo động lòng. Nhiều khi tôi tự hỏi, nhỏ lấy đâu ra cảm xúc mà có thể muốn khóc lúc nào là khóc được thế. Lần này nhỏ không khóc, khóe mắt nhỏ mới chỉ bắt đầu ngân ngấn nước thôi nhưng tôi đã bắt đầu có cảm giác thua cuộc rồi. Lũ học trò đứng xung quanh lại còn cổ xúy vào, nhất là mấy đứa con trai cứ nhao nhao kiểu “Bạn í mà về là mất vui anh ơi!”, “Để em tình nguyện chăm sóc bạn í cho” làm tôi nhức hết cả đầu. Tôi nhìn sang Đan Chi để tìm một sự góp ý, nhỏ chỉ khẽ gật đầu.

- Thôi được rồi – tôi thở dài – Nhóc có thể ở lại đây. Nhưng không được đi đâu lung tung. Và khi nào thấy mệt là phải nói với mọi người ngay, nhớ chứ?

- Dạ, con biết rồi.

Nhỏ nở một nụ cười thật tươi như thể chưa từng bị sốt mấy phút trước vậy. Dù gương mặt có nhợt nhạt đi ít nhiều vì cơn sốt, nhưng nụ cười lúm hạt gạo của nhỏ Linh vẫn luôn có một sức quyến rũ như lần đầu tôi gặp nhỏ. Tôi phải công nhận điều đó. Và những đứa con trai xung quanh chết đứng đi vì thấy nhỏ cười. Nếu có một ai đó cười đẹp ngang ngửa với nhỏ Linh mà tôi đã từng gặp thì đó chỉ có thể là Đan Chi mà thôi. Nhỏ Đan Chi nhìn lạnh lùng vậy chứ có nụ cười rực rỡ lắm. Có điều là nhỏ ít cười.

Chuyện nhỏ Linh bị ốm có hơi bất ngờ nhưng nhìn chung chả ảnh hưởng gì lắm đến buổi picnic cả. Sau khi tôi mua cho nhỏ vài viên C để uống, nhỏ đã khá hơn rất nhiều, đồ rằng có thể ra chạy nhảy với đám bạn được. Nhưng Đan Chi nhất định không cho nhỏ tham gia mấy trò chơi ngoài trời, bắt nhỏ ngồi yên một chỗ. Mấy đứa con trai thỉnh thoảng cứ giả bộ đi ngang qua rồi tiện đường đứng lại hỏi han, rồi giả bộ đưa cho tờ khăn giấy, đưa cho chai nước, chỉ để được nhìn thấy con nhỏ mỉm cười cảm ơn. Bọn nó giả bộ kul boy không cần cảm ơn nhưng đến khi đi khuất sau những hàng cây, bọn nó nhảy cẫng lên vì sung sướng. Haha. Nhớ cái tuổi mới lớn thật.

Riêng có con bé Dạ Uyên là hay qua ngồi chơi với nhỏ Linh thật. Hỏi ra thì mới biết nhỏ Linh với nhỏ Uyên học cùng trường. Nhỏ Linh làm bên đoàn trường, thỉnh thoảng hay làm MC mấy chương trình này nọ, lại có gương mặt đẹp nên trong trường rất nhiều người biết đến. Tôi có hơi ngạc nhiên một tẹo. Cái con nhỏ mít ướt đó mà làm được MC á? Éo tin.

Buổi sáng tại khu hồ trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi mất ối thời gian để chăm sóc cho con nhỏ Linh, quỹ thời gian còn lại, tôi giới thiệu với toàn lớp các học viên mới (nhỏ Linh được đặc cách ngồi một chỗ và giơ tay chào các bạn) rồi chơi một vài trò chơi tập thể nữa thì trời cũng đứng bóng. Cả bọn thở hổn hển ngồi bệt xuống dưới những gốc cây tràm nghỉ ngơi.

Kết thúc buổi sáng, đội Không Sâu Răng của thằng Sơn “phân bò” (nó được đặt ngay cái biệt danh đó ngay sau khi thừa nhận bị dính cái bẫy Phân Bò) xếp đầu bảng với 12 huy chương vì về nhất trong tất cả các trò chơi buổi sáng. Tiếp theo là đội Răng Lửa, Những Con Mèo Kute và đội Vườn Chuối Lao Xao được lần lượt xếp sau với 8,6 và 4 huy chương. Riêng đội Chân Bùn của tôi, đã về bét trong cuộc đua tìm đường, lại còn không có nhỏ Linh trong các trò chơi nên đành chấp nhận vị trí cuối bảng với chỉ vỏn vẹn 1 huy chương.

Tôi đứng lên giả bộ hào sảng:

- Vài cái huy chương nhỏ nhoi có sá gì. Đội của anh cố tình chấp tụi bây thôi.

Vừa mới dứt lời, thấy chai lọ ở đâu ném lên lia lịa.
Like [1] : Lifelong96 , Thích điều này!

 Bolshevik (Admin) (12.06.2017 / 21:45)
Chuyên Gia La Liếm T9



------------


  Tổng số: 159
1 2 3 ... 16 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống