Cảm ơn bạn đã ghé thăm Thehe9x. Quảng cáo có thể làm bạn bất tiện nhưng là nguồn sống duy nhất để duy trì và phát triển. Xin cảm ơn!
Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập

Lần hoạt động

Cô Gái Chạy Ra Khỏi Lớp Và Biến Mất


Đánh giá:(Hay 152 - Không Hay 89) 152 / 89
Lượt xem:32054 - Bình luận:159
<< 1 ... 10 11 12 13 14 ... 16 >>

  Dư Hoài (10.03.2018 / 10:32)
Ngỡ quên, và ngàn ngày nhớ.



# Bolshevik (01.03.2018 / 10:07)
Hay vãi mà các cháu k thích đọc
có chap cuối P1 đêm qua rồi , update lên anh em đọc đi bác
Like [1] : khang06072002 , Thích điều này!

 Bolshevik (Admin) (10.03.2018 / 10:50)
Chuyên Gia La Liếm T9



Chap 40: Chẳng biết nói gì

Tôi cựa mình tỉnh giấc, thấy có gì cân cấn bên tay mình. Liếc nhìn qua, hoảng hốt nhìn thấy một con bé nằm gục đầu bên mép giường tôi ngủ ngon lành. Nhẹ nhàng gỡ tay mình ra khỏi đầu con bé, tôi lay nhẹ con bé dậy. Nhỏ đưa tay dụi mắt rồi ngước nhìn tôi. Thấy nhỏ, tôi sửng sốt:

- Đan Chi?

Nhỏ lật đật vuốt lại mái tóc của mình cho thẳng thớm, đôi mắt chớp chớp nhìn quanh và nhỏ nhẹ hỏi:

- Mấy giờ rồi?

Tôi ngạc nhiên nhìn nhỏ, không giấu nổi chút niềm vui chớm lên trong ánh mắt:

- Không biết. Em ở đây cả đêm ư?

- Không, em mới tới.

- Làm sao em biết anh đang ở đây?

- Em luôn biết anh ở đâu mà.

Nhỏ nói mà mặt tỉnh bơ như kiểu đó là điều hiển nhiên vậy. Tôi thở dài. Chắc là thằng Huy chứ ai. Cái thằng khỉ gió này, đã bảo đừng nói cho ai rồi mà vẫn cứ nói. Tôi tự hỏi tại sao thằng Huy lại biết Đan Chi mà gọi, rồi chợt nhớ ra đợt tôi nhập viện lần trước, thằng bạn tôi với Đan Chi gặp nhau mấy lần. Nó biết Đan Chi là bạn gái của tôi nên gọi. Chắc thế.

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, nhỏ vội vàng đứng dậy đi ra ngoài. Chẳng biết làm gì. Một lúc sau nhỏ quay lại. Hình như đi soi gương.

- Dậy rửa mặt rồi ăn sáng, nhanh.

Nhỏ nói như ra lệnh. Tôi nhìn qua cái tủ đồ. Không chỉ là đồ ăn thôi đâu. Nào là khăn mặt, bàn chải, sữa, trái cây, nước yến.. nhỏ đều chuẩn bị đủ cả. Lần trước cũng thế và lần này cũng thế. Có bao giờ tôi dùng hết đống đó đâu mà nhỏ mua chi dữ vậy trời. Đoạn tôi trở lại từ nhà vệ sinh, thấy nhỏ đã múc sẵn đồ ăn ra hai cái bát. Nhìn qua thấy cái gì sóng sánh như sợi phở, tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá không phải là cháo nữa. Nhỏ tâm lý vậy trời. Mấy ngày nay toàn ăn cháo muốn phát bệnh, giờ mà còn cháo nữa chắc tôi chết luôn cho rảnh nợ.

- Nè.

Nhỏ bưng cho tôi một bát phở và giữ lại cho mình một bát. Đã lỡ quan tâm rồi còn tỏ ra lạnh lùng chi nữa cho khổ vậy trời, còn bày đặt kéo ghế ngồi xa ra nữa chứ. Tôi liếc nhìn nhỏ và cười tủm tỉm. Thấy thế nhỏ ném cho tôi một cái trợn mắt:

- Cười gì?

- Không có gì.

- Đồ điên.

- Uhm.

Sự im lặng lại xen vào giữa tôi và Đan Chi như thể nó vẫn luôn ở đó, chờ đợi cơ hội để vọt ra chắn ngang giữa hai người. Không biết tôi đã nói câu nói này bao nhiêu lần về trước, nhưng có vẻ là nhiều lần về sau sẽ vẫn còn nói lại. Giữa tôi và Đan Chi luôn có một cái gì đó ngượng nghịu tôi không cắt nghĩa được. Kiểu như đứa nào cũng bất cần, đứa nào cũng thờ ơ, đứa nào cũng không muốn mình phải là người mở lời trước. Khi mọi thứ đang trở nên không thoải mái, vừa may ông bác sĩ hồi tối bước vào. Nhìn thấy Đan Chi, ổng nói ngay:

- Người nhà bệnh nhân hả? Ra làm thủ tục nhập viện giùm đồng chí này nhé. Còn đồng chí, chuẩn bị đi chụp phim.

Đan Chi lanh lẹ cầm lấy túi đồ của tôi ra làm thủ tục nhập viện. Còn tôi, đi cùng ông bác sĩ qua phòng chụp phim. Hôm đó tôi được chẩn đoán là bị tụ máu não do va chạm mạnh. Nhưng may mắn là khối máu tụ nhỏ không cần phải phẫu thuật, chỉ cần tiêm thuốc và nghỉ ngơi là có thể tan máu. Ông bác sĩ bảo thời gian này không được suy nghĩ nhiều, cần để đầu óc thoải mái mới mau lành bệnh. Mèn ơi, ổng ra cái điều kiện chi khó quá trời. Bảo tôi làm gì cũng được, chứ bắt tôi không được nghĩ ngợi, nhất là vào lúc này thì làm sao tôi chịu nổi.

Khi tôi mới từ phòng chụp phim trở về, Đan Chi giựt ngay tờ chẩn đoán trên tay tôi rồi trề môi:

- Người ngợm như mắm mà oánh lộn dữ ha!

Tôi chỉ cười, chăm chú quan sát cái vẻ lo lắng hiện lên trên gương mặt của nhỏ. Đan Chi hơi đỏ mặt trước cái nhìn của tôi. Nhưng nhỏ vẫn giữ đủ sự lạnh lùng để ném trả tờ chẩn đoán cho tôi và quay lưng bước về phía cửa. Nhỏ ngồi trên băng ghế đá ngoài hành lang rồi lôi một cuốn sách ra đọc. Còn tôi, lại thả mình lên chiếc giường và nhìn bâng quơ ra cửa sổ, cố gắng quên đi cơn đau đầu thỉnh thoảng vẫn cứ nhá lên không báo trước. Dù tâm trạng đã khá hơn.
Đan Chi ở bên tôi cho đến tận chiều. Phần lớn thời gian nhỏ ngồi làm bài tập, sách vở giăng đầy trên gường tôi. Nhỏ chỉ ngẩng đầu lên khi tôi kêu khát nước hay đói bụng, còn không thì không có gì lôi nhỏ ra khỏi sự tập trung đó. Thậm chí cả khi tôi bước ra ngoài đi dạo khi trời đã xế chiều, nhỏ cũng không hề hay biết. Một lúc sau mới thấy nhỏ lân la ngồi xuống bên cạnh tôi trên chiếc ghế đá cạnh hồ nước, khi tôi đang thả hồn vào mấy áng mây màu gạch đỏ trôi lững thững phía chân trời xa.

Thấy nhỏ, tôi không chào. Nhỏ cũng không bận tâm hỏi tôi đang nhìn gì đó. Cả hai cứ lặng lẽ ngồi bên nhau như thế một lúc lâu và rất lâu nữa. Người ta đi qua đi lại không biết bao nhiêu đợt. Mặt trời lặn xuống rồi mặt trăng mọc lên không biết bao nhiêu vòng. Thế mà chẳng ai thèm nhìn người kia lấy một lần, chẳng ai muốn mình phải là người mở lời trước. Cứng đầu y chang nhau.

- Anh.

Cuối cùng nhỏ cũng chịu lên tiếng.

- Gì? – Tôi hỏi lại.

- Không có gì.

- Uhm.


- Hôm nay không đi làm đồ án nữa hả?

- Có.

- Sao chưa đi đi.

- Kệ. Thích ngồi đây.



- Đi ăn ha?

- Không đói.

- Sao không đói?

- Không biết.

Cứ thế, những câu chuyện của tôi và Đan Chi cứ vụn vặt không đầu không cuối. Xen giữa đó là những khoảng lặng cũng không đầu không cuối. Nhiều khi tôi nghĩ, ở với nhau mấy tháng trời, tôi với Đan Chi nói chuyện với nhau nhiều nhất chắc cũng chẳng hết nổi một tuần trà. Tôi với nhỏ lúc nào cũng vậy. Bất cần y chang nhau.

Rồi tự nhiên tôi nghe thấy vai mình run run. Liếc nhìn qua thấy nhỏ đang khóc nức nở. Giật mình hoảng hốt, tôi lay nhẹ vai nhỏ:

- Nè nè…sao tự nhiên khóc? Điên à?

Nhỏ không nói gì, chỉ càng khóc to hơn. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy nhỏ khóc nức nở như vậy. Nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú ấy, làm cho những nét lạnh lùng thường ngày của nhỏ biến đi đâu mất, chỉ còn lại một Đan Chi mong manh thật lạ. Nhỏ quay qua gục đầu vào vai tôi, đôi tay ôm chặt lấy người tôi, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

- Anh đó, lúc nào cũng vậy…lúc nào cũng im lặng…lúc nào cũng bất cần…lúc nào cũng làm theo ý mình…không quan tâm đến em… Nhiều khi em không biết anh đang nghĩ gì trong đầu nữa…Em cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa…Anh vô tâm quá…Muốn mặc kệ…nhưng không làm được …Em không biết mình có thể chịu nổi đến bao giờ…Em sợ không bao giờ giữ nổi anh cho riêng mình…Em ghét anh…nhưng lại rất nhớ anh…huhu.

Tôi im lặng không nói gì, chỉ khẽ đưa tay lau nước mắt cho nhỏ. Những điều nhỏ nói làm tôi bất ngờ và xót xa quá. Nhỏ vẫn cứ ôm siết lấy người tôi, đầu gục vào vai tôi thổn thức. Màn đêm buông xuống lạnh kinh người, nhưng thấm vào đâu so với cái lạnh trong lòng tôi đang cảm thấy.

- Mình…chia tay anh nhé!

Nhỏ ngầng đầu nhìn tôi, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Trong lòng tôi lúc đó trống trơn không cảm giác. Không đau mà cũng không vui. Hững hờ đến đáng sợ.

Thế đấy! Tôi và Đan Chi chia tay nhau như thế đấy. Đơn giản và gọn gàng như người ta nhấp một ngụm nước. Nhiều khi tự hỏi không biết nên gọi mối quan hệ này là gì. Nhưng thôi kệ. Giờ là gì cũng có còn quan trọng nữa đâu. Tôi đã luôn biết rằng cái ngày này rồi cũng đến. Có lẽ như thế là tốt hơn cho nhỏ. Từ này về sau, sẽ không còn ai làm nhỏ phải muộn phiền nữa. Sẽ không còn ai nữa đâu…Tôi cười…Một nụ cười chua chát…

- Vào trong ha.

Nhỏ gật đầu rồi buông người tôi ra. Đêm đó nhỏ không chịu về. Nhỏ nằm ngay bên cạnh tôi trên chiếc giường bệnh chật chội. Thế giới này chắc chỉ có một người như nhỏ, chia tay rồi mà vẫn không chịu rời xa. Nhỏ nằm vùi đầu vào ngực tôi, thỉnh thoảng lại nấc lên những tiếng nghẹn ngào. Đêm đó tôi không ngủ. Vén mái tóc lên để quan sát nhỏ kỹ hơn. Thiệt tình, ngủ rồi mà vẫn còn lạnh lùng cho được. Gương mặt thanh tú này, bờ môi đỏ mộng ấy…từ ngày mai sẽ không còn nhìn thấy nữa…Những cơn gió chớm đông lại vi vu bên ngoài khung cửa sổ…Đêm Đà Nẵng bình yên đến nao lòng…

….

Mười ngày sau tôi xuất viện. Thằng Huy chở tôi về nhà. Tôi bảo nó nán lại đợi tôi một chút để dọn đồ đi luôn. Cánh cổng sắt nhà Đan Chi lặng lẽ mở. Vẫn ngôi nhà ấy, vẫn khoảng sân ấy…nhưng sao lần này trở về thấy xa lạ quá. Thấy tôi cứ đứng tần ngần ở đó một lúc lâu, thằng Huy lo lắng hỏi:

- Mày ổn chứ?

Tôi không nói gì, chỉ gật đầu để nó biết là tôi vẫn ổn. Lặng lẽ đi vào trong rồi lặng lẽ mở khóa. Ngôi nhà lạnh tanh không một bóng người. Tôi bắt đầu đi gom hết đồ đạc của tôi lại. Cũng không có gì nhiều, chắc chỉ một balo và 2 thùng carton là vừa đủ. Nhìn lại căn nhà lần cuối, bao nhiêu ký ức lại lặng lẽ ùa về…Cái ghế sofa này, nơi tôi và Đan Chi thường ngồi tranh nhau cái remote, cũng có khi nhỏ nằm trên đùi tôi đọc sách và thiếp đi ở đó...Cái cầu thang này, nơi mỗi buổi sáng tôi vẫn thường thấy Đan Chi bước xuống với cặp bưởi thả rong đong đưa trong làn áo mỏng…Căn nhà tắm này, mỗi lần Đan Chi bước ra là mỗi lần lòng tôi lại rạo rực, mùi con gái ngào ngạt khắp nhà…Bờ hiên này, tôi và Đan Chi hay ngồi hóng gió mỗi buổi tối, và thi thoảng tôi và nhỏ cùng khe khẽ cất lên bài hát quen thuộc:

Em, kề vai tôi ngồi bên thềm.

Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co…

Giờ sẽ không còn ai cùng tôi kề vai ngồi bên thềm nữa. Đành phải nói lời tạm biệt, chia xa những gì đã gắn bó bấy lâu nay.

Cánh cổng sắt nhè nhẹ khép lại sau lưng. Tôi khệ nệ ôm mấy thùng đồ ngồi lên xe. Thằng Huy rú ga định chạy nhưng đột nhiên tôi bảo dừng lại. Tôi ngoảnh đầu nhìn lên tầng hai, chỗ cái lan can Đan Chi tỏ tình với tôi dạo nọ. Bất giác thấy nhỏ đứng đó. Chẳng biết từ bao giờ. Đưa đôi mắt dõi theo tôi cho đến khi tôi khuất sau con lộ. Nước mắt lăn dài…

HẾT PHẦN I
Like [1] : oluv , Thích điều này!

 Bolshevik (Admin) (10.03.2018 / 10:54)
Chuyên Gia La Liếm T9



# Dư Hoài (10.03.2018 / 10:32)
có chap cuối P1 đêm qua rồi , update lên anh em đọc đi bác
Định mệnh đừng bảo lại SE

  Dư Hoài (10.03.2018 / 16:58)
Ngỡ quên, và ngàn ngày nhớ.



# Bolshevik (10.03.2018 / 10:54)
Định mệnh đừng bảo lại SE
hép pi en ding

  khang06072002 (10.03.2018 / 19:45)



Còn nữa ko

 Bolshevik (Admin) (11.03.2018 / 10:26)
Chuyên Gia La Liếm T9



Nói thế nào nhỉ,

Tôi yêu Đan Chi và cũng sợ nhỏ. Sợ rằng nếu một ngày kia tôi lại làm một điều gì có lỗi, liệu rằng nhỏ có chịu lắng nghe tôi giải thích, hay sẽ lại lạnh lùng bỏ đi, bỏ tôi ở lại một mình trong căn nhà vắng tanh như những đêm hôm đó, với cái thân xác kiệt quệ và nỗi cô đơn chẳng thể nào khỏa lấp nổi.

Tệ nhất là khi thấy mình như sắp chết, người gần gũi nhất lại chẳng ở bên cạnh, mà lại cảm thấy phần lỗi thuộc về mình ...Cảm giác đó, phải trải qua bạn mới hiểu được rằng tại sao tôi chưa bao giờ níu kéo, dù chỉ một câu nói. Một phần cũng bởi vì tính cách tôi như vậy. Bất cần y như nhỏ.

Ở Đan Chi có một gốc khuất tối tăm tôi không thể nào chạm tới nổi. Mà mỗi lần đối diện với nó tôi cứ rùng mình. Nếu một ngày nào đó lỗi lầm của tôi lớn hơn, mà cuộc đời này đâu thể tránh khỏi những lỗi lầm, thì lúc đó liệu nhỏ sẽ đối xử với tôi như thế nào nhỉ. Nghĩ thế tôi đâm ra sợ.

Đêm đó trời se lạnh. Nhỏ nằm im bên tôi không nói một lời nào, đôi tay choàng qua người tôi siết chặt. Tôi kéo chăn đắp cho nhỏ, thở dài nghĩ về những chuyện đã qua. Hình như có hai Đan Chi trong cùng một con người. Một Đan Chi mong manh, bé bỏng và một Đan Chi cương quyết, lạnh lùng.

Đêm bệnh viện tĩnh lặng đến u uất. Tôi đưa tay xoa đầu nhỏ, thì thầm:

- Có điều gì anh quên nói với em không nhỉ?

Nhỏ chỉ lắc đầu, những tiếng nấc lại vang lên khe khẽ.

- Em không hỏi anh tại sao anh đi với con bé Băng Linh ư?

Nhỏ lại lắc đầu.

- Uhm, anh hiểu rồi.

Hai giờ sáng, những chiếc đồng hồ cũng chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn tôi nằm thao thức bên cạnh một người đẹp, đến cả khi ngủ say trông nàng vẫn đẹp...Một người đã từng yêu tôi rất nhiều...theo một cách rất lạ...

.....

Bây giờ cũng là 2 giờ sáng. Tôi viết thêm những dòng này để trả lời cho câu hỏi của một vài anh em comment ở trước. Câu chuyện vẫn còn rất dài, nhưng tôi xin phép nghỉ ngơi một chút. Sẽ trở lại khi thấy mình tốt hơn.

_Tôi_
Like [1] : khang06072002 , Thích điều này!

  RPT (14.03.2018 / 05:56)
†Bé



 Bolshevik (Admin) (17.03.2018 / 23:57)
Chuyên Gia La Liếm T9



PHẦN II

Chap 41: Gặp lại

Gặp lại nhau trong một ngày trời đổ nắng. Tháng Tám hanh hao giấu hết những cơn gió đi đâu mất, chỉ còn lại cái nóng hừng hực của mùa hè đỏ lửa. Và tiếng ve râm ran nghe như ai đó đang chiên một cái bánh rán giòn nóng bỏng. Tôi thấy những tán cây im lìm trong nắng. Màu xanh hình như cũng nhạt đi so với nhiều năm trước thì phải. Hay là đã quá lâu rồi tôi mới trở lại. Nên chẳng còn nhớ nổi những sắc xanh?

Lâu thật. Chẳng nhớ nổi lần cuối cùng tôi ở đây là khi nào nữa. Hình như là kể từ ngày tốt nghiệp, chưa bao giờ tôi đặt chân đến trường cũ dù chỉ một lần. Đối với tôi, những năm tháng đại học chẳng có gì nhiều lưu luyến. Không bạn. Không bồ. Một đứa nhà quê cứng đầu như tôi lấy đâu ra thời gian và tiền bạc cho những điều xa xỉ đó. Mỗi ngày đi học về là tôi phải đi làm thêm để nuôi sống mình. Bạn bè rủ đi đâu cũng không đi, rủ chơi gì cũng không chơi. Riết một hồi chẳng còn ai nhớ trong lớp có một thằng như tôi nữa.

Tôi nhớ thời đó một dĩa cơm trưa 5k, một cái bánh mì 2k, một tô hủ tiếu 3k. Mỗi ngày tôi ép mình không được tiêu quá 10k. Số tiền còn lại để dành nộp học phí. Nhưng không phải lúc nào cũng đủ. Những khi hết sạch tiền, tôi lại dùng cái chiêu cũ thời mình xa nhà lên tỉnh học cấp 3. Mua 3k thịt mỡ, 2k cải chua. Về kho thật mặn để ăn trong một tuần. Vừa ăn vừa khóc. Rồi cũng sống qua được những năm tháng đắng cay đó. 10 năm rồi chứ ít đâu.

Hôm nay quay trở lại không phải vì tôi nhớ trường xưa, lớp cũ. Hôm nay quay trở lại là vì lời hứa với một người. “Anh sẽ đến vào ngày em tốt nghiệp chứ?”. “Uhm, anh sẽ đến”. “Hứa đi”. “Hứa”.

Nhỏ đứng đó trong bộ lễ phục tốt nghiệp, ánh nắng hắt vào làm làn da đỏ ửng. Nhỏ vẫn đẹp quá. Nét đẹp thanh tú đó vẫn luôn làm nhỏ nổi bật hoàn toàn so với tất cả. Hình như hôm nay nhỏ trang điểm. Một chút phấn hồng, một chút son môi khiến nhỏ lại càng rạng ngời. Chẳng mấy khi có dịp thấy nhỏ trang điểm. Nhưng tôi vẫn chỉ thích nhỏ để mặt mộc hơn. Quen rồi. Quen nhìn thấy nhỏ đẹp tự nhiên như ngày ấy. Chợt thở dài.

Em về điểm phấn tô son lại,
Ngạo với nhân gian một nụ cười...

Tôi đứng tựa lưng vào gốc cây xà cừ, nhìn nhỏ từ một góc khuất. Nhỏ bận rộn quá. Ai cũng muốn chụp hình chung với nhỏ. Chẳng biết lúc nào nhỏ mới rảnh được một giây để tôi gặp nhỏ nữa. Thấy một thằng cu đi qua, hình như là sinh viên năm nhất, tôi gọi lại:

- Này em trai, anh nhờ chút.

Thằng cu nhìn tôi đầy ái ngại nhưng vẫn dừng lại nghe tôi nói. Tôi đưa cho nó bó hoa và chỉ tay về phía nhỏ đang đứng:

- Đưa bó hoa này cho chị ấy giúp anh.

Thằng cu lúc đầu còn ngần ngừ. Nhưng khi thấy người con gái mà tôi chỉ đẹp quá, mắt nó sáng rực lên, đầu gật lia lịa:

- Ok anh zai, không vấn đề gì, để đó em.

Đi được vài bước chợt nó quay lại gãi đầu hỏi:

- Nhưng mà phải nói ai tặng đây anh zai?

- Cứ bảo là…một kẻ cứng đầu.

- Ok anh zai.

Nói rồi thằng cu vọt đi. Còn tôi, rảo bước nhanh về hướng ngược lại. Nhìn bầu trời trong veo không một gợn mây, dù nắng vẫn hanh hao chiếu lên từng tán lá đã kém xanh so với nhiều năm trước, lòng tôi bỗng thấy nhẹ hều.

Tôi dắt xe ra khỏi nhà xe, vừa lên số thì nghe có tiếng ai đó gọi giật lại:

- Này, kẻ cứng đầu.

Tiếng gọi của ai mà nghe thân quen quá. Tôi khẽ quay đầu lại. Cái bóng dáng cao cao ấy, cái ánh nhìn lạnh lùng ấy, không hiểu sao cứ làm trái tim tôi rung lên từng hồi thổn thức. Đan Chi đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn nhỏ. Đã một năm trôi qua rồi. Vẫn vậy. Vẫn chẳng ai muốn mình phải là người lên tiếng trước. Vẫn cứng đầu y chang nhau.

Căng tin trường đại học râm ran những lời chúc tụng, những câu chuyện vui cười. Ở đó, một góc nhỏ dưới tán cây trứng cá, có hai người lặng lẽ ngồi đối diện nhau. Không phải là không có gì để nói. Mà có quá nhiều điều để nói nên chẳng biết nói gì.

Tôi nhìn vu vơ ra đâu đó ngoài sân, cố gắng tránh đi ánh mắt tha thiết của Đan Chi nhìn tôi từ nãy đến giờ. Tay xoay xoay ly café sữa, mãi một lúc sau nhỏ mới chịu cất lời:

- Tại sao anh không chịu gặp em?

Tôi mỉm cười nhấp một ngụm café, hờ hững nói:

- Anh bận.

- Anh lúc nào cũng vậy…Lúc nào cũng cứng đầu…Lúc nào cũng che giấu cảm xúc của mình như vậy.

- Uhm.

Tôi lại nhấp một ngụm café nữa. Hình như hôm nay bà chủ quán cho hơi ít sữa thì phải. Nên uống vào cứ thấy đăng đắng trong cuống họng.

- Một năm rồi…anh vẫn sống tốt chứ?

Đan Chi nhìn tôi đầy lo lắng. Ánh mắt rưng rưng.

- Anh ổn.

- Đầu anh còn đau không?

- Một chút. Nhưng không sao.

Tôi mỉm cười nhấp ngụm café thứ ba. Nhìn ra xa xăm nghĩ ngợi.

- Em dạo này thế nào?

- Em vẫn ổn anh ạ. Em đi làm rồi. Một công ty nước ngoài. Hì – Nhỏ hí hửng khoe.

- Uhm.

Tôi thầm mừng cho nhỏ. Một đứa con gái xinh đẹp và tài năng như thế, vừa mới ra trường đã được một công ty nước ngoài nhận vào làm việc, âu cũng là một điều xứng đáng. Chứ cứ dạy vẽ với tôi hoài, đến bao giờ mới khá nổi. Nhấp ngụm café thứ tư. Lần này sao thấy nó chua chát vô cùng.

Ngồi nhìn nhau một lúc lâu nữa, chợt có một anh chàng từ đâu xuất hiện. Một anh chàng cao ráo và phong độ, đầu vuốt keo bóng loáng, mặc một bộ vest đen mới cỏng kẻng, tay đeo một chiếc đồng hồ xịn và một chiếc nhẫn vàng to chà bá ở ngón giữa.

- Đan Chi à, xong chưa em? Ồ chào anh, xin lỗi vì không thấy anh. Tôi là Nhật. Rất vui được gặp anh. Anh là...?

Anh chàng cao ráo chìa tay ra trước mặt tôi. Tôi miễn cưỡng bắt tay ảnh. Mấy thủ tục kiểu cách này tôi không quen cho lắm nên có hơi gượng gạo. Đan Chi vội vàng đứng dậy giới thiệu:

- Anh à, đây là anh Duy Nhật, sếp của em. Còn đây là…

Đan Chi chìa tay về phía tôi ngập ngừng giới thiệu:

- …Đây là anh Nhân…bạn cũ của em.

Tôi gật đầu chào Duy Nhật. Ảnh mỉm cười chào tôi rồi quay qua Đan Chi nói:

- Đi thôi em, mọi người đang chờ đấy.

Đan Chi quay qua tôi nói:

- Anh đi cùng em nhé. Công ty em hôm nay có bữa party nhỏ chúc mừng em tốt nghiệp. Anh đi cùng cho vui.

- Anh bận rồi. Mọi người vui vẻ nhé.

Tôi nói, cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên chào tạm biệt. Khi bóng hai người khuất xa, tôi vẫn chưa về mà còn nán lại dưới gốc cây trứng cá một lúc lâu nữa. Có một cái gì đó nghẹn ứ nơi cổ họng. Lòng tôi bỗng nặng trịch một nỗi đau tưởng như đã ngủ yên lâu lắm rồi. Trong gần một năm qua, đã có những lúc tôi nghĩ rằng mình sẽ quay lại với Đan Chi như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng đến tận hôm nay, tôi mới hiểu rằng đó mãi mãi là điều không thể. Người ta thành đạt thế kia mới xứng đáng với nhỏ. Ở bên cạnh anh chàng ấy, chắc nhỏ sẽ không bao giờ muộn phiền như những ngày bên kẻ bất cần như tôi đâu nhỉ?

Nhấp ngụm café thứ năm. Cay đắng và nghẹn ngào.

“Anh sẽ đến vào ngày em tốt nghiệp chứ?”.

“Uhm, anh sẽ đến”.

“Hứa đi”.

“Hứa”.

Mỉm cười. Đan Chi à. Cuối cùng anh cũng làm xong lời hứa với em rồi nhé! Tạm biệt em, bạn cũ.

….

Một năm không dài nhưng đủ để làm thay đổi nhiều thứ. Lớp vẽ từ ngày không có Đan Chi, cũng đã chẳng còn rộn ràng như trước. Một năm qua, tôi đến rất nhiều trường để cố gắng kiếm một con bé trợ giảng khác lấp vào khoảng trống và Đan Chi để lại. Nhưng cái bóng của Đan Chi lớn quá, chẳng thể nào lấp nổi. Chẳng có con bé trợ giảng nào trụ lại được quá một tháng. Phần vì chẳng đứa nào đủ nhanh nhẹn và hoạt bát để quán xuyến công việc. Phần vì tụi học trò hờ hững, không muốn ai khác dạy mình ngoài tôi và Đan Chi. Rồi cũng nhiều đứa học trò nghỉ học. Học viên mới thì ngày càng ít vì những ngành Kiến trúc, Mỹ thuật, Thiết kế…không còn hot như trước. Chỉ còn những đứa đã học với tôi từ lâu là còn ở lại, mặc dù tôi đã gần như chẳng còn gì để dạy tụi nó nữa. Đó thực sự là những khoảng ngày tăm tối đầy khó khăn.

Thằng Thụy Phong bây giờ là trợ giảng của tôi. Vì nó là đứa vẽ tốt nhất, cũng là đứa học với tôi lâu nhất, đủ để hiểu hết những thăng trầm mà lớp vẽ của tôi đã trải qua. Nó cũng còn đầy nhiệt huyết dù đã vơi đi ít nhiều từ ngày hai người mà nó yêu quý nhất chia tay lớp học. Tôi cũng chẳng thể tìm ai khác tốt hơn nó vào lúc này.

Một buổi sáng tháng Mười tĩnh lặng, khi tôi đang chăm chú ngồi giảng cho tụi học trò về cách thể hiện sắc độ cho các loại vật liệu, thì một chiếc xe máy dựng kịch ngay trước cửa lớp khiến tôi phải nhìn ra. Một đứa con gái bước xuống xe với một nụ cười quen thuộc. Tụi học trò mới thì xuýt xoa, quay qua thì thầm với nhau bảo ai mà dễ thương vậy. Bọn học trò cũ thì mừng rỡ tươi cười. Còn tôi thì sửng sốt.

Đứa con gái nhìn tôi cười bẽn lẽn. Dù trông nhỏ đã khác trước rất nhiều, nhưng cái cách xưng hô thì chẳng thể nhầm với ai được.

- Con chào chú!

Tôi đã không còn nhận ra con bé con hay khóc nhè và nhìn lúc nào cũng buồn như ngày xưa nữa. Giờ đứng trước mặt tôi là một cô gái 18 tuổi, trông đã lớn hơn rất nhiều. Nhỏ không còn hay xõa tóc và cài nơ búp bê như mọi bận nữa, thay vào đó là một mái tóc đuôi gà buộc cao khỏe khoắn làm lộ ra chiếc gáy trần trắng nõn đầy mê hoặc. Nhỏ khoác một chiếc áo hoodie hồng, vai mang một chiếc balo có con chó bông đeo lủng lẳng, đeo một cặp kính tròn gọng đen, mặc một cái quần bó sát khoe đôi chân dài miên man và đi một đôi giày thể thao màu hồng. Dù mọi thứ đã thay đổi, nhưng đôi mắt biếc sâu thăm thẳm và nụ cười có cái lúm hạt gạo duyên nức nở ấy, chẳng bao giờ có thể giấu đi được.

- Băng Linh à? – Tôi ngỡ ngàng hỏi.

- Dạ - Con bé nhẹ nhàng trả lời rồi nhìn quanh khắp lớp một lượt – Con nhớ chú quá, nhớ mọi người quá.

Nói rồi nhỏ nhìn tôi cười thật tươi. Tôi cũng nhìn nhỏ cười, có một chút xót xa trong đó. Một năm rồi đó ư…
Like [1] : BadBoyQN , Thích điều này!

  Dư Hoài (18.03.2018 / 09:18)
Ngỡ quên, và ngàn ngày nhớ.



chap này âm hưởng buồn quá , như cs mà t cũng biết con người địa vị như DC cũng chi gắn liền với tác giả một quãng thời gian đầu của truyện thôi ...

 Bolshevik (Admin) (18.03.2018 / 10:00)
Chuyên Gia La Liếm T9



# Dư Hoài (18.03.2018 / 09:18)
chap này âm hưởng buồn quá , như cs mà t cũng biết con người địa vị như DC cũng chi gắn liền với tác giả một quãng thời gian đầu của truyện thôi ...
Chính thức tạch lô vs ĐC r mà công nhận người như ĐC k hợp vs ông thớt


  Tổng số: 159
<< 1 ... 10 11 12 13 14 ... 16 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống