Cảm ơn bạn đã ghé thăm Thehe9x. Quảng cáo có thể làm bạn bất tiện nhưng là nguồn sống duy nhất để duy trì và phát triển. Xin cảm ơn!
Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập

Lần hoạt động

Tiểu Quỳnh - Người con gái tôi yêu


Đánh giá:(Hay 8 - Không Hay 4) 8 / 4
Lượt xem:1004 - Bình luận:16
1 2 >>

  Trumtangai (02.06.2019 / 13:50)



Xin chào các bác T9 , em là Minh , đã có 1 vợ và 2 con ^^ , tình cờ vào T9 đọc truyện về mối tình của các bác mà e ngưỡng mộ quá , nên cũng mạn phép xin kể về mối tình của e cũng như vợ e , mong các bác gạch đá nhẹ tay ^^
8h tối, cái dạ dày thông báo rằng tôi đang đói, mắt nặng trĩu, đầu nhức nhưng tỉnh táo, thực ra tôi không hề muốn nó tỉnh táo, tôi bị mất ngủ ba hôm rồi, từ khi quay lại Sài Gòn sau đợt nghỉ tết. Vì sao tôi mất ngủ? Tôi cũng từng hỏi như vậy vào ngày đầu tiên, sang ngày thứ hai thì tôi không tìm cách lý giải nữa, thay vào đó tìm đủ mọi cách để có thể ngủ được, uống thuốc ngủ, nghe nhạc cổ điển, thậm chí truy tìm một bức ảnh về bầy cừu, ngày thứ 3, tôi tăng gấp đôi liều thuốc ngủ mà cô dược sĩ trẻ kê cho tôi, hy vọng nó mang lại hiệu quả và an toàn, có thể vì còn trẻ nên cô ta chưa có kinh nghiệm, quá cẩn thận với trường hợp như tôi.
Đã hai giờ trôi qua từ khi tôi uống thuốc, không có dấu hiệu gì cả… hay là hệ tiêu hóa của tôi có vấn đề, không biết nên bực bội chiếc đồng hay mấy viên thuốc nữa. Chán nản, mệt mỏi và vô vọng. Tuần sau tôi phải ra công trường để tiếp tục đợt thực tập tốt nghiệp, nếu tình trạng này kéo dài, tôi không dám chắc mình đủ dũng cảm để leo mấy tầng lầu bằng chiếc cầu thang tạm bợ, chật chội, xung quanh chằng chịt hệ thống giàn giáo, chỉ được che chắn bởi tấm lưới mỏng. Nếu lỡ hụt chân thì… thôi đừng tưởng tượng.

Căn phòng tôi trọ, nhỏ nhắn, nó đủ cho hai người, nhưng tôi chỉ ở một mình, vì lý do ở một mình nên tôi có thể năn nỉ chủ nhà bớt đi phần nào tiền phòng ở mức vừa phải, đủ cho một sinh viên tỉnh lẻ có thể chấp nhận được. Tôi là vua nơi đây, tôi luôn tự hào về căn phòng của mình, gọn gàng và được bố trí khoa học đến mức tối đa, tôi dùng bàn xếp, ghế xếp, tủ xếp, ngay cả giá sách cũng có thể tháo ra vào xếp lại được. Quá quen với chuyện chuyển nhà, tôi phải tập thích nghi với việc gấp lại tất cả, buộc lên xe máy, bấm nút và biến khỏi chỗ trọ nhanh như khi tôi đến.

Tôi ngồi dậy, mệt mỏi hướng mắt ra ngoài cửa sổ, phòng ở tầng 4, nên thật may mắn, từ đây có thể quan sát một khu vực rộng, những tòa cao ốc, các công trường luôn sáng đèn vào buổi tối, con hẻm chốc chốc lại có xe máy chạy qua. Không khí ngột ngạt, bức bối, đang tháng 3, nhiệt độ luôn ở đỉnh điểm, chỉ giảm đôi chút vào ban đêm, phải đợi hai tháng nữa mới có mưa, tất nhiên nếu may mắn, người ta cũng có thể hưởng thụ một cơn mưa rào bất chợt, ngắn ngủi, sau đó thốt lên – “chẳng bõ”.

Nếu phải nói cảm nghĩ về thành phố này, nơi sầm uất, phồn hoa và luôn đông nghẹt người, tôi ghét nó… tôi cũng không hiểu sao mình ghét nó, tôi biết có nhiều người yêu Sài Gòn, các nhạc sĩ, họa sĩ, nhà văn hay những người dân Sài Gòn chính gốc chẳng hạn, nhưng tôi không phải là họ, không ai có thể cấm tôi ghét nó, thành phố, chẳng là ai, chẳng là thứ gì, chỉ là một cái tên.

Ở thành phố này, tôi có khá nhiều bạn, những thằng đực rựa cùng khoa xây dựng là đông nhất, tôi có 4 thằng bạn thân ở đó, tiếp đến là nhóm bạn đồng hương, bọn nó luôn nhớ đến tôi mỗi khi đi nhậu hoặc lai rai café, nhưng tuyệt nhiên tôi không có lấy một người bạn là dân Sài Gòn, hầu như bạn bè trong khoa xây dựng cũng đến từ tỉnh lẻ, những thằng nói giọng Nam thì hỏi ra, nó ở đâu miền Tây, một tỉnh nào đó không nhớ nổi vị trí trên bản đồ, những thằng còn lại, không thân lắm, không nhớ rõ tên chứ đừng nói đến địa chỉ nhà nó. Còn bạn gái ư, chia tay lâu rồi, đừng nhắc đến. Quy chung lại, tôi là một thằng sinh viên cô đơn điển hình, cuộc đời thanh thản và tự do.

“Oáp… hơ” – tôi ngáp, mở khoang miệng rõ to, cơn buồn ngủ nhắc tôi nhớ đến 72 giờ trằn trọc, vất vả. Đầu óc loay hoay tìm cách, tôi lục lọi trong trí nhớ những bản nhạc, các tư thế ngủ, các phương pháp thư giãn, một loại thuốc ngủ đắt tiền tôi tìm thấy trên google, những cái tên… Ôi, tất cả, lộn xộn, vớ vẩn như một mớ nhàu nhĩ trong bộ não nhàu nhỉ… và từ đó rơi ra một cái tên – chị Trang Mập, thực ra chị chị ấy tên Trang, tất nhiên. Chị ấy không mập lắm, xinh xắn, dễ thương, luôn được mọi người đánh giá là trẻ trung. Nhưng lúc này điều ấy không quan trọng, tôi nhớ đến chị Trang vì chị ấy học Y, sinh viên năm thứ 5, luôn đưa ra những lời khuyên bổ ích lúc tôi ốm.

Trong danh bạ của tôi có khá nhiều người tên Trang, một cái tên phổ biến, có người tôi quen, có người thì chẳng hiểu là ai hay vì lý do nào họ lại xuất hiện trong này, còn chị Trang, để cho dễ phân biệt, tôi lưu – “Chị Trang Mập”, bằng giọng mệt mỏi tôi gọi cho chị, cố không thêm chữ ‘mập’ vào các câu thoại. Khi tôi nhắc đến chuyện mất ngủ, chị liền thốt lên, vui vẻ và nghi hoặc.

– Sao lại mất ngủ… tương tư cô nào à?

– Không, chị ơi… tha cho em đi… con gái không phải chủ đề được ưu tiên của em.

– Ồ… Hi… được rồi, tình trạng hiện giờ thế nào, kể chị nghe?

Tôi thuật lại một cách chi tiết trạng thái lâm sàng của mình. Nghe xong, Chị bắt đầu giải thích bằng ngôn ngữ y khoa, tôi không tài nào hiểu được và cũng chẳng muốn hiểu, cuối cùng chị ấy chốt lại bằng một câu dễ hình dung và thực hiện.

– Không sao đâu em, chuyện này cũng bình thường… Tối nay em ra công viên đi dạo một lát cho dễ ngủ. Nhớ đừng uống nước tăng lực, café, nước chanh hay nước có ga, cũng không nên uống thuốc ngủ nữa, hại lắm… Cứ thư giãn rồi sẽ ngủ lại thôi.

– Vâng ạ… cảm ơn chị rất nhiều, biết báo đáp thế nào đây… bữa nào café nhé chị.

– Ừ… chúc bé cưng tối nay ngon giấc.

9h30 tối, sau khi lấp đầy dạ dày, tôi mặc bộ đồ thể thao, lững thững đi bộ vào công viên H. V. T. Công viên giờ này khá vắng người, bầu không khí mát mẻ và yên tĩnh, trên mấy ghế đá, mấy cặp trai gái đang ngồi “thân mật”. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, khởi động, tôi bắt đầu chạy, trong lòng phơi phới dậy bao niềm vui to lớn, tối nay sẽ có giấc mơ ngon lành và ngọt lịm.

Được một lúc, tôi thấm mệt, đầu óc băn khoăn về số vòng mình đã chạy là bảy hay tám, thở hổn hển và đi chậm lại, rảo bước, cơn gió mát rượi lấy đi phần nào sự mệt mỏi. Khi đang suy nghĩ xem chạy thế này đã đủ liều để ngủ chưa thì tôi gặp nàng, à không, lúc này nên gọi nàng bằng một cái tên khác, cô gái chẳng hạn, à… tất nhiên, nàng là con gái, thôi bỏ đi.

Cô ấy tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to, mộng mơ và nước da trắng, có lẽ nàng chừng 19 hay 20 tuổi… Nếu đủ sáng để nhìn kỹ thì sẽ chắc chắn hơn nhưng ngay cả khi chỉ với ánh sáng lờ mờ và đôi mắt nặng trĩu vì thiếu ngủ, tôi cũng có thể khẳng định nàng rất đẹp, vẻ đẹp ngọt ngào, thanh cao. Có lẽ trong phim… ừ… chắc là vậy… có thể nàng từng đóng một bộ phim nào đó, nàng mặc áo pull trắng, quần short thể thao đen, khoe đôi chân dài miên man, dáng đi nhẹ nhàng, uyển chuyển.

Trong vòng 30 giây, từ lúc tôi phát hiện ra người đẹp đến khi nàng khuất sau lưng, ánh mắt tôi gần như dán lấy thân hình duyên dáng và đầy đặn, theo cách hiểu, chuẩn không cần chỉnh. Tôi như bị mê hoặc, nói thế có hơi quá hay cơn buồn ngủ đang làm tôi mụ mẫm, mặc kệ. Tôi chạy tiếp, không phải cố làm mình mệt mà là để ngắm nàng lần nữa, lần nữa rồi lần nữa.

Lần nào đi ngang tôi cũng cố chạy chậm lại, không hẳn, phải nói là đi bộ… tôi nhìn nàng, cố mỉm cười thật tươi, đầy thân thiện, nàng bắt đầu để ý, quay sang, không mấy hào hứng, vẻ cảnh giác. Nhưng tôi bỏ qua mấy thứ tiểu tiết, vụn vặt ấy, đã lâu lắm rồi, máu dê trong tôi mới có dịp chảy một cách hân hoan. Chạy thêm chục bước, tôi quay lại, định bụng sẽ đi dạo cùng người đẹp, biết đâu có thể bắt chuyện và nếu may mắn thì xin được số điện thoại… Lúc đó tôi quả là một kẻ mơ mộng đáng thương.

Khi đến gần nàng, tôi đi chậm lại, chậm hơn, tôi có thể nghe tiếng bước chân nàng trong màn đêm yên tĩnh, hít một hơi đầy hương thơm từ tóc nàng. Thấy phía trước, có một nhành liễu rũ xuống không cao lắm, tôi có cái tật, từ nhỏ hễ thấy cành lá cao cao là lại nhảy phóc lên dùng tay đập nó 1 cái như muốn chứng tỏ với thiên hạ rằng mình rất cao, lần này cũng thế, tôi chạy nhanh vài bước rồi nhảy lên tay chạm vào chiếc lá… và…

“Phạch… Ahhhh… đồ dê xồm…” – nhanh quá phải không? Vậy thì tua chậm lại nhé.

Tôi nhảy lên, tay chạm vào chiếc lá, khi cánh tay vừa đưa xuống cũng là lúc tôi đi ngang nàng, vì giữ thăng bằng cho cú nhảy cao nên cánh tay còn lại hướng thẳng về phía vai nàng. Trong khoảnh khắc chỉ một phần trăm giây, tôi có thể cảm nhận được một bàn tay, vâng… một bàn tay con gái nắm chặt lấy cổ tay mình, bẻ gập bàn tay tôi về phía cẳng tay, một cảm giác đau đến điếng người lan ra từ cánh tay, rất nhanh cả người tôi bị xoay ngược chiều kim đồng hồ, bất ngờ một cánh tay khác đặt vào khủy tay, đẩy mạnh lên rồi đưa về khớp vai.

‘Phạch’… cả người tôi lúc này đã nằm sấp xuống đất, chiếc cằm va phải nền bê tông đau muốn tóe lửa, môi chạm hẳn xuống đất, những hạt cát bám lấy. Khi tôi còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì cánh tay trái của tôi đang bị ai đó cầm chặt, dựng ngược lên trên, bàn tay bị gập lại, đau không thể tả xiết.

‘Ahhhh’ – tôi la lên 1 tiếng rõ to, tay phải như 1 phản xạ đập xuống đất liên hồi, bây giờ tôi mới hiểu chuyện vừa xảy ra, mình đã bị khống chế.

“Đồ dê xồm” – tiếng hét lớn, tôi chỉ có thể xoay mặt ngẩng lên một ít nhưng vẫn ngờ ngợ nhận ra thánh nữ đẹp đẽ lúc nãy đang cầm chặt tay trái mình, đôi mắt “mộng mơ” của đối phương lúc này nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống ngay tức lự.

– Trời ơi, làm gì vậy hả, thả tui ra – tôi kêu lên khó nhọc, phần vì mặt bị đè xuống đất, phần vì hình như trong miệng tôi lúc này có mấy hạt cát.

– Dám giở trò à – bà chằn này lại thét lên.

– Không có… thả ra – tôi nói một cách khó khăn.

Pha hành động chớp nhoáng như phim của hai chúng tôi lập tức làm mấy cặp tình nhân để ý, họ hướng mắt theo dõi, có hai người chạy đến, đó là mấy ông bảo vệ, dùi cui lăm le trên tay. Lúc này tôi mới nhận thức được tình trạng nguy khốn của bản thân, tôi đang bị khống chế và bà chằn kia la toán lên – “bớ làng nước ơi, dê xồm, nó sàm sỡ”. Đầu tôi hoang mang cực độ, nỗi lo sợ làm tôi toát cả mồ hôi, cánh tay trái vẫn đau nhói, run lên vì cái siết chặt. Tâm trí chẳng thể nghĩ được gì cũng không biết giải thích thế nào cho cái tình huống oái oăm này. Tôi nói như mếu:

– Hiểu nhầm rồi, tui có làm gì cô đâu.

– Vậy vừa rồi nhảy lên định làm gì hả? – Cô nàng gằn giọng.

– Tui… tui đập cái lá mà. – Tôi lúng búng đáp vẻ đau đớn.

– Lá nào. – Cô nàng siết cánh tay tui thêm chút nữa.

Lúc này, hai ông bảo vệ đã chạy đến, vây quanh chúng tôi là năm, sáu người, có cả hai cô gái đang nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh. Một ông bảo vệ tiến tới hỏi lớn.

– Chuyện gì vậy?

– Hắn ta sàm sỡ con đó bác – cô nàng nói bằng giọng cương quyết.

– Hiểu nhầm bác ơi, con không có làm gì cô ta… Á. – Tôi la lên vì đau.

– Hắn nhảy về phía con, hắn dê xòm đó bác. – Một lần nữa cô ta lại la làng.

Chẳng hiểu mô tê, đầu đuôi gì sất ông bảo vệ túi lấy cánh tay đau đớn của tôi, chiếc dùi cui kề sát vào cổ áo kéo dựng tôi dậy, quát lớn vào tai.

– Thằng này, đứng lên.

– Ớ… ớ… làm gì vậy, oan quá. – Tôi la bài hãi.

– Không làm gì sao con nhỏ túm đầu mày? – Một ông khác túm lấy cánh tay còn lại của tôi. Chẳng ai tin tôi.

– Tui không có mà… Không có… thả ra. – Tôi kêu lên.

Ông bảo vệ xua tay bảo mọi người giải tán, người còn lại yêu cầu con nhỏ kia đi theo. Lúc đó, trên con đường nhỏ trong công viên, tôi đây – một thằng sinh viên xui xẻo, đang bị hai người đàn ông lực lưỡng lôi đầu đi, hai cánh tay bị khóa chặt, một chiếc dùi cui va vào đầu, đau nhói. Tôi đưa ánh mắt hình viên đạn hằn học nhìn về phía con nhỏ đi kế bên, nó thấy thế liền dứ dứ nắm đấm. Mọi người xung quanh không tiếc lời miệt thị, chỉ trỏ về phía tôi. Thật khó có cái nhục nào bằng cái nhục này. Tôi không thích chửi, nhưng lúc này, trong tỉnh cảnh này, rất hợp lý để tôi làm một tràng.

– Cô bị điên à, tui chưa đụng đến cô mà cô bảo tui sàm sỡ là sao?

– Hứ… tui thấy vậy đó, ông chạy qua tui mấy lần, lần nào cũng nhìn tui, rồi còn cười, lại còn nhảy về phía tui nữa. – Cô ta cãi lại như thể đúng rồi.

– Uh… tui nhìn cô đó… vậy là sai à? Tui bảo là nhảy lên đập chiếc lá chứ có sàm sỡ gì đâu… Mà đã chạm đến cô chưa… toàn do cô nói ra thôi. – Tôi lớn tiếng.

– Hứ… chẳng lẽ để ông đụng tui à? – Con nhỏ gằn giọng.

– Trời ơi. – Tôi ngao ngán, cố cựa cánh tay thì hai ông bảo vệ đầy mạnh làm tôi muốn chúi mũi, một ông sẵn giọng.

– Đi mày… muốn chạy à? Về kia rồi nói.

Tôi bị lôi về phía căn phòng nhỏ chừng 12 mét vuông, phòng sơn xanh màu bạc hà, có một cái bàn gỗ và mấy chiếc ghế nhựa, lúc này trong phòng có một ông bảo vệ lớn tuổi nữa, hình như đây là phòng dùng để trực đêm. Tôi bị đè cổ xuống một cái ghế, nói là bị đè vì lúc đó muốn nhào vô ăn thua với con nhỏ kế bên, à… mà không… tôi chẳng dại gì đánh nhau với nó… nó là con gái mà, thiệt tình phải chửi cho hả giận… à không, không phải chửi… nói một cách văn mình là cãi lý.

“Bình tĩnh… bình tĩnh” – tôi nhủ thầm, vừa mệt vừa điên tiết, đầu óc hoạt động hết công suất chỉ mong sao thoát khỏi cô nàng xui xẻo ác nhơn kia. Hình như cơn buồn ngủ hành hạ tôi mấy hôm nay thấy chủ nhân đang lâm nguy nên bỏ chạy mất dép từ đời nào để lại tôi bây giờ tỉnh táo hết sức. Con nhỏ ngồi đối diện, đôi mắt lạnh lùng nhìn tôi như một tên côn đồ, một kẻ chiến bại dưới tay nó, khác hẳn với nét dịu dàng, dễ thương đầy cuốn hút khi nãy.
Like [1] : tác giảTep-riu , Thích điều này!

  Trumtangai (02.06.2019 / 17:35)



Phần 2

10h đêm, ông bảo vệ có mái tóc muối tiêu bắt chéo chân, ngồi chễnh chệ trên chiếc ghế nhựa, chắn ngang cửa, có lẽ đề phòng tôi bỏ chạy, hai ông khác ngồi cạnh tôi bắt đầu hỏi cung về lai lịch, họ tên, tôi kể lại sự việc từ khi tôi vào công viên, gặp con nhỏ kia, rồi bị nó túm tay vật xuống cái ‘phạch’ như thế nào. Kể đến đâu tôi cũng từ tốn nhấn mạnh.
– Chỉ là hiểu nhầm thôi, tôi… tôi chưa đụng một sợi tóc của cô ta. – Tôi thể hiện thái độ thành khẩn.

– … – hai ông bảo vệ nhìn sang con nhỏ chờ phản ứng.

– Hai bác hỏi cô ta xem. – Tôi chêm vô ngay.

– Có thật là nó chưa đụng cháu không? – Một ông hỏi.

– Dạ… thì hắn chưa đụng. – Nhỏ lúc này hình như cảm thấy mình đuối lý nói một cách nhỏ nhẹ.

– Đó… hai bác thấy không, chỉ là hiểu nhầm thôi. – Tôi mừng quýnh lấn tới ngay.

– Nhưng… nhưng… hắn cứ nhìn cháu. – Con nhỏ lí nhí đưa ra một lý do mà tôi coi là lãng xẹt.

– Sao mày nhìn nó? – Ông bảo vệ quay lại phía tôi. Một câu hỏi kỳ cục, tôi chắc chắn không có điều luật nào cấm mọi người nhìn nhau, một cách thân thiện như tôi đã nhìn nhỏ.

– Ơ… thì cô đẹp chứ sao. – Tôi đáp ngay không cần suy nghĩ, một lý do vô cùng hợp lý và tôi tin chắc ai cũng đồng ý như thế.

– …

Ông bảo vệ đứng ở cửa bật cười thành tiếng, hai ông kia thì nhìn nhau như hiểu ra sự tình, cười sảng khoái, tôi chẳng thấy chuyện này vui vẻ tọe nào, gò má con nhỏ tự nhiên ửng hồng, mắt nó cụp xuống, nếu không phải rơi vào hoàn cảnh trớ trêu, tôi cá rằng tim mình sẽ đập binh binh khi nhìn thấy nét dễ thương, bẽn lẽn của nhỏ. Nhưng phải về sau nhớ lại, tôi mới có thể cảm nhận một cách lãng mạn như thế, lúc này, phiên tòa này đang nghiêng về hướng có lợi cho mình, tôi tiếp ngay.

– Chỉ là hiểu nhầm thôi cô nương ơi, chuyện không có gì cả mà làm quá lên.

– … – nhỏ hướng đôi mắt tròn xoe về phía tôi, ngón tay nhỏ đan vào nhau bối rối.

– Thật đấy, tha cho tui đi cô ơi – tôi nói như mếu.

– Ha ha… bác nghĩ nó nói thật đó cháu, nhìn thằng này cũng không giống lưu manh. – Ông bảo vệ chầm chậm nói mà tôi mừng hết lớn, thật là ấm áp.

– Ừm… hiểu nhầm thôi. – Một ông tiếp lời.

Con nhỏ nhìn vào cánh tay trái của tôi, đang được tay phải bóp nắn, bằng cái nhìn run run và biết lỗi.

– Dạ… thì… anh ta chưa làm gì cháu. – Con nhỏ lúng túng.

– Nó chưa đụng đến cháu… nên không thể bảo nó sàm sỡ được, vậy nên chuyện này xem như không có gì… hai đứa bỏ qua đi. – Ông bảo vệ nhẹ nhàng nói với nhỏ kia.

– Bỏ qua là bỏ qua thế nào… tay tui. – Tôi la lên, quyết lấy lại danh dự.

– Mày im đi… thấy gái là tơm tướp mà còn la. – Một ông ngắt lời.

– Ơ… tui… là sao. – Tôi ú ớ, cảm thấy mình lạc lõng và cô đơn, đáng ra là cánh đàn ông với nhau, các bác ấy phải đứng về phía tôi mới phải.

– Hi… hiii – con nhỏ che miệng cười khúc khích ra điều thích thú lắm.

Mấy bác bảo vệ cũng cười theo, chỉ có tôi ngơ ngác khi không thể đòi lại công lý cho mình. Lòng nghẹn ngào, oan ức và tức tối.

10h30, phiên tòa có một không hai kết thúc. Tôi và nhỏ chào mấy bác bảo vệ rồi ra về. Nhìn qua tôi, nhỏ lại khúc khích cười, mái tóc ngắn, hung nâu được vén sang bên, khuôn mặt thanh tú, diễm lệ bước qua tôi, một mùi hương nhè nhẹ lan tỏa. Phải công nhận nhỏ có vẻ đẹp hoàn hảo, vừa cao sang vừa thơ ngây. Oái oăm thay, gái xinh đã hiếm mà còn biết võ, nhưng chẳng sao, tôi sốc lại tinh thần bước lại gần.

– Ê… Này. – Tôi cất giọng bề trên.

– Hơ… – con nhỏ nhìn qua tôi một cái, ra vẻ ta đây không thèm quan tâm nhà người.

– Ớ… Cứ thế mà đi à? – Tôi sẵn giọng lấy tay chắn ngang đường con nhỏ.

Nó đi sang trái, tôi bước sang trái, đi sang phải, tôi bước sang phải, quyết không cho cái kẻ vừa ăn cướp vừa la làng kia trốn thoát – “Hê hê… định chạy à… đâu có dễ vậy”.

– Haziii… không muốn có tay ăn cơm à? – Nhỏ lạnh lùng nói.

– Cô phải xin lỗi tui chứ. – Tôi nói và kịp thụt cánh tay lại, gì chứ nó dám lắm.

– Không đấy. – Nó tủm tỉm cười bước qua tôi.

– Cô nói vậy mà nghe được à? Phải xin lỗi người ta một tiếng chứ? Đang yên đang lành, đánh tui ra nông nỗi này.

– Hứ… Thế giờ ông muốn thế nào? – Nhỏ nhìn tôi cười, xinh quá thể.

– Thì… nói một tiếng xin lỗi… tôi sẽ bỏ qua.

– Xin lỗi thì tui không nói đấy… trừ phi tên ông là Xin Lỗi… ai bảo ông háo sắc… nhìn tui hoài chi. – Nhỏ nói, một cách vô lý bằng bộ điệu vô cùng hợp lý.

– Ơ… thế cánh tay đau của tôi thì tính sao? – Tôi liền đưa cánh tay vẫn ra trước mặt nhỏ, làm vẻ đau đớn lắm. Nhỏ cười, nói một câu đụng chạm ngay đến khí phách nam nhi cao vời vợi của tôi.

– Con trai gì mà yếu thế.

– Ơ… Gì kỳ vậy… Cô… Cô ngang ngược nó vừa vừa phải phải thôi. – Tôi lúng búng, biết mình vừa dính thêm một đòn của nhỏ kia.

– Thôi được rồi… muốn bồi thường chứ gì… theo tui. – Nhỏ cười, ý bảo đi theo nó.

– Đi đâu? – Tôi chưng hửng.

– Đi rồi biết. – Con nhỏ vẫy tay, bỏ lại tôi mấy bước chân.

Buổi đêm có phần yên tĩnh hơn khi ngoài đường tiếng xe cộ đã thưa dần, trong công viên những người cuối cùng đang ra về, ánh đèn neon soi rõ con đường dẫn đến lối ra, con nhỏ đi bên cạnh tôi chốc chốc hướng đôi mắt đen tuyền lên bầu trời, lúc này chẳng có lấy một ngôi sao, nhỏ nhảy lên bậc xi măng bên lối đi rồi giang hai tay để giữ thăng bằng. Nhỏ thích thú đi như thế, nó một bên tôi một bên, lúc nhỏ loạng choạng, tôi đưa tay ra định đỡ lấy thì nó đã lấy lại thăng bằng. “Đúng là con gái… rất chi là rảnh… đường không đi lại còn muốn làm xiếc” – tôi cười thầm.

Chúng tôi ghé vào một quán cóc bên đường, người chủ quán xếp một chiếc bàn con và hai cái ghế nhựa cho chúng tôi, hai đứa nhìn nhau mà chẳng biết ai nên nói trước.

– …

– …

Nhỏ thấy vẻ ngu ngơ của tôi liền lên tiếng.

– Ông uống gì?

– Ơ… Không. – Chợt nhớ ra lời dặn của chị Trang là không được uống nước có ga và nước tăng lực, phải đảm bảo cho tối nay tôi có thể ngủ được.

– Tôi mời… xem như bồi thường cho cái tay của ông.

– Vậy cho tôi chai nước suối.

– Cho một pepsi và một chai Aquafina nhé cô – con nhỏ quay ra nói với người bán hàng.

– Cô vẫn chưa xin lỗi tôi đấy nhé. – Tôi vào ngay vấn đề.

– Thì tôi đang đền cho ông đây.

– Chỉ chai nước thôi sao?

– Hi… tui không cố ý mà.

– Không cố ý mà thế này à? – Tôi lay lay cái vai đau của mình, làm bộ nghiêm trọng.

– Hi… Hi. – Nhỏ tủm tỉm.

– Mà… cô – tôi ấp ứng.

– Cô… cô hoài làm như tui già lắm sao ạ… tui tên Quỳnh, Tiểu Quỳnh.

– … – tôi ngớ người ra, không hiểu vì sao đối phương khai tên họ nhanh như vậy.

– Nhìn bộ dạng ông là tui biết ông không phải ‘dê xồm’ rồi nhìn khù khờ gì đâu. – Nhỏ tủm tỉm cười.

– Thì tui đã bảo là hiểu nhầm mà. – Tôi gãi đầu, bối rối khi nhỏ bảo mình khù khờ, lòng chợt vui một chút – Mà này lúc nãy cô… à không… Quỳnh dùng võ gì mà hạ tui bằng một đòn nhanh vậy.

– À… đó là một đòn trong Aikido.

– Aikido? – Tôi hỏi lại vẻ nghi hoặc vì trước giờ chưa nghe thấy cái tên môn võ này. Lúc trước tôi học taekwondo, có nghe đến karatedo, judo… chứ thiệt tình aikido gì đó thì chưa nghe bao giờ.

– Uhm… tui học ở nhà văn hóa gần đây.

– Võ đó lợi hại không?

– Thì ông nếm mùi lợi hại rồi đó… muốn thử lại không? – Nhỏ mỉm cười rồi nhìn về phía cánh tay bị đau của tôi.

– Vui quá ha?

– Hi hi… thôi mà.
Like [1] : okplok123 , Thích điều này!

  okplok123 (02.06.2019 / 20:02)



Hay quá bác ơi lại phải lót gạch hónggg

  Trumtangai (02.06.2019 / 20:06)



# okplok123 (02.06.2019 / 20:02)
Hay quá bác ơi lại phải lót gạch hónggg
Em thấy ít người đọc quá

  Trumtangai (03.06.2019 / 13:29)



Phần 3

Câu chuyện vui vẻ của tôi và Tiểu Quỳnh được lái sang môn võ Aikido hay ho kia. Nàng nói chuyện có duyên, dễ gần và hay cười. Tôi mấy lần ngẩn ngơ vì nụ cười hút hồn của nàng, đẹp đẽ và hoàn mỹ, một nụ cười, theo tôi đã tuyệt chủng trên quả đất này từ lâu. Lát sau, nàng đưa tay nhìn chiếc đồng hồ nhỏ màu bạc óng ánh như pha lê.
– Thôi muộn rồi… tui phải về đây.

– Về sớm thế? – Tôi chưng hửng.

– Sớm gì nữa… Hơn 11h rồi đó. – Nàng nói rồi đứng dậy trả tiền nước.

– Uh… về thôi. – Tôi nhớ đến cơn buồn ngủ, mệt nhọc đứng lên.

Đi bên tôi, nàng khẽ đưa tay vén tóc mai, dưới ánh đèn, trông Tiểu Quỳnh như tiên nữ hạ phàm, bất giác tôi nghe tim mình đập nhanh, một cảm giác xao xuyến, mông lung. Tôi dừng lại ở hàng rào ngăn giữa bãi giữ xe và công viên, nàng dắt chiếc xe đạp thể thao ra chỗ tính tiền rồi quay sang tôi cười duyên.

– Tui về nhé.

– Uh… Bye. – Tôi nói, lòng ngậm ngùi tiếc, không biết còn gặp lại người đẹp không.

Lúc nàng vừa đi, tôi chợt nhớ ra một điều, liền gọi giật lại.

– Này Tiểu Quỳnh… cô vẫn chưa xin lỗi tôi đấy.

– Có duyên sẽ gặp lại.

Và chiếc xe cùng người đẹp ấy cứ xa dần, xa dần, để lại tôi vẫn đang thẫn thờ vì những nhịp tim không đều. “Sao mình ngốc thế… Quên xin số điện thoại của nàng.” – Tôi nhìn theo Tiểu Quỳnh, tiếc nuối, những cái ngáp dài bắt đầu hành hạ tôi.

Đêm đó, tôi có một giấc mơ, tôi đang là một tướng quân oai phong lẫm liệt dưới chướng là cả vạn quân, thanh thế kiêu hùng, tôi cưỡi một con tuấn mã màu đen tuyền, đó là Tuyệt Ảnh, (con ngựa nổi tiếng trong tam quốc diễn nghĩa) chúng tôi băng băng qua những thảo nguyên xanh thẳm, tiếng vó ngựa như chấn động đất trời, rền vang bờ cõi (chắc là do mê phim chiến tranh quá đó mà).

Tôi đứng trên đỉnh đồi ngắm nhìn chiến thắng vang dội của mình, tiếng tung hô của ngàn quân cho vị chủ soái. Thế rồi vân vũ kéo đến, đất trời mù mịt và từ trên trời một vòi rồng hình thành, xoáy tung cát bụi trước mặt tôi, con Tuyệt Ánh tung vó hí vang, cái vòi rồng tan ra để lại một nữ tướng, nàng mặc một bộ kim hoa bảo giáp lấp lánh, khuôn mặt nàng đằng đằng sát khí, ánh mắt lạnh lùng. Nàng rút lưỡi kiếm sáng lóa rồi lao về phía tôi, tôi đưa bảo đao hướng về trước và lao lên, khi chúng tôi giao thủ thì bỗng cả hai binh khí vỡ tan, quá bất ngờ tôi liền đưa tay tung một cước về phía nàng, nàng túm lấy tay tôi, đẩy văng xuống ngựa.

‘Phịch’ – mặt đập xuống mặt đất, lúc này hình như ai đó đã cầm lấy chân tôi, cả người bị nhất bổng lên, rồi “Phạch… Phạch… Phạch” – mặt tôi bị đập liên hồi xuống đất, bẹp dí. Và tiếng cười khanh khách của ma nữ kia vang lên – “Ha… Ha… Ha”, nghe rùng rợn.

– Rinhhh… Rinhhh… Rinhhh – tiếng chiếc điện thoại kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng.

Bật dậy, mồ hôi tôi túa ra như tắm, hơi thở gấp gáp, thật là một giấc mơ khủng khiếp. Tôi với tay lấy chiếc điện thoại một cách mệt nhọc.

– A nô… để cho bố ngủ.

– Ngủ ngủ cái đầu mày. – Thằng bạn la lớn.

– …

– Dậy đi đá banh mày.

– …

– Dậy.

– Banh bóng gì giờ này.

– 7H sân A2 nha.

– Thằng nào vậy?

– Tao Ngọc nè… phải đi đó nha mày, có mày mới đủ team.

– Ngọc hả… uhm… biết rồi. – Lúc này tôi mới lờ đờ mở mắt.

Dựa người vào tường tôi ném chiếc điện thoại sang một bên, cố nhớ lại gương mặt ma nữ trong giấc mộng vừa rồi và giật mình nhận ra đó chính là cô nàng xinh đẹp tối qua. Thở phào nhẹ nhõm khi tin chắc rằng mình vẫn sống và hàng họ còn nguyên vẹn, tôi đứng dậy rửa mặt chuẩn bị lên đường, không đi đá thì thằng bạn thân nó chửi chết, dù sao tối qua ngủ rất đã và tôi đã lấy lại sinh khí.

Chủ nhật, sân bóng khá đông. Thật sự thì hôm đó thể lực không được tốt, chỉ chạy một lát là mệt, tôi đoán là vì mất hôm mất ngủ vừa rồi. Đội bóng của tôi chủ yếu là những thằng cùng quê vào Sài Gòn học, hầu hết đều trạc tuổi tôi. Đá banh là dịp chúng tôi gặp nhau, đi chơi, đi nhậu.

Thằng Ngọc, bạn thân của tôi từ cái thời còn mặc quần đùi đi chân đất, thấp hơn tôi nửa gang tay, nước da ngăm hơn tôi, tính tình vui vẻ, với tôi nó không chỉ là thằng bạn thân mà còn là miền ký ức trong veo, ấm áp.

Cuối trận, đội tôi thua, tôi lững thững đi về phía thùng nước, uống một ngụm rồi đổ ly nước lên đầu, mát lạnh, đưa chiếc ly cho thằng Ngọc. Nó uống xong, ném chiếc ly vào thùng, ra điều bực dọc.

– Sao hôm nay mày yếu như sên vậy?

– Tao mệt, mấy hôm nay mất ngủ.

– Mất ngủ… sao mà mất ngủ? – Nó thắc mắc.

– Thôi mệt lắm, lúc khác tao kể. – Tôi thở hổn hển chẳng buồn trả lời.

– Tại mày mà thua rồi thấy không?

– Thôi… chơi vui thôi, suy nghĩ làm gì.

Nghỉ mệt một lát, chúng tôi lục đục thay giày dép, chia nhau tính tiền sân rồi ra về. Thằng Ngọc túm cổ kéo tôi.

– Đi uống nước với tụi tao?

– Thôi để lúc khác… tao về thôi. – Tôi từ chối rồi ra lấy xe.

– À… chiều chủ nhật tuần sau có rảnh không?

– Rảnh… có chuyện gì không?

– Tiểu Vy rủ tụi mình đi café, nó mới vô Sài Gòn.

– Tiểu Vy gọi cho mày à?

– Uh… nó kêu tao nói mày đi cùng.

– Ok… mấy h? Ở đâu?

– 7H tao qua đón mày, gần nhà mày thôi, quán này tao mới phát hiện. – Ngọc cười gian xảo.

– Uh… biết rồi, về đây.

Tiểu Vy là cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, đã mấy tháng chúng tôi không gặp nhau, đợt tết Tiểu Vy về thăm ngoại ở Huế nên cũng không gặp được. Đã thành thông lệ, sau tết, chúng tôi luôn họp mặt, café rồi nhậu nhẹt vì trong năm ít có cơ hội gặp nhau đông đủ. Nhắc đến Tiểu Vy, đầu óc lại mơ màng nhớ về một thời đã qua, những kỷ niệm ùa về. Khoảng trời thơ bé của tôi, bạn bè, gia đình, tất cả như một bộ phim được tua đi tua lại nhiều lần mỗi khi tôi thấy chiếc lúm đồng tiền hồn nhiên, thơ ngây của Tiểu Vy. Và giờ đây tôi lại sắp được nhìn thấy nó lần nữa.

Đầu óc lơ mơ nghĩ mông lung một hồi thì tôi cũng về đến nhà. Lên phòng, ném đôi giày và bộ quần áo bẩn vào thau giặt đồ, vặn vòi nước ấm xối lên người, cảm giác được ngủ một giấc ngon lành tối qua khiến tôi cảm thấy thư thái, tôi chợt nhớ đến Tiểu Quỳnh, nàng và câu chuyện hài hước hôm qua bắt đầu lay động trí tò mò, hiếu kỳ trong tôi, chợt nghĩ nhất định phải gặp lại nàng. Tôi xâu chuỗi những chi tiết hôm qua để bắt đầu truy tìm người đẹp mang tên Tiểu Quỳnh.

Nàng bảo là học Aikido ở nhà văn hóa gần đây, vì thế sáng thứ Hai tôi đến nhà văn hóa hỏi về lớp Aikido. Xem qua cái lịch học Aikido tại đây thì mới biết là có nhiều lớp, các ngày 2 – 4 – 6,3 – 5 – 7 được chia làm các giờ học từ: 15h30 – 17h, 17h – 18h30,18h30 – 20h. Như vậy kế hoạch là buổi chiều, tôi phải ghé qua tất cả các lớp, để xem nàng học lớp nào sau đó mới đăng ký học cùng.

Nói là làm, chiều thứ hai tôi mò lên nhà văn hóa ba lần, đứng ngoài cửa kính trông vào, không khác gì một kẻ chuyên đi rình rập làm chuyện mờ ám, buồn thay nỗ lực của tôi bị dội gáo nước lạnh, không thấy bóng dáng nàng đâu. Tiếp tục nuôi hy vọng vào ngày hôm sau, hai lớp đầu tiên – chờ đợi vô vọng, nhưng đến lần thứ ba thì ông trời đã không phụ lòng tôi, sau 2 ngày tìm kiếm không biết mệt mỏi, Tiểu Quỳnh đã ở đây.

Sau lớp cửa kính, Tiểu Quỳnh mặc áo võ màu trắng, chiếc váy màu xanh (đến khi học Aikido tôi mới biết chiếc váy có tên Hakama, một loại váy truyền thống dành cho nữ và những người có đai đen trong môn võ này). Vẫn mái tóc ngắn nhưng lần này nàng buộc tóc đuôi gà, khoe chiếc cổ cao trắng nõn, vẫn khuôn mặt diễm lệ, thanh tú đầy cao sang, đôi mắt to, mộng mơ và một nụ cười tỏa nắng, có lẽ tôi đã yêu nụ cười ấy mất rồi.

“Phạch… Rầm” – tiếng té, ngã, đập người vang lên rộn ràng trong võ đường. Tôi có thể cảm nhận được sự hồ hởi của mình và bắt đầu thích môn võ Aikido. Tuần này, đợt thực tập bước vào giai đoạn cuối, tôi và mấy đứa bạn trong nhóm chỉ lên công trường vài buổi nữa, thời gian còn lại làm báo cáo và ăn chơi thả giàn. Chiều thứ 4, tôi ghé qua nhà văn hóa đăng ký lớp Aikido, tiền học phí khá rẻ, chỉ 120k, bộ đồ võ là 270k, và tôi đã bắt đầu sự nghiệp võ thuật đầy hứa hẹn của mình như thế, lòng phơi phới về một tương lai tươi sáng.

Tối thứ 5, thời khắc mong chờ cũng đến, tôi mặc bộ đồ võ trắng tinh bước vào võ đường, cõ lẽ tôi là người đến sớm nhất. Võ đường khá rộng, trên các bức tường là mấy tấm bảng về chương trình học Aikido và Judo, lúc đó tôi mới biết đây cũng là võ đường của Judo nữa. Võ đường được lót toàn bộ bằng những tấm nệm dày và êm. Bức tường cuối phòng có hình của hai vị tổ sư và phù hiệu của hai môn võ.

Lát sau, một anh đai nâu và một thầy đai đen vào lớp, tôi đón chắc đây là sư phụ nên đi đến đưa chiếc biên lai học phí và như thế tôi chính thức trở thành môn sinh. Khi lớp đã đông hơn, anh đai nâu tập trung mọi người hướng về phía bức tường chính có ảnh tổ sư. Cả lớp thực hiện nghi lễ gì đó mà tôi không hiểu lắm, liếc nhìn sang mấy bạn đai xanh, tôi bắt chước làm theo, đại khái là quỳ lạy mấy cái rồi nói một câu tiếng Nhật mà tôi không nghe rõ. Kết thúc nghi lễ, chúng tôi được tập trung làm bốn hàng dọc để khởi động, đai trắng được đứng đầu hàng, cùng nhập học với tôi có mấy nhỏ nữa, đều lơ ngơ giống tôi.

Lúc đầu mấy động tác khởi động không khó lắm, nhìn anh lớp trưởng (đai nâu) tôi làm theo như một con rô bốt, đến những động tác cuối thì phức tạp hơn nên tôi và mấy nhỏ mới vô chỉ biết đứng ngó, ngượng ngùng. Thấy vậy lớp trưởng yêu cầu chúng tôi về phía cuối phòng. Ngồi ở cuối lớp nhìn khắp một lượt vẫn chẳng thấy Tiểu Quỳnh xinh đẹp đâu cả, tôi bắt đầu có ý nghĩ chán chường – “có lẽ nàng bận, hôm nay không đến tập”.

Đang trong tâm trạng ủ dột thì ánh mắt tôi hướng về nơi bậc cửa, niềm vui dâng lên, lòng rộn ràng, một cô gái xinh đẹp bước vào, đó chính là Tiểu Quỳnh, nàng đến muộn. Vẫn khuôn mặt hút hồn, kiều diễm trong bộ đồ võ, nàng bước những bước khoan thai về phía tôi, lúc ấy không hiểu ông bà xuôi khiến thế nào mà tôi đứng phắc dậy, đối diện Tiểu Quỳnh, nở một nụ cười thật tươi, như thể chào một người quen.

Đáp lại thái độ đầy thiện cảm của tôi là ánh mắt bất ngờ, xa lạ và lạnh lùng. Tiểu Quỳnh ngạc nhiên cao độ nhìn tôi vài giây như muốn hỏi – “nhà người là ai là cứ nhìn ta như thế”. Nét mặt không chút cảm xúc, nàng bước qua tôi, đi về cuối phòng cùng một thầy đai đen khác. Quá bất ngờ đầu óc tôi hoang mang, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, vẫn con người ấy nhưng xa lạ quá đỗi, tôi ngồi xuống thảm đưa mắt nhìn Tiểu Quỳnh và đặt ra trong đầu muôn vàn câu hỏi.

“Sao lại thế nhỉ?”

“Nàng không nhận ra mình à?”

“Không thể nào, mới có mấy hôm, một chuyện như thế thì không thể nào dễ quên như vậy được”

“Vậy nghĩa là sao?”

Khi nhìn Tiểu Quỳnh khởi động, có điều gì đó rất lạ ở cô nàng này mà tôi không thể trả lời chính xác là điều gì. Có khi nào bạn vừa làm quen một người và ngay hôm sau người đó quên bén bạn là ai không? Cảm giác của tôi lúc này là như vậy đấy, một sự nghi hoặc khó tả. Suốt buổi dù tôi nhìn Tiểu Quỳnh và mỉm cười vài lần như muốn nói – “xin chào”, nàng vẫn lạnh lùng, xa lạ, chẳng chút quan tâm.

Buổi khởi động kết thúc, thầy Đông đi về phía chúng tôi, Đông sư phụ khoảng 60 – 65 tuổi, có làn da ngăm đen, dáng người mập mạp, bụng phệ nhưng thân thủ nhanh nhẹn và chắc chắn, thầy giới thiệu về môn phái, các nghi lễ trong võ đường, các ăn mặc, cách ngồi thiền (seiza) như thế nào, chương trình học, nói chung là rất rất nhiều. Nghe một hồi đầu tôi tưởng chừng bốc khói khét lẹt. Nói chung chương trình đai trắng cũng nhẹ hều, chỉ là làm quen với các động tác cơ bản như thể dục hiệp khí, thân pháp, bộ pháp…

Tiểu Quỳnh đang luyện võ, không có một dấu hiệu nào là nàng sẽ để ý đến tôi. Có mấy lần nàng ngồi nghỉ ở bên kia phòng, tôi đã cố tình ngồi đối diện bên này phòng, nhìn Tiểu Quỳnh và cười một cái thật “tình cảm” nhưng chẳng có tác dụng. Quá thất vọng tôi đâm ra chán nản, tôi hoàn toàn thất bại trong việc khơi dậy trí nhớ của nàng, có thể từ đêm ấy bằng một lý do kỳ lạ nào đó, có trời mới biết, nàng đã quên bén tôi, dẫm nát sự háo hức và ném tôi vào thế giới của sự thất vọng.

Võ đường rất huyên náo, đủ mọi lứa tuổi, người lớn có, trẻ con cũng có, thanh niên có, phụ nữ, gái xấu, gái xinh có tuốt. Cuối giờ, Đông sư phụ yêu cầu chúng tôi bắt cặp với mấy bạn đai xanh để luyện hiệp khí. Nghe đến đây bỗng một tia sáng lóe lên trong đầu “luyện hiệp khí… bắt cặp”, cơ hội đã đến, tôi lon ton hướng về phía Tiểu Quỳnh hòng có cơ hội bắt chuyện, nhưng người tính không bằng trời tính, tự dưng có một thằng nhãi đai xanh từ đâu đã nhanh chân quỳ trước nàng, sau động tác chào trong Aikido, họ tập cùng nhau. Tôi đờ người ra vì kế hoạch phá sản quá nhanh chóng, đành thất thểu tiến về một ông anh đai xanh đang ngồi kế bên nàng, tôi cúi chào rồi bắt đầu tập.

Nói là luyện hiệp khí nhưng tôi chẳng để tâm mấy, ông anh kia bảo thế nào thì làm thế ấy, dù gì tôi cũng chẳng hiểu nó là cái gì và có tác dụng gì trong việc đánh nhau. Mối quan tâm của tôi lúc này là người đẹp đang ngồi bên phải tôi, nàng xa lạ quá đỗi, đôi mắt không có lấy vẻ mộng mơ tôi từng biết, nàng cũng mỉm cười đấy nhưng trông như nụ cười của người khác.

Buổi tập hôm ấy kết thúc bằng một nghi lễ giống như lúc vào, mọi người lục đục ra về, tôi nán lại đợi Tiểu Quỳnh, nhất định phải hỏi nàng xem có chuyện gì. Tiểu Quỳnh đang xếp chiếc hakama màu xanh, tôi lấy hết can đảm bước lại gần, cuối người xuống đủ thấp, nàng nhận ra sự có mặt của tôi, hướng đôi mắt tròn to đầy nghi hoặc, cảnh giác.

– Chào. – Tôi cất tiếng, dè chừng những biểu hiện trên gương mặt nàng.

– … – nàng im lặng quan sát.

– Còn nhớ tui không, hôm trước mình gặp nhau ở công viên.

– Công viên nào? – Nàng hỏi, tưởng như nghe nhầm.

– Hả… cô không nhớ thật à? – Tôi bất ngờ, cảm thấy cô nàng chắc hẳn phải có vấn đề về trí nhớ.

– Không. – Nàng nói tỉnh queo.

– Quỳnh… không nhớ thật à? – Tôi nhắc lại lần nữa, nhấn mạnh tên nàng.

Tiểu Quỳnh đứng phắt dậy, tôi bất ngờ cũng đứng lên.

– Bạn có bị sao không đấy? – Nàng nói bằng giọng bực bội.

– … – tôi ngạc nhiên.

– Tui chưa gặp bạn bao giờ, chắc bạn nhầm người rồi. – Nàng nhìn tôi cau có, nói một câu rõ ràng rồi bỏ đi rất nhanh.

– … – tôi đứng hình ngay tức khắc, chẳng hiểu chuyện gì, không thể cắt nghĩa những từ mình vừa nghe được, đầu quay như chong chóng. Sự cương quyết trong câu nói của nàng khiến tôi phải tự hỏi, tôi hay nàng mới là người có vấn đề về trí nhớ đây?
Like [2] : MrM87 , Leolee , Thích điều này!

  GAIAFIRE (04.06.2019 / 11:01)
Come and fly away with me...



Cho mk hỏi nhé truyện này phải bác vt k

  Trumtangai (04.06.2019 / 14:16)



# GAIAFIRE (04.06.2019 / 11:01)
Cho mk hỏi nhé truyện này phải bác vt k
Đúng r bác , nhưng đây k phải truyện nhé , như nhật kí e nhớ gì viết nấy th

  Leolee (04.06.2019 / 15:01)



+ 1 theo dõi

  CheryBoy (04.06.2019 / 15:30)



Tưởng gì hóa ra cóp về

  GAIAFIRE (04.06.2019 / 18:03)
Come and fly away with me...



# Trumtangai (04.06.2019 / 14:16)
Đúng r bác , nhưng đây k phải truyện nhé , như nhật kí e nhớ gì viết nấy th
Tại mk thấy truyện này bên web kia full rùi nên nếu bác cóp thì phải ghi nguồn nhà tránh gây ra rắc rối sau này về vấn đề bản quyền


  Tổng số: 16
1 2 >>

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Danh mục diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống