Cảm ơn bạn đã ghé thăm Thehe9x. Quảng cáo có thể làm bạn bất tiện nhưng là nguồn sống duy nhất để duy trì và phát triển. Xin cảm ơn!
Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập

Lần hoạt động

The Khải Huyền. (Cực Gay Cấn)


Đánh giá:(Hay 230 - Không Hay 142) 230 / 142
Lượt xem:55139 - Bình luận:187
1 2 3 ... 19 >>

  Worrying (06.05.2015 / 13:00)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



Tình trạng: đã Full và đang up.
Mình xin gửi đến phần 1: A Daily life (1 ngày bình thường)


Shit just happened.

Nước thì hết, những cái chuyện đơn giản và bình thường hàng ngày như đi toilet đến bây giờ cũng là cả 1 vấn đề lớn. Nước không có mà uống thì lấy gì mà xả toilet. Còn mấy hộp sữa có đường và mấy hộp Vfresh cam, nhưng mấy thứ đó càng uống càng thấy khát, chỉ cầm hơi chứ sống thì không được.

Mấy hôm nay trời mù, không ra ngoài được. Ra được nhưng Tôi không dám, trời mù chúng nó không dám ra đường nhưng ngồi trong nhà chúng nó ngó ra được, thằng nào đói quá nó nhảy ra vô rồi kéo vào trong thì chết.

Lang mang quên giới thiêu, Tôi 21 tuổi, sinh viên, survivor, legend . thích gọi gì thì gọi vì thời buổi này không ai care cả. Giờ là ngày nào của tháng 6 2014 Tôi cũng không biết. Đại khái là có 1 cái dịch như zombie trên phim Mỹ ý. Xong cả rồi, nhưng Tôi thì còn sống.

Chúng nó cũng chẳng phải zombie, zombie là chết rồi nhưng mà đi lại được và ăn não người , không nói, không tư duy nhưng lũ này thì có. Họ mắc bệnh gì đó kiểu như chó dại và suy giảm miễn dịch như HIV, mắt đó ngầu lúc nào cũng long sòng sọc, miệng chảy dãi lỏng tỏng, da xanh ngoét. Tay chân thì khô đét lại vì thiếu dinh dưỡng, hệ miễn dịch cũng đi tong vì thấy con nào con nấy bị thương thì lở loét hết cả ra, dòi bọ lổm ngổm. Nói chung thì bề ngoài cũng như zombie nhưng não của tụi này còn sống. Chúng săn theo bầy, sống theo ổ thậm chí theo gia đình, con lớn kiếm ăn cho con bé, có điều không thấy chúng nói chuyện, chỉ tru tréo lên như chó thôi.

Thứ duy nhất chúng nó sợ là ánh sáng, cơ mà phải sáng như mặt trời, nắng thật gắt. Lúc này bọn nó hình như bị lòa, không thấy được. Còn trời mù mù như sắp mưa thì bọn nó vẫn có thể phi ra ngoài được có điều không được như trời tối.

Tóm lại Tôi quy cho bọn nó bị bệnh dại nhưng chưa chết mà thôi, ăn thì bọn nó ăn tất, có lần Tôi thấy nó ăn cả giấy các tông chắc vì đói quá, nhưng chủ yếu vẫn là người. Thịt tươi mà, 1 con thì nó xé ăn đủ no thôi, nạn nhân nếu sống cũng lây bệnh dại như nó.còn 1 bầy thì nó ăn cái si líp không còn. Cái gì có máu là liếm sạch sẽ.

Đôi khi đói quá chúng nó ăn lẫn nhau, cái này Tôi chưa thấy nhưng đêm đêm chúng nó túa ra đường tìm không thấy ai Tôi lại nghe vài tiếng tru tréo, thường là con này cắn con kia nên tru lên rồi nguyên 1 bầy xông vào ăn tạp.Sáng ngó ra thấy còn vài cái xương cẳng và xương sườn mỗi thứ 1 nơi. Không bấy nhầy cho lắm vì Tôi đã nói là có máu chúng nó ăn sạch.

Đó, bản chất tụi nó là rứa nên Tôi chỉ ra ngoài được ban ngày. Cách đây hai tháng thì Tôi sống với 2 thằng nữa.1 thằng thì tham quá bị đớp chết, 1 thằng thì cẩn thận quá cũng bị đớp chết. Thằng Trung Tôi còn vác về được xong thả nó ra, thỉnh thoảng thấy nó đi cà ngơ đầu đường lúc chập tối còn thằng Hùng thì bị ăn sạch không còn gì cả.

Giờ chỉ còn mình Tôi trong nhà, mấy hộp đồ hộp và đồ uống đủ sống cho 2 ngày nữa. cả tuần vừa rồi không nắng, Tôi sợ không dám ra. Nhà 4 lầu, cửa chính là cửa sắt rồi tớicửa kéo, thêm 1 lớp cửa kính 1 phân nữa nên Tôi không sợ tụi nó xô vô lúc ngủ, đi ra đi vô thì dùng thang dây vì mở cửa kéo ồn lắm, mấy con trong ổ nó nghe, tối ra nó lùng tìm ra nhà thì bỏ mẹ. Vậy nên Tôi dùng thang dây, tay chân tụi nó cứng, leo không được, cùng lắm là đu đu thôi, có gì Tôi cắt dây, chứ mở cửa kéo ra 1 bầy 4-5 con nó ập vô có mà giữ cửa bằng mồm.

Cách nhà 30m có đậu sẵn chiếc Triton của ông hàng xóm, thường thì leo xuống xong Tôi phi tót vô xe lái đi kiếm đồ, hôm nào trời thiệt nắng thì chạy lòng vòng xem ai còn sống không nhưng thường chỉ là vô vọng.

Đường phố vắng tanh, cũng xe máy xe hơi vứt ngổn ngang trên đường như phim mỹ rồi cỏ cây tùm lum. Nhà nào khóa cửa thì thôi chứ có cửa thì không được đứng đó ngó vô, cái đó là ổ của tụi nó sợ nhất là mấy con còn khỏe, nó nhắm mắt nhảy ra quặp mình xong lôi vô. Xương xẩu da thịt thì đầy đường, mới đầu còn sợ sau có lần Tôi lấy Tôi lượm chọi vô ổ tụi nó xong rồi chạy.
Vũ khí trên người Tôi là 1 cây kanata của Nhật chừng 1 mét nặng 3 cân, 1 con dao đi rừng , 1 cây AK-47 của Liên xô double mag ( 2 băng đạn dán ngược với nhau để thay cho nhanh, chỉ cần lật ngược lại cắm vô) và 2 băng rời nữa tổng cộng là 4 băng, đạn Tôi chỉ nhét 25-27 viên/ băng vì nhét nhiều để lâu không bắn sợ lò xo nó chùng. Sơ sơ trên người tầm chục ký khá là nặng. Hồi chưa có tactical vest là áo đựng đạn phải nhét đùi nhét đít chạy nó cấn đau lắm. Sau qua câu lạc bộ súng sơn lượm được cái áo dù hơi rộng nhưng cũng ra dáng 1 tý. Ban ngày thì vác Ak ra bắn vô tư, miễn sao bắn xa nhà, tại vì tụi nó cũng khôn lắm, bắn từ sáng mà cả quận nó nghe là tối nó kéo đến đông đặc. Ban đêm mà bắn thì xin lỗi anh luôn, trừ khi anh đủ đạn bắn tới sáng không thì vỡ mồm.

Cây Kanata là Tôi lấy trong căn biệt thự của 1 ông chung đường, cây AK thì thấy lượm ở chỗ cầu kênh tẻ, cái chốt của mấy anh CSCĐ ở đó bị tụi nó hốt nên còn súng không ah, cái áo chống đạn cũng không còn. Có cả khiên với mũ nữa mà khiên không biết lấy làm gì, mũ thì máu không với nặng quá Tôi không lượm. Mấy ổng chống bạo động gì mà đạn AK mỗi anh 5 viên, súng lục thì toàn đạn cao su. Hồi sau Tôi phải ra kho tiểu đoàn của mấy ổng mới lụm đủ đạn, mà hồi đó còn 2 thằng kia mới dám đi ,giờ mà bắn hết chắc mạng zụt.Hồi vào kho có cả MP5 và shotgun của Tiệp khắc nhưng AK vẫn hơn cả, ít hóc đạn, bắn mạnh và xuyên còn MP5 tuy nhẹ nhưng chỉ tạch tạch như mèo so với cả đám lố nhố hàng chục con đang chạy tới,chúng không phải là zombie nên không cứ phải nhắm vào đầu, cứ nhắm vào nội tạng là được. Shotgun chỉ bắn tầm gần, nặng và đạn giới hạn nên tôi thường không đem theo.

Bắn giết bao nhiêu con rồi Tôi cũng không nhớ, gần thì Tôi lấy dao bửa xa thì bắn rồi chạy. Thường ban ngày tụi nó trốn, Tôi đi kiếm đồ ăn vô bắn chết hết như đi săn. Đêm tụi nó săn ngược lại mình vậy là công bằng.
Tụi nó Tôi chia làm 3 loại, loại 1 là mấy con to, đô con, còn khỏe thường là mới bị dịch, loại 1 này tụi nó chạy được, gặp chỉ có nước bắn chứ không tụi nó rượt dữ lắm và là mấy con đầu đàn. Loại 2 là Tôi lâu bâu, dí mình thì không lại nhưng mà tụi nó làm 1 đám quây mình lại cũng ăn cám, tụi này chậm hơn chạy cà bạch cà bạch. Loại cuối là mấy con què quoặt tong teo với tụi con nít, tụi này thường được 2 tụi kia nuôi chứ Tôi gặp Tôi gặp Tôi đạp cho bể sọ chứ không chặt mất công rửa dao.


Quay lại tình trạng ban đầu, Tôi tính chiều nay nắng thì ra ngoài kiếm nước vì khát quá rồi nhưng chắc không được, đợi tới mai thì kiểu gì cũng phải ra. Khổ nỗi nước ngoài siêu thị đã hết giờ chỉ có lùng ở tiệm tạp hóa hay nhà dân mới có. Hồi trước còn 3 thằng, thay nhau đu lên bể nước hàng xóm mà lấy, giờ còn 1 mình Tôi không dám đu với lại bể nước quanh khu vực cũng bị tụi Tôi hút sạch rồi. Quên nói là Tôi ở quận 7, gần cầu kênh tẻ với lotte, Khu này là khu bàn cờ, năm chục mét có 1 cái ngã tư, có chuyện gì dễ chạy mà tụi nó không vây được. Chứ ở mấy chỗ khác, tụi nó bịt 2 đầu chỉ có chết.
Miệng khô quá, môi nẻ ra muốn giựt từng mảng xuống cũng được, trời Sài Gòn không nắng nhưng hừng hực gió lào, bức bối không thể nào chịu được. Gía mà được tắm, giá mà có máy lạnh, giá mà có nước mát. Trời ơi, những thứ mà trước đây quá đơn giản thì bây giờ lại là 1 sự khát khao và thèm muốn hơn bao giờ hết. 1 mình Tôi trong phòng, cánh cửa mở hờ không đem được bao nhiêu ánh sáng. Tôi nằm ngửa trên đệm, duỗi thẳng tay chân và nhắm mắt, mồ hôi rít rịt trên da thịt và chua ngoét, đầu óc u u. Tôi thường nhằm mắt rồi suy nghĩ, theo dòng suy nghĩ sẽ hiện ra bao nhiêu là hình ảnh là đồ ăn, nước uống là bờ biển là món bánh xèo là ly café, là bất kỳ cái gì tôi muốn. Tôi cố nhớ lại từng chi tiết của 1 cuộc sống hàng ngày, thức dậy, ăn sáng rồi đi học, đi chơi nhưng tuyệt tôi không muốn nhớ tới ai cả. Gia đình, bạn bè …mất hết rồi…tôi không muốn nhớ.

Tôi cứ nằm như thế, giờ này qua giờ khác, thỉnh thoảng tôi cử động cái tay 1 chút, để chắc rằng mình còn sống và vì tôi không muốn mở mắt, mở mắt sẽ chỉ thấy 1 cái trần nhà trống trơn cuốn đi hết những dòng suy nghĩ. Cô đơn, lạc lõng, buồn, sợ hại, lo âu, những gì tột đỉnh đau khổ của 1 con người. có lần tôi kê súng vào họng nhưng không bóp cò được, không thể được. Cũng có lần tôi chờ chúng nó tới, 5 bước, 3 bước, tôi mong nó nhảy lên vồ lấy tôi nhưng không, tất cả như 1 phản xạ … tôi siết cò. Thứ quý giá nhất tôi có là giấc ngủ, nhắm mắt lại, thời gian cứ trôi đi và tôi không biết gì hết, đôi khi tôi còn được mơ, mơ về với gia đình, được ăn cơm, được chơi với cháu trai cháu gái, tôi muốn ngủ, bao nhiêu cũng được, ngủ cho đến ngày cuộc đời này được cứu rỗi.

Nhưng cái gì rồi cũng quen, con người rồi cũng sẽ phải sống. Tôi có thời gian suy nghĩ và chiêm nghiệm, tôi định nghĩa được bao nhiêu là thứ bao nhiêu là nguyên tắc, tôi như 1 triết gia, tôi thấy nhiều điều tôi chưa thấy và có lẽ nếu trở về như cũ tôi sẽ lam được gì đó thật lớn lao. Ngoài ngủ, việc ra ngoài cũng đầy thú vị, nó như 1 cuộc đi săn và tôi là người thợ săn nhưng cũng có cảm giác bị săn, 1 cái gì đò rất mạo hiểm nhưng hấp dẫn. Vào hay không vào, có hay không có, lấy hay không lấy, những quyết định có thể rât táo bạo rồi hả hê hoặc hối không kịp. Nhưng sống tới ngày hôm nay thì tôi không phải là 1 kẻ táo bạo.

Tôi có 1 nguyên tắc để giữ mình sống đó là tính 3 bước tức là làm chuyện đó phải tính toán, nếu không được thì phải trả giá như thé nào, bước thứ 2 là phải có giải pháp như plan B , và nếu plan B không đước thì cần có plan C.
Cuộc sống ở đây không như phim, tôi không ngu mà thò đầu vào 1 cái shop&go tối đen như mực với đầy máu vương vãi để đổi lấy vài lon nước hay bịch bimbim, không bao giờ. Tôi thà cho nó “sáng nhất Sài Gòn” rồi vào lượm mót vài thứ còn sót lại còn hơn liều mạng. Phim cần kịch tính, cần thót tim, cần hồi hộp. Tôi là thằng chó chết duy nhất còn sống ở SÀI GÒN thì cần gì phải thể hiện ?

Đôi khi đói quá đầu gối cũng phải bò, cũng cần chút xíu mạo hiểm và quyết đoán như bây giờ. Tôi còn gạo nhưng khong thể nấu nó với nước Vfesh được, tôi cần nước. 3h24 nếu tôi ra ngoài thì còn khoản 2 tiếng trước khi tắt nắng, hoặc hôm nay sẽ ăn mì gói sống. Quyết đoán nào
Quyết đoán nào…

Được rồi, tôi sẽ ra ngoài. Nhưng đi đâu, nước ở đâu ? cái lotte mart gần nhà đã sạch nước, các tiệm tạp hóa cũng vậy. Chỉ có 2 cách là xô cửa vào nhà dân tìm bình nước còn sót hoặc tìm tiệm tạp hóa bên Q4. Gần mà chắc, thời gian không có nhiều tôi sẽ tìm nước trong nhà.
AK-check
Dao-check
Kiếm-check
Chìa khóa xe-check
Đạn- check
Bao tay- check

Tạm mô tả về tôi, như 1 thằng phiến loạn ở Syria lỉnh kỉnh đủ thứ, giày boots, quần rằn ri, áo thun và vest. Tôi cao 1m78 và nặng 60 ký lô, 6 múi, sức bền 2 cây số với đủ phụ tùng và 4km nếu không có phụ tùng. Quần áo càng gọn càng tốt, áo tay dài sẽ khiến nó chụp lấy bạn dễ hơn, kể cả đầu tóc càng trọc cũng càng tốt nhưng bao tay là phải có, đấm vào nó để bị xướt tay là chết vì virus lây qua đường máu và dãi.

Leo lên sân thượng, đo góc mặt trời để tính thời gian trời tối, trừ hao 30p. “Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng, ngày tháng mười chưa cười đã tối”, cách chính xác nhất để biết bao giờ trời tối là coi mặt trời nằm ở đâu chứ không phải là đồng hồ. Nhìn xuống đường thấy trống , tôi đu thang xuống và leo lên xe. Làm việc khoa học cũng là cách giữ cho tôi sống, các khu tôi đã kiểm tra và sục xạo được gạch bỏ trên bản đồ, tôi cần đi qua khu Huỳnh Tấn Phát để kiếm nước. Nhà được khóa ngoài là nhà bị chủ bỏ đi, không có ai, không vào nhà ống vì nhà ống chỉ có 1 đường vào, bị bịt coi như chết, tôi thường lựa biệt thự nhà có sân vườn. Thường có cửa kính, 2-3 phát đạn là có thể vọt ra. Lái xe hơi, mẹ ơi điều mà trước đây nằm mơ tôi mới được thấy giờ thì tôi có thể tới salong auto 1 thùng xăng và lựa chiếc nào tôi thích. Nhưng tôi cần thứ gì để giữ mình sống nhiều hơn, đây là chiếc Triton 2 cầu, thùng sau để vừa 1 chiếc xe máy, tời kéo, xích cứu hộ. Tất nhiên là tôi không dùng nó dể cứu hộ ai hay để ai cứu mà để phá cửa. Thùng sau xe là chiếc ducatti monster, “a noisy boy”, tôi đã nói rồi, làm cái gì cũng có plan B, tất nhiên chiếc Triton bị lủng lốp thì tôi cần phải có cái gì để về nhà, có lần xe cán đinh ở Nguyễn Văn Linh, nếu chạy bộ về nhà thì thân tôi có lẽ giờ đã thành đống cứt nào đó trên đường.

Lái xe vòng vèo qua đủ thứ ngổn ngang trên đường từ xe hơi, xe máy đén cả nhứng thứ không hiểu trong con hoảng loạn người ta lôi ra làm gì như giường chiếu và cả bàn ghế. Đến khu biệt thự, tôi đi chậm chậm, tôi cần tìm 1 căn càng to càng tốt, nhà của bọn nhà giàu lúc nào cũng thú vị hơn cả. Đây rồi, có 1 căn màu trắng, lền lát gạch đỏ, khóa ngoài, tôi luôn thích màu trắng, dừng xe, móc tời vào cửa, leo lên xe de sát cửa rồi lấy đà kéo phăng chúng đi. Tiếng xích và cửa sắt đổ loảng xoảng nhức óc, tối xuông xe, lên đạn rồi tiếng vào. Cửa chính là cửa gỗ, kê nòng vào ổ khóa, nhắm mắt, bắn 2 phát. Mảnh gỗ văng khắp người, lúc còn lựu đạn thì tôi thích giật lựu đạn hơn nhưng cái gì vui đến lúc cũng phải hết.

Tiếng cửa gỗ lâu ngày kẽo kẹt nghe rợn người, trước khi tiên vào bất kỳ đâu phải kiểm tra 3 thứ, 1 là nền phải bụi bặm chứng tỏ không ai đi lại, hai là phải có ánh sáng, ba la phải có trên 2 đường thoát ra. Đây là 1 căn nhà đẹp, toan đồ gỗ cao cấp, cái TV led 50 inch mỏng như lá lúa vậy, nền đầy bụi và căn nhà khá sáng nên tôi yên tâm nhưng không thấy đường ra thứ 2. Tới đây rồi đành liều vậy, qua phòng khách là tới ngay căn bếp. có 1 bình Lavie 19l còn hơn phân nửa, tôi đã thấy nhưng chưa vào ngay được, vì không quan sát được toàn bộ gian bếp, đưa súng lên tôi bược vào. Cái khoảnh khắc lướt qua cạnh tường để nhìn vào 1 căn phòng luôn khiên tôi thót tim nhất, cò súng được siết tới mức chỉ cần kéo nhẹ là nó sẽ kéo 1 tràng khiến cho bất cứ cái gì đang nhảy bộ vào sẽ văng ra lại, im ắng đến mức tôi nghe được mạch trên 2 thái dương, hít 1 hơi tôi đưa đầu vào

…”Clear…” không có ai, tôi thở phào rồi bưng bình nước lên dốc ngược vào họng cho đã khát, rồi cả rưới lên đầu cho trôi đi cái mùi chua ngoét, nhưng 1 bình thì chưa đủ. Tôi vặn vòi bếp, mở tủ lạnh. Không có nước. Mẹ ! không có nước, đảo 1 vòng trong nhà vẫn không có gì, tủ lạnh toàn đồ mốc meo và thối vô cùng, tủ bếp chỉ còn lại mấy thứ gia vị linh tinh để nấu ăn. Lôi bình nước ra salong tôi ngồi phết xuống, còn 45p.

Nên ra xe đi về hay tìm căn thứ 2? Căn thứ 2, tôi nghĩ…

Quăng bình nước lên thùng xe, tháo băng đạn, kéo khóa nòng để văng viên trong nòng ra, lên xe và đề máy vô tình tôi nhìn vào kính hậu để chuẩn bị de ra chợt thấy con đường đầy cỏ lấp bên cạnh căn nhà, “bể bơi”, tôi nghĩ…”nhà rộng như vậy phải có bể bơi”.

Hăm hở tôi trèo xuống, lại lên đạn tiến vào, mấy cây chuối cảnh che tán làm con đường khá tối và u ám như vào cõi chết vậy, bình tĩnh đưa súng lên và bước tới, 1 bước, 2 bước tôi đã thấy thềm bể, thêm 1 bước cả 1 cái bể bơi 30m2 lộ ra trước mặt. có điều nước xanh lè màu tảo. Kệ bố nó, có còn hơn không Tôi quay lại xe xách can để múc nước. vì khuất tầm nhìn nên tôi phải gài ‘’dây báo động” ở cổng rồi mới quay vào. Dây báo đông là 1 sợi dây 5 mét bằng thép, trên có buộc 3 lon sữa bò bỏ sỏi, khi vạn bất đắc dĩ vào vào chỗ nào chỉ có 1 đường ra thì phải gài dây báo động dể chúng có tiến vào bịt hậu thì nghe tiếng còn quay ra bắn trả cho kịp. Múc 4 can 30lít xách ra thì trời vừa sẩm tối, nhưng mà nước có xài được không, mùi hơi tanh nhưng tôi muốn kiểm tra liệu còn có gì dưới bể ? có cây sào vớt lá tôi chọc xuống ngoáy vài vòng, ơn trời, chẳng có gì dưới đó.

Yên tâm quay ra xe, tháo dây lon, thay bằng dây “bảo hành”. Dây bảo hành chỉ là dây dù, cột chắn ngang cửa ra vào những nơi tôi sẽ trở lại vài vòng để chắc chắn lần sau quay lại sẽ không có “tàu lạ” ở trong đó, nếu dây đã đứt coi như có “Tàu lạ”. lại lên xe, tháo đạn trong nòng, lái về. Vừa về tới cũng là lúc trời tối, 4 can x 30 lít là 120 lít tức hơn 1 tạ 2.
Vác lên thang dây chỉ có nước tréo họng, Tôi lôi chúng sền sệt từ xe về nhà rồi quăng đó, chỉ đem bình lavie lên nhà, mấy cái can nước sáng mai mở cửa sắt ra lấy chưa muộn.

Leo lên, tháo đồ, tẩm cái khăn ướt và lau sơ, ôi mẹ ơi mát quá. Lại nằm ngửa ra, nhắm mắt và hài lòng, có điều cái bụng cho tôi hài lòng không lâu. Mò xuống bếp, nước hiếm nên tôi có thể tạm bỏ qua màn vo gạo, lương thực không phải là mỗi lo quá lơn vì 1 bao gạo có thể ăn hàng tháng trời và gạo thì ê hề khắp nơi và vô cũng dễ kiếm lại không hư, nước mắm cũng vậy. Tôi có bếp và bình gas, 3 bình là đằng khác nên chuyện nấu nướng không quá khó chỉ có điều tôi thèm đồ tươi, thèm bát canh rau muống, thèm miếng thịt bò tái. Giờ ăn chỉ để sống, thường tôi ăn với đồ hộp hoặc cơm trộn mấy hũ sốt BBQ, miệng khô khốc uống nước cho trôi vậy.

Lại xong bữa tối, giờ từ kẻ đi săn tôi trở thành bị săn, buổi tối thú vui duy nhất là ôm mền lên sân thượng nằm. Tôi sẽ kể về 1 buổi tối của tôi, đêm nay có trăng nên tôi cần phải trùm mền nếu không chúng sẽ thấy dáng người và hò nhau bu lại, tôi nằm rạp xuống nền gạch còn ấm nóng bởi cái nắng sài gòn. Mắt trời tắt hẳn, chúng túa ra ngoài, 1 vài con rồi cả đám, lơ ngơ, đi khập khiểng, con đứng,còn ngồi, con lết lát từng bước. Chúng cứ đi mà chẳng biết đi về đâu, đôi khi tôi còn thấy chúng đáng thương, có cả những con mẹ lôi sềnh sệch đứa con của mình hay ôm lấy xác chúng nó. Những con khỏe hơn hay đói ăn thì sục sạo, nhìn vào từng nhà, tay cào cửa với 1 cái hy vọng nào đó chúng sẽ đổ sập . Trăng sáng, sài gòn hoa lệ trước đây giờ không 1 ánh đèn, tôi mong 1 ánh sáng le lói ở đâu đó để biết rằng mình không 1 mình nhưng chỉ là hy vọng. trên này như 1 đài quan sát của tôi, tôi có 1 cây đèn lazer 3wat để hy vọng nếu có ánh sáng sẽ rọi về hướng đó để liên lạc và cả 1 đống củi cùng chai xăng.Cũng như Robinson trên đảo hoang vậy, tôi sẽ đốt chúng nếu thấy máy bay, đống cũi đã mục ruỗng như chưa 1 lần sáng lên.
Tiếp Phần 1 :
Tôi nằm mãi, suy nghĩ mông lung mãi có khi thiếp đi khi nào không hay. Nhưng hôm nay thì không, tôi cần đặt cho bọn chúng 1 cái tên, thực lòng dù họ đã mất hết tính người nhưng tôi vẫn ái ngại khi gọi họ là “chúng”. 1 Cái tên gì đó như 1 căn bệnh, tiếng anh bệnh dại là Rabies nên tôi sẽ gọi họ như vậy “Rab”. Bọn “Rab”, già trẻ lớn bé, không chừa 1 ai, đủ mọi thành phần từ những tay đại gia vòng vàng còn xúng xính, đồng hồ rolex sáng chói cho tới mấy cô nàng hot girl đầm váy rách nát miệng đầy máu, giàu mà làm gì giờ cũng ngáo ngơ cả mà thôi. Tội nhất là mấy đứa con nít, có đứa không còn nguyên hình hài, lê lết bênh vệ đường chờ chết, có buổi sáng tôi xuống đường thấy 1 đứa bị ăn nát 2 chân, đang cố bò vào mái hiên nhà để tránh ánh sáng thiêu đốt. Nó bất lực, 2 tay cào rát trên mặt đường tóe máu, tôi tiến lại nhưng vì mắt đã lòa bởi mặt trời nên nó không thấy và vẫn gào thét trườn đi. Nó tầm 9-10 tuổi, 1 đứa con trai, đáng lẽ tôi nên cho nó 1 phát súng ân huệ, để giải thoát cho nó, tôi kê súng lên đầu nó vẫn không biết cứ trườn đi. Đang định kéo cò thì tôi thấy trong túi quần nó lòi ra 1 tờ giấy, tôi lấy ra đọc mấy dòng chữ viết vội:

“Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Tôi Nguyễn Thị Hằng vắng số không còn sống được bao lâu để lại con trai tôi Hoàng Tuấn Anh sinh ngày 23/4/2004, Lạy ông đi qua bà đi lại đại từ đại bi cưu mang cháu, cứu cháu qua khỏi cơn bi cực. Gia đình tôi có tài sản giấu ở Két sắt trong nhà đủ cho ông bà chú bác sung túc, ngàn lạy ông bà,vạn lạy ông bà cứu cháu, cháu sẽ chỉ chỗ lấy tài sản
Mô Phật”

Đọc xong tờ giấu mà lòng đau như cắt, tôi quay lại xe lấy miếng bạt phủ trên chiếc xe máy ra che cho nó, thoát khỏi ánh nắng thằng bé bớt đau đớn và nằm yên. Không thể làm gì hơn, tôi bỏ đi.

Dù đã bắn giết không biết bao nhiêu Rab tôi vẫn hạn chế nhất có thể, vì họ chỉ bị bệnh mà thôi, tôi vẫn hy vọng họ có thể trở lại bình thường hoặc tự khỏi bệnh. Thường thì tôi bắn vào chân chọ họ ngã quỵ xuống nhưng nếu đông quá thì vẫn phải cứu mạng mình trước.
Đêm sài gòn có chút gió mát, tôi úp người lại kê 2 tay làm gối và nhìn xuống, dưới kia họvẫn đi lại, lùng sục, tôi lôi ống nhòm ra quan sát.Đêm nào cũng vậy nên tôi cũng nhận ra nhiều “người quen”, tôi cũng đặt tên cho họ, Hải Anh Hot girl chẳng hạn, dù đã biến thành thứ sống dở chết dở nhưng cô ta vẫn đẹp 1 cách không chối từ được,hôm này Hải Anh có vẻ yếu hơn mọi ngày, chỉ ngồi ở vệ đường nhìn qua nhìn lại coi bộ chờ thời. Hải Anh có lẽ 20t, áo ctop top màu trắng thể hiện được những gì cần thể hiện và quần short jean, tóc vàng hoe. “Phải chi em ấy không bị bệnh” lúc nào thấy Hải Anh tôi cũng đều nghĩ như vậy rồi phì cười. Tối nay tôi còn thấy có cái Bảo Lựu Đạn, thằng cha đô con to khỏe xăm đầy mình, lúc nào cũng chạy tới chạy lui lùng sục khắp mọi nơi, có lần hắn lôi đâu về được 1 cái chân giò rồi 1 mình “chiến” hết với lũ còn lại, xem bọn họ cắn xe lẫn nhau cũng là 1 thú vui. Chút gì đó tính người vẫn còn nên họ cũng vỗ ngực, tru tréo như hàng tôm hàng cá rồi mới lao vào nhau, tôi luôn thích màn dạo đầu này nhất.

Mãi cũng hơn 9h tối, tôi quay vào đi ngủ. Trong phòng có nệm, có bàn ghế, thùng đạn và mấy hộp nước, có toilet trong phòng mà chỉ dùng để đánh răng rửa mặt. Phòng chỉ có cửa sổ thông với giếng trời, hôm nào đọc sách thì tôi dùng đèn tuýp thắp bằng ac-quy, còn không tôi đốt đèn cồn, khi nào hết tự tắt. Đèn cồn không sáng, chỉ le lói nên không làm chói mắt. Cởi hết quần áo tôi leo lên giường, lúc nào cũng 1 thân mình , lúc nào cũng suy nghĩ nên tôi không suy nghĩ nữa. Có bao giờ bạn tự hỏi, không phải đi học, không có internet, không có TV thì bạn làm gì hết 1 ngày ? Cũng chẳng có ai để gặp. Tôi thì phải kiểm việc để làm, lập kế hoạch, tập thể lực, lau chùi nhà cửa súng đạn, mài kiếm, giặt quần áo, cạo râu, tỉa lông mày , trời ạ có hàng tá thứ bạn phải làm vì quá buồn chán, những thứ trước đây bạn chưa hề làm. Có lần tôi lôi về được 1 đống màu vẽ, cũng tô tô vẽ vẽ với hy vọng khi con người trở lại thời hoàng kim nó sẽ nằm trong 1 bảo tàng nào đó với danh nghĩa là bức họa ra đời trong một giai đoạn tăm tối của loài người.

Cuộc sống cứ như vậy, ra ngoài, lo ăn, lo uống, rồi làm đủ thứ trò. Tôi rất tinh tươm sạch sẽ, khong như những gì mọi người đang nghĩ vì chăm sóc bản thân c ũng là 1 cách giết thời gian mà. Đôi khi tôi ước có 1 người bạn, ngồi đó thôi, không cần nói gì cũng được, ngồi đó chỉ để tôi thấy không còn cô độc, để tôi quan tâm chăm sóc, để đồng hành bên cạnh ghế lái. Tát nhiên tôi đã từng có bạn đồng hành nhưng họ “đi” cả rồi.

Thời gian rảnh rỗi khá nhiều nên tôi cũng có những kế hoạch lớn, tôi định rời thành phố, biết đâu ở bên kia con người ta vẫn khỏe mạnh, có những trại tập trung, có quân đội bảo vệ. Cả nước Việt Nam này hơn 90tr dân, phải có ai đó còn sống, phải có những con người như tôi chứ. Tôi đã chuẩn bị,tập trung đạn dược, chuẩn bị phương tiện nhưng như tôi đã nói, tôi không phải là kẻ mạo hiểm. Tôi cần người đi với mình, lỡ độ đường xe hư hay bị nhóm khác phục kích cũng có nước bỏ mạng,vì vậy nên kế hoạch tới đây đành bế tắc.


Tôi nằm mãi, suy nghĩ mông lung mãi có khi thiếp đi khi nào không hay. Nhưng hôm nay thì không, tôi cần đặt cho bọn chúng 1 cái tên, thực lòng dù họ đã mất hết tính người nhưng tôi vẫn ái ngại khi gọi họ là “chúng”. 1 Cái tên gì đó như 1 căn bệnh, tiếng anh bệnh dại là Rabies nên tôi sẽ gọi họ như vậy “Rab”. Bọn “Rab”, già trẻ lớn bé, không chừa 1 ai, đủ mọi thành phần từ những tay đại gia vòng vàng còn xúng xính, đồng hồ rolex sáng chói cho tới mấy cô nàng hot girl đầm váy rách nát miệng đầy máu, giàu mà làm gì giờ cũng ngáo ngơ cả mà thôi. Tội nhất là mấy đứa con nít, có đứa không còn nguyên hình hài, lê lết bênh vệ đường chờ chết, có buổi sáng tôi xuống đường thấy 1 đứa bị ăn nát 2 chân, đang cố bò vào mái hiên nhà để tránh ánh sáng thiêu đốt. Nó bất lực, 2 tay cào rát trên mặt đường tóe máu, tôi tiến lại nhưng vì mắt đã lòa bởi mặt trời nên nó không thấy và vẫn gào thét trườn đi. Nó tầm 9-10 tuổi, 1 đứa con trai, đáng lẽ tôi nên cho nó 1 phát súng ân huệ, để giải thoát cho nó, tôi kê súng lên đầu nó vẫn không biết cứ trườn đi. Đang định kéo cò thì tôi thấy trong túi quần nó lòi ra 1 tờ giấy, tôi lấy ra đọc mấy dòng chữ nguệch ngoặc viết vội

“Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Tôi Nguyễn Thị Hằng vắng số không còn sống được bao lâu để lại con trai tôi Hoàng Tuấn Anh sinh ngày 23/4/2004, Lạy ông đi qua bà đi lại đại từ đại bi cưu mang cháu, cứu cháu qua khỏi cơn bi cực. Gia đình tôi có tài sản giấu ở Két sắt trong nhà đủ cho ông bà chú bác sung túc, ngàn lạy ông bà,vạn lạy ông bà cứu cháu, cháu sẽ chỉ chỗ lấy tài sản
Mô Phật”

Đọc xong tờ giấu mà lòng đau như cắt, tôi quay lại xe lấy miếng bạt phủ trên chiếc xe máy ra che cho nó, thoát khỏi ánh nắng thằng bé bớt đau đớn và nằm yên. Không thể làm gì hơn, tôi bỏ đi.

Dù đã bắn giết không biết bao nhiêu Rab tôi vẫn hạn chế nhất có thể, vì họ chỉ bị bệnh mà thôi, tôi vẫn hy vọng họ có thể trở lại bình thường hoặc tự khỏi bệnh. Thường thì tôi bắn vào chân chọ họ ngã quỵ xuống nhưng nếu đông quá thì vẫn phải cứu mạng mình trước.

Đêm sài gòn có chút gió mát, tôi úp người lại kê 2 tay làm gối và nhìn xuống, dưới kia họvẫn đi lại, lùng sục, tôi lôi ống nhòm ra quan sát.Đêm nào cũng vậy nên tôi cũng nhận ra nhiều “người quen”, tôi cũng đặt tên cho họ, Hải Anh Hot girl chẳng hạn, dù đã biến thành thứ sống dở chết dở nhưng cô ta vẫn đẹp 1 cách không chối từ được,hôm này Hải Anh có vẻ yếu hơn mọi ngày, chỉ ngồi ở vệ đường nhìn qua nhìn lại coi bộ chờ thời. Hải Anh có lẽ 20t, áo ctop top màu trắng thể hiện được những gì cần thể hiện và quần short jean, tóc vàng hoe. “Phải chi em ấy không bị bệnh” lúc nào thấy Hải Anh tôi cũng đều nghĩ như vậy rồi phì cười. Tối nay tôi còn thấy có cái Bảo Lựu Đạn, thằng cha đô con to khỏe xăm đầy mình, lúc nào cũng chạy tới chạy lui lùng sục khắp mọi nơi, có lần hắn lôi đâu về được 1 cái chân giò rồi 1 mình “chiến” hết với lũ còn lại, xem bọn họ cắn xe lẫn nhau cũng là 1 thú vui. Chút gì đó tính người vẫn còn nên họ cũng vô gực, tru tréo như hàng tôm hàng cá rồi mới lao vào nhau, tôi luôn thích màn dạo đầu này nhất.

Mãi cũng hơn 9h tối, tôi quay vào đi ngủ. Trong phòng có nệm, có bàn ghế, thùng đạn và mấy hộp nước, có toilet trong phòng mà chỉ dùng để đánh răng rửa mặt. Phòng chỉ có cửa sổ thông với giếng trời, hôm nào đọc sách thì tôi dùng đèn tuýp thắp bằng ac-quy, còn không tôi đốt đèn cồn, khi nào hết tự tắt. Đèn cồn không sáng, chỉ le lói nên không làm chói mắt. Cởi hết quần áo tôi leo lên giường, lúc nào cũng 1 thân mình , lúc nào cũng suy nghĩ nên tôi không suy nghĩ nữa. Có bao giờ bạn tự hỏi, không phải đi học, không có internet, không có TV thì bạn làm gì hết 1 ngày ? Cũng chẳng có ai để gặp. Tôi thì phải kiểm việc để làm, lập kế hoạch, tập thể lực, lau chùi nhà cửa súng đạn, mài kiếm, giặt quần áo, cạo râu, tỉa lông mày , trời ạ có hàng tá thứ bạn phải làm vì quá buồn chán, những thứ trước đây bạn chưa hề làm. Có lần tôi lôi về được 1 đống màu vẽ, cũng tô tô vẽ vẽ với hy vọng khi con người trở lại thời hoàng kim nó sẽ nằm trong 1 bảo tàng nào đó với danh nghĩa là bức họa ra đời trong một giai đoạn tăm tối của loài người.

Cuộc sống cứ như vậy, ra ngoài, lo ăn, lo uống, rồi làm đủ thứ trò. Tôi rất tinh tươm sạch sẽ, khong như những gì mọi người đang nghĩ vì chăm sóc bản thân c ũng là 1 cách giết thời gian mà. Đôi khi tôi ước có 1 người bạn, ngồi đó thôi, không cần nói gì cũng được, ngồi đó chỉ để tôi thấy không còn cô độc, để tôi quan tâm chăm sóc, để đồng hành bên cạnh ghế lái. Tát nhiên tôi đã từng có bạn đồng hành nhưng họ “đi” cả rồi.

Thời gian rảnh rỗi khá nhiều nên tôi cũng có những kế hoạch lớn, tôi định rời thành phố, biết đâu ở bên kia con người ta vẫn khỏe mạnh, có những trại tập trung, có quân đội bảo vệ. Cả nước Việt Nam này hơn 90tr dân, phải có ai đó còn sống, phải có những con người như tôi chứ. Tôi đã chuẩn bị,tập trung đạn dược, chuẩn bị phương tiện nhưng như tôi đã nói, tôi không phải là kẻ mạo hiểm. Tôi cần người đi với mình, lỡ độ đường xe hư hay bị nhóm khác phục kích cũng có nước bỏ mạng,vì vậy nên kế hoạch tới đây đành bế tắc.
Rất cảm ơn mọi ngừoi đã đọc tới đây, mình luôn mong nhận được ý kiến của mọi người, mìnhchỉ cố găn viết logic hết sức có thể nhưng tất nhiên khong thể bằng phim ảnh hay nhà văn, mong mọi người thông cảm và góp ý
Mình xin cảm ơn.
Đã chỉnh sửa. Worrying (09.05.2015 / 10:13) [2]

  Worrying (06.05.2015 / 13:14)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



Phần II: The beginning - Bắt đầu
“Mẹ thằng giáo sư”, câu cửa miệng của tôi khi lâm vào bất kỳ tình thế nào.
“Mẹ thằng giáo sư”……..
Johnny Cooper là tên thằng giáo sư, khỏi nói bạn cũng biết nó là cha đẻ của cả đống hỗn độn này.

Sài gòn những ngày cuối tháng 7, nắng – nóng, oi ã và ồn ào như bản chất vốn có của nó. Người ta vẫn cứ đi đi lại lại, vẫn cứ sống như bao nhiêu năm nay, họ có biết đâu đó là những ngày cuối cùng. Hôm đó tôi về nhà, trên wall facebook xuất hiện đường link của thằng bạn share lên từ BBC“ HIV Antivirus has founded” …”không sớm thì muộn” tôi nghĩ…

Click vào link, những nhà khoa học ở ĐH nào đó đã tìm ra antivirus, HIV là virus di truyền từ khỉ sang người, gây suy giảm hệ miễn dịch lây qua máu và đường tình dục là chủ yếu. Bao nhiêu năm qua người ta không tìm được cách diệt nó vì cơ chế sinh sôi quá thông mình đó là sống dựa vào bạch cầu. Người ta mới chỉ tìm ra cách làm chậm quá trình chứ chưa tìm ra vacxin cho tới ngày nay. Các nhà khoa học này không tìm cách diệt nó mà làm tiến hóa nó, biến chúng sang 1 dạng khác rồi cấy ngược vào máu người bệnh, biến thể này sẽ giành ăn với loại virus cũ và loại bỏ chúng, biến thể này “được cho là vô hại”. Thế là thuốc chống HIV ra đơi, 2 tuýp 1 xanh -1 đỏ, người nào đã nhiễm bệnh thì chích tuýp đỏ trước, 3 ngày sau chích tuýp xanh. Ai không bị bệnh chỉ cần chích tuýp xanh để phòng bệnh. Ơn trời ông Johnny Cooper,công thức chế biến được phân phát miễn phí cho các tập đoàn dược và chính phủ, người ta đã định tạc tượng ông ta bênh cạnh tượng Nữ Thần Tự Do ở New York.

Cả thế giới hồ hởi tung hô 1 thành tựu của thế kỷ 21 mà bao nhiêu năm nay người ta làm không được, cứu sống cả trăm triệu người và bảo vệ cả tỉ người. Các tập đoàn đa quốc gia sản xuất ào ạt, những nước giàu như Mỹ và châp âu phân phát free như kẹo mút trên đường.Chính phủ Việt Nam cũng nhập và sản xuất, 50k/ tuýp, chỉ cần đè lên da và ấn mạnh trong 3 giây, áp xuất nén sẽ đẩy 2ml vacxin vào thẳng trong máu. Căn bệnh ngày trước người ta sợ còn hơn hủi thì nay cũng chỉ như bệnh cảm cúm. Thế là người người nhà nhà mua về dùng,các cơ quan nhà nước như Công An, Hải quan, thuế vụ được phát miễn phí , tờ báo cuối cùng tôi đọc ghi rõ “12 triệu liều vacxin chống HIV đã được phân phát”. Trời ạ, 12 triệu !

Nạn nhân đầu tiên là ở Mỹ, ban đầu người ta lấp liếm, người ta gắn cho nó là 1 loại bệnh cúm gì đó mới mẻ như kiểu H5N1 hay H3N9 gì đó đó. Chính trị mà, dân ngu thì biết gì được chứ, thế rồi ít lâu sau đại dịch bắt đầu trên cả thế giới và không thể nào kiềm chế được.

Hôm đó là 1 buổi chiều thứ 7, tôi đang trong phòng gym thì nghe tiếng xe đổ, 1 ông trạc 40 tuổi lái chiếc AB đen đổ vật vào lề. Người ta xúm xít lại coi vì ông này nằm vật ra, tay chân co quắp lại, le lưỡi ra rồi co giật liên hồi, miệng thì sùi bọt mép còn mắt thì trợn trắng lên. Người thì bảo giật kinh phong, người thì bảo trúng gió, họ hò nhau khiên ông ta lên xe chở đi bệnh viện. Tôi cũng lại phụ 1 tay, vừa kẹp 3 xong thì ông ấy quặp tay ôm lấy anh cầm lái rồi cắn vào cổ không thương tiếc. Mọi người bắt đầu la hét vả tản ra, mấy anh chung phòng Gym nhảy vào lôi ông ta ra cũng bị cắn và cào cấu. Máu đỏ lè cả 1 khoản đường, cho tới khi có người đem đâu ra tấm mền trùm ông ta lại rồi thay nhau đè lên.

Công An tới, họ còng ông ấy lại cột miệng rồi lôi lên xe chở đi. Và không chỉ 1, những ngày tiếp theo hằng trăm vụ liên tiếp xảy ra, mấy tờ báo lá cải thì giật tít liên hồi, dân chúng thì hoảng loạn. Băt đầu có những dòng người rời thành phố, các trung tâm thương mại và mua sắm bị bủa vây đông nghẹt, họ mua xăng, lương thực, nước uống tất cả những gì có thể ăn được và uống được. Tôi gọi giai đoạn này là trật tự vì ít ra con người ta “Vẫn là con người”, lực lượng cảnh sát thì trải dài ở khắp nơi chờ chực có người lên cơn liền nhảy vào dùng roi điện kiềm chế rồi trói lại. Bắt đầu có lệnh cách ly,

“Mọi người chú ý ! những người đã từng dùng vacxin chống HIV có biểu hiện lạ cần được cách ly bằng cách tới các trung tâm y tế và an ninh gần nhất…”

Mấy chiếc xe thùng bắt loa cứ chạy đi chạy lại giữa các con phố, cũng có người đến bệnh viện, vừa có biểu hiện họ sẽ được tiêm cho thuốc an thần và chuyển vào khu cách ly.

Nhưng không thể nào mà gom hết lại được, 12 triệu liều…
Bạn có muốn đem vợ chồng, con cái, cha mẹ mình đem đi cách ly ? Không ! không dễ gì người ta làm điều đó, thế là họ nhốt người thân của mình trong nhà cho tới khi bị cắn bới chính những người đó. Lực lượng cảnh sát cũng bắt đầu “lên cơn”, họ ngã vật ra giữa ngã tư đường hay trước siêu thị làm cho hàng ngàn con mắt sợ hãi đến cuồn loạn, sự sụp đổ của những luật pháp cuối cùng.

Sang đến ngày thư 4, con số người “lên cơn” đã quá nhiều và không thể cách ly được nữa. Chính phủ chuyển sang cách ly vùng , khu vực các quận và cửa ngỏ ra vào Thành Phố bị khóa chặt, hàng rào lô cốt được dựng lên bởi cảnh sát, không phận bị khóa, không có chiếc máy bay nào cất cánh trừ mấy chiếc MI-8 và UH của quân đội bay vòng vòng . Đã có tiếng súng đì đùng trong thành phố, tối hôm đó bạo loạn xảy ra.

Dòng người ở trong cứ ngỡ mình là khu cách ly nên đòi ra ngoài, dòng người ở ngoài thì lại nghĩ ở trong là khu an toàn, họ bồng bế lôi kéo con cái xô đẩy cho bằng được để qua hàng rào. Giữa những đám đông có những người “lên cơn” cắn xé, trong cơn sợ hại họ lấn tới hàng rào mặc cho súng nổ.

Ngồi ở nhà tôi nhìn ra cầu Kênh Tẻ, cảnh sát 2 bên cầu cứ bắn cho đến khi bị dồn lên giữa cầu, thế rồi chết hết, bị dẫm chết, cắn chết và đánh chết. Sài gòn từ đó đã chết.
Vậy trong lúc đó tôi làm gì ? Tôi thuê căn nhà trọ này với 2 đứa học chung trường, 1 đứa tên Hùng 1 đứa tên Trung đều quê Vũng Tàu, riêng tôi quê Buôn Ma Thuột. Sinh viên mà, lo ăn lo mặc chứ bệnh hoạn khi nào tới hãy lo, dù có nhiễm đi chăng nữa cũng chữa được thì việc gì phải vội, 3 thằng chúng tôi không ai dùng vacxin.

Từ cái hôm thấy nạn nhân đầu tiên lên cơn trước phòng gym tôi đã ra cây ATM rút hết tiền để mua lương thực, điện thoại và internet vẫn dùng được. Tôi gọi về nhà, Mẹ bảo Ba Mẹ không có dùng vacxin và trên này mọi thứ vẫn bình thường làm tôi an tâm phần nào. Tôi đã định về nhưng nhấn nhá vì tôi nghĩ chắc chỉ có vài trường hợp thiểu số bị phản tác dụng, tôi đâu có ngờ con số đó là 100%. 2 thằng kia thì cũng hăm he dắt xe ra đòi chạy về nhà nhưng kẹt xe hàng trăm km thì về kiểu gì.

Rồi mất điện, mất sóng điện thoại. 1 thằng không ưa mạo hiểm và biết chắc mình không nhiễm bênh nên tôi không ra ngoài, thuyết phục 2 thằng còn lại khóa chặt cửa và chờ đợi. Giữa cái nắng tháng 8, lửa khói mịt mù khắp thánh phố, luật pháp đã sụp đổ, dòng người hôi của và tranh giành nhu yếu phẩm kéo nhau đi khắp nơi,còn về đêm những con rab đi thành từng bầy túa ra đường rượt đuổi họ như những bầy sói. Chúng tôi đứng trên sân thượng chứng kiến những cảnh tượng kinh hãi chưa 1 lần thấy trong đời, nhưng tiếng thét thất thanh, những tiếng tru kéo dài suốt cả ngày . Khải Huyền là đây, con người cắn giết lẫn nhau theo 1 cách tàn bạo chưa tưng có.

Chúng tôi chỉ có thể đứng đó nhìn, tôi đã thấy có những người đập cửa trèo cổng tim chốn trú thân nhưng bọn rab quá đông, có 1 lần 1 cô đập cửa thét lên “cứu tôi với !” tôi vưa chạy xuống định mở cửa thì cô ây chỉ còn là 1 vũng máu giữa hàng chục con rab. Ban ngày những con người còn cầm cự được lại ra ngoài và họ cũng hành xữ không khác gì những con rab kia, họ chém giết lẫn nhau để lấy vai gói bánh vài chai nước, thậm chí có những kẻ lấy oto húc thẳng vào đám đông trước 1 tiệm tạp hóa chỉ để giành đồ ăn.

Rồi các nhóm “thợ săn” xuất hiện, họ là những thanh niên còn khỏe mạnh không bị nhiễm bệnh và có vũ trang với súng hoặc dao kiếm, ban ngày họ lùng sục đồ ăn và những ổ rab rồi phun xăng đốt chúng, ban đêm họ rút vào những tòa cao ốc. Họ tự cho mình đại diện cho pháp luật và công lý cuối cùng, nhưng công lý ở đâu khi họ cũng đốt phá, ăn cướp và hiếp dâm những người còn sống nếu trái ý họ. Họ tùy nghi xả súng vào bất kỳ ai họ cho là đã nhiễm bệnh, hiếp dâm những cô gái còn sống, trưng dụng những tên vô nhân tính. Thế là những người như chúng tôi phải sống chung với “lũ”, ban ngày thì lo sợ lũ súc sinh kia tìm tới, ban đêm lại trốn tránh lũ rab.

Không chỉ có 1 nhóm “thợ săn”, cả tháng phố có hàng chục nhóm như thế và rối chúng cũng bắn giết lẫn nhau để tranh giành địa bàn và nhu yếu phẩm. Tiếng súng đì đùng khắp nơi, các tòa nhà bị đốt phá, đường xá bị vây hãm. Tôi không biết phải miêu tả như thế nào về sự loạn lạc này nữa, nó như 1 đống hỗn độn mà phải dùng tới hàng sư đoàn bộ binh may ra mới có thể cứu vãn được.

Ngày thứ 9, 3 chiếc chiến đấu cơ bay qua vùng trời sài gòn và thả bom vào các cây cầu dẫn vào thành phố. Cầu bình triệu, cầu sài gòn và các cây cầu khác. Tôi đã hiểu rằng Họ đã cô lập Sài gòn. Sáng hôm sau tôi nghe có tiếng trực thăng trên đầu, họ lượn lờ khắp nơi, dân chúng thì đổ ra đường vẫy gọi nhưng tuyệt nhiên không có chiếc nào hạ cánh hay quăng xuống 1 chai nước 1 gói mì. Tôi đã hy vọng quân đội sẽ đến lập lại trật tự, tôi chờ đợi nhưng đó là lần cuối tôi thấy họ xuất hiện.
Các bác hối quá chứ em định hnay thêm 2000 chữ rồi mai mới post 1 thể , phần này mình tự nhận xét là không hay lắm, mình chỉ đang cố gắn đi theo 1 mạch truyện chứ việc mô tả đại cảnh mình không giỏi
Like [2] : gameover00 , nick1nguoidung , Thích điều này!

  Worrying (06.05.2015 / 13:15)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



Tiếp Phần 2:
Suốt cả tháng qua chúng tôi sống 1 cái “u tối”, ban ngày thì nấp trong nhà vì sợ bọn “thợ săn”, ban đêm thì nghe ngóng bên ngoài và nhìn lũ rab kiếm ăn. Tôi là thằng lớn nhất trong 3 thằng, 2 đứa có chút kiêng nể nhưng không phải là không cãi nhau. Bên ngoài loạn lạc, đứa nào cũng có gia đình nên trong lòng như lửa đốt. Những ngày đầu nhìn họ bắn giết lẫn nhau 2 thằng chúng nó cứ đòi về, trợn mắt trợn mũi lên với tôi. Tôi phần thì sợ bị bỏ lại mà phần cũng lo cho tụi nó nên giấu biếng chìa khóa đi. Tôi hiểu vì tôi cũng có gia đình mà, chúng nó cách nhà có hơn trăm cây số, liều mạng lấy xe chạy về cũng chỉ hơn 2 tiếng nhưng ban ngày tụi “thợ săn” đã chốt hết đường lên lối xuống, đi mà gặp chúng nó không ăn đạn cũng bị bắt nên tôi kiêng quyết không cho.

3 thằng thì Thằng Trung là to cao hơn cả, nó cao 1m8 nặng hơn 70 kì lô nhưng khá khờ khạo. Thằng Hùng nhỏ con hơn lại là dạng mọt sách nhưng thông minh, có điều nó không quyết đoán. Những ngày qua câu chuyện lúc nào cũng xoay quanh việc làm sao để đi ra ngoài, làm sao để về nhà. Chúng nó không hiểu được điều quan trọng là làm sao để sống chứ không phải chuyện đó. Ở tình thế này sống mới là điều quan trọng nhất, thằng Trung tính tình bỗ bã nên cứ hay cự nự với tôi chuyện đi ra ngoài, có lần tôi quăng chìa khóa vào mặt nó, nó lượm lên tiến ra cửa rồi quay vào. Tôi biết nó chỉ là thằng con nít, không có tôi thì nó đã mất xác lâu rồi.

Cả ngày đi ra đi vào, căn nhà có 4 phòng và cái bếp. Phòng ai nấy ở nhưng thường chúng tôi cứ kéo nhau xuống bộ bàn ăn, nói tới nói lui, tính tới tính lui. Cuộc sống bí bức làm người ta cáu bẩn với nhau, nhiêu khi chúng tôi im lặng không ai nói gì, cứ ngồi đó hàng giờ đồng hồ. Chỉ có những tiếng thở dài là đều đặng. Nước không có, chúng tôi không tắm, chỉ đổ 1 ly nước lên khăn rồi lau người, vệ sinh cá nhân cũng vậy 1 ly cho cả đánh răng rửa mặt. 1 người 1 ngày uống 2 lít, tôi cứ cấp đều thiếu thì nhịn mà dư thì để đó mà dùng. Nước bẩn được bỏ vào chậu nhựa mang lên sân thượng, tôi học theo Bear Gilly trong Man vs Wild, phủ 1 tấm nylong lên trên để hứng nước ngưng tụ sau khi bốc hơi nhờ nắng, nói thế thôi chứ cũng chả được bao nhiêu, chỉ đủ đánh răng rửa mặt. 1 ngày chỉ ăn 2 bữa, chúng tôi ăn cơm với với nước mắm, 3 thằng 1 hũ đồ hộp, gọi là có vị chứ cũng không ngon lành gì. Con người ăn uống thiếu chất, chỉ quanh quẫn trong không gian tù túng nên cũng đỡ đẫn và ngu muội đi nhiều, có lúc chúng tôi bị mất cân bằng sinh học vì mãi trong nhà không biết khi nào sáng khi nào tối, chỉ có ngủ và ngủ. Đôi lúc chúng tôi cũng lập kế hoạch, 2 thằng nó sẽ về quê khi tiện. nếu gặp gia đình thì tốt, nếu không sẽ lên lại với tôi và đi Ban Mê Thuột. Tôi cũng chỉ ậm ừ chứ thực tâm ra ngoài 3 bước chưa chắc đã sống được.

Ừ thi chúng tôi tính như thế, nhưng rồi cái hôm máy bay đánh sập cầu làm cho những hy vọng mong manh nhất của chúng nó cũng tàn lụi. Chúng nó nhìn nhau, bặm môi bặm miệng vì tức nhưng còn người muốn hy vọng là hy vọng. Chúng nó vẫn muốn về, tôi trong lòng không muốn nhưng ngoài mặt thì vẫn phải lên kế hoạch với chúng nó. Kế hoạch là sẽ ra ngoài tìm vũ khí, phương tiện và cả xăng dầu rồi chúng nó sẽ đi, tôi thì chỉ muốn câu giờ nhưng mà không câu mãi được.Hôm đó tôi vừa ngủ dậy, xuống bếp đã thấy chúng nó ngồi đó từ bao giờ, thằng Hùng lên tiếng:
“Chắc phải ra ngoài thôi anh Minh ạ”

Tôi im lặng, rồi nó nói tiếp
“Chỉ còn 1 bình 20l nước, tụi em cũng ngán ăn cơm với mắm rồi”

Thằng Trung thêm vào:
“Đằng nào cũng phải ra, cứ ở đây mãi làm gì ?”

Suy nghĩ hồi lâu tôi bảo
“Uh thì ra, tụi em tính kiếm đủ đồ rồi đi luôn hay sao?”

Chúng nó bảo nếu đủ thì đi luôn, tôi nói vậy thì sáng mai mình đi sớm. Tối đó chúng tôi lôi những dụng cụ đã chuẩn bị sẵn ra, dao làm bếp mỗi thằng một cái. Tôi tự làm cho mình bằng 1 cây giáo dài bằn cán cây lau nhà được cột chặt với 1 con dao Thái Lan để cắt hoa quả, Mỗi thằng 1 cái balo trống, 2 lít nước và 2 bình nhựa để đựng nước. Kế hoạch là sẽ ra siêu thị lotte xem còn thu lượm được gì, tiếp đến là cây xăng rồi chợ Tân Phong, cuối cùng là Công An phường để lùng vũ khí.

Ngày hôm nay đã là tầm thứ ba mươi mấy, đã không còn tiếng súng, bọn thợ săn đã chết hết hoặc đã tự thanh trừng lẫn nhau, Sài gòn vẫn nắng và yên ắng. Tôi bước ra ngoài, dắt xe máy ra rồi bắt đầu đề máy, 1 mình tôi 1 xe, 2 chúng nó 1 xe. Khổ nổi chiếc Nouvo 4 cả tháng không đi không thể đề cho nổ được, tôi phải dắt ngược vào nhà đạp tới đạp lui tới hơn 20p mới nổ máy.

30 ngày, 30 ngày đề biến chốn thành đô này thành thành phố chết. Mùi tử khỉ từ khắp nơi xông lên mũi, cây cỏ dại đã bén rể trên mặt đường nhựa, cửa hàng và nhà cửa đỗ vỡ, những vệt máu lăn dài trên vỉa hè. Chúng tôi lái xe chậm chậm qua những xác chết nham nhở đang phân hủy mà cũng không được toàn vẹn, những chiếc xe máy, xe oto hết xăng bị vứt ngang đường, dù đã bịt mặt mà cả 3 thằng không thể nào không ói. Chỉ mất 10p để đến siêu thị, từ bên ngoài nhìn vào tôi đủ hiểu là đã không còn gì trong đó nhưng vẫn phải kiểm tra xem sao. Cửa kính bị đập vỡ, xe đẩy hàng ở khắp nơi, có cả 1 chiếc oto cắm sầm vào cửa chính. Tiến vào trong, ngay ở tiền sảnh tôi thấy những đống lửa bị đốt nham nhở trên sàn và đủ thứ vỏ đồ hộp, có lẽ là của 1 nhóm nào đó sống ở đây. 3 thằng tay lăm lăm dao vẫn kiên nhẫn tiến vào dù bên trong khá tối. Nghĩ lại đó quả là điều ngu nhất tôi từng làm, bên trong chỉ còn những kệ hàng đổ sập lên nhau, không còn 1 chút gì dù chỉ là cái bàn chải đánh răng. Họ vơ vét mọi thứ, thằng Trung đang hí hoáy dựng kệ hàng lên xem còn gì ở dưới thì bỗng có tiếng bước chân chạy ở góc siêu thị ngay sau những kệ hàng.

Tôi bắt đầu lo sợ, kêu 2 thằng đó quay ra.
“ĐM,ra tụi bây, chắc là mấy con đó nó trốn trong này”

Không thể tranh cãi 1 sự việc quá hiển nhiên như thế, chúng tôi lùi ra nhưng trên đường ra tôi thấy cầu thang lên lầu 2 bị bịt kín bới hàng tá xe đầy nằm chồng lên nhau. Tôi bắt loa miệng kêu lớn “Có ai còn sống không ?” vì tôi nghĩ có nhóm nào sống ở tầng 2, tiếng tôi vang khắp siêu thị. Không 1 câu trả lời, tất cả chỉ là 1 sự im lặng nhưng bất thình lình hàng tá tiếng bước chân dồn dập từ đâu vọng lại. 3 thằng mặt cắt không còn hột máu tháo chạy nhanh ra ngoài.

Siêu thị có lẽ giờ đã trở thành ổ của chúng nó, nhưng tôi cũng không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Ở mỗi siêu thị luôn có 1 kho hàng đằng sau để chứa hàng, Siêu thị lotte quận 7 thì cái kho nó nằm ở hướng Lê Văn Lương, tôi kéo 3 thằng nó vòng ra sau, kho vẫn đóng kín. Chút gì đó hy vọng lóe lên trong mắt cả 3 thằng, cánh cửa kéo to lớn bị khóa bởi ổ từ, mở bằng thẻ hoặc mật khẩu nhưng dù có thẻ đi chăng nữa cũng không có điện mà mở.

Chỉ có nước dùng đòn bẩy, tôi bảo 2 thằng nó ở lại và vòng qua bãi xe để kiếm con độn và xà ben, vì bên cạnh siêu thị này có cái salong auto. Cái salong bị đập nát nên việc đi vào kiếm 2 món kia là không khó. Khệ nệ vác về, kê hòn bê tông để 2 thằng nó bẩy cửa còn tôi thì nhét con độn vào. Cửa quá nặng và bị chốt chặt, không thể bẩy lên được.Loay hoai mãi không được 3 thằng nằm vật ra giữa bãi xe mà thở lấy thở để.

“Mày biết lái xe oto không Trung?”
Tôi hỏi.
“Em biết lái xe số tự động hà”
“Kệ Mẹ ! đi với tao”

3 thằng lại kéo nhau ra đằng trước chỗ chiếc xe fortune cắm đầu vào siêu thị, cửa kính xe đã bể nát, trên xe toàn máu là máu. Nhìn cũng đủ biết gia đình này đang trên đường ra cao tốc Nguyễn văn Linh thì 1 người lên cơn cắn những người còn lại. Chìa khóa vẫn cắm trên xe ở chế độ ON, Máu đã khô, tôi thúc thằng Trung trèo lên và đề máy nhưng acquy không còn.Tôi với thằng Hùng Lại quay về cái salong auto, hơi lanh chanh nên tôi quên xem acquy loại gì, giữa cái nắng sài gòn 3 thằng cứ lết đi lết lại quanh siêu thị, cạy nắp capo ra, biết được loại acquy thì lại lấy trúng bình không có acid, lấy được bình có điện lại nhét không vừa, cần phải có dây mồi. Có dây mồi thằng Trung lại đấu sai làm chập điện. Loay hoay mãi đã 12h trưa, trời thì nắng, vừa làm vừa sợ bọn “thợ săn” bên ngoài và tụi điên loạn bên trong. Mãi cũng đề được có điều thằng thì Trung lái còn tôi ngồi trên nắp capo giữ bình acquy. Lái vòng ra đằng sau, tôi bảo nó thắt dây an toàn rồi húc vào chứ không hơi đâu mà kiếm xích kéo cửa nữa. Thằng này khá nhát chết nên cứ de tới de lui, húc như heo ăn cám chỉ làm móp cái bản lề.

Thằng Hùng bực mình bảo thằng Trung cút ra rồi trèo lên, đề 1 hơi tông thẳng vào cửa làm nó lủng 1 lỗ lỡn, nó de xe ngược ra chúng tôi vẫn chưa thấy trong đó có gì vì ngoài này sáng còn trong đó tối. Tối bảo thằng Hùng bật đèn xe rọi vào, 2 cái xenon sáng lên thì hỡi ơi cả 1 đống xác chết dòi bọ lổm ngổm. Mùi tử khí nồng nặng xông ra ngoài. Tôi liều mạng cầm cây giáo tiến vào trong chút nữa thì nhận ra đây là bãi xú uế của tụi rabs, chúng nó tha về đây ăn và có lẽ đây là ổ của chúng nó. Nhưng may thay vẫn có hàng chục thùng giấy bên trong mà tôi chưa biết là cái gì, tôi bảo thằng Hùng tông thêm vài cái nữa cho cánh cửa đổ sập xuống, bây giờ mới lộ rõ ra bên trong là 1 bãi chiến trường không thể nào kinh hãi hơn được, xương sườn xương sống, đầu lâu bấy nhầy khắp nơi, ruồi bọ từng đám đen kịt bay ra ngoài, từ sáng đến giờ chúng tôi đã ói hết mà vẫn phải ói nữa.

Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, công sức từ sáng đã không uổng phí, hàng chục thùng nước uống và đồ ăn hiện ra như 1 kho báu. Nào là pepsi, revive, Redbull, hàng tá loại mì gói và đồ ăn ê hề, tất cả vẫn nằm đó có điều mấy thùng ở dưới thấp bị tụi rab đói ăn cào cắn nham nhở. Tôi cởi áo quấn quanh cổ và mặt để che bớt mùi kinh khủng, 2 thằng cũng làm theo vì biết chắc phải vào mới lấy được đồ, thằng Hùng bảo chúng tôi trèo lên nóc và capo, nó sẽ lái vào để khỏi phải dẫm lên đống tử thi. Nó cẩn thận gài số tiếng vào, tiếng xương gãy rắc rắc dưới bánh xe, có cả những chiếc hộp sọ bị chèn văng ra ngoài. Mùi tử thi có lẽ là mùi kinh khủng nhất trên đời này, dù đã cố nín thở mà nó vẫn cứ xông lên mũi làm tôi choáng váng.

Thằng Trung đứng ở capo với lấy mấy thùng nước truyền cho tôi để lên nóc xe, cứ vậy cho tới khi không còn chỗ để xong thì thằng Hùng lại de ngược ra, tôi quăng chúng xuống dưới đất rồi cả bọn lại tiếng vào. Cứ thế được 5-7 bận thì trên bãi xe đã ê hề đồ ăn nước uống. Tôi bảo cả nhóm nghỉ ăn uống cho thỏa thích xong thì đã hơn 3h chiều. Vấn đề bây giờ là làm sao tha hết đống hàng này về càng nhanh càng tốt. trong kho có 1 cuộc dây thừng, tôi nảy ra ý tưởng kết đám xe đẩy trong siêu thị lại với nhau rồi cột sau chiếc Fortuner. Nói là làm, đám xe đẩy được kết lại hơn chục chiếc, chất hàng lên rồi cả 3 chiễm chệ lên xe về nhà, có điều chúng dài quá nên qua mỗi khúc cua thì phải xuống để chỉnh lại nếu không sẽ bị vướng lại. về đến nhà bốc hết hàng vào cũng đã là 5 giờ chiều, mồ hôi ướt đẫm, mùi tử khí vẫn còn vương trên áo quần. Tôi với chúng nó thống nhất hôm nay được tắm bằng 1 bình lavie 5 lít, còn quần áo thì đem vứt bỏ vì tôi biết không thể nào mà gột sạch được. ngay cả tắm tôi cũng phải cẩn thận tẩm javen (thuốc tẩy quần áo) vào khăn lau đi lau lại mới bớt. Xong xuôi cả 3 xúm lại kiểm đống nhu yếu phẩm to như núi dễ đến cả 2 tấn.
Like [1] : Taiht , Thích điều này!

  Worrying (06.05.2015 / 13:17)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



2.3 :
Lấy được nhiều đồ ăn thế này tất nhiên là tui mừng, mừng đến phát khóc ấy chứ. Ở ngoài kho vẫn còn nhiều, có lẽ mai phải đi lấy cho hết. Hôm nay chúng tôi chỉ ăn đồ hộp, không cần ăn cơm, Tôi khui 1 lon cá trích sốt cà và 1 hộp pate gan vì đã lâu không ăn cá còn 2 thằng kia hý hoáy với đồng bò kho và thịt heo 2 lát. Tất nhiên phải hâm nóng cái đã, mùi của đủ thứ đồ ăn dậy lên khắp nhà, thằng nào thằng nấy cũng cười toe toét. Nhưng cũng chẳng được bao lâu, ăn xong thằng Hùng nói :
“Xe có rồi, ngày mai chắc tụi mình đi kiếm xăng với súng anh ha”

Tôi hiểu ý tụi nó, tụi nó muốn kiếm đủ đồ để về Vũng tàu chứ không phải muốn kiếm nhiều đồ để dự trữ ở đây như tôi.
-“Anh nghĩ là nên ra siêu thị lấy cho hết đống hàng rồi sau đó đi tìm súng chứ để đó người ta lấy mất thì uổng”

Thằng Trung chen vào:
-“Chừng này ăn sao hết, anh cứ lo đâu đâu”

Tôi hắn giọng
-“Thì tụi em cứ dời lại 1 ngày, lấy về cũng để đó chứ có mất đi đâu!”

Thằng Hùng thấy tôi nạt như thế liền chen vào giải hòa:
“Thì ngày mai a ra siêu thị lấy đồ còn tụi em đi kiếm súng”

Tôi nghe vậy càng bực hét lên:
“ĐM ! chờ cả tháng rồi tụi bây chờ thêm 1 ngày không được hả??? !!!
Để đó người ta lấy mất rồi bay lên lại đây hay dắt gia đình lên đây ăn hết đống này lấy cứt gì mà ăn ?”

2 thằng hoản hồn im lặng và cũng không có cái cách nào mà phản biện lại lý lẽ của tôi được. 2 chữ “Gia Đình” gắn lên trên vai tụi nó 1 cách nặng nề, tụi nó không phải chỉ trở về là xong, cần phải sống và giúp họ sống nữa. Nói xong tôi bỏ lên phòng, tôi cho là tôi đúng nhưng mà cái quyết định đó mang tính cá nhân nhiều hơn, tôi là 1 kẻ tham lam, cẩn thận, toan tính và cả hèn nhát. Tụi nó về Vũng Tàu giỏi lắm cũng chỉ vác được vài thùng, không may chúng nó bỏ mạng thì tôi sẽ cần đống lương thực hơn nữa. Suy nghĩ hồi lâu rôi quay xuống dưới thì thấy tụi nó đã lên lại phòng, tôi rón rén gõ cửa, bình thường thì tôi không bao giờ gõ nhưng bây giờ tôi phải gõ, nó như 1 thông điệp muốn đối thoại vậy và tất nhiên 2 thằng nó không thể từ chối. Thằng Hùng ra mở cửa, tôi bước vào, thằng Trung không dám nhìn.
“Anh xin lỗi ! a cũng nóng quá, sống được tới ngày hôm nay bây cũng hiểu tính anh, bây lo 1-2 bước còn anh phải tính 4-5 bước. Mai cứ ráng ra lấy hết đi, xong sớm mình đi kiếm cái khác”

Tất nhiên 2 thằng nó cũng phải đồng ý thôi, thế là tôi về phòng. Đống lương thực quả thật quá hấp dẫn nhưng nghĩ tới mấy cái thi thể ở chỗ đó khiến tôi buồn nôn. Tôi nằm xuống ngủ nhưng giấc ngủ cứ chập chờn, hình ảnh thây ma xác chết cứ lởn vởn trong đầu. Thú thật tôi là người duy vật nhưng không phải là không tin vào mấy chuyện ma quoái. Lúc sáng lái xe cày lên thi thể của họ như vậy quả là mất nhân tính, vật vờ mãi tôi thiếp đi lúc nào không hay. Thằng Hùng gõ cửa phòng đã là 8h sáng, ăn nhanh mấy gói mì rồi lại lên xe,3 thằng lái xe hơi húc tung mấy đống vớ vẩn trên đường , bụi mù phía sau quả là hoành tá tráng có điều chúng tôi đeo lủng lẳng con dao bên hông cứ như lâm tặc. Kế hoạch vẫn như cũ, có điều lần này tôi cẩn thận lấy xà beng đẩy đống thi thể qua 1 bên rồi mới gọi 2 thằng kia vác hàng chất lên xe, thằng Hùng nó cũng thông minh, thay vì kết xe đẩy thành 1 hàng dài nó kết 4 chiếc lại 1 toa cho dễ kéo đi. Có lẽ trước khi hỗn loạn siêu thị cũng đã lấy bớt hàng ra bán nên đồ ăn cũng chỉ còn hơn 20 thùng còn lại là mấy vật gia dụng không cần đến. Hôm nay chúng tôi nhanh tay nên tới trưa đã chuyển xong nốt số hàng về, lại nghỉ ăn cơm. Tôi uống chưa xong miếng nước thì 2 thằng kia đã nai nịt gọn gàn chuẩn bị đi tiếp.

“Mẹ, làm đéo gì vội” , tôi lầm bầm trong miệng rồi khóa cửa leo lên xe. Việc đầu tiên là kiếm súng, tiểu liên như AK tôi nghĩ chỉ có ở những trụ sở chính của Cảnh sát như bên Bộ CA Nguyễn Trãi – Trần Đình Xu, nếu không có chắc
phải chạy qua bộ tư lệnh quân khu 7 tận sân Bay Tân Sơn Nhất. Nhưng bây giờ càng đi xa càng nguy hiểm làm tôi ái ngại.Vừa bàn vừa lái đã ra tới cầu kênh tẻ, chiếc cầu này thuộc nội đô nên không bị đánh sập, đây cũng là nơi tôi chứng kiến cả mấy đại đội CSCĐ bị vỡ trận trong cái đêm bạo loạn, xe tuần tra bị đốt nham nhở, thi thể mặc cảnh phục còn tanh mùi tử khí bị dồn sang 2 bên vệ đường còn mấy cái barrie bằng kẽm gai thì bị húc tung văng khắp nơi. Tôi dặn thằng Trung chạy chậm lại để tìm kím xem có gì còn sót, mũ, khiên, thì còn chứ súng đã bị dân chúng đêm đó giành giật cả rồi, tôi vỗ vai nó bảo “thôi đi em !”

Nó nhấn ga nhưng vừa xuống cầu hơn 20 mét qua gương hậu tôi thấy 1 thi thể nằm bẹp dưới gầm cầu, tôi bảo nó dừng xe rồi tôi đi bộ quay lại kiểm tra, ông nội này trong lúc hoảng loạn thể nào bị xô rớt xuông cầu mà chết,vén áo che mũi tôi tiến lại, ngang người còn vắt ngang sợ dây đeo nên chắc chắc là còn súng. Nhắm mắt nhắm mũi tôi lật anh ta lại, hơn 30 ngày, xác chết đã trong giai đoạn phân hủy, trương phình lên và thâm đen lại quả thật rất kinh khủng. Anh ta rơi úp mặt xuống nằm đè lên khẩu súng nên không ai thấy, giật tới giật lui cũng lôi được khẩu AK-47 ra nhưng nó nhớp nháp đầy mùi tử khí, khám người thì lượm thêm 1 hộp tiếp đạn nữa. Quay lại xe và giơ cao khẩu súng cho 2 thằng kia xem, 2 thằng ông nội đã đứng hóng đó từ bao giờ.
Cởi áo lau sơ súng, tháo băng đạn kéo khóa nòng roạch roạch như dân thứ thiệt. Súng Ak quả thật rất bền nên nằm mưa nằm nắng hơn tháng nay vẫn còn dùng được. Thằng Hùng ngồi ghế trước cứ chồm lại xem cho bằng được, thằng Trung cũng thể nhưng tôi nạt, bảo lo lái đi, phải tìm cho bằng được mỗi thằng 1 cây. Hộp đạn trong súng có đúng 5 viên, còn hộp bên ngoài 20 viên. Tôi nghĩ 5 viên chắc là bắn chỉ thiên, nếu không kìm được thì sẽ bắn nốt số còn lại, số anh này xui nên chưa kịp bắn phát nào đã bị xô xuống cầu mà chết. Chúng tôi qua Quận 4, chạy đường Khánh Hội rồi lên cầu Ông Lãnh, cũng như bao đường phố khác, sau 1 tháng tôi chẳng nhận ra đây là Sài gòn nữa, hoang tàn và đổ nát. Thỉnh thoảng bên đường có những chiếc oto bị đốt cháy, vài nơi thì đạn găm lỗ chỗ làm tôi khá lo vì có thể đụng độ bọn thợ săn, chưa kịp nói cho 2 thằng kia thì ngay khúc cua ra Hoàng Diệu 1 bức tường chắn ngang đường cao hơn 2 mét dựng bằng đống xe oto, bàn ghế tủ giường và đủ thứ loại rác rưởi khác hiện lù lù ra trước mặt, 3 thằng trố mắt nhìn chẳng hiểu mô tê gì thì 3 tiếng súng nổ đanh thép vang lên.

“BƯỚC XUỐNG XE KHÔNG TAO BẮN CHẾT !!!”

1 tiếng hét không biết từ đâu làm cả 3 hoảng hồn mặt cắt không còn hột máu.

“giờ sao, giờ sao ?” 2 thằng kia cứ hỏi làm tôi rối không biết đường nào mà lần, leo xuống nó bắn chết rồi cướp xe và súng cũng bỏ mẹ mà chạy nó bắn cũng bỏ mẹ. Tôi trấn tĩnh, hạ thấp người nhìn qua kính xe thì chả thấy thằng nào cả. Tôi nghĩ chúng nó đông đã đi ra cho ăn đạn rồi, mình không thấy nó chắc gì nó đã thấy mình mà bắn. Tôi thò tay cài số lùi rồi bảo thằng Trung nhấn ga, chiếc xe giật mạnh rồi lùi hết cỡ làm cả ba ngã dúi dụi. Tiếng súng nố vang lên rồi đạn găm rào rào lên nóc xe nghe chói tai kinh khủng, thằng Trung cũng rạp mình nằm xuống nên chiếc xe lui 1 cách mất kiểm soát, tôi với lên đảo vô lăng 1 vòng, chiếc xe lui lại, ôm cua qua ngã tư Khánh hội làm mất tầm nhìn của bọn kia,tất cả diễn ra trong vòng có hơn 1 phút mà với tôi như cả giờ đồng hồ. Chúng tôi đã ở vị trí an toàn có điều đường này có con lươn không quay đầu xe chạy ngược về quận 7 được, tôi đành bảo nó nhấn ga thằng hướng Bến Vân Đồn mà chạy. Chiếc xe lao lên băng qua ngã tư, lũ khốn nạn kia không quên tặng thêm 1 loạt đạn găm vào xe rát rạt. Ra tới Bến Vân Đồn cả 3 mới hoàn hồn lại, thằng Hùng thò đầu ra quay lại nhìn vì kính sau xe bị thủng mấy lỗ bể nát không nhìn được nữa, nó chui lại vào xe rồi nói:

“Chắc tụi nó không rượt ! má ! hết hồn !”

Chưa dứt lời thì Thằng Trung í ới “cua đâu? Cua đâu”
“Cua trái lên cầu Nguyễn Văn Cừ chứ đâu”

Nó ôm cua 1 phát rồi lại hỏi
-“Sao anh đéo bắn”

-“Bắn cái CC, thấy đéo gì đâu” tôi đáp lại cho có vì lúc đó tôi cũng chẳng đủ bình tĩnh mà bắn lại.

Từ đây trở đi chiếc xe lao đi 1 cách vun vút, nó cứ lái còn tôi cứ cẩn thận nhìn 2 bên đường vì sợ phục kích. May thay ra tới Nguyễn Trãi 1 cách an toàn. Đứng trước cổng “Bộ Công An” cả 3 ái ngại nhìn nhau, bây giờ đã gần 2 giờ chiều, nắng nói chang nhưng bên trong cỏ cây tù mù làm chúng tôi khá sợ.

Tôi đưa cây giáo cho thằng Trung, rồi lên đạn cây AK. Tôi đã bảo thằng này tính tình cực kỳ bỗ bã, nó không chịu cầm cây giáo mà tơm hớp:

“Sao anh không đưa súng cho em ?”

“Đm**, lái xe còn không xong ! mày đái ra quần ở đó rồi ai bắn”

Mà đúng thế thật, lúc đó tôi không cái số lùi có khi cả 3 ăn đạn rồi, nó đành im lặng. Với lại tôi nói cho có chứ cũng chẳng đời nào tôi giao súng cho nó.

  Worrying (06.05.2015 / 13:18)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



Phần 2.4
Quan cảnh bên trong trụ sở cũng hoang tàn như những nơi khác,chúng tôi lò dò tiến vào. Tôi đi trước, kê súng lên vai và cẩn thận từng bước một,2 thằng kia lăm lăm dao theo sau. Tất cả cửa các phòng ban đều mở toang, giấy tờ bay tứ tung đầy trên sân. Cả cái khu này rộng dễ đến cả hecta, chúng tôi cứ lò mò đi tới đi lui mà không tìm được kho vũ khí, nào là ban An ninh chính trị, truy nã, cảnh sát hình sự và đủ thứ văn phòng mà tuyệt nhiên không thấy kho quân khí.Mồ hôi vã ra như tắm, tôi lết tới cái ghế đá ngồi phệt xuống, 2 thằng kia đi tới đi lui bại cả chân cũng ngồi xuống nhăn tráng nhìn tôi.

Giành chút thời gian quan sát tôi nghĩ là đây là sở chỉ huy tác chiến, vũ khí chắc chỉ có ở các tiểu đoàn cảnh sát cơ động. Lực lượng an ninh bình thường cũng dùng tới dùi cui và rulo bắn đạn cao su. Đang nãn chí định bảo tụi nó quay ra để chạy qua bộ tư lệnh QK 7 thì thằng Trung nó nói:
“Hay quay lại khu cảnh sát hình sự xem sao? Chứ cả cái bộ Công An không lẽ không có khẩu súng?”

Tôi nghe cũng có lý,nãy giờ chúng tôi cứ đi tới đi lui tìm chữ kho quân khí hoặc đại loại mà chưa vào 1 cái phòng nào cả. Nói là làm liền tôi thúc 2 thằng nó đứng dậy. Khu Cảnh sát hình sự là 1 tòa nhà cao 4 tầng, ở giữa có cầu thang chính,mỗi tầng có 3-4 phòng ở 2 bên cầu thang và đều có hành lang kiểu như trương học. Đa số cửa phòng đều mở toang nhưng bên trong khá tù mù, tôi khá ngại việc lũ rab nó nấp trong này nên cũng có chút ái ngại.

“Cầm súng thì phải đi trước”

Thằng Hùng cười cười cà khịa tôi, tôi nhăn tráng bước vào hành lang. dãy phòng đầu tiên ở lầu 1 có 3 phòng, 1 bên trái và 2 cái bên phải. cái phòng rộng bên trái là phòng họp nên tôi không cần vào. 2 phòng còn lại là trực ban và quản lý hồ sơ. Tôi cũng chỉ ngó sơ qua cửa kính vào chứ không bước vô làm gì vì khả năng không cao. Lại bước lên lầu 2, tôi cẩn thận dặn 2 thằng phải ngó chừng đằng sau, việc của chúng nó chỉ là ngó chừng đằng sau thôi là đủ rồi, trên phim ảnh biết bao nhiêu người chết chỉ vì con gì lao từ sau đến đớp.Kiểm tra 2 phòng bên trái cũng chả có gì, bên phải thì 1 phòng khóa còn 1 phòng tối thui ghi chữ “ Đơn vị tác chiến SSCĐ”, cái phòng này tôi chả thấy gì cả vì cửa sổ lẫn cửa chính của nó làm bằng thép chứ không phải kính. Tôi chắc mẩm phải có gì trong này, cánh cửa mở hé hé nên tôi lấy chân đạp mạnh ra, chưa kịp thò đầu vào nhìn coi có gì thì có mấy tiếng tru ghê rợn từ trong phòng vang ra, tôi hoảng hồn lùi 3 bước liền tay thì vẫn lăm lăm súng. Mấy con rab trốn trong này bị ánh sáng rọi vào chói mắt nên tru lên liên hồi rồi trốn vào góc vì tôi nghe tiếng bước chân tụi nó rõ mồn một.
“ĐM tụi nó trong này”.
“Anh thấy gì không?”

Thằng Hùng hỏi.
Tôi đáp “ chắc là kho vũ khí, a thấy có mấy cái áo chống đạn vất trên bàn”
Tới nơi rồi mà còn gặp cái đám này. Giờ vào cũng không được mà bỏ đi cũng không xong, tôi bảo tụi nó ra chỗ sáng rồi suy nghĩ 1 hồi chả biết làm sao. Thằng Trung nó đòi đứng chỗ cửa mà bắn vào, tôi thì vừa bị chúng nó hù hãi thấy bà nên không dám. Tôi bảo “tụi nó đang loạn ,mày đứng đó nó táp mày luôn” . Thằng Hùng này giờ đi tới đi lui không nói gì coi bộ suy nghĩ rất lung, bống nó chạy ngược lại 2 cái phòng trống tôi đã kiểm tra nhìn tới nhìn lui rồi quay lại. Nó hiến 1 kế đó là khiêng mấy cái bàn chèn cửa lại, 1 cái nữa kê ngay cửa sổ cho tôi thò súng qua lỗ thông gió phía trên mà bắn vào. Nghe cũng hợp lý nhưng thằng nào là thằng đóng cửa ? vì đóng cửa lại phòng nó sẽ lại tối thui và chúng nó lại nhảy bổ ra.

Cả tôi và thằng Hùng nhìn thằng Trung vì nó rõ ràng là nó to nhất bọn. 3 thằng khệ nệ khiên 2 cái bàn làm việc từ bên kia sang, tôi đẩy 1 cái trước cửa chèn 1 bên. Nhiệm vụ của thằng Trung là phải phi sang bên kia đóng nốt cái còn lại còn tôi và thằng Hùng sẽ chèn cửa lại ngay lập tức. Nó ái ngại trèo lên bàn chuẩn bị phi qua, tay thì cầm con dao. Tôi đứng dưới, hướng thằng súng vào cửa. Lúc này ánh sánh chỉ chiếu vào bằng đúng cái hình cánh cửa trên sàn nhà. Thằng Trung hít 1 hơi chuẩn bị nhảy sang bên kia thì tôi hô lên vì nảy ra 1 ý:

“TỪ TỪ ! mày trèo qua lan can rồi đu qua đi, mày nhảy qua nó chụp lại bây giờ”

Nó nghe có lý lại trèo xuống, nhảy ra bên ngoài lan can rồi dò dò bước qua từng bước. Cuối cùng nó cũng sang được bên kia, nó hô chuẩn bị. Thằng Hùng đã vào vị trí chuẩn bị đẩy cái bàn còn tôi vẫn cầm súng trên tay. Đếm tới 3 thằng Trung đạp cửa cái rầm ! thằng Hùng đẩy ngay cái bàn vô. Bên trong bọn nó phi ra đập rầm rầm vào cánh cửa thép, tưởng như sắp bật ra, 2 thằng nó nhanh tay đỡ cái bàn lại ngay lập tức, tôi không nói không rằng nhắm thằng vào cửa siết cò.

Súng AK giật, phải nói là rất giật, dù tôi đã kê sát vào vai nhưng nó cứ nảy tưng tưng làm đường đạn lên kéo xuống mấy lần.Tiếng súng nổ đinh tai, cắm vào thép choang choát, tiếng bọn nó tru tréo bên trong hòa lẫn vào nhau cứ như 1 bản nhạc rock thứ thiệt. Bắn bao nhiêu viên tôi cũng chẳng rõ, cánh cửa thép đã lủng lỗ chỗ cũng là lúc tiếng “tách” khô khốc vang lên báo hết đạn, tôi ráng kéo cò vài lần nữa cũng chỉ toàn “tách” là “Tách”.
Bên trong tiếng đập cửa cũng đã im hẳn, tôi cẩn thận trèo lên bàn chỗ cửa thông gió, thay băng đạn còn lại với 5 viên . Dùng bán súng đập cho mấy miếng bê tông bể ra rồi ngó vào. Tối thui ! chả thấy gì mà coi bộ đã im ắng hẳn. “Rồi ! vô tụi bây” tôi trèo xuống ra đứng trước cửa

2 thằng nó kéo bàn ra, cánh cửa tự bung ra với 2 cái thi thể đầy máu me đổ sập ra ngoài. 1 ông mập như heo đeo hàm chắc tới thiếu tá, 1 ông còm nhom có lẽ đói ăn cả tháng nay. Thằng Trung cẩn thận lấy cây giáo chọt chọt xem đã chết hẳn chưa, tôi nhìn 5-6 cái lỗ đạn trên lưng to bằng nắm tay thì biết thừa chả có cách nào mà sống được.

Đạn Ak găm vào người lỗ chỉ bé tý bằng đầu đũa nhưng nó xuyên qua rồi “phá” ra rất to, độ xuyên thì khỏi phải bàn. Nấp sau tường, sau cửa nó vẫn đục qua được, có điều bắn rất giật. Hồi chơi game bắn đâu trúng đó nhưng thực tế bắn như thế là không tưởng, tới bây giờ bắn chắc hết cả thùng hơn ngàn viên tôi vẫn không thể nào điểm xạ cho chính xác được. Cả ba nhìn vào phòng, ở giữa có 1 cái bàn dài , 2 bên treo đầy quân phục như Nón, boots, áo chống đạn.có mấy tủ gỗ nhưng mở ra cũng chỉ toàn boot và mũ. Hóa ra trong phòng này còn 1 phòng nữa cũng cửa thép, khóa ngoài bằng ổ Việt Tiệp, lúc tôi nhìn vào hóa ra là nhìn vào phòng này chứ không phải bên kia nên không thấy gì cả. Kho báu là đây nhưng mở thể nào ?

Thằng trung bảo bắn vào ổ khóa nhưng tôi từ chối vì tôi coi trên Myths Buster của discovery thì không được, lực của viên đạn không đủ bẻ gãy chốt bên trong, chưa kể nó còn văng mảnh vào người. Cách tốt nhất là bắn vào bản lề rồi đạp cửa, tôi nhắm mắt nhắm mũi kê vào bản lề trên 2 phát, bản lề dưới 2 phát. Đạn đục mấy lỗ rõ to nhưng coi bộ chúng chẳng suy chuyển gì cả.
“Mày đạp phát coi Trung” Tôi nói nó.

Thằng cu phi lên làm 1 cước và quả như mong đợi, nó dội ngược ra té cái bẹt xuống đất. Tôi và thằng Hùng không thể nào nhịn cười được vì nó đạp vào cái cửa bên kia mà cái cửa bên kia thì tôi có phá bản lề đâu. Nó lồm cồm bò dậy, chắc nhận thấy cái ngu nên phi lên 1 lần nữa và lần này cánh cửa lún vào hẳn, cứ thế đến lần thứ 3 thì đã vừa 1 người chui lọt.

Tôi chui vào trước, trời ạ ê hề súng là súng, 1 số được xếp dựa vào tường, 1 số được bỏ trong tủ. AK-47, K59, AK bán gấp và cưa nòng của đặc nhiệm hàng chục khẩu. Có cả mấy cái thùng nhựa có in quốc huy, tôi khui ra thì là MP5 có nòng giảm thanh và kính ngắm của Isarel. Có cả shotgun bắn đạn hoa cải của Tiệp Khắc, tất cả đều bóng loáng dầu mỡ. 2 thằng kia chui vào cũng tí tóay sờ sờ nắm nắm lên đạn như thật, 2 thằng đó còn đang chơi với đống súng thì tôi nhận ra 1 điều:

KHÔNG CÓ ĐẠN

Qủa thật là số khổ mà, tới nước này rồi lại không có đạn. Súng không có đạn cũng chỉ là 1 cục thép. 3 thằng thay mở tung hết hết tủ với với thùng nhựa dưới đất cũng chỉ toàn là súng. Duy nhất còn 2 cái tủ thép lớn chưa mở được, 2 cái tủ này khác ở chỗ bị khóa lại và là ổ mở bằng mã xoay như két sắt.

Chắc chắn là đạn trong này, 2 thằng kia lại tụm lại xoay xoay lại còn kê tai vào nghe như tụi cướp Ngân Hàng vẫn làm, tôi thì chán đến tận cổ cái phi vụ này rồi. Từ sáng vác đống hàng về là bải hoải tay chân, giờ phá mấy lớp cửa vẫn chưa xong nên ngồi phệt xuống đất. Đạn còn đúng 1 viên nên cũng không phá được.

Thú thật tôi là 1 thằng thông mInh, các vấn đề không giải quyết cho bằng được không bằng cách này thì cách khác. Tôi gõ vào thành tủ thì thấy chỉ là thép mỏng 1-2 li. Bí quá thì vác xà ben lên đục nhưng không cần phải thế. Tôi hô 2 thằng kia dọn đống súng lại rồi cả 3 hì hụi xô cho cái tủ ngã xuống, Tôi chắc mẩm cái tủ này nặng dễ đến vài tấn vì toàn đạn đồng ở trong đó.

“2-3… zô!!!””
“2-3… zô!!!””
“2-3… zô!!!””

Tủ đổ cái ầm, 2 thằng vẫn chưa hiểu tôi xô xuống để làm gì, tôi đi 1 vòng ngắm nghía rồi kê súng bắn 1 phát phía sau làm nó lủng 1 lỗ. Giuơng súng lên nện báng súng xuống mấy lần thì cái lỗ tí tẹo đã bể ra 1 miếng toang hoát. 2 thằng kia giờ đã hiểu tôi làm gì nên cũng nhảy vào đục cho nó to ra. Thực ra loại tủ tường này không có gì lạ, cũng chỉ là loại tủ thép của Trung Quốc mà mấy cơ quan hay đựng tài liệu, lúc trước cơ quan Ba tôi cũng có 1 cái rồi được cơ quan cho gia đình làm tủ quần áo nên tôi biết, Thép phía trước, 2 bên và dưới đáy rất dày nhưng ở đằng sau thì mỏng như lá lúa, hàng trung quốc mà, có bao giờ người ta nghĩ tới chuyện cạy tủ từ đằng sau đâu mà phải làm cho dày.

Cạy ra thì những viên đạn đồng sáng lấp lánh như kho báu hiện ra trước mặt, đạn 7,62MM của Ak, đạn K59, đạn 9mm của MP5 và đạn hoa cải tất cả được gói bằng hộp giấy cẩn thận xổ tung ra đầy tủ. tôi mở 2 thùng nhựa đựng MP5 ra, lôi hết đệm lót bằng mủ vứt đi rồi hốt đạn bỏ vào. Lòng tham là vô đáy, chúng tôi hỳ hụi hốt bỏ cho đầy 5 thùng mới xô tiếp cái tủ tiếp theo, lần này tôi hào phóng làm hẳng 1 băng ở mép tủ rồi mới đục ra, tủ này thì toàn lựu đạn là lựu đạn, loại lựu đạn cay CS, loại khói Smoke, lựu đạn choáng Flash, tất cả đều là hàng isarel trừ lựu đạn nổ. Lại hý hoáy hốt cho đầy 2 thùng.

Mãi làm việc, lúc này đã là 5h hơn, trời bắt đầu tối dần, tôi bảo 2 thằng nó nhét đạn vào băng mỗi thằng cầm 1 khẩu rồi ra đánh xe vào đây. 2 thằng cũng biết là nếu không về kịp chuyện gì sẽ đến nên nhanh chân làm liền.
Tôi lựa súng để vác ra ngoài, mỗi loại 3 cây rồi lôi ra để sẵng ngoài hành lang, tiện thể phá luôn cánh cửa thép để kéo đạn ra ngoài cho dễ.Tôi đã nói tính tôi cực kỳ tham lam và tính toán, tôi không lôi hết đám súng này về được thì cũng không để cho ai dùng, tôi tháo sạch tất cả các hộp tiếp đạn cho vào riêng 1 thùng. Nếu không có hộp tiếp đạn ai lấy được súng và đạn cũng chỉ nhét vào nòng 1 viên 1 lúc và bắn tắc cú như súng hồi đệ nhất thế chiến. Tôi biết chừng này súng đạn có thể cứu mạng nhiều người, nhưng để lọt vào tay những kẻ bất hảo chúng tôi vừa gặp trên đường Hoàng Diệu thì không giác gì nối giáo cho giặt

Thực sự là đạn rất nặng, thùng nhựa có bánh xe và tay cầm kiểu vali du lịch nhưng tôi cũng chỉ lôi được ra tới cầu thang chứ không vác xuống được.2 thằng kia đã tới, Ánh đèn pha của chiếc Fortuner rọi loang loáng trên mặt sân, tôi xách súng xuống trước rồi bảo chúng nó lên khiên đạn, xuống xe tiện thể tôi phá luôn mấy cái cái kiếng bể vì nó che tầm nhìn. Lên xuống mấy lần cuối cùng cũng chuyển xong đống súng và đạn lên xe. Trời lúc này đã tối hẳn, 3 thằng không nói không rằng leo lên xe kéo 1 hơi về nhà, chúng tôi chạy đường Nguyễn văn cừ - Trân Xuân Xoạn để né bọn bên Khánh Hội, cách nhà hơn 500 thước trời đã tối, bọn rab mò ra đi lổn ngổn khắp nơi, chúng thấy đèn pha thì dạt vào 2 bên nhưng đằng sau thì chạy theo hàng đàn. Xăng đã về vạch đỏ, thằng Hùng giương khẩu MP5 về sau bắn cầm hơi, tiếng súng nổ làm hàng chục con đổ xuống nhưng coi bộ làm cho tụi nó càng hung tợn hơn, tôi hí hoáy nhét đạn vào băng AK rồi cũng bắn chí chóe, 1 phát của tôi nó xuyên qua tới 2-3 thằng làm chúng nó ngã rạp xuống như rạ. Vẫn còn hơn mấy chục con rab lâu bâu chạy theo, Thằng Trung vẫn nhấn ga, về tới khu bàn cờ tôi bảo nó tắt đèn chạy lòng vòng để cắt đuôi tụi này. Tôi cũng tranh thủ nhét thêm đạn vào băng MP5 rồi lắp nòng giảm thanh vào. Cắt đuôi được đám tụi nó nhưng trên đường vần còn vài con đi lại lổm ngổm. thằng Hùng tiện thể cho vài phát thì tôi ngăn lại vì tiếng súng sẽ làm cho tụi nó bâu lại, hiểu ý nên nó cũng lắp nòng giảm thanh.

Dừng trước nhà, tôi quăng chìa khoa cho thằng Trung mở cửa rồi trèo lên nóc capo điểm xạ ngay đầu mấy con lăng quăng này giờ vẫn bám đít, xui thay tiếng tru tréo làm cho chúng nó không biết từ đâu tràn ra mỗi lúc 1 đông. Mở đc 2 cánh cửa thì tôi nhảy xuống, thằng hùng bật cửa sau định vác đạn vào thì tôi ngăn lại vì sáng mai lấy cũng chưa muộn. Cả 3 vào nhà chốt cửa lại cũng là lúc chúng nó bâu đến đập cửa rầm rầm.

Khóa nốt cửa kéo tôi chạy lên phòng thằng hùng ở lầu 2, ra lan can giật ngay 2 quả flash quăng xuống đám tụi nó. 2 quá lựu đạn chát chúa nổ lên kèm theo ánh sáng làm chói mắt vô cùng. Dù đã nhắm mắt trước nhưng tôi vẫn bị choáng tối nỗi phải giữ tay vào lan can mới đứng vững. mấy con rab thì thét lên như bị thọc tiết.

2 thằng kia lôi tôi vào đóng cửa lại, tôi vẫn chưa mở mắt ra được nên hỏi tình hình sao rồi. Thằng Trung thò đầu ra ngó xong báo cáo lựu đạn choáng đã làm mù mắt tụi nó , chúng nó bắt đầu tản ra và dò dẫm vì không còn thấy gì. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm nằm vật ra giường.

  Worrying (06.05.2015 / 13:21)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



Phần 2.5:



Hôm nay quả thật rất mệt nhưng cũng rất tuyệt, chúng tôi thu được cả tá súng với mấy hòm đạn đủ dùng cho 1 đại đội vũ trang. Mùi thuốc súng ám khắp cơ thể, cảm giác khẩu súng dũng mãnh nhả đạn vèo vèo làm chúng tôi hưng phấn hơn bao giờ hết. Bên ngoài coi bộ đã êm, lại tắm “khô” rồi ăn cơm. Ngày mai chúng tôi cần tìm 1 chiếc xe hơi tốt, vài thùng xăng cho 2 thằng kia về Vũng Tàu vì chiếc Fortuner vừa hết xăng vừa lủng lỗ chổ nên không biết hư khi nào, tôi đã nghĩ cứ để chúng nó đi cho thõa lòng chứ hơn mười triệu dân Sài Gòn bị quét sạch sau chỉ hơn 1 tháng thì cơ hội tìm thấy gia đình rất mong manh.



Sáng ra chúng tôi vác đạn vào, mỗi thằng lựa 1 khẩu và dắt lưng thêm 1 khẩu K59. Đạn được nhét vào hộp tiếp đạn, tôi còn cẩn thận làm cho mỗi thằng 1 băng double mag bằng băng dính. Cho lựu đạn mỗi loại một vài trái và shotgun vào balo, không dè dặt như hôm qua, được “vũ trang” tới tận răng nên thằng nào cũng hí hửng. Chưa kể nếu kiếm được xe và xăng sớm chúng nó sẽ lên đường về nhà ngay trong hôm nay. Vì xe máy vẫn để ngoài siêu thị nên chúng tôi phải đi bộ ra lấy, 8h sáng chúng tôi dắt díu nhau đi ra ngoài. Tham thì thâm, đi bộ có hơn mấy trăm mét mà khẩu súng với balo trên vai nó cứ kéo xuống nặng trĩu như tạ, trời chưa hửng nắng mà mồ hôi cứ vã ra như tắm, chúng tôi đi đường Lê Văn Lương rồi ra Nguyễn Thị Thập. Ở ngã 4 này có 1 cây xăng khá lớn, chúng tôi có thể kiểm tra sơ kiếm 1 vài can xăng rồi ra lấy xe máy chạy đi tìm xe hơn sau. Đi tới chỗ chung cư Hoàng Anh Gia Lai 2 thì mặt đường bê bết máu khô, xương xẩu văng khắp nơi, không nói cũng biết cái hầm xe trong chung cư chứa chắc tới cả ngàn con rab. Tôi giục bọn nó đi nhanh, nhưng chưa kịp chạy qua ngã tư tôi đã nghe tiếng thép cà xuống đường nghe rít tai từ đâu vọng lại.



Ra hiệu cho 2 thằng kia nấp vào mái hiên bên đường, tôi nhìn tới nhìn lui không thấy ai, lắng nghe thật kỹ thì thấy vọng lại từ hướng Nguyễn Thị Thập gần siêu thị. Tôi chậm chậm tiến ra ngó qua thì thấy 2 chiếc xe hơi được độ chế bằng thép lù đù tiến tới, đằng sau là gần chục thằng vừa súng vừa mã tấu dàn hàng ngang . “Mẹ !” tôi chửi thề trong miệng, ở trong nhà thì thôi chứ cứ mò ra ngoài là không đụng cái này cũng đụng cái kia. Chắc là bọn bên Hoàng Diệu, hôm qua chúng nó thấy chúng tôi chạy từ Quận 7 qua nên hôm nay nhất thiết là phải lùng cho được đây mà, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.



Việc chúng nó lùng sục và đông gấp 3 chúng tôi không cho tôi một cơ hội đối thoại nào hết. Tôi đưa tay lên làm dấu “cắt cổ” cho 2 thằng rồi chỉ vào hướng chung cư Hoàng Anh Gia Lai, 2 thằng đần này cứ trố mắt ra nhìn, 1 là chúng nó hiểu nhưng không dám vào, 2 là chúng nó không hiểu gì sấc. Tôi lật đật chạy lại kéo chúng nó vào chung cư, lựa 1 góc nhìn có thể thấy được ngã tư, tôi ngồi xuống, móc 1 quả C.S cay và 1 quả flash từ balo ra. Chỉ cho 2 thằng kia vòng ra sau, tiếng thép lạnh gõ xuống đường đều đều báo hiệu chúng nó sắp tới, Tôi chạy qua hầm xe không quên quăng 2 quả lựu đạn vào. Quả flash nố trước , quả C.S cay phì phì khói ra sau, cả trăm con rab đang ẩn nấp bị ánh sáng như sét đánh nổ trước mắt làm mù ngay lập tức, cộng thêm hơi cay từ trái C.S làm chúng nó hỗn loạn chạy khắp nơi tràn lên sân rồi ra ngoài đường. Vừa kịp lúc bọn kia tới, giữa ban ngày ban mặt bất thình lình cả đàn rab túa ra như ong vỡ tổ chắc là cái cảnh tượng chúng nó chưa thấy bao giờ, bọn chúng hoản loạn, những thằng có súng thì siết cò, những thằng cầm dao , mã tấu thì nhảy tót lên xe. Khổ nổi chúng nó càng bắn thì tiếng súng càng thu hút bọn rab, sống trong đêm tối nên thính giác chúng nhạy hơn bao giờ hết, dù đã mù nhưng vẫn hăng máu đổ vể nơi có tiếng súng. Chúng bắn cầm chừng ít hơi rồi lui ngược lại tháo chạy. Cả 3 thằng ngồi cười không thành tiếng.



Thực ra thì 3 thằng với súng ống như thế này có thể phục kích chúng nó 1 cách “ổn thỏa”, bọn nó đâu chừng chỉ có 3-4 khẩu súng, không cần phải giết mà cũng đủ làm chúng hoản sợ bởi hỏa lực áp đảo. Nhưng 1 người thận trọng như tôi không chọn phương án đó, thứ 1 giết rab và giết người là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau, giết người thì mình cũng không khác gì chúng nó cả và là 1 hành động vô nhân tính. Thứ 2, nợ máu rồi cũng sẽ phải trả bằng máu, chúng sẽ trở lại lùng sục chúng tôi cho bằng được mới thôi. Đây không phải là 1 bộ phim cowboy Mỹ nên tôi không thể mạo hiểm mạng sống của mình và 2 đứa kia được.



Trên sân và ngoài được bọn rab lúc nhúc khắp nơi, lúc này chúng trở thành zombie chính hiệu có điều không thấy gì mà thôi, chúng đi lại dò dẫm trông thật đáng thương. Giữa ánh sáng mặt trời tôi mới thấy chúng rõ hơn, những con người tóc tai rũ rượi, lưỡi thè ra ngoài, quần áo rách nát bẩn thỉu, có nam có nữ, cả trẻ em. Mấy đứa nhỏ lò dò đi lại, tụi con nít thì có tội tính gì chứ ?. cả 3 thằng im lặng chẳng nói chẳng rằng. Mươi phút sau chắc chắn bọn nó đã đi khuất, 3 thằng nhẹ nhàng bước qua đám rab lại chỗ cây xăng. Không có điện, không bơm xăng được, tôi tìm nấp hầm, mở kẹp chì và tìm cách phá khóa nhưng cũng không được, ngay nắp hầm xăng nên việc đục phá không khác gì “đốt diêm soi xăng”. Chạy vào trong văn phòng tôi tìm được chùm chìa khóa nên không khó để mở hầm, hầm tối nhưng mùi xăng xông lên báo vẫn còn nhiều. Ngó quanh có mấy can nhớt 30 lít loại dùng cho xe tải, tôi đem đổ hết ra đường, thằng Trung tưởng tôi đổ đốt bọn rab nên cũng hý hửng làm theo. Tôi lắc đầu ngao ngán rồi lấy xẻng xúc cát trong thùng chống cháy văng lên đống nhớt. Thực ra việc này là để đánh dấu xem lần sau tụi kia có trở lại hay không, nếu chúng trở lại thì phải chạy qua đống nhớt và cát, in dấu lại để tôi biết đường mà đối phó chứ không phải là để đốt bọn rab.



Xong xuôi, tôi kiếm dây thả thùng nhớt xuống vớt xăng. Hì hụi cũng được 2 thùng, tạm thời để đó, chúng tôi ra siêu thị lấy xe máy quay lại lấy xăng rồi nhắm hướng mấy salong auto trên Nguyễn Văn Linh thẳng tiến. BMW, Porches, Mercedes, không salong nào còn 1 chiếc. Bọn hôi của đã vào vơ vét đập phá chẳng còn gì cả, 3 thằng cầm 2 can xăng đứa giữa trời nắng muốn khóc. Tôi quay qua hỏi chúng nó “Giờ sao?”, 2 thằng im lặng không nói. Tôi thở dài ngao ngán rồi leo lên xe nhắm hướng Nguyễn Đức Cảnh-Phú Mỹ Hưng mà chạy, xe trên đường không phải là không có nhưng toàn là thủng lốp, bể cầu , vỡ cửa hay bị đốt cháy cả, tóm lại là khó mà tìm được chiếc còn chạy được. 2 thằng kia rồ ga bám kịp hỏi tôi đi đâu, tôi bảo thì đi kiếm xe chứ đâu.



Phú Mỹ Hưng, khu đại gia, khu nhà giàu nhất nhì Việt Nam thì thiếu gì xe. 1 cái biệt thự có 2-3 cái xe là chuyện hết sức bình thường. Nhưng tôi biết 1 căn có tới 4 chiếc.



Nhà của Cường ĐôLa.



Chẳng là lúc trước tôi sống ở khu Sky Garden, là sinh viên nên tôi thường phải ăn cơm trong siêu thị Coop-Mart gần đó. Cách đó không xa là nhà của Cường Dollar và Hồ Ngọc Hà, xẩm tối đi ngang qua tôi vẫn thường thấy mấy đứa đệ tử đánh xe ra chạy lòng vòng rồi lau chùi nên biết chắc phải có xe ở đó. Căn nhà nhìn bên ngoài chả có gì ngoài 1 cái ghế gỗ, không để í thì ít ai biết nó là của dân chơi đình đám nhất Miền Nam.Tới nôi tôi vẫn tịnh không nói 1 lời, 1 cách lạnh lùng tôi móc shotgun ra bắn 6 phát thành hình tròn rồi đạp cánh cửa kéo lủng lỗ vừa đủ để chui lọt



Oh lala ! trong ánh sáng tù mù tôi cũng thấy rõ mấy chiếc siêu xe bên trong, cẩn thận quăng vào 1 quả flash rồi tôi mới chui vào. Thảo chốt đẩy cửa lên thì 2 thằng kia chỉ có nước mắt chữ A mồm chứ O. 4 chiếc siêu xe chình ình trước mặt: Roll Roys Phantom, Lamborghini Aventador, Ferrari Califorina và 1 chiếc Can Am Spider 3 bánh bóng loáng không chút bụi, chìa khóa còn cắm sẵn trong xe.



Không thể diễn tả được 2 thằng kia vui mừng thế nào, dù đã biết trước nhưng tôi vẫn cười toe toét. 2 thằng ngồi lên 2 chiếc Lamborghini và Ferrari rồ ga phóng ra đường “thị uy” ầm ĩ như lũ “Trẻ trâu” thứ thiệt. Cho chúng nó chạy 1 lúc xong tôi mới bảo cất vào gara. Đơn giản là đường từ đây xuống Vũng Tàu hơn trăm km, vật cản rất nhiều nên không thể chạy 2 chiếc gầm thấp này được. Tôi mở cửa chiếc Roll Royce ra rồi ngả mình mời 2 ông nội đang mặt nặng mày nhẹ bước vào. Phần tôi thì tôi nhảy lên chiếc Can Am vì lúc bây giờ chưa biết chạy xe hơi.



Đi đâu thì đi cũng phải về nhà cái đã, chúng tôi lại lái về nhà. Chất lên chiếc Roll Royce số nước uống và lương thực cho 2 thằng đủ dùng trong 1 tháng gồm cả gạo, mắm, đồ hộp và nước uống. Súng ống đạn dược chúng nó đã đeo bên mình từ sớm nên không cần lấy thêm. Đã quá trưa nhưng 2 thằng không chịu nán lại chút nữa ăn bữa cơm cuối cùng mà thủng thẳng đòi đi luôn, chúng tôi trên 2 chiếc xe lại nhắm hướng cầu Phú Mỹ mà chạy.





_________________________________________________________________

Phần 2.6







Như kế hoạch ban đầu, chỉ có 2 đứa nó lên đường về Vũng Tàu, tôi thì ở lại. Chúng nó có gia đình và tôi cũng có, tôi cũng cần quay trở lại quê mình nên việc mạo hiểm đi với chúng nó với tôi là không cần thiết. Trưa Sài Gòn tháng 8, nắng nóng thiêu đốt mọi thứ trên đường, Chiếc Roll Royce đằng nhẹ nhàng lướt đi trên đại lộ Nguyễn Văn Linh, dù ngồi trên siêu xe mát lạnh mà 2 thằng chúng nó coi bộ đăm chiêu lắm. Tôi thì đì đùng trên chiếc Can Am chạy trước. Ngay từ Chân cầu Phú Mỹ, hằng hà xa số xe cộ từ xe máy tới xe hơi bị bỏ lại mục nát trên đường, kẹt xe rồi !.Tôi bảo chúng nó đợi ở dưới rồi lách qua lách lại leo lên cũng chỉ đến được lưng chừng cầu. Đành xuống xe đi bộ, cách đây gần 1 tháng mấy chiếc máy bay đã đánh sập cầu Sài Gòn, Cầu Bình Triệu và các cầu khác duy chỉ có cầu Phú Mỹ tôi không thấy bị bỏ bom nên mới đinh ninh cây cầu còn nguyên. Giữa nắng nóng tôi luồn qua đống xe cộ bắt đầu rỉ sét trên đường, trong 1 số xe mấy con rab chui vào rồi chết cứng trong đó nên tôi bắt đầu trèo lên nóc xe rồi nhảy từ chiếc này qua chiếc khác.



Lên gần đến giữa cây cầu thì đã nghe mùi xác chết nồng nặc xông lên và tiếng chim ăn xác kêu keng két khắp nơi, tiến tới chút nữa thì quả là 1 bãi chiến trường khổng lồ hiện ra trước mặt. La liệt là xác chết và xe cộ bị đốt cháy đen, đám chim ăn xác bâu lại từng bầy mổ xẻ làm cho không khí càng kinh tởm hơn nữa. Ở giữa cây cầu thủng 1 lỗ lớn lồ lộ sắt thép và thổi tung hàng tản bê tông lên mặt đường, phía bên kia là hàng rào thép gai dày đặc . Quan sát một hồi tôi đã hiểu ra vấn đề. 1 lực lượng nào đó có nhiệm vụ trấn giữ cây cầu, hàng ngàn người trên cầu đang trong cơn hoảng loạn vì bọn Rab cấu xé đằng sau cứ lao tới rồi cũng vỡ trận như bên cầu Kênh Tẻ, họ giật mìn làm sập cầu nhưng kết cấu cầu cũng tốt nên chỉ thủng 1 lỗ rõ to giữa mặt đường.



Quay lại báo cho tụi kia tình hình, Thằng Trung thì đòi đi đường vòng nào đó để về Vũng Tàu nhưng giờ đã quá trưa, nếu vậy thì sợ không kịp. Thằng Hùng quyết định lội bộ qua cầu rồi kiếm xe sau. Tôi đắng đo 1 hồi rồi đề nghị chúng nó hay là để mai nhưng cả 2 đều không đồng ý vì tụi nó đã chờ quá đủ rồi. Suốt cả thời gian qua tôi luôn ở vị trí đưa ra quyết định, áp lực đè nặng trên vai, đôi khi cũng cự cãi với 2 thằng vì nhiều vấn đề nhưng riêng lần này tôi sẽ tôn trọn quyết định của tụi nó. Thằng Trung suy nghĩ 1 hồi lầu rồi quyết định nghe theo thằng Hùng vì ít ra bây giờ tụi nó cũng đã được vũ trang đầy đủ, Việc tìm được gia đình là trên hết, nếu tìm được sẽ quay lại lấy nhu yếu phẩm sau. Kế hoạch có lẽ cũng an toàn, tôi phụ chúng nó dỡ đồ trên xe xuống, 2 thằng không mang vác nhiều, chỉ đủ sinh tồn trong 1 tuần. Khi ở nhà tôi đã nhiều lần dặn dò chúng nó các kỹ năng cũng như yêu tố cần thiết , thằng Hùng cũng là 1 thằng thông minh nên không có tôi thì có lẽ chúng nó cũng sẽ vượt qua được.



2 thằng cởi áo bịt mặt rồi bắt đầu lội qua đống xác chết, hàng bầy chim thấy động bay lên kín cả 1 vùng trời, tôi đứng trên nóc xe chới với nhìn theo mà cảm xúc lẫn lộn. Mãi cho tới khi tụi nó đã khuất dần sau đám xe cộ bị bỏ lại tôi mới quay về. Ngồi lên chiếc oto đề máy để hơi lạnh phả vào người, cảm giác cô đơn xâm chiếm lấy tâm trí và tôi bắt đầu cuộc đối thoại đầy mâu thuẫn với bản thân. Lỡ chúng nó có chuyện gì thì sao ? lỡ chỉ có 1 mình liệu tôi có sống được ? hay là bám theo tụi nó ngay lúc này sẽ còn kịp?. Tôi cứ ngồi, đắng đo và suy ngẫm cả giờ đồng hồ nhưng sống sót là trên hết, tôi không thể mạo hiểm, tôi nghĩ về gia đình, về tương lai, tôi nghĩ tôi sẽ làm được.



Thú thực là tôi chưa lái xe oto bao giờ cả, chiếc Roll Royce cứ cà giật cà giật mỗi khi tôi sang số, vật vã mãi cũng về tới nhà với cục siêu phẩm triệu đô móp méo khắp nơi. Lại khệ nệ ôm đống đồ hộp, gạo mắm vào nhà. Tôi xếp lại đống lương thực, súng ống, cho thêm đạn vào ổ tiếp,kiểm kê lựu đạn, quét dọn nhà cửa…. tôi cứ làm 1 cách tỉ mẩn.Đơn giản vì tôi phải làm việc để quên đi sự cô đơn này, tôi bắt đầu hối hận vì đã không đi cùng chúng nó, có lẽ giờ này cả 2 đã đi tới đâu đó rồi, cái cảm giác ở lại đằng sau làm tôi khó chịu vô cùng. Tôi bắt đầu an ủi rằng chúng nó sẽ trở lại. Đến ngày hôm sau thì tôi bắt đầu quá trình bị stress, trong lòng luôn cảm thấy sự nặng nề, sự hối hận vì điều gì đó. Đến chiều thì tôi lái xe ra chân cầu đứng đợi, tôi đợi chúng nó quay lại. Nghe thật điên khùng nhưng tôi làm thế thật, ra khỏi xe rồi lại đi vào, có lúc lại leo lên cầu nhìn với sang với cái hy vọng mong manh nào đó sẽ thấy bóng dáng 2 thằng khật khưỡng chạy tới gọi to “anh ơi ! cứu em!”. Tôi cứ như thế cho tới ngày thứ 4 kể từ khi chúng nó bỏ đi, cứ đợi ở chân cầu từ khi bình minh đến chiều tối mặc cho nắng mưa.

Hoặc là ông trời có mắt, hoặc là chúng nó quá may mắn. Từ đằng xa 2 thằng nó lật đật tiến lại thật, tôi cười ha há rồi kéo 1 tràn AK làm cho đám chim muôn bay tung lên trời. Tôi thì tay bắt mặt mừng nhưng vẻ mặt 2 thằng đã nói lên tất cả. Thằng Trung gục xuống chân tôi rồi rơm rớm nước mắt, tôi hiểu nên không nói gì cả. Đưa cả 2 về nhà, chúng nó cũng chỉ ăn qua loa cho có rồi cứ im lặng mãi thế, có lẽ khóc không thành lời nữa rồi. Mãi lâu sau tôi mới nghe lại câu chuyện, chiều tối chúng nó tìm được 1 cái xe máy rồi phóng thẳng về Vũng Tàu, dưới đó cũng hoang tàn cả rồi,chúng ngủ đêm ở 1 cái đồn Công An rồi sáng ra 2 thằng tìm về nhà. Nhà thằng Trung thì máu me vương vãi khắp nơi. Nhà thằng Hùng thì khóa cửa nhưng nó đi khắp thành phố suốt 2 ngày mà cũng không tìm được gì, nó để lại mảnh giấy nguệch ngoạch vài dòng với 1 hy vọng mong manh rồi trở lên đây.

Tôi tính để 2 thằng bình tâm rồi bắt đầu rủ chúng nó lên Ban Mê Thuột, suốt mấy tuần để cho khuây khỏa tôi rủ chúng nó ra ngoài nhiều hơn, thậm chí cũng có đốt phá 1 chút. Ban ngày thì chúng tôi đi tìm nước ở xung quanh, lùng sục mấy căn biệt thự để tìm xem có gì chơi, đôi khi còn đi chơi bóng rổ, ban đêm thì vác súng lên sân thượng tập bắn bằng bia thật. Khi thấy 2 thằng đã ổn, tôi định 1-2 hôm nữa thì khởi hành nhưng dự định cũng chỉ là dự định.



Căn nhà đó cách chỗ chúng tôi 2 khu phố, nhà tôi đường số 3 thì căn nhà đó nằm trên đường số 9. Căn nhà đó cũng tĩnh lặng như những căn khác.Lúc đó là 4h chiều, trời khá mát, sau 1 hồi đi tới đi lui mà không có gì chơi tôi đề nghị phá cửa căn nhà xem có gì hay không vì nó là căn to đẹp nhất khu phố. Tôi cột trái lựu đạn bằng băng dính, rút chốt rồi chạy ra ngoài. Tiếng nổ chát chúa và mảnh cửa văng khắp nơi. Thằng trung không nói không rằng ôm súng hùng hục lao vào, cũng như bao lần trước không có “Ai” cả. Đúng là nhà của đại gia, hũ rượu rắn to dễ đến cả 30 lít, trên tường thì đầy đầu bò đầu gấu nhìn như thật, lòng vòng ở nhà bếp và phòng khách tôi chỉ tìm được cây kiếm nhật là có giá trị, thằng Trung xin mãi mà tôi không cho. Kiếm nhật thường đi theo bộ, trên giá có 1 cây tôi đã lấy còn 1 cây nữa ở đâu không thấy. 3 thằng thay nhau cầm kiếm chặt chém linh tinh 1 hồi tôi bảo đi về nhưng thằng Trung không chịu, nó bảo phải tìm cho được cây còn lại. Thế là nó lò dò lên lầu 2, và nó tìm thấy cây kiếm thật.



Cây kiếm được cắm vào bụng ông chủ nhả, còn ông chủ nhà thì đã cắn phập vào bả vai của nó. Tôi rùng mình đưa súng bắn ngay đầu làm cả hắn và thằng Trung lộn mấy vòng từ cầu thang xuống đất. Thằng Trung xô hắn ra bắn thêm mấy phát rồi đưa tay lên vai bịt vết thương lại, tôi dỡ tay nó ra, vết thương sâu hoắm và trào máu liên tục theo nhịp mạch của nó. Nó đau đớn ngồi xuông salong, tôi và thằng Hùng không biết phải làm gì cả, tôi bảo cứ về nhà rồi hãy tính nhưng thằng Hùng không chịu, nó đòi phải xữ lý vết thương ngay. Nó vào bếp lấy 1 con dao rồi đòi cắt vết thương cho rộng ra để loại bỏ nước dãi sau đó sẽ băng lại. Tôi dặn thằng Trung đè chặt về thương rồi chạy đi tìm khăn cầm máu, còn nó thì mếu máo và bắt đầu khóc lóc 1 cách bất bình tĩnh. Thằng Hùng mài mũi dao rồi cẩn thận khứa vào bả vai thằng Trung. Tôi thì chỉ biết lau máu mỗi lúc chảy ra 1 nhiều và bảo nó rằng sẽ không sao đâu. Xong xuôi thì thằng Trung đã ngất đi từ bao giờ, trời thì tối hẳn về cũng không kịp. Tôi lập tức nhào ra xe lấy mấy chai nước rồi khóa cổng trước khi tụi rab mò tới, tối nay chúng tôi sẽ ngủ lại đây. Tôi biết sau khi bị cắn nó sẽ lên cơn và thành rab nhưng không biết là bao lâu, cứ 5 phút 1 lần tôi kiểm tra đồng tử thằng Trung xem đã giản ra và đổi màu chưa. Thằng Hùng coi bộ đã mệt nằm vật ra ghế rồi nó hỏi:



-Anh Khóa cửa rồi hả anh Minh

-Anh khóa rồi

-Em nghĩ nó qua không được, hay là…

-Được hay không cũng phải để nó sống, giết nó bây giờ là giết người !



Tôi cắt lời, nó cũng hiểu chuyện gì sắp xảy ra nên xé rèm cửa cột chặt chân tay thằng Trung lại.

2 chúng tôi cứ ngồi đó chờ đợi, ngoài đường lũ rab đi lại khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không thấy chúng tôi qua cánh cửa bể. Chúng tôi không chờ thằng Trung lên cơn để cắm phập vào đầu nó 1 viên đạn, chúng tôi chờ nó chết hoặc nó sẽ lên cơn và làm gì nữa tôi không biết. Không khí ngột ngạt kinh khủng, thằng Hùng quyết định đứng dậy đi đâu đó.

Tôi hỏi:

-Em đi đâu ?

-Kiểm tra trên lầu, em không muốn còn 1 con nào lao xuống đây.

-Để anh đi với em

-Thôi ! không cần.


Nó đi lên lầu, quá tam thì 3 bận, thằng Trung thì bị cắn, 2 thằng con lại thì bị vây bởi đám rab bên ngoài cho tới lúc trời sáng nên tôi chẳng nghĩ ra 1 cái hoàn cảnh nào tệ hơn được nữa. Ấy vậy mà 1 đêm tôi mất 2 thằng em, 1 tràn súng chát chúa nổ lên làm sáng cả căn nhà. Tôi phi nhanh lên cầu thang rọi đèn pin thì thấy 3 con rab tóc tai lù bù đè thằng Hùng ra giữa hành lan cắn ngấu nghiến, thấy tôi cả 3 đang tính nhào tới thì tôi kéo cò bắn hạ cả 3 con. Thằng Hùng nằm bất động, mạch đã tắt.


Tôi cúi đầu chống 2 tay lên đầu gối thở dài 1 hơi. Hùng nó cẩn thận lên kiểm tra rồi mở cửa từng phòng, 3 con 1 lúc nó trở tay không kịp, bị cắn vào mặt vào cổ. Cả gia đình này dùng vacxin, ông chủ nhà có lẽ cho vợ con uống thuốc ngủ rồi rạch bụng chết nhưng không ngờ tất cả đều lên cơn trước dự định nên mới ra sự thể như thế này.

Chưa kịp biết phải làm gì bây giờ thì ngoài cổng sắt cả đám rab xúm lại xô cửa rầm rầm bởi tiếng súng của thằng Hùng, tôi nhanh chân chạy xuống thì thấy thằng Trung vừa giãy giụa vừa nhìn tôi trừng trừng miệng thì chảy dãi lòng thòng.


Qủa thật bấy giờ tôi không biết phải làm gì hết, chẳng có 1 cái kế hoạch hay là 1 cái phương giải quyết nào cho tình huống này, 1 thằng bị cắn chết, 1 thằng biến thành rab, ngoài kia thì hàng chục con bắt đầu xô cổng vào và mỗi lúc 1 đông thêm.



Không ! tôi không thế chết được, không phải bây giờ . Hôm nay là quá đủ rồi, thay đạn rồi móc thêm 1 quả lựu đạn ra tôi ném ra cổng. Qủa lựu đạn thổi bay cả cánh cổng lẫn lũ rab ngoài đó, tôi ném tiếp 1 trái flash làm mù rồi chạy băng qua lũ chúng nó. Kiên nhẫn hết sức để không phải bắn bất cứ con nào . Tôi bỏ chạy thục mạng, chạy hết sức có thể. 1 con, 2 con rồi ba con bắt đầu bám theo. Tôi vẫn chạy, cách nhà còn đúng 100 mét tôi đã nghe tiếng rầm rập của cả đàn bàm theo mình, có lẽ là hơn 20 con. Thở dốc, tôi quay lại và bắn chúng, bọn chúng vẫn điên cuồng lao tới, thay tiếp băng đạn thứ 2 tôi bắn gục nốt những con còn lại. Lại chạy, cách nhà còn đúng 20 mét thì 2 còn rab lững thững nhìn tôi rồi lao tới. Tôi quăng súng xuống đất, tuốt kiếm ra từ trong vỏ. Chẻ cả 2 làm đôi.


Từ 2 đầu đường chúng vẫn kéo lại, bao nhiêu tôi chẳng rõ, chỉ nhở là tiếng rầm rập và tru làm náo động cả 1 khu phố. Tôi chạy lại nhà, bu lên cổng rồi trèo qua, chúng nó đã đến. lại xô cửa, lại hét lên, với tay lên. Tôi mở cửa kéo rồi vào nhà. Mặc cho chúng đập cửa tôi vào bếp, rót ly nước ngồi xuống và uống cho đã khát.



Hết Phần 2.

  Worrying (06.05.2015 / 13:22)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



3.1
Uống nước xong tôi làm gì tiếp ? Đó là câu chuyện tôi không muốn nhắc lại. Tôi cứ ngồi bần thần chưa thể tin rằng 2 đứa nó đã chết, đầu óc cứ trống rỗng còn ngoài kia lũ rab cứ xô cửa và gào thét mỗi lúc 1 hung tợn. Tôi cầm súng bước ra và lên đạn, nhưng không !



Tôi xách can xăng lên lầu 2 rót ra xô rồi bắt đầu xối lên đầu chúng nó, lạnh lùng tôi quăng 1 mồi lửa và nhìn chúng nó khiêu vũ trong đám cháy khét lẹt bởi mùi da thịt lẫn quần áo. Tới bây giờ tôi vẫn không hiểu làm sao mình có thể ra tay 1 cách tàn nhẫn như vậy, sáng hôm sau tôi phải mất tới hàng giờ để “dọn dẹp” bằng cách đốt tiếp cho xong. Tối đó tôi cũng không thể nào chợp mắt được dù 1 giây, tôi rấm rức khóc rồi đổ lỗi cho bản thân, đáng lẽ tôi phải cho thằng Trung cây kiếm, đáng lẽ tôi phải đi lên với thằng Hùng và đáng lẽ tôi nên rủ chúng nó về nhà nấu bữa tối thay cho việc đi vào đó.



Tôi cũng không quên quay trở lại căn nhà trên đường số 9, thằng Trung đã tuột dây bỏ đi từ bao giờ, còn thằng Hùng không còn gì cả. Cánh cổng văng ra đè lên chiếc xe khiến nó bẹp dí hết quá nửa. Nhặt 2 khẩu súng và mấy băng đạn tôi ngồi xuống salong rồi tự hỏi mình sẽ sống những ngày tiếp theo như thế nào ? Cô đơn và tuyệt vọng.

Suốt những ngày tiếp đó tôi đã có lúc kê súng vào đầu, tôi dằn vặt và ân hận hơn bao giờ hết. Còn gia đình thằng Hùng, nếu họ tìm lên được tới đây tôi sẽ phải nói như thế nào? Tôi cư tự hành hạ bản thân bằng hằng hà xa số những luận điệu của toàn án lương tâm, và thứ duy nhất có thế biện hộ cho mình đó là ít ra tôi còn sống. Nhưng rồi cái gì cũng phải qua đi, tôi tập sống 1 mình 1 cách thực thụ, tôi đốt thời gian bằng cách tới phòng gym tập cho đến khi tay chân bải hoải, tôi tìm được 1 chiếc máy phát điện nhỏ nhỏ và xem tất cả những chiếc đĩa tôi lục lọi được ở các xó xỉnh, tôi đọc sách, vẽ tranh, lên cách kế hoạch. Thậm chí tôi còn cài bẫy khắp các con đường dẫn về nhà, tôi di chuyển hàng hóa đồ đạc qua 1 căn nhà thứ 2 để làm “safe house” phòng khi căn này bị chiếm.

Việc tôi phòng xa quả thật không thừa, vào 1 buổi sáng tôi đi lấy xăng ở cây xăng cũ thì thấy 4 đường lốp xe in hằn lên đống cát tôi đã đổ ra đường. Chắc lại là lũ bên Hoàng Diệu mò qua, tôi lần theo thì thấy chúng nó đục phá tất cả các căn nhà 2 bên đường Nguyễn Thị Thập, đồ đạc bị chúng nó xới tung cả lên có vẻ là tìm lương thực. Lúc đó tôi bắt đầu lo lắng thực sự, tôi giờ cô độc 1 mình, chúng nó xới tới xới lui khu quận 7 này thể nào cũng mò tới chỗ của tôi. Những dấu vết bắn phá vô tội vạ trước kia của cả 3 thằng không thể nào che dấu được. Hay là chuyển qua chỗ khác ? Hay là đàm phán và nhập bọn?



Suy nghĩ khá lâu tôi nhận ra 1 điều, tôi chẳng biết gì về họ nên chưa thể đối phó được. Thôi thì cứ để từ từ rối tính, 1 buổi chiều tôi lái chiếc Lamborghini đi câu cá bên đường Trần Xuân Soạn, nẹt pô suốt cả đoạn đường chán chê tôi kiếm 1 bóng cây gần cầu Kênh Tẻ rồi ung dung thả câu, cá rất to từ cá chép đến rô phi và cả cá Lóc nhưng tôi chỉ thả xuống lại, đơn giản là thây người trôi cả bầy trên mặt sông thế kia thì ăn thế nào được, có lúc tôi còn quăng câu trúng cả cái xác đành phải cắt dây. Đang rung đùi hóng gió thì bỗng có tiếng la lên :



“THẰNG KIA NGỒI IM !!!”



Tôi giật mình quay sang thì bất thình lình trên cầu 2 thằng cầm AK chỉa thẳng vào mặt tôi còn 1 thằng nữa thì đứng nhìn coi bộ chờ “tuồng hay”. Thú thật lúc đó tôi vãi cả linh hồn, chúng đứng trên thành cầu cách tôi chừng 40m, địa thế tôi thì trống trải chả có gì che chắn ngoài chiếc xe cách đó 2 mét mà chúng nó trên cao, tôi dưới thấp dù có nấp sau xe kiểu gì cũng ăn đạn. Khẩu Ak thì để kế bên bao đồ câu nhưng tôi mà với tới là chúng bắn ngay.



Tôi quay qua méo mặt nhìn chúng nó, 1 thằng coi bộ cầm đầu lại thét lên:



-ĐM mày ! Giơ tay lên mày, ngồi im không tao bắn chết





-Dạ có gì từ từ nói anh ơi ! tôi nói vọng lên.



-Mày ngồi im, 2 thằng này xuống mà mày chạy tao bắn liền ! ĐM mày nói rồi đó đừng có trách.



Nói xong hắn quay qua phẩy phẩy 2 thằng để tử coi bộ leo lên xe để chạy xuống chỗ tôi, lúc này nhìn rõ thì hắn là 1 thằng cha đầu trọc lọc, ngoài 30, mang áo 3 lỗ với 1 hình xăm gì đó chả rõ khá to bên vai, thằng cầm súng bên cạnh thì chắc cũng chỉ tầm tuổi tôi coi bộ ốm đói lắm. 2 thằng nó có độc 2 cây súng, không đeo theo gì bên người cả còn thằng kia tôi chưa kịp nhìn. Tôi nghĩ bọn này đã 1 lần bắn thẳng vào mình không thương tiếc thì để tụi nó bắt được không ăn nhừ đòn thì cũng đi theo thằng Hùng, hay là liều ăn nhiều vậy.



Vừa thấy bóng 2 thằng kia lái xe lao xuống cầu tôi liền hít 1 hơi rồi liều mạng nhảy xuống sông. Tôi chỉ nghe hắn văng tục 1 câu rồi kêu tên ai đó, không nín thở nổi nửa tôi mới ngoi lên bu sát vào bờ kè, nhờ có cái bờ kè mà chúng không thấy được tôi. Ngoi lên he hé nhìn thì cả 3 đứa chúng nó đã nhảy lên xe nhắm hướng tôi mà chạy xuống. Tôi trèo lên, lượm khẩu súng rồi vào xe đề ba 1 hơi chạy thẳng. Chiếc Lambor cứ rú theo nhịn chân ga của tôi lách qua lách lại giữa đám hổ lốn trên đường, đinh ninh là chúng không thể nào đuổi kịp nên tôi cứ nhắm hướng cầu Nguyễn Văn Cừ mà chạy để dụ chúng chạy xa khỏi khu tôi sống. Âý vậy mà nhìn qua gương hậu chiếc Lancruiser màu đen được lắp 2 miếng thép hình chóp ở baga để húc tung mọi thứ trên đường lù lù hiện ra, 1 thằng đeo súng bắt đầu trèo ra ngồi trên thành cửa chuẩn bị bóp cò.



Thú thật là chiếc Lambor dư sức bỏ xa chúng nó chỉ với 1 nốt nhạc nhưng vô vàng rác rưởi, thây người rồi cả những chiếc xe nằm lăn lóc trên đường làm tôi không thế nào tăng tốc độ được, với lại tôi cũng chỉ mới biết lái xe chỉ hơn 1 tháng. Chiếc xe của bọn chúng đằng sau thì cứ húc tất cả mọi thứ sang 2 bên đường rồi ầm ầm lao đến. Thằng cầm súng nổ 3 tiếng chỉ thiên thị uy rồi hét gì đó chắc là bảo tôi dừng lại. Mẹ bà, bố đâu có ngu, tôi tiếp tục chạy tới gầm cầu Nguyễn Văn Cừ thì ôm cua 1 hơi ra đường Trung Sơn, đường này sạch hơn nên tôi bỏ rơi chúng được 1 đoạn. Kế hoạch của tôi là sẽ chạy ra đại lộ Nguyễn Văn Linh, cắt đuôi chúng ở khu bàn cờ Phú Mỹ Hưng rồi vòng về, ấy vậy mà bọn này cũng không vừa. Tôi bắt đầu nghe tiếng đạn găm choang choát xuống đường và vào xe. Đảo tay lái liên tục để lách đạn tôi quay ngoắc xe lên đại độ Nguyễn Văn Linh, chúng nó vần kiên trì bám theo và nhả đạn bất cứ khi nào có thể.



Mồ hôi vã ra như tắm, chiếc xe vẫn gào rú lên, bỗng toạc 1 cái. 1 viên đạn bay xuyên qua chiếc xe làm vỡ cả kính sau lẫn kính trước.



“ĐM” tôi gào lên !



Má, ông đã chạy chúng mày còn đéo cho ông yên. Thò tay móc khẩu K59 tôi bắn cho vỡ kính trước rồi quay ra sau bóp cò liền 1 băng đạn. Bọn nó bất ngờ bị bắn trả cũng đảo tay lái liên hồi. Quăng khẩu súng xuống sàn xe, tôi thò tay với lấy khẩu AK cưa báng rồi lên đạn gác lên đùi.



Đạn lại găm chíu chíu xuống lòng đường, lần này không phải 1 mà là 2 thằng, thay nhau bắn. Đã đến nước này thì chúng quyết không cho tôi sống nhưng khu Phú Mỹ Hưng đã ở trước mắt, tôi bắt đầu phi vào khu bàn cờ và cắt đuôi chúng nó. Chỉ qua 3 khúc cua tôi đã bỏ xa chúng nó 1 đoạn, tôi lái xe vòng ra sau Cresent Mall rồi tắt máy chờ đợi, ở đây là khu quy hoạch nhưng chưa xây dựng, sau mấy tháng bỏ hoang cỏ đã cao quá đầu còn chiếc Lambor thì khá thấp nên chúng sẽ không thấy được tôi.



Và số tôi hôm đó quả thật rất đen, chúng lại lù đù xuất hiện trước mặt, tôi giương súng kéo 1 tràn rồi de lui tìm đường tháo chạy. Cuộc vây ráp diễn ra suốt 10 phút tiếp theo và có đôi lúc tôi tưởng chừng như đã nằm gọn trong tay chúng, đơn giản tôi lái xe chưa cứng còn thằng tài xê bên kia coi bộ rất có nghề.



Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tôi phi ra lại đại lộ Nguyễn Văn Linh và bẻ lái ra Nguyễn Thị Thập mà chạy vì trời đã sẩm tối. Suốt cả tuần qua, kể từ khi phát hiện ra dấu vết của chúng nó tôi đã chuẩn bị cho giây phút này, tôi đã nói giết rab là 1 chuyện và giết người là 1 chuyện hoàn toàn khác nhưng chúng không cho tôi 1 con đường sống. Chúng bắt tôi để làm gì, chúng cần chiếc xe hay 2 khẩu súng và mấy băng đạn ? Không ! Chúng cần nhiều hơn thế nữa. Trên đường chạy về nhà tôi đã suy nghĩ rất lung nhưng tiếng súng vẫn không ngớt phía sau bắt buộc tôi phải làm như vậy.



Tôi cua xe qua đường số 10 rồi mạo hiểm nhả ga cho chúng bắt kịp, còn cách nhau đâu 50 mét thì tôi đè ga hết cỡ, chiếc xe gầm lên phi như điên dại. Chúng nó cũng không vừa, lên ga và muốn bắt kịp cho được, tôi 1 tay giữ vô lăng, 1 tay rút khẩu K59 bắn về sau mất phát để khích tướng. Tốc độ lúc này đã lên trên 140km/h, còn đâu hơn trăm mét, tôi hít 1 hơi dài rồi nhắm mắt đè hết chân ga cho đến khi nghe 1 tiếng rít chót tai.



Chiếc Landcruiser cứ hùng hổ lao đến bị ban mất 1 nửa phần từ nắp capo trở lên rồi đâm sầm vào căn nhà bên đường. Chúng nó cũng chỉ còn phần dưới, ruột và tim gan phèo phổi trào ra ngoài. Qua gương hậu tôi chỉ biết cuối gằm mặt xuống không dám nhìn.



Chẳng là tôi căng 1 chiếc xích ngang đường qua 2 cây trụ điện, chiếc Lambor thấp hơn nên vượt qua sợi xích không chút sứt mẻ, trong khi chiếc Lancruiser thì cao gấp đôi. Sợi xích giữ lại những phần cao hơn nó.



Trời ạ, tôi vừa giết người. Tôi lặng lẽ lái xe chạy thằng qua căn nhà dự phòng cách đó hơn 2 cây số rồi vào nhà khóa cửa lại. Tôi lên giường nằm vắt tay lên tráng suy nghĩ mà chẳng thiết ăn uống, nhưng tôi cho rằng đây là 1 cách tự vệ chính đáng. Chúng đã muốn giết tôi, tôi đã trốn chạy từ quận 7 qua quận 8 mà chúng vẫn không tha, và sập bẫy là do chúng nó không thấy đường chứ không phải do tôi.



Tôi ở trong nhà suốt 3 ngày liền để coi tình hình cho im ắng, vì tụi nó không về thì chắc chắn nhóm khác sẽ đi tìm. Cái bẫy lồ lộ thế kia nếu tìm được chúng nó sẽ biết có người nhúng tay vào và lùng sục nên tôi đành tạm lánh 1 thời gian.

________________________________________________________________________________ _____



Phần 3.2

Trước khi mọi chuyện xảy ra, ý tôi là trước nữa cơ, khi mà thế giới này vẫn bình thường ấy. Tôi cũng là 1 sinh viên như bao người khác, là dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn học, dù đã miệt mài với mấy cuốn sách thưở Trung học tôi vẫn ko có được 1 cái ghế trên giảng đường đại học. Đã có 1 thời gian tôi sống tủi khổ khi nhìn đám bạn ngày ngày lên xe vào thành phố, nhưng tôi có 1 gia đình rất tuyệt vời.. Ba Mẹ đã cho tôi 1 cơ hội thứ 2 khi cho tôi vào học ở trường Quốc Tế của nước ngoài vì đơn giản họ không yêu cầu phải thi Đại Học. Thế là 1 thằng nhà quê được học trường của “nhà giàu”, tôi cũng không tính nỗi mỗi tiết học thì phải tốn hết bao nhiêu mồ hồi công sức của Ba Mẹ, tôi cứ nhắm mắt nhắm mũi mà học cho nhanh chờ ngày vinh quy bái tổ rồi báo hiếu, ấy vậy mà giờ tới mảnh bằng rách lót đít ngồi cũng không có. Nói vậy thôi chứ giờ thì ra đường không bị ăn đạn với bị con nào nó phập vào người đã là vui rồi, bằng cấp mà làm gì. Hôm nọ tôi còn thấy ông bộ trưởng gì đó chết cứng ngắc trong chiếc Lexus biển 80B, học cho lắm cũng chết cả thôi.



Bạn gái là điều gì xa vời lắm, tất nhiên tôi cũng có yêu cô này, cảm tình với cô kia. Nhưng tôi cũng chỉ tỏ tình xong bỏ đó hay để trong bụng thôi, đơn giản là tôi không có 1 cơ hội nào hết vì tôi nghe người ta bảo không đẹp trai với nhà giàu thì có người yêu thế nào được. Kiểu như đũa mốc không được chòi mâm son ấy, thời thế giờ khác ngày xưa rồi. Không hiểu ngày xưa các cụ bom đạn, chinh chiến khổ cực thế mà yêu nhau được trong khi mình hòa bình, in tẹt nét về thôn về bản rồi mà cứ chăn đơn gối chiếc đi sớm về khuya 1 mình hoài nghĩ cũng thật xấu hổ. Nhiều lúc cô đơn 1 mình như thế này tôi cũng hy vọng tìm thấy 1 cô nàng nào đó sống sót, chàng và nàng sẽ sống hạnh phúc với nhau mãi mãi ấy vậy mà coi bộ vô vọng rồi. Đàn ông còn bỏ mạng huống gì phụ nữ chân yếu tay mềm chứ.



Suốt những ngày ẩn mình tôi cứ suy nghĩ về nhiều chuyện, hết đi ra rồi lại đi vào. Tới ngày thứ 3 coi bộ mọi chuyện đã êm tôi mới đi ra ngoài. “Hiện trường vụ án” đã được đám rab dọn sạch sẽ, súng ống cũng bị lấy đi chứng tỏ chúng cũng đã mò tới đây. Tôi lái 1 mach về căn nhà chính thì chúng cũng đã vào hốt hết, chẳng còn gì cả, từ súng ống đến lương thực lẫn máy phát. Thậm chí chúng còn đốt hết nhưng may thay căn nhà cũng chỉ cháy 1 phần ở dưới. Tôi ước tính cũng mất 4-5 khẩu súng, vài trăm viên đạn cũng số lương thực đủ cho tôi sống trong 2-3 tháng. Đứng bóp đầu bóp trán văng tục chán chê tôi lái xe về tìm cách phục thù. Tôi không thể 1 mình 1 mạng vác xác qua đó mà đòi lại được, tôi không biết bọn chúng có bao nhiêu tên, là ai và phòng bị và vũ trang như thế nào. Tôi không biết gì sấc ngoài chuyện chúng thấy tôi thì tôi thì sẽ đục cho tôi lủng lỗ chỗ như cái áo rách. Hay là ra hàng, tôi sẽ đem nốt đống đồ còn lại qua xin nhập bọn, tôi sẽ quỳ xuống xin 1 chút thương sót. Nhưng không đời nào.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng nên tôi quyết định đi “trinh sát”.



Kiếm 1 chiếc xe máy êm êm tôi chạy qua Quận 4. Để tránh bị phát hiện tôi chạy vòng ra sau chỗ tôi và 2 thằng bị bắn tháng trước, phía bên này con đường cũng bị bịt kín bởi đống hổ lốn xe cộ, giường chiếu chẳng nhìn được gì cả. Muốn nhìn vào bên trong có gì đành lòng tôi phải leo lên 1 cái chung cư cách đó ít trăm mét. Khổ 1 nỗi các chung cư bây giờ đều là 1 ổ rab khổng lồ, ban ngày chúng trốn vào đây, ban đêm mới mò ra kiếm ăn nên không thể vào được. Chạy tới chạy lui chán chê tôi quyết định trèo lên thang thoát hiểm khẩn cấp ngoài trời, leo được mấy chục tầng chân tay đã muốn rơi rụng. Qua mấy ô cửa thông gió tôi thấy bọn rab đứng ngồi san sát nhau trong đó, chúng quay mặt vào trong và đưa lưng ra ngoài tịnh không 1 tiếng động như những bầy dơi treo mình ẩn nấp trong hang. Nhiều khi muốn quăng vào quả lựu đạn nhưng nhiệm vụ là trên hết. Mãi tôi mới leo lên được tầng cao nhất, từ đây thì đã thấy được khu căn cứ bên kia, lặn lẽ nấp sau mấy giàn nóng máy lạnh và nằm xuống quan sát. Chúng chặn 2 đầu đường và các con hẻm bằng hàng đống vật liệu kéo dài từ ngã tư Hoàng Diệu cho đến hết nhà hàng tiệc cưới Honey Moon. Để xử lý đống công việc khủng lồ này chắc có lẽ bọn chúng không dưới 20 tên, không phải đợi lâu. Móc ống nhòm của khẩu MP5 ra nhìn tôi thấy vài đứa bọn chúng đi lại trong lãnh đĩa, cũng ốm đói và rách rưới như những con rab tôi thường thấy, vấn đề lương thực với 1-2 mạng như tôi không khó nhưng với cả 1 nhóm thì là 1 vấn đề rất lớn. 2 đầu đường thì có 2 tên được vũ trang đứng gác, bọn chúng chia nhau ra sống ở những căn nhà 2 bên đường như 1 cộng đồng nhỏ. Tôi bắt đầu lo âu suy nghĩ, biết đầu mình đã giết bố, chồng hay anh em của ai đó.



Nhưng coi bộ giả thuyết đó không hợp lý cho lắm, tôi thấy 1 tên lôi 2 người phụ nữ ra sân, hắn hét lên rồi tát vào mặt 1 trong 2 người liên hồi. 1 người thì cứ ôm lấy người kia có vẻ như là chị em. Những tên khác thì cứ đi tới đi lui chuyện trò như không có việc gì xảy ra. Nằm ở đây tôi có thể dùng khẩu MP5 giảm thanh cắm vào đầu thằng chó kia 1 viên đạn mà không ai hay biết nhưng tôi vẫn cứ kiên nhẫn đợi chờ. Tôi cần biết chúng nó là ai, có bao nhiều người, hoạt động như thế nào.



Hắn bạo hành cả 2 người phụ nữ chán chê rồi đuổi họ vào nhà, 1 chiếc xe trong nhà chạy ra rồi hắn leo lên và cua vào 1 con hẻm ở phía nam, hóa ra là vậy, chúng lựa đường nhỏ hơn làm đường ra vào, tiện quản lý và dễ phòng thủ hơn. Chiếc xe sau đó đi đâu tôi chẳng rõ, giữa cái nắng hơn ba chục độ tôi cứ nằm đó kiên trì quan sát. Nãy giờ tôi đếm tổng cộng hơn 11 người kể cả 2 người phụ nữ. ít nhất 4 tên có vũ trang. Tính luôn cả số lượng súng chúng lấy của tôi thì việc tấn công vào đó là tự sát. Đâu hơn 2 tiếng đồng hồ sau chiếc xe trở về, tôi lặng lẽ rút êm về nhà.



Sống sát nách với bọn này quả thật không được vì tôi đã thấy sự hung bạo của chúng nó với tôi lẫn 2 người kia, trốn tránh càng không thể vì tôi cũng cần phải sinh tồn. Ở 1 thế giới mà số người sống không bằng số ngón tay cộng ngón chân mà còn phải sống chui nhủi quả thật không hay chút nào. Chuyển đi khu khác cũng là 1 phương án nhưng quả rật rất khó, mật độ dân số ở trong thành phố như Q5-10-11 dày hơn Q7 rất nhiều, đồng nghĩa với việc có nhiều rab hơn còn ra khỏi thành phố thì xa nguồn lương thực và thực sự tôi cũng không biết có gì ngoài đó, thậm chí có thể gặp 1 nhóm ghê gớm hơn bọn này. Càng tính càng bế tắc, đến hôm sau tôi quyết định đi trinh sát 1 lần nữa, tôi cứ âm thầm theo dõi bọn chúng từ ngày này qua ngày khác mà nghiện lúc nào không hay. 1 kẻ cô đơn như tôi bỗng nhiên được quan sát 1 cộng đồng nhỏ sinh tồn thì cảm thấy rất thú vị. Suốt gần 1 tuần lễ tôi đã nắm được quy luật của bọn chúng, nếu tính không nhầm chúng có 16 người, tất nhiên đã trừ 3 thằng tôi “Xử” hôm trước. Chúng sinh sống rất có tổ chức, thằng khốn hôm trước là thằng cầm đầu và nhóm chúng có 3 người phụ nữ. 3 người họ là phục dịch và công cụ sex của bọn chúng, lực lượng trực chiến gồm 4 thằng, 2 thằng bịt 2 đầu đường, 1 thằng giữ cửa và 1 thằng luôn đứng trực ở 1 căn nhà có vẻ là kho lương thực và vũ khí,chúng thay nhau canh gác và ra ngoài tìm lương thực và nhu yếu phẩm.



Trừ vài tên khỏe mạnh còn lại tất cả có vẻ khá uể oải và mệt mỏi, chúng không bao giờ đứng được quá 5-10 phút cứ nằm ngồi la liệt ngoài hiên nhà. Ban đêm chúng cắt cử 2-3 tên thay nhau gác còn lạ rút vào trong. Suốt thời gian đó tôi đã chứng kiến nhiều cảnh chướng tai gai mắt như hãm hiếp, đánh đập. Không chỉ có tên cầm đầu mà cả vài đứa trong bọn chúng, đôi khi chúng cũng cự cãi và gõ bán súng vào đầu nhau côm cốp chứng tỏ chúng cũng chẳng đoàn kết gì cho lắm.



3 người phụ nữ thì 1 người có vẻ đã đứng tuổi chuyên lo chuyện cơm nước vì tôi thấy hay ra vào kho lương thực, 2 người kia lớn hơn tôi ít tuổi và công việc của họ thì như tôi đã nói ở trên, phục dịch và ăn đòn. Dù đã tường tận nhưng tôi vẫn bế tắc trong công tác chiến lược, nhiều khi thấy những tên khốn nạn nằm trong tầm ngắm tôi chỉ cần mở chốt an toàn rồi kéo cò là chúng nó chỉ có nước “thượng mã phong” nhưng giết người quả thật không dễ như vậy. Phương án ra hàng coi như không được, anh hùng cứu mỹ nhân càng không, tôi đang cân nhắc tới chuyện chuyển đi nơi khác nhưng sự việc tối hôm đó đã làm cho tôi thay đổi quyết định.



Tầm chiều tôi lại lên đài quan sát và lặng lẽ quan sát chúng cho tới tối. Thằng cầm đầu vừa về đã chỉ trỏ chửi bới lung tung coi bộ rất bực bội xong hắn vào kho lôi ra 1 thùng gì đó rồi lại hò hét cả bọn ra tiếp tục chửi bới. Coi bộ lương thực đã cạn, chúng chỉ còn duy nhất 1 thùng đồ hộp, cả ngày hôm nay hắn cùng đệ tử đi kiếm đồ ăn mà không có nên quay ra chửi bới. Hắn lại lôi 2 chị em nhà kia ra và kê súng vào đầu có lẽ vì họ chỉ là lũ ăn hại, 1 thằng ra can lại bị hắn vã vào mồm rồi cả nhóm bắt đầu chia ra làm 2 phe chửi bới ầm ĩ. Chúng bắt đầu chỉa súng vào nhau hăm he đòi bắn nhưng thằng cầm đầu đã bớt nóng nên nhượng bộ bỏ vào nhà.



Nếu đó là 1 đống rơm thì tôi chỉ cần 1 mồi lửa, tôi sẽ không đột kích vào đó nhưng sẽ thổi tung cái “căn cứ” này lên. Nội bộ thì lục đục, lương thực thì cạn, chỗ ở cũng mất thì chẳng có lý do gì bọn chúng ở đây nữa. Thế là tôi bắt đầu lên kế hoạch, kiểm kê lại hết vũ khí có thể dùng tôi còn 2 khẩu AK, 2 khẩu MP5 , 1 khẩu K59, 1 khẩu shotgun, gần hai chục quả lựu đạn và hai ngàn viên đạn. Những ngày tiếp theo tôi bắt đầu công việc của 1 nhà quân sự thứ thiệt, tôi chế tạo những quả bom xăng kiểu cocktial molotov, chế tạo boom bằng lựu đạn và lên kế hoạch. Vấn đề lớn nhất là tôi không có kíp nổ để hẹn giờ, tôi đã thử dùng cách đốt nhang làm dây cháy chậm nhưng không được vì độ sai lệch quá lớn, không thể tạo hiệu ứng đồng loạt. Tôi muốn có hỏa lực thật lớn trong vài phút để áp đảo và làm chúng phải bỏ đi vì hoảng sợ.



Suy nghĩ mãi cũng ra cách, tôi chạy ra khu Phú Mỹ Hưng mò mẫm trong 1 cửa hàng đồ chơi RC và tha về hàng đống đồ chơi, servo (môtơ lái điện tử của xe và máy bay đồ chơi để bẻ lái, có lực kéo rất mạnh, từ 9 đến hàng chục kilogram) và dụng cụ điều khiển. Hì hục thêm 2 ngày nữa cho xong thì tôi quyết định ra tay.

Lúc đó là hơn 9h tối, trời có trăng khá sáng. Ở ngoài khu căn cứ bọn rab đã đi lại khắp nơi và đợi khi bọn chúng thay gác thì tôi bắt đầu chiến dịch để đảm bảo không có ai bị thương. Tôi lái 2 chiếc xe RC loại lớn có kèm xăng và lựu đạn tới bức tường phía đông tức là phía đường Nguyễn Tất Thành, đợi 1 thằng gác bỏ gác đi mồi thuốc thì tôi kích cho servo kéo chốt của 3 quả lựu đạn, 1 tiếng nổ kinh hồn vang lên làm lay động cả thành phố, bức tường phía nam bị thổi tung lên bay tứ tán. Đám lửa từ mấy quả boom xăng cháy dữ dội sáng cả 1 vùng trời, mấy tên trong nhà nháo nhào chạy ra cầm súng ngó nghiên không hiểu gì cả, lúc này tôi với lấy 2 cái điều khiển và thay nhau bấm. 2 Khẩu AK được cố định trên nóc chung cư thay nhau nhả đạn theo nhịp kéo của servo. Để đảm bảo hiệu ứng tôi cũng cầm khẩu MP5 phụ họa thêm mấy băng đạn vào mấy toàn nhà cao tầng làm kính rơi loản xoảng xuống đất. Thấy lửa đầu nòng từ nòng từ chung cư bọn chúng cũng bắn trả dữ dội dù tôi chắc cú bọn chúng chẳng thấy gì. Bọn rab lúc này thì đổ xô tới nơi có đám cháy hàng đàn nhưng chưa vượt qua được vì lửa bắt vào mấy chiếc oto cháy rất to.Tôi lúi húi thay đạn cho 2 khẩu Ak rồi lái chiếc RC thứ 2 lao vào, chiếc này mang 2 trái lựu đạn khói và lựu đạn cay, bọn chúng còn chưa hiểu gì thì tôi kích nổ khiến cho khói bụi mù mịt, bắn nốt mỗi khẩu 1 băng thì bọn chúng đã phải chui vào nhà cố thủ vì hơi cay không thấy gì được, còn bọn rab thì đã bắt đầu vượt qua được đống lửa đang cháy.



Tới đây coi như chuyện đã xong, tôi tháo súng cũng như đồ nghề rồi rút êm về căn nhà gần đó trú đỡ 1 đêm, sáng hôm sau khu căn cứ chỉ còn là 1 đống hổ lốn cháy nham nhở. Đung tôi dự đoán, bọn họ kéo nhau ra sân tranh cãi suốt cả buổi sáng, họ bắt đầu quăng đồ lên xe trong khi thằng cầm đầu bắn chỉ thiên mấy phát mà chẳng ai nghe. Cái phe chống đối coi bộ thắng thế với hơn mười người kể cả 3 người phụ nữ bắt đầu trèo lên xe dưới sự bất lực của thằng kia, hắn chỉa súng vào nhóm chống đối nhưng 1 thân 1 mình hắn đành để cho nhóm kia đi. Thú thật lúc đó tôi đã định cho hắn 1 viên nhưng may cho hắn là 1 thằng đệ của hắn đã nhảy ra can vì có tới 4 khẩu súng chỉa vào hắn lúc đó kể cả tôi.



Coi như xong 1 nửa , nhóm kia trên 2 chiếc xe bỏ đi vào hướng thành phố, 4 thằng còn lại bơ phờ ngó theo. Chỉ còn chờ bọn này bỏ đi nữa coi như kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Thằng cầm đầu tiến lại bức tường đã cháy đen chống nạnh đứng nhìn, tôi hồi hộp theo dõi hắn, vì đây là phút giây hắn quyết đinh xem có nên bỏ đi hay không. Hắn đi tới đi lui coi bộ rất cẩn thận rồi quắc 2 thằng đề tử lại chỉ chỏ.”Mẹ !” công toi ! tôi văng tục 1 cách đầy tiếc nuối. Thế là hắn quyết định xây dựng lại bức tường và kế hoach của tôi đã thất bại. Hay là bắn chết chúng nó cho xong, còn có mỗi 4 thằng, làm 1 loạt là xong.



Trong cơn thất vọng tôi nghĩ thế thôi, đành tiếc rẻ chơi nốt 2 quả lựu đạn còn lại. Tôi móc cái điều khiển trong balo ra và bấm nút. 2 quả lựu đạn gắn trên chiếc RC ở bức tường phía tây nổ tung. Thổi bay cả bức tường và làm lộn nhào luôn chiếc xe của hắn đậu ở ngay đó.

“Mẹ mày ! này thì xây !”

Cả bọn chúng nó nằm rạp xuống không hiểu chuyện gì xảy ra, xong chúng mới đứng dậy cầm súng tìm chỗ nấp định bắn trả mà có thấy gì đâu mà bắn. Vụ nổ cuối cùng là tối hậu thư tôi gửi cho chúng nó, chúng mày cứ ở lại đi rồi bố sẽ tấu hài cho mà xem. Vậy là đến chiều cả bọn đã dọn dẹp xong và bỏ đi, chỉ có điều chúng nó hướng sang chỗ tôi ở.

  Worrying (06.05.2015 / 13:22)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



  Worrying (06.05.2015 / 13:23)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.



Phần 3.3
Thích nghi- Tiến Hóa- Đào Thải. Quy luật sinh tồn chỉ đơn giản vậy thôi, ai thích nghi và tiến hóa được thì sống, không thì bị đào thải. Thời này thì chắc chắn là như vậy, nó đúng với cả bọn Rab lẫn con người. Bản năng sinh tồn ai cũng có nhưng làm sao sinh tồn được mới là vấn đề. Nhiều người chết bởi những chuyện rất vô lý, bị dẫm chết, bị cắn chết hoặc giành thức ăn với nhau mà chết. Chúng ta cũng sẽ như vậy, khi thế thời loạn lạc chuyện sinh mạng đôi khi không nằm trong bàn tay của mình nữa. Còn về chuyện tiến hóa và đào thải, rõ ràng con người đang bị đào thải và lũ rab đang tiến hóa. Chúng bắt đầu chịu được ánh sáng nhiều hơn, ra đường sớm hơn và rúc về ổ trễ hơn. Những con to khỏe thì sống được còn những con ốm yếu thì chết đi. Tôi bắt đầu lo lắng vì đã thấy chúng nó tổ chức săn bắt theo đàn, chúng nó bắt đầu nghe ngóng và lần tìm dấu vết. Chúng nó khôn hơn chúng ta tưởng, tất cả được sắp đặt theo ý con đầu đàn và con đầu đàn dường như là loại tiến hóa nhất.



Tạm gác mối lo đó qua 1 bên, tôi còn 4 thằng cô hồn du đãng được vũ trang tận răng đang lùng sục khu tôi ở và chắc chắn chúng nó sẽ găm vào người tôi tất cả những gì tụi nó có. Sau vụ tấn công vừa rồi, chắc hẳn chúng nghĩ là do 1 nhóm mạnh hơn chúng nó nhiều lần, có ít nhất 4 tay súng với lựu đạn và thuốc nổ vì nếu không chúng đã tụm lại và và đánh trả. Việc tấn công không vì 1 lý do gì rõ ràng là do lãnh thổ chứ không phải lương thực hay nước uống. Tất cả những quyết định của tụi nó cho thấy chúng nó đang lo sợ và phải bỏ chạy trước khi điều tồi tệ hơn xảy ra, chỉ có điều là bỏ chạy sai chỗ mà thôi.



4 thằng nó chạy qua quận 7, tôi đã cố gắn theo dấu vết mấy ngày liền. Chúng tìm thấy 1 căn biệt thự trong khu Him Lam, hàng rào kiên cố, tầm quan sát rộng cũng như dễ bề tháo lui. Lần này tôi không thể mạo hiểm tấn công vào được, thứ 1 là không có vị trí thuận lợi để làm điều tương tự, thứ 2 là chúng sẽ biết được đối thủ không muốn giết chúng mà muốn đuổi đi. Tôi đã định “mượn giao giết người”, gài mìn rồi cho tụi rab vào “dọn” nhưng như thế quả thật rất mất nhân tính, rõ ràng chúng sẽ giết tôi nhưng chúng chưa làm điều đó đồng nghĩa với việc tôi cũng không làm điều đó được.



Khi mà bạn sống 1 mình giữa thế giới này, điều làm bạn kinh sợ nhất là những dòng suy nghĩ. Chúng cứ chạy mãi trong đầu bạn không thôi, dù tất cả đã sụp đổ nhưng lương tâm thì vẫn còn. Tôi không muốn hàng đêm phải đau đáu ân hận, ăn năng bởi cái chết của bất kỳ ai. Việc thằng Hùng và Trung với tôi đã quá đủ rồi.



Tôi kiên trì theo dõi bon chúng hàng ngày, từ lúc bình minh cho đến khi lũ rab bắt đầu mò ra đường. Tôi đặt chúng dưới sự kiểm soát vô hình của mình, tôi quan sát, chực chờ bọn chúng. Tôi muốn mình là kẻ chủ động và chúng là kẻ bị động. Chúng có 4 thằng cả thảy, thằng cầm đầu tôi tạm gọi là thằng Đại và 3 thằng đệ. Thằng Đại tầm hơn 30 râu riu xồm xoàng, không to con nhưng có sức vóc, giọng hắn ồ ồ nhưng uy lực. Tính tình thì liều mạng và nóng nảy, việc của hắn là chửi và chửi. Thỉnh thoảng hắn còn đánh đập mấy thằng đệ vì những chuyện không đâu như không mở cửa xe cho hắn. 3 thằng đệ thì có thằng mập, thằng to con và thằng ốm, thằng mập mồm mép và lu bu theo thằng Đại suốt ngày, thằng To thì im lặng ít nói nhưng được việc còn thằng ốm thì dặt dẹo nên suốt ngày bị ăn tát.



3 thằng đó tính khí cũng du đãng như thằng Đại của chúng nó, mở mồm là văng tục và tay lúc nào cũng lăm lăm súng như chực chờ cho ai đó ăn đạn. Tôi cứ bình tĩnh ngồi xem chúng nó làm gì từ khu căn hộ xây dở cách đó không xa, qua lớp lưới che vật liệu xây dựng không cách nào chúng thấy được tôi còn tôi thì nhất cử nhất động đều thấy được chúng nó. Chúng thỉnh thoảng đi thu nhặt đồ ăn còn không cứ tụm lại đánh bạc bằng cả túi vàng không biết tìm ở đâu ra. Tôi cứ vậy, đeo theo cả balo đồ ăn và ngồi theo dõi bọn chúng như 1 thú vui duy nhất. Nhiều khi tôi đưa cả 4 thằng vào tâm ngắm và định làm 1 loạt rồi trở về nhà sống thoải mái như những ngày trước đó, hay việc gài lựu đạn vào xe cũng không quá khó nhưng rõ ràng là không làm được.

Đôi khi lương tâm lại là kẻ thù của kẻ sống sót. Hôm đó cũng như mọi ngày, vừa chớm bình minh tôi đã nai nịt lên xe ra vị trí.Tôi đang khui hộp pate ra định ăn sáng thì bất ngờ ăn 1 cú đánh trời giánh vào đầu. Tôi bất tỉnh nhân sự, đầu óc choáng váng tới nổi dù đã mở mắt ra nhưng cũng không định hình được tất cả những gì diễn ra trước mắt. Bàn tay thô ráp của hắn vỗ bốp bốp vào mặt tôi từng hồi liền tục không thương tiếc, tôi có thể nếm được vị máu tanh tưởi đầy miệng nhưng đầu óc cứ đơ ra chưa hiểu được chuyện gì xảy ra. Tôi thấy đau sau gáy, tôi thấy cơ quai hàm như muốn rã ra, 2 cổ tay bị siết chặt đằng sau làm cánh tay mỏi rã rời và đau rát.





-Mày banh miệng nó ra, Đm banh ra !

Thằng Cư đâu ? đái vô cho tao.

-Em không mắc đái đại ca

-ĐM mày ! tao bảo đái !



1 thằng đạp chiếc nghế tôi đang ngồi bật ngửa ra đằng sau đầu tôi bị gõ xuống nền cái cốp. Chắc là nhờ cú ngã này mà tôi mới bất đầu tỉnh ra được, tôi thấy 1 bàn tay bắt đầu nắm lấy quai hàm tôi và banh ra, 1 thằng thì quýnh quoáng đang kéo khóa quần. Tôi đảo mắt 1 hồi, cả thảy 4 thằng chúng nó đang ở đây, chúng bắt được tôi và đang tra tấn theo cách của chúng nó. Tôi bắt đầu phun những ngụm máu đang trào trong họng ra ngoài rồi ho lấy ho để.



-Nó tỉnh rồi đại ca, 1 thằng nào đó nói

-Dựng nó lên cho tao !.

Chúng dựng tôi lên, tôi bắt đầu cựa quậy nhưng không được, 2 tay của tôi đã bị chúng trói chặt ra sau ghế. Thằng Đại nắm đầu tôi dựng lên và bắt đầu tra hỏi

-Mày là thằng nào ?

-Dạ anh tha cho em

-ĐM ! Tao hỏi mày là thằng nào

-Dạ em….

Bốp !

-Lẹ! mày là thằng nào.

-Em ở gần đây…



-Mẹ mày ! bữa mày chơi tụi tao phải hông ?

Bốp ! bốp !



-dạ anh hỏi gì em không biết !



Hắn cứ tra hỏi tôi như thế cả giờ liền, cứ 1 câu không đúng ý hắn thì tôi lại ăn đòn. 3 thằng kia tịnh không làm gì trừ việc thỉnh thoảng dựng ghế dậy khi hắn đạp tôi bật ngửa ra sau hay thắt chặt mấy sợi dây. Hắn gán cho tôi cái tội bắn phá chỗ cũ của hắn, hắn tra hỏi về đồng bọn của tôi, hắn hỏi có mấy thằng, có mấy súng và ở đâu. Tôi cứ giả ngu, cứ van xin hắn và tuyệt nhiên trả lời là không biết vì nếu hắn biết tôi là tác giả của mọi chuyện thì hắn bóp nát sọ tôi ngay.



Đánh đấm chán chê chả moi được gì thì hắn đạp cửa ra ngoài, tôi nát bấy trên ghế. Cả cuộc đời tôi chưa bao giờ được ăn đòn thế này cả, mắt mũi sưng húp cả lên chỉ còn thấy lờ mờ. Răng với môi đã lẫn lộn vào nhau và những phần còn lại cũng ra bã. Miệng thì khát nhưng tôi mở miệng ra xin thì chúng lại dọa đái vào mồm.

Thằng mập nó tên Cư 2 thằng kia 1 thằng tên Háo và 1 thằng tên Tùy. Tên gì kệ chúng nó, tôi vẫn cứ gọi chúng nó theo cách của tôi. Thằng Mập nó xun xoe, nó nắm đầu tôi mỉa mai



-Mẹ bà mày, khai đi rồi tao cho uống nước.

Đéo mày thì còn ai vào đây nữa ! mày tưởng bọn ông ngu ah ?



Hắn cứ lải nhải liên hồi, tai tôi thì ăn tát này giờ nên đã điếc đặc rồi, tôi cứ im lặng không nói. Thằng To và thằng Ốm nãy giờ xem phim chán chê cũng lại sờ nắn xem tôi còn sống hay chết, 2 thằng không nói nhưng tôi biết chúng nghĩ gì. Chúng cảm thấy đáng thương cho cái xác của tôi, thằng ốm lôi đâu ra 1 chai nước rồi cho tôi uống. Nó trạc tuổi tôi, cổ có xăm 2 con bò cạp và chúng gớm tới nỗi tôi nhìn mãi mà chẳng ra, hắn gầy gò và ốm yếu tưởng như gió thôi là bay, giọng hắn lem lẻm nhưng ít ra cũng dễ chịu nhất trong ba thằng.



Tôi bắt đầu tỉnh táo hơn, tôi van xin chúng vài câu nhưng rõ ràng 3 thằng này thì làm gì có quyền. Tôi bảo tôi chỉ sống 1 mình gần đây, tôi không biết gì hết, tôi thấy bọn chúng dữ dằn quá nên mới ở đằng xa nhìn, tôi cứ lảm nhảm liên hồi như vậy cho đến khi thằng Đại trở vào.



-Nó tỉnh rồi nè đại ca !

-ĐM nó khai chưa ?

-Chưa đại ca.

Bốp !

-Em xin anh !



-Mày xin cái gì ? tao có gì để mày xin?

-Có gì từ từ nói anh.



-Bắn phá đã rồi nói hả mày !

Bốp …!



Hắn lại như thế suốt cả mấy chục phút tiếp theo, tôi cũng chỉ chịu được ít phút rồi ngất đi khi nào không hay.

Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã tối, chúng nhốt tôi trong 1 căn phòng của căn biệt thự, đây là căn phòng ngủ có cánh cửa sổ thông với giếng trời, có lẽ là căn phòng ngủ của ai đó. Đói, Khát và cả đau đớn, bỗng nhiên tôi khóc 1 cách tỉ tê, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi uất hận, tôi tức hắn, tôi tức tôi. Đáng lẽ tôi phải bắn hắn chết, đáng lẽ tôi phải cho hắn nổ thành trăm ngàn mảnh rồi đốt ra tro ra than. Tôi cứ khóc như thế không biết bao lâu, nước mắt cứ chảy vào mũi vào miệng, vì khát quá nên tôi nuốt luôn từng giọt.



Thằng Ốm canh cửa ở ngoài chắc nghe tôi khóc quá nên đẩy cửa vào, hắn mớm cho tôi miếng nước.

-Mày đói không?

-Dạ có.

-Ăn được không ?

-Được !



Hắn quay ra cửa lấy tô cơm thừa của hắn vào rồi đút cho tôi. Mồm miệng đã bể nát và toàn máu me nhưng tôi vẫn cố nuốt vì quá đói. Vừa đút hắn vừa bảo: Mày có thì mày nhận, mày chỉ chỗ tụi còn lại rồi tụi nó tha cho. Tôi lắc đầu ngoầy nguậy ý bảo không biết, hắn nói giờ tôi không nhận còn ăn đòn nữa và cũng chẳng biết ăn đòn tới bao giờ. Cho tôi thêm miếng nước, hắn cởi trói chân cho tôi làm tôi đỡ mỏi 1 chút rồi đi ra ngoài.

____________________________________________________________________

Phần 3.4

Từ lúc đó đến sáng hôm sau tôi mới được “yên ổn” 1 chút, tôi cựa quậy tìm cách thoát ra khỏi 2 sợ dây mà không được, chúng nó cột quá chặt thêm 1 phần nữa chân tay tôi đã bải hoải và ê ẩm nên càng cựa nó càng đau. Biết là thoát không được tôi mới chịu ngồi im và suy nghĩ, ban đầu tôi không hiểu tại sao chúng bắt được tôi nhưng dần dần sự việc cũng đã sáng tỏ. Sáng hôm trước tôi đến sớm hơn mọi ngày, khi mà mặt trời vừa mới mọc. Ánh sáng mặt trời từ đằng đông soi tới khiến tôi hiện rõ trên mấy tấm lưới. Trời ạ, sao tôi có thể ngu ngốc đến thế cơ chứ ! Đúng là người tính không bằng trời tính, mấy tấm lứới đó cũng chỉ có thể che khi bên ngoài sáng hơn thôi còn lúc mặt trời mọc thì phía tôi lại sáng hơn, mà dù sao thì tôi cũng đã bị lâm vào tình thế này. Giờ phải tìm cách thoát ra chứ không sớm thì muộn hắn cũng hiểu ra nông nổi sự việc là do tôi và chuyện gì đến cũng sẽ phải đến.



Căn phòng ngủ chẳng có gì nhiều để có thể giúp tôi cắt dây hay đại loại là thoát ra ngoài được, sách vở vẫn còn mở ở trên bàn, giường bị lật qua 1 bên giành chỗ hắn tha hồ tra tấn tôi. Ngó nghiên 1 hồi trong cái ánh sáng tù mù này tôi chẳng thấy 1 tia hy vọng nào cả. Cũng chẳng có ai để mà đến cứu tôi cả, tôi thở dài ngao ngán. Đời mày thế là xong rồi mày ạ.



Mệt mỏi và đuối sức tôi thiếp đi khi nào không hay, sáng ra 1 thằng mở cánh cửa làm ánh sáng tràn vào phòng khiến tôi chói mắt và chợt tỉnh giấc. Thằng To bước vào, nó ném khẩu MP5 cái kịch xuống đất.

-Mày theo dõi tụi tao 1 bao lâu rồi ?

-Tôi húng hắng ho rồi đáp : Dạ 3 ngày.

-Sao mày không giết tụi tao?

-Em đâu có lý do gì để giết tụi anh, em thấy tụi anh cầm súng nên sợ không dám lại.



Câu chuyện đang dở dang thì thằng Đại lại mò vào cùng 2 thằng kia.

-Mày có chắc tụi kia xài AK không ? hắn hỏi thằng To

-Chắc anh ! thằng này nó xài súng gì của mỹ. Em vừa trèo lên chỗ nó rình, nó không giết mình chứ không thì đã giết rồi.

-Đậu má ! ai mà biết được cái thằng l** này !



Vậy là chúng nó đang nghi ngờ cái giả thuyết ban đầu của tụi nó đó là tôi đã phá hoại căn cứ của chúng, thứ 1 là tôi đi 1 mình trong khi hắn bị tấn công bởi 1 nhóm, thứ 2 là tôi đem theo cây MP5 với ống ngắm và giảm thanh, nếu giết tụi hắn tôi đã giết rồi. Thứ 3 là cái đêm hắn bị tấn công thì tiếng súng là của vài khẩu AK. Tôi bắt đầu lóe lên 1 tia hy vọng, ít ra chúng đã thôi gán cho tôi cái tội tày đình đó dù đúng thế thật nhưng chưa mừng được bao lâu thì thằng Mập lại phá bĩnh.



-Đéo nó thì còn ai vào đây, thằng chó này nó muốn chơi cho anh em mình chết chùm chứ bắn tỉa làm mẹ gì.

- Mày im đi Cư, thằng To lên tiếng quát.



Chúng cứ nói qua nói lại 1 hồi, thằng To và ốm thì cho rằng tôi vô hại trong khi thằng Mập chó chết kia cứ khăn khăn đổ hết cho tôi, hắn cứ theo cái luận điệu không phải tôi thì ai. Thằng Đại lắng nghe 1 hồi, suy nghĩ 1 hồi rồi lại nắm đầu tôi hỏi:



-Mày dẫn tụi tao tới chỗ mày ở, nếu mà mày ở 1 mình thì tao còn coi lại nếu không nó bắn nát sọ mày ra.

-Dạ được anh !



Thế là 4 thằng nó lôi tôi lên chiếc xe Ford everest rồi nhắm hướng căn nhà cũ theo chỉ dẫn của tôi mà chạy. Gần đến nơi chúng đi chậm lại rồi ngó nghiên sợ phục kích, ban đầu tôi đã định chỉ chúng chạy vào đường có gắn bẫy lựu đạn. 2 trái lựu đạn được gắn trong chiếc xe honda trên đường, sợi dây bẫy được cài cách đó hơn 30 mét. Xe cán đứt dây theo vận tốc tầm chừng 40km/h khi chạy qua sẽ bị lựu đạn nổ hất tung lên. Nhưng quả thật quá mạo hiểm cho tính mạng của tôi vì tôi đang bị trói, thêm phần nữa căn nhà cũ cũng chẳng có gì để mà sợ chúng tìm thấy.



-Căn này bữa mình vô tìm thấy súng á đại ca ! thằng Tuy là thằng nhỏ con lên tiếng.

cả bọn ngó nghiêng 1 hồi rồi lôi đầu tôi xuống xe giục vào trước.



Tôi bình tĩnh dẫn chúng vào, soi mói chán chê hắn mới nói

-Hóa ra nhà này là của mày ! cũng nhiều đồ phết nhỉ ? còn không thì nôn ra.

-Dạ bữa tụi anh lấy hết rồi còn đâu, em còn đủ sống tới bây giờ.



Bỗng hắn đi ra ngoài suy nghĩ gì đó trong khi cả 3 thằng kia đá thúng đụng nia xem còn gì ăn không. Tôi hồi hộp lo sợ, chỗ này khá gần chỗ tôi xơi 3 thằng đệ của hắn, hắn mà nhớ ra coi như toi.



-Thằng kia mày ra đây , hắn quắc tôi ra ngoài

-Dạ anh

-Bữa mày có thấy 3 thằng nào sang đây không ?

-Dạ có thấy chiếc xe màu đen

-Tụi nó đi đâu?

-Dạ em không biết, em thấy 2 chiếc xe màu đen với màu trắng rượt nhau bắn nhau dữ quá nên em nấp trong nhà không dám ra. Hôm sau em sợ bị văng miểng quá nên mới bỏ nhà đi trốn ít ngày, lúc về thì tụi anh đã vào lấy hết đồ.



Hắn chả nói gì, gọi cả 3 thằng quay ra rồi lôi tôi về lại căn biệt thự. Tôi không chắc chắn là hắn đang suy nghĩ gì trong đầu, có phải hắn đang nghi ngờ liệu 1 thằng loắt choắt như tôi có thể giết 3 mạng người và quét bay cái ổ của hắn đi hay không.

Thằng Tuy thỉnh thoảng vẫn cho tôi miếng cơm miếng nước, miệng tôi đau không nói gì nhiều được.Nó cũng lặng lẽ đôi khi nói vài câu, đại khái là gia đình nó cũng chết cả rồi, 3 thằng kia đều là giang hồ quận Tư riêng nó thì là thợ sửa xe. Nó bảo cũng chả biết thằng Đại sẽ làm gì tôi nhưng hắn thấy thằng Đại giết nhiều người rồi.



Tôi cũng chỉ ậm ờ cho qua, bây giờ cũng lắm thằng Đại cũng sẽ cho tôi ăn 1 viên đạn rồi vứt ra ngoài cho bọn rab là cùng chứ gì. Vì dù tôi không có làm gì hắn đi chăng nữa kẻ tàn bạo như hắn cũng chẳng để tôi đi. Đến chiều tôi đã được cho nằm dưới sàn nhà, cả người đau nhức, nằm xuống mà nghe xương cốt muốn vỡ vụn ra.



-Cởi trói ra !



Giọng hắn vang vang từ ngoài cửa, thằng Tuy lúi húi làm theo, thằng Mập thì cứ hỏi đi hỏi lại can ngăn thằng Đại. Thằng mập ôn vật này nó vẫn muốn cho tôi chết phức cho xong và tôi cũng chẳng biết vì sao.



-Giờ tao cho mày cơ hội cuối, 1 là mày chỉ chổ để lương thực súng ống của mày, tao sẽ cho mày đi.Bằng không tao sẽ tống mày ra ngoài cho bọn chó dại kia ăn thịt.

-Em hết thật rồi anh ơi, anh qua lấy sạch sẽ. Còn bao nhiêu em đem theo người đó thôi.

-Tao nhắc lại lần cuối, mày chỉ hoặc mày chết !



Ở căn nhà dự phòng tôi còn hơn 1 ngàn rưỡi viên đạn, một đống súng và lựu đạn cũng như hàng tá đồ nghề đã giúp tôi thực hiện vụ đánh úp hôm rồi. Dẫn hắn về không khác gì tự tự nên tôi tuyệt đối không khai. Tôi vẫn lắc đầu tỏ vẻ không biết và mếu máo van xin.



Hắn lên đạn rồi kê khẩu AK lên đầu tôi tỏ ý dọa dẫm. Tôi lúc này đang quỳ dưới đất, tôi toan xô hắn rồi bỏ chạy nhưng thân thể tôi chẳng còn chút sức lực nào, có chạy cũng chẳng được bao xa khi bọn nó có tới 4 thằng khỏe mạnh. Thôi đành để cho số phận quyết định.



Mắt hắn vẫn trừng trừng nhìn tôi theo cái kiểu “tao sẽ bóp cò thật đấy”, quả thật lúc đó tôi cũng hoản sợ thật sự, thế là xong. Không phải chết vì dịch hay vì bọn rab mà là vì hắn, vì lương tâm của mình. Tôi nhắm mắt và nhíu mày đợi phát đạn.



Tóch... !



Súng không có đạn. hắn cười Ha ha vang cả căn phòng, cả thằng mập cũng vậy duy chỉ có 2 thằng kia là chưa hiểu gì. Hắn thử tôi.



-Cởi trói !

-Đậu má chú em, cứng vl ! cho nó ăn cái gì đi rồi mai tao tính.



Tôi bị thử nên quê độ cúi mặt lui vào góc phòng ngồi. 4 thằng nó bỏ ra, lúc sau có mang cho tôi 1 tô cơm trắng với ít nước mắm và nước. Tôi ăn ngon lành rồi nằm xuống đất, vậy là hắn đã bị tôi lừa nhưng hắn sẽ làm gì tiếp theo, cho tôi vào nhóm chắc ? Không đời nào, tôi cũng không thể hạ sát chúng được vì thằng Tuy nó là người tốt, thằng to to cũng vậy. Nằm suy nghĩ hồi lâu tôi mới tìm cách trốn thoát. Trời đã bắt đầu tối, nếu tôi bỏ đi bây giờ thì bọn chúng sẽ không dám đuổi vì sợ rab, bằng không thì ngày mai không biết sẽ có chuyện gì xảy ra.



Căn phòng này nằm ở lầu 3, cửa bên ngoài đã khóa và thằng Tuy hay ai đó đang gác ở ngoài. Cách duy nhất thoát ra là qua cửa sổ thông với giếng trời. Tôi đứng dậy ngó nghiên phần tích 1 hồi nhưng vẫn bó tay vì khổ nổi cái giếng trời có lưới sắt và tấm panel nhựa ở trên còn từ cửa sổ xuống trệt cả chục mét không thể đu xuống được. Nhưng tôi bỗng nảy ra 1 ý, tôi chạy lại cái giường nhẹ nhàng lật nó xuống, tháo tấm ra trải giường rồi xoắn lại thành 1 sợi dây. Tôi đang líu quíu cột chúng vào cái lưới sắt ở giếng trời thì có tiếng bước chân. Hoản hồn tôi đóng cửa số lại và leo lên giường nằm. Là thằng mập.



-Mầy lừa được 3 thằng kia chứ sao lừa được tao, đm mai ổng không bắn mày chết tao cũng bắn. Má mầy, 3 thằng trước kia toàn huynh đệ của tao ! con bé Yến là ghệ của tao ! đm mày chơi tao xong muốn đi là đi hả !



Vừa mắng nhiếc hằn vừa gõ vào đầu tôi cóc cóc, hóa ra là vậy. Do tôi nên con ghệ của hắn mới bỏ đi còn hắn thì không dám bỏ thằng Đại. Tối nghiến răng chịu đựng từng câu xóc lõ của hắn, từng cú vã bôm bốp của hắn.



CHọc phá chán chê hắn bỏ ra ngoài, tôi thì quay lại công việc. sau khi cột dây xong tôi lôi cái bàn học trong phòng lại rồi cột nó vào sợi dây tự chế. khởi động tay chân 1 hồi tôi bắt đầu hành động. Khệ nệ khiên cái bàn kê lên thành cửa sổ rồi leo lên đó, tôi liều mạng xô cái bàn xuống dưới. Cái bàn nặng cả năm bảy chục ký rơi thẳng xuống giếng trời và kéo bay luôn phần lưới khiên nó lủng 1 lỗ vừa người chui. Tôi bắt đầu đu lên mấy mảnh lưới còn sót lại và dùng tay đục miếng nhựa để thoát ra.



Thằng Tuy gác ở ngoài xô cửa xông vào nhưng tôi đã chèn cửa bằng cái giường, nó bắt đầu la lên kêu mấy thằng kia, tiếng bước chân và văng tục vang lên đầy nhà. Tôi vẫn kiên trì 1 tay bám vào miếng lưới, 2 chân đạp vào tường còn 1 tay đấm cho lủng miếng nhựa. Tiếng xô cửa càng lúc càng mạnh và cái giường cũng sẽ chẳng chịu được bao lâu nữa, miếng nhựa đã lủng mà chưa đủ to. Tôi liều mạng thò cả 2 tay ra nắm thật chặt rồi đu hẳn lên nó, nhờ trọng lượng của tôi mà nó đã rách toạc 1 miếng rất to. Tôi chới với kê lại chân lên cửa sổ và trèo ra ngoài.



Lúc tôi đã ở trên mái nhà thì 3 thằng mới xông được vào phòng, nhanh chân tôi khiên cái cục nóng máy lạnh chèn cửa ra sân thượng rồi mới ngó xung quanh tìm đường xuống. Căn biệt thự này ở riêng lẻ nên không phi từ nhà này sang nhà khác được, duy nhất chỉ có 1 cách là nhảy xuống mái che cửa sổ rồi đu xuống lan can 2 tầng tiếp theo. Trời thì đã tối hẳn, bọn rab đã đi lại khắp nơi, có con thấy tôi và bắt đầu bu lại hàng rào chờ chực. Đang do dự xem có mạo hiểm quá không thì mấy tiếng súng đanh thép nổ lên làm cho ổ khóa cửa tần thượng bể tung ra. Đã vào thế đường cùng tôi đành liều mạng trèo xuống.



Cứ lần lượt nhảy lên miếng bê tông trên cửa sổ rồi đu xuống lan can. qua 3 lần tôi đã xuống được đất và mau chân trốn vào đám cây trong vườn. Mấy thằng kia thì đã ra ngoài sân thượng và la ó tìm tôi. Biết chắc kiểu gì bọn nó cũng sẽ xuống đất lùng nhưng giờ tôi đang ở thế bí, trong nhà thì tụi nó, bên ngoài thì tụi rab chỉ cách có cái hàng rào. Mấy tiếng súng mới nãy còn khiến chúng bâu lại đông hơn trong khi tôi đã khá mệt và tay không 1 tấc sắt.



Cũng may trong lúc mò mẫm thì tôi nhặt được 1 cây xà beng nhỏ loại để cạy bể nước nước, lúc này bọn nó cũng đã chạy ra trước sân nên tôi đành liều mình phi qua hàng rào vậy. Chỉ chờ có thế, mấy con rab thấy tôi bắt đầu bâu lại, tôi cầm xà ben gõ lên đầu 2-3 còn để dọn đươngf rồi cắm cổ mà chạy trong khi bọn chúng bắt đầu đuổi theo. Chỗ chung cư xây dở tôi còn giấu 1 khẩu AK bán gấp trong thùng phuy, định bụng sẽ chạy ra đó lấy rồi tính nhưng chưa kịp cua vào thì ánh sáng từ đèn xe đã pha sau đít in bóng tôi rõ mồn một trên đường.



Rồi xong, bọn nó đã đuổi theo. Tôi liều mạng tiếp tục chạy, cũng may là nhờ ánh sáng đèn xe làm cho lũ rab tản ra khiến tôi dễ thoát hiểm hơn. Bọn hắn bắt đàu chửi, bắt đầu dọa bắn và chúng bắn thật, còn 20 mét nữa là đến chỗ chung cư. Tiếng súng nổ và đạn găm xuống đường làm tôi loạng choạng nhưng cứ ráng. Cuối cùng tôi cũng phi vào được khu chung cư, trên đường bỏ chạy tôi thấy chiếc xe máy của tôi vẫn còn bỏ lại bên ngoài nên định sẽ ra lấy sau. Bọn hắn dừng xe, lăm lăm súng ống nhảy vào chung cư. Bọn rab từng đàn vẫn kéo tới, nấp sau 1 cái máy trộn xi măng tôi nghe rõ thằng Mập đang la ó đòi về vì sợ nhưng thằng Đại cứ lăm lăm tiến vào, quan sát quả thật địa hình quá trống trải chỉ có vài cái cột và thùng phuy nên tôi trèo luôn vào cái bể trộn xi măng.



Tụi nó tiến vào thêm ít bước nữa, và bắt đầu lên cầu thang. Cũng chỉ chờ có thế tôt lanh lẹ vọt ra ngoài rồi nhảy lên chiếc xe máy của mình rồi bỏ chạy. Thấy động tụi nó chạy xuống bắn với theo mấy phát, tiếp đó là hàng loạt đạn dài chắc là bắn bọn rab. Tôi cắm cổ vít ga nhắm hướng bẫy lựu đạn mà chạy, chưa được bao xa thì bọn đồng hành đã tới. Tôi chạy xe máy nên có chút linh động hơn chúng, tôi lạng lách qua cả đống rab trên đường rồi cả né đạn trong khi bọn nó vẫn kiên trì bám theo. Cua vào con đường có bẫy tôi nhả ga chậm lại, khi bắt đầu thấy ánh đèn xe lóe lên sau lưng tôi mới lên ga chạy thằng, có điều tôi phải leo lên lề nếu không tôi sẽ dính bẫy trước. Và vẫn bản cũ soạn lại, chiếc oto hùng hổ lao đến chưa được bao xa thì lựu đạn nổ đẩy nó văng sang 1 bên. Phân nửa chiếc xe bị sức ép và mảnh đạn cắm vào móp méo và lủng lỗ chổ, tôi dừng lại nhìn vài giây rồi định chạy tiếp nhưng tôi chợt thấy thằng Tuy nó bật cửa xe ngã nhào ra ngoài, đằng sau thì cả đàn rab đang lao tới. Cứu hay không cứu nó ? Tôi đang do dự thì thấy nó với tay về phía tôi 1 cách van nài, tôi quay xe chạy lại.



Thằng Đại và thằng Mập ở phía bên kia xe nên ăn đủ, mảnh cắm chi chít và máu me đầy người, 1 thằng bất tỉnh nhân sự còn 1 thằng mở mắt trừng trừng nhìn tôi nhưng không nói được. Tôi thò tay vào lấy khẩu súng bắn về phía lũ rab xong đỡ thằng Tuy dậy, vừa lúc đó thằng To cũng xô cửa ngả ra ngoài, tôi chỉa súng về phía hắn, hắn cũng chỉ nhìn tôi và không nói gì coi như số phận đã định đoạt.



Hoặc là tôi bỏ chạy, hoặc là tôi phải cứu cả 2 thằng, tôi vừa căng đầu suy nghĩ vừa nã đạn về phía lũ rab. Trong phút chốc tôi chợt hành động 1 cách không suy nghĩ, tôi quăng súng cho thằng Tuy rồi bảo nó bắn, phần mình thì mở cửa xe tìm cái balo của mình. Lúc sáng tôi vẫn thấy chúng nó bỏ balo tôi trong xe và cũng may nó còn đó. Tôi bảo 2 thằng kia nhắm mắt lại rồi quăng cả 2 quả flash về 2 đầu đường. Tiếng nổ đanh thép vang lên, tụi rab bị choáng và đui mắt bắt đầu đị lại liển xiển. Thằng Tuy lúc này đã đứng dậy được, tôi đỡ cái thân xác cả 80 ký lô của thằng To lên rồi dìu nó ra nắp capo xe.



Tôi giật lại khẩu súng rồi không nói không rằng quăng chìa khóa xe cho 2 đứa nó. 2 thằng coi bộ đã hiểu ý tôi nên dìu nhau lại chiếc xe máy.



-Tao cảm ơn ! thằng Tuy nói

-2 ông đi đi, càng xa càng tốt.

-Mày chạy kiểu gì ?

-Khỏi lo cho tao, tôi khoát balo và xách súng lên và bắt đầu bỏ chạy.



Bọn rab mới lúc này cũng đổ xô đến, 2 thằng kia thì đã đề máy xe chạy thẳng. Tôi chạy được ít chục mét thì nhảy qua cổng của 1 căn nhà rồi leo lên lan can ngồi im. Bọn rab thì đã bâu lại chiếc xe hơi, chúng lôi cả thằng Đại và thằng Mập ra ăn ngấu nghiến, thằng mập coi bộ lúc này đã tỉnh nên giãy dụa dữ lắm. Tôi cũng chỉ biết nhìn.



Đục vỡ cửa kính thò tay vào mở khóa tôi chui vào nhà, ngoài kia tụi rab vẫn cứ xô nhau vào xí phần..
Like [1] : Taiht , Thích điều này!

  Worrying (06.05.2015 / 13:24)
Yên lặng để lắng nghe nhịp kim đồng hồ.




  Tổng số: 187
1 2 3 ... 19 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống