Cảm ơn bạn đã ghé thăm Thehe9x. Quảng cáo có thể làm bạn bất tiện nhưng là nguồn sống duy nhất để duy trì và phát triển. Xin cảm ơn!
Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập

Lần hoạt động

[Hồi kí voz - Cực hấp dẫn] Gặp ma nữ trên xe khách


Đánh giá:(Hay 301 - Không Hay 247) 301 / 247
Lượt xem:116039 - Bình luận:231
<< 1 2 3 4 ... 24 >>

  mapham9x (16.10.2014 / 13:40)



Đã đủ >10 reply nên em up luôn chap tiếp theo cho nó nóng

Part 11:

Sau khi làm thủ tục xuất viện xong thì cả 3 dì cháu đứng đợi ở cổng chờ chị G lấy ô tô đưa cả nhà về.
--Bin bin--
Dì:
- Nãy có chuyện gì xảy ra ở dưới hầm xe à con?
Chị G:
- Bé N lúc nãy đi lạc, may mà H tìm ra kịp thời không là con ngất luôn tại đó mất.
Em:
- Cả nhà không sao là tốt rồi, chị đưa dì về trước đi, em đi ăn hủ tiếu gõ phát.

- Lên xe đi, chị chuẩn bị đồ ăn ở nhà rồi! 2 dì cháu ăn tối với nhau cho vui chứ.

- Dạ thôi ạ! Em không về đâu, em mới nghe lỏm được từ ông bảo vệ là gần đây có quán bán món hủ tiếu ngon lắm, đặc sản Sài Gòn đấy chị.

- Em sao thế? Nãy thì xin đi đón dì, giờ lại không chịu về với dì?

Không biết có thím nào thích ăn hủ tíu (hủ tiếu) như em không? Chứ ở Sài Gòn này em khoái nhất món hủ tiếu gõ, đây là món mà em kết nhất khi sống ở đây nên cứ nghe danh quán nào ngon là em muốn thử ăn cho bằng được mới thôi.

Em:
- Tự nhiên cảm xúc thèm hủ tiếu trong lòng em lại trào dâng chị ạ, ăn xong là em bắt xe bus về ngay.

- Vậy nhớ về sớm nhé em, trời cũng tối rồi!

- Vâng ạ! Chào chị...cháu chào dì! Tối gặp lại nhé bé N...

Đợi chiếc xe ô tô đi mất hút thì em quay lại căn hầm đỗ xe của bệnh viện.

Thực ra không phải em ở lại để ăn hủ tiếu đâu mà là lúc ở cuối hầm con bé N đưa em chiếc điện thoại không có pin và vỏ ốp phía sau, nó tưởng điện thoại hết pin nên mới đem trả.
Sợ chị G bị sốc và em cũng lo cho cho bé N nên em kéo nó ra ngoài luôn.
...
Em cầm điện thoại lên xem thì không thấy pin và vỏ đâu nên giờ phải xuống hầm tìm.

--Lộp cộp--...

Nãy vào không để ý chứ giờ em mới thấy mấy chiếc xe cấp cứu có dấu chữ thập đỏ đậu trong bãi.
Mùi xăng xe hòa trộn với mùi thuốc, mùi oxi già, mùi sơn xe... và các mùi hỗn hợp hòa trộn vào nhau muốn ói mửa.

- Nãy chắc chắn là đi hướng này!

Em nhìn vào miếng ván có sơn hình đầu lâu cản lối đi lúc trước để xác định phương hướng trong bóng tối.

Chỗ góc hầm này khá sâu nên đèn không chiếu tới nơi, cũng không có xe nào đậu sâu trong này ngoài mấy cái băng chuyền cũ kĩ để xó.

--Tạch tạch--

Em quẹt bật lửa và soi ánh sáng dưới nền xi măng để tìm kiếm...

- Cộp...

- A! Cái vỏ ốp...

Em mừng rỡ nhặt lên lắp vào điện thoại rồi tiếp tục tìm viên pin...

- Bộp

*Bỗng có một bàn tay từ sau lưng vỗ mạnh vào vai em, suýt đứng cả tim*

- AAAAAAAA

- Biết sợ nữa à?!

- Aiii??! *huơ tay*

Ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt khiến em không thấy gì cả, phải lấy tay che lại.

- Cậu kia!!! Không được sử dụng bật lửa trong bãi xe, rất dễ xảy ra cháy nổ!

- Cháu xin lỗi ạ....

- Không nhìn thấy biển cấm lửa à

- Phù...

Em thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra người vỗ vai em là bác bảo vệ chứ không phải là cương thi

- Rồi rồi...thế cháu vào đây tìm gì?

- Cháu làm rơi viên pin ở đây ạ!

- Có chắc không đấy?

- Chắc chắn luôn, cháu mới tìm lại được cái vỏ. *đưa điện thoại ra cho ông chú xem luôn*

- Ờ! Thế để chú soi đèn kiếm giùm cho...lần sau cần tìm gì thì phải báo với bảo vệ một tiếng nhé!

- Cháu biết rồi ạ

Ánh đèn pin lia vào góc tối, cái lư hương vẫn còn đó...

- Khoan! Chú ơi...cháu thấy rồi...

Chạy gấp lại bưng cái lư hương lên, bên dưới đế là viên pin em đang kiếm nãy giờ, lấy xong đặt nó về chỗ cũ ngay.

- Sao nó lại ở chỗ này nhỉ?? Không biết bé N nãy nghịch trò gì trong này nữa...

Lắp pin vào điện thoại vẫn chạy tốt...

- Thế là xong rồi nhé! Đi ra thôi, ở trong này lâu không tốt đâu.

Em theo bác bảo vệ đi ra cửa hầm, cảm ơn bác ấy rối rít...

- Tốt nhất cháu đừng vào chỗ lúc nãy nữa nhé.

- Sao vậy bác, có chuyện gì ạ!

- Chỗ đó bệnh viện hay để mấy xác chết chuyển từ xe xuống trước khi chuyển vào nhà xác đó cháu, đa số là người chết trên đường đi cấp cứu mà bệnh viện chưa liên lạc được với gia đình họ,... Đến cả bác trực ở đây nhiều năm rồi vẫn không muốn vào kiểm tra khu vực đấy.

- Hic...cháu không biết ạ...thôi cháu về đây...

- Về cẩn thận nhé cháu...

Em vẫy tay chào chú bảo vệ, rồi đảo mắt nhìn quanh chỗ mấy cái xe cấp cứu gần cửa hầm một lượt trước khi ra về...
Ai kia?? Sao em lại thấy quen quen nhỉ?? Bên trong mặt kính xe, đó là khuôn mặt một người phụ nữ đang cười, kiểu cười tà ma mà vừa nhìn qua em đã phải sởn hết tóc gáy. - Chính là cô ta! Người phụ nữ trên xe khách.

....

Ánh đèn chiếu rọi trên khắp mọi tuyến đường, dân Sài Gòn đi chơi đêm đông thật. Rời khỏi bệnh viện thì em ghé vào quán hủ tiếu ngay, gọi liền một tô hủ tiếu vừa nóng hổi vừa thổi vừa ăn.

- Bác ơi! Sao nước lèo ngon thế nhỉ?

- Nước cống đó con!

- Sặc! Bác đùa cháu à, nước cống mà lại ngon thế này, cháu ăn nhiều rồi nên cháu biết quán nào dùng nước sạch, quán nào dùng nước bẩn

- Đúng là dân ghiền hủ tiếu có khác, tinh mắt đấy, đây là nước sạch 100%, khách hàng là thượng đế mà cháu.

- Ngon quá, bữa nào cháu lại đến ăn nhé.

- Thoải mái cháu ơi! Khách quen muốn ăn bao nhiêu cũng được, cứ 10k/1 tô mà tính thôi!

- Đệt! Cháu tưởng khách quen thì ăn 1 tô tặng 1 tô chứ....

Sau khi thưởng thức xong vị ngon của hủ tiếu gõ vỉa hè thì cũng đã 8h kém 15 phút tối. Em alo cho dì với chị G yên tâm rồi vội vàng bắt chuyến xe bus cuối cùng để về Bến Thành. (8h là xe vừa ngừng chạy trừ 1-2 tuyến chạy đến 9 rưỡi nhưng không qua chỗ em đứng)

Xuống tới bến thì em tiếp tục cuốc bộ hơn nửa tiếng đồng hồ nữa để qua bên khu chung cư. Mục đích cuốc bộ là để đi dạo phố buổi tối luôn, ngắm gái đẹp chạy xe ban đêm cũng là một sở thích đối với một thanh niên F.A như em và như bao thanh niên F.A khác.
...

Vừa về tới cổng chung cư thì em thấy Sương và Quang đang cãi nhau!!

Quang chính là thằng bạn cùng lớp ĐH với em, nhà đó bán tạp hóa gần đây. Sao nó lại quen Sương?? *Em tiến lại gần nghe cho rõ*...

...
Sương:
- Cô ta là ai, sao anh lại tình tứ với cô ta trước mặt tôi...

Quang:
- Tình thế ép buộc anh phải làm thế, nếu không thì cô ta...

Sương:
- Anh thôi đi, anh có phải là con trai không?

Quang:
- Tất nhiên tôi là con trai rồi, cô bị khùng hả?!

Sương: *khóc*
- Tại sao anh lại nói dối tôi, anh nói yêu tôi mà lại đi chơi với cô ta?

Quang: *dịu giọng*
- Anh xin lỗi! Tất nhiên là anh yêu em rồi! Nhưng anh không thể làm trái lời cô ấy... Anh thật tệ hại...

- Anh đã làm chuyện gì để bị cô ta nắm thóp vậy?

- Anh...anh...đã giết người...

- Cái gì....

Nghe đến từ giết... là em nhảy ra ngay, kéo Sương qua một bên giải vây giúp người đẹp rồi bình tĩnh hỏi Quang cho ra lẽ...

- Quang...mày nói thế là sao? Mày giết ai?

--Thấy em, Quang có vẻ bất ngờ nhưng cũng đáp lại ngay--

- Không phải, tao không muốn giết người...nhưng tao không cố ý...

- Mày ngộ sát ai hả? Tao dẫn mày đi tự thú...đồn công an cũng gần đây...Tao biết mày không cố ý giết người mà...

- Không! Tao không ngộ sát...Tao chỉ vô tình thấy người ta treo cổ tự tử ở gầm cầu...nhưng tao không ngăn người đó lại, rồi người đó đã chết...

- Hả!!! Vậy thì đâu phải giết người...cái tội của mày là thấy chết không cứu.

Sương: *nói xen vào*
- Thế cô ta thì liên quan gì đến chuyện đó!?
....

Quang: *nhìn em với vẻ mặt lo sợ*

- Cô ta thấy tao lấy ví tiền của người đó. Rồi dọa dẫm...

Em:
- Vậy là mày "hôi của" người chết à? Không ngờ mày lại...

Quang:
- Không! Hôm sau đó tao quay lại chân cầu đặt cái ví về chỗ cũ vì tao thấy có lỗi với họ..., nhưng hôm trước cô ta đã vô tình thấy và chụp hình làm bằng chứng...rồi dọa dẫm post lên facebook để bêu xấu với bạn bè tao.

Em:
- Rồi cuối cùng mày phải cặp bồ với cô ta!?

Sương:
- Không ngờ tôi lại yêu một người như anh!!

Cuối cùng thì em đã biết được cô người yêu mà Quang khoe với em hôm nhậu ở quán nhà nó chính là Sương...và người yêu mà Sương nói với em tối hôm qua chính là Quang.

Em bắt đầu dần hiểu ra mọi chuyện...

[Hết part 11 - Hẹn các thím ở part 12]


Hết tem! Hẹn các thím trên f145 để hóng chap mới nhất: Thread [Hồi kí] Gặp ma trên xe khách.

Up lên đây sẽ muộn hơn 1 ngày.

  mapham9x (18.10.2014 / 22:08)



Part 12:

Nghe Quang thanh minh trước mặt Sương, em muốn cho nó một đấm vào mồm vì quá nhu nhược. Nhưng em không thể, chuyện của em còn lo chưa xong làm gì đủ tư cách xen vào chuyện gấu nhà người ta.

- H à! Mày chơi với tao nên biết phân biệt đúng sai mà, mày giúp tao giải thích cho cô ấy đi!

- Còn giải thích gì nữa! Tao nghĩ mày nên về nhà suy nghĩ lại hành động của mình thì hợp lí hơn.

- Tao....

*Tít tít*Điện thoại của Quang đổ chuông*

- Alo?? Ai vậy? Tôi đang bận...
Quang cau có rút điện thoại lên nghe máy rồi đột nhiên hạ giọng...

- À! Thì ra là cô! Giờ tôi không sang được...
- Rồi rồi...Đợi tí tôi qua...gì mà nóng tính vậy.

Nghe điện thoại xong thì Quang chào em rồi đi vì có việc gấp.

- Có lẽ tao nên nghe lời mày, về nhà tao sẽ suy nghĩ lại.

- Ừm! Mày tính đi đâu đấy?

- Nhà tao có việc gấp thôi...

Sương:
- Anh lại sang nhà cô ta phải không? Vừa nãy tôi mới thấy hai người vui vẻ đèo nhau đi chơi, giờ thì...

---Quang ngồi lên xe rồi phóng đi ngay mà không thèm quay mặt lại nhìn Sương---

Em:
- Em bình tĩnh lại đi, anh dẫn em lên lầu...

Sương:
- Huhu...em sẽ ngồi ở đây đến chừng nào anh ta quay lại mới thôi, em không lên đâu.

- Ở ngoài này ban đêm lạnh lắm, anh không thể bỏ mặc em như vậy được.

Tuy nói thế nhưng bàn tay run run của Sương đã nắm chặt lấy tay em từ lúc nào. Cô ấy khóc đến sưng cả mắt, đủ để em nhận ra được tình cảm Sương giành cho Quang là rất lớn.
Vậy mà Quang lại phụ tình như thế sao? Chắc chắn trong lời giải thích của cậu ta có chứa nhiều uẩn khúc.

Một lúc sau thì em cũng dỗ được Sương lên lầu...
Là gấu của bạn nên em cũng không muốn giở trò đen tối lợi dụng tình huống "khi người con gái yếu đuối nhất" để nhảy vào làm kẻ thứ 3.
Dìu Sương tới phòng thì em cáo từ về ngay, trước khi đi còn dặn dò em nó không được làm chuyện gì dại dột.

---King koong---
Dì em ra mở cửa.

- Cháu về rồi hả? Biết mấy giờ rồi không?

- 10h đêm ạ! Hic...

- Nãy đợi lâu nên cả nhà ăn trước rồi, cháu đợi tí dì hâm đồ lại cho nóng, ăn xong mà đi ngủ ...

- Cháu cảm ơn ạ! Bé N đâu rồi dì?

- Hai mẹ con nó mới đi ngủ đấy, có việc gì thì mai nói.

- Vâng!

Sau đó thì em chén thêm 3 bát cơm, vừa ngồi nghe dì kể về bệnh tình sức khỏe mấy ngày qua rồi đến chuyện học hành...
Dì:
- Dạo này mẹ có gửi tiền cho nữa không?
Em:
- Có ạ! Đủ ăn đủ mặc, còn muốn đi đó đi đây thì chắc không đủ.

- Là sinh viên trên 18 tuổi rồi thì phải biết tự lập dần đi chứ. Còn để dì nhắc nữa à...

- Cháu biết rồi, cháu cũng đang kiếm việc làm thêm đây

- Ukm, hồi trước con G nó cũng tự lập sớm nên mới thành đạt như bây giờ đấy. Nếu cảm thấy khó khăn thì cháu nên hỏi ý kiến nó trước.

- Vâng...

Ăn xong thì em bắt đầu đi ngủ, nằm vắt tay lên trán suy nghĩ về những việc xảy ra trong hôm nay.

Lúc bình thường, Sương rất mạnh mẽ nhưng trong chuyện tình cảm lại rất yếu đuối. Còn Quang thì em tin nó không phải loại người dễ trở mặt, đến trường em sẽ hỏi cho ra lẽ.
...

Ba hôm tiếp theo, em đến trường nhưng đều không gặp được Quang, nó cúp học từ hôm đó tới giờ.

Đang chán nản bước ra trạm xe bus để về thì em nhặt được một tờ rơi tuyển dụng nhân viên giao bánh pizza tại nhà, thấy lương cũng ổn nên gọi điện đăng kí làm part time ngay và luôn.

Xe cộ thì nhân viên giao bánh tự sắm, nếu em mượn xe với lí do đi học chắc chị sẽ đồng ý ngay vì chị G giờ đi làm bằng ô tô nên không dùng xe máy nữa.

Cửa hàng pizza ở cách trường không xa, thấy tụi bạn trong lớp hay xôn xao vụ làm thêm nên em gọi điện cho Vỹ luôn xem nó có đi làm cùng không cho vui - (Vỹ cũng nằm trong số những thằng bạn em chơi thân ở lớp ĐH).

- Alo, có chuyện gì vậy H!

- Dạo này mày có rảnh không Vỹ?

- Có! Sắp lập kèo ăn nhậu gì à, tới liền!

- Nhậu éo gì nữa, mới nhậu hôm qua xong mà...

- Hay là còn ấm ức vụ lần trước, tao xin lỗi nhé, hẹn mày ra Cafe Bệt chơi rồi không ra được...tại con gấu tao đến chơi

- Hàiz, tao quên rồi sao mày lại đào lại chuyện đó. Có đi làm thêm với tao không?

- Làm thêm việc gì?

- Giao bánh pizza, mày cũng có xe mà

- Ờ! Được đấy! Tao cũng đang kẹt, dạo này gấu mượn tiền khám bệnh cho mẹ nên bữa giờ tao toàn ăn mì tôm qua bữa.

Không biết gấu nó mượn tiền khám bệnh cho mẹ thật hay giả chứ cứ tình hình này thì thằng Vỹ kiểu gì cũng chết đói vì gái. Trên mạng bây giờ suốt ngày thấy đăng tin gấu chó giả vờ mượn tiền bạn trai đi khám bệnh để ăn chơi, nuôi trai, không đáng tin được.

2 hôm sau thì em với Vỹ được nhận vào làm rồi thử việc hôm đầu luôn, tối đó em có cái hẹn giao pizza ở khu vực quận Tân Phú.

Chạy mấy vòng quanh thành phố giao gần hết số bánh mệt vl, còn một hộp cuối thấy vẫn còn dư thời gian nên em tranh thủ ghé vào quán trà đá nghỉ ngơi một tí.
...
Đúng 22h30 em lên xe đi giao hộp bánh cuối cùng rồi về ngủ cho khỏe.

Em dừng xe trước một nhà nghỉ cũ kĩ, tay rút túi áo...cầm tờ địa chỉ lên xem thì thấy không có họ tên người nhận, cả số phòng cũng không có...

- Quái! Không ghi tên người nhận thì biết gửi cho ai?

Làm khó người ta quá, thế này sao giao đủ bánh đây. Em gọi ngay cho chủ cửa hàng hỏi cho ra lẽ

- Còn một hộp nữa nhưng không ghi số phòng, làm sao gửi đây anh...?

- Em cứ mang vào trong rồi hỏi nhân viên nhà nghỉ, họ mới gọi điện giục xong.

- Vâng! Em mang vào liền...

---Cúp máy---

....
- Nhân viên giao pizza đây!!!
Em mang hộp bánh vào bên trong rồi gọi rõ to nhưng không thấy có ai trả lời.

- Đm, Nhà nghỉ này làm ăn kiểu gì kì cục vậy, giục người ta đến giao bánh rồi không thấy ra nhận

---Lộp cộp---Lộp cộp---

Tiếng bước chân đang tiến lại gần từ sau lưng mình, lại cái cảm giác ớn lạnh đến thấu xương...Em bình tĩnh quay đầu lại nhìn quanh xem thử nhưng không thấy ai...

Rồi bất chợt em hét lên trong sự bàng hoàng suýt làm rơi hộp bánh pizza....
- AAAaaa....

Một bà già thấp lùn tóc bạc trắng đang đứng bên cạnh em từ khi nào, bà cụ chỉa cái lưng gù về phía cửa, còn khuôn mặt nhăn nheo ngước lên nhìn em chằm chằm...
- Cháu đến giao bánh pizza hả!!?

- Vâ..ng ạ!! Cụ là...m việc ở nhà nghỉ này phải khô..ng!!

- Ừ! Cháu mang bánh lên lầu 4 đi, phòng 403 nhé. Khách phòng đó gọi đấy

- Dạ...

Em lắp bắp chào bà cụ rồi mang hộp bánh đi lên cầu thang, đôi chân em bước lên từng bậc thang rất chậm...rất chậm...vừa đau vừa nặng trĩu như có ai đó muốn kéo mình xuống...

---Cốc cốc---

Em đứng trước phòng 403 gõ cửa...

- Ai đấy?

- Nhân viên giao pizza ạ!!

Hình ảnh một cô gái xinh đẹp tầm 25 tuổi đang mặc nội y đập vào mắt em, phần trên cô ta chỉ khoác một chiếc áo sơ mi nam bước ra mở cửa rồi đón lấy chiếc bánh pizza.

Đến lúc thanh toán tiền thì cô ta gọi với vào bên trong...
- Anh ra thanh toán tiền đi!!

- Oke! Bao nhiêu vậy Lan?

- 200k. Em mang bánh vào trước đây!

- Uhm, để anh...

Người đàn ông ở trong phòng kia mở ví rút tờ tiền 200k trao đến tận tay, trong một tích tắc em chợt nhận ra khuôn mặt không lạ mà quen...

- Hả!! Quang, sao mày lại ở đây!!!


[Hết part 12 - Hẹn các thím ở part 13]

  mapham9x (18.10.2014 / 22:10)



Em là dân IT nên viết có phần nhạt thật, không hay bằng dân chuyên văn, nhưng mà đủ cho các thím hiểu chắc được rồi. Em sẽ đơn giản hóa hết mức có thể để đẩy nhanh mốc thời gian như một vở kịch chứ không sa vào tả chi tiết khung cảnh cho nó rùng rợn như các bộ truyện ma. hihi, việc các thím mò từng chi tiết bất hợp lí để hỏi móc em thì cũng giống như em debug từng dòng code để dò lỗi vậy, phát hiện ra lỗi là em vá lại ngay
Còn về phần xưng hô của nhân vật thì em giữ cho giống kiểu xưng hô bọn em ngoài đời luôn, tùy người có người xưng "ông", "bà", "tui", "tôi" , hoặc "cậu", "tớ" nhưng mà nhóm bạn ĐH em chơi thân nên nói chuyện cứ mạnh miệng, xưng "mày", "tao" suốt, em cũng cảm thấy không giả tạo lắm mà dễ gần dễ thông nhau.

Tối nay em có cái hẹn đi mua quà 20/10 với họp bàn kế hoạch tổ chức vui chơi giải trí cho các em xinh tươi hôm đó nên 7h tối là em --bin-bin-- rùi. Up chap buổi chiều vậy

Part 13:

Trông thấy em, Quang cũng ngạc nhiên không kém, miệng nó lắp bắp:
- Tao có chút việc!

- Việc gì mà lại vào nhà nghỉ với một bà chị xinh tươi thế?

- Đừng nói với Sương chuyện mày gặp tao ở đây nhé!

Lúc này thì Quang đã lấy lại sự bình tĩnh vốn có, nó nài nỉ xin em che giấu chuyện này không cho Sương biết.

Em:
- Mày định bỏ Sương để lái máy bay bà già hả?
Quang:
- Suỵt! Nói nhỏ thôi...Hay là mày vào đây với tao luôn!

- Cái gì?!

- Mày còn đang F.A mà, muốn thử cảm giác chơi gái không?!

- Chơi gái! Chơi với ai?

- Cô ta! Làm tập thể thì sẽ sướng hơn làm một mình phải không? Mày xem jav nhiều chắc cũng biết.

*Quang ra dấu chỉ tay vào trong phòng*

Đứng hình vài giây vì lời mời bất ngờ của Quang. Chơi gái à, nghĩ tới chuyện này thì thằng đàn ông nào chả máu, hơn nữa lại xxx với cô gái xinh đẹp diện đồ lót kia thì còn gì bằng

Chưa kịp trả lời thì Quang đã cầm tay em kéo vào phòng rồi chốt sửa lại.

- Này! Mày làm gì đấy...Tao chưa đồng ý...

- Suốt ngày nghe mày nói ba cái mớ lí thuyết cùn về gái rồi, giờ tao dẫn mày đi thực tập luôn.

- Lan ơi, thằng bạn anh cũng muốn tham gia, em không phiền chứ.

Cô gái kia đang ăn dở miếng pizza thì nghe tiếng em, quay mặt lại nhìn có vẻ tức giận.
- Anh bảo đêm nay chỉ có mỗi 2 chúng ta thôi mà?
Quang:
- Anh xin lỗi, chiều anh tí đi!

Lan:
- Bạn anh đã chuẩn bị "áo mưa" chưa mà đòi chiều?

Quang:
- Anh mua sẵn chục gói dự phòng rồi, em yên tâm.

Lan rút tờ khăn giấy ra lau miệng rồi lấy thỏi son tô lên đôi môi đỏ mọng tràn đầy nhựa sống. Sau đó, cô ta cởi chiếc áo mini trắng quẳng lên giường và tiến lại gần em trong bộ đồ lót.

- Nhìn tướng cậu cũng được đấy! Chắc đây là lần đầu vào nhà nghỉ hả?

Em nuốt nước bọt nhìn cô ta và đáp:
- Vâng! Chị không phiền...

- Hahaha...Cậu còn non và xanh lắm.

Tiếng cười của Lan làm em cảm thấy ngượng chín mặt, khi đứng trước một người con gái từng trải chuyện ân ái thì em đúng là non và xanh thật.
Không biết chị ta là gái gọi hay là "gì đó" của Quang nữa, trông thân thể vẫn còn tươi mơn mởn chứ không phải loại gái đã qua sử dụng.

Quang:
- Mày cởi đồ ra đi! Tí tao mệt thì mày lên...

Rồi Lan và Quang trèo lên giường hành lạc trước sự chứng kiến của em. Nếu đây là một bộ phim jav thì em chính là thằng quay phim, cảm giác thật khó chịu nhưng vẫn phải ngồi yên thực hiện vai trò của mình.

"Liệu mình có nên xxx bây giờ không? Xếp hình chắc phê lắm...Hay là đi về?" - Đó là suy nghĩ trong đầu em lúc đó.

Còn nếu bỏ chạy thì em tự thừa nhận mình không phải đàn ông rồi. Thằng nào chả có máu dâm trong người, không dâm ít thì cũng dâm nhiều. Hôm nay được đưa mồi đến tận miệng, không ăn thì đợi đến bao giờ.

Nhìn thấy khuôn mặt đầy biểu cảm của Quang và Lan trên giường, em không khỏi nghĩ về Sương, người đã trao hết tình cảm cho nó.

Rồi trong một tích tắc, em cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc, sao lại đi tin một thằng bạn khốn nạn như Quang. Ông cha ta có câu, "chọn bạn mà chơi"...nếu cứ tình hình này thì em sẽ trở thành một con người khác mất.

Em muốn chạy ngay về nhà Sương rồi kể cho cô ấy biết hết mọi chuyện xảy ra ở đây, khuyên Sương tránh xa tên khốn nạn này.
....
[Điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, là cuộc gọi từ ông chủ tiệm pizza]

- Alo!

- Cậu giao bánh xong chưa, sao chưa thấy báo cáo!

- Dạ! Em về ngay đây...

Nãy giờ em quên béng mất chuyện ông chủ nói hồi chiều, giao bánh xong thì trở về tiệm báo cáo một tiếng mới được về.

Nhân lúc 2 người kia không để ý thì em mở cửa chuồn luôn. Trước khi về còn được bà cụ quản lí nhà nghỉ đưa cho một cuốn sổ tay với yêu cầu gì đó mà em không nghe kĩ vì ông chủ gọi điện trách móc liên tục, em nhét đại nó vào túi rồi phóng xe đi.
...

[1h sáng]

Lại là một đêm khó ngủ, những chuyện xảy ra hồi nãy chợt ùa về trong tâm trí em, hình ảnh cô gái trong bộ đồ lót làm thằng nhỏ của em bật dậy...

- Xin lỗi thằng em nhé! Anh nghĩ mình chưa nên làm chuyện đó sớm, đừng có biểu tình nữa mà...

Em nằm nghiêng qua một bên và cảm thấy thứ gì đó cấn cấn, không phải là thằng nhỏ mà chính là cuốn sổ tay trong túi áo.

Một tay với lấy cây đèn bàn ở đầu giường, một tay em cầm cuốn sổ lên soi xem trong đó có gì.

- Ủa! Là một bản chép nhạc!

Em vốn kém âm nhạc từ bé, hát còn lạc âm huống gì đến việc đọc sheet nhạc, bó tay .com rồi.

- Bà cụ đưa cho mình bản nhạc để làm gì nhỉ?

Cố nhớ lại lời bà cụ nói nhưng chả ra cái cóc khô gì nên em quyết định cất nó rồi nằm ngủ, hôm nào rảnh chạy qua hỏi Sương thử xem vì em ấy có chơi piano.

...

[Những ngày sau đó]

2 hôm tiếp theo cũng không thấy Quang đến lớp, không biết nó có muốn học đại học nữa không hay nghỉ luôn. Đang trầm tư suy nghĩ về chuyện hôm bữa có nên đem kể với Sương không thì điện thoại đổ chuông.

- Alo, ai đấy?

- Anh H đang ở đâu vậy!

- Ủa! Sương hả? Sao em lại biết số điện thoại của anh?

- Em hỏi chị của anh. Anh đang ở đâu đấy? *sụt sịt*

- Anh đang ở trường, có chuyện gì không em!

- *sụt sịt*

- Sương, em đang khóc à!

- Anh qua chung cư đón em với, em mới hay tin anh Quang bị tai nạn mất hôm qua rồi!

- Cái gì! Sao lại thế được? Hôm bữa đi giao pizza anh còn gặp nó mà!

Con người sống chết có số, như vừa mới hôm qua còn xưng nhau bằng "mày", "tao", "anh", "em", nhưng hôm nay đã phải vĩnh viễn rời xa thế giới này, không ai lường trước chuyện sinh tử được.

Em phóng xe tới chung cư ngay để xem thực hư ra sao, rồi chở Sương đến bệnh viện nhìn mặt Quang lần cuối. Sương khóc rất to làm lưng áo của em ướt nguyên một mảng lớn vì nước mắt.

Sau khi tai nạn giao thông, khuôn mặt Quang gần như bị biến dạng hoàn toàn, người ta chỉ có thể nhận ra tên tuổi nạn nhân qua thẻ chứng minh nhân dân và địa chỉ người thân lưu ở trong danh bạ điện thoại. Vì Sương là bạn gái của Quang nên cũng được gọi đến để nhận dạng người thân.

Đứng trong nhà xác lạnh lẽo âm u sặc mùi tử thi, mùi máu, nhìn cái xác cứng ngắc trên giường, em không muốn nghĩ đó là Quang, thằng bạn em từng ngồi cạn chung chén rượu. Nhưng sự thật là sự thật, Quang đã chết vì bị ô tô cán qua người.

Sương đứng một góc cạnh giường Quang nhìn một hồi lâu và im lặng, tay che miệng như không để ai nghe thấy tiếng nấc.

Những vụ tai nạn giao thông đường bộ thật khủng khiếp, hàng ngày có biết bao nhiêu người đã ngã xuống lòng đường và mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.

- Hai anh chị có nhận ra người này không?

Người y tá chỉ tay vào cái xác ở giường bên cạnh, hình như đó là xác của một nạn nhân là nữ.

Em mở chiếc khăn che mặt và chợt nhận ra đó là xác của Lan, cô gái hôm nọ ở trong nhà nghỉ với Quang. Đôi môi đỏ mọng giờ chỉ còn một màu tím sẫm, thân thể hồng hào đầy đặn đã không còn nữa thay vào đó là những vết trầy xước khi bị kéo lê trên lòng đường.

Cặp mắt chị ta vẫn mở, vẫn nhìn trừng trừng như xoáy vào tâm can khiến em phải kéo chiếc khăn lại không muốn nhìn thêm nữa.

- Tội thật, cô ấy còn trẻ quá, chết rồi nhưng vẫn không nhắm mắt. - Người y tá nói.

- Em biết! Chị này tên Lan, là người hay đi với Quang, nhưng em không biết mối quan hệ giữa họ là gì!

- Hôm qua hai người này chở nhau đi đến ngã ba, lúc sang đường thì bị ô tô đâm chết. 2 em biết thêm thông tin gì về nạn nhân thì nói cho chúng tôi biết nhé.

- Vâng!

Hoàn tất thủ tục nhận dạng xong thì em đưa Sương trở về nhà, cô ấy vẫn im lặng như lúc ở nhà xác.

*Sương ôm chặt lưng em và thút thít khóc*.
- Tại sao những người em yêu qúy đều lần lượt bỏ em mà đi!

- Sống chết có số, lỗi không phải do em..

- Thầy bảo em có số sát phu, những ai ở cạnh em sẽ gặp xui xẻo. *sụt sịt*

- Anh không tin vào chuyện đó, có thể ông ta bịa ra đấy.

- Nhưng anh Quang đã...

- Quang nó làm việc có lỗi với em trước, âu cũng là quả báo. Em đừng nghĩ tới nó nữa, hãy mạnh mẽ lên.

- *sụt sịt*

- Em đừng khóc nữa, anh dìu em lên nhà, chợp mắt một tí cho nhẹ nhõm.

Biết là lời khuyên của mình trong trường hợp này là vô ích nhưng em vẫn khuyên, khi tĩnh tâm lại có thể Sương sẽ đỡ hơn nhiều. Cảm giác mất đi người yêu, người thân hoàn toàn khác với những cảm xúc thông thường.

- Anh về nhé! Cần gì cứ gọi anh...

- Vâng... *sụt sịt*

Lúc xuống bãi đổ xe, em nghe thấy tiếng kèn đám ma phát ra từ nhà của Quang. Một làn gió xoáy từ lòng đường thổi lên cuốn theo những hạt bụi bắn mạnh vào mặt khiến mắt em cộm đau và rơm rớm nước mắt, đó như một dấu hiệu báo trước những chuỗi ngày khủng khiếp sắp xảy ra.

[Hết part 13 - Part 14 có thể ra muộn trong tuần tới]

Chap mới nhất tại kênh vozforums f145

  LoveHuyen (02.11.2014 / 21:42)



co chap 17 roi mak chua up ah ad

  thanhtaist (02.11.2014 / 22:36)



Ai rảnh úp đi truyện này hay đấy

  nhoxken (02.11.2014 / 22:50)



Part 14:

Hôm sau, bố mẹ Quang được nhận thi thể con để chuyển về quê an táng sau khi hoàn tất thủ tục xác nhận người thân với bệnh viện.
Quang vốn là một đứa thông minh, học giỏi, lại hòa đồng với bạn bè,... nhìn bố mẹ nó khóc làm em không kìm được nước mắt.

- Cảm ơn cháu đã đến giúp đỡ vợ chồng bác lúc tang gia nhé! - bố Quang nói.

- Không có gì ạ, cậu ấy là bạn cháu nên phụ giúp được cho gia đình bác là cháu yên tâm rồi.

- Cháu mệt chưa, ra phòng khách uống nước để bác trực cho.

- Vâng ạ! Còn việc thuê xe thế nào rồi bác?

- Sáng mai mới thuê được xe chở linh cửu, đêm nay cháu về nghỉ ngơi đi cho lại sức.

Trong đám bạn của Quang thì chỉ có em và 2 người nữa đến trông coi linh cửu.
- Lúc sống thì bạn bè vô số kể, đến khi chết hỏi được mấy ai quan tâm? Tình nghĩa con người với con người là đây sao.

Nhà chính của Quang ở Đà Lạt, còn nhà ở SG này chỉ là một tiệm tạp hóa bố mẹ nó thuê để phục vụ việc buôn bán.
Bà con, thân thích đều ở quê nên linh cửu của Quang sẽ được chuyển về Đà Lạt chôn cất. Trong chuyến xe tang đi Đà Lạt ngày mai, em cũng xin đi theo để giúp đỡ bố mẹ nó, nhìn hai người họ tiều tụy vì mất ngủ khiến em không thể làm ngơ.

Trời tối, em xin phép gia đình Quang trở về chung cư để chuẩn bị đồ đạc.
...
- Cháu về rồi đấy à? Nãy có con bé xinh xinh lên nhờ dì chuyển cho m bức thư đấy!

*Nói đến thư tay thì chỉ có Sương chứ không ai vào đây nữa - em chợt nghĩ*

- Bức thư đâu rồi dì, cô ấy còn nhắn gì nữa không ạ?

- Ở trên giá sách ấy, con bé gửi thư xong đi luôn.

- Cảm ơn dì ạ.

- Có việc gì to tát đâu mà phải cảm ơn. Tụi trẻ chúng m bây giờ yêu đương còn trao thư tay làm dì thấy nhớ lại hồi trẻ quá

- Dì hiểu nhầm rồi, không phải thư tình đâu.

- Mặt ngượng đỏ ra thế lại còn bảo không phải

- Thôi cháu đi tắm rồi nghỉ ngơi đây, sáng mai cháu có việc phải dậy sớm.
...

----Ục...ục...ào ào----
Em cởi bộ đồ ám mùi hương khói ra rồi thò tay vặn vòi nước.

- Lạnh quá...

Âm khí của người chết lạnh thật, nếu đứng trực quan thêm mấy tiếng nữa chắc em đổ bệnh luôn. Hồi trước cũng có nghe mẹ kể về triệu chứng mệt mỏi, chóng mặt khi người sống tiếp xúc với linh cửu, giờ chính bản thân mình trải nghiệm mới cảm thấy đúng. Kì lạ nhất là vết thâm sau lưng đã chuyển sang màu thâm đen, có vẻ nó đã phản ứng lại với âm khí ở nhà Quang.

Tắm gội xong xuôi thì em lấy bức thư của Sương ra xem.
Nội dung lá thư vỏn vẹn có 2 dòng:
"Em xin lỗi anh H! Em sẽ rời khỏi đây một thời gian, anh đừng tìm em vô ích.
Nếu anh còn lo cho em thì hãy quên em đi, nếu không anh sẽ phải hối hận."

- Chuyện gì thế này! Tại sao em lại bỏ đi...?

Em vò nát bức thư trên tay nhét vào túi áo và chạy nhanh xuống nhà Sương ở dưới lầu 3 để hỏi cho ra lẽ.
---King koong---king koong---king koong---king koong---

Đến hồi chuông thứ 4 thì có một người đàn ông tầm 40 tuổi bước ra mở cửa.
- Cháu chào bác.

- Chuyện gì mà nhấn chuông liên tục thế?? Cháu cần gặp ai?

- Cháu cần gặp Sương ạ! Em ấy có nhà không bác?

- Ra là cháu à! Trước khi đi Sương có nhắc về cháu, không ngờ cháu đến nhanh thế...

- Sương nói gì vậy bác? *thở hổn hển*

- Vào trong nhà ngồi nói chuyện cho tiện, trông cháu có vẻ mệt rồi.

Đây là lần đầu tiên em được gặp bác của Sương, lúc mới gặp cứ nghĩ ông ấy là bố Sương cho đến khi nghe giới thiệu mới biết là mình nhầm.

- Sương mới về quê xong! Nó có nhắn lại là:
"Nếu H đến thì bác nhắn anh ấy đừng tìm cháu nữa, cháu không sao đâu"

- Thế cô ấy có nói khi nào trở lại không bác?

- Không nói cháu ak, có vẻ nó về quê một thời gian dài đấy.

- Làm cháu sốt ruột quá...hic

- Nó lại gây ra chuyện gì rồi hả? Cháu nói bác nghe xem

- Không có gì đâu...bác đừng lo...
Àh...Sương có đưa bé Mari về quê không ạ, 2 người là chị em mà.

- Con bé Mari nhà bác còn ngủ trong kia kìa, Sương đến đây học và trông giùm bé Mari lúc bác đi làm

- Vậy ra là chị em họ, trước cháu cứ nghĩ hai người là chị em ruột

- Cháu còn hỏi gì nữa không!

- Không ạ! Thôi cháu về đây, nếu Sương lên lại thì bác nhắn tin cho cháu vào số này nhé...

- Điện thoại bác mới bị hỏng lúc sáng, cháu ghi lại số vào giấy đi, bác có tính hay quên lắm.

Bác của Sương tiến lại chỗ chiếc đàn piano cạnh cửa sổ lấy tập giấy và ngòi bút đặt phía trên.

- Cháu ghi vào đây nhé.

Em lật tập nháp lên, định xé một mẩu nhỏ ghi số điện thoại vào nhưng chợt nhận ra ngay trang đầu tiên của tập giấy có chép một bản nhạc trông rất quen.
Không nhầm vào đâu được, đó chính là bài nhạc mà bà cụ ở nhà nghỉ gửi cho em hôm bữa.

- Bác ơi! Tập giấy này là của ai vậy??

- Của Sương đấy cháu, nó dạy piano cho bé Mari mà!

- Bác cho cháu mượn tập giấy này nhé. Ngày mai cháu mang xuống trả sớm...

- Thôi cháu cứ cầm về đi, bác không dùng giấy nháp đâu.

- Chừng nào sửa máy xong thì bác lưu lại số trong mẩu giấy này nhé. Thôi cháu lên nhà đây...

- Cháu về cẩn thận nhé!

Trở về phòng, em mở ngăn bàn lấy bản nhạc của bà cụ ra đối chiếu thì thấy nó hoàn toàn trùng khớp với bản nhạc trong tập nháp của Sương.

- Bà cụ kia gửi bản nhạc này cho mình với mục đích gì? Tại sao Sương lại có một bản nhạc giống hệt? Rõ ràng là cùng một người viết vì nét nhạc được tô rất đều và giống nhau...

Đang nằm suy nghĩ về việc có nên đi tìm Sương không thì điện thoại đột nhiên đổ chuông...

---Bíp bíp---

- Alo!

- Đố anh em là ai?

- Duyên Dịu Dàng chứ ai vào đây nữa, anh lưu số em rồi.

- Anh H chưa ngủ à?! Hihi

- Tất nhiên, đang sắp chợp mắt thì bị em gọi dậy này...Hừ

- Anh đừng giận em mà...Huhu...

- Có thế mà cũng khóc...khóc nữa là anh đi ngủ đấy. khò khò...

- Hì hì...Đừng ngủ mà...

- Em gọi anh có chuyện gì vậy?

- Ngày mai anh có bận gì không..Qua nhà em chơi nhé.

- Lại qua nhà em nữa à!

- Làm như dễ qua nhà em lắm á, thế anh có qua được không!

- Ngày mai anh phải đi Đà Lạt rồi, anh xin lỗi...chắc để dịp khác.

- Em không tin, anh đi hẹn hò với cô nào chứ gì?

- Anh nói thật mà!

- Từ hôm 20/10 đến giờ không thấy anh liên lạc lại với em, anh ghét em rồi phải không?

- Anh xin lỗi, tại nhiều chuyện xảy ra quá, hôm đó anh dầm mưa...bị ốm rồi...

- Tôi không tin...

- Duyên...Duyên...Alo! Nghe anh nói...

---Bíp---bíp----

Tính khí con gái thật thất thường, vừa mấy phút trước còn alo cười nói vui vẻ thế mà giờ đã giận dỗi vô cớ. Giữa em và Duyên chỉ là mối quan hệ "đã từng yêu ảo" chứ chưa phải người yêu thật sự ngoài đời, chắc lúc trở về SG em phải tìm gặp Duyên để giải thích cho cô ấy hiểu mới được.

- Thôi kệ!!! Ngủ thôi...

Em tạm gác mọi suy nghĩ sang một bên để đi vào giấc ngủ.
Đêm hôm đó, em trải qua một giấc mơ thật kì lạ...

"Ngực...vếu....gái...những cô nàng mang váy ngắn đang nhảy dây trên sân trường, họ cười đùa trông thật ngây thơ và hồn nhiên"
Có lẽ nào em đang mộng tinh không các thím?...nhưng không phải...!!!
"Đằng sau những cô gái xinh đẹp đang nhảy dây là Quang, nó đang ngồi trên ghế đá nhìn chằm chằm về phía em với ánh mắt đăm chiêu như đang suy tính điều gì đó..."
- Bốp...
"Cô gái kia bất chợt trượt chân ngã sõng soài trên nền gạch, một vũng máu đỏ chảy từ đầu cô ta loang ra khắp sân trường..."

---Reeng---Reeng---
Em vùng mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng...

- Alo! Cháu nghe!..

- H mới dậy à cháu...xe đưa linh cửu đến rồi, cháu qua nhà bác nhé!

- Vâng! Cháu qua ngay đây!
....
Chuyến xe tang chở linh cửu của Quang đi từ SG về Đà Lạt bắt đầu lăn bánh.
Còn Sương, em đang ở đâu? Anh có nên tìm em không?

  nhoxken (02.11.2014 / 22:52)



Part 15:

Đã 6 tiếng đồng hồ trôi qua, chuyến xe tang chạy từ Sài Gòn lên Đà Lạt tạm dừng ở thành phố Bảo Lộc để nghỉ trưa. Sự mệt mỏi, buồn bã thể hiện trên nét mặt của mỗi người tạo nên một bầu không khí u ám đến đáng sợ.

Em xin phép bố Quang xuống xe đi mua nước uống, tiện thể tìm nhà vệ sinh luôn, nhịn suốt 6 tiếng rồi giờ phải giải quyết gấp không là són ra quần mất
2 chiếc xe đậu ở bìa rừng, vì có tang nên không thể làm ảnh hưởng tới những nhà xung quanh đó được. Em băng theo lối mòn ở dọc đường, chạy một mạch xuống khu làng bên dưới hỏi tiệm tạp hóa để mua nước.
Thấy người lạ vào làng thì có 3 thằng nhóc cấp 2 nhảy ra chặn đường hỏi thăm.
Biết trước là trẻ trâu ở khắp mọi nơi nhưng không ngờ tụi nó xuất hiện sớm vậy, em cũng bình tĩnh hỏi thăm lại...

- Chào các em, cho anh hỏi ở gần đây có quán nước nào không, giờ anh đang muốn kiếm một chai Lavie mà không rành đường cho lắm.

- Mày là khách du lịch hả? Đưa tao 10k thì tao chỉ.

Tụi nhỏ nhìn lấc cấc vl, muốn cho mấy cái bợp tai nhưng thôi. Lỡ xảy ra chuyện gì để người nhà nó vác dao ra chém thì xác định. Hồi ở quê em cũng hay có mấy vụ trẩu tre oánh lộn, thằng em cấp 1 gây xích mích xong chạy về nhà khóc gọi thằng anh cấp 2 lên trả thù nhưng không ngờ bị hội của thằng anh cấp 3 nhà kia phục kích trước, sau đó thì bố mẹ nó cầm mã tấu qua nhà kia phang nhau đến mức máu chảy thành sông, cuối cùng nhờ dân quân gô cổ lại hết mới yên ổn.

Dù rất bực nhưng em cũng rút tờ 10k ra, bình thản đáp:
- Anh mày đi phượt quanh Đà Lạt thôi, dẫn anh đến quán nước đi rồi 10k này là của mấy chú.

- Đậu má, 3 người = 30k

- Ờ thì đậu má 30k, dẫn anh mày đi nhanh

Tụi nhóc dẫn em vào quán của một bà thím ở cuối làng. Để ý nãy giờ mới thấy cái làng này chỉ có duy nhất một tiệm tạp hóa.

- Con hỏi mua gì đấy?

- Thím bán cho con 1 chai Lavie lớn, 1 thỏi singum với 2 gói thuốc lá nhé.

Em là em không hút thuốc đâu nhưng vì 2 thằng đi cùng kia nó nhờ nên mua giúp luôn. Sáng giờ uống hết nước mang theo rồi mà vẫn thấy khát, thời tiết khô hanh không nắng không mưa thật khó chịu.

Vừa mua nước xong bước ra cửa thì thấy 3 thằng nhóc chạy tới ngửa tay xin tiền.

- Tiền?

- Đm! Anh mày quên đi vệ sinh

- Đi vệ sinh thì liên quan gì đến tiền, tính quỵt bọn tao hả?

- Anh mày sắp vãi cả ra quần rồi đây này, 3 đứa cầm lấy miếng singum nhai đỡ đi, đợi tao 15 phút.

- "Anh mày" đi đi...hahaha...

Nhìn mặt em làm bộ giả vờ nhăn nhó thế là tụi nó được dịp cười hả hê, đứng bóc kẹo singum ăn.

Em xách đồ đi tót vào WC nhà bà thím đứng tè...xong thấy sảng khoái éo tả được.
Nhìn ra ngoài thấy tụi nhóc vẫn đứng nói chuyện không để ý thế là em băng qua con mương ở sau nhà tìm đường tắt ra khỏi làng luôn.

- Anh mày đi trước nhé mấy thằng trẩu! Đợi đến tối đi con...

Dùng singum để hòa giải chứ không bao giờ dùng tiền hay phải động tay động chân, đó là tuyệt chiêu của em dùng từ bé tới giờ khi đối mặt với những thằng trên cơ và trước các thành phần manh động thích tỏ ra nguy hiểm.

Em huýt sáo xách chai Lavie bước đi về phía đường chính thì thấy tụi nhỏ đuổi theo...
- Đm, đứng lại!

- Muộn rồi con!!!

Em leo lên ô tô và chiếc xe tiếp tục lăn bánh. Nhìn thấy chiếc xe tang đằng sau, tụi nhỏ sợ vãi ra quần không dám chạy tới nữa, phải tịt ngòi quay về.
...

Nãy đi gấp không để ý, giờ em mới thấy phong cảnh Lâm Đồng thật đẹp, những con dốc quanh co uốn lượn ở vùng rừng núi sơn lâm tạo nên một bức tranh đầy màu sắc. Ánh mặt trời ngả bóng êm dịu chiếu trên những tán lá cây ven đường làm cho không khí đỡ căng thẳng hơn.
Tiếng chim chóc bay nhảy xen lẫn tiếng thổi xào xạc của gió, ở đâu đó có tiếng thác nước chảy khiến em rất muốn bước xuống để tham quan cho thỏa trí tò mò, thích đi đây đó ngao du sơn thủy.

- H ak, cháu tốt với Quang và gia đình cô quá! Giá mà Quang còn sống thì...huhu - Mẹ của Quang nói.

- Dạ! Gắng lên cô...

- Bình tĩnh đi mình... - bố của Quang trấn an.

- Còn bao lâu nữa là đến nơi vậy bác...!

- 2 tiếng nữa cháu ak!

Trở lại với bầu không khí ảm đạm trên xe, nhìn mẹ Quang khóc mà em thấy lòng mình trở nên nặng trĩu. 2 chiếc xe chạy rất chậm rãi, phần vì đường nhiều dốc khuỷu quanh co, phần để xe linh cửu không bị va xóc.

Chiếc xe đi lên đoạn đèo Prenn thì mây đen ùn ùn kéo tới, trời đổ mưa rất to.
Đoạn đường này nghe nói rất nguy hiểm vì những khúc quanh che khuất tầm nhìn. Tài xế lái xe qua đây phải thật cẩn thận giữ đúng tốc độ, không được mất tập trung lúc lên đèo cũng như không được thả dốc quá đà lúc xuống.

Ở đây cũng là một địa điểm kì bí nổi tiếng về những căn biệt thự ma quái nằm lưng chừng đèo Prenn. Nghe nói khu vực này có một sự tích kể về cô gái buộc tóc treo cổ chết bí ẩn trong nhà hay hiện hồn về dọa du khách tham quan. Nếu có dịp em cũng phải vào đó xem thực hư mới được.

Trời mưa to như trút nước, tiếng gió rít trên từng tán cây nghe thật ai oán, não nề. Em kéo cửa kính ra nhìn chiếc xe tang đằng sau cho an tâm thì..."không thấy đâu".

- Quái thật...
Tưởng mình nhìn nhầm nên lấy tay quẹt nước mưa nhìn lại cho rõ vẫn không thấy! Em hét to:
- Bác! Bác ơi...Chiếc xe tang đâu mất tiêu rồiiii!!!!

Bố Quang hoảng hốt:
- Ủa! Xe đâu, tài xế đâu rồi??!!

Mẹ Quang:
- Có chuyện gì vậy cháu?

Bố Quang:
- Tài xế! Dừng xe dùm...

Mẹ Quang chui đầu qua ô cửa kính nhìn ra đường:
- Á! Quang ơiii..Con làm gì mà đứng dưới trời mưa thế?

Em:
- Cô nói gì vậy! Quang mất rồi mà

Bố Quang:
- Mình bị sao thế...

Mẹ Quang run lên cầm cập và khóc rất to, kêu gào tên Quang không ngừng. Em với một thằng bạn khác của Quang phải ôm chặt kéo cô ấy vào trong xe nhưng sức của 2 đứa cộng lại cũng không giữ nổi lúc này. Mẹ Quang vùng chạy bước xuống xe giữa cơn mưa, băng rất nhanh vào cánh rừng bên đường, em và bố Quang cũng chân đất nhảy xuống xe luôn dùng hết sức có thể đuổi theo sau.

- Bốp...
- AAAAAaaa....Quanggggg

Mẹ Quang ngã lăn ra đất vì vấp phải rễ cây, bùn bẩn bắn đầy mặt, tóc tai rũ rượi. Miệng vẫn không ngừng gào tên con.

2 thằng bạn của Quang cũng chạy theo sau - chân tay lấm lem bùn đất. Một đứa bị đá cứng rạch gót chân chảy máu phải đi cà nhắc, chắc vì lo cho mẹ Quang nên ai cũng chạy gấp cả mà không để ý địa hình xung quanh.

Cả bốn người cuối cùng cũng giữ chặt cô ấy, bố Quang ôm chầm lấy vợ khóc nghẹn rồi bế về xe.
- Mình ơi...Huhu...
Lúc quay trở lại, tất cả đều bất ngờ khi thấy chiếc xe tang đã ở đằng sau lúc nào không hay.

Mẹ Quang nhìn thấy xe tang thì giãy dụa:
- Con trở lại rồi...Quang ơi...

Bố Quang tức giận gọi tài xế ra hỏi chuyện...

Tiếng mưa rơi rất to nên em không thể nghe rõ được 2 người đã nói gì, nhưng có vẻ là chiếc xe tang bị trục trặc lúc ở khúc quanh...làm cho ông tài phải dừng xe lại để xuống kiểm tra, nhìn áo quần ông ta ướt át hết cũng đoán được phần nào.

Đến chiều tối, cơn mưa dông dứt hẳn, xe cũng vừa chạy về tới nhà của Quang ở Đà Lạt.

Em xuống xe đi lòng vòng quanh sân cho tỉnh táo thì thấy họ hàng nhà Quang kéo đến rất đông, một số người đến trông coi xe linh cửu, một số dẫn mẹ Quang vào phòng thay đồ, sửa soạn bữa tối.

Bố Quang:
- Cháu vào nhà nghỉ ngơi đi, hôm nay 2 bác lại làm phiền cháu nhiều rồi...
Em:
- Không sao đâu ạ! Cháu vẫn ổn!

- Bác đi xem huyệt trước, cháu ở đây đừng đi lung tung không lạc đường nhé.

- Dạ! Bác yên tâm.

Một lúc sau, dàn trống kèn bắt đầu xướng âm, em không chịu nổi nhạc đám ma nên tìm cách xin phép đi ra ngoài luôn, chuẩn bị tinh thần cho việc thức trắng đêm nay

Mục đích chuyến đi Đà Lạt này của em vừa để thắp cho Quang nén hương, vừa để tìm tung tích của Sương vì nghe bác cô ấy nói hai người yêu nhau từ trước khi lên thành phố học.

Đêm qua đem bản nhạc về phòng nghiên cứu, em quyết định mang theo cả cuốn sổ lẫn tập nháp theo trong chuyến đi này, hi vọng tìm được manh mối nào đó.

Vừa bước ra cổng thì em vấp phải một cô gái đang hớt hải chạy vào khiến cả hai đều ngã lăn ra đất - chiếc kính cận của cô ta rơi cạnh chân em.

- Xin lỗi...xin lỗi anh...Tìm giùm em cái kính...hic

- Chị không sao chứ...Kính của chị này...

Em chợt ngớ người khi thấy khuôn mặt cô gái này giống hệt Sương, cặp ngực cũng khủng không kém, có điều qua cách ăn mặc thì chị ta trông rất chững chạc, lại bị cận thị nặng.

- Cảm ơn anh nhé...Hi!

- Gọi bằng "anh" thấy ngại quá, "em" sinh năm nhiêu?

- Em 91.

- Vậy bên này làm "em" rồi! Chị đến đây có việc gì vậy, đi đứng phải cẩn thận chứ...

- Á! Suýt quên, chị có việc gấp... Gặp em sau nhé...!!!

Chị ta phủi vết bụi dính ở tay áo rồi bước nhanh vào trong nhà Quang trước sự ngỡ ngàng của em.

  nhoxken (02.11.2014 / 22:56)



>>>>>>>>>>

  nhoxken (02.11.2014 / 22:57)



>>>>>>>>>>>

  nhoxken (02.11.2014 / 22:57)



Part 16:

21h đêm, tất cả dàn trống kèn đều ngừng xướng âm để ăn tối, nhờ vậy mà em mới dám bước chân vào cổng. Nãy giờ không chịu nổi nhạc đám ma nên em đi ra vườn hoa ở phía cuối làng ngắm cảnh rồi ngồi lướt facebook.

Thấy em trở về thì bố của Quang đã hỏi chuyện ngay:
- Nãy giờ cháu đi đâu mà không báo một tiếng vậy, bác đã bảo đừng đi đâu rồi mà?

- Cháu đi dạo quanh đây thôi ạ, ngồi xe từ sáng giờ tê cả người...

- Đi đâu thì đi nhưng buổi tối đừng ra chỗ vườn hoa nhé, nãy đi gấp bác quên dặn.

- Sao lại không được ra đó ạ?! Vườn hoa cúc đẹp thế mà bác.

- Năm trước mới có người bị hiếp chết rồi giấu xác ở vườn hoa, chỗ đó ban đêm ít ai qua lại nên rất nguy hiểm, cháu là người lạ đừng có đi lung tung.

- Thế đã tìm ra hung thủ vụ đó chưa bác? Người bị giết có để lại manh mối gì không ạ?!

Máu thám tử của em lại nổi lên, cứ nghe đến mấy tin kiểu này thì em phải hỏi cho cụ thể để thỏa trí tò mò, biết là con trai cũng có thể bị hiếp dâm lỗ ass nhưng nghiêm trọng như thế này thì ngàn tin có một. Em thở phào nhẹ nhõm vì mình vừa đi từ vườn hoa về mà vẫn chưa bị thông

- Đã bắt được hung thủ rồi, nhưng sau vụ đó cũng có nhiều vụ trấn lột người đi đường xảy ra nên giờ ít ai lui tới lắm.

- Cháu xin lỗi ạ, đã để bác phải lo.

- Từ khi phát hiện ra cái xác, vườn hoa cúc trở thành nơi cúng cô hồn của dân ở đây vì thầy pháp bảo chỗ đó là nơi trú ngụ của ma qủy lang thang nên cấm kị nhiều điều, rồi gia đình của cô gái bị giết kia cũng chịu nhiều tai ương nữa...

- Ủa...người chết là nữ à bác, nãy cháu cứ tưởng là nam

- Ừm, nhà bác với nhà cô bé ấy cũng có quen biết vì thằng Quang học cùng trường cấp 3 với nó, nhưng mới năm ngoái thì vợ chồng nhà đó cũng bị tai nạn mất rồi.

Bố Quang dùng tay lau những giọt nước mắt đang rỉ ra từ khóe mắt của mình khi nhớ về những người đã khuất. Thấy thế nên em không hỏi tiếp nữa...

- Cháu xin lỗi ạ, lại đi hỏi bác chuyện ấy...

- Người chết cũng đã chết rồi, nhà kia giờ còn mỗi con bé Mai. Bác thấy phục tinh thần của nó lắm, trong 3 năm mà phải chịu tang 4 người,...giờ nhà mình có tang bác mới hiểu được cảm giác của con bé.

- Trời ơi, 4 người thì đúng là một cú sốc lớn, mà cháu tưởng 3 người chứ.

- Ngoài đứa em gái bị giết năm trước và 2 người bị tai nạn năm ngoái, thì đầu năm nay người yêu của nó cũng mới chết vì bệnh suy hô hấp, tội lắm.

- Thế sao sống nổi trời, giờ chị Mai đó ra sao rồi bác

- Nó hiện đang làm kiểm toán ở thành phố, hôm nay Mai bận việc nhưng cũng chịu khó xin nghỉ phép để đến thăm nom vợ chồng bác đấy.

- Vâng...

- Thôi vào nhà ăn tối cùng mọi người đi cháu, bác mới xem huyệt về rồi, chiều mai bắt đầu đưa tang...
...

Em vừa đẩy cửa bước vào thì đã gặp ngay cô gái đeo kính hồi chiều đi ra. Trên tay chị ta đang cầm chiếc áo blazer, tay kia thì kéo kéo cổ áo thun cho bớt nóng - chắc do trong nhà không bật quạt nên mới vậy.

Mải nhìn những đường cong tuyệt mĩ trên người và vòng 1 cực khủng đang đập vào mắt mà em không để ý đến lời chào của chị ấy.

C:
- Ồ! Lại gặp em rồi...

E:
- ....

C:
- Này em...

E:
- ....

C:
- Cậu kia, chị cận chứ không mù đâu nhé, nhìn gì đấy?

E:
- Ơ! Em xin lỗi, tại em tập trung quá

C:
- Tập trung gì mà lại nhìn chỗ đó hả, đừng tưởng nhặt kính giúp tui rồi thích làm gì thì làm?

E:
- Em không dám đâu, do đói quá nên em cứ tưởng đó là đồ ăn. hic

C:
- Lại thế nữa...

Đang nghĩ cách giải thích hành vi éo femplay này cho thỏa đáng thì bố của Quang đi từ phía sau lên tiếng...
- Cháu làm gì mà đứng ở cửa thế, vào trong đi chứ...

E:
- Dạ...có chút chuyện thôi ạ...

Bố Quang:
- "Mai" về rồi à cháu, sao không ở lại ăn tối đã.

C:
- Giờ cháu phải qua nhà lau dọn đồ đạc, chiều mai đi hạ huyệt thì cháu sang ạ.

Bố Q:
- Nhà cũng gần mà, việc gì phải vội thế Mai? Bác gái muốn giữ cháu lại nói chuyện thêm tí nữa đấy.

C:
- Mai là ngày giỗ của em gái cháu nữa nên phải về gấp, đến thăm vợ chồng bác thấy không sao là cháu yên tâm rồi.

Bố Q:
- Vậy thì cháu về nhà sớm đi, đi cẩn thận nhé Mai.

C:
- Cháu chào bác ạ!
- Chị đi nhé em...chị không giận nữa đâu...Này...gì mà nhìn chị hoài thế?

E:
- Chị về...cẩn thận nhé!

Nãy giờ em hơi bất ngờ khi biết chị ta tên "Mai" nên trả lời khá ấp úng khi bị hỏi đến. Đợi Mai bước hẳn ra ngoài cổng thì bố của Quang mới nháy mắt cho em biết, Mai chính là người lúc nãy mà bác ấy nói đến.

Sau bữa tối thì tiếng trống kèn lại nổi lên, đêm hôm đó em mất ngủ toàn tập, sáng ra mắt phải dùng băng dính dán căng hết cỡ mới tỉnh được đến chiều
Người trong làng và họ hàng của Quang đã tập trung về cổng nhà khá đông, đoàn người đưa tang lặng lẽ bước đi và tiến thẳng tới nghĩa địa, nơi yên nghỉ cuối cùng.

Mẹ của Quang hét và khóc rất to khi thấy chiếc quan tài vùi dần vào đất, còn bác trai thì dùng tay lau từng giọt lệ trên mắt khóc nghẹn, em cảm thấy thương hai vợ chồng bác khi phải chứng kiến cảnh người đầu bạc phải tiễn người đầu xanh như vậy.

Đám ma kết thúc, tất cả mọi người đều trở về nhà, còn em nán lại cùng bố mẹ Quang thêm một tí để tạm biệt người bạn lần cuối.

Trời bắt đầu đổ mưa chiều, từng giọt nước mưa nặng hạt đổ xuống nghĩa địa khiến cho bầu không khí trở nên đau thương và u ám, đây có lẽ là một khoảnh khắc đáng nhớ mà em sẽ không bao giờ quên.
Nước mưa ngấm dần vào áo quần và gió lạnh rít lên từng cơn khiến tay chân ai cũng run lên bần bật. Bố mẹ Quang cuối cùng cũng chịu ra về, em bước thật nhanh theo sau hai người họ tới cổng nghĩa địa.
...
Đâu đó trong dòng cảm xúc đượm buồn có chút luyến tiếc khiến em muốn quay đầu lại nhìn một lần nữa...
Và em đã thấy một cô gái trông rất quen đang đứng cạnh ngôi mộ mới đắp vẫy tay chào mình. Đó là Sương?

Không...

Cô ấy đeo kính...Đó là Mai, người mà em mới gặp hôm qua
Like [1] : xuanthutk1 , Thích điều này!


  Tổng số: 231
<< 1 2 3 4 ... 24 >>

Member quản lý: mapham9x

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống